Ring ring
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Tiểu Thuyết Teen - Shock Tình - Trang 12

Full | Lùi trang 11 | Tiếp trang 13

CHAP 105: SỰ TRẢ THÙ KHÔNG ĐÚNG LÚC
.
( Mọi người toàn hiểu sai ý đồ của tác giả, buồn quá! )
.
Chiếc xe dừng trước cổng nhà bác Mỹ, Lap bước ra rồi chạy sang phía đối diện mở cửa cho Nim đi xuống...
.
- Vào băng bó chân cẳng rồi muốn đi đâu thì đi !
.
- Anh thật là... – Nim nhăn nhó nhưng cũng phải chìa tay ra nắm lấy tay Lap vì tình hình lúc này thì cô bé không thể nào tự bước xuống một mình được, cái chân càng lúc càng đau buốt.
.
Mọi chuyện sẽ chỉ có thể, tất cả sẽ chỉ đơn giản như thế nếu như ngay tại lúc đó, tại thời điểm đó, không có một chiếc xe đang đỗ cách nhà bác Lan gần 10 mét, và người trong xe, không phải là Devil..................
.
Vậy là, một lần nữa, qua lớp kính trước của xe ô tô, Devil đưa đôi mắt với hàng lông mày nhíu lại, rung lên từng đợt nhìn về phía Nim – về người con gái của mình đang bước xuống từ xe của một tên con trai khác, và lại tay trong tay với tên đó. Thoáng chốc cậu nhóc thấy một màu đen u ám bủa vây xung quanh mình....
.
- Con nhỏ...con...nhỏ....Mình đúng là điên khi đã tới đây để gặp cô ta !!!!!!! – Devil bóp mạnh vô lăng, nói trong tức giận.
.
Giá như lúc đó Devil nhìn thấy được khuôn mặt đang nhăn nhó của Nim khi bị cái chân đau hành hạ, giá như Devil nghĩ được mọi chuyện đang xảy ra chỉ hoàn toàn là tình cờ thì tốt biết mấy.....
.
Trong khi đó, Nim đang cà nhắc đi vào nhà, bên cạnh là anh Lap vừa đỡ vừa càm ràm :
.
- Em đúng là hậu đậu không thể tả được ! Xui xẻo cho thằng Devil khi dính phải em !
.
- Anh ác nó vừa chứ ???? Em đang đau thế này mà còn xiên xỏ là sao hả ???? – Nim đưa đôi mắt hình viên đạn lên nhìn Lap khiến anh ta cười khúc khích, cái miệng nhỏ xíu mở ra để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tắp.
.
Và cùng lúc đó, thì Devil vẫn đưa đôi bắt căm phẫn để chứng kiến cảnh tượng trước mắt, cậu nhóc không thể biết được bạn gái mình đang phải đi cà nhắc vào trong vì cái thân hình cao lông ngông của Lap đã che khuất gần hết người Nim. Thế đấy ! Oái oăm là thế này đây !
.
Đôi mắt đen láy với hàng mi rậm dài của Devil rung mạnh lên rồi bỗng chốc rũ xuống...
.
- Con nhỏ có lẽ không nhớ mình..........Đúng là nực cười....
.
Cậu nhóc buông một nụ cười nửa miệng rồi quay vô lăng, chiếc xe đen huyền bí lùi lại dần rồi quay đầu chạy về phía ngược lại..........
.
Có những khoảng cách vô hình....
Có những sự cố vô tình.........
Mà ta không thể nào biết được...
Không thể nào cảm nhận được......
Chỉ có thể đau...và tan vỡ.....mà thôi.......(kw)
.
................................
.
( Con làm gì mà để chân cẳng sưng vù lên thế ???) – Bác Mỹ phát hoảng khi thấy Nim đang trong tình trạng “chấm phẩy” đi vào trong nhà.
.
- Hic ! Con đi không cẩn thận, vấp cục đá nên.... – Nim xụ mặt.
.
( Trời ! Thời đại này mà còn có chuyện đi đường bị vấp đá nửa sao ???? Con đúng là luôn tạo ra “kì tích”!) – Bác Mỹ bụm miệng cười.
.
Nim không thể nói gì hơn. Vì bác nói ... quá đúng !
.
...............................
.
Tại nhà Devil ...
.
- Cậu về rồi hả ? Có mệt không ? – Nhã Trúc đón Devil trước cửa chính, nở nụ cười tươi nhất có thể rồi cất lời hỏi thăm.
.
- Đó không phải là vấn đề của cô ! – Devil không thèm nhìn lấy mặt cô dì ghẻ một lần, thản nhiên bước ngang qua.
.
- Đưa áo khoác đây tôi cầm cho ! Cậu đi tắm đi ! – Nhã Trúc lúc đầu có hơi bàng hoàng trước thái độ của Devil nhưng sau đó đã lấy lại tinh thần rất nhanh, hồ hởi cầm lấy cái áo vest đen mà cậu nhóc đang cầm trên tay.
.
- Đứng khiến tôi bực mình ! – Devil nói lớn rồi giật mạnh chiếc áo từ tay Nhã Trúc rồi đi nhanh lên lầu.
.
Cô dì ghẻ thoáng chới với. Đôi mắt mở to nhìn về phía Devil, hai gò mất giật giật...
.
- Cậu...cậu...dám đối xử như thế với tôi ư ????????? Lúc trước chẳng bao giờ cậu lạnh lùng như thế cả !!!!!!!– cô ta hét lớn.
.
- Chính cô đang tự làm khổ cô. Giữa chúng ta bây giờ đã hoàn toàn là con số 0, đừng bắt tôi phải nhắc lại chuyện này thêm lần nữa ! – Devil dừng bước nhưng không ngoái đầu lại, chỉ nói đều đều nhưng cũng đủ dội vào tai Nhã Trúc những nhát búa đanh thép.
.
Cô dì ghẻ lấy tay chống vào thành ghế sô fa, đôi mắt ươn ướt nhìn về phía Devil đang dần khuất sau cầu thang.....
.
- Được lắm......... ! Tôi đã muốn bỏ qua tất cả ! Nhưng chính cậu đã không để tôi làm như thế ! Đừng trách tôi !!!!!!! – Nhã Trúc nghiến răng, nói trong hai hàng nước mắt, đôi tay bóp chặt vào thành ghế, mặt đỏ ửng lên vì tức giận.
.
Sau một hồi đau đớn, Nhã Trúc lấy tay lau nước mắt rồi gọi bà giúp việc :
.
- Hồi nãy chị nói là có cô gái tới tìm cậu chủ và hẹn gặp chiều nay phải không ?
.
- Dạ ! Cô bé tên là Nim !
.
- Tôi đã nói cho cậu chủ rồi, thế nên cô không cần phải nói với cậu ấy nữa. Nghe rõ chưa !
.
- Dạ !
.
- Đi làm việc đi !
.
Bà giúp việc cúi đầu chào kính cẩn rồi đi vào trong bếp, lòng đầy thắc mắc trước thái độ kì lạ của bà chủ. Nhã Trúc thì đưa đôi mắt đầy căm hận lên phía lầu, môi mím chặt rồi bỏ đi ra ngoài.
.
Tại phòng Devil.......
.
Thả mình trên chiếc giường rộng lớn, cậu nhóc đưa đôi mắt nhìn về xung quanh, tất cả chỉ là một sự đơn độc tuyệt đối. Màn hình máy tính đang mở, bức ảnh mà hồi trước cậu và Nim chụp chung trong bệnh viện ( đúng hơn là Nim bị “gài” khi đang ngồi ngơ ngẩn thì bị cậu nhóc kiss trên má rồi chụp lại bằng di động) lại đập thẳng vào mắt. Devil lắc đầu rồi nhắm nghiền mắt lại.....
.
- Mình đã nhớ con nhỏ đến mức nào......Vậy mà...........
.
Và rồi những sự khó chịu, giận hờn, nhớ nhung cùng với sự mệt mỏi sau chuyến công tác ở Mỹ rút cạn sức lực của cậu nhóc, lôi Devil vào giấc ngủ nhuốm màu đen buồn bã..........
.
Thời gian chậm chạp trôi qua. Devil vùi mình trong giấc ngủ mệt mỏi mà không hay rằng…ở một nơi nào đó…có một người nào đó….đang chờ đợi mình…….

CHAP 106: MƯA VÀ NƯỚC MẮT.
.
Người đó ở đây không ai khác chính là Nim!
.
Sau khi được bác Mỹ băng tạm lại cái chân bị sưng ( đáng lẽ phải đưa đến viện nhưng Nim nhất quyết không chịu vì sợ trễ hẹn với Devil), cô bé bắt taxi đến bờ sông Lency, lúc đó là 5h15 chiều, Nim đi men theo bờ sông rồi ngồi xuống dưới một gốc cây to thật to ngay cạnh đó và chờ đợi. Mặc dù trời đã trở gió, hơi lạnh ùa vào người nhưng Nim không mấy để ý, trong đầu cô bé bây giờ là mớ suy nghĩ lùng bùng, Nim không biết là khi gặp Devil thì mình sẽ phải nói những gì, làm những gì, liệu cậu nhóc có chịu làm lành hay không, vân vân và vân vân….
.
Hoàng hôn tháng 3 buông xuống phủ một màu tím quyến rũ khắp không gian. Nim ngẩng mặt lên nhìn ông mặt trời đang tỏa những tia nắng chiều cuối cùng trước khi khuất mình sau đỉnh núi xa rồi quay xuống nhìn chiếc đồng hồ trên tay…Đã hơn 6h….Devil đã trễ 30 phút! Nim thở dài rồi lấy hai tay xoa xoa vào nhau, ngồi co lại và tiếp tục chờ đợi. Điều kì lạ là chẳng bao giờ Nim có ý nghĩ rằng cậu nhóc sẽ không đến! Vì từ trước đến nay chưa bao giờ Devil bỏ cô bé một mình, cậu nhóc luôn xuất hiện ngay bên cạnh mỗi khi cô bé thấy đau khổ và cô đơn nhất. Trong lòng Nim luôn mặc định là Devil sẽ tới, nhất định sẽ tới!
.
Trong lúc đó, Devil vẫn thả mình trên chiếc giường lớn, chiếc cà vạt được kéo giãn ra rũ qua một bên, trong tiềm thức cậu nhóc vẫn cố đi tìm hình bóng của Nim, hình bóng mà đã hơn 2 tuần qua Devil không được gặp, không được ôm vào lòng……………..
.
……….
.
7h30….
.
8h30….
.
9h30………..
.
Chính Nim cũng không ngờ mình làm được cái điều “phi thường” này! Đó là ngồi đợi một người mà mặc dù bản thân đã biết khả năng tới chỉ là không phẩy mấy phần trăm nhưng vẫn cứ đợi! Có một cái gì đó cứ níu giữ, bắt Nim phải ngồi đợi như thế mặc cho trời càng lúc càng nổi gió lớn, những tiếng sấm đã rền vang cả một góc trời, lâu lâu lại xuất hiện những tia chớm như những mũi dao đan chéo vào nhau xé toặc nền trời đen thẳm. Tất cả báo hiệu cho một cơn mưa to sắp đổ xuống trần gian………..
.
Khi yêu, đa phần con người đều yêu bằng trái tim nhiều hơn bộ óc, thậm chí có nhiều người chỉ yêu bằng trái tim mà thôi…Và nếu như vậy thì những kẻ chưa yêu hãy đừng thắc mắc là tại vì sao, những con người đang sống trong tình yêu lại có lúc ngốc xít và dại dột như thế (cụ thể trong trường hợp này là Nim của chúng ta), bởi một lẽ rất tự nhiên: Đó là thuộc tính cố hữu và bất biến của thứ tình cảm bí ẩn và cũng lắm rắc rối này!!!!!!!!!(kw)
.
Lúc này thì Devil đã ngủ dậy, tắm rửa sạch sẽ và đang “an tọa” trên ghế của bàn ăn!
.
Một bữa tối chán ngấy đến tận cổ mà hôm nào cậu nhóc cũng phải chịu đựng. Devil ngồi ở đầu bàn phía trước, cha cậu nhóc ngồi ở đầu bàn phía sau, Nhã Trúc cùng nhóc banh thì ngồi ở ghế giữa. Bàn trải đầy những món ăn cao cấp nhưng lại không khác gì là không khí vì chả ai để ý chúng là món gì, chỉ gắp đại một miếng rồi cho vào miệng ( còn hơn cả ăn rơm ăn cỏ)…
.
- Mày đi qua đó làm việc với chúng nó, tình hình sao rồi? – Ông Chấn Song vừa ăn vừa hỏi, giọng lạnh lùng.
.
- Ổn! Ông không phải lo! – Devil cũng chả khác nào…người tuyết.
.
- Mày liệu sao đó thì làm, đừng khiến cha mày mất mặt là được!
.
- Điều đó còn tùy ở ông, sao lại nói tôi làm gì!
.
- Cái thằng *******! Mày không nói với cha mày một câu tử tế được hay sao?
.
- Thì chúng ta giống nhau cả thôi! Tôi no, không muốn ăn nữa! – Devil buông một câu nói bất cần rồi thả đũa xuống, đứng dậy đi lên lầu.
.
- Cái đồ của nợ! – Chấn Song nghiến răng dần mạnh chén xuống bàn.
.
Nhã Trúc chỉ biết thở dài ngán ngẩm, không có bữa ăn nào mà hai người này tử tế được với nhau, bao giờ cũng chỉ gây gổ và cãi cọ. Nhiều khi cô không biết họ có thật là cha con ruột không nữa……..
.
Tại bờ sông Lency…..
.
Nim đã bắt đầu thấy mình không ổn. Bụng đói meo, chân thì càng lúc càng đau, người lạnh buốt. Chẳng lẽ Devil giận cô đến mức này sao??? Nhẫn tâm để cô ngồi một mình gần 4 tiếng đồng hồ ở đây sao????? Càng nghĩ Nim càng thấy buồn vô hạn, nhưng chưa bao giờ Nim chịu bỏ cuộc, và lần này cũng thế….
.
Và cái gì tới cũng sẽ tới…
.
Mưa đổ ập xuống mặt đất, nhanh đến bất ngờ, một cơn mưa lớn xối xả làm mặt sông nhăn nhúm lại. Tán cây rậm mà Nim đang ngồi dưới cũng không đủ sức để che chở cho cô bé khỏi sự tấn công của màn mưa dữ dội. Nim giật mình rồi phút chốc thấy người ướt nhèm, tóc rũ xuống mặt, nước mưa chảy từng giọt dài trên má, thấm vào mắt cay xè. Bỗng nhiên Nim thấy tủi thân kinh khủng, một mình giữa đêm hôm, lại bị mắc mưa, lại bị người ta bỏ rơi không thèm tới. Cô bé ngồi thu người lại rồi nấc từng tiếng dài……..
.
Lúc này, đứng trước khung cửa sổ trong suốt, Devil đưa đôi mắt u buồn nhìn những giọt mưa bắn tới tấp vào cửa kính trước mặt mình, ngoài trời mờ nhòe dần đi vì bị mưa bao phủ. Đầu óc cậu nhóc nghĩ mông lung, ruột gan cứ thấy nóng nóng kì lạ…….
.
- Thưa cậu chủ! Tôi vào thay ga giường!
.
- Uh!
.
Devil không buồn nhìn bà giúp việc, mắt vẫn hướng ra phía ngoài kia, nhìn mưa, nhìn nỗi buồn của chính mình….
.
Sau khi thay xong ga trải giường mới, bà giúp việc lục đục đi ra……
.
- Ơ! Thưa cậu chủ! Thế chiều nay cậu chủ không đi gặp cô bé đó sao? – như chợt nhớ ra điều gì, bà giúp việc quay lưng lại hỏi.
.
- Đang nói cái gì thế? – Devil nhíu mày.
.
- Ủa! Tôi tưởng bà chủ nói cho cậu chủ biết rồi mà, hồi chiều bà còn dặn…..
.
- Cái gì??? Chuyện gì??? Bà đang nói cái gì thế???? Nói cụ thể cho tôi!
.
- Hơ! Hồi chiều nay, tầm 4h, có một cô bé tên Nim tới tìm cậu chủ, lúc đó cậu chủ đi vắng nên cô ta nhờ tôi nhắn với cậu chủ là 5h30 gặp nhau ở bờ sông Lency! Điều này bà chủ cũng biết, bà chủ còn nói là đã nhắn với cậu chủ rồi! – Bà giúp việc nói trong ngơ ngác.
.
- Cái gì???? – Devil bắt đầu hốt hoảng, gương mặt tối lại.
.
Đúng lúc đó thì….
.
“ Trình Kha! Con có đi cùng Nim không???? Chiều nay nó nói với mẹ là đến gặp con ở bờ sông Lency, con gặp nó chứ???? Muộn quá mẹ không thấy hai đứa về nên hơi lo!”
.
Devil thẫn thờ rồi ngay sau đó cậu nhóc cầm vội chiếc áo khoác đen bằng da phóng vù ra cửa. Dòng tin nhắn của bác Thoại Mỹ như một cú hit ấn định tất cả…………
.
“ Con nhỏ khờ này! Lạy trời là nó không khờ đến mức ngồi đợi cho tới bây giờ!!!!!!!!!” – Devil vừa lái xe lao đi trong màn mưa dày đặt vừa lầm bầm, khuôn mặt đã bắt đầu tái đi vì lo lắng.
.
Mưa xé không gian…
Mưa khắc khoải thời gian…
Mưa làm em lạnh buốt…
Mưa làm anh giận hờn…
Mưa làm ta xa nhau…
Liệu mưa có trả ta về với nhau.......(kw)
.
Nim đã thấy hơi thở mình đã nặng dần....Đầu đau như búa bổ........Chân mất cảm giác..........
.
Mọi thứ......đang thử thách họ.....và thử thách cả chúng ta...........

