XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen : Nhật ký hoàng tử


Hoàng Tử thì chắc chắn là hoàng tử, đẹp trai sống trong vỏ bọc lạnh lùng, luôn được girl để ý và có cả 1 CLB fan trong trường.Và trường Hoàng Tử học thì nhất định là trường Hoàng Tộc, học chẳng thua ai bao giờ dù hok đi học thêm học bớt gì. Hoàng tử là một hotboy nhưng hok phải là hotboy sân bóng mà là hotboy bóng rổ. Nhưng cũng phải biết rằng Hoàng Tử hok phải là 1 hoàng tử thật sự mà tên là Hoàng Tử, nhà Hoàng Tử rất giàu, gia giáo.Từ nhỏ Hoàng tử đã theo bố để học hỏi , Hoàng tử ở riêng ( trong 1 căn biệt thự như lâu đài vậy ),có vệ sĩ luôn túc trực bên cạnh mặc dù cậu rất giỏi võ.
Một điều thú vị :tuy là con trai nhưng Hoàng Tử lại viết nhật kí ạ ( tác giả điều tra dc đấy vỗ tay cái nào )
--------------------------------------------------------
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT:
-Hoàng Tử ( tất nhiên ) : như giới thiệu trên rồi đấy^^ ah sở thích của HT là nghe nhạc và cậu hát rất hay

-Nhỏ: Lê Mai Giang , theo nghĩa thì đúng là 1 cô công chúa hiện đại . Thích thời trang, nhà rất giàu. Là 1 cô nhỏ nhí nhảnh, luôn là tiếng cười cho mọi người.Nó thích HT từ khi thấy cậu chơi bóng rổ. Nhưng xui cho cô nhỏ HT ghét những người lun nhí nhảnh và thường gọi là những người đó là …dở hơi .

-HT coá 1 hội bạn cùng là hotboy trong trường và gia thế hok đơn giản.
+Trần Gia Phong sát gái, thay bồ như áo, chưa thích ai thật lòng. Thix nhỏ thật nhưng hok dám thổ lộ (bản tính sát gái đâu rồi trời )

+Lê Thiên vũ : nhí nhảnh (giống nhỏ ), ăn mặt hợp thời trang ( giống nhỏ lun ), và….. là anh trai nhỏ (^^), chuyên gia cãi nhau với Phong < Phong >< Vũ mừ >

+Hoàng Thiên : đẹp trai , học giỏi, cúp học như cơm bữa. Chuyên gia quậy phá

Và kết mọi người đều giỏi võ ( trừ nhỏ )

Nhỏ cùng đám bạn thân vừa đi và 8 ngang qua sân bóng rổ thì tụi bạn hét lên.
-Ê, gì thế mày làm tao hết hồn -nhỏ hét
-Hoàng Tử kìa tụi bây đẹp trai dễ sợ -1 con bạn của nhỏ hét lên

-Gớm nhìn mặt mày cứ như …….. -nhỏ chưa nói hết câu thì cũng miên man ngắm Hoàng Tử. Có người đẹp vậy sao -nhỏ nghĩ thầm- dẹp 1 cách lạnh lùng

-Gớm quá nhỏ cã dãi, hết giờ rồi kìa -nhỏ nói rồi chạy biến

-Làm gì cóa –con bạn nhỏ phụng phịu –á con này đứng lại-
nhỏ bạn hét lên rượt theo nhỏ

=============
-He he trốn đây chắc con nhỏ hok biết đâu -nhỏ nghĩ thầm

bỗng nhỏ tháy coá 1 người đứng bên bờ hồ nhìn xa xôi.
-Êu, anh hokphải là Hoàng Tử sao, seo lại đứng đây-nhỏ bạo dạn bước tới

Hoàng Tử lạnh lùng bước đi, hok nói 1 câu
-Này-nhỏ chạy theo níu áo Hoàng Tử
-Cô làm cái gì vậy, bỏ ra –Hoàng Tử hét



-Anh đồng ý thì tôi mới bỏ
-Đồng ý chuyện gì –HT bực mình
-Thì anh cứ đồng ý đi
-Cô khôn nhỉ-Hoàng tử nói ròai lấy tay bóp chặt cổ tay nhỏ

-Á,đau quá, sao cậu ác zạ -nhỏ vừa ôm cổ tay mếu máo
-Ai bảo cô hok biết điều – Hoàng Tử bước đi, bc chân thật ngạo mạn

-Anh …làm bạn trai tôi nha -nhỏ chạy theo đề nghị
-……………-Hoàng Tử hok nói gì típ tục bc đi cậu quá quen với việc này rồi
-…..hok bạn trai thì người yêu-^^
-…………………-HT hok nói gì nhưng cười thầm
-……………. Hok thì tôi với anh làm 1 cặp cũng dc
-Cô hâm hả -Hoàng tử phán 1 câu rồi bỏ đi

