Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Bệnh tình yêu - Trang 2

Full | Lùi trang 1 | Tiếp trang 3

Chương 3

Giống như những điều Phương Nam đã từng nói, không phải chuyển sang khoa Nội thì con đường sẽ bằng phẳng, nhưng cũng giống với những gì Lăng Lệ dự đoán, mặt tốt khi ở khoa Nội là thời gian đi làm tương đối chính xác, bệnh nhân đương nhiên vẫn là bệnh nhân, nhưng mà thái độ có cảm giác dễ chịu hơn nhiều, không giống bệnh nhân khoa Ngoại cứ luôn “căng thẳng dữ tợn”, Lăng Lệ có cảm giác rằng, giống như trong phút chốc được bò từ dưới sình lầy lên thảo nguyên xanh tươi, ít nhất cũng có thể hít thở được. Lúc này đây anh mới được tạm thời nghỉ ngơi, Phương Nam lại không vui, thẳng thừng chơi luôn trò biến mất không thấy tăm hơi, mất tích đúng ba ngày, Lăng Lệ đành phải đi tìm vợ khắp nơi, tìm đến nỗi không màng đến sống chết, làm cho vợ chồng anh Lăng Khang cũng sốt ruột chịu không nổi.

Sau đó Phương Nam xuất hiện, Lăng Lệ tức điên lên, “Em làm cái trò gì thế?”.

Phương Nam trả lời, “Rốt cuộc ai là người làm cái trò gì ấy hả? Em đồng ý để anh chuyển công tác chưa?”.

Lăng Lệ giận dữ nói, “Cho dù em chưa đồng ý mà anh đã chuyển công tác, nhưng mà anh cũng đã trao đổi trước với em rồi đúng không? Em mất tích như thế đã trao đổi với ai chưa?”.

Phương Nam lý sự cùn, “Em trao đổi với anh thì được tích sự gì? Anh có nghe theo lời em nói không? Anh có bàn bạc với em trước nên giờ anh có thể đứng đó rêu rao về đạo đức…”.

Việc nhà đúng là chẳng có “thước đo chân lý” nào cả, càng không có kết luận gì, người nào cũng có lý lẽ riêng của người đó, giày vò nhau mấy ngày trời, đôi vợ chồng trẻ đều cảm thấy cứ tạm để như vậy, trong khoảng thời gian ngắn sắp tới, Lăng Lệ không còn cách nào để quay về khoa Ngoại, Phương Nam cũng không thể nào bù đắp lại thời gian mất tích. Họ đều có thành ý giải quyết tranh chấp trong hòa bình, nhưng bắt buộc Lăng Lệ phải đưa ra thành ý trước, bởi vì xét cho cùng, anh là người khởi xướng trong việc này, không chịu để cho những tháng ngày trôi qua trong bình yên, cứ cố dằn vặt nhau. Phương Nam muốn Lăng Lệ đưa ra thành ý của mình bằng cách phải mua một chiếc xe hơi.

Thế nên Lăng Lệ rút hết tiền tiết kiệm của mình ra, mượn thêm của đồng nghiệp một ít, đắp vào đó mua một chiếc Đại Chúng bình thường nhất, vẻ ngoài đơn giản, chạy êm, không phô trương, hơn nữa dịch vụ hậu mãi rất tốt. Thái độ của Phương Nam đối với chiếc xe mới này không thích thú như Lăng Lệ kỳ vọng, cô trông có vẻ vô cùng thờ ơ. Khi lái xe đi hóng gió, cô hỏi Lăng Lệ, “Tại sao cứ lại phải làm bác sĩ cho bằng được? Với tố chất của anh, chỉ cần đi theo anh trai hai năm, chọn làm một hạng mục nào đó, chắc chắn sẽ nhiều hơn số tiền lương mấy năm nay của anh cộng lại”.

Lăng Lệ đưa ra một đáp án rất đỗi đơn giản, “Anh có tình cảm đặc biệt với sinh lão bệnh tử.” Anh nói với Phương Nam, “Em biết không? Mỗi sinh mệnh đều rất đặc biệt, giống như việc trên thế giới này mỗi người đều có khuôn mặt riêng không ai giống ai, mỗi kiểu chết chóc cũng như vậy mà thôi. Nhìn thấy rõ sự chết chóc, sẽ có thể hiểu được cuộc sống rốt cuộc là như thế nào…”.

Sau này Lăng Lệ mới biết, lúc ấy anh thật sự không phải là một người chồng chu đáo, chắc là anh được người khác chiều chuộng quen rồi, người có số may mắn thường như vậy, làm việc rất ít khi suy nghĩ đến cảm nhận của người khác, ít nhất đối với anh, tình hình quả đúng như vậy. Lúc đó, anh không hề phát giác ra việc Phương Nam không thích thú với việc anh cứ nhắc đi nhắc lại vấn đề đó. Bi kịch lớn nhất của đời người, có lẽ nằm ở chỗ “sau đó” thì phải, có rất nhiều sự việc, sau đó anh mới giác ngộ ra, mỗi lần đều như vậy, mỗi một lần xảy ra việc gì, anh đều rút ra được kinh nghiệm nào đó, nhưng lại không kịp vận dụng theo ý mình cho những mâu thuẫn sau đó, nhưng kinh nghiệm có được trong mỗi lần vấp váp cũng không thể nào đuổi kịp tốc độ thăng cấp trong những mâu thuẫn giữa anh và Phương Nam, cuối cùng, anh mất đi cuộc hôn nhân của mình.

Uống hết cà phê, Lăng Lệ cố gắng không để mình đắm chìm vào trong quá khứ, hỏi Giản Minh, “Đúng rồi, sao em biết được anh làm việc ở khoa Ngoại?”.

Giản Minh nói như một lẽ đương nhiên, “Cảm giác thế thôi.” Cô hỏi ngược lại, “Cảm giác của em sai rồi sao?”.

Lăng Lệ đáp, “Cũng không hẳn là sai.”

Theo cách hiểu của Giản Minh, không hẳn là sai, thì có nghĩa là cũng gần đúng phải không? Đối với một bác sĩ khoa Ngoại, điều làm cô tò mò nhất là, “Anh đã bao giờ dùng dao phẫu thuật giết người chưa?”.

Lăng Lệ suy nghĩ một lúc, “Cứ coi như là…đã từng có…”. Nói cho Giản Minh biết về tình hình lần đầu tiên tiếp xúc với cái chết, anh và thầy giáo cùng chăm sóc một người bệnh, đó là một bệnh nhân bị bệnh tim, bỗng nhiên lên cơn đau thắt ngực, trải qua một vòng cấp cứu, bệnh tình dần trở nên ổn định, nhưng không bao lâu sau, bệnh nhân lại lên cơn đau như thế, Lăng Lệ còn nhớ rõ ràng, bệnh nhân ngửa đầu ra phía sau, kêu to lên một tiếng, nắm chặt bàn tay, đấm mạnh vào ngực mình. Đôi mắt của anh ta như lồi ra bên ngoài, chẳng khác nào như muốn rớt xuống đất, cuối cùng, anh ta hít thở một hơi thật dài, sau đó thì không thở nữa. Thế rồi một vòng cấp cứu mới lại bắt đầu, hỗ trợ tim bên ngoài không có tác dụng, sau đó mổ vùng ngực ra trực tiếp nắn bóp quả tim… Nhưng bệnh tình quá nghiêm trọng, người bệnh đó cuối cùng cũng ra đi. Lăng Lệ nói, “Cũng có thể nói là chết trong tay anh, trong một mớ hỗn độn, anh nắn bóp quả tim của anh ta, cảm thấy sức cản trong lòng bàn tay mỗi lúc một ít lại, trong quả tim của anh ta đã không còn giọt máu nào nữa, những điều anh làm đều phí công vô ích.”

“A…” Giản Minh kinh ngạc kêu lên, “Cảm giác lúc anh cầm quả tim thế nào?”.

“Giống như, nói thế nào nhỉ, giống như cầm một cái túi có vô số côn trùng lúc nhúc, ướt át dính lấy nhau.”

“Trời ơi, lúc ấy chắc là anh sợ hết hồn.”

“Thực ra, giáo viên của anh nói với anh rằng, bây giờ đã biết được mùi vị của một bác sĩ là như thế nào rồi chứ?”.

“Đúng rồi, sao anh lại làm bác sĩ vậy?”.

“Lý do quả thật rất đỗi tầm thường, bởi vì sức khỏe của cha mẹ anh đều không tốt lắm, cha anh bị cao huyết áp, còn bị bệnh về thận, mẹ anh cũng mắc một số bệnh về phong thấp, cho nên anh cảm thấy rằng, nếu như anh là một bác sĩ thì chắc chắn sẽ có thể chăm sóc họ một cách chu đáo.”

Trong ánh mắt của Giản Minh đong đầy sự ngưỡng mộ, “Bây giờ chắc anh đã mãn nguyện rồi.”

Lăng Lệ gật đầu, “Đúng thế, chăm sóc cha mẹ được mấy năm, có điều, bây giờ họ đều đã qua đời rồi.”

“Cảm giác đối diện với nỗi đau mất đi người thân, có phải rất khác với nỗi đau khi bệnh nhân qua đời không?”.

“Ừm,” Lăng Lệ hơi ngẩng đầu lên suy nghĩ, nghiêm túc đưa ra kết luận, “Mỗi kiểu tử vong đều không giống nhau, xét cho cùng sức mạnh để tách rời linh hồn của con người ra khỏi thể xác, kiểu đó gần như là vô hạn…”.

Hình như đã lâu lắm rồi không như thế này, có người tình nguyện, nhẫn nại, hào hứng nghe anh nói về sinh lão bệnh tử, nói từ chuyện này sang chuyện khác, từ bệnh tim, cho đến chứng bệnh ngớ ngẩn của người già, cho dù là anh trai hay chị dâu cũng không được như thế, Lăng Lệ cảm thấy, gặp được Giản Minh là một trong nhiều việc tốt mà anh từng trải qua. Trên chuyến xe buýt lắc la lắc lư, chạy xuyên thành phố này, ngồi đối diện là một người phụ nữ mà anh chưa hiểu rõ lắm, cũng chưa thể gọi là quen lắm, họ nói chuyện với nhau, kiểu nói chuyện nhẹ nhàng và hợp ý, làm người ta cảm thấy vui trong lòng, cảm thấy những ánh đèn trong màn đêm giống như vô số bông hoa đang nở ra. Lăng Lệ nghĩ rằng, có thể kết bạn với cô, không phải là kiểu nam nữ yêu đương đó đâu, chỉ là bạn bè mà có thể tâm sự chuyện trong lòng, có thể bàn về nhân sinh, Lăng Lệ hy vọng Giản Minh cũng có nguyện vọng như vậy.

Đêm hôm đó, La Thế Triết về nhà, tắm rửa cho con trai, hai cha con cười nói rôm rả, chơi đùa một lúc, La Thế Triết cho con trai đi ngủ. La Đông vẫn tiếp tục cười đùa với cha. Hai cha con vẫn nô đùa chưa đủ, tiếng gõ cửa phòng ngủ nhẹ nhàng vang lên hai tiếng, cánh cửa ngay lập tức bị đẩy ra, Tô Mạn đứng ở đó, “Trễ rồi, còn không ngủ đi?”.

