XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - 50 Sắc Thái - trang 4

Chương 13

Hôm sau, đi làm về, tôi gọi cho mẹ. Hôm nay Clayton tương đối yên tĩnh, cho tôi nhiều thời gian để suy nghĩ. Tôi lo lắng, căng thẳng về cuộc thương lượng với quý ngài Cỗ máy Kiểm soát vào ngày mai, tận đáy lòng, tôi cũng lo rằng có lẽ mình yêu sách quá nhiều từ hợp đồng này. Có lẽ anh sẽ chấm dứt họp đồng luôn.

Mẹ chủ động xin lỗi trước, than rằng rất khổ tâm không thể dự lễ tốt nghiệp của tôi. Dượng Bob bị xoắn dây chằng, phải đi khập khiễng. Thật ra mà nói, cả dượng và tôi đều thuộc loại hay được các rủi ro chiếu cố. Dượng tưởng đã hồi phục hoàn toàn nhưng hóa ra hồi phục rất chậm vậy là mẹ phải trông chừng dượng và cái chân đau.

"Ana, con yêu, mẹ rất tiếc" Mẹ than thở trong điện thoại.

"Mẹ, không sao đâu. Có dượng Ray rồi."

"Ana, nghe như con đang có gì lo lắng – có chuyện gì thể, con yêu?"

"Có chút chuyện, mẹ ạ."

Ôi, nếu chỉ để mình mẹ biết. Rằng tôi đang gặp gỡ một gã giàu có trụy lạc và rằng gã muổn tôi đáp ứng một kiểu quan hệ tình dục bệnh hoạn không còn gì để bàn.

"Con đang gặp gỡ ai à?"

"Không, mẹ ạ."

"Không thể nói về những điều đó lúc này được."

"Nào, con gái, thứ năm mẹ sẽ nhớ con cả ngày. Mẹ yêu con... con biết chứ, con gái?"

Tôi nhắm mắt. Những lòi dịu ngọt của mẹ làm lòng tôi ấm lại.

"Con cũng yêu mẹ. Chào dượng Bob giúp con nhé, chúc dượng mau bình phục."

"Mẹ sẽ nói, con yêu. Tạm biệt."

"Chào mẹ."

Tôi ôm điện thoại đi lòng vòng trong phòng ngủ. Rảnh rỗi, tôi mở máy và chạy chương trình email. Một email của Christian, gửi vào khuya hôm qua hoặc sáng nay, rất sớm, tôi đoán. Nhịp tim tôi tăng vọt, tôi nghe được bằng tai mình máu đang bơm ầm ầm. Thánh thần ơi... nếu anh nói không – tức là hủy cả bữa tối. Ý nghĩ đó thật đau xót. Tôi xua nó đi thật nhanh rồi hấp tấp mở máỉ.

Từ: Christian Grey Chủ dề: Các phát sinh của cô Ngày: 24 tháng 5 2011 01:27

Đến: Anastasia Steele

Cô Steele mến

Dưới đây là những nhận định của tôi về các phát sinh cô đã nêu, tôi thấy cần lưu ý cô về định nghĩa của từ phục tùng. Biết phục tùng – tính từ

1. Có xu hướng hay sẵn sàng nhượng bộ; tuân phục một cách không chần chừ hoặc khiêm cung: những gia nhân đầy phục tùng.

2. Nổi bật với hoặc tỏ rõ sự nhượng bộ: một câu trả lời đầy phục tùng.

Nguồn: 1580-90; biết + phục tùng

Từ đồng nghĩa: thuận phục, dễ bảo, thuần tính

Từ trái nghĩa: khó bảo, cứng đầu

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Cảm giác đầu tiên của tôi là nhẹ nhõm. ít ra anh cũng sẵn lòng thảo luận về các vấn đề này và vẫn còn muốn gặp vào ngày mai. Suy nghĩ một lúc, tôi trả lời.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Các phát sinh của tôi Thế còn của ngài? Ngày: 24 tháng 5 2011 18:29 Đến: Christian Grey

Thưa ngài

Xin nhớ thời điểm gốc của nguồn trích dẫn là năm 1580-90, tôi trân trọng nhác ngài ràng thời điểm hiện tại là nảm 2011. Tử đó đến nay là một khoảng thời gian rất dài rồi.

Tôi cũng mạo muội đưa ra một định nghĩa để ngài xem xét chuẩn bị cho cuộc gặp của chúng ta:

Sự thỏa hiệp – danh từ

1. Sự hòa giải giữa những cái khác biệt bằng cách nhân nhượng lẫn nhau; sự đồng nhất có được nhờ điều chỉnh các chỉ trich, các quan điểm mang tính xung đột hay công kích v.v. bằng cách điều chỉnh các yêu sách của các phía.

2. Kết quả của cuộc hòa giải.

3. Cái trung dung giữa những điều khác biệt: Kiến trúc cụm nhà này có sự thỏa hiệp giữa nhà trệt và nhà đa tầng.

4. Sự đương đầu, đặc là có tinh xả thân; dấn thân vào nguy hiểm, sự ngờ vực v.v.: một thỏa hiệp với tính chính trực của ai.

Ana

Tử: Christian Grey

Chủ đề: Thế còn các phát sinh của tôi?

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:32 Đến: Anastasia Steele

Quan điểm vững vàng, tốt lắm, vẫn như mọi khi, cô Steele. Tôi sẽ đón cô tại nhà lúc 7: 00 ngày mai

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: 2011 – Phụ nữ có thể lái xe

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:40

Đến: Christian Grey

Thưa ngài

Tôi có xe. Tôi có thể tự lái

Tôi rất mong được gặp ngài ở đâu đó.

Cụ thể chúng ta sẽ gặp ở đâu?

Tại khách sạn ngài ở, lúc 7:00?

Ana

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Phụ nữ trẻ cứng đầu

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:43

Đến: Anastasia Steele

Cô Steele

Tôi muốn lưu ý email của tôi ngày 24 tháng 5, 2011, gửi lúc 1:27 và định nghĩa từ được ghi trong đ. Có bao giờ cô nghĩ ràng cô sẽ làm điều cô được bảo không?

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Đàn ông khó bảo

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:49 Đến: Christian Grey

Ngài Grey

Tôi muốn lái xe

Vui lòng.

Ana.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Phụ nữ trẻ cứng đầu

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:53

Đến: Anastasia Steele

Tốt.

Khách sạn tôi ở, lúc 7:00.

Tôi sẽ tiếp cô tại Marble Bar.

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Thậm chí trong email anh ta cũng cộc cằn. Không lẽ anh không hiểu rằng biết đâu tôi muốn thoát thân bằng mọi cách? Chiếc Beetle của tôi tất nhiên không đi nhanh... nhưng còn hơn không – tôi cần có phương tiện gì để thoát thân chứ.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Đàn ông không quá khó bảo

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:55

Đến: Christian Grey

Cảm ơn.

Ana

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Phát cáu với phụ nữ

Ngày: 24 tháng 5 2011 18:59

Đến: Anastasia Steele

Rất hân hạnh.

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Tôi gọi cho dượng Ray, giờ này hẳn dượng đang xem đội Sounders đấu ở Salt Lake City, nên có lẽ cuộc thăm hỏi của hai cha con sẽ ngắn ngủi thôi. Ông sẽ lái xe đến đây vào thứ Năm để dự lễ tốt nghiệp. Sau đó ông muốn dẫn tôi đi ăn. Lòng tôi tràn ứ mong muốn được nói chuyện với ba nhưng có gì đó cứ chẹn ngang cổ. Ông là sự vững chãi của tôi, đối lập với tính khí lãng mạn thất thường của mẹ.

Giữa chúng tôi có một mối dây liên kết đặc biệt. Dù ông chỉ là cha dượng, ông luôn đối đãi với tôi như con ruột, tôi không thể đợi thêm để gặp ông. Đến thứ Năm là quá lâu. Lòng quả cảm thầm lặng của ông là những gì tôi cần lúc này, là thứ tôi thiếu. Có lẽ tôi phải điều chỉnh khí chất Ray trong mình cho cuộc gặp ngày mai.

Kate và tôi tập trung đóng thùng và chia nhau mấy chai vang đỏ rẻ tiền. Cuối cùng, khi đã trèo lên giường, các thử trong phòng đã vào kiện gần hết, tôi thấy bình tĩnh hơn. Việc phải đóng thùng tất cả mọi thứ đã giúp tôi xao nhãng và mệt lả. Tôi muốn phần còn lại của đêm thật bình an. Tôi chuồi vào giường và thiếp đi nhanh chóng.

Paul trở lại Princeton trước khi chuyển đến New York, thực tập chocông ty tài chính. Cậu lẽo đẽo theo tôi cả ngày trong cửa hàng để xin một cái hẹn. Thật phiền hà.

"Paul à, lần thứ một trăm, tối nay tớ có hẹn mà."

"Không, không đâu, cậu chỉ nói thế để tránh tớ. Lúc nào cậu cũng tránh tớ."

Đúng thế... vậy là cậu biết cậu đã nhận được câu trả lời rồi còn gì.

"Paul, tớ không bao giờ nghĩ hẹn hò với em trai của chủ là ý hay."

"Thứ Sáu này cậu kết thúc công việc ở đây rồi còn gì. Mai cậu đâu còn đi làm nữa."

"Rồi tớ sẽ chuyến đến Seatđe vào thứ Bảy còn cậu thì cũng đến New York. Dù có cố thì chúng mình cũng không thể vượt từng đó đoạn đường để gặp nhau. Hơn nữa, tớ thật sự có cuộc hẹn tối nay."

"Với José?"

"Thế thì với ai?"

"Paul..." Tôi thở dài nặng nhọc. Cậu ấy sẽ không bỏ qua chuyện này. "Christian Grey."

Giọng tôi không giấu nổi bực dọc. Nhưng giả vờ bực dọc chỉ là một mẹo nhỏ thôi. Cằm Paul trễ xuống, cậu trợn mắt nhìn tôi, đờ ra. Há – chỉ cái tên thôi cũng khiến người ta tắt tiêng.

"Cậu hẹn hò với Christian Grey á?"

Cuối cùng, cậu lên tiếng sau khi hết sốc. Giọng đầy ngờ hoặc.

"ừ."

"Tớ hiểu rồi."

Trông Paul như vừa rơi từ đỉnh đồi xuống, thậm chí, lăn vòng vòng nữa, một mẩu xấu tính nào đó trong tôi thấy bực, đáng ra cậu nên thấy ngạc nhiên hơn nữa chứ. Nữ thần nội tại cũng thế. Cô ta xỉa tay làm một cử chỉ tục tĩu với cậu ấy.

Thế là cậu lờ tôi luôn. Đến năm giờ, tôi bước ra khỏi cửa hàng, lỉnh mất.

Kate cho tôi mượn hai chiếc váy và hai đôi giày cho cuộc hẹn tối nay và lễ tốt nghiệp ngày mai. Tôi ước mình có thể hào hứng hơn với quần áo và tôi cũng đã cố hào hứng đấy chứ nhưng trang phục quả không hấp dẫn tôi chút nào. Cái gì hấp dẫn cô, Anastasia? Câu hỏi nhẹ nhàng của Christian vần ám ảnh tôi. Tôi lắc đầu, có dẹp loạn mấy dây thần kinh rồi quyết định chọn chiếc váy bó màu hồng mận cho tối nay. Nó khá lịch sự và trông rất giống kiểu áo doanh nhân – mà suy cho cùng, tôi sắp đi thương thuyết hợp đồng chứ còn gì.

Tôi tắm rửa, tẩy lông chân và lông dưới cánh tay, gội đầu rồi sấy tóc suốt gần nửa tiếng để tạo những lọn sóng tóc mềm mại rủ trước ngực và sau lưng. Tôi cài lược vào một bên mái để tóc không rủ xuống mặt trong khi chải mascara và tô son. Chẳng mấy khi tôi trang điểm – chuyện đó luôn làm tôi khiếp đảm. Đâu có nữ anh hùng nào nhắc đến chuyện trang điểm đâu – mà nếu có, chắc tôi sẽ trang điểm giỏi hơn họ. Tôi xỏ chân vào đôi giày cao gót màu mận, cùng tông vói áo và bây giờ thì sẵn sàng, lúc sáu giờ ba mươi.

"Thế nào?" Tôi hỏi Kate.

Cô ấy cười hớn hờ.

"Chà chà, cậu lột xác rồi." Kate gật đầu tán thưởng. "Hấp dẫn lắm."

"Hấp dẫn á! Tớ tưởng lịch sự và có vẻ doanh nhân."

"Có đấy nhưng trên hết vẫn là hấp dẫn. Chiếc áo này và cả màu này nữa hợp với cậu lắm. Rất hợp với dáng em." Cô ấy trêu.

"Kate." Tôi gắt.

"Thật đấy, Ana. Cả bộ, đẹp lắm. Giữ chặt lấy cái áo nhé. Rồi cậu xem anh ta đòi ăn tối trực tiếp từ tay cậu luôn đấy." Tôi mím chặt môi. Khen nhầm rồi Kate ơi.

"Chúc tớ may mắn đi."

"Cậu cần may mắn để đi đến buổi hẹn hò à?" Cô ấy nhăn mày thắc mắc.

"Đúng thế, Kate."

"Nếu vậy thì – chúc cậu may mắn."

Cô ấy ôm chầm lấy tôi, rồi tôi bước ra cửa.

Tôi phải lái Wanda bằng chân trần, chiếc Beetle màu xanh biển, không dành cho người lái xe mang giày cao gót.

Tôi dừng trước Heathman chính xác sáu giờ năm mươi tám phút và đưa chìa khóa cho cậu giữ xe. Cậu liếc chiếc Beetle vẻ tò mò nhưng tôi mặc kệ. Hít một hơi thật sâu, ưỡn ngực, thẳng lưng, tôi tiến vào khách sạn.

Christian đang đứng tựa vào quầy bar, nhâm nhi một ly rượu trắng. Anh mặc trang phục thường thấy, sơ mi linen trắng, jean đen, cà vạt đen và áo khoác ngắn cũng đen. Tóc anh ngay nếp hơn mọi lúc tôi nhớ.Tôi thở dài. Tôi dừng vài giây trên lối vào quầy bar, chiêm ngưỡng và thán phục kỳ quan ấy. Anh ngước lên, qua cử chỉ tôi đoán có chút căng thẳng, nhìn về hướng lối đi và bắt gặp tôi ở đó. Chớp mắt vài lần, rồi anh mỉm một nụ cười chậm rãi, lười nhác và quyến rũ đến nỗi tôi tắt tiếng và mọi thứ trong tôi đều tan chảy. Bằng một siêu nỗ lực để không cắn môi, tôi tiến dến chỗ anh, trong đầu luôn nhó rằng Anastasia Steele ở Clumsyville đang mang giày cao gót.

"Thật bất ngờ." Anh nói, hơi cúi xuống hôn phớt lên má tôi. "Chiếc đầm, cô Steele ạ. Chắc thế."

Anh đỡ tay tôi cùng hướng về một chiếc bàn cao, khá biệt lập, rồi ra dấu gọi phục vụ.

"Em uống gì?"

Môi tôi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ trong khi nhấc người ngồi lên ghê.

Tốt – Cuối cùng anh cũng biết hỏi.

"Em sẽ uống món anh đang uống."

Ha! Tôi vừa có thể tỏ ra dễ thương vừa vẫn là mình. Thích thú, anh gọi một ly Sancerre nữa rồi ngồi lên ghế, đối diện tôi.

"Ở đây, họ có một hầm rượu tuyệt ngon." Anh nói.

Chống khuỷu tay lên bàn, anh khỏ nhẹ những ngón tay lên môi, mắt anh sống động những xúc cảm không thể đoán nổi. Và thế này thì... từ anh có gì đó tương tự như lực kéo, như sự tiếp điện cho phần sâu thẳm đâu đó trong tôi. Tôi cựa người khó chịu trong cái nhìn chăm chú của anh, tim tôi loạn nhịp. Tôi phải bình tĩnh mới được.

"Em căng thẳng à?" Anh hỏi nhỏ.

"Vâng."

Anh chồm đến.

"Tôi cũng thế." Anh thì thầm như thể đang tiết lộ một bí mật.

Mắt tôi chớp lấy ánh mắt anh. Anh? Căng thẳng? Không hề. Tôi chớp mắt, anh nhếch một nụ cười nửa miệng, đầy quyến rũ với tôi. Phục vụ mang ly rượu của tôi đến cũng một dĩa nhỏ các loại đậu và một đĩa ô liu.

"Chúng ta sẽ làm gì đây ạ?" Tôi hỏi. "Xử lý từng điểm một trong danh sách của em nhé."

"Vẫn nóng nảy như mọi khi, cô Steele."

"À, vậy có lẽ em nên bắt đầu đưa đẩy bằng việc hỏi thăm thời tiết hôm nay."

Anh mỉm cười, những ngón tay mảnh mai nhặt lấy một quả ô liu. Anh đưa quả ô liu vào miệng, mắt tôi dõi theo môi anh, chiếc miệng ẩy, từng trên miệng tôi... và nhiều nơi khác trên khắp cơ thể tôi. Tôi đỏ mặt.

"Tôi nghĩ hôm nay thời tiết đặc biệt tuyệt vời." Anh châm chọc.

"Ngài trêu tôi đấy à, ngài Grey?"

"Đúng thế, thưa cô Steele."

"Anh biết hợp đồng này hoàn toàn bất hợp pháp mà."

"Tôi biết rất rõ điều đó, cô Steele."

"Anh đã bao giờ nói với em điều đó chưa?"

Anh cau mày.

"Em nghĩ tôi sẽ ràng buộc em vào những điều em không muốn làm, rồi sau đó vờ vĩnh rằng chúng ta đã có những ràng buộc pháp lý với nhau à?"

" Ơ... vâng."

"Em không đánh giá đúng tôi rồi, phải không nhỉ?"

"Anh chưa trả lời câu hỏi của em."

"Anastasia, hợp đồng có hợp pháp hay không chẳng quan trọng. Nó chỉ là một thỏa thuận mà tôi muốn cùng em thực hiện – những gì tôi muốn ở em và những gì em có thể mong đợi từ tôi. Nếu em không thích, đừng ký. Nếu em đã ký, sau đó nhận ra mình không thích nữa, vẫn có đủ điều khoản đảm bảo em được ra đi. Ngay cả trong trường hợp có ràng buộc về pháp lý, em có nghĩ rằng tôi sẽ lôi em ra tòa, khi em đã nhất quyết ra đi?"

Tôi tợp một ngụm rượu lớn. Tiềm thức vỗ bộp vào vai tôi. Dùng đến mưu trí đi. Đừng có uống nữa.

"Những mối quan hệ kiểu này được xây dựng trên sự trung thực và lòng tin thôi." Anh nói tiếp.

"Nếu em không tin tưởng tôi – đủ tin để cảm nhận được tôi đang tác động đến em sâu sắc thê nào, thì chúng ta có thể đi với nhau được bao xa, tôi có thể đưa em đến đâu được, nếu em không trung thực với tôi và như vậy nghĩa là chúng ta không thể tiến hành việc này."

Trời ạ, chúng tôi đang nhanh chóng kết thúc chuyện này. Anh ấy có thể đưa mình đến đâu nữa. Ối. Ý anh là sao?

"Cho nên rất đơn giản, Anasatasia. Tin tôi hoặc không?" Mắt anh cháy bừng lên, rực lửa.

"Anh cũng nói chuyện tương tự thê này với, ưm.. mười lăm người kia?"

"Không"

"Sao lại không?"

"Vì tất cả đều có sẵn tố chất phục tùng. Họ biết họ cần gì từ mối quan hệ với tôi và tôi muốn gì ở họ."

"Có một dịch vụ cung cấp những đối tượng này à? Dịch vụ 'Chúng tôi là Người Phục Tùng'?"

Anh bật cười.

"Không hẳn thế."

"Thế còn bây giờ?"

"Đó có phải là việc em muốn thảo luận không? Chúng ta có thể đi vào trọng tâm chăng? Các phát sinh của em, như em muốn."

Tôi nuốt ực. Mình có tin anh ta không? Có phải toàn bộ vấn đề chỉ là thế – lòng tin? Chắc chắn phải có hai chiều. Tôi nhớ sự cáu kỉnh của anh khi tôi gọi cho José.

"Em đói không?" Anh hỏi, lôi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.

Ôi không... thức ăn.

"Không."

"Em ăn rồi à?"

Tôi nhìn anh. Trung thực... Khỉ thật, anh ấy sẽ không thích câu trả lời này đâu.

"Chưa ạ." Tôi lí nhí.

Anh nheo mắt.

"Em phải ăn chứ, Anastasia. Chúng ta có thể ăn ở dưới này hoặc trên phòng tôi. Em thích ở đâu?"

"Em nghĩ nên ở đâu đó đông người, trên bãi cỏ."

Anh mỉm cười mỉa mai.

"Em nghĩ điều đó có thể ngăn được tôi sao?" Giọng anh nhỏ, quyến rũ một cách đầy đe dọa.

"Em mong thế."

"Sang đây, tôi đã giữ một phòng ăn riêng. Không có đông người đâu."

Anh cười bí hiểm, nhấc người ra khỏi ghế rồi đưa tay dữ tôi xuống.

"Cầm ly rượu theo, em." Anh dặn.

Nắm lấy tay anh, tôi bước khỏi ghế. Anh buông tay tôi ra, giữ bên khuỷu tay, đỡ tôi bước ngang qua quầy bar, bước đến một cầu thang rộng dẫn lên tầng lửng. Một thanh niên trong bộ đồng phục Heathman tiến đến.

"Lối này, thưa ngài Grey."

Tôi theo anh đi qua dãy ghế lông trong sảnh chờ. Chỉ là một bàn riêng thôi đấy. Phòng nhỏ nhưng lộng lẫy. Dưới ánh đèn lung linh, bàn trải khăn vải, ly pha lê, bộ đồ ăn bảng bạc và lọ hoa hồng trắng. Một sự quyến rũ đầy tinh tế và cổ điển toát ra cả căn phòng ốp gỗ. Người phục vụ kéo ghế cho tôi. Sau khi tôi yên vị, anh trải khăn lên đùi tôi. Christian ngồi đối diện. Tôi liếc trộm sang anh.

"Đừng có cắn môi." Anh làu bàu.

Tôi nhăn mặt. Khỉ gió. Tôi còn không biết mình đang làm thế.

"Tôi đã đặt món rồi. Hy vọng em không phiền."

"Không sao ạ." Tôi ưng thuận.

"Thật may là đôi khi em cũng rất ngoan ngoãn. Nào, chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?"

"Từ trọng tâm."

Tôi lại nhấp một hớp lớn rượu. Rượu quả thật rất ngon. Christian biết chọn rượu. Tôi nhớ ngụm rượu cuối anh trút cho tôi, trên giường. Từ trong suy nghĩ thầm ấy, mặt tôi từ từ đỏ lựng.

"ừ, từ những vấn đề của em."

Anh rút trong túi áo khoác ra một tờ giấy. Email của tôi. "Điều 2. Thông qua. Đây là quyền lợi của cả hai. Tôi sẽ cho sửa lại."

Tôi chớp mắt nhìn anh. Khỉ thật... chúng tôi sắp xem xét từng điểm một trong hợp đồng. Tôi không biết mình có đủ can đảm để thảo luận mặt đối mặt với anh không. Anh có vẻ nghiêm túc. Tôi nhấp thêm một hớp rượu cố dằn lòng lại. Christian nói tiếp.