-Nhất định tôi sẽ làm cậu thik tôi, để đó mà xem-nhỏ hét lớn cho HT nghe rồi quay lưng chạy

RẦM !!!!!!
Hoàng tử bất giác quay lại, thì ra do chỵa nhanh nhỏ “vấp cục đá” nên ngã ke ke

-Ha Ha trông cô thật ngu ngốc –Hoàng Tử cười lớn rồi bỏ đi

Ê, sao cứ cười 1 mình thế -Phong đập vai cậu
-Àh, hok có gì vui thì cười
-Hơ, hâm

Còn về phiá nhỏ
-Làm gì mà tàn tạ thế này-con bạn hỏi thật lòng
-hok sao vấp cục đá ấy mà
-Tao tưởng mày treu đùa mấy chàng nên bị ăn quả đấm chớ
-Thôi hok đùa với mày nữa, tao vừa gặp ……- nhỏ đang nói thì im bặt
-“nếu nói ra chắc bọn nó fhen tị chết mất”-nhỏ nghĩ thầm

-….gặp ai -bọn bạn hỏi
-gặp……. mụ giám thị ha ha
-Con nhỏ này mày giám giỡn mặt tụi tao hả

-Á, em đâu giám tha cho em – nhỏ kêu lên thảm thiết vì bị tụi bạn ..thọc lét khà khà

Tan học Hoàng Tử có xe riêng hẳn hoi đưa đón.

Sau buổi cơm tối Hoàng tử lên phòng….. viết nhật kí

Ngày….tháng….năm….
Hôm nay mình gặp 1 cô nhỏ ngốc nghếch hok thể ta
Rất giống Vũ.
Mình bắt đầu thấy thú vị với cô nhóc này roài
Hok biết cô nhóc sẽ làm gì để mình thik, cô nhóc thật ngớ ngẩn

Thẩy quyển sổ lên bàn Hoàng Tử chìm vào giấc ngủ sâu
Trông thật là bình thản, thật đẹp
==============================
-anh Vũ ơi cho em cùng với -nhỏ hét theo ( hôm nay dậy trễ ạ)
-hok đi xe dạp nữa àh
-Thôi mà, cho em đi cùng zới trễ giờ roài

-Vào đi –Vũ mở cửa xe cho nhỏ chui vào

-------------------------------------------------
-Chào anh, em đi trước nhá -nhỏ vừa chạy vừa nói
-Ê quên vở này-Vũ gọi với theo
-Ơ-nhỏ chạy lui và dc tặng nguyên 1cái cốc vì cái tật lanh chanh

-Ê, ai thế -Thiên hỏi
-Em tao, tới đủ hết chưa
-còn thiếu Hoàng Tử
-Ừa đợi nó tới rồi cùng đi ăn sáng lun
-uhm, chán quá mày ơi –Phong bắt đầu kêu ca
-cái gì mà chán-Vũ giật mình quay qua Phong
-thì chán
-chán sao
-thì thế
-thế sao?
-đâu có sao
-mày, hâm -bực mình trước lối nói nửa nạc nửa mỡ của thằng bạn Vuc phán 1 câu rồi quay đi, nếu đứng lại chắn chắn sẽ có chiến tranh


-Á nhầm cặp, đây là cặp anh Vũ mà -nhỏ thốt lên rồi chạy qua lớp của Vũ (lớp của Hoàng Tử lun).Nhỏ hok dám vào trong mà chỉ thầm thà thầm thụt ở ngoài nhìn vào.

-Này –có 1 người đứng sau lưng kêu làm nhỏ giật mình ngã oạch.
-Ui da, đau quá -nhỏ than
-này đừng chiếm lối đi thế chứ, đứng dậy
-Anh làm tôi ngã rồi còn…..-nhỏ ngẩng lên thì nhận ra klà Hoàng Tử
Hoàng Tử nở nụ cười nửa miệng rồi đưa tay ra
-Làm gì -nhỏ vẫn còn tình trạng say
-Trông cô ngố quá đi, đưa tay tôi đỡ dậy
Nhỏ đưa tay đứng dậy thì hoàng tử thả tay làm nhỏ rớt oạch lần nữa nhưng lần nay còn nặng hơn lần trước hic

Tụi con gái lớp khác đã tập trung ra ngoài từ lúc nào đứng ôm bụng cười làm nhỏ xí hổ ghê gớm.Nhỏ tức khí đứng dậy lấy cặp…… đập vào đầu Hoàng Tử rồi chụp lấy cái cặp trên bàn ( của anh nhỏ trời ạ ):
-Hứ ( nhỏ hok sợ Hoàng tử ghét sao)

-Cái con nhỏ này- Hoàng Tử thốt lên –“trời ơi nhục quá bị một con nhỏ như vậy”-Hoàng Tử nghĩ thầm

