XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Em đừng mong chúng ta là người dưng

Chương 11


Trước khi ra khỏi cửa, Lục Nhiễm dừng lại, nói: “Làm ơn đừng làm em thất vọng”.


Lục Nhiễm chưa dùng ngày phép nào nên nghỉ luôn mấy ngày, đằng nào thì công việc của cô cũng đã hoàn thành.

Cuộc hẹn với Minh Viên vào cuối tuần cũng bị lui sang tuần sau vì tuần này anh ấy có việc đột xuất, cô đã đợi bao nhiêu lâu như vậy, đợi thêm một vài ngày cũng chẳng sao.

Thế rồi, cũng đến đêm Giáng sinh.

Đêm Giáng sinh những năm trước Lục Nhiễm thường đón Giáng sinh một mình hoặc làm thêm giờ cùng Hàn Mặc Ngôn, năm nay mẹ đã dặn cô tối hôm đó phải ở nhà, thậm chí còn bảo cô mời Hàn Mặc Ngôn, mặc vẫn không biết gì về việc của Trang Tĩnh, cô cũng không nói gì, chỉ cười nói Hàn Mặc Ngôn hôm đó bận tiếp khách, mà cũng đúng như vậy, Lục Nhiễm nắm rõ lịch của Hàn Mặc Ngôn, chính xác là tối hai mươi tư anh có một cuộc hẹn.

Tối hôm trước Giáng sinh, mẹ rủ Lục Nhiễm ra ngoài mua đồ, so với cô, mẹ cô có một niềm đam mê không thể lý giải với mua sắm.

Gần như là nhìn thấy cái gì vào mắt đều không thể không dừng chân, vừa đi được một lúc mẹ đã mua một đống đồ đẹp đẽ mà không biết sẽ dùng vào việc gì. Lục Nhiễm đút hai tay vào túi áo khoác, mỉm cười thông cảm với chú tài xế đang xách túi lớn túi bé đi theo mẹ.

Lối rẽ tiếp theo, thoáng thấy hai bóng dáng rất quen vụt qua, Lục Nhiễm ngạc nhiên trợn tròn mắt, tưởng mình nhìn nhầm.

Nhắn mẹ một tiếng, Lục Nhiễm đuổi theo, nghi ngờ gọi: “Anh ơi…”.

Nhưng bóng dáng trước mặt đã mất hút trong đám đông, bên tai cô còn văng vẳng tiếng cười thoải mái của một cô gái.

Tiếng cười đó… có vẻ là của Đỗ Hàn…

Sao họ lại dính vào nhau như vậy?

Nghi ngờ này kéo dài đến tận bữa cơm gia đình đêm Giáng sinh, lần đầu tiên Lục Tề dẫn theo bạn gái về nhà.

Cô gái đó có mái tóc ngắn màu tím đậm, đi bốt cao cổ, quần da, áo da, chính là Đỗ Hàn, người vẫn luôn đối đầu với Lục Tề. Vẫn vẻ tươi vui hoạt bát như lần đầu tiên gặp mặt, thậm chí nhìn thấy Lục Nhiễm còn chạy tới định ôm cô một cái, mặc dù kết quả là bị Lục Tề mặt sắt đen sì ngăn lại.

Bố thì chẳng có ý kiến gì với cô gái có vẻ là con dâu tương lai này, còn mẹ thì đặc biệt thích Đỗ Hàn, hai người phụ nữ nói chuyện rôm rả về vấn đề vận động nữ quyền, cực kỳ tâm đầu ý hợp, có vẻ như rất tiếc vì đã gặp nhau quá muộn.

Nhân lúc ra rửa tay, Lục Nhiễm không nhịn được phải kéo Lục Tề qua một bên hỏi: “Anh và Đỗ Hàn là thế nào thế?”.

Một Lục Tề vốn luôn tỏ ra cứng cỏi lại ôm đầu đau khổ, nhả ra năm chữ: “Một lời khó nói hết”. Rồi bổ sung tiếp: “Nghiệt duyên”.

Bảy chữ đó càng khiến Lục Nhiễm tò mò hơn.

Hóa ra cái lần Lục Nhiễm đưa số điện thoại của Lục Tề cho Đỗ Hàn, hai người nói chuyện rất tâm đầu ý hợp mà không hề biết đối phương là ai, đến lúc hẹn gặp nhau, còn chưa kịp xung đột thì Lục Tề gặp phải cô Trương vẫn quấn quýt anh từ lần gặp trước, đem ra so sánh, Lục Tề cảm thấy Đỗ Hàn vẫn an toàn hơn một chút và thế là chỉ cần đưa mắt ra hiệu cho nhau, Đỗ Hàn đã đóng giả thành công bạn gái Lục Tề dọa cho cô Trương kia chạy tóe khói. Trở thành đồng minh chiến lược, việc hợp tác của họ cũng tiến hành khá thuận lợi, chuyển từ đối đầu sang hợp tác hòa bình.

