Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Bà xã chớ giở trò - trang 2


Chương 4


Dù không thực sự thích căn phòng của mình nhưng nơi này tạo cho Kim Bối Nhi cảm giác ngủ rất thoải mái, ít nhất là cảm giác đến bình minh, nửa đêm không bị bừng tỉnh.

Thay đồng phục học sinh, Kim Bối Nhi đứng ở trước gương kiềm không được đối với chính mình trong gương làm một cái mặt quỷ. “Một cô gái đã kết hôn còn mặc đồng phục học sinh, nếu để cho các bạn học biết bọn họ không cười rụng răng mới lạ đó!”

Thông, trên cửa truyền đến tiếng đập cửa thật mạnh cùng một lời nhắc nhở nghiêm túc, “Đến trường, bị muộn rồi.”

Kim Bối Nhi nghiêng đầu đối với người ngoài cửa phòng hét lên: “Biết rồi.” Lập tức lại quay đầu càu nhàu với gương: “Chị họ có ông xã dịu dàng săn sóc, còn mình? Ông già đáng ghét, vừa khủng bố vừa nghiêm túc, chờ có một ngày bị tôi tóm được cơ hội, tôi nhất định bỏ chú.”

“Đã nói nhảm xong chưa, có thể đi được chưa?”

Tiếng hô ngoài cửa lại vang lên lần nữa, trái tim Kim Bối Nhi sợ tới mức thiếu chút nữa đập loạn nhịp. “Làm sao mà biết mình đang mắng chú ấy nhỉ?”

Kim Bối Nhi cuống quít cầm cặp sách lên vội vàng ra khỏi phòng, vẻ mặt hoảng hốt đi vào phòng khách, liếc mắt một cái liền thấy Cổ Việt Di mặc âu phục phẳng phiu, hai tay khoanh ở trước ngực, ánh mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm.

Cô một chút cũng không thích ánh mắt như vậy của anh, “Chào buổi sáng, ông chú!” (‘Tảo’ là lời chào buổi sáng nên em mạo muội chém chỗ này)

“Còn sớm sao?” Ánh mắt Cổ Việt Di chăm chú vào trên người cô, không có ý nhìn nơi khác. (‘tảo’ = ‘sớm’, chơi chữ, ý muốn khiển trách người đi trễ)

Cho dù trên mặt anh có vẻ tươi cười, nhưng Kim Bối Nhi xem vào trong mắt cũng là ngoài cười mà trong không cười, theo cô quan sát, rõ ràng không cười còn hiền lành hơn.

Kim Bối Nhi cúi đầu nhìn cái đồng hồ hình hoạt hoạ trên tay một chút, “Thời gian vừa đúng nha”

Khoé môi Cổ Việt Di nhếch lên một nụ cười không có thiện ý, “Phải không? Bây giờ đã sắp tám giờ, lúc này trên cơ bản, trường học chắc là đang diễn ra lễ kéo cờ?”

Trong lời nói của anh tựa hồ đang nhắc nhở cô, tuy rằng anh đã không còn là học sinh, nhưng mười năm nay hình thức giáo dục không hề thay đổi, anh tin rằng cho tới nay vẫn như cũ không có gì thay đổi.

“Tôi biết.” Kim Bối Nhi tỏ ra bộ dáng đương nhiên.

Xem bộ dáng dường như không có việc gì của cô, hình như không hề quan tâm việc muộn giờ, Cổ Việt Di tức giận đem hai tay khoanh trước ngực, phẫn nộ chỉ vào người bên cạnh, tròng mắt sắc bén trừng lớn nhìn cô chằm chằm.

“Đã sắp đi học muộn, em hình như không hề quan tâm chút nào.”

Kim Bối Nhi không cho là đúng nhún nhún vai, “Tôi vì sao phải quan tâm? Tôi là đi học, không phải đi tham gia lễ kéo cờ, sao phải đứng dưới ánh mặt trời nghe thầy giáo ở trên đài nói nhảm, đó là chuyện người ngu ngốc mới làm.”