"Về vấn đề sức khỏe tình dục của tôi, Người Phục Tùng trước đây của tôi đều phải kiểm tra máu, còn tôi thì vẫn kiểm tra điều đặn mỗi sáu tháng để phòng ngừa những nguy cơ sức khỏe mà em nói. Các kiểm tra mới đây đều tốt. Tôi cũng chưa bao giờ hút chích. Thật ra, tôi là người kịch liệt chống chuyện chích choác. Tôi có một chính sách liên quan đến việc hút chích rất nghiêm ngặt và không có ngoại lệ cho các nhân viên và tôi vẫn kiểm tra ngẫu nhiên họ." Cha mẹ ơi... cỗ máy kiểm soát cũng nổi cáu. Tôi chớp mắt nhìn anh, hoang mang.

"Tôi cũng chưa bao giờ truyền máu. Điều đó giải đáp được câu hỏi của em chưa?"

Tôi gật đầu, vô cảm.

"Điểm tiếp theo, tôi đã nói ban nãy rồi. Em có thể đi bất cứ lúc nào, Anastasia. Tôi sẽ không ngăn em. Tuy nhiên, nếu em đi, vậy là xong. Em biết rồi đấy."

"Được." Tôi đáp khẽ.

Nếu tôi đi, vậy là xong. Suy nghĩ này cay đắng hơn tôi tưởng.

Phục vụ dọn món đầu tiên. Làm thế nào ăn nổi đây? Thánh thần ơi, anh đặt món hàu sống trên đá lạnh.

"Mong là em thích hàu." Giọng Christian trầm trầm.

"Em chưa ăn bao giờ."

Không bao giờ đâu nhé.

"Thế à? Tốt." Anh nhón lấy một con. "Tất cả những gì em cần làm là dựng lên thế này và nuốt. Tôi nghĩ em làm được."

Anh nhìn tôi chăm chú. Tôi biết anh muốn ám chỉ gì. Mặt tôi đỏ lựng lên. Anh vừa cười toe, vừa vắt mấy giọt chanh vào con hàu, nghiêng hàu lên miệng.

"Chà, ngon. Hương vị của biển." Anh cười với tôi rồi khích lệ. "Thử xem."

Vậy là không cần nhai à?

Không, Anastasia, không cần đâu.

Mắt anh lấp lánh sự hài hước. Những lúc này, nhìn anh thật trẻ trung.

Tôi cắn môi. vẻ mặt anh thay đổi lập tứcử Anh nhìn tôi nghiêm khắc. Tôi với lấy con hàu đằu tiên trong cuộc đời. Thôi được... sẽ qua thôi. Tôi vắt chanh vào hàu, nghiêng lên miệng. Phần thịt hàu chui tọt xuống cổ họng, tất cả, nước biển, muối, vị đặc trưng của chanh, chất thịt mềm ngọt... ôi. Tôi liếm môi, anh vẫn nhìn tôi chăm chăm, đáy mắt vần vũ mây đen.

"Thế nào?"

"Em ăn con nữa." Tôi đáp gọn.

"Cô gái ngoan." Anh nói đầy tự hào.

"Anh chủ ý chọn món này à? Có phải hàu nổi tiếng là món giúp tăng cường khả năng tinh dục?"

"Tôi không chủ ý đâu, món này nằm ở đầu thực đơn thôi. Ở bên em, tôi không cần thuốc kích dục. Tôi nghĩ em cũng biết thê bởi tôi có cùng tác dụng như vậy với em." Anh đáp. "Chúng ta đến đâu rồi?"

Anh liếc sang tờ email trong khi tôi lấy tiếp một con hàu nữa.

Anh ấy cũng có tác động như thế với mình. Mình củng gây ảnh hưởng như thế đến anh... chà.'

"Tuân phục trong mọi việc. Phải, tôi muốn em làm thế. Tôi cần em làm thế. Hãy nghĩ chuyện đó tương tự như trò đóng vai, Anastasia."

"Nhưng em sợ anh làm em đau."

"Đau thế nào?"

"Thể xác." Và cả tâm hồn nữa.

"Em thật sự nghĩ tôi sẽ làm thê sao? Làm gì đó vượt khỏi ngưỡng chịu đựng của em à?"

"Anh nói anh từng làm bị thương ai đó rồi."

"Đúng. Chuyện đó lâu rồi."

"Anh làm cô ấy bị thương thể nào?"

"Tôi treo cô ấy lên trần. Có vẻ đó cũng là một trong những thắc mắc của em. Việc treo lên đó – đã có các chốt móc trong phòng giải trí. Và dây thừng. Một trong những sợi dây xiết quá chặt."

Tôi đưa tay lên, ngăn anh lại.

"Em không muốn nghe nữa. Anh sẽ không treo em lên chứ?"

"Không, nếu em không muốn."

"Được."

"Vậy còn vâng lời, em nghĩ em làm được không?"

Anh nhìn tôi, ánh mắt anh sâu hút. Vài giây dừng lại. "Em sẽ cố." Tôi thì thầm.

"Tốt." Anh mỉm cười. "Nào tiếp, đến thời hạn. Một tháng thay vì ba, mà em còn muốn một cuối tuần không ở hên tôi, thế thì không đủ để làm gì cả. Tôi không nghĩ trong từng đó thời gian tôi có thể xa em một tuần nào đâu. Bây giờ thôi, tôi cũng đã không chịu nổi rồi."

Anh dừng lại.

Anh ấy không thể xa mình? Gì cơ?

"Chỉ một ngày cuối tuần của mỗi tháng thôi, được không? Và đổi lại cho tôi một ngày giữa tuần, cũng trong tuần đó?"

"Được."

"Và hãy cân nhắc ba tháng luôn nhé. Nếu không thích, em vẫn có thể dừng lại bất kỳ lúc nào mà."

"Ba tháng?"

Cảm thấy như đang bị ai thúc ép, tôi tợp thêm một hơi rượu nữa, lấy thêm cho mình một con hàu. Có lẽ tôi nên học cách thích điều này.

"Sự độc đoán, đó chỉ đơn giản là một từ thôi và tựu trung lại chỉ có nghĩa là biết vâng lời. Điều đó chỉ nhằm giúp em xác tín rằng tôi ở đâu. Và tôi muốn em biết rằng một khi em đã ưng thuận trở thành Người Phục Tùng, tôi sẽ làm điều tôi muốn với em. Em phải tuân phục và hài lòng. Đó là lý do em cần tin tôi. Tôi sẽ giao hợp với em, bất cứ lúc nào, bất cứ cách nào và bất cứ ở đâu tôi muốn. Tôi sẽ phạt em vì em cư xử kém. Tôi sẽ huấn luyện em để em làm tôi vui lòng.

Tôi biết em chưa từng làm chuyện này. Bắt đầu, chúng ta sẽ chậm thôi, tôi sẽ giúp em. Chúng ta sẽ xây dựng những tình huống khác nhau. Tôi cần em tin tôi nhưng ngưực lại, tôi cũng biết tôi phải làm cho em tin và tôi sẽ làm như thế.

Từ "hay những mục đích khác" – lần nữa, chỉ để em luôn nhớ rằng dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra."

Anh ấy nói say sưa, như thôi miên. Rõ ràng chuyện này rất ám ảnh anh ấy... cái cách anh biểu hiện... Tôi không thể rời mắt khỏi anh. Anh vô cùng, vô cùng tha thiết với chuyện này. Chợt anh dừng lại và nhìn tôi.

"Tiếp tục nhé?" Anh hỏi khẽ, giọng dày, ấm và gợi tình.

Anh nhấp một ngụm rượu, tia nhìn vẫn hướng về tôi.

Cậu phục vụ đến bên cửa, Christian gật đầu ra dấu cho phép dọn bàn.

"Cô muốn dùng thêm rượu không?"

"Tôi phải lái xe."

"Vậy mời cô dùng nước nhé."

Tôi gật đầu đồng ý.

"Nước trắng hay nước có ga?"

Có ga.

Cậu phục vụ quay đi.

"Em ít nói quá." Anh khẽ nói.

"Còn anh nói rất nhiều."

Anh mỉm cười.

"Kỷ luật. Đó là sự tinh tế nằm giữa thú vui và nỗi đau, Anastasia. Đấy là hai mặt của một đồng xu, có cái này thì không có cái kia. Tôi sẽ cho em thấy nỗi đau vui thú đến mức nào. Em không tin nhưng đó chính là ngụ ý của tôi về lòng tin. Thoạt đầu có thể là nỗi đau nhưng không có gì không thể xử lý được. Lần nữa, đây lại là chuyện lòng tin. Em có tin tôi không, Ana?"

Ana!

"Có, em tin."

Tôi đáp lập tức, không kịp ngần ngại... bởi đó là sự thật tôi thật sự tin anh.

"Thế thì." Trông anh nhẹ nhõm hẳn. "Vấn đề còn lại chỉ là các tiểu tiết thôi."

"Những tiểu tiết quan trọng."

"Được, cùng xem xét nhé."

Đầu tôi bập bềnh trong mỗi lời anh nói. Lẽ ra tôi nên mang theo máy ghi âm của Kate để sau này còn nghe lại. Quá nhiêu thông tin, quá nhiều điều phải hiểu. Người phục vụ trở lại với món kê tiếp: cá moruy đen, măng tây và khoai tây nghiền với nước sốt Hà Lan. Chưa lúc nào tôi thấy mình ghét đồ ăn đến thế.

Tôi nêm một miếng thức ăn trong đĩa rồi uống luôn một hơi nước dài, tha thiết ước g nước là rượu.

"Các quy định. Bàn về quy định nhé. Thực phẩm sẽ là đối tượng phá vỡ hợp đồng?"

"Vâng."

"Vậy có thể tôi sẽ điều chỉnh nội dung này thành em sẽ ăn ít nhất ba bữa một ngày?"

"Không."

Tôi sẽ không nhân nhượng điều này. Sẽ không ai được ra lệnh cho tôi phải ăn gì. Giao hợp thế nào, thì được, nhưng ăn... không, không đời nào.

Anh mím môi.

"Tôi cần biết rằng em không đói."

Tôi nhăn mặt. Tại sao chứ?

"Anh cũng phải tin em."

Anh chăm chú nhìn tôi một lúc rồi thở hắt ra.

"Hay đấy, cô Steele." Anh khẽ nói. "Tôi nhượng bộ khoản thực phẩm và ngủ."

"Đó là chuyện của áp đặt/phục tùng. Em sẽ phải quen với điều đó."

Quen nổi không?

"Sao em không được chạm vào anh?"

"Vì em không thể."

Miệng anh mím lại thành một nét ương ngạnh.

"Có phải vì quý bà Robinson không?"

Anh nhìn tôi giễu cợt.

"Sao em nghĩ thế?" Và lập tức anh hiếu ngay. "Em nghĩ bà ấy làm tôi bị sang chấn tâm lý?"

Tôi gật.

"Không, Anastasia. Bà ấy không phải là lý do. Hơn nữa, bà Robinson không làm chuyện tồi tệ gì với tôi cả"

Ớ... nhưng với tôi thì có. Tôi trề môi.

"Cho nên việc này không liên quan gì đến bà ấy."

"Tôi khiến em có quá nhiều điều lo nghĩ phải không?" "Vâng." Tôi bỗng không muốn ăn thêm nữa. Buông dao nĩa, khoanh tay đặt lên bàn.

"Em ăn đủ rồi."

"Ba con hàu, bốn miếng cá, một cọng măng tây, không khoai tây, không đậu, không ô liu trong khi cả ngày đã không ăn gì. Rồi em bảo tôi phải tin em."

Hay chưa. Anh ta vẫn quan sát mình.

"Christian, làm ơn, không phải ngày nào em cũng ngồi bàn bạc những chuyện thế này."

"Tôi cần em có sức bền và khỏe mạnh, Anasatasia."

"Em biết."

"Còn bây giò', tôi muốn lột hết quần áo trên người em."

Tôi nuốt ực. Lột tôi khỏi chiếc áo của Kate. Một lực kéo sâu thẳm trong bụng dưới đang dấy lên. Các vòng cơ giờ đã trở nên quen thuộc thắt lại cùng những lòi anh nói. Anh ấy thành thạo về tình dục đến độ kinh ngạc – ngay cả khi tôi đã biết trước điều đó.

"Em không nghĩ đó là ý hay." Tôi thì thào, "vẫn chưa dùng tráng miệng mà."

"Em muốn tráng miệng?" Anh khịt mũi.

"Vâng."

"Em có thể là món tráng miệng." Anh gợi ý.

"Em không chắc em đủ ngọt ngào."

"Anastasia, em ngọt đậm đà. Tôi biết."

"Christian. Anh dùng tình dục như một thứ vũ khí. Như thê là không công bằng." Tôi lí nhí, nhìn chăm chăm những ngón tay mình rồi ngẩng lên tìm anh.

Anh nhướng mày, ngạc nhiên. Tôi cảm thấy anh đang suy nghĩ điều tôi nói. Anh chống cằm đăm chiêu.

"Em nói đúng. Tôi có làm thế. Trong cuộc đời em sử dụng tất cả những gì em biết, Anastasia. Điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc tôi thèm muốn em vô cùng. Ở đây. Bây giờ."

Tại sao chỉ với giọng nói thôi, anh ta cũng có thể quyến rũ được mình? Tôi thở dồn dập – máu nóng tuôn phừng phừng trong mạch, các dây thần kinh lách tách.

"Tôi muốn thử mọi thứ." Anh thở.

Tôi nhăn mặt. Anh ta vừa tống cho mình một mớ thứ để cân nhắc và giờ thì thế này đây.

"Nếu là người của tôi, em sẽ không phải suy nghĩ những chuyện này nữa. Mọi việc sẽ dễ dàng hơn." Giọng anh mềm mại, gợi tình. "Tất cả những quyết định này, tất cả những suy nghĩ mệt mỏi này, hãy bỏ lại phía sau. Việc "chuyện này có đúng không? Có nên xảy ra ở đây không? Có thể xảy ra bây giờ được không". Em không phải bận tâm một mảy may gì về những tiểu tiết đó. Đó là điều mà tôi sẽ làm với tư cách Người Áp Đặt. Và bây giờ, tôi biết em muốn tôi, Anastasia." Tôi rúm người lại. Sao anh có thể nói thế?

"Tôi có thể nói thể bởi vì..."

Trời đất ơi, anh ta đang trả lời câu mà tôi không hề hỏi thành tiếng. Anh là phù thuỷ chắc?

"... cơ thể em phản bội em. Em đang khép chặt hai dùi lại, em đỏ mặt, em thở dồn dập."

Thôi, thôi, thể là đủ lắm rồi.

"Sao anh biết được đùi em?" Tôi lí nhí, giọng ngờ vực. Chần tôi ở dưới bàn, ơn trời.

"Tôi nhận ra khăn trải bàn đang trượt và cả bằng nhiều năm kinh nghiệm nữa. Tôi nói đúng, phải không?"

Tôi đỏ mặt, cúi nhìn tay mình. Trong trò chơi quyến rũ này, đó là nhược điểm của tôi. Anh là người duy nhất biết và hiểu luật. Tôi quá ngờ nghệch và thiếu kinh nghiệm. Người duy nhất tôi có thể trông mong là Kate mà cô ấy lại chưa từng có cái trò nhấm nhẳng này với đàn ông. Những đối tượng nào khác tôi có thể trông đợi ư? Toàn là nhân vật hư cẩu: Elizabeth Bennet sẽ cảm thấy bị xúc phạm, Jane Eyre quá khiếp hãi, còn Tess, muốn chết đi được, như tôi bây giờ. "Em chưa ăn xong món cá."

"Không lẽ em lại thích món cá hơn tôi?"

Tôi ngước lên nhìn anh, mắt anh ánh lên cường độ tan vàng rã đá muốn tôi phải tuần phục.

"Tưởng anh muốn em ăn sạch đĩa."

"Ngay bây giờ, cô Steele, tôi không quan tâm đến việc cô đang ăn cái quái gì."

"Christian. Anh chơi ăn gian đấy."

"Tôi biết. Lúc nào cũng thế mà."

Nữ thần nội tại nhăn nhó với tôi. Cậu cũng có thể làm thế chứ sao, nàng dỗ dành – mang gậy ông ra đập lưng ông xem. Được không nhỉ? Hay đấy. Làm gì bây giờ? Sự thiêu kinh nghiệm là một trở ngại lởn vởn quanh cổ tôi. Ghim một cọng măng tây đưa lên miệng, tôi nhìn thẳng vào anh cắn môi. Rồi thật chậm, tôi đưa một đâu ngọn măng tây vào miệng mình, ngậm nhè nhẹ.

Mắt Christian chỉ hơi trợn lên một chút nhưng tôi vẫn phát hiện được.

"Anastasia. Em làm gì đấy?"

Tôi cắn đứt một đâu măng.

"Ăn phần măng của em."

Christian hơi nhổm dậy.

"Tôi nghĩ cô đang đùa với tôi, cô Steele."

Tôi vờ ngây thơ.

"Em chỉ đang cố ăn hết thức ăn thôi, ngài Grey."

Cậu phục vụ chọn đúng thời điểm ấy để gõ cửa và không được phép vào. Christian cau mày nhìn cậu vài giây rồi cuối cùng cũng gật, cậu vào dọn bàn. Sự có mặt của cậu đã phá vỡ khoảnh khắc đó. Thế là, tôi chộp đúng giây phút quý báu đó để tháo chạy. Tôi phải thoát thân. Cuộc gặp mặt này rồi sẽ chỉ đi đến một kết thúc duy nhất nếu tôi ở lại, sau cuộc thảo luận này, giờ tôi phải thiết lập đường biên tự vệ. Cơ thể tôi thèm thuồng sự đụng chạm của anh bao nhiêu, tâm trí tôi càng vẫy vùng chống cự bấy nhiêu. Tôi cần có một khoảng cách nhất định để suy ngẫm những điều anh nói. Tôi vẫn chưa có quyết định mà trước sự cám dỗ lẫn sự am tường về nhục cảm của anh, điêu đó càng chẳng dễ dàng gì.

"Em muốn dùng tráng miệng chứ?"

Christian hỏi, lịch sự hơn lúc nào hết nhưng ánh mắt thì sẳc lẻm.

"Không, cảm ơn. Em nghĩ em nên đi."

Tôi nhìn tay mình.

Anh không thể giấu nổi ngạc nhiên.

Cậu phục vụ vội vã dọn bàn và rời đi.

"Vâng."

Đó là một quyết định đủng. Nếu tôi ở lại, cùng anh trong một căn phòng, anh nhất định sẽ không buông tha cho tôi. Tôi dứt khoát đứng dậy.

"Mai chúng ta đều phải đến lễ tốt nghiệp."

Christian cũng đứng bật dậy, đúng như phép xã giao đã thâm căn cố đê trong anh.

"Tôi không muốn em đi."

"Xin anh mà... em phải đi."

Tại sao?

"Vì anh vừa nói ra quá nhiều điều phải suy nghĩ... và em cần có một độ lùi để suy nghĩ."

"Tôi muốn em ở lại." Giọng anh đầy đe dọa.

"Đúng thế, anh có thể dễ dàng làm thế nhưng em không muốn."

Anh chải tay vào tóc, nhìn tôi thận trọng.

"Xem nào, khi em ngã vào phòng tôi trong buổi phỏng vấn, em toàn "vâng, thưa ngài" "không, thưa ngài". Tôi đã nghĩ em có tố chất của một Người Phục Tùng. Nhưng sai lầm khủng khiếp, Anastasia. Tôi không chắc rằng trong cơ thể tuyệt vời này có chút mầm mống nào."

Anh chầm chậm tiên về phía tôi trong khi giọng anh, lòi anh căng thẳng.

"Có lẽ anh nói đúng." Tôi thở.

"Tôi muốn một cơ hội để khám phá năng lực của em." Anh nói, mắt nhìn tôi chăm chăm. Anh đưa tay lên, ve vuốt mặt tôi, ngón cái mơn man môi dưới của tôi. "Tôi không biết cách nào khác, Anastasia. Tôi là như thế."

"Em biết."

Anh cúi xuống định hôn tôi nhưng trước khi môi chạm môi, anh dừng lại. Mắt anh kiếm tìm tôi, ham muốn, van nài. Tôi nhón người về phía anh, và chúng tôi hôn nhau, và vì không biết liệu có còn cơ hội nào nữa để hôn anh, tôi buông mình vào nụ hôn – tay tôi tự do lùa tay vào tóc anh, ôm chặt anh về phía mình, miệng tôi há ra, lưỡi tôi quấn quýt lưỡi anh. Tay anh bấu vào gáy tôi, đẩy nụ hôn thêm dài, đáp lại sự nồng nhiệt của tôi. Tay còn lại trượt dài theo lưng tôi,, xuống dưới eo, áp tôi vào sát cơ thể anh.

"Không thể thuyết phục em ở lại sao?" Anh nói trong hơi thở giữa những nụ hôn.

"Không."

"Qua đêm với tôi."

"Mà không được đụng vào người anh? Không."

Anh rên rỉ.

"Không tin nổi!" Anh lùi lại, nhìn tôi thống thiết. "Sao tôi lại nghĩ em đang nói tạm biệt nhỉ?"

"Vì em sắp đi đây."

"Christian, em phải suy nghĩ. Em không biết mình có thể bắt đầu một quan hệ kiểu như anh muốn không."

Anh nhắm nghiền mắt lại, cụng trán lên trán tôi, cá hai chúng tôi đều đang cổ thở chậm lại. Lát sau, anh hôn lên trán tôi, hít một hơi thật dài, chuồi mũi vào tóc tôi rồi buông tôi ra, quay đi.

"Như ý cô, cô Steele." Anh nói, mặt lạnh băng. "Tôi sẽ tiễn cô ra sảnh."

Anh chìa tay ra. Tôi quay sang lấy túi rồi đặt tay mình vào tay anh. Trời ạ, chuyện sẽ kết thúc thế này sao? Tôi ngoan ngoãn theo anh qua phòng chờ, xuống sảnh, da đầu tôi như có kim châm, máu sôi trong mạch. Đây có lẽ là lần chùi tay cuối cùng nếu tôi quyết định là không. Tim tôi đau nhói trong ngực. Một bước ngoặt đau đớn. Khoảnh khắc có thể quyết định cả cuộc đời con người.

"Thẻ gửi xe?"

Tôi lấy thẻ trong túi, đưa cho anh, chuyển cho ngwoif phục vụ. Tôi len lén nhìn anh trong khi chờ đợi.

"Cảm ơn vì bữa tối." Tôi nói.

"Bữa tối rất vui, như mọi khi, cô Steele." Anh trả lời rất lịch sự dù trông anh như đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ.

Tôi ngước nhìn anh đăm đăm, cố khắc sâu vào ký ức hình ảnh đẹp đẽ này. Ý nghĩ có thể sẽ không còn được gặp anh nữa bám riết lấy tôi, làm tôi khổ sở. Anh bất ngờ quay lại, nhìn tôi chăm chăm, vẻ mặt vẫn lạnh tanh.

"Cuối tuần này em đến Seattle. Nếu em có quyết định đúng, có thể gặp lại em và Chủ nhật không?" Giọng anh do dự.

"Sẽ gặp lại. Biết đâu." Tôi thở.

Trong một tích tắc, anh thở phào rồi lại cau mặt.

Trời lạnh hơn rồi. Em không mang áo khoác sao?"

