Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đêm qua anh ở đâu? - Trang 5

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Chương 13

“Ôi, cùng một câu nói mà vừa chỉ trích trọng lượng vừa sỉ nhục tay nghề của em. Hôm nay anh quá khích rồi đấy.”

“Ồ thôi nào, em biết là anh chỉ đùa thôi mà. Trông em tuyệt lắm.”

“À há. Có lẽ em phải giảm hai ba cân gì đấy, nhưng Michelle cũng có việc để làm đấy,” cô nói mà miệng cười tươi rói.

“Tin tôi đi, tôi vẫn đang tạo dáng cho anh ấy đấy,” Michelle nói với ra trong lúc rón rén bước xuống bậc thang. Phía trước bụng chị trông như nở ra cả hai mét mặc dù còn những bảy tuần nữa chị mới sinh, và mặt chị đầm đìa mồ hôi trong cái nóng như nung của tháng táất chấp tất cả những điều đó, trông chị rất hạnh phúc, gần như hân hoan. Trước đấy Brooke cứ tưởng rằng vẻ rạng rỡ trong thai kỳ chỉ là câu chuyện hoang đường, nhưng không thế phủ nhận được rằng nó có phần đúng với Michelle.

“Em cũng đang tạo dáng cho Brooke đấy” Julian nói trong lúc hôn lên má Michelle.

“Như thế này Brooke vẫn đẹp chán” Michele lập tức đối đáp, vẻ mặt chị biểu lộ sự trách móc.

Brooke quay lại đôi diện với Julian, quên phắt là Michelle và Randy đang quan sát mọi việc.

“Anh vừa nói gì kia?”

Julian nhún vai. “Có gì đâu, Rook. Đùa ấy mà. Chỉ là câu nói đùa thôi.”

“Anh đang ‘tạo dáng cho em’ á? Có phải thế không? Sao kia, anh đang cố gắng kiểm soát tình trạng béo phì kinh tởm của em ấy à?”

“Brooke à, lúc khác mình nói chuyện này được không em? Em biết là anh chỉ nói giỡn thôi mà.”

“Không, em muốn nói chuyện này ngay bây giờ.Chính xác thì anh ám chỉ điều gì bằng cái câu đó?”

Trong tích tắc Julian đã vụt đến bên cạnh cô, ngay lập tức anh cảm thấy ân hận. “Rookie, thực sự đó chỉ là một câu nói đùa mà. Em biết anh yêu ngoại hình hiện tại của em và sẽ không thay đổi nó chút nào. Anh tuyệt đối, ờ, không muốnem cảm thấy không thoải mái.>

Randy đưa tay ra nắm lấy tay Michelle và tuyên bố “Bọn anh sẽ sắp xếp mọi thứ trong nhà. Đấy, để anh mang những cái túi này. Khi nào các em muốn thì vào nhà nhé.”

Brooke đợi cho họ đóng hẳn lớp cửa ngoài. “Chính xác thì tại sao em lại phải cảm thấykhông thoải mái? Em đâu phải siêu mẫu, em biết thế, nhưng có ai là siêu mẫu đâu cơ chứ?”

“Không, anh biết, chỉ là…” Anh đá mũi đôi đôi giày thể thao Converse vào bậc thềm rồi ngồi xuống.

“Chỉ là gì cơ?”

“Chả gì cả. Em biết là anh thấy em đẹp tuyệt. Chỉ là Leo nghĩ rằng em có thể cảm thấy không thoải mái về mặt hình ảnh trước công chúng, và, em biết đấy, những việc đại loại như thế?”

Anh nhìn cô, chờ đợi, nhưng cô quá đỗi kinh ngạc không thốt nên lời.

“Brooke…”

Cô rút trong ví ra một thanh kẹo cao su và nhìn chằm chằm xuống đất.

“Rookie, lại đây nào. Chúa ơi, lẽ ra anh không nên nói thế. Anh hoàn toàn không ngụ ý…”

Cô không nói gì để chờ anh giải thích xem thật ra thì anh ngụ ý điều gì, nhưng chỉ thấy sự im lặng.

“Thôi, vào nhà đi,” cô nói mà cố kìm nước mắt. Xét ở mặt nào đó, thà chẳng biết anh ngụ ý điều gì còn dễ chịu h>

“Đừng, đợi một phút đã. Lại đây em,” anh vừa nói vừa kéo cô xuống bên anh trên bậc thềm và nâng cả hai bàn tay cô trong tay anh.

“Em yêu, anh xin lỗi vì đã lỡ lời. Không phải là Leo và anh ăn không ngồi rồi mà buôn dưa lê về em đâu, và anh biết toàn bộ cái chuyện nhảm nhí về ‘hình ảnh’ của anh nào có hơn gì, nhưng anh phát hoảng lên vì tất cả những thứ đó, và bấy giờ đấy anh cần lắng nghe cậu ta. Album vừa mới ra, và anh đang cố gắng không để điều này ám ảnh mình, nhưng dù nghĩ về nó theo cách nào đi nữa thì anh cũng hoảng: Nếu thành công và album nổi đình nổi đám – hoảng. Nếu, mà khả năng này dễ xảy ra hơn, nó chỉ là ảo ảnh hư huyễn và chẳng làm nên trò trống gì còn hoảng hơn. Mới đấy thôi anh còn ngồi trong phòng thu âm nhỏ bé bình an của anh, chơi bản nhạc mà anh thích, hoàn toàn có thể tự cho rằng chỉ có mình mình với chiếc dương cầm và không còn một ai khác, thế rồi đùng một cái những việc khác ập đến: xuất hiện trên truyền hình, ăn tối với các lãnh đạo công ty, phỏng vấn. Đơn giản là anh… chưa sẵn sàng về mặt tinh thần. Và nếu vì thế mà gần đây anh là một tên khốn thì anh thật lòng, thật lòng xin lỗi.”

Cả triệu lời mà Brooke muốn nói rằng những ngày này cô mong nhớ anh biết bao vì anh cứ đi vắng suốt, rằng cô căng thẳng đến mức nào vì tất cả những cuộc cãi vã gần đấy của họ, cứ như chiếc tàu không ngớt trồi lên trượt xuống trên đường ray; rằng cô mừng biết bao vì anh vừa thực sự cởi mở một chút và để cô bước vào tâm trí anh – nhưng thay vì thúc ép anh nhiều hơn, căn vặn anh đến điều hoặc bộc lộ hết mọi cảm xúc của mình ra, cô ép mình phải đánh giá cao chút xíu tiến bộ mà anh vừa đạt được.

Cô siết tay và hôn lên má anh. “Cảm ơn anh,” cô dịu dàng nói và nhìn vào mắt anh lần đầu tiên trong suốt ngày hôm đó.

“Cảm ơn em,” anh đáp lại và hôn trả lên má cô.

Lòng vẫn ấp ủ bao điều chưa bày tỏ và ngổn ngang trăm mối, Brooke nắm tay chồng để anh kéo cô đi và hộ tống cô vào trong nhà. Cô sẽ cố hết sức đê’ quên đi lời nhận xét về trọng lượng kia.>

Randy và Michelle đợi họ trong bếp, nơi Michelle đang chuẩn bị một khay đầy thức ăn cho món bánh sandwich tự – phục -vụ: thịt gà tây thái lát, thịt bò rán, bánh mì đen, nước xốt kiểu Nga, cà chua, rau diếp và dưa góp. Có những lon soda anh đào tím Dr. Brown và một bình nước khoáng chanh. Michelle đưa cho mỗi người một chiếc đĩa giấy và ra hiệu cho họ bắt đầu ăn.

“Này, lúc nào thì bắt đầu tiệc tùng đình đám ấy nhỉ?” Brooke vừa hỏi vừa tự lấy vài miếng gà tây, không kèm bánh mì. Cô hy vọng cả Randy và Julian đều để ý và cảm thấy có lỗi.

“Bữa tiệc bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng Cynthia muốn chúng mình đến đó từ sáu giờ để giúp dì ấy bày biện.” Michele đi loanh quanh với với vẻ duyên dáng lạ lùng so với thân hình quá cỡ của chị.

“Anh chị có nghĩ là bố sẽ bị bất ngờ không?” Brooke hỏi.

“Anh không thể tin được là bố em sắp lên tuổi sáu mươi lăm đấy.” Julian phết lớp xốt Nga lên một miếng bánh mì.

“Tôi không thể tin được là rốt cuộc bố cũng về hưu.” Randy nói. “Thật lạ, nhưng tháng Chín năm nay sẽ là năm đầu tiên trong mười lăm năm chúng tôi sẽ không cùng nhau dự khai giảng năm học mới.”

Brooke theo mọi người vào phòng ăn và đặt đĩa cùng lon nước Dr. Brown bên cạnh anh trai cô. “Ồ, anh sẽ nhớ bố đấy, phải không nào? Anh biết ăn trưa cùng ai đây?”

Điện thoại của Julian reo, và anh xin lỗi mọi người để trả lời cú điện thoại đó.

“Có lẽ trông anh ấy thì thế, nhưng thực ra anh ấy không bình tĩnh lắm đâu. Điện thoại của anh ấy réo đến cháy cả máy, và anh ấy không ngừng nói chuyện với người ta, nhưng chưa ai chắc chắn được điều gì cả. Em nghĩ có thể khuya nay hoặc ngày mai bọn em sẽ biết chăng? Anh ấy bảo ai cũng hy vọng nó sẽ lọt vào top hai mươi, nhưng em nghĩ là ta chẳng thể nào chắc chắn được” Brooke nói.

“Thật phi thường,” Michelle vừa nói vừa nhấm nháp một mẩu bánh mì đen. “Ý chị là đã bao giờ em nghĩ mình sẽ có lúc nói album ra mắt lần đầu của Julian sẽ lọt vào top hai mươi chưa? Người ta cố gắng cả đời để được thế, mà đấy mới chỉ là album đầu tay…”

Brooke nuốt ngụm soda và lau miệng. “Điều đó còn chưa xảy ra mà… Em chỉ sợ nói trước bước không qua thôi. Nhưng thật thế, đó sẽ là điều hết sảy nhất từ trước tới giờ.”

“Thật ra nó đâu phải là điều hết sảy nhất từ trước tới giờ,” Julian vừa nói vừa bước trở vào phòng với điệu cười toác đặc trưng của anh. Miệng anh cười tươi rói đến nỗi làm Brooke quên phắt sự căng thẳng giữa họ lúc trước.

Michelle giơ tay lên. “Đừng quá khiêm tốn như thế, Julian. Nói một cách khách quan, nếu album đầu tay của cậu lọt vào top hai mươi thì chính là điều hết sảy nhất từ trước tới giờ.”

“Thực ra thì, nếu album đầu tay của ta lọt vào top bốn thì mới là điều hết sảy từ trước tới giờ,” anh nhỏ nhẹ nói trước khi nhoẻn thêm một nụ cười ma mị nữa.

“Sao cơ?” Brooke hỏi, miệng cô há hốc.

“Leo vừa gọi đấy. Cậu ta bảo chưa phải tin chính thức, nhưng ntiến vào top bốn. Bốn! Anh thậm chí còn không thể hiểu nổi.”

Brooke trườn khỏi ghế và ùa vào vòng tay Julian. “Ôi Chúa ơi, ôi Chúa oi, ôi Chúa ơi,” cô nói liên hồi kỳ trận. Michelle thốt ra một tiếng kêu nho nhỏ và sau khi ôm cả Brooke và Julian một cái, chị đi lấy một chai whiskey đặc biệt để uống mừng Julian.

Randy quay lại với ba chiếc ly hình trụ đựng thứ chất lỏng màu nâu và một ly nước cam cho Michelle. “Mừng Julian,” anh nói và giơ cao chiếc ly. Họ cùng cụng ly và nhấp rượu. Brooke nhăn mặt đặt ly của mình lên bàn, nhưng Randy và Julian làm một hơi cạn sạch ly của họ.

