Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Bà xã chớ giở trò - trang 4


Chương 10


Tiếng chuông tan học vừa vang, Mĩ Mĩ và Tú Tú lập tức như ngưu bì đường (giống kẹo mè xửng) dán vào Kim Bối Nhi. (ngưu bì = da trâu á)

“Bối Nhi, hôm nay chúng ta cùng đi…”

Không đợi Mĩ Mĩ nói xong, Kim Bối Nhi kiên quyết lắc đầu. “Từ hôm nay trở đi, tớ sẽ không đi đâu hết, tớ phải về nhà học bài.”

Về nhà học bài? Tựa như trời nắng đột nhiên nổi sấm, Mĩ Mĩ và Tú Tú giật mình thiếu chút nữa rớt mắt ra.

Vẻ mặtTú Tú khoa trương đưa tay sờ trán Kim Bối Nhi, “Cậu không bị sốt chứ? Sao đột nhiên lại nói phải về nhà đọc sách?”

“Đúng vậy, sao cậu lại đột nhiên đổi tính?” Mĩ Mĩ kinh hô theo.

Kim Bối Nhi ung dung nói: “Phải vậy thôi, bây giờ cách kỳ thi đại học chỉ còn vài ngày, tớ muốn ở nhà cố gắng thật tốt.” Nói xong mỉm cười, “Chẳng lẽ các cậu không muốn học đại học sao?

“Muốn chứ, tùy ý thi vào một trường là được rồi, dù sao cũng chỉ muốn lấy bằng thôi.” Mĩ Mĩ không cần, nhún nhún vai.

Kim Bối Nhi thì không tuỳ tiện như vậy, liếc Mĩ Mĩ một cái, “Tớ không muốn bỏ qua kỳ thi đại học, cũng không dự định tùy ý chọn một trường.” Vẻ mặt cô đứng đắn nhìn Mĩ Mĩ và Tú Tú, “Dù sao cũng nói các cậu biết, từ giờ cho đến khi thi đại học, tớ không muốn đi theo các cậu chơi bời nữa.” (hang out together… chả bik còn từ nào hay hơn hok =.= Hán Việt là tư hỗn)

“Chơi bời?” Tú Tú trừng mắt cứng miệng, quả thực không thể tin được nhìn Kim Bối Nhi. “Chỉ là ra ngoài đi dạo phố, xem phim thì đã gọi là chơi bời, cậu dùng từ có quá hay không đây.”

Kim Bối Nhi nặng nề than thở, “Tùy các cậu nói sao thì nói, từ giờ trở đi tớ muốn ở nhà học bài.”

Mĩ Mĩ và Tú Tú dùng vẻ mặt không còn gì để nói nhìn Kim Bối Nhi, các cô hiểu được một khi Kim Bối Nhi đã quyết định, mặc cho ai cũng không thể thay đổi quyết định của cô.

Bỗng dưng, điện thoại di động trong túi tiền phát ra tiếng vang, Kim Bối Nhi nghiêm túc lúc nãy giờ đã vui vẻ ra mặt, lấy di động ra: “Hi! Ông…” giật mình thấy Tú Tú và Mĩ Mĩ còn ở bên cạnh, cô vội vàng sửa miệng: “chú.”

Cổ Việt Di trong màn hình di động vốn là ôn hòa cười, nghe cô sửa miệng kêu anh là chú, vẻ mặt nháy mắt buồn bã, “Em…”

Mĩ Mĩ vừa nghe Kim Bối Nhi kêu chú, tò mò dựa sát vào Kim Bối Nhi, “Oa! Di động này thật rất phô trương, nhìn thấy được đối phương.”

Tú Tú cũng hiếu kỳ đến gần, ngón tay chỉ di động của Kim Bối Nhi, “Là thật nha”, cô lập tức chào hỏi Cổ Việt Di trong màn hình: “Hi, chú của Bối Nhi, cháu là bạn học của Bối Nhi gọi là Tú Tú.”

“A ha, chú, cháu là bạn học của Bối Nhi tên Mĩ Mĩ.” Mĩ Mĩ không kịp làm gì nhiều cũng bắt chước chào hỏi Cổ Việt Di.

Kim Bối Nhi vẻ mặt bất đắc dĩ vểnh miệng nhìn Cổ Việt Di trong màn hình, giống như đang nói: Biết vì sao em sửa miệng chưa?

Cổ Việt Di tự nhiên hiểu được khó khăn của Kim Bối Nhi, trên mặt lan ra một nụ cười ấm áp. “Hi, Mĩ Mĩ, Tú Tú, xin chào.”

Một tiếng xin chào, khiến Mĩ Mĩ và Tú Tú mừng rỡ mở mắt cười.

Kim Bối Nhi ngượng ngùng nhìn di động chằm chằm, “Em lập tức về nhà… học bài.” Cô bỏ đi xưng hô, còn cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối cùng.

Mĩ Mĩ và Tú Tú giống như hiểu được, thì ra là chú bắt Bối Nhi về nhà học bài.

Một chút ý cười ấm áp hiện lên trên môi Cổ Việt Di, “Buổi tối muốn ăn gì, anh gọi người mang về nhà.”

Gọi người mang về nhà? Kim Bối Nhi hơi nhăn mặt. “Tối nay anh không cùng ăn tối với em?”

Cổ Việt Di vẻ mặt xin lỗi nhìn Kim Bối Nhi, “Anh và Chính Khôi đang ở Cao Hùng, buổi tối không thể về kịp ăn cơm với em, vốn định mời Vũ Hi đi qua với em, nhưng Vũ Hi cũng bận đến không thể tách làm đôi.”

Xem ra mỗi người đều có việc, chỉ có cô nhẹ nhàng nhất, rảnh rỗi nhất, đột nhiên, cô cảm giác mình là sâu gạo nhàn rỗi nhất.

“Em có thể ở nhà một mình, không cần làm phiền chị họ.” Kim Bối Nhi thoải mái trả lời.

Cổ Việt Di có chút lo lắng, “Thật sự có thể?”

“Yên tâm đi!” Kim Bối Nhi kiên định đáp lại.

Cổ Việt Di nhếch môi cười, trong đôi mắt đen có độ ấm đốt người, “Buổi tối muốn ăn gì?”

Nhìn vào đôi mắt dịu dàng nóng bỏng kia… Nguy rồi, cô đột nhiên cảm giác toàn thân có một ngọn lửa cháy lên.

Điều này thật là làm cô không nghĩ ra, cô chỉ nhìn anh qua màn hình, sao cũng có loại cảm giác kỳ quái này?

Ý cười bên môi Cổ Việt Di càng đậm, “Bối Nhi, em chưa nói anh biết, buổi tối muốn ăn gì?”

