Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Hãy chờ em đánh răng xong nhé - trang 3

Chương 9: Thích

Hứa Đồng về nhà hôm ấy luôn luôn tự hỏi, Cố Thần sau bao lâu sẽ tìm cô. Nếu thời gian ngắn, chứng tỏ hắn kì thật đã để ý cô – cô bởi vì nhìn thấy hắn bên người còn có người phụ nữ khác sẽ không vui, hắn nếu để ý cảm thụ của cô, nhất định sẽ mau chóng tìm cô an ủi. Nếu thời gian dài, cô nên tự xem kĩ lại một phen, xem có phải hay không còn dụ dỗ không đủ, không đúng chỗ, làm cho Cố đại thiếu gia đối chính mình như gần như xa, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Làm Hứa Đồng ngoài ý muốn là, đêm hôm đó Cố Thần liền gọi điện thoại.
Hắn hẹn cô cùng nhau ăn cơm chiều. Cô khúm núm đáp ứng, ngữ khí chần chờ, giống như thực không tin chính mình không bị vất bỏ.
Buông điện thoại, Hứa Đồng hưng phấn muốn hét chói tai. Cô vốn tưởng rằng hắn nhanh nhất cũng phải ba ngày sau mới đến tìm cô, cũng không nghĩ đến, cô như thế xem nhẹ ảnh hưởng của chính mình đối với hắn.
Lục tủ quần áo, Hứa Đồng suy nghĩ một chút, tặc lưỡi kiếm một chiếc quần jean đen bó sát người cùng một chiếc áo x-teen rộng thùng thình.
Vừa ra trước cửa, cô soi gương nhìn lại.
Tốt lắm, ổn trọng mà không mất hoạt bát, thanh thuần lại hỗn loạn gợi cảm. Nhưng mà một thân quần áo phối hợp thế vậy, tác dụng làm sao chỉ có này đó?
Hứa Đồng đắc ý đối với chình mình trong gương nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng khoác túi khởi hành.

Cố Thần đưa Hứa Đồng đi ăn, trong lúc ăn cơm, hai người có ngẫu nhiên trò chuyện với nhau, nhưng không gian không nhiều.
Ăn xong, Cố Thần đề nghị lái xe đưa cô đi đỉnh núi ngắm sao. Hứa Đồng không cự tuyệt.
Cố Thần đem xe chạy đến một gian biệt thự trên núi, nắm tay Hứa Đồng xuống xe.
Hứa Đồng hỏi: “Đây là nơi nào?”
Cố Thần nói cho cô: “Một nơi rất tốt để ngắm sao!”
Hắn nắm tay cô cùng nhau đi vào biệt thự.
“Đây là nhà anh sao?” Cô hỏi, giống như thật sự không hiểu nơi ở của kẻ có tiền giống như hang của con thỏ giảo hoạt, không phải duy nhất, tùy ý phân tán.
Hắn ha ha cười khẽ, “Không phải, anh cũng không ở nơi này, chính là khi muốn ngắm sao thì mới tới đây.”
Hứa Đồng gật đầu, cười một chút, không hề vấn đề.
Trong lòng lại âm thầm nghĩ: nói trắng ra nơi này chẳng qua là nơi để hắn mang phụ nữ tới cùng nhau một đêm tiêu hồn. Làm gì khó khăn phải lập ra một cái tên lãng mạn thơ mộng như thế: ngắm sao!
Cố ý xây dựng một nơi kiều diễm ái muội thế này, lấy chất dẫn cháy tình dục tốt nhất: rượu ngon, như vậy, chỉ cần mĩ nam vẫy tay một cái, cho dù là trinh tiết liệt nữ chỉ sợ cũng không thủ được đền thờ, tám chín phần mười là mất đi ý chí, tiến vào trong ngực hắn, cùng hắn “song tu” thành không gian sinh hoạt nam nữ.
Cố Thần đưa Hứa Đồng đến một gian phòng. Ngửa đầu nhìn lên, Hứa Đồng không khỏi sợ hãi than ra tiếng: “Phòng thật cao! Cửa sổ ở mái nhà! sao đẹp quá!”
Nóc phòng này hình bán cầu, từ một tấm thủy tinh lớn trong suốt mà tạo thành. Lơ đãng ngửa đầu nhìn, tiến đến trong tầm mắt là ánh sáng tinh không đẹp như mơ.
Cố Thần đem Hứa Đồng kéo vào trong lòng, cúi đầu nhìn cô nhẹ giọng thì thào: “Thích không?”
Hứa Đồng ngửa đầu, trừng một đôi mắt sáng trong suốt, vui vẻ gật đầu xinh đẹp nói: “Thích!”
Cô thản nhiên một bộ dạng nhu thuận, thực sự đáng yêu không nói lên lời. Hắn nhìn cô ha ha cười nhẹ. Thân thể lại khuynh khuynh về phía trước, đầu lại thấp xuống phía dưới hai má hắn đã cách cô rất gần, từng đợt hô hấp hướng mặt cô khẽ thổi, cô thậm chí có thể cảm giác được một luồng hơi thở ấm áp.
Hắn đưa tay dọc theo mặt cô, nhẹ nhàng xẹt qua, đem vài sợi tóc hỗn độn phía thái dường chậm rãi vén lên sau tai. Một nửa bên mặt cô thể rõ ràng cảm nhận được độ ấm từ đầu ngón tay hắn, nhưng hắn chỉ dùng một bàn tay lượn lờ khêu gợi cảm xúc của cô, trêu chọc làm tim cô đập càng trở nên dồn dập.
Hắn lại thấp giọng hỏi cô: “Thích cái gì?”
Khoảng cách gần như vậy, tuy rằng trong phòng không bật đèn, nhưng dựa vào ánh trăng mờ ảo cô vẫn nhìn thấy rõ ràng khi hắn hỏi cô, hai khóe mắt hơi nheo lại, khóe miệng tỏa ra một chút hứng trí dạt dào cười, tia cười kia mang theo một hương vị tà tà xấu xa.
Cô nhìn hắn, nuốt nước miếng, một bộ ngượng ngùng, nhỏ giọng trả lời hắn: “Thích từ nơi này ngắm sao … rất đẹp!” Hắn chăm chú nhìn xuống làm cho cô khẩn trương lên.
Hắn ý cười càng đậm, dụ dỗ cô nói cho hắn lời hắn muốn nghe. “Còn có gì? Chỉ là thích sao sao?”
Cô hợp với tình hình càng thêm ngượng ngùng, hai gò má tiêm tiêm hồng, chân tay dường như cũng thấy thừa thãi, đầu gục xuống dưới, “Đương nhiên … không chỉ là sao ….” Cô lại cúi đầu ngập ngừng, càng nói âm thanh càng nhỏ, nói xong lời cối cùng, thanh âm đã nhỏ tới mức không thể nghe rõ được.
Cố Thần không chịu dễ dàng buông tha cho cô. Hắn đưa tay chậm rãi nâng cằm cô, hai mắt chằm chằm mặt cô tỉ mỉ nhìn, “Trừ bỏ sao, còn thích cái gì, ân?”
Một tiếng “Ân?” làm cho Hứa Đồng trong phút chốc tê dại nửa người. Người đàn ông trước mắt này, thật sự là yêu nghiệt, cô cơ hồ có chút sợ hãi, cứ cùng hắn đối diện thế này, chính mình sẽ đánh mất tâm trí.
Trong lòng nổi lên một tia lo sợ không yên. Cô nhanh hạ mi mắt, giống như bộ dạng thẹn thùng không dám nhìn hắn, đúng lúc chặn lại ánh mắt dụ hoặc kia của tên yêu nghiệt.
Bị hắn làm cho nóng lên, cô rõ ràng xấu hổ, ưm một tiếng tiến vào trong lòng hắn, đem hai má chôn ở trong ngực hắn, lại yêu kiều nhu nhu nói: “Anh đều biết nha!”
Hắn lập tức cúi đầu cười, lồng ngực hơi phập phồng chấn động, làm cô ở trong ngực hắn cũng nhẹ nhàng rung động theo.
Cô nghe được tiếng tim hắn đập, cũng nghe được chính tiếng tim mình đập
Bùm, bùm ………
Cô cảm thấy trái tim hai người bọn họ giống như cùng nhau hợp lại.
Cô khẽ nhắm mắt.
Hai má bị hắn nâng lên. Môi bị một luồng ướt át bao vây. Một con rắn nhỏ linh động tiến vào trong miệng. Đầu lưỡi của cô bị con rắn nhỏ ma pháp, cuốn vào nhanh, không ngừng truy đuổi.
Không biết rằng ai cùng ai tại đây dưới ánh trăng đêm, vội vàng thở dốc, tim đập liên hồi?
Trăng tỏa ánh sáng in bóng hai người, đã sớm duyện hôn quên hết thời gian.

