XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Hướng dẫn xử lý "rác thải" - Trang 21-end

Full | Lùi trang 20

Chương 6: Mặt người dạ thú

Trích lời Gia Mộc: Không phải người phụ nữ nào cũng yếu đuối cần bảo vệ.

Từ khi vào nghề, Lâm Gia Mộc đã gặp những người tham lam, những người đê tiện, những người hám tiền, những người háo sắc, người làm sai dù ít dù nhiều cũng biết mình sai, chỉ có điều nghĩ rằng mình làm sai tương đối cao tay, người khác hoặc ngây thơ hoặc ngu ngốc hoặc yêu mình đến phát cuồng nên sẽ để mặc cho mình có cả tình lẫn tiền.

Nhưng người như Dương Thành rõ ràng đã làm sai lại cho rằng kẻ sai trái ngập trời là người khác, hùng hồn đuổi theo nói lý, trông chờ người ta “biết sai mà sửa”, thật sự là có một không hai.

Cô lên mạng xem thông tin về Dương Thành. Quan hệ xã hội của người này vừa phức tạp lại vừa đơn giản, lịch hẹn đi ăn nhậu thậm chí xếp kín đến tận ba mươi mùng một, Dương Thành từ chối hết với lý do phải ở nhà với gia đình, bạn bè đều trêu hắn sợ vợ. Qua đó có thể thấy hắn xây dựng hình tượng của mình trong mắt những người khác rất tốt.

Người nhà họ Tư gần như ngày nào cũng gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn cho hắn, nội dung bao giờ cũng là hỏi hắn có tìm được Tư An không, nhân tiện cung cấp các loại manh mối cho hắn. Trước đây Tư An chỉ có mấy bạn học tương đối thân, họ đã hỏi tất cả những người này nhưng ai cũng không có tin tức gì của Tư An. Qua cách dùng từ và mật độ liên lạc có thể thấy người nhà họ Tư cực kỳ bợ đỡ Dương Thành.

Lạ ở chỗ rõ ràng đã sắp tết rồi mà người nhà họ Dương lại không liên lạc gì với Dương Thành, chỉ có một cuộc điện thoại dài ba phút vào ngày hôm qua, sau đó không còn gì nữa.

Không thể không nói đời sống riêng tư của Dương Thành tương đối trong sạch, rất khó tra ra hắn có quan hệ qua lại với người phụ nữ khác.

Nói cách khác, không có người phụ nữ nào có thể cho hắn sự phục tùng hắn muốn như Tư An. Trong mắt hắn, tất cả phụ nữ có dây dưa với đàn ông đã kết hôn đều là gái điếm.

Kết quả giám định đương nhiên có thể dùng làm bằng chứng bạo hành để khởi tố ly hôn. Nhưng với tính cách của Dương Thành, dù tòa phán quyết ly hôn thì hắn cũng chưa chắc đã buông tha Tư An. Tư An dẫn con gái trốn tránh hắn để làm lại từ đầu nhưng lại gặp phải đủ loại chướng ngại. Tình tiết vụ ủy thác lần này đen trắng rõ ràng, đơn giản nhưng lại cực kỳ phức tạp, chỉ sơ suất một chút là sẽ tai họa vô cùng.

Điện thoại đổ chuông, Lâm Gia Mộc thoáng nhìn số gọi đến… Đúng là vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến ngay, cô đang đau đầu vì chuyện của Dương Thành thì hắn gọi điện thoại đến.

“A lô!”.

“Còn chưa chính thức giới thiệu một chút, tôi tên là Dương Thành, là chồng của Tư An. Tôi tin rằng Tư An đã tìm cô làm người đại diện. Tôi đang tìm các bằng chứng về những hoạt động phi pháp của văn phòng các cô, tôi tin pháp luật sẽ mang lại công bằng cho người bị hại là tôi. Người phá hoại gia đình êm đẹp của người khác để kiếm tiền sẽ không có kết cục tốt”.

“Ha ha, đàn ông đánh phụ nữ cũng sẽ không có kết cục tốt. Tôi không hiểu tại sao một người bại hoại nhân phẩm như anh lại có thể làm thầy người khác được…”.

“Quả nhiên mồm mép cô khéo lắm, không biết chồng cô là loại người gì? Cô mà là vợ tôi thì tôi đã dạy dỗ quy củ cho cô từ lâu rồi”.

“Ha ha, nếu tôi gặp phải loại người như anh thì bây giờ cỏ trên mộ anh cũng cao ngang người anh rồi”.

“Cô đe doạ tôi à?”.

“Chúng ta đang nói chuyện phiếm mà”. Lâm Gia Mộc đương nhiên đã phát hiện điện thoại của hắn bật chế độ ghi âm: “Tư An ủy thác tôi toàn quyền xử lý việc ly hôn của cô ấy. Kết quả giám định thương tích và đơn kiện sẽ được đưa tới tòa án tỉnh lỵ sau hai ngày làm việc nữa, anh làm ơn chú ý nhận trát gọi của tòa án”.

Lâm Gia Mộc nói xong liền dừng cuộc gọi. Cô nhìn màn hình một lát rồi tắt màn hình. Dương Thành quả nhiên nổi giận, bắt đầu điên cuồng gọi đến số cũ của Tư An, lại dùng tin nhắn không ngừng oanh tạc, tiếp theo nhắn lại những nội dung này vào QQ của Tư An. Nội dung chủ yếu không có gì khác ngoài hắn tuyệt đối không đồng ý ly hôn, nếu bây giờ Tư An biết lỗi thì hắn sẵn sàng đón Tư An về nhà, bỏ qua những lỗi lầm trước đây. Nếu Tư An vẫn không biết hối cải, hắn nhất định sẽ làm Tư An hối hận.

