80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Gặp anh là điều bất ngờ tuyệt vời nhất - trang 2

Chương 7 - 8

"Thiên Thiên, ở đây." Lâm Hi ngoắc Thiên Thiên. Lúc chiều, Thiên Thiên nhắn tin cho cô hẹn tối nay gặp mặt tại tiệm lẩu dê, còn nói có chuyện muốn nói với cô, vì thế Lâm Hi không chần chờ bỏ rơi bạn trai.

"Oan gia ngõ hẹp, oan gia ngõ hẹp." Ngồi xuống, Thiên Thiên chỉ không đầu không đuôi phán một câu.

Lâm Hi mờ mịt hỏi: "Thiên Thiên, bồ hôm nay không phải ngày đầu đi làm sao? Có chuyện gì?"

Thiên Thiên vỗ bàn, làm mọi người nhìn cô chăm chú, cô mới hết hồn, nhỏ giọng nói, "Bồ đoán xem cấp trên của mình là ai?"

Lâm Hi tinh thần tỉnh táo hỏi: "Ai? Lưu Tường? Diêu Minh? hay Cơ Nặc Lý Duy Tư?"

Thiên Thiên uống một ngụm nước nói, "No No, tiếp tục đoán."

"Sẽ không là Mễ Bác chứ, bồ vẫn là không trốn thoát nổi Ngũ chỉ sơn của hắn?" Lâm Hi trêu ghẹo nói.

Thiên Thiên trừng mắt liếc một cái, "Là anh bạn già bị mình tặng cho 2 quyền 1 cước." cô than thở, ngày hôm nay ngồi không yên ổn, khó khăn lắm chịu đến tan tầm mới có thể kể khổ với Lâm Hi.

Câu này làm Lâm Hi phun ra một ngụm nước, "Độc ác như vậy sao?"

Thiên Thiên vẻ lo lắng đầy mặt, gật đầu.

"Từ chức đi, bồ lần trước chỉnh người ta thảm vậy, tên này nhất định sẽ tìm cơ hội chỉnh lại." Lâm Hi vỗ vỗ vai cô, "Chỗ làm tốt nhiều lắm, không lo tìm không thấy. Cùng lắm bồ tới công ty mình là nhân viên trà nước cũng được."

Thiên Thiên bực mình, "Này, bồ là bạn tốt của mình sao? Mình hiện tại mắc nạn, bồ còn trêu chọc mình."

Lâm Hi mồm miệng luôn vụng về hơn Thiên Thiên, lần này nắm được cơ hội có thể trêu cô, tự nhiên sẽ không dễ dàng buông tha. Bất quá cũng chỉ có thể dừng ở đây, vạn nhất Thiên Thiên trở mặt, cô còn phải hao hết lời lẽ chịu tội.

"Vì an toàn của bồ mà suy nghĩ, vẫn là nhanh chóng chạy lấy người. Bể khổ khôn cùng, cải tà quy chính.' Lâm Hi khó được hài hước một phen, đổi lấy cái trừng mắt của Thiên Thiên.

Thiên Thiên nghĩ thấy cũng đúng, chuyện gì liên quan Thẩm Hạo đều thực xui xẻo. Đầu tiên là Mễ Bác ăn vụng, sau đó là hôm nay ngày đầu đi làm, hại cô đến đồng hồ báo thức cũng để sai. Nhưng lại nghĩ ngược lại, không chiến mà về há chẳng phải càng bẽ mặt. "Mình sẽ không thôi việc, "nơi nào có áp bức, nơi đó có khởi nghĩa", mình nhất định sẽ đấu tranh đến cùng." Thiên Thiên từ nhỏ đến lớn chưa sợ qua ai, một cái Thẩm Hạo nho nhỏ, tính cái gì.

Lâm Hi cười gượng vài tiếng, "Tốt lắm, Thiên Thiên, mình nhất định ủng hộ bồ."

Thiên Thiên nhướng mắt, tức tới tìm không ra chỗ để đánh, chị hai, chị là đang khích tướng em đó hả.

Lâm Hi thò đũa vào nồi lẩu dê, thói quen nhìn đông ngó tay. Cô là kiến trúc sư, mỗi lần đến nơi nào thường đánh giá phòng ốc bày trí hợp lí hay không, tầm mắt mới chuyển, bỗng nhiên biến sắc, ánh mắt không tự nhiên.

Thiên Thiên buồn bực nói, "Thế nào?" Cô xoay người, sắc mặt mơ hồ trắng bệch. Cách đó không xa, gần cửa sổ, Mễ Bác đang cùng Trần Tuệ Tuệ ngồi đối diện, hai người vừa cười vừa nói, không khí hết sức hòa hợp.

"Thiên Thiên, bồ đừng quan tâm." Lâm Hi nhẹ giọng nói.

Thiên Thiên vô cùng vui mừng là đang đưa lưng về phía họ, nếu không cô thực sự sợ sẽ đau mắt hột. "Mình biến bi phẫn thành động lực ăn uống, Hi Hi, chầu này bồ khao."

Lâm Hi vì cái ví thầm không ngừng kêu rên, không có cách nào, ai bảo Thiên Thiên là bạn thân nhất của cô chứ.

Hai người nhắc lại một số chuyện vui ở trường, cũng đem chuyện không vui vừa rồi quẳng ra sau đầu.

Ăn uống no đủ, thời gian còn sớm, Thiên Thiên nhớ là không thể đến muộn, không thể để Thẩm Hạo có cơ hội chèn ép, vì thế đề nghị ai về nhà nấy, ai ôm mẹ nấy.

Tính tiền xong, lúc đi tới cửa, không biết là trùng hợp hay có người cố ý, Mễ Bác và Trần Tuệ Tuệ đang chậm rãi đi tới.

Thiên Thiên mặt không biểu tình, Mễ Bác hơi chút lúng túng, Lâm Hi ánh mắt nghiêm nghị, Trần Tuệ Tuệ thì cười tươi như hoa.

"Thiên Thiên, hiện tại đang làm việc ở đâu vậy?" Trần Tuệ Tuệ ngoài cười nhưng trong không cười mở miệng nói.

Thiên Thiên xem nụ cười của cô ta như không khí.

Lâm Hu lại tức hết sức, cướp lời: "Thiên Thiên bây giờ là thành viên của công ty quốc tế Hồng Kì."

Công ty của Mễ Bác và Hồng Kì thường có qua lại mấy thương vụ, dĩ nhiên không xa lạ với cái tên này. Trần Tuệ Tuệ nhíu mày, làm như không quan tâm, kì thực có chút nghĩ ngợi. Mễ Bác ngây cả người, miễn cưỡng cười, "Thiên Thiên, chúc mừng em."

Thiên Thiên nhìn anh ta, im hơi lặng tiếng, ngược lại nói với Lâm Hi: "Hi Hi, chúng ta đi thôi."

Mễ Bác đưa tay kéo cô lại, "Thiên Thiên, anh có lời muốn nói với em."

Sắc mặt Trần Tuệ Tuệ hết sức khó coi, gắt gao kéo lấy cánh tay của Mễ Bác.

Thiên Thiên cười như không cười, "Buông tay."

Mễ Bác kiên quyết không buông cô ra, Lâm Hi vội vàng hòa giải, Trần Tuệ Tuệ mặt tối thui, Thiên Thiên thở dài, "Mễ Bác, anh nên học cách tôn trọng người khác." Cô tuyệt đối không phải vì Trần Tuệ Tuệ mà bất bình, chỉ là, Mễ Bác hành sự trước giờ không để ý cảm giác của người khác, lúc trước cô cũng nhiều lần chịu đựng tính này.

Có thể do đang suy nghĩ lời nói của Thiên Thiên nên biểu tình của Mễ Bác có chút "tạm dừng trong giây lát", Thiên Thiên thừa cơ giãy tay thoát ra, không có liếc nhìn hắn một cái, kéo Lâm Hi đi.

Lâm Hi ở sau lưng cô lảo đảo vài bước, oán hận nói: "Thiên Thiên, đừng có đi mau như vậy chứ."

Thiên Thiên mất bình tĩnh nghe thấy thế, bước chân càng nhanh thêm.

Xuống lầu, Lâm Hi tiếp điên thoại, ngọt ngào nói vài câu, quay đầu hỏi Thiên Thiên, "Văn Khải tới đón mình, thuận đường để anh ấy đưa bồ về nhà luôn nha."

Từ Văn Khải là bạn trai của Lâm Hi, hai người đang trong thời kì cuồng nhiệt của tình yêu, Thiên Thiên vốn không muốn làm bóng đèn, nhưng thấy Mễ Bác đã đuổi tới, cô không nghĩ ngợi gì gật đầu, "Được."

Xe của Từ Văn Khải đúng lúc chạy tới, Mễ Bác trơ mắt nhìn hai người tuyệt tình rời đi, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Trên đường đi, Thiên Thiên trầm mặc dị thường, khác một trời một vực với tính thích cười thích nháo động thường ngày của cô.