CHAP 107: ĐUA CÙNG THẦN CHẾT
.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, đường phố mờ đi trong dòng mưa tầm tã, chiếc xe của Devil như đâm thẳng vào màn mưa kiếm tìm hình bóng một ai đó...
.
Nim đã thấy tai ù đi, đôi mắt trĩu lại, tay chân run lập cập, bờ sông bây giờ chỉ có mình Nim và mưa..............
.
“Lency kia rồi!” – Devil lầm bầm trong miệng rồi quay mạnh vô lăng rẽ xe sang phía lề bên trái, cậu nhóc bước nhanh ra khỏi xe chạy dưới lớp mưa dày đặc vào trong, mắt không ngớt nhìn quanh để tìm Nim.
.
Lúc này thì cô bé đã thấy mình đã bước tới giới hạn của sự chịu đựng. Cả cơ thể nặng trịch, người vừa nóng vừa lạnh. Nim muốn khóc ghê gớm, vừa giận vừa nhớ Devil, răng môi đánh lập cập vào nhau, cô bé cố co người như muốn tránh né sự trừng phạt của mưa...Sự trừng phạt cho những kẻ cứng đầu........
.
“Không có ai hết! Mong là nó không ở đây! Mong là nó đã về rồi !” – Devil đứng dưới làn mưa tầm tã đưa đôi mắt với hàng mi rậm nhìn xung quanh, lòng nóng như lửa đốt – “ Nhưng sao mình cứ linh tính là con nhỏ còn ở đây thế nhỉ???”
.
Sẽ rất khó, rất khó để hai người nhận thấy sự có mặt của nhau nếu như không có sự xuất hiện của một thứ........
.
Đó là tiếng sét đột ngột cất lên giữa nền trời trắng xóa đang mờ nhạt dần đi. Tiếng sét nghe chói tay đến kinh người, nó đủ làm cho Nim hoảng sợ mà hét lên mặc dù bây giờ người cô bé đã gần như không còn sức lực nữa.........
.
Devil giật mình quay ngoắt lại, cây cổ thụ cao lớn đập vào mắt cậu nhóc, hàng cây rậm rạp đủ che hết tất cả mọi thứ nhưng không thể che đi cái hình dáng ấy, cái hình dáng đã từ rất lâu đi vào trong tiềm thức của ác quỷ....
.
Cậu nhóc chạy nhanh lại gần, Nim đang cúi gầm đầu xuống, hai tay ôm lấy chân, người run cầm cập nên không nhận ra sự xuất hiện của Devil. Ác quỷ đưa đôi mắt đầy đau khổ và xót xa nhìn về phía Nim, người con gái nhỏ bé mà không biết bao nhiêu lần Devil đã muốn ôm thật chặt vào lòng và hôn lên đôi môi ngây ngô ấy. Giữa cái không gian toàn mưa và mưa này, trông Nim càng nhỏ bé hơn, càng khiến cho Devil đau lòng hơn. Cậu nhóc đưa tay vuốt mặt, mái tóc ướt nhèm, nước mưa chảy từ tóc xuống hai bên má, vương những giọt nặng nề trên hàng mi rậm dài đen lay láy........Đôi môi Devil khẽ nhếch lên, hai bàn tay nắm chặt.....
.
- Đã điên chưa ?
.
Đang trong tình trạng gần như sắp mê sảng, Nim vội vàng mở mắt khi nghe thấy giọng nói thân thuộc, cái giọng nói đã một thời như là sự ám ảnh đối với cô bé. Bằng một dáng vẻ khó nhọc, Nim từ từ ngẩng đầu lên.....
.
- De...vil.............. – Nim buông một tiếng gọi thều thào, ánh mắt dù đang rất mệt nhưng ánh lên niềm hạnh phúc. Vậy là công sức của cô bé từ nãy đến giờ đã không uổng phí.
.
- Tôi hỏi là bạn đã điên chưa ??? Bạn suy nghĩ kiểu gì mà ngồi hơn mấy tiếng đồng hồ trong cái thời tiết này hả ???? Bạn giả vờ hay khờ thiệt thế ??????? – Devil vẫn đứng yên tại chỗ hét lớn, giọng nói đầy sự tức giận, mặt đỏ bừng lên.
.
- Vì tôi nghĩ...bạn sẽ...tới.......- Nim gần như sắp khóc, trời mưa to hơn dội vào tai những thứ âm thanh mù mờ.
.
- Tôi ghét bạn ! Tôi ghét cái khờ khạo ngu ngốc đến vô lý của bạn ! Đến bao giờ thì bạn mới không khiến tôi phải đau như thế này nữa hả ???????? Bao giờ ???? Bao giờ ????? – Devil dường như phát điên lên quát lớn làm cô bé giật bắn mình, chưa bao giờ Nim thấy cậu bạn trai giận đến mức đó.
.
Mọi thứ chùng xuống, nín thở. Devil đứng như chôn chân, đôi mắt ánh lên sắc hơn dao, môi run run, cảm giác như cậu nhóc muốn phá nát tất cả, phá nát cái sự đau đớn khó chịu đang chế ngự lòng mình. Nim cũng không khá khẩm hơn gì, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn cậu nhóc, môi mím chặt, đầu óc quay cuồng. Cô bé tự hỏi mình đã làm sai chuyện gì mà khiến Devil nổi điên đến mức đó, đáng lẽ người có quyền trách móc là Nim cơ mà ?????
.
Không gian được căng ra đến mức tối đa. Mưa dù có to đến đâu cũng không đáng sợ bằng cõi lòng của hai con người lúc bấy giờ.....
.
- Tôi muốn giết bạn...Rất muốn ! Nhưng đáng ghét hơn là tôi lại yêu bạn đến mức này! – Devil cất tiếng rồi bước lại phía Nim, cúi người xuống và nhấc bổng cô bé lên. Dù có giận Nim đến mức nào thì tình yêu sâu đậm đang dâng lên trong lòng cậu nhóc đã lấn át tất cả. Bây giờ Devil chỉ muốn làm duy nhất một điều là đưa Nim thoát khỏi tình trạng này cũng như đưa bản thân thoát khỏi nỗi xót xa cay đắng đang bủa vây.
.
Nim không nói gì, đúng hơn là không nói được gì, chỉ thở dài áp mặt mình vào người cậu nhóc. Mệt mỏi, lạnh, đau........ Mưa cứ thế trút từng giọt nặng nề trên thân hình hai con người ấy, mưa che kín bầu trời, mưa che đi nước mắt nhưng mưa không ngăn được giọt sầu của nỗi niềm đắng cay...
.
Khi cả hai đã ngồi vào trong xe, Nim vẫn không dám nói gì, chỉ ngồi im như thế và đưa đôi mắt nhìn ra phía cửa, những hạt mưa tí tách đập vào cửa kính như muốn trêu ngươi cô bé. Devil cũng thế, lạnh băng, cậu nhóc không có ý định lái xe đi, chỉ ngồi như vậy...
.
Có đôi khi, im lặng là cách giải quyết tốt nhất, nhưng cũng có lúc, im lặng đồng nghĩa với việc tra tấn và hành hạ nhau. Không khí nghẹt thở, bức bối bủa vây hai con người.
.
Nim không thể chịu được nữa. Nim ghét sự im lặng đến lạnh lùng này của Devil. Thái độ cậu nhóc cứ như thể Nim là người có lỗi vậy nhưng sự thật là cô bé đâu có làm gì để khiến Devil phải tổn thương đến mức đó. Trong mọi trường hợp, lúc nào cậu nhóc cũng đứng ở thế lấn át, bắt Nim phải khuất phục mặc dù chưa chắc Devil đã đúng hoàn toàn. Lòng tự ái dâng lên, Nim thở mạnh, mặc cho những hạt nước còn vương trên tóc chảy từng giọt dài xuống mắt, cô bé mở chốt cửa định bước ra. Nim thấy rằng thà đi bộ một mình về nhà còn hơn ngồi trong cái xe với đầy sự khó chịu và ấm ức này.
.
- Ngồi xuống đó ! – Devil gằn giọng.
.
Nim cắn môi, lúc nào cũng cái thái độ ra lệnh bề trên đó, lúc nào cũng lấy suy nghĩ của mình áp đặt cho người khác mà không biết người ta có muốn hay không. Bằng sự kiêu hãnh của mình, Nim không trả lời lại mà vẫn mở cửa xe rồi đặt một chân xuống đất, mưa xối xả tạt vào người làm Nim lạnh buốt đến không thể thở nỗi.
.
Nhưng quy luật vẫn cứ là quy luật, kẻ yêu khác với kẻ không yêu ở chỗ biết điên đúng lúc và biết ngừng điên đúng lúc...(kw).
Từ nãy đến giờ cả Nim lẫn Devil đều đang trong trạng thái không bình thường chút nào, mất đi sự tỉnh táo và lý trí mặc cho mọi chuyện diễn biến theo cảm xúc, mặc cho sự ích kỉ, lòng tự tôn nhấn chìm tình yêu của chính mình. Nhưng cả hai đã đi đến giới hạn và không thể tiếp tục chịu đựng được nữa. Devil ngiêng người kéo mạnh tay Nim khiến cả người cô bé bị lôi vào trong xe, ngã vào người cậu nhóc, Nim đau ghê gớm như không nói nửa lời....
.
- Tôi đã bảo bạn không được đi ! Tôi đã bảo bạn ngồi xuống ! Vậy mà tại sao bạn cứ muốn làm trái ý tôi thế chứ ???? Bạn hành hạ tôi hơn hai tuần qua vẫn chưa đủ hay sao ???? – Devil cầm chặt tay Nim, nhìn thẳng vào mắt cô bé hét lên, hàng mi dày rung lên như muốn bật tung tất cả.
.
- Mọi chuyện đều do bạn mà ra, bạn đâu có tin tôi, bạn giận dỗi, ghen tuông rồi bỏ tôi lại một mình hơn 2 tuần không hề liên lạc, bạn cứ thích làm theo ý mình, bạn không hiểu được cảm nhận của tôi, bạn đau ư ??? Chẳng lẽ tôi hạnh phúc ??? Hơn 2 tuần qua tôi nhớ bạn phát điên lên được vậy mà khi trở về bạn lại đối xử với tôi như thế này ! Bạn yêu tôi theo cách như vậy hay sao ??? Tôi đã làm gì có lỗi cơ chứ ???? Angle là bạn tôi, tôi ôm cậu ấy hoàn toàn vì tôi nhận thấy lúc đó cậu ấy cần có người an ủi và chia sẻ cũng giống như tôi ôm bác Mỹ vì tôi thương yêu bác ấy. Điều đó có gì là sai chứ ???? Bạn nói đi ! Tôi sai chỗ nào ???? – Nim cũng nhìn thẳng vào mắt Devil vừa nói vừa khóc nức nở.
.
- Tôi không muốn bất kì thằng nào đụng vào người bạn cả ! Bạn là của tôi ! Là của riêng Thái Trình Kha này ! – Devil dần mạnh tay vào vô lăng nghiến răng.
.
Nim định nói là Devil đã quá ích kỉ. Nhưng dường như sự tức giận quá sức chịu đựng đã khiến cho ác quỷ không thể kiểm soát được hành vi của mình. Cậu nhóc đột ngột đạp mạnh ga đưa chiếc xe lao vụt về phía trước. Nim tái mặt nhìn theo. Những hạt mưa có vẻ quá ngỡ ngàng trước tốc độ như vũ bão của chiếc BMW đen tuyền này nên vội vã rơi tí tách đập mạnh vào cửa kính rồi vỡ tung tóe trắng xóa tạo nên những hình thù kì dị trước mắt Nim.
.
Gió và mưa ngược chiều, cường độ rất lớn nhưng không tài nào cản được tốc độ kinh hoàng của xe Devil. Nim nhìn vào đồng hồ chỉ tốc độ trên xe rồi hoảng hồn. Cậu nhóc đang chạy với tốc độ tối đa. Mọi động cơ trong xe đều đang hoạt động ở công suất lớn nhất. Cứ kéo dài tình trạng như thế này thì tai nạn là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
.
- Devil ! Dừng lại ! Dừng lại ! – Nim vội vã lôi lôi tay Devil ngăn cản.
.
Nhưng dường như đối với Devil lúc này chỉ tồn tại sự tức giận và lòng tự ái quá lớn. Đôi mắt cậu nhóc lạnh đến chết người, hàng lông mày cứng đơ, đôi mi dài kéo rụp xuống chỉ đủ để lộ những tia sáng thoát ra từ con ngươi đầy quyền lực.
.
Mưa không ngừng rơi mà tiếp tục nặng hạt, mọi thứ bị che mờ bởi nước mưa. Và hình như Devil cũng không buồn nhìn những thứ phía trước con đường, cậu nhóc đang đi một mình trong cuộc hành trình của nỗi hận và lòng ghen tuông cực độ.
.
Nim cảm giác bất lực. Tai ù đi. Chân tay lạnh buốt mất cảm giác. Cô bé biết Devil đang tức giận, cực kì tức giận. Và một khi cậu nhóc đã tức giận thì không có gì có thể xoa dịu được....
.
Nhưng nếu kéo dài như thế này mãi thì sẽ không kịp nữa mất....