Chương 10: So chiêu

Lúc Hứa Đồng hoàn hồn, phát hiện mình đã bị Cố Thần áp đảo ở trên thảm. Cô nằm trên mặt đắt, hắn nằm trên người cô. Môi hắn theo cằm cô một đường uốn lượn trên cổ, tính tế cắn nhẹ. Chiếc áo rộng thùng thình không có chút ngăn cản, tay hắn đã theo vạt áo thoải mái đi vào bên trong. Bàn tay hắn ấm áp xoa từng tấc da thịt, kéo dài tới trước ngực cô, vội vàng lại khát vọng nắm giữ cô, hơi hơi dùng sức vuốt ve xoa nắn. Cảm xúc tốt đẹp làm dục vọng của hắn bị thiêu đốt tới đỉnh điểm, hắn cơ hồ có chút cấp bách, đưa tay từ trong áo cô rút ra, di chuyển đến bên hông ý đồ thoát ra quần dài.
Thời cơ đã đến.
Hứa Đồng cuống quýt giữ lại tay Cố Thần, “Không được!”
Cố Thần dừng lại động tác, ngẩng đầu nhìn cô.
Hai hàng lông mày khẽ nhăn. Nhu cầu dục vọng cần giải quyết cấp bách, cự tuyệt của cô làm hắn không kiên nhẫn.
“Hôm nay không được! Thật sự không được!” Cô thanh âm run run, bên trong mang theo tiếng khóc, nghe như không thể nói ra yêu đuối vô tội.
“Không được?” Hắn giương mi thô ráp hỏi.
Cô vội vàng thở hổn hển, bộ ngực cao thấp phập phồng, hai luồng mềm mại một chút lại một chút hướng vào trong ngực hắn, làm hắn hận không thể lập tức đem cô ngay tại chỗ tử hình nuốt vào bụng.
“Em … Em … đến ngày!” Cô lúng ta lúng túng nói. Gặp đối phương dường như nghe không hiểu, đành phải kiên trì giải thích, “Chính là, chính là … kinh nguyệt ….”
Hắn nghe lí do của cô, hai mắt có chút đăm chiêu. Hắn nhìn vào mắt của cô, độ ấm chợt giảm xuống.
“Em là vì việc ban ngày cùng anh giận dỗi?”
Hứa Đồng mờ mịt lắc đầu, “Vì, vì cái gì anh lại nói như vậy?”
Hắn cong lên một bên khóe miệng, trong giọng nói hàm chứa một tia mỉa mai, “Em nói xem?”
Hứa Đồng cố gằng làm một tầng nước mắt.
Cô dùng sức lắc đầu, mắt lệ lưng tròng, ngưng tụ, một giọt lại một giọt lăn qua khuôn mặt.
“Em không giận dỗi! Anh oan uổng em! Anh nếu không tin, liền chính mình kiểm tra xem!” Cô bất cứ giá nào cũng không buông tay, nhắm mắt lại, cắn môi, thẳng tắp nằm trên mặt đất.
Trên hàng lông mi thật dài, vẫn lộ ra một tầng nước mắt, từ bầu trời đầy sao chiếu rọi xuống, phát ra một tia sáng kì ảo.
Tia sáng này làm tim hắn như tan ra.
Hắn cúi xuống hôn ánh mắt của cô, nhẹ nhàng nói: “Tốt lắm, đừng khóc, anh tin em.”
Cô mở hai mắt. Đôi mắt bị nước mắt rửa qua trở nên trong suốt như dòng suối có thể nhìn thấy đáy. Cô nâng cánh tay, sợ hãi ôm hắn cổ, đáng thương nhìn hắn, nũng nịu nói: “Chu kì của em chỉ có 5 ngày!”
Hắn bị cô làm cười rộ lên, một bên cười một bên lại cúi đầu, đem cô hôn thật mạnh.

Một bên đáp lại nụ hôn của Cố Thần , Hứa Đồng một bên trong lòng hưng phấn mừng thầm.
Một ván này, cô thắng!
Nếu hắn thực sự kiểm tra, hắn sẽ lập tức phát hiện, cô đang nói dối.
Chu kì của cô căn bản chưa tới.
Giờ phút này nhìn người đàn ông nằm ở phía trên mình, tựa đầu chôn vùi ở cổ mình, dồn dập thở, Hứa Đồng không tiếng động cười trộm.
Gian kế này có thể thực hiện được, thật khoái trá vô cùng.
Cố Thần hô hấp thật mạnh, mượn tự chủ của hắn đi bình phục dục vọng đang nhảy lên trong thân thể, đã có thể giương cung bạt kiếm dục vọng của của bao nhiêu người khác.
Một lúc về sau, hắn rốt cục tỉnh táo lại.
Hắn rời đi người cô, đem cô một bên kéo lên.
Để cô hãm ở trước ngực, hắn híp mắt cúi đầu nhìn, trong thanh âm ẩn một phần dục vọng còn chưa hết, thì thào mỉm cười: “Ngươi này nha đầu hư hỏng, có phải hay không muốn chọc ghẹo anh? Đến chu kì còn mặc quần áo thế này, đem anh dụ hoặc đến toàn thân cháy, em lại một chậu nước lạnh bắt nó tắt ngấm, làm cho anh nhìn thấy mò được mà cuối cùng ăn không được!” Hắn vừa nói, một bên lại đưa tay tiến vào trong áo cô, bừa bãi vuốt ve, cô bị hắn vỗ về chơi đùa cúi đầu ngâm nga e lệ né tránh.
“Nha đầu hư hỏng, xem về sau anh như thế nào phạt em!” Hắn khẽ cắn tai cô, ái muội nói.
Hứa Đồng ưm một tiếng, trốn vào trong lòng hắn, cúi đầu, dấu đi hai má, ngượng ngùng giống như không dám ngẩng đầu nhìn hắn.
Cô trốn ở trong ngực hắn, cười trộm rất thích ý.
Cô đã nói, cô một thân quần áo phối hợp thế này, là vô cùng hiệu dụng!
Dễ dàng tiến vào trong áo, vô hạn dụ dỗ, không cần cố ý liền có thể thoải mái khơi mào dục vọng của hắn. Quần bó sát người khó thoát, đó là sau khi dục vọng của hắn bị khơi mào, cô cự tuyệt dùng nó kết hợp hữu lực ngăn cản.
Bản thân cô cũng không giận dỗi, cũng không có ý chỉ huy “Dao Dao” đi giận dỗi. Đêm nay sở dĩ không làm cho hắn động đến cô, là vì cô nhớ tới một chân lí như thế này: Cái không chiếm được mới là cái tốt nhất. Cái tốt nhất nhưng đạt được không dễ dàng, đó mới là đáng quý trọng. Thiếu chút nữa có thể đạt được đến cuối cùng nhưng cuối cùng không đạt được, nhất định sẽ cả đời khắc cốt ghi tâm.