Sau đó thì ông chủ Đỗ Thừa vì nghe thấy tiếng tăm con gái mình mà nổi con thịnh nộ, ra lệnh cho Đỗ Hàn ngay lập tức phải tìm được một người bạn trai, trong lúc khó khăn, Đỗ Hàn lại nhớ đến Lục Tề, nghĩ lại trước kia đối phương đã cứu mình một lần nên anh do dự một lát đã đồng ý ngay, ai ngờ một lần, hai lần rồi thành quen, sau đó thì không biết lơ mơ thế nào mà kết thành đôi như bây giờ…

Lục Tề nói thì có vẻ bất đắc dĩ, nhưng vẻ mặt tươi tỉnh thì không hề miễn cưỡng.

Lục Nhiễm đập vào vai anh: “Anh, thế là em yên tâm rồi”.

Lục Tề trừng mắt: “Nói linh tinh cái gì thế hả?”.

Bữa cơm Giáng sinh đơn giản mà ấm cúng.

Ăn xong bố phải đi có việc, mẹ thì lại mải miết với đống quần áo và mỹ phẩm mới mua.

Lục Nhiễm lấy một lon bia, ngồi khoanh chân trên tấm thảm bên cửa sổ, nhìn ra phong cảnh bên ngoài.

Không biết từ lúc nào, Đỗ Hàn cũng mang mấy lon bia ra ngồi cạnh.

“Anh tôi đâu?”.

“Đi mua pháo hoa rồi”.

“… Cấm rồi mà”.

“Cấm thì có sao? Mà này, Lục Nhiễm, cô và Hàn Mặc Ngôn thế nào rồi? Nghe nói Hàn Sâm cũng đã đồng ý?”.

Đỗ Hàn hỏi rất tự nhiên, Lục Nhiễm ngửa cổ uống một ngụm bia, trả lời đơn giản: “Cũng chẳng thế nào cả”.

“Ha ah!”. Đỗ Hàn cười phá lên, uống cạn rồi bóp dẹt lon bia lại: “Tôi đã nói là đàn ông không thể tin được, đừng thấy Hàn Mặc Ngôn vẻ ngoài thì đạo mạo trang nghiêm, ai biết trong bụng thế nào. Đàn ông, chẳng có ai là tốt”.

Lục Nhiễm không nhịn được cười, quay sang hỏi: “Thế anh tôi thì sao?”.

“Anh cô ấy à…”. Đỗ Hàn nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi nghi ngờ hỏi: “Anh cô có thật là đàn ông không?”.

“Tất nhiên rồi, trong sổ hộ khẩu ghi rõ mà”.

Ngoắc tay với Lục Nhiễm, Đỗ Hàn nói thầm cái gì đó vào tai Lục Nhiễm, vẻ mặt nghi ngờ rất thật.

Không biết có phải tại rượu không mà mặt Lục Nhiễm hơi đỏ, cô cũng cười phá lên, giơ ngón tay cái ra với Đỗ Hàn.

Đỗ Hàn lại mở một lon bia, không cho là thế: “Thế đã là gì, mà, anh em nhà cô chắc không ngây thơ giống nhau đấy chứ?”. Nghĩ một lát, Đỗ Hàn lại cười phá lên: “Cũng phải, cô còn thích được cái tên Hàn Mặc Ngôn luôn ức chế dục vọng là cũng đủ biết rồi”.

Lục Nhiễm không trả lời, chỉ khẽ cúi đầu.

Đỗ Hàn nâng lon cạch với Lục Nhiễm một cái, uống hai ngụm lớn: “Lục Nhiễm, tôi vẫn thích ấn tượng lần đầu gặp cô, cô nói cái câu ‘Anh Hàn, trùng hợp thật đấy’, thật là dứt khoát, còn cô bây giờ thật chẳng ra sao cả”.

Đỗ Hàn dứt khoát: “Thích thì nhào vô! Gạo nấu thành cơm, rồi đi đăng ký, đến lúc giấy trắng mực đen rồi anh ta có muốn giở trò cũng không còn cơ hội”.

Lục Nhiễm vẫn cầm lon bia, cười phá lên.

Đỗ Hàn trừng mắt, bất mãn: “Tôi cảm thấy ý định của mình rất hay ho đấy chứ, có gì là đáng cười?”.

Lục Nhiễm cười: “Không có gì, rất hay rất hay, tôi chỉ thấy thông cảm với anh mình thôi”.

“Anh ấy thì có gì mà phải thông cảm?”.

Đang nói đến đó thì Lục Tề xách túi nilon về, hắt hơi một cái rồi đẩy cửa bước vào.

“Mua về rồi đấy à?”.

Lục Nhiễm vẫn chưa ngừng cười.

Đỗ Hàn đứng lên, lấy cái túi trong tay Lục Tề, rồi không biết lấy ở đâu ra một cái bật lửa, chạy lên trên gác.

Pháo hoa lung linh sắc màu rực rỡ trên nền trời thành phố về đêm, như một vườn sao băng lộng lẫy.

Ngắm nhìn những chùm pháo hoa đầy màu sắc, và đôi nam nữ xứng đôi trước mặt, Lục Nhiễm chợt cảm thấy cô đơn.

Đột nhiên cô có một thôi thúc.

Cô lái xe của Lục Tề đến công ty, tòa nhà cao tầng càng vắng vẻ trong đêm Giáng sinh lạnh giá, dần như không một ánh đèn.

Cô đi lên tầng lầu quen thuộc, tất cả đều tối om, kể cả phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.

Cũng phải, hôm nay anh phải dự tiệc, nên không thể ở đây.