Lâm Hi ôm vai cô, chững chạc nói: "Thiên Thiên, nếu muốn trong lòng thư thái thì cứ khóc đi."

Thiên Thiên dở khóc dở cười, "Mình chẳng qua là ăn no sình bụng, không muốn nói chuyện mà thôi." ='=

Lâm Hi cười mỉa, Từ Văn Khải đang lái xe cũng nhịn không được cười lớn.

Thiên Thiên về đến nhà liền tắm rửa thoải mái, vốn định lên giường nghỉ ngơi sớm, đột nhiên nhớ tới bộ áo Thất Thải Hà trên người Vương Chưởng Qũy, đấu tranh tư tưởng rất lâu cô vẫn không thể cưỡng nổi sự quyến rũ của nó, cầm laptop bắt đầu lên mạng.

Làm cho cô thất vọng chính là, Vương Chưởng Qũy lại không online.

Tiêu Dao thấy cô lập tức nhắn tin: "Thiên Thiên, anh đã là Nhị Đại đệ tử của phái Tuyết Sơn, em chờ anh, chúng ta rất nhanh sẽ có thể thành thân."

A, thành thân, Thiên Thiên căn bản quên mất việc này, nhưng cũng có chút đắc ý nho nhỏ, còn có người nhớ tới cô, dù cho đây chỉ là trong thế giới hư ảo của internet.

Tiêu Dao: "Đúng rồi Thiên Thiên à, vừa rồi nghe nói Diệt Tuyệt sư thái giao nhiệm vụ, có thể được áo Thất Thải Hà, anh còn chưa luyện tới, sợ không làm được, em đi thử coi."

Thiên Thiên mừng quá đỗi, nói không đến 2 câu liền vội vàng chào tạm biệt, đi tới núi Nga Mi.

Diệt Tuyệt sư thái không giống những NPC khác luôn xuất hiện ở cùng một chỗ, bà ta thường xuyên di chuyển, muốn tìm không phải dễ. Nhưng vận khí của Thiên Thiên hôm nay rất tốt, vừa tới Thúy Ba Đường đã thấy bóng dáng Diệt Tuyệt dường như mới ở ngoài về, còn đang mệt mỏi.

Thiên Thiên bắt đầu nói chuyện, sư thái nói: "Ỷ Thiên kiếm bị đồ đệ của ta là Kỷ Hiểu Phù trộm đi, ngươi giúp ta tìm về sẽ có thưởng."

Kỷ Hiểu Phù là Boss có võ công tương đối yếu nhất, muốn lấy lại Ỷ Thiên kiếm không hề khó. Thiên Thiên từng đọc qua Tiến Công – Chiếm Đóng, biết được Kỷ Hiểu Phù lúc này chắc đang cùng Dương Tiêu ở đỉnh Quang Minh nên nhanh chóng tìm đến đó.

Thiên Thiên công kích Kỷ Hiểu Phù nhưng người ứng chiến là Dương Tiêu. Vợ chồng tình thâm, muốn giết Kỷ Hiểu Phù trước hết phải qua ải của Dương Tiêu, Thiên Thiên tuy có chút giật mình, nhưng rất có thể đây là sắp xếp của trò chơi.

Bản lĩnh của Dương Tiêu dĩ nhiên cao hơn Kỷ Hiểu Phủ rất nhiều, Thiên Thiên cố hết sức ứng phó, cô một bên uống thuốc bổ máu và thuốc tăng lực, một bên liên tiếp ra chiêu, may là trên người có nhiều thuốc, miễn cưỡng mới chống đỡ được đến cuối.

Sau mấy hiệp mức máu của Dương Tiêu sắp cạn, Thiên Thiên hết sức vui mừng, thấy sắp thành công chợt phát hiện bên cạnh cô không biết lúc nào lại nhiều thêm một người.

Trường Kiếm Tận Thiên.

Bị hắn giết chết không sao cả, nhưng nếu hắn lại đánh cô bất tỉnh, cuối cùng chết trong tay của Boss thì lần này cô sẽ bị rớt tới 1 bậc kinh nghiệm. Thiên Thiên bị hù tới cả người đổ mồ hôi lạnh, vội vàng chạy trốn. Nhưng Dương Tiêu nào chịu bỏ qua, dù Thiên Thiên công lực thâm hậu, khinh công lại rất cao nhưng lúc chạy trốn tới khu vực an toàn xem lại trạng thái của mình thấy máu chỉ còn lại một phần tư.

Mà Trường Kiếm Tận Thiên đã trở lại quảng trường trước hơn cô.

Cái tên này là muốn dọa cô, làm cô không hoàn thành nhiệm vụ, thực âm hiểm. Thiên Thiên kiềm nén không được, nhỏ giọng mắng một câu thô tục.

Thiên Thiên thử hắn, chỉ cần cô vừa ra khỏi khu vực an toàn, Trường Kiếm Tận Thiên nhất định đuổi kịp, hơn nữa ở bên cạnh cô đi tới đi lui, nhưng vẫn không động thủ.

Thiên Thiên không biết rõ động cơ của hắn, không dám đánh quái, tiếp tục như vậy, tâm lực của cô không chịu nổi.

Liếc mắt đồng hồ treo tường một cái, đã gần 12h.

Nghĩ tới ngày mai phải đi làm, Thiên Thiên đánh trống lui đường. Tạm thời lấy không được áo Thất Thải Hà làm cô tiếc quá, nhưng cũng không thể không từ bỏ. Bỗng dưng một ngụm ác khí tích tụ trong lồng ngực, Thiên Thiên nghĩ thực nhàm chán nhưng có thể làm cho mình thư thái một chút. Cô thay đổi acc Mi Vũ, để status:Trường Kiếm Tận Thiên là biến thái. Treo mạng để đó, thỏa mãn đi ngủ.

Vì thế mà Trường Kiếm Tận Thiên thật đáng thương phải gánh chịu một đêm hư danh biến thái. ( quá cao tay =)) )

Vài ngày đi làm gió êm sóng lặng, Thẩm Hạo đối đãi Thiên Thiên tuy rằng không thể nói là quan tâm đầy đủ nhưng cũng không có chỗ nào khắc khe.

Thiên Thiên là người cảm tính, thấy mình lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử, cảm thấy thực xin lỗi anh, huống chi lần đó là cô sai trước.

Hôm nay cô cố ý kì kèo, đem một phần đơn giản trong bản hợp đồng kéo dài tới tan tầm đánh còn không xong.

"Ui, còn chưa về sao?" Diệp Tử từ trong phòng làm việc đi ra thấy thế kì quái hỏi.

Thiên Thiên trong đảo mắt, nói: "Đúng vậy, còn có một số việc chưa làm xong."

Diệp Tử nhếch miệng nói, "Công việc làm không xong nếu như không vội thì ngày mai làm tiếp, cùng nhau về nào."

"Không được." Thiên Thiên hướng mắt nhìn qua chỗ Thẩm Hạo nháy nháy.

Diệp Tử hiểu ý cười cười, "Thì ra vì cấp trên chưa tan tầm nên em không dám về trước à."

Thiên Thiên không tiện giải thích, cũng chỉ có thể tùy cô hiểu lầm.

"8h, trước giờ không phát hiện tên này có thói quen làm việc điên cuồng nha." Diệp Tử nhịn không được cười, "Chị còn có việc, không đợi em được, em cũng đừng làm muộn quá."

"Dạ, chị Diệp Tử đi trước đi, em làm xong phần văn kiện này cũng ra về." Thiên Thiên vẫy vẫy tay, sau khi nhìn thấy Diệp Tử vào thang máy, cô đứng dậy dạo qua một vòng phòng làm việc, có vẻ như không còn ai nữa cô mới gõ cửa phòng Thẩm Hạo.

"Ui, cô còn chưa về sao?" phản ứng của Thẩm Hạo giống hệt Diệp Tử.

Thiên Thiên ngập ngừng ấp úng: "giám đốc Thẩm, tôi có chút việc muốn nói với anh."

Thẩm Hạo khoanh tay trước ngực, cười: "Mới vừa kí hợp đồng với công ty, nếu muốn xin nghỉ phép, miễn bàn."

Thiên Thiên cười mỉa một chút, "Không phải, không phải."

Thẩm Hạo nghi ngờ liếc mắt nhìn cô.

Thiên Thiên từ từ đi đến, dùng sức xoa tay, "Cái kia...việc lần trước, xin lỗi."

"là chuyện nào?" Thẩm Hạo hời hợt nói.

"..." Hắn tuyết đối là cố ý, Thiên Thiên đột nhiên mất dũng khí, "Cái...không có gì."

Cô giống như chạy trốn kéo cửa đi ra, Thẩm Hạo không nhanh không chậm ở sau lưng cô nói một câu, "Cô không có một chút thành ý giải thích gì hết."

Thiên Thiên dừng bước, không có xoay người, cẩn thận dè dặt tìm từ, "Vậy anh nghĩ thế nào?"

