Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Đen trắng - trang 8

Chương 15: Thẳng thắn thành khẩn

Tiếng Kỉ Dĩ Ninh thấp giọng kêu đau, rốt cục làm cho động tác của Đường Dịch tạm dừng một giây.
Nhưng chỉ là dừng một giây.
Ngay sau đó, Đường Dịch nâng cái cằm tinh xảo của cô, làm gáy cô ngẩng lên buộc cô phải đối mặt với anh, trên mặt anh một chút biểu tình cũng không có, nhưng lại càng khiến cho người ta cảm thấy lạnh thấu xương.
“Trong tin nhắn sáng nay em đã nói gì với anh? Đi ra ngoài công tác? Còn muốn anh không cần lo lắng, phải không? Kết quả thì sao? Kết quả chính là em một mình rời khỏi anh, ngay cả nhà cũng không về?!”
Tức giận trong lòng không kềm chế được mà nổ tung, làm cho ngón tay Đường Dịch nắm cằm cô không nhịn được lại dùng sức ba phần, biểu tình rốt cục không chịu khống chế trở nên hung ác hơn.
“Kỉ Dĩ Ninh, bắt đầu từ khi nào, em cũng học được cách nói dối anh?”
Loại chất vấn thế này không phải không khiến người ta phản cảm.
Kỉ Dĩ Ninh giật giật môi, đáy lòng theo bản năng liền cãi lại: Là anh, là anh đã nói dối em trước.
Huống chi, cô cũng không muốn rời bỏ anh, anh lên án như vậy căn bản là không có đạo lý.
Nhưng không thể được, cãi lại người khác, cho tới bây giờ cũng không phải là sở trường của Kỉ Dĩ Ninh. Không chỉ không phải là sở trường, thậm chí Kỉ Dĩ Ninh còn khinh thường nó. Cô làm người luôn luôn thị phi rõ ràng, mặc kệ người khác đối đãi như thế nào, chỉ cần mình không thẹn với lương tâm là tốt rồi.
Cụp môi xuống, chung quy không phải người hiếu chiến, vì thế, cô thỏa hiệp với anh.
“Em không muốn rời đi,” Cô nói nhỏ:“Em cũng chỉ muốn một mình yên lặng một chút mà thôi.” Bóng đêm buông xuống, cô tự nhiên sẽ trở về.
Không thể biết được, lời giải thích như vậy trong mắt Đường Dịch, hoàn toàn chỉ là lớp màu lót nhợt nhạt.
“Một mình yên lặng một chút?!”
Đường Dịch giận dữ bật cười.
Đột nhiên cái gì anh cũng không nói được, anh vì cô mà lo lắng lâu như vậy, vì cô mà huy động mọi người, thậm chí trong cơn giận dữ còn làm Tiểu Miêu bị thương, chọc phải Đường Kính, lại không nghĩ rằng, hóa ra, cô chỉ thầm nghĩ một mình yên lặng một chút.
Vậy sau đó thì sao?
Giữa vợ chồng, luôn không tránh khỏi bất đồng, cuộc sống dài như vậy, nếu chuyện như thế này lại xảy ra, cô có thể ở một mình bao lâu đây? Một ngày? Một tháng? Hay là một năm?
Mặc kệ bao lâu, chỉ khẳng định một điều –
Kỉ Dĩ Ninh tình nguyện tin tưởng Thượng Đế, cũng không tin Đường Dịch.
Đường Dịch bỗng nhiên nở nụ cười.
Trong bóng đêm, giọng nói ôn nhu của Đường Dịch vang lên:“Kỉ Dĩ Ninh, anh và em ở cùng nhau hai năm ……”
Hai năm, đáy lòng cô thủy chung vẫn thiết lập một phòng tuyến với anh.
Cô không biết, chỉ cần cô hỏi, anh sẽ giải thích, thậm chí anh nguyện ý dung túng cô tức giận, cô có thể nổi giận với anh, vốn là anh không đúng trước, cho nên tất cả những gì mình làm anh đều có thể chịu hậu quả.
Chỉ có một điều anh không thể chịu được đó là cô không trách anh.
Anh vĩnh viễn nhớ rõ cảm giác ngày hôm nay cô mang đến cho mình.
Đường Dịch chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng như ngày hôm nay, cảm nhận mình đã bị bỏ rơi.
Anh chưa bao giờ cảm thấy mình yếu đuối như ngày hôm nay, không có sức lực.
Quá trình một người mất đi một người khác, thật sự có thể rất nhanh, chỉ trong chớp mắt như ánh sáng của đèn flash, anh đã không thể nhìn thấy cô.
Đường Dịch bỗng nhiên ôm chặt cô.
Là cái ôm cường thế như muốn chiếm giữ cho riêng mình, rất nhanh đã làm cô thấy khó thở.
Kỉ Dĩ Ninh cầm lấy tay anh, vừa muốn nói, đôi môi đã bị anh chặn lại.
Anh không lưu cho cô một chút đường sống nào, nếu cô không chịu chống đỡ không chịu phản kháng, không chịu chất vấn không chịu tha thứ, vậy thì anh cũng chỉ có thể sử dụng phương thức của Đường Dịch đó là đem cô khóa lại bên mình.
“Dĩ Ninh, về sau, không cần như vậy, được không?” Anh vẫn dùng lời nói nhỏ nhẹ đêm đêm nói với cô, nhưng thực chất lại rất cường quyền:“Chúng ta đã nói, trước sáu giờ em phải về nhà, chúng ta rõ ràng đã nói……. Nếu, em không làm được, vậy thì bắt đầu từ ngày mai, em sẽ không cần ra ngoài đi làm nữa, không cần ra ngoài nữa được không?……”
Trong nháy mắt, cả người Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn cứng đờ, tâm trầm xuống đáy cốc mang theo khiếp sợ và tuyệt vọng, dường như nó suýt nữa làm cô đứng không vững.
Vạn vạn không thể tưởng được, cô dùng thời gian một ngày, để giải đáp lời nói dối của anh, để tự trách và sám hối đối với chính mình không đủ tư cách làm một người vợ tốt, lại không thể đổi lấy tình yêu thương của anh, mà đổi lấy anh lại một lần nữa giam lỏng cô.
Dù có là người không muốn tranh giành gì, cũng không thể chịu nổi sự trừng phạt như vậy.
Một câu của anh, rốt cục cũng làm cô rút lui đến đường cùng.
“Anh không thể làm vậy với em……”
Kỉ Dĩ Ninh nâng mắt lên, trong cả cuộc đời mình, lần đầu tiên cô nói không với anh:“…… Em không làm được.”
Mặt Đường Dịch âm trầm như nước, khuôn mặt xinh đẹp bị chôn vùi trong bóng đêm. Kỉ Dĩ Ninh còn cảm thấy âm thanh rung động của xương ngón tay do anh dùng sức nắm chặt, nó biểu hiện sự giận dữ của anh.
Anh cúi đầu hôn lên khóe môi cô, giọng nói bình tĩnh kỳ cục:“Thu lại câu nói vừa rồi của em.”
Kỉ Dĩ Ninh cắn môi dưới, không đáp không ứng.
Vì thế anh dùng lực cắn xuống môi dưới của cô, mùi máu tươi nhất thời tràn ngập không khí, cô là người rất sợ đau, trực giác muốn đẩy anh ra nhưng lại bị anh ôm càng chặt hơn.
“Nói.” Anh kiên trì muốn cô đáp ứng:“Nói là em có thể làm được.”
“Em không làm được.”
Một câu, Kỉ Dĩ Ninh đã trốn tránh thế giới của Đường Dịch.
Trừng phạt.
Cảm tình là một sự trừng phạt, ở cả hai bên, cả hai đều không thoát được.
Đêm dài tuyệt vọng, làm nội tâm Đường Dịch bất ngờ trở nên im lặng, im lặng trước bão táp.