Đối với thái độ ngạo mạn của Kim Bối Nhi, Cổ Việt Di tức giận đến tột đỉnh, “Học sinh phải làm bổn phận của học sinh, người khác có thể đứng dưới ánh mặt trời nghe thầy giáo ở trên đài nói nhảm, sao em lại không thể?”

“Không thể là không thể!” Kim Bối Nhi bướng bỉnh lắc đầu.

Cổ Việt Di bị cô gái ngoan cố trước mắt này làm tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, “Vì sao?”

Nếu cô không phải “bà xã” của anh, anh nhất định bắt lấy rồi đánh mông cô một chút, lại phạt cô ở trong phòng suy nghĩ lại.

Kim Bối Nhi miễn cưỡng đưa đầu lên cao nghênh đón anh, “Bởi vì tôi chỉ cần ở dưới ánh mặt trời phơi nắng lâu, trên người của tôi lập tức sẽ nổi sởi màu đỏ, cho nên thầy giáo đặc biệt cho phép tôi không cần tham gia lễ kéo cờ, bao gồm những khoá thể dục bên ngoài.” Nói xong, cô đắc ý hướng anh nhếch miệng cười.

Thì ra cô bị dị ứng! Cổ Việt Di sợ run một chút, lập tức giấu đi tức giận. “Thì ra là như vậy, sao em không nói sớm?”

Biết nguyên nhân lập tức hết giận? Thật đúng là thực tế.

Kim Bối Nhi bắt đầu phản công, “Chú đã cho tôi cơ hội và thời gian giải thích sao? Sáng sớm đã không phân phải trái đúng sai liền chất vấn, nhe răng trợn mắt rất giống một con chó hung dữ sủa tôi.”

Cổ Việt Di biết chính mình trách lầm cô, áy náy cười cười, tay ôm lấy bả vai của cô. “Được rồi, là tôi không đúng trách lầm em, bây giờ tôi biết nguyên nhân, sau này sẽ không làm cho em nổi giận về chuyện này nữa.”

Kim Bối Nhi phụng phịu, ánh mắt xinh đẹp linh hoạt đắc ý liếc anh. “Như thế này còn tạm được.”

Nhìn một cái là có ý gì, Cổ Việt Di thấy buồn cười nhẹ lay động đầu, tốt bụng nhắc nhở cô:”Bây giờ có thể đi chưa?”

Kim Bối Nhi cúi đầu nhìn thời gian, đột nhiên kích động thét chói tai: “Không thể lề mề nữa, nếu không thật sự sẽ muộn.” Không bận tâm bàn tay to trên vai, cô giống một con cá chạch trơn trượt thoát người ra, nắm lấy cặp sách chạy về phía cửa lớn.

“Chờ một chút.” Cổ Việt Di vội vàng gọi lại Kim Bối Nhi dường như đang bị bệnh co giật.

Kim Bối Nhi tay cầm thanh chốt cửa, không kiên nhẫn quay lại một chút, quay đầu nhìn về phía Cổ Việt Di, cố gắng nặn ra một nụ cười giả dối. “Xin hỏi lại có chuyện gì?”

“Di động tôi mua cho em có mang theo không?” Cổ Việt Di nhắc nhở cô.

“Thật sự là rầy rà.” Kim Bối Nhi nặng nề hít một tiếng, đảo cặp mắt trắng dã, nâng lên cặp sách trên tay. “Có mang” Không kiên nhẫn kéo âm dài ra.

Khi cô vừa chuyển động cửa, phía sau lại vang lên thanh âm dặn dò.

“Nhớ rõ sau khi tan học lập tức về nhà.”

Kim Bối Nhi hơi đơ người, “Đã biết!” Cô vừa tức lại bất đắc dĩ dùng đỉnh đầu đẩy cửa, thốt lên, “Quản còn nhiều hơn, nghiêm hơn ba tôi.”

Cổ Việt Di không chút thương hại cười nhẹ, “Bây giờ không đến trường sẽ muộn đó, còn không mau đi.”

“A, muộn…” Lời nhắc nhở của anh trong nháy mắt doạ cô, Kim Bối Nhi giống một trận gió hướng ngoài cửa phóng đi, tiếp theo liền nghe thấy tiếng đóng sầm của cửa lớn.