Vừa trở về phòng làm việc của mình, cô chợt nhìn thấy mảnh vụn của những bức ảnh hôm trước nằm vương vãi trong thùng rác của mình.

Tấm nào cũng bị xé vụn.

Cô không thể nói rõ cảm giác của mình.

Xé nát tấm ảnh chứng tỏ việc lạnh nhạt với Trang Tĩnh hiện giờ là thật, nhưng cũng chứng tỏ Hàn Mặc Ngôn chưa thể nào quên.

Nếu không, vứt đi cũng được, hà tất phải xé nát như thế?

Ngẩn người bên thùng rác mất mấy giây, Lục Nhiễm nhanh nhẹn tóm lấy túi rác, thắt chặt rồi đem vứt ra thùng rác của tầng lầu.

Hàn Mặc Ngôn không dám vứt hẳn, thì để cô giúp vậy.

Vứt xong túi rác, Lục Nhiễm lấy chìa khóa dự bị mở cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn bước vào, bật đèn, không một bóng người, lại tắt đèn.

Không khí trong phòng lạnh lùng và quen thuộc, hương vị của Hàn Mặc Ngôn.

Hương vị cô mê mệt mà chưa thể chạm vào.

Ngồi vào chỗ của Hàn Mặc Ngôn, tay cầm điện thoại, lật lên lật xuống tên của Hàn Mặc Ngôn, vẫn không dám gọi.

Không biết cô ngồi thế bao lâu, Lục Nhiễm vòng qua phòng nghỉ, cũng chỉ là tiện tay mở cửa, bỗng sững lại.

Trong phòng nghỉ tối om, Hàn Mặc Ngôn đang ở đó.

Bị tiếng mở cửa đánh thức, Hàn Mặc Ngôn ngồi thẳng dậy, day day huyệt Thái Dương, giọng vẫn chưa tỉnh hẳn hỏi: “Mấy giờ rồi?”.

“Hơn mười một giờ”, Lục Nhiễm vẫn giữ nắm đấm cửa, khẽ hỏi: “Sao anh lại ở đây? Tiệc tan quay lại làm việc mệt quá nên ngủ ở đó à?”.

Hàn Mặc Ngôn gật đầu, coi như thừa nhận.

“Thế buổi tối anh đã ăn gì chưa?”.

Không đợi Hàn Mặc Ngôn trả lời, Lục Nhiễm nói trước: “Lại uống rượu mà không ăn gì đúng không? Ra ngoài ăn gì đi”.

Giờ này phần lớn hàng quán đều đã đóng cửa, gần đó chỉ còn mấy hàng ăn bên đường đang mở cửa.

Lục Nhiễm chọn đại một hàng, Hàn Mặc Ngôn cũng theo vào.

Nền trắng chữ đen, biển hiệu mộc mạc, giá cả rõ ràng, bàn ăn bằng gỗ rất sạch sẽ.

“Một bát mỳ sườn lợn trứng gà, anh ăn gì?”.

Hàn Mặc Ngôn lướt qua thực đơn: “Giống em”.

Mỳ được đem lên ngay.

Sợi mỳ trơn bóng, mảnh mai hấp dẫn xen lẫn những miếng sườn, trứng gà trắng bóc phủ bên trên, thêm chút hành phi thơm phức.

Không phải cao lương mỹ vị gì, nhưng để ăn vào bụng lúc đói thì cũng không phải lựa chọn tồi.

Hàn Mặc Ngôn không kén chọn thức ăn, chỉ là khẩu vị hơi thanh đạm, nhưng lại hợp với mỳ, nên loáng cái đã ăn hết cả bát.

“Trước đây anh đã bao giờ ăn thứ này chưa?”.

Thoáng im lặng, Hàn Mặc Ngôn trả lời: “Ăn rồi”.

“Lúc nào?”.

“Hồi đại học”.

Câu chuyện đến đó là dừng lại.

Cuộc sống sinh viên của Hàn Mặc Ngôn không có Lục Nhiễm, chỉ có Trang Tĩnh.

“Lục Nhiễm…”.

Đặt đũa xuống, Hàn Mặc Ngôn không biết nên mở lời thế nào, anh không quen níu giữ, cũng không quen an ủi ai.

Đúng là Trang Tĩnh trở về đã khiến anh nhớ lại rất nhiều những hồi ức không nên nhớ lại, đó là tử huyệt của anh.

Anh trở nên mất lý trí.

Trước kia anh từng yêu bao nhiêu thì bây giờ lại phẫn nộ bấy nhiêu, khi nhìn thấy tập ảnh trong phòng làm việc của Lục Nhiễm anh đã rất tức giận và cũng vô cùng thất vọng.

Câu trả lời của Lục Nhiễm cũng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.

Lúc đó Hàn Mặc Ngôn mới nhận ra một điều, tuy anh đã tự nhủ sẽ thử yêu Lục Nhiễm, nhưng anh chưa từng mang đến cho cô cảm giác an toàn, vì thế Lục Nhiễm mới cảm thấy bất an, mới tìm hiểu về việc của Trng Tĩnh…

“Anh muốn nói gì cứ nói đi”. Lục Nhiễm khẽ cười, nụ cười thiếu tập trung.