Lần đầu tiên anh rõ ràng, Đường Dịch có thể đánh mất Kỉ Dĩ Ninh.
Một câu lại một câu nữa cô lặp lại lời không đáp ứng, đơn giản khiến anh một lần lại một lần nữa xác nhận, mình đến tột cùng là không thể để mất cô đến mức nào.
Hóa ra có thể đến nước này.
Hóa ra, đúng là đến nước này.
Giây tiếp theo, Đường Dịch bỗng nhiên chặn ngang bế cô lên, động tác thô bạo, không để ý cô đang đẩy mình ra.
Anh bế cô đi vào nhà thờ, nhà thờ này có năm tầng, anh ôm chặt cô trong ngực, đi từng bước một lên cầu thang. Do tính chất của gỗ, tiếng vang trầm trọng mà nặng nề phát ra trong bóng đêm.
Trực giác có điều không tốt ẩn ẩn trong lòng Kỉ Dĩ Ninh, không nhịn được giãy dụa:“Đường Dịch! Anh đặt em xuống dưới –”
Anh ngoảnh mặt làm ngơ.
Bước chân không có dừng lại một giây nào, anh sải bước lên lầu. Sợi tóc màu đen rũ xuống trán, che khuất ánh mắt anh, Kỉ Dĩ Ninh nhìn không thấy đáy mắt anh đến tột cùng là giống trận bão tuyết trong đêm đen như thế nào.
Cô không giãy dụa được, không phản kháng được anh, trơ mắt nhìn anh ôm mình đi lên tầng cao nhất.
Đường Dịch nâng chân đá văng cửa ra sân thượng, gió đêm lạnh lẽo trong nháy mắt ập đến, gào thét mà thổi qua, Kỉ Dĩ Ninh chỉ cảm thấy mặt mình cũng đau đớn vì bị gió tạt vào.
Cô nhìn thấy anh ôm mình đi thẳng đến lan can trên sân thượng, không có chút ý tứ dừng lại, trực giác mãnh liệt nói lên nguy hiểm làm cho Kỉ Dĩ Ninh kêu lên hoảng hốt:“Đường Dịch! Đường Dịch anh muốn làm gì –?!”
Anh không nói lời nào.
Ngay giây sau đó, Đường Dịch đi đến sát lan can trên sân thượng, bỗng nhiên dùng sức ôm lấy cô, hai tay giữ chặt thắt lưng cô, dùng sức một cái, liền nhẹ nhàng đem cả người Kỉ Dĩ Ninh ở bên ngoài lan can trên sân thượng, trên tầng cao nhất–
“Dịch thiếu –!!”
Sau khi thấy rõ Đường Dịch muốn làm cái gì, dưới tầng truyền đến tiếng la hét hoảng sợ rõ ràng của Khiêm Nhân và những người khác.
“Dịch thiếu! Rất nguy hiểm! Mau đưa Kỉ tiểu thư xuống dưới đi –!”
Bọn họ nhìn thấy, cả người Kỉ Dĩ Ninh đều bị Đường Dịch nhẹ nhàng đặt ở bên ngoài lan can, anh không cho cô bất kỳ điểm chống đỡ nào, sinh mệnh cô chỉ gắn với duy nhất bàn tay đang nắm bên eo cô của anh, chỉ cần anh buông lỏng tay, cô sẽ rơi thẳng xuống từ tầng cao nhất này, không chết cũng tàn phế.
Tầng cao nhất.
Đường Dịch lạnh lùng nhìn khuôn mặt trắng bệch thất thố của cô.
“Anh nhớ rõ, em bị chứng sợ độ cao, đúng không?”
Toàn thân Kỉ Dĩ Ninh đều là mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả người cô, anh nói rất đúng, cô bị chứng sợ độ cao, cho nên trước kia khi cô học tập ở Luân Đôn, một khi đã đến trường thì rất ít khi về nước, bởi vì sợ đi máy bay.
Cô nhìn anh, toàn thân cao thấp đều run run kỳ cục. Cô không thể không thừa nhận, đối với Đường Dịch, cô xa xa không phải đối thủ của anh.
Giống như tất cả ôn nhu trong nháy mắt đều bị rút đi, trên mặt Đường Dịch không có nửa điểm thương tiếc, lạnh lùng nhìn mặt cô, làm cô đang ở trạng thái nhẹ bẫng càng thêm sợ hãi vạn lần.
“Biết anh đã phải vượt qua ngày hôm nay như thế nào không?”
“……”
Cô đã bị nỗi sợ hãi cực độ bao phủ, không nói được nửa chữ.
Đường Dịch khẽ cười, tươi cười đạm mạc.
“Chính là giống như em bây giờ, anh chính là giống như vậy đó, bị em treo ở giữa không trung cả ngày, cả người đều nhẹ bẫng, không thể tìm thấy cái gì có thể chống đỡ mình. Thiếu chút nữa thôi, anh cứ như vậy, sẽ bị em làm ngã xuống……”
Anh dùng giọng điệu hờ hững nhất nói lên cảm thụ của mình, nói xong, bỗng nhiên anh nới lỏng các ngón tay.
Thân thể của cô ở trong tay anh nhanh chóng bị hạ xuống một cm, trong nháy mắt Kỉ Dĩ Ninh thốt lên sợ hãi, trong giọng nói của cô không chỉ có sợ hãi mà còn gần như tuyệt vọng.
Đáy mắt của Đường Dịch hiện lên thần sắc hung ác và bạo lực, giật giật môi, anh nói cho cô nỗi ám ảnh của mình.
“Nói, nói em có thể làm theo lời anh!”
Kỉ Dĩ Ninh nhìn anh gần như tuyệt vọng.
Dường như anh đã quyết định, rốt cuộc muốn cô phải tuyệt vọng.
“Kỉ Dĩ Ninh, nếu em không làm được, bây giờ anh sẽ thả em xuống –!”
……
Trong [ Kinh thánh ] có viết, một cô gái đang yêu, trái tim cô ấy sẽ chảy xuôi dòng, chuyển dời ba ngàn dặm, tiếng nói dần dần tắt đi, ánh sáng cũng rời xa, cô lấy tình yêu ngăn cách vạn vật, đem cả năm tháng cũng đều ngăn cách, tại đây cô không có gì dù chỉ là một ngọn cỏ cho cô yêu thương, nếu bị thương tổn, cô sẽ tiều tụy.
Mà Đường Dịch giờ phút này, rốt cục làm cho Kỉ Dĩ Ninh tin tưởng, trong số mệnh của mỗi cô gái, đều có một lần tiều tụy.
Rốt cục cô cũng bật khóc.
Vì anh không hiểu.
“Đường Dịch…… Anh có biết không, có một bộ phim điện ảnh Tây Ban Nha, tên là [ Rời bến ]……”
Cô âm thầm khóc, nghẹn ngào nói cho anh:“…… Trong bộ phim điện ảnh đó, có một tình tiết, nam nhân vật chính đang hút thuốc, nữ nhân vật chính liền đi tới, cầm lấy điếu thuốc trong tay anh ấy hút một hơi. Chỉ cần một động tác này, đã tuyên bố bọn họ thật sự cùng loại, cho nên sau đó, bọn họ yêu nhau, cái gì cũng không thể chia rẽ được họ……”
Đường Dịch giương mắt, màu đen rút đi, trong khoảnh khắc thần sắc trong mắt anh dịu đi rất nhiều.
Anh nghe thấy giọng nói ủy khuất đến cực điểm của cô vang lên –
“…… Sáng sớm hôm nay, em nghe thấy Giản tiểu thư nói với anh, cô ấy muốn anh cho mình một điều cuối cùng, anh nói có thể, cô ấy mượn điếu thuốc trong tay anh, hút một hơi, cô ấy nói như vậy thì anh và cô ấy sẽ huề nhau. Em nhìn thấy, anh không có phản kháng, trong lòng anh cũng thưởng thức cô ấy…… Giây phút đó em chỉ biết, hai người là cùng loại, lúc đó hai người hiểu nhau, có thể giúp đỡ nhau……”
Cô cúi đầu bật khóc nức nở, nước mắt không ngừng chảy xuống.
“Em thì sao? Em không cùng loại với anh, về sau, chúng ta có thể sẽ thế nào đây? Em không dám hỏi anh, không dám hỏi bất cứ người nào, em chỉ có thể một mình suy nghĩ ……”