Còn nhỏ lập tức được đưa bàn mổ của những nàng buôn dưa lê bán nước…mắm



Axxxxxx, tức dễ sợ-nhỏ lỡ tay quăng cặp lên bàn nhưng hok hỉu sao nó lại hạ cánh….. trên đầu con bạn thân đang gặm bánh mì làm nó rớt cả cái bánh đang ăn dở.Lập tức sau đó nhỏ hỉu rằng nguy hiểm đang ập đến và vụt chạy

-Giang kia, nhà ngươi đứng lại cho ta –con bạn của nhỏ ( tên Linh nhé) cầm cặp chạy theo nhỏ quyết định phục thù

-Véooooooo-cái cặp bay thẳng nhỏ chỉ biết ôm đầu nhắm mắt
-Sao thế nhỉ -nhỏ nghĩ thầm mở mắt –cái cặp đâu rồi?

-Thưa cô nó ở đây -1 giọng con trai lên tiếng giọng đầy căm phỡn gàn như lập tức sau đó nhỏ quay đầu bỏ chạy nhưng thật xui cho nhỏ cậu ta đã nhanh chóng kéo áo nhỏ lại.

-Sao thế định chuồn àh- Phong nói ( cao hơn nhỏ nửa cái đầu nhưng thua HT, HT hơn nhỏ hẳn cái đầu cơ^^ )

-Đâu coá, tôi đâu có ném đâu con bạn tôi đó chứ -nhỏ chối
-Bạn cô đâu
-Nó -nhỏ chỉ tay ra đằng sau mà hok biết nhỏ bạn đã chuồn từ đầu

-Vậy để tôi đền cho anh nhé -nhỏ nở một nụ cười nửa miệng y hết hoàng Tử nụ cười này làm người ta cảm thấy hoang mang và Phong hok phải là ngoại lệ

-Cô định đền gì –Phong hỏi
-Đền cái này nè - nhỏ giựt cái cặp từ tay Phong rồi ….. tặng cho cậu 1 cái đập nữa ( sax chơi ác wé )
-Cô –Phong chưa kịp đuổi theo thì nhỏ đã chạy biến ( nhỏ hok bít võ nhưng giỏi …chạy )

-Ê, sao thế, sao ôm đầu thế này – Vũ từ đâu đi tới “ân cần” hỏi
-Hok sao, hơi nhức đầu chút thôi mà – Phong hok dám nói thật bị một đứa con gái đập nhục chết


Mới vào lớp Vũ cũng thấy Hòang tử ôm đầu (bị nhỏ đập đó)
-Ê, mốt mới hả hai người – Vũ quay qua phong rồi lại quay qua Hoàng Tử .
-Hả sao cậu cũng …-hai người đồng thanh chỉ nhau
-Trời ạ
-Thoai cô vào lớp rồi kìa
==============================

Vừa vào lớp cô đã thấy có gì bất thường , hai chàng hoàng tử thường ngày đang dán hai cái băng y tế trên đầu mặt thì bừng bừng sát khí.
----------------------------------------
Ngày… tháng… năm….
Cái con nhỏ đó ( mình chưa biết tên ) hôm nay đã dám đập vào đầu mình trước mặt mọi người nhục quá
Mình sẽ làm cho nhóc đó thừa sống thiếu chết.
Nhưng từ khi gặp con nhỏ đó mính quên hết chuyện gia đình.hok biết cái mụ đó có đối xử tốt với chị hai hok, mình ghét lun cả thằng con mụ

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................

Hôm nay Hoàng Tử lại nhận được cả một đống thư, theo thường lệ Hoàng Tử dã vứt hết rồi nhưng lần này thì hok Hoàng Tử bỏ vào cặp để tối về đọc giải trí ngày mai hok đi học mà.

Còn nhỏ hôm nay thì nhận được một bức thư làm wen ngày mai là Phong làm nhỏ hơi khó lựa chọn thường thì nhỏ vẫn hay nhận dc thư làm wen kiểu này nhưng lần này thì khác ( hok biết khác chỗ nào )[nhor vẫn chưa biết Phong nhé cho dù đã ‘chạm trán’]



Vừa đến cỏng thì Hoàng tử nhận ra có 1 chiếc xe đời mới đậu ngoài cửa, cậu biết đó là ai.

-Chào ba-Hoàng Tử lạnh lùng

-Sao con lúc nào cũng lạnh lùng vậy Hoàng Tử, mẹ con hok muốn con như vậy đâu
-Ba hok được nhắc tới mẹ -Hoàng tử hét lên

-Thôi được rồi, ba muốn thông báo cho con 1 chuyện, từ nay em con sẽ ở đây để học hỏi con và học cùng trường với con, con có vui hok

-con hok chấp nhận điều đó-Hoàng Tử lạnh lùng đáp
-Con…….-ông Lâm ( tức ba Hoàng tử ) lên cơn đau tim lấy thuoc ra
-thôi được nhưng ba phải dẹp hết đám vệ sĩ cho con –Hoàng tử đáp rồi lên phòng.
-----------------------------------------------------------
Thả mình trên giường Hoàng Tử nghĩ về mẹ rồi thiếp đi lúc nào hok hay, lúc tỉnh dậy thì dã 6h tối.Hoàng tử vừa bước xuống lầu thì có một người ngồi sẵn ở bàn ăn đợi cậu.