"Không."

Anh lắc đầu bực bội rồi cởi áo khoác ra.

"Mặc vào. Đừng để bị cảm."

Khi anh cởi áo khoác ra và choàng cho tôi, tôi cứ chớp mắt nhìn anh, lòng hồi tưởng khoảng thời gian trong văn phòng anh, anh cũng từng khoác áo cho tôi thê này - đó là lần đầu gặp anh – và cái lần đầu ấy giờ quay lại ám ảnh tôi. Thật ra, chẳng có gì khác biệt giữa lần khoác áo đó và lần khoác áo này, chỉ là sâu sắc hơn thôi. Áo anh vẫn ấm, to quá khổ và mùi của anh... thật quyến rũ.

Xe tôi đã đỗ sẵn phía trước. Christian trợn mắt.

"Em lái cái này à?" Anh hỏi đấy kinh ngạc.

Anh đưa tôi đến xe. Nhân viên lái xe trao cho tôi chìa khóa, Christian đưa cho anh ta ít tiền boa.

"Xe này được phép chạy trên đường à?" Anh nhìn tôi.

"Vâng."

"Em mang nó đến Seattle luôn à?"

"Vâng. Mang theo chứ."

"Có an toàn không đấy?"

"Vâng." Tôi cáu. "Tất nhiên đây là xe cũ. Nhưng đó là xe cảu em và nó vẫn được phép lưu thông. Dượng mua cho em đấy."

"Anastasia à, tôi nghĩ chúng ta có thể làm tốt hơn thế này."

"Ý anh là sao?" Tôi cảnh giác. "Anh không định mua xe cho em đấy chứ?"

Anh trừng mắt, hàm xiết lại, gắt. "Để xem."

Anh mở cửa, đỡ tôi vào xe, mặt khẽ cau lại. Tôi bỏ giày khỏi chân ròi quay mở kính xe. Anh vẫn đứng nhìn tôi, vó mặt vẫn lạnh tanh, mắt tối sầm.

"Đi an toàn." Anh khẽ tạm biệt.

"Tạm biệt, Christian."

Giọng tôi khàn đi vì những giọt nước mắt chưa trào ra – được mà, mình sẽ không khóc. Tôi mỉm cười với anh.

Tôi lái đi, ngực thắt lại, nước mắt bắt đầu tuôn, tiếng nức nở chỉ chực bật ra. Nước mắt đầm đìa trên mặt, tôi chi không hiểu vì sao mình khóc. Tôi đã giữ đúng quan điểm của mình. Mặc cho anh giải thích rất nhiều thứ. Anh đã nói rất rõ ràng. Anh thèm muốn tôi nhưng sự thật là tôi còn cần ở anh nhiều hơn thế. Tôi cần anh thèm muốn tôi đúng như tôi đã thèm muốn và khao khát anh, mà tự trong thâm tâm, tôi biết chuyện đó là không thể. Tôi đã quá tham vọng.

Tôi thậm chí còn không biết nên xếp anh vào vị trí nào trong cuộc đời mình. Nếu làm việc này... anh có phải là bạn trai tôi không? Tôi có thể giới thiệu anh với bạn bè mình không? Có thể vào quán rượu, rạp chiêu bóng, đi bowling với anh? E là không. Anh còn không để tôi chạm vào anh, không để tôi ngủ với anh. Tôi biết trước đây tôi chưa từng trải qua những chuyện này nhưng tôi thèm khát được như thế trong tương lai. Có điều, đó lại không phải là tương lai mà anh mong muốn.

Sẽ thế nào nếu tôi đồng ý, rồi sau ba tháng ấy, anh nói không, anh đã kịp khuôn tôi vào một hình mẫu nào đó không? Lúc đó tôi sẽ thấy thế nào? Trong ba tháng, tôi đầu tư tình cảm mình vào những việc mà tôi không chắc mình muốn làm. Rồi cuối cùng, khi anh từ chối, hợp đồng chấm dứt, tôi biết xoay sở thê nào với nỗi ê chề bị từ chối ấy? Nên có lẽ, cách tốt nhất là cố mà ra đi ngay từ bây giờ, khi vẫn còn nguyên vẹn.

Nhưng ý nghĩ không còn gặp anh nữa cứ dậy sóng trong lôi. Làm thế nào anh có thể can dự vào lòng tôi sâu sắc đến thế? Đó không thể chỉ là chuyện tình dục... nhất định thế. Tôi gạt vội nước mắt. Tôi không muốn đo lường tình cảm mình dành cho anh nữa. Tôi sợ những gì mình không lường trước được nếu chấp thuận chuyện này. Mình phải làm gì đây?

Tôi dừng xe trước căn hộ hai tầng của mình. Không có đèn. Chắc Kate đi đâu đó. Tôi thấy nhẹ nhõm. Tôi không muốn bị bắt gặp đang khóc. Thay đồ xong, tôi mở máy, trong hộp thư đã có tin nhắn của Christian.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Tối nay

Ngày: 25 tháng 5 2011 22:01

Đến: Anastasia Steele

Tôi không hiểu vi sao tối nay em lại bỏ đi. Tôi đã thật lòng mong đợi em hài lòng với những gì tôi giải đáp. Tôi biết đã khiến em có quá nhiều điều phải suy tính, rất nóng lòng chờ em cân nhắc nghiêm túc lời đề nghị của tôi. Tôi thật sự muốn làm việc này. Chúng ta sẽ cùng bắt đầu từ từ nhé.

Hãy tin tôi.

Chrỉstian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Email của anh làm tôi càng nức nở hơn. Tôi không trả lời. Đơn giản vì không biết phải nói gi với anh bây giờ. Tôi tự thấy mình lóng ngóng trong bộ đồ mặc nhà, choàng áo khoác của anh bên ngoài, rồi leo lên giường. Tôi nắm, nhìn trân trần vào bóng tối và nhớ đến những làn anh đã cảnh báo tôi phải tránh xa anh ra.

Anastasìa, cô nên tránh xa tôi ra. Tôi không phải là người dành cho cô.

Tôi không chơi trò bạn gái.

Tôi không phải kiểu đàn ông dâng hiển trái tim và tặng hoa.

Tôi không ân ái.

Đây là tât cả những gì tôi biết.

Tôi lặng thầm khóc trong gối, chính nó, điều cuối cùng tôi nhớ. Đây cũng là tất cả nhửng gì tôi biết. Biết đâu chúng tôi có thể cùng nhau sống một cuộc đời mới.

Chương 14

Christian đứng trước mặt tôi, tay nắm chặt roi da. Trên người anh mặc độc một chiếc Levis cũ bạc thếch xé tả tơi. Anh nhịp nhịp cây roi vào lòng bàn tay, mắt chằm chằm nhìn tôi. Anh mỉm cười, nụ cười đắc thắng. Tôi không tài nào cử động được. Trên người tôi không một mảnh vải che thân, tay chân bị cùm khóa vào cái giường bổn chân rất rộng. Anh tiến đến, rê đầu roi dọc từ trán xuống mũi tôi, mùi da xộc vào mũi, rồi lại trườn xuống đôi môi tôi, đang mở ra, hổn hển.

Anh thọc đầu gậy vào miệng tôi, tôi có thể nếm được vị da mềm mượt, ngầy ngậy.

"Mút đi." Anh ra lệnh, giọng nhẹ nhàng. Môi tôi riết lấy đầu gậy theo lệnh anh.

"Đủ rồi." Anh rít lên.

Tôi lại càng hổn hển hơn khi anh rút gậy khỏi miệng tôi, rê xuống cằm, xuống cổ, xuống dưới yết hầu. Anh dừng ở đó, chầm chậm xoay tròn đầu gậy rồi tiếp tục rê gậy xuống cơ thể tôi, dọc theo đường giữa hai bầu ngực, bụng trên rồi xuống rốn. Tôi thở dồn, quằn quại, giằng co với sợi dây trói đang thắt cổ tay và mắt cá chân mình. Anh vẽ một vòng tròn quanh rốn tôi rồi tiếp tục quét đầu dây xuống lông mu, xuống âm vật. Anh vút nhẹ, roi bật một phát đau ngọt vào điểm nhạy cảm, và tôi lao thẳng lên đỉnh, sáng lòa, la hét trong cơn cực khoái.

Tôi đột ngột tỉnh dậy, hụt hơi, đầm đìa mồ hôi và chìm trong cơn dư chấn cực khoái. Quỷ thần ơi. Tôi quay cuồng. Cái quái quỷ gì vừa xảy ra? Tôi chỉ có một mình trong phòng ngủ. Làm sao? Tại sao? Tôi ngồi bật dậy, hốt hoảng, choáng váng... Đã sáng rồi. Tôi liếc nhìn đồng hồ – tám giờ. Tôi ôm đầu. Tôi không nghĩ mình cũng có lúc mơ thấy giấc mơ hoan lạc thê này. Có phải vì thức ăn không? Có lẽ món hàu và những thông tin thu thập trên mạng đã làm nên giấc mơ ẩm ướt này. Hoang mang. Tôi không biết có thể đạt cực khoái trong mơ.

Kate đang lăng xăng trong bếp khi tôi bước vào.

"Ana, có sao không? Trông cậu lạ lắm. Có phải cậu đang mặc áo khoác của Christian không đấy?"

"Tớ không sao." Khỉ thật, cái tội không chịu soi gương. Tôi tránh ánh mắt sắc lẻm của Kate. Đầu óc vẫn còn quay cuồng với giấc mơ sáng nay. "ừ, áo của Christian đấy."

Cô ấy cau mặt. "Cậu ngủ được không?"

"Không ngon lắm."

Tôi bắc ấm nước sôi. Tôi cần trà. "Bữa tối qua thế nào?" Bắt đâu rồi đấy.

"Bắt đầu bằng món hàu, rồi đến cá tuyết, tóm lại toàn cá." "Chậc... tớ ghét hàu. Mà tớ cũng chẳng quan tâm đến thức ăn. Christian thế nào? Các cậu nói về chuyện gì?"

"Anh ấy khá chu đáo." Tôi dừng lại, không biết nói gì nữa. Rẳng đó là một anh chàng "sạch sẽ" không dính HIV, rằng anh ấy bị lậm trò sắm vai, muốn tôi răm rắp tuân theo mọi lời anh ấy bảo, rằng anh ấy từng làm một cô nào đó bị thương khi treo cô ta lên trần phòng giải trí, và rằng anh ấy muốn giao cấu với tôi ngay tại phòng ăn. Đó liệu đã phải lả một tóm tắt chuẩn chưa nhỉ? Tôi cõ bình tĩnh nhớ lại những gì đã cùng Christian trải qua mà có thể chia sẻ được với Kate.

"Anh ấy không thích chiếc VVanda của mình."

"Ai mà thích cho nổi, Ana! Chuyện đó cũ rích rồi. Đừng ngại nữa, nàng à. Kể đi."

"Kate ơi, tụi tớ nói bao nhiêu là chuyện. Cậu biết mà, anh ta cầu kỳ chuyện ăn uống lắm. Cũng may, anh ấy thích chiếc đầm của cậu." Ấm nước reo sôi. Tôi pha cho mình một tách trà. "Cậu uống trà nhé? Muốn tớ góp ý bài diễn văn của cậu không?"

"ừ, nghe nhé. Tớ vừa làm xong tối qua ở Becca đấy. Để tớ đi lấy. À, pha trà cho tớ với." Kate vọt khỏi nhà bếp.

Phùuu, Katherine Kavanagh vừa bị xao nhãng. Tôi cắt một khoanh bánh mì, ấn vào lò nướng. Tôi chợt đỏ mặt về giấc mơ sống động vừa rồi. Trời đất thiên địa hỡi, thế nghĩa là sao?

Đêm qua tôi trằn trọc mãi. Đầu ong ong nhũng chọn lựa khác nhau. Tôi bối rối quá. Ý tưởng của Christian về mối quan hệ này chẳng khác gì một đề nghị công việc. Có giờ làm, có bảng mô tả công việc, và cả một quy trình làm việc còn hơn cả khắc nghiệt. Không phải việc tôi nhìn thấy trước mối tình đầu của mình thê nào – nhưng, tất nhiên, Christian không hề biết thể nào là lãng mạn. Nếu tôi nói vói anh rằng tôi muốn bên anh lâu hơn nữa, anh có thể sẽ từ chối... và tôi cũng có thể hủy hoại những gì anh mong đợi. Đó là điêu tôi băn khoăn nhất, bởi tôi không hề muốn mất anh. Mà tôi cũng không chắc mình có đủ tinh thần phục tùng ý anh không – và xa hơn, cả cây gậy và chiếc roi cũng làm tôi nhụt chí. Tôi nhát đòn, tôi sẵn sàng tránh xa cả trăm thước chí cần không bị đau. Tôi đoán trong giấc mơ... có phải sẽ xảy ra như thế không? Nữ thần nội tại nhảy tưng tưng, miệng lảm nhảm một cách phấn khích bảo tôi ừ đi, ừ đi.

Kate mang laptop trở lại nhà bếp. Tôi tập trung nhai bánh mì và kiên nhẫn lẳng nghe diễn văn từ biệt của Kate.

Khi dượng Ray đến, tôi đã chỉnh tề và sẵn sàng đi. Tôi mở cửa, thấy dượng đã đứng trước cổng, lúng túng trong bộ lễ phục. Một niềm cảm kích và tình yêu thương ấm áp dành cho người đàn ông giản dị này chợt dậy lên trong tôi. Tôi đưa hai tay ra, ào về phía ông đầy trìu mến. Ông bị xô bật ra sau, sửng sốt.

"Chà, Annie, ba cũng mừng lắm." Ông nói khi ôm lấy tôi. Ông giữ tay trên vai tôi, đấy tôi lui lại rồi quan sát từ đầu đến chân, nhăn mày lại. "Con khỏe chứ, con gái?"

"Tất nhiên rồi, ba. Con gái nào không vui khi gặp ba mình cơ chứ?"

Ông cười, khóe mắt hằn dấu chân chim, theo tôi vào nhà.

"Trông con đẹp lắm." Ông nói.

"Váy của Kate ạ." Tôi nhìn xuống chiếc váy hở lưng, có dây buộc cổ màu xám.

Ông cau mày.

"Kate đâu?"

"Cô ấy sang trường rồi. Kate đọc diễn văn nên phải đi từ sớm."

"Chúng ta cũng đi luôn chứ?"

"Ba, còn đến nửa tiếng nữa. Ba uống trà đã. Kể con nghe chuyện ở Montesano đi cha. Ba lái xe xuống đây thê nào?"

Ray dừng xe ở bãi đỗ của trường, chúng tôi hòa vào dòng người vận lễ phục màu đen và đỏ bước vào phòng thể dục.

"Chúc con may mắn, Annie. Trông con căng thẳng quá. Con sắp phải làm gì à?"

Trời ạ... sao đột nhiên hôm nay dượng Ray cũng biến thanh một quan sát viên tinh tường thế?

"Không, ba ạ chỉ vì hôm nay là ngày trọng đại mà." và mình sắp gặp anh ấy.

"ừ, bé con của ba có bằng cử nhân rồi đấy. Ba tự hào lắm, Annie."

"Vâng.. cảm ơn, ba."

Mình yêu dượng biết bao.

Phòng thể dục chật ních người. Dượng Ray rẽ sang dãy ghế dành cho người thân và những người đến chúc mừng còn tôi thì loay hoay tìm chỗ ngồi. Tôi vận lễ phục tốt nghiệp màu đen, đội mũ và cảm thấy khá an toàn trong bộ trang phục lạ hoắc này. Trên sân khấu vẫn chưa có ai nhưng các dây thần kinh của tôi đã căng ra. Tim tôi đập thình thịch, hơi thở dồn dập. Anh đang ở đây, đâu đó. Tôi đoán Kate đang nói chuyện với anh, hay có thể đang thăm dò gì đó. Tôi tìm được chỗ ngồi giữa đám bạn có cùng ký tự s. Ngồi ở hàng ghế thứ hai đủ cho phép tôi lẩn sau mọi người. Tôi quay ra sau, bắt gặp dượng Ray cao vượt hẳn mọi người. Tôi vẫy tay với ông. Ông nửa vẫy tay nhận ra, nửa vẫy tay mừng tôi. Tôi ngồi xuống ghế và đợi.

Khán phòng nhanh chóng đầy ẳp người, những âm thanh sôi động ngày một to hơn, ồn ã hơn. Hàng ghế đầu tiên kín người. Hai bên tôi, cũng mừng, là hai cô bạn chưa quen ở khoa khác. Rõ là họ khá thân nhau nên không ngừng trò chuyện bên tai tôi.

Đúng mười một giờ, thầy hiệu trưởng và ba phó hiệu trưởng xuất hiện trên sân khấu cùng một số giáo sư, tất cả đều trong lễ phục đỏ và đen. Chúng tôi đứng dậy, vỗ tay mừng hội đồng. Một số giáo sư gật đầu và vẫy tay đáp lại, một số trông thật đáng chán. Giáo sư Collins, thầy hướng dẫn mà cũng là ông thầy tôi quý nhẩt, trông như vừa nhảy ra khỏi giường, vẫn như mọi khi. Cuối sân khấu là Kate và Christian. Dưới ánh sáng đèn khán phòng, Christian từ mái tóc đến bộ trang phục tông xám, cứ sáng ngời lên. Trông anh thật nghiêm túc và lạnh lùng. Khi ngồi xuống, anh mở nút ngực áo khoác, tôi thoáng thấy chiếc cà vạt. Á... trời ạ, chiếc cà vạt đó. Tôi bất giác xoay cổ tay. Tôi không thể rời mắt khỏi anh. Thắt chiếc cà vạt đó, rõ ràng có mục đích. Miệng tôi mím lại. Cử tọa ngồi xuống, tiêng vỗ tay lẳng xuống.

"Anh ta kìa!" Cô gái ngồi bên tôi thì thào phấn khích với cô bạn phía bên kia.

"Đỉnh quá!"

Tôi sượng cứng. Chắc chắn họ không nói về thầy Collins rồi.

"Christian Grey đó."

"Độc thân hả?"

Tôi nổi cáu. "Tớ không nghĩ thế". Tôi xen ngang.

"Hả?" Cả hai cô nhìn tôi ngạc nhiên.

"Tớ nghĩ anh ta đồng tính." Tôi lẩm bẩm.

"Phí chưa!" Một cô rên rĩ.

Thầy hiệu trưởng đứng lên, đọc diễn văn khai mạc, tôi thấy Christian đang dõi mắt chăm chú xuống đám đông. Tôi tuột người xuống ghế, thu vai lại, cố gắng làm mình càng nhỏ bé càng tốt. Tôi thất bại thảm thương, chỉ sau đó một phút, mắt anh đã tìm thấy tôi. Anh nhìn tôi, mặt lạnh tanh, hoàn toàn bí hiểm. Tôi ngọ nguậy khó chịu, mắt bị hút vào Anh nhìn như luồng thôi miên, khiến mặt tôi cứ dần dần đỏ lừ lên. Giấc mơ ban sáng tái hiện bất ngờ, những vòng cơ bụng dưới nghiến xiết lại. Tôi hít vào thật sâu. Bỗng một nụ cười thoáng phớt qua môi anh, rồi biến mất. Anh khẽ nhắm mắt lại, và khi mở ra, vẻ mặt anh lại lạnh tanh. Sau một cái liếc nhanh về phía hiệu trưởng, anh nhìn thẳng, tập trung sự chú ý vào dòng chữ vvsuv treo trên lối ra vào. Anh không nhìn về phía tôi lần nào nữa. Hiệu trưởng vẫn đang nói đều đều, Christian vẫn như không nhìn tôi. Anh chỉ nhìn cố định về hướng đó.

Sao anh không nhìn tôi? Anh đổi ý rồi chăng? Một đợt sóng bất an cuộn lên. Có lẽ khi tôi đi khỏi vào đêm qua, với anh, thế cũng có nghĩa là chấm hết. Anh chán phải đợi tôi quyết định. Ôi không, chắc tôi nổ tung ra mất. Tôi nhớ email tối qua. Có lẽ anh ta bực vì tôi không thèm trả lời.

Bất ngờ, khán phòng dậy lên một tràng pháo tay khi Kavanagh tiến ra sân khấu. Thấy hiệu trưởng ngồi xuống, Kate hất mái tóc dài đẹp đẽ sau gáy, cô ấy chậm rãi, không nao núng trước hàng ngàn cặp mắt đang nhìn mình chẳm chằm, đặt bài diễn văn lên bục, mỉm cười, lướt nhìn cử tọa một lượt rồi mở đầu bài diễn văn rất lưu loát. Mấy cô gái ngồi bên tôi cười phá lên ngay cầu pha trò đầu tiên của Kate. Ôi, Katherine Kavanagh, cậu quả là diễn giả tuyệt vời. Tôi thật tự hào vè Kate, ý nghĩ lan man vè Christian bị tạm dẹp qua một bên. Dù đã nghe Kate đọc bài diễn văn rồi, giờ tôi vẫn chăm chú lẳng nghe. Cô ấy thu hút được cả phòng và lôi cuốn khán giả theo mình.

Chủ đề bài phát biểu là "Hậu tốt nghiệp, sẽ thế nào?" Ôi, quả thật, sẽ thế nào? Christian quan sát Kate, mày hơi nhướng lên – ngạc nhiên, tôi nghĩ vậy. Đúng thế, đó mới là Kate, người đáng ra phải đến phỏng vấn anh. Và đúng ra phải là Kate, người mà anh nên đưa ra lời đề nghị khiêm nhã ấy. Trai tài gái sắc. Tôi chỉ nên giống như hai cô bạn bên cạnh mình, ngưỡng mộ anh từ xa. Tôi biết Kate sẽ không có thời gian cho anh trong hôm nay. Cô ấy đã nói gì khi gọi cho anh vào một lúc khác? Rắc rối quá. Ý nghĩ về cuộc đụng độ giữa Kate và Christian khiến tôi khó chịu. Nói thật là tôi không biết mình sẽ cược tiền vào bên nào.

Kate kết thúc bài diễn văn bằng một cái vung tay, cử tọa tự động đứng lên vỗ tay tán thưởng và chúc mừng, lần chúc tụng đầy nồng nhiệt đầu tiên trong đời Kate. Tôi nhìn Kate, ra dấu chúc mừng, Kate cười toe lại với tôi. Làm tốt lắm, Kate. Cô ấy ngồi xuống, hiệu trưởng liền đứng lên và giới thiệu Christian... Ới trời ơi, Christian sẽ đọc diễn văn. Hiệu trưởng giới thiệu vắn tắt thành tích của Christian: CEO và sáng lập viên của một công ty đang ăn nên làm ra, một người đúng nghĩa tay trắng gây dựng cơ đồ.

"... và cũng là nhà tài trợ chính của trường chúng ta. Xin chào mừng ngài Christian Grey."

Thầy hiệu trưởng bắt tay Christian và một tràng pháo tay xã giao vang lên. Tim tôi nhảy thon thót. Anh tiến đến bục diễn thuyết, nhìn khắp phòng. Trông anh thật tự tin trước đám đông, Kate cũng thế. Hai cô gái ngồi bên tôi chồm ra phía trước, đầy phấn khích. Có lẽ, tôi đoán hầu hết các cô gái trong khán phòng và cả một vài anh chàng nữa đều chồm đến phía trước để gần anh hơn một chút. Anh bắt đầu nói, giọng nhẹ nhàng, chừng mực và mê hồn.