Anh rõ ràng chỉ kém một chút có thể đem tôi ăn luôn, tôi lại cố tình cho anh không ăn được, tôi tiến vào miệng anh, làm mê mẩn ánh mắt anh, nắm bắt tâm tư của anh, vì thế anh từ nay về sau, chỉ sợ là không thể nào đem tôi quên đi.

Cố Thần chưa bao giờ là một đối thủ bình thường, Hứa Đồng đối với việc này đã ghi nhớ kĩ.
Cô nói cho hắn, chu kì của cô chỉ có năm ngày, chắc chắn đến hai cái năm ngày về sau, hắn sẽ không tìm cô. Hắn tha lâu như vậy, cô hiểu được, là hắn để cho cô biết, hắn cũng không phải vội vàng đến mức không ăn cô thì không thể, không có cô làm hắn no bụng, hắn vẫn dễ chịu mà sống. Hắn như thế nào có thể vì một người phụ nữ nhớ mãi không quên mấy ngày đâu?
Đợi cho đến ba cái năm ngày, chu kì của cô thực sự đến. Một cái năm ngày này cô nơm nớp lo sợ. Cô có chút lo lắng Cố Thần sẽ ở mấy ngày này khâm điểm cô, sau đó cô đối hắn nói, chu kì của cô như cũ vẫn còn tồn tại, không biết hắn đến lúc đó có thể hay không phẫn nộ lấy máu đào để tẩy ngân thương?
Vì muốn thoải mái một chút, không muốn lo lắng đề phòng, Hứa Đồng gọi điện thoại cho Dương Dương, hi vọng có thể từ Dương Dương biết được những động thái mới nhất của Cố Thần.
Dương Dương quả nhiên không phụ lòng cô hi vọng nói: “Đồng Đồng, Cố Thần dạo này trên sân bóng, bên người lại thay đổi hai cô bạn gái mới, người nào người ấy đều liễu yếu đào tơ, xinh đẹp động lòng người.” Báo cáo xong Dương Dương phụ tặng, “Đồng Đồng, nếu không có việc gì người nên … làm cái gì đắp mặt a? Ôi, da hai cái cô gái kia, vừa trắng lại vừa mịn a….”
Hứa Đồng xem thường cắt đứt điện thoại.
Các cô mịn cứ việc mịn, có cái gì giỏi? Trích dẫn một câu của một đồng chí nữ kiệt nói – bọn họ còn không phải “Mĩ tắc mĩ hĩ, không có linh hồn”[1]?
Bất quá sau đó cô nghĩ lại, không khỏi có chút buồn bã. Cô giờ phút này cũng không lấy tình cảm thật đối với Cố Thần, vì thế trong mắt hắn, làm sao thường không phải nhất chích cận cung cho tiết đùa bình hoa[2] đâu?
Nghĩ nghĩ, miệng lại giống như có một hương vị ê ẩm trượt qua.
Dùng sức uống một ngụm to nước sôi, xua đi cái hương vị nhạt nhẽo, Hứa Đồng nói cho chính mình, một cái năm ngày cô có thể yên tâm vượt qua. Không chỉ một cái năm ngày này, mà những năm ngày kế tiếp, lại năm ngày kế tiếp nữa … rất nhiều cái năm ngày, cô đều có thể một người tùy tâm chi phối.
Người hiểu mình nhất, có khi không phải là bạn bè mà chính là đối thủ. Trong quá trình âm thầm đấu trí cùng Cố Thần, cô đã trở nên ngày càng hiểu hắn.
Hắn đã đi tìm cô, cho cô cơ hội, chính là thân thể của cô không chịu thua kém cự tuyệt hắn. Hắn sẽ không cho cô nhiều cơ hội làm cho cô cảm thấy chính mình không giống với người thường. Hắn đối với lần khâm điểm cô tiếp theo, nhất định sẽ ở một đoạn rất dài về sau.
Hứa Đồng âm thầm cảm thán. Nguyên lai nghĩ đến kĩ thuật của chính mình cao một bậc, hiện tại mới biết đúng là tương xứng – cô không cho hắn dễ dàng ăn đến, hắn cũng không cho cô cơ hội thị sủng mà kiêu.

Nhàn rỗi có cái hay của nhàn rỗi, Hứa Đồng đắc ý lẳng lặng tự hỏi một sự việc.
Đối với Cố Thần mà nói, cô cùng những người phụ nữ khác cũng không phân biệt, mà cái hắn theo đuổi là quá trình chinh phục các cô. Làm cho các cô yêu hắn, hắn lấy yêu tên[3] đi khống chế các cô, sẽ không quý trọng, chính là hưởng thụ.
Đối với chính cô mà nói, hắn là đòn sát thủ để cô dùng trừng phạt Chương Thực Đồng. Cô muốn quyến rũ hắn, dù chưa nhất định có thể làm hắn yêu cô, thì ít nhất cũng phải làm cho hắn đối với mình nhớ mãi không quên. Hắn đối với cô có cảm giác, đó là tra tấn lớn nhất đối với Chương Thực Đồng.
Như vậy tự hỏi, cô rốt cục nhớ tới, cô sở dĩ tiếp cận Cố Thần, lúc ban đầu mục đích bất quá là vì trừng phạt Chương Thực Đồng càn quấy. Nhưng theo thời gian tiếp xúc với hắn, nguyên bản một hồi phụ nữ đối với phụ nữ trừng phạt, bất tri bất giác không nghi ngờ dần dần biến hóa thành tâm đấu giữa phụ nữ với đàn ông.
Cô cùng Cố Thần, một chờ mong quyến rũ đàn ông có thể sung sướng đắc thắng, một hy vọng chinh phục phụ nữ để thỏa mãn hư vinh.
Nhìn ra hắn tự tin quyến rũ được cô, nhưng cô càng tự tin hắn nhất định không làm được.
Bởi vì, cô bảo vệ được trái tim của chính mình không đi lạc, cũng bởi vì, cô cuối cùng cũng sẽ cho hắn một kết cục nổ tim.