Randy vỗ vỗ lên lưng Julian. “Cậu biết không, tôi rất mừng cho cậu vì thành công đó, vân vân và vân vân, nhưng cậu này, tôi phải nói – có một ngôi sao nhạc rock trong gia đình là siêu đỉnh đấy.”

“Ồ, thôi nào, mọi người ơi, đó không phải là…”

Brooke phát mạnh lên vai Julian. “Anh chị ấy nói đúng đấy, anh yêu ơi. Anh là ngôi sao rồi. Bao nhiêu người có thể nói rằng họ lọt vào top bốn trên bảng xếp hạng chứ? Năm? Mười? Ý em là, đại loại như, ban nhạc The Beatles và Madonna và Beyoncé và… Julian Alter? Thật hết sảy!”

Họ uống mừng và trò chuyện và bắn những câu hỏi như mưa tới Julian thêm bốn mươi lăm phút nữa cho Michelle thông báo rằng đã đến lúc sửa soạn, và rằng một tiếng nữa họ sẽ lên đường đến nhà hàng. Ngay giây phút Michelle đưa cho họ chồng khăn tắm và đóng cửa phòng khách sau lưng chị, Brooke kéo Julian lại trong một cái ôm siết đến mức cuối cùng cả hai cùng ngã lên giường.

“Anh yêu, điều đó đang đến. Nó đang đến thật, không còn nghi ngờ gì nữa,” cô nói và hôn lên trán rồi lên mắt, lên má và lên môi anh.

Julian hôn đáp lại cô và chống hai khuỷu tay lên giường. “Em biết điều đó còn có ý nghĩa gì khác nữa không?”

“Rằng bây giờ anh chính thức là một người nổi tiếng rồi á?” Cô hôn lên cổ anh.

“Nó có nghĩa là em có thể bỏ việc ở trường Huntley. Chết tiệt, em có thể bỏ luôn cả hai việc nếu em muốn.”

Cô ngả người ra phía sau nhìn anh. “Sao em lại muốn thế?”

“Ờ, trước hết, vì em đã làm việc như điên trong vài năm gần đấy và anh nghĩ em đáng được nghỉ ngơi. Và về mặt tài chính thì mọi cái bắt đầu đâu vào đấy. Với tỷ lệ phần trăm mà anh hưởng trong chuyên lưu diễn với Maroon 5, trong những buổi biểu diễn tại các bữa tiệc cá nhân mà Leo thu xếp, và tiền thu được từ album này – ừ, quả thật anh nghĩ rằng em nên nghỉ ngơi thư giãn và hưởng thụ một chút.”

Mọi điều anh vừa nói đều tuyệt đối hợp lý, nhưng vì những lý do mà cô không thể nói cho rõ ràng được, Brooke sửng cồ. “Có phải là em làm việc chỉ vì tiền bạc đâu, anh biết đấy. Những cô bé đó cần em.”

“Thời điểm này thật lý tưởng, Brooke à. Năm học mới tận hai tuần nữa mới khai giảng, vì vậy anh chắc là họ có thể tìm ra ai đó thay thế em. Rồi dù nếu em có quyết định ở lại bệnh viện thì chắc chắn em cũng sẽ có chút thời gian rảnh rỗi.”

“ ‘Nếu’ em quyết định ở lại bệnh viện á? Julian, đấy là sự nghiệp của em. Chính vì nó mà em đi học cao học, và mặc dù có thể nó không quan trọng như việc được lọt vào top bốn, nhưng tình cờ em lại yêu thích nó đấy.”

“Anh biết em yêu thích nó. Anh chỉ nghĩ rằng chưa biết chừng em lại muốn yêu thích nó từ xa một chút” Anh huých vào người cô và tủm tỉm cười.

Cô săm soi nhìn anh. “Anh đang ám chỉ điều gì thế?”

Anh cố gắng kéo cô nằm lên trên anh, nhưng cô oằn ra.

Anh thở dài. “Nào anh có ám chỉ gì ghê gớm lắm đâu Brooke. Có lẽ nếu em không lo lắng căng thẳng về giờ giấc và lịch làm việc của em đến thế thì em sẽ có thể được nghỉ ngơi đôi chút. Có thể đồng hành với anh nhiều hơn, đến những sự kiện chẳng hạn?”

Cô im lặng.

“Em giận đấy à?” anh hỏi và với tay tìm tay cô.

“Em không giận” cô nói dối. “Em có cảm giác như em đang cố rất nhiều để cân bằng giữa công việc của em và mọi việc đang diễn ra với anh. Chúng mình cùng nhau đi chương trình Leno này, và bữa tiệc Friday Night Lights này, và bữa tiệc sinh nhật Kristen Stewart ở Miami, và Bonnaroo(1) nữa. Em ghé vào phòng thu những đêm anh làm việc muộn. Em không biết liệu còn có gì mà em có thể làm hơn được nữa không, nhưng em chắc chắn một điều rằng đáp án không phải là từ bỏ sự nghiệp của em và lẽo đẽo theo anh đi khắp nơi. Em không nghĩ anh sẽ thích thú gì với điều đó dù rằng ban đầu có thể sẽ vui đến đi chăng nữa, và nói thật lòng, em nghĩ rằng em sẽ chẳng thể tôn trọng bản thân mình nếu em làm như thế?”

(1) Liên hoan Âm nhạc &Nghệ thuật Bonnaroo: liên hoan âm nhạc thường niên được tổ chức tại công viên Great stage, thành phố Manchester, bang Tennessee.

“Thì hãy cứ cân nhắc điều đó một chút” anh nói trong lúc cởi áo sơ mi ra và đi về phía buồng tắm. ‘‘Hứa với anh thế nhé.”

Tiếng nước rào rào từ vòi hoa sen át mất câu trả lời của cô. Brooke quyết định gạt vấn đề ra khỏi đầu cô trong tối nay, họ chưa cần phải quyết định gì hết, và nếu chỉ vì họ không nhất trí ở một điểm thì không có nghĩa là tất cả mọi việc đều hỏng bét.

Brooke cởi đồ, kéo rèm che bồn tắm và trèo vào.

“Vì đâu mà anh lại có diễm phúc này nhỉ?” Julian hỏi qua đôi mắt nheo nheo. Cả khuôn mặt anh đầy bọt xà phòng.

“Vì thực tế là chúng mình có gần nửa tiếng nữa để sửa soạn,” Brooke đáp trong lúc vặn vòi nước nóng lên mức to nhât.

Julian kêu thét. “Xin hãy rủ chút lòng thương!”

Cô chuồi qua anh, nhận bộ ngực đầy xà phòng của anh áp lên ngực mình, và lập tức chiếm lấy vòi nước nóng. “Aaaa. Thích quá”

Julian giả bộ hờn dỗi và lùi về phía cuối bồn tắm. Brooke cười to. “Lại đây anh,” cô bảo, dù cô biết rằng anh chỉ có thể chịu được nước âm ấm mà thôi. “Có thừa nước nóng cho cả hai chúng mình đấy này.”

Cô bóp một chút dầu gội lên bàn tay, chỉnh lại cho nước âm ấm và hôn lên má anh. “Được rồi đấy, anh yêu.” Cô lại chuồi qua anh và tủm tìm cười trong lúc anh rón rén bước vào dưới dòng nước. Cô vò cho dầu gội cho bông bọt trên tóc và chăm chăm nhìn Julian thích thú với dòng nước ấm.

Đó là một trong hàng trăm, có thể là hàng ngàn những chi tiết nhỏ nhặt mà họ biết về nhau, và sự thân thuộc ấy chưa bao giờ thôi làm Brooke hân hoan vui sướng. Cô thích nghĩ rằng ắt hẳn cô là người duy nhất trên đời biết Julian ghét dầm mình trong nước nóng -tắm bồn, tắm vòi sen, tắm bể sục, tắm suối nước nóng, anh cẩn thận tránh xa tất cả những thứ đó – nhưng lại có thể chịu được khí hậu nóng ẩm oi bức mà không hề than phiền; và anh còn tự cho mình là “người ăn nóng uống sôi”, nếu đặt một tách cà phê nóng bỏng trước mặt anh, anh có thể dốc tuột qua thực quản mà không cần nếm thử; và rằng anh chịu đau cực kỳ giỏi, bằng chứng là một lần anh bị gãy khóp cổ chân và anh không phản ứng gì ngoài một câu ngắn gọn “Chết tiệt!”, thế nhưng lại la hét quằn quại như một bé gái khi Brooke định nhổ một sợi lông mày mọc không đúng chỗ. Ngay cả lúc này, khi người anh xoa đầy bọt, cô biết rằng anh vẫn thích dùng xà phòng bánh hơn là sữa tắm, và anh sẽ dùng bất kỳ loại xà phòng nào người ta đưa cho anh, miên là đừng có mùi oải hương hay tệ hơn là mùi bưởi.

Cô nhoài sang hôn lên bên má lởm chởm râu chưa cạo của anh và bị một tia nước bắn vào mắt.

“Đáng đời nhé,” Julian nói và vỗ nhẹ lên mông cô. “Để dạy cho em biết đừng có dây vào nghệ sĩ top bốn.”

“Thế Ngài Top Bốn nghĩ sao về một chuyến tàu nhanh nhỉ?”>

Julian hôn đáp lại cô nhưng rồi đứng bước ra khỏi vòi sen. “Anh sẽ không phân trần với cha em rằng chúng mình đến dự tiệc mừng ông ấy muộn là bỏi vì con gái ông ấy nhảy bổ vào anh trong phòng tắm đâu đấy nhé.”

Brooke phá lên cười. “Anh là đồ èo uột.”

Khi họ tới nơi thì Cynthia đã ở nhà hàng rồi, chị đang xăng xái đi lại trong phòng đặt riêng như cơn lốc xoáy tràn trề sinh lực và mệnh lệnh. Họ ăn ở nhà hàng Ponzu, theo Cynthia thì đấy là nhà hàng mới tân thời nhất ở khu vực Đống Nam Pennsylvania. Theo Randy thì nơi này dùng từ “phong vị Á châu hỗn hợp” để miêu tả cái nỗ lực quá tham vọng của họ khi làm món sushi và món nướng teriyaki của Nhật, món nem rán lấy cảm hứng từ Việt Nam, món miến trộn của Thái Lan mà rất ít người Thái nhận ra, và một món gà xào súp lơ xanh “đặc sản” mà chẳng khác gì món gà từ quán đồ Tàu giao tận nhà anh vẫn đặt. Dường như chẳng ai buồn để ý rằng chả có món nào thực sự là món có phong vị hỗn hợp cả, vậy nên bốn người bọn họ mồm miệng kín bưng và lập tức bắt tay vào việc.

Các chàng trai treo hai dải giấy bạc giống nhau mang dòng chữ MỪNG SINH NHẬT THỨ 65! và CHÚC MỪNG NGÀY NGHỈ HƯU, trong lúc đó Brooke và Michelle cắm hoa Cynthia mua vào những chiếc bình thủy tinh của nhà hàng, đủ để đặt lên mỗi bàn hai lọ. Họ chỉ vừa mới cắm xong mẻ đầu thì Michelle hỏi, “Cô đã nghĩ xem sẽ làm gì với chừng ấy tiền chưa?”

Brooke sửng sốt đến nỗi suýt nữa làm rơi chiếc kéo. Trước đấy cô và Michelle chưa bao giờ nói với nhau chuyện gì riêng tư cả, và bàn bạc về tiềm năng tài chính của Julian dường như hoàn toàn không thích hợp.

“Ồ, chị biết không, bọn em còn cả tấn những khoản vay thời sinh viên phải hoàn lại và hàng đống hóa đơn phải thanh toán. Chả ngon như mình tưởng đâu.” Cô nhún vai.

Michelle thay một bông hồng bằng một bông mẫu đơn và nghênh đầu sang một bên để ngắm nghía tác phẩm của mình. “Thôi mà, Brooke, đó tự dối mình. Hai cô cậu rồi sẽ ngập trong đống tiền ấy chứ!”

