Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Cảm lạnh mùa hè

Chương 2: Tôi chỉ còn lại một vòng khói cô đơn

Tôi cho rằng nhổ rễ bồ công anh khỏi đất, cây sẽ chết, nhưng không ngờ rằng nước lại có thể giúp nó tái sinh. Thượng Đế rất tài tình, mỗi sinh mệnh đều có hai con đường sống, không đi đường này, thì có thể đi đường khác. Vì vậy, không có Y Dương, tôi vẫn có thể có một khởi đầu mới.


Có một câu nói rất đúng “sống không bằng chết”, những ký ức đó thực sự đang khiến tôi sống không bằng chết. Sáng sớm hôm nay, mặt trời còn chưa lên cao, tôi đã nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi nhìn lên đồng hồ trên đầu giường, còn chưa tới sáu giờ. Cho là ảo giác, tôi lại kéo chăn trùm kín đầu, ngủ tiếp. Vừa mới thiu thiu tiếp tục giấc mơ còn đang dang dở thì lại nghe tiếng gõ càng lúc càng rõ.

Tôi miễn cưỡng mắt nhắm mắt mở chui ra khỏi giường, ra mở cửa. Mỹ Tuệ bước vào phòng trước, tôi theo sau.

“Gọi di động cho cậu cũng không được, gọi máy bàn cũng không được. Cái đồ điên này, cậu định chơi trò mất tích đấy à?” Cô ấy như một bà già lắm điều, miệng không ngừng cằn nhằn.

Nha đầu này không biết sáng sớm đã trúng phải gió gì, vô duyên vô cớ diện nguyên cả bộ đồng phục công sở, biến thành một cô nhân viên công chức.

Tôi bỏ dép, leo lên giường ngủ tiếp, mặc kệ Mỹ Tuệ.

Đột nhiên âm thanh chói tai khiến tôi phải vội vã ngồi bật dậy như một thây ma đội mồ. Điên rồi, nha đầu này chắc chắn là điên rồi! Sao tự nhiên lại mang đồng hồ báo thức áp vào tai tôi? Đôi tai đáng thương, thính giác đáng thương của tôi! Giống như có vô số con chim khách không ngừng lượn vòng quanh tai, đúng thế, tôi chắc chắn chúng là chim khách chứ không phải là những con quạ.

Cô ấy ngồi ghé lên giường, bắt đầu lay người tôi. May mà tôi không phải hàng mã, nếu không bị lắc như vậy thì đã tiêu đời sớm rồi. Giữa chừng (đường) chết yểu không nói, ngay cả có chết cũng rất khó coi. Người biết mình sắp chết nhưng lại không thể nói lời trăng trối đều có cái dáng vẻ như thế.

Tôi cúi gằm mặt, còn dáng vẻ thì rất khổ sở, rầu rĩ, đôi mắt cứ díu cả lại hệt như mắt con mèo đang ngái ngủ. Thực sự, bởi vì những ngày gần đây tôi đã quen việc cứ ngủ cho tới khi không ngủ nổi nữa mà tự tỉnh dậy, ham ngủ đến mức có ai cho tiền tôi cũng không màng. Tôi cho rằng cuộc sống của tôi hàng ngày chỉ còn mỗi việc ngủ, nhất định phải ngủ, bởi vì chỉ có như vậy tôi mới có thể gặp được anh ấy trong mộng.

“Hứa Y Thần, cậu hãy nhìn cậu đi, chỉ vì cái tên khốn kiếp Y Dương ấy mà cậu biến thành thế này? Người không ra người, quỷ không ra quỷ, có đáng không?” Mỹ Tuệ đã thực sự nổi điên. Mỹ Tuệ lớn tiếng mắng tôi, còn chỉ tay vào mặt tôi. Tôi bị tiếng quát mắng sang sảng của cô ấy làm thức tỉnh, hoàn toàn tỉnh ngủ.

Chỉ cần nghĩ lại những lời nói của cô ấy tôi lại càng cảm thấy bi thương. Có đáng không? Ai cũng nói tôi không nên vì Y Dương, anh ta thật sự không xứng. Tôi lại chỉ cho rằng anh ta đáng để tôi làm như vậy.

Có lẽ, cũng có thể đáng, tôi bắt đầu không chắc chắn.

Mỹ Tuệ liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay, hình như cô ấy đang có việc bận.

“Có chuyện gì, cậu mau nói đi.” Tôi bình tĩnh lại, ngồi dựa vào đầu giường, lấy ra một điếu thuốc lá Trung Nam Hải. Thấy cái gạt tàn đang đặt trên cửa sổ bèn vẩy thẳng tàn thuốc xuống nền nhà. Thực sự tôi không nghiện thuốc lá, nếu không phải là vì suy nghĩ quá nhiều về tên Y Dương xấu xa đó, tôi đã không hút thuốc. Cho dù cả thế giới đều nói thuốc lá có hại cho sức khỏe thì tôi vẫn không thể bỏ được. Không biết từ khi nào tôi đã goi Y Dương là “đồ khốn”. Lẽ nào là vì tôi hận anh ta?

Mỹ Tuệ nhìn tôi mà bất lực, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Hôm nay tớ đi nộp hồ sơ phỏng vấn ở một công ty, đây là một cơ hội tốt, cậu mau đi cùng với tớ.” Tốt nghiệp lâu như vậy rồi, Mỹ Tuệ cũng như tôi, chưa tìm được công việc ưng ý, nhưng cô ấy không ở nhà “tu dưỡng” quá lâu như tôi. Nhìn xem, thân hình cô ấy đang lắc lư như cái cần ăng ten. Cô ấy trở lại ngữ khí bình thường, rất ôn hòa và bình tĩnh. Chỉ là câu đó không có chút nào giống như trưng cầu ý kiến của tôi. “Cậu đi cùng với tớ”, có lẽ trong câu này, cô ấy đã thay tôi đồng ý rồi.

Tôi nhanh chóng dập điếu thuốc, cuộn tròn trong chăn. Công việc? Tôi chưa nghĩ đến.

Nhìn thấy tôi như vậy, Mỹ Tuệ kiên quyết lôi tôi ra khỏi chiếc chăn ấm, tôi khổng kịp có bất cứ hành động phản kháng nhỏ nhoi nào. Cảm giác ấm áp dễ chịu đột nhiên biến mất. Trời đất, sức khỏe của cô ấy tăng lên từ lúc nào vậy? Lẽ nào ăn rau chân vịt sẽ tăng cường cơ bắp?

Tôi đang mặc chiếc váy ngủ in hình Hello Kitty, bị cô ấy cưỡng chế vào nhà vệ sinh. Ngẩng đầu nhìn vào trong gương, tôi chợt phát hiện ra mình tiều tụy đi khá nhiều, lông mày mọc tràn lan, lộn xộn, ánh mắt vô thần, còn cả tóc trên đỉnh đầu rối bời, bện xoắn vào nhau.

