Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - 50 Sắc Thái - trang 23

Quyển 3 - Chương 13

Chúng tôi hạ cánh êm ả xuống sân bay Sardy Field lúc 12 giờ 25 phút chiều theo giờ Colorado. Stephan đưa máy bay dừng lại cách nhà đưa đón khách chính một quãng ngắn, qua cửa sổ tôi nhận ra một chiếc Volkswagen dòng du lịch mini đang đợi sẵn.

"Hạ cánh êm lắm." Christian mỉm cười và bắt tay Stephan khi chúng tôi sắp sẵn hàng nối đuôi nhau xuống máy bay.

"Nhờ tính toán tốt tỉ trọng thay đổi độ cao, thưa ngài." Stephan cười đáp lại. "Cô Beighley rất giỏi môn toán."

Christian gật đầu với phụ lái của Stephan. "Thành công đấy, Beighley. Hạ cánh rất cừ."

"Cảm ơn ngài." Cô nàng nhoẻn miệng cười tự mãn.

"Nghỉ cuối tuần vui vẻ nhé, ông bà Grey. Chúng tôi sẽ gặp các vị ngày mai." Stephan đứng tránh một bên để chúng tôi đi xuống. Christian nắm tay tôi, dẫn xuống bậc thang máy bay tới chỗ Taylor đang chờ bên cạnh chiếc xe ô tô.

"Xe du lịch mini à?" Christian thốt lên ngạc nhiên khi Taylor kéo cánh cửa trượt.

Taylor nhìn đáp lại với nụ cười áy náy và khẽ nhún vai.

"Tại kế hoạch sát nút hả, tôi hiểu rồi," Christian nói, ngay lập tức đã hết giận. Taylor quay lại máy bay để lấy hành lý.

"Muốn ngồi cuối xe không em?" Christian ghé tai tôi nói khẽ, mắt ánh lên vẻ ranh mãnh.

"Thôi nào, hai anh chị này. Lên xe đi," Mia thúc giục sau lưng chúng tôi, tỏ ra mất kiên nhẫn bên cạnh Ethan. Chúng tôi lên xe, loạng choạng lần xuống hàng ghế đôi cuối xe rồi ngồi xuống. Tôi ngồi dựa sát vào Christian, còn anh thì choàng cánh tay sau thành ghế. "Thoải mái không?" anh hỏi nhỏ lúc Mia và Ethan ngồi vào ghế trước mặt chúng tôi.

"Có ạ." Tôi mỉm cười, anh cúi hôn lên trán. Và tôi không lý giải nổi tại sao, hôm nay tôi cảm thấy ngường ngượng khi bên cạnh anh. Sao thế nhỉ? Tại đêm qua ư? Hay có bạn bè đồng hành? Tôi không sao lý giải nổi.

Elliot và Kate lên xe sau cùng trong khi Taylor mở cốp cất hành lý. Năm phút sau, chúng tôi lên đường.

Tôi cứ nhìn ra ngoài cửa sổ khi xe lăn bánh hướng về Aspen. Cây cối xanh tươi, nhưng những dấu hiệu lặng lẽ của mùa thu về đã rải rác đâu đây trong sắc vàng nơi chóp lá. Bầu trời trong vắt một màu xanh như pha lê, dù phía tây vẫn thấp thoáng những đám mây đen. Ở phía xa xa bao quanh chúng tôi là những dãy núi đá cao sừng sững, đỉnh cao nhất ở ngay trước mặt. Núi non đều xum xuê cây lá xanh rì, ngọn cao nhất phủ đầy tuyết trắng, trông y như bức tranh vẽ núi rừng của trẻ con.

Chúng tôi đang ở khu vui chơi mùa đông của các đại gia giàu có và nổi tiếng. Tôi sở hữu một ngôi nhà ở đây cơ đấy. Tôi cũng mới tin vào chuyện ấy. Và từ sâu thẳm lòng mình, cảm giác bứt rứt quen thuộc, luôn hiện hữu mỗi khi tôi cố nhồi nhét những suy nghĩ về sự giàu sang của Christian, lại nhen nhóm và trêu ngươi tôi, khiến tôi thấy day dứt. Tôi đã làm được gì để xứng đáng với cuộc sống này? Tôi chẳng phải làm gì sất, ngoại trừ việc phải lòng chồng mình.

"Em tới Aspen bao giờ chưa, Ana?" Ethan quay sang hỏi, lôi tôi ra khỏi cơn mơ màng trầm ngâm. "Chưa, lần đầu đấy. Còn anh?"

"Kate và anh thường hay đến đây khi còn nhỏ. Bố anh mê trượt tuyết lắm. Mẹ không thích mấy."

"Em hy vọng chồng em sẽ dạy cách trượt." Tôi liếc trộm anh ấy.

"Đừng vội đánh cuộc thế," Christian lẩm bẩm.

"Em học không dở đâu!"

"Nhỡ em ngã gãy cổ thì sao." Nụ cười trên mặt anh tắt lịm.

Ơ. Tôi không muốn tranh cãi và làm khuấy đảo tâm trạng đang dễ chịu của anh, nên vội nói lảng chuyện khác. "Anh có chỗ này lâu chưa?"

"Gần hai năm nay. Giờ đây nơi này cũng thuộc về em rồi, bà Grey," anh dịu dàng đáp.

"Em biết," tôi lí nhí. Nhưng không hiểu sao tôi không tự tin chấp nhận quan điểm này. Tôi rướn người hôn lên quai hàm anh, khẽ nép vào lòng anh, nghe tiếng anh cười đùa với Ethan và Elliot. Thỉnh thoảng Mia lại chen vào góp chuyện, còn Kate thì im lặng, khiến tôi tự hỏi không biết suy nghĩ cô nàng đang mải miết chạy theo vụ Jack Hyde hay chuyện gì khác. Thế rồi tôi nhớ ra. Aspen... Ngôi nhà của Christian ở đây do Gia Matteo thiết kế lại, rồi Elliot xây dựng. Tôi thắc mắc liệu có phải chuyện này làm Kate bận tâm không. Tôi không thể hỏi điều này trước mặt Elliot, gợi anh ấy nhớ lại chuyện với Gia. Mà Kate có biết mối liên quan giữa Gia và ngôi nhà này không nhỉ? Tôi nhăn mặt, băn khoăn không biết chuyện gì làm cô ấy buồn bực vậy, rồi quyết tâm sẽ hỏi cô lúc chúng tôi ở riêng với nhau.

Chúng tôi đi vào trung tâm Aspen, tâm trạng tôi tươi tỉnh hơn khi tới thị trấn. Có nhiều dãy nhà thấp tè phần lớn bằng gạch đỏ, rồi những căn nhà gỗ kiểu Thụy Sĩ, và rất nhiều ngôi nhà nho nhỏ mang trường phái giao-thời-giữa-hai-thế-kỷ được sơn quét bằng nhiều màu sắc vui mắt. Rất nhiều ngân hàng và cửa hàng thiết kế nữa, chứng tỏ sự sung túc của người dân nơi này. Dĩ nhiên Christian phù hợp với chốn này rồi.

"Sao anh chọn Aspen?" tôi hỏi anh.

"Làm gì cơ?" Anh nhìn tôi giễu cợt.

"Để mua nhà ở."

"Bố mẹ anh thường dẫn bọn anh tới đây khi anh còn nhỏ. Anh đã học trượt tuyết ở đây, và anh thấy thích chốn này. Anh mong em cũng thích - nếu không ta sẽ bán ngôi nhà đi rồi chọn một chỗ khác."

Nói cứ nhẹ tênh như không!

Anh vén một lọn tóc cài ra sau tai tôi. "Hôm nay trông em đáng yêu thế," anh thì thào.

Má tôi nóng bừng. Tôi đang mặc bộ quần áo đi du lịch: quần jean với áo phông và áo khoác nhẹ màu xanh dương. Kì quặc nhỉ. Sao anh cứ làm tôi thấy ngượng ngùng thế?

Anh hôn tôi, một nụ hôn dịu dàng, âu yếm đầy yêu thương.

Taylor chở chúng tôi ra khỏi thị trấn, chúng tôi bắt đầu đi lên sườn thung lũng, lượn vòng theo con đường núi. Càng đi lên cao, tôi càng thấy phấn khích, còn Christian thì dường như căng thẳng hơn bên cạnh tôi.

"Anh có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi khi xe ngoặt vào một khúc quanh.

"Anh mong em thích nó," anh khẽ đáp. "Tới nơi rồi."

Taylor lái chậm lại, rẽ vào một cánh cổng làm bằng đá màu đỏ, xám và be, thẳng lối vào, cuối cùng đỗ lại trước một ngôi nhà đầy ấn tượng. Mái hiên trước lợp kép và rất dốc, tường bằng gỗ thẫm màu và đá hỗn hợp như ở cổng. Trông thật ấn tượng - hiện đại và đơn giản, mang đậm phong cách Christian.

"Tới nhà rồi," anh mấp máy miệng bảo tôi khi khách khứa bắt đầu lục tục bước xuống xe.

"Trông được đấy."

"Đi nào. Anh dẫn em đi ngắm ngôi nhà," anh đáp, mắt ánh lên niềm thích thú, thoáng chút lo lắng như thể chuẩn bị cho tôi xem dự án khoa học của mình hay thứ gì đó tương tự.

Mia nhảy phăm phăm lên bậc thềm, có một phụ nữ đang đứng ở lối vào. Bà nhỏ bé, mái tóc màu muối tiêu. Mia nhào tới ôm chầm lấy cổ bà, ôm thật chặt.

"Ai thế?" Tôi hỏi lúc Christian đỡ tôi xuống xe.

"Bà Bentley. Hai vợ chồng bà sống luôn ở đây trông nom ngôi nhà."

Trời đất... lại người giúp việc nữa?

Mia đang bắt đầu màn giới thiệu - Ethan, rồi đến Kate. Elliot cũng ôm bà Bentley. Khi Taylor dỡ đồ trên xe tải xuống, Christian cầm tay tôi dẫn tới cửa chính.

"Chào đón ngài về nhà, ngài Grey." Bà Bentley mỉm cười.

"Carmella, đây là vợ tôi, Anastasia," Christian hãnh diện giới thiệu. Lưỡi anh mơn trớn khi nhắc đến tên tôi, khiến tim tôi rạo rực.

"Chào bà Grey." Bà Bentley cúi đầu chào kính cẩn. Tôi chìa tay ra, chúng tôi bắt tay nhau. Tôi không ngạc nhiên khi bà trịnh trọng với Christian hơn các thành viên khác trong gia đình.

"Tôi mong các vị vừa có một chuyến bay thú vị. Thời tiết dự kiến sẽ thuận lợi suốt cuối tuần, dù tôi không chắc lắm." Bà nhìn về phía những đám mây xám đang tích tụ lại phía sau lưng chúng tôi. "Bữa trưa luôn sẵn sàng bất kì lúc nào các vị muốn." Bà lại cười, đôi mắt đen lấp lánh, tôi có thiện cảm với bà ngay lập tức.

"Đi nào." Christian ôm rồi nhấc bổng tôi lên.

"Anh đang làm gì thế?" tôi la lên.

"Bế em qua ngưỡng cửa nhà lần nữa, bà Grey ạ."

Tôi phì cười khi anh bồng tôi vào sảnh nhà rộng rãi, rồi sau một nụ hôn phớt, anh đặt tôi nhẹ nhàng xuống nền nhà bằng gỗ cứng. Nội thất bên trong bình dị, khiến tôi nhớ đến phòng sinh hoạt chung ở Escala - các bức tường đều màu trắng, gỗ màu thẫm và treo tranh trường phái trừu tượng đương đại. Hành lang dẫn tới một phòng khách rộng rãi, chiếm phần lớn diện tích phòng là một lò sưởi bằng đá, xếp xung quanh là ba chiếc ghế đi-văng da màu trắng nhạt. Màu sắc của những tấm lót nệm êm ái đặt trên đi văng thật nổi bật. Mia nắm tay Ethan rồi kéo cậu ta xềnh xệch vào sâu trong nhà. Christian nheo mắt khi thấy họ tách ra, môi mím lại mỏng dính. Anh lắc đầu rồi quay sang tôi.

Kate huýt sáo xuýt xoa. "Nhà đẹp đấy."

Tôi liếc quanh và thấy Elliot đang giúp Taylor mang hành lý vào. Tôi lại thắc mắc không biết cô bạn có biết Gia đã góp một tay vào chỗ này không.

"Mình đi một vòng không?" Christian hỏi tôi, và những ý nghĩ về Mia và Ethan ban nãy đã biến mất. Ở anh tỏa ra niềm phấn khích - hay là nỗi lo lắng nhỉ? Khó mà xác định được.

"Vâng, đi thôi." Một lần nữa tôi bị choáng ngợp bởi sự giàu sang. Chỗ này trị giá bao nhiêu nhỉ? Mà tôi thì chẳng đóng góp tẹo nào vào đó. Tôi láng máng hồi tưởng lại lần đầu Christian dẫn tôi tới Escala. Bấy giờ tôi cũng bị choáng ngợp. Cậu phải quen dằn đi, cô nàng Tiềm Thức nguýt tôi một cái.

Christian nhíu mày, nhưng cứ cầm tay tôi, dẫn đi qua rất nhiều căn phòng. Căn bếp được-trang-bị-tối-tân có mặt kệ bằng đá cẩm thạch nhạt, tủ chạn màu đen. Có cả hầm chứa rượu rất ấn tượng, một căn buồng rộng rãi phía dưới cầu thang, có đầy đủ tivi màn hình tinh thể lỏng cỡ lớn, ghế đi-văng êm ái... Và một bàn đánh bi da. Tôi há miệng nhìn nó, và đỏ mặt khi Christian nhận ra.

"Muốn chơi hả?" anh hỏi, đôi mắt ánh lên ranh mãnh. Tôi lắc đầu, lông mày anh nhíu lại. Lại nắm tay tôi, anh dẫn lên tầng trên. Có bốn phòng ngủ phía trên lầu, mỗi phòng có một buồng tắm riêng.

Phòng ngủ chính khá khác biệt. Giường ngủ rộng hơn, to hơn, mặt tiền mở ra một khung cửa sổ khổng lồ, nhìn ra khắp Aspen và hướng về phía những ngọn núi xanh tươi um tùm.

"Đó là ngọn núi Ajax... hay cứ gọi là núi Aspen, nếu em thích," anh cất tiếng, mắt nhìn tôi dè dặt. Anh đang đứng ở ngưỡng cửa, ngoắc ngón cái vào đỉa quần jean.

Tôi gật đầu.

"Em ít nói thế," anh lẩm bẩm.

"Đẹp lắm, anh Christian." Bất giác tôi khao khát được quay về Escala.

Anh sải bước dài rồi đến trước tôi, đỡ cằm, kéo xuống để tôi không cắn môi dưới nữa.

"Chuyện gì à?" Anh hỏi, mắt anh tìm kiếm mắt tôi.

"Anh giàu quá."

"Ừ."

"Đôi khi, em vẫn không quen được vì sự giàu sang của anh."

"Chúng ta chứ."

"Chúng ta," tôi tự động nhắc lại. "Đừng căng thẳng về chuyện này, Ana. Chỉ là một ngôi nhà thôi mà."

"Thế Gia đã cụ thể làm những gì ở đây?"

"Gia ư?" Anh nhướng mày ngạc nhiên.

"Vâng. Cô ấy đã tân trang lại nơi này mà?"

"Đúng thế. Cô ta đã thiết kế căn phòng dưới cầu thang. Elliot thì lo xây dựng." Anh cào bàn tay vào tóc, rồi nhăn mặt nhìn tôi. "Sao bỗng dưng em lại nhắc đến Gia?"

"Anh có biết cô ta từng cặp kè với Elliot không?"ọ

Christian nhìn tôi đăm đăm một lúc, khó đọc được suy nghĩ trong anh. "Elliot ngủ với gần hết dân Seattle, Ana."

Tôi sững sờ.

"Theo anh biết, phần lớn là phụ nữ," Christian đùa. Chắc anh thấy vẻ mặt tôi nên buồn cười.

"Không lẽ nào!"

Christian gật đầu. "Đấy không phải việc của anh." Anh ngửa hai lòng bàn tay lên.

"Em nghĩ chắc Kate không biết việc này."

"Anh không chắc anh ấy lại loan báo rộng rãi chuyện này. Kate có vẻ giữ vững lập trường của mình."

Tôi choáng váng. Đấy là Elliot ngọt ngào, khiêm tốn, tóc vàng, mắt xanh ư? Mắt tôi trân trân ngờ vực.

Christian nghiêng đầu, ngó tôi chăm chăm. "Không thể đổ cho Gia hay Elliot có thói ưa lang chạ được."

"Em hiểu. Em xin lỗi. Sau mấy chuyện vừa xảy ra tuần này, thì..."

Tôi nhún vai, bất giác muốn bật khóc. Christian dường như thả lỏng người nhẹ nhõm. Anh kéo tôi vào lòng, ôm thật chặt, dụi mũi vào tóc tôi.

"Anh biết. Anh xin lỗi. Hãy thư giãn và hưởng thụ, nhé? Em có thể ở đây, đọc sách, xem mấy chương trình TV chán đau chán đớn, hay đi mua sắm, đi dạo - cả câu cá nữa. Cứ làm những gì em thích. Và quên hết những điều anh kể về Elliot đi. Anh đã nói năng bừa bãi quá."

"Thế tại sao anh ấy hay trêu chọc anh vậy," tôi lẩm bẩm, rúc vào ngực anh.

"Anh ấy chẳng biết gì chuyện quá khứ của anh đâu. Anh bảo em rồi, gia đình anh tưởng anh đồng tính. Giai tân, nhưng đồng tính."

Tôi cười khanh khách, bắt đầu thấy thoải mái trong vòng tay anh. "Em cũng tưởng anh còn tân. Thật sai lầm làm sao." Tôi choàng tay ôm lấy anh, ngạc nhiên với ý nghĩ khôi hài rằng Christian là người đồng tính.

"Bà Grey, em đang cười giễu anh đấy à?"

"Có lẽ hơi hơi." Tôi thừa nhận.