CHAP 108: SỰ BÁM ĐUỔI CỦA QUỶ...(PHẦN 1)
.
Con đường dài, hun hút gió, người đi đường không bao nhiêu, nhưng vật cản trên đường không phải ít. Dù Devil có là một tay lái cừ khôi đi chăng nữa thì với tốc độ như thế này, với tâm trạng bất ổn như thế này, và với hoàn cảnh mưa gió như thế này, việc trật bánh lái và đâm sầm vào một thứ gì đó là hoàn toàn có thể xảy ra.
.
Nim nín thở, thu hết mọi sức lực còn lại nghiêng người lấy tay giữ chặt vô lăng. Mọi chuyện xảy ra bất ngờ khiến Devil giật mình vội vàng níu lại. Chiếc xe chao đảo, mất phương hướng trong vài giây rồi đột ngột tấp nhanh vào lề, bánh xe trước cạ sát vào thành vỉa hè tạo nên tiếng “kẹt” kéo dài trước khi dừng hẳn.
.
Phải mất vài phút cả hai người mới định thần lại được. Devil cứ như vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Còn Nim thì cảm thấy mình vừa thoát khỏi cổng Âm Phủ. Mọi thứ méo mó, mù mờ đi trong tâm trí mỗi người.
.
Và rồi như một hệ quả của sự sợ hãi quá lớn, Nim bật khóc nức nở. Những giọt nước mắt thay nhau chảy dài trên gò má đã lạnh đi vì gió, đôi môi đỏ ửng lên cố giữ lấy những tiếng nấc nghẹn ngào. Cô bé khóc mà không nề hà, khóc như mưa như gió. Hai tay Nim bấu chặt vào thành cửa xe, nước mưa thi nhau bắn tung tóe trên làn da mỏng manh ấy.
.
Và đó là lần đầu tiên trong cuộc đời Devil thấy bản thân thật sự quá tồi tệ...
.
Cậu nhóc ngỡ ngàng trước việc cô bé khóc. Devil nhìn gương mặt đầy nước mắt của Nim, nghe những tiếng nấc nghẹn ngào chốc chốc lại xen vào những con ho sặc sụa của Nim, chứng kiến cả thân hình ướt sủng vì mưa của cô bạn gái đáng thương của mình bằng một sự bất động. Đầu óc cậu nhóc quay cuồng, đôi mắt mở to, môi cứ run lên từng đợt như muốn nói cái gì đó nhưng không thể cất lời. Từ nãy đến giờ hình như cậu đã thả mất mình, mặc cho bản thân trôi đi trong nỗi tức giận và niềm ghen tuông đầy ích kỉ. Đến bây giờ, khi mọi giác quan và sự tỉnh táo đã trở về, Devil mới nhận ra rằng... Mình đã quá nhẫn tâm....
.
Xa em một phút đầy hờn dỗi
Mặc cho sóng tình vội vã níu chân nhau...
Xa em một phút trong nỗi đau...
Để rồi cả đời sau chính ta phải buồn lòng muôn lối….(KW)
.
Nim vẫn khóc. Khóc cho thỏa mọi bức bối bị kìm nén từ nãy đến giờ. Khóc cho cõi lòng tan ra để không phải gồng mình chịu nỗi đau hành hạ. Devil tàn nhẫn quá, lạnh lùng quá…….
.
Nim đưa tay lên gạt nước mắt, đôi tay trắng bệch đi vì lạnh. Devil thấy tim mình vụn vỡ thật sự. Lần đầu tiên cậu nhóc biết rằng: Có những nỗi đau lớn đến mức không thể định hình…Có những nỗi đau tàn bạo đến mức mà ngay cả súng đạn cũng không thể làm đau hơn được nữa……..
.
Và khi tất cả đã chạm đến bờ vực của sự chịu đựng thì nổ tung chính là điều tất yếu………
.
- Không được khóc một mình! Bạn phải khóc trên vai tôi! – Devil vội vã ôm chặt Nim vào lòng, đôi tay siết nhẹ trên bờ vai nhỏ bé ấy. Còn Nim không phản kháng gì, chỉ nhắm mắt thả cho những giọt nước đáng ghét đang trào ra từ mắt mình chảy mạnh xuống áo Devil.
.
- Tôi…ghét…bạn….! Đồ…xấu…xa…! Hức…hức….– Nim vừa khóc vừa nghẹn ngào nói trong đứt quãng. Những lời trách móc chắp nối tạo nên chuỗi giai điệu ngộ nghĩnh của tình yêu. Bây giờ Nim chẳng khác nào một đứa trẻ lên ba bị ba đánh, khóc một cách tự nhiên và “mãnh liệt”.
.
- Tôi phát điên vì bạn mất thôi! – Devil nói trong cay đắng rồi cúi đầu để khuôn mặt mình chạm vào mái tóc đã ướt nhèm đi vì mưa của Nim, sau đó vội vã đặt một nụ hôn lên cổ và môi cô bé như thể những lời xin lỗi rụt rè của một chàng trai mới lớn lỡ may làm bạn gái buồn lòng.
.
Mưa tan cho nỗi đau vụn vỡ…
Mưa tan cho nước mắt tràn bờ...
Mưa tan cho tình yêu lầm lỡ...
Mưa tan cho bỡ ngỡ vu vơ.............(KW)
..............................................................
.
- Chúng ta đang đi đâu thế này ???? Hắc xì ! Hix... – Nim vừa hắc xì vừa ngước mắt hỏi Devil.
.
- Không biết ! – Cậu nhóc nhún vai.
.
- Hắc xì ! Bạn nói cái gì thế ??? Hắc xì ! Không biết là thế nào ????
.
- Thì không biết chứ sao nữa ! Lúc nãy phóng xe đi tôi có nhìn đường đâu ! – Devil thoáng nhăn nhó, mắt chăm chú nhìn về phía trước.
.
- Ơ ! Thế bây giờ chúng ta đang bị lạc hả ???? Hắc xì ! – Nim chưa hỏi dứt câu đã ho sụ sụ.
.
- Có thể nói là vậy ! – Devil ngậm ngùi xác nhận cái sự thật phũ phàng đang diễn ra rồi quay mặt sang nhìn Nim đang cúi người với cơn ho. - Ốm thật rồi ! – Cậu nhóc chậc lưỡi.
.
Nim không nói được gì nữa, người mệt nhoài ngả lưng tựa vào thành ghế. Devil ngước nhìn rồi thở dài. Đều do cậu nhóc mà ra...
.
Đang chập chờn với giấc ngủ quên, Nim giật mình khi thấy Devil đạp thắng xe. Đưa đôi mắt nhìn phía trước, cô bé ngạc nhiên....
.
- Sao lại là....khách sạn thế này ?????????? – Nim lắp bắp.
.
Devil không trả lời. Chỉ mở cửa xe bước ra rồi chạy sang phía Nim đang ngồi, mở chốt cửa.
.
- Bước ra đi ! Trời tối lắm rồi ! Chúng ta lại lạc đường, không vào đây thì vào đâu !
.
Nim luống cuống nghiêng người đặt chân xuống đất, cúi đầu bước ra.
.
- Ui da !!!!!!!
.
- Sao thế ???? – Devil ngạc nhiên trước tiếng rên rỉ thất thanh của Nim.
.
Cô bé ngậm ngùi nhìn xuống chân mình. Cái chân bị vấp cục đá hồi chiều bây giờ đã sưng tấy đỏ ửng lên.
.
Vội vã nhìn theo, Devil giật mình rồi ngồi gập người xuống.
.
- Cái gì thế này ? – Cậu nhóc cầm chân Nim lên hỏi lớn.
.
- Tại bạn hết đó ! – Nim phụng mặt xuống.
.
- Đừng có nhõng nhẽo lúc này ! Nói đi ! Vì sao chân lại bị như vậy ?
.
- Đúng là cái đồ xấu xa ! – Nim nhăn nhó – Hồi chiều tới nhà bạn, lúc đi về bị vấp cục đá nên chân bị trật khớp, cả buổi lại phải ngồi dưới mưa chờ bạn nên tình trạng càng lúc càng thê thảm...
.
- Con nhỏ khờ này ! Sao giờ mới nói hả ???? – Devil bực mình.
.
- Hơ ! Bạn giận dỗi khủng khiếp kiểu đó thì ai mà nói cho được ! – Nim xoe tròn mắt trước cái câu hỏi ngớ ngẩn của ác quỷ.
.
- Đúng là....- Cậu nhóc chậc lưỡi rồi không nói không rằng bế xốc Nim ra khỏi xe rồi đi thẳng vào đại sảnh của khách sạn.
.
Cô bé giật bắn mình một hai đòi Devil thả xuống nhưng tất cả lời nói đều vô hiệu lực lúc này. Ông nhân viên phụ trách đón khách của khách sạn lúc tới nhận cất xe cho Devil cũng phải bụm miệng cười trước cái hành động “made by Devil” của cậu nhóc.
.
Lúc vào đến quầy tiếp tân, mọi ánh mắt đều tập trung đổ dồn vào hai con người “kì dị” này. Mấy cô tiếp tân đang buôn dưa lê bán dưa chuột cũng phải ngừng mọi câu chuyện chỉ để nhìn vào hai vị khách đặc biệt đang tiến về phía mình.
.
- Hơ hơ ! – Cô tiếp tân trong bộ đồng phục màu đỏ đứng ngây người ra.
.
- Đây là thái độ phục vụ khách tới đặt phòng của khách sạn mấy người đấy à ???? – Devil bực bội khi thấy cô ta cứ đứng trơ như phỗng nhìn chằm chằm vào mình và Nim.
.
- Hơ ! Xin lỗi quý khách ! Quý khách đặt mấy phòng ạ ? – Cô tiếp tân giật mình vội vàng nói, mắt vẫn dán chặt vào cái khuôn mặt cực đỉnh của Devil, không quên nhìn xuống phía Nim đang cúi đầu áp mặt vào ngực cậu nhóc, mắt nhắm nghiền lại, mặt đỏ ửng lên.
.
- Một ! Phòng Vip ! Thu xếp nhanh đi ! – Devil càu nhàu.
.
- Ờ vâng ! Phiền quý khách cho chúng tôi xem giấy tờ ! – Cô tiếp tân có vẻ hơi khó chịu khi nhận được câu trả lời là « Một » của cậu nhóc.
.
Devil hơi nhíu mày. Vài giây sau cúi xuống nhìn Nim. Cô bé vẫn đang trong tình trạng xấu hổ tột độ, tay quàng cổ cậu nhóc, mặt úp vào phía trong để tránh sự dòm ngó của mọi người xung quanh.
.
- Đưa tay vào bọc áo trái phía trong áo khoác lấy cái ví ra cho tôi !
.
Nim vội vã ngẩng đầu lên nhìn cậu nhóc. Ánh mắt chớp chớp tỏ vẻ không hiểu.
.
- Bạn nghĩ là tôi còn đủ tay để lấy nó hả ? – Devil làm ràm.
.
- Hơ ! – Lại một lần nữa Nim thấy xấu hổ vô cùng. Cô bé quên mất là cậu nhóc đang bế mình, còn tay nào nữa để mà lấy ví. Thế là Nim rụt rè đưa tay vào bọc áo trái phía trong lấy vội cái ví ra, ngượng ngùng đưa cho cô tiếp tân.
.
Mọi người lại được thể nhìn chăm chú hơn vào hai người. Riêng cô tiếp tân thì cứ như người trên mây, đưa đôi mắt hình trái nho nhìn chằm chằm vào Nim.
.
- Thật bực mình ! Mấy người làm ăn kiểu gì thế hả ???? Thủ tục thuê phòng mà tiêu tốn của người ta hàng chục phút thế này sao ??? – Devil bực bội nói thẳng vào mặt cô tiếp tân khiến cô ta hoảng hồn xin lỗi ríu rít.
.
- Mong quý khách tha lỗi ! Tại…
.
- Không nói nhiều! Làm thủ tục nhanh đi! – Devil lạnh lùng, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ.
.
Sau một hồi luống cuống, một phần vì sợ, một phần vì ngạc nhiên, cuối cùng cô tiếp tân lắm chuyện cũng đưa chìa khóa phòng cho Devil kèm theo những lời xin lỗi.
.
- Đây là phòng của quý khách! Mong quý khách bỏ qua cho sai sót của chúng tôi!
.
- Cầm đi! – Devil nhìn Nim nói, cô bé vội vã chìa tay ra nhận lấy chùm chìa khóa phòng.
.
Sau khi hoàn tất xong mọi thủ tục, Devil bế Nim quay lưng đi về phía cầu thang máy. Nhưng chợt nhớ ra chuyện gì đó, cậu nhóc quay lại:
.
- Phiền cô cử người đi mua dùm tôi vài bộ áo quần cho nam và nữ cỡ người của tôi và của cô ấy rồi đem lên phòng cho tôi, tất cả cứ trừ vào chi phí sau khi chúng tôi trả phòng!
.
- Ờ vâng! – cô ta gật đầu như người máy.
.
- Còn mấy người kia! Bạn gái tôi bị đau chân, tôi bế cô ấy cũng là chuyện lạ đến mức khiến mấy người phải nhìn theo kiểu đó hả? – Devil bực bội nói lớn khiến mọi người xung quanh nhanh chóng quay mặt đi hướng khác. Đáng lẽ cậu nhóc định bỏ qua nhưng mấy người này cứng đầu quá, mà tính Devil thì cực ghét ánh nhìn tò mò của những người không có phận sự.
.
Khi cậu nhóc đã đi khuất, mấy cô tiếp tân mới được dịp “bày tỏ cảm xúc”:
.
- Ôi trời ơi! Lịch sử đời tôi chưa bao giờ gặp một anh chàng nào menly như thế này!
.
- Cao quá! Nhìn anh ấy cứ sừng sững!!!!!!!
.
- Lại còn lạnh lùng đúng chất nữa chứ! Má ơi!
.
- Mấy người im miệng đi! Có nói gì thì người ta cũng đã là hoàng tử có chủ rồi! – Cô tiếp tân ban nãy bực bội nói lớn rồi bỏ đi.
.
- Hơ! Con nhỏ này! Hình như nó ghen thì phải! Ha ha!!!!!!!!! – Mấy người còn lại nhìn theo dáng cô ta rồi bật cười.
.
Phải! Cô ta bực! Cô ta khó chịu ! Và biết đâu được...vì điều đó....lại châm ngòi...cho một cái gì đó...đáng sợ xảy ra..................
.
...............................................
.
- Hồi nãy bạn làm tôi ngượng quá đi ! – Nim ngồi trên giường càu nhàu trong khi Devil đang cởi chiếc áo khoác ướt sủng nước của mình.
.
- Đúng là đồ con gái ! Cái gì cũng xấu hổ ! – Cậu nhóc lắc đầu rồi đi vào nhà tắm đóng cửa lại.
.
Còn lại mình Nim trong phòng, cô bé cũng cởi chiếc áo ấm mỏng đã co lại vì nước rồi nhìn xuống đôi chân đang sưng tấy của mình. Nhưng đột ngột cô bé giật mình.....
.
- Nhưng...tại sao....chỉ đặt một phòng thôi ??????? – Nim nhăn nhó phát hiện ra cái sự thật đau lòng này, ban nãy vì quá xấu hổ nên cô bé không để ý, bây giờ mới nhận ra.
.
Đang mãi suy nghĩ vẩn vơ, Nim không để ý là Devil đang đứng lù lù trước mặt mình từ lúc nào...
.
- Làm gì mà sửng sờ ra thế ?????????
.
- Ôi ! Bạn làm tôi giật mình ! – Nim sợ hãi.
.
- Đúng là đồ khờ !
.
- Mà này ! Tại...tại...sao...lại đặt có một phòng thôi ???????? – Nim nuốt nước bọt hỏi lắp bắp, tránh ánh nhìn của Devil.
.
- Hóa ra từ nãy đến giờ đang lo nghĩ cái đó hả ? – Devil hứng thú nhận ra nguyên nhân của sự ngơ ngác nãy giờ của Nim, thoáng chốc gương mặt cậu nhóc mỉm cười.
.
- Thì...thì...tất nhiên phải ...lo nghĩ rồi ! Bạn với tôi....có phải...có phải...là...vợ chồng đâu ! – Nim cố gắng bình tĩnh nhưng tình hình vẫn không cải thiện.
.
- Chưa phải nhưng rồi sẽ phải ! Chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi ! – Devil nở nụ cười đầy ẩn ý.
.
- Này...này ! Tôi...tôi....- Nim đã bắt đầu thấy sợ cái thái độ của cậu bạn trai kì quặc.
.
Devil bật cười, nhanh như chớp đặt một cái kiss chấm dứt sự cà lăm của cô bé rồi ngẩng dậy nói :
.
- Ngồi yên trong phòng ! Tôi đi ra ngoài một lát!
.
Nói rồi cậu nhóc đứng hẳn dậy đi ra khỏi phòng. Nim ngơ ngơ nhìn theo rồi lắc đầu cười nhẹ. Chẳng bao giờ cô bé hiểu được những gì cậu nhóc muốn làm. Nhưng dù sao đi chăng nữa, Nim luôn tin rằng, sẽ chẳng bao giờ, Devil làm việc gì quá đáng khi cô bé không đồng ý!
.
Nhưng những sự đáng sợ, những mối nguy hiểm kinh khủng nhất luôn xuất hiện trong những thời điểm mà ta không thể ngờ tới….
.
Và trong trường hợp này…
.
Mặt nạ quỷ đang đứng ngoài cửa phòng, đưa đôi mắt đầy bóng tối nhìn vào phía trong…nơi Nim đang ngồi…CHAP 109: TIẾNG ĐỘNG CỦA...QUỶ...
.
Đang loay hoay cởi chiếc áo khoác ướt nhẹp vì nước mưa, Nim nghe tiếng gõ cửa. Cô bé khựng lại, suy nghĩ hồi lâu rồi cũng đứng dậy, chậm rãi đi ra vì cái chân đau không cho phép Nim đi nhanh…
.
Cầm cái nắm cửa, Nim ấn nhẹ rồi kéo ra….
.
Gió luồn vào người nghe lạnh buốt….
.
Nhưng trước mặt Nim chỉ là một khoảng không…
.
Cô bé ngơ ngẩn ló đầu nhìn ra, nghiêng sang hai bên. Nhưng hành lang không có ai cả. Vậy thì ai gõ cửa????
.
Nim lắc đầu, nhún vai tỏ vẻ khó hiểu rồi đóng cửa lại bước vào trong, lòng chắc mẩm có lẽ tai mình bị ù đi vì gió…
.
Nhưng chỉ mới bước được vài bước, thứ âm thanh ấy lại xuất hiện. Lần này Nim cố gắng căng tai để nghe cho thật rõ, và rõ ràng đó chính là tiếng gõ cửa phòng…Cô bé quay người lại, tiến ra phía cửa……
.
Cái nắm cửa lại được vặn nhẹ, Nim đẩy cửa phòng ra thật nhanh…Nhưng đáp trả cô bé vẫn là khoảng không trống vắng, cánh cửa phòng đối diện vẫn đóng kín…im lặng….
.
Nim bắt đầu thấy lo lo. Rõ ràng là tiếng gõ cửa, nhưng khi mở ra thì chẳng có ai…..
.
Quay về giường, đôi mắt cô bé vẫn đầy nỗi lo lắng hướng về cánh cửa. Liệu rằng….âm thanh đó có xuất hiện lần nữa??????
.
Đang cố trấn an mình để thoát khỏi những lo lắng vô cớ, bỗng Nim giật mình đứng bật dậy khi từ bên ngoài cửa phòng ra vào, âm thanh của bàn tay gõ dồn dập vào mặt cửa gỗ lại xuất hiện. Nim tím mặt, bần thần… Chẳng lẽ có ma????
.
Nhìn qua cửa sổ, mưa vẫn không ngớt rơi, từng giọt nước bắn tung tóe trên mặt kính sáng bóng. Nim run rẩy đứng chôn chân. Cô bé không dám bước ra đó lần nữa….
.
Nhưng cái thứ âm thanh “cốc cốc “ ấy cứ như muốn trêu ngươi cô bé, nó càng lúc càng mạnh dần, dồn dập dần, cứ như muốn khoét thủng một lỗ qua cánh cửa gỗ dày cộm. Nim đưa đôi mắt đầy sợ hãi nhìn ra….
.
Mọi chuyện chỉ có thể kết thúc khi có tiếng nói cất lên:
.
- Nim! Bạn làm gì trong đó thế???? Ra mở cửa cho tôi!
.
Mặt Nim sáng lên, cô bé thở phào nhẹ nhõm tiến ra mở cửa phòng. Là Devil….
.
Sau khi cả hai đã đóng cửa vào trong, Devil đưa khuôn mặt ướt sủng vì nước mưa nhìn Nim trách móc:
.
- Làm gì mà lâu thế? Tôi gõ cửa muốn nát tay!
.
Lúc này cô bé mới hoàn hồn, nở nụ cười vui vẻ mà không để ý gì đến thái độ vừa ngơ ngác vừa pha chút giận dỗi của cậu bạn trai.
.
- Lại thế! Tại sao bạn cứ hay có những thái độ kì cục không thể hiểu được thế nhỉ????
.
Nim bật cười ôm chầm cậu nhóc. Càng lúc cô bé càng nhận ra bản thân không thể sống thiếu Devil. Chỉ cần vắng cậu ấy một vài phút thôi cũng khiến Nim thấy bất an trong lòng.
.
- Tránh ra! Áo tôi ướt thế này mà còn xấn vào ôm! – Devil hơi khựng lại trước cái ôm bất ngờ của Nim, tuy miệng nói “tránh ra” nhưng mặt vẫn lộ vẻ vui tươi thấy rõ ( Khổ tâm! +_+)
.
Nim không đả động gì đến chuyện nghe thấy tiếng gõ cửa kì lạ vừa rồi. Cô bé không muốn Devil lại thêm nỗi lo lắng. Nhưng bao giờ cũng vậy. Khi ta hạnh phúc thì đâu đó có kẻ không vui…Sau lớp cửa gỗ dày đặc…Một bóng đen vẫn đứng lặng im…mỉm cười chua chát….(Bóng đen ấy Nim hoàn toàn có thể thấy được nếu như nhìn qua lỗ nhỏ của cánh cửa lúc ra mở cửa phòng, nhưng vì chưa bao giờ ở khách sạn nên Nim không biết được điều này…..)
.
………………………………………..
.
Từ nhà tắm bước ra, Nim co ro bước từng bước tiến tới chỗ Devil. Không phải vì cô bé lạnh mà vì Nim thấy ngượng… Vấn đề ở đây là bộ áo quần mà bà chị tiếp tân mua dùm cho Nim quá khổ so với thân hình cô bé nên khi Nim mặc vào cứ như mặc…bao bố! Nhìn rộng lùng thùng….
.
Devil đang loay hoay làm cái gì đó nghe tiếng bước chân của Nim thì quay đầu lại và suýt nữa ngã người thì trông thấy bộ dạng “mới” của cô bạn gái….
.
- Cái gì thế này?????
.
- Hix! Tôi có biết đâu! Họ đưa thế nào thì mặc thế ấy! – Nim phụng phịu.
.
- Cái bà tiếp tân này…Đúng là không muốn yên thân mà! – Devil bực bội đứng dậy định bước ra cửa đi kiếm bà chị tiếp tân khó ưa xử tội vì dám mua cái thứ vớ vẩn này cho Nim mặc.