“He he, Hứa Y Thần mà cũng có lúc trở nên nhếch nhác thế này đây.” Tôi vừa rửa mặt vừa tự chế giễu mình, Mỹ Tuệ nghe thấy tiếng tôi lẩm bẩm trong nhà vệ sinh, cũng lẩm bẩm một mình ngoài phòng khách. Tiếng nước chảy ào ào khiến tôi không nghe rõ cô ấy nói gì, chỉ mơ hồ nghe thấy hai chữ Y Dương đó.

Đúng thế, tôi rất mẫn cảm với hai từ này. Đã chia tay tên xấu xa đó khá lâu rồi, không biết hiện nay anh ta như thế nào, nhưng vẫn mong cho tình hình của anh ta tốt hơn tôi. Nói đi nói lại, tôi vẫn không thể kiềm chế mình không nghĩ tới anh ta. Đúng thế, chia tay lâu như vậy rồi, tôi vẫn không ngừng nghĩ về anh ta!

“Hứa đại tiểu thư, cậu có thể nhanh hơn giúp tớ không?” Mỹ Tuệ có chút vội vàng, kéo dài giọng như gà trống gáy nói với tôi. Âm thanh đó đúng là độc nhất vô nhị. Ai dám nói đó là tiếng của người đã từng học thanh nhạc. Tôi chỉ là nghe Mỹ Tuệ kể lại, khi còn nhỏ cô ấy đã được bà nội dạy học thanh nhạc hơn nửa năm trời. Dù sao tôi cũng chỉ là nghe cô ấy nói qua có một lần, còn chưa lần nào được nghe cô ấy kể lại rõ hơn

Lúc chúng tôi rời khỏi nhà tôi đã là hơn tám giờ, thật là ứng với câu nói đó, thanh niên nghỉ ngơi lâu sẽ biến thành chán chường. Thực sự tôi không muốn đi, nhưng tôi với Mỹ Tuệ là bạn thân bao năm, tôi không thể không đi cùng cô ấy.

Tôi đã trong tình trạng cấm cung hơn nửa tháng nay, đã lâu không nhìn ánh mặt trời, con người thực sự như đã bị gỉ ra. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhìn thẳng vào mặt trời để ngăn mắt mình rơi lệ, rồi lại kiêu ngạo cúi đầu ngưỡng mộ bầu trời.

“Y Thần, trở thành “người rừng” cũng không khó lắm nhỉ? Tớ dám khẳng định nếu cậu cứ tiếp tục như thế này, nói không chừng, một hôm nào đó trang nhất các báo sẽ đưa tin: Một sinh viên trường đại học X danh tiếng vì thất tình mà tâm tư trở nên rối loạn, tinh thần bất ổn. Ha ha, khi đó cậu có thể chỉ qua một đêm mà đã trở thành người nổi tiếng.” Chưa nói xong, Mỹ Tuệ đã ôm bụng cười ngặt nghẽo. Đồ xấu xa này, càng ngày càng chẳng đứng đắn gì cả!

Thực sự, tôi chẳng thấy có chỗ nào buồn cười cả, nếu chỉ có vậy mà cũng thành chuyện cười thì những người tự tử vì tình phải nói như thế nào? Đột nhiên tôi thấy ớn lạnh dọc sống lưng. Có thể qua một đêm mà thành người nổi tiếng theo cách này cũng không tệ, quả thật không tệ chút nào.

Tôi khẽ bẹo má cô ấy, tiếp tục đi về phía trước.

Mỹ Tuệ giống như đứa trẻ phạm lỗi, vừa xoa xoa má vừa lè lưỡi biểu thị sự phản kháng.

“Cậu chưa từng nghe nói rằng có lúc lòng hiếu kỳ của con người có thể giết chết một con lừa à? Hơn nữa, trong hoàn cảnh này nếu cậu còn tiếp tục cười nữa, mọi người sẽ cho là cậu bị bệnh đấy.”

Cô ấy bắt đầu lẩm bẩm cái gì đó trong miệng mà không chú ý đến tôi.

Lại nói về cái công ty đó, nó cách phòng trọ của tôi không xa, chúng tôi đi không đến mười mấy phút đã tới nơi rồi, thậm chí còn chẳng cần phải ngồi xe buýt, vừa bảo vệ môi trường vừa tiết kiệm tiền.

Nhìn đồng hồ, vẫn còn chưa tới giờ hẹn, chúng tôi đến sớm rồi. Nhưng rồi nhìn hàng người xếp hàng đợi tới giờ, tôi mới hiểu ra chúng tôi không hề đến sớm, không đến sớm một chút nào.

Trong đội ngũ những mỹ nữ đang xếp hàng ở đây, có lẽ tôi là người bình thường nhất, bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa. Đa số bọn họ trang điểm nhẹ nhàng, rất ưa nhìn, số ít trang điểm đậm, trên mặt phủ một lớp phấn dày, thực sự khiến người khác nhìn thấy ớn.

Bởi vì lúc trước nộp hồ sơ, Mỹ Tuệ đã nhân thể nộp luôn hồ sơ của tôi. Thật là tuyệt vời! Tôi bình tĩnh xếp trong hàng dài chờ được gọi, không một chút căng thẳng. Ngược lại, Mỹ Tuệ đứng bên cạnh tôi, liên tục gảy gảy móng tay trên da tôi, cuối cùng tôi không nhịn được phải nói: “Chị ơi, sắp rách da của tôi rồi!” Lúc đấy cô ấy mới chịu ngừng tay, chấm dứt hành động ngược đãi người khác.

Tôi dựa trên một cái ghế ngủ gà ngủ gật, có lẽ ngay cả bản thân tôi cũng ngạc nhiên, tại sao vào thời khắc trọng đại như thế này mà tôi vẫn có thể ngủ được. Nhưng sự thật là tôi đã ngủ rồi, đối với những sự việc đã xảy ra và đang xảy ra, tôi đều không quan tâm.

Khoảng hơn mười giờ, tôi bị Mỹ Tuệ đánh thức, sau đó vào phỏng vấn. Bị phá hỏng giấc ngủ ngon khiến tôi khó chịu. Đám người đáng ghét này, hại tôi phải đợi lâu như thế, nếu sớm biết lịch phỏng vấn bị muộn hơn một giờ, tôi đã không đi sớm như vậy. Tôi đứng dậy, kéo váy, chỉnh lại trang phục và bước vào trong.

“Wow” Người phỏng vấn lại là mấy anh chàng trẻ tuổi. Tôi trợn mắt há mồm, ngây người ra nhìn mất một lúc mới bước được đến vị trí của mình. Có trời mới biết tại sao lúc này tôi vẫn còn có tâm trạng thưởng thức “trai đẹp”.