Cổ Việt Di đầu tiên là bị tiếng vang của cửa làm hoảng sợ, lập tức lộ ra nụ cười bất đắc dĩ.

Có lẽ có bà xã nhỏ cũng không phải chuyện xấu, ít nhất làm cho cuộc sống yên tĩnh của anh có được một ít vui vẻ, nhưng nghĩ đến sau này mỗi ngày có khả năng giống như hôm nay, nếu không ngưng dặn dò cô mỗi một sự kiện, chỉ sợ bản thân vài năm nữa sẽ thật sự trở thành ông già đáng ghét trong miệng cô.

Mắt thấy thời gian đi học sẽ đến, Kim Bối Nhi vừa ra khỏi cửa liền vội vàng ngoắc một chiếc taxi. “Trung học Phục Hưng” (trung học phổ thông bên mình)

Tài xế taxi quay đầu nhìn cô một cái, lập tức hướng mục đích mà đi.

Xe đi được một đoạn, đôi mắt híp một nửa của Kim Bối Nhi đột nhiên trợn lên, cô bỗng nghĩ đến lúc mình ra khỏi nhà đã quên kiểm tra ví tiền đã vội vàng lên xe.

Cô nóng vội mở ra cặp sách tìm kiếm ví tiền, muốn xem xét một chút trong ví còn bao nhiêu tiền, không biết có đủ trả tiền taxi hay không?

Sau khi tìm được ví tiền, Kim Bối Nhi nắm chặt ví tiền trong tay, ngẩng đầu nhìn sơ kính chiếu hậu bên trong xe, phát hiện tài xế vẫn tập trung tinh thần nhìn phía trước, vì thế cô làm bộ dường như không có việc gì cúi đầu, không cho tài xế ở ghế trước phát hiện cô bất an, lén lút mở ví tiền ra.

Ặc… Nguy rồi! Trong ví tiền còn lại không đến một trăm đồng! Phải làm sao bây giờ?

Ngay lúc Kim Bối Nhi tâm hoảng ý loạn, không biết làm sao, di động đột nhiên phát ra tiếng nhạc chuông thanh thuý, Kim Bối Nhi vẻ mặt kích động lập tức lấy di động trong cặp sách ra, mở nắp di động, trên màn hình lập tức xuất hiện hình của Cổ Việt Di.

Kim Bối Nhi như thấy được cứu tinh, vẻ mặt lo lắng bất an nhìn chằm chằm màn hình. “Chú gọi tới vừa đúng lúc, trên người tôi…”

Nói còn chưa nói xong, Cổ Việt Di đã biết cô xảy ra chuyện gì. “Đừng nóng vội, tôi có để tiền trong ngăn trong cặp sách của em, nhớ rõ giữa trưa đừng để đói, bye bye.” (#Ami: Ôi mình cũng muốn có “ông xã” như thế, tính mình cũng hay quên =]])

Kim Bối Nhi không thể tin được há to miệng, người đàn ông này thật sự rất thần, vậy mà đoán ra sự khó khăn của cô!

Người giống anh mà làm tổng giám đốc thật sự là lãng phí, hay là đi mở quán giúp người ta xem tướng số, tin chắc dựa vào bản lĩnh thần cơ diệu toán của anh, nhất định sẽ trở thành một đại sư (người có đẳng cấp cao trong lĩnh vực nào đó).

Kim Bối Nhi khép lại di động, nửa tin nửa ngờ theo lời Cổ Việt Di mở ngăn trong cặp sách ra, trong nháy mắt, ánh mắt của cô đột nhiên trợn to, thật sự có tiền!

Kim Bối Nhi mừng rỡ cúi đầu tính toán — năm ngàn.

Cái này thì cô an tâm, đừng nói một chuyến taxi, ngồi mười chuyến cũng không có vấn đề gì.

Kim Bối Nhi rút ra một tờ một ngàn nhét vào trong ví tiền, bốn ngàn khác vẫn đặt ở ngăn trong cặp sách, cô vỗ vỗ cặp sách, bên miệng lộ ra nét cười hiểu ý.
Chương 5


Buổi sáng còn hâm mộ chị họ gả cho ông xã dịu dàng săn sóc, ông xã của mình lại khủng bố cộng thêm nghiêm túc: Kỳ thật cũng không tồi, thì ra anh cũng biết săn sóc.