“Trước kia đúng là anh từng yêu Trang Tĩnh…”.

“Em biết!”.

Hàn Mặc Ngôn không để ý đến việc Lục Nhiễm cắt ngang, vẫn tiếp tục: “Nhưng hiện giờ không bao giờ anh quay lại với cô ấy, chắc chắn là không bao giờ”.

Không còn vẻ mơ màng lúc nãy, ánh mắt Lục Nhiễm đột nhiên sắc sảo, cô nhìn chằm chằm vào Hàn Mặc Ngôn: “Hàn Mặc Ngôn, anh lấy gì để đảm bảo”. Cô cười khẩy: “Đằng nào thì anh đã từng yêu say đắm thế, hơn nữa sau đó chưa từng yêu lần nữa”.

Giọng điệu hung hăng sững sờ, không biết tại sao Hàn Mặc Ngôn lại đọc được vài phần cay đắng trong ánh mắt của Lục Nhiễm.

Cộng thêm đôi mắt vằn đỏ, tinh thần tiều tụy và ánh mắt kìm nén nhẫn nại.

Từ lúc nào cô trợ lý hàng đầu của anh đã bị ép đến mức này.

Anh chợt thấy lòng mình chùng xuống: “Anh xin lỗi, Lục Nhiễm, tại anh không tốt, nhưng…”. Ngừng một lát: “Anh sẽ không bao giờ sai lầm thêm một lần nữa”.

Mười hai giờ, trên bầu trời đêm Giáng sinh yên tĩnh chợt bừng sáng bởi những chùm pháo rực rỡ, tan biến trên trời cao thành muôn nghìn màu sắc.

Lục Nhiễm ngẩng đều lẩm bẩm: “Đêm Giáng sinh qua rồi…”.

“Hàn Mặc Ngôn, chúng ta kết hôn đi”.

“Ừ”. Hàn Mặc Ngôn dứt khoát một cách bất ngờ.

Lục Nhiễm lại hơi sững lại, rồi cười xòa: “Em đùa đấy”.

Thật hay đùa, bản thân Lục Nhiễm cũng không rõ.

Chỉ là vì lúc đó nhớ tới những lời của Đỗ Hàn, suy nghĩ đó bỗng lóe lên trong đầu và buột miệng mà thành thôi.

Gần như là trước đó, kết hôn vẫn là một việc hết sức xa vời đối với cô, nhưng giờ đây việc đó chỉ còn trong gang tấc, cô đã hai mươi lăm tuổi, cũng chẳng còn nhiều thời gian để phung phí tuổi trẻ của mình.

Cô không còn ở cái tuổi cứ ấu trí mãi được.

Đi ra khỏi hàng mỳ, đường phố về đêm lạnh và vắng vẻ vô cùng.

Lục Nhiễm đút tay vào túi áo, vẫn cảm nhận được những ngón tay đang tê đi vì rét, gò má cũng đau rát vì gió lạnh.

Bên cạnh là tiếng bước chân của Hàn Mặc Ngôn, từng bước, từng bước rất chắc chắn.

Bỗng nhiên, một làn hơi ấm bao phủ lên cơ thể cô, Lục Nhiễm quay lại, chỉ thấy thân hình cao lớn của Hàn Mặc Ngôn trong chiếc áo len xám khuất sau chiếc mũ áo khoác to đùng.

Ngoài hơi ấm, trong chiếc áo khoác đó còn có cả hương vị của Hàn Mặc Ngôn, lạnh lùng như băng tuyết.

Lục Nhiễm vẫn im lặng, cô định trả lại Hàn Mặc Ngôn chiếc áo khoác thì bị ngăn lại: “Sắp đến nhà xe rồi”.

“Anh sẽ bị lạnh đấy”.

Hàn Mặc Ngôn không trả lời cô mà hỏi lại: “Lúc nãy em nói muốn kết hôn?”.

“Đã nói là đùa mà”.

“Tại sao không thể là thật?”.

Lục Nhiễm bỗng ngẩng đầu lên: “Hàn Mặc Ngôn, anh đang nói gì thế?”.

“Anh cũng không còn nhỏ nữa”. Hàn Mặc Ngôn nói y chang như giọng Lục Nhiễm khi phân tích số liệu: “Muốn kết hôn cũng đâu có gì lạ?”.

“Thế tại sao lại là em?”.

“Thế em không phải bạn gái của anh à?”.

Hàn Mặc Ngôn nói hoàn toàn hợp lý, khiến cô không có lý do gì có thể phản đối.

Nhưng… cho dù là cô muốn kết hôn với Hàn Mặc Ngôn thế nào đi chăng nữa, nhưng, kết hôn vào lúc này, khiến cô không thể không liên tưởng đến Trang Tĩnh… Hàn Mặc Ngôn làm thế, để ép bản thân không được quay về bên Trang Tĩnh sao?

Khẽ hít một hơi thật sâu, Lục Nhiễm cười: “Mọi chuyện quá đột xuất, tính sau vậy”.

Hàn Mặc Ngôn gật đầu, không nói gì thêm.

Cuộn chặt chiếc áo khoác dày ngăn không khí lạnh bên ngoài, cho dù tim có lạnh đến mức, cũng phải giữ cho cơ thể đủ ấm.

“Hàn Mặc Ngôn”.