Đông Đông quay người nhanh như chớp, quay lưng ra phía cửa phòng, nhắm chặt đôi mắt lại. La Thế Triết than thầm trong lòng, tắt đèn, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Ôm lấy vai của Tô Mạn, âu yếm thì thầm, “Hôm nay không phải em có hẹn với bạn đi ăn ở quán ăn gia đình nào đó với bạn à? Thế nào? Có được không? Nếu được lần sau dẫn anh đi ăn nhé”.

Tô Mạn vừa nhõng nhẽo vừa giận dỗi, “Không đi ăn ở đó, tâm trạng không được tốt.”

“Sao thế?”.

“Tại Giản Minh chứ sao, lại gọi điện thoại cho Đông Đông, giống như cả thế giới này chỉ có con của cô ta là quan trọng nhất ấy, em cũng cần có không gian riêng của em chứ…”.

La Thế Triết tiếp tục cố gắng chịu đựng, nghe hết bài trách mắng dài dằng dặc của vợ mình, cuối cùng vẫn là câu nói ngàn lần như một, “Cần gì phải so đo với cô ấy?”.

Tô Mạn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của chồng, vẻ mặt đanh lại, “La Thế Triết, cho dù là để ứng phó với em, xin anh ứng phó tốt hơn một chút được không? Chẳng có gì mới mẻ cả”.

Vì một câu nói này của Tô Mạn, vẻ mặt của La Thế Triết cũng mỗi lúc một lạnh lùng hơn, “Không được!”.

Tô Mạn bỏ vào phòng ngủ, đóng mạnh cửa lại. La Thế Triết tựa vào ghế sofa xem ti vi, bật hết kênh này sang kênh khác, một cách hững hờ, rồi chợt bừng tỉnh, giống như nhìn thấy dáng vẻ nhiệt huyết dâng trào, làm việc dứt khoát của vợ cũ khi huơ huơ cây lau nhà, “La Thế Triết, anh có thể dịch cái mông tư bản của anh sang một bên không hả?”. Con người ta, luôn ở trong tình trạng sau khi đánh mất thứ gì đó, mới chịu suy nghĩ xem bản thân mình rốt cuộc đã làm những việc gì.

Đêm hôm ấy, trên biển, trong phòng tắm của một căn phòng trên chiếc du thuyền xa hoa, Phương Nam bị nước gội đầu dây vào mắt không nhìn thấy gì, lần mò để tìm chiếc khăn tắm nhưng không được, hét lên, “Anh Lệ ơi, anh Lệ…”, nhưng lại bị giọng nói của chính mình dọa hết hồn, ngậm miệng lại, cô quên mất cô đã là người phụ nữ ly hôn, bắt đầu cuộc sống tươi đẹp mới, thói quen xấu trong cuộc sống đúng là không thể nào hiểu nổi. Im lặng mấy giây, lại hét lên, “Á Quân, Á Quân, Tiền Á Quân?”. Mãi chẳng thấy ai trả lời, Phương Nam nổi điên lên, vốc ngụm nước rửa sạch khuôn mặt, mở cánh cửa phòng tắm ra, hét ầm lên, “Tiền Á Quân, anh chết giẫm ở cái xó xĩnh nào rồi hả?”. Vẫn không thấy ai trả lời.

Phương Nam cảm thấy hơi bất an, tắt nước, khoác áo tắm lên người, mở nhẹ cửa phòng tắm ra, nhìn thấy Tiền Á Quân cởi sạch quần áo trên người ra, một tay cầm cái bật lửa, tay kia xách xô rượu sâm banh lạnh bước vào, dọa Phương Nam sợ hết hồn. Trên khuôn mặt đẹp gần như hoàn mỹ của Tiền Á Quân luôn phảng phất đường nét gian tà, nụ cười cũng tà ác đến vô cùng, giọng nói quyến rũ, “Cưng à, chúng ta chơi trò ‘nước đá gặp lửa’ đi.” Nói đoạn, bật bật lửa lên.

Phương Nam cảnh giác, “Không được, em không cho phép anh đổ nước đá lên người em đâu.”

Tiền Á Quân cố tình không hiểu, “NO, NO, NO, cục cưng à, việc này em đâu quyết định được.” Nhanh như chớp, xô đựng sâm banh đã úp lên đầu của Phương Nam.

Phương Nam hét ầm lên, “Á á á á á á…” âm thanh thê thảm vang lên, nhưng lại không kéo dài. Không phải nước đá lạnh thấu xương như đã tưởng tượng, mà là mùi thơm ngây ngất, những cánh hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng tươi đẹp, rớt từ trên đầu xuống, dính đầy vào người cô. Phương Nam đứng sững trừng mắt nhìn Tiền Á Quân, Tiền Á Quân vô cùng đắc ý, “Cô dâu của anh, có vui mừng, ngạc nhiên không nào?”.

Phương Nam nở nụ cười, khuôn mặt và mái tóc vẫn còn nhỏ nước, dưới màu sắc của những cánh hoa, trông cô rất rạng rỡ đáng yêu, cô trách móc, “Ngạc nhiên cái con khỉ, lại bị anh chơi cho một vố.” Trong tích tắc, đôi môi đã bị Tiền Á Quân khóa lại, trong khôn gian nhỏ hẹp, họ hôn nhau, lần tìm nhau, cuồng nhiệt, dục vọng kéo đến như thủy triều, Phương Nam tin tưởng rằng đây là tất cả mọi thứ mà cô cần, hạnh phúc của cô vốn dĩ phải như thế này, cuộc sống trước đây đúng là phí hoài.

Cũng một khoảng thời gian rồi, nhân viên trong tiệm bánh ngọt cứ than thở với nhau rằng, người quản lý tiệm bánh Giản Minh là do trâu đầu thai vào, nước sôi để nguội mỗi ngày ở tiệm bánh đều bị Giản Minh uống hết, hệt như cá voi uống. Cô bé làm cùng sau khi soi từng chân tơ kẽ tóc mới cất tiếng hỏi, “Chị Minh, chị có đếm thử xem mỗi ngày chị vào nhà vệ sinh bao nhiêu lần không? Em nói cho chị nghe, cha em uống nước cực kỳ nhiều, mỗi ngày phải vào nhà vệ sinh khoảng tám chín lần, tự nhiên gầy đi năm ký, cuối cùng đi khám mới phát hiện ra bị tiểu đường…”.

Bệnh tiểu đường ư? Đó không phải là loại bệnh thường gặp ở người lớn tuổi sao? Tôi mới ba mươi thôi, vẫn còn chưa đến độ tuổi trung niên nữa.

Nhưng mà, khi Giản Minh bắt đầu phát hiện ra bản thân mình có dấu hiệu không bình thường, cô uống nhiều đến nỗi dạ dày như muốn vỡ tung ra mà vẫn cảm thấy khát đến khó chịu, mới chịu suy nghĩ về lời nói của cô bé làm cùng.

Xin nghỉ một ngày phép, Giản Minh đến bệnh viện trên đường về nhà hay đi ngang qua, thứ nhất là bởi vì gần, thứ hai là nhỡ khi có cái gì đó không may xảy ra, cô cảm thấy còn có thể đi tìm người bác sĩ khoa Ngoại Lăng Lệ kia, hét lên “cứu mạng” với anh ta. Thực ra cô suy nghĩ như thế này, nếu như chỉ bị bệnh lặt vặt, không cần phải làm phiền người ta. Nếu như thật sự bị bệnh gì liên quan đến tính mạng, tự mình phải gánh vác, sinh lão bệnh tử, người ngoài cũng đâu giúp đỡ gì được. Xét cho cùng, chẳng qua nghĩ rằng bởi vì trong bệnh viện này, ít nhất cũng quen với một bác sĩ, sẽ được an ủi đôi chút với người có tâm lý cô đơn, không nơi nương tựa như cô.

Mới sáng sớm đã phải xếp hàng, đợi chuyên gia khám, đợi cho đến khi sông cạn đá mòn mới gặp được vị bác sĩ chuyên gia kia. Hỏi thăm bệnh tình xong, bác sĩ kê đơn cho Giản Minh đi làm xét nghiệm lượng đường trong máu trước, phải để bụng đói, sau khi ăn vân vân và vân vân. Giản Minh chạy lên chạy xuống lầu mấy lần liền, khi cô ngồi vào trước bàn làm việc của chuyên gia khoa Nội tiết kia đã là mấy giờ chiều, cũng chính là chị chuyên gia tầm khoảng bốn mươi tuổi lẩm bẩm nói một mình với các kết quả xét nghiệm của Giản Minh, “Sao lại thế nhỉ, cũng phức tạp đây.”

“Bác sĩ cho hỏi, có phải là tiểu đường không ạ?”, giọng nói của Giản Minh hình như cũng rất trấn tĩnh.

Bác sĩ gật đầu khẳng định, đưa mắt nhìn Giản Minh, “Nhập viện đi.”

Khuôn mặt Giản Minh tái đi, “Xin nghỉ phép không dễ lắm, chà, uống thuốc thôi không được sao ạ?”.

Đối với sự thiếu hiểu biết của bệnh nhân, đa phần bác sĩ sẽ có thái độ bực bội, “Cho dù uống thuốc, cũng cần phải theo dõi thêm nhiều hiện tượng khác nữa…”. Chị ấy tìm cái gì đó trên bàn nhưng không thấy, không chịu nổi nhấc điện thoại lên. “Này, ông Lăng, tôi đây, Đường Nhã Nghiên, chẳng phải nhờ ông tìm hộ một sinh viên đưa qua đây sao? Cái gì? Phải chờ nữa hả? Này, ông đừng có mà bảo vệ học sinh mãi như thế, đừng có xem tôi như siêu nhân…”.

Giản Minh ngấm ngầm liếc nhìn với ánh mắt phẫn nộ, vị chuyên gia này không thể giải quyết chuyện của cô xong rồi hãy tìm người khác hờn dỗi sao?

Bác sĩ làm nũng xong vẫn còn có thể nói về bệnh án của Giản Minh một cách trơn tru, “Chúng tôi cần có các chỉ số xét nghiệm khác nữa của cô, mới có thể cho thuốc, nhất thiết phải nhập viện.”

Nhập viện ư, Giản Minh đã thực sự bị tâm trạng hoảng hốt, sợ hãi tấn công, lần sinh con kia tạm thời không tính, những ký ức nằm viện với Đông Đông khi còn nhỏ lần lượt ùa về trong trí óc cô, thời gian đó suy sụp như thế nào, khó khăn như thế nào, cô cảm nhận được rất sâu sắc. Nhưng tinh thần khủng hoảng đó của Giản Minh, chị chuyên gia kia đâu có thời gian mà để ý, xoẹt xoẹt xoẹt viết xong phiếu nhập viện.