Taxi đến cửa trường học, tài xế quay đầu nhìn Kim Bối Nhi. “Cô à, đã đến trung học Phục Hưng.”

Tâm hồn Kim Bối Nhi thoáng chốc được kéo về từ trong trầm tư, “A!” cô lấy ra tờ một ngàn vừa bỏ vào ví đưa cho tài xế, cầm lấy tiền thối bỏ vào ví lại, lập tức đẩy cửa xuống xe.

Kim Bối Nhi đứng ở cửa, gặp bạn học Tú Tú và Mĩ Mĩ đang đi nhanh hơn và vẫy tay về phía cô.

“Bối Nhi.”

Cô hứng thú suy yếu ngẩng đầu nghênh đón hai người bạn, mặt không chút thay đổi đi vào trường học, Tú Tú và Mĩ Mĩ dùng tốc độ chạy nhanh trăm mét đến bên cạnh Bối Nhi, chia ra đứng ở hai bên cô.

Mĩ Mĩ ôm cánh tay phải của Kim Bối Nhi, “Cậu thật ra có việc gì? Nghỉ nhiều ngày như vậy.”

“Nói đúng đấy, cậu không ở đây, bọn tớ rất nhớ cậu.” Tú Tú nói theo.

“Các cậu nhớ tớ?” Trong mắt Kim Bối Nhi hiện lên nụ cười tà ác quỷ quyệt.

Vì chuyện kết hôn cô đã nghỉ năm ngày, nhưng không thể nói thật với bọn họ.

“Những ngày tớ không tới trường, chắc là không có việc gì chứ?” Kim Bối Nhi dường như không có việc gì hỏi một câu.

“Cậu nói.” Mĩ Mĩ giao cho Tú Tú.

Tú Tú khó xử lại trả cho Mĩ Mĩ, “Cậu nói đi”

Kim Bối Nhi trái nhìn Mĩ Mĩ, phải nhìn Tú Tú một cái, hai người vội vàng trả cho nhau ánh mắt thoái thác.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Việc này…”

Mĩ Mĩ và Tú Tú, trên mặt hai người đồng thời xuất hiện vẻ mặt muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Giọng nói của Kim Bối Nhi đã có chút không kiên nhẫn.

Thấy Kim Bối Nhi giống như sắp tức giận, Mĩ Mĩ nén không được lửa giận đầy mình, thở phì phì oán giận: “Chu Đại Tràng thật sự rất quá đáng.”

“Chu Đại Tràng? Cậu ấy làm sao vậy?” Kim Bối Nhi nhướng mày nhìn về phía Mĩ Mĩ.

Tú Tú gấp đến độ giành nói trước: “Chu Đại Tràng thừa dịp mấy ngày cậu không có tới trường học, ỷ vào dáng người cao lớn, trong nhà có tiền có thế, khi dễ Lí Văn Cường; Mĩ Mĩ xem không vừa mắt nên cùng cậu ấy lý luận, kết quả Chu Đại Tràng nổi trận lôi đình đẩy Mĩ Mĩ một cái…”

Kim Bối Nhi cau mày nhìn về phía Mĩ Mĩ bên cạnh, “Cậu có bị sao hay không?”

Nhắc tới chuyện này, Mĩ Mĩ cực kỳ giận, bực bội nói ra. “Cũng may, Lí Văn Cường có lương tâm, biết tớ là thay cậu ấy trút giận, nhìn thấy Chu Đại Tràng đẩy tớ, cậu ấy không chút suy nghĩ liền lao tới làm đệm lưng cho tớ, bằng không lúc này chỉ sợ tớ vẫn còn bị dán trên tường làm tiêu bản” (mấy con bọ xử lý hóa chất xong bỏ vào khung tranh cũng gọi là tiêu bản, em thấy chữ này hay nên để lại)

Chu Đại Tràng đáng giận, lại còn dám khi dễ người của Kim Bối Nhi. (#Ami: chị này chắc là “đại tỷ” trong trường =]])

Đôi mày của Kim Bối Nhi nhíu chặt về phía mi tâm (giữa trán, trên sóng mũi), môi mỏng mím chặt lộ ra một tia cười lạnh, “Chu Đại Tràng thật giỏi, dám nghĩ rằng trong núi không có hổ, vội vã muốn làm đại vương.” Cô quảy cặp sách đặt trên vai, bước về phía lớp học.