-Chào anh -cậu bé cười chào Hoàng Tử
Hoàng tử không đáp ngồi xuống
Bữa ăn bắt đầu trong không khí nnặng nề, hok một lời nói

-Em biết anh ghét em -cậu bé e dè lên tiếng
-cậu biết hế thì tốt
-Nhưng anh hok cần phải vậy chứ
-Mắc kệ cậu tôi quen thế này rồi-Hoàng Tử bỏ đũa rồi bỏ lên lầu
-Tại sao chứ anh ghét tôi đến thế sao-cậu bé đau khổ nghĩ thầm từ nhỏ cậu chẳng bao giờ chiếm được tình cảm của ba.
Cậu và mẹ luôn phải chịu đự ng vì đơn giản Hoàng Tử ghét cậu và mẹ cậu nên ông Lâmhok bao giờ dành trọn tình cảm cho 2 người mà chỉ lo bù đắp cho Hoàng tử
Luon là anh, anh là gì chứ tại sao mẹ tôi lại phải đau khổ chứ, tất cả chỉ tại anh
---------------------------------------------------------
Hoàng Tử lấy những bức thư ra đọc bát chợt lướt qua thấy một người hok đề tên ngoài thư.
Bức thư rất thú vị tóm lại là bức thư nói cô ấy sẽ làm Hoàng tử yêu cô ấy ( wen hok), bức thư có kém cả ảnh là nhỏ chụp với anh nhỏ

Ngày…tháng….năm…….
Cô nhóc gửi thư làm wen mình thì ra nhỏ tên Giang một cái tên rất tinh nghịch giống tính nhỏ, lại còn kèm ảnh nữa thì ra nhỏ là em của Vũ
Hôm nay con của bà gì đó dọn đến ở cùng ,thật qúa. Nếu bố hok đòng ý dẹp bọn vệ sĩ thì con lâu mình mới chấp nhận. Mình ghét bố, ghét thằng đó

Nhỏ cầm cặp đứng đợi tên Phong gì gì đó đến cả giờ đồng hồ giưa trời nắng
-Hừ hừ cậu ta dám giỡn mặt mình -nhỏ nghĩ thầm tôi sẽ bóp nát anh đang hình dung tên Phong đó thì một bóng dáng quen quen bước đến ( tên này chơi ác )

-Cậu hay thật đấy vào quán ngồi để tôi đứng đây chờ cậu giữa trời nắng -nhỏ vừa ngẩng lên thì nhận ra Phong , lập tức nhỏ chạy hết sức

-Đứng lại, nhóc kia –Phong vừa đuôi theo vừa hét làm dân tình giật mình

-WOA -1 đám con gái hét lên –Phong kìa, đẹp trai quá
-Anh ấy đuổi theo ai vậy
-Hok biết, 1 con nhóc xinh xắn

-Tao sẽ cho con nhỏ đó hok có mặt mũi mà nhìn anh Phong nữa tưởng đẹp mà đi dụ dỗ trai hả
Đó là tnình cảnh trong xóm nhà lá còn đây là ở ngoài
Cuộc chạy đua vẫn tiếp tục, coi chừng nhỏ ơi đụng cột điện

-Ui da-nhỏ ôm đầu chạy
Rầm!!! trời ơi Phong trượt vỏ chuối

-Cô biết tay tôi –Phong nóng mặt trời ơi nhục quá ngã trước mặt mọi người

Nhỏ chạy nhanh thật nhưng Phong có chân dài và sức con gái làm seo hơn con trai

-Bắt được cô ròi nhé, xem cô chạy đi đâu-Phong kéo nhỏ lại

-Thì cậu bỏ tay tôi ra đau quá, mọi người nhìn kìa-Nhỏ hét và đúng là mọi người đang chú ý nhìn thật , Phong thả tay nhỏ ra , nhân cơ hội nhỏ bỏ chạy nhưng lần này thì Phong nhanh hơn nhỏ .Phong kéo tay nhỏ đi theo

-Thả ra thả ra anh tưởng lơn bắt nạt tui hả hu hu -nhỏ hét

-Cô im đi hok –Phong lấy tay bịt miệng nhỏ lại rồi nở nụ cười thiên thần với mọi người làm tất cả choáng lun (trừ tác giả có đeo kính râm sẵn ^^)

Nhỏ cắn thật mạnh và tay Phong làm Phong la oai oái, Phong bất ngờ chụp lấy vai nhỏ định kiss(để nhỏ hok hét nữa ấy mà ) thì nhỏ lấy túi chặn trước mặt .