Trong bóng đêm, âm thanh nghẹn ngào của Kỉ Dĩ Ninh bay đi theo gió, một câu rồi một câu, đứt quãng.
Anh nghe thấy cô nói:“Đường Dịch, em chờ anh cả đêm, mà trên người anh, đã có mùi thuốc lá của hai người……”
Còn chưa nói xong, tiếng nói của cô đã bị cắt đứt, nước mắt rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay anh, lạnh lẽo, trong sáng, từ trên cao nhìn thẳng xuống, giống như nghe được cả tiếng nước mắt rơi xuống đất.
Kỉ Dĩ Ninh không phải như thế.
Dù có niềm vui lớn hay bi thương đến đâu, đều cách Kỉ Dĩ Ninh thực xa xôi. Hai năm nay, Đường Dịch chứng kiến Kỉ Dĩ Ninh đều là không có gợn sóng sợ hãi nào, cho dù nội tâm có đau, đau đớn giống như biển, cô cũng có thể che dấu bình tĩnh kiên định như rừng trúc, giống như toàn thế giới có sụp đổ trước mắt cô, cô cũng có thể cười một cái mà chấp nhận.
Cắn chặt răng và nuốt máu, dường như đã thành bản năng của Kỉ Dĩ Ninh. Kỉ Dĩ Ninh không hay cười to trước mặt Đường Dịch, nhưng Kỉ Dĩ Ninh lại càng không khóc trước mặt Đường Dịch.
Trong nháy mắt Đường Dịch đã mềm lòng.
Giống như rốt cục cũng tỉnh táo, ý thức đạo đức và lương tâm một lần nữa đã trở lại, anh cuống quít ôm cô xuống dưới, thật cẩn thận ôm cô vào lòng.
“Là anh không đúng.” Anh ôm cô, thấp giọng xin lỗi bên tai cô, trong giọng nói có sự mềm mại không thể nói ra được:“Anh không nên bỏ lại em trong đêm sinh nhật đó, anh không nên ở cùng một chỗ với người phụ nữ khác, anh không nên nói dối em, Dĩ Ninh, thực xin lỗi……”
Kỉ Dĩ Ninh nâng tay che miệng lại.
Trong khe hở đều chứa nước mắt, dính đầy tay, cô nói không ra lời.
Cô biết, Đường Dịch không bao giờ cúi đầu trước người khác, cũng không xin lỗi ai. Mà bây giờ, một Đường Dịch như vậy lại đứng trước mặt cô xin lỗi cô, ý muốn thu hút sự tham luyến của cô với mình.
Nép sâu trong ngực anh, Kỉ Dĩ Ninh khóc thất thanh.
“Trước đây em không như thế này.” Dường như cô rất khó khăn mới nói nên lời:“Trước khi gặp được anh em chưa bao giờ như vậy.”
Đường Dịch vỗ lưng cô, dỗ dành cô hỏi:“Em bây giờ, có bộ dáng gì?”
Cô không dám nói, nhắm hai mắt lại. Từ chối một ngày, cô rốt cục mệt mỏi, ngay cả sức lực an ủi mình cũng không có. Lặng im trong chốc lát, cô rốt cục thú nhận với anh.
“Rốt cục em đã học được một ít chuyện không tốt. Ví dụ như, em biết vị tiểu thư đó không phải người xấu, em rõ ràng biết cô ấy là người tốt, nhưng mà, em vẫn không thể dùng tâm tình bình thường để đối đãi với cô ấy được, không có cách nào thuyết phục mình tiếp nhận cô ấy, thậm chí em cũng không có cách nào thích cô ấy được. Nhìn thấy anh và cô ấy ở cùng một chỗ, em không có cách nào làm mình không để ý đến nữa. Loại cảm giác này, rất mệt mỏi, hoài nghi một người, là một chuyện khiến chính bản thân mình đau đớn không chịu nổi…… Hôm nay em luôn nghĩ, từ khi nào thì bắt đầu, Kỉ Dĩ Ninh rốt cục biến thành người như vậy? Nghi kỵ, ghen tị, giận chó đánh mèo, những năm gần đây em tận lực muốn rời xa những điều này, nhưng hôm nay tất cả những điều đó em đều học được.”
Thật sự, cảm tình lúc này là thế nào, cho tới bây giờ cũng không phải cái gì có thể cứu rỗi. Mặc kệ kết cục là thế nào, đều là một loại sát thương, giết một người khác, lại làm chính mình bị thương.
Hai người phụ nữ cùng yêu một người đàn ông, làm sao có thể khăng khít được với nhau đây.
Là phụ nữ, cũng không phải thần tiên.
“Trước đây giáo viên triết học nói cho em biết, có một loại tín ngưỡng, hơn nữa chỉ có một loại tín ngưỡng, nó là điều mà trong tâm ta chờ mong được cứu rỗi. Nó hẳn là có tính phủ định, hơn nữa nó có thể chống lại một khẳng định nào đó, tín ngưỡng này có tính phủ định cho phép chúng ta trở nên hèn mọn, trong mối quan hệ này, ngay cả ánh sáng và bóng tối đều không quan trọng nữa. Giáo viên đó đã nói, tín ngưỡng này là ‘Thượng Đế’, trước kia em cũng cho rằng nó là như vậy, mãi đến hôm nay, em mới phát hiện không nên là Thượng Đế.”
Anh lẳng lặng lắng nghe lời nói của cô:“Vậy hôm nay em phát hiện, nó phải là cái gì?”
Cô ôm chặt anh, tiến sâu vào ngực anh.
“Là ‘Đường Dịch’……”
Thời kỳ tiền sử.
Kỷ Cambri tiêu điều. Kỷ Phấn trắng có rất nhiều phiền phức.
Sau đó không có tình yêu, thương hải tang điền (chỉ sự thay đổi lớn), con người không phải chịu sống chết, không già đi, ngày cũng không tàn.
Đi qua nhiều năm trong cuộc đời như vậy, Kỉ Dĩ Ninh vẫn bị mắc kẹt trong thế kỷ không có tình yêu thương, là Đường Dịch, một tay đem cô rời khỏi danh giới của nơi không có tình yêu đó.
Cho nên bây giờ, có thể cứu rỗi cô từ trong nghi kỵ, ghen tị, giận chó đánh mèo không phải Thượng Đế, mà là Đường Dịch.
“Anh như thần Ares phải che chở thành Troy, không thể để thành phố bị sụp đổ……” (Tiểu Dương: Chú thích ở chương 11 nhé!)
Cô bỗng nhiên nâng tay, mở cúc áo sơmi của anh, sau đó hôn lên, khi hôn nước mắt cô cũng chảy ra, trơn trượt xuống ngực anh, anh thấy được, trong cảm tình này của bọn họ, cô có bao nhiêu bất lực.
“Vì vậy, em cần một tin mật báo giả. Tựa như khi một người cuối cùng vào được thành, giống những người Hy Lạp đó. Em cần người nói cho mình biết, nhược điểm của anh là ở đâu, khi bị địch vây hãm anh ở đâu, miệng vết thương của anh ở nơi nào, yêu ghét của anh ở nơi nào. Chỉ có như vậy, em mới có cơ hội đánh lén anh, chiếm cứ anh, cho anh đình trệ. Mà không phải, làm cho những cô gái khác hiểu biết anh, rõ ràng thói quen của anh, cho anh trở thành người mà người khác có thể hiểu rõ.”