Tú Tú cười hì hì lôi kéo Mĩ Mĩ vẫn còn tức giận, “Lần này có trò hay xem, Bối Nhi nhất định sẽ dạy dỗ Chu Đại Tràng giúp cậu hết giận.”

“Nhất định phải dạy dỗ cậu ấy một chút, Chu Đại Tràng không coi ai ra gì thật quá kiêu ngạo.” Trên mặt Mĩ Mĩ lập tức chuyển thành một nụ cười châm chọc.

Kim Bối Nhi vẻ mặt giận dữ tiến vào lớp học, không có trực tiếp đến chỗ ngồi của mình, mà là đến trước mặt Chu Đại Tràng ngồi ở cuối lớp, tức giận quăng cặp sách lên bàn của Chu Đại Tràng, ý tứ tràn ngập mùi khiêu khích.

Hành động của Kim Bối Nhi lập tức khiến cho tất cả bạn học chú ý, xem biểu tình lạnh lùng cương quyết trên mặt Kim Bối Nhi, mỗi người đều có thể đoán ra chút nữa chắc chắn sẽ có chuyện, nhưng dáng người Chu Đại Tràng thật to lớn, Kim Bối Nhi có thể đấu thắng cậu ấy sao?

Tất cả bạn học ai cũng nín thở mở to hai mắt, chờ xem kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì,

“Nghe nói cậu lại khi dễ người khác?” Ánh mắt của Kim Bối lạnh lùng nhìn chằm chằm gương mặt tròn tròn của Chu Đại Tràng

Chu Đại Tràng khinh thường liếc Kim Bối Nhi, “Vậy thì sao?”

“Cậu thật sự quá kiêu ngạo.” Kim Bối Nhi không cam lòng yếu thế, dùng ánh mắt hèn mọn trừng lại Chu Đại Tràng. “Heo học dáng người, cũng thật có bộ dáng, cậu thật đúng là không hổ thẹn đối với ông tổ nhà cậu — Trư Bát Giới!”

Lời nói của Kim Bối Nhi vừa rơi xuống, lập tức khiến cho tất cả bạn học cười vang.

“Kim Bối Nhi, cậu có gan nói lại lần nữa xem, tớ không xé rách miệng của cậu mới là lạ.” Chu Đại Tràng tức giận đứng lên đẩy cái bàn phía trước, mặt đỏ cả lên, xoay xoay nắm tay.

Bộ dáng hung ác của cậu không làm Kim Bối Nhi sợ, ngược lại cô tiến về phía trước nhìn Chu Đại Tràng, hai tay chống nạnh, mở trừng hai mắt, bày ra bộ dáng nghênh chiến. “Có gan… Cậu thử độnng đến một cọng lông của tớ thử xem.”

Chu Đại Tràng tức giận đến mặt đỏ tai hồng, “Đừng tưởng rằng mọi người ở trường học đều sợ cậu, tớ vốn không xem cậu là gì cả.”

“Phải không?” Kim Bối Nhi ngẩng cao đầu nhìn cậu, trong lòng bắt đầu âm thầm tính toán, người này cao hơn cô hai cái đầu, thể trọng cũng gấp đôi cô, cô ước lượng bản thân có thể có bao nhiêu phần thắng.

Còn đang tự hỏi, một cú đấm không hề báo trước đánh úp lại phía cô, tất cả bạn học đều kinh hoàng mở to mắt hít mạnh.

Kim Bối Nhi cảnh giác nhảy ra, nhón chân xoay người, nhắm bụng cậu hung hăng đá xuống.