"Anh biết không, điều em luôn thắc mắc là tại sao anh lại sở hữu chỗ này."

"Ý em là gì?" Anh hôn lên tóc tôi.

"Anh có thuyền, anh còn có nhà ở New York cho tiện công tác - nhưng sao lại ở đây? Anh chưa từng chia sẻ nó với ai khác thì phải."

Christian im lặng trong tích tắc. "Anh chờ đợi em," anh dịu dàng đáp, đôi mắt xám thẫm màu long lanh.

"Điều đó... điều đó nói ra thật đáng yêu."

"Thật đấy. Lúc bấy giờ anh còn chưa biết đến em." Anh nở nụ cười duyên dáng quen thuộc.

"Em thấy mừng vì anh đã chờ."

"Chờ em cũng đáng lắm, bà Grey." Anh nâng cằm tôi lên, cúi xuống đặt nụ hôn âu yếm.

"Em cũng thế." Tôi cười. "Mặc dù em thấy mình như gian lận vậy. Em đâu phải chờ anh lâu lắm đâu."

Anh nhoẻn miệng cười. "Anh có giống chiến lợi phẩm lắm không?"

"Anh hả, anh là giải thưởng độc đắc kếch sù, liều thuốc chữa bách bệnh và là ba điều ước của thần đèn gộp lại làm một."

Anh nhướng một bên lông mày.

"Khi nào anh mới nhận ra nhỉ?" Tôi cằn nhằn. "Anh từng là chàng độc thân hội tụ đủ phẩm chất để chọn làm chồng nhất. Ý em không kể đến tất cả những thứ này." Tôi vung tay mạnh mẽ để chỉ những xa hoa xung quanh mình. "Ý em là ở đây." Tôi đặt tay lên tim anh, mắt anh mở tròn xoe. Vị hôn phu quyến rũ, tự tin của tôi vừa biến mất, và tôi đang đối diện với cậu bé đầy tổn thương của tôi. "Christian, làm ơn, tin em đi," tôi thì thào, ôm chặt lấy khuôn mặt anh, kéo môi anh áp lên môi tôi. Anh khẽ rên lên, không biết vì những lời tôi vừa nói hay là sự đáp trả bản năng của anh. Tôi tấn công anh, môi tôi mải miết trên môi anh, lưỡi tôi xâm chiếm miệng anh.

Khi cả hai cùng nghẹn thở, anh tách ra, mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc.

"Khi nào anh mới chịu tin, chịu hiểu rằng em yêu anh hả?" Tôi bực bội hỏi.

Anh nuốt khan. "Một ngày nào đó," anh đáp.

Thế là khá rồi. Tôi mỉm cười và được thưởng ngay một nụ cười đáp lại đầy duyên dáng của riêng anh.

"Đi nào. Ăn trưa thôi - mọi người chắc đang thắc mắc chúng ta đi đâu đấy. Mình sẽ bàn xem tất cả muốn làm gì."

"ÔI KHÔNG!" KATE kêu toáng lên.

Mọi ánh mắt hướng về cô ấy.

"Nhìn kìa," cô nói tiếp, chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài, mưa bắt đầu tuôn rơi. Chúng tôi đang ngồi quanh chiếc bàn gỗ trong bếp, thưởng thức bữa ăn toàn món nguội kiểu Ý do bà Bentley chuẩn bị, cùng một hai chai rượu vang Ý Frascati. Tôi no nê và hơi chuếnh choáng vì rượu.

"Thế là thôi trò leo núi rồi," Elliot lầm bầm, giọng cực kỳ thanh thản. Kate trừng mắt nhìn anh ta. Dứt khoát có chuyện giữa bọn họ rồi. Họ có vẻ thoải mái với tất cả bọn tôi nhưng với nhau thì không hề.

"Chúng ta có thể vào thị trấn," Mia nói to lên. Ethan cười giễu cô.

"Thời tiết lý tưởng để câu cá đấy," Christian gợi ý.

"Em sẽ đi câu," Ethan nói.

"Hãy chia ra." Mia vỗ tay. "Các cô gái thì mua sắm - các chàng trai thì làm mấy trò ngoài trời nhàm chán."

Tôi liếc trộm Kate, cô bạn đang nhìn Mia đầy hưởng ứng. Câu cá hay mua sắm đây. Ái chà, chọn với lựa.

"Ana, em muốn làm gì nào?" Christian hỏi.

"Gì cũng được," tôi nói dối.

Kate nhìn mắt tôi và mấp máy miệng "mua sắm." Có lẽ cô ấy muốn nói chuyện.

"Nhưng em sẽ thích đi mua sắm hơn." Tôi cười nhăn nhở với Kate và Mia. Christian phì cười. Anh ấy luôn biết tôi ghét đi mua sắm.

"Anh có thể ở nhà với em, nếu em thích thế," anh nói khẽ, một cảm giác ám muội đánh trống phất cờ nơi bụng dưới tôi khi nghe giọng điệu anh nói.

"Không, anh đi câu đi," tôi đáp. Christian cần có thời gian với cánh đàn ông.

"Có vẻ như kế hoạch đã xong," Kate vừa nói vừa đứng bật dậy.

"Taylor sẽ hộ tống các em," Christian nói với giọng điệu miễn tranh luận.

"Bọn em không cần bảo mẫu,"

Kate vặn lại huỵch toẹt, bộc trực như lúc nào cũng vậy.

Tôi đặt tay lên cánh tay Kate.

"Kate, Taylor nên đi cùng."

Cô nhăn mặt, rồi nhún vai, và đây là lần duy nhất trong đời cô nhịn không nói nữa.

Tôi bẽn lẽn cười với Christian. Nét mặt anh vẫn dửng dưng, ôi, hy vọng anh ấy không giận Kate.

Elliot nhăn nhó. "Anh cần vào thị trấn thay pin cho đồng hồ đeo tay." Anh liếc vội Kate, và tôi nhận thấy anh thoáng đỏ mặt. Cô chẳng thèm để ý vì rõ ràng cô nàng đang phớt lờ anh ta.

"Lấy Audi mà đi, Elliot. Lúc nào về thì chúng ta đi câu cá." Christian nói.

"Được đấy," Elliot lẩm nhẩm, nhưng có vẻ không tập trung. "Ý hay đấy."

"VÀO ĐY ĐI." MIA NẮM tay tôi lôi vào một cửa hàng thời trang treo đầy lụa hồng và nội thát thô kệch nhái kiểu Pháp. Kate đi theo vào, trong khi Taylor chờ bên ngoài, đứng trú mưa dưới mái hiên. Giọng ca Aretha vang lên lời bài hát "Say a Little Prayer"[40] trong cửa hàng. Tôi rất thích bài này. Tôi sẽ tải nó về iPod của Christian.

[40] Aretha Franklin (25/3/1942) là ca sĩ, nhạc sĩ, nghệ sĩ piano người Mỹ, được mệnh danh là "Nữ hoàng nhạc Soul", ca khúc "Say a Little Prayer" từng được sử dụng trong bộ phim của Holliwod "My Best Friend’s Wedding" với sự tham gia của Julia Roberts.

"Cái này chị mặc thì tuyệt lắm, Ana." Mia giơ lên một mảnh vải màu bạc. "Đây, thử đi."

"Ưm... hơi ngắn quá."

"Chị mặc nó trông tuyệt đẹp ấy. Christian sẽ thích cho mà xem."

"Em nghĩ thế à?"

Mia cười tươi roi rói. "Ana, chị có cặp chân hạ gục ối người ấy chứ, mà nếu đêm nay ta đi vũ trường" - cô mỉm cười, ra chiều dụ dỗ - "trông chị sẽ cực nóng bỏng trước mắt chồng đấy"

Tôi chớp mắt nhìn cô bé, hơi choáng. Chúng tôi sắp tới vũ trường ư? Tôi không đến chốn ấy.

Kate cười khi thấy vẻ mặt tôi. Cô bạn giờ đã có vẻ thoải hơn khi tránh xa khỏi Elliot. "Đêm nay chúng ta nên rũ bỏ bớt khuôn phép đi," cô nói.

"Vào mặc thử đi," Mia ra lệnh, tôi đành miễn cưỡng đi vào phòng thử đồ.

TRONG LÚC CHỜ Kate và Mia thử đồ, tôi dạo bước ra phía cửa nhà hàng, qua khung cửa mờ mịt nhìn thẳng sang trục đường chính. Giai điệu nhạc soul vẫn đang chạy: Dionne Warwick[41] đang hát ca khúc "Walk on By." Lại một ca khúc nổi tiếng nữa - một trong những bài mẹ tôi rất thích. Tôi liếc xuống chiếc váy đang cầm trên tay. Gọi là váy có khi lại cường điệu quá. Nó hở cả lưng và rất ngắn, nhưng Mia lại tuyên bố đấy là thứ lý tưởng để nhảy tưng bừng đêm nay. Hình như tôi cũng cần cả giày, và một chuỗi vòng cổ lòng thòng to sụ nữa, chúng tôi sẽ kiếm ra ngay thôi. Tôi đảo mắt, lại ngẫm nghĩ thấy mình thật may mắn khi có chuyên gia tư vấn mua sắm của riêng mình, Caroline Acton.

[41] Nữ ca sĩ Dionne Warwick (12/12/1940) là nữ ca sĩ, diễn viên, phát thanh viên truyền hình người MỮ

Qua cửa sổ gian hàng, tôi bị thu hút bởi sự xuất hiện của Elliot. Anh ta vừa ló ra khỏi lùm cây ở trục đường chính, bước xuống chiếc Audi to uỳnh. Anh ta nhảy bổ vào một cửa hàng như thể để tránh bị ướt. Trông giống một cửa hàng trang sức... có thể anh ấy đang tìm chỗ pin đồng hồ. Vài phút sau, anh ta đi ra, nhưng không phải một mình - mà cùng một cô nàng.

Chết tiệt! Anh ta tới đón Gia! Cô ả làm cái quái gì ờ đây thế?

Lúc tôi nhìn ra, họ ôm nhau chớp nhoáng, rồi cô nàng nghiêng đầu cười rộn lên khi nghe anh ta nói gì đó. Anh ta hôn má cô ta rồi chạy ào vào chiếc xe đang chờ. Cô ta quay lưng rồi đi chiều ngược lại, tôi nhìn mãi theo lưng cô ta, sững sờ. Thế nghĩa là sao?Tôi lo lắng ngó nhìn phía phòng thay đồ, nhưng không thấy bóng dáng Kate và Mia.

Tôi liếc sang chỗ Taylor đang đứng chờ bên ngoài. Anh ta bắt gặp ánh mắt tôi, rồi nhún vai. Anh ấy cũng vừa chứng kiến cuộc chạm trán nhanh chóng của Elliot. Tôi đỏ mặt, ngượng ngập khi bị bắt gặp đang rình mò. Quay lại, tôi thấy Mia và Kate vừa đi ra, cả hai cười hớn hở. Kate nhìn tôi trêu chọc.

"Có chuyện gì thế, Ana?" Cô bạn hỏi. "Cậu không thích chiếc váy à? Cậu mặc nó rất nổi bật mà."

"Ưm, không phải đâu."

"Cậu ổn chứ?" Mắt Kate mở tròn xoe.

"Mình khỏe. Tính tiền nhé?" Tôi đi ra chỗ quầy thu tiền, đứng cùng Mia, cô bé vừa chọn được hai chiếc chân váy.

"Xin chào." Nhân viên bán hàng trẻ có lớp son bóng dày tới mức chưa từng thấy đang mỉm cười với tôi. "Tất cả là tám trăm năm mươi đô la."

Cái gì cơ? Ngần ấy cho mảnh vải này hả! Tôi chớp mắt rồi nhẫn nhịn chìa thẻ tín dụng ra.

"Bà Grey ạ," Cô nàng Môi Bóng lẩm nhẩm.

Hai giờ đồng hồ sau, tôi cứ đi theo Kate và Mia trong tâm trạng mụ mị, giằng co không ngớt. Có nên kể cho Kate nghe không? Cô nàng Tiềm Thức kiên quyết lắc đầu. Có, nên kể cho cô bạn biết. Không, không nên thế. Biết đâu chỉ là một cuộc gặp gỡ vô tư thôi. Khỉ thật Tôi nên làm gì đây?

"CHỊ CÓ THÍCH đôi giày này không, Ana?" Mia đứng chống nạnh hỏi.

"Ưm... có chứ, tất nhiên rồi."

Tôi kết thúc với một đôi giày cao gót khá bất tiện nhãn hiệu Manolo Blahniks có quai quấn, trông nó như thể làm bằng kính vậy. Nó quá hợp với bộ váy và ngốn của Christian thêm một ngàn đô la. Tôi gặp may hơn với chuỗi vòng dài bằng bạc mà Kate nài nỉ tôi mua; nó có giá khá dễ chịu là tám mươi tư đô la.

"Đã quen tiêu nhiều tiền rồi hả?" Kate hỏi không có ác ý lúc chúng tôi đi ra chỗ xe ô tô. Mia vừa đi trước một quãng.

"Cậu biết mình không phải kiểu đó mà, Kate. Mình thuộc thể loại không thấy thoải mái với tất cả những thứ này. Nhưng mình cũng đã thấm nhuần ý nghĩ rằng đây cũng là một phần tất yếu của cuộc sống mà." Tôi chu miệng đáp lại cô, cô bạn liền quàng tay ôm tôi.

"Cậu sẽ quen hết thôi, Ana," cô nói đầy cảm thông. "Trông cậu tuyệt lắm."

"Kate, cậu với Elliot tiến triển thế nào rồi?" tôi hỏi.

Đôi mắt xanh lạnh lùng nhìn tôi.

Ôi không.

Cô ấy lắc đầu. "Mình không muốn nhắc đến chuyện ấy bây giờ." Cô bạn gật đầu với Mia. "Dù cho mọi chuyện đang..." Cô không nói hết câu.

Chẳng giống Kate kiên cường của tôi tẹo nào. Tôi đã sớm đoán được chuyện xảy ra. Có nên kể cho cô ấy biết việc tôi bắt gặp không? Tôi đã thấy gì? Cảnh Elliot và Quý cô Ăn-Mặc-Chải-Chuốt-Thích-Lợi-Dụng-Tình-Ái nói chuyện, ôm nhau rồi hôn lên má ư. Có chắc họ chỉ là bạn bè cũ gặp lại? Không, tôi không nên kể.

Không phải bây giờ. Tôi đáp lại cô bằng cái gật đầu mình-hoàn-toàn-hiểu-và-sẽ-tôn-trọng-sự-riêng-tư-của-cậu. Cô bạn với sang nắm lấy tay tôi và siết chặt vẻ biết ơn, và quả là thế - tất cả nhức nhối và đau đớn thoáng dâng lên trong mắt, khiến cô vội xua đi bằng một cái chớp mắt. Tôi bất giác dâng trào ý thức bảo vệ cô bạn thân nhất của mình. Elliot Grey Đàng Điếm đang chơi trò quái quỷ gì thế hả?

NGAY KHI VỀ NHÀ, Kate quyết định thưởng cho chúng tôi ly cocktail sau chuyến đi mua sắm đã đời và pha một ít daiquiris[42] dâu tây cho cả bọn. Chúng tôi ngồi cuộn tròn trên đi-văng trong phòng khách, ngay trước đám củi cháy bừng bừng trong lò sưởi.

[42] Daiquiri là một loại cocktail có thể pha tại nhà, gồm hỗn hợp rum, nước chanh và đường hoặc chất tạo ngọt.

"Elliot mới đây tỏ ra khá xa cách," Kate khẽ nói, mắt nhìn đăm đăm vào ngọn lửa. Kate và tôi cuối cùng cũng có khoảnh khắc ngồi lại riêng với nhau khi Mia đi cất mớ chiến lợi phẩm mới tậu.

"Ồ?"

"Và mình nghĩ mình gặp rắc rối vì đã đẩy cậu vào rắc rối."

"Cậu đã nghe được điều gì?"

"Ừ. Christian gọi cho Elliot; Elliot lại gọi mình."

Tôi đảo mắt. Ôi, Năm Mươi ơi là Năm Mươi.

"Mình xin lỗi. Christian hay... bao bọc. Cậu chưa được gặp Elliot sau sự cố cocktail đó à?"

"Chưa"

"Ồ."

"Mình thực lòng thích anh ấy, Ana," cô thì thầm. Và trong giây lát đáng sợ, tôi tưởng cô ấy sắp bật khóc. Chẳng giống Kate chút nào. Thế có phải là sự trở lại của pijama hồng không nhỉ? Cô quay sang tôi.

"Mình đã phải lòng anh ta. Thoạt đầu mình tưởng chỉ là tình yêu sét đánh. Nhưng anh ta quyến rũ, tốt tính, sôi nổi và vui tính. Mình có thể hình dung bọn mình bên nhau lúc già dặn hơn - cậu biết đấy... con cái, cháu chắt - những thành quả bên nhau.

"Lứa đôi trăm năm hạnh phúc," tôi lẩm nhẩm.

Cô bạn gật đầu buồn bã.

"Có lẽ cậu nên thử nói chuyện với anh ấy. Chọn lúc nào nói chuyện riêng ở đây. Để xem chuyện gì đang gặm nhấm anh ấy."

Ai đang gặm nhắm anh chàng chứ, cô nàng Tiềm Thức làu bàu. Tôi chặn miệng cô ả lại, choáng váng với những ý nghĩ không kiểm soát được của mình.

"Có lẽ hai người nên đi dạo với nhau sáng mai?"

"Để xem sao."

"Kate, mình ghét phải thấy cậu như thế này."

Cô bạn gượng cười, tôi nhoài người ôm.

Tôi quyết định không nhắc đến Gia, mặc dù tôi dự định sẽ nói thẳng với gã trai đàng điếm ấy. Sao anh ta có thể làm tâm trạng bạn tôi rối bời thế này cơ chứ?

Mia quay lại, chúng tôi nhích ra tạo khoảng cách an toàn hơn.