"Tôi làm sao biết a, tôi lại không phải là người hung thần ác sát xông vào nhà người ta." Thẩm Hạo chậm rãi nói, trên mặt mang theo ý cười bỡn cợt.

Khuôn mặt xinh xắn của Thiên Thiên đỏ lên một cách khả nghi, không biết làm sao trong đầu lại hiện lên hình ảnh hôm đó Thẩm Hạo ở nude 50%. Khó khăn lắm phun ra một câu, "Vậy tôi mời anh ăn cơm xem như tạ lỗi được chứ?"

"Vậy đi thôi." Thẩm Hạo đồng ý hết sức sảng khoái, Thiên Thiên còn không kịp phản ứng, anh đã tắt mát tính, thu dọn giấy tờ, mặc áo khoác vào, ánh mắt vui mừng.

Thái độ của anh làm Thiên Thiên hoài nghi có phải mình vừa sập bẫy của hắn. Cô chần chừ, động tác chậm chạp.

Lúc thang máy đến tầng B2, Thiên Thiên hình như mới lấy lại tinh thần, cô kêu lên quái dị, "Ai da, ấn sai rồi."

"Cái gì ấn sai?" Thẩm Hạo đi ra ngoài trước, lấy tay chận cửa ra hiệu Thiên Thiên theo tới.

"Đây là tầng B2 a." Thiên Thiên giống như nhìn người ngu, liếc mắt nhìn anh.

Thẩm Hạo bị cô làm bất ngờ, "Có vấn đề gì?"

Tầng B2 là tầng ngầm bãi đỗ xe, người rất thưa thớt, bây giờ lại quá giờ về, càng có vẻ âm trầm. Thiên Thiên sợ run cả người, hắn nghĩ ở chỗ này hủy thi diệt tích sao? Thiên Thiên hốt hoảng căn bản quên mất mình mới là cao thủ Teakwondo, Thẩm Hạo từng lĩnh giáo qua, làm sao còn dám nghĩ tới việc này.

Thẩm Hạo thấy cô đứng bất động, biết cô đang nghĩ gì, thở dài nói: "Vậy cô ra cửa công ty chờ tôi, tôi lái xe đến liền."

Thì ra là như vậy, sắc mặt Thiên Thiên lúc đỏ lúc trắng, "Tôi nghĩ là nên đi với anh." Không đợi Thẩm Hạo nói gì, cô đã tự đánh trống lảng, "Hay thay đổi là quyền của con gái."

Thẩm Hạo mím môi không nói.

Thiên Thiên có thể tưởng tượng được là hắn nhất định trong lòng đang cười nhạo cô.

Xe của Thẩm Hạo là một chiếc Volvo C30** màu vàng, Thiên Thiên không rành về xe cộ, chỉ vì chiếc này kiểu dáng rất giống xe của anh Lâm Hi là Lâm Sâm, cô có quá giang vài lần nên mới phân biệt được. "Thật là tinh mắt." cô bất tri bất giác thốt ra.

"Cô chỉ cái gì?" giọng của Thẩm Hạo đều đều.

"Xe." Thiên Thiên lời ít mà ý nhiều.

Thẩm Hạo nở nụ cười, "Cám ơn đã khích lệ." anh nhấn nút mở nhạc, "Đi đâu ăn cơm? Cô quyết định hay để tôi?"

Thiên Thiên cắn cắn môi, "Anh quyết định đi."

"Cô mang đủ tiền chứ?" Thẩm Hạo chạy chậm lại, khí định thần nhàn quay đầu nhìn cô.

Thiên Thiên đập đập tay lên túi, "Không đủ thì quét thẻ." Lỡ rồi thì tới bến luôn.

Thẩm Hạo nhếch miệng cười, ngoặt tay lái, chạy lên đường cái.

Thiên Thiên tuy mạnh miệng nhưng vẫn lo Thẩm Hạo sẽ giết cô thật thảm, cô len lén vuốt ve ví tiền, miệng lầm bầm.

"Tới rồi." Thẩm Hạo dừng xe trước một tiệm ăn.

Thiên Thiên ngơ ngác giống như chưa nghe thấy.

Thẩm Hạo bật cười: "Thề nào, nảy sinh tình cảm với xe của tôi rồi sao? Không nỡ chia lìa?"

Thiên Thiên làm bộ ngoáy lỗ tai một cái, tự mở cửa xuống xe, thuận tiện oán thầm Thẩm Hạo không có phong độ gì hết. "Ở đây sao?" nhìn bề ngoài cũng không quá xa hoa.

"Ngại không đủ cấp bậc? chúng ta có thể đổi chỗ khác tốt hơn, tôi không ngại tốn tiền xăng đâu." Thẩm Hạo cười đến vân đạm phong khinh.

Thiên Thiên làm như có lòng tốt vì Thẩm Hạo suy nghĩ: "Không cần đổi, sợ đói chết anh, tôi đảm đương không nỗi à."

Thẩm Hạo chỉ cười, không có vạch trần ý nghĩ của cô.

Chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, nhìn thực đơn, Thiên Thiên càng thấy dễ thở, chỗ này đồ ăn cũng không đắc, cô vui vẻ vỗ ngực nói: "Muốn ăn cái gì tùy ý kêu."

Thẩm Hạo cũng rất chiếu cố ví tiền của cô, gọi toàn là những món giá rẻ, gà xào ớt, muối tiêu tôm, cá hấp,...Thiên Thiên nhìn đồ ăn, tính nhẩm giá xong, cảm thấy có thể dùng một ít tiềm liền có thể quan hệ tốt với cấp trên, thực là hợp lí.

Cô cười tới híp mắt, gắp thức ăn cho Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo cũng không cự tuyệt, ăn uống ngon lành, Thiên Thiên ân cần anh cũng coi như đương nhiên.

Chờ đến khi anh ăn uống no đủ, thỏa mãn buông đũa xuống, Thiên Thiên liền đưa khắn, lòng dạ giả dối khách khí nói: "Có cần kêu thêm vài món nữa không?"

"Được rồi, không nên tốn kém." Câu này của Thẩm Hạo làm Thiên Thiên nhẹ nhàng thở ra đồng thời cảm động đến rơi nước mắt.

"Tính tiền." Thiên Thiên cười tít mắt đưa tay kêu phục vụ.

Thẩm Hạo từ tốn nói: "Thiệt là mang đủ tiền? chỗ này không thể quét thẻ."

Coi thường người, biết rõ đây là phép khích tướng, Thiên Thiên vẫn rút ví ra, lấy mấy tờ tiền ném lên trên bàn.

Mặt Thẩm Hạo cười rất tươi, Thiên Thiên bỗng dưng có dự cảm không tốt.

Quả nhiên, Thẩm Hạo nhìn người phục vụ nói: "Cô đây nói hôm nay tâm tình tốt nên sẽ thanh toán hết mọi bàn ăn ở đây.' (ọc =)) trò này hay *ghi ghi chép chép* ta học...)

Thiên Thiên trợn mắt há mồm, nhất thời quên mở miệng phản kháng.

Người phục vụ vui vẻ ra mặt, quay ra bàn thu ngân gõ máy tính liên hồi rồi hấp tấp chạy trở lại, "Thưa quý khách, tổng cộng có 3 bàn khách, cộng lại là một ngàn linh ba mươi bản tệ." sau đó tha thiết mong chờ nhìn Thiên Thiên.

700 tệ là toàn bộ gia tài trên người Thiên Thiên, cô đau lòng phẫn nộ, đau là đau vì tốn tiền, phẫn nộ là vì bị Thẩm Hạo đùa giỡn, lúng túng không biết làm sao, cô còn nghĩ rằng hắn là người tốt, thì ra luôn chờ cơ hội chỉnh cô.

Thẩm Hạo cười đến sắp bị nội thương, anh nhất thời nghĩ muốn đùa cô một chút, không ngờ có thể thấy trên mặt cô vô số biểu tình, anh rút trong túi ra bốn tờ tiền, người phục vụ vừa rời khỏi, anh lập tức nói: "Xem như cho cô mượn, nhớ trả à nha." Vốn muốn ra vẻ thêm chút nữa nhưng vẫn là nhịn không được cười thành tiếng.

Thiên Thiên hận tới nghiến răng nghiến lợi, 700 tệ a, đối với cô mà nói giống như cắt mất miếng thiệt, cô liều mạng thở sâu một cái, tự nhủ không nên dễ dàng tức giận, quân tử báo thù mười năm không muộn, người muốn chơi, cô nương ta hầu.

Ra tới cửa Thẩm Hạo vẫn cười không ngừng, Thiên Thiên vẻ mặt tương phản đi bên cạnh, cười không nổi.

"Này, không phải nhỏ mọn như vậy chứ?" Thẩm Hạo rốt cục phát hiện tâm tình của Thiên Thiên.

Thiên Thiên không ngẩng đầu, "Tôi về nhà, ngày mai gặp ở công ty, tiền tôi nhất định trả anh."