Đành phải đến trụ sở chính của chuỗi cửa hàng bánh ngọt xin cấp trên nghỉ phép, sau đó về nơi ở lấy một vài vật dụng cá nhân cần thiết, khi Giản Minh quay về bệnh viện đã sắp đến giờ tan tầm. Bên cạnh bệnh viện này có công trình đang xây dựng, nghe nói là xây tòa nhà mới với nhiều phòng bệnh cho bệnh nhân khoa Nội, trước khi tòa nhà mới đó xây xong, cảnh quan xung quanh bệnh viện rất lộn xộn. Khoa Nội tiết cách khu nội trú của khoa Ngoại với những phòng khám đầy khí thế kia rất xa, yên phận nằm trong góc khuất trông rất tủi thân, phải đi qua công trình đang xây dựng, bãi giữ xe quanh năm suốt tháng đều chật kín, và một công viên nhỏ dành cho bác sĩ và bệnh nhân đi dạo trong thời gian nghỉ ngơi mới đến. Đó là một tòa nhà cũ kĩ xây dựng rất lâu rồi, gạch tường xám mốc, bỗng nhiên làm Giản Minh nhớ đến những năm tháng khi còn nhỏ. Không có thang máy, lối đi chật hẹp, quanh co, đi lên từng tầng một, mãi cho đến tầng cao nhất mới thấy đập vào mắt bảng chữ màu đỏ khoa Nội tiết to tướng.

Trực tiếp bước vào phòng y tá, các cô ý tá mặc áo blouse trắng, đi giày vải chạy tới chạy lui như thoi đưa, bận đến nỗi bước chân gần như không chạm đất, nhưng bận rộn một cách có trật tự. Giản Minh đưa giấy nhập viện ra, cô y tá gầy gầy nhìn có vẻ rất có sức sống và nhanh nhẹn, thở dài một cái thật mạnh với Giản Minh, “Hết giường rồi chị ơi…”. Cô ấy chỉ ra hành lang, ra hiệu Giản Minh tự qua đó xem để kiểm chứng rằng cô không nói dối. Khoảng cách từ phòng y tá cho đến phòng trực ban của bác sĩ nằm ở trong góc, hai bên hành lang dài thật dài đó đều là giường bệnh, giường bệnh và giường bệnh…

Giản Minh không nói nên lời, có thể nói lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy bản thân mình giống như một miếng thịt nằm trên thớt, phó mặc cho số phận, lần ly hôn với La Thế Triết cũng không đến nỗi tuyệt vọng như thế này.

Y tá trưởng cũng chẳng cần biết Giản Minh có ý kiến gì hay không, về cơ bản, cô ấy mới là người điều phối chính ở khoảng không gian một màu trắng toát nơi đây, hét lên với y tá, “Kê thêm giường bệnh, 106…”.

Cái gọi là 106 đó, là một chiếc giường đơn giản thấp tè, Giản Minh gật đầu chào hàng xóm của mình, giường 105, một cụ bà mập mạp, đi lại không tiện, móm mém cười với cô. Cụ bà hỏi thăm, “Này, con gái, nhà cháu ai bị bệnh đấy?”.

Một câu nói làm Giản Minh muốn rớt nước mắt, đến đây nằm viện đa phần đều là người già từ năm sáu chục tuổi trở lên, chắc hiếm người trẻ tuổi như cô nhỉ? Sáu mươi tuổi, ít nhất con cháu cũng đầy nhà rồi, nếu có chết, chắc cũng chẳng còn gì phải hối tiếc nhiều? Nhưng tầm tuổi này của cô mà chết, phải tính thế nào đây? Đông Đông vẫn còn nhỏ như thế, cha mẹ già cả của cô vẫn chưa được cô chăm sóc ngày nào. Đến giờ này phút này, Giản Minh chợt phát hiện ra, bình thường thì cảm thấy căm hận thế giới này quá lạnh lùng thờ ơ, chia bè kết phái, trần trụi thô tục đến mức làm người ta thấy phẫn nộ, nhưng một khi có cơ hội để cô nói lời tạm biết với thế giới này, cô lại có chút gì đó không đành lòng.

Cụ bà giường đối diện đó nào đâu biết được rằng, trong nháy mắt, suy nghĩ của Giản Minh đã bay đến nơi nào rồi, vẫn tha thiết hỏi, “Con gái, là mẹ con bệnh hay cha con bệnh vậy…”.

“Không phải, người bị bệnh là cháu. Cha mẹ cháu vẫn khỏe lắm ạ.” Liếc thấy nét mặt kinh ngạc, thương cảm trong đôi mắt của cụ bà, Giản Minh cảm thấy ngại ngùng hơn nữa, đành phải chống chế, “Bệnh mãn tính mà, con người rồi ai cũng bị thôi, khống chế lại, có khả năng sẽ khỏi bệnh…”.

Cụ bà thôi hết kinh ngạc, thái độ trở lại bình thường, phều phào phụ họa theo, “Đúng rồi, còn trẻ mà, không sao đâu…”.

“Giường 106 đâu?”, một bác sĩ nữ dáng người nhỏ con, mặc áo blouse trắng bước qua, trắng trẻo, dịu dàng, đột nhiên xuất hiện trong không gian chật chội, lộn xộn này, giống như ánh trăng sáng chiếu rọi vào bụi cây, ngay lập tức, trong đầu Giản Minh hiện lên bốn chữ thực sự không ăn nhập gì với tình cảnh này, thiên kim nhà nghèo. Cô bác sĩ xinh đẹp cầm giấy bút, nói năng chậm rãi, rành mạch, “Giường 106, chị Giản Minh phải không? Khai hồ sơ bệnh án, tuổi tác…”.

Bệnh án này vô cùng chi tiết, Giản Minh bị truy vấn đúng bốn mươi phút, từ số điện thoại, địa chỉ thường trú, đơn vị công tác, tình trạng hôn nhân, tiền sử bệnh tật di truyền trong gia đình, đến việc lúc nào thì có kinh nguyệt, tại sao lại phát hiện ra bệnh, thậm chí đến cả việc ăn uống tiểu tiện ngủ nghỉ đều bị truy hỏi một cách triệt để, cô bác sĩ xinh đẹp mới chịu thôi, “Được rồi, trước mắt cứ thế đã, nếu có gì không rõ tôi sẽ đến hỏi chị.”

Tiếp ngay theo đó, giao một tập biên lai cho Giản Minh, đều phải làm xét nghiệm. Nữ bác sĩ xinh đẹp vừa “truy vấn” Giản Minh lúc nãy rất kĩ càng, giao từng tờ cho Giản Minh, chỉ cho cô phải đến những nơi nào để kiểm tra, đồng thời tự giới thiệu, “Tôi họ Mễ, là bác sĩ nội trú ở đây, có việc gì cô có thể tìm tôi, bác sĩ chủ trị cho chị họ Dương, chúng tôi cùng một tổ…”.

Thời gian đau khổ này rồi cũng xong, tiếp theo chính là quang cảnh giờ ăn cơm tối. Giản Minh bị kiểm tra lượng đường trước khi ăn, y tá dặn dò Giản Minh nhớ kĩ thời gian ăn miếng cơm đầu tiên, sau hai tiếng đồng hồ, phải đo lượng đường sau khi ăn. Một ngày của Giản Minh, đầu ngón tay bị chích đến mấy lần liền, mỗi lần nặn ra một giọt máu lên loại giấy chuyên dụng cho xét nghiệm, sau đó cho tờ giấy đó vào trong một cái máy điện tử nho nhỏ, để đo lượng đường trong máu. Nghe nói theo như qui trình nhập viện, mỗi ngày ít nhất phải chích vào tay như thế khoảng bảy tám lần, tay đứt ruột xót, sao lại tàn khốc như thế này cơ chứ.

Ăn tối, ở đây không có cảnh khói tỏa nghi ngút, đèn đuốc sáng trưng như ngoài phố, có điều mỗi người một hộp cơm mang đến phòng phát nước dùng lò vi sóng hâm nóng lên, đi ngang qua giường 106, tiện thể chào luôn người bệnh mới đến, an ủi, “Đừng sợ, chúng tôi có tổ chức, có thời gian cùng nhau tổ chức gặp mặt, trao đổi với nhau. Hiểu biết càng nhiều, cô càng biết phải làm thế nào để thu xếp cho bản thân mình”.

Giản Minh kinh ngạc, “Còn có tổ chức cơ ạ?”.

“Đúng thế, chúng tôi có Hiệp hội đàng hoàng, thường tổ chức gặp nhau, không khí buổi gặp mặt rất tốt, mỗi lần đều đốt lò…”.

Anh ta chưa nói xong, một người bệnh đeo thiết bị trợ thính hét lên cắt lời anh ta, “Đốt nến thơm chứ, còn đốt lò là ở trong Toàn Chân Giáo”.

Giản Minh bật cười khì khì thành tiếng, suýt nữa thì phun hết cả sữa ra. Đúng lúc ấy, có một bác sĩ mặc áo blouse trắng, vội vội vàng vàng bước ngang qua những khoảng trống của hành lang chật chội được kê thêm đầy giường bệnh và bệnh nhân, ngừng bước và quay đầy lại, nhìn vào Giản Minh, khuôn mặt hiện rõ sự kinh ngạc. Nụ cười của Giản Minh không kịp khép lại, đông cứng trên môi, làm cho thái độ của cô trông có vẻ rất quái dị, nhưng mà, ai mà ngờ được cơ chứ? Trời ơi, Lăng Lệ? Anh không phải là bác sĩ ở khoa Ngoại sao?

Giản Minh trố mắt lên nhìn, cô vốn nghĩ rằng bản thân mình là một miếng thịt rớt trên thớt, nhưng mà cho dù là thớt hay dao, đều là môi trường xa lạ, chẳng liên quan gì đến cuộc sống trước đây của cô cả. Xa lạ, một từ vựng nghe có vẻ rất lạnh lùng, nhưng không phải hoàn toàn không có mặt tốt, không ai biết được quá khứ của bạn, cũng không có ai quan tâm đến tương lai của bạn, sống hay chết là việc của cá nhân bạn, trông có vẻ tự do tự tại, quá tốt chứ còn gì nữa. Nhưng mà, ngoài rìa thớt bỗng nhiên xuất hiện một người quen mà cũng như không quen lắm, cảm giác ấy, giống như một người sa cơ lỡ vận, quần áo lôi thôi lếch thếch gặp phải người quen nơi xứ lạ, khóc cũng không được, cười cũng không xong. Giản Minh nhất thời không biết phải xứ lý tình huống này như thế nào, dốc hết tâm trí, cố gắng tìm một câu nói nào đó để bắt chuyện, nhưng càng bối rối, càng tìm không ra.

May có người bên phòng trực bác sĩ hét to, “Chủ nhiệm Lăng, điện thoại…”.

Lăng Lệ trả lời, “Qua liền.” Nhấc chân lên định đi, quay đầu lại nhìn Giản Minh. Giản Minh định thần lại, định chào hỏi đàng hoàng, nhưng Lăng Lệ không cho cô cơ hội, vội vàng liếc nhìn con số treo trên tường phía đầu giường của Giản Minh, cũng không biết nói to lên với ai, “Báo cáo kết quả kiểm tra của giường 106 đã có chưa?”, liền vội vàng chạy về văn phòng.

Giản Minh vò đầu, báo cáo kết quả xét nghiệm? Cô vừa mới nhập viện, vẫn còn chưa bắt đầu, tại sao một bước lên trời, cho ra bản báo cáo là sao?

