Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tieu thuyet - Em đừng mong chúng ta là người dưng

Chương 13


Khẽ thở dài, Hàn Mặc Ngôn nắm lấy tay Lục Nhiễm: “Em đã là vợ của anh rồi”.


Trong tiếng pháo nổ giòn giã, một mùa xuân nữa lại về.

Nhà họ Lục ít người nên hết một cái Tết Lục Nhiễm cũng chẳng vất vả gì.

Theo lệ thường, thời gian này mẹ cô đang chuẩn bị đi nam bán cầu tránh rét. Nhưng năm nay mẹ lại dồn hết tâm trí lo việc hôn nhân của Lục Nhiễm. Chắc tại ngày xưa đám cưới mẹ do một tay bà ngoại lo liệu, nên hôn lễ lần này cứ như là mẹ tự tổ chức cho mình, từ champagne, bánh cưới đến khách sạn, mọi thứ đều hoàn hảo đến từng chi tiết. Mẹ còn có phương án dự phòng trên khinh khí cầu và du thuyền, nhưng vì không thích hợp nên đề nghị nhanh chóng bị bác bỏ.

Thời gian còn lại, hình như chỉ có Hàn Mặc Ngôn.

Nhà họ Hàn còn vắng vẻ hơn, chỉ có Hàn Sâm và Hàn Mặc Ngôn. Hàn Sâm còn bận hơn cả Hàn Mặc Ngôn. Thực tế là, Lục Nhiễm chưa từng thấy Hàn Mặc Ngôn ăn Tết bao giờ, cuộc sống của anh luôn bận rộn một cách khó hiểu, chỉ có làm việc và làm việc mà thôi.

Có điều từ sau hôm đó, Lục Nhiễm cảm thấy thật khó khăn khi đối diện với Hàn Mặc Ngôn.

Cô tin người đàn ông này, tin rằng tất cả những gì anh nói đều là sự thật. Anh không nói dối, kể cả trên bàn đàm phán cũng chỉ căn cứ vào những con số cụ thể.

Nhưng… giữa họ luôn bị ngăn cách bởi một người.

Khẽ đặt cốc café trước mặt Hàn Mặc Ngôn, anh ngẩng đầu lên, bắt gặp khuôn mặt mệt mỏi của Lục Nhiễm.

Đón lấy cốc café, khẽ nhấp một ngụm, anh do dự hỏi: “Hôm qua em không ngủ được à?”.

“Không ạ”. Lục Nhiễm cười trả lời.

“Nếu mệt, em không cần đến đây cùng anh đâu”.

Nghỉ Tết, trong công ty còn mỗi anh bảo vệ. Hàn Sâm chỉ tới ăn cùng bữa cơm tất niên rồi không thấy xuất hiện nữa. Đối với Hàn Mặc Ngôn, ngày nghỉ chẳng hề có ý nghĩa gì. Ngày nào không muốn làm việc, ngày đó sẽ là ngày nghỉ. Có điều, sau cú sốc sáu năm về trước, anh chỉ biết lấy công việc làm tê liệt cuộc sống của mình, bây giờ thói quen ấy đã ăn sâu bén rễ, không thể thay đổi.

Bởi vì nếu không làm việc thì anh không biết mình sẽ làm gì.

Anh cũng không biết mình có còn yêu Trang Tĩnh nữa hay không, anh không thể bình tĩnh đối diện Trang Tĩnh chỉ vì nhìn thấy người phụ nữ ấy, anh lại nhớ đến quá khứ ngu ngốc của mình.

Tình yêu phải sâu nặng thế nào mới có thể triền miên đau khổ hết ngày này qua ngày khác.

Ít nhất anh đã không làm được.

Anh không thể coi Trang Tĩnh như một cố nhân bình thường, nhưng cũng không thể coi cô là người thân yêu nhất.

Lục Nhiễm cầm cốc café của mình, đứng dựa vào khung cửa, cười nhẹ: “Không sao đâu, đằng nào thì em cũng rảnh rỗi, có việc gì cần em làm không?”.

Cô cố mỉm cười ra vẻ không sao.

Giây phút ấy, Hàn Mặc Ngôn bỗng nhớ lại lần đầu tiên gặp Lục Nhiễm, cô nói: “Tôi là Lục Nhiễm, trợ lý mới đến, mong anh chỉ giáo”, mặc dù đã cố tỏ ra rất chân thành, nhưng không khó để nhận ra cô có chút bất cần.

Thực ra lúc đó, anh đã cố tình làm khó Lục Nhiễm.

Gia đình đầy đủ, cuộc sống thuận lợi, học lực tương đối, cũng chưa từng gặp phải bất cứ trắc trở nào trong cuộc sống nên cô gái ấy không hề sợ sệt mà tràn đầy tự tin đến mức không cần để ý tới xung quanh.

Mấy năm nay, không chỉ mình anh thay đổi.

Hình như còn có một người nữa cũng đang cùng anh thay đổi, chỉ là để thích ứng với anh.

Đẩy tập tài liệu cho Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn lại cúi xuống nhấp một ngụm café, hơi nóng bốc lên từ cốc café bám vào mặt kính, che mờ mọi vật, cũng che đi ánh mắt u ám của anh.

Có Lục Nhiễm, hiệu quả làm việc của Hàn Mặc Ngôn tăng lên rõ rệt, hai người vốn rất ăn ý, chẳng cần tốn quá nhiều lời.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hôn lễ cũng đã cận kề.

Đúng vào lúc này, Lục Nhiễm lần đầu tiên gặp riêng người phụ nữ đó, cô không biết Trang Tĩnh vì tình cờ hay cố ý muốn gặp cô, đằng nào thì tất cả những điều đó cũng không quan trọng.

Bởi vì, cô cũng muốn gặp cô ta.

Lục Nhiễm rất muốn biết, tại sao Trang Tĩnh lại làm những việc vô liêm sĩ đến vậy.

Tiếng kèn saxophone du dương réo rắt.

Cây dây leo xanh biếc bám trên tường thật tự nhiên.

Người phục vụ mang thực đơn đến, Lục Nhiễm không gọi gì, đầu tiên Trang Tĩnh định gọi café, nhưng bị Lục Nhiễm ngăn lại. Cô nở một nụ cười vừa đủ xã giao cảnh cáo Trang Tĩnh: “Tốt nhất chị đừng có gọi café, chị biết là café khó giặt sạch lắm”.

Trạng Tĩnh hơi ngước mắt lên, mỉm cười, gọi nước suối.

“Ý cô là muốn hất lên người tôi?”.

Lục Nhiễm cũng cười, “Chị Trang đã biết còn cố hỏi”. Cô có thể nhẫn nhịn với Hàn Mặc Ngôn, chứ đều cần nhẫn nại với người phụ nữ này.

“Cô ghét tôi lắm à?”.

Lục Nhiễm trả lời rất nhanh: “Đúng thế”.

Trang Tĩnh bật cười, hơi cúi đầu xuống: “Chắc cô cảm thấy tôi là người thứ ba, nhưng biết đâu được đấy, thực ra đối với tôi cô mới chính là kẻ thứ ba?”.

“Chị muốn nói đến chuyện này sao?”. Lục Nhiễm cười nhạt: “Đối với chị mà nói? Chị thử ra phố tìm bất cứ người nào mà hỏi, thì sẽ biết ngay ai mới là người thứ ba. Chị bỏ đi sáu năm tròi, còn dám nói người khác là người thứ ba? Nếu chị ngồi đây chỉ để truyền bá logic kẻ cướp của mình, thì… chị không cần phải nói nữa đâu”.

Bị Lục Nhiễm chặn ngang như vậy, Trang Tĩnh nhất thời không biết nói gì.

Người phục vụ mang nước ra. Dòng nước suối mát gan mát ruột khiến Trang Tĩnh bình tĩnh lại.

Xét cả về tình về lý Trang Tĩnh đều không thắng nổi Lục Nhiễm, nhưng… tình cảm vốn là thứ không thể mang ra đo đếm, cô chỉ có một ưu thế, một ưu thế chí mạng, đó chính là Hàn Mặc Ngôn.