“Ah… Tôi là Hứa Y Thần… là…” Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi! Chết mất! Làm thế nào mà tôi bỗng nhiên lại nói lắp như vậy? Lẽ nào là đang ngủ mơ? Ngủ mơ thấy nói lắp?

Mấy anh chàng giám khảo phía trên đó nhìn tôi chằm chằm (ngoại trừ đám con gái bên ngoài, ha ha) khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Trong lúc hoảng hốt cảm giác như nước miếng đang chảy ra đầy miệng. Tôi vội vàng đưa tay chùi chùi hai bên mép nhưng lại chẳng thấy tay ướt.

Làm thế nào mà một sinh viên xuất sắc bỗng nhiên lại trở nên luống cuống mất bình tĩnh thế này? Không thể được, tuyệt đối không thể được! Anh chàng giám khảo ngồi ngoài cùng bên phải nhìn tôi cười ngượng ngập, khiến tôi hết sức nghi ngờ, không hiểu có phải là anh ta đã cười nhiều quá nên bị liệt cơ mặt rồi không? Nói thêm, nụ cười đó thật sự suýt làm tôi ngã lăn ra đất. Khi đánh giá, anh ta lại là giám khảo cho tôi điểm cao nhất, tôi sung sướng, chỉ muốn chạy ngay lại ôm anh ta một cái.

Tóm lại, việc phỏng vấn đã diễn ra thuận lợi. Nhưng nói thực, căn bản lúc này tôi không có áp lực phải đi làm nên cũng không ôm hy vọng.

Về nhà, tôi tiếp tục sống chuỗi ngày nhàn nhã. Công ty đó có nói sau khi có kết quả phỏng vấn, ai đạt yêu cầu công ty sẽ gọi điện đến báo. Chỉ là tôi tuyệt đối không giống như Mỹ Tuệ, ngày ngày chờ đợi và hy vọng như đợi sao, trông trăng. Tất cả nên thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Buổi chiều hôm nay, tôi tỉnh dậy sau khi đã ngủ say sưa đã đời, bèn vặn volume thật lớn. Chỉ là tôi không muốn nghe lại bài hát “Hoàng hôn” mà đồ con hoang Y Dương đó thích nghe, mà là nghe bản DJ “Yêu nhiều nên tổn thương nhiều”. Trước đây anh ta thích nghe gì tôi đều cùng nghe cái đó, bây giờ nghĩ lại, tôi thấy những việc như thế chỉ có kẻ ngốc mới làm. Lẽ nào cứ có người yêu vào là bạn phải vứt bỏ hết ước mơ, sở thích của bản thân mình?

Tiếng nhạc mở quá to làm cho tai tôi bùng nhùng, tôi cũng chẳng nghe được gì, cũng chẳng biết tại sao đột nhiên tôi lại nổi hứng nhảy múa quanh phòng khách. Có lẽ nhún nhảy cũng tốt, nhún nhảy sẽ làm tôi giũ bỏ hết muộn phiền.

Nhảy múa mệt rồi, tôi đổ vật ra sofa nghỉ một chút, chợt thấy đệm ghế rung rung cùng với tiếng “ù ù” vọng lại, cầm di động lên xem, màn hình báo bảy cuộc gọi nhỡ, đều từ một số máy lạ.

Không biết ai có chuyện gì khẩn cấp? Đúng lúc tôi định bấm máy gọi lại hỏi xem người đó có chuyện gì thì số đó lại gọi đến lần nữa.

“Y Thần, là anh đây. Em có khỏe không?” Âm thanh đó quá nhỏ so với tiếng nhạc ầm ĩ trong phòng, làm cho một người vốn có phản ứng chậm chạp như tôi trở tay không kịp. Tôi sợ để sót mất lời nào anh ta nói, chỉ lặng lẽ đi đến bên máy tính, tắt nhạc đi.

Y Dương, anh là đồ con hoang, anh còn mặt mũi nào mà gọi điện cho tôi. Tôi thật sự rất muốn mình có thể ngang nhiên mắng anh ta một trận thậm tệ như vậy. Nhưng những lời đó không hiểu sao đều dừng lại bên trong miệng, không có cách nào thoát ra, tất cả đều dội ngược trở lại. Chỉ là hai mắt tôi đang giống hai cái vòi nước, không ngừng chảy nước nhưng lại không phát ra tiếng nức nở nào. Đúng, lý trí đã chiến thắng tất cả nỗi nhớ!

Y Dương không biết, đúng, cái đồ con hoang đó không nên biết tôi đang khóc.

“Anh vốn muốn gọi cho em từ lâu, nhưng, thực sự… đây là số điện thoại mới của anh, em có bất cứ chuyện gì thì hãy gọi cho anh.” Anh ta nói với tôi những lời này bằng giọng rất bình thường, cứ như từ trước tới giờ chúng tôi vẫn là bạn tốt, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cứ như chúng tôi là những người bạn thân lâu lâu hỏi thăm nhau, cứ như anh ta thay số và nhớ báo cho bạn bè biết.

Tôi cuộn tròn người trên sofa, thật sự thất vọng và bất lực. Nếu tôi là bác sĩ khoa nội, tôi thật sự muốn mổ phanh lồng ngực anh ta ra, xem rút cuộc trái tim anh ta có màu gì. Chờ đợi bao nhiêu lâu như vậy cuối cùng cũng có hồi đáp. Tôi muốn nói cho anh ta biết những ngày qua tôi đã nhớ anh ta biết bao. Nhưng không thể nào, chúng tôi đã chia tay rồi, tôi không nên nhớ anh ta, không nên nghĩ về anh ta nữa.

Tình yêu của tôi dành cho anh ta đã được chôn sâu trong trái tim tôi như vậy đó.

Trước khi gác máy Y Dương hỏi tôi một câu cuối cùng: “Anh và em, chúng ta vẫn là bạn phải không?”

Tôi nghe thấy vậy liền ngừng khóc, có đôi yêu nhau nào sau khi chia tay có thể trở thành bạn của nhau không? Y Dương đáng chết, tôi thật sự chỉ có thể hận anh đến chết.

Có câu nói, hai người yêu nhau sau khi chia tay họ không thể là bạn của nhau vì họ đã từng làm tổn thương nhau, họ cũng không thể thành kẻ thù của nhau vì họ đã từng yêu thương nhau. Cho nên họ chỉ có thể là những người lạ quen thuộc nhất.

Tôi không biết câu nói này đúng hay không nữa, chỉ là tôi vẫn còn yêu Y Dương. Tôi nguyện quên đi việc bị bỏ rơi để làm bạn với anh ta.

Cúp máy xong tôi cũng chẳng còn biết mình đang nghe gì nữa, chỉ chăm chú đọc đi đọc lại dãy số trên màn hình điện thoại.