Lăng Lệ không phải không muốn nói chuyện với Giản Minh, có điều là nhiều bệnh nhân ở đó quá, thôi đành bỏ qua. Nếu như người bệnh biết được mối quan hệ quen biết giữa bác sĩ và bệnh nhân thì khi xử lý một vài vấn đề chi tiết, cho dù không hề có tư lợi, cũng sẽ bị quy kết là có tư lợi, làm ầm lên, sẽ rất khó coi, đặc biệt trong tình hình thiếu giường bệnh trầm trọng như hiện nay. Quay về phòng trực ban, trước hết phải tìm Mễ Lợi, sinh viên của mình, “Mễ Lợi, bệnh án của giường 106 đâu rồi?”. Anh cần phải biết được, ai trong gia đình Giản Minh mắc bệnh.

Bác sĩ Mễ đưa hồ sơ bệnh án qua, “Thầy đúng là cái gì cũng biết, qua bên phòng Môi trường họp mà còn biết ở đây thêm giường 106, còn biết bệnh nhân được phân cho nhóm em nữa chứ?”.

Lăng Lệ ngẩng đầu nhìn cô gái xinh đẹp, nhất thời không nói gì, một lúc sau, nói qua loa, “À, có gặp Uông Mẫn.” Uông Mẫn là y tá trưởng phụ trách công việc phân phòng cho bệnh nhân, đưa chị ấy ra làm lá chắn chắc chắn có hiệu quả.

Vấn đề ở chỗ, thực ra bác sĩ Mễ chỉ nói đùa một câu thôi, không hề có ý định tìm hiểu kĩ hơn, cô chường ra một khuôn mặt đau khổ, mệt mỏi muốn chết, “Em đã làm gần mười tám tiếng đồng hồ rồi, chủ nhiệm, em có thể về được chưa ạ?”.

Lăng Lệ gật đầu bảo được, rót cho mình cốc nước, nghiên cứu bệnh án giường 106 trước đã. Cái gì? Bệnh nhân chính là Giản Minh sao? Trong gia đình không ai có tiền sử mắc bệnh tiểu đường, cô bị tiểu đường không phải do di truyền, đối với cô, thực sự là quá trẻ. Nhớ lại cảnh tượng cùng ăn bánh kem, uống cà phê hôm trước, lần cùng đi xe buýt về nhà, Giản Minh nói, không có thời gian nấu cơm tối, vớ được cái gì ăn cái đó, Lăng Lệ không khỏi hối hận, lần đó đáng lẽ phải nói cho cô ấy biết bánh ngọt cực kỳ không thích hợp để thay cho bữa tối thì tốt biết mấy.

Nhớ lại hình ảnh lúc nãy trong hành lang, cô Giản với nụ cười vô cùng rạng rỡ, nhìn “nổi bật” giữa các cụ già, Lăng Lệ không khỏi cảm thấy xót thương, sự tươi trẻ và rạng ngời của cô nếu như bị tàn phai vì thời gian chữa bệnh lâu dài, như vậy chẳng phải rất đáng tiếc hay sao? Là bạn của nhau, anh có trách nhiệm giúp đỡ cô, nhất định phải giúp đỡ cô. Anh tính toán những chi phí khi làm các xét nghiệm cần thiết thay cô, không biết cô có thể thanh toán được bao nhiêu, theo tình hình trước mắt, nếu như giai đoạn điều trị đầu tiên bắt buộc phải tiêm Insulin, chi phí sẽ càng nhiều hơn. Anh vẫn còn nhớ Giản Minh đã từng nói, mục tiêu của cô chính là tìm được một căn nhà và công việc thích hợp để đón con trai về ở cùng, bỗng nhiên ngã bệnh, còn là bệnh mãn tính, liệu có ảnh hưởng đến tiến độ hướng về mục tiêu của cô ấy không? Trong quá trình điều trị, ai chăm sóc cho cô ấy đây?...

Lăng Lệ tính toán xong những đầu việc cần làm, bước ra khỏi phòng trực ban thì đã là mười giờ tối. Bóng đèn chính ở hành lang đã tắt, chỉ còn những bóng đèn nhỏ, ánh sáng mờ mờ hắt ra. Bệnh nhân trên hành lang, đa phần đều đã ngủ rồi, nam nữ có cả, mặc dù nói rằng hạn chế đừng để họ nghỉ ngơi cùng một chỗ, tuy nhiên do hoàn cảnh bắt buộc, vẫn xảy ra tình trạng lộn xộn như thế, bảo vệ sự riêng tư cá nhân có vẻ rất khó khăn. Lăng Lệ thả nhẹ bước chân, tay cầm áo khoác, bước nhanh qua lối đi giữa hai hàng giường bệnh.

Giản Minh ở giường 106, nằm quay mặt vào tường, khuôn mặt nhìn nghiêng trông rất bình yên, sống mũi cao, thẳng và đẹp, trong hành lang lộn xộn này, trông cô giống như một đóa cúc trắng quật cường, nghiêng mình nở bung trên đám đá sỏi ngổn ngang, hình ảnh đó đập vào mắt Lăng Lệ, tại sao lại có cảm giác như cần được che chở? Nhìn mái tóc cô đen nhánh một cách tự nhiên, chưa từng uốn nhuộm buông xõa trên chiếc gối màu trắng, có cảm giác mượt mà như tơ, thật không ngờ, tóc cô ấy lại dài như vậy, bình thường chỉ thấy cô ấy cột tóc đuôi ngựa ra phía sau, rất khó nhìn thấy hết. Không hề dự báo trước, đột nhiên lại rơi vào trong tim của Lăng Lệ, là câu hát của La Đại Hựu, “Bàn tay anh đã từng luồn qua mái tóc em”, anh giật mình, bước chân của anh ngập ngừng bên giường số 106, sau đó lại đi như bay, ngày mai anh sẽ tìm thời gian nói chuyện với cô.

Lăng Lệ đã đi xa, Giản Minh mở to đôi mắt, ngẩn ngơ trước bức tường không được coi là sạch sẽ cho lắm. Cô biết, người có bước chân vội vã lúc nãy, nhưng đi ngang cô lại có chút ngập ngừng là ai. Đối với Lăng Lệ, Giản Minh cảm thấy có chút gì đó đáng tiếc, anh ấy là bác sĩ khoa Ngoại hay bác sĩ khoa Nội đều không quan trọng, Giản Minh chỉ cảm thấy trước đây rất thoải mái, lâu lâu họ lại gặp nhau, bởi vì là người không quen, cho nên hai người đối xử với nhau rất thoải mái, yên tâm khi nói chuyện. Nhưng bây giờ, trong nháy mắt, mối quan hệ của họ đã trở thành mối quan hệ giữa bệnh nhân và bác sĩ, đại khái là rất khó có thể quay trở lại cái thời ngoài mặt thì có vẻ xa cách, nhưng vẫn có thể tâm sự, giao lưu vui vẻ như ngày xưa rồi nhỉ?

Nhưng nói cho cùng, sự tồn tại của Lăng Lệ không có mối quan hệ gì với cuộc sống thiết thực của cô, việc làm cấp bách trước mắt, việc mà làm cho cô rầu rĩ là, bây giờ đổ bệnh ra như vậy, chắc chắn phải chi ra nhiều tiền thuốc men, cứ cho là lần này cô có thể giải quyết được, nhưng sau này thì sao?

Còn Đông Đông nữa, hai ngày nữa là đến cuối tuần, cô phải đi thăm Đông Đông, nằm viện như thế này phải nói sao với con trai đây? Phải tìm lý do gì để xin được nghỉ phép với Đông Đông? Ngoài Đông Đông ra, nói thế nào với cha mẹ mình, trực tiếp nói cô bị bệnh tiểu đường hay sao? Quan niệm và tính tình của cha mẹ cô, chà, Giản Minh cứ nghĩ đến việc đó lại cảm thấy cái đầu như muốn vỡ tung ra.

Còn về tương lai, bệnh mạn tính, uống thuốc trường kỳ, không biết khi nào thì có biến chứng, cô phải sống chung với bệnh tật như thế nào đây, để sống nốt quãng đời còn lại?

Cô vốn dự định sẽ đổi công việc khác, tìm nhà, đón Đông Đông ở bên La Thế Triết về. Nhưng đồng lương cô kiếm được từ công việc đó có đủ để chăm sóc cho Đông Đông, đồng thời cũng để chăm sóc cho sức khỏe của mình hay không? Căn nhà cô mua, liệu có tiện đường cho Đông Đông đi học không? Phải làm thế nào đây? Không kìm được, nước mắt của Giản Minh lăn ra nơi khóe mắt, khi có quá nhiều, quá nhiều câu hỏi “Làm thế nào bây giờ” mà không giải quyết được, sao cô dám đổ bệnh như thế chứ? Hay là, bởi vì không thể gánh vác hết quá nhiều câu hỏi “Làm thế nào bây giờ?, nên cô mới đổ bệnh ra nhỉ? Nói tóm lại, tất cả những việc này đều vượt qua sức chịu đựng của cô.

Có đôi lúc, con người ta có thể tiếp tục sống được, có lẽ là bởi vì có khả năng tự ru ngủ mình, tạm thời lừa dối bản thân, để vượt qua từng đêm dài đằng đẵng. Sau đó, Giản Minh nghĩ rằng, có thể cô sẽ tìm được một công việc và một nơi ở tốt thì sao? Dần dần sẽ được tăng lương, mỗi tháng thu nhập hai vạn… Nghĩ mãi, nghĩ mãi, đến hơn nửa đêm cô mới chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau dậy sớm, phải qua khu chẩn bệnh xếp hàng siêu âm, một công đoạn mà khó khăn lắm mới hẹn trước được, sau đó xếp hàng chụp CT, rồi sau đó…

Ai ngờ được sẽ xảy ra việc ngoài ý muốn, việc siêu âm rõ ràng đã được hẹn trước lại không làm được, y tá trực ở đó bảo chưa nộp tiền, Giản Minh năm lần bảy lượt trình bày cô đã đóng viện phí đầy đủ. Nhân viên ở đó cũng thiếu kiên nhẫn, chỉ nói một câu với Giản Minh, “Quay về nơi nhập viện kiểm tra lại.”

Giản Minh khóc không ra nước mắt, hỏi, “Thế lượt siêu âm của tôi thì thế nào? Sau khi tôi quay lại có được làm ngay không?”.

Nhân viên lắc đầu, lạnh lùng, vô tình.

Hàng người xếp hàng dài dằng dặc phía sau Giản Minh nôn nóng thúc giục, “Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Chuyện gì mà lắm thế? Nhanh lên một chút được không?”.

Giản Minh không muốn làm ảnh hưởng đến thời gian của người khác, suy nghĩ một lúc quyết định quay về nơi nhập viện hỏi lại. Cầm lấy đơn xét nghiệm chạy về phòng y tá của khoa Nội tiết, tìm cô y tá đang gõ gõ đánh đánh gì đó trước máy vi tính, “Xin lỗi, làm phiền một chút, tôi có đến đằng kia siêu âm, nhưng họ nói tôi chưa đóng tiền, bắt tôi phải quay về đây hỏi lại.”

Y tá trả lời ngay lập tức, “Ồ, có khả năng chúng tôi chưa đăng ký, đợi một chút, tôi kiểm tra lại xem…”.