Đường Dịch ngây người ước chừng năm phút đồng hồ.
Năm phút đồng hồ sau, anh mới phản ứng lại những điều cô đã nói với mình, cô muốn anh hiểu được cái gì.
Đường Dịch nhất thời liền nở nụ cười.
“Kỉ Dĩ Ninh, em ngay cả khi làm nũng với đàn ông cũng nhất định phải nói chuyện vòng vo luẩn quẩn như vậy sao?”
Anh cười rộ lên, gần như có khâm phục ở trong đó:“Em có nghĩ tới không, vạn nhất anh nghe không hiểu, em lại cố gắng thẳng thắn thành khẩn như vậy, không phải đều uổng phí sao?”
“Anh hiểu, em biết anh có thể hiểu.” Cô kiễng mũi chân hôn lên môi anh:“Anh không cần lừa em, em biết anh tinh thông hơn mình rất nhiều. Nói chuyện với anh, em chưa bao giờ phải lo lắng đến chuyện anh nghe không hiểu.”
Đường Dịch nâng cằm cô lên, trong mắt lóe ra tia nghiền ngẫm.
“Như vậy, anh hiểu lời em vừa nói là, em muốn độc chiếm anh, không cho phép những người khác tới gần anh, anh có hiểu sai không?……”
Gương mặt cô lập tức nóng lên, đỏ mặt nói hai chữ:“Không có……”
Đường Dịch chậm rãi ôm lấy thắt lưng cô, nhìn thẳng vào cô.
Anh đặt môi mình lên môi cô, không có ý tốt, giọng nói như mất tiếng vang lên:“Anh còn hiểu là, em muốn anh cứu em, đem tất cả những điều cực đoan trong lòng em đều delete, em không chỉ muốn anh dụng tâm nói chuyện với em, mà còn muốn anh dùng thân thể…… Anh hiểu như vậy có sai không?……”
Cả người Kỉ Dĩ Ninh đột nhiên như bị thiêu đốt.
Lắc lắc đầu, vẫn là kia hai chữ: Không có. Anh không hiểu sai.
Cô chỉ biết, trên thế giời này người có thể hiểu cô, chỉ có Đường Dịch.
……
Vì thế, một đêm triền miên.
Thân thể của chúng ta chính là điều thẳng thắn thành khẩn nhất, cứng và mềm, bắt đầu và kết thúc.
Trên giường trong phòng ngủ, bởi vì phải thừa nhận sức nặng của hai người, mà ở giữa lõm xuống thật sâu. Anh rút đi chiếc váy ngủ của cô, đôi môi hôn lên đầu vai nhỏ bé và gầy yếu của cô, cứ như vậy một đường hôn xuống, từng tấc từng tấc da thịt thân cận.
Cô nhìn khuôn mặt phức tạp và tinh tế của anh, hữu tình dào dạt gợn sóng.
Thủ đoạn tra tấn ở trên giường của Đường Dịch luôn luôn rất tốt, đêm nay lại càng sâu, ùn ùn đa dạng, làm cho Kỉ Dĩ Ninh phải nhẫn nhịn khắc chế vạn phần, vất vả vạn phần, thế nên trong nháy mắt cô cảm thấy mình dường như sắp điên mất rồi.
“…… Biết anh sợ hãi mình có thể mất em thế nào không?”
Anh ở sau lưng cô hôn lên xương sống của cô, cả người cô đều bị đặt dưới thân anh, bởi vậy cô không thấy được lúc này Đường Dịch có bao nhiêu ôn nhu.
“Mất đi một người, là rất thống khổ.” Anh nói cho cô: “Anh biết loại cảm giác này, cho nên, anh sẽ không cho em rời bỏ anh.”
Cô dừng lại, vững vàng ổn định hơi thở, không nhịn được hỏi:“Anh đã mất đi ai?”
Anh không trả lời.
Mà chỉ hôn cô, sau đó bỗng nhiên cẩn thận tiến vào người cô.
Lại một lần kết hợp đột nhiên mà đến, làm cho Kỉ Dĩ Ninh không chuẩn bị tâm lý kêu lên một tiếng sợ hãi.
Ngay khi đang ở trong tình dục thừa nhận toàn bộ của anh, cô mơ hồ nghe thấy giọng nói của Đường Dịch vang lên.
“Là mẹ anh……. Bỗng nhiên có một ngày không thấy tăm hơi của mẹ, khi anh tìm được mẹ thì đã quá muộn rồi. Sau đó anh sắp xếp lại di vật của mẹ, tìm được một quả bóng bay, mẹ mua nó để chúc mừng sinh nhật anh, nhưng nó đã bị nổ rồi, mẹ liền tiện tay đặt nó sang một bên. Tất cả di vật đều lây dính hơi thở của mẹ, mỗi ngày anh đều nhìn vào chúng, rốt cục có một ngày anh cảm thấy mình không thể chịu nổi nữa, bởi vì chúng làm anh rất thống khổ, anh đã bỏ đi tất cả di vật của mẹ. Chỉ giữ lại bên mình duy nhất một quả bóng bay đó, bởi vì anh luôn có cảm giác, hơi thở của mẹ còn ở trong đó……”
Kỉ Dĩ Ninh thừa nhận nhịp điệu của anh, anh có ý muốn cô không nghe rõ những gì mình nói, Kỉ Dĩ Ninh không biết vì sao anh không muốn mình nghe rõ, cô chỉ có thể đứt quãng gọi tên anh.
Anh rốt cục dừng lại, ôm lấy toàn bộ thân thể cô, ôn nhu nói chuyện bên tai cô.
“Dĩ Ninh, em có biết không, ngay từ giây phút anh có được em, anh đã cảm thấy tình cảm của chúng ta đang bắt đầu đếm ngược cùng thời gian. Vô luận là anh cố gắng như thế nào thì kỳ hạn của chúng ta chỉ có một đời này. Nếu giữa đường em rời đi, anh có thể đi tìm em, nhưng thân mình này đã có một loại mất đi. Có đôi khi anh mất đi con người em, có đôi khi anh lại mất đi tình cảm của em đối với anh, mà tất cả những điều đó chỉ có một khẳng định duy nhất là, chúng ta đều mất đi thời gian……”
Đường Dịch rất ít khi nói những lời ngọt ngào như vậy, nhưng một khi anh đã nói, thì đó chính là lời thẳng thắn thành khẩn nhất.
Kỉ Dĩ Ninh nghe được cảm thấy vừa kinh hãi vừa động tâm, quay đầu nhìn anh.
“Đường Dịch……”
“Cho nên, em không được làm chuyện như hôm nay nữa, được không?” Anh nhìn cô, mang theo kiên trì cùng không thể nề hà: “Không cần dễ dàng biến mất như vậy, được không?”
Cô gật đầu.
Một Đường Dịch cường thế lại trở nên yếu đuối như vậy, cô không có cách nào cự tuyệt.
Cô thuận theo như vậy rốt cục cũng làm Đường Dịch khẽ cười.
Anh kéo cô vào trong lòng, dán lên môi cô nói với cô một câu.
“Biết không? Trái tim của người đàn ông chỉ có một, anh đã cho em, thì không thể cho người khác.”
……
Đêm khuya, gió đêm lãnh liệt mà anh lại nhiệt liệt như vậy, vì thế Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn rơi vào trong mộng.