-định hôn tôi hả, hok dễ thế đâu, cái này tôi xem trên truyện nhiều rồi- nhỏ nói rồi dùng chân đá vào….. chân giữa của Phong hét-đồ dê già-rồi nhỏ bỏ chạy

-Cái con nhỏ này –Phong thốt lên vài lời rồi bỏ đi –đau quá

Và có một người ngồi trên ô tô quan sát từ đâu đến cuối vâng là Hoàng Tử của chúng ta Hoàng Tử khẽ nhếch mép cười khuảy rồi cho lái xe đi


----
Ngày …tháng …năm…
Cô nhóc thật hok đơn giản rất thông minh, dễ thương và lém lĩnh nữa
Hok hỉu sao khi Phong địng hôn nhỏ thì mình cảm thấy hụt hẫn chắc chỉ là ngộ nhận thôi.
Phong có quan hệ gì với nhỏ đó ? thôi mặc kệ
Ngày mai bắt đầu một ngày mới, Hoàng Thiên học cùng lớp với nhỏ hok biết mọi chuyện sẽ như thế nào, thây kệ ra sao thì ra.


-Hộc!Hộc!!!-Nhỏ vừa gắng chạy vừa thở, vâng ạ nhỏ leo tường vào. Vừa chạy nhỏ vừa rủa thầm ông anh của mình vì cái tội hok cho nhỏ đi chung

Zoom vào lớp nhỏ nào, lơp ôn như vở chợ vì một sự việc very đơn giản “có bạn mới chuyển vào lại rất kute “ yep chính là Hoàng Thiên của chúng ta.

RẦM !!! -nhỏ ngã dụi phía sau một cách hok thương tiếc cả lớp nhìn chằm chằm làm nhỏ ngượng chín mặt.
-Xin lỗi- nhỏ lí nhí xin lỗi cái lí do ( ah nhầm phải là Hoàng thiên mới đúng do phóng nhanh vượt ẩu nên nhỏ tông phải Hoàng Thiên vẫn đang đứng ngoài lớp )

-Bạn hok sao chứ - Hoàng Thiên quay lại nhìn nhỏ rồi giơ tay( Hoàng Thiên là con người thế nào? )
Nhỏ thì hình như sợ cái kiểu giơ tay này thì phải ,nhỏ rùng mình nhớ lại chuyện hôm trước trời ạ xí hổ chết đi được.

E dè đưa bàn tay cho Hoàng Thiên , nhỏ ngó quanh mọi người đang nhìn nhỏ chằm chằm. Nhỏ xin cô vào lớp rồi “đấm lưng” cho con bạn dám cười nhỏ .


-Nhìn đủ chưa vậy-Hoàng Thiên lên tiếng mắt nhắm hờ, cô đã xếp cho Hoàng Thiên ngồi cạnh nhỏ

-Hả..? -nhỏ giật mình thấy mình đang ngắm Hoàng Thiên , Hoàng Thiên mang một vẻ gì đó rất giống Hoàng Tử.Quay mặt đi nhỏ hok muốn Thiên thấy mặt nhỏ đang dần đỏ
-Đâu coá chỉ là cậu ngủ nhìn…rất dễ thương…-nhỏ ngập ngừng
Bây giờ thì đến Hoàng Thiên đỏ mặt mắt vẫn nhắm ( nhìn là mún iu liền )

-……..y như con nít vậy đó -nhỏ nói tiếp bây giờ H.Thiên tức roài .
-Cô dám nói tôi là loại con nít ranh hỉ mũi chưa sạch hả ?-Hoàng Thiên bật dậy gằn giọng

-ơ hok anh đừng hỉu lầm , tôi chỉ muốn nói anh thật trẻ con, ah hok…-dường như càng nói nhỏ càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn.Hoàng Thiên lúc này trong rất dễ sợ, khuôn mặt đõ dãn ra và cảnh gì thế này Hoàng Thiên ôm bụng cười còn mặt nhỏ nghệch ra hok hỉu mô tê gì

-Ha Ha trông cô thật ngu ngốc –Hòang Thiên chỉ tay vào nhỏ ( câu này quen quá ta)

Dường như nhận ra có chuyện bất thường cô giáo nhẹ nhàng :
-Hoàng Thiên, Giang hai em có thể ra ngoài –cô giáo nhẹ nhàng ( cô cũng sợ thế lực nhà ông Lâm mà )
-Vang ạ -hai đứa lí nhí bc ra vừa đi vừa cãi



*Ngoài lớp:
-Do cậu mà tui bị đuổi ra ngoài, đúng là…….-nhỏ cằn nhằn
-Là gì?-Hoàng Thiên trừng mắt
-Là….. cạu tự hỉu - nhỏ tiu nghiủ
-Cô đừng tưởng tôi là học sinh mới mà bắt nạt nhá
-Hok bít ai bắt nạt ai?