Giở vẻ bình tĩnh, Trang Tĩnh vẫn cười nhã nhặn: “Nhưng mà, cô Lục, anh ấy có yêu cô không? Cô đã biết thế nào là yêu và được yêu chưa?”.

Lại thế rồi.

Tại sao với bất cứ ai, lần nào cô ta cũng lặp đi lặp lại điệp khúc này?

Lục Nhiễm cảm thấy vô lý đến mức nực cười: “Yêu nhau thì có gì là ghê gớm? Có yêu nhau lắm thì cũng là chuyện của sáu năm về trước, không phải hiện tại. Cho dù trước đây chị đã từng ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, nhưng bây giờ không phải, sau này cũng không phải, đó mới là điều quan trọng”.

Nói xong, cô quay sang nhìn Trang Tĩnh đang nắm chặt chiếc cốc thủy tinh trong tay, định đứng dậy đi, nhưng bị Trang Tĩnh nắm cổ tay kéo lại.

Đang định hất ra, lại nghe thấy giọng của Trang Tĩnh.

“Cô Lục, đừng tức giận thế. Cô có muốn nghe kể chuyện trước kia của anh ấy”.

Hàn Mặc Ngôn trước đây, Hàn Mặc Ngôn của sáu năm về trước, sẽ như thế nào…

Lục Nhiễm dừng bước, ngồi xuống: “Chị muốn nói gì thì nói nhanh lên”.

“Lúc đó Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa trưởng thành, cũng không hung hăng sừng sộ và lạnh lùng như bây giờ. Tuy nhìn bề ngoài rất khó gần, nhưng tính tình thực ra khá ôn hòa và dễ chịu, có những lúc lại đáng tin cậy đến bất ngờ”. Ánh mắt Trang Tĩnh thoáng dịu dàng: “Còn nhớ có lần giữa đêm tôi bị viêm dạ dày cấp tính, lúc đó đã quá muộn không gọi được xe, Hàn Mặc Ngôn đã cõng tôi chạy đến bệnh viện, vì quá vội vàng, anh ấy còn bị trẹo chân, nhưng anh ấy thà chịu đau chứ không để tôi chịu khổ…”.

Cố nén cảm xức, nhưng Lục Nhiễm cũng không cảm thấy đau khổ khó chịu như tưởng tượng, có thể vì cô đã từng nghĩ đến những việc như thế này, nên nghe lại cũng chẳng cảm thấy gì.

Đúng thế, họ đã từng yêu nhau.

Nhưng mà, lúc đó cô vẫn chưa xuất hiện, đó là sự thật không thể thay đổi.

Đã là tình yêu, nên có kẻ đến trước người đến sau.

Dù có thế nào, cũng phải biết chấp nhận.

Thậm chí cô đã từng rất tàn nhẫn nghĩ rằng, lúc đó càng yêu thì Hàn Mặc Ngôn càng không thể chấp nhận sự phản bội.

Cô ngồi đó, nghe Trang Tĩnh nói về những câu chuyện đã qua của họ.

Trong đầu Lục Nhiềm dần dần hiện ra một Hàn Mặc Ngôn khác, vẫn có chút trầm mặc, ít cười, làm việc cẩn thận, chắc chắn, tuy rằng thỉnh thoảng có đôi chút tính khí trẻ con, luôn kiên định nhưng thỉnh thoảng cũng có thể thay đổi vì người mình yêu, cũng biết ảo não khi làm sai một việc, cũng biết khôn vặt, nhưng khi nghiêm túc thì cũng rất đáng sợ… điều quan trọng nhất là không cô đơn, lãnh đạm như bây giờ, lãnh đạm với mọi người, lãnh đạm với bản thân mình.

Trang Tĩnh uống một ngụm nước mát, nói vẻ áy náy: “Xin lỗi đã làm mất thời gian của cô”.

Ngẩng lên, thấy Lục Nhiễm không phẫn nộ, đau khổ, thất thần như cô ta tưởng tượng, chỉ cười lịch sự. “Không có gì, cảm ơn chị đã kể cho tôi nghe. Có điều, chị định cả đời này đắm chìm trong những ký ức này sao?”.

Trang Tĩnh giật mình.

Nụ cười của Lục Nhiễm có đôi chút tàn khốc: “Sống mãi trong ký ức thì thật là đáng thương, bởi vì không còn ai đợi chị trên đất cũ. Tôi không biết chị làm thế nào mà có thể sống yên lòng sáu năm ở nước ngoài, nhưng tôi rất thành thật mà cho chị biết rằng, Hàn Mặc Ngôn không còn là anh ngốc của sáu năm về trước để chị tùy ý thao túng. Chị có thể tự lừa mình lừa người rằng Hàn Mặc Ngôn vẫn là vật sở hữu trong lòng bàn tay của chị, điều đó là tùy chị, nhưng, chị hãy giữ lại suy nghĩ đó cho riêng mình. Chị Trang Tĩnh, chị cũng không còn trẻ, đừng tiếp tục hao tổn sức lực nữa, nhân lúc còn chưa đến tuổi da mồi tóc bạc hãy nhanh chóng kiếm cho mình một chỗ tử tế mà lấy làm chồng, đây mới là nhiệm vụ cấp bách hiện thời. Còn tự cho mình là phải, chiếm đoạt chồng chưa cưới của người khác thì không phải một việc nên làm, hơn nữa, tôi dám chắc rằng chị sẽ không thành công đâu”.

Sắc mặt của Trang Tĩnh càng lúc càng nhợt nhạt, thậm chí còn có vẻ đáng sợ.

Lục Nhiễm không để ý đến cô ta, dứt khoát đứng dậy.

Cô không phải vai nữ chính bi kịch trong phim truyền hình, nếu phải làm thế mới có được vai nam chính, thì cô thà là vai thứ ác độc còn hơn.

Đang định quay đi, cô nghe Trang Tĩnh nói: “‘Nếu cô đã muốn đánh cuộc thì chúng ta hãy đánh cuộc xem, chưa đến cuối cùng thì chưa biết ai thắng ai thua”. Giọng nói cũng trở nên cực kỳ lạnh lùng.

Lục Nhiễm quay lại, cưòi khẩy: “Cuối cùng cô cũng không vờ vịt nữa rồi”.

Lục Nhiễm không tin người phụ nữ một thân một mình phấn đấu nơi đất khách quê người vinh quy trở về, mà vẫn có thể ngây thơ như một con thỏ trắng, vì như thế thì không thể tồn tại ở môi trường khắc nghiệt xứ ngưòi.

Nhưng cũng chẳng liên quan gì đến cô, có tâm kế hay không, Trang Tĩnh đã lựa chọn buông tay thì không còn tư cách để tiếp tục cạnh tranh.

Lục Nhiễm đợi mấy ngày, luôn ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn, nhưng vẫn chưa thấy Trang Tĩnh xuất hiện.

Phòng tranh của Đỗ Hàn khai trương vào một ngày đầu năm, Lục Nhiễm đến cùng Hàn Mặc Ngôn. Tuy Hàn Mặc Ngôn và Đỗ Hàn xem mặt không thành công, nhưng buôn bán không thành vẫn còn tình nghĩa, huống hồ, có vẻ như Đỗ Hàn sắp trở thành con dâu nhà cô đến nơi.

Ngày khai trương, phòng tranh mời đến mấy họa sĩ khá có tiếng tăm và hai cô minh tinh xinh đẹp, có cả phóng viên của đài truyền hình địa phương đến phỏng vấn, và một số lượng khách khứa nên khá náo nhiệt.

Nhưng vì cái rét cắt da cắt thịt của tháng Giêng nên khách khứa cũng không thể ở bên ngoài quá lâu, phòng tranh nhanh chóng chính thức đi vào hoạt động.

Lục Nhiễm sợ Đỗ Hàn không đủ thanh thế nên mua đến hai lẵng hoa đặt ở cửa, đến nơi mới thấy một hàng lẵng hoa dài kín cả con phố, cô hỏi nhỏ Đỗ Hàn: “Chị kiếm đâu ra nhiều người thế?”, rồi kín đáo liếc nhìn hai cô minh tinh, “Lại còn mời được cả ngôi sao nữa”.