GỖ CHÁY TÍ TÁCH và lấp lóe tia lửa khi tôi đưa khúc gỗ cuối cùng vào lò. Chúng tôi gần hết sạch củi. Mặc dù còn đang mùa hè, nhưng ẩm trời thế này mà đốt lửa vẫn thật thích.

"Mia, em có biết chỗ cất gỗ đốt lò ở đâu không?" Tôi hỏi khi cô bé nhấp một ngụm cocktail.

"Em nghĩ trong ga-ra."

"Chị sẽ đi kiếm thêm. Để chị có cơ hội thám hiểm chút."

Mưa vừa ngớt lúc tôi đánh bạo ra ngoài, chạy thẳng tới chỗ ga-ra ba gian sát nách ngôi nhà. Cửa bên không khóa, tôi bước vào, bật đèn để xua đi bóng tối. Ánh huỳnh quang bật sáng.

Một chiếc ô tô đậu sẵn trong ga-ra, tôi nhận ra chiếc Audi mà Elliot lái chiều nay. Còn có hai chiếc xe trượt tuyết. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của tôi nhất lại là hai chiếc xe máy thể thao, 125cc.

Kí ức từ hồi Ethan dũng cảm ráng sức dạy tôi lái xe hè năm ngoái lướt nhanh qua trí nhớ. Tôi vô thức đưa tay xoa chỗ cánh tay có sẹo do bị ngã thảm hại lúc chạy xe.

"Em lái không?" Elliot cất tiếng hỏi sau lưng tôi.

Tôi quay ngoắt lại. "Anh về rồi à."

"Xem chừng đúng thế." Anh nhoẻn miệng cười, Christian cũng thường nói với tôi - nhưng không có kiểu cười tươi rói khiến người khác rúng động thế này. "Sao?" anh hỏi.

Đàng Điếm! Đò Đàng Điếm! "Một chút."

"Em có muốn thử không?"

Tôi khịt mũi. "Ưm, không... Em nghĩ Christian sẽ không vừa ý nếu em làm thế đâu."

"Christian đâu có ở đây." Elliot cười nhếch miệng - ồ, thói quen gia đình đây - rồi vung tay ám chỉ chỉ có mỗi chúng tôi. Anh bước tới chỗ chiếc xe gần nhất, vắt một bên chân dài thượt mặc quần vải bò, ngồi dạng hai chân qua yên, nắm lấy - tay lái.

"Christian có... à thì... những quy định về an toàn với em. Em không nên làm thế."

"Em luôn răm rắp nghe theo lời cậu ấy à?" Đôi mắt ngây thơ màu xanh lơ của Elliot lấp lánh ranh mãnh, tôi lờ mờ nhận ra hình ảnh một cậu bé hư... cậu bé hư mà Kate phải lòng. Cậu bé hư đến từ Detroit.

"Không." Tôi nhướng mày vẻ trách cứ nhìn anh ta. Nhưng em đang cố gắng vâng lời. Anh ấy có đủ việc phải lo nghĩ rồi, không cần nhét thêm em lẫn vào mớ đó nữa. Anh ấy về chưa?"

"Anh không biết."

"Anh không đi câu à?"

Elliot lắc đầu. "Anh có vài công chuyện cần giải quyết trong thị trấn." Công với chả chuyện! Vớ vẩn - công chuyện tóc vàng chải chuốt chứ gì! Tôi hít vào thật mạnh rồi trân trối nhìn anh ta.

"Nếu không phải muốn leo lên xe, thì em làm gì trong ga-ra này?"

Elliot tò mò.

"Em đang kiếm ít gỗ đốt lò."

"Cậu đây rồi. Ơ, Elliot - anh về rồi à?" Kate cắt ngang bọn tôi.

"Chào cưng." Anh cười toe toét.

"Kiếm được gì không?"

Tôi trông chừng phản ứng của Elliot. "Không. Anh có vài việc phải làm trong thị trấn." Và trong tích tắc ngắn ngủi ấy, tôi thoáng thấy chút ngập ngừng lướt qua mắt anh ta.

Ôi khỉ thật.

"Em ra ngoài để xem chuyện gì níu chân Ana lâu thế." Kate lúng túng nhìn hai chúng tôi.

"Bọn anh chỉ đang tán nhăng tán cuội thôi mà," Elliot đáp, không khí căng thẳng giữa chúng tôi tan biến.

Chúng tôi cùng im lặng khi nghe tiếng xe đỗ bên ngoài. Ồ! Christian về rồi. Tạ ơn trời đất. Hệ thống mở cửa ga-ra khởi động ầm ĩ, làm chúng tôi giật nảy người, cánh cửa từ từ nâng lên, Christian và Ethan đang dỡ đồ từ chiếc xe tải đen sàn phẳng. Christian ngừng tay khi thấy chúng tôi đứng trong ga-ra.

"Băng đảng ga-ra à?" Anh hỏi châm chọc khi bước thẳng tới chỗ tôi.

Tôi cười tươi, nhẹ nhõm khi thấy anh. Bên trong chiếc áo khoách chống thấm, anh đang mặc bộ quần áo liền tôi mua tặng anh ở cửa hàng Clayton.

"Chào em," anh nói, nhìn tôi thắc mắc, và phớt lờ cả Kate lẫn Elliot.

"Chào anh. Bộ quần áo đẹp quá."

"Nhiều túi thật. Rất hữu ích lúc đi câu." Giọng anh êm ái và quyến rũ, với riêng đôi tai tôi thôi, khi anh cúi nhìn tôi, vẻ mặt thật gợi cảm.

Tôi ngượng đỏ mặt, còn anh thì nở nụ cười thật lớn, không-bờ-bến, và chỉ-dành-riêng-mì nh-tôi.

"Anh ướt mất rồi," tôi nói nhỏ.

"Trời mưa mà. Mọi người làm gì trong ga-ra thế?" Cuối cùng anh cũng nhận ra rằng không chỉ có mỗi hai chúng tôi.

"Ana đi kiếm ít củi." Elliot nhướng mày lên. Không hiểu sao anh ta cố nói cường điệu để lời nói có phần suồng sã. "Anh đang khích cô ấy lái thử xem sao." Anh ta là chuyên gia nói năng mập mờ đa nghĩa.

Mặt Christian sa sầm, tim tôi khựng lại.

"Cô ấy bảo không đi. Rằng em không thích thế," Elliot tử tế nói thêm - bóng gió suồng sã.

Đôi mắt xám của Christian rọi thẳng vào tôi. "Cô ấy bảo thế à?" Anh khẽ hỏi.

"Nghe này, em tin rằng chúng ta sắp sửa bàn tiếp đến chuyện Ana định làm gì tiếp theo, nhưng có thể quay vào nhà đã được không?" Kate nhấm nhẳng. Cô bạn khom người tóm lấy hai khúc gỗ, rồi quay gót dậm bước ra phía cửa. Ôi chết. Kate giận rồi - nhưng tôi biết không phải tại tôi. Elliot thở dài, rồi không nói năng gì đi theo cô bạn ra ngoài. Tôi nhìn theo lưng họ, nhưng Christian hút tôi hướng về anh.

"Em biết đi xe máy à?" Anh hỏi, giọng nói pha lẫn vẻ nghi hoặc.

"Không thạo lắm. Ethan đã dạy em."

Mắt anh ngay lập tức lạnh băng. "Em đã quyết định đúng đắn đấy," anh nói, giọng lạnh lùng hơn. "Nền sân rất cứng, trời mưa khiến đường trơn trượt rất nguy hiểm."

"Anh định để đồ câu ở đâu đây?" Ethan ở bên ngoài gọi to.

"Để đấy đi, Ethan - Taylor sẽ cất giúp cho."

"Cá thì sao?" Ethan nói tiếp, giọng khá châm chọc.

"Anh câu được cá à?" tôi ngạc nhiên.

"Không phải anh. Cậu Kavanagh đấy." Rồi Christian bĩu môi... rất duyên dáng.

Tôi bật cười.

"Bà Bentley sẽ xử lý cho," anh nói vọng ra. Ethan cười rồi đi vào nhà.

"Anh làm em buồn cười à, bà Grey?"

"Buồn cười lắm. Anh ướt sũng... Để em chuẩn bị nước cho anh tắm."

"Miễn là em vào cùng anh." Anh cúi xuống và hôn tôi.

TÔI MỞ NƯỚC chảy vào chiếc bồn tắm hình ôvan rồi đổ một ít dầu tắm, bọt nổi bồng bềnh. Hương thơm đậm đặc... mùi hoa nhài, chắc thế. Quay vào buồng ngủ, tôi treo Chiếc Váy lên trong lúc chờ bồn tắm đầy.

"Em đi chơi vui không?" Christian hỏi khi bước vào phòng. Anh chỉ mặc mỗi áo phông và quần nỉ, chân đi đất, với tay đóng cánh cửa sau lưng lại.

"Vâng," tôi lí nhí, ngắm anh đắm đuối. Tôi nhớ anh quá. Kì quặc thật - mới chỉ có vài giờ chứ mấy?

Anh nghiêng đầu một bên và nhìn tôi soi xét. "Có chuyện gì thế?"

"Em đang cảm thấy nhớ anh biết mấy."

"Giọng em có vẻ không vui, bà Grey."

"Có mà, ngài Grey."

Anh bước lại gần sát trước mặt tôi. "Em mua được gì thế?" anh khẽ hỏi, và tôi biết đấy là lúc đổi chủ đề nói chuyện được rồi.

"Một chiếc váy, một đôi giày, một chiếc vòng cổ. Em tiêu khá nhiều tiền của anh rồi." Tôi ngước nhìn anh áy náy.

Anh thích thú. "Tốt đấy," anh thủ thỉ, tay vén một lọn tóc ra sau tai tôi. "Và nhắc lại lần thứ tỉ nhé, tiền của chúng ta." Anh đỡ cằm tôi, kéo xuống để tôi không cắn môi nữa. Ngón tay trỏ của anh lướt dọc áo phông của tôi, theo xương ức xuống giữa ngực, tới bụng rồi chạm vào gấu áo.

"Trong bồn tắm thì em không cần cái này nữa," anh thì thào, hai tay túm lấy gấu áo phông của tôi rồi lôi nó lên. "Nhấc tay lên."

Tôi làm theo, mắt không rời khỏi anh.

"Em tưởng chúng mình định đi tắm." Nhịp tim tôi đập hối hả.

"Anh muốn em thích và mướt mát cái đã. Anh cũng nhớ em quá." Anh cúi xuống rồi hôn tôi.

"ÔI CHẾT, NƯỚC CHẢY!" Tôi vùng dậy, sau khi vừa mãn nguyện và mê mẩn.

Christian không chịu buông tôi ra.

"Christian, bồn tắm!" Tôi nằm đè trên ngực anh, cúi xuống giục.

Anh cười lớn. "Bình tĩnh - phòng chịu được nước mà." Anh lăn mình, hôn phớt tôi. "Anh sẽ đi khóa vòi lại."

Anh bước xuống giường rất nhẹ nhàng, rồi đi vào phòng tắm. Mắt tôi đắm đuối nhìn theo anh suốt đoạn đường ấy. Ưmm... chồng tôi đấy, khỏa thân và sắp ướt sũng rồi. Tôi nhảy bật khỏi giường.

CHÚNG TÔI NGỒI ĐỐI DIỆN NHAU ở hai đầu bồn tắm ngập nước - bồn đầy đến nỗi mỗi khi cựa quậy là nước lại dềnh lên, tràn qua thành rồi bắn tung tóe ra sàn. Thật quấy quả. Thậm chí việc quấy quả hơn đó là lúc Christian kì cọ bàn chân tôi, mát-xa lòng bàn chân, kéo nhè nhẹ những ngón chân. Anh hôn lên từng ngón rồi cắn nhẹ ngón chân út.

"A!" Tôi cảm nhận thấy điều ấy, ở phía dưới mình.

"Thích thế không?" anh khẽ hỏi.

"Ưm," tôi ậm ừ đứt đoạn.

Anh lại bắt đầu mát-xa. Ôi, cảm giác tuyệt thật. Tôi lim dim đôi mắt.

"Em thấy Gia trong thị trấn," tôi khẽ gợi chuyện.

"Thế à? Anh nghĩ cô ấy có nhà ở đây," anh nói cho có chuyện. Anh không thích cô ả thon thả ấy.

"Cô ta đi cùng Elliot."

Christian ngừng mát-xa. Chuyện này khiến anh chú ý rồi. Khi tôi mở mắt ra, đầu anh nghiêng một bên, như thể không hiểu gì.

"Ý em nói gì khi bảo cùng Elliot?" anh hỏi, vẻ thắc mắc chứ không hẳn là quan tâm.

Tôi kể lại những gì trông thấy.

"Ana, họ chỉ là bạn bè thôi. Anh nghĩ Elliot đang khá si mê Kate." Anh dừng lại, rồi nói thêm, khẽ khàng hơn, "Nói tóm lại, anh có biết anh ấy khá mê mẩn Kate." Anh nhìn tôi với điệu bộ anh-không-hiểu-sao-lại-thế-được.

"Kate là người tuyệt vời." Tôi sửng cồ lên để bảo vệ bạn mình.

Anh khịt mũi. "Anh vẫn mừng khi chính em mới là người bước vào văn phòng anh dạo ấy." Anh hôn lên ngón chân cái tôi, thả chân trái xuống, nhấc chân phải lên rồi lặp lại quá trình mát-xa dễ chịu ấy. Ngón tay anh mạnh mẽ mà vẫn mềm mại. Tôi thả lỏng mình. Tôi không muốn tranh cãi về Kate. Tôi nhắm mắt lại để những ngón tay anh làm những điều tuyệt diệu trên bàn chân tôi.

TÔI TRỐ MẮT NHÌN MÌNH qua tấm gương dài khổ lớn, chẳng nhận ra nổi cô ả đang tròn mắt nhìn tôi. Kate vừa trổ hết tài và chơi trò búp bê Barbie với tôi tối nay, hết làm tóc lại trang điểm cho tôi. Tóc tôi xõa ra thẳng tưng, mí mắt kẻ viền thật đậm, môi tô đỏ thẫm. Trông tôi thật... gợi cảm. Chân tôi để trần, đặc biệt lại đi giày cao gót hiệu Manolos và váy ngắn cũn cỡn. Tôi cần Christian ủng hộ, mặc dù tôi có dự cảm đáng sợ rằng anh sẽ không thích tôi để lộ nhiều da dẻ thế này. Để dự phòng hiệp ước hòa bình giữa chúng tôi, tôi quyết định mình nên hỏi ý anh một tiếng. Tôi nhấc điện thoại BlackBerry lên.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Mặc thế này vòng ba của em có mập lên không?

Ngày: 27 tháng 8 năm 2011 18:53 MST

Tới: Christian Grey

Ngài Grey thân mến

Em cần lời khuyên của anh về trang phục

Vợ của anh

Bà G x

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Mơn mởn

Ngày: 27 tháng 8 năm 2011 18:55 MST

Tới: Anastasia Grey

Bà Grey yêu quý

Anh thực sự không tin lắm.

Nhưng anh sẽ đến và kiểm tra tổng thể vòng ba của em để chắc chắn.

Chồng yêu của em đang mong đợi.

Ngài G x

Christian Grey,

CEO Công ty Kinh doanh và Thanh tra Vòng Ba Grey Inc.

Tôi vừa đọc xong email, cửa phòng ngủ bật mở, Christian đứng bất động ở ngưỡng cửa. Miệng anh há hốc, mắt mở tròn xoe.

Chết thật... chuyện không biết tới đâu đây.

"Thế nào?" Tôi lí nhí.

"Ana, em trông thật... Wow."

"Anh thích không?"

"Ừ, anh nghĩ thế." Giọng anh hơi khàn khàn. Anh thong thả bước vào, đóng cánh cửa lại. Anh mặc quần jean đen, áo sơ mi trắng và áo khoác đen. Trông anh đẹp tuyệt, chậm rãi bước lại phía tôi, nhưng ngay khi tới nơi, hai tay anh đặt lên vai tôi, xoay tôi đối diện chiếc gương dài và đứng sau lưng tôi. Mắt tôi tìm kiếm mắt anh qua tấm gương, anh đang ngó xuống, mê mẩn ngắm tấm lưng trần của tôi. Ngón tay anh miết dọc sống lưng tôi, chạm tới đường viền chiếc váy ở vùng eo lưng, nơi vùng da nhợt nhạt màu tiếp xúc với làn vải bạc.

"Thật gợi mở quá," anh thì thào.

Bàn tay anh trượt xuống thấp hơn nữa, lướt qua hông, chạm xuống vùng đùi non để trần. Anh dừng lại, đôi mắt xám rừng rực thành màu xanh lơ. Thế rồi anh chậm rãi miết ngón tay lên gấu váy.

Dõi theo những cử động nhẹ nhàng của ngón tay anh đang đùa giỡn trên làn da tôi, đón nhận cảm giác râm ran mà chúng vừa khuấy động, miệng cố thử hé mở.

"Không xa xôi gì từ đây." Anh chạm vào gấu váy, rồi dịch chuyển ngón tay lên cao hơn. "Tới đây," anh thì thầm. Tôi thở gấp khi ngón tay anh ve vuốt, quấy đảo, trêu chọc tôi.

"Thế ý của anh là?" Tôi khẽ thỏ thẻ.

"Ý anh là... không xa mấy từ đây" - ngón tay anh miết trên lớp quần, rồi một ngón tay luồn vào bên trong, áp lên vùng da thịt mềm mại ẩm ướt của tôi - "tới đây. Và rồi... tới đây." Anh đưa một ngón tay vào.

Tôi thở gấp và phát ra tiếng rên khe khẽ.

"Đây là của anh," anh thì thào bên tai tôi. Đôi mắt anh lim dim, ngón tay anh từ từ dịch chuyển vào ra trong tôi. "Anh không muốn bất kì ai trông thấy chỗ này."

Hơi thở tôi đứt đoạn, tiếng hổn hển đồng điệu với cử động của ngón tay anh. Chứng kiến cảnh anh làm thế này qua tấm gương... thật là hơn cả gợi tình.

"Cứ ngoan nào và đừng gập người xuống, rồi em sẽ ổn thôi."