Giản Minh lau mồ hôi trên sống mũi, người tốt thiệt đó, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, hại cô chạy tới chạy lui đổ mồ hôi hột giữa trời lạnh như thế này.

Lăng Lệ và chủ nhiệm Đường Nhã Nghiên đang đứng bên trong phòng y tá, anh biết sáng sớm nay Giản Minh ra ngoài làm xét nghiệm rồi, quay trở về sớm như thế này, là đã làm xong rồi hay sao? Đôi mắt anh hơi cụp xuống, một công đôi việc, vừa nghe chị Đường bàn về việc đó, gần đây có nhiều bệnh nhân và người nhà bệnh nhân bị mất tiền và đồ dùng, vừa nghe giọng nói của Giản Minh phía ngoài kia, ồ, hóa ra là do phòng y tá sơ suất, cho nên việc siêu âm của cô vẫn chưa tiến hành, hơn nữa lại hủy lượt khám này của cô, phải xếp hàng lại từ đầu.

Nhìn thấy y tá sắp giải quyết xong cho Giản Minh, Giản Minh chuẩn bị đi, Lăng Lệ dẫn Đường Nhã Nghiên đi ra phòng ngoài, Lăng Lệ định dặn dò y tá, gọi điện thoại nói cho phòng siêu âm bên kia một tiếng, đừng hủy lượt siêu âm của cô, xét cho cùng là lỗi của phòng y tá bên này. Anh nói với chị Đường, “Ngày mai không phải chị đi họp sao? Nói với giám đốc bệnh viện một tiếng, tăng cường thêm cho kho Nội tiết thêm hai bảo vệ thôi.”

Đường Nhã Nghiên thì thầm, “Mai chú đi họp, sáng mai chị phải khám bệnh.”

Ánh mắt phía sau cặp kính của Lăng Lệ hướng về phía Giản Minh, “Em khám bệnh, chị đi họp, đừng có đổ oan cho em suốt ngày bảo vệ học sinh, coi chị như siêu nhân.”

Đường Nhã Nghiên nở nụ cười rất đẹp, đối với đứa em khóa sau này của mình, cô luôn có tình cảm gì đó không rõ ràng, cô không muốn tình cảm đó lớn dần lên, nhưng lại không nỡ để nó chết trong lòng, rắc rối là thế.

Về phương diện này Lăng Lệ có chút khờ khạo, trừ phi bản thân anh có ý nghĩ nào đó, để điều chỉnh tần số cho thích hợp, nếu không anh chẳng bao giờ cảm thấy được bản thân mình là một con chim nhỏ đậu trên cành cây, có khả năng trở thành mục tiêu của ai kia, anh cười ha hả mấy tiếng theo người chị học khóa trước của mình, đồng thời không hề có ý định chê bai dáng người cao to của mình đứng ở phòng y ta rất chiếm chỗ, rất phiền toái, anh lắc lư đi về phía y tá.

Giản Minh nhìn thấy Lăng Lệ và nữ bác sĩ bên cạnh anh, nữ bác sĩ này không phải là chuyên gia khám bệnh hôm trước bắt cô nằm viện đây sao? Cô còn nhớ bác sĩ này lúc đó còn gọi điện cho ông Lăng làm nũng nữa kìa, bà xã của Lăng Lệ sao? Đẹp đôi quá. Giản Minh gật đầu chào Lăng Lệ, rồi vội vàng rời khỏi phòng y tá luôn quay cuồng vì bận rộn này. Lăng Lệ đứng trầm ngâm nhìn theo bóng lưng của Giản Minh mấy giây, nói với y tá, “Phiếu đăng ký của giường 106 lúc nãy là do bên mình quên báo phải không? Cô gọi điện thoại sang bên đó được không, giải thích với phòng siêu âm bên kia một chút, đừng hủy lần khám của giường 106.”

Y tá trưởng chớp mắt, “Phòng siêu âm bên kia chắc chắn sẽ nạt nộ, trừng mắt với tôi cho mà xem.”

Lăng Lệ làm ra vẻ e ngại, lo lắng, “Thì tôi sợ người ta tố cáo thôi.”

Y tá trưởng xảo quyệt: “Nhìn dáng vẻ hiền lành, chất phác của 106, e là không đâu.”

Lăng Lệ ngôn từ chân thành, tình ý sâu xa, “Cẩn tắc vô áy náy. Hơn nữa, ai bảo chúng ta làm sai nào?”. Từ trước đến nay, anh không có kiểu phân biệt y tá, bác sĩ, những người làm trong khoa Nội tiết, gọi chung một từ, chúng ta.

Y tá trưởng bị thuyết phục, nhấn số điện thoại, Lăng Lệ trực tiếp nghe cô ấy nói chuyện xong với phòng siêu âm mới yên tâm, hơn nữa được thế lấn tới, “Báo cáo xét nghiệm hôm qua gửi đi phải giục họ một tiếng, đừng kéo dài thời gian…”. Anh nghĩ, sớm muộn gì cũng có một ngày, anh sẽ phải sử dụng cho hết danh hiệu bác sĩ hiền lành nhất mà phòng y tá đã bình chọn cho anh.

Chương 4

Giản Minh quay về phòng siêu âm để kiểm tra, nghe thấy loa phát thanh đang gọi số của cô, lượt khám lúc nãy không bị hủy sao? Cô vui mừng khôn xiết. Có điều, cho dù như thế, khi cô hoàn thành các thể loại kiểm tra thì cũng đã ba bốn giờ chiều rồi. Cơm trưa, cô đành mua hai cái bánh bao nhân rau lót dạ. Phát hiện cuộc sống ở bệnh viện cũng tiện lợi đấy chứ, ăn cơm đã có nhà ăn, nơi ở đã có giường bệnh, giải trí đã có ti vi, vận động đã có công viên nhỏ, giao lưu đã có vô số bệnh nhân, khi bị choáng váng đã có ngay bác sĩ qua cấp cứu cho bạn, chỉ cần có nơi ở, trả đủ viện phí… Hướng suy nghĩ này không được tích cực cho lắm, nhưng thực sự đã làm dịu lại nỗi bất an và sốt ruột trong lòng cô.

Khi cô nằm trên chiếc giường 106 ngoài hành lang khoa Nội tiết, Giản Minh mới cảm thấy tỉnh người, thỏa mãn thở ra một hơi, chạy cả ngày mệt quá, đồng thời cũng thán phục sự thích ứng của bản thân, bây giờ không cảm thấy đau khổ như tối hôm qua nữa. Bác sĩ Mễ xinh đẹp ngay lập tức đến tìm Giản Minh, nói cho cô biết căn cứ theo kết quả báo cáo kiểm tra của cô, đã kê thuốc cho cô, đợi một chút phải truyền thuốc, nhắc nhở Giản Minh không được đi đâu cả. Còn chỉ cho cô bảng tuyên truyền trên hành lang khuyên Giản Minh đến đó xem một chút, tìm hiểu, học cách sắp xếp việc ăn uống ngủ nghỉ sao cho hợp lý, đồng thời xin ý kiến của Giản Minh, sắp xếp cho cô điều trị bằng Insulin trước, giảm lượng đường trong máu cấp tốc, chi phí tương đối cao, hỏi Giản Minh có đồng ý hay không…

Giản Minh nói nghe theo sự sắp xếp của bác sĩ, cô vẫn chỉ muốn làm miếng thịt nằm trên thớt. Liếc mắt nhìn chiếc quần jean của bác sĩ Mễ, màu của chiếc quần đó rất đặc biệt, cô rất thích, liền hỏi bác sĩ Mễ, “Màu của chiếc quần jean này quá đẹp, mua ở đâu thế? Bao nhiêu tiền vậy em?”.

“Bệnh nhân giường 106 rất vui tính.” Bác sĩ Mễ quay trở lại phòng trực ban, cười vui vẻ nói với Lăng Lệ, “Phó chủ nhiệm Lăng, cô ấy thích chiếc quần jean này của em.” Bác sĩ nội trú bị tôi luyện cho xây xẩm mặt mày, chẳng có thời gian kết bạn với những người khác giới để ngắm nhìn họ, khó khăn lắm mới có một cô Giản Minh, bị cuộc sống xô đẩy cho nghiêng ngả, chẳng thèm quan tâm đến sự sống và cái chết nữa, vẫn còn có thể để ý đến bác sĩ mặc quần jean màu gì, đồng thời không tiếc lời khen ngợi, làm Mễ Lợi sướng đến phát điên lên, coi Giản Minh là tri kỉ của mình, nói huyên thuyên không nghỉ, “Người đẹp 106 nhìn rất thanh tú, khí chất vừa điềm đạm vừa thuần khiết.” Cũng không biết dây thần kinh nào có vấn đề, hoặc là ở một bộ phận nào đó bị chập mạch, cô xoa xoa hai bàn tay với nhau, chường mặt qua, “Chủ nhiệm, cô ấy cũng ly hôn một thân một mình, thầy và cô ấy hợp lại thành một đôi với nhau được không?”.

Lăng Lệ đang ngập đầu trong đống hồ sơ bệnh án, vốn dĩ chẳng thèm để ý đến cô học trò của mình, nào ngờ cô nhảy từ chuyện quần jeans sang chuyện này, dọa anh suýt nữa làm gãy cây bút trong tay, ngẩng đầu, trừng mắt nhìn cô ấy. Có điều Mễ Lợi nhanh nhẹn, thông minh, hoạt bát, nhưng bản chất rất thật thà, lại hay buôn chuyện. Lăng Lệ nhìn thẳng vào tờ báo cáo nói lẩm bẩm, “À, bận chết đi được…”.

Lăng Lệ ngẩn ngơ một lúc, lại tiếp tục vùi đầu vào hồ sơ bệnh án và một đống báo cáo kiểm tra, bắt buộc phải quen dần với loại người như Mễ Lợi, từ trước đến nay đều như thế, bày việc ra, rồi vứt lại một đống ở hiện trường, chạy mất hút.

Hết giờ làm, Lăng Lệ bước đi trên hành lang ồn ào, nhốn nháo, ánh mắt tự động tìm Giản Minh, giường 106 không có người, cô đang ở bên bảng tuyên truyền, không biết đang nói chuyện gì với mấy cụ ông cụ bà, bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng đó khoác trên người cô, cỡ quần áo đó hơi lớn, rộng thùng thình, nhưng lại làm nổi bật vòng eo thon, dáng người thanh mảnh. Lăng Lệ còn chú ý đến cả xương quai xanh ẩn hiện sau cổ áo đang hé mở ra của cô, nhỏ nhắn đáng yêu. Mái tóc đen được cô buộc thoải mái sau đầu, những sợi tóc không được buộc chặt rơi xuống trước trán, trên cổ, hai bên má, làm cho khuôn mặt cô càng trở nên vô cùng thanh tú, dịu dàng như ngọn liễu. Khả năng bắt chuyện của cô cũng giỏi quá, Lăng Lệ nhìn thấy cô cầm bình truyền thuốc mệt rồi, có cụ bà còn giúp cô cầm giùm, chà, cũng không sợ người ta làm bể. Lấy cớ đi vào phòng y tá, nở nụ cười khiêm tốn mà ấm áp, tiến lại gần, “Ồ, mọi người tập trung ở đây làm gì thế?”.