“Gì thế?”.

“Cảm ơn áo của anh”.

Hàn Mặc Ngôn quay lại, nhìn thấy Lục Nhiễm co ro trong chiếc áo rộng thùng thình, vô cùng nhỏ bé.

Lạnh đỏ cả mặt, nhưng vẫn có chút mơ màng.

Hàn Mặc Ngôn bỗng cảm thấy thật có lỗi, anh vẫn muốn nhìn thấy một Lục Nhiễm sôi nổi hoạt bát, thần thái vui tươi tràn đấy tự tin, chứ không phải một Lục Nhiễm như bây giờ… giống như là bị áp bức.

Anh hiểu rất rõ, nhưng ngày như thế thật khó chịu đựng.

Hết phép quay lại làm việc, cũng chỉ còn vài ngày là đến tết Nguyên đán. Năm nay Tết đến sớm, những nhân viên nhà xa đã rục rịch mua đồ Tết và vé tàu chuẩn bị về quê.

Càng vào những lúc này, công việc càng nhiều.

Điều bất ngờ nhất là chính vào lúc này lại chẳng thấy Hàn Mặc Ngôn đâu, nếu chỉ đơn thuần với vai trò trợ lý Lục Nhiễm không có tư cách hỏi xem Hàn Mặc Ngôn đang ở đâu. Ông chủ tâm tình không vui, không đến công ty vài ngày là việc hoàn toàn bình thường, nhưng với một kẻ cuồng công việc như Hàn Mặc Ngôn thì đây là một việc hoàn toàn không bình thường.

Lục Nhiễm gọi điện cho Hàn Mặc Ngôn, không có ai nghe máy.

Tạm mấy tiếng sau, mới nhận được điện thoại xin nghỉ phép của Hàn Mặc Ngôn, giọng nói ở đầu dây bên kia cực kỳ trầm thấp.

Theo lý mà nói Hàn Mặc Ngôn sẽ không gặp phải chuyện gì, nhưng Lục Nhiễm vẫn không yên tâm, chưa hết giờ làm việc cô đã xuống bắt xe đến nhà Hàn Mặc Ngôn.

Bấm chuông một lúc lâu, không có ai ra mở cửa.

Bấm thêm một lúc nữa, vào lúc Lục Nhiễm nghĩ rằng Hàn Mặc Ngôn không có ở nhà thì cửa mở.

Là Hàn Mặc Ngôn.

Anh mặc chiếc áo len cao cổ màu xám và chiếc quần thể thao, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió nhẹ, khuôn mặt có vẻ trắng bệch hơn bình thường, gò má đỏ ửng.

Nhìn thấy Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn hơi dừng lại, đứng chắn ở cửa hỏi: “Sao em lại đến đây?”, rõ ràng là không có ý để cô vào.

Lục Nhiễm lấy xấp tài liệu ở trung túi: “Tất nhiên là có việc, nhân tiện đến thăm anh”.

Hàn Mặc Ngôn cúi đầu day day lông mày, giọng ôn hòa hơn bình thường, nhưng cũng rất trầm: “Những thứ đó ngày mai anh đến công ty giải quyết, em cứ về đi”.

Cất tập tài liệu vào túi, Lục Nhiễm bỗng hỏi: “Hàn Mặc Ngôn, có phải anh bị ốm không?”.

Hàn Mặc Ngôn im lặng.

“Có cần đi bệnh viện không?”.

“Không cần đâu”. Hàn Mặc Ngôn đáp rất nhanh, tay ôm trán: “Anh không sao, nếu không có việc gì thì em cứ về đi”.

Nói xong, Hàn Mặc Ngôn khẽ nhắm mắt lại, mặc kệ Lục Nhiễm, đi thẳng về phòng ngủ của mình.

Trước khi kịp tức giận, Lục Nhiễm cảm thấy thái độ của Hàn Mặc Ngôn thật lạ, theo phản xạ, cô đưa tay kéo Hàn Mặc Ngôn lại.

Hàn Mặc Ngôn giằng khỏi tay cô, cùng lúc ấy bước chân loạng choạng, lảo đảo ngã sang một bên.

Lục Nhiễm vội vàng chạy ra đỡ, không ngờ cả người Hàn Mặc Ngôn đổ ập vào người cô, cằm gác lên vai cô, Lục Nhiễm gần như ôm trọn cả người Hàn Mặc Ngôn.

“Hàn Mặc Ngôn, Hàn…”.

Tĩnh trí lại, Lục Nhiễm vừa gọi vừa đập vào vai anh, Hàn Mặc Ngôn vẫn không có phản ứng gì.

Đưa tay sờ trán, Lục Nhiễm mới phát hiện ra toàn thân Hàn Mặc Ngôn nóng bừng.

Quả nhiên… là Hàn Mặc Ngôn bị ốm, chắc lúc nãy là do cố gắng gượng…

Lục Nhiễm cười mà không biết phải làm sao.

Đỡ Hàn Mặc Ngôn lên giường, lấy nhiệt kế trong tủ thuốc ra đo nhiệt độ cho Hàn Mặc Ngôn đang hôn mê.

Ba mươi chín độ rưỡi.

Sốt cao.

Lộn tung tủ thuốc mà không tìm thấy thuốc hạ sốt.