Đỗ Hàn cười tự mãn, nháy mắt với Lục Nhiễm: “Thấy tôi lợi hại không? Còn không nghĩ xem Đỗ Hàn này là ai chứ!”.

Lục Nhiễm nhún vai tỏ vẻ bất lực.

Vẫy tay chào Lục Nhiễm, Đỗ Hàn cười lớn: “Được rồi, tôi đi tiếp khách đây, cô và Hàn Mặc Ngôn cứ ngắm tranh đi, ngắm được bức nào thì mang đi, coi như tôi tặng”.

Thế là, Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, hai kẻ không có chút tế bào nghệ thuật nào trong người, đi một vòng quanh phòng tranh, từ bức đầu tiên đến bức cuối cùng.

Cả hai đều không có hứng thú về mặt này. Tính ra, hồi cấp ba không biết đầu óc hâm hấp thế nào Lục Nhiễm còn tham gia vào vị trí tay trống của một ban nhạc, nhưng sau đó bỏ bẵng đi, rồi bị Hàn Mặc Ngôn thay đổi dần dần thành ra hứng thú bây giờ của cô cũng chỉ có mỗi công việc và công việc mà thôi.

Thực ra cũng không có gì không tốt, vì kiếm tiền vốn không phải một việc xấu.

Xem hết một vòng, Lục Nhiễm hỏi nhỏ: “Anh thấy bức nào đẹp?”.

Hàn Mặc Ngôn trầm ngâm một lúc, thật thà trả lời: “Cũng như nhau cả”.

Lục Nhiễm gật đầu: “Em cũng cảm thấy thế, chẳng hiểu gì cả…”.

Vừa nói xong đã thấy Đỗ Hàn, sau khi đi một vòng khách khứa quay lại, tươi hơn hớn: “Thế nào hả? Toàn là kiệt tác đúng không? Đều mang hơi thở thời đại, cậu nhìn bức Đứa trẻ ăn quả táo kia có nhớ về Newton, về Turing, nghĩ về một sự mất mát mơ hồ. Còn bố cục hư ảo của bức Đường xa kia có khiến cậu nhớ đến những tác phẩm văn học hoang đường của thế kỷ mười bảy? Thật là lãng mạn bí ẩn xen lẫn cảm giác hoang vu trống trải… Đúng rồi, còn bức kia nữa…”.

Hàn Mặc Ngôn khẽ chau mày, hỏi nhỏ Lục Nhiễm: “Cô ấy đang nói gì thế?”.

Lục Nhiễm trả lời còn nhỏ hơn: “Đang bán hàng”.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, sau một hồi giới thiệu, Đỗ Hàn tràn đầy hy vọng hỏi: “Hai người có chọn được bức nào không?”.

Lục Nhiễm không thể không nể mặt, chỉ đại một bức: “Bức tranh quả cam kia đi, treo ở trong bếp rất hợp đấy”.

Im lặng vài giây, khuôn mặt Đỗ Hàn không cảm xúc: “Đây là bức tranh Mặt trời bùng cháy”.

Xách bức tranh Mặt trời bùng cháy, đi như chạy khỏi phòng tranh của Đỗ Hàn, hai người thở phào nhẹ nhõm.

Lục Nhiễm xem thời gian: “Anh có bận gì không, hôm qua người ta gọi cho em báo xong nhẫn cưới rồi đấy, có đi lấy luôn không?”.

Hàn Mặc Ngôn im lặng vài giây, đáp: “Ừ”.

Ngồi trong xe, Lục Nhiễm đã dần quen với mùi xe và cả không khí lành lạnh quen thuộc. Ngón tay gõ gõ trên khung tranh, cô ngước mắt lên nhìn thấy chiếc bùa bình an mình đã treo lên, túi gấm xanh thẫm, tua rua đỏ rực lắc qua lắc lại, nổi bật trong không khí lạnh lẽo mùa đông.

Cô bỗng nhớ ra một chuyện: “Anh đã bảo là cho em mượn xe để lái mà”.

Hàn Mặc Ngôn hơi nhướng mắt: “Em định thử bây giờ à?”.

Nhìn dòng xe đông đúc, Lục Nhiễm cười: “Giờ không được, nhưng cũng lâu lắm rồi em không lái xe, anh dạy em nhé”.

“Được rồi”. Có vẻ như Hàn Mặc Ngôn hơi nhếch môi một chút “Lấy nhẫn xong, tìm một chỗ rộng rãi tập xe”.

Nhẫn cưới được làm khá đơn giản, vòng nhẫn vắt lên nhau thành hình chữ thập chéo, ở giữa khảm một viên kim cương sáng bóng, xung quanh điểm xuyết những hạt nhỏ li ti, sáng rực rỡ dưới ánh đèn.

Lục Nhiễm cũng giống như mọi cô dâu khác, ngẩn ngơ ngắm nghía mãi mới chịu cất lại vào hộp.

Chiếc nhẫn này chứng tỏ cuộc hôn nhân của cô và Hàn Mặc Ngôn sắp trở thành hiện thực.

Vừa đặt xuống, Lục Nhiễm có điện thoại, mẹ đang dặn dò cô thì điện thoại hết pin tắt ngấm, Lục Nhiễm phải mượn điện thoại của Hàn Mặc Ngôn để nói chuyện tiếp. Còn Hàn Mặc Ngôn thử nhẫn xong thì đi thanh toán.

Vừa ngắt điện thoại, âm báo tin nhắn lại vang lên.

Lục Nhiễm nhìn theo phản xạ, trên màn hình hiện lên hai chữ: “Trang Tĩnh”.

Số điện thoại của Hàn Mặc Ngôn từ hồi Lục Nhiễm biết anh đến giờ vẫn không thay đổi, Trang Tĩnh biết được cũng là điều hoàn toàn bình thường.

Nhưng Lục Nhiễm cảm thấy thật khó chịu, ma xui quỷ khiến thế nào khiến cô mở tin nhắn ra.

Dòng chữ trên đó, rõ ràng không phải của Trang Tĩnh:

“Xin hỏi có phải người thân của số máy này không? Cô ấy bị tai nạn, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Trung tâm”.

Lục Nhiễm giật mình, không ngờ lại là một tin nhắn kiểu này, bên tai cô vang lên tiếng bước chân, Hàn Mặc Ngôn đã sắp lại gần, tay Lục Nhiễm run run xóa đi tin nhắn vừa rồi.

Định thần lại, cô nghĩ, đàng nào thì Trang Tĩnh cũng có bố có mẹ, huống hồ Hàn Mặc Ngôn và cô ta không thân không thích.

Cô tỏ vẻ bình thường, Lục Nhiễm trả lại điện thoại cho Hàn Mặc Ngôn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cất chiếc nhẫn vào trong túi, Lục Nhiễm vẫn hơi cúi đầu, cảm thấy một nỗi lo sợ lạ lùng.

Trang Tĩnh.

Dù đã cố quên, nhưng con người đó vẫn xuất hiện giữa cô và Hàn Mặc Ngôn, dù cô không thừa nhận, Trang Tĩnh vẫn là một vết thương không thể mờ sẹo trong lòng Hàn Mặc Ngôn… Nếu bị Hàn Mặc Ngôn phát hiện việc vừa rồi…

“Lục Nhiễm.., Lục Nhiễm…”

Nghe tiếng gọi, Lục Nhiễm ngẩng lên, Hàn Mặc Ngôn đang ngồi ở ghế lái, quay đầu xe hỏi: “Luôn ở đây nhé?”.

“Gì ạ?”.

Tháo đai an toàn, Hàn Mặc Ngôn cũng ngạc nhiên: “Lúc nãy em nói muốn học lái xe mà”.

Lúc này Lục Nhiễm mới nhớ ra, thật ra cô cũng chỉ tiện miệng mà nói vậy thôi, không ngờ Hàn Mạc Ngôn tưởng thật. Cô thu lại nỗi lo lắng trong lòng, Lục Nhiễm chớp mắt mỉm cười: “Vâng ạ”.