Thẩm Hạo nhíu mày, "Chỉ đùa một chút thôi mà, đừng để ý, cô ở đâu, tôi đưa cô về."

"Không dám phiền giám đốc Thẩm đại giá." Thiên Thiên nghiêm túc mặt mày, làm như người khác thiếu tiền của cô vậy, trên thực tế bây giờ Thẩm Hạo mới là chủ nợ của cô.

"Thực không cần?" Thẩm Hạo không để ý thái độ của cô, tính anh tùy ý hài hước, bình thường rất thích nói giỡn với đồng nghiệp, anh cho rằng đây là việc nhỏ không ảnh hưởng gì.

Nhưng Thiên Thiên thì không cho là vậy, cô thở phì phì nói: "Không cần." nói xong cô quay đầu, đi lên đường danh cho người đi bộ, ngay cả chào tạm biệt một tiếng cũng không nói.

Thẩm Hạo chỉ xem cô là bé gái bị giỡn nên giận hờn, làm sao biết Thiên Thiên trong lòng đã ân cần hỏi thăm qua tổ tông mười tám đời nhà anh. (hắc hắc =)) tác giả dùng 4 từ mỉa hay quá =)) ân cần hỏi thăm... )

Thiên Thiên thấy xe của Thẩm Hạo rời khỏi liền bận rộn lấy ví ra, tìm kiếm rất lâu chỉ thấy 2 đồng tiền xu, chết rồi, như vậy làm sao đủ tiền đi xe buýt, hồi sáng đi vội nên không mang theo thẻ xe, đúng là nóc nhà dột còn gặp mưa suốt đêm.

Chỉ có thể đi bộ trở về, Thiên Thiên phát huy tinh thần AQ**, sau khi ăn xong tản bộ là phương pháp giảm béo rẻ nhất.

Mời đi mấy bước cô liền không ngừng kêu khổ, ai bảo chảnh chọe, hôm nay mang một đôi cao gót cao mười centimet, nghiệp chướng a, đương nhiên Thiên Thiên rất mau liền đổ hết mọi việc lên đầu Thẩm Hạo.

"Pin pin" phía sau có người nhấn kèng.

Thiên Thiên không thèm đề ý, nhưng âm thanh này lại không buông tha cô, Thiên Thiên quay đầu lại, nhất thời miệng há thành một cái chữ O

"Diêu tiểu thư thật sự rất thương tiếc vóc dáng của mình." Thẩm Hạo một tay nhàn nhã đặt trên tay lái, nửa thật nửa đùa nói.

Thiên Thiên sắp tức điên, còn không phải anh ban tặng, nếu không tôi đâu có chật vật như vậy.

"Diêu Thiên Thiên, lên xe đi, tôi đưa cô về." Thẩm Hạo đại khái là lương tâm được phát hiện, không thể bỏ lại cô không lo nên nửa đường quay trở về.

Rõ ràng gót chân đã muốn mài mòn, đau muốn chết nhưng cô vẫn bướng bỉnh nói: "Tôi thích đi bộ về đó."

"Cô thân gái một mình, muộn như vậy rồi, không an toàn." Thẩm Hạo thong thả lái xe theo cô.

Tính khí ngang ngược của Thiên Thiên chưa từng bị ai lay động, huống chi là Thẩm Hạo đã bị cô liệt vào danh sách kẻ thù số một, cô bĩu môi, tiếp tục làm theo ý mình.

Thẩm Hạo thấy không thể thuyết phục cô, cũng từ bỏ. nhưng vẫn không yên tâm cô một mình đi về, vì thế đi theo xa xa phía sau, vừa thấy cô đi vào khu phố mới an tâm lái xe đi. (Pil: wow... ga-lăng quá ( ta bị ganh tỵ ế, Viv: có mà ganh tới sáng cũm ko bì được người ta đâu bà chị ='=)

——-

**Volvo: dòng xe của Thụy Điển, khá là xinh :"> (Pil: ta thèm còn màu đỏ (, Viv: ráng cày kiếm tiền đê :"> )
Hình chiếc C30 của bạn Thẩm Hạo, giá tầm 500 triệu:
** tinh thần AQ: bắt nguồn từ tác phẩm "AQ chính truyện" của Lỗ Tấn (1881-1936). AQ là tên nhân vật chính trong tác phẩm này. Ai muốn biết rỏ hơn thì google hoặc đọc ở blog này: duonglei.multiply.com/journal/item/7/7

Chương 9 - 10

Xe chạy vào đường hầm, hơi tối, Thẩm Hạo nhấn nút radio, phát thanh viên nhẹ giọng đều đều, “Bây giờ mời các bạn thư giản, chúng ta cùng nghe bài hát ‘Be without you’ .”

Âm thanh quen thuộc vang lên làm Thẩm Hạo thất thần, hồi ức bị phủ bụi lâu ngày lại ở một đêm yên tĩnh như thế này từ từ khuấy động.

Tiếng còi thúc giục của xe đằng sau vang lên hết đợt này tới đợt khác, anh lấy lại tinh thần, lái xe đi.

Nhưng tiếng chuông điện thoại lại vang lên lúc này, lại cũng là bài ‘Be without you’, đây là nhạc chuông đặt riêng vì một người, chẳng lẽ là cô? Thẩm Hạo nhìn màn hình di động, quả nhiên là dãy số đã lâu không thấy.

Thẩm Hạo do dự một chút, không tiếp.

Tiếng chuông vang lên rất lâu, rốt cuộc tắt ngấm.

Thẩm Hạo nhẹ thở hắt ra, quay kính xe xuống, cảm nhận không khí mới mẻ gột rửa.

Ngay sau đó vang lên âm báo tin nhắn, Thẩm Hạo với tay nhấn nút mở tin, màn hình hiện lên dòng chữ: Hạo, là em, có lẽ anh đang bận, có lẽ anh không muốn nghe điện thoại của em, em gửi e-mail cho anh, lời em muốn nói đều ở trong đó.

Thẩm Hạo cúi đầu cười, ném điện thoại về ghế phụ lái.

Về đến nhà, anh xem lại văn kiện, sau đó đi tắm rồi bỏ đồ vào máy giặt, lượn lên ban công nhấm nháp cà phê, xong rồi mới mở máy tính.

Anh vốn đã quên về bức e-mail, nhưng lúc gửi mail cho Diệp Tử xác nhận số liệu vô ý thấy một dòng tin ngắn, khóe môi anh nhếch cười trào phúng, thuận tay mở thư xem.

One new e-mail by Susan Fang:

Hạo,

Chúng ta có thể hay không bắt đầu lại từ đầu? Em biết rõ chuyện trước kia là em không đúng, em rất hối hận, em không nên rời khỏi anh, em không nên kêu anh cút. Anh có thể tha thứ em chứ?

Phương Nhiên.

Thẩm Hạo thoáng nhướng lông mày, cười mỉa mai, anh không thường hút thuốc, lúc này lại lấy ra một điếu ngậm trên miệng, mắt híp lại, cũng không đốt thuốc, suy tư một chút rồi trả lời:

Phương Nhiên,

Cô ở nước ngoài sống lâu, quên dùng A,B,C,D , Trung văn dường như quên thảm hại, cô cũng nên chỉnh sửa lại cách dùng dấu chấm câu.

Cuối cùng, rất tiếc phải nói với cô một câu: cô la muốn tôi biến, kêu tôi cút. Hiện tại muốn tôi quay đầu lại, thực xin lỗi, biến mất rồi.

Thẩm Hạo.


Click nhẹ chuột, gửi mail, anh cảm thấy cả người nhẹ hẳn. Dứt khoát đóng lại hộp thư, bất luận đối phương có phản ứng gì đều không quan hệ đến anh nữa rồi.


Cùng thời gian đó…

Thiên Thiên đang chơi Hiệp Cốt Nhu Tình, theo thường lệ trước tiên cô luôn dò xem Vương Chưởng Qũy có online không, bởi vì hiện giờ cô bận đi làm nên chỉ có thể đổ bộ game online vào buổi tối, có thể Vương Chưởng Qũy nắm được quy luật lên mạng của cô nên tìm cách trốn tránh.

Thiên Thiên thầm mắng Vương Chưởng Qũy bỉ ổi vô sỉ lại quên mất chính mình lúc trước vì tránh Trường Kiếm Tận Thiên cũng lựa chọn nửa đêm online đánh quái thăng cấp.

Cô mở ra cột nhiệm vụ, phát hiện nhiệm vụ Diệt Tuyệt sư thái giao cho cô còn treo tại chỗ, mà hôm nay là kỳ hạn cuối cùng, nhất định phải hoàn thành.

Trường Kiếm Tận Thiên online, Thiên Thiên ôm tâm lí cầu may, mong rằng sẽ không bị hắn phát hiện. Mà quả thật Trường Kiếm Tận Thiên cũng không có tìm cô gây chuyện, Thiên Thiên khiêu chiến Dương Tiêu thành công, lại giết chết Kỷ Hiểu Phù, thuận lợi lấy được Ỷ Thiên kiếm.