"Anh ủng hộ nhé?" Tôi rụt rè hỏi. "Không đâu, nhưng anh sẽ không cấm em mặc thế. Trông em thật lộng lẫy, Anastasia." Anh đột ngột rút tay ra khiến tôi chới với, rồi bước vòng lên đối diện tôi.

Anh nắm chặt tay tôi.

"Đi nào," anh dịu dàng ra lệnh. Tôi những muốn cưỡng lời, nhưng xét đến những chuyện xảy ra hôm qua ở phòng giải trí, tôi đành cưỡng lại mong muốn ấy.

CHÚNG TÔI NGỒI CHỜ MÓN tráng miệng trong một nhà hàng sang trọng bậc nhất thị trấn. Cho tới giờ thì buổi tối rất vui vẻ, Mia đã kiên quyết đi chơi tiếp và chúng tôi nhất định phải tới vũ trường. Giờ thì cô bé đang ngồi im lặng, nuốt lấy từng lời Ethan thốt ra khi cậu đang nói chuyện với Christian. Rõ ràng Mia đã mê tít Ethan rồi, còn Ethan thì... chà chà, cũng khó nói thật. Tôi không biết liệu họ chỉ là bạn bè hay có chuyện tiến triển hơn rồi.

Christian có vẻ rất thoải mái. Anh đang nói chuyện sôi nổi với Ethan.

Họ hiển nhiên đã thân thiết sau buổi câu cá. Họ đang nói chuyện chủ yếu về tâm lý học. Trớ trêu thay Christian có vẻ là người hiểu biết hơn. Tôi ho đằng hắng khi loáng thoáng nghe được câu chuyện giữa bọn họ, và đáng buồn khi đành phải thừa nhận rằng kiến thức am tường ấy là hệ quả của nhiều trải nghiệm với nhà điều trị tâm lí.

Em là chuyên gia trị liệu giỏi nhất. Lời anh thì thầm trong một lần yêu đương lại vang lên trong đầu tôi. Thế ư? Ôi, Christian, em mong được là như thế.

Tôi liếc nhìn Kate. Cô bạn trông xinh đẹp thật, à mà lúc nào cô ấy chẳng thế. Cô bạn và Elliot không tươi tỉnh lắm. Anh ta có vẻ bồn chồn, ít cười to và những lời bỡn cợt bớt phần huyên náo. Họ đang cãi vã à?

Chuyện gì đang gặm nhấm anh ta nhỉ? Có phải tại ả đàn bà đó không? Lòng tôi thắt lại khi nghĩ tới nỗi phiền lòng mà anh ta gây ra cho Kate. Tôi liếc ra lối vào, hơi thấp thỏm mong chờ Gia ăn mặc chải chuốt ung dung lắc hông đi ngang qua cửa nhà hàng. Tâm trí tôi đang mải chơi trò đánh lừa, chắc tại tôi uống nhiều rượu quá. Đầu đã bắt đầu đau đau.

Bỗng nhiên, Elliot làm chúng tôi giật bắn người khi đứng bật dậy, xô ghế kêu ken két trên nền đá. Mọi ánh mắt hướng về phía anh ta. Anh ta liếc xuống Kate một thoáng rồi quỵ gối xuống cạnh cô.

Ôi. Lạy. Chúa. Tôi.

Anh với lấy tay Kate, thế là im lặng bao trùm khắp phòng, mọi người ngừng ăn, ngừng nói chuyện, ngừng đi lại và dồn chú ý về phía anh ta.

"Kate xinh đẹp của lòng anh, anh yêu em. Vẻ duyên dáng kiều diễm và tính cách sôi nổi của em không cô gái nào bằng. Em đã chiếm trọn trái tim anh. Hãy dành cuộc đời em bên cạnh anh. Xin hãy cưới anh."

Trời đất ơi!

Quyển 3 - Chương 14

Cả nhà hàng dồn hết sự chú ý vào Kate và Elliot, ai cũng hồi hộp đợi chờ. Tâm trạng háo hức thật không sao chịu nổi. Sự im lặng kéo căng như dây đàn. Không gian như đóng băng, e sợ và tràn ngập hy vọng.

Kate vẫn thất thần nhìn Elliot khi anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt mở lớn mong đợi - thấp thoáng cả lo sợ. Trời ơi, Kate! Kéo anh ấy khỏi nỗi khốn khổ ấy đi. Xin cậu đấy. Chà chà - đáng lẽ anh ấy nên cầu hôn cô bạn riêng tư hơn.

Một giọt nước mắt lăn trên má cô gái, dù khuôn mặt vẫn đờ đẫn ra.

Quái! Kate đang khóc ư? Thế rồi cô ấy mỉm cười, một nụ cười chầm chậm đến không sao tin nổi như kiểu mình-vừa-đạt-cảnh-giới-niết-bàn-rồi.

"Vâng," cô khẽ đáp, lời ưng thuận rất dịu dàng, khẽ khàng - chẳng giống Kate tẹo nào. Thêm một quãng im lặng khoảng một phần triệu giây, thế rồi toàn bộ nhà hàng thở phào nhẹ nhõm, và bùng nổ, tiếng ồn ào huyên áo vang lên inh tai nhức óc. Những tràng vỗ tay tự phát, những lời chúc mừng, tiếng huýt sáo, tiếng hò reo và đột nhiên tôi nhận ra nước mắt đang lăn trên má tôi, làm nhòe khuôn mặt được trang điểm theo phong cách Barbie-kết-hợp-với-Joan-Jett[43].

[43] Joan Jett (02/02/1958) là nữ ca sĩ, nhạc sĩ, nghệ sĩ chơi guitar, sáng tác nhạc và nhà sản xuất người Mỹ, có phong cách trang điểm tô đậm mắt và môi.

Quên hết sự náo loạn xung quanh, đôi bạn trẻ đang ở trong thế giới bé nhỏ của riêng họ. Elliot lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở nắp rồi trao cho Kate. Một chiếc nhẫn. Và như tôi nhìn thấy thì đấy là một chiếc nhẫn cực kì tinh xảo, nhưng phải nhìn kĩ hơn mới rõ được. Có phải đây là thứ anh ta chọn cùng Gia không? Lựa một chiếc nhẫn ư? Hay thật! Ôi, may quá tôi không kể chuyện này với Kate.

Kate hết nhìn chiếc nhẫn lại nhìn Elliot, rồi hai tay ôm chầm lấy cổ anh. Họ hôn nhau, sự âu yếm đáng ghi nhớ giữa họ, đám đông trở nên cuồng nhiệt. Elliot đứng lên và đón nhận lời chấp thuận với động tác cúi đầu duyên dáng đến kinh ngạc, vẻ mặt tươi cười tự mãn, rồi ngồi xuống. Mắt tôi không rời khỏi họ. Lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, Elliot nhẹ nhàng đeo nó vào ngón tay Kate, họ lại hôn nhau.

Christian gồng tay lên. Tôi không nhận ra mình vừa thít chặt tay anh quá. Buông anh ra, tôi thoáng ngượng nghịu, anh lắc lắc tay, miệng mấp máy, "Au."

"Xin lỗi anh. Anh đã biết trước chuyện này à?" Tôi khẽ hỏi.

Christian cười tươi, thế là đủ hiểu anh đã biết trước rồi. Anh gọi bồi bàn. "Hai chai rượu Cristal nhé. Loại năm 2002 nếu nhà hàng có."

Tôi cười trêu anh.

"Gì thế?" Anh hỏi.

"Vì loại 2002 thì ngon hơn loại 2003 rất nhiều à," tôi đùa.

Anh phì cười. "Cho cái miệng sành uống, Anastasia."

"Anh có khẩu vị rất sành, ngài Grey ạ, và cả những sở thích rất khác thường." Tôi cười.

"Anh là thế đấy, bà Grey." Anh cúi sát xuống. "Em có vị ngon nhất," anh thì thầm rồi hôn lên phía sau tai tôi, truyền sang một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Mặt tôi đỏ lựng, và vẩn vơ nhớ lại lời miêu tả của anh về chiếc váy tôi mặc, lửng lơ khó hiểu.

Mia là người tiên đứng lên ôm Kate và Elliot, rồi chúng tôi lần lượt chúc mừng đôi bạn trẻ hạnh phúc.

Tôi ghì lấy Kate bằng cái ôm thật chặt.

"Thấy chưa? Là tại anh ấy lo nghĩ về vụ cầu hôn này," tôi thì thầm.

"Ô, Ana." Cô bạn bật tiếng thổn thức.

"Kate, mình rất mừng cho cậu. Chúc mừng nhé."

Christian nối tiếp sau tôi. Anh bắt tay Elliot, rồi - khiến cả Elliot lẫn tôi đều kinh ngạc - ôm chầm lấy anh trai. Tôi chỉ kịp nghe thấy anh nói.

"Chúc mừng anh nhé, Lelliot," anh nói khẽ. Elliot chưa trả lời, vì còn sững sờ không thốt lên lời, rồi nồng nhiệt ôm đáp lại em trai.

Lelliot ư?

"Cảm ơn cậu, Christian," Elliot nghẹn ngào.

Christian chúc mừng Kate bằng cái ôm vội vàng, có phần ngượng nghịu. Tôi vẫn biết thái độ của Christian đối với Kate vốn chỉ là cố hòa hoãn hết mức có thể, và thái độ hầu như nước đôi, thế nên đây là một tiến triển rồi. Thả cô ấy ra, anh nói rất khẽ chỉ để cô ấy và tôi nghe thấy, "Hy vọng em cũng hạnh phúc trong hôn nhân như anh từ khi lấy vợ."

"Cảm ơn, Christian. Em cũng mong được thế," cô đáp lại hòa nhã.

Bồi bàn quay lại với rượu sâm-panh, khui chai với điệu bộ rón rén. Christian giơ ly rượu lên cao. "Mừng Kate và anh trai yêu quý của em, Elliot - chúc mừng."

Chúng tôi cùng uống. Chà, tôi nuốt một ngụm. Ưm, rượu Cristal ngon tuyệt, và tôi nhớ lại lần đầu tiên được uống loại này ở vũ trường của Christian, rồi sau đó là chuyến du ngoạn bằng thang máy đáng nhớ xuống tầng trệt.

Christian nhăn mặt hỏi. "Em đang nghĩ gì thế?"

"Lần đầu tiên được uống rượu này."

Anh nhăn mày tỏ ý thắc mắc.

"Hồi ở vũ trường của anh," tôi nhắc.

Anh cười. "Ờ, đúng. Anh nhớ rồi." Anh nháy mắt với tôi.

"Elliot, anh chọn được ngày chưa?" Mia hỏi ngang.

Elliot nhìn em gái vẻ bực bội. "Anh vừa mới hỏi chị Kate, thế nên bọn anh sẽ trả lời em sau nhé, được chứ?"

"Ồ, hay làm vào dịp Giáng sinh đi. Thế thì lãng mạn lắm, và anh sẽ không gặp rắc rối khi cứ phải cố nhớ kỉ niệm ngày cưới." Mia vỗ tay cái ‘đét’.

"Anh sẽ cân nhắc lời khuyên ấy." Elliot cười nhạo cô em.

"Sau khi uống sâm-panh, chúng ta đi vũ trường được không?" Mia quay sang nhìn Christian với đôi mắt nâu mở tròn xoe hết cỡ.

"Anh nghĩ ta nên hỏi Elliot và Kate xem họ thích làm gì."

Mọi người nhất loạt quay sang đôi bạn chờ đợi. Elliot nhún vai còn Kate thì mặt đỏ lựng như trái mận. Dự định gần gũi vị hôn phu của cô nàng khá lộ liễu, tôi suýt làm sánh chỗ sâm-panh bốn trăm đô la ra khắp bàn.

ZAX LÀ HỘP ĐÊM hạng sang duy nhất ở Aspen - đấy là Mia bảo thế. Christian quàng tay quanh eo tôi rảo bước lên đầu hàng và ngay lập tức được cho vào cổng. Tôi thoáng thắc mắc liệu anh ấy có sở hữu luôn chỗ này không. Liếc nhìn đồng hồ - đã mười một rưỡi, tôi thấy hơi lơ mơ.

Hai ly rượu champagne và vài ly vang Pouilly-Fumé lúc ăn tối đang phát huy tác dụng, tôi thấy thầm cảm ơn Christian đang quàng tay ôm quanh người tôi.

"Chào ngài Grey, mừng ngài trở về," cô nàng tóc vàng chân dài rất quyến rũ cất lời chào, cô ta đi tất đen bóng gợi cảm, hợp với áo sơ mi không tay và thắt nơ con bướm nho nhỏ màu đỏ. Cô ta cười toét miệng, để lộ hết hàm răng hoàn-hảo-kiểu-Mỹ giữa hai làn môi đỏ thắm bắt màu với chiếc nơ. "Max sẽ cất áo khoác cho ngài."

Một thanh niên mặc thuần màu đen, may sao không phải sa-tanh bóng, mỉm cười khi có nhã ý cất áo khoác giúp tôi. Đôi mắt cậu ta trìu mến và lôi cuốn. Tôi là người duy nhất mặc áo khoác - vì Christian đã năn nỉ tôi khoác tạm áo choàng dài của Mia để che lưng đi - thế nên Max chỉ phải quan tâm tới mỗi tôi.

"Áo khoác đẹp quá," cậu ta khen, nhìn tôi chằm chằm.

Christian lập tức nổi xung lên, nhìn xoáy vào Max bằng ánh mắt biến-ngay-đi. Cậu ta đỏ mặt và vội vàng đưa Christian vé, cất áo.

"Để tôi dẫn các vị tới bàn." Cô nàng Tất-Bóng-Nóng-Bỏng chớp chớp đôi mi nhìn chồng tôi, hất mái tóc dài vàng óng rồi sải bước trên lối vào. Tôi siết chặt tay quanh người Christian, anh cúi nhìn tôi thắc mắc giây lát, rồi mỉm cười khi chúng tôi đi theo Cô nàng Tất-Bóng-Nóng-Bỏng vào bar.

Ánh đèn lờ mờ, tường toàn màu đen, nội thất màu đỏ thẫm. Hai bên rìa bức tường có hai dãy bàn ghế và một quầy rượu lớn hình chữ U ở giữa. Nó khá náo nhiệt nhưng không quá đông đúc, dù chúng tôi tới đây trái mùa du lịch, nhưng không có nhiều vị khách sộp sứ Aspen ra ngoài giải trí vào tối thứ bảy. Chiếc váy hóa ra lại quá thoải mái, và đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình ăn mặc hơi... ừm, thiếu vải quá. Cũng không chắc nữa. Nền nhà và những bức tường như rung chuyển theo tiếng nhạc xập xinh từ sàn nhảy phía sau quầy bar, ánh đèn màu xoay tít. Trong trạng thái ngà ngà say rượu, tôi vu vơ tưởng tượng chốn này như cơn ác mộng đảo điên.

Tất-Bóng-Nóng-Bỏng dẫn chúng tôi tới một bàn trong góc được ngăn tách riêng. Chỗ này kề cận quầy bar và ở ngay lối vào sàn nhảy. Hiển nhiên là chỗ ngồi đẹp nhất trong phòng.

"Sẽ có nhân viên tới nhận yêu cầu của các vị ngay." Cô nàng nở nụ cười hết cỡ, chấp chới lần cuối đôi bờ mi với chồng tôi, rồi cô nàng ngúng nguẩy quay lại chỗ cũ của mình. Mia đang nhún nhảy hai bàn chân, nhấp nhỏm muốn ra sàn nhảy lắm rồi, Ethan thương tình bèn gỡ rối cho cô bé.

"Sâm-panh nhé?" Christian hỏi với theo khi bọn họ tay trong tay dắt nhau ra sàn nhảy. Ethan ngoảnh lại giơ ngón tay cái nhất trí còn Mia thì gật đầu lia lịa.

Kate và Elliot ngồi bên nhau trên chiếc ghế bọc nhung, tay nắm chặt tay. Trông họ thật hạnh phúc, nét mặt của đôi bạn rạng ngời yêu thương dưới ánh nến bập bùng hắt ra từ chiếc cốc pha lê đặt trên chiếc bàn thấp. Christian ra hiệu cho tôi ngồi xuống, tôi lỉnh ngay vào cạnh Kate. Anh ngồi xuống cạnh tôi rồi lo lắng lướt mắt khắp một lượt căn phòng.

"Cho mình xem nhẫn cậu nào." Tôi cất cao giọng để át tiếng nhạc. Chắc giọng tôi sẽ khản đặc lúc về mất.

Kate cười rạng rỡ rồi chìa tay ra.

Chiếc nhẫn đẹp tuyệt vời, viên kim cương chính đặt giữa những họa tiết chế tác tinh xảo, xung quanh lại đính nhiều viên kim cương nhỏ tí xíu. Nó mang phong cách Victora cổ điển.

"Đẹp tuyệt."

Cô bạn gật đầu sung sướng, rồi với tay siết nhẹ đùi Elliot. Anh ấy cúi xuống âu yếm hôn cô.

"Kiếm phòng nghỉ đi," tôi la toáng lên.

Elliot tủm tỉm cười.

Một cô gái trẻ tóc đen cắt ngắn với nụ cười láu lỉnh, đi tất đen bóng gợi cảm như quy định bước tới nhận yêu cầu đồ uống.

"Em không định tự trả tiền hóa đơn nữa chứ," Elliot lằn nhằn.

"Đừng bắt đầu nói nhảm nữa, Elliot," Christian ôn tồn đáp lại.

Bất chấp sự phản đối kịch liệt của cả Kate, Elliot lẫn Ethan, Christian đã chi tiền cho bữa tối vừa rồi. Tôi âu yếm ngắm nhìn anh. Anh chàng Lắm Chiêu Lắm Trò của tôi... lúc nào cũng kiểm soát mọi việc.

Elliot định nói gì đấy, nhưng có lẽ thấy tốt hơn là im lặng.

"Anh uống bia," anh ta đáp.

"Còn Kate?" Christian hỏi.