Lục Nhiễm biết lái xe, chỉ là không đủ thành thạo vì ngày thường ít có cơ hội luyện tập.

Họ ra vùng ngoại ô vắng vẻ, Hàn Mặc Ngôn dạy rất cẩn thận, Lục Nhiễm tiếp thu khá nhanh, cả đoạn đường lái rất chắc chắn, không thể nhận ra là tay lái mới chưa mấy lần cầm vô lăng. Giữ chặt vô lăng, Lục Nhiễm nhìn chăm chăm về phía trước, điệu bộ căng thẳng như sắp vào trận đánh.

“Không cần…”.

Lục Nhiễm dừng xe, quay lại hỏi: “Dạ?”.

“Đừng lo lắng quá như thế”.

Nghe tiếng, Lục Nhiễm cũng thả lỏng hơn vài phần, mím môi cười: “Em hơi căng thẳng”.

Khẽ thả lỏng tay, cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, từ trước đến nay cô luôn như vậy, làm gì cũng dốc hết toàn lực, phấn đấu học tập vì Hàn Mặc Ngôn cũng vậy, nỗ lực tiếp cận anh cũng thế, đều dốc hết toàn lực, nhưng, có những việc, không phải cứ nắm thật chặt là có thể nắm bắt được. Cho tới ngày hôm nay, đối với cô mà nói, cô vẫn cảm thấy thắc thỏm, cảm thấy người đàn ông bên cạnh vẫn luôn ngoài tầm với…

Cô xua đi những ý nghĩ trong đầu, Lục Nhiễm tập trung lái xe.

Trở về nhà, tin nhắn đó vẫn hiển hiện trong đầu cô.

Nỗi lo lắng không yên khiến cô sợ sự việc phát sinh theo chiều hướng không mong muốn, cô xem thời gian, đã hơn chín giờ tối, Lục Nhiễm do dự một lát rồi vẫn xách túi ra cửa.

“Muộn thế này còn đi đâu?”. Mẹ thò đầu ra từ sau tủ quần áo: “Sắp kết hôn rồi, cũng nên biết chừng mực”.

“Vâng, con biết rồi”.

Mẹ còn tưởng Lục Nhiễm sẽ cự cãi lại, không ngờ cô chỉ nói vậy, tiếp theo là tiếng khép cửa nhẹ.

Bệnh viện Trung tâm cách đó khá xa, Lục Nhiễm mất nửa tiếng mới đến nơi.

Lúc này, bệnh viện vắng vẻ một cách khác thường, nhưng đã đến đây, cô cũng không có ý định về ngay, cô hỏi lễ tân số phòng rồi đi lên tầng.

Bệnh viện toàn mùi thuốc sát trùng, lên đến tầng trên, cô mở cửa khoa nội trú.

Cô y tá trực nói Trang Tĩnh đã qua khỏi nguy hiểm, Lục Nhiễm cũng không hỏi thêm… Đang suy nghĩ, chợt toàn thân cô tê cứng lại.

Trong hành lang bệnh viện, có một dáng hình quen thuộc đang đứng đó.

Quen thuộc đến nỗi, mấy tiếng trước, anh vẫn còn đang ở cạnh cô.

Cứ cầm nắm đấm cửa mà đứng yên ở đó, Lục Nhiễm không biết bước tiếp theo nên làm thế nào, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi.

Hàn Mặc Ngôn làm sao mà biết được?

Sao anh biết được Trang Tĩnh đang ở đây? Sao anh lại đến đây? Anh có biết là cô đã xóa tin nhắn đi không?

Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.

Trong lúc cô do dự, Hàn Mặc Ngôn đã vào trong phòng bệnh.

Lý trí bảo cô, tốt nhất nên rời khỏi nơi này, coi như chưa hề có việc gì xảy ra. Cô sắp làm đám cưới với Hàn Mặc Ngôn rồi, không thể phạm sai lầm vào thời điểm này.

Nhưng… cô sao có thể tiếp tục nhẫn nại?

Làm những việc lừa mình lừa người.

Cuối cùng cô cũng mở cửa, đi về phía phòng bệnh của Trang Tĩnh, hành lang yên ắng, đèn trong các phòng đều đã tắt hết. Lục Nhiễm đi đến trước cửa, có thể nghe được cả những âm thanh bên trong, hình như là tiếng nói chuyện, tuy không thật rõ ràng.

Tay cô đặt trên cánh cửa, định gõ, lại thôi.

Tay run run, cô đang sợ.

Vẫn là nỗi lo sợ bấy lâu nay, một nỗi lo sợ trong tiềm thức rằng Hàn Mặc Ngôn là của Trang Tĩnh, còn hiện tại, chỉ là cô đánh cắp đuọc mà thôi.

Cửa bỗng mở ra, Lục Nhiễm đối diện Hàn Mặc Ngôn.

Mấy giây im lặng.

Lục Nhiễm lùi lại, quay đi, cô muốn đi càng xa càng tốt.

“Lục Nhiễm, sao em lại ở đây?”.

Lục Nhiễm khẽ hít một hơi thật sâu, không quay lại hỏi: “Thế tại sao anh cũng ở đây?”.

“Anh đến thăm người bệnh”.

Thấy Lục Nhiễm định nói gì lại thôi, Hàn Mặc Ngôn đóng cửa lại, thoáng thở dài: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”.

Dưới sảnh có một quán café mở cửa hai mươi tư giờ, lúc này chỉ có mấy người ngồi trong góc, tiếng nói chuyện rì rầm.

Trên đường Lục Nhiễm nghĩ rất nhiều, nhưng khi trấn tĩnh ngồi xuống, lại thành ra im lặng.

Ngồi đối diện cô là Hàn Mặc Ngôn, cô không thể giữ được vẻ bình tĩnh lạnh lùng như khi đứng trước mặt Trang Tĩnh.

Ngón tay mân mê cốc café, cô khẽ hỏi: “Anh biết cô ấy bị thương à?”.

Hàn Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ, có người gọi điện cho anh”.

Giọng nói hoàn toàn bình tĩnh như mọi khi.

Lục Nhiễm như vô ý hỏi: “… Anh không hiếu kỳ xem tại sao em biết à?”.

“Bệnh viện gọi điện thoại, họ nói trước đó đã có người nhắn tin hỏi, nhưng anh không trả lời”. Ngừng một lát, mới tiếp tục: “Anh nghĩ chắc em đã đọc đưọc”.

Hóa ra cô đã bị phát hiện,

Hành động này của cô thực là đáng xấu hổ.

Nắm chặt những ngón tay cầm cốc, Lục Nhiễm cúi xuống nhìn bọt café trong cốc: “Rồi sao nữa?”.

“Sao hả?”.

Đắn đo cân nhắc lựa lời, Lục Nhiễm lãnh đạm hỏi: “Hôn lễ của chúng ta có cần lui lại không?”.

“Tại sao?”.

“Anh không trách em à? Còn nữa… nghe tin cô ta bị tai nạn, chắc anh đau lòng lắm?”,

Câu trả lời của Hàn Mặc Ngôn nằm ngoài dự định của cô: “Việc này thì có liên quan gì đến hôn lễ của chúng ta”.

Nghe thế, Lục Nhiễm giật mình, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt.

Ánh đèn trong quán café không đủ sáng, ngũ quan của người đàn ông trong tranh tối tranh sáng trở thành những nét lập thể, giống hệt bức tượng điêu khắc vô cảm trong lớp hội họa.

Vẫn là vẻ mặt không thay đổi từ khi cô quen anh.

Hàn Mặc Ngôn nhíu mày, giọng nói cố chút bất lực: “Em cảm thấy anh sẽ thế nào? Nối lại tình cũ, rồi dứt khoát chia tay em khi ngày cưới đã gần kề… nguyên nhân là vì em xóa tin nhắn của anh”.

Lục Nhiễm mở miệng, nhưng không biết nói gì.