Ánh mắt anh, nụ cười của anh khiến đầu óc cô mơ màng. “Em…” Kim Bối Nhi dùng sức hít sâu, “Anh không cần gọi người mang đồ về, em có thể tự lo được.”

“Tự em đi ăn?” Cổ Việt Di đột nhiên có chút không an tâm, “Nếu không, anh bảo Hilton đưa phần cá kho tàu về nhà, hay em muốn ăn canh lục phúc không?”

“Không cần đâu, trên đường về em ăn tạm bát mì cũng được mà, vừa tiết kiệm tiền vừa gọn gàng, không cần làm phiền người ta đi một chuyến”, mặt Kim Bối Nhi lộ vẻ mỉm cười khéo léo từ chối.

“Được rồi, xử lý tốt chuyện ở đây, anh lập tức trở về.” Trong mắt Cổ Việt Di lộ ra một chút không yên tâm.

“Được rồi, đừng nhiều lời nữa, nhanh chóng làm chuyện của anh đi.” Kim Bối Nhi quả quyết ngừng cuộc trò chuyện, trong lòng bàn tay nắm chặt di động, một chút lo lắng chảy qua trong lòng.

“Cho tớ mượn di động xem đi.” Mĩ Mĩ không chịu được tò mò, quấn quít lấy Kim Bối Nhi.

Tú Tú cũng cầu xin: “Đúng rồi, cho chúng tớ xem một chút thôi”

“Rất xin lỗi, không cho mượn được!” Kim Bối Nhi vẻ mặt nghiêm nghị bỏ điện thoại di động vào trong túi tiền.

“Keo kiệt.”

Mĩ Mĩ và Tú Tú cùng bất mãn làu bàu oán trách.

“Tớ keo kiệt vậy đó.” Kim Bối Nhi không quan tâm cười cười, “Không đùa với các cậu nữa, tớ phải về nhà.” Phất phất tay, cô lập tức xoay người đi ra cổng trường học, đón một chiếc taxi về nhà.

Mĩ Mĩ cùng Tú Tú ngây người nhìn Kim Bối Nhi đi một cách dứt khoát, cùng nhau thầm nói chuyện không thể tin được — Bối Nhi thay đổi rồi!

Cổ Việt Di nhìn di động vui mừng nở nụ cười hiếm thấy.

“Xem ra cậu với Bối Nhi ở chung rất hòa hợp.” Trình Chính Khôi trêu chọc anh.

Nhớ tới bộ dáng giận dữ không chịu đi vào khuôn khổ của Cổ Việt Di lúc trước, bây giờ lại có thay đổi như thế thật sự khiến Trình Chính Khôi bất ngờ.

Trong đôi mắt thâm thuý của Cổ Việt Di cất giấu vài phần ý cười, “Con người sau khi ở chung một khoảng thời gian, sẽ nhận ra ưu điểm của đối phương.”

“Nghe cậu nói như vậy, giống như cậu đã nhìn thấy ưu điểm của Bối Nhi ?” Trình Chính Khôi cảm thấy thú vị nở nụ cười kì lạ.

“Một chút.” Cổ Việt Di không phủ nhận.

Trong lòng anh vô cùng rõ ràng, Bối Nhi là cô gái hồn nhiên nhất mà anh từng tiếp xúc qua, ở chung với cô, anh có thể hoàn toàn bỏ hết mọi cảnh giác, không gò bó mà tận tình cười vui.

“Xem ra bà mối Vũ Hi làm đúng rồi.” Trình Chính Khôi dùng ánh mắt thăm dò quan sát nét mặt thay đổi của Cổ Việt Di.

“Tớ chỉ có thể nói rất cảm ơn Vũ Hi.” Cổ Việt Di nhẹ nhàng bâng quơ cho qua.

Trong lòng Trình Chính Khôi không khỏi ngẩn ra, “Việt Di, cậu không phải yêu Bối Nhi rồi chứ?”

Cổ Việt Di nhíu mày cười yếu ớt, “Cậu có yêu Vũ Hi không?”

“Tớ dĩ nhiên yêu Vũ Hi, bằng không cũng sẽ không vì cô ấy buông tha cho cả khu rừng rậm.” Trình Chính Khôi kích động bảo vệ cảm tình của mình và Vũ Hi.

“Uh đúng vậy, ông xã yêu bà xã vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa(là lẽ tất nhiên).” Cổ Việt Di cười nhẹ.

Trình Chính Khôi tới bây giờ chưa từng nhìn thấy vẻ tươi cười thoải mái không hề che giấu, từ đáy lòng nở rộ trên mặt Cổ Việt Di.

Không hề nghi ngờ, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng này là vì Bối Nhi mới có, anh tin chắc bạn tốt đã yêu Bối Nhi.

Trình Chính Khôi không thể tin liếc nhìn anh một cái, “Thật không dám tin cậu sẽ yêu một cô gái nhỏ hơn mình mười tuổi.”

“Trên đời không có chuyện không thể xảy ra.” Cổ Việt Di không e dè mở lòng trả lời.

“Uh, trên đời không có chuyện không thể xảy ra.” Trình Chính Khôi phải thừa nhận những lời này của Cổ Việt Di nói không hề sai, ít nhất trước mắt chính là một ví dụ.

“Hôm nay chúng ta không phải đến để thảo luận vấn đề cảm tình của tớ và Bối Nhi.” Cổ Việt Di không cười nữa, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn Trình Chính Khôi, “Cậu chuẩn bị tiền đàm phán với nhà họ Cao chưa?”

Trình Chính Khôi cũng nghiêm túc đáp, “Tất cả đều đã chuẩn bị xong.”

“Bây giờ chúng ta sẽ đến nhà họ Cao, việc này giải quyết càng sớm càng tốt, tránh rắc rối thêm.” Cổ Việt Di đứng dậy cầm áo khoác lên.

Trình Chính Khôi cũng cầm cặp tài liệu lên, trong lòng đầy cảm kích vỗ bả vai Cổ Việt Di, “Lúc này thật sự cám ơn cậu góp sức giúp đỡ.”

Cổ Việt Di đối với sự cảm kích của Trình Chính Khôi, cười như không cười trừng mắt nhìn. “Coi như tớ đưa quà đền đáp các cậu tác hợp hôn sự của tớ và Bối Nhi.”

Trình Chính Khôi cười ha ha, “Thật sự là món quà lớn, tớ cám ơn cậu trước.”

Kim Bối Nhi lười biếng tựa vào cửa sổ ngóng trông Cổ Việt Di về nhà sớm một chút.

Không
phải nói sẽ mau chóng làm tốt công việc nhanh chóng về với cô sao?
Đã qua mười giờ tối, còn chưa thấy bóng dáng của anh.

Muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng nghĩ có lẽ anh đang ở chỗ anh rể họ, bọn họ nhất định đang bàn việc, nếu quấy rầy họ, không biết có chọc giận anh hay không, ngẫm lại đành thôi vậy.

Bỗng dưng, trên trời hiện ra một tia sấm sét làm người ta sợ hãi, Kim Bối Nhi sợ tới mức ngã trên sô pha, vỗ mạnh ngực mình. “Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là sấm sét.”

Vừa nói xong, trên trời lập tức vang lên một tiếng sấm ầm vang đinh tai nhức óc.

“A!” Kim Bối Nhi sợ đến nỗi hai tay bịt chặt tai, nhảy dựng lên ngồi xổm (chồm hổm) trên ghế.

Còn chưa hoàn hồn lại từ trong sợ hãi, một tiếng sấm vang nhanh chóng truyền đến.

Kim Bối Nhi sợ tới mức oa oa kêu to, vội vàng vọt vào phòng, cả người co rúm lại trốn trong chăn.

“Ông xã… Mau trở về đi” Cô nhịn không được cúi đầu nức nở, chỉ hy vọng ông xã của mình mau chóng trở về.

Lúc này họ đang cùng nhà họ Cao trao đổi chuyện có liên quan đến việc nhượng lại cổ phần của điện tử Đại Phong, nhà họ Cao từng tranh chấp với Trình Chính Khôi về chuyện giá cả, được Cổ Việt Di hòa giải, hai bên đều có được công bằng, cuối cùng nhà họ Cao đồng ý bán 10% cổ phần của điện tử Đại Phong với giá một trăm ngàn.

Tất cả mọi việc đều đã hoàn thành thuận lợi, bây giờ điều duy nhất làm Cổ Việt Di lo lắng là Kim Bối Nhi ở nhà một mình.

Anh hứa sẽ mau chóng về nhà với cô, nhưng bây giờ đã mười giờ tối, không biết cô ngủ chưa?

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Trình Chính Khôi nghe điện thoại, “Được, được, anh sẽ nói ngay với cậu ấy.” Sau khi anh ngắt điện thoại, vẻ mặt kích động đến gần Cổ Việt Di, “Việt Di, vừa rồi Vũ Hi điện báo bây giờ Đài Bắc đang có bão lại còn mất điện nữa.”

“Phải không?” Tin tức này làm cho Cổ Việt Di càng thêm bất an.

Đêm nay Cao Hùng không gió không mưa thời tiết mát mẻ, Đài Bắc lại có mưa to.

“Vũ Hi nói Bối Nhi từ nhỏ rất sợ sấm sét…”

Cổ Việt Di hoảng hốt, níu cánh tay Trình Chính Khôi, “Cậu nói Bối Nhi sợ sấm sét?”

Trình Chính Khôi mở to hai mắt nhìn hành động đột ngột của Cổ Việt Di, “Không chỉ như thế, nó còn sợ tối, miền bắc bây giờ đang mất điện…”

Cổ Việt Di kinh hoàng hít sâu một hơi, bỏ Trình Chính Khôi ra, một câu cũng không nói vội vàng lao ra khỏi nhà họ Cao.

Trình Chính Khôi bị hành động bất ngờ của Cổ Việt Di làm hoảng sợ, vội chạy theo. “Việt Di!”

Tiếng gọi kinh ngạc của anh và chiếc xe phóng nhanh cùng nhau biến mất trong bóng đêm.

Dọc theo đường đi Cổ Việt Di không ngừng gọi vào di động của Kim Bối Nhi, Kim Bối Nhi không hề nghe máy, càng khiến anh thêm lo lắng.

Anh đi vào sân bay nhỏ, bước nhanh đến quầy, vội vàng hỏi: “Có máy bay về Đài Bắc không?”

“Rất xin lỗi, thời tiết Đài Bắc không tốt, tất cả chuyến bay đều tạm thời ngừng bay.” Người bán vé khéo léo xin lỗi.

“Ngừng bay?” Cổ Việt Di hoảng sợ thở mạnh, “Bao giờ thì mới có thể khôi phục?”

“Điều này phải tuỳ theo thời tiết miền bắc.” Người bán vé lễ phép đáp lại.

Tùy theo thời tiết miền bắc? Vậy muốn kéo dài bao lâu?

Cổ Việt Di bất đắc dĩ cúi đầu suy tư một lát, từ Cao Hùng lái xe thẳng về Đài Bắc, cho dù anh dùng tốc độ nhanh nhất cũng vẫn cần ba, bốn giờ…

“Thưa anh, bây giờ có máy bay về Đài Trung, anh có muốn đi không?” Người bán vé nhìn thấy anh lo âu, vội vàng nhắc nhở anh có phương pháp khác.

“Lập tức bay sao?” Cổ Việt Di nóng vội hỏi.

Người bán vé cho câu trả lời thật khẳng định: “Lập tức bay”

“Được.” Cổ Việt Di không chút suy nghĩ gật đầu ngay.

Có thể tiết kiệm bao nhiêu thời gian hay bấy nhiêu, chỉ cần anh có thể trong thời gian ngắn nhất trở lại bên cạnh Bối Nhi là được.
Chương 11


Đến Đài Trung, Cổ Việt Di bao một chuyến taxi thẳng về Đài Bắc.

Khắp Đài Bắc một mảnh đen kịt, chẳng những mưa to, trên trời còn thỉnh thoảng truyền đến tiếng sấm ầm vang. Vũ Hi nói Bối Nhi sợ sấm sét lại sợ tối, bây giờ tất cả mọi thứ đều đã xảy ra, anh thật sự rất lo lắng cho Bối Nhi, càng hối hận ngày nào không chọn cố tình chọn hôm nay xuống Cao Hùng.

Về nhà, may mắn trong nhà có nguồn điện dự trữ, mặc dù mất điện cũng không có ảnh hưởng, Cổ Việt Di dùng di động mở cửa ra.

“Bối Nhi.” Cổ Việt vẻ mặt lo lắng kêu to.

Trong phòng khách không có tiếng đáp lại, anh bắt đầu đi tới, chậm rãi bước đi, tìm kiếm bóng dáng Kim Bối Nhi khắp nơi. “Đáng chết! Bối Nhi, em thật ra đang ở đâu?”

Cuối cùng, anh đi vào phòng Kim Bối Nhi, đẩy cửa ra la lên: “Bối Nhi?”

Kim Bối Nhi đang co rúm lại trong chăn nghe thấy tiếng gọi dồn dập của Cổ Việt Di, vội vàng xốc chăn lên nhanh chóng nhảy xuống giường chạy về phía anh. “Ông xã.” Cô ôm chặt lấy Cổ Việt Di, tựa đầu chôn trước ngực anh nước mắt lã chã. “Cuối cùng anh cũng về rồi, hu hu…”

Cổ Việt Di cảm thấy đau lòng, biết cô bình yên vô sự anh mới yên lòng, ôm chặt Kim Bối Nhi đang sợ hãi, anh không ngừng hôn lên tóc cô. “Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xin lỗi.” một tiếng lại một tiếng xin lỗi cũng không thể xóa hết ân hận trong cõi lòng anh.