(1) Ý nói đẹp người đẹp mặt nhưng vô hồn
(2) Một bình hoa đâu chỉ có một bông, ý nói là không chỉ có một mình Dao Dao, còn có nhiều người phụ nữ khác “trong bình”
(3) Mũi tên tình yêu

Chap 11: Thương tiếc

Cái năm ngày thứ ba đảo mắt qua đi, chu kì cuối cùng cũng bị Hứa Đồng bình yên tiễn bước. Nghẹn chừng năm ngày không thể chạy không thể chơi thoải mái, Hứa Đồng buồn khổ cơ hồ sắp giơ chân, khó khăn khôi phục một thân thoải mái, cô hứng trí hẹn Dương Dương đi bờ biển bơi lội.
Còn không đợi cô đem ý tưởng này đến màn thực tiễn hành động, thanh âm Chương Thực Đồng lại như ma quái vọt vào tai cô.
Đứng ở một phương diện nào đó mà nói, Hứa Đồng thật sự bội phục mẹ con hai người Chương Thực Đồng, rất có định lực, quá mức kiên cường, mặc dù liên tiếp bị mắng, cũng vẫn như cũ bất khuất, hôm nay đem bọn họ ném trở về, ngày mai lại giống như con gián bất diệt bất tử đi đến trước mặt, không chấp nhận, không buông tha người khác, kinh thiên động địa, cố tình gây sự.
Lúc này đây, Chương gia tiểu thư lại đối với Hứa Đồng nói: “Hứa Đồng, cô thực sự là muốn ở trên đường cái ngủ sao? Tôi cho cô thời gian dài như vậy, cô cũng không đến tìm tôi giải thích, tìm tôi làm cam đoan, tôi nói cho cô, cho dù tôi thiện lương mềm lòng, cũng không phải là bị cô bắt nạt xong còn muốn làm thánh mẫu! Nếu bây giờ đây, cô còn cố tình không trả nợ tôi, cố tình không làm cam đoan, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho cô, tôi nhất định sẽ dỡ xuống phòng ở của mấy người!”
Nghe qua lời nói này, Hứa Đồng lạnh lùng cười nhạo: “Chương Thực Đồng, cô không phải là phát sốt đi? Buổi sáng rời giường, cái gáy không bị đập vào đá chứ? Thật là kì quái, cô có ăn thức ăn của loài người, mà không nói tiếng của loài người như vậy, cái gì loạn thất tao bát tao, giải thích? Nói cái gì trả nợ? Tôi đánh cô là trừ yêu diệt ma thay trời hành đạo! Viết giấy bảo đảm? Làm cái gì cam đoan? Cam đoan ba cô cho tôi tiền tôi sẽ không lấy sao? Cô muốn tôi với cô cam đoan cái chuyện này, là tôi không phải có điểm bị coi thường a? Chương tiểu thư, tôi đã cùng cô nói qua, không có việc gì đừng phiền nhiễu tôi, tôi ngày nào đó không kiên nhẫn sẽ hướng nhà mấy người cho mấy người mấy cái tát!”
Chương Thực Đồng thở hổn hển. “Hứa Đồng! Cô quá đáng! Tôi ăn nói tử tế, đối xử tử tế với cô, cô liền như vậy không có giáo dưỡng! Tôi không thèm cùng cô dây dưa, như vậy đi, tôi cho cô hai mươi vạn, cô viết cho tôi giấy cam đoan, cam đoan không lấy tiền của ba tôi. Cô cam đoan cho tôi, tôi cũng cam đoan cho cô, phòng ở của cô sẽ không bị giải tỏa!”
Hứa Đồng thực sự nhịn không được, cười ha ha “Chương Thực Đồng, trong đầu cô có cái gì a? Cư nhiên bỏ ra hai mươi vạn! Cô tưởng cái gì? Hai mươi vạn đã nghĩ bán đứt cho tôi viết giấy cam đoan? Cô là tinh thần không tốt đi! Chậc chậc, số tiền này cũng thật lớn, lớn đến độ dọa người! Đủ khó coi! Như vậy đi, không bằng tôi cho cô năm mươi vạn, cô nhất định phải hủy phòng ở của tôi, trăm ngàn đừng do dự!”
Chương Thực Đồng kêu to: “Hứa Đồng, tôi xem cô thực có bệnh!”
Hứa Đồng lập tức hỏi cô: “Chương Thực Đồng chẳng lẽ cô có thuốc?”
Chương Thực Đồng âm thanh ồn ào: “Cô mới có thuốc!”
Hứa Đồng nhàn nhạt đối cô ta nói: “Ân! Đúng! Tôi có thuốc, cô có bệnh!”
Không cho Chương Thực Đồng cơ hội tiếp tục nổi điên, Hứa Đồng theo sát sau nói: “Chương Thực Đồng, tôi đã cảnh cáo cô, đừng tới trêu chọc tôi. Cô đã không biết tốt xấu như vậy vài ba bận, cũng đừng trách tôi cùng cô chơi độc!” Cô thanh âm dịu dàng vô cùng, lại ở trong đó hàm chứa nồng đậm âm trầm ngoan tuyệt.
Cô cắt đứt điện thoại. Tâm tình vừa hứng trí dạy lên một chút đã bị tắt ngấm. Cô quyết định không cùng Dương Dương đi biển. Việc cô hiện tại muốn làm là một sự kiện khác.
Hứa Đồng lấy hai chiếc thẻ trước đây của Cố Thần, cầm chặt chúng, cô cười rộ lên.
Được rồi, nếu mọi người thấy nhàm chán như vậy, không bằng lúc này đây, đơn giản liền chơi lớn một chút!