Bởi vì sự thực đúng là cô nghĩ như thế.

Đối diện với một Trang Tĩnh tự tin có thừa, đúng là Lục Nhiễm quá tự ti, họ quen nhau, yêu nhau bao nhiêu năm như thế, cô không bao giờ có thể xen vào.

“Hàn Mặc Ngôn, có thật là… anh không còn tình cảm gì với cô ta nữa không?”.

Bất giác ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Hàn Mặc Ngôn, chờ đợi vào lo sợ… hoàn toàn khác xa một Lục Nhiễm trong quá khứ.

Hàn Mặc Ngôn bỗng bật cười: “Lục Nhiễm, có phải là em không hề tin anh? Anh phải làm thế nào thì em mới tin anh?”.

Câu hỏi đó cô đã hỏi không dưới một lần.

Lục Nhiễm ngưng lại mấy giây.

Phải làm thế nào thì cô mới tin anh?

Từng nghe người khác kể về tình yêu của họ, từng nhìn thấy, những hình ảnh đẹp đẽ trong quá khứ của họ, thậm chí còn tận mắt chứng kiến trạng thái thất thần say rượu của Hàn Mặc Ngôn khi gặp lại Trang Tĩnh, cô không thể làm như không biết gì. Mặc dù hết lần này đến lần khác cô tự nói với bản thân mình, những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, nhưng nỗi ấm ức trong lòng vẫn y nguyên, không thể rũ bỏ.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại

Hàn Mặc Ngôn nhận điện thoại, “Ừ” một tiếng, lông mày càng lúc càng cau lại, Lục Nhiễm cũng cảm thấy lo lắng, đợi anh nói xong điện thoại mới hỏi: “Sao thế?”.

Cầm áo khoác lên, Hàn Mặc Ngôn trả lời đơn giản: “Bác sĩ gọi, em… đi cùng anh nhé”.

Trang Tĩnh bị thương ở sau đầu và chân trái, vốn dĩ tình trạng đã ổn định, nhưng không biết tại sao hiện giờ lại xuất hiện hiện tượng khó thở.

Theo sau Hàn Mặc Ngôn, thấy anh lo lắng mọi thứ, giống như anh đã từng chăm sóc cô ta trong quá khứ, Lục Nhiễm cảm thấy cảm xúc lẫn lộn trào dâng trong lòng.

Ngồi trên chiếc ghế nhựa ở hành lang trống trơn trong bệnh viện, Lục Nhiễm dần dần chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm tỉnh dậy, cô thấy đang đắp trên mình chiếc áo khoác của Hàn Mặc Ngôn. Điều hòa trung tâm của bệnh viện không tốt lắm, nhưng cô vẫn thấy ấm áp lạ kỳ.

Hành lang tối om, thỉnh thoảng mới có vài tiếng động khe khẽ.

Lục Nhiễm do dự một lát.

Giờ này, chắc Hàn Mặc Ngôn đang ở bên cạnh Trang Tĩnh, cũng phải, cô ta đang bị thương, xét về tình về lý cô không thể có ý kiến gì… nhưng mà…

“Uống trà sữa đi, máy nước nóng hỏng rồi, chỉ có trà sữa thôi”.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cánh tay của Hàn Mặc Ngôn đưa qua, những ngón tay dài đang cầm chiếc cốc giấy, trong bóng tối những đường nét trên khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng.

Ngẩn ngơ nhận lấy cốc nước trong tay Hàn Mặc Ngôn, bỏng rát.

Quá nóng.

Hàn Mặc Ngôn đỡ lấy rồi đặt cốc nước sang một bên: “Hơi nóng”.

“Không sao, trời lạnh thế này, nóng càng tốt”.

Lục Nhiễm cố ý cầm lấy cốc giấy, mặc cho hơi nóng từ bàn tay lan tỏa khắp cơ thể.

Mấy giây yên lặng, Lục Nhiễm đang định lên tiếng, bị tiếng chuông cắt ngang.

Phòng bệnh của Trang Tĩnh.

Hàn Mặc Ngôn cũng ngớ ra một giây, rồi đi theo y tá vào phòng bệnh, Lục Nhiễm đứng ở cửa phòng, không biết có nên vào hay không.

Y tá làm một số kiểm tra đon giản, cười nói: “Tỉnh rồi, không sao rồi”, rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Giọng nói của Trang Tĩnh vẫn dịu dàng êm tai, cộng thêm một chút yếu ớt, càng khiến ngưới ta thương xót: “Anh Ngôn, cảm ơn anh”.

Hàn Mặc Ngôn bình thản: “Không có gì”.

“Anh ghét em đến thế à? Ghét em đến nỗi cứ nói những lời khách sáo đó với em?”.

“Đâu có”.

“Em bị tai nạn thế này anh đừng nói với bố mẹ em nhé”

“Đó là việc riêng của cô”.

Trang Tĩnh khẽ thở dài: “Anh Ngôn, chúng ta nhất định phải thế này sao?”.

“Nghỉ ngơi cho khỏe”. Hàn Mặc Ngôn chuyển đề tài: “Có muốn ăn gì không?”.

“Em không đói lắm, anh lấy cho em chút nước được không?”.

“Được rồi”.

Nói xong, Hàn Mặc Ngôn lại quay ra.

Lục Nhiễm hỏi: “Tối nay anh ở đây à?”.

“Tại sao?”. Hàn Mặc Ngôn nghi hoặc nhìn Lục Nhiễm: “Anh chỉ đang làm nghĩa vụ của một người bạn mà thôi”.

Cũng không muốn vô lý gây chuyện, Lục Nhiễm cầm lấy cái cốc trong tay Hàn Mặc Ngôn.

“Nghĩa vụ của anh cứ giao cho em, anh về đi”.

Hàn Mặc Ngôn chỉ hơi do dự rồi nói: “Cũng được”.

Rót xong nước, Lục Nhiễm gõ cửa, đi vào, nhìn thấy cô, Trang Tĩnh sững lại, nhưng nhanh chóng nở một nụ cưòi: “Cô sợ chúng tôi gặp nhau đến thế cơ à?”.

Cô ta cố ý công kích Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm bình thản nói: “Cũng hơi hơi, vì thế, cô sẽ không có cơ hội gặp lại anh ấy đâu. Viện phí đã đóng đầy đủ rồi, cô không phải lo lắng gì hết, có việc gì thì cứ gọi điện cho bạn cô, tôi không tin là ở đây cô chỉ quen có một mình Hàn Mặc Ngôn”

Lục Nhiễm đặt cốc nước xuống, quay đi, đột nhiên Trang Tĩnh cao giọng gọi: “Cô Lục!”.

Lục Nhiễm không quay lại, chỉ đứng im hỏi: “Có việc gì thế?”.

Trang Tĩnh bỗng trở nên yếu đuối, giọng nói như khóc lóc cầu xin: “Nhường Hàn Mặc Ngôn cho tôi được không, tôi rất yêu anh ấy, tôi cũng rất hối hận, sáu năm qua, không một giờ phút nào tôi không nhớ về anh ấy, nhớ đến phát điên mà không dám quay trở về, vì sợ anh ấy lạnh nhạt… Cô Lục, tôi không còn trẻ nữa, còn cô thì vẫn xinh đẹp, trẻ trung, cô có thể tìm được người còn tốt hơn cả Hàn Mặc Ngôn, hà tất phải tranh giành với tôi một người đàn ông vốn dĩ chẳng hề yêu cô?”.

“Tôi không muốn mất anh ấy, tôi cầu xin cô đấy”.

Đã biết có ngày hôm nay, sao trước kia còn làm như vậy.

Tự cô không biết giữ gìn, nên cũng đừng trách người khác.

Lục Nhiễm cầm nắm đấm cửa, không hề xúc động: “Không phải chỉ một mình chị yêu anh ấy, chị chỉ yêu anh ấy một hai năm, còn tôi đã yêu anh ấy sáu năm rồi, chị cảm thấy tôi có thể buông tay không?”.

Bỗng rầm một cái, Trang Tĩnh từ trên giường ngã xuống.