"Sâm-panh nữa đi anh. Vị Cristal ngon tuyệt. Nhưng em chắc Ethan thích bia hơn." Cô bạn cười thật duyên dáng - vâng, quả là duyên dáng - với Christian. Cô ấy đang rạng ngời hạnh phúc. Tôi cảm nhận được điều đó đang lan tỏa từ cô, và thật thích thú làm sao khi được vui lây với niềm hạnh phúc ấy.

"Ana?"

"Cho em sâm-panh."

"Một chai Cristal, ba bia Peronis, và một chai nước khoáng lạnh, với sáu chiếc cốc," giọng anh đầy uy lực và nghiêm nghị như thường lệ.

Nghe sao vẫn cứ gợi cảm thế.

"Cảm ơn ngài. Có ngay đây ạ." Cô nàng Tất Dài Nóng Bỏng Số Hai đáp lại anh với nụ cười tươi tắn, nhưng anh chẳng màng tới trò chớp mắt, áy thế mà gò má cô nàng vẫn thoáng đỏ lựng.

Tôi lắc đầu nhẫn nhịn. Anh ấy là của tôi, cô bạn ạ.

"Gì thế?" Anh hỏi.

"Cô ấy chớp mắt đưa tình với anh mà không kịp." Tôi cười khẩy.

"Ồ. Cô ta định thế à?" Anh hỏi lại, cố giấu ý định đùa cợt nhưng không thành.

"Nàng nào cũng làm thế." Giọng tôi đầy ý mỉa mai.

Anh cười tủm tỉm. "Bà Grey, em ghen đấy à?"

"Không mảy may." Tôi bĩu môi. Và ngay lúc này tôi nhận ra mình bắt đầu bao dung hơn với các cô nàng cứ thích liếc mắt đưa tình với chồng tôi. Gần như vậy. Christian đỡ tay tôi, hôn lên những khớp tay.

"Em chẳng việc gì phải ghen cả, bà Grey." Anh thì thầm sát bên tai tôi, hơi thở của anh khiến tôi nhồn nhột.

"Em biết rồi."

"Tốt."

Bồi bàn quay lại, và lát sau, tôi nhấp một ngụm sâm-panh nữa.

"Của em đây." Christian đưa tôi chai nước khoáng. "Uống đi."

Tôi nhăn nhó nhìn anh và thấy rõ anh thở dài đánh thượt.

"Ba ly vang trắng lúc ăn tối, rồi hai ly sâm-panh sau một ly cocktail daiquiri dâu tây và hai ly Frascati vào bữa trưa. Uống cái này. Ngay đi, Ana."

Sao anh ấy biết vụ uống cocktail chiều nay nhỉ? Tôi trừng mắt nhìn anh. Nhưng thực ra anh nói có lý. Tôi nhận lấy chai nước, tu một hơi chẳng có vẻ yểu điệu thục nữ gì để thể hiện thái độ miễn cưỡng làm theo lệnh.

Tôi đưa tay lên lau khóe miệng.

"Ngoan lắm," anh nói, tủm tỉm cười. "Dạo xưa em chẳng nôn thốc nôn tháo ra người anh rồi đấy thôi. Chẳng dại gì anh lại mong muốn trải nghiệm lần nữa đâu."

"Em chẳng hiểu anh đang kêu ca cái gì. Anh đã được lợi một giấc ngủ bên em còn gì nữa."

Anh cười, ánh mắt dịu dàng hơn. "Ừ nhỉ, phải đấy."

Ethan và Mia quay trở lại.

"Ethan tạm thế thôi. Dậy đi, các nàng. Hãy lướt lên sàn thôi. Gây ấn tượng vào, gào cho thật đã, xả bớt ca-lo đi."

Kate đứng phắt dậy. "Đi nào?" cô rủ Elliot.

"Để anh ngắm em," anh ta đáp. Tôi phải nhìn vội đi, ngượng đỏ bừng mặt khi thấy ánh mắt anh liếc Kate. Cô cười tươi rói khi tôi cũng đứng dậy.

"Em đi tiêu bớt ca-lo dây," tôi tuyên bố, rồi ghé xuống thì thầm vào tai Christian, "Anh có thể ngắm em."

"Đừng ngã lăn ra đấy," anh gầm gừ.

"Được thôi." Tôi đứng thẳng dậy. Whoa! Đầu quay cuồng, tôi bám vội vào vai Christian khi thấy căn phòng chòng chành, nghiêng ngả.

"Có khi em nên uống thêm nước đi," Christian lẩm bẩm, giọng nói rõ ràng có ý cảnh cáo.

"Em ổn mà. Ghế thì thấp mà giày thì cao."

Kate nắm tay tôi, tôi hít một hơi thật sâu rồi đi theo cô bạn và Mia ra sàn nhảy, cực kì thăng bằng.

Tiếng nhạc sôi động, nhịp điệu techno hòa với âm bass cỡ lớn. Sàn nhảy không đông, thế nên chúng tôi có khoảng trống. Bản phối âm không gò bó - trẻ hay già cũng đều thể hiện được cả. Tôi không phải người nhảy đẹp. Thực ra, chỉ từ khi cặp với Christian thì tôi mới nhảy thôi. Kate ôm chầm lấy tôi.

"Mình hạnh phúc quá," cô hét lên át tiếng nhạc, và cô bắt đầu nhún nhảy. Mia thì cứ làm theo cách của mình, cười cả hai chúng tôi, rồi xoay lắc thân hình. Ái chà, cô bé chiếm khá nhiều không gian trên sàn nhảy đấy. Tôi bắt đầu di chuyển. Giai điệu rất rộn ràng. Tôi nhắm mắt và thả mình theo nó.

Khi mở mắt ra, tôi thấy sàn nhảy đã chật cứng người. Kate, Mia và tôi bị dồn sát lại với nhau. Và tự thấy ngạc nhiên, tôi đang rất vui. Tôi bắt đầu nhún nhảy... mạnh dạn hơn. Kate chìa hai ngón tay cái ra hưởng ứng, tôi tươi cười đáp lại cô.

Tôi nhắm mắt lại. Sao tôi lại lãng phí hai mốt năm tuổi đời không làm trò này nhỉ? Tôi chọn đọc sách chứ không khiêu vũ. Jane Austen không có nhạc hay để nhảy và Thomas Hardy... ái chà, ông hẳn phải cảm thấy có lỗi khi không chịu khiêu vũ với bà vợ đầu. Tôi cười khúc khích với ý nghĩ này.

Đó là nhờ Christian. Anh khiến tôi thấy tự tin với cơ thể mình và tôi có thể đưa đẩy được rồi.

Đột nhiên, có hai bàn tay giữ lấy hông tôi. Tôi cười tươi. Thế là Christian đã lên với tôi rồi. Tôi lắc lư, hai tay anh di chuyển ra sau mông rồi bóp mạnh, rồi lại giữ lấy hông tôi.

Tôi mở mắt ra. Mia hốt hoảng há hốc miệng nhìn tôi. Quái... Trông tôi nhảy xấu xí thế ư? Tôi với xuống giữ lấy tay Christian. Tay đầy lông lá. Chết tiệt! Không phải anh ấy. Tôi quay lại và thấy sừng sững trước mặt mình là một gã đô con tóc vàng nhiều răng hơn bình thường và đang cười nhăn nhở để khoe khoang chúng.

"Bỏ tay khỏi người tôi!" Tôi la lên át tiếng nhạc thình thình, phừng phừng giận dữ.

"Thôi nào, cưng, vui ấy mà." Hắn ta toe toét, giơ hai bàn tay như khỉ đột lên, đôi mắt xanh lập lòe dưới ánh đèn hồng ngoại chập chờn.

Trước khi nhận ra mình đang làm gì, tôi đã vả thẳng vào mặt hắn thật mạnh.

Au! Chết tiệt... đau tay quá. Đau nhói. "Tránh xa tôi ra!" Tôi la lên. Hắn cúi nhìn tôi, tay úp lên bên má đỏ lựng. Tôi vung bên tay không bị đau ra trước mặt hắn, xòe ngón tay đeo nhẫn cho hắn thấy.

"Tao có chồng rồi, đồ khốn!"

Hắn nhún vai khá khệnh khạng rồi nở nụ cười xin lỗi gượng gạo.

Tôi ngó nghiêng xung quanh điên cuồng. Mia đứng bên phải tôi, nhìn trừng trừng vào tay Đô Con Tóc Vàng. Kate biến đâu mất tiêu. Christian không ngồi ở bàn. Ồ, mong rằng anh ấy vừa vào toa-lét. Tôi lùi lại và tựa vào bộ ngực quen thuộc.

Ôi trời. Christian đặt tay ôm quanh eo tôi, kéo tôi sát vào anh.

"Tránh xa bàn tay bẩn thỉu của mày khỏi vợ tao," anh nói. Anh không hề quát tháo, nhưng không hiểu sao lại nghe thấy rõ át cả tiếng nhạc.

Chết rồi!

"Ả ta tự lo cho mình được mà," Đô Con Tóc Vàng gào lên. Hắn buông tay khỏi chỗ má vừa bị tôi tát, và Christian nhảy xổ vào đánh hắn. Cứ như thể tôi đang xem một đoạn băng tua chậm vậy. Cú đấm tung ra chính xác vào cằm với tốc độ cũng hoàn hảo, nhưng không phải tốn công tốn sức nhiều, khiến Đô Con Tóc Vàng không kịp nhận ra. Hắn gục ngay xuống sàn, vốn đã đáng khinh lại trông càng thảm hại.

Khốn khiếp.

"Christian, dừng lại!" Tôi hốt hoảng kêu lên, đứng chặn trước mặt để ngăn anh lại. Trời, anh sẽ giết hắn mất. "Em vừa đánh hắn rồi," tôi la lên át tiếng nhạc. Christian không thèm nhìn tôi. Anh trừng mắt với gã trai quấy rối kia bằng cái nhìn dữ tợn tôi chưa từng thấy bao giờ. À mà, có lẽ có một lần rồi, sau dạo Jack Hyde gạ gẫm tôi.

Đám người trên sàn tránh vội ra như sóng tản trong bể nước, tạo khoảng trống xung quanh chúng tôi, giữ khoảng cách an toàn. Đô Con Tóc Vàng lóp ngóp đứng dậy khi Elliot chạy bổ tới chỗ chúng tôi.

Ôi không! Kate đến cạnh tôi, há hốc miệng ngó cả đám. Elliot tóm chặt cánh tay Christian vừa kịp lúc Ethan chạy tới.

"Bình tĩnh đã, được không? Đâu có ý xấu nào đâu." Đô Con Tóc Vàng giơ hai tay lên hàng, chân luống cuống lùi ra sau. Mắt Christian hằm hè nhìn theo hắn biến khỏi sàn nhảy. Anh vẫn chưa quay lại nhìn tôi.

Bài hát "Cô ả Gợi tình[44]" vừa hết, nền nhạc chuyển sang giai điệu techno xập xinh với giọng ca nữ rất sôi nổi. Elliot nhìn tôi, rồi ngó sang Christian, buông anh ấy ra, và kéo Kate cuốn vào điệu nhảy. Tôi ôm choàng lấy cổ Christian, cuối cùng anh cũng quay lại nhìn vào mắt tôi, đôi mắt ấy vẫn bừng bừng vẻ hung tợn và hoang dại. Thấp thoáng vẻ ngỗ ngược của đứa trẻ mới lớn. Ôi trời.

[44] Nguyên văn: "Sexy Bitch".

Anh săm soi mặt mũi tôi. "Em không sao chứ?" cuối cùng anh hỏi.

"Vâng." Tôi xoa xoa lòng bàn tay, cố làm vợi đi cảm giác nhức buốt, rồi đặt hai tay lên ngực anh. Một bên tay cảm thấy mạch máu thình thịch. Tôi chưa từng tát ai cả. Tôi bị cái quỷ gì ám không biết? Chạm vào tôi đâu có phải là tội ác chống lại nhân loại đâu. Nhỉ?

Sâu thẳm trong lòng tôi hiểu tại sao mình lại đánh gã trai đó. Là vì theo bản năng của mình, tôi biết thừa Christian sẽ phản ứng ra sao khi thấy kẻ lạ hoắc lạ huơ sờ soạng tôi. Tôi biết anh thế nào cũng đánh mất sự tự chủ đáng quý của mình. Và ý nghĩ chẳng có kẻ ngốc nào lại có thể ngăn nổi người chồng yêu dấu của tôi, chà chà, khiến tôi cảm thấy phát điên. Thực sự điên dại.

"Em có muốn ra kia ngồi không?" Christian hỏi lớn át tiếng nhạc xập xình.

Ôi, làm ơn trở lại với em đi.

"Không. Nhảy với em."

Anh bất động nhìn tôi, không nói năng gì.

Ôm em... nữ ca sĩ đang hát.

"Nhảy với em đi." Anh ấy vẫn còn giận. "Nhảy đi, Christian, xin anh."

Tôi nắm tay anh. Christian liếc mắt nhìn theo gã kia, nhưng tôi bắt đầu nhún nhảy, lắc mình sát vào anh.

Đám đông đang nhảy nhót lại vây tròn quanh chúng tôi, mặc dù vẫn còn giữ khoảng cách cỡ hai bước chân.

"Em đánh hắn rồi à?" Christian hỏi tôi, anh vẫn đứng im, bần thần. Tôi đỡ lấy bàn tay đang nắm chặt của anh.

"Vâng, dĩ nhiên rồi. Em thoạt tưởng là anh, nhưng không phải. Làm ơn nhảy cùng em đi."

Khi Christian vẫn trân trối nhìn tôi, ngọn lửa trong mắt anh từ từ thay đổi, tỏa ra vẻ khác lạ, sâu thẳm hơn, cháy bỏng hơn. Bỗng nhiên anh giữ hai cổ tay tôi, kéo tôi sát vào người anh, kẹp chặt hai tay tôi ra phía sau.

"Em muốn nhảy hả. Thì nhảy nào," anh ầm ừ sát bên tai tôi. Và khi hông anh lắc tròn, tì vào tôi, tôi chỉ có thể bị cuốn theo nhịp điệu của anh, hai tay tôi vẫn bị anh khóa chặt phía sau lưng.

Ôi... Christian nhảy tuyệt quá, thực sự rất tuyệt vời. Anh ôm tôi thật chặt, không chịu buông ra, nhưng dần dần thả lỏng hai tay tôi. Hai bàn tay được tự do, tôi miết ngược lên cánh tay anh, cảm nhận những bắp cơ cuồn cuộn dưới lớp áo khoác, tới bờ vai anh. Anh ép tôi sát vào người anh, còn tôi cứ làm theo những cử động uyển chuyển, chậm rãi và gợi cảm của anh trong tiếng nhạc vũ trường náo động.

Cái khoảnh khắc anh đỡ lấy tay tôi, xoay tôi quay tròn một vòng rồi lộn lại, tôi hiểu rằng anh đã trở về với tôi. Tôi cười. Anh cũng cười đáp lại.

Chúng tôi cứ xoắn quện lấy nhau trong niềm vui thích đầy tự do. Cơn giận dữ của anh đã rơi vào quên lãng, hoặc bị nén chặn lại. Anh cứ xoay tt tôi với điệu bộ khéo léo tuyệt vời trong một không gian chật hẹp, chẳng lần nào đỡ hụt tôi. Anh khiến tôi trở nên duyên dáng, nhờ vào tài nghệ của anh. Anh khiến tôi gợi cảm, vì chính anh rất gợi tình. Anh khiến tôi cảm thấy mình được yêu thương, vì cho dù có là anh chàng sớm nắng chiều mưa, anh vẫn mang trong lòng cả một bể tình để chia sẻ. Nhìn thấy anh lúc này, đang say sưa tự hưởng thụ... người ta có thể xí xóa ngay ý nghĩ rằng anh chẳng thèm đoái hoài gì tới thế gian. Tôi biết tình yêu của anh vẫn bị che giấu bằng lớp vỏ bọc quá kỹ, nhưng điều đó đâu khiến tôi bớt yêu anh được.

Tôi gần hết hơi khi bản nhạc biến tấu sang một bài khác.

"Mình ra kia ngồi không anh?" Tôi hổn hển.

"Được chứ." Anh dẫn tôi ra khỏi sàn nhảy.

"Anh vừa làm em phát nóng và đầm đìa đây này," tôi thủ thỉ lúc quay lại chỗ bàn.

Anh kéo tôi vào lòng mình. "Anh thích lúc em nóng bỏng và ướt đẫm. Nhưng mà anh thích làm em nóng và ướt lúc riêng tư hơn," anh khẽ nhếch môi, đôi môi gợi tình.

Lúc ngồi xuống, tôi thấy vụ rắc rối trên sàn vừa rồi cứ như thể chưa từng xảy ra. Tôi hơi ngạc nhiên khi thấy bọn tôi không bị tống cổ ra ngoài. Tôi liếc khắp quán. Chẳng ai nhìn ngó gì chúng tôi cả, cũng không thấy bóng dáng Đô Con Tóc Vàng đâu. Có thể hắn đã bỏ đi, hoặc bị đá ra ngoài rồi. Kate và Elliot đang nhảy nhót tưng bừng trên sàn, Ethan và Mia thì đỡ hơn. Tôi nhấp một ngụm sâm-panh.

"Của em đây." Christian đặt cốc nước khác trước mặt tôi rồi nhìn tôi chờ đợi. Vẻ mặt như muốn bảo - uống đi nào. Em uống ngay đi.

Tôi răm rắp làm theo. Với cả, tôi cũng khát cháy cổ rồi.

Anh nhấc một chai bia trong xô đá lên rồi uống một hơi dài.

"Nếu có cánh phóng viên ở đây thì sao?" tôi hỏi.

Christian hiểu ngay lập tức ý tôi muốn nhắc tới cú đấmanh vào Đô Con Tóc Vàng.

"Anh thuê được những luật sư sáng giá," anh lạnh lùng đáp, đột nhiên tỏ ra ngạo mạn.

Tôi nhăn nhó nhìn anh. "Nhưng anh đâu đạp lên luật pháp được, Christian. Em cũng kiểm soát được tình hình lúc đấy rồi mà."

Mắt anh lạnh băng. "Không ai được động vào cái gì của anh," anh đáp với vẻ quả quyết đáng sợ, như thể tôi bỏ quên một điều hiển nhiên vậy.