N ngày sau khi đi phỏng vấn, công ty đó gọi điện đến cho tôi, báo rằng tôi đã trúng tuyển, cần hoàn thiện hồ sơ để đi làm. Tin này có chút nằm ngoài dự liệu của tôi, bởi vì tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ vượt qua vòng phỏng vấn.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Mỹ Tuệ, đầu bên kia báo máy đang bận, tôi khẽ cười, không biết có phải vì vui không nữa.

Không lâu sau nha đầu đó gọi lại cho tôi, báo tin cô ấy cũng trúng tuyển, tôi nói với Mỹ Tuệ, thật là tuyệt khi chúng tôi lại được làm việc cùng một công ty, phía đầu dây bên kia cô ấy như có chút mất kiểm soát khi mời tôi ra ngoài ăn cơm.

Chúng tôi hẹn nhau lúc bảy giờ tối ở nhà hàng đồ Tây tên Cáp Man.

Xin lỗi, tôi còn quên chưa nói, tôi là một người mắc bệnh “cao su giờ”, nói đúng hơn, tôi không phải là người không có khái niệm về thời gian, chỉ là tôi thường xuyên đến muộn một chút, không thể nói là quá nghiêm trọng được.

Tôi còn đang suy nghĩ thì điện thoại lại kêu. Lạy Chúa tôi! Là Mỹ Tuệ. Tôi nhìn đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường, lúc này đã là bảy giờ bốn mươi phút. Mơ mộng cả chiều, giờ là lúc thức dậy rồi.

Tôi dồn sức bật dậy, sau đó giống như một con ruồi mất đầu làm loạn trong phòng. Rửa mặt, thay quần áo, tất cả hoàn thành chỉ trong năm phút, điên cuồng bắt xe đi đến chỗ hẹn.

Suốt đường đi tôi không ngừng cầu nguyện. Cầu nguyện cho Mỹ Tuệ nghìn vạn lần không giận. Thượng Đế ơi! Xin bỏ qua cho con cái lỗi nhỏ này!

Tài xế taxi nhìn tôi qua tấm gương trước mặt, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, không phải là anh ta đang nghĩ tôi là một con điên trốn ra từ bệnh viện tâm thần nào đấy chứ? Sau khi trả tiền, tôi ba chân bốn cẳng chạy biến đi.

Đến nhà hàng đã là đúng tám giờ. Còn may mà Mỹ Tuệ vẫn đợi ở đó. Tôi lập tức đi về phía bàn gần cửa sổ mà cô ấy đang ngồi.

“Cậu chạy đi đâu đấy hả?” Không cho tôi cơ hội mở miệng giải thích, Mỹ Tuệ đã hỏi ngay.

Tôi lấy ra một điếu thuốc, bắt đầu châm lửa. Cô phục vụ đứng bên đợi bọn tôi gọi món thấy tôi châm thuốc thì cứ lấm la lấm lét nhìn tôi, như thể tôi là một tên tội phạm nguy hiểm đang bị truy nã trên toàn quốc vậy. Mỹ Tuệ cũng quay sang nhìn tôi, trợn tròn mắt. Cuối cùng tôi phát hiện ra, so với cô ấy, mắt tôi vừa nhỏ vừa vô hồn.

“Xin hỏi quí khách dùng gì ạ?” Nhân viên phục vụ đặt menu lên bàn, đứng sang một bên đợi ghi vào sổ.

“Được rồi, Mỹ Tuệ bữa này tớ mời cậu, coi như là chuộc lỗi đi muộn, được không?” Tôi bỏ qua lời người phục vụ, quay sang Mỹ Tuệ cười cầu hòa.

“Cho hai suất bò bít tết chín già và một chai vang đỏ.” Mỹ Tuệ chỉ chỉ tay lên menu, sau đó quay sang dùng tay cốc đầu tôi.

Nhà hàng này vẫn giống hệt như trong hồi ức của tôi. Chỉ là sau khi tôi và Y Dương chia tay, đây là lần đầu tiên tôi quay lại dùng bữa ở chỗ này. Cảm giác rất thân thuộc, chỉ là tên Y Dương xấu xa đó, anh ta đã đến một nơi rất xa, rất xa. Giữa chúng tôi là khoảng cách mấy ngàn dặm, Y Dương không thể cùng tôi ăn bữa cơm này.

Tôi dường như đã trở thành một tên bợm rượu, từng lần từng lần, từng ly từng ly liên tiếp dốc thẳng xuống dạ dày. Rượu vang làm cổ họng tôi chát đắng đến bỏng rát. Khoảnh khắc đó không thể nói lên lời. Chán cảnh ngồi nhìn tôi nốc rượu một mình, Mỹ Tuệ cũng nâng ly, cụng với tôi một cái. Nha đầu này, hôm nay không biết bị làm sao nữa, hành động thật là lạ.

Tôi nhìn đám dao dĩa trên bàn, đột nhiên mắt hoa lên.

Tỉnh dậy đã là tám giờ sáng hôm sau. Tôi ngửi thấy mùi trứng ốp la từ dưới bếp bay lên, vội vàng bò dậy. Lâu lắm không ngửi thấy mùi vị này, tôi còn tưởng đã quên mất nó rồi. Nhớ đến suất bít tết hôm qua còn chưa kịp ăn mà tiếc đứt ruột. Hơn hai trăm đồng thế là đi đứt rồi, kết quả chỉ để nhìn thấy thịt bò chứ chả được ăn miếng nào.

Bụng đói cồn cào, tôi vơ vội cái bánh mì để trên bàn nhét vào miệng.

Mỹ Tuệ cầm đôi đũa, đánh vào tay tôi nhắc nhở: “Rửa tay mau.”

Tôi xoa xoa mu bàn tay phát đỏ, trợn mắt lườm cô ấy, sau đó vào nhà vệ sinh. Tham ăn là xấu nhưng lẽ nào lại cần dùng gia pháp với tôi?

“Mỹ Tuệ, dầu gội đầu của tớ để ở đâu rồi?”

“Mỹ Tuệ, kem dưỡng da của tớ sao không thấy đâu nữa?”

“Mỹ Tuệ, cậu giặt quần áo lót cho tớ rồi à?”



Tôi hết lần này đến lần khác gọi Mỹ Tuệ không chút nề hà, nguyên nhân chỉ có một, cô ấy dậy từ sáu giờ sáng, thu dọn nhà tôi quá gọn gàng sạch sẽ, thậm chí khiến tôi có chút không quen. Mặc dù căn nhà gọn gàng hơn rất nhiều nhưng những vật dụng cần thiết đều đã bị cô ấy thay đổi vị trí, vấn đề là một kẻ lười động não như tôi không dễ gì để tìm ra chúng.