CHAP 110: NHỮNG TÌNH HUỐNG ... KÌ CỤC
.
- Thôi! Đằng nào họ cũng đã mua giúp, miễn mặc được là ổn rồi! Đừng có gây gổ nữa! – Nim níu tay ngăn lại.
.
- Thật là! Cô ta mua cái gì cho bạn mặc thế này hả??? Nhìn váy không ra váy, áo không ra áo, cứ như một đống hỗn tạp của mấy thằng hề mặc! – Devil càu nhàu nhìn bộ áo quần kinh dị của Nim.
.
Nim chỉ còn biết ngậm ngùi. Dù biết là bà tiếp tân có ý chơi xấu mình nhưng tính cô bé hay nhường nhịn, không muốn làm to chuyện. Nghe Devil càm ràm về hình dạng của mình lúc này, Nim thấy sao mà….xót xa quá!
.
- Ngồi xuống giường đi! – Devil sau một hồi lấy lại bình tĩnh đột ngột ra lệnh.
.
Nim ngồi xuống ngay lập tức! ( Cái này đã trở thành phản xạ!)
.
Cậu nhóc đăm chiêu ngồi khuỵu xuống trước mặt Nim, lấy từ trên bàn một cái túi đen nhỏ rồi bắt đầu cầm chân Nim lên…ngắm nghía!
.
- Làm gì thế????? – Nim thắc mắc.
.
- Ngồi yên đi!
.
Thế là cô bé đành nín thinh. Sau vài giây nhìn qua nhìn lại cái chân bị sưng tấy do vấp cục đá của Nim, Devil thả nhẹ chân cô bé kề lên chân mình rồi lấy từ trong chiếc túi một tấm chườm y tế quấn quanh chỗ sưng của cô bé. Mọi thao tác đều rất kĩ càng và nhẹ nhàng. Nim thích thú nhìn chằm chằm vào gương mặt Devil, trông cậu nhóc thật đáng yêu, đôi mắt tập trung cao độ, cặp lông mày hơi nhíu lại, đầu tóc vẫn còn ướt vì nước rỏ từng giọt nước nhỏ xuống vầng trán cao tinh nghịch. Hạnh phúc không phải là một cái gì đó quá xa xôi…hạnh phúc đối với Nim đơn giản chỉ là được mãi như thế này….được ở bên cạnh Devil…được cậu nhóc chăm sóc…..như thế là đã mãn nguyện lắm rồi…….
.
Mãi ngắm nên cô bé không để ý cậu nhóc đã ngẩng mặt lên nhìn mình từ hồi nào. Nim bối rối cúi gầm mặt xuống, lấy hai tay xoa xoa vào nhau, môi mím chặt….Quá khổ tâm khi cứ phải xấu hổ mãi trước mặt Devil như thế này….
.
- Đúng là đồ khờ! – Devil lấy tay cốc nhẹ vào trán Nim rồi mỉm cười đứng dậy.
.
- Bạn đi đâu đấy???? – Một câu hỏi vô tình được Nim bật ra thành tiếng khi thấy Devil đứng dậy bước đi.
.
- Đi vệ sinh! – Devil trả lời đều đều nhưng xen vào đó là cái ngoảnh mặt đầy khó hiểu về phía Nim với câu hỏi “ từ trên trời rơi xuống” của cô bé.
.
Xấu hổ lần 2! Nim bức xúc với sự vô duyên của chính bản thân mình rồi tự xử bằng cái đập đầu thật mạnh vào … cái gối!
.
Hai con người này khi ở cùng nhau luôn xảy ra những chuyện dở khóc dở cười như thế! ( Khổ tâm tác giả quá!)
.
………………………………….
.
Vì Nim không tiện đi lại được nên Devil và cô bé ăn tối ngay tại phòng……
.
- Bạn cầm đũa tay trái à??????? – Nim thắc mắc nhìn chằm chằm vào tay Devil.
.
- Bạn mới biết à???? Tôi nhớ là đây đâu phải lần đầu tiên chúng ta ăn cùng nhau????? – Devil cũng ngạc nhiên không kém.
.
- Ờ thì…tại lúc trước tôi không để ý, bây giờ mới để ý! – Nim cố gắng chữa cháy, thực ra những lần trước nếu không vì quá sợ hãi thì cũng vì bận ngắm “dung nhan” của Devil nên cô bé không để ý đến việc cậu nhóc ăn bằng tay trái. Còn bây giờ - khi đã có cậu nhóc “trong tay” thì mới có cơ hội để ý.
.
- Ăn hết đống đồ này đi! Bạn mà để thừa món nào thì đừng trách tôi! – Devil đẩy mấy dĩa thức ăn về phía Nim ra lệnh.
.
- Cái gì???? Tôi có phải heo đâu mà nhồi ngần ấy thức ăn vào bụng tôi hả????? – Nim bức xúc phản ứng khi nhìn thấy đống thức ăn ngút ngàn trước mặt mình.
.
- Không nói nhiều! Ăn đi! – Devil lạnh lùng.
.
- Nhưng…. – Nim cố vớt vát.
.
Định bụng cãi lại nhưng nhìn gương mặt kiên quyết của cậu nhóc thì Nim đành ngậm ngùi “giương cờ trắng” đầu hàng, đưa đôi đũa đầy mệt nhóc gắp từng miếng vào miệng.
.
Devil không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ. Nhưng cậu nhóc làm gì cũng có mục đích, không phải vô duyên vô cớ mà Devil bắt Nim ăn nhiều đến thế, nguyên nhân sâu xa là cậu nhóc biết rằng cả chiều hôm nay Nim không ăn gì, mà trước mặt Devil chắc chắn cô bé sẽ không thể ăn thoải mái như ở nhà được ( vì ngại +_+) nên mới dùng “thiết quân luật” để tránh tình trạng Nim ngất xỉu vì đói!
.
………………………………….
.
Và vấn đề gây tranh cãi nhất ở đây là chuyện…chỗ ngủ!

...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................