Ơ... Tôi lại nhấp một ngụm sâm-panh nữa. Đột nhiên tôi thấy mình chao đảo. Tiếng nhạc ồn ĩ quá, trống nện thình thình, đầu óc chân tay tôi bỗng đau như búa bổ, và tôi cảm thấy quay cuồng.

Anh nắm tay tôi. "Đi nào. Anh muốn đưa em về nhà," anh nói. Kate và Elliot vừa kịp tới chỗ chúng tôi.

"Hai người định về à?" Kate hỏi, giọng nói rất phấn khởi.

"Ừ," Christian đáp.

"Hay lắm, bọn em đi về cùng."

LÚC ĐỨNG CHỜ Christian lấy áo khoác cho tôi, Kate vặn hỏi.

"Có chuyện gì với gã trên sàn nhảy thế?"

"Hắn sờ soạng mình."

"Lúc mở mắt ra mình thấy cậu vừa đánh hắn."

Tôi nhún vai. "Ừ thì mình biết thể nào Christian cũng nổ tung như bom nguyên tử, và thế thì khả năng buổi tối tuyệt vời của cậu bị phá sản mất." Tôi vẫn còn ngẫm nghĩ xem mình cảm thấy sao về cách phản ứng của Christian. Lúc bấy giờ tôi còn lo rằng chuyện thậm chí còn tệ hại hơn nữa.

"Buổi tối của bọn mình chứ," cô bạn chấn chỉnh. "Anh ấy khá nóng nảy nhỉ?" Kate nhận xét, ngó sang Christian khi anh đang nhận áo khoác của tôi.

Tôi khịt mũi và phì cười. "Có thể cho là vậy."

"Mình nghĩ cậu đang điều khiển anh ấy giỏi đấy."

"Điều khiển á?" Tôi nhăn nhó. Tôi có điều khiển Christian không?

"Của em đây." Christian mở sẵn áo để tôi mặc choàng luôn vào người.

"DẬY ĐI, ANA." CHRISTIAN dịu dàng lay tôi. Chúng tôi vừa về đến nhà. Tôi miễn cưỡng mở mắt rồi loạng choạng bước xuống xe. Kate và Elliot đã mất tăm mất tích, Taylor đang nhẫn nại đứng bên ngoài xe.

"Có cần anh bế em không?" Christian hỏi.

Tôi lắc đầu.

"Tôi sẽ đi đón cô Grey và cậu Kavanagh," Taylor báo cáo.

Christian gật đầu, rồi dẫn tôi tới cửa nhà. Hai chân tôi lẩy bẩy, tôi lảo đảo bước sau anh. Dừng lại ở cửa, anh cúi xuống, đỡ lấy cổ chân tôi, rồi nhẹ nhàng gỡ từng chiếc giày ra. Ôi, nhẹ cả người. Anh đứng dậy, nhìn xuống tôi, tay cầm đôi giày hiệu Manolos.

"Đỡ hơn chưa?" Anh hỏi, vẻ hí hửng.

Tôi gật đầu.

"Anh vừa thấy một cảnh tượng khá thú vị thì phải," anh khẽ nói, bâng khuâng nhìn xuống đôi giày của tôi. Anh lắc rồi lại nắm lấy tay tôi, dẫn vào căn nhà tối om, leo lên cầu thang vào phòng ngủ.

"Em say lắm rồi hả?" Anh dịu dàng hỏi, chăm chú ngó tôi.

Tôi gật đầu. Anh bắt đầu cởi đai áo khoác cho tôi.

"Em làm được," tôi lầm bầm, miễn cưỡng gạt tay anh ra.

"Để anh đi."

Tôi thở dài. Tôi không biết mình lại mệt lả đến thế.

"Do chênh lệch độ cao đấy. Em chưa quen mấy. Rồi tất nhiên cả uống rượu nữa." Anh nhếch miệng cười, lột chiếc áo ra, rồi quẳng nó lên ghế. Nắm tay tôi, anh dẫn vào nhà tắm. Sao lại vào đây?

"Ngồi xuống đi," anh nói.

Tôi ngồi xuống ghế và nhắm mắt lại. Tôi nghe thấy tiếng anh sục sạo chỗ mấy chai lọ trên kệ lavabô. Tôi mệt quá không mở nổi mắt ra xem anh định làm gì. Một lát sau, anh ngả đầu tôi ra sau, tôi mở choàng mắt kinh ngạc.

"Nhắm mắt vào," Christian nhắc. Trời đất, anh đang cầm bông tẩy trang. Thật nhẹ nhàng anh lau bên mắt phải tôi. Tôi ngồi thần người trong khi anh cẩn thận tẩy trang cho tôi.

"A. Đây là người vợ anh đã cưới này," anh thốt lên sau vài đường lau quệt.

"Anh không thích trang điểm à?"

"Anh cũng thích vừa vừa, nhưng anh thích vẻ đẹp bên dưới hơn." Anh hôn lên trán tôi. "Đây. uống đi." Anh đặt mấy viên thuốc giảm đau Advil vào lòng bàn tay tôi rồi đưa một cốc nước.

Tôi nhìn thấy, trề môi ra.

"Uống đi," anh ra lệnh.

Tôi trợn tròn mắt, nhưng cũng chịu làm theo.

"Tốt. Em có cần một lúc riêng tư không?" Anh trêu chọc.

Tôi khụt khịt. "Giữ ý thế, ngài Grey. Vâng, em phải đi tè."

Anh cười ha hả. "Em mong anh đi à?

Tôi cười khúc khích. "Anh muốn ở lại à?"

Anh nghiêng đầu sang một bên, vẻ mặt rất hài hước.

"Anh đúng là... Đi ra. Em không muốn anh thấy em tè đâu. Thế thì quá quắt lắm." Tôi đứng dậy, xua anh ra khỏi phòng tắm.

KHI TÔI TỪ NHÀ TẮM ĐI RA, anh vừa thay quần pijama. Ưm... Christian trong Chiếc Quần Ngủ Đầy Mê Hoặc, tôi ngắm nghía cơ bụng và cơ thể gợi cảm của anh. Thật cuốn hút. Anh bước lại chỗ tôi.

"Em thích không?" Anh hỏi trống không.

"Lúc nào cũng thích."

"Anh nghĩ em hơi say rồi, bà Grey."

"Em nghĩ, lần này thôi, mình phải đồng ý với anh, ngài Grey ạ."

"Để anh giúp em bỏ dúm vải bé xinh này ra. Và nên kèm với một lời cảnh báo về sức khỏe nữa." Anh quay lưng tôi lại, cởi chiếc cúc váy duy nhất ở cổ.

"Anh đã nổi khùng lên," tôi lí nhí. "Ừ, đúng thế."

"Giận em ư?"

"Không, không phải em." Anh hôn lên vai tôi. "Lần này là ngoại lệ."

Tôi mỉm cười. Không phải giận tôi. Thế là có tiến bộ đấy. "Một thay đổi tích cực."

"Ừ, phải đấy." Anh hôn lên vai tôi, rồi kéo chiếc váy qua hông, rơi xuống sàn nhà. Anh kéo cả chiếc quần xuống theo, để tôi trần trụi. Anh nắm lấy tay tôi.

"Bước ra," anh ra lệnh, tôi nhấc chân khỏi chiếc váy, bám vào tay anh để giữ thăng bằng.

Anh đứng dậy, quẳng chiếc váy và quần của tôi lên ghế cùng chỗ với chiếc áo khoác của Mia.

"Giơ tay lên," anh dịu dàng nói.

Anh luồn chiếc áo phông của mình qua đầu tôi rồi kéo xuống, che kín lấy tôi. Tôi đã sẵn sàng lên giường.

Anh kéo tôi vào lòng và hôn, hơi thở có mùi bạc hà của tôi hòa lẫn với anh.

"Mặc dù anh chỉ muốn vùi mình vào trong em, bà Grey - nhưng em uống nhiều quá, lại đang ở độ cao gần hai nghìn năm trăm mét, và tối qua ngủ không ngon. Đi nào. Lên giường thôi." Anh lật chăn ra cho tôi trèo vào, kéo chăn rồi hôn lên trán tôi.

"Nhắm mắt vào. Khi anh vào ngủ, anh mong em đã ngủ rồi." Một lời dọa dẫm, một mệnh lệnh... đúng kiểu Christian.

"Đừng đi," tôi khẩn nài.

"Anh phải gọi mấy cuộc điện thoại, Ana."

"Thứ bảy cơ mà. Muộn rồi. Xin anh."

Anh đưa tay lên vuốt tóc. "Ana, anh mà lên giường với em bây giờ, em sẽ không được nghỉ đâu. Ngủ đi." Anh ấy thật sắt đá. Tôi nhắm mắt vào, môi anh lại lướt lên trán tôi.

"Ngủ ngon, em yêu," anh thì thào.

Những hình ảnh trong ngày lướt qua tâm trí tôi... Christian vác tôi trên vai đi dọc máy bay. Nỗi lo lắng của anh khi không biết tôi có thích ngôi nhà hay không. n ái lúc ban chiều. Cùng nhau tắm táp. Phản ứng của anh với chiếc váy. Hạ đo ván Đô Con Tóc Vàng - bàn tay tôi nhoi nhói với kí ức này. Và rồi Christian đưa tôi vào giường.

Ai mà tưởng tượng nổi nhỉ. Tôi cười ngoác miệng, ý nghĩ đang tiến bộ lên chạy lướt qua khi tôi chìm vào giấc ngủ.

Quyển 3 - Chương 15

Tôi ấm quá. Nhờ Christian ấm áp đấy. Đầu anh gối trên vai tôi, hơi thở êm ái khi đang ngủ phả vào cổ tôi, hai chân anh lách vào giữa hai chân tôi, một cánh tay ôm quanh eo tôi. Tôi lơ mơ nửa tỉnh nửa mê, rồi nhận ra rằng nếu tôi mà dậy bây giờ thì anh cũng tỉnh mất, mà anh đâu đã ngủ đủ giấc. Tôi láng máng hồi tưởng lại những chuyện tối qua. Tôi đã uống kha khá đây, chà chà, uống khá nhiều là đằng khác. Ngạc nhiên thật Christian lại để tôi được làm thế. Tôi mỉm cười khi nhớ lại lúc anh đưa tôi về giường. Thật ân cần, thực sự dịu dàng, ngoài cả mong đợi. Tôi làm một cuộc điểm danh chớp nhoáng xem cảm giác hiện tại của mình ra sao. Bụng dạ thế nào? ổn. Đầu óc thì sao? Ngạc nhiên thật, cũng ổn, nhưng hơi bù xù. Lòng bàn tay tôi từ đêm qua vẫn đỏ ửng. Haiz. Tôi vu vơ tưởng tượng đến bàn tay Christian khi anh phát vào người tôi. Tôi oằn mình và anh tỉnh dậy.

"Chuyện gì thế?" Đôi mắt xám mải miết tìm tôi.

"Không sao. Chào anh." Tôi đưa những ngón tay bên phía lành lặn lên vuốt tóc anh.

"Bà Grey, sáng nay em đáng yêu quá," anh đáp, hôn lên má tôi, trong lòng tôi thấy hân hoan hẳn lên.

"Cảm ơn anh đã chăm sóc em đêm qua."

"Anh vẫn thích chăm sóc em mà. Đấy là việc anh hằng muốn làm," anh dịu dàng đáp, nhưng đôi mắt xám từ sâu thăm thẳm lóe lên niềm đắc thắng đã phản lại chính anh. Giống như anh vừa giành chức vô địch Bóng Rổ Thế Giới hay chiến thắng ở môn Bóng Bầu Dục gay cấn.

Ôi, đúng là Năm Mươi.

"Anh khiến em cảm thấy mình được yêu thương."

"Vì em xứng đáng được thế mà," anh thì thào, và tim tôi se sắt lại.

Anh siết bàn tay tôi, khiến tôi nhăn mặt. Anh buông ngay ra, dè dặt. "Tại cú đấm đó hả?" Anh hỏi. Ánh mắt lạnh như băng săm soi tôi, giọng nói pha lẫn cơn giận dữ đột ngột.

"Em đã tát hắn. Không phải đấm."

"Thằng khốn ấy!"

Tôi tưởng mọi chuyện đã giải quyết xong từ đêm qua rồi.

"Anh không chịu nổi khi hắn chạm vào em."

"Hắn không làm em đau, mà chỉ cư xử không phải phép. Christian, em ổn mà. Tay em chỉ hơi ửng đỏ thôi. Chắc chắn anh biết thừa nó giống cái gì rồi?" Tôi tủm tỉm cười, nét mặt anh chuyển sang vẻ ngạc nhiên thích thú.

"Sao nào, bà Grey, anh vốn quen thuộc với việc ấy hả." Môi anh nhếch lên thành nụ cười. "Anh có thể nhắc mình nhớ lại cảm giác đó ngay bây giờ, nếu em muốn thế."

"Ôi, cất ngay tay anh đi, ngài Grey." Tôi ve vuốt khuôn mặt anh bằng bàn tay không bị đau, những ngón tay âu yếm vệt tóc mai. Tôi nhè nhẹ giật những lọn tóc ngăn ngắn ấy, khiến anh quay sang. Anh cầm tay tôi lên và đặt nụ hôn âu yếm lên lòng bàn tay ấy. Thật kì diệu, nỗi đau chợt tan biến.

"Sao em không bảo anh biết chỗ đau này từ đêm qua?"

"Ừm. đêm qua em không thực sự thấy đau. Giờ thì đỡ rồi."

Ánh mắt anh dịu dàng hơn, môi cong cong lên. "Em đang cảm thấy thế nào?"

"Khỏe hơn cả tưởng tượng."

"Tay em khá khỏe đấy nhỉ, bà Grey"

"Anh nên nhớ điều này mà cư xử cho phải phép."

"Ồ, thật hả?" Anh bất thình lình lăn một vòng thế là nằm đè lên người tôi, ép tôi xuống mặt đệm, giữ chặt hai tay tôi phía trên đầu. Anh cúi xuống nhìn tôi.

"Anh sẵn lòng chiến đấu với em bất kể lúc nào. Thực ra việc chinh phục em trên giường mới chỉ ở trong trí tưởng tượng của anh thôi." Anh hôn lên cổ tôi.

Cái gì?

"Em tưởng lúc nào anh cũng chinh phục được em rồi." Tôi thở hổn hển khi anh nhay nghịch vùng da mềm mại ở tai tôi.

"Ừm... nhưng anh cũng thích cả kháng cự," anh thì thầm, mũi lướt dọc theo quai hàm tôi.

Kháng cự sao? Tôi nằm im. Anh dừng phắt lại, thả tay tôi ra, rồi tì người trên hai khuỷu tay.

"Anh muốn em cự lại anh à? Ở đây ư?" Tôi líu díu hỏi, cố không tỏ ra ngạc nhiên. Quả là khá choáng. Anh gật đầu, mắt cụp xuống nhưng vẫn dè dặt thăm dò phản ứng của tôi.

Anh nhún vai, và tôi nhận ra ý nghĩ ấy vừa thoáng lướt qua tâm trí anh. Anh nở nụ cười duyên dáng của mình rồi lại gật đầu, rất từ từ.

Ôi trời... Anh căng người lên, nằm đè trên tôi, sự mạnh mẽ kích thích của anh thúc vào chốn êm ấm đợi chờ của tôi, khiến tôi như bị mê hoặc. Việc này dẫn tới đâu? Vật lộn với nhau ư? Hay chỉ là tưởng tượng? Anh có làm tôi đau không? Nữ Thần Ham Muốn lắc đầu - Không bao giờ đâu.,

"Có phải đây là ý anh lúc nhắc đến cơn giận dữ khi lên giường không?"

Anh lại gật đầu, ánh mắt vẫn dè dặt.

Hừm... chàng Lắm Chiêu của tôi muốn sấm rung chớp giật nữa đây mà.

"Đừng cắn môi nữa," anh cảnh cáo.

Tỏ ra phục tùng, tôi nhả ngay môi ra. "Em nghĩ anh đang đặt em vào thế bất lợi, ngài Grey ạ." Tôi chớp mi mắt rồi vặn vẹo thân mình nằm dưới anh vẻ khiêu khích. Chắc sẽ vui ra trò.

"Bất lợi là sao?"

"Có chắc anh dẫn em tới được nơi anh muốn không?"

Anh tủm tỉm cười rồi lại áp mạnh hông mình vào tôi lần nữa.

"Nói được thì làm được nhé, bà Grey," anh khẽ nói rồi hôn phớt lên môi tôi. Anh bất ngờ trở mình, chuyển tôi lên trên người anh. Tôi chộp lấy hai bàn tay anh, ghim chặt sang hai bên đầu, mặc kệ cơn đau nhói lên ở bàn tay mình. Tóc tôi rủ xuống như tấm mạng che mặt màu hạt dẻ, tôi lắc đầu để những lọn tóc mơn trớn trên mặt anh. Anh quay mặt tránh nhưng không có ý ngăn tôi lại.

"Thế là anh muốn chơi trò thô bạo hả?" Tôi hỏi.

Anh há miệng ra và hít vào thật mạnh.

"Ừ." Tiếng anh rít lên, tôi buông anh ra.

"Chờ chút." Tôi với cốc nước đặt cạnh giường. Chắc Christian để nó đây. Vẫn mát lạnh và sủi tăm li ti - lạnh thế này thì hẳn chưa đặt đây lâu được - tôi lại thắc mắc anh vào ngủ lúc nào.

Trong lúc tôi làm một ngụm nước dài, Christian miết những ngón tay thành những đường tròn nhỏ xoắn lên trên đùi tôi để lại trên làn da cảm giác nhồn nhột trên đường đi đầy khiêu khích của mình, rồi anh úp tay và bấm mạnh vùng mông để trần của tôi. Ưm.

Bắt chước màn thể hiện ấn tượng ấy của anh, tôi nhoài người xuống hôn anh, trút làn nước trong lành mát lạnh vào miệng anh.

Anh nuốt xuống. "Ngon lắm, bà Grey," anh thẽ thọt, nở ngay một nụ cười tươi tắn và hồn nhiên như trẻ thơ.