Brooke chẳng biết phải nói gì đáp lại, thế nên cô chỉ cười trừ.

Tất cả bạn hữu của cha cô và Cynthia đến lúc sáu giờ đúng và vừa đi đi lại lại vừa tóp tép những món khai vị và nhâm nhi rượu vang. Lúc cha Brooke xuất hiện ở cái mà ông đã biết tỏng là bữa tiệc “bất ngờ” dành cho ông thì đám đông mới tỏ vẻ tiệc tùng đúng điệu. Họ chứng tỏ điều ấy khi ông Greene được chủ nhà hàng dẫn vào phòng hậu và mọi người đồng thanh hô “Ngạc nhiên chưa!” và “Chúc mừng!” và cha cô lặp lại những phản ứng thông thường của những người giả bộ ngạc nhiên vì bữa tiệc bất ngờ mà chả-còn-gì-là-bất-ngờ-cả. Ồng cầm ly rượu vang do Cynthia trao cho và nốc sạch với nỗ lực đầy quyết tâm hưởng thụ bữa tiệc, mặc dù Brooke biết rằng ông thích ở nhà chuẩn bị để dự chương trình thi đâu giao hữu thế thao trước mùa giải vào Chủ nhật hơn.

Thật may Cynthia đã sắp xếp để nâng cốc chúc mừng ngay trong giờ uống cocktail, Brooke là người hay bồn chồn khi phát biểu trước đám đông và không muốn phí cả buổi tối để lo lắng cho hai phút phát biểu của mình. Một ly rưỡi vodka pha tonic đã làm cho việc này suôn sẻ hơn, và cô đã đọc bài phát biểu chuẩn bị sẵn của mình không chút vấp váp nào. Cử tọa xem ra đặc biệt thích thú với câu chuyện của Brooke về một sáng kia khi lần đầu tiên cô và Randy đến thăm cha cô sau khi cha mẹ ly dị và thấy ông trong bếp đang gói ghém cái bếp ga của ông bằng một đống báo và các hóa đơn đã thanh toán vì ông không có nhiều chỗ chứa đổ mà lại không muốn chiếc bếp ga bị “bỏ uổng”. Randy và Cynthia nói sau cô, và bất chấp việc Cynthia đề cập một cách vụng về đến “sự gắn bó tức thì mà họ cảm thấy ngay lần đầu gặp gỡ” cái sự gắn bó mà, tiện thể phải nói rằng, lại xảy ra khi cha cô vẫn đang là chồng của mẹ cô – mọi việc đều trôi chảy.

“Này, mọi người ơi, tôi có thể xin mọi người chú ý thêm chỉ một phút nữa được không?” ông Greene vừa hỏi vừa đứng lên từ chỗ ngồi của mình ở giữa bàn tiệc lớn.

Cả phòng tiệc lắng>

“Tôi xin đa tạ tất cả mọi người đã đến dự tiệc. Tôi đặc biệt cảm ơn bà xã đáng yêu của tôi vì đã sắp xếp bữa tiệc này vào thứ Bảy chứ không phải Chủ nhật – rốt cuộc bà ấy cũng phân biệt được sự khác nhau giữa bóng bầu dục trường đại học với bóng bầu dục chuyên nghiệp và cảm ơn bốn đứa con yêu quý của tôi đã đến đây tối nay, em và các con đã làm cho bữa tiệc trở nên rất thú vị.”

Mọi người vỗ tay. Brooke đỏ mặt và Randy trợn tròn mắt. Khi cô liếc sang Julian thì anh đang bận gửi tin nhắn dưới gầm bàn.

“Và còn một việc cuối cùng này nữa. Có thể vài người trong quý vị đã hay rằng trong gia đình chúng tôi có một ngôi sao đang lên…”

Câu này làm Julian chú ý.

“Vâng, tôi hết sức sung sướng được thông báo rằng album của Julian sẽ lọt vào top bốn trên bảng xếp hạngBillboard tuần tới!” Cả phòng rộn lên hoan hô và vỗ tay. “Xin hãy nâng ly chúc mừng con rể tôi, Julian Alter, vì đã đạt được điều gần như ‘bất khả thi’. Ta biết là ta thay mặt cho tất cả mọi người ở đấy khi nói rằng chúng ta tự hào về con biết mấy.”

Brooke quan sát cha cô bước lại ôm ông xã đang ngạc nhiên nhưng mừng ra mặt của cô, và cô cảm thấy lòng trào dâng niềm biết ơn cha mình. Đó chính là điều Julian đã chờ đợi cả đời để được nghe cha đẻ của mình nói ra, và nếu ông ta không thốt ra điều đó thì cô rất vui là anh được nghe điều đó từ gia đình cô. Julian cảm ơn cha cô và nhanh chóng quay về ghế của mình, và mặc dù hiển nhiên anh lúng túng khi là tâm điểm của sự chú ý, Brooke vẫn thấy anh sung sướng đến nhường nào. Cô với tay ra siết chặt tay anh và anh siết lại mạnh gấp đôi.

Người phục vụ bàn bắt đầu mang các món khai vị ra trong lúc Julian nghiêng sang phía Brooke hỏi xem họ có thể ra gian chính của nhà hàng nói chuyện riêng một chút không>

“Đó có phải là cách anh lừa em vào buồng tắm không đấy?” cô thì thầm khi đi theo Julian. “Anh có tưởng tượng được chuyện đó sẽ tai tiếng thếnào không? Em đủ mong là nếu bị bắt gặp thì chính là mẹ của Sasha bắt gặp chúng mình…”

Julian dẫn cô vào hành lang chỗ khu vực nhà vệ sinh, và Brooke giật mạnh tay anh. “Thật ra em chỉ nói đùa thôi” cô bảo.

“Rook này, anh vừa nhận được điện thoại của Leo” anh nói và tựa vào một chiếc ghế dài.

“Ồ thế á?”

“Lúc này cậu ta đang ở L.A. và anh đoán là cậu ta đang phải thay mặt anh gặp gỡ vô số nơi.” Julian dường như định nói gì thêmr nhưng anh ngừng lại.

“Và sao? Có gì hay ho không anh?”

Chương 14

Với câu hỏi này thì Julian không thể kiềm chế lâu thêm nữa. Mặt anh rạng lên nụ cười, và mặc dù Brooke có linh cảm tức thì rằng chính cái điều thú vị nào đó có thể sẽ là điều gì đó mà cô không thích, nhưng theo gương anh cô cười đáp lại.

“Gì thế? Là cái gì thế hả anh?”

“Ờ, thật ra thì…” giọng Julian nhỏ dần và mắt anh mở to. “Cậu ta nói rằng tạp chíVanity Fair muốn đưa anh vào nhóm cách nghệ sĩ triển vọng cho trang bìa số tháng Mười hoặc tháng mười một. Trang bìa, có tin nổi không em?”

Brooke choàng tay qua cổ >

Julian chạm lướt môi anh lên môi cô rồi tách ra ngay. “Và em đoán được không? Nhiếp ảnh gia Annie Leibovitz sẽ chụp đấy.”

“Anh chỉ được cái đùa!”

Anh cười ngoác. “Anh không đùa đâu. Sẽ có anh và bốn nghệ sĩ nữa. Thuộc các lĩnh vực khác nhau, hình như vậy. Leo cho rằng chắc hẳn họ sẽ chụp một nhạc sĩ, một họa sĩ, một nhà văn, đại loại là thế. Và đoán xem họ sẽ chụp ở đâu nào? Ở Chateau đấy.”

“Tất nhiên là họ sẽ chụp ở đó rồi. Chúng mình sẽ thành khách thường xuyên của khách sạn đấy!” Cô đã tự động nhẩm tính trong đầu xem làm thế nào để vừa phải nghỉ làm ít nhất mà vẫn đi theo anh được. Lại còn thêm vấn đề là phải gói ghém những hành lý gì nữa…

“Brooke này.” Giọng Julian không để lộ chút gì nhưng vẻ mặt anh đau khổ.

“Có gì trục trặc hả anh?”

“Anh xin lỗi phải làm thế này với em, nhưng anh phải lên đường ngay lập tức. Leo đã đặt vé cho anh trên chuyến bay lúc sáu giờ sáng mai tại sân bay JFK, mà anh vẫn phải quay về New York để nhặt vài thứ phòng thu nữa.

“Anh đi ngay lúc này ư?” cô lắp bắp nói và nhận ra rằng vé máy bay cho mỗi mình Julian đã được đặt trước, và mặc dù anh hết sức cố gắng để tỏ vẻ không vui nhưng anh không giấu nổi niềm háo hức của mình.

Thay vì trả lời vào câu hỏi, anh ôm lấy cô và gại gại lên nốt ruồi giữa hai vai cô. “Anh biết thế là tệ lắm, em yêu. Anh xin lỗi vì việc này bất ngờ đến phút chót, và anh xin lỗi vì phải đi giữa chừng bữa tiệc mừng cha em, nhưng…”>

“Trước.”

“Sao cơ?”

“Anh không bỏ đi giữa chừng bữa tiệc, mà anh bỏ đi trước khi chúng ta kịp ăn uống kìa.”

Anh im lặng. Trong giây lát cô lăn tăn không biết có phải anh sẽ nói với cô rằng toàn bộ câu chuyện này là trò lỡm, rằng anh chẳng phải đi đâu cả không?

“Anh về nhà bằng cách nào đấy?” rốt cuộc cô hỏi, giọng cô đượm vẻ cam chịu.

Anh kéo cô vào vòng tay ôm. “Anh đã gọi taxi đi đến ga tàu hởa để không ai phải bỏ bữa tiệc cả. Cách đó thì sáng mai em sẽ có xe ô tô để về nhà. Thế được không em?”

“Được ạ.”

“Brooke. Anh yêu em, em yêu ơi. Anh sẽ đưa em đi ăn mừng mọi việc ngay khi anh quay về nhé. Toàn là những việc tốt đẹp cả, em biết không?”

Brooke ráng mỉm cười cho anh yên lòng. “Em biết là thế. Và em rất mừng cho anh.”

“Anh nghĩ thứ Ba anh sẽ về, nhưng anh chưa chắc chắn lắm,” anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên môi cô. “Cứ để anh sắp xếp kế hoạch, được không? Anh muốn chúng mình sẽ làm gì đó thật đặc biệt.”

“Em cũng thích thế.>

“Em ở đây đợi anh nhé,” anh đề nghị. “Anh chạy vào chào tạm biệt bố em rất nhanh thôi. Anh không muốn thu hút sự chú ý của mọi người vào mình…”

“Thật lòng mà nói, em nghĩ anh cứ lặng lẽ đi ngay thì hơn.” Brooke nói và thấy anh thở phào nhẹ nhõm. “Em sẽ giải thích những gì xảy đến. Mọi người sẽ thông cảm thôi.”.

“Cảm ơn em”

Cô gật đầu.”Đi nào, em tiễn anh ra.”

Họ tay trong tay đi xuống bậc thềm và chuồn êm được đến chỗ đỗ xe mà không đụng phải vị khách nào dự tiệc hoặc người trong gia đình cô. Một lần nữa Brooke đóan chắc với Julian rằng đó là cách tốt nhất, rằng cô sẽ giải thích mọi việc với cha cô và Cynthia cũng như cảm ơn lòng hiếu khách của Randy và Michele, rằng cách đó thích hợp hơn là tạo nên một cảnh chia tay hoành tráng nơi anh sẽ phải tự phân trần cả trăm lần. Anh cố tỏ vẻ nghiêm trang khi hôn tạm biệt, cô và thì thầm rằng anh yêu cô, nhưng ngay lúc chiếc taxi vừa lọt vào tầm mắt, anh nhảy bổ đến chỗ nó nhanh như giống chó săn vàng háo hức chạy theo trái bóng tennis vậy. Brooke tự nhắc mình cười thật tươi với anh và vui vẻ vẫy tạm biệt anh, nhưng chiếc taxi chạy đi trước khi Julian kịp quay ra vẫy đáp lại cô. Cô quay trở vào, đơn độc.