Ngay sau đó cô đến Thúy Ba đường, không thấy bóng dáng của Diệt Tuyệt sư thái, Thiên Thiên tìm một vòng núi Nga Mi cũng không có, cô trở lại khu vực an toàn bắt đầu nhờ bạn bè giúp đỡ.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Tiêu Dao, anh có thấy Diệt Tuyệt sư thái không?”

Tiêu Dao: “Không có.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Doanh Doanh, bồ biết Diệt Tuyệt sư thái ở đâu không?”

Doanh Doanh Nhất Tiếu sau một lúc mới trả lời: “Thiên Thiên, hồi nãy mình thấy hệ thống thông báo có ai đó giết bà ấy, nhưng không kịp đọc kĩ.”

Thiên Thiên vui mừng, Diệt Tuyệt bị giết nghĩa là bà ta sẽ sống lại tại nơi ở của mình, Thiên Thiên trở về núi Nga Mi, bất ngờ lúc tới chân núi lại gặp Trường Kiếm Tận Thiên.

Trường Kiếm Tận Thiên đứng ở đó, không biết muốn làm cái gì, Thiên Thiên lúc này không đánh quái nên cũng không cần sợ hắn.

Chỉ chốc lát, Thiên Thiên nhận được tin nhắn của Trường kiếm Tận Thiên, chỉ là một cái mặt cười . Thiên Thiên xem thế nào cũng cảm thấy quái dị.

Trường kiếm Tận Thiên đi một bước, Thiên Thiên đuổi một bước, tới cuối cùng cô ngạc nhiên phát hiện 2 người cùng hướng tới một chỗ.

Thúy Ba đường

Hắn cũng phải đi giao nhiệm vụ sao? Trừ việc đó ra, Thiên Thiên nghĩ không ra khả năng nào nữa, không hiểu nổi trong hồ lô của hắn bán thuốc gì ( nghĩa là không biết ảnh muốn giở trò gì ấy mà , mình rất tôn trọng bản gốc nhá), Thiên Thiên lo sợ bất an.

Tuy nhiên cảm thấy an ủi chính là, Diệt Tuyệt sư thái quả nhiên xuất hiện tại Thúy Ba đường, mà bây giờ cô chỉ cần giao nộp nhiệm vụ có lẽ liền sẽ có được bộ áo cô thiết tha mơ ước, mong chờ ngày đêm.

Chỉ là, làm sao cô cũng không nghĩ tới Trường Kiếm Tận Thiên đột nhiên ra chiêu công kích Diệt Tuyệt, mà chiêu nào cũng hạ sát rất độc, không hổ là Đệ Nhị cao thủ, chỉ 2,3 hiệp là Diệt Tuyệt sư thái bất hạnh ngậm oan bỏ mình.

“Đây mới là phong phạm cao thủ a.” Thiên Thiên không khỏi ca ngợi, nhanh như chớp một ý nghĩ trong đầu xẹt qua, nếu Diệt Tuyệt bị giết, Ỷ Thiên kiếm giao cho ai đây, Thiên Thiên vừa sợ vừa giận, thì ra đây mới là động cơ chân chính của hắn (hắc hắc… quá cao tay )

Trò chơi Hiệp Cốt Nhu Tình này có rất nhiều quy tắc biến thái, ví dụ như tà giáo và chính phái không thể thông hôn, ví dụ như Thập Đại cao thủ không được lấy mạnh hiếp yếu, lại ví dụ như trong thời gian hoàn thành nhiệm vụ mà chưa làm xong, không thể hủy bỏ cũng không thể làm nhiệm vụ khác, mà một khi quá thời gian giao nhiệm vụ, liền tùy theo mức độ mà trừ điểm kinh nghiệm.

Trường Kiếm Tận Thiên giết chết Diệt Tuyệt với ý định làm cho cô không giao được nhiệm vụ, chẳng trách hắn không có ở đỉnh Quang Minh, thì ra căn bản sớm có dư mưu, chẳng trách Doanh Doanh Nhất Tiếu nói hệ thống báo Diệt Tuyệt bị giết, căn bản chính là kiệt tac của Trường Kiếm Tận Thiên.

Quả thực quá âm hiểm, quá phúc hắc, đầu óc Thiên Thiên choáng váng, đã muốn nghĩ bỏ cuộc.

Trường Kiếm Tận Thiên xử lí Diệt Tuyệt xong, tùy ý đi lang thang trên đỉnh núi, không biết còn cho rằng hắn rất nhàn nhã, chỉ có Thiên Thiên biết, hắn là đang chờ Diệt Tuyệt sống lại, triệt để làm cô mất hết hy vọng.

Thiên Thiên tức tới ngón tay run rẫy, thật không dễ dàng mới đánh ra một câu rành mạch.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Người thực âm hiểm.”

Trường Kiếm Tậm Thiên cười hắc hắc: “Cám ơn quá khen.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “…”

Trường Kiếm Tận Thiên: “cám ơn cám ơn.”

Thiên Thiên không lời, da mặt dày đến trình độ này tuyệt đối là một nhân tài. Bây giờ trong lòng cô, vốn dĩ ngai vàng đệ nhất kẻ thù thuộc về Thẩm Hạo đã bị Trường Kiếm Tận Thiên thay thế.

Thiên Thiên dù sao không phải mèo bệnh, cô liền nghĩ ra đối sách, chỉ cần trước khi Trường Kiếm Tận Thiên động thủ, nói chuyên với Diệt Tuyệt, bản lĩnh của hắn cao tới đâu cũng không thể làm được gì, đây chính là niềm tin to lớn đối với tốc độ đường truyền internet của Thiên Thiên.

Đáng tiếc trời không toại nguyện ý của người a, Thiên Thiên kêu gọi ông trời cũng không có nghe được, mỗi lần Diệt Tuyệt sống lại, lúc Thiên Thiên mở tư liệu bà ấy ra thì hệ thống không phải báo là NPC đang chiến đấu, không thể nói chuyện với bạn thì cũng là NPC đã bị giết chết.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, trận chiến ác liệt của Thiên Thiên và Trường Kiếm Tận Thiên cũng đến thời khắc mấu chốt.

Lúc góc bên phải phía dưới màn hình máy tính hiện 23h58’, đây là cơ hội cuối cùng của Thiên Thiên, mà thử lần này, Thiên Thiên thành công.

Cô cực kì đắc ý, giao nộp nhiệm vụ xong được áo Thất Thải Hà mặc vào người, còn chuẩn bị ở trước mặt Trường Kiếm Tận Thiên đảo một vòng, thật tiếc là, đến giờ này cô mới phát hiện hắn đã log out.

Buồn bã vì vuột mất.

Giống như chém mạnh một quyền vào đống bông, không có phản kháng, vô thanh vô tức.

Thiên Thiên không những không cảm kích Trường Kiếm Tận Thiên cho cô một lối thoát mà ngược lại còn căm thù hắn tận xương tủy.

Ngày hôm sau vừa đi làm, Thiên Thiên lập tức đem 300 tệ và 37 xu, không thiếu xu nào để trên bàn trả lại cho Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo chỉ liếc mắt một cái, không nói một lời khách sáo liền thu vào.

Thiên Thiên trong lòng ít nhiều có chút thất vọng, không phải bởi vì đau lòng mấy trăm đồng mà là cô vốn nghĩ Thẩm Hạo không phải là người nhỏ mọn lòng dạ hẹp hòi tới vậy.

Quay về chỗ ngồi, MSN có tin nhắn, là của Lâm Hi: “Thiên Thiên, một hồi Cố Văn Văn gọi tới, bồ đừng có bắt máy nha.”

Thiên Thiên kinh ngạc hỏi: “Vì sao?”

Lâm Hi còn chưa trả lời, di động của Thiên Thiên đã vang lên, số trên màn hình là của Cố Văn Văn.

“Alo.” Thiên Thiên không nghĩ gì liền bắt điện thoại.

Cùng lúc đó Lâm Hi trả lời: “Bom đỏ.”

Thiên Thiên cười, thời điểm nào rồi mà Lâm Hi còn bát nháo.

“Thiên Thiên à, mình là Văn Văn.” Giọng đối phương thật nhẹ nhàng cất lên.

Cô này khi nào thì đổi tính rồi, Thiên Thiên dựa người ra sau, chẳng quan tâm trả lời.
“Này Thiên Thiên, bồ có nghe không vậy?”

“Nghe.” Thiên Thiên lờ đờ uể oải nói.

“Vậy sao bồ không nói chuyện.”

Thiên Thiên trêu ghẹo, “Mình đang vội lượm da gà nổi đầy đất nè.”

“Thấy ghét.” Cố Văn Văn làm nũng, Thiên Thiên lại run lên.

“Trở lại chuyện chính, tìm mình có việc gì? Mình đang làm việc, không thể nói chuyện phiếm với bồ.”

Cố Văn Văn vội vàng nói: “Sẽ không làm bồ mất nhiều thời gian, bồ cho mình địa chỉ, mình đem thiệp mời gửi cho bồ.”