Chương 16: Anh em

Hai năm nay, hình thức ở chung hàng năm của Đường Dịch và Kỉ Dĩ Ninh luôn bị vây quanh trong vòng tuần hoàn luân phiên thế này: ‘Giai đoạn tuần trăng mật – Giai đoạn không được tự nhiên – Giai đoạn tuần trăng mật, mà nguyên nhân chính đều được Kỉ Dĩ Ninh ban tặng.

Nói đến tính cách của Kỉ Dĩ Ninh, nếu dùng từ ngữ tích cực một chút để hình dung, thì chính là ‘Ôn hòa’; còn nếu dùng từ ngữ tiêu cực một chút mà nói thì sao, thì chính là ‘Nguội’. Vợ chồng mà, mỗi ngày cùng sống chung với nhau dưới một mái hiên cùng nhau ăn cùng nhau ngủ, làm sao tránh khỏi chuyện động tay động chân chứ, mà sau khi Kỉ Dĩ Ninh và Đường Dịch có ma sát nhỏ, phản ứng của Kỉ Dĩ Ninh chính là: Không có phản ứng……

Ăn cơm đọc sách ngủ, Kỉ Dĩ Ninh làm từng bước một, cho dù rõ ràng là hai người đang giận nhau, cô vẫn có thể cho rằng chuyện gì cũng chưa xảy ra, sáng sớm trước khi Đường Dịch ra khỏi nhà cô có thể bình thản ung dung đeo caravat cho anh, đến buổi tối cô cũng có thể gọi điện thoại cho anh hỏi anh có về ăn cơm hay không, cứ như vậy vài ngày sau, người đầu tiên bại trận nhất định đều là Đường Dịch. Nhìn Kỉ Dĩ Ninh cứ như một người máy nguội lạnh như vậy, trong lòng Đường Dịch lại bùng lên một ngọn lửa vô danh, cuối cùng đám lửa đó cũng bùng lên ý tưởng hứng thú trong đầu là: ‘Phải ăn cô!’.

Sau khi ăn cô, tất cả hờn dỗi đều tiêu tán thành vô hình ở trên giường. Đàn ông mà, dục hỏa thuận rồi nên cái gì cũng thuận.

Cứ như vậy, giai đoạn không được tự nhiên chấm dứt, hai người lại tiến vào giai đoạn tuần trăng mật.

Cho nên lúc này đây, sau khi Đường Dịch bắt nạt Kỉ Dĩ Ninh, Kỉ Dĩ Ninh cũng không còn như người máy nữa, mà là thật sự bị anh làm khóc rồi, điều này quả thực là một bước nhảy vọt! Đường Dịch ngoài miệng thì nói ‘Dĩ Ninh, thực xin lỗi’, nhưng kỳ thật trong lòng lại đang rất kích động ~~ thực rõ ràng, chuyện lần này, chính là một chuyện quan trọng! Một loại tán thành! Là một bước ngoặt trong quan hệ vợ chồng của bọn họ!

Vì thế, trong trạng thái tâm lý ngập tràn những điều tích cực hướng về phía trước, Đường Dịch cũng tùy theo mà đến ‘Giai đoạn tuần trăng mật’ này, càng phát ra nùng tình mật ý (tình ý mặn nồng) cùng với Kỉ Dĩ Ninh.

Dưới bối cảnh của loại nùng tình mật ý đó, Đường Dịch thậm chí còn có lương tâm nhớ tới Tô Tiểu Miêu. Nghĩ đến ngày đó anh làm Tiểu Miêu bị thương, Dịch thiếu gia của chúng ta lại hiếm khi mới quật khởi lòng anh hùng thương hương tiếc ngọc.

Vì thế, gọi điện thoại, giải thích, mời ăn cơm bồi tội.

– Cuộc điện thoại này đương nhiên không phải gọi cho Tô Tiểu Miêu .

Đường Dịch là một người khôn khéo cỡ nào chứ, đối với tâm lý của mọi người đều nắm rõ như lòng bàn tay, biết rõ dựa vào tập tính hoang dã như Tô Tiểu Miêu thì quả quyết sẽ không đem chuyện này để trong lòng, cho nên, đối tượng anh gọi đến không phải Tiểu Miêu, mà là Đường Kính.

Trên thế giới này, người có thể đem chuyện ‘Đường Dịch bóp tay Tô Tiểu Miêu’ thành chuyện nghiêm trọng như ‘Hoa Kỳ đánh Iraq’ , Đường Kính, tất nhiên cũng chỉ có Đường Kính mà thôi.

Vì thế, một ngày nào đó, Đường Dịch đang ở trong văn phòng công ty quyết định thật nhanh gọi hai cuộc điện thoại cho Đường Kính, lời trao đổi trong cuộc gọi đó chính là mời anh đi uống rượu, quả nhiên, trong điện thoại, Đường Kính công thức hóa vải ra hai chữ: Không rảnh. Sau đó liền cúp điện thoại.

Đường Dịch ý tứ thâm sâu nhìn cái điện thoại bị cắt đứt trong tay.

Thực rõ ràng, vị nhị thiếu gia của Đường gia kia đang phát giận với anh.

Khiêm Nhân ở một bên yếu ớt lên tiếng:“Kính thiếu có thể đang tức giận, có muốn tôi qua đó một chuyến không?”

“Không cần.”

Đường Dịch coi như không có việc gì nở nụ cười, buông điện thoại, chậm rãi mở miệng nói:“Người như Đường Kính này là phải dỗ dành……”

Anh rất hiểu, đối với Đường Kính, chỉ có thể ra tay mềm nhẹ, không thể cứng rắn được.

……

Khiêm Nhân của chúng ta nói rất đúng, Đường Kính quả thật đang tức giận bừng bừng với Đường Dịch.

Chuyện này lại nói tiếp, kỳ thật Đường Dịch cũng có chút oan.

Ngày đó đúng là Đường Dịch bóp tay Tô Tiểu Miêu, cũng xác thực làm cô ấy bị thương một chút, tuy nhiên, Tô tiểu thư của chúng ta là một người kiên cường như thế nào chứ, cổ tay bị thương chẳng phải là chuyện to lớn gì, hàng năm cô bị thương lớn thương nhỏ cũng nhiều lắm rồi, không sao, vẫn còn có thể chạy có thể nhảy được.

Cho nên, Tô tiểu thư của chúng ta không thèm đem cái chuyện nhỏ nhặt này để trong lòng, cô cứ gào thét khẩu hiệu nên vì sự nghiệp tin tức mới của Trung Quốc mà cống hiến, thế nên một lần nữa cô ấy lại lao đầu vào trận địa tin tức này. (Tiểu Dương: Tiểu Miêu là phóng viên mà!) Cứ như vậy, sau một trận đấu tranh anh dũng, sau một vòng lăn đánh mới, vốn chỉ là một vết thương cũ nhỏ bé trên tay Tô Tiểu Miêu đó giờ đây lại bị thêm một vết thương mới nữa, rốt cục nó cũng bị sưng lên thành cái bánh bao nhân thịt heo.

Đường Kính vào một ngày nào đó nhìn thấy cổ tay phải của cô sưng to như vậy, quả thực cũng có hướng máy móc làm xu thế, Đường Kính hoảng hốt vội vàng ôm lấy cô đi đến bệnh viện.

Không nghĩ tới bệnh viện cũng không phải là một nơi thanh tịnh gì, bên trong đó còn có kẻ xấu, khi Thiệu Kì Hiên vừa thấy bộ dáng nóng như lửa đốt của Đường Kính, thì bác sĩ Thiệu này chỉ e thiên hạ không loạn, càng thêm ra sức rao hàng.

Trong toàn bộ quá trình kiểm tra, bác sĩ Thiệu luôn dùng biểu tình ngôn ngữ chân tay kịch liệt đau đớn để đàn áp, thường thường thâm trầm nói với Đường Kính một câu ‘Vết thương này của cô ấy rất khó lành đó~~~’, hơn nữa khi Tô Tiểu Miêu không chịu tiêm lại cứ tru lên thảm thiết như tiếng giết heo quả thực là đen kịt cả bầu trời, tất cả những điều này cộng lại, thực sự khiến cho tâm can tì phế thận [1] của Đường Kính tất cả đều đảo ngược lại một lần.
Trong lòng Đường Kính thật là luyến tiếc a a a ~~~ dưới cơn giận dữ đó, anh liền đem tất cả tội danh đều đổi lên đầu Đường Dịch.

– Ồ, anh có thể không luyến tiếc mà xuống tay với Tiểu Miêu, anh không thương tiếc Tiểu Miêu của tôi nhưng mà tôi lại coi cô ấy là bảo bối đó!

Đường Kính nổi giận đùng đùng, quyết tâm không thèm để ý đến Đường Dịch nữa.