Giữa mùa đông, lại ở khu biệt thự thế này, Lục Nhiễm biết đi đâu mua thuốc.

Bên ngoài trời tối dần, một mình cô đi mua thuốc rồi quay về rõ ràng không thực tế chút nào, huống hồ cô không có chìa khóa nhà của Hàn Mặc Ngôn, đến lúc đó Hàn Mặc Ngôn ngủ li bì không thể mở cửa cho cô thì cũng không biết làm thế nào.

Dược lý trị liệu không được thì vật lý trị liệu.

Lấy đá vụn ở trong tủ lạnh ra, cho vào khăn bông chườm trán, rồi đắp thêm vài lượt chăn, ủ chặt Hàn Mặc Ngôn.

Hàn Mặc Ngôn cuộn tròn trong chăn, nhắm mắt, mặt vẫn đỏ vì sốt, chưa bao giờ yếu đuối đến thế.

Hoàn toàn tương phản với Hàn Mặc Ngôn uy nghiêm mạnh mẽ hoàn hảo ngày thường.

Bất giác, Lục Nhiễm cúi xuống, ôm lấy đống chăn gối và cả Hàn Mặc Ngôn bên trong vào lòng.

Giống như là anh vẫn luôn thuộc về cô.

Quá trình đợi hạ sốt khá dài.

Hàn Mặc Ngôn vẫn sốt, nhiệt độ không hề giảm, ngủ không yên giấc, hai đầu lông mày hơi nhăn lại, mồ hôi vã ra, gò má đỏ rực. Lục Nhiễm cứ ngồi đó lau mồ hôi, thay khăn bông, lặp đi lặp lại.

Nói thật lòng, Lục Nhiễm chỉ được hưởng sự đãi ngộ này từ hồi bé tí ti, không hề có kinh nghiệm và cũng chưa từng có ý định tìm hiểu qua.

Lúc đó, Lục Nhiễm không thể nghĩ rằng sẽ có một ngày cô cũng sẽ nhẫn nại như thế để chăm sóc một người khác.

Một cách vui vẻ và tự nguyện.

Bệnh nào thuốc nấy, cũng có thể, gặp phải Hàn Mặc Ngôn chính là kiếp nạn của Lục Nhiễm.

Đến ba giờ sáng, Hàn Mặc Ngôn đã hết sốt.

Lục Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn bông lau sạch mồ hôi dính trên tóc mai của anh, ngáp một cái, định đi kiếm thứ gì ăn.

Cô nấu cháo trắng, ăn cho ấm bụng.

Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa tỉnh.

Cô đặt một bát cháo trắng vào trong lò vi sóng, sợ Hàn Mặc Ngôn không nhìn thấy nên dán thêm một tờ giấy nhớ.

Trước khi đi, có chút cảm thấy không đành lòng.

Rất ít khi Hàn Mặc Ngôn yếu đuối và hiền lành thế này.

Lục Nhiễm đưa tay lên mặt Hàn Mặc Ngôn, ngón tay khoanh vòng những đường nét trên khuôn mặt thân thuộc.

Cô đã quá yêu, nếu không, làm sao có thể lúc nào cũng cảm thấy Hàn Mặc Ngôn hoàn mỹ không tỳ vết.

Bạn sẽ làm gì khi người trong mộng đang nằm ngay trước mặt không chút phòng bị?

Lục Nhiễm không muốn làm gì hết, chỉ ngồi ngẩn ngơ bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.

Cố ép mình tỉnh táo nhưng cũng đến lúc không chống chọi nổi cơn buồn ngủ, bên ngoài trời sắp sáng, Lục Nhiễm gục xuống ngủ bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.

Cô ngủ rất say, còn không biết Hàn Mặc Ngôn tỉnh dậy lúc nào.

Khi tỉnh lại, cô phát hiện thây mình đã nằm trong chăn đệm ấm áp, chiếc chăn điện tỏa ra hơi ấm dễ chịu, còn Hàn Mặc Ngôn thì đã chẳng thấy đâu.

Trong nhà bếp, Hàn Mặc Ngôn đã làm xong cho cô phần ăn sáng, một cốc sữa, bốn lát bánh mỳ nóng, bên trong còn kẹp cả một lớp bơ trắng mịn.

Bát cháo trong lò vi sóng của cô thì đã chẳng thấy đâu.

Trên lát bánh mỳ hình như còn vương hơi ấm của Hàn Mặc Ngôn, hương vị của Hàn Mặc Ngôn.

Lục Nhiễm lim dim mắt tận hưởng bữa sáng ngọt ngào.

Bình thường hóa quan hệ, quên đi chuyện không vui về những tấm ảnh.

Có điều Lục Nhiễm cảm thấy còn một nguyên nhân nữa khiến họ bình thường hóa quan hệ, đó là Hàn Mặc Ngôn bị cảm.

Hết sốt, Hàn Mặc Ngôn lại bị cảm cúm, có vẻ ngày càng nặng thêm, ho cả ngày không dứt, gần như là không thể làm việc và nói chuyện với ai.

Lục Nhiễm lo lắng mua về một đống thuốc cảm cúm, pha hết gói này đến gói khác cho Hàn Mặc Ngôn.