Chu Đại Tràng cứ như vậy kêu thảm thiết một tiếng bay ra ngoài, nặng nề dán lên vách tường.

Phịch một tiếng!

Một tiếng vang thật lớn pha lẫn tiếng lách cách của cái bàn, chỉ thấy Chu Đại Tràng ngã vào trong một chồng bàn, mặt mũi vặn vẹo, miệng còn lầm bầm ai ai (đau quá nên rên).

Kim Bối Nhi hoảng sợ, lúc nãy quên tính toán lực đạo của chân, nhìn bộ dáng khốn khổ của Chu Đại Tràng, cô biết cú đá vừa rồi dùng lực không nhẹ.

Kim Bối Nhi nheo mắt lại, trong mắt bắn ra ánh sáng còn bén hơn đao, “Vừa rồi còn mang theo dũng khí hung ác với tớ, bây giờ lại như một đống thịt béo thối.” Căm giận đá thêm một cú.

Chỉ trong nháy mắt, thắng bại đã phân rõ, Kim Bối Nhi thắng.

Tất cả bạn học đều thở mạnh, sợ hãi khâm phục thân thủ lợi hại của Kim Bối Nhi, tất cả đều bội phục vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Kim Bối Nhi không để ý tới các học sinh vỗ tay, chỉ là chán nản nhíu mày cúi đầu thì thào tự nói: “Sớm biết vậy thì đã không tính toán trọng lượng thân thể to lớn của cậu ấy, trực tiếp đá vào bụng là được rồi.”

Mĩ Mĩ và Tú Tú vô cùng vui vẻ đi đến bên cạnh Kim Bối Nhi.

“Bối Nhi vẫn là nhất.” Mĩ Mĩ quả thực là bội phục cô sát đất.

“Tớ đã nói rồi, chỉ cần có Bối Nhi ở đây, Chu Đại Tràng tuyệt đối không thể kiêu ngạo.” Tú Tú cười hì hì ôm lấy cánh tay Kim Bối Nhi.

Kim Bối Nhi đảo cặp mắt trắng dã liếc xéo hai con ngựa tinh này, “Sao không giúp dọn dẹp mấy cái bàn, chẳng lẽ các cậu muốn nhìn tớ bị thầy giáo xử phạt.”

Lời nói vừa rơi xuống, các bạn học lập cùng nhau hợp sức dọn lại mấy cái bàn.

Lúc này có người nhìn Chu Đại Tràng nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi, hỏi Kim Bối Nhi: “Bối Nhi, Chu Đại Tràng làm sao bây giờ?”

Kim Bối Nhi tức giận nhìn qua Chu Đại Tràng trên mặt đất không dậy nổi, căm giận nhỏ giọng mắng: “Giả chết.” Rồi bực bội đi đếntrước mặt Chu Đại Tràng, “Nè, là cậu tự đứng lên? Hay là muốn tớ gọi 119 đưa cậu đi bệnh viện?”

Chu Đại Tràng không thèm trả lời.

Lúc này thầy giáo đi đến, liếc thấy lớp học hỗn loạn, lập tức xanh mặt đứng ở cửa lớp lớn tiếng khiển trách: “Ở đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Toàn bộ ánh mắt kinh hoảng của các bạn học đều nhất trí bắn về phía Kim Bối Nhi.

“Kim Bối Nhi –” một tiếng thét bén nhọn, khiến màng nhĩ người ta phát đau.

Kim Bối Nhi đứng tại chỗ hai mắt nhìn lên trần nhà, miệng chu lên, vô cùng chán nản gục đầu xuống, “Tiêu rồi, lần này chết chắc rồi.”

Trình
Chính Khôi ngồi tại văn phòng Cổ Việt Di, cùng Cổ Việt Di thảo luận
muốn thuận lợi lấy chiếc ghế chủ tịch điện tử Đại Phong, cần nắm
trong tay bao nhiêu cổ phần công ty mới có thể tóm gọn điện tử Đại
Phong.

Trình Chính Khôi bất an nhíu mày, nhìn Cổ Việt Di, “Chắc chắn có thể lấy 35% cổ phần công ty?”