CHAP 111: BÀN TAY CỦA QUỶ......( PHẦN 1)
.
Tình hình là phòng chỉ có một giường. Mà tất nhiên là cả hai không thể nằm trên một giường. Nhưng Devil không thể nằm dưới đất! ( Điều này chắc hẳn mọi người sẽ thấy lạ nhưng đây là vấn đề thuộc về…tâm lý! Hồi nhỏ vì cái quá khứ đáng sợ đó mà cứ hễ cậu nhóc đặt lưng nằm xuống đất là lại mơ thấy ác mộng. Đó cũng là lý do vì sao không bao giờ Devil đi chân trần xuống đất… Tóm lại là cậu nhóc ghét… chạm đất và phải cách đất một khoảng cách nhất định nào đó!) Tuy nhiên Devil cũng không đành lòng để Nim nằm dưới đất trong cái tình trạng thời tiết lạnh lẽo này……
.
- Có gì đâu! Bạn nằm trên giường đi, tôi nằm dưới sàn cũng được! Đây là sàn gỗ nên chắc cũng không lạnh lắm! – Nim hồn nhiên.
.
- Không thể như thế được! – Devil lắc đầu.
.
- Ơ hay! Không thế thì phải như thế nào??????
.
Cậu nhóc im lặng…..
.
- Không sao! Ở nhà tôi cũng đâu có ngủ trên giường! Lúc nào cũng đến nửa đêm là tôi lăn xuống sàn nằm ngủ à! – Nim cười.
.
- Nói không được là không được mà! – Devil vẫn cương quyết.
.
Và thế là tự dưng hai người lại cãi nhau. Chỉ vì cái lý do vớ vẩn ấy! ( Nếu bình chọn đâu cặp đôi kì quặc nhất thì chắc chắn Nim và Devil sẽ giành ngôi vị…quán quân!)
.
…………………………………….
.
Sau một hồi vật vã suy nghĩ. Cuối cùng Devil cũng phải hy sinh vì “nghiệp lớn”. Cậu nhóc bảo phục vụ phòng đem cho mình hai chiếc chăn dày, một cái để trải dưới nền, một cái để đắp. Khi đã an vị xong xuôi, Devil quay sang nhìn Nim.
.
- Ngủ đi! Nhìn tôi làm gì nữa!
.
- Bạn…có…ổn không? – Nim ái ngại nhìn Devil, cho dù có trải dưới lưng tấm chăn thì cái cảm giác chạm đất vẫn sẽ có.
.
- Ổn hay không ổn gì chứ? Ngủ đi! – Devil nằm xuống, kéo chăn lên quá ngực, nhưng không thể nói là Devil không lo lắng. Vì mỗi khi cậu nhóc gặp ác mộng thì sẽ có những hành động rất kinh khủng không thể kiểm soát được…
.
Bỗng Nim “bay xuống” ngồi cạnh Devil khiến cậu nhóc ngạc nhiên.
.
- Làm gì thế???? Lên giường mà ngủ!
.
- Chúc ngủ ngon nè! – Nim bật cười trước thái độ lúng túng của cậu nhóc rồi hôn một cái thật nhanh vào trán Devil – Có tôi thì bạn sẽ không sao đâu!
.
Cái hành động táo bạo vừa rồi của Nim khiến Devil không khỏi choáng váng. Đường đường là một trang nam nhi mà để bị bạn gái chúc ngủ ngon như mẹ chúc con kiểu này thật quá hổ thẹn! Devil dần dần chuyển sắc mặt, ban đầu hơi ửng đỏ nhưng sau đó lấy lại được “hình tượng”, nét lạnh lùng nhanh chóng trở về.
.
Nim vẫn ngây thơ nhìn cậu nhóc mỉm cười toe toét….
.
- Bạn mới làm hành động gì đó hả?
.
- Thì tôi chúc bạn ngủ ngon!
.
Người ta thường nói “Chơi với vua như chơi với hổ”, trong trường hợp này tuy Devil không phải là vua nhưng cũng là một đại thiếu gia đầy quyền lực và không phải loại dễ chịu….
.
Cậu nhóc đột ngột cầm tay Nim nắm mạnh khiến cô bé giật mình vì đau, ánh mắt Nim nhìn Devil đầy hoang mang, cô bé lờ mờ nhận ra mình vừa làm một hành động hơi “quá khích”….
.
- Lần sau không được hôn lên trán tôi! Tôi chỉ cho phép bạn hôn trên môi tôi thôi! Nghe rõ chưa? Giờ thì leo lên giường ngủ đi! – Devil vừa đấm vừa xoa.
.
Nim thở phào rồi giận dỗi trèo lên giường. Đúng là Devil chẳng biết lãng mạn là gì cả!
.
........................................
.
Khuya......
.
Gió thổi rít tạo nên những âm thanh ken két nhức tai. Nim đang say giấc thì bỗng cảm thấy lạnh lạnh nơi bàn chân, cứ như có ai đó chạm vào. Theo quán tính cô bé thu chân lại.....
.
Nhưng càng lúc Nim càng cảm thấy bất an, cứ như ai đó đang tiến sát lại phía cô bé. Liều mình, Nim ngẩng đầu nhìn lên.... Lại là khoảng không gian tối đen trống rỗng, nhìn xuống thì Devil vẫn nằm ngủ ở đó...Nim yên tâm nằm hẳn xuống và bắt đầu nhắm mắt..........
.
Nhưng có nằm mơ, Nim cũng không biết một sự thật rằng....Devil không hẳn là đang ngủ....mà đã bị ru ngủ bởi thuốc mê.........
CHAP 112: BÀN TAY CỦA QUỶ ( PHẦN 2)
.
Càng lúc trời càng gió, tiếng lá xào xạc ngoài ban công phòng nghỉ làm Nim khó ngủ...và cứ như có cái gì đó đang theo bám cô bé...
.
Đồng hồ điểm 1h20 sáng...
.
Đang lim dim chuẩn bị ngủ lại thì Nim giật bắn mình khi chiếc chăn rộng đang đắp bị kéo tuột khỏi giường. Cô bé vội vã mở choàng mắt thì kinh hãi khi nhìn thấy một dáng người đen ngòm trước mặt, đang nhìn thẳng vào mình. Không gian tối tăm le lói chút ánh sáng của chiếc đèn ngủ càng làm cho bóng dáng ấy đặc quánh lại và ghê sợ hơn. Nim hãi hùng, miệng cứng lại không tài nào phát ra tiếng. Nhìn nhanh xuống thì Devil vẫn ngủ say như chết ! Tại sao lại như thế này chứ ?????
.
Nhanh như chớp, bóng dáng ấy đưa tay bịt chặt miệng Nim, đôi mắt được lộ ra sau chiếc mặt nạ quỷ sáng quắc lên với những tia nhìn đáng sợ. Nim bị đẩy mạnh nằm vật xuống giường. Dù cố sức vùng vẫy nhưng dường như mọi thứ âm thanh đều bi màn đêm nuốt chửng. Bóng dáng ấy cùng với chiếc mặt nạ quỷ khom lưng cúi sát người Nim, cái đầu ngúc ngắc như đang dò xét điều gì đó. Đột nhiên mắt Nim ánh lên, cho dù đang trong tình trạng hoảng loạn nhưng cô bé vẫn không thể nào không để tâm vào điều này : đó chính là mùi nước hoa tỏa ra từ người của kẻ đang tấn công mình...Một mảng kí ức nào đó trong quá khứ lại dội vào tâm trí cô bé, rõ ràng...mùi nước hoa này Nim đã từng ngửi thấy trên người của một ai đó...mà ai đó ở đây là ai thì bây giờ cô bé không thể nào nhớ ra được, đúng hơn là một tư duy logic đều bị méo mó vì sự sợ hãi, chỉ còn lại những mảng kí ức rời rạc trong tiềm thức xa xôi..........
.
Càng lúc mặt nạ quỷ càng tiến sát người cô bé, qua đôi mắt đầy ma lực ấy, Nim cảm nhận hắn đang trong một tình trạng tâm lý đặc biệt, có cái gì đó cứ như đang tranh đấu lẫn nhau, tiêu diệt lẫn nhau trong suy nghĩ của mặt nạ quỷ, đôi mắt sâu thẳm hun hút với những tia nhìn quệt ngang đan chéo nhau như lưới nhện. Cô bé trợn mắt nuốt nước bọt....
.
Và cái điều khủng khiếp nhất cũng đã bắt đầu, mặt nạ quỷ vội vã đặt một nụ hôn lên má Nim, cứ như rằng hắn sợ nếu không nhanh tay thì bản thân sẽ chẳng bao giờ có thể làm được nữa. Nim hoảng sợ thật sự, đối với một đứa con gái thì còn điều gì kinh khủng hơn thế này nữa chứ ????? Bằng bản năng sinh tồn, Nim cố hết sức vùng mình ra khỏi bàn tay mạnh như sắt của hắn. Trong suy nghĩ của cô bé lúc này, thà chết còn hơn phải chịu đựng cái điều khủng khiếp này. Nim rất muốn gọi tên Devil, gọi thật to nhưng không thể ! Mà tại sao Devil lại không biết được cô bé đang gặp nguy hiểm khi mà cậu ấy vẫn nằm sát giường Nim cơ chứ ???? Mọi câu hỏi cứ vồn vã xoáy trong đầu Nim. Nhưng một điều kì lạ là sau cái hôn vội vừa rồi, mặt nạ quỷ chẳng làm thêm một hành động nào quá đáng nữa, hắn chỉ giữ chặt người Nim, không cho cô bé vùng vẫy và nhìn vào mắt Nim. Thực sự thì hắn muốn cái gì đây ???? Nim càng lúc càng đuối, một đứa con gái mềm yếu như Nim thì việc chống cự được một tên con trai khỏe mạnh cao to như hắn là một điều không thể. Bất chợt nước mắt Nim ứa ra, chảy giàn giụa. Có cái gì đó vụt lên trong mắt mặt nạ quỷ, dường như là sự ngạc nhiên.....
.
Nim vẫn khóc. Nước mắt thay nhau chảy ướt nhòa khuôn mặt....nước mắt thấm dài trên đôi tay rắn chắc của kẻ lạ mặt đang cố gắng bịt chặt miệng Nim. Cô bé vùng vẫy trong tuyệt vọng, còn mặt nạ quỷ vẫn đứng yên như thế, như một bức tượng lớn nhìn cô bé. Chốc chốc hắn lắc lắc đầu, người run run lên. Nim không để ý được những biểu hiện đó, chỉ khóc và vùng vẫy, chợt cô bé có cảm giác tay mình vừa quệt vào một vật gì đó, tiếng xoảng không lớn của vật bằng kim loại rơi xuống nền nhà.....
.
Và rồi đôi mắt ấy từ từ dịu lại, nhìn Nim đầy khó hiểu...Sau vài giây, mặt nạ quỷ dần dần buông Nim ra rồi chạy vụt nhanh ra phía cửa sổ vẫn đang mở toang bên cạnh....Cô bé thẫn thờ nhìn theo, mặt vẫn giàn giụa nước mắt......
.
Bóng đêm trả lại sự yên tĩnh cho cả căn phòng. Mọi chuyện cứ như một cơn ác mộng thoáng đến rồi vụt đi. Nim ngồi bần thần đưa đôi mắt đầy sợ hãi nhìn xung quanh, hai tay ôm chặt vào người, chân thu lại. Những tiếng nấc vang lên trong bóng tối cứ như xé nát không gian. Sau vài phút lấy lại bình tĩnh, Nim nhảy xuống giường lấy tay lay mạnh Devil, nhưng tất cả dường như vô hiệu, Devil cứ như đang chết lâm sàn vậy....Cô bé hoảng loạn chạy vào phòng tắm lấy một cốc nước lạnh đầy tràn rồi hất mạnh vào mặt cậu nhóc. Môi Nim run lên từng đợt, chân như không còn đứng vững....
.
Và thật may, sau bao nhiêu nỗ lực cuối cùng mắt Devil cũng dần dần mở ra....
.
- Nim ???? Sao thế ? – Đó là câu đầu tiên sau khi tỉnh dậy của Devil khi trong thấy gương mặt tội nghiệp, tái đi vì sợ hãi của Nim hòa cùng bóng tối trước mặt mình.
.
Như với được sợi dây khi đang ở dưới vực thẳm, Nim ôm chầm lấy Devil tìm kiếm cảm giác được an toàn.........
.
..................................................
.
- Cái gì cơ ???? Bạn nói cái gì cơ ???? Bạn vừa bị tấn công ??? Ngay trong phòng này ????? – Devil hét toáng lên khi nghe Nim vừa khóc ấm ức vừa kể.
.
- Lúc...đó...hức....bạn ngủ say như chết, tôi đã cố gắng vùng vẫy, lay bạn dậy mà không sao làm được....Hắn....hắn suýt làm hại tôi ! hức hức....- Nim hoảng sợ kể lại.
.
- Cái gì ???? – lần này thì Devil đứng bật dậy, đôi mắt căng ra để lộ những tia nhìn sắc lẻm, cậu nhóc dường như không tin được những gì mình vừa nghe, làm sao có thể được chứ khi mà cậu đang nằm sát bên bạn gái của mình nhưng lại không biết được Nim đang gặp nguy hiểm ?. Mặt Devil đỏ bừng lên, hai tay nắm chặt. Thoáng chốc cậu nhóc nghĩ phải chăng Nim vừa bị mộng du, nhưng nhìn đống chăn gối hỗn độn và chiếc ga giường bị kéo lệch xiên xẹo trước mặt mình cùng những dấu giày in hằn trên nền sàn gỗ, Devil mới đau lòng biết rằng đó là sự thật.
.
Nim ngắt quãng kể cho Devil toàn bộ sự việc vừa diễn ra. Khuôn mặt cậu nhóc biến đổi liên tục. Ánh mắt càng lúc càng chứa đầy căm phẫn. Một nỗi nhục nhã dâng trào trong tâm trí Devil, làm sao mà một đại thiếu gia, một trùm dân chơi đầy sức mạnh và uy quyền như cậu lại không thể bảo vệ được người mình yêu ngay khi đang kề cận bên cô ấy ???? Một điều tưởng chừng như quá vô lý lại xảy ra, nghiệt ngã đến đau lòng.
.
Dường như vượt qua giới hạn của cái gọi là bình tĩnh, Devil quay lưng định chạy đi xử lý đám quản lý khách sạn vì dám để kẻ lạ đột nhập vào phòng tấn công khách. Nhưng Nim đã vội vã níu tay lại, áp sát người mình sau lưng cậu nhóc, nước mắt vẫn hoen mi...
.
- Đừng đi, tôi sợ một mình, tôi sợ lắm rồi !
.
Devil mím chặt môi quay lưng nhìn Nim rồi đưa đôi tay ôm chặt lấy cô bé. Tưởng chừng lúc này cậu nhóc có thể khóc được, khóc vì hận chính bản thân mình không thể bảo vệ được Nim. Nhưng nỗi căm giận đang dần dần lấn át tâm trí Devil, ánh mắt cậu nhóc sắc lên ghê sợ. Devil vỗ nhẹ vai Nim :
.
- Tôi thề sẽ tìm được nó ! Kẻ nào đụng vào bạn chính là muốn tắm máu với tôi.

CHAP 113: SỢI DÂY CHUYỀN HÌNH MẶT TRỜI...
.
Phải mất gần 15 phút Nim mới có thể bình thường trở lại. Devil vừa đưa cốc nước cho cô bé vừa ân cần hỏi han :
.
- Hết sợ chưa ? Mà hồi nãy nó đã làm gì bạn chưa ?
.
- Cũng may nó không làm gì, chỉ.... – Nim cảm thấy khó nói vô cùng.
.
- Chỉ sao? – Mặt Devil bỗng dưng biến sắc.
.
- Chỉ…chỉ là….nó có hôn vào má tôi….- Nim cúi đầu.
.
- Mẹ kiếp! – Devil nghiến răng, cốc nước trên tay dường như có thể nổ tung vì lực bóp chặt của bàn tay cậu nhóc – Làm sao lúc đó tôi lại không nghe thấy gì nhỉ?
.
Nim giật bắn mình trước thái độ của Devil. Nhưng cái tính hay ghen và mỗi khi ghen là cực kì đáng sợ của cậu nhóc đã là chuyện nằm trong dự tính của cô bé…
.
- Chẳng lẽ bạn bị bỏ thuốc mê? Vì khi tôi lay mạnh bạn thì bạn vẫn không thức, chỉ khi tôi lấy nước tạt vào thì một lát sau bạn mới tỉnh! – Nim nghiêng nghiêng đầu.
.
- Thuốc mê???- Devil thốt lên rồi tự dưng khựng lại. Đôi mắt sáng lên một cách bất thường. – Chẳng lẽ là vì cái đó…????

………………………………..
Đang đưa cốc nước lên miệng định uống một ngụm thì chợt mắt Nim sáng lên. Có cái gì đó lấp loáng dưới nền nhà gần chân giường.
.
- Cái gì thế nhỉ? – Nim vừa nói vừa cúi người xuống nhặt lên. Devil lúc này đang thay áo quần trong nhà tắm để chuẩn bị đi xử tội ban quản lý khách sạn.
.
Đưa “vật thể lạ” trước mặt ngắm nhìn hồi lâu. Bỗng dưng đầu óc Nim quay cuồng….
.
Đó là một sợi dây chuyền…..
.
Một sợi dây chuyền có mặt tượng là hình mặt trời………
.
Nim bắt đầu toát mồ hôi hột. Cho dù trí nhớ của cô bé không tốt lắm nhưng Nim hoàn toàn có thể chắc chắn đây chính là sợi dây chuyền mà 5 năm trước cô bé đã từng nhìn thấy. Nó thuộc về một con người mà mãi về sau này, trong mỗi cơn ác mộng bởi quá khứ dằn vặt luôn có hình ảnh của người ấy…Đứa trẻ bị mất một ngón chân……….
.
- Sao thế???? – Devil vừa mở cửa phòng tắm vừa nhìn Nim hỏi.
.
- À ờ…không…không sao! – Nim ú ớ, nhưng không hiểu vì sao cô bé không muốn nói cho Devil biết về sợi dây chuyền này, từ tận sâu trong đáy lòng, qua những gì nhìn thấy, Nim cứ đinh ninh rằng, kẻ lạ mặt vừa mới tấn công mình không hề có ý định làm hại cô bé….
.
……………………………………………
.
Tại văn phòng của ban quản lý khách sạn.
.
Nim không vào trong đó mà chỉ đứng trước cửa. Xung quanh cô bé là mấy chục tên vệ sĩ do Devil gọi đến đứng “dàn binh bố trận” cứ như thể là đang bảo vệ Tổng thống. Mấy nhân viên phục vụ phòng cùng mấy người tiếp tân đứng chen chúc nhau coi diễn biến sự việc. Không biết Devil vào trong ấy nói cái gì đó mà vài phút sau tức tốc ông tổng giám đốc khách sạn phải lái xe tới tham dự vào cuộc nói chuyện đặc biệt này.
.
Nim đứng ngoài nhìn vào. Chả hiểu Devil đang muốn làm gì. Khi cậu ta đã nổi điên lên thì không ai ngăn cản được những gì cậu muốn làm. Nim chỉ biết đứng xoa xoa tay chờ đợi….
.
Hơn nửa tiếng đồng hồ sau, cánh cửa phòng mở ra. Devil trong bộ dạng nghiêm túc đến đáng sợ rảo từng bước nhanh về phía Nim, đồng thời ông giám đốc khách sạn trong trạng thái vô cùng lo lắng cũng bước ra theo sau. Tiếp đó ông ta cho tập hợp hết tất cả nhân viên khách sạn trước tiền sảnh, lên tiếng dõng dạc:
.
- Các anh chị làm việc cả tối nay có thấy ai lạ mặt bước vào khách sạn không?
.
Đáp trả lại câu hỏi ấy là sự im lặng đến nghẹt thở. Ai cũng cúi đầu không dám ngẩng lên. Chắc hẳn không ai muốn mình bị dính dáng tới vụ việc này. Nhưng với ánh mắt quan sát tinh tưởng và cực kì nhạy bén, Devil phát hiện ra một người phục vụ phòng là nữ, tầm 40 tuổi đứng ở góc trái của hàng đang có biểu hiện hết sức hoang mang lộ ra trên nét mặt. Với hoàn cảnh sống và trưởng thành đặc biệt của mình, từ lâu Devil đã quen đối phó với cuộc đời phức tạp này bằng cách nhìn vào nét mặt và đoán được họ muốn gì và làm gì. Như lần này vậy, cậu nhóc tiến nhanh lại phía người đàn bà trong bộ quần áo phục vụ, nói trong giận dữ:
.
- Có phải bác biết chuyện gì đó liên quan đến vụ việc này phải không?
.
Ngay lập tức người phụ nữ ấy giật bắn mình ngẩng lên, mặt đỏ như gấc chín, phải mất một vài giây môi bà ta mới mở ra để thốt lên những câu nói run rẩy:
.
- Không…không….tôi…không biết gì hết! Từ chiều đến giờ tôi chỉ làm việc của mình thôi! Tôi….tôi….không biết đến kẻ mặc áo đen đó đâu…..!
.
Đồng loạt những người xung quanh đổ dồn mọi ánh mắt về phía bà ta. Riêng Devil thì ngạc nhiên thấy rõ, cậu nhóc đưa đôi mắt sắc lẻm nhìn thẳng vào mặt người phụ nữ đang mất tinh thần:
.
- Đúng là bác đã biết chuyện gì rồi. Vì lúc nãy chúng tôi không hề nói kẻ lạ mặt ấy mặc áo đen, vì sao bác lại nói “không biết đến kẻ mặc áo đen đó đâu”?
.
Mắt bà ta trợn tròn lên. Sắc mặt tái mét.