"Tôi thật tự hào và cảm kích sự chào đón nồng nhiệt của quý đại diện trường WSU hôm nay. Đây là cơ hội hiếm có để tôi được chia sẻ về dự án to lớn của ngành khoa học môi trường ngay tại trường đại học này. Mục tiêu của chúng tôi là phát triển nông nghiệp dựa trên những phương pháp chính đáng và an toàn cho sinh thái ở các nước thế giới thứ ba; mục tiêu tối thượng là xóa bỏ đói nghèo trên hành tinh này. Hơn một tỷ người, chủ yếu ở Châu Phi hạ Sahara, Nam Á và Mỹ La-tinh, đang sống trong cảnh đói khát. Nạn khai thác nông nghiệp bừa bãi đang hoành hành ở những khu vực này và cầu trúc sinh thái cũng như xã hội phải gánh chịu hậu quả. Tôi đã biết thế nào là những cơn đói lả người. Đó là một kinh nghiệm rất đỗi riêng tư của chính tôi..."

Hàm tôi trễ xuống. Sao cơ? Christian từng bị bỏ đói. Trời đất ơi. Xem, chuyện đó lý giải được rất nhiều thứ. Tôi nhớ lại cuộc phỏng vấn, anh ấy thực muốn nuôi sống thế giới, rồi cố vắt óc ra mà nhớ xem Kate đã viết gì trong bài phỏng vấn. Được nhận nuôi năm bốn tuổi, hình như thế. Không thê tưởng tượng bác Grace bỏ đói con, như vậy chuyện phải xảy ra trước đó, khi anh chỉ mới là một cậu bé con. Tôi nuốt nước miếng, tim thắt lại với ý nghĩ một chú bé mới chập chững, mắt xám, đói lả. Ôỉ không. Cuộc đời anh từng ra sao trước khi nhà Grey nhận nuôi nấng và bao bọc?

Tôi ngộp trong một cơn phẫn nộ. Christian nghèo đói, bị lạm dụng, quái đản và bác ái – mặc dù chắc chắn anh không tự nhìn nhận mình theo cách đó và có lẽ sẽ chống đối lại mọi ý nghĩ cảm kích hay thương hại.

Một tràng pháo tay bùng lên, cả khán phòng đứng dậy. Tôi chỉ làm theo chứ tôi nghe chưa được đến một nửa bài diễn văn. Anh ấy đang vừa làm những điều tốt đẹp này, vừa điều hành một công ty khổng lồ và vừa theo đuổi tôi. Quả là quá sức. Tôi nhớ lại cuộc nói chuyện bị ngắt quãng khi anh biết tin gì đó ở Daríur... tất cả cùng xảy ra ở một nơi. Thực phẩm.

Anh mỉm cười lịch sự đáp lại tràng pháo tay nồng nhiệt – cả Kate cũng vỗ tay – rồi anh quay lại chỗ ngồi. Anh không hề liếc mắt về phía tôi, còn tôi đang cố gắng xử lý lần lượt những thông tin mới về anh.

Một vị phó hiệu trưởng đứng lên, bắt đầu đọc một danh sách dài ngoằng và chán ngắt tên các tân cử nhân. ơn bốn trăm người nhận bằng và mất hơn một giờ đồng hồ sau tôi mới nghe đến tên mình. Tôi rẽ hai cô bạn đang say sưa nói chuyện, tiến lên sần khấu. Christian dõi theo tôi, ánh mắt ấm áp nhưng đầy xã giao.

EEI "Chúc mừng cô Steele." Anh nói khi bắt tay tôi, lắc nhẹ. Tôi cảm thấy luồng điện từ da thịt anh lan sang mình. "Laptop của cô đang có vấn đề gì à?"

Tôi cau mặt nhận bằng từ tay anh.

"Không."

"Vậy tức là cô phớt lờ các email của tôi."

"Tôi chỉ thấy các cuộc sáp nhập và thâu tóm thôi."

Anh nhìn tôi mỉa mai.

"Gặp sau." Anh nói và tôi tiến lên, nhường chỗ cho người sau.

Tôi trở lại chỗ ngồi. Các email? Anh gửi email nào khác nữa? Anh nói gì thế nhỉ?

Buổi lễ kéo dài thêm khoảng một tiếng nữa. Một buổi lễ lê thê. Cuối cùng, hiệu trưởng dẫn đầu các thành viên hội đồng rời khỏi sân khấu trong tiếng vỗ tay cảm kích, Christian và Kate đi cuối hàng. Christian hoàn toàn không liếc vê phía tôi, mặc dầu tôi rất sẵn lòng đón nhận cái nhìn cùa anh. Nữ thần nội tại cảm thấy không hài lòng chút nào.

Khi tôi đứng lên và chờ mọi người bên ngoài lần lượt ra trước thì Kate gọi rối rít. Từ cánh gà, Kate ngóng về phía tôi.

"Christian muốn nói chuyện với cậu." Cô ấy gào to lênHai cô gái đứng bên cạnh quay lại, há hốc miệng nhìn tôi.

"Anh ấy nhờ tớ ra gọi cậu."

Ôi...

"Diễn văn hay lắm, Kate."

"Thật chứ, hay thật chứ?" Cô ấy cười lớn. "Đi nào. Anh ấy sốt ruột đấy." Kate đá mắt vào trong sân khấu còn tôi cười toe.

"Cậu làm sao biết được. Mà tớ không thể để ba tớ đợi thêm nữa."

Tôi quay ra phía dượng và đưa bàn tay ra dấu năm phút. Ông gật đầu, ra dấu bảo không sao. Tôi chạy về phía Kate, men theo hành lang hậu trường sân khấu. Christian đang nói chuyện với thầy hiệu trưởng và hai giáo sư. Anh ngẩng lên khi thấy tôi.

"Xin lỗi các ngài." Tôi nghe thấy tiếng nói khẽ khàng của anh. Rồi anh tiến thẳng đến chỗ tôi, mỉm cười với Kate.

"Cảm ơn cô." Anh nói và trước khi Kate kịp đáp gì, anh vụt nắm lấy khuỷu tay tôi, lôi thẳng vào một phòng trông giống như phòng để đồ của nam. Anh nhìn quanh xem phòng có người không rồi chốt cửa lại.

Trời đất ơi, anh đang tính gì trong đâu thế? Tôi nhìn lên anh khi anh vừa quay người lại.

"Sao không trả lời email tôi? Hoặc phải nhắn tin chứ?" Anh trừng trừng giận dữ. Tôi bối rối.

"Hôm nay em chưa mở máy, cũng chưa kiểm tra điện thoại." Khỉ thật, anh ấy đã gọi à? Tôi cố làm anh xao nhãng, biện pháp luôn hiệu quả với Kate. "Diễn văn hôm nay rất hay."

"Cảm ơn."

"Giải thích chuyện thức ăn với em đi."

Anh luồn tay vào tóc, bối rối.

"Anastasia, tôi không muốn nói chuyện đó lúc này." Anh nhắm mắt lại, mặt nhợt nhạt. "Tôi lo cho em quá."

"Lo lắng? Chuyện gì ạ?"

"Vì em đi về nhà trên cái bẫy chết người mà em gọi là xe ấy."

"Gì cơ? Đấy không phải là bẫy chết người. Nó tốt mà. José vẫn thường bảo trì xe cho em."

"Ịosé, tay nhiếp ảnh?" Christian nheo mắt, mặt đanh lại. Thôi chết rồi.

"Vâng, chiếc Beetle vốn là của mẹ cậu ấy."

"Phải, và có thể từng thuộc về mẹ của mẹ, rồi mẹ của mẹ của mẹ cậu ấy nữa, nhưng nó không an toàn."

"Em đã lái hơn ba năm rồi. Xin lỗi đã làm anh lo lẳng. Sao không gọi điện cho em?" Chậc, anh ấy rõ là phản ứng thái quá.

Christian thở một hơi thật sâu.

"Anastasia, tôi cần câu trả lời của em. Sự chờ đợi này làm tôi phát điên."

"Christian, em... khoan đã, dượng Ray đang chờ em một mình ở ngoài kia."

"Ngày mai. Tôi muốn có câu trả lời trong ngày mai." "Được. Ngày mai gặp anh sau nhé."

Anh bước lui, nhìn tôi dịu lại, vai buông xuống thả lỏng hơn.

"Hai cha con sẽ đi uống gì chứ?"

"Em chưa biết dượng Ray định thế nào."

"Cha dượng em à? Anh muốn gặp ông."

Ôi không phải chứ... vì sao?

"Có lẽ không phải ý hay đâu."

Christian mở cửa, môi mím lại.

"Em xấu hổ vì tôi à?"

"Không." Đến lượt tôi kích động. "Biết giới thiệu anh với ba thê nào? "Đây là người đàn ông đầu tiên trong đời con và bây giờ anh ấy muốn chúng con bắt đầu mối quan hệ ông chủ và nô tỳ? Anh đâu có mang giày chạy đâu."

Christian nhìn tôi chằm chằm, môi nhếch lên một nụ cười. Và thay vì tôi mới là người phải cáu, mặt anh bỗng dưng lại lộ vẠbất mãn, đôi môi nhếch ra thành một nụ cười hoài nghi.

"Nếu chỉ vậy, nói em biết, tôi chạy rất nhanh. Chỉ cần nói với ba, tôi là bạn em, Anastasia. "

Anh mở cửa, tôi bước ra. Đầu óc chao đảo. Thầy hiệu trưởng, ba phó hiệu trưởng, bốn vị giáo sư và Kate đều dõi theo khi tôi bước ngang qua. Khỉ thật. Để Christian lại sau, tôi chạy đi tìm dượng Ray đã.

Chỉ cần nói với cha, tôi là bạn em.

Bạn tình, Tiềm Thức cáu kỉnh. Biết rồi, biết rồi. Tôi lẳc đầu tránh xa cái ý nghĩ miệt thị đó. Biết giới thiệu anh với dượng Ray thế nào? Khán phòng vẫn còn khoảng một nửa số người ban nãy và dượng Ray vẫn đứng ở chỗ cũ. Thấy tôi, dượng vẫy tay và tìm đường tiến đến.

"Annie. Chúc mừng con." Dượng ôm lấy tôi.

"Ba muốn ra ngoài và uống gì trong lều chiêu đãi không?"

"Được chứ. Ngày của con mà. Con dẫn đường đi."

"Nếu ba không thích thì thôi, không sao mà." Làm ơn nói không đi ba...

"Annie, chỉ hai ba con mình thôi, ngồi khoảng nửa tiếng huyên thuyên đủ chuyện trên đời. Ba cũng muốn uống gì đó."

Tôi khoác tay ông rồi chúng tôi hòa vào đám đông trong một buổi trưa ấm áp. Chúng tôi đi ngang qua một hàng mấy tay nhiếp ảnh chuyên nghiệp.

"Ồ, ba sực nhớ." Dượng rút máy ảnh trong túi ra. "Chụp một tấm để vào album nào, Annie." Tôi nhìn dượng khi dượng chụp tôi.

"Tớ có thể bỏ áo ra và nhấc mũ lên không? Tớ thấy mình như một đứa thộn."

Cậu mới như đứa thộn ây... Tiềm Thức hất cái mặt xấc xược. Này, thế cậu sẽ giới thiệu với dượng Ray cái tay từng giao cấu với cậu thật đấy à? Cô ả nhìn tôi qua gọng kính hình đôi cánh. Cha sẽ tự hào lấm đây. Chúa ơi, thỉnh thoảng mình ghét cô ả.

Lều chiêu đãi rộng mênh mông mà vẫn đông kín người- sinh viên, phụ huynh, giáo sư và khách mời, tất cả đều chuyện trò rôm rả. Ba lấy cho tôi một ly sâm-panh hay một loại rượu rẻ tiền nào đấy có ga, tôi đoán thế. Rượu không

nồng và có vị ngọt. Ý nghĩ của tôi lại hướng về Christian... cha sẽ không thích chuyện này đâu.

"Ana."

Tôi quay phắt lại. Ethan Kavanagh tóm ngay lấy tôi. Anh xoay tôi vòng vòng mà không làm đổ một giọt rượu nào – thật ngoạn mục.

"Chúc mừng em." Anh nhìn tôi, đôi mắt xanh lấp lánh.

Thật ngạc nhiên. Mái tóc vàng chưa gội của anh rối tinh và thật quyến rũ. Anh cũng đẹp như Kate vậy. Cả gia đình này giống nhau đến kinh ngạc.

"Chà, Ethanl Gặp anh em vui quá. Ba ơi, đây là anh Ethan, anh của Kate. Anh Ethan, đây là ba em, Ray Steele." Hai người đàn ông bắt tay nhau, dượng nhìn anh Kavanagh trìu mến.

"Anh từ Châu u về bao giờ thế?" Tôi hỏi.

"Đã về một tuần rồi nhưng anh muốn làm cô em gái bất ngờ." Anh nói vẻ bí mật.

"Đáng yêu quá." Tôi cười toe toét.

"Con bé là sinh viên đọc diễn văn tốt nghiệp cơ đấy, làm sao bỏ qua được." Trông anh đầy vẻ tự hào về em gái.

"Cô ấy làm quá tuyệt luôn."

"Đúng thế" Dượng Ray cũng đồng ý.

Ethan đang vòng một tay quanh eo tôi thì từ xa, tôi nhận ra đôi mắt xám lạnh lùng của Christian Grey. Kate đang đi cùng anh.

"Chào bác Ray."

Kate hôn cả hai bên má dượng Ray làm ông cũng đỏ mặt.

"Bác gặp bạn trai của Ana chưa? Anh Christian Grey."

Á, trời đất ơi... Kate! Khốn kiếp! Máu dồn ứ lên mặt tôi.

"Bác Steele, rất hân hạnh được gặp bác." Christian đáp nhẹ nhàng, chân tình, không chút bối rối vì lời giới thiệu của Kate. Anh đưa tay cho dượng Ray bắt, không một mảy may nào cho thấy lời giới thiệu chí mạng của Kate tác động được đến anh.

Cảm ơn nhiêu lắm, Katherine Kavariagh, tôi tức nghẹn lời. Cô Nàng Tiềm Thức chắc đã ngã lăn ra bất tỉnh rồi.

"Chào anh Grey." Dượng Ray đáp, vẻ mặt ông rất điềm đạm ngoại trừ đôi mắt nâu dường như hơi mở to hơn một chút. Đôi mắt nhìn tôi theo kiều bao-giờ-con-mới-cho-ba-biêt-chuyện-này. Tôi cắn môi.

"Còn đây là anh trai tôi, Ethan Kavanagh." Kate quay sang Christian.

Christian hướng cái nhìn lạnh ngắt sang Ethan, tay Ethan vẫn còn đặt trên eo tôi.

"Chào anh Kavanagh."

Hai người bắt tay. Cái bắt tay buộc Ethan phải bỏ tay khỏi người tôi.

"Ana, em yêu." Anh thì thầm, những lời âu yếm của anh làm tôi muốn tắt thở.

Tôi đành bước khỏi chỗ đứng bên Ethan, Christian vẫn nhìn Ethan cười lạnh lùng, để tiến sang bên cạnh Christian. Kate cười toe toét với tôi. Cô ấy biết rõ mình đang làm gì, đồ tiểu yêu.

"Ethan, bố mẹ gọi đấy." Kate lôi Ethan đi.

"Vậy là hai con biết nhau bao lâu rồi?" Dượng Ray nhìn từ Christian sang tôi, không lộ vẻ gì đặc biệt.

Tác động của bài diễn văn đã biến khỏi tôi. Tôi chỉ muốn đào ngay một cái lỗ rồi chui xuống. Christian đưa tay choàng vai tôi, ngón cái anh day nhè nhẹ tấm lưng trần của tôi trước đưa khi bàn tay anh nắm lấy vai tôi.

"Được vài tuần hay khoảng đó." Anh đáp nhẹ nhàng. 'Chúng cháu gặp nhau khi Anastasia đến phỏng vấn cháu cho tờ báo sinh viên"

"Không biết con làm ở tờ báo sinh viên đấy, Ana." Giọng ba pha một chút trách móc, ông không vui. Trời ạ.

"Kate bị ốm ạ." Tôi nói. Đó là tất cả những gì tôi nghĩ ra được.

"Bài diễn văn hay lắm, anh Grey."

"Cảm ơn bác. Cháu có nghe nói bác rất thích câu cá." Dượng Ray nhướng mày và mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi, độc đáo và rất Ray Steele – rồi cả hai kéo nhau đi, nói chuyện về cá. Tôi lập tức nhận ra thâm ý của Christian. Anh đang định chinh phục ba tôi... như đã làm với cậu đấy, Tiềm Thức cắn cảu. Quyền lực của anh dường như không biên giới. Tôi từ biệt chính mình rồi bỏ đi và tìm được Kate.

Cô ấy đang trò chuyện với bố mẹ, hai bác rạng rỡ hơn bao giờ hết và chào mừng tôi rất nồng nhiệt. Chúng tôi nói mấy câu chào hỏi, chủ yếu về chuyến đi của cả nhà Kate đến Barbados và sau đó là chuyện chuyển nhà.

"Kate, sao cậu lại nói chuyện tớ với ba Ray?"

Tôi chộp ngay cơ hội đâu tiên câu chuyện vừa dừng. "Bởi tớ biết cậu sẽ chẳng bao giờ làm, và tớ cũng muốn giúp cho chuyện giữa cậu với Christian thành nữa." Kate mỉm cười duyên dáng với tôi.

Tôi cáu điên lên. Chính tớ là người không thèm đên với anh ta đấy chứ, ngốc ạ"

"Anh ấy phấn khởi chuyện này lắm đấy, Ana. Đừng lo. Nhìn kìa, Christian không rời mắt khỏi cậu nổi nữa."

Tôi ngước lên và thấy cả dượng Ray và Christian đang nhìn mình. "Anh ấy nhìn cậu chăm chăm như diều hâu săn mồi ấy".

"Tớ đi giải cứu ba Ray đây, hay Christian, không biết ai nữa. Tớ chưa xong chuyện này với cậu đâu, Katherine Kavanagh." Tôi trừng trừng nhìn cô

"Ana, tớ ủng hộ cậu." Cô ấy gọi với theo.

"Chào." Tôi quay lại chỗ cũ và cười với cả hai người đàn ông.

Mọi chuyện có vẻ suôn sẻ. Christian đang tâm đắc với câu chuyện đùa nào đấy còn bố thì trông thoải mái đến mức khó tin trong các cuộc xã giao thế này. Họ nói gì với nhau ngoài chuyện câu cá nhỉ?

"Ana, nhà vệ sinh chỗ nào?"

"Ba ra khỏi lều, bên tay trái ạ."

"Ba đi một lát, hai con thoải mái nhé."

Dượng Ray quay đi. Tôi căng thẳng nhìn Christian. Chủng tôi im lặng một lúc, như thợ săn ảnh đang chụp ảnh, cả hai.

"Cảm ơn anh Grey." Một thợ săn ảnh thiếu kiên nhẫn hơn người kia. Tôi đành phải chớp mắt trước ánh flash. "Vậy là anh cũng quyến rũ được cả bố em rồi đấy?" "Cũng?" Mắt Christian sáng lên, lông mày nhướng thành câu hỏi. Tôi đỏ mặt. Anh đưa tay lên, chạm những ngón tay vào má tôi.

"Ước gì biết được em đang nghĩ gì, Anastasia." Anh thì thâm đầy âm mưu, tay anh giữ cằm, nâng đầu tôi lên để hai ánh mắt chạm nhau.

Hơi thở tôi thúc hối. Sao anh vẫn có thể ảnh hưởng đến tôi ngay cả ở một nơi đông đúc thế này?

"Ngay bây giờ, em nghĩ cà vạt đẹp."Tôi thở.

Anh cười khẽ. "Chiếc yêu thích mới của tôi."

Mặt tôi đỏ lựng.

"Em đáng yêu quá, Anastasia. Váy cột dây sau cổ rất hợp với em, tôi phải chạm vào lưng em, để cảm nhận làn da tươi đẹp này."

Bất thần tôi thấy như thể chúng tôi đang ở trong phòng riêng. Chỉ hai người. Cả cơ thể tôi bỗng dưng linh động, lừng đầu dây thần kinh cứ ngân nga dịu dàng, luồng điện lôi tôi về phía anh đang tăng cường độ.

"Em biết mọi chuyện rồi sẽ ổn mà, phải không, em yêu?" Anh thì thầm. Tôi nhắm nghiền mắt lại, trong tôi mọi thứ đang nhũn ra và tan chảy.

"Nhưng em còn muốn nhiều hơn thế." Tôi nói khẽ. "Nhiều hơn?" Anh nhìn tôi bối rối, mắt u ám.

Tôi gật rồi nuốt nước bọt. Giờ thì anh biết rồi đấy. "Nhiều hơn." Anh khẽ khàng lặp lại. Anh như đang kiểm tra xem từ ấy nghĩa là gì – một từ nhỏ xíu, đơn giản nhưng hàm chứa quá nhiều hứa hẹn. Ngón cái anh lướt trên môi tôi. "Em muốn cả trái tim và hoa hồng."

Tôi lại gật. Anh chớp mắt nhìn tôi. Tôi đang thấy một cuộc xung đột nội tâm trong đôi mắt ấy.

"Anastasia." Giọng anh nhỏ nhẹ. "Đó là những thứ tôi hoàn toàn không biết."

"Em cũng thế."

Anh cười nhẹ.

"Em không biết nhiều thứ lắm." Anh nói.

"Còn anh biết toàn những thứ sai."

"Sai? Không hề sai với tôi." Anh lắc đầu. Nhìn anh thật chân thành. "Thử nhé." Anh thì thầm. Như thách đố, như cá cược, anh nghiêng đầu sang một bên, mỉm cười bí hiểm và sáng rỡ.

Tôi thở hổn hển. Tôi vẫn chỉ là Eve ở vườn địa đàng bị anh, tức con rắn, quyến rũ ăn trái cấm.

"Được." Tôi thì thầm.

"Gì cơ?" Anh giật mình tập trung hết tâm trí vào điều tôi vừa nói. Tôi nuốt nước bọt.

"Được. Em sẽ thử."

"Em đồng ý á?" Giọng anh đầy ngờ vực.

"Trước hết là những giới hạn độ mềm đã, được. Em thử.". Tôi nói nhỏ. Christian nhắm chặt mắt lại và choàng lấy tôi âu yếm.

"Lạy Chúa, Ana, không tin nổi. Em làm tôi ngộp thở mất." Anh vừa bước lùi lại thì bất ngờ dượng Ray tiến tới, nhạc trong lều cũng phát to tiếng hơn. Chúng tôi không phải chỉ có hai người. Khỉ thật, mình vừa đồng ý làm Người Phục Tùng của anh ta. Christian mỉm cười với dượng Ray, mắt lấp lánh niềm hân hoan.

"Annie, có lẽ nên đi ăn trưa nhỉ?"

"Vâng." Tôi chớp chớp mắt nhìn dượng Ray, cố giữ mình thật bình tĩnh. Cậu vừa làm gì thế hả? Tiềm Thức gào lên. Nữ thần nội tại cứ lộn những vòng nhào lộn trăm lần như một, xứng đáng đẳng cấp Olympic ở Nga về thê dục dụng cụ.

"Đi cùng nhé, Christian?" Dượng Ray hỏi.

Christian á! Tôi nhìn anh, thầm van xin anh từ chối. Tôi cần không gian để suy nghĩ... xem mình vừa quyết định cái quái gì thế?