Sau khi đặt cốc nước lại chỗ chiếc bàn, tôi nhấc hai tay anh khỏi người tôi rồi lại giữ chặt trên đệm.

"Thế em có nhiệm vụ phải tỏ ra bất hợp tác hả?" Tôi cười hỏi.

"Ừ."

"Em diễn không giỏi lắm đâu."

Anh cười. "Cứ thử đi."

Tôi cúi xuống, âu yếm hôn anh. "Được rồi, để em diễn," tôi khẽ nói, cạ răng dọc theo quai hàm của anh, cảm thấy đám râu lún phún dưới răng và lưỡi mình.

Christian bật ra tiếng kêu khe khẽ và gợi cảm từ cuống họng rồi cựa mình, vật tôi xuống giường bên cạnh anh. Tôi la lên vì bất ngờ, nhoáng cái anh đã nằm đè trên tôi. Tôi bắt đầu vùng vẫy khi anh túm lấy hai tay tôi. Tôi đập mạnh tay lên ngực anh, hết sức đẩy ra, trong khi anh cũng đang ráng hết mình lách đầu gối vào tách hai chân tôi ra.

Tôi tiếp tục đẩy mạnh ngực anh - Chà chà, nặng thật - nhưng anh chẳng hề tỏ ra nao núng hay gồng người cưỡng lại chút nào. Thế ra anh ấy đang tận hưởng trò này. Anh gắng sức giữ cổ tay tôi, và cuối cùng cũng bắt được một bên, mặc kệ tôi vùng vằng vặn vẹo để rút tay ra. Đấy là bên bàn tay bị đau, tôi đành đầu hàng anh, nhưng tay bên kia của tôi túm lấy tóc anh, giật mạnh.

"A!" Anh ngả đầu theo rồi cúi nhìn tôi, ánh mắt hoang dại và đầy phấn khích.

"Thô bạo thế," anh thì thào, giọng kéoài đầy thích thú hứng khởi.

Đáp lại giọng nói ấy của anh, nhục cảm trong tôi bùng nổ, tôi đành ngừng tay. Tôi lại cố một lần nữa giằng tay khỏi sự kìm kẹp của anh, nhưng không được. Cùng lúc, tôi gắng ngoắc hai cổ chân vào nhau để hất anh ra. Anh ấy nặng chết đi được. A! Thật là khuấy đảo và khiêu khích.

Rên lên thật lớn, Christian tóm chặt bàn tay còn lại của tôi. Tay trái giữ cả hai cổ tay tôi, còn tay phải thì thản nhiên du ngoạn - khá là táo tợn - dọc theo cơ thể tôi, mơn trớn và sờ soạng trên hành trình của mình, vặn xoắn vùng chóp núi gợi cảm của tôi.

Tiếng tôi gào lên đáp lại, khoái cảm len lỏi từng cơn nhoi nhói, mạnh mẽ và cháy bỏng từ ngực xuyên suốt tới giữa hai đùi. Tôi lại vùng lên trong vô vọng định đẩy anh ra, nhưng giờ anh đang ở quá sát sàn sạt.

Lúc anh cố tìm cách hôn, tôi lắc mạnh đầu sang một bên tránh được. Không chút chậm trễ bàn tay táo bạo của anh luồn qua gấu áo phông tôi mặc, giữ tôi nằm im, trong khi anh cạ rặng lên quai hàm tôi, lặp lại y như cách tôi làm với anh khi nãy.

"Ôi, em yêu, chống cự đi," anh thì thào.

Tôi vặn vẹo, quằn quại, cố vùng thoát khỏi sự kìm kẹp thô bạo của anh, nhưng vô ích. Anh khỏe quá. Anh nhè nhẹ cắn làn môi dưới của tôi. Chợt nhận ra mình không hề muốn cưỡng lại anh. Tôi muốn anh - ngay lập tức, lúc nào cũng vậy. Tôi ngừng chống cự nồng nhiệt hôn đáp lại anh nồng nhiệt. Tôi chẳng thiết tới việc hai đứa đang nhập vào trò chơi tình yêu. Niềm khát khao cháy bỏng và mãnh liệt cuộn dâng trong huyết mạch tôi, tôi thua rồi. Tôi thả hai cổ chân đang ngoắc vào nhau ra, quấn quanh hông anh, dùng gót chân kéo chiếc quần pijama anh đang mặc.

"Ana," anh thốt lên. Thế là cả hai không còn giằng co nữa, nhưng tay vẫn giữ tay, lưỡi xoắn quện lưỡi, vuốt ve và tận hưởng, vội vã và gấp gáp.

"Da em," anh kêu lên giọng khản đặc, hơi thở nặng nhọc. Anh đỡ tôi dậy, rồi nhẹ nhàng lột chiếc áo phông tôi đang mặc.

"Anh," tôi lẩm nhẩm gọi anh trong khi bị dựng dậy, bởi bây giờ tôi chỉ nghĩ ra có điều đó. Tôi tóm chiếc quần anh mặc, giật xuống, để sự nam tính của anh được giải thoát.

Tôi chộp lấy, siết chặt. Cứng nhắc. Tiếng anh thở rít qua kẽ răng, tôi say sưa tiếp nhận sự đáp trả của anh.

"Khỉ thật," anh làu bàu. Anh ngả người ra sau, nâng đùi tôi lên, đặt nhẹ tôi xuống giường, trong khi tay tôi vẫn cuốn quanh, nhẹ nhàng lên xuống. Cảm thấy nơi đỉnh chóp của anh rỉ một giọt sương âm ấm, tôi đưa ngón tay cái xoáy một vòng tròn. Vừa lúc anh đặt tôi xuống đệm, tôi đẩy ngón cái vào miệng để nếm hương vị của anh, trong khi hai tay anh ngược lên trên, ve vuốt gò hông, lên bụng rồi lên ngực tôi.

"Ngon không?" Anh hỏi khi đang nhoài người lơ lửng phía trên tôi, đôi mắt rực sáng.

"Có. Đây." Tôi đẩy ngón tay vào miệng, anh mút rồi khẽ cắn vào phần da thịt mềm mại. Tôi thở gấp, đỡ lấy đầu anh, kéo anh xuống thấp để hôn. Hai chân tôi quắp lấy anh, giằng chiếc pijama của anh xuống, rồi quấn quanh eo anh. Làn môi anh miết dọc quai hàm tới cằm tôi, nhay nhay một cách dịu dàng.

"Em đẹp lắm." Anh dụi đầu xuống dưới cổ tôi. "Làn da này mới đẹp làm sao." Hơi thở của anh phả nhè nhẹ khi đôi bờ môi trượt xuống bầu ngực tôi.

Gì thế này? Tôi đang khát khao, rối bời - những ước ao, và đợi chờ. Tôi tưởng chuyện này sẽ diễn ra nhanh chóng thôi.

"Christian." Tôi nghe thấy tiếng mình đang khẽ khẩn nài.

"Suỵt," anh khẽ nhắc, rồi đưa lưỡi khuấy tròn đỉnh chóp tuyết lê, ngậm vào miệng và nhay thật mạnh.

"A!" Tôi la lên, quằn quại, ưỡn mình khuyến khích. Anh nhoẻn miệng cười trên làn da tôi, rồi chuyển sang nghịch ngợm bầu ngực bên kia.

"Nóng vội thế, bà Grey?" Không để yên, tay tôi giật mạnh tóc anh. Anh rên lên rồi ngước lên sừng sộ. "Anh trói em lại bây giờ," anh cảnh cáo.

"Đón lấy em đi," tôi nằn nỉ.

"Sắp rồi, cưng," môi anh mấp máy trên làn da tôi. Bàn tay anh cứ di chuyển xuống dưới hông tôi nhàn nhã chậm chạp đến phát điên lên được, trong khi miệng anh mải mê cưng nựng đỉnh chóp của tôi. Tôi gào lên thảm thiết, hơi thơ gấp và nông, tôi lại tìm cách dụ dỗ để anh tiến vào tôi, tấn công mạnh bạo sát anh. Anh sừng sững, nặng nề và kề cận, nhưng anh cứ thích thong thả bỡn cợt tôi.

Chết tiệt. Tôi vùng vẫy và quằn quại, quyết đẩy anh ra.

"Cái quái..."

Giữ chặt hai tay tôi, Christian ghim nó xuống giường, hai cánh tay sải rộng, rồi anh hạ cơ thể mình đè xuống, hoàn toàn hạ gục tôi. Tôi nghẹt thở, điên dại.

"Anh muốn kháng cự còn gì," tôi vừa nói vừa thở dốc. Anh nâng đầu lên, nhìn xuống tôi, hai tay vẫn khóa chặt cổ tay tôi. Tôi đặt hai gót chân dưới mông anh rồi kéo vào. Anh không hề nhúc nhích. A ha!

"Em không muốn chơi đẹp hả?" Anh hỏi với vẻ ngạc nhiên, mắt bừng lên đầy phấn khích.

"Em chỉ muốn anh yêu em ngay đi, Christian." Sao anh cứ ì ra như thế nhỉ? Thoạt đầu chúng tôi kháng cự và giằng co, rồi anh tỏ ra dịu dàng và âu yếm. Thật rắc rối. Tôi đang trên giường với Quý ngài Dễ Thay Đổi Liên Xoành Xoạch.

"Xin anh." Tôi lại ép gót chân vào hông anh lần nữa. Đôi mắt xám sáng rừng rực tìm kiếm mắt tôi. Ôi, anh đang nghĩ gì thế không biết? Trông anh thoáng vẻ hoang mang và bối rối. Anh buông hai tay tôi ra, nhỏm dậy ngồi tì trên gót chân, kéo tôi vào lòng anh.

"Thôi được, bà Grey, làm theo cách em muốn nào." Anh nâng tôi lên rồi từ từ hạ xuống, trên người anh.

"A!" Chính thế. Đấy là điều tôi khao khát. Đòi hỏi. Hai tay tôi quàng quanh cổ anh, những ngón tay xoắn lấy tóc anh, hân hoan tận hưởng cảm giác có anh ở trong mình. Tôi bắt đầu dịch chuyển. Chủ động dẫn anh theo nhịp điệu và tốc độ của mình. Anh rên rỉ, mải miết tìm môi tôi, thế rồi chúng tôi lạc vào nhau.

TÔI MIẾT NGÓN TAY theo những sợi lông măng trên ngực Christian. Anh nằm ngửa, im lặng không nhúc nhích bên cạnh tôi khi cả hai cùng lấy lại được nhịp thở bình thường. Bàn tay anh gõ nhịp trên lưng tôi.

"Anh im lặng thế," tôi thủ thỉ, rồi hôn lên bờ vai anh. Anh quay lại nhìn tôi, vẻ mặt không mách bảo điều gì. "Vui đấy chứ." Chết thật, có điều gì không phải ư?

"Em làm anh bối rối đấy, Ana."

"Bối rối ư?"

Anh xoay người, chúng tôi giờ nằm đối diện nhau. "Ừ. Em đấy. Làm vương làm tướng. Rất... khác lạ."

"Thế là tốt hay xấu?" Tôi miết ngón tay lên môi anh. Lông mày anh nhíu lại thể như chưa hiểu rõ câu hỏi. Anh lơ đãng hôn ngón tay tôi.

"Tốt chứ," anh đáp, nhưng nghe chừng không mấy thuyết phục.

"Anh chưa bao giờ nuông theo dù chỉ một chút ý nghĩ khác lạ này ư?" Tôi vừa hỏi vừa đỏ mặt. Tôi có thực sự muốn biết thêm nữa về đời sống tình dục đa sắc diện, muôn màu muôn vẻ của chồng trước khi gặp tôi không? Cô nàng Tiềm Thức nhìn tôi cảnh giác qua cặp kính hình bán nguyệt. Cậu có thực sự muốn tiến tới đó không đấy hả?

"Không đâu, Anastasia. Chỉ em mới chạm vào anh thôi." Lời lí giải đơn giản ấy chính là minh chứng khá hùng hồn. Dĩ nhiên rồi, mười lăm ả kia không làm thế được.

"Bà Robinson có thể chạm vào anh mà." Tôi bật ra những lời ấy trước khi kịp động não nhận ra mình vừa nói gì. Khỉ thật. Sao lại nhắc đến bà ấy thế?

Anh nằm im phắc. Hai mắt mở tròn xoe với vẻ ôi-không-cô-ấy-định-kéo-chuyện-này-tới-đâu-đây.

"Khác chứ," anh khẽ đáp.

Bỗng nhiên, tôi muốn biết rõ hơn. "Tốt hay xấu?"

Anh nhìn tôi đăm đăm. Sự nghi hoặc có lẽ cả nỗi đau đớn, lướt qua mặt anh, khiến anh thoáng chốc giống như người đang bị chìm trong nước.

"Anh cho là xấu." Giọng anh khẽ tới mức chỉ vừa đủ nghe thấy.

Quái thật!

"Em tưởng anh thích thế."

"Lúc đó thì có."

"Giờ thì không à?"

Anh nhìn tôi bằng đôi mắt mở lớn, rồi chầm chậm lắc đầu.

Ôi trời... "Ôi, Christian." Tôi choáng ngợp trong những cảm xúc đang xối xả vào tôi. Ôi, cậu bé lạc lõng của tôi. Tôi nhào vào lòng anh, hôn lên mặt, lên cổ, lên ngực, lên những vết xẹo tròn tròn của anh. Anh kéo tôi sát vào mình, hôn đắm đuối. Và thật chậm rãi, dịu dàng, theo nhịp điệu của riêng mình, anh lại dẫn tôi vào chốn yêu đương thiên đường.

"ANA TYSON. HẠ GỤC đối thủ nặng kí hơn mình!" Ethan vỗ tay hoan nghênh khi tôi vào bếp ăn sáng. Anh đang ngồi với Mia và Kate ở kệ ăn sáng trong khi bà Bentley đang nướng bánh kẹp. Christian không có ở đây.

"Chào buổi sáng, bà Grey." Bà Bentley mỉm cười. "Bà muốn ăn gì nhỉ?"

"Chào bà. Món gì cũng được, cảm ơn bà. Christian đâu rồi?"

"Ngoài kia kìa." Kate hất đầu về phía sân sau. Tôi bước lại phía chiếc cửa sổ đang mở. Bầu trời quang đãng, xanh trong loáng thoáng mây trắng, chồng yêu dấu của tôi đứng cách đây dăm bảy mét và đang mải mê bàn chuyện với người nào đó.

"Anh ấy đang nói chuyện với ông Bentley đấy," Mia nói vọng ra từ chỗ bàn ăn. Tôi ngoảnh lại nhìn cô bé, ngạc nhiên với giọng điệu sưng sỉa của cô nàng. Cô bé nhìn Ethan đầy hằn học. Ôi trời. Tôi lại thấy thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy ra giữa bọn họ. Vẻ tư lự, tôi hướng sự chú ý về phía chồng mình và ông Bentley.

Chồng bà Bentley có mái tóc sáng màu, mắt đen sáng ngời, ông đang mặc quần bảo hộ lao động, với áo phông của sở điện lực Aspen. Christian thì mặc quần jean đen với áo phông. Lúc hai người bọn họ thong thả băng qua bãi cỏ về phía ngôi nhà, mải mê nói chuyện, Christian tình cờ cúi xuống nhặt lên thứ trông như thanh rào chắc bị rơi ra từ bồn hoa. Christian lơ đãng vươn tay giơ chiếc cọc tre lên như thể đang cân nhắc rồi quất vút vào không khí, chỉ một phát thôi.

Ồ...

Ông Bentley không tỏ ra phản ứng nào khác lạ cả. Họ tiếp tục nói chuyện. Lần này khi tới gần ngôi nhà hơn, họ dừng lại, Christian lặp lại động tác lúc nãy. Đầu chiếc cọc đập xuống mặt sân. Ngước lên, Christian thấy tôi đang đứng ở cửa sổ. Bỗng dưng tôi thấy như thể mình đang theo dõi anh vậy. Anh dừng lại. Tôi giơ tay vẫy anh đầy ngượng nghịu, rồi quay lưng bước tới chỗ bàn ăn.

"Cậu vừa làm gì thế?" Kate hỏi.

"Chỉ ngắm Christian thôi."

"Cậu ‘lậm’quá rồi đấy." Cô bạn khịt mũi.

"Cậu thì không à, hả bà-chị-dâu- tương-lai ơi?" Tôi đốp lại, cười toe toét và cố chôn vùi hình ảnh gây cảm giác bất an lúc Christian vung chiếc roi lên. Tôi giật bắn mình khi Kate nhảy phốc lên rồi ôm chầm lấy tôi.

"Em gái!" cô la toáng lên, và khó mà cưỡng lại niềm vui lây lan của cô bạn.

"NÀY, CÔ NÀNG SU NGỦ." Christian đánh thức tôi. "Sắ hạ cánh rồi. Thắt đai an toàn đi."

Tôi mắt nhắm mắt mở dò dẫm tìm cách thắt đai, nhưng Christian đã cài giúp tôi ngay. Anh đặt nụ hôn lên trán tôi rồi mới ngồi xuống ghế. Tôi lại tựa đầu vào vai anh rồi nhắm mắt lại.

Chuyến đi bộ leo núi đường dài tưởng như không thể thực hiện nổi cùng bữa trưa dã ngoại trên đỉnh núi cao hùng vĩ đã khiến tôi kiệt sức. Thời gian còn lại của bữa ăn khá im lìm, kể cả Mia cũng ít nói. Cả ngày hôm ấy cô bé có vẻ chán nản. Tôi lăn tăn không biết chuyện tình cảm của cô bé với Ethan ra sao rồi. Tôi thậm chí không biết đêm hôm qua họ ngủ đâu nữa. Tôi bắt gặp ánh mắt cô bé và gửi gắm nụ cười mang thông điệp em-không-sao-chứ. Cô bé đáp lại tôi bằng điệu cười ủ ê ngắn ngủi rồi cúi gằm xuống quyển sách đang đọc. Tôi liếc trộm Christian qua làn mi. Anh đang nghiên cứu một bản hợp đồng hay cái gì đó không rõ nữa, vừa đọc vừa ghi chú ra lề. Thế nhưng anh có vẻ khá thoải mái. Elliot đang ngáy khe khẽ bên cạnh Kate.