CHAP 114: LY RƯỢU OAN NGHIỆT....
.
- Không thể trốn tránh được đâu. Bác mau nói đi ! – Devil đã bắt đầu mất bình tĩnh.
.
- Ơ ! Tôi...tôi...
.
Sau gần nửa tiếng đồng hồ dùng mọi biện pháp, bạo lực có, khuyên giải có, tóm chung lại là vừa đấm vừa xoa, cuối cùng Devil cùng ban quản lý khách sạn cũng khiến người phụ nữ nói ra sự thật. Bà ta không dám nói đơn giản chỉ vì tâm lý sợ mất việc, suốt buổi nói chuyện bà ta cứ luôn miệng cầu xin mấy ông sếp của khách sạn đừng đuổi việc mình vì bà còn phải nuôi một ông chồng thất nghiệp và mấy thằng con quậy phá. Đúng là mọi gánh nặng cuộc sống luôn đè lên vai người phụ nữ...
.
Theo như lời của người phụ nữ quét dọn phòng thì tầm 8h tối, trong lúc đang đẩy xe chở ga giường bẩn của khách đi giặt thì bà thấy một thanh niên mặc áo khoác đen, quần đen, giày đen, mái tóc hơi xồm lên đứng quay lưng nói chuyện với Ly – cô tiếp tân khó chịu mà lúc đầu Nim và Devil chạm trán khi vào khách sạn. Vì hành lang lúc đó vắng người, điện đóm lại mờ mờ, mắt bà lại kém nên không nhìn rõ được khuôn mặt của người thanh niên đó. Nghĩ chuyện không liên quan đến mình nên bà cũng chẳng mấy để tâm rồi tiếp tục đẩy xe đi về cuối hành lang. Nhưng tầm 8h30 tối đó, trong lúc đang quét dọn phòng 566 – phòng nằm cách phòng Nim và Devil đang ở đúng 2 căn phòng nữa thì bà lại bắt gặp gã thanh niên lạ mặt ấy đứng lấp ló ngoài cửa phòng 563 – phòng Nim. Điều bà ta thấy thắc mắc là tại sao người đó cứ tiến tới gõ cửa xong rồi chạy thật nhanh vào sau bước tường gần cầu thang tránh né, bà ta đếm có đúng 3 lần người thanh niên đó làm như thế. Đó chính là lý do vì sao bà nhớ rõ về kẻ lạ mặt ấy.
.
- Thế sau đó mọi chuyện xảy ra như thế nào ? – Devil nói chậm rõ từng câu.
.
- À ờ, sau đó tôi lại thấy cô Ly từ tầng 1 bắt thang máy lên đó, đưa cho người thanh niên mặc áo khoác đen cái gì trong giống như chìa khóa. Nhưng vì không muốn đụng chạm đến chuyện riêng của nhân viên trong khách sạn, mà cô Ly cũng là cháu ruột của giám đốc nên tôi không để ý nữa và tiếp tục làm công việc của mình. – Người phụ nữ cúi đầu lí nhí, chốc chốc lại ngước lên nhìn mặt ông giám đốc với thái độ sợ sệt.
.
Devil không phản ứng gì. Chỉ có điều đôi lông mày nhíu lại, hai mắt sáng rực lên. Dường như chính cậu nhóc cũng vừa nhớ ra một điều gì đó.
.
Nhìn sang thấy mặt ông giám đốc đang dần dần biến sắc vì biết rằng mọi chuyện có vẻ có liên quan đến cô cháu gái của mình, Devil quát lớn :
.
- Ông còn ngồi đây làm gì nữa. Gọi cô ta tới đây cho tôi !
.
- Vâng ! Vâng ! – Ông ta giật thót, ngúc ngắt cái đầu.
.
Nhưng mấy ai ngờ rằng, tại thời điểm đó, cô tiếp tân kiêu kì của chúng ta không có mặt trong khách sạn mà đang bị nhốt dưới tầng hầm...
.
- Cậu chủ...cậu chủ....đừng....đừng..... – Ly run rẩy hốt hoảng cầu xin.
.
- Xin lỗi ! Nhưng tôi không thể cho bất kì ai biết chuyện này, cám ơn cô đã giúp tôi, nhưng bây giờ thì.... – chàng trai với khuôn mặt bị che khuất một nửa bằng chiếc mặt nạ quỷ nói trong tiếc nuối, con dao trên tay sắc lẻm, phản xạ thứ ánh sáng lạnh lẽo của kim loại.
.
- Cậu chủ ! Cậu chủ ! Tôi hứa là sẽ giấu kín mà ! Cậu tin tôi đi ! Tin tôi đi ! – cô tiếp tân hét lên trong tuyệt vọng. Đâu ai biết sự trả giá cho cái tình yêu đơn phương mù quáng lại thê thảm thế này.
.
- Tôi biết cô thích tôi ! Không đáp lại được thứ tình cảm đó tôi đã thấy rất áy náy ! Nhưng không may là cô lại được tôi chọn để thực hiện chuyện này, và bây giờ, thì tôi cần phải giải quyết tận gốc mọi thứ.... – Chàng trai nở nụ cười nhạt, đôi mắt cứ như bị bao phủ bởi tà khí, tàn nhẫn đến ghê người.
.
- Đừng mà cậu chủ ! Đừng mà....Không ! Không ! Không !........ – những tiếng hét cất lên trong bóng tối, khản đặc rồi tàn dần.........
.
“Vậy là…2-1 nhé Devil….”
................................
.
Tại tiền sảnh khách sạn.
.
- Sao ? Ông vừa nói gì ? Không thấy cô ta đâu ? – Devil gần như phát điên lên khi nghe ông giám đốc thông báo không thấy cô cháu gái đâu.
.
- Cậu...cậu bình tĩnh...tôi đang cho người đi tìm ! – ông giám đốc hốt hoảng phân bua.
.
Devil nắm chặt tay đấm mạnh xuồng mặt bàn bằng thủy tinh tạo nên một đường nứt dài. Đầu óc cậu nhóc quay cuồng....mảng kí ức hồi tối lại quay về....
.
Quay lại thời điểm lúc 8h30 tối, lúc này Devil đang từ cổng bước vào khách sạn sau khi ra ngoài mua túi chườm cho cái chân sưng tấy của Nim...
.
- Chào cậu ! Tôi đã nhờ người mua áo quần như lời cậu dặn ! – cô tiếp tân mỉm cười đểu giả chào hỏi Devil khi thấy cậu nhóc từ ngoài cửa bước vào.
.
- Cám ơn ! Phiền cô nhờ người đem lên phòng giúp tôi ! – Devil trả lời nhát gừng, định bụng bước thẳng tới chỗ thang máy.
.
- Khoan ! Tôi có chút việc nhỏ nhờ cậu, mà với một chàng trai sành điệu và quý tộc như cậu thì đây chắc hẳn là một sự lựa chọn đúng đắn ! – cô ta đưa đẩy, đôi mắt sáng lên.
.
Devil dừng lại, quay mặt nhìn cô tiếp tân. Đôi mắt ngưng lại dò xét.
.
- Ấy ! Cậu đừng có nhìn tôi như thế ! Tôi ngại lắm ! Cũng không phải là việc khó gì ! Chẳng là cha tôi là chủ của một quầy rượu ngoại, hôm nay ông ấy nhập về vài chai rượu đỏ từ Mỹ. Tôi muốn cậu nếm thử xem hương vị của nó thế nào rồi cho tôi vài lời nhận xét ! Chắc hẳn một boy sành điệu như cậu thì đây là công việc đúng chuyên môn rồi ! – cô ta nói một lèo rồi dừng lại cười cười, tay không quên đưa ly rượu đã rót một chút rượu cho Devil.
.
Cậu nhóc nhìn cô tiếp tân, rồi nhìn xuống ly rượu, sau vài giây do dự, nghĩ lại thì cô ta chắc không dám làm gì mình, để tránh mất thêm thời gian vì người đàn bà lắm chuyện này, Devil cầm lấy ly rượu rồi đưa lên miệng nếm thử...
.
- Cũng ổn ! Nhưng có điều mùi nồng quá ! – Devil nói câu gọn lỏn rồi bước lại phía cầu thang máy. Cô tiếp tân lần này không níu kéo gì thêm nữa, chỉ đứng đằng sau cất lên câu cảm ơn pha chút đắc ý của mình.
.
...............................
.
Hồi ức quay về cũng là lúc Devil tự trách bản thân mình đã quá chủ quan khinh thường. Đến bây giờ thì cậu nhóc hoàn toàn chắc chắn rằng nguyên nhân mình ngủ say như chết chính là do ly rượu kì lạ ấy. Đây quả thật là một âm mưu đã được sắp đặt từ trước.CHAP 115: SHOCK...TÌNH....
.
Cuối cùng thì mọi chuyện vẫn đi vào bế tắc, ông giám đốc không tài nào tìm ra đứa cháu gái của mình, còn Devil dù cho có truy tìm bao nhiêu đi chăng nữa vẫn không tìm được thêm bất cứ một thông tin gì về mặt nạ quỷ..........
.
..............................................
.
Hôm nay tính ra cũng đã được một tháng kể từ vụ việc ở khách sạn dạo trước. Có lẽ vì Nim không thường xuyên theo dõi tin tức thời sự của tỉnh nên không biết được rằng khách sạn đó sau vài ngày kể từ khi Nim cùng Devil rời khỏi đã vĩnh viễn bị xóa tên khỏi hệ thống khách sạn của tỉnh, nói một cách chung chung là đã bị phá sản. Nguyên nhân thì không cần nói ai cũng hiểu....
.
- Có chuyện gì mà bạn hẹn tôi ra đây thế ? – Nim nháy mắt hỏi vu vơ khi thấy khuôn mặt đang bực dọc của Devil khi phải ngồi đợi cô bé hơn một tiếng đồng hồ.
.
- Bạn làm cái gì mà giờ mới tới hả ???? Tôi chưa bao giờ phải ngồi một chỗ để chờ đợi ai đâu, bạn là duy nhất đấy ! – Devil càm ràm, nhướng mày nhăn nhó.
.
- Thì tôi đã nói qua điện thoại là hôm nay ở khoa có việc nên không thể tới đúng giờ được. Bạn cũng phải biết thông cảm chứ ? – Nim xụ mặt.
.
- Mấy cái hoạt động vớ vẩn đó mà lại quan trọng hơn việc gặp người yêu sao ? – Devil bắt đầu thấy tức tức khi Nim giành quá nhiều thời gian cho công tác đoàn trường ( quên thông báo với độc giả là hai nhân vật chính của chúng ta đã có kết quả thi Đại học và đã bắt đầu nhập học từ tuần trước, Devil học Quản trị kinh doanh, còn Nim thì đăng kí vào lớp Tài chính ngân hàng)
.
- Ơ hay ! Bạn có cái tính giận dỗi lung tung đó từ khi nào thế ? – Nim cố tỏ vẻ ngạc nhiên để trêu Devil.
.
- Bạn càng lúc càng quá đáng, thấy tôi chiều chuộng quá nên đâm ra coi thường Devil này từ bao giờ thế hả ? – cậu nhóc quát ầm lên.
.
Biết là không nên tiếp tục cái trò trêu chọc này nữa, Nim xuống nước cười tươi vỗ vỗ vai Devil làm hòa :
.
- Thôi mà ! Chỉ muốn trêu bạn chút cho không khí đỡ căng thẳng, xin lỗi vì bắt người yêu phải đợi ! – Nim nói trong vô thức mà không để ý rằng hai chữ « người yêu » phát ra từ miệng mình khiến cho Devil bất ngờ đến nỗi phải bật người nhổm dậy. Chính cô bé cũng đỏ chín cả mặt sau khi ý thức được lời nói quá đà của mình.
.
- Vì câu nói đó mà tôi tha thứ cho bạn lần này đấy ! – Devil nở một nụ cười hiếm hoi, đưa tay kéo Nim ngồi lên chân mình khiến cô nhóc trở tay không kịp.
.
- Này này ! Chỗ này đông người ! – Nim xấu hổ nhìn xung quanh.
.
- Nhìn lại đi, coi ngoài chúng ta ra còn có người thứ ba nào không ? – Devil nói đều đều, đưa tay vuốt mái tóc đã bết lại vì mồ hôi của cô bé.
.
Nim ngạc nhiên khi phát hiện nhà hàng đúng thật là vắng ngắt, chỉ có mỗi Devil và cô bé. Nim quay lại nhìn Devil hỏi, đôi mắt mở to :
.
- Bạn lại muốn làm cái gì thế ????
.
- Chán bạn ! Đúng là khờ quá ! Sao yêu nhau cũng gần được một năm rồi mà tôi không cải tạo được cái tính khờ khạo, ngơ ngơ này của bạn nhỉ ???? – Devil tỏ ý thất vọng.
.
- Ờ ! Tôi ngơ ngơ nên mới đâm đầu thích một đại thiếu gia lạnh lùng, tàn nhẫn, đáng sợ như bạn ! – Nim tự ái trả lời.
.
- Con nhỏ này ! Đúng là không thay đổi gì ! Thôi không dài dòng nữa, nói thẳng vào vấn đề luôn ! – Devil đẩy Nim sang ghế bên cạnh, thái độ nghiêm túc kì lạ của cậu nhóc khiến Nim hơi bất ngờ, mắt nhìn cậu bạn trai không chớp.
.
- Chuyện gì mà trông bạn có vẻ nghiêm túc thế ????
.
- Chúng ta cưới nhau nhé ! – Devil nhìn thẳng vào mắt Nim nói chậm rãi, nhấn mạnh từng chữ một.
.
Phải nói sao để diễn tả cho chính xác thái độ của Nim lúc này nhỉ ???? Quá bàng hoàng, quá ngạc nhiên, và quá... shock ! Cô bé ngồi đơ ra như khúc gỗ, mắt không nhấp nháy, chiếc túi xách cầm trên tay rơi tuột xuống đất, hình như tim cũng ngừng đập vào thời điểm ấy... Khó khăn lắm Nim mới mở miệng vặn từng từ một :
.
- Bạn...đang...nói...cái...gì...thế ???????????
.
- Tôi nói là « Em đồng ý làm vợ anh không ? » - Devil vẫn giữ nguyên thái độ nghiêm túc như ban đầu.
.
Lần này thì Nim choáng toàn tập, hai con mắt mở to hết mức có thể, cổ họng cứ như có cái gì chặn lại, muốn nói mà không thể nói nên lời. Một loạt suy nghĩ ập đến trong đầu Nim. Cả hai người chỉ mới bước qua tuổi 19 được vài tuần, chỉ mới là tân sinh viên được vài ngày, đùng một phát, Devil muốn làm đám cưới. Thế là thế nào chứ ????? Nhìn thái độ của cậu nhóc thì chắc chắn không phải là đang đùa. Càng nghĩ Nim càng thấy hoang mang, có cái gì đó hạnh phúc nhưng lớn hơn chính là sự khó hiểu....
.
- Bạn...đừng...đùa !!!!
.
- Tôi biết thế nào một nhỏ khờ như bạn khi nghe chuyện này cũng sẽ khủng hoảng theo kiểu đó. Nhưng đây hoàn toàn là sự thật, tôi đã thu xếp mọi thứ đâu vào đó cả rồi. Bây giờ chỉ cần một cái gật đầu của bạn và đi thử nhẫn cưới, váy cưới là xong. – thái độ thận trọng của cậu nhóc càng khiến Nim dựng tóc gáy.
.
- Bạn...bạn dám làm thế khi chưa có sự đồng ý của tôi ????? – Nim đỏ mặt hỏi dồn.
.
- Thì bây giờ không phải là tôi đang hỏi bạn à ?
.
- Nhưng....nhưng....tôi 19, bạn cũng 19, chúng ta chưa đủ tuổi để kết hôn theo quy định của pháp luật !!!!! – Nim nói mà mắt vẫn không ngừng toát lên vẻ ngạc nhiên.
.
- Chính xác là bạn đủ tuổi rồi, còn tôi thì cũng đủ rồi. Vì trong giấy khai sinh ông nội ghi nhầm năm sinh nên trong đó họ ghi tôi sinh 1991. Không ngờ cũng có lúc sự nhầm lẫn này lại giúp ích cho chúng ta. – Mặt Devil rạng rỡ, còn Nim thì càng lúc càng rối.
.
- Nhưng chúng ta còn quá trẻ, hôn nhân không phải là chuyện đùa ! Đó là việc cả đời....
.
- Trẻ hay già không phải là vấn đề, miễn tôi đủ tự tin để chăm sóc cho bạn suốt cả đời này là được. Quan trọng là có bản lĩnh để sống cuộc sống gia đình hay không mà thôi. Chính vì đây là chuyện cả đời nên tôi mới phải suy nghĩ rất lâu, cân nhắc rất nhiều để đưa đến quyết định này. Bạn cũng biết tôi mang một thân phận không bình thường, cuộc sống của tôi khác những đứa con trai khác, khi tôi đã chấp nhận đi cùng bạn suốt cả cuộc đời thì tôi muốn bảo vệ bạn đến cùng. Vì vậy tôi muốn bạn là vợ tôi, để tôi có hoàn toàn khả năng để bên cạnh và bảo vệ bạn. Nhưng nguy hiểm mà bạn gặp phải từ lúc trước đến giờ đối với tôi là quá sức chịu đựng rồi. Chỉ khi bạn là vợ tôi, mang một thân phận khác thì mới đảm bảo sự an toàn cho bạn, đảm bảo cho tình yêu chúng ta không còn bị bất cứ điều gì ngăn cản. Và một năm yêu nhau cũng là quãng thời gian quá đủ để chúng ta có thể đi tới hôn nhân.
.
Nim giật thót, người rung lên theo từng câu nói của Devil. Chưa bao giờ Nim thấy một Devil già dặn, trưởng thành như thế.
.
- Không được ! Chúng ta còn quá trẻ cho cuộc sống hôn nhân ! – Nim nhảy dựng lên.
.
Khuôn mặt Devil bỗng chốc sa sầm lại trước thái độ đó của cô bé........