Hoàng Thiên & nhỏ đứng cãi nhau thì Phong đi tới
-Á!-Nhỏ hét lên chaỵ nấp sau lưng Hoàng Thiên

-Cô làm gì vậy –Hoàng Thiên quay lui hỏi
nhỏ hok nói gì điệu bộ lấm lét

-Làm gì trốn giữ vậy, dù sao thì hôm nay cô cũng hok thoát khỏi tôi đâu phải hok cô bé –Phong nói rồi nở một nụ cười

-Anh mà làm gì tôi thì anh tôi sẽ hok tha cho anh đâu
-Ui thế hả, anh cô hok phải Vũ sao, à nó đến rồi kìa-Phong cười (lại cười ) Vũ đi đến quàng vai Phong

-Á, thả ra - nhỏ cố gắng vùng vẫy nhưng …vô ích
-Ê đừng làm đau nó nhá-Vũ gọi theo
-Uh –Phong cười ( ông này hình như thik cười lắm thì phải )
Bao nhiêu ý nghĩ hok tốt hiện lên trong đầu nhỏ ( ám ảnh truyện òy )




Phong thả nhỏ ra khi đã ở một nơi khá vắng vẻ.Phong từ tiến tới còn nhỏ theo bản năng từ từ tiến lui

-Anh định làm gì-nhỏ e dè và đáp lại nhỏ là một cười nửa miệng từ Phong ( nhìn gian quá )

-Á!!!!!- nhỏ hét lên

[hok bít chuyện gì thế nhỉ? thoả sức mà tưởng tượng ke ke ]
Á!!!!!- nhỏ hét lên
-Cái gì vậy –Phong nhìn nhỏ
-Con sâu, lấy…lấy hu hu.. nó cho tôi, hic hic, hu hu -nhỏ vừa hét và khóc làm Phong vừa thấy tội vừa buồn cười (đúng là tình huống dở khóc dở cười )
Phong chạy đến gần nhỏ và ngay lập tức con sau đố hạ cánh ở đâu đó tác giả hok biết (tác giả cũng sợ sâu lúm).

Tuy con sâu đã dc bắt nhưng nhỏ vẫn khóc hok ngừng ( đừng nghĩ là Phong sẽ kiss nhỏ nhé , nhưng nó cũng gần liên quan thoai)
-Cô mà khóc nữa là tôi kiss đó –Phong đe doạ , cái này đúng là hiệu nghiệm thật nhỏ im bặt ngay lập tức



-Tôi…..tôi…-Phong ấp a ấp úng y như gà mắc tóc
Nhỏ bây giờ thì đang quan sát Phong, tóc Nhật ,nhuộm màu hung đỏ ở mái, mũi cao, da cứ nói là trắng hơn con gái , dáng lại chuản nữa

-Chuẩn -nhỏ buộc miệng nói
-Chuẩn gì cơ ?-Phong ngạc nhiên hỏi
-àh hok -nhỏ chợt đỏ mặt-Anh có gì nói thì cứ nói đi
Phong lôi 1 chiếc hộp nhỏ hình trái tim để sau lưng, Phong cầm lấy tay nhỏ làm nhỏ chợt bối rối( đây là lần thứ 3 có người klhác giới [ hok kể ba mẹ anh em họ hàng] cầm tay, lần đầu tiên là Hoàng Tử, thứ hai là Hoàng Thiên [mấy lần bị ngã ấy ])

Sau khi đặt vào tay nhỏ chiếc hộp ấy, Phong chạy biến vì hok muón nhỏ thấy Phong đang đỏ mặt ( nhìn đẹp zai lắm cơ )

Về lớp , nhỏ bỏ chiêc hộp vào túi( hok biết chiếc hộp chứa gì nhỉ ) rồi liếc sang Hoàng Thiên đang ngủ , ngồi ở chỗ của nhỏ
-“hok biết Hoàng Tử giờ đang làm gì nhỉ, 1 ngày rồi…mình hok gặp anh ấy”
Lần này để trả thù hoàng Thiên , nhỏ hok nương tay (nhầm nương chân mới đúng ) đúng, nhỏ đá Hoàng Thiên khỏi chỗ một cách hok thương tiếc

-Cô đá tôi phải hok ( ê đừng hỉu nhầm hok phải “đá” theo nghĩa gì gì đó đâu ah nha^^)
-làm gì coá, tôi hok làm phải hok mí bạn -nhỏ quay lui cười với tụi con trai làm tụi đó ngẩn ngo lun
-Uh, hok phải Giang làm
-Thấy chưa-nhỏ quay lui cắm cúi vào 2 cái đĩa mới mua dc ( 1 cái là phim kinh dị, 1 cái là đĩa nhạc )