Giản Minh cười rạng rỡ, “Giảng bài cho em, nói cho em biết mỗi bữa cơm ăn bao nhiêu, những gì có thể ăn được, những gì không thể ăn được.”

Lăng Lệ cầm lấy bình thuốc của Giản Minh, nói, “Cái gì cũng có thể ăn được, có một vài thứ có thể ăn nhiều, có một vài thứ chỉ được nếm vài miếng. Điều quan trọng là làm sao điều chỉnh cho thích hợp.”

Giản Minh cho là phải, “Thế nên em đang ghi nhớ lượng calo gì gì đó của mấy loại thực phẩm này, nói đúng ra, đây thật sự là một môn học.” Nhẹ nhàng thở dài một hơi, đưa tay cầm bình thuốc ở trong tay Lăng Lệ, “Em đúng là đi một ngày đàng, học một sàng khôn.”

Lăng Lệ có thể hiểu được sự lo lắng, phiền muộn của người bệnh khi lần đầu tiên biết mình bị bệnh mãn tính, an ủi, “Có nhiều người sau khi xảy ra biến chứng mới biết mình mắc bệnh tiểu đường, tình trạng hiện nay của em khá tốt, không cần phải lo lắng.” Đang định nói thêm vài câu phòng y tá gọi Giản Minh đi đo lượng đường trong máu, Lăng Lệ đành chịu, phải công nhận rằng hôm nay anh lại không cách nào để nói chuyện với cô được nữa.

Về nhà, đón xe buýt, thời gian Lăng Lệ ra khỏi văn phòng vốn đã hơi trễ một chút, cho nên giờ cao điểm cũng đã qua, người trên xe không còn đông như cá hộp, anh dễ dàng tìm thấy chỗ ngồi, vừa hay, đúng vị trí mà hai người đã từng ngồi bên nhau. Thật đáng tiếc, sau lần hôm đó, bây giờ không còn cơ hội để có thể ngồi nói chuyện như trước đây, chỉ tình cờ gặp nhau vài lần, vội vàng chào hỏi nhau trong đám đông, gật đầu mỉm cười, có điều, chỉ thời gian trong nháy mắt, cô đã trở thành bệnh nhân của anh. Mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân, không biết khi họ có mối quan hệ bệnh nhân và bác sĩ đó, còn có cơ hội ở bên nhau như trước đây không? Nếu như không thể có thì cũng đáng tiếc thật, Lăng Lệ mím môi, đúng thế, rất đáng tiếc. Sâu thẳm nơi trái tim hiện ra hai từ, không ngờ lại là hai từ “bỏ lỡ”.

Nếu như không còn được gặp nhau như trước đây, nhìn nhau qua vách kính và vô số bánh kem trang trí đủ màu sắc, hoặc được uống ly cà phê đã thức tỉnh linh hồn và ý chí của anh mà cô đưa trên xe buýt, lại hoặc là, một ngày nào đó anh gặp phải khó khăn, không còn ai sẽ cho anh mượn tiền và ô nữa cả, đúng thật đã bỏ lỡ nhau thật rồi.

Bữa tối, Giản Minh căn cứ vào kiến thức đọc trên bảng tuyên truyền và kiến thức mà những người bệnh bạn nói cho cô biết, cuối cùng cũng ăn được một bữa ăn cho ra trò ở nhà ăn, nhiều rau xanh, một lượng cá vừa đủ, ít cơm. Sau đó đến tiệm tạp hóa gần nhà ăn mua mấy loại dầu tắm và gội đầu, nếu như cần ở lại bệnh viện mấy ngày, những thứ này đều rất cần thiết, tắm rửa, thay quần áo, giặt quần áo, phơi quần áo. Bận rộn với mấy việc đó xong cũng đã đến thời gian đi ngủ, nằm trên giường, cô tưởng tượng đây là hoạt động dã ngoại của trường đại học dành cho người lớn tuổi, đêm nằm nói chuyện trong một cái lều, nói mãi nói mãi, rồi cô cũng thiu thiu ngủ, mãi cho đến khi nghe thấy âm thanh rù rù như côn trùng kêu của chiếc máy in bận rộn vang lên, Giản Minh mới cảm thấy mọi thứ vẫn ổn cả, ổn cả.

Trước khi ngủ, Giản Minh nhận được điện thoại của Đông Đông. Đông Đông nói, “Cô giáo dạy thủ công dạy bọn con gấp hoa hồng giấy, bông hoa hồng giấy con gấp được cô giáo chấm điểm cao, mẹ, thứ bảy tuần này khi mẹ đến đón con, con sẽ tặng bông hoa đó cho mẹ. Cô giáo nói, hoa hồng tượng trưng cho tình yêu của con đối với mẹ.” Giản Minh mừng chết đi được, “Được rồi, thứ bảy gặp nhé, cục cưng của mẹ, mẹ cũng yêu con.” Thả điện thoại xuống, Giản Minh cảm thấy rất thỏa mãn, con người cô, chỉ có chút triển vọng này thôi, chỉ cần có một chút ánh nắng là đã có thể tỏa sáng, chỉ cần có một chút mưa là cảm thấy khỏe mạnh. Thật vậy đó, cứ cho là tất cả mọi áp lực đều vượt quá khả năng mang vác của cơ thể, cô cũng sẽ cố gắng gánh vác, chỉ cần vẫn có người muốn nói với cô rằng, “Con yêu mẹ.”

Ngày hôm sau, trước khi ăn sáng phải đo lượng đường trong máu, có thấp hơn một chút, sau đó đến thời gian thăm bệnh của bác sĩ, cuối cùng Giản Minh cũng đã gặp được bác sĩ Dương, bác sĩ chủ trị cho cô, có điều bác sĩ chủ trị không được nhiệt tình cho lắm, chỉ có ba chữ, “Vẫn tốt lắm,” rồi quay người bỏ đi. Chỉ có bác sĩ Mễ, người mà được cô gọi là thiên kim nhà nghèo mỉm cười với cô, nụ cười cực kỳ có thiện ý.

Sự lạnh lùng của bác sĩ chủ trị làm cho mọi ý định của cô bị dập tắt. Thực ra cô muốn hỏi, có thể xin phép rời khỏi bệnh viện một ngày không? Ngày mai là thứ bảy, cô muốn đi thăm Đông Đông. Thôi thì thăm dò tình hình xung quanh vậy, hỏi những người bạn nằm viện cùng, “Có thể rời khỏi bệnh viện một ngày được không?”.

Câu trả lời là không thể nào được, chưa nói đến việc bác sĩ, y tá đồng ý hay không đồng ý, trên người Giản Minh có móc một thiết bị để chích Insulin, trước ba bữa ăn, y tá sẽ bổ sung thuốc vào đó, Giản Minh lại không biết thao tác đó, đây chính là trở ngại lớn nhất. Bây giờ đang là thời gian điều trị, không phải thời gian chơi đùa cho vui.

Giản Minh lặng lẽ không biết nói gì, cũng đúng, trong thời gian điều trị, tốt nhất đừng có gây thêm phiền toái gì, nhưng mà thật sự là cô rất nhớ Đông Đông, trăn trở suốt một ngày, Giản Minh quyết định ngày mai tìm cơ hội chuồn ra ngoài.

Lăng Lệ khám bệnh thay cho Đường Nhã Nghiên, suốt cả ngày hôm nay không nhìn thấy Giản Minh đâu cả, lúc tan tầm đi ngang qua hành lang, Lăng Lệ đưa mắt tìm kiếm 106 một cách tự nhiên, cô ngồi trên giường đọc sách, đọc rất chăm chú, Lăng Lệ không tiện làm phiền, hơn nữa đi với anh còn có Đường Nhã Nghiên nên đành phải đi qua một cách lặng lẽ. Ngày mai anh đi thăm bệnh, thế nào cũng có cơ hội, Lăng Lệ nói với mình như vậy.

Đáng tiếc là trong lần thăm bệnh ngày hôm sau, anh cũng không nhìn thấy Giản Minh, mãi cho đến khi anh thăm bệnh xong, viết xong ghi chú cho bệnh nhân, cũng chẳng nhìn thấy Giản Minh đâu. Trước mười giờ, thì không cần phải nói với Mễ Lợi, Lăng Lệ tìm cớ đi ra ngoài hành lang mấy lần. Thật là tội nghiệp, anh làm như thế cũng có dễ dàng gì đâu? Trong phòng trực ban của bác sĩ có nhà vệ sinh riêng, trong phòng trực ban của bác sĩ có bình nước, phích điện riêng, ấy thế mà anh cứ phải chạy đến nhà vệ sinh dành cho bệnh nhân, đến phòng phát nước lấy nước sôi pha trà, cũng khó tìm ra cái cớ để đi lắm, biết không hả? Nhưng không biết Lăng Lệ đã lượn tới lượn lui bao nhiêu vòng, nói tóm lại là Giản Minh vẫn chưa quay về. Lăng Lệ đành phải giở hồ sơ bệnh án của Giản Minh ra, tìm số điện thoại di động của cô, gọi một lần, khóa máy, gọi hai lần, khóa máy, gọi n lần, vẫn khóa máy! Anh ghi lại địa chỉ của Giản Minh, nhưng mà bây giờ đi thì có chút gì đó khoa trương quá, đợi thêm một chút nữa vậy.

Buổi chiều, Lăng Lệ tìm sinh viên của mình, cố gắng giả vờ như anh không thấy sốt ruột mấy, hỏi với giọng bình thường, “106 đã về chưa?”.

Mễ Lợi thấp thỏm không yên, nói nhỏ, “Vẫn chưa ạ, em gọi điện thoại mấy lần rồi, đều khóa máy. Lần này rắc rối to rồi đây, dụng cụ tiêm Insulin trên người Giản Minh không hề rẻ, nhỡ khi chị ấy mang theo cái đó bỏ trốn, biết đi đâu tìm chị ấy đây? Tiền cọc viện phí chị ấy nộp hôm trước chưa đủ để trả cho dụng cụ đó đâu”.

Điều mà Lăng Lệ quan tâm khác với Mễ Lợi, nói đi nhắc nói lại, “106 lần đầu tiên dùng Insulin, nhỡ khi xảy ra hiện tượng hạ đường huyết, bản thân cô ấy không biết phải xử lý thế nào, sợ sẽ xảy ra chuyện.”

Mễ Lợi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, không truy cứu trách nhiệm của cô là tốt rồi, cô nhỏ bé như thế này không mang nổi nhiều áp lực như vậy đâu, thế là an ủi sếp mình, “Phó chủ nhiệm Lăng, thầy không cần phải lo lắng, có thể là đi ra ngoài gặp ai đó, nhỡ khi có chuyện gì, bên cạnh chị ấy có người đi cùng, nhất định sẽ đưa chị ấy đến bệnh viện gần nhất. Hơn nữa, theo bệnh tình trước mắt của Giản Minh thì cũng chưa chắc sẽ bị hạ đường huyết đâu ạ.”