Quay trở lại bàn ăn, Mỹ Tuệ khen tửu lượng của tôi quả thật không tồi. Tôi không biết liêm sỉ thành thực gật đầu, lại không ngờ được sau câu khen đó của cô ấy là một cái cốc đầu đau điếng. Sự thực đã chứng minh, tôi đã bị cô ấy phun đầy sữa vào người, hỏng hết cả hình ảnh xinh đẹp, thật là quá bất công.

Mỹ Tuệ chỉ vào khuôn mặt dính đầy sữa của tôi cười một trận thả cửa, nói: “Cậu nhớ không? Hôm qua cậu cứ bám lấy anh bồi bàn, đòi anh ta dìu vào phòng vệ sinh, kết quả là chưa ra tới cửa đã ngã lăn ra đất. Cậu thật không thấy xấu hổ à?”

Nghe đến đây tôi bị một phen kinh ngạc, chạy vào nhà vệ sinh lau hết sữa và vụn bánh mỳ dây trên mặt, sau đó lại khó chịu chạy đến trước mặt Mỹ Tuệ.

Tôi tức giận chỉ thẳng vào thủ phạm đang ngồi trước mặt, lên giọng: “Đây là mặt, sau này hãy nhìn cho kỹ trước khi phun.”

Mỹ Tuệ mặt không đổi sắc, điềm nhiên ngồi ăn bánh mỳ, như không thèm quan tâm tới sự tồn tại của tôi.

Đột nhiên tôi ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng chạy lại bên cạnh Mỹ Tuệ, vô cùng kích động, miệng không thể kìm được câu hỏi: “Những lời cậu vừa nói là thật chứ?”

Cô ấy liếm sạch mấy mẩu vụn bánh mỳ dính trên ngón tay, dáng vẻ dửng dưng như không liên quan, đáp: “Đương nhiên.”

Lúc đó trái tim tôi tan nát, giống hệt như trái bóng đang nôn nóng muốn được thử sức trong trận đấu đột nhiên bị đá bay xuống một rãnh nước. Rất bẩn, rất thối.

“Và sau đó?” Tôi kích động kéo tay Mỹ Tuệ, muốn nghe cô ấy kể tiếp chuyện xảy ra sau đó.

“Muốn biết chuyện sau đó thế nào à? Xin mời đi rửa bát đĩa trước đã.” Dáng điệu hách dịch của cô ấy thật khiến tôi cụt hứng.

Sau khi tôi hét lên “gớm” một tiếng, cũng đành nuốt giận bê chồng đĩa ra chỗ vòi nước. Đến tận khi rửa bát đĩa tôi mới phát hiện ra nha đầu đó nhân lúc tôi sơ hở đã ăn hết bánh mỳ. Lúc đó đương nhiên tôi rất hối hận, lại còn tiếc đứt ruột.

Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành uống nốt chỗ sữa còn lại nhằm lấp đầy cái bụng trống rỗng.

“Sau đó… sau đó tớ đưa cậu về nhà.” Mỹ Tuệ vừa bấm điều khiến ti vi vừa nói mà không nhìn tôi.

Nha đầu quỷ quyệt này, tôi không muốn nghe nữa!

Vì không muốn mình chết đói, tôi đành chạy xuống siêu thị nhỏ dưới tầng trệt mua mỳ ăn liền.

“Nhớ mua giúp tớ chì kẻ mắt màu xanh lá cây nhé.” Hành lang sâu hun hút khiến câu nói của nha đầu này trở nên khó nghe. Làm thế nào mà lúc này tôi lại không thể nào cảm thấy cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất thế giới? Ngược lại tôi chỉ cảm thấy tôi là người bất hạnh nhất thế giới.

Lúc sau, Mỹ Tuệ ngồi trên sofa ăn kem, vừa ăn vừa lúng búng hỏi tôi: “Y Dương có liên lạc với cậu không?”

Đôi đũa đang gắp mỳ đưa lên miệng dừng khựng lại giữa chừng, mỳ mới vào miệng được nửa chừng, tôi phải cố nuốt vội và nói: “Có gọi điện thoại.”

Mỹ Tuệ ôm cái gối dựa, nằm co quắp trên sofa, dáng vẻ lười biếng.

“Nói chuyện gì?” Mỹ Tuệ im lặng hồi lâu rồi mới bật ra mấy từ này, thật là không dễ dàng, hại tôi đợi đến nỗi bát mỳ nguội ngắt. Tôi không phải là lãnh đạo quốc gia gì đó, cũng chẳng phải cao niên tám mươi tuổi, nhưng tôi đã phạm phải một sai lầm chết người.

Không nói gì, tôi lại cắm cúi ăn mỳ.

“Chỉ là báo cho tớ biết số điện thoại mới của anh ấy, còn nói chúng tớ vẫn là bạn.” Khi nhắc lại những lời này tôi cảm thấy sống mũi cay cay, có chút mong muốn được nghe thấy giọng nói của anh ấy. Nhiều lần tôi muốn gọi điện cho Y Dương nhưng cuối cùng không biết vì sao mong muốn đó lại bị gạt bỏ.

Cái tên khốn Y Dương này thật là biết cách làm cho người khác phải thích, tôi không thể nào vứt bỏ được, không thể bỏ qua được.

Không biết tại sao, ngoài trời bỗng đổ mưa trong khi bản tin dự báo thời tiết gửi tới điện thoại của tôi báo là hôm nay trời không mưa. Thật là, mỗi tháng thu hai tệ tiền phí của tôi mà dự báo thế à? Tháng sau nhất định tôi sẽ không tiếp tục nộp tiền ngu nữa.

Càng nói càng linh, mưa càng ngày càng to. Tôi rúc đầu trong chăn ấm, một chút cũng không muốn cử động. Dùng một câu quen thuộc để miêu tả thì là “chân tay tê liệt”.

Mỹ Tuệ nằm bên trái tôi, tư thế ngủ rất thoải mái.Đột nhiên cô ấy lăn một vòng, tiện thể cuốn hết phần chăn của tôi vào người. Thế là, tôi nằm trơ trụi trên giường, đến chăn cũng không có mà đắp.

Cũng không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng Châu Kiệt Luân không ngừng hát Ngàn dặm xa xôi cộng thêm âm thanh rung “ù ù”. Mẹ của con ơi, thật là khủng khiếp! Tôi cuộn người, bịt chặt tai lại.

Mỹ Tuệ với tay lấy điện thoại, nhưng cô với hụt làm nó rơi xuống đất. Có điều, ngay cả khi điện thoại bị rơi xuống đất rồi, âm thanh chói tai đó vẫn không ngừng rền rĩ, mặc dù tiếng hát đã méo mó hơn so với trước.

Tôi lay Mỹ Tuệ đang ngủ say, cuộc điện thoại lúc này mới được kết nối.