Chu kì đi qua, ngày hôm sau, Hứa Đồng bắt đầu trù tính một việc.
Tất cả làm thỏa đáng về sau, vào lúc ban đêm, cô đến khách sạn ven biển thuê một phòng.
Cô mang theo một bình hồng rượu, trước một mình uống một nửa, mặt khác một nửa đặt ở trên thảm. Đến khi mùi rượu xông lên đầu, cô gọi điện thoại cho Cố Thần.
Đây là lần đầu tiên cô gọi điện cho hắn.
Cô đối với hắn mà nói, luôn luôn ngoan ngoãn phục tùng nhu thuận nghe lời, khi hắn tìm cô thì tùy ý kêu đến, khi hắn không tìm cô cũng chỉ im lặng một chỗ không đi quấy rầy. Xét thấy cô luôn luôn biết trước biết sau, biểu hiện tốt, lúc này đây, khi cô tìm hắn, cô chắc chắn thật sự, hắn nhất định sẽ đáp lại.
Ngắn ngủi vài tiếng tút, tút vang qua, điện thoại rất nhanh chuyển được.
Hứa Đồng trong lòng hơi hơi vui vẻ. Hắn tiếp điện thoại của cô càng nhanh, càng chứng tỏ cô ở trong lòng hắn có bao nhiêu phân lượng.
Cô hướng microphone ai ai nức nở: “Cố thiếu!” Cô điềm đạm đáng yêu gọi hắn, “Anh có thể đến … khách sạn ven biển được không?” từng tiếng từng tiếng nghe bất lực lại bàng hoàng, bị nước mắt nhuộm dần thanh âm giống như dẫn theo sức nặng, một chữ một chữ hạ xuống, nện ở trong lòng người nghe, phát ra vô số thương tiếc.
“Dao Dao, em chậm rãi nói, đã xảy ra chuyện gì?” – Hắn lập tức quan tâm hỏi.
“Cố thiếu!” Nói hai chữ, vẫn ẩn nhẫn tiếng khóc liền không thể tiếp tục, giống như nước lũ bất ngờ đột ngột tiến đến, càng không thể thu. Cô thê thê nghẹn ngào, “Mẹ em không qua được, đi rồi, bà bỏ lại em một người!”
Rõ ràng đây chính là nói dối, rõ ràng chỉ vì làm hắn đồng tình, mà khi cô nhớ đến mẹ rời đi, giờ khắc này Hứa Đồng đáy lòng đau thương tràn ngập đi lên. Bi thương kia đã sâu lại trầm trọng, ép cô cơ hồ không thể hô hấp. Cồn làm cho người ta trở nên thành thực cùng yếu ớt, cô vốn chính là diễn trò, kết quả không nghĩ lại thực đi vào vai diễn như thế.
Hắn lập tức nói: “Cho anh biết số phòng!”
Cô nói cho hắn nghe, hắn ghi nhớ xong vội vã cắt đứt điện thoại.
Cô tùy ý ném điện thoại một bên, nhắm mắt lại, nằm ngửa ở trên giường lớn. Nước mắt vẫn như cũ chảy xuôi, theo khóe mắt, ngã nhào đến mang tai, chảy xuống một đường , lại bị một giọt khác lăn qua, làm cho làn da không ngừng run rẩy.
Cô đem cánh tay đặt ở ngực, nơi đó rất đau.
Năm đó mẹ qua đời, cô cũng không thực sự khóc, bởi vì cô hiểu được, mẹ rời đi một khắc, cô đã trở thành cô nhi, nếu cô suy sụp, không một ai có thể dìu cô đứng lên. Cho nên cô vẫn nói với chính mình phải kiên cường, phải chống lại những bất công của cuộc sống, không nghĩ làm cho chú Đường cùng Đường Tráng phải bận tâm.

Cố Thần rất nhanh đến khách sạn. Mở cửa phòng ra, hắn nhìn thấy một bộ mặt ưu thương đau khổ cơ hồ không thể tự kìm chế.
Tim hắn không khỏi đau đớn
Cau mi tâm, hắn âm thầm tưởng: Một cô gái mảnh mai như vậy, khóc như vậy hoa lê đái vũ[4], đáy mắt tản mạn đau thương, chỉ cần là một người đàn ông nhìn thấy, chỉ sợ đều phải nhịn không được mà ôm lấy.
Nghĩ như vậy, sau mi tâm dần dần giãn ra.
Hắn nhìn cô chăm chú. Cô nhất định đã uống không ít rượu, bởi vậy mà trên mặt đã có hai đóa hoa hồng vựng, lúc nức nở bay tới thản nhiên mùi rượu.
Cô không giống ngày xưa rụt rè ngượng ngùng, nhìn thấy hắn liền lao vào trong lòng, đem mặt chôn ở trong ngực hắn, rầu rĩ khóc. Mỗi một lần khóc thút thịt đều cực lực ẩn nhẫn, giống như sợ tiến khóc quá lớn sẽ phiền đến hắn.
Tiếng khóc của cô liền như vậy chảy xuôi ở ngực hắn. Trái tim hắn một chút như tan ra.
Hắn đem cô ôm vào trong ngực, bàn tay nhẹ nhàng vuốt thẳng ở trên lưng cô, một mặt trấn an, một mặt dịu dàng nói: “Đừng khóc, có anh ở đây cùng em, đừng khóc, đừng khóc …”

Hứa Đồng ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mê ly nhìn Cố Thần. Giờ khắc này, hắn giống như đối với cô có vô tận bao dung cùng trừu mến. Hắn cúi đầu gần gần hỏi cô: “Uống rượu?”
Cô nhăn nhăn mũi, nhẹ nhàng gật đầu một cái, hai luồng nước mắt lập tức theo trong mắt nhào đi ra.
Cô đặt tay lên ngực mình, nhẹ nhàng nói: “Nơi này đau, bọn họ nói uống rượu sẽ không đau nữa!”
Hắn nâng tay lau nước mắt trên gương mặt cô, “Đứa ngốc, một người uống rượu, chỉ biết càng uống càng đau!” Ngón tay hắn thương tiếc xẹt qua làn da cô, dịu dàng hỏi, “Còn rượu không? Đến đây, anh cùng em uống, hai người cùng nhau uống rượu sẽ không đau!”
Cô gật đầu, nắm tay hắn đi vào bên giường, tựa ở mép giường, cùng nhau ngồi trên thảm. Còn lại nửa bình hồng rượu ở bên cạnh cô, cô rót đầy hai ly, một ly đưa cho hắn, một ly giữ lại cho mình. Sau đó ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Hắn nhìn cô, hơi hơi nhíu mi.
“Uống như vậy, cho dù tim của em không đau, thì dạ dày cũng sẽ đau!”
Cô mở to đôi mắt, mờ mịt nhìn hắn. Mùi rượu mới cũ cùng nhau xông lên đầu, trong ánh mắt cô dường như có một tầng sương mù dày.
Tay hắn hướng cằm cô, đối với cô thì thào nói nhỏ: “Rượu uống như thế này mới có thể quên đau lòng!” Hắn uống một ngụm rượu lớn, đem chén rượu đặt một bên, hai tay nâng mặt cô, cúi đầu, môi nhu nhu đặt trên môi cô.

(1) Bạch Cư Di dùng câu này để tả nước mắt của Dương Quý Phi, ý nói người phụ nữ đẹp khóc giống như hạt mữa xuân đọng trên cành hoa lê.