"Cảm ơn bác Steele nhưng cháu có mấy việc phải làm. Rất vui được gặp bác."

"Cũng mừng được biết cậu." Dượng Ray đáp. "Chăm sóc con gái tôi nhé."

"Ồ, luôn luôn ạ."

Hai người bắt tay. Tôi muốn phát bệnh. Dượng Ray đâu biết Christian có ý gì khi chăm sóc tôi. Christian nắm tay tôi, đưa lên môi, hôn tay tôi dịu dàng, đôi mắt anh nhìn tôi rực lửa.

"Gặp sau nhé, Steele." Anh thở, giọng đầy hứa hẹn.

Bụng dưới thắt lại. Dừng nhé... để sau?

Dượng Ray nẳm khuỷu tay tôi, hai dượng con tiến ra lối cửa chính của nhà lều.

"Có vẻ là một anh chàng đáng tin đấy. Điều kiện cũng tốt. Con xem lại con thế nào nhé, vì sao ba lại phải nghe chuyện đó từ Katherine... ba vẫn chưa nguôi."

Tôi rụt vai xin lỗi.

"Chà, với ba thì cậu nào thích câu cá và biết nhử cá bằng ruồi nhân tạo thì đều được cả."

Trời đất ơi – vậy là dượng Ray đã thông qua rồi. Nếu dượng biết.

Dượng Ray đưa tôi về nhà lúc trời đã nhá nhem.

"Nhớ gọi điện cho mẹ con." Dượng Ray dặn.

"Con sẽ gọi. Cảm ơn ba đã đến, ba ạ."

"Làm sao bỏ lỡ được, con gái. Ba tự hào về con lắm."

Ôi, đừng. Tôi cảm động sắp khóc. Cái gì đó nghẹn ứ trong cổ họng tôi, tôi ôm dượng, thật chặt. Dượng củng choàng tay qua người tôi sửng sốt. Thế là tôi không kiềm được nữa, nước mắt cứ trào ra như suối.

"Thôi nào, Annie, con yêu." Dượng vụng về. "Ngày trọng đại... nhỉ? Muốn ba vào và pha cho con tách trà không?"

Tôi bật cười, ngưng khóc. Với ba, trà là đáp án của mọi thứ. Tôi nhớ mẹ từng phàn nàn về ba, rằng nếu so sánh giữa trà và sự thông cảm, ba luôn giỏi pha trà nóng nhưng rất dở trong việc làm nóng sự thông cảm.

"Thôi ba ạ, con ổn. Gặp ba là con vui rồi. Con sẽ đến thăm ba ngay khi con đến Seattle."

"Phỏng vấn may mắn nhé. Nhớ báo với ba mọi chuyện đấy."

"Chắc chắn mà ba."

"Yêu con, Annie."

"Con cũng yêu ba, ba ạ."

Ồng mỉm cười, đôi mắt nâu ấm áp, sáng ngời. Dượng trở vào xe. Tôi vẫy tay tạm biệt ông trong bóng chiều chạng vạng quay vào căn hộ.

Điều đầu tiên tôi làm là kiểm tra điện thoại. Phải sạc pin đã, tôi đi tìm đồ sạc, cắm điện rồi bắt đầu mở tin nhắn. Bốn cuộc gọi nhỡ, một tin nhắn thoại và hai tin nhắn văn bản. Ba cuộc gọi nhỡ từ Christian... không có tin thoại. Một cuộc gọi từ José và tin nhắn thoại của cậu, chúc mừng lễ tốt nghiệp.

Tôi mở tin nhắn.

Em về nhà an toàn chứ?

Gọi cho tôi.

Cả hai tin đều của Christian. Sao anh không gọi máy bàn? Tôi trở vào phòng ngủ rồi mở máy lên.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Tối nay

Ngày: 25 tháng 5 2011 23:58

Đến: Anastasia Steele

Hy vọng em đã lái xe về đến nhà.

Báo tôi biết nếu mọi việc ổn.

Sao thế nhỉ... sao anh ấy lại quá lo lắng về chiếc Beetle của tôi? Chiếc xe chạy rất tốt suốt ba năm nay và José vẫn luôn nhớ bảo trì xe cho tôi. Email tiếp theo của Christian mới đến vào hôm nay.

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Giới hạn

Ngày: 26 tháng 5 2011 17:22

Đến: Anastasia Steele

Mọi chướng ngại đã dọn dẹp gọn gàng.

Sẵn sàng để cùng em bàn bạc bất cứ lúc nào.

Hôm nay em rất đẹp.

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Tôi muốn gặp anh. Tôi nhấn "trả lời".

Từ: Anastasia Steele Chủ đề: Giới hạn Ngày: 26 tháng 5 2011 19:23 Đến: Christian Grey

Nếu anh muốn, tối nay em có thể đến để nói chuyện tiếp Ana

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Giới hạn

Ngày: 26 tháng 5 2011 19:27

Đến: Anastasia Steele

Tôi sẽ đến. Tôi nhớ đã nhấn mạnh là tôi không hài lòng khi em lái chiếc xe đó.

Tôi sắp đến rồi.

Christian Grey

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Á, thiên địa ơi... anh ấy đang đến. Phải làm ngay một việc – ấn bản đầu tiên của Thomas Hardy vẫn còn nẳm trên kộ phòng khách. Tôi không thể giữ nó. Tôi bọc sách vào tấm giấy nâu rồi hí hoáy viết lên đó một trích dẫn của Tess:

"Em đồng ý với các điêu kiện đó, Angel; bởi anh biết rõ nhất hình phạt nào xứng đáng với em; chỉ là – chỉ xin – đừng khiến nó quá sức chịu đựng của em!"

Chương 15

"Chào anh." Tôi ngượng nghịu khi ra mở cửa. Christian đang đứng ở cổng, quần jean và khoác da.

"Chào em." Anh đáp, khuôn mặt anh sáng ngời, nụ cười rạng rỡ. Tôi mất vài giây để chiêm ngưỡng dung mạo ấy. Ôi, trời ơi! Chàng thật nóng bỏngbộ đồ da.

"Mời anh vào."

"Nếu em cho phép." Anh đùa. Anh mang theo cả một chai sâm-panh – Tôi nghĩ là nên chúc mừng lễ tốt nghiệp của em. Chúc mừng tốt nghiệp, không gì qua mặt nổi Bollinger.

"Chọn từ hay lắm." Tôi phán tỉnh queo.

Anh cười xòa. "Tôi thích sự dí dỏm của em, Anastasia."

"Nhà chỉ còn tách trà thôi. Tụi em đóng thùng hết ly rồi."

"Tách trà à? Cũng hay mà."

Tôi vào bếp. Bồn chồn, bao tử sôi ục ục, như thể trong phòng khách nhà mình đang phục sẵn một con báo, một bầy sư tử hay một động vật săn mồi nào đó vậy.

"Anh có cần đĩa lót không?"

"Tách thôi, Anastasia" Christian nói vọng từ phòng khách.

Khi tôi trở ra, anh đang xem gói sách nâu. Tôi đặt tách lên bàn.

"Của anh hết đấy." Tôi lo lắng giải thích.

Chết thật... sắp có chiến tranh rồi.

"Hmm, đáng suy nghĩ đấy. Một trích dẫn rất phù hợp." Anh lần ngón trỏ thanh mảnh theo dòng chữ. "Tôi nghĩ tôi là d'Uberville chứ không phải Angel đâu. Em quyết định chọn thử hạ giá." Anh nhếch một nụ cười ranh mãnh về phía tôi. "Chắc em thấy gì đó đồng cảm với em."

"Đó là lời cầu khẩn đấy." Tôi khẽ đáp. Sao tôi lại căng thẳng thế này?

"Lời cầu khấn? Cầu khấn tôi đừng làm khó em?"

Tôi gật.

"Tôi mua những cuốn sách này cho em." Anh nói khẽ, không thể đọc được gì trong ánh mắt anh. "Tôi sẽ không làm khó em nếu em chấp nhận chúng."

Tôi cố nuốt nước miếng.

"Christian, em không nhận được, chúng quá giá trị." "Em thấy đấy, đó chính là điều phải xử lý, em luôn sập cửa trước mặt tôi. Tôi muốn em giữ lại, đó là kết luận cuối cùng. Rất đơn giản. Em chẳng việc gì phải nghĩ ngợi nữa. Là Người Phục Tùng, chỉ cần em cảm ơn những gì được nhận. Chỉ cần em nhận những gì tôi mua cho, tôi thấy vui khi làm điều đó cho em."

"Khi anh mua những cuốn sách này, em vẫn chưa là Người Phục Tùng của anh mà." Tôi lí nhí.

"Chưa... nhưng giờ em đồng ý rồi, Anasatasia." Giọng anh đầy cảnh giác.

Tôi thở dài. Tôi sẽ không thắng nổi anh trong vụ này, thôi thì sang phương án B.

"Vậy anh muốn mấy cuốn sách này là của em?" Anh nhìn tôi ngờ vực nhưng vẫn chấp thuận.

"ừ."

"Nếu như vậy, em muốn tặng cho quỹ từ thiện ở Dafur, có vẻ như anh rất gắn bó với chỗ đó. Họ sẽ bán đấu giá bộ sách."

"Nếu thật em muốn thế." Môi anh mím lại, thất vọng. Điều đó khiên tôi đỏ mặt.

"Em muốn thê thật mà." Tôi đáp.

Tôi không muốn làm anh thất vọng, những điều anh nói cứ vang vọng trong đầu tôi. Tôi muốn em thèm khát làm tôi hài lòng.

"Đừng nghĩ nữa, Anastasia. Đừng nghĩ về điều đó nữa." Giọng anh bình thản và nghiêm túc.

Làm sao có thể không nghĩ đến được. Cậu có thể tưởng tượng cậu là chiếc xe hay mấy thứ vô tri vô giác anh ta vẫn sở hữu ẩy. Tiềm Thức không mời mà trở lại. Tôi lờ tịt cô ả. Có cách nào xua tan không khí này không? Câu chuyện giữa hai chúng tôi tự nhiên trở nên căng thẳng. Tôi không biết làm sao bây giờ. Tôi ngó xuống mấy ngón tay. Làm sao thoát ra khỏi tình huống này bây giờ?

Anh đặt chai sâm-panh lên bàn rồi tiến đến trước mặt tôi. Anh đưa tay nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt anh đầy cương quyết.

"Tôi sẽ còn mua cho em rất nhiều thứ khác, Anastasia. Cứ nhận hết đi. Tôi có thể mua được. Tôi là người giàu có." Anh cúi xuống, hôn lên môi tôi nhẹ và dịu dàng. "Nhé." Anh buông tôi ra.

Ỗ là la, Tiềm Thức há hốc mồm nhìn tôi.

"Chuyện đó làm em thấy mình rẻ rúng." Tôi đáp.

Christian lùa tay vào tóc bối rối.

"Đừng cảm thấy thế. Em cả nghĩ rồi, Anastasia. Đừng áp những điều người khác nghĩ lên các chuẩn mực đạo đức cũng mơ hồ của chính em. Đừng phí năng lượng vào những chuyện đó. Chỉ vì em dè dặt với những dự định của mình; chuyện đó hoàn toàn tự nhiên thôi. Em không biết em sắp bước vào con đường nào đâu."

Tôi nhăn nhó, cố hiểu những điều anh nói.

"Nên thôi đi, dừng lại đi." Anh nhẹ nhàng ra lệnh, tay anh lại nắm lấy cằm tôi, dịu dàng kéo ra để tôi nhả môi dưới khỏi răng. "Không việc gì em phải thấy mình rẻ rúng cả, Anastasia. Tôi không nghĩ em thấy thế. Tôi chỉ mua vài cuốn sách cũ vì nghĩ rằng, nó có giá trị nào đó với em, thê thôi. Sâm-panh nhé." Mắt anh ấm áp và dịu dàng, tôi mỉm cười bối rối. "Thế, tốt hơn rồi." Anh nói. Anh cầm chai sâm-panh, tháo vỏ bọc nút và vòng kim loại, dường như vặn cả cổ chai chứ không chỉ vặn nút, chiếc nút bần bật ra, nổ một tiếng giòn, không một giọt rượu nào trào ra ngoài. Anh đổ rượu vào nửa tách.

"Màu hồng." Tôi ngạc nhiên.

"Bollinger Grande Anneé Rosé 1999, một loại rượu truyền thống cực ngon." Anh nói một cách thích thú. "Đựng trong tách trà."

Anh cười.

"Trong tách trà. Chúc mừng em vừa nhận bẳng, Anastasia"

Chúng tôi chạm cốc, anh nhấp một ngụm, tôi vẫn không nghĩ đây đã là sự đầu hàng của mình.

"Cảm ơn anh." Tôi đáp và nhấp một ngụm. Tất nhiên là quá ngon rồi.

Christian kéo tôi về ghế sofa, anh ngồi xuống, ôm tôi ngồi vào sát bên.

"Cha dượng em quả là ít nói."

"Anh ăn tươi nuốt sống cha em rồi." Tôi trề môi. Christian bật cười.

"Chỉ vì tôi biết câu cá thôi."

"Sao anh biết ông thích câu cá?"

"Em nói mà. Hôm đi cà phê."

"Ồ... em à?" Tôi lại nhấp một ngụm rượu. Chà, trí nhớ của anh tuyệt vời. Hmm... sâm-panh cực kỳ tuyệt vời.

"Anh thử rượu ở quầy rồi à?"

Anh nhăn mặt.

"ừ. Ăn gian nhỉ."

"Khi nếm rượu này, em liên tưởng đến anh. Sao anh rành về rượu thế?"

"Không rành đâu, Anastasia, tôi chỉ biết những gì tôi thích thôi." Ánh mắt anh sáng lên, như ánh bạc, và lại làm tôi ngượng. "Nữa chứ?" Anh hỏi, chỉ chai sâm-panh. "Vâng."

Christian vui vẻ đứng dậy lấy chai rượu, rót thêm vào lách của tôi. Dường như anh định làm tôi say? Tôi nhìn anh nghi ngờ.

"Chỗ này thu dọn xong cả rồi. Em sẵn sàng để chuyển chỗ rồi à?"

"Gần như thế."

"Mai em phải làm không?ݍ

"Có ạ, bữa cuối ở Clayton."

"Anh định giúp em chuyển nhà nhưng lại hứa gặp em gái ở sân bay mất rồi."

Ồ... chuyện này mới đây.

"Sáng sớm thứ Bảy, Mia bay đến Paris. Ngày mai anh phải quay lại Seattle, nghe Elliot nói sẽ giúp em chuyển nhà." "Vâng, Katevui lắm."

Christian nhăn mặt. "ừ, Kate và Elliot, nghĩ thế nào nhỉ?" Anh lẩm bấm và không hiểu vì sao, tôi có cảm giác anh không vui. "Em định làm gì ở Seattle?"

"Có mấy chỗ hẹn em phỏng vấn làm thực tập rồi."

"Khi nào em mới định kể tôi nghe chuyện đó?" Anh nhướng mày.

"ơ... em đang kể đây."

Anh nheo mắt.

"Ở đâu?"

Không hiểu tại sao, có lẽ vì anh bắt đầu tỏ ra uy quyền, tôi không muốn nói nữa.

"Mấy nhà xuất bản."

"Đó là việc em muốn làm à, ở nhà xuất bản ấy?"

Tôi thận trọng gật đầu.

"Rồi sao nữa?" Anh nhìn tôi chờ đợi.

"Sao nữa gì ạ?"

"Ô hô, đừng giả ngốc thế, Ana, nhà xuất bản nào?" Anh cáu.

"Mấy nhà xuất bản nhỏ thôi mà." Tôi đáp.

"Sao em không muốn tôi biết?"

"Thuyết phục vô hiệu."

Anh cau mặt.

"Hứ, anh mới là ngốc ấy."

Anh bật cười. "Ngốc? Tôi? Chúa ơi, đúng là kinh ngạc với em thật. Uống nào."

Anh rút ra một bản in email tôi gửi và một bản hợp đồng. Anh đi khắp nơi với mấy tờ giấy này trong túi à? Tôi sực nhớ áo khoác anh đưa tôi có khi cũng có một bản này. Khỉ ạ, tốt nhất là phải nhớ điều đó. Tôi uống cạn ly.

Anh liếc nhanh sang tôi.

"Nữa nhé?"

"Vâng."

Anh cười, nụ cười ôi-sao-mà-hài-ldĩig rất đặc trưng của anh. Anh nhấc chai rượu lên rồi chợt khựng lại.

"Em đã ăn gì chưa?"

Hả, đừng nha... đừng là chuyện cũ rích đó nữa nha.

"Em ăn rồi, một bữa ba món với dượng Ray rồi." Tôi trợn mắt lên với anh. Rượu làm tôi mạnh miệng.

Anh chồm tới, nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Lần sau, nếu còn trợn mắt lên với tôi, tôi sẽ bắt em quỳ dưới chân tôi đấy."

Hả?

"ơ." Tôi thở, nhìn thấy cơn kích động trong mắt anh.

"ơ." Anh nhại lại giọng tôi. "Giờ thì bắt đầu được rồi, Anastasia."

Tim tôi nhảy tưng tưng trong lồng ngực, bao tử réo lên đòi nhào ra khỏi họng. Sao chuyện này lại kích động đến thế?

Anh rót đầy rượu vào ly tôi, tôi ực một hơi cạn ly. Tôi ngước nhìn anh một cách kiềm chế.

"Tập trung chứ, Ana?"

Tôi gật.

"Hãy trả lời tôi."

"Có ạ... em đang lắng nghe."

"Tốt." Anh mỉm cười rất bề trên. "Quan hệ tình dục. Đó là điều chủ yêu chúng ta sẽ làm."

Tôi nhích đến gần anh hơn và nhìn vào phần thêm vào của bản hợp đồng, cả nữ thần nội tại cũng chăm chăm hết nhìn lên rồi nhìn xuống như một đứa trẻ háo hức chờ kem.

Christian nhướng mày.

"Em thấy sao?"

"Được." Tôi thì thầm, liếc nhanh qua danh sách.

Người Phục Tùng có ưng thuận bị khống chế bằng cách:

Trói tay ra phía trước

Trói cố chân

Trói khuỷu tay

Trói tay ra phía sau

Trói đầu gối

Trói từ cổ tay đến khuỷu tay

Trói vào những vật cố định, đồ gỗ v.v.

Tri kiêu mang gông.

Người Phục Tùng có ưng thuận bị bịt mắt?

Người Phụng tùng có ưng thuận bị bịt mồm?

Tôi thấy rõ mình đang rúm người lại... hừ, anh ta thật độc đoán. "Trói kiểu mang gông ư?"

"Đó là kiểu cùm cổ tay hoặc mắt cá vào một thanh cố định. Vui đấy."

"Được... Còn bịt miệng. Em sợ nhỡ em không thở được." "Tôi chính là người lo sợ nếu em không thở được. Tôi không làm em ngạt đâu."

"Vậy làm sao em nói được những từ an toàn nêu bị bịt miệng?"

Anh dừng lại một chút.

"Thứ nhất, tôi hy vọng em sẽ không bao giờ phải dùng đến những từ đó. Còn nếu bị bịt miệng, em sẽ ra dấu." Anh nói ngắn gọn.

Tôi chớp mắt nhìn anh. Nhưng nếu lại bị trói nữa thì ra dấu bằng cách nào? Đầu óc tôi bắt đầu lờ đờ... hum, rượu. "Em sợ bị bịt miệng lắm."

"Được, tôi sẽ lưu ý điều đó."

Tôi nhìn anh, ý thức đang dần dần sập xuống.

"Có phải anh thích trói những Người Phục Tùng để họ không thể chạm vào anh?"

Anh nhìn tôi, mắt mở to.

"Đó cũng là một lý do." Anh khẽ nói.

"Cũng vì vậy mà anh trói tay em?"

"ừ."

"Anh không thích nói về chuyện đó à?" Tôi hỏi.

"Đúng thế, tôi không thích. Em muốn uống ly nữa không? Rượu làm em mạnh dạn hơn đấy, tôi còn muốn biết mức độ chịu đau của em."

Trời đất ơi... đây là phần kinh khủng nhất đây. Anh lại rót đầy tách trà, tôi hớp một ngụm.

"Mức độ chịu đau của em, nói chung, đến mức nào?" Christian nhìn tôi đầy chờ đợi. "Em đang cắn môi đấy." Anh nói bằng thứ giọng nham hiểm.

Tôi lập tức dừng ngay nhưng vẫn không biết phải nói gì. Mặt tôi đỏ lên và tôi cắm mặt xuống tay.

"Lúc còn nhỏ, em có bao giờ bị đòn không?"

"Không."

"Em cũng chưa tìm hiểu đến phần này phải không?" "Chưa."

"Không tệ như em nghĩ đâu. Trong chuyện này thì trí tưởng tượng là kẻ thù tệ hại." Anh nói khẽ.

"Anh nhất định phải làm thế sao?"

"ừ."

"Tại sao ạ?"

"Vì nó là một phần tất yếu, Anastasia ạ. Đó là điều tôi sẽ làm. Tôi biết em lo lắng. Sang các kiểu trừng phạt nhé." Anh đưa ra một danh sách. Tiềm Thức vùng bỏ chạy, hét lên thất thanh rồi nấp sau ghế sofa.

"Chúng ta sẽ bàn chuyện này nhé."

"Hay thôi, đừng." Tôi thì thào.

"Đây là một phần của thỏa thuận, em yêu ạ, và chúng ta sẽ phải bàn bạc tất cả. Anastasia, tôi sẽ không để mọi việc đi quá xa đâu."

"Chuyện trừng phạt này, nó làm em lo nhất." Giọng tôi chỉ còn là tiếng rì rầm.

"Rất vui vì em đã chia sẻ với tôi điều đó. Cứ để chuyện đánh đập ở đó đã. Khi nào em quen với mọi chuyện khác, chúng ta sẽ tăng cường độ lên. Giờ thì từ từ thôi."

Tôi nuốt nước bọt, anh nghiêng người hôn lên môi tôi. "Đấy, mọi chuyện không đến nỗi tệ đúng không?"

Tôi rụt vai, khiếp đảm tột cùng.

"Còn giờ, tôi muốn nói thêm một chuyện nữa rồi sẽ đưa em lên giường."

"Giường?" Tôi chớp mắt liên hồi, máu rào rạt khắp châu thân, những phần cơ thể mà tôi không ngờ đến sự hiện diện của chúng chỉ cho đến mới đây thôi, bắt đầu nóng dần lên.

"Xem nào, Anastasia, khi nói về những chuyện này, tôi muốn làm tình với em cho đến tận tuần sau, ngay từ bây giờ. Nhất định là em có một tác động đặc biệt đến tôi."

Tôi ngọ nguậy. Nữ thần nội tại đang thở bối rối.

"Em biết đấy, cũng có những điêu tôi muốn thử."

"Có đau không?"

"Không, đừng nhìn đâu cũng thấy đau thế. Chủ yếu vẫn là hoan lạc thôi mà. Tôi đã làm em đau bao giờ chưa?"

Tôi đỏ mặt. "Chưa."

"Đấy, vậy thì, xem nào, sáng nay em nói em muốn nhiều hơn thế này." Anh bỗng ngắc ngứ.

Gì nữa đây... chuyện gì nữa đây?

Anh vỗ tay tôi.