***

Cô nhìn đồng hồ và tự hỏi không biết có còn thời gian chạy thể dục sau giờ khám tư vấn cuối cùng và trước khi đến chỗ Nola hay không. Cô tự hứa sẽ phải thực hiện việc này thì chợt nhớ ra rằng ngoài trời hiện đang 34 độ C và họa có điên mới chạy trong cái nóng như thế này.

Có tiếng gõ cửa phòng cô. Đó là buổi tư vấn đầu tiên của cô với Kaylie kể từ khi trường khai giảng, và cô rất mong gặp lại cô bé. Giọng điệu trong email của cô bé ngày c tích cực hơn, và Brooke tin tưởng rằng cô bé đang trong quá trình thích nghi hơn với trường học. Nhưng khi cửa mở thì lại là Heather bước vào.

“Này, có chuyện gì thế? Cảm ơn lần nữa vì sáng nay đã mời tôi cà phê nhé.”

“Ồ, rất vui được mời chị. Nghe này, tôi chỉ muốn báo cho chị biết là Kaylie không đến được buổi hẹn hôm nay. Cô bé phải ở nhà vì viêm dạ dày gì đó.”

Brooke liếc nhìn danh sách học sinh vắng mặt ngày hôm đó trên bàn cô. “Thật à? Vì hôm nay không có tên em ấy trong danh sách này.”

“Vâng, tôi biết. Sớm nay cô bé đã đến văn phòng tôi và trông cô bé thật dễ sợ, vì vậy tôi gửi cô bé xuông chỗ y tá và y tá cho cô bé về nhà. Tôi chắc rằng không có gì nghiêm trọng đâu, tôi chỉ muốn báo để chị biết thôi”.

“Cảm ơn nhé, tôi rất cảm kích.”

Heather trở gót đi ra, nhưng Brooke gọi với theo “Cô thấy em ấy có vẻ thế nào? Ngoại trừ vẻ đau ốm ra.”

Heather dường như thoáng nghĩ ngợi. “Chị biết đấy, thật khó nói. Đấy là buổi đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ năm học trước, và cô bé có vẻ không mấy cởi mở. Tôi nghe được vài ý kiến bất bình của các học sinh khác rằng Kaylie kết bạn với Whitney Weiss, hiển nhiên là điều này làm tôi phải ngần ngại, nhưng Kaylie không hề đả động gì đến vấn đề ấy cả. Phải nói là chắc chắn trông cô bé như vừa sụt cân đáng kể.”

Đầu Brooke ngẩng ngay lên. “Cô có thể nói sụt đáng kể là bao nhiêu không?”

“Tôi không biết… mươi, mười hai cân chăng? Thực ra vóc dáng cô bé rất đẹp. Cô bé dường như rất hài lòng với bản thân.” Heather nhận thấy Brooke có vẻ lo lắng. “Sao? Thế là không ổn à?”

“Không hẳn là thế nhưng thật có hại cho sức khỏe nếu giảm cân quá nhiều trong một thời gian ngắn. Lại còn cái chuyện bạn bè với Whitney nữa chứ? Hãy cùng xem xét vấn đề này, tôi nghĩ là có dấu hiệu báo động rồi đấy.”

Heather gật đầu. “Ờ, tôi nghĩ vào thời điểm này thì chị sẽ gặp cô bé sớm hơn tôi, nhưng cứ cập nhật tình hình cho tôi nhé, được không?”

Brooke chào tạm biệt Heather rồi ngả người trên ghế. Chỉ trong hai tháng rưỡi mà giảm đến mười hai cân thì quả là khiếp và mối quan hệ với Whitney thật đáng lo ngại. Whitney là cô gái gầy như cây sậy đã tăng thêm khoảng hai đến ba cân từ năm ngoái sau khi con bé bỏ không chơi khúc côn cầu nữa, và bà mẹ thiếu cân của con bé lập tức xộc đến văn phòng Brooke đòi hỏi phải tiến hành một “chiến dịch chống béo” cho tử tế, theo cách nói thô thiển của bà này. Brooke phản kháng quyết liệt rằng việc tăng cân ở một cô bé mười bốn tuổi đang lớn là không có gì nghiêm trọng và hoàn toàn bình thường, thậm chí còn đáng hoan nghênh nữa là khác, nhưng Whitney đã bị gửi đi cắm trại kiểu quý tộc ở vùng thôn dã để “loại bỏ trọng lượng dư thừa”. Như đã đoán trước, từ dạo đó con bé bắt đầu cho thấy những dấu hiệu của chứng ăn vô điều độ rồi uống thuốc xổ, cái thứ mà Kaylie chắc chắn không cần phải trải nghiệm làm gì. Cô tự nhủ sẽ gọi cho cha của Kaylie sau buổi gặp đầu tiên của họ để xem ông có nhận thấy điều gì khác thường trong hành vi của cô bé không.

Cô ghi lại vài điều ghi nhớ về những buổi tư vấn trước đó và rời văn phòng, màn hơi ẩm tháng Chín như tấm chăn bức bối ập vào người cô dày đặc tựa tường thành đến nỗi ý định đi bằng tàu điện ngầm bị tống thẳng vào sọt rác. Cứ như có một thiên sứ từ trời cao đọc được ý nghĩ của cô, hay khả dĩ hơn là một tài xế taxi người Bangladesh đã nhìn thấy cánh tay vẫy rối rít của cô, chiếc taxi lao thẳng tới cổng trường để đón khách và Brooke ngồi phịch xuống chiếc ghế sau xe có điều hòa.

“Xin cho đến ngã tư Duane cắt Hudson nhé,” cô nói trong lúc dịch chân vào gần làn hơi mát lạnh từ quạt phả ra. Suốt quãng đường đi cô ngồi ngả đầu ra sau và nhắm mắt. Ngay trước khi chiếc taxi rẽ vào tòa nhà Nola ở thì tin nhắn của Julian đến.

Vừa mới nhận được email của John Travolta!!! Nói là ông ấy “mê” album mới này và chúc mừng anh nhân dịp ra album, anh viết.

Brooke có thể cảm nhận được niềm phấn khích của Julian qua màn hình điện thoại. John Travolta ư?! cô nhắn trả lời. Không có lẽ! Tuyệt cú mèo.”

Ông ấy viết cho người đại diện của ông ấy và người đại diện chuyển tiếp cho Leo, Julian trả lời.

Chúc mừng! Hết sảy. Thế mới là anh chứ, cô viết, và rồi tiếp thêm, Đang ở chỗ Nola. Gọi cho em khi nào anh rảnh. Xoxo.

Căn hộ một phòng ngủ của Nola nằm ở tận cùng một hành lang dài dằng dặc, nhìn ra một tiệm cà phê tân thời có những chiếc bàn ngoài trời. Brooke bước thẳng qua cánh cửa tự sập, ném chiếc túi của cô xuống cùng lúc đá đôi giày ra khỏi chân, và đi thẳng vào bếp.

“Tớ đến rồi đây!” cô kêu to trong lúc tự lấy cho mình một lon Coca ăn kiêng từ tủ lạnh. Niềm vui tội lỗi yêu thích của cô, và cô chỉ tự cho phép mình hưởng ở căn hộ của Nola mà thôi.

“Có Coca ăn kiêng trong tủ lạnh đấy. Lấy cho tớ một lon nữa nhé!” Nola kêu vọng ra từ phòng ngủ. “Tớ sắp gói ghém xong đồ đạc rồi đấy. Tớ sẽ ra ngay.”

Brooke bật nắp cả hai lon và quay vào đưa cho Nola, cô nàng đang ngồi giữa một đống tướng đầy những quần áo, giày dép, son phấn, đồ điện tử và sách hướng dẫn.>

“Thế đếch nào mà họ lại mong tớ lèn tất cả đống này vào một chiếc ba lô được?” cô nàng xổ ra trong khi cố nhét một chiếc lược tròn vào chiếc túi nhỏ ở mặt trước ba lô và, khi không thể nhét vào được, cô liệng vèo nó qua phòng. “Lúc ấy nghĩ thế nào mà tớ lại đăng ký tham gia chuyến đi này thế nhỉ?”

“Tớ không biết” Brooke vừa nói vừa quan sát đống lộn xộn đó. “Thực ra tớ cũng tự hỏi mình câu đó khoảng hai tuần nay rồi.”

“Đó là điều tất nhiên sẽ xảy ra khi kỳ nghỉ phép của ta chẳng còn gì náo nhiệt và ta không có lấy một anh bồ – thì ta sẽ ra những quyết định kiểu thế này. Mười sáu ngày cùng với mười một người lạ hoắc ở Đông Nam Á? Nghiêm túc mà nói, Brooke à, tớ trách cậu vì điều này đấy.”

Brooke cười to. “Phản pháo khá đấy. Tớ đã bảo cậu rằng đó là ý tưởng tệ nhất mà tớtừng nghe thấy ngay khi cậu khơi ra việc này, nhưng cậu rất chi là quyết chí.”

Nola miễn cưỡng đứng lên, uống một hớp Coca ăn kiêng, và đi vào phòng khách. “Tớ phải là tấm gương để răn đe những người phụ nữ độc thân ở khắp mọi nơi. Đừng có bốc đồng mà quyết định đi du lịch theo đoàn vào phút chót. Việt Nam có đi mất quái đâu mà sợ – sao tớ phải vội cuồng lên thế”

“Ồ thôi nào, chuyến đi sẽ vui vẻ ấy chứ. Với lại, chưa biết chừng lại có một anh chàng dễ thương trong đoàn của cậu đấy.”

“Ừ hứ. Chắc cú rồi. Nhất định không phải một lô xích xông những cặp trung niên người Đức hay những tín đồ Phật giáo lập dị hoặc giả toàn là bọn đồng tính nữ. Không! Đó sẽ là cả đàn những chàng khoảng từ ba mươi đến ba lăm tuổi cực kỳ đáng yêu mà ta có thể chọn làm chồng được.”

“Tớ thích thái độ lạc quan của cậu đấy!” Brooke nói, miệng cười toe toét.

Có gì đó lọt vào mắt Nola và cô bước tới cửa sổ phòng khách. Brooke liếc nhìn ra nhưng chẳng thấy gì khác thường.

“Ở bàn đầu mãi tít bên trái kia kìa? Là Natalie Portman phải không? Đội cái mũ nồi lưỡi trai xinh xinh và đeo kính đen để giấu mặt, cứ làm như cái chất Natalie Portman của cô ta không tỏa sáng xuyên qua lớp cải trang đó ấy?” Nola nói.

Brooke nhìn thêm lần nữa, và lần này nhận ra cô gái đội chiếc mũ lưỡi trai trong lúc cô ta đang nhấp ly rượu vang và phá lên cười vì điều gì đó mà người ăn tối cùng với cô ta vừa nói. “Ừmmm, ừ, tớ nghĩ chắc hẳn là cô ta đấy.”

“Tất nhiên là cô ta chứ ai! Mà trông cô ta đẹp dễ sợ luôn. Tớ không hiểu tại sao tớ lại không ghét cô ta chứ. Tớ nên căm ghét, thế mà tớ lại không.” Nola nghiêng đầu sang bên nhưng mắt vẫn không rời khỏi cửa sổ.

“Tại sao cậu lại phải căm ghét cô ấy?” Brooke hỏi. “Thực ra cô ấy có vẻ bình dị đấy chứ.”

“Thế lại càng có lý do hơn để mình phải ghét cô ta. Cô ta không chỉ hấp dẫn đến mức làm người ta phát cuồng – kể cả khi đầu tóc cô ta trụi thùi lụi mà cô ta còn tốt nghiệp Harvard, cô ta nói được đâu như mười lăm thứ tiếng, cô ta đã đi khắp thế giới để cổ vũ dân chúng ủng hộ tài chính vi mô, và cô ta yêu môi trường đến nỗi không đi giày da nữa kia. Và trên hết là, tất cả những người đã từng làm việc cùng với cô ta hay thậm chí chỉ ngồi bên cạnh cô ta trên máy bay thôi đều đoán chắc rằng cô nàng là người đỉnh nhất, là người ít viển vông nhất mà họ từng gặp. Nào, hãy nói cho tớ nghe, sao mà cậu có thể không căm ghét một người như thế được chứ?”