Nhưng bệnh tình của Hàn Mặc Ngôn càng ngày càng nặng, uống thuốc gì cũng không có tác dụng, đành phải ở nhà làm việc, hàng ngày Lục Nhiễm đến đó đưa tài liệu và cũng là để nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn cuộn tròn trong chăn như con gấu ngồi gõ máy tính, trên chiếc tủ đầu giường là một đống tài liệu…

Điệu bộ ấy khiến Lục Nhiễm không nhịn được cười.

Vì là việc công, hàng ngày đều có lái xe đưa đón nên Lục Nhiễm cũng chẳng vất vả tí nào.

Tay xách cơm sườn vừa mới mua, Lục Nhiễm lấy chìa khóa – Hàn Mặc Ngôn mới đưa cô chùm chìa khóa dự phòng, nhưng cửa đã mở sẵn, Lục Nhiễm chau mày, lẽ nào Hàn Mặc Ngôn lại ra ngoài?

Lục Nhiễm bước vào, đi dép trong nhà, đặt hộp cơm lên bàn ăn.

Không biết tại sao cô nhón chân đi vào đẩy cửa phòng Hàn Mặc Ngôn.

Bên trong, có hai người.

Lục Nhiễm chớp mắt, có phần đờ đẫn.

Người đó quay lưng lại phía cô, đang cúi xuống thổi cháo, nếu cô đoán không nhầm, đó là Trang Tĩnh.

Tim đập thình thịch, Lục Nhiễm giằng co giữa đi và ở lại.

Không ngờ Hàn Mặc Ngôn đang nằm trên giường đã phát hiện ra cô.

Hàn Mặc Ngôn lấy tay che miệng ho sặc sụa, chỉ Trang Tĩnh, giọng khản đặc: “Đưa cô ta ra ngoài đi”.

Lúc này Trang Tĩnh mới quay lại nhìn Lục Nhiễm, khuôn mặt dịu dàng mỉm cười, thần thái ung dung tự tại, cứ như là người đang bị đuổi chính là Lục Nhiễm chứ không phải cô ta.

Hàn Mặc Ngôn ho sặc sụa, nói xong câu đó lại ho mãi không thôi.

Trang Tĩnh quay lại, đặt bát xuống, vỗ lưng Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm không nhìn rõ thái độ của cô ta, nhưng hình như cô ta không tức giận chút nào.

“Bây giờ anh đừng tức giận với em làm gì, sức khỏe là quan trọng. Em vẫn nhớ trước đây anh rất thích ăn cháo thịt nạc trứng muối em nấu mà? Lâu lắm không làm, chắc cũng không được ngon như trước kia, có điều, bị bệnh cũng vẫn nên ăn một chút cháo…”.

Lục Nhiễm đi đến, đỡ bên kia Hàn Mặc Ngôn, ngắt lời Trang Tĩnh: “Chị Trang Tĩnh, tôi sẽ chăm sóc Hàn Mặc Ngôn, không phiền chị bận tâm”.

Bất giác, khẩu khí của cô không chút thiện chí.

Trang Tĩnh vẫn không hề tức giận, lấy từ trong túi ra một chai nhỏ.

“Đây là loại thuốc em vẫn hay dùng khi bị cảm, tốt hơn thuốc trong nước rất nhiều, anh dùng thử xem”.

Đặt chiếc lọ xuống, Trang Tĩnh cúi đầu khẽ cười: “Trước đây toàn là anh chăm sóc cho em, giờ mới có dịp để chăm sóc anh… Thôi, em về đây”.

Nói xong cũng không đợi Hàn Mặc Ngôn trả lời, Trang Tĩnh đã đứng dậy lấy áo khoác treo trên mắc áo của mình.

Lục Nhiễm cảm thấy như vừa trút được gánh nặng, thì Hàn Mặc Ngôn đã vung tay hất văng chiếc hộp giữ ấm đựng cháo của Trang Tĩnh, cháo nóng tràn ra nền nhà, bát cháo thơm ngon giờ trở thành những vết bẩn loang lổ trên sàn nhà.

“Trang Tĩnh, cô làm những việc này còn có ý nghĩa gì nữa?”.

Lục Nhiễm có thể không để ý đến tất cả những điều Trang Tĩnh vừa nói, cô cũng mong là Hàn Mặc Ngôn cũng có thể bỏ qua.

Nhưng mà, rõ ràng là Hàn Mặc Ngôn đã không làm được.

Trang Tĩnh vuốt phẳng áo khoác, âm thanh điệu đà êm tai đó lại khiến Lục Nhiễm cảm thấy thật khó chịu: “Em đã nói rồi mà, năm xưa là anh theo đuổi em, giờ là em theo đuổi anh”.

“Anh Ngôn, từng chữ mà em đã nói khi chúng ta ở bên nhau, đều rất thật lòng”.

“Tình cảm ấy, cũng là thật lòng”.

Trang Tĩnh trơn tru dốc lòng, giọng điệu chậm rãi, có vẻ rất xúc động.

Hàn Mặc Ngôn lấy cốc nước ở đầu giường, uống hai ngụm, hết ho, nhưng vẫn xua tay đuổi Trang Tĩnh ra ngoài.

Trang Tĩnh thấy Hàn Mặc Ngôn hết ho, cũng không nói gì thêm, mặc áo rồi đi về.