Kim Bối Nhi ôm chặt Cổ Việt Di, vùi đầu thật sâu trong ngực anh, tuyệt không dám thả lỏng, sợ trên trời lại toát ra sấm sét làm người ta sợ hãi.

Quả nhiên, mới nghĩ, trên trời lại vang lên một tiếng sấm long trời lở đất.

“A!” Kim Bối Nhi hoảng hốt thét lên, ôm chặt Cổ Việt Di, hai chân nhảy lên, giống như con gấu đang ôm chặt cây cổ thụ.

Cổ Việt Di đơn giản đỡ cô lên rồi ôm lấy cô, cho cô bám vào cổ anh, dịu dàng dỗ dành cô như dỗ trẻ con: “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Hai tay Kim Bối Nhi ôm lấy cổ anh, giọng run run nói: “Đừng, đừng,…Đừng đi.”

“Yên tâm, anh sẽ không đi đâu.” Cổ Việt Di dịu dàng cam đoan với cô.

Ôm Kim Bối Nhi đi vào phòng anh, hai chân Kim Bối Nhi từ đầu đến cuối không hề buông xuống đất, Cổ Việt Di vui vẻ nhận lấy gánh nặng ngọt ngào này.

“Đêm nay ngủ phòng anh?”

Kim Bối Nhi không chút suy nghĩ liền gật đầu, “Chỉ cần anh không bỏ em, ngủ ở đâu cũng được.”

Cổ Việt Di dịu dàng ôm Kim Bối Nhi đến bên giường, xốc chăn lên buông cô xuống, sau đó kéo chăn lên cao. “Em nằm xuống trước.”

Vẻ mặt Kim Bối Nhi hoảng sợ, hai tay nắm chặt tấm trải giường bên cạnh, “Vậy còn anh?” không phải muốn bỏ mặc cô chứ?

Sự nghi ngờ trên mặt cô làm cho Cổ Việt Di nhịn không được cười khổ, xổ áo sơ mi ra, “Anh đi tắm rửa, lập tức trở lại với em.”

“Vậy anh phải nhanh một chút, em sợ…” Ánh mắt hoảng sợ của Kim Bối Nhi liếc về phía ngoài cửa sổ.

Không cần nói, Cổ Việt Di biết Kim Bối Nhi sợ những tiếng sấm tiếp theo, vì thế dịu dàng vỗ về gương mặt cô. “Tin anh đi, anh sẽ không bỏ rơi em.”

“A, vậy anh mau đi tắm đi, nhanh lên!” Kim Bối Nhi bất an lo sợ thúc giục anh.

Cổ Việt Di vì không để Kim Bối Nhi lại bị doạ hoảng sợ, lập tức đứng dậy lấy áo ngủ vọt vào phòng tắm.

Nhưng anh chỉ vừa vào phòng tắm được hai phút, một tia chớp cắt ngang màn đêm, Kim Bối Nhi biết tiếp theo sẽ có những tiếng sấm, theo bản năng nhảy xuống giường vọt vào phòng tắm tìm kiếm sự che chở an toàn, vừa thấy Cổ Việt Di thì nhào vào trong lòng anh giải thích. “Sắp có sấm.”

Cổ Việt Di đứng dưới vòi nước tuông xối xả, bất ngờ thấy Kim Bối Nhi phóng vào, đầu tiên là ngẩn ra, tiếp theo có tiếng sấm vang lên, đôi tay nhỏ bé của cô ôm chặt lấy anh không buông.

Nhưng chốc lát, tiếng sấm đã biến mất.

Lúc này Kim Bối Nhi mới phát hiện toàn thân mình ướt đẫm, đứng trước Cổ Việt Di toàn thân trần trụi, thân thể trần trụi của đàn ông cô xem trên áp phích (poster) không ít, nhưng thật sự thì chưa từng xem qua, hơn nửa cả người trần như nhộng thì lần đầu tiên cô nhìn thấy.

Một cảm giác kì lạ dâng lên trong ngực, Kim Bối Nhi xấu hổ đến cả hai tai đỏ lên, chỉ có thể ngượng ngùng nghiêng đầu qua một bên. “Em, em, em… em xin lỗi.” Cúi đầu một chút coi như giải thích, vội vã muốn lao ra ngoài.

Vừa sắp bước ra, đột nhiên cảm thấy áp lực trên lưng, một lực mạnh mẽ ôm lấy cô, kéo cô về phía sau.

“A…” cô hoảng hốt kêu một tiếng, chưa kịp phản ứng, toàn bộ thân mình đã ngã vào lồng ngực rộng lớn.

Hai tay Cổ Việt Di vòng qua thắt lưng của cô, trói chặt Kim Bối Nhi, thân thể hai người dán chặt vào nhau, không chừa một khe hở, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng tiếng tim của nhau.

“Bà xã.”

Một tiếng gọi nhẹ khiến toàn thân cô tê dại, ngước đôi mắt mông lung nhìn anh, vì sao từ trước đến giờ cô không phát hiện ông xã thật sự rất đẹp trai.

Anh cúi đầu mỉm cười với cô, đôi môi ấm áp nồng nàn phủ lên môi cô.

Đầu tiên toàn thân cô cứng ngắc, nhưng mà trong nụ hôn dịu dàng của anh, chậm rãi thả lỏng thân thể cứng ngắc, cánh tay tự nhiên ôm lấy cổ anh, kiễng mũi chân đáp lại anh.

Sự non nớt của cô làm anh vui sướng, quyết định từ từ chỉ dẫn cô, đầu tiên anh dịu dàng mút, rồi tiếp theo điên cuồng triền miên đoạt lấy vị ngọt của cô.

Kim Bối Nhi vừa mừng vừa sợ nhìn anh, ánh mắt trong veo như nước chớp chớp. Thì ra đây là hôn môi?

Ngón tay Cổ Việt Di nhẹ nhàng vỗ về hai má của cô, tiếng nói dịu dàng vang lên: “Anh muốn em làm bà xã thật sự của anh.”

Kim Bối Nhi nhất thời không hiểu ý trong lời nói của anh, vẻ mặt mờ mịt nhìn anh, “Bà xã thật sự?”

“Uh, bà xã thật sự.” Anh cười vô cùng dịu dàng.

“Em đã là bà xã của anh rồi nha.” Kim Bối Nhi vẫn không hiểu.