Cuốỉ cùng Nola cũng rời khỏi khung cửa sổ và Brooke theo sau cô. Cả hai ngồi phịch xuống hai chiếc ghế đi văng đôi bọc vải đặt đối diện nhau và các cô xoay người hướng mặt vào nhau.

Brooke nhấp một ngụm rồi nhún vai khi nghĩ đến tay săn ảnh ở bên ngoài căn hộ của họ. “Tốt cho Natalie Portman thôi, tớ nghĩ thế.”

Nola chậm rãi lắc đầu từ bên này sang bên kia. “Chúa ơi, cậu là cái giống gì vậy?”

“Tớ đã nói gì nào? Tớ không hiểu. Tớ phải bị cô ta ám ảnh hay sao? Ghen tức với cô ta chăng? Cô ta thậm chí còn chả có thực nữa ấy chứ.”

“Cô ta là người bằng xương bằng thịt hẳn hoi! Cô ta đang ngồi ngay bên kia phố kìa, và trông cô ấy tuyệt trần đời.”

Brooke đưa tay lên che trán và rên rẩm. “Và bấy giờ chúng mình còn lén nhòm ngó cô ấy nữa, cái việc mà tớ thấy chả hay ho tẹo nào. Thôi kệ cô ta đi.”

“Thấy thông cảm ít nhiều với sự riêng tư bị xâm phạm của Natalie hả?” Nola hỏi với giọng nhẹ nhàng hơn.

“Ừ, tớ nghĩ thế. Thật là lạ, cái phần trong con người tớ đã đọc những cuốn tạp chí kiểu như thế từ nhiều năm nay, đã xem tất cả những phim cô ấy từng đóng và có thể đọc vanh vách những kiểu trang phục cô ấy mặc đi dự lễ trao giải khiến tớ muốn ngồi lại bên cửa sổ ngắm cô ấy suốt đêm. Nhưng lại có một phần khác trong con người tớ…”

Nola hướng cái điều khiển về phía ti vi và lướt qua các kênh cho đến khi tìm thấy kênh nhạc altemative rock. Cô chống người trên khuỷu tay. “Tớ vẫn đang nghe cậu đấy. Còn gì tiếp theo nữa? Tại sao lúc này tâm trạng cậu lại dớ dẩn thê?”>

Brooke thở dài. “Tớ phải xin nghỉ thêm một ngày nữa để đi Miami vào dịp cuối tuần tới, mà phải nói rằng Margaret chẳng hài lòng chút nào.”

“Bà ta không thể mong nhân viên của mình không có cuộc sống riêng được”

Brooke khịt mũi. “Chắc hẳn chẳng có gì là bất công nếu bà ấy mong muốn chúng tớ thỉnh thoảng có mặt.”

“Cậu quá khắt khe với bản thân đấy. Tớ có thể chuyển chủ đề sang chuyện gì đó vui vẻ hơn tí chút không? Không phản đối chứ?”

“Chuyện gì, bữa tiệc cuối tuần này chăng?”

“Tớ có được mời không đấy?” Nola toét miệng ra cười. “Tớ có thể là bạn hẹn hò của cậu.”

“Cậu đùa à? Tớ cũng thích thế lắm nhưng tớ không cho rằng đó là một lựa chọn.”

“Sao nào, sao tớ lại thích ở New York uống với gã tồi tệ nào đó hơn khi mà tớ có thể nhấm nháp trứng cá muối với vợ ngôi sao nhạc rock đang lên được cơ chứ.”

“Xong. Tớ chắc Julian sẽ sướng rơn vì anh ấy sẽ không phải trông nom tớ cả tối nữa.” Điện thoại của Brooke rung bần bật trên bàn nước. “Thiêng thật, vừa nhắc đến Tào Tháo…”

“Này anh!” Brooke nói vào máy. “Em và Nola đang nói chuyện về bữa tiệc cuối tuần này.”

“Brooke à? Đoán được không? Anh vừa mới nói chuyện với Leo, cậu ta nghe được từ phó tổng giám đốc của Sony. Họ nói rằng số lượng album bán được đợt đầu vượt xa cả mong đợi của họ”

Brooke nghe thấy tiếng nhạc và tiếng chuyện trò ồn ào phía đầu dấy bên kia, nhưng cô không thể nhớ ra chiều nay Julian đang ở đâu. Có thể là Atlanta chăng? Hay họ sẽ chơi ở Charleston tối đó? Đúng rồi, chắc chắn là thế. Atlanta là tối qua cơ – cô nhớ đã nói chuyện với Julian khi anh gọi vào lúc một giờ sáng, và giọng anh có vẻ tây tây nhưng đang trong tâm trạng nói chung là phấn khỏi. Anh gọi từ khách sạn Ritz ở quận Buckhead.

“Chưa ai hứa hẹn điều gì hết vì tuần lễ theo dõi lượng phát sóng vẫn còn ba ngày nữa mới kết thúc, nhưng tuần lễ theo dõi doanh thu hôm nay đã xong và có vẻ nó đang dẫn điểm.”

Brooke đã bỏ ra hai tiếng đồng hồ đêm hôm trước để nghiên cứu kỹ tất cả các ca sĩ và các ban nhạc khác đã phát hành album trong khoảng vài tuần trước đó, nhưng cô chịu không hiểu nổi việc theo dõi được tiến hành ra sao. Cô có nên hỏi không? Hay sẽ chỉ làm anh bực mình vì sự ngu dốt của cô?

“Ít nhất là từ thứ tư đã lên thứ ba. Có khả năng còn cao hơn nữa!”

“Em tự hào về anh biết bao! Các anh đang vui vẻ ở Charleston đấy à?” cô cao hứng hỏi.

Một khoảng lặng. Cô hốt hoảng mất một giây. Họ không ở Charleston chăng? Nhưng rồi anh nói, “Tin hay không thì tùy, nhưng tất cả bọn anh đang cày cật lực ra đấy này tập, diễn, phân tích, chuẩn bị, mỗi đêm ở một khách sạn khác nhau. Tất cả mọi người ở đấy đều đang làm việc.”

Brooke lặng yên một lát. “Em đâu có ý nói rằng anh chỉ rặt tiệc tùng.” Không hiểu bằng cách nào Brooke đã cố gắng kiềm chế không nhắc nhỏ anh về cú điện thoại tây tây lúc nửa đêm hôm qua của anh>

Nola bắt gặp ánh mắt của Brooke và ra dấu rằng cô nàng sẽ đi sang phòng khác, nhưng Brooke phẩy tay và đưa mắt nhìn cô như muốn nói, Đừng vớ vẩn.

“Có phải em nói mát vì anh ra đi giữa bữa tiệc của cha em không? Anh đã xin lỗi biết bao lần về việc đó rồi? Anh không thể tin được là em vẫn đay nghiến anh đến tận bây giờ.”

“Không, không phải vì thế, mặc dù nói cho đúng thì anh đã ra đi chỉ khoảng sáu giây sau khi thông báo và từ đó đến giờ anh chưa về nhà và đã là gần hai tuần rồi.” Cô dịu giọng lại. “Có lẽ em đã tưởng anh sẽ về nhà một vài ngày sau khi chụp ảnh, trước khi anh tiếp tục đi lưu diễn.”

“Thế cái thái độ đó là gì vậy?” ,

Câu đó như một cái tát. “Cái thái độ ư? Chả lẽ câu nói của em rằng em mong anh đang vui vẻ lại ghê gớm đến thế kia chứ? Hay là câu em hỏi khi nào chúng mình có thể gặp nhau? Trời, em là kẻ tồi tệ thế cơ à.”

“Brooke, lúc này anh đâu có thời gian mà cơn với cớ.”

Cái cách anh gọi tên cô đầy đủ làm cô ớn lạnh.

“ ‘Cơn cớ’ á, Julian? Thậtkhông?” Cô hầu như chưa bao giờ nói với anh cô thực sự cảm thấy thế nào – anh quá căng thẳng, quá bận rộn, quá sao nhãng, hoặc ở quá xa – vì thế nên cô đã rất cố gắng để không kêu ca phàn nàn. Để lạc quan và thông cảm, như mẹ cô bảo, nhưng việc đó đâu phải dễ dàng gì>

“Ờ vậy thì chính xác là vì cái gì mà em tức tối đến thế? Anh xin lỗi tuần này anh không về nhà được. Em muốn anh phải xin lỗi bao nhiêu lần? Anh làm điều này là vì cả hai chúng ta, em biết đấy. Có lẽ thỉnh thoảng em nên nhớ điều này.”

Brooke cảm nhận được sự nóng nảy bồn chồn của anh. “Em nghĩ là anh không hiểu,” cô nói nhẹ nhàng.

Anh thở dài. “Anh sẽ cố nghỉ được một đêm để về nhà trước khi đi Miami cuối tuần này, được chưa? Thế có làm mọi việc khá hơn không? Điều này chẳng dễ gì khi album của mình vừa mới phát hành được có hai tuần lễ.”

Cô rất muốn nói anh hãy biến đi, nhưng thay vì thế cô hít một hơi sâu, đếm đến ba và nói, “Nếu anh làm được thế thì tuyệt rồi còn gì. Em mong gặp anh lắm.”

“Anh sẽ cố gắng, Rook à. Nghe này, anh phải chạy đây, nhưng hãy nhớ là anh yêu em. Và anh nhớ em. Mai anh sẽ gọi lại cho em, được chứ?” Anh dập máy trước khi cô có thể thốt ra thêm một lời.

“Anh ấy dập máy với tớ!” cô kêu lên trước khi ném chiếc điện thoại di động xuống đệm đi văng, nó nảy tưng trên một chiếc gối trước khi đáp xuống sàn nhà.

“Cậu có sao không?” giọng Nola dịu dàng êm ái. Cô đứng ở cửa phòng khách, tay cầm một nắm thực đơn đồ ăn gọi mang đến và một chai vang. Bài hát “For the Lost” bắt đầu vang lên từ kênh radio trên truyền hình, và cả Nola lẫn Brooke đều quay về phía ti vi.

Anh là giấc mơ của đứa em trai, cát bụi lại về cát bụi thôi

Ơi anh trai em, thời gian cuốn anh trôi khuất xa vời…

“Xin cậu tắt ngay nó đi được không?” Brooke đổ vật xuống đi văng và che mắt lại, mặc dù cô không khóc. “Tớ biết làm gì đấy?” cô rên lên.

Nola mau chóng chuyển kênh. “Trước hết, cậu sẽ quyết định cậu ăn gà xào sả ớt hay cà ri tôm bự gọi từ quán cơm Việt, và rồi cậu sẽ kể cho tớ xem các cậu đang có vấn đề gì.” Nola dường như nhớ đến cái chai trong tay cô. “Thôi bỏ. Trước tiên chúng mình uống cái đã.”

Cô nhanh nhẹn cắt lá kim loại bọc bằng đầu dụng cụ mở nút chai vang và khi chuẩn bị cắm nó vào nút bấc thì cô nói, “Tớ tưởng cậu đã vượt qua được chuyện bức ảnh Layla vớ vẩn đó.”

Brooke khịt mũi và nhận ly rượu vang đỏ Nola đưa, ly rượu mà trong tình huống lịch thiệp hơn sẽ bị cho là quá đầy nhưng tối nay thì trông vừa vặn. “Cái gì, cậu định nói về bức ảnh mà chồng tớ ôm vòng eo sáu mươi sáu phân của con bé ấy với nụ cười tươi hớn, phởn đến nỗi cứ như anh ấy đang quằn quại vì cực khoái ấy á?”