Mười ngón tay Cổ Việt Di đan vào nhau chống cằm, bên môi nở ra nụ cười quỷ dị. “Không tin tớ?”

Một câu như vậy giống như cho Trình Chính Khôi một viên thuốc an thần.

Vẻ ảo não trên mặt Trình Chính Khôi nháy mắt được trút bỏ, lập tức mỉm cười, “Tớ làm sao có thể không tin cậu, chỉ cần một câu của cậu, tớ đã yên tâm rồi.”

Cổ Việt Di buông hai tay ra, thoải mái mà tựa lưng vào ghế ngồi, khóe miệng hé ra nụ cười tuy rằng nhìn lạnh như băng, lại làm người ta cảm thấy sợ hãi. “Tớ sẽ nghĩ cách làm cho một số cổ đông nhỏ đưa ra cổ phần công ty trong tay bọn họ, nhưng mà theo phỏng đoán, cậu phải mất năm trăm ngàn mua vào những cổ phần đó.”

Bạn bè là bạn bè, giao tình là giao tình, ở thương ngôn thương (làm ăn nói theo làm ăn) luôn luôn là tác phong của Cổ Việt Di.

Trình Chính Khôi tất nhiên hiểu được đạo lý này, mỉm cười vui vẻ nhận lời, “Chỉ cần có thể lấy 30% cổ phần công ty, số tiền này đương nhiên đáng giá.”

“Tốt, sảng khoái.” Cổ Việt Di ngồi thẳng thân mình, vẻ mặt mỉm cười nhìn Trình Chính Khôi, “Vài ngày nữa tớ sẽ giúp cậu giải quyết tốt chuyện này, cậu cứ an tâm chờ trở thành cổ đông lớn nhất của điện tử Đại Phong”

“Cảm ơn, cậu thật sự là quý nhân của tớ, có cậu, mọi việc đều thật thuận lợi,” Trình Chính Khôi vui vẻ ra mặt.

Cổ Việt Di vui mừng dựa vào lưng ghế, “Tớ không phải quý nhân của cậu, là vì chuyện này đối với tớ không có quan hệ ghê gớm, đứng ở lập trường bạn bè tớ có thể giúp cậu, nếu liên quan đến lợi ích của tớ, tớ đây chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm.”

“Nói cũng phải.” Lời nói này của Cổ Việt Di Trình Chính Khôi cũng không nghi ngờ.

Phút chốc, di động trong túi Trình Chính Khôi có tiếng rung lớn, Trình Chính Khôi cầm lấy di động.

Cổ Việt Di ước chừng có thể đoán ra là ai gọi tới, “Tân hôn gắn bó như keo sơn, chỉ mới xa cách không đến một giờ mà đã gọi điện thoại tìm người.”

Trình Chính Khôi mỉm cười, nhìn dãy số hiện trên di động, đúng là bị Cổ Việt Di nói trúng, là bà xã thương yêu của anh gọi tới, anh mở di động. “Bà xã, anh không phải đã nói với em, anh đang cùng Việt Di bàn công việc sao?”

Trình Chính Khôi kinh ngạc nhíu mày nhìn Cổ Việt Di.

“Không phải em muốn tìm anh, nhất định là tìm Việt Di?”

Cổ Việt Di chợt nghe thấy Trịnh Vũ Hi muốn tìm anh, không khỏi buồn bực nhíu mày.

“À, cậu ấy ở bên cạnh anh, được, anh bảo cậu ấy nghe điện thoại.” Trình Chính Khôi đưa điện thoại di động tới trước mặt Cổ Việt Di, “Vũ Hi nói không biết điện thoại của cậu, đành phải gọi di động của tớ, nói có chuyện gấp muốn tìm cậu.”

“Có việc gấp?” Cổ Việt Di càng thêm nghi hoặc.

Trịnh Vũ Hi có việc thì phải tìm Trình Chính Khôi, sao lại tìm anh? Trình Chính Khôi mới là ông xã của cô.

Cổ Việt Di cầm di động, “Vũ Hi, tìm tôi chuyện gì?”