Bình nước truyền rơi xuống vỡ tan, chiếc chân trái bị thương cũng thõng xuống.

Lục Nhiễm kinh hãi quay lại, nhưng đã có người đẩy cửa chạy vào đỡ lấy Trang Tĩnh đang ngã xuống nền nhà.

Mặt Trang Tĩnh trắng bệch, ngã vào lòng Hàn Mặc Ngôn, ngón tay trở nên tím bầm vì tóm chặt lấy áo khoác ngoài của Hàn Mặc Ngôn, như thể sẽ ngưng thở ngay lập tức, yếu đuối đến mức không thể chịu đựng thêm bất cứ điều gì.

Cô gái đẹp dịu dàng mà kiên cường kia, đang hoàn toàn dựa vào lòng bạn, ngay cả Lục Nhiễm đứng ngoài cũng cảm thấy thật đáng thương.

Người phụ nữ ấy có khả năng gây thiện cảm trời sinh.

Nhưng mà…

Lục Nhiễm nắm chặt nắm đấm cửa, mở cửa phòng bệnh, đi ra ngoài.

Nếu không đi, cô thật không biết mình sẽ làm gì.

Gió thổi bay áo khoác ngoài, Lục Nhiễm bỗng muốn châm một điếu thuốc.

Không phải để hút, mà đơn thuần chỉ là châm lên một điếu thuốc, để chất nicotin khiến cô tê dại.

Cô sờ khắp túi áo và túi xách, không thấy thuốc, chỉ thấy chiếc nhẫn cưới.

Chiếc nhẫn cưới vừa mới lấy về, vừa khít trên ngón tay áp út, nghe đồn đây là vị trí gần tim nhất, nhưng mà chiếc nhẫn cưới tuyệt đẹp cũng không thể làm dịu bớt sự bất an trong lòng cô.

Điện thoại đổ chuông.

Là giọng của Hàn Mặc Ngôn: “Lục Nhiễm, em đi đâu rồi”.

Lục Nhiễm im lặng một lát rồi trả lời: “Ở bên ngoài, đang chuẩn bị về”.

“Để anh đưa em về”.

“Vâng, khi nào thì anh về?”.

Hàn Mặc Ngôn im lặng một lát, đầu dây bên kia loáng thoáng giọng người phụ nữ, sự nhẫn nại của Lục Nhiễm bỗng hoàn toàn cạn kiệt: “Thôi, không cần đâu, em tự về đây”.

Cô tắt điện thoại.

Cô rất kiên định rất kiên định muốn lấy Hàn Mặc Ngôn.

Nhưng… cô không thể xác nhận Hàn Mạc Ngôn có thật lòng muốn lấy cô hay không.

Nếu Trang Tĩnh không biến mất, mà cứ tiếp tục xuất hiện bên cạnh Hàn Mặc Ngôn như thế này, thì cô thật không thể chịu đựng thêm.

Cách nhanh nhất để một người biến mất là thế nào?

Chắc chắn không phải là ngồi chờ cô ta tự biến mất.

Lục Nhiễm ngủ đúng một ngày, tỉnh dậy thì gọi cho Lục Tề. Nghe giọng em gái, Lục Tề rất vui.

Cùng phải, thời gian này Lục Tề khách khứa suốt, nhưng chỉ nghe qua một hai câu anh đã phát hiện ra Lục Nhiễm có chuyện gì.

“Tiểu Nhiễm, em có chuyện gì muốn nói với anh à?”.

Lục Nhiễm cố cười, tay vẫn giữ chặt chiếc điện thoại, những vấn đề vốn khó nói này bỗng dễ dàng buột ra khỏi miệng: “Anh, anh có thể khiến cho một người vĩnh viễn biến khỏi khỏi phạm vi cuộc sống của em không?”.

Lục Tề giật mình: “Có người nào đeo bám em à?”.

“Không phải em, mà là Hàn Mặc Ngôn”.

Một lát im lặng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Buổi chiều anh về nhà, em đừng đi đâu nhé”.

Sau một buổi trưa yên ổn, Lục Nhiễm ngồi trong ánh nắng mỏng manh giữa ngày đông giá rét, kể lại tất cả mọi chuyện cho Lục Tề.

Cô biết rõ đây không phải một lựa chọn hay, đối với những việc của bản thân cô, Lục Tề còn lo lắng hơn cả cho chính bản thân mình, nhưng cô cũng không thể nhẫn nại thêm… cô muốn tìm một người để dốc hết nỗi lòng.

Nghe xong, Lục Tề im lặng khác thường.

“Tiểu Nhiễm, nếu Trang Tĩnh biến mất, liệu em và hắn ta có thể…”.

Lục Nhiễm trả lời rất nhanh: “Em không biết”.

Lục Tề bình tĩnh nói: “Để cho cô ta biến mất khỏi cuộc sống của em thì rất đơn giản, vấn đề là làm thế nào để cô ta biến mất khỏi cuộc sống của em và Hàn Mặc Ngôn. Tiểu Nhiễm, em dốc toàn lực để duy trì mối quan hệ này có đáng không? Đã lâu lắm rồi anh không thấy em cười với anh? Yêu cầu của anh rất đơn giản, chỉ cần em vui vẻ, em có thể nói với anh là em rất hạnh phúc… nhưng hiện giờ anh không thể tìm thấy dù chỉ chút ít điều đó trên khuôn mặt của em. Anh đau lòng lắm, em biết không?”.

Lục Tề rất ít khi nhiều lời như vậy, có thể đây là lần đầu tiên.

Ánh mắt Lục Nhiễm trở nên xa xăm giây lát rồi lấy lại sự bình tĩnh, cô lấy chiếc nhẫn cưới từ trong túi ra.

“Cũng chỉ còn một bước nữa thôi, anh, hãy kệ em một lần cuối đi”.

Lục Tề xoa đầu Lục Nhiễm, nói: “Được rồi”.

Không ai có thể nghi ngờ về hiệu suất làm việc của Lục Tề.

Ngày thứ ba Lục Nhiễm đến bệnh viện Trung tâm, Trang Tĩnh đã không còn ở đó, hỏi thăm lễ tân, chỉ nhận được câu trả lời: “Bệnh nhân chuyển viện rồi”.

Cảm thấy như trút đưọc gánh nặng, nhưng cũng có vài phần tội lỗi.

Dù gì thì cô cũng giấu Hàn Mặc Ngôn việc này.

Nhưng… cũng không hối hận, Lục Nhiễm vốn không phải thiện nam tín nữ gì, cứ coi như tự lừa mình lừa người, nhưng mà chưa cần ra trận đã giải quyết xong việc của Trang Tĩnh là tốt lắm rồi.

Hôn lễ đang đến gần, chính xác là chưa đến nửa tháng nữa.

Sau Tết là khoảng thời gian tiệc tùng nhiều nhất, đằng nào thì mẹ đã lo liệu hết mọi việc cưới xin, nên Lục Nhiễm chỉ việc theo sau Hàn Mặc Ngôn đến hết cuộc gặp này đến cuộc gặp khác, tiện thể cũng chuyển được bao nhiêu thiệp mời.

Gió lặng sóng ngừng, Lục Nhiễm mân mê chiếc váy cưới, chờ đợi ngày trọng đại đang đến gần.

Truớc đám cưới một tuần, Hàn Mặc Ngôn gọi điện cho Lục Nhiễm: “Mang theo hộ khẩu, chứng minh thư”.

Xe của Hàn Mặc Ngôn đỗ ở cổng cục Dân chính.

Từng đôi tình nhân xếp hàng chờ đợi, cũng không có gì vội vã, Lục Nhiễm thong thả theo sau Hàn Mặc Ngôn. Lúc này, người đến đăng ký không nhiều. Cô dâu xếp hàng ngay trước Lục Nhiễm hắt xì vì lạnh, rồi quay lại cười với cô, niềm nở hỏi: “Anh chị cũng đến đây lần đầu ạ?” Nói xong, mới thấy mình thật ngớ ngẩn, lại vội vã: “Em nhẩm, em nhầm, chắc chắn là lần đầu rồi. Tại em căng thẳng quá, mà anh chị bình tĩnh thật đấy, anh chị không hồi hộp à?”