Nola nhâm nhi rượu và gác chân lên bàn. “Ngôi sao nhỏ ngớ ngẩn nào đó đang tìm cách lợi dụng chút thời cơ lên mặt báo với người sắp nổi tiếng. Con bé đó chẳng mảy may quan tâm đến Julian đâu.”

“Tớ biết vậy. Và thậm chí cũng chẳng phải là vì bức ảnh… Anh ấy chuyển từ quán bar Nick và một anh thực tập sinh bán thời gian thành cái thứ này ư? Chỉ một đêm mà tất cả đã thay đổi, Nola à. Tớ chưa kịp chuẩn bị tinh thần.”

Chẳng có lý nào để phủ nhận điều này nữa: Julian Alter, chồng cô, đã trở nên nổi tiếng một cách chính thức và hiển nhiên, về mặt tri giác, Brooke nhận thức được rằng đó là một quãng đường dài dằng dặc và khó khăn khôn tả, rất nhiều năm luyện tập, biểu diễn và sáng tác bài hát hằng ngày (còn chưa kể đến những số diễn và những giờ không đếm xuà Julian đã tích lũy trước khi họ gặp nhau). Có những băng thu thử, những đoạn băng thu quảng cáo, những đĩa đơn suýt suỵt nhưng chẳng bao giờ thành công. Thậm chí có lần anh còn đạt được một thỏa thuận thu âm từ xa mà rốt cuộc chẳng đi đến đâu, có những tuần những tháng nghiền ngẫm các cuốn sách về việc thương thảo hợp đồng, thuê và làm việc với các luật sư trong ngành giải trí, liên hệ với các nghệ sĩ có nhiều kinh nghiệm hơn để xin lời khuyên và có thể là sự chỉ dạy của họ nữa. Rồi nhiều tháng tiếp theo ở phòng thu Midtown, chỉnh phím đàn và thanh âm hàng trăm hàng ngàn lần để âm thanh thật chuẩn. Những cuộc họp bất tận với các nhà sản xuất và những người ở bộ phận phát triển tài năng và các nhà lãnh đạo công ty khó đăm đăm biết rằng – và hành động như thể – họ đang nắm chiếc chìa khóa vàng mở cánh cửa tương lai của anh. Có cuộc triệu tập của Sony tìm kiếm những thành viên mới trong ban nhạc và tiếp sau đó là cuộc phỏng vấn và buổi thử giọng; những chuyến đi lại như con thoi không ngừng nghỉ giữa L.A. và New York để đảm bảo mọi việc đang tiến hành trôi chảy, những buổi tư vấn với giải PR có thể dẫn dắt nhận thức của công chúng, và những chỉ dẫn từ những người hướng dẫn truyền thông về cách cư xử trước máy quay. Và tất nhiên là cả nhà tạo mẫu đảm trách về hình ảnh của Julian nữa.

Chương 15

Nhiều năm nay Brooke đã tự nguyện làm một lúc hai công việc để chu cấp cho cuộc sống của họ bất chấp sự giày vò không lý giải được của nỗi oán giận mà thỉnh thoảng cô lại cảm thấy khi cô mệt lử và cô đơn, như góa phụ trong căn hộ của mình. Có những giấc mơ của riêng cô – niềm ước ao tạo dựng được một chỗ đứng trong công việc, đi du lịch nhiều hơn, sinh con – giờ đã tự nguyện trở thành thứ yếu. Có sự căng thẳng về tài chính khi đầu tư và tái đầu tư đến đồng bạc cuối cùng vào những lĩnh vực khác nhau trong sự nghiệp của Julian. Những giờ dài dằng dặc trong phòng thu. Tất cả những đêm khuya chưa về nhà, khi cả hai người bọn họ đều ở trong những quán bar ồn ào, mờ khói thuốc vì Julian có sô diễn ở đó thay vì được cuộn tròn trên đi văng hoặc đi nghỉ cuối tuần với những đôi khác. Và bấy giờ là việc đi lại! Những chuyến viễn du liên miên không ngót tưởng như vô tận vì Julian, từ thành phố này sang thành phố khác, từ bờ biển này đến bờ biển kia. Cả hai bọn họ đều cố gắng, quả thật là thế, nhưng dường như cứ mỗi ngày một khó hơn. Những ngày này thì một cuộc nói chuyện qua điện thoại không bị ngắt quãng cũng đã cảm thấy là xa xỉ rồi.

Nola rót đầy lại hai ly của họ và cầm điện thoại của mình lên. “Cậu muốn ăn gì nào?”“Tớ không thấy đói,” Brooke nói và tự thấy ngạc nhiên vì cô nói thực lòng.

“Tớ sẽ gọi một tôm và một gà để ăn chung và một đĩa nem rán. Thế được chứ?”

Brooke vẫy chiếc ly của mình, suýt nữa thì làm sánh rượu trong ly ra ngoài. Ly đầu tiên đánh loáng một cái đã trôi tuột xuống. “Được, thê là tốt rồi,” Cô thoáng nghĩ một chút rồi nhớ ra rằng cô đang cư xử với Nola y như cách Julian thường cư xử với cô. “Thế còn cậu thế nào rồi? Có gì mới với…”

“Drew á? Hắn biến rồi. Tớ đã có một… cuộc tiêu khiển nho nhỏ cuối tuần vừa rồi, và nó nhắc tớ nhớ rằng ngoài Drew McNeil ra còn có đầy đàn ông thú vị ngoài kia.”

Brooke lại lấy tay che mắt. “Ôi không. Lại thế nữa rồi”

“Sao cơ? Chỉ là vui vẻ tí chút thôi mà.”

“Cậu lấy đâu ra thời gian mới được chứ?”

Nola giả bộ như bị xúc phạm. “Nhớ sau bữa tối hôm thứ Bảy, cậu muốn về nhà còn Drew và tớ đi chơi không?”

“Ôi trời ơi. Xin đừng có kể với tớ rằng lại có một cuộc chơi tay ba nữa đấy. Trái tim yếu đuối của tớ không thể đương đầu thêm một cuộc chơi tay ba nữa đâu.”

“Kìa Brooke! Drew đi ngay sau khi cậu đi khỏi, nhưng tớ muốn ở lại thêm chút nữa. Tớ uống thêm một ly và sau đó đơn độc rời khỏi đó lúc khoảng một rưỡi và ra ngoài vẫy taxi.”

“Thế chúng mình vẫn chưa phải là hơi quá già đôi với những cú gọi‘mì ăn liền’ (2)nửa đêm đó à? Không hiểu bọn trẻ ngày nay còn dùng từ ấy không nhỉ?”

(2) Nguyên văn “booty call” (tiếng lóng): cú điện thoại để gặp gỡ chỉ mục đích quan hệ tình dục.

Nola che mắt lại. “Chúa tôi, cậu cứ giả bộ nai tơ quá đi mất. Sau hai mươi phút đứng vẫy, tớ đang sắp sửa lên chiếc taxi đầu tiên mở cửa thì gã này định cuỗm mất nó. Gã nhảy bổ vào phía cửa bên kia.”

“Ồ?”

“Ừ, à, gã khá bảnh và tớ bảo gã rằng gã có thể đi chung với điều kiện tớ phải được đưa về trước, và tớ còn chưa kịp biết mô tê ất giáp gì thì chúng tớ đã hôn nhau cháy bỏng rồi.”

“Rồi sao nữa?” Brooke hỏi dù cô đã biết tỏng.

“Tuyệt cú mèo.”

“Thế cậu biết tên gã đó chưa đã?”

“Thôi xin đi,” Nola vừa nói vừa đảo mắt.

Cô nhìn chằm chặp vào bạn, cố gắng nhớ lại thời son rỗi của mình. Cô hẹn hò với khối người và chung chạ cũng không kém phần, nhưng cô chưa từng bao giờ… tự do đến thế khi sẵn sàng lên giường với người ta. Thỉnh thoảng, khi cô không thấy ghê thay cho Nola, cô ganh tị với sự tự tin và cái kiểu quyết đoán của cô nàng khi đề cập đến đời sống tình dục của mình. Cái lần duy nhất Brooke có cuộc tình một đêm thì cô đã phải tự bắt mình phải làm việc đó bằng cách tự nhủ tới lui rằng việc này sẽ hay ho thích thú và thể hiện quyền lực. Một chiếc bao cao su bị rách, hai mươi bốn giờ nôn mửa vì viên thuốc ngừa thai khẩn cấp sáng hôm sau, sáu tuần chờ để xét nghiệm HIV chắc chắn âm tính, và không một cú điện thoại nào từ cái gã được gọi là người tình kể từ sau đêm đó, cô biết rằng cô không phải loại người hợp với cách sống ấy.

Cô hít một hơi sâu và nhẹ cả người khi nghe chuông reo báo cho họ biết đồ ăn đã đến. “Nola này, cậu có nhận thức được rằng cậu có thể bị…”

“Xin cậu miễn cho mình cái bài ‘gã có thể là tên giết người hàng loạt’ được không?”

Cô giơ tay đầu hàng. “Thôi được, được rồi. Nghe này, tớ mừng vì cậu đã vui vẻ. Có lẽ đó chỉ là tính ghen tị của tớ nói thôi.”

Nola kêu lên nho nhỏ với câu này. Cô nàng quỳ lên đi văng, với lấy tay Brooke và ngay lập tức phát vào nó.

“Vì cái gì mới được chứ?” Brooke hỏi với vẻ tổn thương.

“Đừng có bao giờ nói cậu ghen tị nữa nghe chưa!” Nola nói với vẻ quyết liệt mà Brooke hiếm khi nhìn thấy ở bạn. “Cậu xinh đẹp và tài năng và cậu không thể tưởng tượng được rằng người bạn là tớ đấy thấy thật tuyệt vời biết bao khi nhìn cái cách Julian chiêm ngưỡng cậu. Tớ biết không phải lúc nào tớ cũng là người hâm mộ số một của anh ấy, nhưng anh ấy yêu cậu, không thể phủ nhận được. Dù cậu nhận thấy hay không mặc lòng, các cậu đang tạo cảm hứng cho tớ. Tớ biết cả hai người các cậu đã phải phấn đấu rất cực nhọc, nhưng tất cả đang được đền bù xứng đáng.”

Có tiếng gõ cửa. Cô nghiêng sang ôm lấy Nola. “Tớ yêu cậu. Cảm ơn vì điều đó – tớ rất cần được nghe nó đấy.”

Nola tủm tìm cười, chộp lấy ví của mình và đi ra hành lang.

Hai cô gái ăn rất nhanh và Brooke, mệt lả vì một ngày vất vả và nửa chai rượu vang, chuồn ngay khi họ vừa ăn xong. Thói quen khiên cô phăm phăm đi bộ đến tàu điện số 1 và ngồi vào chỗ ở hàng cuối yêu thích của mình, đến tận nửa đường về nhà mới nhớ ra rằng cô có đủ tiền đi taxi. Cô kiểm tra cuộc gọi của mẹ trong lúc đi bộ qua ba dãy nhà để về căn hộ của mình và bắt đầu tưởng tượng ra nghi thức gái độc thân buổi tối của cô: trà thảo mộc, tắm bồn nước nóng, căn phòng lạnh giá, thuốc ngủ và giấc ngủ lịm dưới chiếc chăn lông phồng to vật vã. Có lẽ cô sẽ tắt máy di động để Julian khỏi đánh thức cô dậy bằng những cuộc gọi lẻ tẻ chẳng có gì đoán trước được trừ mỗi một điều chắc chắn là cô sẽ nghe thấy âm thanh nền là tiếng nhạc, tiếng các cô gái, hoặc cả hai.

Chìm đắm trong mơ mộng và mong vào nhà mà trút bỏ quần áo ra đến chết lên được, Brooke không nhìn thấy những bông hoa trên thảm cửa nhà đến tận khi cô vấp vào chúng. Chiếc bình thủy tinh hình trụ cao bằng đứa trẻ chập chững biết đi đệm những tàu lá chuối xanh mơn mởn. Trong bình đầy hoa thủy vu, màu tím lộng lẫy và trắng kem, và điểm nhấn duy nhất là một ngọn tre cao vút.