Những lời nói của Mễ Lợi không hề làm cho Lăng Lệ cảm thấy thoải mái, còn làm cho tâm trạng của anh nặng nề hơn, đi ra ngoài gặp ai được nhỉ? Anh có nghĩ đến việc Giản Minh đi gặp con trai, nhưng với tình hình trước mắt của Giản Minh, cô ấy có thể gọi chồng cũ của mình đưa con đến thăm cô là được rồi, không cần phải rời khỏi bệnh viện lâu như vậy. Những lời này không được nói ra ngoài, như thế mọi người sẽ cảm thấy rất kỳ lạ, kỳ lạ ở chỗ mối quan hệ không bình thường giữa bác sĩ và bệnh nhân, cho nên sắc mặt của Lăng Lệ Âu ám đến cực điểm, người lạ không dám đến gần, những người xung quanh cũng không ai dám ho he một tiếng.

Mãi vẫn chưa thấy Giản Minh quay về, hết giờ làm việc, Đường Nhã Nghiên cũng sốt ruột không kém, trước khi về nhà còn căng thẳng dặn dò y tá, “106 quay về thì nhớ gọi điện thoại cho tôi.” Mọi người cũng chỉ biết trả lời “dạ” một tiếng chứ không biết làm sao… Trong lòng cũng thấp thỏm không yên, 106 trông có vẻ thật thà, thanh tú, nhã nhặn thế kia, nếu mang theo dụng cụ tiêm Insulin bỏ trốn thì biết làm thế nào?

Lăng Lệ tới nhà ăn cơm tối trước, rồi quay về văn phòng uống tách trà nóng, dù sao anh cũng cố gắng dùng hết cách để kéo dài thời gian nhưng không thể kéo dài thêm nữa, cuối cùng nó cũng thể hiện ra việc anh, một người đàn ông độc thân, nhàm chán không có việc gì làm, ly hôn chưa bao lâu đã có thể về nhà được rồi đấy. Anh không về nhà ngay lập tức ngồi trong khuôn viên của bệnh viện, cũng may đã hơn tám giờ tối mà nên ở đây ít người qua lại, nếu không anh thật sự chẳng biết giải thích thế nào về hành vi kỳ cục của mình. Anh định ngồi đây đến chín giờ, sau chín giờ sẽ về đến nhà ở của Giản Minh tìm cô ấy.

Đất trời lạnh giá, ánh trăng mờ ảo như sương khói, Lăng Lệ chờ đợi Giản Minh, sốt ruột không chịu được liền lục tìm điếu thuốc trong túi xách ra hút. Anh ít khi hút thuốc, trừ khi quá mệt cần hút một điếu cho tỉnh người, gói thuốc Đại Trung Hoa này không biết được cất vào túi từ tháng nào năm nào nữa. Để lâu quá, mùi vị cũng đã thay đổi, Lăng Lệ vừa kẹp điếu thuốc đã biến mùi đó, vừa nghĩ rằng chắc là do Giản Minh giận anh, giận anh không bố trí giường nằm cho cô, để cô nằm ở hành lang, phụ nữ thường có tính nhỏ nhen, cho nên cô dứt khoát mang theo dụng cụ tiêm Insulin bỏ đi. Nghĩ đến việc đó, Lăng Lệ không kìm lòng được nắm chặt tay thở dài, đáng lẽ anh phải hiểu ra điều đó từ sớm mới phải, khi cô ấy đối xử lạnh nhạt với anh, anh phải nghĩ ngay đến điều này chứ, rõ ràng trước đây đối xử với nhau khá tốt, cô còn cho anh cà phê để uống nữa… Dưới những cành cây trơ xương trong khuôn viên nhỏ, trên chiếc ghế lạnh băng, Lăng Lệ tự đưa ra giả thiết, tự đưa ra kết luận, tự thở dài, nhất thời còn cảm thấy đau lòng. Mãi cho đến khi một bóng người đi qua hàng trúc chịu rét rất giỏi đó lọt vào tầm nhìn của anh, ôi trời, Giản Minh, cuối cùng cũng đã xuất hiện.

Lăng Lệ định hét lên, đại loại những câu nói có thể thể hiện được tâm trạng của anh như, “Giản Minh, cô đứng đó cho tôi!” Có điều đột nhiên Giản Minh ngẩng đầu lên nhìn thấy anh, giật mình, lấy tay ôm ngực, khuôn mặt hiện rõ sự kinh sợ, rõ ràng có tật giật mình, “Xin lỗi, bác sĩ Lăng, em không cố ý.”

Mất tích đúng một ngày trời còn nói “không cố ý”? Lăng Lệ rất muốn nổi cơn tam bành, nhưng nhìn thấy dáng vẻ tội nghiệp, hoảng hốt của Giản Minh trong lòng lại không chịu được, cố gắng giữ phong độ của các quý ông an ủi cô, “Xin lỗi, làm cho em sợ, không sao chứ?”.

Giản Minh xấu hổ đến nỗi không biết chui vào đâu, “Em không sao”. Ngước rèm mi lên liếc nhìn Lăng Lệ, rồi tinh thần lại chùng xuống, nói thêm một câu, “Xin lỗi.” Rõ ràng là cô có ý định muốn trốn đi ngay bây giờ, nên nói úp úp mở mở cho qua chuyện, “Em… em phải về khoa Nội rồi, hôm nay vẫn chưa truyền thuốc.”

Lăng Lệ buột miệng nói, giọng điệu mang chút trách móc và phẫn nộ, “Ồ, em cũng biết việc đấy cơ à?”.

Giản Minh ước gì có một lỗ nẻ nào đó để chui xuống, tiếp tục, “Bác sĩ Lăng, thật sự rất xin lỗi.”

Lăng Lệ hỏi thăm, “Em rốt cuộc là có chuyện gì thế? Không nói gì với ai đã tự ý trốn khỏi bệnh viện? Em biết không, mang theo Insulin đi lang thang khắp nơi như vậy rất nguy hiểm, em mới vào thuốc được hai ngày, lại không hiểu có thể xảy ra chuyện gì, nhỡ khi hạ đường huyết rồi bị sốc, em có thể mất mạng như chơi đấy.”

Giản Minh sợ hãi, “Không phải em bị đường huyết cao sao? Sao bây giờ lại ra đường huyết thấp rồi?”.

“Đó là bởi vì…” Lăng Lệ giảng cho Giản Minh nghe một phần chuyên ngành của mình trong khoảng mười phút, mới thở dài một hơi, “Bây giờ em đã hiểu chưa?”.

Giản Minh hình như chưa hiểu lắm, “À, hiểu một chút.”

Lăng Lệ cũng không hy vọng cô nàng này sẽ hiểu hết ngay lập tức, tạm thời tha cho, “Được rồi, bây giờ em nói cho anh biết, vì sao tự ý rời khỏi bệnh viện? Còn khóa máy di động?”.

“Em đi thăm con trai.” Giọng nói của Giản Minh có vẻ như bất lực, cũng có chút gì đó như muốn lấy lòng để được tha thứ vì đã thành thật khai báo, “Anh đừng giận, bác sĩ Lăng, em thật sự không có ý định không chào hỏi ai mà đi, nhưng em cũng không biết phải làm thế nào. Định xin phép các anh, nhưng mà đoán chắc là các anh cũng sẽ không đồng ý, em lại không muốn để con trai em biết mẹ nó bệnh phải nhập việc, bắt cha nó phải dắt nó đến bệnh viện thăm em, cho nên em mới tự ý rời khỏi bệnh viện. Đoán rằng các anh sẽ gọi vào máy di động của em, cho nên…”. Thực sự là đuối lý, giọng nói của Giản Minh mỗi lúc một nhỏ lại, “Cho nên cố ý khóa máy di động.”

“Hóa ra là như thế.” Ồ, thì ra là đi với con trai, Lăng Lệ có thể hiểu được tâm trạng này của Giản Minh, nhưng mà những việc cần dạy dỗ vẫn phải tiến hành dạy dỗ thôi, “Làm sao em có thể kết luận là bọn anh sẽ không đồng ý để em đi? Ít nhất cũng phải nói một tiếng, cùng nhau bàn bạc chứ, thế nào cũng có cách giải quyết.” Anh cảm thấy rất thương tiếc xót xa, “Đáng lẽ trước mỗi bữa cơm cần phải bổ sung thêm vào sáu gam thuốc, bị em đảo lộn hết lên, hôm nay rõ ràng không thể nào vào thuốc theo kế hoạch được nữa. Đúng rồi, em ăn cơm chưa?”.

“Ăn rồi, có điều ăn cực kì ít, không dám ăn nhiều.”

Lăng Lệ ân cần nhắc nhở, cái kiểu lảm nhảm, không ngại phiền phức, giống như Đường Tăng trong phim Tây du ký, “Không phải đã nói với em là mỗi bữa cơm nhất định phải ăn đúng giờ, ăn đúng số lượng cho phép sao? Ăn không đúng giờ, không đúng số lượng cho phép sẽ làm cho đường huyết không ổn định, đường huyết không ổn định sẽ ảnh hưởng đến công năng của thận…”. Lại giảng thêm năm phút bài học nghĩa vụ, liếc nhìn đồng hồ, mới nói, “Được rồi, anh đưa em về khoa Nội, em thực sự đã làm mọi người ở phòng y tá hoảng hết cả lên rồi đấy.”

Giản Minh vừa lo vừa ngại, vô cùng sợ sệt, “Các cô ấy sẽ xử tội em thế nào đây?”.

Lăng Lệ giả vờ phẫn nộ, “các cô ấy sẽ tắm rửa cho em, đưa em đến phòng phẫu thuật của khoa Ngoại mổ xẻ, làm món sườn chua ngọt.”

Cuối cùng Giản Minh cũng không cảm thấy căng thẳng như trước đó nữa, cười, khóe môi nhướn lên, giống như mảnh trăng non cong cong, ngọt ngào.

Thấy Giản Minh cười, Lăng Lệ cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, đưa cô ấy về khoa Nội, tốc độ rất chậm, như kiểu đi dạo bộ, nói chuyện phiếm, “Con trai em mấy tuổi rồi? Đúng rồi, anh nhớ hình như tên là Đông Đông thì phải?”.

“Bảy tuổi.” Giản Minh nói, “Em và cha nó li hôn khi nó mới năm tuổi.”

“Nghĩ không ra con trai em lớn như vậy đấy.” Lăng Lệ nhẩm tính tuổi của Giản Minh, “Hình như em chưa đến ba mươi tuổi.”

“Dạ, sinh viên năm ba em có Đông Đông.” Giản Minh không nói kĩ, chủ yếu là cũng không biết phải nói kĩ như thế nào.

Lăng Lệ hình như không có ý định hỏi cho đến cùng, “Sau đó em không đi học tiếp à?”.

“Dạ, lúc đó em và cha của Đông Đông vội vàng kết hôn, cuộc sống sau khi kết hôn chủ yếu tập trung cho con cái và gia đình, những việc khác nhất thời không lo hết được.”

“Rất có dũng khí.” Lăng Lệ khen ngợi, “Người bình thường sẽ lựa chọn vứt bỏ đứa con đi.”

“Cũng không phải là có dũng khí, mà là ngốc thì phải, lúc đó bọn em cảm thấy rằng, vứt bỏ đi như thế thì rất tội nghiệp đứa bé.” Giọng nói Giản Minh thê lương, “Nhưng mà sự thật là sau khi bọn em kết hôn với nhau, đứa bé đó còn tội nghiệp hơn.”