-hừ,-H.Thiên hok chịu thua quay lui cười với cô bạn ngồi sau lưng nhỏ ( tức Linh bạn thân nhỏ )
-Bạn cho minh hỏi ai đá mình vậy –Thiên nở một nụ cười thiên thần

-ơ-Linh đỏ mặt-Uhm, àh, ừ Giang

-Ha ha chết cô nhé, thế nào bây giờ mún tôi xử cô thế nào
-Cậu thử làm gì tôi xem, anh Vũ sẽ kill cậu-nhỏ vừa nói vừa lầm bầm đồ phản bạn xem tao giết mày thế nào
Còn nhỏ Linh thì mặt cứ tao hok cố ý

-Ah. Wên anh Vũ gởi cô chìa khoá nhà, thêm nữa anh vũ cùng Ba mẹ cô bay sang Pháp rồi haha

_Và sau đó nhỏ được vinh dự ( và đúng hơn là vinh hạnh) nhận ah hok phải là bắt buộc nhận ^^ 2 cây kem cốc của H.Thiên
Vừa ra về , nhỏ đã chạy bến


Zoom vào lớp Hoàng Tử nào, tiết này được nghỉ.Vũ đang “nhí nhảnh” chọc mấy đứa con gái, Phong thì đang mơ về một viễn cảnh rất “chuối” nào đó của Phong và nhỏ. Thiên đang đánh nhau với hội con trai cùng lớp ( mấy cái ông này chơi trò gì bạo lực quá í ẹ). Còn Hoàng Tử một mình đọc sách nghe nhạc. Bỗng sự xuất hiện cuả một cô bé xinh xắn làm mọi người chú ý .Cô bé lên tiếng giọng trong trẻo như giọt sương sớm:

-Anh Hoàng Tử em có thể gặp anh hok –cô bé nói mắt nhìn thẳng vào H.Tử
Hoàng Tử hok nói gì lẳng lặng đi ra nogài, cô bé đó bước theo
-Có chuyện gì hok cô bé
-ah, anh..anh..-co bé lắp bắp rồi nói nhanh-anh cps thể làm bạn trai em hok

-Không dc đâu cô bé –Hoàng Tử lạnh lùng

-tại sao-cô bé nói giọng suýt khóc-anh chưa cho em một cơ hội mà

-Tại anh đã…. có người yêu rồi –Hoàng Tử nói giọng chút phân vân

-Chị ấy là ai ạ -cô bé hỏi
-Anh hok thể nói được, điều này là bí mật chỉ mình anh biết-Hoàng Tử mỉm cười rồi quay lưng bước đi

Cô bé đứng lặng nhìn theo Hoàng Tử, nụ cười đó thật đẹp, như ánh nắng chiếu vào giọt sương sớm.
“chúc anh hạnh phúc bên người anh đã chọn, nhưng con đường đó hok thiếu chông gai đâu Hoàng Tử anh sẽ vượt qua được mà phải hok Hoàng Tử”cô mỉm cười nhẹ bước đi

Hoàng Tử…Tử -nhỏ gọi ( nghe giống như chết quá Tử, tử keke ^^)
Hoàng Tử lạnh lùng hok nói gì tiếp tục bước đi
-Này -nhỏ vừa thở vừa chìa ra một cái đĩa rồi chạy biến, nhỏ còn phải đén lớp dạy nhảy nữa( nhỏ nhảy đẹp lắm ah nha , ngaòi ra còn biết đàn nữa)

8h30 tối, nhỏ mới lết về nhà . Cố lục tìm chiếc chìa khoá nhà, đâu rồi ta. CHết nó rớt khi nào rồi đây nhỏ cũng hok biết
Ào!ào!!!! mưa như trút nước, một bóng dáng nhỏ ngồi giữa trời mưa như thế .Bỗng có một người che cho nhỏ, vừa ngảng đầu lên thì nhỏ hok còn thấy gì nữa, xung quanh bao trùm bóng tối. Thả cây dù Hoàng Tử bế nhỏ lên chạy vội về nhà.
[Đừng ngạc nhien tại sao Hoàng Tử lại coá ở đó vì Hoàng Tử rất thik đi bộ vào ban đêm ]

-Cậu Hoàng Tử !-1 cô gái người làm mở cửa ngạc nhiên hỏi

-Cô làm cho tôi chut đồ ăn len phòng cho tôi, với lại đừng nói chuyện gì với H.Thiên nhé

-Vâng ạ -cô người hầu đóng cửa rồi theo lệnh của Hoàng Tử mang một ít thức ăn lên phòng

Hoàng Tử đẻ nhỏ nằm trên một chiếc ghế dài, nước thấm ướt cả gối.Cậu vào lấy một chiếc khăn ra quấn vào người nhỏ thì nhỏ tỉnh

-Tôi dang ở đâu đây -nhỏ khẽ hỏi


-Nhà tôi-H.Tử thẩy cho nhỏ cái áo nói :
-Cô vào tắm đi, -Hoàng Tử lạnh lùng
-cậu cũng ướt hết mà
Hòang Tử hok nói gì giữ thái độ lạnh lùng