Chương 12: Tiến thoái

Cô nhắm mắt lại, khẽ mở đôi môi, rượu lành lạnh cùng lưỡi hắn tiến vào trong miệng cô. Đầu lưỡi của cô cùng hắn giao cuốn, liền gắn bó giao hồng rượu, dây dưa cùng một chỗ. Ai cũng không bỏ nhanh như vậy, rượu kia lại theo trong miệng cô đàm đạm lăn đến miệng hắn, lại từ miệng hắn trở lại cô, từ lạnh lạnh hàm cuộn nóng lên, theo vị rượu vị nồng để lại dư hương vị ngọt. Hắn đem cô ôm trước ngực, hai tay theo vạt áo đi vào, hơi hơi dùng sức qua lại nhu nhu tóc, một đường uốn lượn đi đến ngực cô, cách một tầng mỏng nội y, dồn dập vuốt ve ở bên trong nơi mềm mại nhất.
Cô bị hắn vỗ về chơi đùa ưm một tiếng rên rỉ đi ra. Rượu theo khóe môi cô chảy tràn. Hắn đem rượu trong miệng mình nuốt vào, môi truy đuổi một đường rượu kia đi xuống, qua chiếc cằm trắng noãn, qua chiếc cổ tinh tế mê người, qua xinh đẹp tuyệt trần xương quai xanh. Tay hắn sớm đem vạt áo cô cởi bỏ, nội y trắng noãn cũng bị hắn thoát ra một bên, ngực cô mềm mại như hai con thỏ nhỏ, kiều kiều khiếp khiếp run rẩy trong không khí, đợi hắn bao dung cùng âu yếm.
Bờ môi của hắn rốt cục tiến đến trước ngực. Trên người cô mang theo hương vị như trẻ sơ sinh, hắn có chút mê muội lưu luyến ở hai con thỏ nhỏ trắng noãn. Hàm trụ, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua, nghe được cô run lên khe khẽ.
Thanh âm của cô làm hắn trở nên khó kiềm chế. Hắn đem cô áp đảo ở trên thảm. Cô khẩn cầu khẽ gọi: “Không cần ở đây, xin anh.” Hắn như bất đắc dĩ thở dài, rời đi trên người cô, một tay kéo, đem thân thể cô mềm mại đặt trên giường lớn. Cô nằm xuống, thẹn thùng hướng nơi khác đi qua, như thể muốn cách xa hắn một chút. Khi cô dừng lại, hai má đã tiếng sát đến bên tường. Cô đưa tay gắt gao che trước ngực, hai con thỏ nhỏ nhân lúc cô thở dốc mà cùng nhau như ẩn như hiện. Hắn không dừng lại, đi lên, bao trùm lấy cô.
Thở dốc càng phát ra dồn dập, rên rỉ càng phát ra giống như khóc. Quần áo hai người bị hắn tốc tốc thoát ra. Hắn tách hai chân cô ra cùng cô kết hợp một chỗ, nháy mắt, một tia đau nhói lên. Hắn yêu thương hôn cô, ẩn nhẫn cho cô thời gian thích ứng, đến khi không hề kháng cự mới cùng cô luật động. Nước mắt cô lại dũng mãnh tiến ra. Hắn giống như phát ra một tia thương tiếc, dịu dàng hôn cô, dịu dàng an ủi, dịu dàng va chạm. Cánh tay cô bò lên cổ hắn, nhắm mắt lại tìm kiếm môi hắn, chủ động quyến rũ hắn cùng chính mình triền miên hôn môi nồng nhiệt. Hắn cùng cô toàn thân kích cuồng cùng một chỗ, ở bên tai nhau thì thầm rên rỉ. Hắn động càng lúc càng nhanh làm cô muốn co rút. Mồ hôi đan vào nhau, trước mắt giống như tuôn ra một mảnh phiêu diêu…

….

Dương Dương hẹn Hứa Đồng đi bơi lội. Tuy rằng rất thích nhưng dường như thân thể lại phát ra tín hiệu phản kháng.
Đêm qua cùng Cố Thần yêu tinh đánh nhau một đêm quá mức nhập vai, buổi sáng đứng lên vừa động liền cảm thấy cả người đau như cơ thể bị thương. Hơn nữa hai chân càng thêm đau đớn. Đừng nói đi bơi, ngay cả đi bình thường đều thực không thoải mái.
Cô từ chối Dương Dương. “Chị hôm nay thân mình khó chịu, không đi, chúc ngươi đi ăn uống thoải mái, vui chơi sung sướng.”

Trời vừa sáng, Hứa Đồng liền tỉnh lại, Cố Thần vẫn như cũ ngủ say. Loại sự tình này chính là như vậy, đàn ông luôn hồi phục chậm hơn bình thường, đó là bởi vì bọn họ phải bỏ thể lực nhiều. Phụ nữ cho dù trên giường kêu đau đến cỡ nào về sau thể lực tinh thần cũng rất mau hồi phục. Vì vậy đàn ông cần nhiều thời gian ngủ say dưỡng thần. Giống như Cố Thần, cô đã tỉnh rồi, trong khi hắn vẫn trong mộng
Hứa Đồng lặng lẽ đứng dậy, mặc quần áo, cúi đầu nhìn xem Cố Thần, xác định hắn vẫn còn ngủ say, thả lỏng, khóe miệng nhếch lên một tia cười quỷ dị, rón ra rón rén đi đến trước TV, nhanh nhanh chóng chóng làm vài động tác.
Quay đầu liếc mắt một cái, Cố Thần vẫn như cũ ngủ say, hoàn toàn không biết bên gối đã hoàn toàn trống không. Để tránh hắn một phen tỉnh lại, Hứa Đồng không suy nghĩ nhiều, dùng mũi chân mau chóng rời đi.

Phần lớn phụ nữ sau đêm đầu tiên, ngày hôm sau buổi sáng, đều đã lựa chọn thẹn thùng ướt át ở bên khuỷu tay tình nhân tỉnh lại. Muốn cùng hắn nói chào buổi sáng, chờ hắn hôn môi, sau hoặc là người thể lực còn dư thừa liền trực tiếp một trận kịch liệt, đợi hắn ăn no, thỏa mãn xong, lại ở trong lòng hắn ảo tưởng tương lai ngày sau chính là thiên trường địa cửu, mà hắn lại vào lúc này mạt mạt miệng nói, hắn ban ngày còn có việc, lập tức phải đi, chờ điện thoại của hắn.
Về sau hắn càng ngày trở nên càng bận, bận đến ngày càng lâu không để ý tới mình, mới dần dần trở nên thương tâm muốn chết. Trong một phút tuyệt vọng phát hiện, nguyên lai lúc đầu hắn mơ ước chỉ là thân thể của mình, nguyên lai ngày đó mình cùng hắn chỉ là tình dục. Linh hồn bọn họ cho tới bây giờ đều không chân chính giao qua. Người đàn ông kia, bất quá chỉ là tham luyến một khối còn chưa nhúng chàm, đêm hôm đó triền miên thực ra không tác động vào linh hồn của hắn, bọn họ trong lúc đó có tạo nên mối quan hệ tình cảm ràng buộc nào đâu?
Ban đêm bị lời ngon tiếng ngọt mê hoặc, vì thế mà mặc hắn ta cần ta cứ lấy, sáng sớm bị hạ đường, chỉ vì hắn đã lấy được những gì hắn muốn lấy. Từ nay về sau, hắn đối với mình chỉ thấy ngày càng thêm đần độn vô vị.
Đây là bi ai của đại đa số phụ nữ chưa kết hôn mà thất thân.
Bất quá Hứa Đồng cùng không nằm trong đại đa số đó. Cô không có ngốc như vậy, thất thân có hay không về sau vẫn thế. Cô hiểu được muốn đối phó với một người đàn ông sắc bén, phải lấy lui vì tiến.
Cố Thần nhất định chưa từng bị phụ nữ chủ động bỏ lại, hắn nhất định sẽ cảm thấy cô vì mong muốn ở trong ngực hắn mà không nhanh như vậy rời đi, mà cô càng muốn làm cho hắn đoán sai. Làm cho hắn tỉnh dậy, giật mình phát hiện, cô gái đêm qua cùng hắn triền miên kia đã sớm rời đi, lưu cho hắn không phải là một bộ dạng kiều diễm sáng sớm, mà là mất đi cơ thể ấm áp của cô, một mình lạnh lẽo rời giường.
Nói vậy, hắn vuốt nhẹ nơi giường kia tối hôm qua cô đã từng ngủ, đáy lòng cảm giác nhất định thực phức tạp. Ngoài ý muốn, không cam lòng, tức giận, muốn cho cô gái không biết thân phận kia đẹp mặt – người nên rời đi trước rõ ràng là hắn.
Hứa Đồng vừa cười vừa nghĩ, cô không đi dây dưa lưu luyến hắn, ngược lại không nói một tiếng rời đi hắn, cô như vậy là lấy lui vì tiến, lấy thủ vì công, không tin hắn có thể thả cô đi.