Tôi chưa dồn ép và tra khảo Elliot về vụ Gia, nhưng không nên gây chuyện để tách anh ta ra khỏi Kate được. Christian thì chẳng mấy quan tâm, bực thật, nhưng tôi không thúc ép anh. Elliot đặt bàn tay có vẻ chiếm hữu lên đầu gối Kate. Cô bạn trông thật rạng ngời, nhưng nghĩ mà xem, mới chiều qua thôi cô ấy còn chưa chắc chắn về anh ta. Christian gọi anh ấy là gì nhỉ? Lelliot ư. Có phải tên gọi thân mật trong gia đình không? Nghe thế còn dễ chịu, khá hơn là kẻ đàng điếm. Bất thình, Elliot mở choàng mắt và nhìn thẳng vào tôi. Tôi đỏ bừng mặt vì bị bắt gặp.

Anh ta cười toe toét. "Chắc anh cũng mê khuôn mặt đỏ bừng của em mất, Ana," anh ta trêu ghẹo, duỗi thẳng người. Kate dành cho tôi một nụ cười dương dương tự mãn.

Lái phụ Beighley thông báo chúng tôi đang về tới sân bay Seattle, Christian siết chặt tay tôi.

"KỲ NGHỈ CUỐI TUẦN THẾ NÀO, bà Grey?" Christian hỏi thăm khi chúng tôi ngồi trên chiếc Audi tiến về Escala. Taylor và Ryan đang ở ghế trước.

"Tuyệt, cảm ơn anh." Tôi tủm tỉm cười, bỗng nhiên thấy ngượng nghịu thế.

"Lúc nào đi cũng được. Rủ bất kì ai em muốn."

"Ta nên mời ba Ray đi. Ba thích câu cá lắm."

"Ý hay đấy."

"Anh thấy thế nào?" Tôi hỏi lại.

"Tuyệt," sau mấy giây ngỡ ngàng vì câu hỏi của tôi, anh đáp, chắc thế. "Rất tuyệt vời."

"Anh có vẻ rất thoải mái."

Anh nhún vai. "Vì anh biết em được an toàn."

Tôi nhăn nhó. "Christian, lúc nào em cũng được an toàn cả. Em chẳng bảo anh rằng khéo đến bốn mươi tuổi là anh dễ đột quỵ nếu cứ lúc nào cũng lo lắng cao độ như thế. Em muốn được sống đến đầu bạc răng long bên anh cơ mà." Tôi siết chặt tay anh. Anh nhìn lại như thể chẳng hiểu tôi đang nói gì. Anh dịu dàng hôn lên những ngón tay tôi rồi nói lảng sang chuyện khác.

"Tay em thế nào rồi?"

"Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn anh." Anh mỉm cười. "Tốt lắm, bà Grey. Em sẵn sàng đối mặt với Gia lần nữa chưa?"

Ôi khỉ thật. Tôi quên béng mất việc hẹn gặp cô ta tối nay để bàn bạc các phác thảo cuối cùng. Tôi trợn tròn mắt. "Em chỉ muốn kéo anh ra xa, để anh được an toàn." Tôi cười khẩy.

"Bảo vệ anh hả?" Christian cười phá lên.

"Lúc nào cũng sẵn lòng, ngài Grey. Tránh xa những cám dỗ nguy hiểm," tôi rì rầm.

CHRISITAN ĐANG ĐÁNH RĂNG lúc tôi trườn vào giường. Ngày mai chúng tôi phải quay lại với thực tại rồi - nào là công việc, đám săn ảnh, rồi vụ Jack đang bị tống giam nhưng rất có khả năng hắn còn tòng phạm. Hừm... Christian cứ mập mờ không nói rõ. Anh có biết gì không nhỉ? Và giả sử có biết đi chăng nữa liệu có chịu kể cho tôi nghe không. Tôi thở dài. Để Christian nói ra thì khác gì cậy vỏ hến ấy, với cả chúng tôi vừa có những nghỉ ngày cuối tuần thật thú vị. Tôi có muốn làm hỏng mất khoảnh khắc dễ chịu này bằng việc cố moi tin từ anh không?

Tôi vừa khám phá ra anh khi thoát khỏi môi trường quen thuộc, bên ngoài căn hộ này, rất thoải mái và vui vẻ cùng gia đình. Tôi bâng quơ tự hỏi liệu có phải vì nơi đây vương vấn những kỉ niệm và hồi ức từng khiến anh bị tổn thương. Có lẽ chúng tôi nên chuyển nhà.

Tôi đằng hắng giọng. Chúng tôi cũng sắp chuyển rồi - chẳng phải có cả một biệt thự đồ sộ bên bờ biển đó ư. Bản thiết kế của Gia đã hoàn chỉnh và được nhất trí rồi, người của Elliot sẽ bắt đầu khởi công tuần tới. Tôi cười thầm khi nhớ lại vẻ mặt choáng váng của Gia khi tôi kể mình đã thấy cô nàng ở Aspen. Rồi phát hiện ra chẳng có chuyện gì đáng kể mà chỉ là gặp gỡ tình cờ ngẫu nhiên. Cô nàng tới nhà nghỉ dưỡng của mình để thảnh thơi làm nốt các thiết kế của chúng tôi. Đã có thời điểm đáng sợ tôi những tưởng cô nàng nhúng tay vào việc chọn nhẫn đính hôn, nhưng té ra lại không phải. Nhưng tôi vẫn không tin nổi Gia. Tôi muốn tận tai nghe thấy cùng câu chuyện như thế từ Elliot. Nhưng được cái lần này cô nàng đã biết giữ khoảng cách với Christian.

Tôi ngước nhìn bầu trời buổi đêm. Sẽ nhớ cảnh tượng này đây. Toàn cảnh mênh mông Seattle ở dưới chân mình, quá nhiều đổi thay, cho tới giờ vẫn chưa xóa sạch. Có thể chính là ở những vấn đề của Christian - anh áy đã quá cách biệt với cuộc sống hiện thực trong một thời gian dài, do bản tính tự áp đặt cho mình. Tuy nhiên khi có gia đình ở xung quanh, anh ấy bớt kiểm soát hơn, ít lo âu hơn - tỏ ra tự do và vui vẻ hơn. Tôi tự nhủ Flynn đã tận dụng chính điều ấy ư. Ôi chao! Có lẽ đáp án chính là đấy. Có thể anh ấy cần một gia đình của riêng mình. Tôi lắc đầu phủ nhận chuyện này - bọn tôi còn quá trẻ, mọi việc còn quá mới mẻ mà. Christian sải bước vào phòng, trông anh vẫn tuyệt đẹp như thường lệ, nhưng có vẻ trầm ngâm.

"Mọi việc không sao chứ?" Tôi hỏi.

Anh gật đầu lia lịa khi leo lên giường.

"Em chẳng muốn phải trở về thực tại tí nào," tôi làu bàu.

"Không ư?" người

Tôi lắc đầu rồi vuốt ve khuôn mặt đẹp đẽ của anh. "Em có ngày nghỉ cuối tuần thật tuyệt. Cảm ơn anh."

Anh cười thật dịu dàng. "Em chính là thực tại của anh, Ana," anh thủ thỉ rồi hôn tôi.

"Anh có lăn tăn gì chuyện ấy không?"

"Lăn tăn gì cơ?" Anh hỏi lại, khá lúng túng.

"Anh biết đấy. Vụ ẩu đả... rồi lộn xộn," tôi lí nhí, xấu hổ quá.

Anh nhìn tôi đăm đăm, ánh nhìn bình thản. Khuôn mặt anh thoáng nét nghi hoặc, ánh mắt như muốn bảo cô-ấy-đang-định-dẫn-câu-chuyện-tới-đâu-đây.

"Không đâu Anastasia, không hề."

Giọng anh bình tĩnh và khẽ khàng. "Bác sĩ Flynn đã bảo anh mấy điều khi em bỏ đi, một vài lời nói đến giờ anh vẫn nhớ. Ông bảo anh không nên làm thế nếu em không sẵn lòng. Một khám phá hay đấy." Anh ngừng lại và nhăn mặt. "Trước anh chẳng biết cách nào khác cả, Ana. Giờ thì anh biết rồi. Bằng giáo dục."

"Giáo dục em ư?" Tôi hỏi lại bỡn cợt.

Đôi mắt anh nhìn dịu dàng đi. "Em có nhớ không?" Anh hỏi lại.

Ồi. "Em không muốn bị anh làm đau, nhưng em thích chơi đùa, Christian. Anh biết đấy. Nếu anh muốn làm gì..." Tôi nhún vai, ngước nhìn anh chăm chú.

"Làm gì?"

"Anh biết rồi còn gì, chẳng hạn như roi hay gậy..." Tôi ngừng lời, đỏ mặt.

Anh nhướng mày kinh ngạc. "Ái chà... để xem sao. Còn giờ thích thưởng thức một ít món kem va-ni truyền thống ngon lành." Ngón tay cái của anh lướt theo viền môi dưới tôi, rồi lại hôn lên đó.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Chào buổi sáng

Ngày: 29 tháng 8 năm 2011 09:14

Tới: Christian Grey

Ngài Grey thân yêu

Em chỉ muốn nói rằng em yêu anh.

Có thế thôi.

Mãi mãi thuộc về anh.

A x

Anastasia Grey

Biên tập viên, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Xua tan nỗi buồn chán của thứ Hai đầu tuần

Ngày: 29 tháng 8 năm 2011 09:18

Tới: Anastasia Grey Bà Grey yêu dấu Thật phấn khởi khi được nghe những lời thân thương ấy từ vợ yêu (dù có sai quấy hay không) vào mỗi sáng thứ Hai.

Hãy để anh đảm bảo với em rằng trong lòng anh cũng muốn bày tỏ những lời tương tự với em.

Xin lỗi em vì bữa tối nay nhé. Hy vọng nó không quá tẻ nhạt đối với em.

x

Christian Grey,

CEO, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Ồ đúng rồi. Bữa tiệc tối với Hiệp hội Đóng tàu Mỹ[45]. Tôi ngao ngán... Lại một mớ những bộ lễ phục đạo mạo khoa trương. Christian thực sự muốn dẫn theo tôi tới buổi lễ có sức hấp dẫn nhất.

[45] Hiệp hội Đóng tàu Mỹ: The Ameriacan Shipbuilding Association, viết tắt là ASA.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Tàu thuyền đến đêm là chạy đi thôi mà

Ngày: 29 tháng 8 năm 2011 09:26

Tới: Christian Grey

Ngài Grey yêu quý,

Em chắc chắn anh có thể nghĩ ra cách tăng gia vị cho bữa ăn... sẵn lòng phục vụ anh.

Bà G. x

Anastasia (không hề sai trái) Grey

Biên tập viên, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Đa dạng chính là gia vị của cuộc sống

Ngày: 29 tháng 8 năm 2011 09:35

Tới: Anastasia Grey

Bà Grey thân yêu

Anh có mấy ý tưởng này...

x

Christian Grey,

CEO, Đang Háo Hức Chờ Bữa Tối Với ASA, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Các cơ bụng dưới tôi thắt lại. Ơ hay... Tôi tự hỏi không biết anh sẽ tưởng tượng ra trò gì đây. Hannah gõ cửa, cắt ngang dòng tơ tưởng của tôi.

"Có sẵn sàng duyệt lịch làm việc tuần này không Ana?"

"Được chứ. Chị ngồi đi." Tôi mỉm cười, lấy lại trạng thái cân bằng, rồi thu nhỏ cửa sổ email lại. "Tôi phải rời một vài cuộc hẹn, ông Fox để tuần sau và tiến sĩ..."

Điện thoại đổ chuông, cắt ngang lời Hannah. Là Roach, ông bảo tôi lên văn phòng ông ngay.

"Ta có thể bàn tiếp trong hai mươi phút nữa được không?"

"Dĩ nhiên rồi."

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Đêm hôm qua

Ngày: 30 tháng 8 năm 2011 09:24

Tới: Anastasia Grey

... Vui thật.

Ai mà tưởng tượng được bữa tiệc thường niên của ASA lại kích thích nhường ấy?

Lần nào cũng thế, em chẳng bao giờ phải thất vọng cả, bà Grey. Anh yêu em.

X

Christian Grey,

CEO đang kính sợ, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Em thích trò khiêu vũ vui vẻ...

Ngày: 30 tháng 8 năm 2011 09:33

Tới: Christian Grey

Ngài Grey yêu dấu

Em lại nhớ những trái bi bạc rồi.

Anh mới không bao giờ phải thất vọng ấy chứ.

Có thế thôi.

Bà G. X

Anastasia Grey

Biên tập viên, SIP

Tiếng Hannah gõ cửa cắt ngang mạch ý nghĩ về chuyện gợi tình tối hôm qua. Bàn tay Christian... làn môi anh.

"Mời vào."

"Ana, trợ lí truyền thông của ông Roach vừa gọi. Ông ấy muốn cô tham dự cuộc họp sáng nay. Thế thì tôi phải dời một vài cuộc hẹn của cô lần nữa đây. Thế có sao không?"

Lưỡi của anh ấy.

"Vâng, được đấy," tôi lí nhí đáp, cố chặn những dòng suy nghĩ ương ngạnh của mình lại. Chị ấy tươi cười rồi rút ra khỏi phòng... để lại tôi mê mẩn trong những kỉ niệm ngọt ngào đêm hôm trước.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Hyde

Ngày: 01 tháng 9 năm 2011 15:24

Tới: Anastasia Grey

Anastasia à,

Xin báo cho em biết, Hyde vừa bị từ chối cho tại ngoại và vẫn bị tạm giam. Hắn bị buộc tội cố ý bắt cóc và gây hỏa hoạn, vẫn chưa sắp xếp được ngày xét xử.

Christian Grey

CEO, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Hyde

Ngày: 01 tháng 9 năm 2011 15:53

Tới: Christian Grey

Tin tốt đấy.

Anh có giảm bớt vệ sĩ không? Em thực ra không hợp với Prescott.

Ana x

Anastasia Grey

Biên tập viên, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Hyde

Ngày: 01 tháng 9 năm 2011 15:59

Tới: Anastasia Grey

Không. Việc đảm bảo an ninh vẫn giữ nguyên. Không tranh cãi nữa.

Có chuyện gì với Prescott thế? Nếu em không thích cô ấy, chúng ta sẽ đổi người.

Christian Grey

CEO, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Đừng xù lông xù tóc lên vội, anh!

Ngày: 01 tháng 9 năm 2011 16:03

Tới: Christian Grey

Em chỉ định hỏi chuyện thôi mà (đảo mắt). Để em nghĩ thêm về Prescott đã.

Đừng vội vung bàn tay bực bội lên thế!

Ana x

Anastasia Grey

Biên tập viên, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Đừng khích bác anh

Ngày: 01 tháng 9 năm 2011 16:11

Tới: Anastasia Grey

Anh có thể đảm bảo với em rằng tóc anh hôm nay rất vào nếp - điểm này chẳng phải vẫn được chính em chứng thực khá thường xuyên đó ư?

Tuy nhiên bàn tay anh thì đang bứt rứt đây.

Đêm nay anh sẽ phải làm gì đó mới được.

x

Christian Grey

CEO vẫn chưa bị hói đầu, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Quằn quại

Ngày: 01 tháng 9 năm 2011 16:20

Tới: Christian Grey Hứa đấy nhé, hứa rồi đấy...

Giờ thì hãy thôi quấy rầy em đi. Em đang tập trung làm việc; còn cuộc đàm phán với một tác giả nữa đây. Sẽ phải cố lắm để không bị phân tâm nghĩ ngợi về anh suốt cuộc gặp mất.

A x

Anastasia Grey

Biên tập viên, SIP

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Quằn quại

Ngày: 05 tháng 9 năm 2011 09:18

Tới: Christian Grey

Chồng yêu ơi

Chắc chắn anh biết cách mang lại trải nghiệm thú vị cho phụ nữ nhỉ.

Dĩ nhiên em sẽ mong đợi kiểu đỗi đãi này hằng tuần.

Anh đang làm hư em đấy. Em thích thế.

Vợ yêu của anh

xox

Anastasia Grey

Biên tập viên, SIP

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Sứ mệnh của đời anh...

Ngày: 05 tháng 9 năm 2011 09:25

Tới: Anastasia Grey

Là cốt làm em hư theo mà, bà Grey.

Và bảo vệ em an toàn nữa, bởi vì anh yêu em.

Christian Grey

CEO Đang Say Đắm, Grey Entreprises Holdings, Inc.

Ôi trời. Anh ấy còn có thể lãng mạn hơn thế này nữa không nhỉ?

Từ: Anastasia Grey

Chủ đề: Sứ mệnh của đời em

Ngày: 05 tháng 9 năm 2011 09:18

Tới: Christian Grey

Là để chiều ý anh mà - bởi vì em cũng yêu anh.

Giờ thì đừng tỏ ra uỷ mị quá nữa đi.

Anh đang làm em khóc đây này.

Anastasia Grey

Biên tập viên Cũng Say Đắm Ngang Ngửa, SIP

NGÀY HÔM SAU, tôi ngó xem quyển lịch bàn. Chỉ còn năm ngày nữa là tới ngày 10 tháng chín - sinh nhật tôi. Tôi biết chúng tôi sẽ lái xe tới chỗ ngôi nhà đang xây dựng xem Elliot và người của anh tiến hành đến đâu rồi. Ưm... Tôi tự nhủ không biết Christian có kế hoạch nào khác không? Tôi mỉm cười với ý tưởng này. Hannah gõ cửa phòng.

"Mời vào."

Prescott đang lượn lờ bên ngoài.

Kì quặc nhỉ...

"Chào Ana," Hannah nói. "Có một Leila William nào đó đang chờ gặp cô đấy. Cô ấy bảo về việc riêng."

"Leila William ư? Tôi biết ai là..." Miệng tôi khô khốc, Hannah tròn mắt trước vẻ mặt của tôi.

Leila ư? Chết tiệt. Cô ta muốn gì?

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