Còn nữa, điện thoại rơi nhưng chưa hỏng hẳn, nên vẫn có thể nghe được. Ngày mai tôi sẽ nghiến răng “đầu tư” cái mới, tránh ngày ba bận chạy đi chạy lại sửa nó, tốn tiền xe buýt thì chẳng nói làm gì nhưng nó còn làm mất giấc ngủ của tôi.

Tôi vừa nghĩ trong đầu như thế vừa lén nghe Mỹ Tuệ “lí nhí” trả lời điện thoại, câu cuối cùng là: “Được, tôi sẽ qua ngay”, rồi cô ấy cúp máy.

“Hứa Y Thần, nha đầu cậu gặp may nhá. Tớ phải mang hồ sơ đến công ty.” Tôi kéo chăn, cuộn tròn quanh mình sau khi cô ấy dậy.

“Nha đầu cậu” là câu cửa miệng của Mỹ Tuệ khi gọi tôi. Nó không có hàm ý gì đặc biệt, cô ấy quen gọi “yêu” như vậy, còn tôi cũng đã quen với cách gọi “yêu” ấy.

Tôi không để ý đến cô ấy, chỉ khẽ hé mắt nhìn một chút rồi mau chóng nhắm lại, tiếp tục giấc ngủ bị gián đoạn.

“Không được. Ngoài trời đang mưa!” Nha đầu này lẩm nhẩm cầu xin ông trời giải cứu người gặp nạn, sau đó còn làm hành động vái thiên địa, quỷ thần rồi lại chui vào chăn.

Thật đen đủi, mưa không ngừng rơi xuống. Nhớ năm đó, Hồng quân trải qua cuộc trường chinh hai vạn năm nghìn dặm vượt qua bao đồng cỏ, núi tuyết không ngại. Mỹ Tuệ thì lại thẳng tay cướp cái chăn tôi đang đắp, cuộn mình ngủ tiếp, thật sự cái chăn đó là của tôi.

“Tư Mỹ Tuệ, không phải cậu muốn chưa đi làm đã bị sa thải rồi đấy chứ?” Bị Mỹ Tuệ cướp chăn như vậy, tôi không còn tinh thần mà ngủ tiếp nữa.

Tôi nhảy ra khỏi giường, chạy đến mở cửa sổ, một trận gió lạnh ùa vào phòng, Mỹ Tuệ rên lên hai tiếng “hừ hừ” rồi cũng bật dậy.

Trời ạ! Công ty không gọi tôi đến, sao cậu ấy không để tôi yên thế này. Tôi tiện tay với lấy bao thuốc và chiếc bật lửa đặt trên bàn.

“Y Thần, tớ hỏi cậu, khi nào cậu mới bỏ hút thuốc?”

Tôi ngẩng đầu nhìn theo hai vòng khói vừa thở ra đang còn lơ lửng trước mặt, trả lời có hai từ: “Không bỏ!” Sau đó trợn mắt lườm Mỹ Tuệ.

Mỹ Tuệ lục lọi khắp phòng cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc ô đi mưa, lúc đi qua mặt tôi còn làm mặt xấu để tỏ thái độ trước khi rời đi.

Điện thoại di động trên đầu giường lại kêu váng lên. Tôi cho là của công ty gọi tới, bắt tôi mang hồ sơ đến nộp nên nhất định cứ nằm lì nằm trên giường mà không chịu bắt máy.

Âm thanh khó chịu đó vang lên trong năm, sáu phút liền, không còn cách nào khác, tôi đành phải nhổm dậy nhận cuộc điện thoại không mong chờ đó.

Màn hình hiển thị ba chữ Dương Xuân Hoa. Nói thẳng ra, là mẹ tôi. Hầu hết mọi người đều cho là cái tên đó rất đặc biệt, ngay cả tôi cũng nghĩ như vậy.

“Hi hi, mẹ yêu, mẹ gọi con có chuyện gì vậy?” Tôi cười đùa tí tởn chào hỏi mẹ.

“Con mà lại không nghe máy nữa chắc mẹ phải nghĩ con gái mẹ bị ai bắt cóc mất rồi. Nửa tháng qua con không gọi điện cũng không về nhà, thích được tự lập hả? Nha đầu này, tại sao con dám học cái thói đó? Mẹ nói cho con biết, lần sau nếu còn…” Mẹ không ngừng càu nhàu cằn nhằn trong điện thoại, tôi để điện thoại xa tai ra một chút.

Mẹ thấy tôi một lúc lâu không trả lời lại, hỏi thêm một câu: “Con có còn nghe không đấy?”

Tôi khẽ ho hai tiếng, chầm chậm nói: “Con đang nghe, đang nghe đây.”

“Mẹ gọi con về nhà ăn cơm tối. Mẹ đã làm món thịt kho tàu mà con thích rồi đấy.” Nói xong mẹ cúp máy luôn.

Tôi toát mồ hôi.

Sớm biết mục đích là gọi tôi về rồi hà tất còn phải càm ràm lâu như vậy, nói thẳng ngay ra có phải tốt hơn không? Sao phải làm từ thiện cho nhà mạng di động của Trung Quốc như thế. Suy nghĩ một hồi, tôi làm sao mà toàn nghĩ những chuyện vô bổ đẩu đâu. Nhưng phải nói lại rằng mẹ tôi cúp máy với tốc độ nhanh thật, nói lâu như vậy mà lại không hỏi câu nào về tình hình gần đây của tôi.

Tôi xoay người về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài ngắm mưa rơi, nước mưa tạt bắn vào cửa sổ, từng giọt, từng giọt, tí ta tí tách.

Mưa rơi mãi thế này càng khiến người ta cảm thấy phiền muộn. Nhớ tới lúc nhỏ thường cầu có mưa, sau đó xỏ đôi ủng đi mưa mới mua, dũng cảm tiến lên bước qua vũng nước, dạn dĩ hơn hẳn những trẻ đang đi những đôi giày đẹp. Giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó mình thật quá ngây thơ. Ngắm mưa rơi chỉ khiến lòng tôi càng thêm muộn phiền, nhớ lại càng nhiều chuyện cũ.

Mở tủ quần áo lấy ra bộ quần áo thể thao, tôi đứng ngẩn ngơ. Kể từ khi anh trai kết hôn đến nay, tôi chưa từng về lại nhà, chuyện này có khi khiến mọi người nghi ngờ tôi và vợ anh trai là một cặp tương khắc, chết cũng không muốn gặp nhau mất.

Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình di động, giờ này hãy còn sớm. Hay là tôi đợi tới giờ cơm hãy quay về, về muộn thế cho mọi người bất ngờ một phen.