“Thiệp mời?” Thiên Thiên hồ nghi nói.

“Mình – sắp – kết – hôn.” Cố Văn Văn nhả ra từng chữ, nhưng làm sao cũng không giấu được vẻ vui sướng của mình.

Thiên Thiên cuối cùng mới hiểu ngụ ý “bom đỏ” của Lâm Hi là gì, cô nháy mắt mấy cái, “Văn Văn, chúc mừng bồ.”

Cố Văn Văn cười hắc hắc, “Đến lúc đó nhớ tới sớm một chút nha.”

“Bồ yên tâm đi.” Cúp điên thoại, Thiên Thiên trả lời Lâm Hi: “ Mình còn tưởng là chuyện gì to tát lắm, chỉ là Cố Văn Văn muốn kết hôn thôi, bạn học mười mấy năm, tiền lì xì nhất định chạy không được.”

Lâm Hi chắc là đang bận việc, nửa giờ sau mới trả lời một câu, “Thiên Thiên, bồ thực là đầu heo, bồ quên năm 20 tuổi đánh cược gì với Cố Văn Văn à?”

Thiên Thiên nâng cằm suy nghĩ trầm tư nữa ngày, “Mình thật sự không nhớ rõ.”

Lại qua nửa giờ, ngay lúc Thiên Thiên đang mất hết kiên nhẫn chờ đợi, Lâm Hi mới thao thao bất tuyệt: “Bồ với Cố Văn Văn hứa là, ai kết hôn trước, người kia phải đi tiền biếu là 1 tháng lương, Diêu Thiên Thiên, mình cứ tưởng bồ trước, ai biết lại bị Văn Văn đi trước một bước.” Ngay sau đó lại thêm 1 câu: “Trời ạ, bồ quên thiệt rồi hả?”

Thiên Thiên hú lên quái dị, cô giờ này mới tỉnh, quả có việc này a, một tháng tiền lương, Thiên Thiên hối hận không kịp, lúc trước sao lại đi cược cái này với Văn Văn a.

“Năm đó mình ngớ ngẩn, bồ sao lại không ngăn cản mình?” Thiên Thiên bắt đầu đổ mồ hôi, không phải nóng, mà là gấp a.

“Bồ mới vào đại học không bao lâu đã bị Mễ Bác chộp lấy, mình nghĩ rằng hai người sau khi tốt nghiệp kết hôn là điều đương nhiên, ai biết vị hôn phu trên tay của bồ bị người khác cướp đi.” Lâm Hi nói chuyện luôn trực tiếp, không bận tâm cảm thụ của Thiên Thiên. Thiên Thiên nhìn thấy 2 chữ Mễ Bác hiện trên màn hình, trong lòng như dây đàn bị kéo căng, cô cụp mắt, lông mày nhíu lại.

Thấy Thiên Thiên lâu rồi chưa trả lời, biết là mình nói sai cái gì đó, Lâm Hi vội nói: “Thực xin lỗi, Thiên Thiên, mình không cố ý nhắc tới hắn.”

Thiên Thiên cười cười, “Không sao.”

Cô tuy rằng không trách Lâm Hu nhưng bắt đầu suy nghĩ sâu xa, có chút không tập trung, tới gần tan tầm, Thiên Thiên đột nhiên mới nhớ tới hồi sáng Thẩm Hạo giao cô một văn kiện quan trọng sáng mai phải báo giá cho khách hàng, cô lại quên mất tiêu, ngày mai mới làm thì không kịp rồi, bất đắc dĩ chỉ có thể tăng ca.

Diệp Tử hùng hùng hồ hồ đi tới, đem một chồng văn kiện đưa cho Thiên Thiên, “Tư liệu mà Thẩm công tử nhà em cần, phiền em giao cho lão.”

“Thẩm công tử? ở nhà có tiên thê sao?” Thiên Thiên nhịn không được cười, cũng một loại phong lưu phóng khoáng, tự cho mình là siêu phàm, thực là chính xác.

Diệp Tử cười tít mắt, “Ui, hậu bối như em cũng biết phim này? Trong nhà chị có nguyên bộ, nếu em muốn xem thì cứ nói, chị cho mượn.”

“Dạ.” Thiên Thiên cười theo, Diệp Tử thật ra cũng không lớn hơn cô nhiều tuổi, nhưng vị Diệp tiểu thư này thật không giống người thường, người khác ai cũng giấu tuổi, sợ bị chê già, nhưng cô thì thích giả già dặn, “Chị Diệp Tử, sao không tự mình đưa cho sếp?”

Diệp Tử nhún vai, “Chị thấy lão ta đang bận rộn, không muốn quấy rầy, tư liệu này cũng không gấp, lúc lão tan tầm em đưa là được.”

Thiên Thiên mới nhìn xem, điện thoại quả nhiên đang bận, theo góc độ này nhìn qua, thấy Thẩm Hạo hơi nghiêng thân người, tay trái giớ ống nghe, tay phải ghi chép cái gì đó.

Không thể không thừa nhận, gã này lớn lên nhìn rất đẹp, khuôn mặt tuấn tú, mũi cao ngất, mày kiếm môi mỏng, một đôi mắt khi cười lên có thể câu hồn con gái.

Mễ Bác lớn lên cũng không tệ a, nhưng mà những người đàn ông có diện mạo anh tuấn đều có tâm địa gian xảo.

Thiên Thiên lại len lén nhìn vài lần, bình thường anh rất thích nói giỡn với mọi người, bây giờ đang làm việc thì bộ dạng hết sức đàng hoàng, dường như có lực hấp dẫn, đều nói đàn ông khi làm việc cực kì có mị lực.


Quay đầu lại thấy khuôn mặt cười cười của Diệp Tử.

“Chị Diệp Tử, chị còn chưa đi hử?” Thiên Thiên có chút chột dạ nói.


Diệp Tử lại cười chế nhạo, “Chị đi bây giờ nè.”

Thiên Thiên liếc nhìn lại Thẩm Hạo, vẫn đang nói chuyện điện thoại, cô quay trở lại làm việc.

Chương 11 - 12

Không biết là đã qua bao lâu, Thiên Thiên đột nhiên phát hiện dưới ánh đèn hiện lên một bóng đen đứng sau cô. Dọa cô đến sợ run người, phản ứng trong chớp mắt, chân cô đá ra một cước, chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm, âm thanh hình như rất quen tai a, Thiên Thiên cúi người nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Thẩm Hạo, anh đang ôm chân phải nhảy lò cò, "Này, cô độc ác quá đó." (hắc hắc... khổ thân =)) )

Thiên Thiên vô thanh vô thức cười, "Ai kêu anh lén lút trốn sau lưng người khác."

"Cái gì lén lút, tôi đã ở sau cô rất lâu rồi, tại cô không để ý thôi."

"Vậy anh tìm tôi có việc gì không?"

"Tôi có gọi cho Diệp Tử, bà ấy nói văn kiện giao cho cô rồi."

"À, thì ra là vậy."

"Vậy cô cho rằng còn có gì nữa?" Thẩm Hạo cười ha ha hỏi lại.

Thiên Thiên không nói, cũng không thể nói với anh cô nghĩ anh tính đánh lén mình, cô với tay phải lấy xấp văn kiện, đưa tới, "Nè, đều ở chỗ này."

Lông mi anh giật giật, "Thiên Thiên, mấy giờ rồi mà cô còn chưa về nhà."

Thiên thiên vô ý liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, bất tri bất giác thế mà đã hơn 9h, ngay sau đó bụng cô cũng không khách khí kêu lên, "Coaooo" một tiếng.

Thẩm Hạo làm như không nghe thấy, mà chỉ nhìn màn hình máy tính hỏi, "Phần báo giá này còn chưa xong?"

Thiên Thiên cúi đầu đến nỗi sắp thấp hơn cái mặt bàn, "Sẽ...xong liền."

"Diêu Thiên Thiên, cô đừng nghĩ muốn tăng ca đến 10h để công ty trả tiền xe cộ nha." Thẩm Hạo nói.

Thiên Thiên xấu hổ vô cùng, từ khi Diệp Tử có ý tốt nói cho cô là nếu tăng ca quá 10h thì công ty sẽ trả tiền xe cộ và cơm tối coi như đền bù, cô không lúc nào không nghĩ đến việc này, cũng muốn tìm cơ hội để hưởng thụ phúc lợi, nhưng trời đất chứng giám a, hôm nay cô cũng không có ý định này a. "Sao có thể chứ, tôi là người như vậy sao. ( =)) còn hơn thế ấy ạ =)) ) Một chút nữa là xong rồi, rất mau a, thêm vài phút thôi." Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ, đến vài từ cuối dường như phát không ra tiếng.