Theo khách sạn đi ra, Hứa Đồng lập tức tắt di động. Về nhà, cô uể oải tựa vào trên giường, lười biếng đùa nghích máy tính đặt trên đùi. Ánh mắt lóe nhìn màn hình, lỗ tai cẩn thận nghe thanh âm rất nhỏ, khóe miệng sung sướng cong lên.
Đang lúc tự đắc, Dương Dương lại giống như đầu tàu không hề dấu hiệu vọt vào, đem trên vai ba lô du lịch hướng trên giường ném, lớn tiếng nói: “Hứa Đồng, ngươi làm sao không bật điện thoại, gọi điện thoại tìm ngươi, còn điện cả đến số máy bàn, thực giảm thọ! Gọi ngươi bơi lội người không đi, thật vất vả nghỉ ngơi a! Ngươi cũng không chịu theo ta, thanh xuân tốt như vậy liền cứ ở nhà nhìn máy tính sao? Ngươi không biết là không làm thất vọng chúng sinh cũng làm ta thất vọng sao? Đúng rồi, ngươi đang xem cái gì? Thấy thế nào mà vẻ mặt xuân sắc, chậc chậc, biểu tình dâm đãng, mau cho ta xem rốt cục người đang xem cái gì …”

Chap 13: Nhưỡng kế

Hứa Đồng tắt đoạn video. Lúc Dương Dương lại thăm dò, nhìn trên màn hình chỉ còn một bộ phim hoạt hình.
“Phát điên đi” Dương Dương không khỏi kêu lên, “Hứa Đồng ngươi cũng xem cái này a! Ta còn tưởng ngươi xem cái gì.” Vuốt vuốt tóc ra sau tai, nhíu mày tiếp tục nói: “Không đúng a. Phim hoạt hình này một chút cũng không người lớn, ngươi như thế nào lại có thể làm ra bộ mặt xuân tình nhộn nhạo a?”
Hứa Đồng đem máy tính đặt sang một bên, hai bàn tay chống lên muốn xuống giường. Nhưng giữa hai chân toan đau làm cho cô hét lên một tiếng. Dương Dương lập tức kêu: “Ta đoán không lầm đi! Khẳng định ngươi vừa xem xxx!!! Ngươi xem ngươi vừa kêu, thật sự giống như đang “vận động” a!”
Hứa Đồng nhìn khinh bỉ, “câm miệng, nói hươu nói vượn!”, mắt hơi động, bắt đầu chuyển hướng, “Ngươi như vậy không nói không rằng phóng đến nhà ta, rốt cuộc là muốn tìm ta, hay vẫn là muốn mượn cớ tìm ta để không cẩn thận gặp được Đường Tráng đồng chí?” Cô đem ba chữ “không cẩn thận” cắn hết sức tà ác.
Dương Dương kêu lên: “Nếu ngươi còn muốn làm bạn của ta thì đừng trước mặt ta nói tên người này, nếu nói có nghĩa là muốn làm tổn thương tình cảm đôi ta có biết không hả?”
Hứa Đồng lơ đễnh, “Vốn ta cũng không muốn làm bạn của ngươi, ta muốn ngươi làm chị dâu a. Ta cân nhắc ngươi đã lâu lắm không gặp anh trai phá sản của ta, liền chạy đến đây tìm cơ hội ngẫu nhiên.”
Dương Dương tiến đến bóp cổ cô, “Hứa Đồng, ngươi làm sao có thể nói vậy! Ta chính là tới tìm ngươi xem, ngươi nói không thoải mái không muốn đi bơi, ta nhớ ngươi vì thế đến đây tìm ngươi, kết quả ngươi lại chó cắn Lã Động Tân[5]! Ngươi nói xem, lúc này Đường Tráng như thế nào ở nhà!!!”
Dương Dương vừa dứt lời, cửa phòng Hứa Đồng liền “phanh” một tiếng, bị người khác thô bạo mở ra. Hai cô gái bất ngờ giật nảy mình. Định thần cùng nhau quay lại, ngoài cửa vọt vào một người đúng là Đường Tráng.
Dương Dương không khỏi khẽ kêu lên: “Ta đúng là nên đi chết đi! Thật sự là tà môn, ta như thế nào lại thấy đúng là nhảy vào Hoàng Hà cũng tẩy không sạch!”
Hứa Đồng một bên vỗ ngực an ủi một bên nhìn Đường Tráng quát: “Đường Tráng, anh uống nhầm thuốc à! Vào phòng người khác không thể tử tế chút sao? Em nói cho anh, anh đem chúng em hù chết rồi.”
Đường Tráng trừng mắt về phía cô. Trong tầm mắt đổ xòa lên cả Dương Dương, nháy mắt cảm thấy sửng sốt, lập tức nghĩ tới chính mình cùng người kia đã chia tay, vì thế lúc này im tiếng, ánh mắt lướt qua Hứa Đồng: “Anh có chuyện hỏi em!”
Dương Dương không chịu nổi bị ai đó vô tình đến nhìn cũng không nhìn, quay đầu nói với Hứa Đồng: “Ta đi trước, có việc gì điện thoại sau!” Đứng lên đi về phía cửa, đối với Đường Tráng đang đứng chắn cửa cả giận nói: “Tránh ra, chó tốt đừng để nói nhiều!”
Đường Tráng đứng sang một bên, một bên lại ác thanh ác khí than thở: “Cô nói ai là chó!”
Dương Dương không chút nào e ngại hắn, “Anh, anh, anh! Chính là anh! Làm sao! Anh nếu không thừa nhận là nói anh, làm sao còn nghe lời tránh ra, có năng lực thì cứ đứng đó chắn a!” Nói xong liền xoay người đi, không để ý Đường Tráng sắc mặt đã bắt đầu giận dữ như quạ đen.