CHAP 116: RÀO CẢN...(PHẦN 1)
.
- Devil đã nói thì sẽ làm ! – cậu nhóc tóm lại nội dung câu chuyện bằng một sự khẳng định.
.
- Sao bạn vô lý thế ????? Làm cái gì thì cũng phải nghĩ tới tôi với chứ ???? Lúc nào bạn cũng chỉ nghĩ theo cảm xúc của mình là sao hả ???? – Nim bắt đầu thấy tự ái.
.
- Chính vì tôi nghĩ cho bạn nên mới quyết định cưới sớm. Từ trước đến nay có bao giờ tôi làm việc gì mà không vì tốt cho bạn không hả ? – Devil cũng tự ái không kém.
.
- Tôi nói không là không ! Muốn cưới xin thì bạn cưới một mình đi. Tôi chưa sẳn sàng để làm vợ. – Nim bức bối.
.
- Bạn không có quyền từ chối trong chuyện này. – Devil cũng cương quyết phủ nhận từ « không » của Nim.
.
- Bạn càng lúc càng quá đáng ! – mắt Nim hoen đỏ, cô nhóc vội vã cầm cặp xách chạy nhanh ra khỏi nhà hàng. Cô bé không muốn tiếp tục câu chuyện vì biết chắc là bản thân sẽ không kìm được lòng mà gây gổ với Devil.
.
Devil thở dài nhìn theo bóng Nim khuất sau bức tường lớn. Đâu ai biết rằng cậu nhóc cũng phải rất khó khăn khi đưa ra quyết định này, vì nếu muốn tiếp tục tình yêu với Nim thì đây là cách duy nhất, bằng không, cậu không đủ tự tin để đối chọi với những lời nguyền của dòng họ.
.
..................................
.
Nhưng việc Devil muốn cưới Nim khi cả hai mới qua tuổi vị thành niên chưa lâu không những vấp phải sự phản đối của chính « cô dâu » mà còn chịu nhiều ngăn cản từ những người khác....
.
Cụ thể là :
.
- Mày nói cái gì ???? Cưới ????? Mày cưới con nhỏ câm đó ư ???? – Chấn Song dần mạnh tay xuống thành ghế salon khi nghe Devil thông báo chuyện mình sẽ kết hôn, Nhã Trúc ôm nhóc Banh ngồi bên cạnh cũng suýt ngất khi nghe điều đó.
.
- Ông ăn nói cho cẩn thận. Cô ấy đã nói lại được từ lâu rồi. Chuyện này tôi đã quyết, hôm nay tôi thông báo cho ông cũng chỉ là có lệ mà thôi. – Devil vắt chân hình chữ ngũ, ngồi tựa lưng vào thành ghế, vòng hai tay nhìn thái độ giận dữ của ông ta với khuôn mặt lạnh hơn tiền.
.
- Mày càng lúc càng quá quắt ! Nên nhớ trên giấy tờ mày vẫn là con trai tao, vị trí của mày trong xã hội thượng lưu này là quá cao để mày có khả năng làm cái việc mất dịch đó. Nếu tao không cho phép thì cái đám cưới này không thể xảy ra. – Thái Chấn Song vừa nói vừa nghiến răng kèn kẹt, dẫu biết thái độ này của mình chẳng có chút ảnh hưởng gì tới cậu con trai từ lâu đã « coi trời bằng vung »của mình.
.
- Ông nghĩ là mình có khả năng làm việc đó sao hả ngài Thái Chân Song cao quý ! Ông cũng phải biết một điều rằng tôi đã qua tuổi 18, số phận của tôi không nằm trong tay ông nữa. Quy định của dòng họ Thái đâu có cấm cản việc tôi kết hôn khi đã đủ tuổi đâu cơ chứ ? Nếu nói một cách phũ phàng thì bây giờ, trong dòng họ, tôi ở vị trí được quan tâm và coi trọng hơn ông, ông nghĩ là lời ông còn có giá trị ảnh hưởng đến tôi như cái thời trước, cái thời mà ông hành hạ thằng con trai của mình theo cái cách của thằng chủ đánh thằng tớ ????? Ông dẹp bỏ cái mộng tưởng điên rồ đó đi là vừa rồi đấy ! – Devil cười mỉm, giọng nói kiêu hãnh.
.
- Mày...mày !!!!! – Thái Chấn Song giận điên người, huyết áp tăng đột ngột, mặt đỏ bừng, hai tay run rẩy, cổ họng nghẹn đứng không nói được câu nào.
.
- Thôi đi Trình Kha ! Không thấy cha cậu đang trở bệnh hả ???? – Nhã Trúc bây giờ mới lên tiếng, đỡ ông chồng của mình ngồi xuống ghế.
.
- Chính ông ta tự làm cho mình ra như thế ! – Devil vô cảm đáp lại.
.
- Không chỉ cha cậu mà ngay cả tôi, tôi sẽ nhất quyết phản đối cuộc hôn nhân này tới cùng ! – Nhã Trúc gằn giọng.
.
- Ngay cả ông già còn không có tư cách cản trở thì cô có cái quyền đó sao ? Nên nhớ là tôi chưa tha thứ cho cô vụ cô làm cho Nim của tôi phải ngồi đợi dưới mưa gần 3 tiếng đồng hồ lúc trước đâu ! – Devil nhìn mặt Nhã Trúc với đôi mắt sắc lạnh rồi đứng lên bước thẳng lên phòng.
.
Nhã Trúc đưa đôi mắt ướt đẫm nước nhìn theo. Tay cầm chặt ly nước rung rung....
.
- Ác thì cũng đã ác rồi! Đừng trách tôi……
…………………………………………
.
( Con nói cái gì cơ???? Con và Nim sẽ làm đám cưới?????) – Bác Mỹ trợn tròn mắt khi nghe Devil nói về việc kết hôn.
.
- Vâng! Nim cũng biết rồi!
.
( Hèn gì từ ngày đi gặp con về đến giờ, mặt mày nó cứ tối sầm lại, người cứ thất thần. Mẹ tưởng hai đứa lại gây gổ nhau chuyện gì. Hóa ra là chuyện này đây sao????)
.
- Nim không đồng ý nên mới vậy. Nhưng con đã quyết rồi, và sẽ không bao giờ thay đổi. – Devil nghiêm túc.
.
( Thằng nhỏ này! Mày đang làm cái gì thế hả???? Sao chuyện này không bàn trước với mẹ mà tự mình quyết định thế???? Nim nó không đồng ý cũng phải thôi, tự dưng cả hai còn đang tuổi ăn tuổi chơi mà mày bắt nó phải lên xe hoa về nhà chồng làm vợ mày. Bản thân nó còn lo chưa nổi huống gì gánh thêm trách nhiệm người vợ???? Lần này thì mày sai thật rồi con ạ!) – Bác Mỹ thở dài trách móc..
CHAP 117: RÀO CẢN...(PHẦN 2)

- Con đã lớn rồi! Con thấy mình đủ khả năng để nhận thức mọi thứ! Con tin mình hoàn toàn có thể làm cho Nim hạnh phúc. Con đâu có đòi hỏi gì ở cô ấy khi về làm vợ con đâu! Chỉ cần cô ấy luôn ở bên con và con có thể bảo vệ cô ấy mọi lúc mọi nơi là được!
.
( Nhưng hôn nhân không phải là chuyện đùa! Cả đời chỉ có một lần mà thôi! Con phải ý thức được tầm quan trọng của điều này chứ???)
.
- Mẹ đừng ngăn con nữa! Devil đã nói là làm! Mẹ cũng phải hiểu rằng thời hạn mà dòng họ quy định đã sắp hết, nếu con không làm đám cưới với Nim bây giờ thì sẽ muộn mất, khi đó con không dám chắc mình đủ khả năng đế đối đầu với sức mạnh của dòng họ Thái đâu !
.
( Đành rằng vậy...Nhưng mà...sớm quá con ơi ! Thế con đã nói chuyện lời nguyền dòng họ cho Nim biết chưa ?)
.
- Dạ chưa, con cũng không muốn nói cho cô ấy biết để Nim khỏi phải suy nghĩ vẩn vơ! Mẹ cứ tin ở con ! Mà Nim đâu rồi ạ ?
.
( Nó ở trong phòng chứ đâu ! Vào trong mà thuyết phục nó. Nhưng mẹ chắc chắn là con nhỏ sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện này đâu!)
.
Devil đứng dậy tiến về phía phòng Nim. Bà Hoàng Mỹ nhìn theo mà thở dài buồn bã. Bà biết con trai mình không phải là một thằng nông nổi, nó đã quyết định cái gì thì tất sẽ có nguyên do chính đáng. Điều bà cảm thấy có lỗi nhất với Trình Kha chính là để nó sinh ra và lớn lên trong một dòng họ quá kì lạ như thế, mà cậu lại là cháu đích tôn nữa. Cái thời hạn mà lúc nãy Devil nhắc đến chính là một lời nguyên của dòng họ. Là rằng nếu trước 20 tuổi mà người thừa kế của dòng họ không hoàn thành được nhiệm vụ về sự nghiệp và gia đình thì số phận của người đó sẽ do dòng họ quyết định. Ngay khi Devil mới 6 tuổi thì những người đứng đầu dòng tộc đã ghép duyên cho cậu với 4 người con gái của những dòng họ danh giá khác, nếu như sau này cậu không hoàn thành được nhiệm vụ về gia đình thì sẽ phải kết hôn với 1 trong 4 người đó mặc dù cho đến bây giờ dung nhan của 4 người vợ hờ của mình Devil vẫn chưa thấy được.
.
Devil lấy tay gõ cửa phòng nhưng mãi mà Nim vẫn không chịu ra mở cửa….
.
- Bữa nay bạn gan nhỉ? Tôi gõ đau cả tay mà vẫn không chịu ra mở cửa à??? – Devil tức tối.
.
Nim vẫn im lặng.
.
- Tôi cho bạn 5 giây! Nếu không mở mà để tôi phá cửa vào trong thì phiền phức lắm đấy!
.
- Bạn về đi! Chừng nào bạn còn bắt tôi làm đám cưới thì tôi sẽ không gặp bạn đâu! – Nim nói vọng ra.
.
- Bạn dám làm chuyện đó hả???? – Devil mím môi.
.
- Tôi đã nói là tôi không thích! Bạn đừng có ép tôi!
.
- Bây giờ mở cửa hay là muốn tôi phá cửa???? – Devil quát lớn khiến bác Mỹ cũng phải giật mình.
.
- Không! – Nim cũng hét lên, những tiếng khóc đã bắt đầu xuất hiện. Devil biết mình đang đưa cô bé vào thế khó xử, nhưng đối với cậu nhóc thì đây lại là cách duy nhất để bảo vệ tình yêu của mình.
.
( Thôi! Con về đi! Nó đang bấn loạn, có phá cửa vào thì cũng làm cho mọi việc rắc rối thêm thôi! Để mẹ an ủi nó rồi ngày mai con tới cũng được!) – Bác Mỹ khuyên can cậu nhóc, lúc này không ai hiểu cảm xúc của Nim rõ bằng mẹ Devil.
.
Devil đứng hồi lâu trước cửa phòng Nim, đôi mắt như chứa chan cả một bầu trời thương nhớ. Dù đang vô cùng giận dữ vì cô bé không cho mình vào nhưng Devil cũng phải cố kìm lại….
.
- 5 ngày không gặp nhau, bạn chịu đựng được tôi cũng khen bạn tài…..
.
Cậu nhóc buông một câu nói đầy tâm trạng rồi quay lưng bước ra ngoài cửa lớn. Cùng lúc đó thì Nim cũng bật khóc tơi tả. Bản thân cô bé cũng nhớ Devil đến quay quắt, nhưng cứ nhìn thấy cậu nhóc thì Nim lại sợ … sợ bị bắt làm cô dâu!
……………………………
.
Sáng….
.
Đang ngồi trong thư viện tập trung làm tiểu luận cho môn Pháp luật, chợt Nim thấy có ai vỗ vai mình. Giật mình quay lại nhìn thì thấy Angle đang nhăn răng cười toe toét:
.
- Lâu ngày không gặp! Càng lúc thấy bạn càng xinh!
.
- Bạn cứ thích trêu tôi! – Nim đỏ mặt.
.
- À… - Angle ngập ngừng – nghe đồn bạn với Devil sắp làm đám cưới, chắc đó chỉ là tin đồn… - Angle cười cười.
.
- Tin tức lan nhanh đến thế cơ à? – Nim xụ mặt xuống.
.
- Sao cơ ????? – Angle trợn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy thái độ của Nim, có cái gì đó như sụp đổ trong lòng cậu nhóc.