Thẩm Hạo cảm thấy buồn cười, cố ý nghiêm mặt cứng rắn nói: "Vậy 9h59' nhớ phải đi về, nhiều hơn 1' ngay cả tiền tăng ca tôi cũng không trả cho cô." ( Viv: ách, bốc lột sức lao động quá mà, y như ai kia....*ngó trái ngó phải*, Pil: ai vậy ta *ngu ngơ*)

"Anh cũng là người làm công, tốn chính là tiền của công ty cũng không phải tiền của anh, làm gì nhỏ mọn như vậy." Thiên Thiên giả giọng than thở.

Thẩm Hạo nhướng mày, "Diêu Thiên Thiên, cô nói cái gì?"

"Không có, không có, tôi nãy giờ chưa từng mở miệng nói." Thiên Thiên ngẩng đầu lên, trên mặt bình tĩnh như không, làm ra vẻ vô tội hết biết.

"Thật sao?" Thẩm Hạo lười nhác buông một nụ cười mê hồn, nhưng Thiên Thiên lúc này không có tâm trạng thưởng thức.

Thiên Thiên nổi giận, "Anh còn quấy rầy tôi thì 10h chưa xong nữa đấy."

Thẩm Hạo hết nói nổi, không tranh luận với cô nữa, trở về phòng làm việc.

Thiên Thiên bắt đầu tập trung tinh thần, hiệu suất làm việc lên cao, 10h kém 5' là cô đã đem bảng báo giá ném cho Thẩm Hạo.

Thẩm Hạo nhìn lướt qua một lần, đột nhiên nói: "Ừ, tiềm lực con người đúng thật là vô hạn."

Thiên Thiên biết rõ anh là đang ám chỉ hiệu suất làm việc của cô, cũng chỉ có thể cắn chặt răng nhịn, "Vậy tôi tan tầm."

"Cô đợi một lát, tôi đưa cô về." giọng Thẩm Hạo hơi trầm xuống.

Thiếu chút nữa là một tiếng "Ừ" bị cô buột miệng thốt ra, nhưng tính quật cường của cô trong tích tắc chặn cô lại, Thiên Thiên bình tĩnh nói: "Không cần."

Thẩm Hạo cười khẽ, "Nếu như tôi nhớ không lầm, cô phải ngồi xe số 936 để về nhà, mà lúc này xe 936 đã hết tuyến, cô chỉ có thể đi bộ 20' tới Tĩnh An Tự ngồi xe số 57." ( biết rõ quá ta *cười gian*)

Thiên Thiên không hiểu ý của anh, ngẩng đầu nhìn lên.

Tính kiên nhẫn của Thẩm Hạo hết sức tốt, cất tiếng đều đều: "Từ công ty đến Tĩnh An Tự phải đi qua một công viên, nghe nói chỗ đó mấy hôm trước có người bị cướp tiền hãm hiếp, tuy rằng cô tài không có, sắc cũng không, nhưng cô tốt xấu cũng là cấp dưới của tôi..." (Viv: cha này nói chịn móc họng quá >"<, Pil: thú mà :"> lạnh lùng quá cũng chán... đổi khẩu vị đi =)) )

Thiên Thiên tức tới hai mắt sẫm màu đen thui, "Anh đừng quên tôi là cao thủ Taekwondo, anh cũng từng là bại tướng dưới tay tôi, ai dám đụng đến tôi là tự mình chuốc lấy khổ." Cô hung hăng trừng Thẩm Hạo một cái, gõ mạnh gót giày, xách túi lên đi thẳng.

Thẩm Hạo vô tội bất giác sờ sờ cái mũi, anh thật sự chỉ là có lòng tốt nhắc nhở cô thôi mà.

Thiên Thiên đem phẫn nộ đang tràn ngập trong lòng phát tiết lên mấy hòn đá vụn dưới chân, một cước đá tới, bụi bay đầy trời.

Cô vừa mệt mỏi vừa có chút hối hận, có người làm tài xế miễn phí lại không chịu, làm bộ khí khái, khí khái có thể bán bao nhiêu tiền một kí a, lúc này di động Thiên Thiên vang lên.

"Diêu Thiên Thiên, cô giờ này sao còn chưa về nhà hả?" là tiếng la của má Diêu.

"Mami, con tăng ca."

"Tăng ca sao không gọi điện về báo, má còn đặc biệt làm món sườn và cá cho con."

Thiên Thiên nuốt một ngụm nước miếng, càng thấy cái bụng đói biểu tình, "Mami, để dành cho con, con còn chưa ăn cơm chiều á."

"Con với Mễ Bác có việc gì vậy? Chia tay chuyện lớn như vậy cũng không nói cho ba má biết, cô lớn rồi, đủ lông đủ cánh rồi chứ gì." Má Diêu mới nói lởi này làm Thiên Thiên hiểu ra mục địch chính của cuộc gọi này.

"A, điện thoại hết pin, không nói nữa." cô nhanh chóng cúp điện thoại, thế giới nhất thời yên lặng a.

Chính là sợ má Diêu lải nhải nên Thiên Thiên không dám nói ra chuyện chia tay, không nghĩ đến tin tức của má thật sự lợi hại, cái gì cũng không giấu được. Về nhà không biết phải ứng phó với cơn oanh tạc của má làm sao đây, nghĩ tới đây Thiên Thiên liền nhức đầu, đá một cước, đá vụn bay đến chiếc xe đạp dựng kế công viên, kêu "Keng" một tiếng bén nhọn.

Thiên Thiên bị tiếng động do mình gây ra làm giật mình, oán trách Thẩm Hạo nói chuyện giật gân hồi nãy làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới tâm tình của cô.

Đằng trước xuất hiện 2 gã thanh niên bộ dạng lưu manh, đầu chải hai mái, đến gần thấy thoang thoảng mùi keo xịt tóc, hai tay đút túi quần, đi đường nghênh ngang, còn hết nhìn đông tới nhìn tây, thật sự là "đóng cọc khuôn mẫu."

Thiên Thiên nhíu mày, đi sát lối đi dành cho người đi bộ.

"Ồ, em gái nhỏ, cùng anh tâm sự."

Công ty Thiên Thiên có quy định, mỗi tuần thứ ba có thể mặc thường phục đi làm, hôm nay Thiên Thiên mặc áo thun quần bò, cột tóc đuôi ngựa, đeo ba lô, thoạt nhìn như một học sinh trung học. (Viv: bạn này già rồi còn nhí nhảnh phát ớn, Pil: đùa... casual style ế =)) pil ta cực ưa cái style này =)) ) Chẳng trách bị người ta nhìn thành "em gái nhỏ", theo lý thuyết Thiên Thiên đáng lẽ phải mừng, chứng mình là nhìn cô còn trẻ chán, nhưng Thiên Thien đang bực mình, hai người này diện mạo lại quá thô tục, vô duyên vô cớ bị trêu chọc, cô làm sao vui vẻ nổi.

Hôm nay Thiên Thiên không muốn gây chuyện, vì thế cô xoay người thoát khỏi Lộc Sơn trảo của một trong hai tên, tỉnh táo trấn định vuốt vuốt tay áo. (An Lộc Sơn thời Đường ở Trung Quốc nổi tiếng 35 á ) )

Hai tên côn đồ này thật không biết đều, chửi bậy một phen.

"Em gái thật là có cá tính, như vậy anh thích."

"Có chuyện gì buồn vậy, anh đây giải sầu với em."

Hai tên đó trái phải công kích, một tên khoác tay cô, một tên chuẩn bị muốn vuốt mặt cô, Thiên Thiên nhất thời không tránh được, bị chúng đụng chạm. Thiên Thiên nổi trận lôi đình, cô vốn tâm tình đang không tốt, bọn họ là tự dâng mồi lên miệng cọp, hai tên côn đồ còn chưa biết trời trăng ra sao, trên mặt đã bị Thiên Thiên tát một cái, đồng thời lồng ngực đau nhức, mỗi người được thưởng một quyền.

Thiên Thiên ra tay cực chuẩn, không có chú ý đến phía sau một chiếc Volvo màu vàng đang hạ cửa kính, trong xe là một anh chàng anh tuấn, trên môi là nụ cười hết sức gian trá. (hắc hắc...)

Thiên Thiên ngốn nga ngốn nghiến ăn một tô cơm xào trứng, má Diêu đau lòng nói: "Con đi làm công ty gì vậy hả? làm người ta tăng ca muộn như vậy còn chưa ăn uống đàng hoàng."

Thiên Thiên tăng ca hoàn toàn là tự mình gây tội tự mình chịu, thế nên không dám mở miệng than, cô nuốt cơm, mơ hồ tự hào nói: "Là công ty tư nhân của Mỹ."

"Nhà tư bản đều là người ác, chỉ biết bóc lột sức lao động của người ta." Má Diêu lẩm bẩm.

Thiên Thiên chỉ lo há to mồm ăn ngốn, không rãnh trả lời bà.

Má Diêu không chịu tha, "Có trả tiền tăng ca không? Làm ở công ty Mễ Bác không phải tốt sao, ung dung tự tại."

"Có." Thiên Thiên ngẩng đầu, khóe miệng còn dính một hạt cơm màu vàng nói, "Mami, đừng có lo."