“Tôi vừa nhận được điện thoại của thầy giáo ở trường học của Bối Nhi, Bối Nhi trong trường gây họa, trường học muốn người giám hộ đến gặp.” Trịnh Vũ Hi lòng nóng như lửa đốt, hoảng đến mức không biết nên làm sao mới tốt.

Cổ Việt Di sợ run một chút!

Cô đi học còn chưa đầy hai tiếng, trường học sao lại mời người giám hộ đến?

Cổ Việt Di dùng sức hít sâu một hơi, “Thầy giáo có nói cô ấy gây hoạ gì hay không?”

Trịnh Vũ Hi dừng một lát, ấp úng nói: “Hình như… hình như là… đánh nhau…”

“Đánh nhau?” âm thanh như sấm lớn, Cổ Việt Di từ trên ghế bật dậy, tức giận đến anh hít mạnh vào, thở ra, hít vào, thở ra.

Một cô bé lại đi đánh nhau với người ta?

Cổ Việt Di cố gắng làm bản thân tỉnh táo lại, bình tâm tĩnh khí hỏi: “Có người bị thương hay không?” giận thì giận, anh cũng không muốn nghe được tin tức cô bị thương.

Trịnh Vũ Hi trực tiếp trả lời: “Có.”

“Là Bối Nhi sao?” Lòng Cổ Việt Di đột nhiên co rút lại.

“Là Bối Nhi làm người ta bị thương, cậu nhóc bây giờ còn nằm ở phòng y tế, nghe nói phụ huynh của cậu ấy đang trên đường đến trường học, hiệu trưởng cũng mong người giám hộ của Bối Nhi có thể đến trường học để giải quyết, nhưng tôi hiện tại đang ở sân bay, có việc phải đi Hongkong, tôi cũng biết anh sợ chuyện của Bối Nhi sẽ bị truyền thông bới móc, nhưng việc này phải giải quyết như thế nào?” Trịnh Vũ Hi trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng không dám trực tiếp nhờ Cổ Việt Di ra mặt.

Cổ Việt Di trầm tĩnh tự hỏi một lát, “Không sao, tôi đến trường học, cho dù như thế nào, Bối Nhi bây giờ cũng là bà xã của tôi, tôi không lý do trốn tránh trách nhiệm, cám ơn em cho tôi biết.”

“Vậy làm phiền anh rồi.” Trịnh Vũ Hi khéo léo nói cám ơn.

Cổ Việt Di ngắt điện thoại, đưa di động trả lại cho Trình Chính Khôi, lập tức đứng dậy. “Bây giờ tớ đến trường học của Bối Nhi.”

Trình Chính Khôi khiếp sợ nhìn Cổ Việt Di, “Cậu thật sự muốn đích thân đến trường?”

Căn bản không cần hỏi nguyên nhân Cổ Việt Di đến trường học, bởi vì theo tiếng rống vừa rồi anh đã tìm ra manh mối.

Cổ Việt Di tức giận cười lạnh, “Đánh nhau với bạn học, trước mắt đối phương còn nằm ở phòng y tế, cậu nói tớ có thể không đi một chuyến sao?”

“Nhưng nếu như bị truyền thông biết Bối Nhi…” Trình Chính Khôi bất an nhắc nhở Cổ Việt Di.

“Đến lúc đó nói sau, ít nhất phải dẹp yên phiền phức này trước.” Cổ Việt Di đối với bà xã tinh quái cũng không có phương pháp.

Trình Chính Khôi không nói hai lời đứng dậy theo, “Tớ cùng cậu đi một chuyến.”

“Được rồi, tớ thật sự cần phải có người bên cạnh, chỉ sợ đến lúc đó trái tim của tớ sẽ gánh vác không nổi té xỉu tại chỗ.”

Trình Chính Khôi hé miệng cười, vỗ vỗ bờ vai của anh, “An tâm, tớ biết trái tim của cậu luôn rất khỏe mạnh, với lại Bối Nhi bây giờ đang thời kì quá độ, chờ nó lớn một chút sẽ thận trọng hơn.”

Cổ Việt Di chỉ có thể cười khổ mà chịu đựng, chuyện đó không biết phải chờ tới năm nào, tháng nào, ngày nào.
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