Cổ Việt Di bất đắc dĩ lắc đầu, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô, “Để chúng ta làm một đôi vợ chồng phù danh hữu thực.” (danh = danh tiếng, thân phận; thực = thực sự)

“Phù danh hữu thực?” Kim Bối Nhi dừng một chút, khi cô nghĩ ra, lập tức toàn bộ khuôn mặt ửng hồng.

“Bối Nhi.” Anh gọi cô rất nhẹ.

Kim Bối Nhi vừa ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng mềm mại chạm vào môi anh.

Lúc này cô không bối rối, chỉ mở to cặp mắt mông lung nhìn đôi mắt đen đang rực cháy kia.

Cổ Việt Di cúi đầu, mang theo tình cảm mãnh liệt kiềm chế đã lâu, dịu dàng yêu thương hôn cô, cô lại dùng toàn bộ tình yêu, nhiệt tình cùng dịu dàng đáp lại.

Chậm rãi cởi bỏ quần áo ướt sũng trên người Kim Bối Nhi, Cổ Việt Di ôm cô ra khỏi phòng tắm nhỏ. Anh cảm giác rõ ràng dục vọng trong thân thể đang điên cuồng khiêu khích, cảm giác này vượt xa dục vọng bình thường, mà là toàn tâm cần tình yêu của cô.

Cổ Việt Di đem cô đặt trên giường lớn mềm mại.

Kim Bối Nhi lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông cao lớn, ngạc nhiên mở to mắt, vẻ mặt chân thật này càng làm tăng sự yêu thương của anh.

“Bà xã.” Anh mất hồn gọi nhẹ.

Kim Bối Nhi mở to hai mắt mông lung liếc nhìn anh, anh trước mắt thật sự làm cho người ta say mê, cảm giác khô nóng làm máu toàn thân giống như sôi trào trong chớp mắt, luồng khí nóng to lớn giống như muốn nứt ra.

Cổ Việt Di dịu dàng trìu mến hôn cô, một cảm giác chờ mong, hưng phấn mãnh liệt ập đến, nhưng anh vẫn quyết định sẽ chậm rãi dẫn dắt cô, từ từ thả lỏng cơ bắp cứng ngắc của cô, làm cho thân thể cô theo anh toàn tâm tham gia trò chơi tình yêu ấm áp mãnh liệt này.

“Bối Nhi, anh yêu em.” Cổ Việt Di ý loạn tình mê nói nhẹ bên tai cô.

Trong phút chốc, tình yêu và dục vọng cùng nhau dâng trào mạnh mẽ, tình cảm mãnh liệt dìu dắt nhau, hai người ôm nhau chìm vào tình dục vô tận, cả hai cùng trả giá, cùng nhau cuốn vào trò chơi tình yêu cuồng nhiệt, thể xác và tâm hồn kỳ diệu hợp làm một. (em chém 60% ^^)

Kim Bối Nhi cảm thấy rất chán, hôm nay là ngày nghỉ thứ hai, mà Cổ Việt Di phải đến công ty làm việc? Cô còn tưởng rằng anh sẽ ở nhà cùng cô ôn tập! Không biết là nguyên nhân gì, chỉ cần có anh bên cạnh, Kim Bối Nhi cảm thấy đọc sách không còn là việc nhàm chán, ngược lại gia tăng động lực học tập của cô.

Kim Bối Nhi buồn chán lấy tay chống đầu, chăm chú nhìn di động trên bàn một lúc lâu.

Anh lúc này đang làm gì? Họp sao?

Toàn bộ đầu óc đều là hình bóng của anh, hơn nữa không ngừng phỏng đoán bây giờ anh đang làm gì?

“Rốt cuộc là việc quan trọng gì, không thể không tăng ca vào ngày nghỉ thứ hai?” Kim Bối Nhi bực bội, hít sâu, hai tay để trên mặt bàn, mắt vẫn nhìn di động trong tay.

Cô quyết định, nếu ở nhà không vui, không bằng tìm anh nói chuyện phiếm, có lẽ lúc này anh cũng rảnh.

Cô quyết tâm, lập tức mở di động bấm số điện thoại, điện thoại nhanh chóng được bắt lên, hình ảnh của anh lập tức xuất hiện trong màn hình.

“Bà xã.” Cổ Việt Di nhìn cô cười cười, lập tức cúi đầu nghiên cứu kế hoạch mới trước mặt.

Kim Bối Nhi nhìn thấy anh, tim hơi loạn nhịp, nhưng thấy anh mới lên tiếng liền vội vàng vùi đầu vào công việc, lập tức giận tái mặt, một bàn tay chống đầu chăm chú nhìn người đàn ông trong màn hình. “Ông xã, em buồn chán quá.”

“Buồn chán?” Cổ Việt Di kinh ngạc, nhưng anh chỉ nhếch miệng cười cười, “Hôm nay không muốn học bài?”

“Không muốn.” Kim Bối Nhi trả lời rất thẳng thắng.

Cổ Việt Di thừa dịp có chút rảnh rỗi, giương mắt nhìn cô, “Vậy em muốn làm gì?”

Kim Bối Nhi kinh ngạc trừng lớn mắt, lúc này anh không bắt cô tiếp tục đọc sách, ngược lại hỏi cô muốn làm gì?

Cơ hội khó có được, cô nhất định phải nắm bắt thật tốt. “Em muốn ra ngoài một chút.”

“Ra ngoài một chút?” Cổ Việt Di do dự nhíu mày, nhanh chóng đưa tay bóp trán, nhìn cô.

Kim Bối Nhi lộ ra dáng vẻ buồn chán khổ sở, cố gắng tranh thủ sự thương xót và yêu thương của anh, hành động kia đủ để lãnh giải thưởng Kim Mã. “Anh không ở bên cạnh em học bài không vô.”

Sự thật là như thế, có anh học bài với cô, cô mới có thể tập trung đọc sách, anh không ở bên cạnh, lòng của cô cũng đi theo bay ra ngoài.

Khoé môi Cổ Việt Di mỉm cười vui vẻ, “Được, hôm nay cho em nghỉ ngơi một ngày.”

“Thật sao?” rất khó có được, anh vậy mà đồng ý cho cô đi chơi một ngày.

“Hôm nay em sẽ làm gì?” Cổ Việt Di quan tâm lo lắng những gì cô sẽ làm.

Kim Bối Nhi suy nghĩ một chút, thật cẩn thận hỏi thử: “Em có thể đi đi dạo phố, xem phim không?”

Nhớ tới lúc trước lừa anh một chuyện, hại mông của cô vô duyên bị đánh vài cái, lần này cô không muốn chuyện xưa tái diễn đâu.

Cổ Việt Di không chút lo lắng gật đầu đồng ý, “Có thể.”

“Thật vậy chăng?” Kim Bối Nhi kinh ngạc, vẻ mặt tươi cười mừng rỡ như điên.