Lăng Lệ bắt đầu cảm thấy, anh cứ hỏi kĩ như thế sẽ làm cho Giản Minh cảm thấy không vui, anh thử an ủi, “Nếu như không có tình cảm với nhau, cứ kéo dài cuộc hôn nhân thì có khả năng đứa trẻ sẽ tội nghiệp hơn.”

“Chủ yếu là Đông Đông và mẹ kế không hợp nhau lắm, mà em lại không có bằng cấp, không có kinh nghiệm trong công việc, không thể nào tạo ra một cuộc sống mới, đón Đông Đông về ở cùng để tiện bề chăm sóc, đây chính là nguyên nhân tại sao em nhất định phải đi thăm nó. Việc vui nhất trong tuần của nó chính là, chờ đợi đến ngày thứ bảy hoặc chủ nhật, em và nó có thể gặp nhau.” Giản Minh lấy trong túi áo ra một cành hoa hồng bằng giấy cho Lăng Lệ xem, “Nè, cái này con trai tặng em, tác phẩm môn thủ công của nó, Đông Đông rất khéo tay, từ nhỏ đã thích vẽ tranh và gấp giấy. Nó nói với em rằng, cô giáo dạy thủ công dạy nó gấp hoa hồng giấy, được cô cho điểm cao, nó muốn thứ bảy này em đi gặp nó, sẽ tặng cành hoa hồng giấy này cho em.” Lời lẽ của Giản Minh rất dịu dàng, chân tình, “Con trai có mong muốn như thế, thật sự em không thể nào không tác thành tâm nguyện của nó được. Em biết rõ mà còn cố tình vi phạm, biết là sau khi em bỏ trốn nhất định sẽ làm cho các anh khó xử, có điều, đối với em, thực sự không còn lựa chọn nào khác…”. Giản Minh nhìn vào đôi mắt của Lăng Lệ, cùng khuôn mặt vô cùng thư sinh nhưng không thiếu sự cương nghị, giọng điệu cực kỳ chân thành, “Vô cùng xin lỗi.”

Những ngọn đèn bên ngoài khu nội trú của bệnh nhân khoa Nội tỏa ánh sáng mờ ảo, chiếu lên mái tóc đen của Giản Minh, làm nền cho màu sắc thuần khiết của đôi mắt, Lăng Lệ cảm thấy mình sắp rơi lệ đến nơi, gượng cười để che giấu, “Không cần cảm ơn, giải thích rõ là được rồi, lần sau nếu xảy ra chuyện như vậy thì có thể bàn với anh, đừng tự mình ra quyết định nữa.” Ngừng một lúc, nhấn mạnh, “Thật sự là không cần phải áy náy.”

Cầm lấy bông hoa hồng giấy trong tay Giản Minh, “Anh cũng biết gấp giấy, gấp hoa mai, con hươu và con báo là giỏi nhất.” Không biết trời xui đất khiến thế nào, Lăng Lệ nói, “Tìm một ngày nào đó để trổ tài với con trai em một chút mới được.” Vừa nói ra câu đó, Lăng Lệ kêu lên phải dừng lại, tiếp theo chắc sẽ là hẹn thời gian, như thế có thích hợp không? Cứ giống như một buổi hẹn hò ấy.

Có điều đối với Giản Minh, những lời nói này bay vào tai cô lại trở thành một lời nói khách sáo có chút gì đó thân mật mà thôi, cô sẽ không cho là thật gật đầu cảm ơn, “Được thôi, có cơ hội sẽ cho Đông Đông qua học với anh.” Móc điện thoại ra xem giờ cáo từ, “Em lên trước đây bác sĩ Lăng nhé, cảm ơn anh!”.

Hả, chỉ vậy thôi à, không có hẹn hò gì sao? Nhưng thực sự là đã rất muộn rồi, phải để cô ấy đi lên, “Ngày mai gặp lại.”

“Ngày mai gặp lại.” Giản Minh quay người định đi, Lăng Lệ gọi cô lại, “Cái đó, Giản Minh này, về giường nằm, hiện nay thực sự đang quá tải.”

“Em biết mà.” Giản Minh nhìn sắc mặt của Lăng Lệ, cuối cùng cũng hiểu ra, “Em biết mà, anh đừng phiền lòng vì điều nay, quy định thế nào cứ làm theo thế ấy, nhiều người lớn tuổi hơn em không phải cũng phải nằm hành lang sao? Nếu có giường cũng phải bố trí cho họ trước.”

Lăng Lệ chỉ có thể gật gật đầu, “Ừ, em lên trước đi.” Thực ra, anh chỉ muốn nói thêm với cô vài câu nữa thôi. Ánh mắt dõi theo bóng Giản Minh bước lên cầu thang, Lăng Lệ lấy điện thoại ra, lúc này mới phát hiện quên trả bông hồng giấy Đông Đông tặng lại cho Giản Minh, suy nghĩ một lúc, tạm thời giữ ở đây, ngày mai trả vẫn còn kịp. Anh cầm điện thoại gọi cho y tá, nói với y tá trực ban, anh có gặp 106, nguyên nhân 106 tự ý rời bỏ bệnh viện cũng đã hỏi rõ rồi, quả thực là có nhiều điều khó nói nên mới gây ra chuyện đó, bảo y tá đừng hỏi nhiều, phải tranh thủ thời gian vào thuốc cho Giản Minh. Sau đó gọi điện thoại thông báo cho Đường Nhã Nghiên. Xử lý xong những việc đó, trên đường ra bến xe buýt, Lăng Lệ tự hỏi trong lòng, không biết có phải anh đã quá sốt sắng không, vượt quá chức trách của một bác sĩ đối với bệnh nhân? Đáp án là đúng thế, thực sự là hơi có một chút, có điều… Lăng Lệ sờ vào chiếc nhẫn cưới vẫn chưa tháo ra trên ngón tay, trái tim đập loạn nhịp.

Chủ nhật, Lăng Lệ dậy sớm đi làm, cầm trên tay chỉ số kiểm tra đường huyết của Giản Minh, so với kết quả dự tính thì không được lý tưởng lắm, hy vọng hôm nay sẽ có tiến bộ hơn một chút. Khi Lăng Lệ dẫn bác sĩ và sinh viên đi thăm bệnh trên hành lang lộn xộn, ồn ào đó, cũng nói với Giản Minh như vậy, ý tứ sau lời nói, vẫn cứ có chút đáng tiếc vì hôm qua Giản Minh không vào thuốc như lời bác sĩ dặn. Tính tình Giản Minh rất tốt, gật đầu hứa hẹn lần sau sẽ không tùy tiện như thế, cố gắng phối hợp với quá trình điều trị của bác sĩ, nhìn thì có vẻ giống như cái gì cũng hiểu hết. Lăng Lệ tỏ ra bình thản nhưng trong lòng lại sốt ruột, cô ấy thật sự hiểu hay là giả vờ hiểu đây?

Rời khỏi chỗ cô đi qua giường bệnh tiếp theo, Giản Minh chạy theo, “Xin lỗi, làm phiền một chút, chà…”. Cô rất thẹn thùng, nói với Mễ Lợi, “Hôm qua chị ra ngoài cả ngày, có thể vì lạnh quá, nên hơi bị cảm, y tá nói bị cảm sẽ ảnh hưởng đến đường huyết, lúc nãy chị quên nói với em, cho nên, cho nên…”.

Cho nên Mễ Lợi giương mắt lên nhìn Lăng Lệ, làm ơn đi mà, bác sĩ chủ nhiệm đang ở đây, một bác sĩ nội trú như em đây chỉ là con tép riu, có việc gì chị cứ trình bày với cấp trên chứ, ánh mắt nói rằng, phó chủ nhiệm Lăng, em không ý định cướp vị trí của bác sĩ đâu nhé, tại vì 106 không hiểu rõ vấn đề. Mà 106 không chịu hiểu vấn đề đó cứ rụt rụt rè rè cười với bác sĩ xinh đẹp, chờ sự hướng dẫn của Mễ Lợi. Đối với Giản Minh, người bác sĩ xinh đẹp này cực kỳ tốt, không làm ra vẻ quan cách, có cảm giác an toàn.

Lăng Lệ chỉ cảm thấy chóng mặt, cô ấy muốn bỏ trốn là bỏ trốn, anh không hề xử lý cô, chưa xong, muốn có thuốc cảm lại đi tìm sinh viên của anh, hoàn toàn không coi anh ra gì mà, anh trầm giọng nói, “Được rồi, tôi sẽ kê đơn thuốc cảm cúm cho cô.”

Giản Minh vẫn chưa hiểu ra vấn đề, chỉ liếc nhìn anh một chút, lại quay qua Mễ Lợi, vẫn dịu dàng như trước, “Cám ơn em.”

Mặc dù nói là chủ nhật nhưng Lăng Lệ vẫn rất bận rộn, vừa tiếp nhận một bệnh nhân có bệnh tình rất nghiêm trọng, một phụ nữ thôn quê, bị bệnh tiểu đường nên mu bàn chân bị loét như tổ ong, ở quê y tá tay nghề không cao, lại không sát trùng kịp thời, một bàn chân sưng phồng lên, lở loét chỗ đen chỗ tím, không ngừng chảy mủ, hơn nữa lại hôi thối kinh khủng. Bởi vì hai đầu hành lang sắp xếp giường bệnh cho bệnh nhân nam, ở giữa dành cho bệnh nhân nữ, cho nên người phụ nữ thôn quê này được xếp ngay bên cạnh giường của Giản Minh, nằm quay đầu lại với Giản Minh. Y tá trưởng Vượng Mẫn rất chiếu cố đến phó chủ nhiệm Lăng, không xếp bệnh nhân này vào nhóm của anh, xếp về nhóm của Đường Nhã Nghiên. Vượng Mẫn thì thầm với anh, “Lần này 106 chắc phải phát khóc lên thôi, nhìn cô ấy trông có vẻ õng ẹo, thật thà, chà, chị cũng chẳng còn cách nào khác, thật sự không biết phải xếp vào chỗ nào.” Lăng Lệ cũng lo lắng, lần này sợ cô ấy khóc thật.

Bệnh nhân mới đến quả thật làm người ta lo lắng, Giản Minh cũng không thích, nhưng cô có thể làm gì được đây? Có ai muốn sống như vậy đâu? Không có lòng tự trọng, bị người khác chê bai. Nhưng mà ai dám đảm bảo bản thân mình mai này sẽ không như thế? Giống như cụ ông mất thính giác bên tai trái nói với cô, “Trong máu của chúng ta có độc, nó chảy đến nơi nào trong cơ thể, chỗ đó sẽ có vấn đề.” Giản Minh thở dài, nếu có một ngày nào đó, bàn chân của cô cũng trở nên giống như thế, bản thân cô chắc cũng căm phẫn đến chết đi sống lại ấy chứ, nhưng mà lại bất lực với mọi thứ, từ bụng ta suy ra bụng người, cứ ở tạm như thế đi, để cho tâm hồn được thanh thản. Lúc nào rảnh xuống tiệm tạp hóa dưới lầu mua một chiếc khẩu trang, lúc nào cảm thấy thực sự chịu không nổi thì đeo vào.

Full | Lùi trang 1 | Tiếp trang 3

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