Thi thoảng cũng đã từng có những bó hoa, kiểu bó hoa mà mọi phụ nữ đều nhận được vào dịp này dịp khác – những bông hướng dương bố mẹ cô gửi tặng khi cô nhổ răng khôn hồi năm nhất đại học, những bó hồng rất công thức vào ngày lễ tình nhân từ một số bạn trai không sáng kiến, những bó hoa mà các bạn cô mua từ cửa hàng tiện lợi để tặng bà chủ tiệc – nhưng từ bé đến giờ cô chưa bao giờ nhận được cái gì như thế này. Một công trình. Một tạo tác nghệ thuật. Brooke nhấc nó lên và giật ra một chiếc phong bì bé xíu được dính vào một điểm khuất dưới đáy bình. Walter loăng quăng xung quanh hít ngửi mùi hương thơm phức mới nhận được này.

Brooke yêu quý,

Anh nhớ em thật nhiều. Đếm từng ngày cho đến cuối tuần này để được gặp em. Yêu,

Cô mỉm cười và cúi xuống ngửi những bông thủy vu, một niềm vui kéo dài đúng mười giây cho đến lúc những nỗi nghi ngờ của cô ập đến. Tại sao anh lại viết Brooke trong khi anh toàn gọi cô là Rookie, đặc biệt là khi anh cố gắng tỏ ra lãng mạn hoặc thân mật? Có phải đấy là cách anh xin lỗi vì đã cư xử ngu ngốc thiếu suy nghĩ trong vài tuần gần đấy không, và nếu đúng thì tại sao anh không đả động đến việc xin lỗi? Có lẽ nào một người thường tự hào vì dùng từ rất chuẩn – một người sáng tác ca khúc, trời ạ – lại có thể viết cái gì đó chung chung như thế này không? Và trên hết, tại sao anh chọn đúng cái thời điểm này kể từ trước tới giờ để gửi tặng bó hoa đầu tiên khi mà Brooke biết rằng chi cần nghĩ đến những bó hoa bán trong tiệm là anh đã ghét rồi? Theo Julian thì những bó hoa đó rất nhàm, quá đắt, là chỗ dựa được thương mại hóa cho những người không có khả năng thể hiện tình cảm của mình một cách sáng tạo hoặc bằng ngôn từ, đó là còn chưa kể đến việc là chúng mau tàn, thế thì nó biểu trưng cho cái gì mới được chứ? Đằng nào thì Brooke cũng chẳng quan tâm lắm, nhưng cô hiểu xuất thân của Julian và luôn trân trọng những bức thư, những ca khúc và bài thơ mà anh đã tỉ mỉ bỏ thời gian ra làm cho cô trước đây. Vậy cái thứ vớ vẩn “đếm từng ngày” là thế nào đây?

Walter dụi dụi lên đầu gối cô và tru lên một tiếng to.

“Tại sao bố không thể dắt chú mình ra ngoài nhỉ?” Brooke hỏi trong lúc buộc dây vào cổ nó và đi trở ra khỏi nhà. “Ồ, tao biết rồi, vì bố chẳng bao giờ có mặt ở nhà cả!” Bất chấp cái cảm giác cực kỳ có lỗi khi bỏ Walter một mình lâu đến vậy, cô kéo nó vào trong nhà ngay khi nó xong việc và hối lộ nó thêm thức ăn nghiền thô cho bữa tối và một củ cà rốt bự để tráng miệng. Cô lại cầm tấm thiếp lên, đọc thêm hai lần nữa và nhẹ nhàng đặt nó lên trên đống rác trong thùng rác rồi ngay lập tức quay lại lấy nó ra. Có thể nó không phải là những dòng yêu thương nhất mà Julian từng viết, nhưng dù sao, nó vẫn là một cử chỉ thiện chí.

Cô bấm số di động của Julian, đã nghĩ ra những gì mình sẽ nói, nhưng cuộc gọi rơi vào hộp thư thoại.

“Này anh, em đây mà. Em vừa mới về và nhận được hoa anh gửi. Chúa ơi, hoa thật là… hết sảy. Em chẳng biết nói gì nữa.” Chí ít thì mình cũng thành thật, cô nghĩ. Cô định bụng bảo anh gọi cho cô để trò chuyện, nhưng đột nhiên cảm thấy việc đó dường như quá sức. “Thế nhé. ừm, chúc anh ngủ ngon. Yêu anh.”

Brooke vặn nước vào bồn tắm ở mức nóng nhất mà cô chịu được, vơ lấy số mới nhất tạp chí Last night vừa mới đến, và từ từ bước vào bồn tắm, phải mất chừng năm phút cô mới quen với cái nóng để ngập người trong bồn nước. Ngay khi làn nước choàng ấp vai cô, cô thở hắt ra nhẹ nhõm. Ơn Chúa ngày hôm nay rồi cũng sắp qua đi.

Vào những ngày trước khi có tấm ảnh đó, không gì thích hơn là vào bồn tắm với số tạp chí Last night vừa mới phát hành. Giờ đấy cô hay cảm thấy hãi hãi những gì cô có thể tình cờ bắt gặp, nhưng thói quen cũ dễ gì mà bỏ được. Cô lướt nhanh qua vài trang đầu, ngừng lại một lát để suy ngẫm xem làm sao mà rất nhiều người nổi tiếng đã có gia đình lại sẵn lòng phơi bày đời sống tình dục của họ với người mình yêu, thí dụ như “Bí quyết của chúng tôi để giữ cho quan hệ lúc nào cũng nồng nàn ư? Những ngày Chủ nhật anh ấy mang bữa sáng vào giường và rồi tôi cho anh ấy thấy lòng cảm kích của tôi bằng việc thật,” hay là “Tôi có thể nói gì hơn? Tôi là người may mắn. Vợ tôi rất chi là nóng bỏng trong phòng ngủ.” Cái trang mà họ trưng ra những ngôi sao ra vẻ “người thường” thật tẻ ngắt tẻ ngơ: Dakota Fanning mua sắm trong trung tâm thương mại ở Sherman Oaks, Kate Hudson đu lên cổ bạn trai rất nổi tiếng của cô ta, một kiểu ảnh chụp Cameron Diaz chọn một bộ bikini bằng thun, Tori Spelling nắm tay một đứa bé tóc vàng đang từ một thẩm mỹ viện bước ra. Có một trang đúp hơi thú vị về SQ phận của những ngôi sao nhi thập niên tám mươi (ai mà biết được rằng Winnie Cooper (3) là một thần đồng toán học!), nhưng chỉ đến khi cô giở đến đoạn được gọi là chuyên mục thì cô mới thấy sửng sốt. Ở đó cô thấy nhiều trang đúp với tiêu đề “Những nhạc sĩ có tâm hồn sâu sắc làm khuấy động cả nhân loại,” và nó in những bài tường thuật và ảnh của đến nửa tá nghệ sĩ. Mắt cô lướt nhanh qua trang, chăm chú tìm tòi. John Mayer, Gavin DeGraw,Colbie Caillat, Jack Johnson. Không có gì. Cô giở sang trang sau. Bon Iver, Ben Harper, Wilco. Cũng không có gì nốt. Nhưng hượm đã! Ôi Chúa ơi. Ở đó, cuối trang bốn là một ô hình hộp màu vàng. Dòng tiêu đề màu tím nổi bật lên: JULIAN WALTER LÀ AI? Cái bức ảnh khiếm nhã của Julian và Layla Lawson chiếm hết nửa trên ô hình hộp, còn nửa dưới thì đầy những chữ.Ôi Chúa ơi, Brooke nghĩ, và nhận thức được một cách khách quan kỳ lạ rằng tim cô đập như muốn bật ra khỏi lồng ngực và cô đang nín thở. Cùng một lúc cô vừa tha thiết muốn đọc nó lại vừa muốn nó bốc hơi, biến mất, hoàn toàn ra khỏi nhận thức của cô mãi mãi. Đã ai đọc bài này chưa?Julian đã đọc bài này chưa? Là người đăng ký mua dài hạn, cô biết mình nhận được tạp chí này một ngày trước khi nó được tung ra các quầy báo, nhưng có lẽ nào không ai buồn mất công nói cho cô biết về bài này trước được ư? Cô giật chiếc khăn mặt để thấm mồ hôi trên trán và lau khô tay, hít một hơi sâu rồi bắt đầu đọc.

(2) Winnie Cooper là vai diễn của Danica Mae McKellar (1975) trong bộ phim truyền hình The Wonder Years.

Julian Alter không chỉ làm cho mọi người chú ý vào đầu mùa hè này bằng tiết mục hết sảy ở chương trình Leno và bức ảnh siêu ướt át, mà anh còn có những điểm mạnh để khẳng định điều đó: album đầu tay của anh được xếp hạng thứ tư trên bảng xếp hạng Billboard tuần trước. Bây giờ ai ai cũng chẳng khỏi băn khoăn… người này là ai đấy nhỉ?

Brooke dùng chân đẩy cho mình nhích lên một chút. Cô cảm thấy cơn buồn nôn dâng lên và cô nhanh chóng quy cho việc uống quá nhiều rượu kết hợp với tắm nước quá nóng. Và nếu mi tin điều đó… cô thầm nghĩ. Hít sâu. Cũng tự nhiên thôi nếu ta cảm thấy là lạ khi đọc một bài báo bất ngờ về chồng ta trên một cuốn tạp chí phát hành toàn quốc. Cô bắt mình tiếp tục

Thân thế: Sinh năm 1979 ở khu Khu Thượng Đông, Manhattan, anh học trường phổ thông tư thục Dalton danh tiếng và thường đi nghỉ hè ở miền Nam nước Pháp. Vốn là học sinh nhà giàu nhưng lại có tư tưởng khoáng đạt, niềm say mê âm nhạc của Alter không phù hợp với cha mẹ anh là những người thuộc tầng lớp thượng lưu.

Sự nghiệp: Sau khi tốt nghiệp học viện nghệ thuật Amherst năm 1999, Alter bỏ trường y để theo đuổi khát vọng âm nhạc của mình. Anh ký kết hợp đồng với Sony năm 2008 sau quãng thời gian hai năm tập sự ở Ban Phát triển Tài năng. Album đầu tay của Alter được cho là một trong những album đầu tay thành công nhất của năm.

Sở thích: Khi không làm việc tại phòng thu, Alter thích tiêu khiển thời gian với Walter Alter, chú cún con của anh, và đi chơi với bạn bè. Các bạn học thời phổ thông khẳng định rằng Alter là ngôi sao tennis ở trường Dalton nhưng anh không tiếp tục chơi nữa vì tennis không phù hợp với hình ảnh của anh.

Đời sống tình ái: Đừng vội ảo tưởng là sẽ sớm có một mối quan hệ với Layla Laivson! Alter đã cưới Brooke, tình yêu lâu bền của anh, đã năm năm nay, mặc dù có những lời rỉ tai về trục trặc trên thiên đường tình ái do những đòi hỏi mới trong lịch biểu làm việc của Julian. “Brooke từng là người khuyến khích và giúp đỡ hết ý khi anh còn chưa có tiếng tăm gì cả, nhưng hiện nay cô đang trải qua thời điểm rất căng thẳng vì bị chú ý đến quá nhiều,” một người thạo tin quen cả Julian và Brooke cho biết. Cặp vợ chồng hiện đang sống trong căn hộ một phòng khiêm tốn gần quảng trường Thời Đại, mặc dù bạn bè nói rằng họ đang tính đến chuyện nâng cấp.