Dương Dương đi rồi, Hứa Đồng hỏi Đường Tráng: “Chuyện gì?”
Đường Tráng nhớ tợi mục đích đến đây tìm Hứa Đồng, không khỏi lửa giận càng tăng: “Nghe nói có người muốn giải tỏa Lão Nhai?”
Hứa Đồng gật gật đầu.
Theo kế hoạch mà nói, việc này đã đến thời điểm nói cho anh biết, sự việc phía sau, còn cần anh hỗ trợ.
Đường Tráng một cước đá vào chiếc kỉ trà, giận dữ nói: “Dựa vào đâu! Ông sinh trưởng ở đây, tinh thần ở đây, hủy đi Lão Nhai không phải là đoạt đường sinh sống của ông sao? Hứa Đồng, anh hỏi em, em có biết ai là người làm việc thiếu đạo đức này không? Anh muốn dẫn người đi san bằng nhà bọn nó!”
Hứa Đồng bĩu môi, dối trá nói lời thấm thía: “Quân dã man, thời đại này mà cứ thỉnh thoảng dựa vào tay chân giải quyết vấn đề, anh mang theo một đám tiểu đệ là có thể vơ vét cả một tập đoàn tài chính sao? Hiện tại là xã hội pháp trị, người ta chỉ cần động một ngón tay, lập tức sẽ có người tiếp anh đến sở cảnh sát uống trà.” Cô dài dòng xong, bỗng nhiên cười, “Cố tình giải quyết kiểu ấy chỉ có vào cửa quan thôi, bây giờ muốn quấy rối phải dùng sách lược mưu trí!” Cô đem máy tính lại, lấy trong ổ cứng ra ảnh nude, đưa tới trước mặt Đường Tráng, lúc ẩn lúc hiện, cười nói, “Chúng ta không cần sử dụng bạo lực đi làm loạn, chúng ta dùng cái này đối phó hắn cũng đủ!”
“Đối phó ai?” Đường Tráng hỏi.
“Người giải tỏa a!” Hứa Đồng trợn mắt.
“Dùng nó? Cái này là cái gì? Như thế nào có thể đối phó tên kia?” Hỏi xong, Đường Tráng bỗng nhiên vỗ đùi, hưng phấn kêu lên, “Anh đã biết, cái này có thể đối phó”, tiện đà lại đi xoa xoa chỗ chính mình vừa mạnh tay vỗ hỏi, “Nha đầu, ảnh nude này rốt cuộc là của ai?”
Hứa Đồng hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt ngạo mạn nhìn Đường Tráng, lắc lắc đắc ý nói: “Ảnh này a, trong đó có hắn a! Chúng ta dùng cái này đi để uy hiếp hắn!”
Đường Tráng mắt sáng lên, tà tà cười: “Nha đầu chết tiệt kia, em không phải là trước hết tìm tên đó mây mưa, sau vụng trộm chụp ảnh này? Sau đó lại dùng người khác cầm đi uy hiếp người ta, nha đầu này, cái kiểu này quen thuộc muốn khóc a! Cái chiêu này, không phải em theo anh học sao? Nói nhảm ít thôi, nói mau trong này là ai?”
Hứa Đồng cười to: “Anh bị chứng mất trí nhớ đi! Chính anh đều nói, nam nhân vật chính là kẻ đầu sỏ giải tỏa Lão Nhai, nữ nhân vật chính là kẻ lừa gạt, như thế nào không nhìn ra?”
Đường Tráng rống cô: “Không được! Định qua loa cho xong sao? Anh muốn biết hai người bọn họ cụ thể là ai?”
Hứa Đồng nửa thật nửa giả nói: “Nam kêu Cố Thần, mới từ nước ngoài về không lâu, chủ tịch tập đoàn Cố thị, gần nhất nổi như cồn trong giới doanh nhân. Về phần nữ, cô ta không nói tên, chính là một cô gái vì nghệ thuật hi sinh bản thân mà thôi”
Đường Tráng đối với đáp án thực không hài lòng, nhưng biết từ miệng Hứa Đồng không thể lấy được tin tức, trong lòng liền nổi lên mấy điểm nghi ngờ. Anh đột nhiên lao người về phía trước, duỗi mạnh cánh tay ý đồ cướp máy tính ở trong tay Hứa Đồng.
“Đưa đây anh nhìn xem! Anh giúp em đi in”
Hứa Đồng liền nhanh nhẹn lánh, đạp một cước, khinh bỉ nói: “Phi! Đường Tráng, người này lưu manh, cư nhiên còn muốn xem nội dung! Thật sự là lợi cho anh! Nghe dễ dàng nhỉ, không!”
Đường Tráng không nghe, không buông tha bò lên, “Sao lại cố chấp như thế, trước kia anh hố người khác đều cho em nhìn a, em như thế nào xuất sư xong liền vứt bỏ thầy! Mau lấy cho anh xem, nhanh! Cũng không phải em chụp a.”
Hứa Đồng một bên đẩy anh ra, “Cút, chính là em chụp, không cho xem!”
Sợ Đường Tráng tiếp tục như vậy hỗn độn không yên, Hứa Đồng vội vàng nói, “Đem trong đám tiểu đệ của anh cho em mượn một tên, nên là người tin cậy, thông minh một chút, ứng biến tốt, em cần mượn hắn diễn một màn!”
Đường Tráng lập tức tự đề cử, dõng dạc nói: “Làm người đáng tin cậy, thông minh, biết ứng biến, chính là anh đây!”
Hứa Đồng thiếu chút nữa ngất, “Anh không nói đến, lưu manh, khách sạn, có được mấy người không biết đến anh? Em muốn người khác.”
Đường Tráng nghĩ nghĩ, gọi điện thoại, liền chọn được người thích hợp.
“Người này em cũng đã gặp qua, Tiểu Ngũ, rất thông minh. Hồi trước anh đã cứu nó, tuy rằng theo anh không lâu, nhưng cũng tuyệt đối nghĩa khí, là anh em sinh tử, em cứ việc yên tâm mà dùng.”
Tìm được người rồi, anh nhịn không được lại hỏi Hứa Đồng: “Nha đầu chết tiệt kia, em ruốt cuộc trong hồ lô có bán cái gì hả?”
Hứa Đồng mang theo ánh mắt giảo hoạt nói: “Thiên cơ không thể tiết lộ!.” Vừa nói chuyện, vừa chớp chớp mắt, làm ra bộ hồn nhiên vô hại, nhìn Đường Tráng nói tiếp, “Tráng tử, có chuyện em phải cùng anh nói một tiếng, gần đây có một ông giám đốc, đi sân bóng chơi nhìn trúng Dương Dương, nên thường gọi điện hẹn Dương Dương đi ăn cơm, còn nói với cô ấy, biết một cái khách sạn có bữa sáng rất được. Không biết anh nghĩ gì, em cảm thấy thật buồn bực, mời một cô gái ăn cơm lại mời bữa sáng? Cái này nghe thật mới mẻ, về sau anh tán gái có thể tham khảo”
Đường Tráng sắc mặt dần trở nên khó coi. Hứa Đồng lại coi như không nhìn thấy, tiếp tục: “Dù sao a, anh không phải đã nói cùng Dương Dương chia tay rồi sao, nếu cô ấy có thể kiếm được cái núi tiền dựa vào, về sau ăn sung mặc sướng cũng là chuyện tốt, dù sao cũng là may mắn. Chỉ sợ a, giám đốc kia không chỉ muốn mời Dương Dương đi nhấm nháp cực phẩm bữa sáng, hay lại là cô gái trẻ xinh đẹp đã làm hắn xúc động a. Mà đúng rồi, từ trước Dương Dương đều đã cự tuyệt, hôm nay lão lại muốn hẹn. Vốn lẽ thường là cô ấy sẽ cự tuyết, nhưng hôm nay thấy anh có vẻ chịu điểm kích thích, cảm xúc có thể nhất thời dao động, có khi lại ác tâm nhận lời a.”
Hứa Đồng nói xong vụng trộm nhìn Đường Tráng, anh cơ hồ đã muốn biến thành Quan Công cùng Bao Công hợp thể.
Một quyền nện ở trên tường, Đường Tráng tức giận bừng bừng nói: “Cô ta nếu dám đi, anh sẽ chặt gẫy tay tên kia!” Ngẫm lại thấy thủ đoạn không đủ tàn nhẫn, vì thế sửa miệng nói: “Không! Anh chặt gẫy cả hai tay!”

(1) Một điển tích, ý nói chó quay lại cắn chủ.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