"Được được được, công việc của con, má không lo, vậy con với Mễ Bác là làm sao?"

Thiên Thiên hít hít cái mũi, ra vẻ không có hì đáp: "Chia tay thôi."

"Diêu Thiên Thiên." Mỗi lần má Diêu kêu cả họ và tên của cô chứng mình tình thế thật nghiêm trọng, "mẫu hậu" giận rồi, Thiên Thiên ngồi lại nghiêm chỉnh, vẻ mặt làm như chuẩn bị lắng nghe lời dạy dỗ hết sức thành kính.

Má Diêu dạo đầu: "Con là sống trong phúc mà không biết phúc."

Chính sách mẹ vợ của Mễ Bác được thi hành rất tốt, mỗi lần đi công tác về, cho dù không tặng quà cho Thiên Thiên nhưng phẩn của má Diêu là không thể thiếu. hơn nữa còn là áo lông của Cáp Nhĩ Tân, lại nói lần trước là khăn choàng cổ và bao tay lông dê mua ở Úc, tháng trước là một đôi hoa tai mua ở Hồng Kông cho má Diêu, còn có......nhiều đến nổi Thiên Thiên nhớ không hết.

"Thanh niên yêu đương không nên trong nhất thời không hợp thì phủi mông nói lời chia tay."

Thiên Thiên ngoáy ngoáy lỗ tai, xem ra lần dạy dỗ này ít nhất phải một tiếng mới kết thúc.

"Sau này đường còn dài, tính con nóng nảy, chỉ có Mễ Bác mới bao dung được con."

Môi Thiên Thiên giật giật, rốt cục nhịn không được, "Mami, nghe con nói đi, Mễ Bác bắt cá hai tay."

"Con nhỏ này, bây giờ phải học va chạm, lời cha mẹ phải xem như thánh chỉ..." má Diêu lông mày nhích lên một chút, "A, con mới nói cái gì?"

Thiên Thiên dứt khoát triệt để nói lại rõ ràng: "Mễ Bác anh ta là chân đứng hai thuyền, đây là con tận mắt nhìn thấy, mami, người như vậy còn cần gì lưu luyến?"

"Con có phải lầm không?" má Diêu còn đang cãi chày cãi cối, nhưng thanh thế rốt cuộc yếu đi vài phần.

"Anh ta ở Ngân Nhân Ngự Thự có bao một phòng, trước giờ không hề nói qua cho con biết, mà cô gái đó là thư kí riêng của anh ta, bọn họ thường xuyên hẹn hò ở đó, má nói con còn có thể đi làm ở công ty đó sao?" Thiên Thiên buốn bực mấy ngày nay đã có dịp phát tiết.

"Thiên Thiên, má ủng hộ con." Thái độ của má Diêu lập tức quay ngược một hơi 360 độ.

Thiên Thiên khẩu khí bắt đầu hòa hoãn, vốn dĩ còn đang nghĩ phải thao thao bất tuyệt mới có thể thuyết phục má a.

Má Diêu vỗ vỗ đầu cô, "Đàn ông như vậy không đáng tin cậy, cho dù có tiền hơn nữa cũng không cần." (Viv: ố là la, nge chưa pà chị ) Pil: ta không chấp =)) mỗi người mỗi chí hướng... )

"Dạ." nghe lời mẹ dạy dỗ mà mắt Thiên Thiên ngấn lệ.

"Con tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi."

"Mami cũng vậy." Thiên Thiên nhào lên ôm mẹ mình, cử chỉ như con mèo nhỏ dựa vào má Diêu trong ngực dụi qua dụi lại mới chịu về phòng lấy áo ngủ đi tắm.

Tắm xong, Thiên Thiên thay một bộ áo ngủ hình hoạt hình Winnie the Pooh, một tay cầm mớ tóc ướt sũng, một tay tìm máy sấy trong tủ. (Viv: công nhận....nhí nhảnh vô đối, Pil: quởn quá ha... ngồi chém người ta hoài, Viv: ngươi >"<)

Cô tìm không được, liền há mồm kêu: "Mami, má để máy sấy chỗ nào vậy?"

Kêu hai tiếng vẫn không nghe má Diêu trả lời nhưng lại nghe trong phòng ba má vang lên tiếng động lục lọi.

Vừa lúc ba Diêu bưng tách trà từ thư phòng đi ra, Thiên Thiên liền hỏi: "Ba, mami làm gì vậy?"

"Nửa tiếng trước má con đuổi ba qua thư phòng, nói muốn dọn dẹp phòng."

Thiên Thiên không hiểu gì hết, "Muộn vậy còn muốn dọn dẹp?"

"Ừ, tùy bà ấy, ba đi thư phòng đọc sách, con mau ngủ đi."

Ba Diêu lớn lên rất bảnh bao, kiến thức rộng, tính tình vui vẻ, tốt bụng, Thiên Thiên từ nhỏ rất sùng bái ba, mà má Diêu nói chuyện lớn tiếng, tính tình nóng nảy hay xúc động, làm việc thì hùng hùng hổ hổ, tính cách hai người như vậy bổ sung cho nhau, nghiêm khắc mà nói, Thiên Thiên giống má Diêu nhiều hơn một chút.

Tìm không thấy máy sấy, Thiên Thiên tùy tiện cầm khăn lông trùm đầu lại, trở lại phòng ngủ, quyết định đánh quái thăng cấp, phải lấy lại những gì đã mất.

Hôm nay vận khí của cô đặc biệt tốt, Boss lớn trang bị đồ chất lượng cô cũng săn được.

Cô ở Quy Vân đá Lục Thừa Phong ngã xuống ngựa sau đó lấy được áo tơ vàng, đây chính là đồ tăng lực phòng ngự tới 20 cấp, bình thường chưa hề thấy.

Thiên Thiên nhìn danh sách online, thấy Tiêu Dao, áo tơ vàng rất thích hợp cấp bậc của anh, có thể phòng tránh bị quái đánh lén.

Cô vui mừng hớn hở gọi Tiêu Dao, trước kia luôn là anh tặng cô trang bị, đương nhiên bây giờ cô lấy được đồ tốt cũng sẽ không quên anh.

Nhưng Tiêu Dao vẫn không trả lời.

Thiên Thiên một mình tích lũy thêm điểm kinh nghiệm của nửa cấp thì Tiêu Dao mới nhắn tin lại.

Tiêu Dao: "Em lên rồi hả?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Chờ a lâu quá."

Tiêu Dao: "Nhớ anh hả?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Không có, em có đồ tốt muốn tặng anh."

Tiêu Dao: "Em vội vã tặng đồ cưới à?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết nổi giận, "Không lấy thì thôi, áo tơ vàng em đem cất."

Tiêu Dao cũng nóng nảy, "Đừng, anh chờ em ở chỗ cũ."

Tiêu Dao tới Vọng Giang Lâu, Thiên Thiên vèo một chút đã bay qua.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết và Tiêu Dao giao dịch, Tiêu Dao lập tức đem áo tơ vàng mặc vào.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Anh mới rồi bận gì vậy, lâu như vậy mới trả lời em."

Tiêu Dao: "Anh đang truy sát Vương Chưởng Qũy."

Thiên Thiên đột nhiên phấn khởi, tra danh sách online thấy Vương Chưởng Qũy quả nhiên đang trốn ở quảng trường.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Hắn sao lại đắc tội anh?"

Tiêu Dao: "Hắn công kích Hi Hi Ha Ha."

Hi Hi Ha Ha là acc của Lâm Hi, Thiên Thiên từng giới thiệu họ với nhau, cho nên Tiêu Dao lần này là xem như thay cô ra mặt.

Thiên Thiên tức giận bừng bừng, lại dám ức hiếp Lâm Hi, quả nhiên là ăn tim hùm gan báo rồi.

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Em đi giết hắn."

Tiêu Dao: "Em đoán xem anh giết hắn bao nhiêu lần rồi?"

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: "Bao nhiêu?"

Tiêu Dao đắc ý nói: "Anh tổng cộng giết hắn 18 lần."

Thiên Thiên nhíu mày, "Có tìm ra đồ tốt gì không?"

Tiêu Dao: "Được vài thanh Hiên Viên Hạ Vũ kiếm, anh thấy hắn chạy đi kho hàng một chuyến từ đó không có đem theo trang bị gì."

Thiên Thiên mở tư liệu của Vương Chưởng Qũy, trên thân hắn trang bị là giày rơm, áo bố, ngay cả thanh kiếm rỉ sắt cũng không có, nhất thời cười tới nghiêng ngã, trang bị kiểu này đúng là quá khó coi.

Thiên Thiên cười không ngừng, biết rõ không nên đem niềm vui xây dựng trên nỗi đau của người khác nhịn không được cười.

Ngay cả trong giấc ngủ khóe môi cũng nhếch cười, nửa đêm má Diêu tới đắp lại chăn cho cô, bà thấy cô đã không bị chuyện của Mễ Bác ảnh hưởng mới thấy yên tâm.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