CHAP 118: CHẠY TRỐN (PHẦN 1)
.
- Chính tôi cũng đang đau khổ với việc này đây...- Nim thở dài thườn thượt.
.
- À ờ ! Nhưng theo tôi nghĩ thì chắc chắn là bạn không bao giờ đồng ý phải không ? 19 tuổi cho một cuộc hôn nhân là quá sớm ! – Angle lấy lại bình tĩnh, ngồi xuống bên cạnh Nim, đưa đôi mắt đầy hy vọng nhìn cô bé.
.
- Tất nhiên là thế rồi ! – Nim cương giọng, Angle thoáng mỉm cười nhưng bỗng chốc hàng lông mày cậu nhóc chợt nhíu lại khi thấy Nim xì mặt lại như một trái bóng hơi bị thủng.
.
- Bạn sao thế ????
.
- Nhưng Devil cương quyết lắm ! Mà tôi thì dù có phản đối quyết liệt đến đâu rồi cũng sẽ thua cậu ấy thôi. Số phận của chúng tôi là phải bên nhau. Từ lâu trong tâm thức tôi đã mặc định điều đó rồi. Chắc chắn là tôi sẽ lấy Devil, nhưng nếu lấy ngay bây giờ thì tôi không đủ tự tin để có thể làm một người vợ tốt, tôi sợ nhiều thứ lắm. Vả lại....tôi vẫn chưa tìm được anh trai....- Nim nói một hơi rồi thở dài.
.
- Chắc chắn sẽ lấy Devil ư ???? – một câu hỏi trong vô thức được bật ra khỏi miệng Angle kèm theo một sắc mặt vừa ngỡ ngàng vừa xen lẫn đau khổ.
.
Nim không trả lời, chỉ cúi mặt xuống. Trông cô bé dường như đã quá mệt mỏi cho việc trốn tránh Devil....
.
Đang tiu nghỉu với nỗi hoang mang, Nim quên mất là có Angle ngồi bên cạnh, cô bé ngẩng mặt lên nhưng trước mặt Nim chỉ là chiếc ghế trống. Angle đã bỏ đi.....
.
« Còn lại gì cho mối tình một hướng
Người đi rồi bỏ mặc bóng mình tôi
Tháng ngày dài trả lại sự chia phôi
Ai thấm được đắng cay sầu muốn lối... » Kawi
.
.............................................................
.
Tối...
.
Đang ngồi xem ti vi với bác Mỹ, đột nhiên di động cô bé rung lên, mở máy ra thì thấy số lạ, Nim xin phép bác Mỹ đi vội vào trong bếp nghe điện thoại :
.
- A lô !
.
- Nim phải không ?
.
- Ờ...vâng ! – cô bé trả lời theo phản xạ, nhưng trong đầu thoáng lên một sự ngờ vực, vì giọng nói này rất quen.
.
- Tôi là Nhã Trúc đây ! Cô gặp tôi một chút được không ?
.
- Gặp...bây giờ ???? Nhưng tối rồi...- tự dưng Nim thấy sợ sợ.
.
- Tôi không làm gì cô đâu ! Coi như tôi xin cô đấy ! Hãy tới gặp tôi một lát ! Nhanh nhanh lên ! Nếu không sẽ muộn mất ! – giọng nói thống thiết của Nhã Trúc khiến Nim thấy lạ, chưa bao giờ cô ta dùng thái độ này để nói chuyện với cô bé, lúc nào cũng chỉ là giọng điệu chua ngoa, đanh đá, sắc sảo.
.
- Nhưng ở đâu ????
.
- Tôi đang lái xe đợi cô ở ngoài cổng, cô chỉ cần thay áo quần và ra đây thôi. – Nhã Trúc nói với vẻ hốt hoảng.
.
Nim cắt máy. Tay nắm chặt cái điện thoại. Dù biết Nhã Trúc luôn có ác cảm với mình nhưng không hiểu sao lần này cô bé cảm thấy cô dì ghẻ có vẻ đang gặp chuyện gì đó. Đánh liều, Nim vào phòng thay áo quần rồi xin phép bác Mỹ đi ra ngoài. Bây giờ mới chỉ là 7h tối, cũng không phải là muộn...
.
Cùng lúc đó ở nhà Devil...
.
Cậu nhóc mới từ ngoài sân bước vào đã thấy đồ đạc trong nhà bị xáo tung cả lên, chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra thì đã thấy ông Chấn Song mặt mày đỏ tái, miệng không ngớt quát lên :
.
- Con hồ ly tinh với thằng con rơi ấy đâu rồi ????? Tụi mày phải tìm được hai đứa nó về ! Nghe rõ chưa ??????????????
.
Quá quen thuộc với cái tính vũ phu côn đồ của cha mình, Devil tỏ vẻ khá bình tĩnh, nhưng trong đầu cậu nhóc lại thắc mắc về chuyện gì đang xảy ra ở đây.Vì theo như cậu nhớ, đã lâu lắm rồi ông bố đáng kính của mình mới lại nổi giận kinh khủng đến thế.CHAP 119: CHẠY TRỐN (PHẦN 2)
.
- Có chuyện gì thế ?
.
- Mày im đi ! Đúng là một lũ quỷ với nhau ! Toàn một lũ nuôi ong tay áo ! – Ông ta gầm lên.
.
- Ông đừng có giận cá mà chém thớt, giữ bình tĩnh đi, coi chừng lại lên huyết áp thì không đỡ kịp đâu ! – Devil nói đều đều.
.
- Mày...mày...- Ông ta dường như đã nổi giận quá mức nên miệng cứng đơ không tài nào nói được. Devil thở dài quay sang hỏi lũ tay chân đang đứng đầy ra cả hai bên.
.
- Ông già có chuyện gì thế ????
.
- Dạ...tụi em cũng không biết. Ông chủ gọi bảo tụi em đến đây gấp, sau đó lại sai tụi em đi tìm bà chủ và cậu ba. – Tên đàn em lớ ngớ đáp.
.
- Không ngờ một Thái Chấn Song không bao giờ cho ai ăn bớt của mình một đồng như ta mà lại có lúc mắc phải sai lầm ngu xuẩn đến mức này. Ta đã đi nuôi một đứa con hoang của kẻ khác, cưới một con ả chết tiệt, rẻ tiền để rồi thương yêu chúng nó, cung phụng chúng nó ! Trời đất ơi ! Nhục quá ! – ông ta rít lên một hồi dài rồi đập tay vào trán, mặt nhăn nhó đến phát tội.
.
Và đến lúc này Devil đã hiểu ra mọi chuyện. Cậu nhóc vội vã hỏi lũ đàn em.
.
- Thế tụi mày đã tìm được bà chủ và cậu ba chưa ???
.
- Chưa ạ ! Từ chiều đến giờ tụi em đi tìm khắp cả thành phố nhưng vẫn không thấy !
.
- Tìm được thì chúng nó đã chết dưới tay ta từ lâu rồi, đâu phải khiến Chấn Song này nổi giận như bây giờ chứ ? – ông ta nghiến răng, khuôn mặt bộc lộ toàn bộ sự ác độc.
.
Devil đưa đôi mắt chứa đầy oán giận nhìn vào cha mình, đôi mắt đáng sợ của Thái Chấn Song như vừa mới khơi sâu một cái gì đó đã từ lâu bị Devil chôn sâu vào khoảng đen của dĩ vãng. Bỗng chốc những kí ức đau thương của quá khứ lại đua nhau ùa về khiến cậu nhóc không kịp ngăn lại. Một quá khứ đầy đau thương và tủi nhục của Thái Trần Kha khi bị chính người cha của mình hành hạ. Những buổi tối kinh hoàng lại hiện ra trước mắt Devil. Những buổi tối của một thời xa xưa, khi cậu còn quá nhỏ để ý thức được sự tự vệ, hầu như đêm nào Devil cũng phải chịu một trần đòn roi mây từ ông bố « đáng kính » của mình rồi bị nhốt vào một căn phòng trống rỗng, nằm ngủ dưới nền đất lạnh suôt cả đêm dài. Một đứa trẻ lớn lên trong ám ảnh của sự đánh đập, với những vết sẹo chi chít nhau phủ lên tấm lưng nhỏ bé và đeo bám suốt cuộc đời Devil. Cho đến tận bây giờ, cậu vẫn không thể lý giải nổi vì sao ông ta có thể ra tay đánh đập đứa con của mình như thế cho dù cậu luôn cố gắng làm mọi thứ để vừa lòng ông. Những cơn ác mộng cũng từ đó mà ám ảnh cậu, để cứ mỗi lần tối đến, đặt lưng xuống đất là những âm thanh vụt vụt của chiếc roi mây, ánh mắt rực máu của Chấn Song lại khiến Devil kinh hoàng sợ hãi.....và bây giờ ánh mắt ấy lại đang hiện hữu trên khuôn mặt ông ta....thực đến mức đáng căm hận....
.
.....................................................
.
- Cô gọi tôi ra đây có việc gì sao ? – Nim cất lời hỏi sau khi đặt cốc nước cam xuống bàn.
.
- Thật quá trơ trẽn khi mở miệng nói điều này với cô. Nhưng đây là cách duy nhất để cứu sống con tôi.... – thái độ nghiêm trọng của Nhã Trúc khiến Nim giật mình, dưới ánh đèn của quán cà phê, Nim mới phát hiện ra vẻ mặt bạc nhợt, tái đi vì sợ hãi của cô ta.
.
- Cô....đang nói gì thế ?
.
- Không còn nhiều thời gian nữa ! Cô làm ơn nuôi dùm nhóc Banh cho tôi một thời gian. Nếu bây giờ tôi đem nó theo thì quá sức nguy hiểm. Tôi có thể chết nhưng con tôi còn quá nhỏ, tôi không đành lòng…- những giọt nước mắt ray rứt bất chợt rơi ra trên đôi gò má từ lâu đã chai sạn của người phụ nữ mới 19 tuổi này.
.
- Cô bình tĩnh! Thực sự tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả…. – Nim bối rối trước thái độ của Nhã Trúc.
.
- Thực ra nhóc Banh không phải là con ruột của Thái Chấn Song, nó là con của một thằng ********, lưu manh đã cướp đi đời con gái của tôi. Lúc đó tôi mới chỉ 17 tuổi, trong một đêm đi bán dạo thì bị chúng nó bắt đi và ức hiếp, chính Devil đã cứu tôi…….- giọng cô ta chùng lại – tôi đã sốc một thời gian dài, cho đến khi tôi phát hiện ông Song để ý mình qua những lần tôi tới nhà làm giúp việc cho gia đình ông ấy, thời gian đó Devil đi Mỹ nên không biết được việc này. Trước gánh nặng quá lớn về gia đình, và trước việc tôi phát hiện mình đã mang thai, tôi đành phải dùng thủ đoạn để bắt ông ta phải chịu trách nhiệm về cái thai. Và thật may mắn là ông ta đã tin và chấp nhận cưới tôi. Những tưởng mọi chuyện sẽ mãi mãi đi vào bóng tối thì đùng đùng không biết nghe ai nói ông ta đem thằng bé đi xét nghiệm ADN, giờ đây Chấn Song đã biết sự thật, và chắc chắn ông ta sẽ không tha cho hai mẹ con tôi, tính ông ta tôi quá hiểu, ngay cả Devil ông ta còn dám giết huống gì tôi và nhóc Banh. Vì thế tôi mong cô giúp tôi nuôi dùm thằng bé, đừng cho ông ta làm hại nó, tối nay tôi phải lên tàu trốn đi cùng mấy đứa em để tránh chúng bị làm hại. Tôi không thể đem thằng nhỏ theo vì ngay bản thân tôi giờ đây cũng không dám chắc mình còn sống được bao lâu trước sự truy đuổi của ông ta. Hãy làm ơn giúp tôi, thằng nhỏ không có tội. Dù thật lòng tôi không thích cô nhưng tôi biết cô là người tốt bụng và có thể chăm sóc con trai tôi chu đáo, Devil cũng rất thương thằng nhỏ….Nếu cô căm ghét tôi thì hãy chỉ ghét mình tôi thôi, con tôi không có tội. – Nhã Trúc kể một hơi rồi bật khóc tức tưởi.
.
Nim choáng váng trước sự thật vừa mới nghe được. Bỗng chốc cô bé thấy thương cho Nhã Trúc nhiều hơn là ghét. Cuộc đời cô ta đã phải nếm quá nhiều chua chát đắng cay và tủi nhục. Nim thấy lòng rối bời…Cô bé cảm thấy không đủ tự tin để chăm sóc một đứa nhỏ, đặc biệt là khi nó đang bị Thái Chấn Song – ông chủ có thế lực ngầm lớn nhất tỉnh truy đuổi. Nhưng nếu từ chối thì đi ngược lại với đạo lý quá…Nim mím môi phân vân, nhóc Banh đưa đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn Nim cười khặc khặc…cô bé thấy quặn lòng…..
.
- Tôi van cô đấy! Cô muốn tôi quỳ xuống dập đầu cầu xin tôi cũng làm! Tôi biết cô ghét tôi vì tôi đã nhiều lần *** hại cô nhưng bây giờ tôi đang phải chịu đựng sự trả giá. Hãy vì lòng nhân từ mà giúp tôi! Tôi không còn cách nào nữa! Con trai tôi nó còn quá nhỏ, nó cần được sống! – Nhã Trúc như mất hết bình tĩnh, khuôn mặt ướt nhòe nước thảm thiết van xin Nim. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ khiến cô bé bất động.
.
- Nhưng…..
.
- Tàu đang chờ tôi ngoài biển! Làm ơn đi Nim! Nhóc Banh là tất cả của tôi! Tôi không thể đứng nhìn con mình chết trong tay lão mất nhân tính ấy! – cô ta hét lên khiến mọi người trong quán ngoái đầu nhìn, cũng may lúc này quán vắng khách và không ai nghe rõ được nội dung câu chuyện giữa 2 người.
.
Trong phút chốc, Nim thấy mình không thể từ chối. Hơn ai hết cô bé hiểu được cái cảm giác của một đứa trẻ mồ côi vì chính cô bé cũng mang hoàn cảnh tương tự, cho dù có ba có mẹ nhưng ba mẹ Nim hầu như chẳng thương yêu gì cô, toàn một mình anh Quốc nuôi Nim khôn lớn….
.
Đồng hồ điểm 8h tối, không chần chừ, Nhã Trúc bế nhóc Banh dúi vào tay Nim rồi hốt hoảng:
.
- Tôi trông cậy vào cô! Nếu kiếp này không báo đáp được cô thì kiếp sau Nhã Trúc này xin làm thân trâu ngựa hầu hạ cô suốt đời!
.
Nim lơ ngơ bồng lấy thằng nhỏ, Nhã Trúc cúi xuống hôn đứa con lần cuối trong niềm thương nhớ day dứt rồi chạy nhanh đi. Chiếc taxi lên ga rồi phóng nhanh đi để lại những vệt khói mờ mờ. Nim nhìn theo mà lòng rối như tơ vò, trong đầu cô bé vẫn không định hình được chuyện gì đang xảy ra. Nhóc Banh còn quá nhỏ để hiểu rằng số phận mình đã bước sang trang mới, Nim nhìn xuống đứa bé, đôi mắt tròn xoe, long lanh, trong sáng…
.
……………………………………
.
Tại nhà Devil lúc đó…
.
- Thưa ông chủ ! Có tin báo về là thấy bà chủ cùng cậu ba có vào trong cà phê Sana !
.
Một tên đàn em lật đật chạy vào thông báo. Chấn Song đang ngồi dí mẩu thuốc lá xuống mặt chiếc gạt tàn bằng thủy tinh sáng loáng nghe thấy thế vội vụt đứng dậy, mắt quắc lên :
.
- Đem người tới bắt chúng nó và san bằng cái quán chết tiệt đó cho tao !
.
Devil lúc này đang lái xe đi tìm hai mẹ con Nhã Trúc, chợt nghe tiếng điện thoại reo, cậu nhóc gắn tai nghe rồi ậm ự :
.
- Gì thế ?
.
- Thưa cậu chủ ! Hồi nãy cậu chủ dặn em nếu ở nhà có thông tin gì về bà chủ thì báo cho cậu. Mới đây có người báo với ông chủ là thấy bà chủ ở quán cà phê Sana, ông chủ đang cho người tới đó rồi ạ !
.
- Thế à ? Mày làm tốt lắm !
.
Devil đạp mạnh ga phóng vù đi. Trong lòng hoang mang cực độ. Nhưng khoảng vài giây sau thì chuông điện thoại lại reo lên. Lần này là số của Nim!
.
- Tôi nghe đây!
.
- Bạn đang ở đâu đấy! Nhã Trúc mới tới tìm tôi, cô ta nhờ tôi chăm sóc nhóc Banh một thời gian rồi bỏ trốn rồi! Cô ta nói cha bạn đang tìm giết cô ta…
.
Nim chưa kịp nói hết câu đã bị Devil hỏi dồn dập :
.
- Sao cơ ??? Nhã Trúc tới tìm bạn nhờ chăm sóc nhóc Banh rồi trốn ư ???? Bạn đang ở đâu ????? Nói nhanh !!!!!!!!
.
- Tôi đang ở trong quán cà phê Sana !
.
- Mẹ kiếp ! Nguy rồi ! Mau bế thằng nhỏ chạy ra khỏi chỗ đó nhanh lên ! Ông già đang cho người tới quán Sana để san bằng đó ! Đừng chạy bằng lối cửa chính, tìm cửa sau mà thoát ! Nhanh lên ! Tôi tới đó ngay bây giờ đây !!!!! – Devil nói không kịp thở, mồ hôi đã bắt đầu nhễ nhại trên gương mặt cậu nhóc. Chiếc xe lao trên đường với tốc độ khủng khiếp, ước chừng nó có thể va vào bất cứ chiếc xe nào khác chạy ngược chiều.

Full | Lùi trang 11 | Tiếp trang 13

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