"Ngoài thời gian em phục vụ tôi, có thể chúng ta sẽ thử. Tôi không biết có thành công không. Tôi không biết sẽ tách biệt mọi chuyện thê nào. Có khi không thể. Nhưng tôi rất sẵn lòng thử. Có lẽ là mỗi tuần một đêm. Tôi chưa biết."

Trời đất quỷ thần ơi... tôi há hốc miệng, Tiềm Thức suýt ngất. Christian Grey sẵn lòng đáp ứng những đòi hỏi nhiều hơn của tôi. Anh ấy sẵn lòng thử! Tiềm thức chồm dậy từ sau ghế sofa, mặt mày dáo dác vì sốc.

"Với một điều kiện." Anh nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi một cách cảnh giác.

"Điều kiện gì ạ?" Tôi thở.

Gì cũng được. Anh muốn gì cũng được mà.

"Em vui lòng nhận món quà tốt nghiệp của tôi."

"Ối." Ngay trong thâm tâm tôi đoán ngay ra đó là gì. Nhưng đã lỡ ngậm bồ hòn đầy miệng rồi.

Anh nhìn tôi đắm đuối, tước hết mọi phản ứng của tôi.

"Đi nào." Anh nói và đứng dậy, đỡ tôi theo. Anh cởi áo khoác, choàng lên vai tôi rồi bước ra mở cửa.

Một chiếc Audi hai cửa màu đỏ đã đậu sẵn bên ngoài.

"Đó là của em. Chúc mừng tốt nghiệp." Anh nói, kéo tay tôi lại gần, hôn lên tóc tôi.

Anh mua một chiếc xe chết tiệt, mới coóng. Sao đây... Tôi đã gặp đủ rắc rối với mấy cuốn sách rồi. Tôi bần thằn nhìn chiếc xe, cố gắng phân tích xem mình đang cảm thấy thê' nào. Tôi nửa bị tốn thương sâu sắc, nửa lại cảm kích và bất ngờ vì anh thật sự đã làm điều đó, nhưng trên hết, tôi thấy tức giận. Phải, lòng tôi ngập ứ cơn giận, nhất là sau những gì tôi vừa nói vời anh vè mấy quyển sách... nhưng anh đã mua mất rồi. Anh nắm tay, dẫn tôi ra lối đi hướng về món quà.

"Anastasia, chiếc Beetle của em cũ rồi và lại rất nguy hiểm nữa. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu có gì xảy ra với em, trong khi tôi đủ điều kiện để làm chuyện này...

Anh nhìn tôi âu yếm nhưng lúc ấy tôi không còn tâm trí nào để đáp lại anh, tôi đứng yên lặng nhìn trân trối cái thứ mới tinh, đỏ rực rỡ.

"Tôi có hỏi dượng em rồi. Ông hoàn toàn ủng hộ." Anh nói.

Tôi quay phắt lại, nhìn anh trân trần, miệng há hốc kinh hoàng.

"Anh nói chuyện này với dượng Ray? Sao anh có thể?" Tôi chỉ thốt ra nổi những từ ấy. Sao anh dám? Tội nghiệp dượng Ray. Tôi thấy phát ốm lên được.

"Chỉ là món quà thôi mà, Anastasia. Em không nói cảm ưn clược sao?"

"Nhưng anh biết thế là quá đáng."

"Với tôi thì không, cho sự an tâm của tôi."

Tôi cau mặt lại, hoàn toàn không biết phải nói gì. Anh ấy không thể hiểu được! Cả đời anh ấy sống giàu có. À, không phải cả đời – lúc còn bé tí thì không – suy nghĩ của tôi dịu lại. Anh ấy có ý tốt và tôi nghĩ về chiếc xe mềm mỏng hơn, I hậm chí, thấy có lỗi khi đã nổi nóng. Mong muốn của anh là chính đáng mà, không đúng cách lắm nhưng không phải là ý xấu.

"Em cảm động hơn nếu anh chỉ cho em mượn, như laptop ấy."

Anh thở ra nặng nề. "Thôi được. Cho mượn. Vô thời hạn." Anh nhìn tôi lo ngại.

"Không, không phải vô thời hạn, chỉ kể từ bây giờ thôi. Cảm ơn anh."

Anh nhăn nhó. Tôi nhón chân, hôn lên má anh.

"Cảm ơn về chiếc xe, thưa ngài." Tôi nói bằng giọng ngọt ngào nhất có thể.

Anh bất ngờ túm chặt lấy tôi, kéo phắt vê phía anh, một tay choàng sau lưng, ôm sát tôi vào người anh, tay kia tóm lấy tóc.

"Em thật là một phụ nữ đầy thách thức, Ana Steele." Anh hôn tôi đắm đuối, ép chặt môi tôi vào lưỡi anh, đúng kiểu "không cho nó thoát".

Máu trong người tôi lập tức sôi lên, tôi hôn đáp lại anh với tất cả niềm đam mê có thể. Tôi thèm khát anh kinh khủng – bất chấp chiếc xe, bất chấp mấy cuốn sách, bất chấp tất cả... tôi muốn anh.

"Tôi phải kiềm chế bẳng tất cả sức lực để không đè em xuống xe ngay bây giờ, chỉ để em thấy rằng em là của tôi và nếu tôi muốn mua cho em một chiếc xe chết tiệt thì tôi sẽ làm thê." Anh gằm gừ. "Giờ thì đi vào và cởi quần áo ra." Anh hôn tôi một nụ hôn ngắn và sâu.

Thánh thần ơi, anh ấy đang nổi giận. Anh chộp tay tôi, lôi trở vào nhà, thẳng vào phòng ngủ... không còn đường thoát. Ả Tiềm Thức lại nhảy tót ra sau ghê sofa, giẩu mặt trong hai tay. Anh bật đèn ngủ, rồi dừng lại, nhìn tôi chẳm chằm.

"Đừng nổi giận với em." Tôi lí nhí.

vẫn không thể đoán nổi anh đang nghĩ gì; đôi mắt lạnh tanh những mảnh thủy tinh vỡ màu xám khói.

"Em xin lỗi về chiếc xe và cuốn sách..." Tôi nói tiếp. Anh vẫn im lặng nặng nề.

"Anh làm em sợ mỗi lần nổi giận." Tôi thở gấp, nhìn anh.

Anh nhắm mắt lại, lắc đầu. Khi mắt anh mở ra, vẻ mặt đã dịu lại. Anh hít một hơi sâu rồi nuốt xuống ngực.

"Quay lưng lại đi." Anh khẽ khàng. "Tôi sẽ cởi áo cho em."

Tâm trạng lại xoay như chong chóng nữa rồi; sao mà hiểu nổi cơ chứ. Tôi vâng lời quay lưng lại, tim bắt đầu đập thình thịch, nỗi đam mê lập tức trở về, thôi thúc trong mạch máu, căng tràn và dồn thăm thẳm xuống bụng dưới. Anh vén tóc sau lưng tôi sang một bên vai, hất sang một bên ngực. Ngón trỏ anh trượt chầm chậm từ gáy dọc xuống theo xương sống, móng tay cọ nhè nhẹ trên da thịt tôi.

"Tôi thích chiếc đầm này." Anh nói. "Tôi cũng thích chiêm ngưỡng làn da tươi tắn của em."

Tay anh dừng lại ở lưng áo, ngay giữa lưng. Anh mở chốt áo bằng ngón tay trỏ rồi kéo tôi lui lại, áp sát cả người anh vào lưng tôi. Nghiêng người xuống, anh ấp mặt vào tóc tôi.

"Cơ thể em có mùi tuyệt lắm, Anastasia. Thật ngọt ngào!" Mũi anh lướt qua tai tôi, trượt nhẹ nhàng xuống cổ rồi anh buông những nụ hôn nhẹ mèm như lông vũ trên bờ vai tôi.

Hơi thở tôi bắt đầu bất thường, ngắn, gấp, đầy đam mê.

Tay anh vẫn đang kéo dây kéo. Chậm thật chậm, mỗi khi dây kéo nhích xuống một chút, môi anh cũng chuyến động theo, liếm, hôn, mút từ vai này sang bờ vai kia. Anh làm chuyện đó quá mê đắm. Cơ thể tôi cảm nhận, rồi quặn lại lời hồi đáp mỗi đụng chạm của anh.

"Em. Sẽ. Phải. Học. Cách. Giữ. Yên. Cơ. Thể." Cứ sau mỗi từ là một lần anh hôn vào gáy tôi.

Anh cởi dây áo treo quanh cổ tôi, chiếc đầm rơi xuống chân.

"Không áo ngực, cô Steele. Tôi thích thế."

Tay anh đỡ lấy hai bờ vú tôi, núm vú ngấn lên dưới tay anh.

"Choàng tay em lên ôm cổ tôi đi." Anh thì thầm bên cổ tôi.

Tôi tức thì làm theo lời anh, hai bầu vú mẩy lên trong tay anh, đầu vú căng cứng. Ngón tay tôi vùi vào tóc anh và thật nhẹ nhàng, tôi vò mái tóc mềm và quyến rũ ấy. Tôi ngả đầu sang một bên để anh dễ dàng vùi sâu vào cổ tôi.

"Hư... ư..." Anh kêu khe khẽ phía sau tai tôi, những ngón tay dài vẫn đang khám phá hai đầu ngực, như tay tôi đang khám phá tóc anh.

Tôi rên lên khi cảm xúc căng tràn và cuồn cuộn ở bụng dưới.

"Có nên làm em lên đỉnh bẳng cách này không?" Anh thì thầm.

Tôi ưỡn lưng kháng cự đôi tay thành thạo của anh trên bầu ngực mình.

"Em thích thế này, phải không, cô Steele?"

"Hư... ư.."

"Nói thành lời!" Anh tiếp tục cơn tra tấn chầm chậm và đầy dục tình, mân mê nhè nhẹ.

"Vâng."

"Vâng gì?"

"Vâng... thưa ngài."

"Ngoan lắm." Anh bấu mạnh vào da thịt tôi, cơ thể tôi oằn lên thống thiết trước anh.

Tôi thở hổn hển trong nỗi đau đớn mà khoái cảm rất tinh tế. Tôi cảm nhận anh đang áp sát vào mình. Tôi rên lên, tay bấu chặt tóc anh.

"Tôi không nghĩ em chưa sẵn sàng để đến lúc này." Anh thì thầm, những ngón tay thôi không mân mê ngực tôi, nhưng răng anh nhay nhè nhẹ vành tai tôi và kéo. ''Hơn nữa, em vừa làm tôi bực."

Là sao, là sao cơ, anh nói thế là sao? Đầu óc mụ mị vì ham muốn của tôi cố ú ớ phản đối trong khi những tiếng rên vẫn không thể kiềm được.

"Cho nên, có lẽ, không thể để em đến bây giờ được."

Ngón tay anh tiếp tục trò chơi với đầu vú, kéo, xoay, ấn. Tôi ép phần dưới mình vào sát cơ thể anh... chuyển động bên này, bên kia.

Tôi cảm thấy tiếng cười anh trên cổ mình, tay anh lần hồi xuống hông tôi. Những ngón tay anh đã tiến đến lưng quần lót, kéo trễ xuống, ngón tay cái xuyên qua lần vải ấn và day từ phía trước khiến... á run rẩy. Từ phía sau, tay anh liên tục tiến sâu xuống nữa, chầm chậm, những ngón tay lừ từ đi sâu vào tôi.

"Đúng rồi. Cô gái ngọt ngào của tôi đã sẵn sàng rồi." Anh thở rồi xoay người tôi lại để mặt tôi đéi diện mặt anh. Hơi thở anh dồn dập. Anh đưa một ngón tay lên miệng.

"Em có vị rất tuyệt, Steele." Anh thở hắt.

Trời ạ. Ngón tay anh mằn mặn... vị của tôi.

"Cởi quần áo cho tôi nào." Anh khẽ ra lệnh, nhìn tôi, điềm tĩnh.

Trên người tôi chỉ còn đôi giày, à, đôi cao gót của Kate. Tôi giật mình. Tôi chưa bao giờ cởi đồ cho đàn ông.

"Em làm được mà." Anh nói mêm mỏng.

Tôi chớp mắt liên hồi. Bắt đầu từ đâu? Tôi nắm lấy vạt áo thun của anh, anh giữ tay tôi lại, mỉm cười nhẹ.

"Đừng." Anh vừa lắc đầu vừa cười. "Không phải áo. Tôi đoán có thể em muốn chạm vào tôi." Mắt anh lấp lánh những tia vui thích.

Ôi... chuyện này... mình có thế chạm vào anh qua lớp vải áo. Anh nắm một tay tôi, đặt lên phần cương cứng.

"Những gì em cần là đây, Steeỉe."

Tôi thở dồn, ham muốn lần những ngón tay quanh lưng quần anh, anh cười.

"Tôi muốn vào trong em. Cởi quần ra nào. Em chủ động đấy."

Gỉ cơ... tôi chủ động. Miệng tôi muốn rơi xuống.

"Em sắp làm gì tôi thế này?" Anh trêu.

Ồ, khả năng là... nữ thần nội tại rú lên hò hét, bỗng từ đâu đó cơn đam mê, thèm muốn và sự can đảm của Steeli nổi lên, tôi đẩy anh ngã xuống giường. Anh phá lên cười khi ngã xuống, tôi đứng nhìn anh, tràn ngập hưng phấn của người chiến thắng. Nữ thần nội tại bắt đầu bùng nổ. Tôi tuột giày và tất anh một cách vội vã, lóng ngóng. Anh quan sát tôi, mắt vẫn lấp lánh những tia vui thích và đam mê. Nhìn anh... rạng rỡ... của tôi. Tôi trườn lên giường, ngồi một bên anh xoay sở đến quần jean, tôi luồn những ngón tay trong lưng quần, cảm nhận lớp lông hoan lạc. Anh khép mắt lại, hông mềm ra.

"Anh sẽ phải học cách giữ yên cơ thể." Tôi gắt khẽ và chuồi tay vào lớp lông.

Anh thở rất sâu và cười với tôi.

"Thưa vâng, cô Steele." Anh đáp, mắt rực sáng. "Trong túi tôi, bao cao su." Anh thở.

Tôi lục chầm chậm trong túi quần và chiêm ngưỡng khuôn mặt anh. Miệng anh hé mở. Tôi rút ra được hai túi nhôm và để xuống giường, cạnh bên hông anh. Hai lận nhé! Những ngón tay tôi hăm hở và lóng ngóng mở nút quần. Tôi phấn khích quá đà rồi.

"Hăm hở quá, cô Steele." Anh nói, giọng châm chọc.

Tôi kéo phéc mơ tuya xuống và gặp phải một vấn đè nan giải, làm sao giải quyết được cái quần bây giờ... hmm. Tôi ngồi xuống và kéo. Chẳng động tĩnh gì. Tôi nhăn nhó. Sao lại khó thế?

"Tôi không thể nẳm yên nếu em cứ cắn môi." Anh cảnh báo rồi nhấc hông lên khỏi giường để tôi kéo quần xuống, lôi theo cả quần lót, a... giải phóng cho anh. Anh đá quần xuống sàn.

Trời đất ơi, giờ anh là của tôi, tha hồ làm gì thì làm, như thình lình mà đến Giáng sinh vậy.

"Rồi, giờ thì em làm gì đây?" Anh thở, không còn giọng chế nhạo nữa. Tôi nhoài người đến, chạm vào anh và quan sát vẻ mặt anh. Anh thở rít lên, môi mở cong hình chữ O. Làn da ấy mịn và mướt... và cứng... hmm, một sự kết hợp tuyệt vời. Tôi nghiêng người xuống, tóc lòa xòa quanh mặt và ngậm anh vào miệng. Tôi mút, mạnh. Anh nhắm nghiền mắt, hông đong đưa bên dưới tôi.

"Ối, Ana, mạnh." Anh kêu lên.

Tôi thấy thật mạnh mẽ quả là phấn chấn khi khiêu khích và ước lượng anh trong miệng, bằng lưỡi. Anh ưỡn căng ra, trong khi miệng tôi vẫn không ngừng chuyển động lên xuống quanh anh, nuốt anh vào sâu trong cổ, môi tôi ngậm chặt... lần nữa rồi lần nữa.

"Dừng, Ana, dừng. Tôi chưa muốn lúc này."

Tôi ngồi lên, chớp mắt nhìn anh, cả hai cùng thở hổn hển, tôi bối rối. Mình tưởng mình chủ động chứ? Nữ thần nội tại trông như đứa bé bị cướp mất kem.

"Sự ngây thơ và nhiệt tình của em làm tôi nguôi giận." Anh ẫn hổn hển. "Em, ở trên... đó là điều chúng ta sắp làm."

Ô.

"Đây, đặt vào thế này." Anh chỉ tôi túi giấy nhôm.

Ớ. Làm sao? Tôi mở túi giấy ra, nhón lấy bao cao su bằng mấy ngón tay vụng về.

"Để vào đỉnh trước rồi cuộn xuống từ từ. Không ai muốn không khí lọt vào đầu túi đâu." Anh dừng lại.

Thật chậm, tập trung cao độ, tôi làm như anh bảo.

"Trời ạ, em giết tôi mất, Anastasia." Anh rên ri.

Tôi thán phục tác phẩm của mình và anh quá đi mất. Anh quả là tinh hoa của đàn ông. Nhìn anh thật quá đỏi, quá đỗi gợi cảm.

"Giờ. Tôi muốn bị em chinh phục." Anh nói.

Tôi nhìn anh, hoang mang. Anh ngồi bật dậy, mũi chạm mũi.

"Thế này." Anh thở. Một tay anh trườn quanh hông tôi, nhấc người tỏi lên, tay kia, anh đặt cậu bé vào bên dưới tôi rồi chậm, thật chậm, ấn sâu vào bên trong tôi.

Tôi rên lên khi anh mở tôi ra, sấn sâu vào, miệng há ra kinh ngạc vì cảm giác say đắm, tinh tế, khích động và viên mãn. Ôi... làm ơn.

"Đúng thế, em yêu, cảm nhận, trọn vẹn." Anh gừ lên, nhắm nghiền mắt lại.

Vậy là anh đã ở trong tôi, tràn ngập, anh giữ yên tôi ở đúng tư thế đó vài giây... hay phút... không biết nữa, rồi anh hé mắt nhìn mắt tôi.

"Cách này rất sâu." Anh nói. Hông anh mềm mại, xoay tròn theo một quỹ đạo nhất định, tôi kêu lên... ôi trời ơi – cảm xúc run rẩy choán đầy bụng dưới... rồi khắp cơ thể. Á á á!

"Nữa đi anh." Tôi thì thầm. Anh cười kiểu biêng lười và miễn cưỡng.

Nấc lên, tôi hất đầu ra sau, tóc đổ xuống lưng và chậm, thật chậm, anh nằm xuống giường.

"Em chuyển động đi, Anasatasia, lên xuống, thế nào tùy em. Giữ tay tôi đây." Anh thở, giọng rền rĩ, đứt quãng và sao-mà-gợi-tình.

Tôi bắt lấy tay anh như nắm phao cứu sinh. Nhẹ nhàng tôi nhấc lên rồi hạ xuống anh. Mắt anh lóe lên những tia ngây dại. Hơi thở anh rít lên, như tôi, anh nhấc hông lên theo nhịp lên xuống của tôi, đón lấy tôi. Chúng tôi bắt được nhịp điệu của nhau... lên, xuống, lên, xuống...nữa... nữa... tuyệt diệu làm sao...

Giữa hai nhịp thở, ấn sâu, đầy ăm ắp... những tột đỉnh cảm xúc thốc đầy ngập tôi thật nhanh. Tôi nhìn anh, mắt chúng tôi chiếm lấy nhau... tôi thấy niềm hoan lạc ở đó, ở trong tôi.

Tôi đang ân ái với anh. Tôi ở trên. Anh là của tôi và tôi là của anh. Ý nghĩ đó ấn tôi thật sâu, thật sát, phá tung mọi giới hạn. Tôi lên đỉnh trên anh... rú lên đứt quãng. Anh giữ chặt hông tôi, nhắm nghiền mắt, ngả đầu ra sau, hàm nghiến lại rồi lặng lẽ đến với tôi. Tôi gục xuống ngực anh, quá tải, lênh đênh đâu đó giữa mộng và thực.

Chương 16

"Anastasia, tôi có đến mấy vụ làm ăn phải giải quyết tối nay. Tôi phải đi. Sẽ gặp lại em vào Chủ nhật. Tôi sẽ đưa em hợp đồng đã điều chỉnh và rồi chúng ta có thể bắt đầu cơn hoan lạc."

Ngoại giới dịu dàng xâm chiếm lấy các giác quan, ôi, cuộc xâm lấn lạ kỳ. Tôi trôi nổi, tứ chi mềm nhũn, rã rời, rũ liệt. Tôi vẫn nằm trên người anh, đầu gối giữa ngực, bờ ngực tỏa ra mùi thơm dìu dịu: mùi của vải mới giặt và của loại sữa tắm sang trọng nào đó, hòa quyện nhau thành một thứ mùi tuyệt diệu và gợi cảm nhất hành tinh Christian. Tôi không muốn cử động, tôi muốn được hít thở mùi thơm trường sinh bất lão này mãi mãi. Tôi dụi mũi vào người anh, thầm ước giá đừng vướng lớp áo. Để tìm lại cảm giác cho cơ thể rời rã, tôi vươn tay, duỗi trên ngực anh. Lần đầu tiên tôi được chạm đến phần cơ thể ấy rắn rỏi... mạnh mẽ. Anh cũng đưa tay lên, bắt lấy bàn tay tôi, dịu dàng đưa lên môi, hôn nồng nàn từng ngón tay Anh nhấc đầu lên nhìn xuống tôi.

"Đừng." Anh khẽ bảo, rồi hôn phớt tôi một cái.

Ôi... sự trung thực của anh sao mà tê tái. Tôi chớp mắt nhìn anh.

"Tôi từng phải vào đời rất nhọc nhằn. Tôi không muốn làm rối lòng em với những chuyện linh tinh đó. Chỉ cần đừng chạm vào tôi."

Anh dụi mũi vào mũi tôi rồi gỡ tôi ra khỏi người, ngồi dậy.

"Em nghĩ đó chính là những điểm mấu chốt mà anh chưa kể. Chuyện đó thế nào ạ?"

Nhìn anh lúc này hoàn toàn hài lòng về bản thân, đầy vẻ an nhiên tự tại, cứ như người vừa hoàn tất thêm một việc danh sách phải làm. Tôi vẫn còn bần thần bởi điều anh nói "từng phải vào đời rất nhọc nhằn". Có nghĩa là sao- tôi muốn được nghe chuyện đó. Nhưng anh sẽ không kể cho tôi. Tôi nghiêng đầu sang một bên, bắt chước kiểu của anh cố hết sức để có thế mỉm cười.

"Nếu có lúc nào đó anh mơ mộng, thử tưởng tượng một phút thôi anh nhượng quyền kiểm soát lại cho em, anh không phải phê chuyện đó vào lý lịch của em đâu." Tôi mỉm cười e thẹn. "Dù gì, cũng cảm ơn đã để em mơ mộng."

Cô Steele, cô không chỉ có khuôn mặt xinh đẹp. Đến giờ cô đã có sáu lần lên đỉnh và cả sáu đều thuộc về tôi." Giọng anh đầy tự mãn.

Tôi ngượng chín người, chớp mắt nhìn anh, anh cũng nhìn tôi âu yếm. Anh ấy đếm! Chợt anh nhíu mày.