Ở tận đáy ô hình hộp là bức ảnh của cô và Julian, do một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp ở bữa tiệc Fridaỵ Night Lights, bức ảnh mà cô chưa từng nhìn thấy. Mắt cô hau háu dán vào nó, và cô thở phào nhẹ nhõm: như có phép mầu nào đó mà cả đôi trông đều rất đẹp. Julian đang cúi xuống hôn lên vai cô, và ta có thể thấy mặt anh thoáng nét cười. Brooke choàng một tay qua cổ anh và tay kia đang cầm một ly margarita rực rỡ; đầu cô hơi ngửa ra sau và cô đang cười tươi. Bất chấp ly cocktail, hai chiếc mũ cao bồi và bao thuốc lá lận trong nếp xắn tay áo của Julian như một phần đồ hóa trang, Brooke mừng rơn vì trông họ hạnh phúc và thảnh thơi, không say sưa hoặc luộm thuộm. Nếu buộc phải tìm ra một chỗ nào đó không đạt của bức ảnh thì hẳn cô sẽ chỉ vào phần giữa thân mình, nơi mà, do cơ thể cô vặn vẹo ngả nghiêng một cách lạ thường, do những cái bóng hắt ra tò phòng tối và một cơn gió nhẹ từ phía hiên sau thổi lại, chiếc áo kẻ ca rô của cô phồng tướng lên như cô đang có bầu vậy. Cũng không có gì quá đáng, chỉ gợi một chút bụng bầu mà trên thực tế không có thôi. Nhưng thực tế là ở góc máy xấu nhất thì trông cô vẫn khá khẩm. Cân nhắc mọi mặt – mà còn vô số những góc độ khác mà mỗi người trông đều có thể xấu thảm hại – cô khá hài lòng.

Nhưng rồi lại còn bài báo đó nữa. Bắt nguồn từ đâu mới được chứ nhỉ? Chắc chắn một điều là Julian không vui vẻ gì cho lắm về cái vụ anh từng là học sinh trường tư thục đó. Bất kể Brooke có cố gắng khẳng định bao nhiêu lần với anh rằng chẳng ai màng quan tâm người ta học phổ thông trung học ở trường nào, anh vẫn không thể chịu đựng được dù chỉ là một ám chỉ mơ hồ rằng thành tích của anh dẫu sao chăng nữa cũng là kết quả của sự giáo dục cực kỳ đẳng câp. Còn cái mẩu tin về sở thích của Julian bao gồm cả chuyện dành thời gian chơi với chó của anh – hơi có vẻ sỉ nhục đối với tất cả những người liên quan xét về khía cạnh họ chẳng hề đả động đến chuyện anh thích gắn bó với cô hoặc với gia đình anh, mà cũng chẳng có bất kỳ sở thích thật sự nào của anh được kể đến. Cái ngụ ý rằng tất cả các cô gái Mỹ sẽ thất vọng khi Julian và Layla sẽ không sớm gắn bó với nhau vừa có tính tâng bốc vừa làm người ta bực mình. Và đoạn trích dẫn về việc cô từng rất khuyên khích và giúp đỡ anh nhưng hiệnì sự chú ý của mọi người nữa chứ? Điều đó hiển nhiên là sự thực, vậy thì tại sao lại được diễn đạt theo kiểu lên án đầy ác ý như thế? Có thật là một người bạn của họ đã cung cấp thông tin đó không, hay là các tạp chí kiểu này chỉ chuyên bịa chuyện và gán cho nó cái mác nguồn tín vô danh bất kỳ khi nào họ thấy thích hợp? Trong tất cả mọi điều được viết ở bài báo đó chỉ có duy nhất một dòng thực sự làm tim cô rộn rã là phần cho rằng cô và Julian đang định nâng cấp chỗ ở của mình. Cái gì? Julian biết rõ rằng Brooke mong tha mong thiết được quay về Brooklyn, nhưng chắc chắn họ chưa bắt đầu toan tính chuyện đó.

Brooke quẳng cuốn tạp chí xuống sàn nhà, từ từ đứng lên để tránh huyết áp hạ đột ngột vì nước nóng, rồi trèo ra khỏi bồn tắm. Cô vẫn chưa tắm gội gì, nhưng lúc này việc đó chẳng thành vấn đề. Việc duy nhât đáng quan tâm là làm sao gọi được cho Nola trước khi cô nàng tắt điện thoại ban đêm và đi ngủ. Với chiếc khăn tắm quấn quanh ngực và con Walter đang liếm nước chảy từ mắt cá chân cô, Brooke chộp lấy điện thoại di động và bấm số của Nola theo trí nhớ.

Cô nàng bắt máy sau bốn hồi chuông, ngay trước khi cuộc gọi được chuyên sang hộp thư thoại như thường lệ. “Gì thế hả? Lúc tối chúng mình nói còn chưa đủ hay sao?’!

“Tớ có đánh thức cậu dậy không đấy?”

“Không, nhưng tớ lên giường rồi. Có chuyện gì thế? Cậu thấy lòng đầy hối hận vì tối nay đã ám chỉ tớ là con điếm đĩ thõa nhất trên đời à?”

Brooke khịt mũi. “Không chút mảy may. Cậu đã đọc tạp chí Last night chưa?”

“Ồ chưa. Có gì thế?”

“Cậu có đặt tạp chí ấy đấy chứ?”

“Thì nói luôn cho tớ biết nó viết gì>

“Cậu có thể đi lấy nó không?”

“Brooke này, đừng vớ vẩn! Tớ đang nằm trong chăn thật rồi, đã bôi kem dưỡng ban đêm, đã uống thuốc ngủ Lunesta. Không gì trên đời này có thể thuyết phục tớ xuống phòng thư tín dưới nhà vào lúc này.”

“Có một ô hình hộp to vật với tiêu đề ‘Julian Alter là ai?’ và một bức ảnh của hai đứa bọn tớ trên trang mười hai đấy.”

“Hai phút nữa tớ sẽ gọi lại cho cậu.”

Mặc dù tâm trạng đang lo lắng, Brooke cũng phải cười thầm. Cô chỉ đủ thời gian treo chiếc khăn tắm lên và trần trùi trụi chuồi vào trong chăn trước khi chuông điện thoại reo.

“Cậu đã tìm thấy bài ấy chưa?”

“Tớ có bao giờ thấy không đấy”

“Này cậu làm tớ sợ đấy. Có thật là tệ đến thế không?”

Im lặng.

“Nola! Nói gì đi chứ! Tớ hoảng lắm rồi đấy này. Tệ hơn cả mức tớ tưởng phải không? Tớ có bị đuổi việc vì làm xấu mặt cả bệnh viện không? Margaret sẽ không bao giờ thích cái này…”

“Đấy hẳn là thứ siêu đỉnhnhất mà tớ từng thấy.”>

“Chúng mình có đang cùng đọc một trang không đấy?”

“ ‘Chàng ca sĩ gợi tình này là ai?’ Ừ, chứng mình đang đọc cùng một bài. Và bài này ấn tượng đấy.”

“Ấn tượng á?” Brooke nói như hét lên. “Thế cái dòng nói rằng cuộc hôn nhân của Julian và tớ đang lung lay thì ấn tượng khỉ gì chứ? Hay là cái đoạn viết là người ta đồn chúng tớ đang tìm kiếm căn hộ mà tớ thì chẳng biết mô tê ất giáp gì ráo?”

“Suỵt” Nola bảo. “Hít sâu vào và bình tĩnh lại đi. Tớ không để cậu bóp méo nó thành thứ gì đó tiêu cực như cậu vẫn thường làm đâu. Hãy dành một giây mà nhớ rằng sự thật là chồng cậu – ông xã nhà cậu – nổi tiếng đến độ chiếm cả một ô hình hộp của Last night, trong một bài báo mà theo tớ thì cực kỳ tâng bốc anh ấy. Cơ bản điều đó nói lên rằng cả nước này muốn có được anh ấy, nhưng anh ấy là của cậu. Hãy nghĩ đến điều ấy một giây thôi.”

Brooke lặng yên trong lúc nghiền ngẫm điều này. Thực ra cô đã không nhìn sự việc theo cách đó.

“Xem bức ảnh lớn này đi. Julian giờ thật đáng nể rồi, và nếu cậu có phê tì tã vì điều này thì cũng chẳng có gì là phù phiếm hay xấu xa cả.”

“Tớ cho rằng…”

“Tớ biết! Anh ấy đạt được đến vị trí hiện tại phần lớn là nhờ cậu đấy. Đúng như chúng mình nói chuyện lúc tối ấy. Sự khích lệ của cậu, sự chăm chỉcủa cậu, tình yêu của cậu. Vậy hãy tiến lên và tự hào về anh ấy. Cứ sung sướng vì chồng cậu nổi tiếng và bọn gái trẻ cả nước này giờ đấy phải ghen tị với cậu. Thế là phải, thật đấy. Hãy tận hưởng điều đó!>

Brooke lặng lẽ tiếp thu tất cả những ý kiến này.

“Vì tất cả những cái khác là nhảm nhí. Những gì họ viết đâu có ăn nhằm gì, chỉ là việc viết lách vớ vẩn thôi. Nếu cậu thấy nó lố bịch thì điều gì sẽ xảy ra khi anh ấy lên trang bìa cuốn Vanity Fair tháng tới? Hả? Mà Julian nghĩ gì về điều đó? Tớ cá là anh ấy phởn lắm.”

Chỉ đến lúc ấy cô mới nhớ ra.

“Tớ còn chưa nói chuyện với anh ấy kìa.”

“Ờ, nếu vậy thì để tớ cho cậu một lời khuyên nhé. Gọi anh ấy dậy và chúc mừng anh ấy đi. Điều này thật phấn khởi. Đó là một dấu mốc quan trọng! Dấu hiệu rõ rành rành là anh ấy đã thành công. Đừng vì tiểu tiết mà làm hởng đại sự, được không?”

“Tớ sẽ cố gắng.”

“Cầm lấy cuốn tạp chí, lên giường và nghĩ về một điều là các cô gái khắp đất Mỹ này giờ đây đang mong được đổi chỗ cho cậu đấy.”

Brooke cười to. “Điều này thì tớ không biết đâu.”

“Thật mà. Được rồi, tớ phải ngủ đấy. Đừng có căng thẳng quá mà hãy tận hưởng đi, được không?”

“Cảm ơn, tớ sẽ làm thế. Yêu cậu.>

“Tớ cũng yêu cậu.”

Brooke nhặt cuốn tạp chí lên và săm soi bức ảnh lần nữa, chỉ có điều lần này cô chú ý vào Julian. Đúng thế thật; không thế phủ nhận được là vào khoảnh khắc chụp bức ảnh này trông anh tràn ngập tình yêu với cô, âu yếm, hạnh phúc và ngọt ngào. Cô còn có thể đòi hỏi gì hơn nữa? Và mặc dù cô chưa bao giờ thừa nhận với bất kỳ một ai, nhưng khi thấy mình trên một cuốn tạp chí như thế này và biết rằng chồng mình là người quyến rũ thì quả thật là rất khoái. Nola nói đúng – cô nên để mình tận hưởng điều đó một chút. Nào có hại gì.

Cô lấy điện thoại di động và bấm nhanh một tin nhắn gửi Julian:

Vừa xem tạp chí Last night – thật hết sảy, em rất tự hào về anh. Cảm ơn anh vì những bông hoa là lạ đó, em thích lắm, yêu anh. xoxo

Thế đó. Đó là cái mà lúc này Julian rất cần – tình yêu và sự khích lệ, chứ không phải thêm phần chỉ trích và đồng bóng. Tự hào vì mình đã thắng được nỗi hốt hoảng ban đầu, Brooke để điện thoại sang một bên và cầm cuốn sách của cô lên. Cuộc hôn nhân nào cũng có lúc thăng lúc trầm, cô tự nhủ khi bắt đầu đọc sách. Cuộc hôn nhân của họ có căng thẳng một chút vì những hoàn cảnh đặc biệt, hiển nhiên rồi, nhưng với lòng tận tụy và sự nỗ lực từ cả hai phía bọn họ thì chẳng có gì mà họ không vượt qua được.

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