-Nhưng -nhỏ cười méo xệch –cái áo này rộng quá

-Cái nhỏ nhất rồi đó
Nhỏ bước vào phòng tắm , cái áo của Hoàng Tử đúng là quá rộng nhưng may nó đủ dài để có thể che những cái gì gì thì tự hỉu…

Nhỏ bước ra làm Hoàng Tử sững sờ, mái tóc dài thấm nước ôm lấy khuôn mặt bầu bễnh , đôi chân thon trắng muốt
-nhìn gì mà sững thế -nhỏ bỗng đỏ mặt
-Hok, tôi đi tắm đây –H.Tử nói rồi chụp lấy cái khăn trên tay nhỏ ( ui ngượng chưa kìa ^^)-thức ăn trên bàn đó
( hai người nì giống vợ chồng ghê^^)

-“Hoàng Tử cũng quan tâm mình quá “-nhỏ nghĩ thàm rồi tự hạnh phúc (ặc ặc chịu thua nhỏ lun).

Cộc! Cộc !

-Ai đó1- theo phản xạ nhỏ hỏi

-“sao có tiếng con gái nhỉ”-Hoàng Thiên nghĩ thầm

Cửa mở bốn con mắt nhìn nhau chằm chặp, không ai là hok ngạc nhiên.

-Ai vậy –Hoàng Tử từ phòng tắm bước ra, có vẻ như Hoàng Tử là người bình tĩnh nhất

-Cậu đến tìm tôi àh, có chuyện gì vậy –hoàng Tử lạnh lùng hỏi
Hoàng Thiên bây giờ vãn chưa hết ngạc nhiên, cả nhỏ nữa



Sao cô.. cô…lại ở đây
-Cậu đừng hỉu lầm -nhỏ cố gắng giải thik nhưng H.Thiên thì hình như hok mún nghe thì phải.

-Vậy là hết- nhỏ đóng cửa
Hoàng Tử vẫn với vẻ mặt lạnh lùng đó ngồi đọc sách uống trà xem như chẳng có việc gì xảy ra.

-Nè , Hoàng Tử -nhỏ hét

-Nếu xưng hô thì cô phải gọi tôi bằng anh đó, đừng hỗn thế chứ -Hoàng Tử nói rồi uống 1 ngụm trà, mắt vẫn hok rời khỏi sách

-thôi hok giỡn với anh nữa , chơi với anh chán chết

-vậy seo có người nói thik tôi ta –Hoàng Tử nói mắt vẫn hok rời khỏi sách

-Anh…-nhỏ hok nói được gì, thường thì nhỏ là cao thủ trong cái kiểu nói chuyện này nhưng bây giờ thì nhỏ “ bó tay- bó chân- bó toàn thân”

Nhỏ bỗng cảm thấy buồn ngủ rồi gục ngay lên bàn luôn.


Ngày……tháng….năm…..
Một ngày bình yên.
Nhỏ rất dễ thương, hình như nhỏ buồn lắm khi bị Hoàng Thiên thấy đang ở cùng với mình.Nhỏ thik Hoàng Thiên chăng? hok nhỏ thik mình mà…. Nhưng tại sao mình lại quan tâm đến vấn đề đó nhỉ, thật là ngớ ngẩn ☺
Hok biết nhỏ đó nghỉ thế nào mà tặng mình cái đĩa phim kinh dị nhỉ, thật là khó hỉu, nhưng hok sao mình cũgn thik flim kinh dị(__ __”)
----------------------------------------------------------------------

AAAAAAAAAAAAAAÁ -nhỏ hét lên làm Hoàng Tử thức giấc
-Cái gì thế -Hoàng Tử ngái ngủ hỏi
-Sao anh và tôi lại…. chung giường thế này
-Thì sao ? –hoàng Tử mệt mỏi

-Anh, anh đã làm gì tôi -nhỏ cầm lấy vạt áo Hoàng Tử hét lên

- Cô nghĩ tôi làm gì cô –hoàng Tử lừ mắt nói rồi gỡ tay nhỏ ra

-Mà hok phải cô thik tôi sao –Hoàng Tử đưa mặt sát mặt nhỏ, tưởng như nhỏ chỉ cần cựa quậy là hôn Hoàng Tử .Được đà Hoàng Tử ngày càng tiến làm nhỏ ngày càng lùi cho đến khi nhỏ chẳng còn đường mà rút lui thì Hoàng Tử bật cười:

-Đầu óc cô sao mà…. “ đen tối” quá vậy –Hoàng tử cười khuẩy rồi bước xuống bỏ đi

-Đen tối cái gì , ê ê anh đi đau vậy -nhỏ gọi với theo
-Đi tắm cô có muốn đi với tôi hok –Hoàng Tử chọc

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