"Em muốn nói gì với tôi à?" Giọng anh bỗng đanh lại.

Tôi nhăn nhó. Hức.

"Sáng nay em có một giấc mơ."

"Ồ" Anh nhìn tôi chăm chú.

Chết thật. Hình như mình lại gặp rắc rối?

"Em thấy em đang ngủ." Tôi vòng tay lên trán che mắt. Anh không nói gì. Tôi hé mắt nhìn anh sau cánh tay mình, anh có vẻ hứng thú với câu chuyện.

"Mơ thấy em đang ngủ?"

"Rồi em tỉnh dậy."

"ừ, chắc chắn phải thế rồi. Vấn đề là em mơ thấy gì?"

Chết rồi.

"Thấy anh."

"Thấy tôi làm gì?"

Tôi lại vòng tay lên che mắt lần nữa. Và như hồi còn nhỏ, tôi thầm vui với ý nghĩ rằng nếu tôi không nhìn thấy anh, anh cũng không thể thấy tôi.

"Anasatasia, em làm gì thế? Anh không hỏi nữa đâu đấy."

"Anh cầm một chiếc roi da."

Anh kéo tay tôi ra.

"Thật chứ?"

"Vầng." Tôi ngượng đỏ mặt.

"Tôi cũng mong làm thế với em." Anh nói. "Tôi có đến mấy chiếc roi lận."

"Bọc da nâu?"

Anh bật cười. "Không, nhưng tôi sẽ đặt làm một chiếc như thế."

Anh nhổm dậy, hôn tôi nhẹ nhàng rồi đứng lên, mặc quần lót vào. Ôi không... anh ấy đang rời đi.Tôi liếc đồng hồ, mới chín giờ bốn mươi. Tôi cũng lăn nhanh ra khỏi giường, tròng quần và mặc áo lót vào, rồi trở lại giường ngồi bắt chéo chân, nhìn anh. Tôi không muốn anh đi. Làm sao bây giờ? "Bao giờ em đến chu kỳ?" Anh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Hở?

"Tôi không thích dùng mấy cái này." Anh lầm bầm rồi kéo bao cao su ra, bỏ xuống sàn, mặc quần vào.

"Sao?" Thấy tôi không trả lời, anh hỏi lại và nhìn tôi thúc hối như thể đang muốn nghe ý kiến của tôi về thời tiết. Trời đất ạ... chuyện riêng của người ta.

"Tuần sau." Tôi nhìn xuống tay mình.

"Em cần phải chuẩn bị việc tránh thai."

Anh ta thật độc đoán. Tôi nhìn anh lo lắng. Anh ngồi xuống giường, đi tất, xỏ giày.

"Em có bác sĩ riêng không?"

Tôi lắc đầu. Sắp trở lại với mây chuyện sáp nhập và mua lại rồi đây – tâm trạng quay ngoắt 180 độ rồi đấy.

Anh cau mặt. "Bác sĩ của tôi có thể đến khám cho em tại nhà – sáng Chủ nhật, trước khi em đến chỗ tôi. Hoặc ông ấy đến khám ở nhà tôi cũng được. Em thích khám ở đâu?" Chỗ nào đỡ sợ ấy.Anh ấy đang quan tâm đến điều gì khác... nhưng thật ra chuyện này cũng vì quyền lợi của anh ấy thôi.

"Ở chỗ anh." Điều đó có nghĩa là chắc chắn Chủ nhật này tôi sẽ được gặp anh.

"Được. Sẽ báo em thời gian chính xác sau."

"Anh đi bây giờ à?"

Đừng đi mà... ở lại với em đi.

"ừ."

Vì sao?

"Anh về bằng gì?" Tôi thì thầm.

Taylor sẽ đón tôi.

"Em sẽ chở anh về. Em mới có một chiếc xe xinh đẹp." Anh nhìn tôi âu yếm.

"Hơn cả xinh đẹp chứ. Nhưng em uống nhiều rồi."

"Khi nãy anh có cố tình phục rượu em không?"

"Có."

"Sao thế?"

"Vì em cả nghĩ về mọi thứ mà lại kín đáo, như cha dượng em vậy. Có chút rượu, em sẽ nói nhiều hơn mà tôi lại cần em thẳng thắn với tôi. Nếu không, em quá trầm lặng và tôi không thể đoán nổi em nghĩ gì. Người say luôn nói thật, Anastasia."

"Có phải lúc nào anh cũng thành thật với em đâu?"

"Tôi luôn cố gắng thành thật." Anh nhìn tôi cánh giác. "Chuyện này chỉ có thể tiến triển nếu chúng ta thành thật với nhau."

"Em muốn anh ở lại và dùng nốt cái này." Tôi đưa bao cao su còn lại lên.

Anh mỉm cười, mắt lấp lánh sự hài hước.

"Anastasia, tôi có đến mấy vụ làm ăn phải giải quyết tối nay. Tôi phải đi. Sẽ gặp lại em vào Chủ nhật. Tôi sẽ đưa em hợp đồng đã điều chỉnh và rồi chúng ta có thể bắt đầu cơn hoan lạc."

"Hoan lạc?"

Khỉ thật! Tim tôi như rớt khỏi lồng ngực.

"Tôi muốn tạo ra nhiều tình huống cùng vui vẻ với em. Nhưng em phải ký trước đã, để tôi chắc rằng em đã sẵn sàng."

"Ô, vậy nếu chần chừ không ký, em có thế kéo dài chuyện này thêm nữa?"

Anh nhìn tôi dò xét, môi nhếch lên thành một nụ cười. "Chà, chắc là được nhưng lúc đó thì đừng trách tôi làm mọi chuyện bất chấp hậu quả."

"Làm mọi chuyện? Chuyện gì?"

Nữ thần nội tại chồm dậy, dỏng tai nghe chăm chú.

Anh từ tốn gật đầu rồi toét một nụ cười châm chọc. "Có đáng liều mạng thế không nhỉ?"

"Liều mạng? Thế nào ạ?"

À, nghĩ xem, đặt bom, rượt đuổi bẳng xe hơi, bắt cóc, giam giữ.

"Anh bắt cóc em?"

"À, ừ." Anh cười.

"Cưỡng bức giam giữ em á?" Chao ôi, hết xẩy.

"À, ừ." Anh gật đầu. "Rồi chúng ta sẽ bàn bạc vê TPE 24/719."

"Về cái gì cơ?" Tôi thở mạnh, tim đập thình thịch... anh ấy nghiêm túc không đấy? "Về sự thống trị tuyệt đối – cả ngày lẫn đêm." Mắt anh lấp lánh, niềm hứng thú từ anh, thậm chí, lan đến tận chỗ tôi.

Khỉ thật.

"Vậy là em hết còn lựa chọn nào khác." Anh mai mỉa.

"Rõ rồi." Giọng tôi cũng mỉa mai không kém khi cảm thấy vừa được tận mắt nhìn thiên đàng.

"Ồ, Anastasia Steele, em vừa trợn mắt với tôi à?"

Hả?

"Không." Tôi chối biến.

Tôi vừa thấy em làm thế. Tôi đã nói gì với em nếu em còn trợn mắt với tôi lần nữa?

Chết tiệt. Anh ngồi xuống thành giường.

"Lại đây." Anh bảo nhỏ nhẹ.

Tôi tái mặt. Trời ạ... anh ấy không đùa. Tôi ngồi xuống, nhìn anh, bất động.

"Em chưa ký mà." Tôi thì thào.

Tôi đã nói với em là tôi sẽ làm gì rồi mà. Tôi làm chủ thế giới của chính tôi. Tôi sẽ phát vào mông em, rồi sau đó sẽ giao cấu rất nhanh và rất mạnh. Cuối cùng xem ra cũng phải dùng đển bao cao su này rồi.

Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, mềm mỏng và cực kỳ nóng bỏng. Bụng tôi bẳt đầu thắt lại ham muốn, cầu xin, ướt át, đam mê. Anh nhìn tôi, chờ đợi, mắt rực lửa. Tôi rụt rè duỗi chân ra. Mình có nên bỏ chạy không ta? Chính nó; mối quan hệ của chúng tôi lơ lửng trong sự bình đẳng, chính ở đây, chính lúc này. Có nên để cho anh làm như thế không, hay mình sẽ nói không, rồi sau dó ra sao thì ra? Bởi tôi biết chỉ cần tôi nói không, mọi việc sẽ chấm hết. Làm đi mà! nữ thần nội tại van vỉ. Tiềm Thức cũng đứng chết trân như tôi.

"Tôi đang đợi đây." Anh nói. Tôi không kiên nhẫn đâu.

Ôi, vì tình yêu thần thánh. Tôi ngập ngừng, lo sợ, rồi kích động. Máu trong người chạy rần rật, chân tôi mềm nhũn ra. Tôi trườn đến sát bên anh.

"Ngoan lắm." Anh nói. "Đứng dậy nào."

Há, trời ơi... có thể cho qua đoạn này được không? Tôi không chắc mình đứng lên nổi đâu. Tôi miễn cưỡng bỏ chân xuống giường. Anh chìa tay ra, tôi đặt bao cao su vào tay anh. Bất ngờ, anh túm tay tôi, lôi tôi sát vào lòng anh. Và chỉ với một chuyển động uyển chuyển, cả thân người tôi chợt nằm dài trên giường, bên cạnh anh. Anh choàng chân phải sang kẹp cả hai chân tôi, chặn cẳng tay trái lên thắt lưng tôi, đè ép tôi xuống giường để tôi không thể động cựa được. Ôi, chết mất.

"Đưa hai tay lên đầu." Anh ra lệnh.

Tôi lập tức tuân lệnh.

"Vì sao tôi phải làm thế này, Anastasia?" Anh hỏi.

"Bởi vì em trừng mắt với anh." Tôi chỉ nói nổi từng đó.

"Em thấy thế có lễ độ không?"

"Dạ không."

"Em có làm thế nữa không?"

"Dạ không."

"Lần sau, em còn làm thế nữa, tôi sẽ đét vào mông em, hiểu chứ?"

Thật chậm rãi, anh kéo quần tôi xuống. Ôi, sao phẩm giá mình lại ra nông nỗi này? Bị hạ nhục và sợ hãi và kích động. Anh đang xào nấu cả một hỗn hợp cảm giác đó. Tim tôi đã trèo lên đến miệng rồi. Thở cũng khó nữa. Chết tiệt, có đau không đây?

Anh đặt bàn tay lên cặp mông trằn của tôi, mơn trớn dịu dàng, day bóp xung quanh rồi vòng quanh bằng lòng bàn tay. Rồi bỗng dưng tay anh không đặt ở đó nữa... rồi bỗng dưng, anh đánh tôi – rất mạnh. Á! Mắt tôi trợn lên vì đau, tôi cố chồm dậy nhưng tay anh nhanh chóng trượt sang vai tôi, đè xuống. Tay anh vuốt ve nơi anh vừa đánh. Bất giác hơi thở anh thay đổi – mạnh và gắt. Anh đánh tôi cái nữa rồi cái nữa, đánh liên hồi. Đau không chịu được. Tôi không kêu nổi, mặt tôi rúm lại vì đau. Tôi cố vùng vẫy để thoát khỏi trận đòn – bị kích động bởi chất adrenaline đang phọt ra và trào khắp cơ thể. "Nằm yên." Anh rít lên. "Nếu không tôi sẽ cho em một trận nữa."

Vừa mơn trớn vết thương xong, anh lại đánh chan chát. Điệp khúc dồn dập: mơn trớn, xoa bóp và đánh. Tôi tập trung hết năng lực, trân mình lên chịu đau. Đầu óc tôi trống rỗng bởi bao nhiêu năng lượng đều tập trung để đương đầu với cảm giác tàn nhẫn này. Anh không đánh tôi ở một chỗ hai lần – rõ ràng anh muốn chỗ đau lan rộng ra.

"Áaaa!" Tôi gào khóc sau trận đòn thứ mười – và không hề biết rằng mình đang đếm.

"Mới là khởi động thôi."

Anh đánh rồi lại âu yếm mơn man. Liên hồi những cái đét vào mông đau điếng và những mơn trớn dịu dàng khiên tôi mụ mị. Anh lại đánh... đau hơn những trận đòn ban nãy. Mặt tôi cũng đau vì cọ xát với giường. Anh ve vuốt dịu dàng rồi đánh tiếp. Tôi rú lên khóc.

"Không ai nghe thấy đâu, em yêu, chỉ có tôi thôi."

Anh đánh, rồi lại đánh. Đâu đó sâu trong tôi, tôi muốn van anh dừng lại. Nhưng tôi không làm thế. Tôi không muốn anh được thỏa mãn. Anh vẫn tiếp tục điệp khúc khắc nghiệt ấy. Tôi kêu thét lên thêm sáu lần nữa. Mười tám trận đòn cả thảy. Cơ thể tôi réo rắt, réo rắt dưới những trận hành hung không khoan nhượng của anh.

"Được rồi." Anh thở rít lên. "Giỏi lắm, Anastasia. Đến lúc giao cấu với em rồi."

Anh mơn trớn mông tôi dịu dàng, da tôi bỏng rát lên dưới những ngón tay xoa bóp của anh, những ngón tay mỗi lúc mỗi dấn xuống sâu hơn nửa. Bất thần, anh ấn hai ngón tay vào sâu trong tôi khiến tôi run bắn lên vì kinh ngạc. Tôi thở hổn hển, cuộc đột kích mới này đập tan trạng thái mụ mị trong đầu tôi.

"Cảm nhận nào. Xem cơ thể em yêu thích chuyện này thế nào, Anastasia. Em ướt đầm với tôi rồi." Giọng anh ánh lên nỗi ngạc nhiên thích thú. Anh không ngừng chuyển động những ngón tay vào ra liên hồi.

Tôi nấc lên. Đừng, xin đừng. Và rồi điệu nhảy của những ngón tay biến mất... bỏ lại tôi trong nỗi thèm muốn.

"Lần sau, tôi sẽ bắt em đếm. Còn giờ, bao cao su đâu rồi?"

Anh lấy bao cao su để đâu đó quanh chỗ anh rồi nhẹ nhấc tôi lên, đặt tôi nằm úp mặt hẳn xuống giường. Tôi nghe tiếng kéo khóa quần rồi tiếng giấy nhôm bị xé. Anh lột quần ra khỏi chân tôi rồi bảo tôi quỳ lên cho đúng tư thế, tay anh ve vuốt cặp mông đang đau rat của tồi.

"Tôi sắp vào đây. Em sắp được lên đỉnh rồi." Anh thì thào.

Gì chứ? Làm như mình được lựa chọn ấy.

Rồi anh tiến vào tôi, rất nhanh, tràn ngập. Tôi nấc to. Anh chuyển động, thúc vào tôi theo một nhịp điệu nhanh và sâu trên cặp mông đau rát. Cảm giác lúc này vượt xa cả sự thấm thìa, rát đau, ê chề và mê man. Các giác quan của tôi bị tàn phá tan hoang, chỉ còn ngóng đợi những gì anh đang làm. Sao anh có thể khiến tôi ra nông nỗi này, bụng dưới tôi tràn ngập, thật cứng, thật nhanh. KHÔNG... cơ thể bội phản căng thốc ra, vọt thẳng lên một cơn cực khoái.

"Ối, Ana." Anh rít lên khi phóng thích chính mình, kiềm chặt tôi vào đúng vị trí anh có thể trút hết.

Anh đổ xuống, nằm lả bên tôi, choàng tay sang đỡ tôi lên người anh, vùi mặt anh vào tóc tôi, ôm khăng khít.

"Ôi, em yêu." Anh thở. "Chào mừng đến thế giới của tôi."

Chúng tôi cùng nằm yên, bất động, lắng nghe hơi thở của mình đang dịu lại. Anh dịu dàng vuốt tóc tôi. Tôi lại nằm trên ngực anh lần nữa. Nhưng bây giờ, tôi chẳng còn sức để nhấc tay lên nữa, chẳng còn sức để cảm nhận cơ thể anh nữa. ơn trời... mình còn sống. Chuyện vừa rồi thật ra không quá khủng khiếp. Tôi đã chịu đựng tốt hơn tôi tưởng. Nữ thần nội tại ắt đang mệt lả... chà, ít nhất cô nàng cũng im miệng. Christian rúc vào tóc tôi, hít thật nồng nàn.

"Khá lắm, em yêu." Anh thì thầm, niềm vui nho nhỏ lanh canh trong giọng nói.

Từng từ anh nói cuộn lấy tôi mềm mại, êm mướt như chiếc khăn tắm ở khách sạn Heathman. Tôi bỗng thấy vui vì làm anh hạnh phúc.

Anh kéo kéo dây áo lót của tôi.

"Em mặc ngủ thế này à?" Anh hỏi âu yếm.

"Vâng." Tôi thở nhẹ.

"Phải bọc em trong nhũng lụa, cô gái xinh đẹp ạ. Tôi sẽ đưa em đi mua sắm."

"Em thích quần áo của mình." Tôi đáp, cố cao giọng nhưng không thể.

Anh lại hôn lên đầu tôi.

"Để xem nhé." Anh nói.

Chúng tôi cứ nằm yên như thế vài phút, hay vài giờ, chẳng biết nữa, có lúc tôi nghĩ mình đã thiếp đi mất.

"Tôi phải đi rồi." Anh nói, rồi ngồi dậy, hôn lên trán tôi dịu dàng. "Em ổn chứ?" Anh hỏi ân cầnế

Tôi nghĩ về câu anh hỏi. Cả phần lưng tôi đều đau. Xem, nóng rực và tôi hân hoan cảm nhận, mệt nhoài, rạng rỡ. Lý trí vẫn còn mơ hồ và chẳng đáng tin. Tôi không hiểu nổi.

"Ổn mà." Tôi thì thầm. Tôi không muốn nói nhiều hơn bấy nhiêu từ.

Anh ngồi dậy.

"Phòng vệ sinh ở đâu, em?"

"Bên trái phòng khách."

Anh gỡ bao cao su rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Tôi gượng gạo ngồi dậy, mặc quần vào. Lớp vải chạm vào mông

tôi nóng rát. Tôi bối rối trước những phản ứng của chính mình. Tôi nhớ anh từng nói – dù không nhớ chính xác lúc nào – rằng tôi sẽ cảm thấy đỡ hơn sau một trận đòn nên thân. Tại sao lại thế? Tôi không hiểu. Nhưng rất kỳ lạ. Đúng là như thế. Không thể nói tôi thích chuyện này. Đúng thế, tôi vẫn sẽ chống lại chuyện này nhưng giờ... tôi an toàn, kỳ lạ, chìm đắm trong một niềm hân hoan, viên mãn. Tôi ôm lấy đầu. Không thể hiểu nổi.

Christian trở lại phòng. Tôi không thể nhìn vào mắt anh. Tôi chỉ chăm chăm ngó xuống tay mình.

"Tôi tìm thấy chai dầu em bé. Để tôi thoa cho em."

Hả?

"Không cần. Em không sao."

"Anastasia." Giọng anh đe dọa, tôi định trợn mắt lên nhưng lập tức tự ngăn mình lại. Tôi đứng cạnh giường. Anh ngồi xuống, khéo léo kéo quần xuống giúp tôi. Kéo lên rồi lại tuột xuống, phóng đãng gớm, Tiêm Thức độc địa. Tôi ám thầm bảo cô ta phải biết chỗ của mình. Christian đổ ít dầu ra lòng bàn tay rồi thận trọng xoa thật nhẹ nhàng lên mông tôi – hết làm dầu tẩy trang đến làm thuốc bôi lên mông bị đòn, ai mà đoán nổi thứ dầu này lại nhiều công dụng đến thế.

"Tôi thích chạm tay vào người em." Anh bảo. Tôi đồng ý ngay, chính tôi cũng muốn chạm vào anh thế mà.

"Xong rồi." Anh nói rồi kéo quần lên cho tôi.

Tôi nhìn đồng hồ, mười giờ ba mươi.

"Tôi phải đi"

"Gặp anh sau."

Tôi vẫn không thể nhìn anh được.

Anh nắm tay tôi cùng đi qua phòng khách, ra cửa chính. May thay, Kate không có nhà. Chắc cô ấy đang ăn tối với Ethan và gia đình. May mà cô ấy không có ở quanh đây để nghe thấy tôi bị phạt.

"Anh không gọi cho Taylor sao?" Tội hỏi, vẫn tránh nhìn vào mắt anh.

"Taylor đến từ lúc chín giờ. Nhìn tôi này." Anh thở.

Tôi chật vật ngước lên nhìn anh, anh đón ánh mắt tôi bằng niềm khích lệ.

"Em đã không khóc." Anh nói rồi bất thần ôm tôi thật chặt, hôn tôi nồng nàn. "Chủ nhật nhé?" Anh thì thầm trên môi tôi, nghe như một lời hứa và cả lời đe dọa.

Tôi nhìn anh bước xuống lối đi, vào một chiếc Audi to lớn màu đen. Anh không ngoái lại. Tôi khép cửa rồi đứng vô hồn giữa phòng khách, chỉ còn hai đêm nữa ở đây. Nơi này, tôi đã trải qua hầu hết khoảng thời gian bốn năm hạnh phúc... cho đến hôm nay, lần đầu tiên, tôi chợt cảm thấy cô độc, khó ở và buồn bã ngay trong chính căn hộ thân thuộc. Có phải tôi đã lạc mất mình? Tôi biết bên trong cơ thể tê liệt này là một biển nước mắt. Tôi đang làm gì thế này? Trớ trêu đến nỗi tôi không thể ngồi xuống để khóc nữa. Tôi đành phải đứng. Trễ rồi nhưng tôi quyết định gọi cho mẹ. "Con yêu, con khỏe chứ? Lễ tốt nghiệp thế nào hả con?" Mẹ hớn hở trong điện thoại. Giọng mẹ như một loại dầu an ủi.

"Xin lỗi mẹ, khuya rồi con còn gọi." Tôi nói khẽ.

Mẹ khựng lại.

"Ana à? Chuyện gì thế con?" Mẹ trở nên nghiêm trọng.

"Không có gì đâu mẹ, con chỉ muốn nghe tiếng của mẹ thôi."

Bên kia im lặng một lúc.

"Ana, chuyện gì thế con? Kể mẹ nghe nào."

Giọng mẹ mềm mỏng và ân cần, tôi biết mẹ lo lắng. Nước mắt tôi bắt đầu tuôn ra. Suốt mấy ngày vừa rồi tôi đã khóc không biết bao nhiêu lần.

"Nói mẹ nghe nào, Ana." Mẹ nói, giọng đầy lo lắng cho tôi.

"Mẹ ơi, là chuyện đàn ông."

"Nó làm gì con?" Bản năng bà mẹ trỗi dậy.

"Không phải thế ạ." Thực ra là đúng thế... Trời ạ, tôi đâu muốn làm mẹ lo. Tôi chỉ muốn nói chuyện với ai đó mạnh mẽ vào lúc này thôi.

"Ana, nói đi con, con làm mẹ lo quá."

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Con thích một anh chàng nhưng tụi con khác nhau !> nhiều quá. Con không biết có nên tiếp tục chuyện này không nữa."

"Ôi con yêu, ước gì lúc này con ở bên mẹ. Mẹ xin lỗi đã không dự lễ tốt nghiệp của con. Rốt cuộc thì con cũng để ý đến đàn ông rồi đấy. Ôi, con yêu, đàn ông và đủ các mánh khóe. Họ là một chủng loại hoàn toàn khác chúng ta, con ạ, Con quen anh chàng đó bao lâu rồi?"