Cô gái nói một mạch, điệu bộ lo lắng nhung không giấu được cảm giác ngọt ngào.

Chú rể đứng bên cạnh thơm một cái vào má cô gái, cười: “Vợ mình đáng yêu quá”.

“Đáng ghét, bao nhiêu người thế này…”. Khuôn mặt cô gái ửng đỏ, cười xấu hổ.

Không thể diễn tả được cảm giác đang dâng trào trong lồng ngực Lục Nhiễm lúc này, thế mới là vợ chồng, còn thái độ băng giá của cô và Hàn Mặc Ngôn, không biết nên gọi là gì.

“Em đang nghĩ gì thế?”.

Cố giấu ánh mắt hâm mộ, Lục Nhiễm bình thản đáp: “Không có gì”.

Giọng nói trầm thấp: “Lục Nhiễm…”

Có ai đó nắm chặt bàn tay cô.

Lục Nhiễm giật mình, quay đầu lại, gặp ngay ánh mắt của Hàn Mặc Ngôn, hai con mắt đen láy.

Giữa ngày đông lạnh giá, bàn tay của Hàn Mặc Ngôn thực sự ấm áp, hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa sưởi ấm cả trái tim cô, Lục Nhiễm bỗng cảm thấy không biết nên làm thế nào?

Trước nay vẫn luôn là cô theo đuổi Hàn Mặc Ngôn, cô chưa từng nghĩ lại có lúc được đứng cạnh anh thế này. Khoảng cách gần trong gang tấc, gần đến mức có thể giữ tay nhau cả cuộc đời.

Hàn Mặc Ngôn nói như than: “Lục Nhiễm, chúng ta sắp kết hôn rồi”.

Lục Nhiễm trả lời theo phản xạ: “Em biết rồi”.

Hàn Mặc Ngôn: “Thế em có thể vui lên một chút được không?”.

Lục Nhiễm nhếch môi, nặn ra một nụ cười: “Em rất vui mà”.

Bàn tay đang nắm tay cô càng thêm xiết chặt, giọng nói của Hàn Mặc Ngôn như một sự thỏa hiệp: “Anh hoàn toàn tự nguyện kết hôn với em mà không liên quan gì đến Trang Tĩnh, em đừng nghĩ ngợi nhiều, anh không muốn nhìn thấy em như bây giờ…”

Một lát im lặng, Lục Nhiễm mới hỏi lại: “Như thế nào?”.

Hàn Mặc Ngôn không nói gì, như là không biết nên diễn tả thế nào.

Thực ra… không phải đợi đến lúc Hàn Mặc Ngôn nói ra, bản thân Lục Nhiễm cũng biết, âu sầu ủ dột, mất tinh thần, cho dù hạnh phúc ngay trước mắt vẫn cảm thấy bất an, giống như là nhìn trăng trong bóng nước.

Cô cũng nên cảm thấy yên ổn rồi mới phải.

Rõ ràng là họ sắp kết hôn.

Bàn tay trong tay Hàn Mặc Ngôn rịn mồ hôi, tim cô cũng đập nhanh hơn, cô vẫn luôn thích người đàn ông này, nhưng…

“Người tiếp theo…”

Lục Nhiễm nhận lấy tờ giấy Hàn Mặc Ngôn đưa, ký tên đóng dấu tên theo thói quen, định thần lại mới nhìn ra tiêu đề trên tờ giấy, “Đơn xin đăng ký kết hôn”.

Khi họ ra về, trong tay đã có thêm một tờ giấy màu hồng.

Tờ giấy viết tên của cô và Hàn Mặc Ngôn.

Lục Nhiễm lật qua lật lại mấy lần, cảm giác lẫn lộn.

Đơn giản là thế, kết chặt hai con người vốn dĩ chẳng hề liên quan gì với nhau.

Ra khỏi cổng, Hàn Mặc Ngôn vừa lái xe vừa hỏi: “Có muốn đi đâu không?”.

Lục Nhiễm giật mình: “Đi đâu?”.

Hàn Mặc Ngôn hơi mỉm cười: “Tối nay không bận gì, em muốn đi đâu để anh đi cùng em”.

“Có thể coi là…, hẹn hò không?”.

Hàn Mặc Ngôn ngẩn ngưòi, rồi cũng gật đầu.

Lục Nhiễm quay sang nhìn những bông tuyết chưa tan hết trên nền đất và những hình ảnh mờ ảo trên đó, mắt bỗng sáng lên: “Đi xem phim nhé”.

Đã nhiều lần cô đi mua vé xem phim cho Hàn Mặc Ngôn, mà chưa bao giờ cùng anh xem hết một bộ phim.

Chỉ duy nhất một lần trong rạp chiếu phim, khi bên cạnh cô là Hướng Diễn, còn bên cạnh Hàn Mặc Ngôn là người phụ nữ khác.

Tính ra, hình như họ cũng chưa có đến một lần hẹn hò.

Càng nghĩ… càng thấy bi ai…

Mua xong vé xem phim, đi vào, tiếng nhạc du dương trong rạp vang lên.

Bắt đầu chiếu phim, đèn tắt hết.

Một bộ phim tình yêu tiết tấu chậm rãi, thực ra, Lục Nhiễm cũng không thích kiểu phim này, nhưng hy vọng là, với không khí nơi đây, Lục Nhiễm có thể lắng lòng mình mà yên ổn ngồi xem bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.

Bóng tối đã giúp cô che giấu cảm giác bất an thường trực trong lòng, cô không cần phải tiếp tục ngụy trang, những tình cảm khó giấu ban ngày cũng bị nhấn chìm theo từng đoạn đối thoại của hai nhân vật chính.

Tiết tấu êm dịu, trước mắt cô là một quá trình dài về tình yêu của hai nhân vật chính.

Họ quen nhau, biết nhau và yêu nhau, như một lẽ đương nhiên.

Cả hai diễn viên đều nhập vai, diễn xuất ăn ý, gần như chẳng hề tốn bất cứ công sức gì, cho dù chỉ là một ánh mắt giao nhau cũng chất chứa bao tình cảm sâu đậm, khiến nguời xem không khỏi động lòng.

Lục Nhiễm ngồi xem phim, nhưng đầu óc cô đang nghĩ tận đâu đâu.

Từng có lúc, Hàn Mặc Ngôn và Trang Tĩnh cũng giống y như thế, họ yêu thương nhau, luôn bên cạnh nhau, luôn…

Cô cố ép bản thân mình không nghĩ xa hơn, nhưng những ý nghĩ đó không chịu sự chỉ huy của đại não, tiếp tục trào dâng.

Biết rõ là cô và Hàn Mặc Ngôn đã đăng ký kết hôn, quá nghĩ ngợi như thế thật chẳng khác gì tự chuốc khổ vào thân, nhưng mà, con người là một động vật cảm tính, lạnh lùng đến mức nào cũng không thể thờ ơ với tình cảm của mình.

Cô quay lại, Hàn Mặc Ngôn đang ngồi ngay bên cạnh.

Rạp phim thưa thớt nên khá yên tĩnh, đến tĩnh mịch.

Những nét nhìn nghiêng trên khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn rất rõ ràng, kiên nghị như chính con người anh, nhưng lúc này đây cũng có chút gợi cảm.

Cô chăm chú nhìn anh mà quên hết mọi thứ xung quanh. Chỉ đến khi giọng nói của Hàn Mặc Ngôn cắt ngang: “Sao cứ nhìn anh thế?”.

Lục Nhiễm giật mình, hỏi lại: “Thế em không thể nhìn anh à?”.

Hàn Mặc Ngôn như có chút miễn cưỡng: “Cũng được”.

Thái độ khoan dung, đôi chút nhường nhịn.