“Điều kiện duy nhất là, trước bữa tối phải về nhà cùng nhau ăn cơm, được chứ?” Cổ Việt Di cực kì dịu dàng nói ra điều kiện.

“Được, có thể.” Kim Bối Nhi không chút do dự đồng ý.

“Vậy bữa tối chúng ta gặp lại.” Cổ Việt Di nhếch môi lộ ra nụ cười hiểu ý, lập tức cúp điện thoại.

“Uh.” Kim Bối Nhi vui vẻ nhảy cẫng lên hoan hô.

Khó có được một ngày nghỉ, Kim Bối Nhi nhanh chóng gọi cho bạn tốt Mĩ Mĩ, vui vẻ nói: “Mĩ Mĩ, có rảnh không? Hôm nay tớ có thể đi chơi.”

Nhưng không may Mĩ Mĩ lại rầu rĩ không vui trả lời: “Hôm nay là sinh nhật mẹ tớ, không thể ra ngoài.”

“Oh, không sao đâu, tớ sẽ tìm Tú Tú.” Kim Bối Nhi ngắt điện thoại, lại lập tức gọi cho Tú Tú.

“Tú Tú, chúng ta cùng đi dạo phố xem phim”

“Nhưng bây giờ tớ không ở Đài Bắc, tớ cùng người nhà đến nam bộ.” Tú Tú bất đắc dĩ thở dài.

“Uh, được rồi, chúc cậu chơi vui vẻ.” Giọng nói Kim Bối Nhi uể oải.

Khó có được một ngày nghỉ, ngẫu nhiên là bọn người Mĩ Mĩ không thể đi chơi cùng cô, lúc này tựa như có một chậu nước lạnh đổ xuống đầu, khiến cô lạnh thấu tim.

Nhưng dù sao cũng là cô gái trẻ tuổi, cô nhanh chóng dẹp chán nản qua một bên. Khó có dịp ông xã hào phóng cho cô một ngày nghỉ, cô thật sự không muốn lãng phí cơ hội hiếm có này, mặc dù không có người đi với cô, Kim Bối Nhi vẫn quyết định đi chơi một ngày, thư giãn tinh thần một chút.

Đeo túi xách lên, cô tiến về khu vực phía đông mình yêu thích.
Chương 12


Kim Bối Nhi giống như con chim nhỏ vừa được thả khỏi lồng sắt, vui vẻ dạo phố, phấn khởi ngắm nhìn đồ trưng bày trong tủ kính của những cửa hàng trên đường, bất luận là quần áo, giày hay là đồ điện đều có thể hấp dẫn ánh mắt của cô.

Cô chỉ đơn giản là ngắm nhìn hoặc dạo chơi một cửa hàng nào đó, dạo mệt thì tìm một rạp chiếu phim đi vào, nghỉ chân một chút, ngồi máy lạnh, xem một bộ phim mới.

Có điều, từ đầu tới đuôi cô không thật sự để ý bộ phim đó đang chiếu cái gì, trong rạp chiếu phim nặng nề khiến cô chịu không nổi đi ra đầu tiên.

Tiếp theo lại tìm một quá cà phê ngoài trời, Kim Bối Nhi ngồi ở quán cà phê, chán ngán khuấy ly cà phê đá trước mắt, đột nhiên cô phát hiện mình không hề thích cuộc sống lãng phí thời gian này, lập tức đeo túi lên đến dãy phố đối diện chuẩn bị kêu xe về nhà.

Đột nhiên, Kim Bối Nhi nhìn phía trước có một khối đá lớn sơn những chữ màu vàng — Công ty điện tử hữu hạn Hoàng Đỉnh.

Cái tên quen thuộc này làm cho cô nhíu mày, đây không phải công ty của ông xã sao?

Cho tới bây giờ cô chưa hề tới công ty của anh, cũng chưa từng hỏi những chuyện liên quan đến công ty anh, càng không nghĩ rằng công ty anh ở trong khu phồn hoa náo nhiệt..

Kim Bối Nhi tò mò ngẩng đầu nhìn…

Oa! Công ty lớn như vậy, hoành tráng như vậy?

Lòng hiếu kỳ của cô bắt đầu sổ lồng, đây thật sự là công ty của anh sao?

Vì thỏa mãn lòng hiếu kì của mình, Kim Bối Nhi rất tự nhiên đi vào cửa lớn công ty, bảo vệ ở cửa lập tức ngăn cô lại. “Cô ơi, xin hỏi có chuyện gì?”

Kim Bối Nhi nhìn anh, mỉm cười không có ác ý, “Tôi muốn tìm người.”

Bảo vệ nhìn cô, không có ý đuổi cô, trên mặt hiện ra nụ cười thân thiện. “Mời đến quầy bên trong, tiếp tân ở quầy có thể giúp cô.”

“Cám ơn.”

Kim Bối Nhi theo sự chỉ dẫn của bảo vệ bước vào công ty, đại sảnh công ty to lớn khí thế làm Kim Bối Nhi nghẹn họng nhìn trân trối.

Cô ngạc nhiên nhìn xung quanh, thầm nghĩ có cần thiết đem công ty biến thành khách sạn ngắm cảnh không?

Cuối cùng Kim Bối Nhi hốt hoảng đến trước quầy, “Cô ơi, tôi muốn tìm người.”

Tiếp tân ở quầy nhìn cô, mỉm cười máy móc (ko thật, cười cho có thôi) rất chuyên nghiệp hỏi: “Xin hỏi là người ở bộ phận nào?”

Người ở bộ phận nào? Kim Bối Nhi sửng sốt một chút, tổng giám đốc thì xếp vào bộ phận nào? (#Ami: Chị cứ nói quách tên chồng chị ra cho rùi =.=“)

“Công ty lớn như vậy, nếu không biết người ở bộ phận nào, tôi cũng lực bất tòng tâm, không thể giúp cô tìm người.” Tiếp tân ở quầy bất đắc dĩ cười với cô.

“Uh, không sao, tôi gọi điện thoại hỏi anh ấy là người ở bộ phận nào.” Kim Bối Nhi lập tức xoay người, lấy điện thoại ra, vừa muốn gọi cho Cổ Việt Di.

Lúc này một phụ nữ trang điểm rất đẹp lướt qua sát bên người Kim Bối Nhi, khí thế lấn lướt người khác đi về phía quầy, ngón tay gõ nhẹ mặt bàn giá trị. “Phiền cô thông báo quản lí Vi một tiếng, nói tôi muốn gặp tổng giám đốc Cổ.”

Cô muốn gặp tổng giám đốc Cổ? Kim Bối Nhi không kiềm được liếc cô thêm một cái.