Hàn Mặc Ngôn lấy tay ôm trán, không biết vì đau đầu hay vì nguyên nhân gì khác, hồi lâu không nói năng gì.

Hàn Mặc Ngôn im lặng, Lục Nhiễm cũng không muốn nói gì.

Cô cầm cốc nước, định ra phòng bếp rót thêm nước.

Phòng bếp cũng yên tĩnh như phòng Hàn Mặc Ngôn, chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy vào cốc.

Cô đang làm gì thế này?

Cô nắm chặt bàn tay, móng tay hằn vào thịt, mà vẫn không dám làm gì.

Phần cơm sườn bò trên bàn đã nguội, cô cho vào lò vi sóng hâm nóng, mùi thơm của thức ăn từ trong lò vi sóng bay ra, rất hấp dẫn.

Trước khi bê ra cho Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm hít một hơi thật sâu, thả lỏng tinh thần.

Hàn Mặc Ngôn nằm trên gối, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.

Lục Nhiễm đặt cơm xuống, nghe tiếng động, Hàn Mặc Ngôn mới quay đầu lại, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, y hệt manơcanh.

“Hàn Mặc Ngôn, anh có ăn cơm không?”.

Hàn Mặc Ngôn chớp mắt, như chợt tỉnh ra, ngồi thẳng dậy: “Cảm ơn”. Giọng nói khản đặc bình tĩnh như chưa có gì xảy ra.

Im lặng ngồi nhìn Hàn Mặc Ngôn trệu trạo nhai hết chỗ cơm, Lục Nhiễm mới lên tiếng: “Hàn Mặc Ngôn, không phải là em không tin anh, nhưng mà, anh có thể quên được Trang Tĩnh thật không?”.

Buông đũa hồi lâu, Hàn Mặc Ngôn nói: “Xin lỗi”.

Đã nhẫn nại quá lâu, Lục Nhiễm không thể nhẫn nại thêm được nữa, cô đập vào mặt bàn, bàn tay tê cứng, trái tim cũng như nghẹn lại: “Hàn Mặc Ngôn, nếu anh cảm thấy có lỗi thì đừng có tùy tiện thể hiện tình sâu nghĩa nặng của mình như vậy? Anh làm như vậy khiến em cảm thấy mình mới đúng là người thừa. Hàn Mặc Ngôn, em thích anh thật, nhưng em không muốn làm công cụ cho anh lợi dụng”.

Hàn Mặc Ngôn ngẩng đầu nhìn Lục Nhiễm.

Nói xong, Lục Nhiễm cũng không còn dũng khí để ở lại, cô quay người định đi thì bị Hàn Mặc Ngôn nắm tay kéo lại.

“Khoan đã”.

Lục Nhiễm không quay lại, đứng im đợi Hàn Mặc Ngôn nói tiếp.

Bầu không khí thật nghẹt thở, Lục Nhiễm không biết diễn tả thế nào, cô cố gắng nhẫn nại chịu đựng sự đau khổ và cảm giác bất lực giày vò.

Đâu phải chỉ mình cô không thể buông tay.

Họ cứ im lặng đứng yên như thế, khoảng năm phút sau, giọng khản đặc của Hàn Mặc Ngôn mới tiếp tục, nói một câu dài: “Lục Nhiễm, là lỗi của anh… anh không lợi dụng em, anh chỉ tức giận mà thôi”.

Hàn Mặc Ngôn lại ho, bình thản tiếp lời: “Anh tức giận bản thân mình không thể bình tĩnh đối diện với Trang Tĩnh”, anh cười cay đắng, “Anh không thể khống chế… anh không muốn thế, Lục Nhiễm, nếu em không thể chấp nhận, em có thể lựa chọn rời xa anh – anh không có tư cách để giữ em ở lại. Còn nếu em tin anh, anh sẽ bù đắp cho em, thế nào cũng được, chỉ cần là em muốn, kể cả việc chúng ta đã nói là sẽ kết hôn”.

Lý trí mách bảo Lục Nhiễm những lời của Hàn Mặc Ngôn là thật lòng, những lời nói thật đau lòng.

Tình yêu vốn dĩ không thể kiềm chế, nếu có thể, cô chẳng thà không yêu Hàn Mặc Ngôn, giữ chặt tình cảm ấy, chôn sâu vào lòng đất, nhưng làm được như thế thì cô cũng không phải là Lục Nhiễm nữa rồi.

Nắm bàn tay của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm quay lại, gằn từng tiếng: “Hàn Mặc Ngôn, em chỉ hỏi anh một câu, đến giờ anh còn yêu Trang Tĩnh nữa không?”.

Im lặng hồi lâu, Hàn Mặc Ngôn chậm rãi:

“Không yêu, chỉ là phản ứng bản năng”.

Nắm chặt bàn tay của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cố nở một nụ cười: “Hàn Mặc Ngôn, em tin anh lần này, nếu anh đã nói như vậy, thế thì chúng ta kết hôn đi”.

Buông tay, dọn dẹp hộp cơm trên bàn, Lục Nhiễm quay vào phòng bếp.

Trước khi ra khỏi cửa, Lục Nhiễm dừng lại, nói: “Làm ơn đừng làm em thất vọng”.

“Anh biết rồi”.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