Ai ngờ Đường Dịch này lại rất có kiên nhẫn, sau khi bị Đường Kính cự tuyệt hai lần lại vẫn có thể kiên trì mỗi ngày gọi một cuộc điện thoại đến, chỉ nói rằng muốn cùng anh đi ra ngoài uống rượu, trong lòng Đường Kính buồn bực nửa ngày, Đường Dịch à, chỉ bằng cá tính âm u từng trận gió thổi của anh thì sẽ có tích cực nhiệt tình hướng về phía trước như vậy sao?

Đường Dịch giống như nổi lên hưng trí, kiên trì không ngừng gọi điện thoại, vào một ngày nào đó, Đường Kính rốt cục cũng nói với anh ‘Lần sau đi, em mời’, Đường Dịch lập tức nói ‘Tốt, vậy ngày mai nhé!’.

Sau khi Đường Kính cúp điện thoại rốt cục không thể nhịn được nữa, ở trong lòng nghiến răng nửa ngày: Người đàn ông này chẳng lẽ là người nước ngoài sao? Không biết người Trung Quốc chúng tôi khi cự tuyệt người khác thì thích tùy tiện khách khí một chút ư?

Đường Kính hiển nhiên không đem chuyện này để trong lòng.

Thế nên ngày hôm sau anh đã phạm phải một sai lầm mà đời này anh chưa bao giờ phạm phải.

Buổi chiều ngày hôm sau, Tiểu Miêu bay tới công ty Đường Kính.

– đương nhiên không phải vì thể hiện tình yêu mà đến thăm Đường Kính.

Người thích ở bên ngoài náo nhiệt như Tiểu Miêu lại có thể ngoan ngoãn đến công ty tìm Đường Kính, vậy khẳng định chỉ có một nguyên nhân: Cuối tháng, phiếu phiếu (chi phiếu đó ^^)của cô bị hết cả rồi, tiêu hết, so, cô không có tiền …… (so là từ gốc nhá! )

Vô luận là làm một chuyện gì Tiểu Miêu đều coi trọng ba chữ: Lực và mĩ (sức mạnh và vẻ đẹp). Cho dù là rất muốn phiếu phiếu, Tiểu Miêu cũng có trình độ riêng, còn nếu dùng loại vẻ mặt cầu xin rên rỉ một câu ‘Lão công ~~ nuôi dưỡng em đi ~~’ thì tuyệt đối không phải phương thức hợp với thẩm mỹ của Tô Tiểu Miêu.

Các bước mà Tiểu Miêu của chúng ta thực hiện là như thế này: Bước đầu tiên, đi vào văn phòng; bước thứ hai, cùng Đường Kính tâm sự, nói chuyện gì không quan trọng, mấu chốt là phải đem lực chú ý của Đường Kính chuyển dời lên người cô là được; bước thứ ba, bắt lấy Đường Kính!

Sự thật chứng minh, trong nguyên tắc của Đường Kính hiển nhiên có một lỗ hổng là Tô Tiểu Miêu, ban đầu Đường Kính còn có thể dùng nguyên tắc kiên trì mà vùi đầu vào công việc, mười phút sau Đường Kính liền tâm viên ý mã [2]……

Bàn tay đột nhiên kéo lấy Tiểu Miêu, nhanh chóng đẩy ngã cô lên bàn làm việc, ngón tay của Đường Kính chậm rãi dao động trên người cô, một đường xuống phía dưới.

“Hôm nay lại chủ động như vậy, phải không?”

Tiểu Miêu cũng không phản bác, cô muốn anh phải mê mẩn. Vì phiếu phiếu, hy sinh một chút thịt thịt cũng đáng thôi.=____=

Đường Kính cúi người hôn cô, ngón tay dao động đến bên hông cô, muốn tháo nút thắt cởi bỏ quần dài của cô, đột nhiên chạm vào cái gì đó trong túi cô, Đường Kính ngừng lại động tác, lấy nó ra mới thấy rõ, là một cái ví lép xẹp.

Đường Kính không nghĩ nhiều, khẽ cười, hỏi:“Tiền đủ dùng không?” Cuối tháng rồi, người này thì cả ngày gây rắc rối nên mới có thể tiêu tiền thật nhanh?

Tiểu Miêu mở to hai mắt đen lúng liếng nháy mắt mấy cái với anh:“Không đủ thì anh cấp nha ~~~?”

“……”

Con mẹ nó! Rất đáng yêu!

Con mẹ nó! Rất đáng yêu! (Tiểu Dương: khụ khụ khụ….. nghĩa gốc đó ===. Cũng có thể để là : “Chết tiệt! Rất đáng yêu!” Nhưng để thế kia sẽ thấy rõ anh Kính này bị mê muội thế nào! *hắc hắc*)

Lý trí của Đường Kính nhất thời biến mất, nhanh tay kéo quần dài của cô xuống, vén cao cái áo len của cô lên, sau đó cả người liền đè ép lên.

“Anh cấp……” Bàn tay tham tiến vào trong đồ lót của cô, giọng nói của Đường Kính thực mê hoặc lòng người:“Em muốn bao nhiêu, anh đều cấp……”

Giữa lúc trong văn phòng Đường Kính đang lửa nóng bừng bừng đó, thì điện thoại nội bộ bỗng nhiên vang lên, Đường Kính hoàn toàn phản ứng theo bản năng nhận điện thoại, nói một câu:“A lô ~~~?”

“……”

Trợ lý chỉ nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia của Đường Kính mang theo tình sắc mười phần, không khí ám muội, trăm chuyển ngàn hồi…… Trợ lý bị dọa đến ‘Đoàng’ một tiếng liền rớt điện thoại.

Lúc này Đường Kính mới tỉnh táo, vội vàng hoàn hồn:“Ai vậy? Tôi là Đường Kính!”

“Đường, Đường tiên sinh…… Có người, có người tìm anh……”

“Tôi bề bộn nhiều việc, không rảnh.”

Đường Kính bất chấp tất cả, phủi tay liền treo điện thoại. Nói đùa à, bây giờ anh đang bận rộn thế này, nếu mà có người đến thật thì chẳng phải là nghẹn chết anh hay sao.

Hơi thở của Tiểu Miêu cũng đã rối loạn, Đường Kính đặt cả người cô nằm lên bàn, vùi đầu trước ngực cô rồi cắn xuống. Đến giờ thì Đường Kính đã biết giá trị sử dụng thật sự của cái bàn làm việc này, ừm, đủ lớn, đủ thoải mái, thân mình của Tiểu Miêu cũng nhỏ nhắn, ôm cô trên bàn thế này, cũng không làm loạn đống tài liệu trên đó.

Lôi kéo tay cô cởi bỏ khóa kéo quần dài của mình, Đường Kính cắn môi cô, thấp giọng mời:“…… Làm đi, được không?”

Đáy mắt của Tiểu Miêu bị anh biến thành một lớp sương mù, cố mở miệng nói quanh co một tiếng.

Đường Kính nở nụ cười,“Anh coi như em đồng ý nhé……”

Lời còn chưa dứt, ngón tay của Đường Kính đã giơ ra, kéo quần lót của cô xuống.

Cùng lúc đó, một tràng tiếng đập cửa vang lên.
“……”

Đường Kính và Tô Tiểu Miêu đồng thời hoàn hồn.

Đường Kính thật sự có cả ý muốn giết người!

Nhưng mặc cho Đường Kính có nghĩ muốn giết người như thế nào, thì cũng không thể để lão bà của mình khỏa thân trước mặt người khác được? Vì thế Đường Kính cuống quít luống cuống tay chân đem quần áo trùm lên người Tô Tiểu Miêu, Tiểu Miêu gấp gáp lo lắng kêu lên‘Quần của em! Còn quần lót của em nữa!~~’ đáng thương cô còn chưa mặc đồ lót mà……

Đường Kính vội vàng nhặt đồ lót của cô lên, vừa định mặc giúp cô, chỉ nghe ‘Phanh’ một tiếng, cửa lớn của văn phòng bị một người đá văng ra.