Trong đầu thoáng qua cảnh một cô bạn gái nào đó từng làm với Hàn Mặc Ngộn, Lục Nhiễm bỗng có ý định tiến thêm một bước, ý nghĩ ấy càng lúc càng mãnh liệt, khiến cô buột miệng: “Em còn muốn tiến thêm chút nữa, cũng được chứ?”.

Hàn Mặc Ngôn: “Hả?”, vẻ chưa hiểu ra.

Từ trước đến nay Lục Nhiễm vẫn là người nóng vội, giọng thấp hẳn xuống, cô quay lại, xích lại gần Hàn Mặc Ngôn: “Ví dụ như…”.

Trong tích tắc đợi Lục Nhiễm nói hết câu, Hàn Mặc Ngôn ngạc nhiên phát hiện môi Lục Nhiễm thoáng lướt qua môi anh, chỉ một thoáng qua.

Tốc độ cực nhanh, chỉ như một vệt mờ thoảng qua trong bóng tối.

Sau giây lát ấy, chỉ còn hơi ấm lưu lại trên môi chứng minh cho sự việc vừa rồi.

Khẽ lùi lại, khuôn mặt Lục Nhiễm nóng bừng, nhưng vẫn trấn tĩnh nhìn về phía Hàn Mặc Ngôn.

Hàn Mặc Ngôn vẫn vô cảm nhìn cô.

Cảm giác thất bại trào dâng, cô ngồi trở về vị trí của mình.

“Hàn Mặc Ngôn…”.

Hàn Mặc Ngôn nhếch môi, như định nói điều gì.

Lục Nhiễm chỉ cười nhạt: “Anh vẫn chưa quen với vai trò của mình, thực ra em cũng hơi… “

Được thôi, tại cô quá nóng vội, nhưng mà… vẫn cảm thấy bi ai.

Cô vẫn luôn mong muốn rằng, dù ít dù nhiều, cô cũng khác với những bạn gái trước kia của Hàn Mặc Ngôn, hoặc ít nhất là cũng không giống họ, chỉ là bạn gái danh nghĩa trong tim của Hàn Mặc Ngôn.

Nhưng mà, giây tiếp theo, trước mắt Lục Nhiễm bỗng tối om.

Không khí lạnh tràn qua, che khuất ánh sáng từ màn hình chiếu phim, cảm giác ấm mềm thoáng qua môi.

Lục Nhiễm trở nên đờ đẫn.

Lúc nãy… lúc nãy… chắc không phải là Hàn Mặc Ngôn chứ.

Giọng của Hàn Mặc Ngôn rất bình tĩnh nhưng vẫn khiến cô xúc động lạ thường: “Anh sẽ học cách làm quen”.

Chỉ một câu đơn giản thế thôi, Lục Nhiễm bỗng cảm thấy một điều gì đó đang trào dâng trong lòng, ánh mắt trở nên mơ màng, lồng ngực nghẹt thở.

Lục Nhiễm nhắm mắt lại, cố ngăn những cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt.

Anh sẽ học cách làm quen, sẽ thay đổi vì cô.

Chính vì cô.

Cô nỗ lực bao nhiêu lâu như vậy, vất vả như vậy, cũng chỉ vì giây phút này…

Nỗi uất ức khó nói thành lời khiến cô chỉ muốn trút hết ra ngoài.

Cánh tay Hàn Mặc Ngôn vòng qua vai cô, động tác hơi cứng nhắc, Lục Nhiễm vẫn nhắm mắt dựa vào vai anh, để mặc cho tất cả những suy nghĩ trong lòng bay đi, để giây phút này dừng lại mãi mãi.

Hết phim, Lục Nhiễm tìm một quán ăn nhanh gần đó.

Đều là những người làm việc quên ăn, thế mà xem hết một bộ phim, ai cũng cảm thấy bụng đói cồn cào, mỗi người gọi một phần cơm cà ri, ăn ngon lành.

Động tác ngồi ăn của Hàn Mặc Ngôn tiêu chuẩn mà tao nhã, chỉ ngồi nhìn cũng thấy cảnh đẹp lòng vui.

Cũng không vội, Lục Nhiễm vừa ăn vừa ngắm nhìn Hàn Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn cũng đã quen với ánh nhìn thiêu đốt của Lục Nhiễm, nên vẫn chậm rãi ngồi ăn.

Lục Nhiễm nghĩ ngợi một lát: “Mà em nhớ là anh không thích khẩu vị này mà…”

Hàn Mặc Ngôn ngẩng lên, trả lời: “Ừ, đó là trước kia”‘. Ngừng một lát, nói tiếp: “Hương vị cũng được”.

Cũng có thể Hàn Mặc Ngôn không phát hiện ra, không biết từ bao giờ khẩu khí của anh cũng đỡ cứng nhắc hơn rất nhiều.

Lục Nhiễm ngừng một lát: “Nếu anh thích, lần sau em sẽ thử làm xem”.

Hàn Mặc Ngôn hơi nhếch môi: “Cũng được”.

Tiếng nhạc du dương êm dịu càng khiến cho không khí càng thêm ấm áp, xen lẫn những tình cảm quyến luyến trong lòng.

Hai mươi mấy năm cuộc đời, Lục Nhiễm chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc đơn giản thế này.

Chỉ cần trước mặt cô là người đàn ông này, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên tươi đẹp.

Vẫn theo lệ thường, Hàn Mặc Ngôn đưa Lục Nhiễm về nhà.

Ngồi trên xe, Hàn Mặc Ngôn hỏi: “Có phải em vẫn bận lòng vì việc của anh và Trang Tĩnh không?”.

Bị hỏi quá đột ngột, Lục Nhiễm không biết nên nói thế nào.

Tình huống này nói thật thì thật mất hứng, cũng không thể nói ngược với lương tâm mình, tốt nhất là im Lặng.

Hàn Mặc Ngôn: “Đúng là anh không thể làm ngơ, nhưng không đến mức như em tưởng tượng. Tình cảm đù sâu đậm đến đâu cũng có lúc nhạt phai, huống hồ anh và Trang Tĩnh đã…”

Lục Nhiễm không nhẫn nhịn thêm khẽ nói: “Nhưng anh vẫn đi cứu cô ấy, cô ấy hẹn anh vẫn ra ngoài…”.

Cảm thấy giọng nói hơi mất hòa khí, Lục Nhiễm cúi xuống: “Xin lỗi, tại em không kiềm chế được”.

Hàn Mặc Ngôn không để ý đến chuyện đó, giọng nói vẫn bình tĩnh, từng chữ từng câu: “Lục Nhiễm, em vẫn không tin anh, hay là không tin vào bản thân mình”.

Lục Nhiễm im lặng.

Tin, cô nên tin vào điều gì đây?

Tin là Hàn Mặc Ngôn đã quên Trang Tĩnh, tin rằng tình cảm quấn quýt giữa họ đã đứt làm đôi, hay là tin rằng…

Điều cô không thể đối mặt còn nhiều hơn thế.

Nói cho cùng, chỉ là cô không thể tin vào bản thân mình, không thể tin vào kết quả không dễ dàng này… Rốt cuộc vì lẽ gì mà Hàn Mặc Ngôn lại kết hôn với cô.

Cô không thể tiếp tục như thế này.

Lục Nhiễm bặm môi: “Em sẽ không nghĩ đến việc đó nữa”.

Khẽ thở dài, Hàn Mặc Ngôn nắm lấy tay Lục Nhiễm: “Em đã là vợ của anh rồi”.

Vợ.

Từ này khiến Lục Nhiễm cảm thấy tỉnh táo, đúng thế, cô đã trở thành vợ của anh, hợp pháp hợp lý, nhận được sự chúc phúc của mọi người.

Lục Nhiễm tự nói với bản thân mình, cô đã thắng.

So với bài trừ, rõ ràng là tiếp nhận dễ chịu hơn nhiều.

Lục Nhiễm khẽ đáp: “Em biết”.

Cô cũng nắm lấy bàn tay của Hàn Mặc Ngôn, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi, nhưng họ đang nắm chặt tay nhau hơn bất cứ lúc nào,

Tất cả đang yên ả như thế, biến cố bỗng đột ngột xảy ra.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