Nói thật là, chị dâu tôi không hề có điều gì phải chê trách, chỉ là chị ấy là một điển hình của mẫu người chỉn chu mà vĩnh viễn tôi không thể chấp nhận được. Cái gì mà tắm xong thì phải treo khăn tắm ngay ngắn, gọn gàng, ăn táo xong thì phải vứt gọn hạt vào thùng rác. Tôi cho rằng, bố tôi, mẹ tôi còn chẳng bận tâm những chuyện này thì chị ấy cớ gì mà phải bận tâm.

Sáu giờ đúng, tôi rời khỏi phòng trọ.

Trước khi bước ra khỏi nhà, tôi chợt nhớ ra một điều tối quan trọng. Đó là trong nhà chỉ có một chiếc ô duy nhất thì đã bị Mỹ Tuệ đã mang đi mất rồi. Tôi phải làm thế nào để xuống cổng đợi xe đây? Phản đối, kịch liệt phản đối!

Kiếm đại một cái túi nilon to che đầu, tôi giống như con chuột, lao vút qua bên kia đường. Đợi qua n lần vẫy tay, cuối cùng cũng có một chiếc xe đỗ lại.

Mỹ Tuệ, nha đầu đó đúng là biết hại người hại mình!

Suốt đường đi tôi luôn suy nghĩ, nghĩ xem về đến nhà sẽ nói những gì, à không, là câu đầu tiên sẽ nói gì. Nhưng tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ nửa ngày trời mà cũng chẳng nghĩ được câu nào cho ra hồn.

Bước vào nhà, tôi cởi giày thay sang đôi dép đi trong nhà, sau đó vừa chạy vào bếp vừa gọi mẹ.

“Ơ, Y Dương không về cùng con à?” Mẹ tôi hướng mắt về phía sau lưng tôi nhìn nhìn, sau khi không nhìn thấy Y Dương bèn cúi đầu tiếp tục làm rau chứ không phải mổ thịt chim nấu cho tôi ăn.

Chị dâu tôi đang bày bát đũa trên bàn ăn, nhìn thấy tôi đi vào bèn mau miệng chào hỏi. Mới có mấy ngày không trở về nhà mà nhà đã thay đổi nhiều thế. Không chỉ có thêm lò vi sóng mới mà ngay cả sofa cũng đổi bộ mới luôn rồi. Tôi thầm nghĩ, tại sao lúc này mình không tự cho phép mình hưởng thụ cuộc sống cơ chứ.

Tôi đứng im đó cười cười, chẳng biết nên làm gì để phụ hai người ấy.

Đối với việc tôi và Y Dương chia tay, cả nhà tôi tất nhiên không ai biết, bởi vì tôi vốn không hề có ý định nói cho họ chuyện này. Mẹ tôi thích tên xấu xa đó như vậy, tốt nhất chuyện chia tay của chúng tôi giấu được lâu chừng nào tốt chừng đó. Xem chừng mẹ say anh ta không cần rượu, câu đầu tiên nói với con gái mới trở về là hỏi Y Dương có về cùng không, tại sao không hỏi tôi đã ăn cơm chưa. Ai bảo tôi và tên xấu xa đó cùng thích ăn thịt kho tàu chứ!

Tôi chán nản nằm ườn trên sofa cắn hạt dưa, anh trai Hứa Y Nam còn chưa về nhà, hình như vừa mới gọi điện về báo bị tắc đường. Tôi sốt ruột quá, tên tiểu tử này tùy tiện như thế bao nhiêu năm nay, giờ lấy vợ rồi mà vẫn còn tùy tiện như cũ. Trong khi tôi đang nghĩ vậy thì Hàn Cần Hiên đã ngồi xuống bên cạnh, chị ấy luôn là mẫu người nhiệt tình, nồng hậu, khiến người ta có chút không quen.

Tôi hỏi Hàn Cần Hiên: “Chị và Hứa Y Nam sống với nhau thế nào?” Tôi quen coi chị ấy là mẫu phụ nữ của gia đình.

Giải thích một chút cho dễ hiểu, Hàn Cần Hiên là sinh viên đã tốt nghiệp từ hai năm trước, cũng là đàn chị khóa trên của tôi. Cho nên khi tôi ngang ngạnh gọi thẳng tên chị dâu một cách trống không, chị ấy cũng chưa khi nào chấn chỉnh lại. Chỉ có bố mẹ tôi luôn miệng cằn nhằn tôi vô lễ, không biết phân biệt thứ bậc lớn nhỏ, làm sao có thể coi chị dâu ngang hàng phải lứa với mình được.

“Ôi, Y Thần gọi như thế cũng được mà.” Nói xong, chị ấy cũng gượng cười. Xem chừng ngày hôm nay sẽ trôi qua trong ẩm ướt đây. Mẹ tôi mà biết tôi và Y Dương chia tay, chắc chắn sẽ không khách khí mà giơ chân đá tôi ra khỏi cửa, bữa tối cũng khỏi được ăn luôn.

Tất cả món ăn đã được bày lên bàn, cả phòng ăn tràn ngập mùi của thức ăn, nhất là mùi thịt kho tàu. Những ngày qua tôi chỉ biết ăn có bánh bao, ăn đến mức nhìn thấy bánh bao là tôi phát buồn nôn. Phản xạ có điều kiện với những món yêu thích này giờ đây xuất hiện mạnh mẽ trong tôi.

Hứa Y Nam cũng thật là, mấy giờ rồi còn chưa thèm thò mặt về nhà. Lúc tôi đang cằn nhằn câu này thì cửa bật mở, anh ấy tay kẹp cặp tài liệu, co ro như con cún đi vào nhà.

“Ôi, mới mấy ngày không gặp mà anh đã khiến em phải trố mắt ra nhìn rồi.” Nhìn thấy bộ dạng anh ấy thành ra như vậy, tôi không nhịn được phải thốt lên như thế.

“Anh cô mới lên chức đó.” Hàn Cần Hiên nghe thấy câu nói của tôi, vội trả lời thay anh ấy.

Tôi băn khoăn, không biết hai vợ chồng bọn họ đã ngầm hẹn với nhau thế nào. Nói thật, anh trai lên chức hay không tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ quan tâm anh trai có tăng lương hay không mà thôi. Nhưng ngay cả một tên ngốc cũng biết lên chức đồng nghĩa với tăng lương.

Trên bàn ăn, tôi cúi đầu không nói gì, mắt dán vào món thịt kho tàu.

Hứa Y Nam nhìn thấy tôi chỉ dừng tay gắp trong đúng nửa phút, làm ra vẻ đàn anh dạy bảo, nói: “Y Thần, em chậm một chút cho anh nhờ. Tại sao lại tham ăn như vậy, không sợ sau này Y Dương nhìn thấy chướng mắt à?”

Đôi đũa còn kẹp chặt miếng thịt kho tàu của tôi định đưa vào bát bỗng dừng giữa chừng, mấy giọt nước mỡ trượt dọc theo đũa rơi tí tách xuống mâm. Làm thế nào mà mọi người lại biết tên Y Dương xấu xa đó không cần tôi nữa, đúng là, anh ta thật sự không cần tôi nữa.