Đường Kính quyết định thật nhanh ôm lấy Tiểu Miêu nhét xuống dưới bàn làm việc!

Cương trực đứng thẳng người dậy, vừa ngẩng đầu, gương mặt chờ mong của Đường Dịch liền rơi vào mắt.

“……”

Trong lòng Đường Kính đang dùng dao chém vạn lần lên cái người mới đến này. Ngẫm lại cũng đúng, người có khả năng đá tung cửa văn phòng của anh, trừ bỏ Đường Dịch ra thì thật sự không ai dám làm.

“Ai nha sao anh lại đến đây thế ~~~?”

Vừa mới mở miệng, Đường Kính đã nghĩ muốn tát cho mình một cái. Mới vừa diễn như vậy xong, một thân tình dục còn chưa rút đi, đó là giọng nói của mình sao, Đường Kính nghe vào cũng cảm thấy thực mất hồn……

Đường Dịch thật không giống như tưởng tượng lại có phúc không vạch trần anh, cười cười, bộ dáng ôn hòa nói:“Không phải là đi ra ngoài uống rượu sao?”

“À……”

Đường Kính bật ra một tiếng, cúi thấp đầu, liếc mắt nhìn đến Tiểu Miêu đang chui dưới gầm bàn vất vả mặc đồ lót, Đường Kính có tật giật mình khụ một tiếng:“…… Chuyện đó à, hôm nay em có tài liệu phải xem, đổi ngày khác được không?”

“Không cần.” Đường Dịch bình tĩnh nhàn nhã ngồi xuống ghế sô pha, hướng về phía anh nâng nâng cằm:“Vậy thì bây giờ em xem luôn đi.”

“……”

Đường Dịch thực tri kỷ cười với anh:“Em cứ bận rộn việc của em.”

“Vậy anh làm gì chứ?”

“Anh nhìn em bận rộn.”

“……”

Đường Kính thấy mình thật là đang phí hơi thừa lời, lại đi đụng phải một người không có nói đạo lý gì như Đường Dịch, Đường Kính thực sự không có biện pháp nào nữa.

Vì tranh thủ thời gian cho Tô Tiểu Miêu mặc quần áo, Đường Kính đành phải ngồi xuống, giấu cô ở dưới cái bàn của mình, Đường Kính bắt đầu làm bộ nghiêm trang xem tài liệu.

Năm phút đồng hồ sau, lại nghe thấy giọng nói của Đường Dịch chậm rãi vang lên:“…… Đường Kính, em đang giận anh đúng không?”

– Tôi mà làm lão bà của anh bị thương thì anh có tức giận không hả?

Gió lạnh đang gào thét từng trận trong lòng Đường Kính: Anh dám khẳng định, nếu anh làm Kỉ Dĩ Ninh bị thương, Đường Dịch không đánh anh là không thể.

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng rốt cuộc huynh trưởng như cha, Đường Kính đành nhẫn mà cười cười:“Ha ha, sao có thể chứ, giữa anh và em làm sao có chuyện đó được.”

“Ồ, như vậy……” Đường Dịch gật gật đầu, bất ngờ lại hỏi ra một câu:“…… Nói như vậy thì chúng ta vẫn là anh em tốt?”

– aizz, mẹ nó, muốn làm anh em tốt với tôi sao? Biến đi ~~!

Thật sự rất muốn nói như vậy á ~~~

Tuy nhiên Đường Kính anh là người như thế nào chứ, chỉ là nghĩ như vậy thôi, có tức giận đến đâu thì cũng chỉ là nhất thời, những lời nói bực bội này cũng chỉ để trong lòng mà ngẫm lại thôi, tuyệt không thể thật sự nói ra miệng được.

Vì thế, nhờ thừa hưởng tính cách của mẹ, Đường Kính lại gặt hái được một nụ cười tươi sáng động lòng người:“Đương nhiên, chúng ta là anh em mà ~~~” Giọng nói thật sự vô cùng chân thành……

Đường Dịch vừa lòng.

Đường Kính liền buồn bực ……

Thời gian cứ trôi qua từng giây một.

Tiểu Miêu phải chui xuống dưới bàn, vì cái nơi chật hẹp thế này nên Tiểu Miêu chỉ có thể mặc được quần lót chứ không thể mặc được quần dài, rung rung hai cái đùi trơn nhẵn, Tiểu Miêu ôm đùi Đường Kính vụng trộm kêu khổ: Khi nào thì em mới có thể ra ngoài hử……

Đường Kính hoạt động đầu óc, anh rất muốn đuổi cái tên đang ngồi trên ghế sô pha kia đi.

Bỗng nhiên lại nghe thấy Đường Dịch chậm rì rì nói:“Anh đang nghĩ đến Tiểu Miêu đã ở nơi này với em……”

!!!

“Ha ha ha!” Ngay cả Đường Kính cũng cảm thấy mình cười thật giả tạo, nhưng vẫn cố kiên trì tiếp tục cười:“Làm sao có thể chứ!”

Đường Dịch cười cười, không nói chuyện.

Nói cái gì vậy, Đường Kính không thể để anh biết nguyên nhân mình không ra ngoài uống rượu được, lại càng không muốn cho Đường Dịch phát hiện mình và Tiểu Miêu đang gian tình, giống như chỉ cần bị Đường Dịch biết, Đường Kính liền cảm thấy không có mặt mũi nào nhìn anh nữa.

Đường Dịch nhàn nhã thở dài:“Không ở đây à? Vậy thì đáng tiếc quá……”

“Sao?”

Đường Dịch chậm rãi lấy một cái túi giấy từ phía sau ra:“Chẳng là anh muốn đưa cho Tiểu Miêu, số lượng lớn ……”

What?!

Đường Kính nhất thời cảm thấy đùi mình bị người ta bấu một cái thật mạnh, chịu đựng đau đớn cúi đầu, chỉ thấy Tiểu Miêu đang ngồi xổm dưới chân mình, phi thường chân chó chờ mong anh: Đường Kính! Trong tay Đường Dịch là what?what?!~~~

Đường Kính bất đắc dĩ, chỉ có thể hỏi giúp cô.

“Số lượng lớn cái gì?”

“Bánh bao……”

“……”

Đường Dịch cười cười:“Có một không hai đó, một cái bánh bao trị giá năm trăm vạn.”

Con mẹ nó! Anh có thể bậy bạ hơn một chút được không?!

Đường Kính đang muốn mắng thì lại cảm thấy đùi mình bùng lên từng trận đau đớn kịch liệt, cúi đầu nhìn, chỉ thấy hai tay của Tiểu Miêu đang gắt gao bấu chặt vào đùi mình, nước mắt nóng bỏng chảy ròng ròng nhìn anh đầy chờ mong: Đường Kính, em muốn ăn! Em muốn ăn a a a a!~~~

Tô Tiểu Miêu cô mỗi ngày chỉ bỏ được năm xu mua bánh bao để cắn trên đường về nhà, nay lại có một cái bánh bao năm trăm vạn thế này! Thật là hấp dẫn đến mức nào chứ?!

Trong lòng Đường Kính thực điên mất thôi: Ngu ngốc! Bình thường thì khôn khéo phải chết! Cứ nhắc đến ăn là chỉ số thông mình biến đâu hết rồi hả! Cũng không ngẫm lại xem trên thế giới này có cái bánh bao nào năm trăm vạn không! Cũng không phải làm bằng vàng đấy chứ!

Tiểu Miêu làm sao có thể nghe vào được, hiệu ứng thần tượng của Đường Dịch quá cường đại rồi, hình tượng bánh bao mà liên quan đến Đường Dịch cũng lập tức vĩ đại vô cùng, Tiểu Miêu ở dưới bàn vẫn sống chết bấu đùi Đường Kính.

Đường Dịch đột nhiên hỏi:“Đường Kính, dưới bàn của em có tiếng gì thế nhỉ?”