Tổng giám đốc Cổ trong lời người phụ nữ này không phải là Cổ Việt Di chứ? Dù sao người họ Cổ cũng không nhiều lắm, lại trùng hợp là tổng giám đốc công ty này giống Cổ Việt Di.

“Rất xin lỗi, tổng giám đốc Cổ lúc này đang có việc, hôm nay đã nói là không tiếp khách lạ.” Tiếp tân ở quầy mỉm cười đáp lại.

Người phụ nữ kia chẳng những không biết khó mà lui, ngược lại vẻ mặt ương ngạnh, ngón tay mảnh khảnh chỉ vào cô tiếp tân, tinh tế nhíu mày. “Tin chắc tổng giám đốc Cổ nhất định sẽ gặp tôi, tốt nhất cô lập tức thông báo quản lí Vi một tiếng dùm tôi.”

Dáng vẻ kiêu ngạo làm cho Kim Bối Nhi khinh miệt liếc cô một cái, đột nhiên ánh mắt ngừng lại một chút, nhìn rõ ràng… Người phụ nữ này rất quen mặt.

Suy nghĩ một lát, mắt Kim Bối Nhi đột nhiên trợn to, người phụ nữ này không phải lúc trước tán tỉnh Cổ Việt Di ở nhà chị họ sao?

Một tiếp tân khác trong quầy vội vàng ra mặt, giữ chặt nhân viên tiếp tân vừa rồi từ chối giúp người phụ nữ này thông báo Cổ Việt Di, nói thầm vài câu bên tai cô.

Trong phút chốc sắc mặt của cô tiếp tân vừa rồi liền biến đổi, vội vàng thay đổi giọng điệu, “Rất xin lỗi, tôi không biết là cô Eva, bây giờ lập tức giúp cô thông báo với quản lí Vi, quản lí Vi sẽ giúp cô nói với tổng giám đốc.”

“Như vậy còn tạm được, nhanh một chút.” Eva khinh thường liếc cô một cái.

Eva khí thế lấn lướt người ta, dáng vẻ kiêu ngạo, Kim Bối Nhi nhìn thấy tức giận, cầm di động ra đại sảnh, lập tức gọi điện thoại cho Cổ Việt Di.

Cổ Việt Di cười nhìn Kim Bối Nhi một ngày đã gọi hai cuộc điện thoại cho anh, “Chuyện gì? Em không phải nói muốn đi dạo phố, xem phim sao?”

“Em đã đi dạo phố và xem phim một hồi, anh đoán bây giờ em đang ở đâu?” Kim Bối Nhi cố ý muốn thử anh.

“Ở đâu?” Cổ Việt Di rất tự nhiên cười nhạt,

“Anh xem.” Kim Bối Nhi đưa điện thoại di động lên cao quét sơ bên ngoài công ty, “Đoán được không?”

Cổ Việt Di thấy rõ ràng hình ảnh trong màn hình, không thể tin sợ run một chút, “Em đang ở dưới lầu công ty?”

“Uh.” đáp nhẹ một tiếng xem như trả lời, Kim Bối Nhi còn nói: “Vừa rồi cô tiếp tân trong công ty anh hỏi em anh là người của bộ phận nào, em không nói được…”

“Đừng nói nữa, em đến đại sảnh chờ một chút, anh lập tức gọi người đi xuống đón em.”

Cổ Việt Di lập tức cắt điện thoại, anh vội cùng khách hàng trong màn hình trực tuyến nói, “Rất xin lỗi, John, xin chờ một chút.” Anh ngẩng đầu chăm chú nhìn quản lí Vi Đức đứng trước mặt, “Vi Đức, bà xã của tôi ở đại sảnh, cậu lập tức đưa cô ấy lên.”

Vi Đức kinh ngạc sợ run một chút, “Bà xã của anh?” anh có nghe lầm hay không? Tổng giám đốc kết hôn khi nào?

“Đúng, cô ấy bây giờ đang ở đại sảnh, cậu mau đưa cô ấy lên.”

Cổ Việt Di lo lắng Kim Bối Nhi đứng trong đại sảnh.

“Vâng.” Vi Đức tuy rằng không hiểu gì cả, nhưng thấy bộ dáng sốt ruột của tổng giám đốc, vội vàng ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Ánh mắt Cổ Việt Di tiếp tục trở lại màn hình trực tuyến, “Rất xin lỗi, John, chúng ta tiếp tục đi.”

Nhưng John lại khẽ tươi cười, “Anh kết hôn khi nào, vì sao không nghe tin tức gì hết vậy?”

Cổ Việt Di không ngờ rằng trong lúc nóng vội mình đã tiết lộ bí mật, nhếch môi cười tự giễu. “Chúng tôi đến tòa án đăng kí, chờ sau khi cô ấy tốt nghiệp đại học thì mời khách sau.”

“Oh?” John có chút kinh ngạc, “Vợ của anh còn đang đi học?”

“Năm nay mới chuẩn bị thi đại học.” Cổ Việt Di giải thích đơn giản.

John nhất thời phát ra tiếng cười to ha ha, “Phần rượu mừng này còn phải chờ đến bốn năm.”

“Yên tâm, khi mời khách, tuyệt đối không thể thiếu anh.” Cổ Việt Di vẻ mặt trong sáng nhìn John.

“Tôi nhất định đến.” John vui vẻ ra mặt trả lời.

Cổ Việt Di không muốn tiếp tục nói đến đề tài này ở đây, liền chuyển. “Được rồi, trở lại chủ đề, có liên quan lần hợp tác này…”

John thực rất hiểu biết ngăn chặn lời nói của anh, “Không được, hôm nay tạm thời không bàn chính sự, chị Cổ tới tìm, anh nên ở cùng chị ấy thì hơn.”

“Việc này hôm nay nhất định phải giải quyết.” Cổ Việt Di không muốn việc riêng ảnh hưởng việc công.

“Được được được, làm theo ý của anh đi, chỉ cần soạn kĩ hợp đồng gửi đến đây là được.” John sảng khoái trả lời.

Cổ Việt Di mỉm cười, “Khó có dịp anh sảng khoái như vậy, chút nữa tôi bảo Vi Đức soạn hợp đồng rồi gửi qua.”

“Được, cứ như vậy, bye.” John chấm dứt cuộc trò chuyện.

Lúc này, đèn đỏ của bộ đàm trên bàn lóe lên (nội tuyến điện thoại = điện thoại nội bộ, không hay lắm nên mình dùng từ tương tự)

Cổ Việt Di ấn phím bộ đàm “Chuyện gì?”

Tiếp tân ở quầy không nghĩ rằng tổng giám đốc sẽ tự tay nhận điện thoại, “Tổng giám đốc, cô Eva ở đại sảnh nói muốn gặp anh.”

Eva? Sao cô ta lại đột nhiên tới tìm anh?