Christian thì nhẩt định là một chủng loài khác rồi... một hành tinh khác luôn.

"Gần ba tuần hay khoảng đó."

"Ana, con ạ, từng đó thời gian không đủ đâu. Làm sao con có thể biết về một người chỉ trong từng đó thời gian? Cứ thoải mái với anh ta, mềm nắn rắn buông cho đến chừng nào con quyết định rằng anh ta có xứng đáng hay không."

Chà... mẹ bỗng trở nên sâu sắc tự bao giờ, chỉ là hơi muộn. Liệu anh có xứng đáng với tôi? Một khái niệm mới mẻ. Tôi chỉ luôn tự hỏi mình có xứng đáng với anh không.

"Con yêu, nếu con buồn, về nhà đi – về với mẹ và dượng. Mẹ nhớ con lắm, con gái à. Dượng B.ob cũng muốn gặp con nữa. Ở đây, con sẽ có một độ lùi nhất định và cả những cách nhìn khác nữa. Con cần nghỉ ngơi. Con đã lao động vất vả lắm rồi".

Ôi nghe sao mà hấp dẫn. Phóng thẳng về Georgia. Mặt trời và cocktail. Óc hài hước của mẹ... vòng tay yên ấm.

"Con có hai cuộc hẹn phỏng vấn ở Seattle thứ Hai này." "Tuyệt quá con yêu."

Cửa bật mở, Kate xông vào cười toe toét rồi chợt xìu xuống khi thấy tôi đang khóc.

"Mẹ ơi, dừng nhé, có khách. Cảm ơn mẹ."

"Con yêu, nhớ nhé, đừng rơi lệ vì đàn ông. Con còn trẻ lắm. Cứ tới và tận hưởng cuộc sổng con."

"Vâng, con yêu mẹ."

"Ôi, Ana, mẹ cũng yêu con, nhiều lầm. Bảo trọng con nhé. "

Tôi cúp máy rồi ngước lên nhìn Kate, cô nàng đang quan sát tôi chăm chú.

"Tay khốn giàu sụ đó làm gì cho cậu đau lòng à?" "Không... chỉ là... ờ., ừ."

"Cho hắn lên đường luôn đi Ana. Từ lúc gặp hắn đến giờ, cậu lên bờ xuống ruộng biết bao nhiêu rồi. Chưa bao giờ tớ thấy cậu trong tình trạng này." Thế giới của Katherine Kavanagh rất minh bạch, đen trắng rõ ràng, chứ không phải là các cấp độ sắc xám u u

minh minh, bí ẩn, mập mờ như thế giới của tôi. Chào mừng đến thế giới của tôi.

"Ngồi xuống nào, mình nói chuyện đi. Rượu nhé. À, cậu có chai sâm-panh này." Cô ấy phát hiện chai rượu. "Loại ngon đấy."

Tôi mỉm cười ngần ngại, nhìn ghế sofa một cách bất an rồi thận trọng tiến lại đó. Hmm... ngồi.

"Cậu ổn đấy chứ?"

"Tớ mới bị hụt chân, ngã bệt xuống đất."

Cô ấy không nghi ngờ lời giải thích của tôi bởi một trong những người hậu đậu nhất bang Washington, đó là tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình xem đó là ân huệ. Tôi nghiến răng ngồi xuống nhưng chợt thở phào nhận ra cũng không đến nỗi nào, tôi định quay lại câu chuyện với Kate nhưng rồi đầu óc lãng đãng thế nào đó, lại lôi tuột tôi về thời điểm ở Heathman. Xem nào, nếu cô là người của tôi, cô sẽ chẳng ihể ngòi dậy nổi trong một tuần, sau vụ mạo hiểm tối qua. Anh ấy từng nói như thế và đó là tất cả những gì loay hoay trong đầu tôi lúc này. Rõ ràng đó là những cảnh báo, nhưng tôi quá bất cẩn và mê muội.

Kate trở lại phòng khách cùng chai rượu đỏ và hai tách trà sạch.

"Của cậu đây." Cô ấy đưa tôi một tách rượu đầy. Rượu không đậm đà như Bolly.

"Ana, nếu hắn là một tên đểu và lại không hết lòng với cậu, cho lên đường luôn. Nói vậy, nhưng tớ chưa hiểu lắm sao lại không hết lòng được. Nhớ lúc trong lều ăn, anh ta không rời mắt khỏi cậu nổi, cứ nhìn cậu đau đáu như diều hâu ấy. Tớ từng nói anh chàng này lê lết dưới chân cậu rồi, hay chỉ là cách biểu hiện của anh ta có gì đó quái đản."

Lê lết? Christian? Biểu hiện quái đản? Nhất trí.

"Kate, chuyện phức tạp lắm. Buổi tối của cậu thế nào?" Tôi hỏi.

Không thể kể Kate nghe chuyện hôm nay mà lại không tiết lộ quá nhiều chi tiết, bởi vậy, chỉ cần một câu hỏi về buổi tối nay của Kate là tình huống xoay chuyển ngay. Chỉ cần đảm bảo có thể ngồi xuống và lắng nghe đủ chuyện nhân tình thế thái của cô ấy. Tin nóng hổi, Ethan có thể sẽ ở cùng chúng tôi sau khi đi nghỉ về. Sẽ rất vui đây – Ethan là tay pha trò có đẳng cấp. Tôi nhăn mặt. Tôi không nghĩ Christian đồng ý. Chà... căng. Thể nào anh ta cũng dẹp yên vụ này mới thôi. Tôi đã uống mấy cốc rượu nên quyết định sẽ phủi hết việc mà đi ngủ đã. Ngày hôm nay quá dài rồi. Kate ôm tạm biệt tôi, xong ôm luôn điện thoại gọi cho Elliot.

Tôi mở máy kiểm tra mail sau khi đánh răng. Có một email của Christian.

Từ: Christian Grey Chủ đề: Em

Ngày: 2 6 tháng 5 2011 23:14 Đến: Anastasia Steele

Steele thân mến,

Em quả rất cừ. Cô gái xinh đẹp, thông minh, dỉ dỏm và can đảm nhất tôi từng biết. Nhớ uống mấy viên Advil – đây không phải là mệnh lệnh. Và đừng lái chiếc Beetle nữa. Tôi sẽ biết ngay đấy.

Christian Grey,

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Ớ, bảo tôi đừng lái xe của tôi nửa á? Tôi gõ hồi âm.

Từ: Anastasia Steele

Chủ để: Sự tâng bốc

Ngày: 26 tháng 5 2011 23:20 Đến: Christian Grey

Thưa ngài Grey,

Sự tâng bốc này sẽ không đưa ngài đến đâu cả, nhưng bởi vì bất kỳ đâu ngài cũng có mật được, nên rất đáng nghi ngờ cái lý thuyết kia.

Tôi sẽ cần phải lái chiếc Beetle đến chỗ bán xe – vì vậy không thể sẵn lòng chấp nhận bất kỳ đề nghị vô lý nào về chuyện đó. Vang đỏ luôn được yêu thích hơn Advil

Ana

Tôi nhấn "gửi".

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Không hài lòng với những phụ nữ không uống thuốc

Ngày: 26 tháng 5 2011 23:26

Đến: Anastasỉa Steele

Cô Steele,

Tôi tâng bốc em không để làm gì. Em nên đi ngủ đi. Đừng uống quá nhiều.

Taylor sẽ xử lý vụ chiếc xe và bán hộ em với giá hời.

Christian Grey,

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Từ: Anastasia Steele

Chủ đề: Taylor – liệu có đúng người đúng việc?

Ngày: 26 tháng 5 2011 23:40

Đến: Christian Grey

Thưa ngài,

Tôi quá ngạc nhiên khi ngài sẵn sàng mạo hiểm đẩy việc lái chiếc xe đó cho cánh tay phải của ngài mà lại không giao cho người thỉnh thoảng cùng ngài giao cấu. Làm sao tôi biết được Taylor có phải là người bán được chiếc xe đó với giá tốt nhất? Trước đây, hình như là trước cả khi biết ngài, tôi đã từng xoay sở được những vụ còn khó khăn hơn.

Ana

Từ: Christian Grey

Chủ đề: Cẩn trọng !

Ngày: 26 tháng 5 năm 2011

Đến: Anastasia Steele

Cô Steele,

Tôi đang tự nhủ rằng đây là Vang Đỏ nói, chứ không phải cô, và rằng cô đã có một ngày quá dài.

Tuy vậy, tôi vẫn rất nóng lòng muốn trở lại đó và làm cho cô không thể ngồi nổi một tuần, chứ không phải là một buổi tối.

Taylor là cựu quân nhân, Cậu ta có thế lái mọi thứ từ xe gắn máy đến xe tăng Sherman. Xe của cô không hề làm khó cậu ấy.

Còn bây giờ, đừng có tự ám chỉ mình bàng cụm từ "người thinh thoảng cùng ngái giao cấu", bởi vì, rất đdn giản, nó làm tôi nổi ĐIÊN lên và cô hoàn toàn không thich tôi lúc đó đâu.

Christian Grey,

CEO, Grey Enterprises Holdings, Inc.

Thế, giờ thì anh ta có chuyện để suy nghĩ rồi. Tôi tắt máy, tận hưởng một niềm khoái trá chưa từng có rồi trèo vào giường. Tôi tắt đèn ngủ, nằm nhìn trần. Đây quả là một ngày nhiều sự kiện, những đợt sóng cảm xúc cứ tràn lên nhau. Tôi đã có một khoảng thời gian ấm áp bên dượng Ray. Trông ông vẫn khỏe mạnh và kỳ cục thật, ông lại mến Christian. Rồi Kate và cái miệng bô lô ba la. Nghe Christian nói về chuyện từng bị bỏ đói. Chuyện quái quỷ đó là thế nào nhỉ? Chúa ơi, rồi chiếc xe. vẫn chưa nói với Kate vè chiếc xe nữa. Christian đã nghĩ gì nhỉ?

Cả tối nay nữa, khi anh thẳng tay đánh tôi. Tôi chưa bao giờ bị đánh. Sao tôi lại để mình dính vào chuyện này? Chầm chậm, nước mắt tôi, bê nước mắt phải kiềm lại khi Kate quay về ban nãy, bắt đầu tuôn xuống như mưa. Tôi đã phải lòng một người có vấn đề lớn về tình cảm, tôi sẽ chỉ nhận lấy tổn thương mà thôi – tự đáy lòng tôi biết điều đó – một người đã tự nhận mình hoàn toàn hư hoại. Tại sao anh lại gặp khó khăn về cảm xúc như thế? Những gì anh đã trải qua hẳn phải khủng khiếp lắm, và ý nghĩ khi mới là một đứa bé chập chững anh đã phải chịu sự tàn nhẫn không thể dung thứ khiến tôi càng khóc dữ dội. Biết đâu, nếu bình thường hơn, anh ta đã chẳng muốn cậu,Tiềm Thức chua ngoa góp lời... và trong thâm tâm, tôi biết điều đó là sự thật. Tôi quay mặt vào gối và tháo hẳn tấm chắn để ra... lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, tôi vùi mặt vào gối, nước mắt tuôn ròng ròng không thể kiềm chế. Nhưng chỉ được một lúc, nằm trong bóng tối, tôi nghe rành rọt tiêng quát của Kate.

"Anh nghĩ mình đang làm cái quái gì ở đây?"

"Em không hiểu được đâu!"

"Anh đã làm cái quái gì với cô ấy?"

"Cô ấy khóc suốt từ lúc biết anh."

"Anh không được vào!"

Christian ở đâu xộc thẳng vào phòng ngủ và bật đèn lên, tôi giật mình nhắm tịt mắt lại.

"Lạy Chúa, Ana." Anh lẩm bẩm.

Anh tắt đèn và nhoài người đến bên tôi.

"Anh đang làm gì ở đây?" Tôi hổn hển giữa những tiếng nấc.

Khỉ thật. Tôi không thế ngừng khóc.

Anh lại bật đèn ngủ, ánh sáng làm tôi chói mắt. Kate xông vào, đứng sừng sững giữa khung cửa.

"Cậu có muốn mình quẳng tên khốn này ra ngoài không?" Cô ấy hỏi, thái độ thù địch ngang với bom hạt nhân.

Christian nhướng mày, hẳn anh ngạc nhiên vì tên gọi tôn kính ấy và bởi vẻ thù địch hung hăng của Kate. Tôi lắc đầu, cô ấy trợn mắt lên với tôi. Ồ... mình sẽ không làm thế khi ở bên ngài G.

"La lên ngay nêu cậu cần mình nhé." Kate dịu giọng với tôi, quay sang Grey, cô ấy đanh giọng lại. " Grey, anh vào danh sách đen rồi, tôi không rời mắt khỏi anh đâu."

Anh chớp mắt và cô ấy quay ra, khép cửa chỠkhông đóng hẳn.

Christian nhìn xuống tôi, vẻ mặt anh nghiêm trọng, khuôn mặt nhợt nhạt. Anh rút trong túi chiếc áo khoác sọc nhuyễn đang mặc ra một chiếc khăn tay, đưa cho tôi. Tôi sực nhớ vẫn còn giữ của anh một chiếc khăn thế này, ở đâu đó.

"Chuyện gì thế em?" Anh vỗ về.

"Sao anh ở đây?" Tôi hỏi lại, định tảng lờ câu hỏi của anh,

Nước mắt đã ngừng tuôn một cách thần kỳ nhưng những cơn nấc khan vẫn hành hạ tôi.

"Một phần vai trò của tôi là chăm sóc các nhu cầu của em. Em nói em muốn tôi ở lại, nên giờ tôi ở đây. Thế mà tôi lại thấy em trong tình trạng này – Anh chớp mắt nhìn tôi, bối rối tột độ – Tôi chắc mình là người phải chịu trách nhiệm nhưng lý do là gì. Có phải vì tôi đã đánh em không?"

Tôi nhổm dậy, nhăn nhó vì mông vẫn đau ê ẩm. Tôi ngồi dậy đối diện với anh.

"Em đã uống Advil chưa?"

Tôi lắc đâu. Anh nheo mắt nhìn tôi, đứng lên và rời phòng. Tôi nghe tiếng anh nói chuyện với Kate nhưng không nghe rõ hai người nói những gì. Một lát sau, anh trở lại với hai viên thuốc và một ly nước.

"Uống đi." Anh nhẹ nhàng ra lệnh và ngồi vào mép giường, bên cạnh tôi.

Tôi làm như anh bảo.

"Nói chuyện nhé." Anh thì thầm. "Em đã nói với tôi là em không sao. Tôi không bao giờ để em một mình nếu biết em như thê này."

Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay. Tôi có thể nói điều mà tôi chưa nói với anh không? Tôi muốn nhiều hơn. Tôi muốn anh ở lại vì anh muốn ở lại với tôi chứ không phải vì tôi khóc sưng mắt, tôi cũng không muốn anh đánh tôi, mong muốn đó có vô lý lắm không?

"Tôi hiểu khi em nói em không sao, nghĩa là em có sao."

Tôi đỏ mặt. "Em tưởng mình ổn."

"Anastasia, em không thể nói với tôi những gì em nghĩ .... muốn nghe được. Như thế là không trung thực." Anh trách móc. "Làm sao tôi còn có thể tin những gì em nói?"

Tôi ngước mắt nhìn lên thấy anh đang cau mày, một tia u ám ánh trong đáy mắt. Anh chải cả hai bàn tay vào tóc.

"Em cảm thấy thế nào khi tôi đánh em và sau đó?"

"Em không thích chuyện đó. Xin anh đừng làm như thế nữa."

"Vấn đề là em không cần phải thích chuyện đó."

"Vậy sao anh lại thích?" Tôi ngước nhìn anh.

Câu hỏi của tôi khiến anh ngạc nhiên. "Em thật sự muốn biết?"

"Vâng, thật đấy, náo nức lắm." Giọng tôi pha chút châm biếm.

Anh nheo mắt lần nữa.

"Cẩn thận đấy." Anh cảnh báo.

Tôi giật mình.

"Anh sẽ đánh em nữa à?" Tôi bướng bỉnh.

"Không, tối nay thì không."

Phùuu... cả tiềm thức và tôi đều thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.

"Rồi sao nữa?" Tôi giục.

"Tôi thích cảm giác kiểm soát khi khống chế người khác, Anastasia. Tôi muốn em cư xử theo một lối nhất định, nếu em không làm theo, tôi sẽ phạt, nhờ đó, em sẽ rút ra bài học để hành xử như tôi muốn. Tôi thích phạt em. Tôi đã muốn phát vào mông em từ lúc em hỏi tôi có phải đồng tính không kia."

Tôi đỏ mặt nhớ lại. Chậc, tôi củng muốn tự đét đít mình sau câu hỏi đó. Vậy ra Katherine Kavanagh là thủ phạm của tất cả chuyện này và nếu cô ẩy đến buổi phỏng vấn với câu hỏi đồng tính, cô ấy sẽ ngồi đây với cái mông bị đau. Tôi không thích ý nghĩ đó. Chuyện này sao mà rối rắm thế?

"Vậy là anh không thích bản thân em?"

Anh nhìn tôi chăm chăm, đầy vẻ ngạc nhiên.

"Tôi nghĩ em rất đáng yêu theo cách của riêng em."

"Vậy sao anh lại muốn thay đổi em?"

"Tôi không muốn thay đổi em. Tôi chỉ muốn em hiểu khuôn phép và làm theo những quy định mà tôi đã bảo và đừng trái lời. Đơn giản vậy thôi." anh nói.

"Nhưng anh muốn phạt em?"

"ừ, tôi muốn thế."

"Em không hiểu được điều đó."

Anh thở dài và lại chải hai tay vào tóc.

"Đó là cách tôi được dạy dỗ, Anastasia ạ. Tôi cần phải kiểm soát em. Tôi cần em hành xử theo một kiểu nhất định và nếu em không làm – tôi thích nhìn làn da màu sứ tuyệt đẹp của em chuyển sang hồng và bỏng rát lên dưới tay tôi. Nó khiến tôi kích thích."

Khỉ thật, giờ thì chúng tôi bắt đầu đi đúng hướng rồi đấy.

"Vậy lý do không phải là cơn đau mà anh bắt em phải chịu đựng?"

Anh nuốt nước bọt.

"Một phần nhỏ thôi, để xem liệu em có thể tiếp nhận được không nhưng đó không phải lý do chính. Chính là việc em là của tôi để tôi có thể làm bất cứ điều gì tôi thấy phù hợp – sự kiểm soát tuyệt đối đối với một người khác. Và điều đó khiến tôi kích thích. Thế đấy, Anastasia. Xem nào, tôi diễn đạt không tốt lắm... trước đây tôi chưa từng phải nói thành lời việc này. Tôi chưa nghĩ về chuyện này kỹ càng lắm. Tôi đã luôn ở cùng những người có cùng suy nghĩ với mình." Anh nhún vai vẻ có lỗi. "Nhưng em vẫn chưa trả lòi câu hỏi của tôi, em cảm thấy thế nào sau đó?"

"Bối rối ạ."

"Chuyện đó làm em bị kích động dục tính đấy Anastasia." Anh nhắm mắt trong chốc lát, và khi anh mở mắt nhìn tôi, đôi mắt anh âm ỉ lửa.

Vẻ mặt anh đang mời gọi phần đen tối, phần được vùi sâu trong bụng tôi – cảm hứng dục tình, nó đã được đánh thức và thuần phục bởi anh nhưng thậm chí lúc này nó vẫn chưa được thỏa mãn.

"Đừng nhìn tôi như thế." Anh thì thầm.

Tôi nhăn nhó. Gì cơ, tôi vừa làm gì sao?

"Tôi không mang theo bao cao su, Anastasia, và em nữa, tâm trạng em đang không tốt. Không phải như cô bạn cùng phòng em nghĩ, tôi không phải một con quỷ dâm dục. Vậy là ban nãy, em đã cảm thấy bối rối?"

Tôi ngọ nguậy trước đôi mắt mãnh liệt của anh.

"Khi nói chuyện qua mạng, em thẳng thắn với tôi hơn. Email của em luôn nói với tôi chính xác những gì em cảm thấy. Sao em không thể làm thế khi nói chuyện trực tiếp? Tôi làm em sự đến vậy sao?" Tôi dính mắt đại vào một điểm tưởng tượng nào đó trên tấm mền màu xanh và kem của mẹ.

"Anh mê hoặc em, Christian. Làm em hoàn toàn choáng ngợp. Em cảm giác như mình là Icarus đang bay quá gần mặt trời." Tôi thì thầm.

Anh thở gấp.

"Chà, tôi nghĩ em nói ngược rồi." Anh khẽ nói.

"Gì ạ?"

"Ôi, Anastasia, tôi bị em bỏ bùa mói phải. Chuyện đó còn chưa rõ sao?"

"Không, với tôi thì không." Bị bỏ bùa á... Nữ thần nội tại mắt chữ o mồm chữ i. Cô ta không tin nổi vào tai mình.

"Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi đấy. Viết mail nhé. Nhưng ngay lúc này, tôi rất muốn được ngủ. Tôi ở lại được không?"

"Anh có muốn ở lại không?" Giọng tôi tràn trề hy vọng không thể che giấu.

"Em muốn tôi ở đây."

"Anh chưa trả lời câu hỏi của em."

"Tôi sẽ viết mail cho em." Anh lầm bầm kiểu hờn dỗi. Rồi anh đứng lên, móc trong túi quần jean ra BlackBerry, chìa khóa, ví và tiền. Trời ạ, đàn ông đem theo cả kho đồ linh tinh trong túi. Anh tháo đồng hồ đeo tay, giày, vớ, quần jean và đặt áo khoác lên ghế của tôi. Anh đi vòng qua bên kia giường và trèo vào.

"Nằm xuống thôi." Anh ra lệnh.

Tôi từ từ trượt người nằm xuống dưới chăn, khẽ nhăn mặt, mắt vẫn nhìn anh. Chao ôi... vậy là anh sẽ ngủ lại. Tôi thấy mình tê liệt trong niềm hân hoan. Anh chống người trên khuỷu tay quan sát tôi.

"Nếu em sắp khóc. Hãy khóc trước mặt tôi. Tôi càn phải biết."

"Anh có muốn em khóc không?"

"Không hẳn. Tôi chỉ muốn biết cảm xúc của em. Tôi không muốn em tuột khỏi tay tôi. Tắt đèn đi. Khuya rồi, mai chúng ta đều phải đi làm."

Hứ, đang ờ đây... mà vẫn độc đoán quá thế, nhưng tôi không có gì để than phiền nữa, anh đang nằm trong giường tôi. Tôi không hiểu tại sao... có lẽ tôi nên khóc nhiều hơn khi có mặt anh. Tôi tắt đèn ngủ.

"Em nằm nghiêng sang tôi này." Anh thì thầm trong bóng tối.

Tôi trợn mắt lên vì biết chắc anh không thể thấy nhưng vẫn vâng lời. Thận trọng, anh nhích người sang, choàng hai tay quanh tôi và kéo tôi vào ngực anh.

"Ngủ đi, em yêu." Anh thì thầm, rồi tôi cảm nhận được mũi anh đang vùi trong tóc tôi khi anh hít thật sâu.

Tin nổi không, Christian Grey đang ngủ với tôi, rồi trong vòng tay anh trìu mến và êm ái, tôi dạt trôi trong giấc mộng bình yên.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