“……”

Tiểu Miêu lập tức bất động.

Đường Dịch tuyệt không buông tha:“Sao? Tiếng động gì thế?”

“Hamster……” [3]

“…… À?”

Đường Kính thực bực bội, nhưng vẫn vội vàng nói:“Ha ha ha! Là Hamster! Tiểu Miêu nuôi nó ở văn phòng em! Nó có vẻ sợ người lạ, cho nên em không cho nó đi ra……”

“Ồ, vậy à……”

Đường Dịch gật đầu một cái coi như đã hiểu, nhưng đột nhiên lại bật ra một câu:“Nghe nói Hamster ngửi thấy mùi người lạ thì sẽ kêu to mà, sao anh lại không nghe thấy tiếng kêu của nó nhỉ?”

Đường Kính quyết định thật nhanh đá một cái vào Tiểu Miêu đang ngồi dưới bàn, ý bảo cô phải giúp anh che giấu. Anh nhớ rõ bản lĩnh giả tiếng động vật của Tiểu Miêu cũng không tệ mà, vào ngày hai người gặp nhau, cô cũng đã dùng chiêu này để cứu anh đó.

Vì thế Đường Kính tin tưởng mười phần, lại đá Tiểu Miêu vài phát nữa, ý bảo cô phải nhanh chóng giả làm Hamster kêu lên vài tiếng.

Trong lòng Tiểu Miêu đang buồn bực aaa……

Quần áo của cô còn không chỉnh đó, Đường Kính lại không chỉ không cho cô ra ngoài, mà còn không cho cô ăn bánh bao nữa, bây giờ còn muốn cô học tiếng con chuột kêu lên sao, thậm chí anh còn đá cô vài phát nữa chứ, Tiểu Miêu thực là buồn bực, cố gắng ngậm miệng không kêu.

Đường Kính xấu xa lại đá cô vài phát nữa.

“Uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông uông!!!!!”

Dưới cái bàn, một trận tiếng kêu của chó dữ hùng hồn vang lên……

Dường như cả thế giới đột nhiên im lặng……

Đường Dịch thở dài bật ra một câu:“Hamster Đường Kính nuôi, quả nhiên không giống người thường nhỉ……”

Ngay cả ha ha cười một tiếng Đường Kính cũng lười, buồn bực nhìn Đường Dịch.

“Cười đi cười đi, cười đủ rồi thì mau đi ra ngoài.”

Đường Dịch rốt cục cũng ngừng trêu đùa anh, đứng dậy bước đến đó, đặt một cái túi to lên bàn anh, sau đó ánh mắt thẳng một đường xuống phía dưới, ý tứ thâm sâu nhìn một bộ phận có ý nghĩa quan trọng trên thân thể Đường Kính, giọng nói nhàn nhã của Đường Dịch vang lên:“Đường Kính, lần sau muốn nói dối thì nhớ rõ phải kéo cho tốt cái khóa quần dài lên đó……”

“……”

Trời đất! Vừa rồi thật sự đã quên khóa quần mình bị Tiểu Miêu kéo xuống! Đường Kính nhất thời mất hết ý tưởng ……

Đường Dịch cười cười rồi đi ra ngoài.

Đường Kính ôm Tiểu Miêu ra, giúp cô mặc quần áo vào, lại nhớ tới cái gì đó vừa rồi Đường Dịch để lại, Đường Kính cầm nó lên nhìn, ách, bên trong quả nhiên có bánh bao.

Tiểu Miêu thích thú đến mức chảy nước miếng, nhanh tay đoạt lấy cái bánh rồi cắn một miếng.

Mới cắn được một miếng, Tiểu Miêu liền bất động, nguyên nhân chính là, cô cắn phải một thứ.

Là một tờ giấy giấu trong bánh bao.

Đường Kính vội vàng giành lấy tờ giấy, nhìn kỹ, mới phát hiện đó dĩ nhiên là một tờ chi phiếu, giá trị vừa đúng năm trăm vạn.

Ở một chỗ trống, có chữ viết tay đẹp đẽ độc đáo của Đường Dịch: Tiền thuốc men của Tiểu Miêu, lời xin lỗi của anh.

Ôi chao, Đường Dịch thật là hào phóng thật là cao thượng, ngay cả lời xin lỗi mà cũng lãng mạn như vậy, số tiền lại lớn nữa chứ……

Đường Kính gõ xuống đầu cô:“Mau mặc quần áo.”

“Ồ ồ”.>< Tiểu Miêu nhanh chóng mặc quần áo.

Đường Kính vội vàng chạy ra ngoài hành lang, nhìn thấy Đường Dịch đứng dưới lầu đang chuẩn bị lái xe rời đi, Đường Kính vội vàng gọi điện thoại cho anh.

“Cái đó, tiền đó em không thể nhận.” Có lời giải thích của anh, cũng là đủ rồi.

Đường Dịch cười: “Không phải anh đưa cho em, là anh đưa cho Tiểu Miêu, em không có quyền lợi hỏi đến.”

Đường Kính không nói gì. Anh biết, Đường Dịch mà quyết định chuyện gì thì không ai có thể phản kháng được.

Đường Kính cúi đầu. Rốt cuộc là trước đó mình tức giận cái gì chứ? Tức giận vì Đường Dịch làm Tiểu Miêu bị thương sao, hay là tức giận vì Đường Dịch không săn sóc không ôn nhu?

Đúng rồi, có lẽ, cả hai đều có.

Luôn nghĩ đến, Đường Dịch là thần, anh ấy là người thân duy nhất trên đời này của mình, cho tới nay, Đường Dịch luôn dùng phương thức độc đáo để bảo vệ một người anh em cùng cha khác mẹ là mình, lâu ngày Đường Kính cũng có một loại ảo giác thế này: Nếu Đường Dịch không thể đối đãi ôn nhu với người Đường Kính yêu thương, như vậy giữa mình Đường Dịch, dù có hai mươi năm quan hệ ràng buộc không thể nói nên lời, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đây mới là điều Đường Kính thật sự tức giận, nguyên nhân chân chính khiến anh khổ sở. Cảm tình, vô luận là loại gì, muốn trong một đêm cắt bỏ nó, thì đúng là một chuyện khiến người ta thương tâm.

Tuy nhiên, may mắn, may mắn Đường Dịch cho tới bây giờ cũng chưa từng làm anh thất vọng, anh nên biết, Đường Dịch là tín ngưỡng, sẽ không làm người khác phải thất vọng.

Vì thế, Đường Kính cũng khẽ mỉm cười, sau cơn mưa trời lại nắng, anh sửa miệng hỏi –

“Hôm nay còn muốn ra ngoài uống rượu không? Em mời……”

Câu nói cửa miệng, ngày sau muốn làm huynh đệ, thì đừng sinh ra trong nhà đế vương.

Đường Kính nghĩ, gặp được Đường Dịch, đó chính là điều rất may mắn của anh, trở thành một ngoại lệ trong câu nói này.

[1] Tâm can tì phế thận là ngũ tạng: năm bộ phận quan trọng trong vùng ngực và bụng của con người. Tâm là tim, can là gan, tì là lá lách, phế là phổi, thận là hai quả thận.

[2] Tâm viên ý mã là cái tâm như con khỉ, cái ý như con ngựa.

Tâm viên là cái Tâm như con khỉ, ý nói cái Tâm lúc nào cũng nhảy nhót như con khỉ, hết tưởng việc nầy lại tưởng việc khác, không lúc nào lặng yên. Do đó, người tu cần phải định cái Tâm, kềm giữ không cho dao động, tư tưởng không không.

Ý mã là cái ý nghĩ như con ngựa, lúc nào cũng muốn chạy đi, chạy theo ngoại cảnh, không chịu đứng yên.

[3] Hamster được phát hiện vào năm 1829 tại một thành phố gần Xiberi, thuộc loại gặm nhấm, tuổi thọ trung bình là 02 năm. Hamster có nhiều loại…..

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