“Cô nói bây giờ cô ta ở đại sảnh?” Lông mày Cổ Việt Di nhướng lên một cái.

“Đúng vậy.” Cô tiếp tân ngừng một chút, “A, tôi nhìn thấy quản lí Vi rồi.” Nói xong vội ngắt điện thoại.

Cổ Việt Di như nghĩ ra gì đó, “Không xong rồi.”

Anh đột nhiên nhớ rằng Vi Đức không biết Kim Bối Nhi nhưng lại biết Eva, cậu ta nhất định sẽ nhận sai người!

Nghĩ đến đây, Cổ Việt Di bước nhanh rời khỏi văn phòng, quyết định tự mình đi tìm Kim Bối Nhi.

Vi Đức dùng tốc độ nhanh nhất đi vào đại sảnh, liếc mắt nhìn thấy Eva diêm dúa động lòng người, mặt anh tươi cười kinh ngạc, thì ra Eva đã là vợ của tổng giám đốc.

Vi Đức đương nhiên mang bộ mặt tươi cười đi về phía Eva, “Chị Cổ, tổng giám đốc chờ chị ở văn phòng.”

Chị Cổ? Trên mặt Eva hiện rõ kinh ngạc, sợ hãi lẫn vui mừng. “Quản lí Vi, sao cậu lại gọi tôi là chị Cổ?”

“Tổng giám đốc gọi chị là bà xã, tôi đương nhiên phải gọi chị là chị Cổ rồi.” Vi Đức đem những gì mình nghe được nói lại.

“Thật sao? Việt Di gọi tôi… Bà xã?” Eva tự mình cười duyên.

Trong lòng vui sướng khiến cô muốn lớn tiếng hoan hô, cuối cùng thì tức phụ cũng ngao thành bà bà (ngao =hầm, là việc lâu dài, con dâu (tức phụ) thành mẹ chồng (bà bà) đại ý là tình nhân thành bà xã á), chịu đựng vài năm rốt cục cũng được đền bù xứng đáng.

“Chị Cổ, tổng giám đốc bây giờ đang ở văn phòng chờ chị.” Vi Đức kính cẩn lễ phép, không dám qua loa.

Eva vô cùng đắc ý liếc nhìn cô tiếp tân, “Tôi đã nói rồi, tổng giám đốc nhất định sẽ gặp tôi.” Sau đó thong dong nhìn về phía Vi Đức, “Quản lí Vi, chúng ta đi thôi.”

“Chị Cổ, mời.” Thái độ Vi Đức cung kính, không dám có chút sơ xuất nào.

Eva đắc ý ngẩng cao đầu, theo Vi Đức rời khỏi đại sảnh đi vào thang máy, cùng lúc cửa thang máy khép lại thì một cửa thang máy khác từ từ mở ra, Cổ Việt Di mặt mày sáng láng bước nhanh ra khỏi thang máy.

Nhân viên tiếp tân nhìn thấy Cổ Việt Di xuất hiện ai cũng lo sợ, “Tổng giám đốc, vừa rồi quản lí Vi đã đưa cô Eva lên rồi.”

Cổ Việt Di khoát tay ngăn cản cô tiếp tân giải thích, liếc mắt liền nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp quay lưng về phía đại sảnh, anh khẽ tươi cười, cố ý ho khan vài tiếng. “Bà xã.”

Nghe thấy tiếng gọi vô cùng thân thiết quen thuộc, Kim Bối Nhi xoay đầu, vừa nhìn thấy Cổ Việt Di lập tức nở nụ cười rạng rỡ, bước nhanh về phía anh. “Ông xã.”

Cổ Việt Di tươi cười dang rộng hai tay, Kim Bối Nhi lập tức nhảy bổ vào lòng Cổ Việt Di, ôm chặt lấy anh, ngẩng đầu lên trợn to đôi mắt sáng ngời nhìn Cổ Việt Di thản nhiên cười. “Lúc vô tình em đi qua nơi này thấy công ty nên mới muốn vào gặp anh, như vậy có làm cản trở công việc của anh không?”

“Không.” Ngón tay Cổ Việt Di dịu dàng vén sợi tóc trên trán cô, “Chơi vui không?”

“Không vui, không vui chút nào, sớm biết vậy em thà ở nhà, đi đến hai chân của em sắp gãy rồi.” Kim Bối Nhi phụng phịu than thở.

“Ồ?” Cổ Việt Di tươi cười hớn hở nhìn Kim Bối Nhi, “Anh kiểm tra xem có phải thật sự sắp gãy hay không.” Nói xong, không để ý hình tượng ngồi xổm xuống xoa xoa đôi chân nhỏ của Kim Bối Nhi, “Còn may, không làm sao cả.”

Thấy vẻ mặt như thật của anh, Kim Bối Nhi nhịn không được cười khanh khách, “Ông xã ngốc, nếu thật sự gãy, em có thể đứng ở đây sao?”

“Nói cũng đúng.” Cổ Việt Di đứng dậy xoa đầu cô, tự nhiên cầm tay cô, “Đi thôi, đến văn phòng của anh, em có thể ngủ ở văn phòng một chút, chờ anh xong việc thì cùng nhau về nhà.”

“Thật sự có thể?” Kim Bối Nhi rất hưng phấn.

“Cũng đã đến đây, có gì mà không thể, em đừng quên, em là vợ của tổng giám đốc nơi này, ai dám nói không với em.” Đôi mắt của Cổ Việt Di lộ ra vẻ cưng chìu.

Kim Bối Nhi lại hoang mang nhíu mày, kiễng mũi chân bám vào bên tai anh nhỏ giọng hỏi: “Em muốn hỏi anh, vừa rồi cô tiếp tân ở quầy hỏi em anh là người của bộ phận nào, anh thật ra là tổng giám đốc bộ phận nào vậy?”

Cổ Việt Di bất ngờ liếc nhìn cô một cái, sau đó từ từ nhếch miệng cười khẽ, cuối cùng chuyển thành cười to.

Kim Bối Nhi kinh ngạc nhìn anh, “Không đúng sao?”

Cổ Việt Di vỗ vỗ hai má phấn nộn (đầy đặn) ửng đỏ của cô, trong mắt lộ vẻ trêu chọc, “Ở đây tất cả đều là của anh – ông xã em, em nói anh là người của bộ phận nào?”

Kim Bối Nhi nhất thời ngơ ngác trừng mắt nhìn, “Ở đây tất cả đều là…”

“Đúng vậy, bà xã tổng giám đốc của tôi, theo tôi vào phòng làm việc đi.” Trong mắt Cổ Việt Di thoáng hiện ra ánh sáng chưa từng có, nắm tay Kim Bối Nhi vẫn đang hết sức ngạc nhiên đi về phía thang máy.
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