Tôi vô cùng muốn nói với cả nhà là sau này đừng nhắc tới tên xấu xa đó nữa, chúng tôi đã đông tây xa cách rồi những những lời đó cứ dâng lên đến miệng rồi lại bị giữ lại, không thể thốt ra.

Không khí trên bàn ăn lúc này có chút tẻ nhạt, tôi cũng chẳng tìm được chủ đề thích hợp nào để khuấy động không khí, đành cắm cúi tiếp tục ăn cơm.

Cho dù là món ngon cũng không nên ăn quá nhiều. Có vẻ như câu nói này một chút cũng không sai. Tôi cảm giác có thể ngửi thấy mùi thịt kho tàu ở khắp nơi, cảm thấy ngán muốn chết. Thật là ăn no rồi, uống đủ rồi, tất nhiên cũng có thể như vậy mà đứng dậy nói đùa vài câu.

Tôi hiểu rất rõ rằng không được ăn quá nhiều thịt kho tàu. Nhưng không may là khi hiểu ra được thì quá muộn rồi.

Ăn uống no nê, tôi chuẩn bị quay về nhà trọ, bên ngoài mưa đã tạnh hẳn, không khí rất lạnh. Tôi là người sợ lạnh bẩm sinh nên mượn cái áo khoác của Hứa Y Nam rồi vội vã khoác lên người.

Hàn Cần Hiên dáng như tiễn khách, đưa tôi ra cửa, sau đó còn khẽ dặn tôi: “Đi cẩn thận nhé!”

Tôi nghe câu ấy của chị dâu mà không khỏi cảm thấy khách sáo, lẽ nào tôi không phải người nhà sao? Hay thật sự chị ấy coi bản thân là người ngoài. Còn nhớ hồi mới gặp, chị dâu còn dùng kính ngữ khi chào hỏi, tạm biệt với chúng tôi.

Hứa Y Nam đi cùng tôi, còn nói cái gì mà phải tiễn tôi ra cổng khu nhà. Tiểu tử này làm thế nào mà học được cách quan tâm người khác thế, tôi nghĩ đầu ông anh trai này nếu không bị cửa chèn trúng thì cũng là bị lừa đá trúng rồi, nên mới tự nhiên trở nên chu đáo ân cần thế.

Anh ấy còn dặn tôi, nếu không tìm được việc thì cũng nói với anh ấy một tiếng, hoặc là để anh ấy sắp đặt công việc cho.

Tôi thầm nghĩ, đều lớn cả rồi, ai cần anh giúp.

Lần này về nhà, tôi không nói cho gia đình biết chuyện mình đã tìm được việc, không hiểu vì sao tôi làm vậy, cũng có khi chỉ là vì lười nói. Sau khi giúp tôi gọi xe, Hứa Y Nam quay về.

“Bác tài, làm ơn lái xe chậm một chút giúp cháu ạ.” Bao nhiêu thịt kho tàu được tôi ăn vào bụng khiến bụng dạ bí bách, mỗi khi xe lắc lư là tôi lại có cảm giác dạ dày như biển lúc cuộn sóng, tôi đột nhiên cảm thấy buồn nôn. Không được nôn, không được nôn. Hứa Y Thần mi quyết không được nôn, muốn nôn đợi về nhà đã. Có bản lĩnh ăn thì phải có bản lĩnh tiêu hóa cho hết. Tôi tự răn mình như vậy.

Chó cùng dứt giậu, cuối cùng tôi cũng không thể nhịn được đến lúc về nhà, đành dừng xe, nhảy xuống vệ đường nôn thốc nôn tháo. Các chị lao công ơi, tôi thật sự không cố ý đâu, chỉ là không thể nhịn được nữa!

Mặc chiếc áo khoác vừa to vừa dày của Hứa Y Nam trên người, tôi liêu xiêu bước về nhà. Thật là ăn đến no căng, không tội nọ cũng tội kia.

Ngày mai đã phải đi làm rồi, tôi uống một viên thuốc chống nôn rồi thu dọn chăn màn định đi ngủ sớm. Đột nhiên lúc này cơ thể lại xuất hiện một cảm giác nhớ nhung không ngừng thôi thúc tôi gọi điện cho Y Dương, lần này tôi không thể bình thản, vô tư như lần trước, không chịu đựng thêm được nữa rồi.

Điện thoại kết nối mất một lúc, trái tim tôi nảy lên như muốn bật tung khỏi lồng ngực. Căng thẳng, sợ hãi.

“Anh… có bận không?” Không hiểu sao tôi lại hỏi câu này.

“Em khỏe không, còn chưa ngủ sao?” Y Dương nhận ra giọng tôi qua điện thoại, câu trả lời của anh là một câu hỏi lại. Tôi cảm thấy giọng anh có chút bất ngờ. Chúng tôi trở nên khách sáo với nhau như thế này từ bao giờ vậy, so với hồi trước cảm giác đã xa cách hơn rất nhiều. Chúng tôi không còn những phút cùng nhau yên lặng không nói gì, cũng không còn nói với nhau những lời ngọt ngào có cánh làm đối phương hạnh phúc, lại càng tránh để không đề cập đến những vấn đề liên quan tới tình cảm.

Quan hệ giữa chúng tôi đã dần dần thay đổi thành như thế này.

Y Dương nói với tôi, cuộc sống của anh ấy ở đó rất tốt, đồng nghiệp cũng rất tốt. Anh ấy đã đi thăm qua những địa danh mà chúng tôi từng nói đến như quảng trường Thiên An Môn, Cố cung, Di Hòa Viên… Anh ấy còn nói với tôi, kỳ thực những nơi đó ở ngoài còn ngoạn mục hơn, hùng vĩ hơn cả trong những bức ảnh chúng tôi từng xem. Tôi cũng nói đùa, nếu có cơ hội nhất định tôi sẽ qua đó kiểm chứng lời anh nói.

Sau khi gác máy, tôi thật sự không thể ngủ nổi, đôi mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, thế là lại một đêm nữa mất ngủ.

Cũng không biết tôi mệt quá mà thiếp đi từ lúc nào, chỉ nhớ trong đêm, mấy tiếng sấm bất ngờ đánh thức tôi dậy, tôi chui ra khỏi chăn tắt ngọn đèn vẫn còn đang sáng.

Lần thứ hai tỉnh giấc, ánh mặt trời đã chiếu tới giường. Tôi đưa tay dụi dụi đôi mắt sưng húp, miệng há ra ngáp một cái. Nhìn ra ngoài thấy bóng cây dương ngày càng lan rộng ra.

Đáng buồn thay tháng Sáu! Đáng hận thay tháng Sáu!

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