Ha ha, đừng nói có bằng chứng như kết quả giám định chứng minh Dương Thành có sai phạm lớn, kể cả Dương Thành không sai phạm gì, lần đầu tiên đâm đơn xin ly hôn tòa không phán ly hôn thì lần thứ hai đâm đơn chắc chắn sẽ phán quyết ly hôn. Dương Thành đã muốn làm to chuyện thì ngại gì mà không làm to hẳn? Một hiệu trưởng trường cấp ba nổi tiếng bị khởi tố ly hôn vì nguyên nhân bạo hành gia đình, vợ ra toà với vô số vết thương, tin tức này đã đủ nóng chưa?

Vốn cô còn không muốn ép Dương Thành đến đường cùng, với tính cách của hắn thì chắc chắn hắn sẽ trở nên cực đoan, khi đó mẹ con Tư An sẽ gặp nguy hiểm. Bây giờ xem ra từ khi bỏ hắn mà đi, Tư An đã không còn đường lui nữa.

Tư An ôm Diêu Diêu xem hoạt hình. Lúc đến quảng cáo, Diêu Diêu không ngồi được nữa, đứng dậy vừa hát vừa nhảy. Sau khi thoát khỏi Dương Thành, Diêu Diêu lại là một em bé bình thường. Dạo này Tư An có đọc vài quyển sách, kính sợ một người có khả năng làm hại mình như Dương Thành là bản năng của trẻ con ở tuổi này, thậm chí sau khi bị đánh có khi còn lấy lòng người đánh mình để có cảm giác an toàn.

“Diêu Diêu, con ngồi xem hoạt hình, mẹ đi dọn bếp được không?”. “Được ạ”, Diêu Diêu gật đầu.

Tư An đứng lên, lấy tạp dề trong tủ bếp ra. Trước khi hai mẹ con họ đến, phòng bếp của Lâm Gia Mộc cực kỳ sạch sẽ, nhìn chung là chưa bao giờ nổi lửa nấu bữa cơm nào. Mặc dù rất nhiều dụng cụ làm bếp có dấu vết đã sử dụng nhưng đều rất mới. Sau khi Tư An đến, mỗi ngày phải nấu ba bữa cơm, cộng thêm các loại đồ ăn vặt của Diêu Diêu nên phòng bếp hơi bẩn. Mặc dù Lâm Gia Mộc không nói gì nhưng Tư An vẫn cảm thấy áy náy, nhờ Uông Tư Điềm mua đồ vệ sinh bếp và găng tay cao su để dọn bếp.

Lúc cô ta lau xong các dụng cụ đã dùng và chưa dùng, bắt đầu chuyển sang lau kệ bếp thì chuông cửa vang lên: “Diêu Diêu, ra xem có phải chị Tư Điềm đến rồi không?”.

Mấy hôm nay Uông Tư Điềm chơi rất thân với Diêu Diêu.

“Vâng!”. Diêu Diêu nhanh nhẹn đi mở cửa. Tư An lại không nghe thấy tiếng hét vui vẻ của Diêu Diêu và Uông Tư Điềm khi gặp nhau mà chỉ có một sự yên lặng kỳ lạ. Cô ta cầm khăn lau mở cửa phòng bếp, nhìn thấy bộ mặt tươi cười của Dương Thành: “Tư An, đã lâu không gặp”.

“Anh tới đây làm gì? Tại sao anh tìm được chỗ này?”.

“Chỗ này không khó tìm. Anh biết văn phòng của Lâm Gia Mộc ở toà nhà này, nói chuyện với bảo vệ và nhân viên vệ sinh khu nhà này là biết địa chỉ. Em biết đấy, anh rất giỏi thuyết phục người khác. Vì sao em muốn ly hôn mà không bàn bạc với anh? Chúng ta đến cục Dân chính làm thủ tục ly hôn chỉ mất mười phút, vậy mà em lại làm trò này khiến anh mất hết thể diện. Em có muốn ly hôn hay không?”.

“Được, bây giờ tôi và anh…”. Nói tới đây, Tư An cảm thấy cổ họng như nghẹn thứ gì đó, tai đã đỡ hơn nhiều lại bắt đầu đau, vết thương trên cổ cũng bắt đầu nóng rát: “Tôi muốn ly hôn!”.

“Ly hôn?”. Dương Thành cười gằn: “Muộn rồi. Em ngàn vạn lần không nên lấy trộm tiền của anh, lại lấy trộm con gái anh…”.

Tư An lùi từng bước một về phía sau: “Nếu tôi không đi, anh sẽ thỏa thuận ly hôn với tôi thật sao?”.

“Đương nhiên”. Dương Thành nói: “Mày tưởng mày là bảo bối gì đó chắc? Hoa tàn nhụy rữa từ lâu rồi, vừa đen vừa gầy vừa xấu. Lúc trẻ trang điểm vào còn có tí nhan sắc, bây giờ buổi tối đi ra công trường cũng không có thằng công nhân nào thèm cưỡng hiếp mày, tao đã chán ngấy mày từ lâu rồi”.

“Dương Thành! Diêu Diêu còn đang ở đây!”.

“Diêu Diêu? Mày còn có mặt mũi nhắc tới Diêu Diêu? Một con đàn bà thất nghiệp như mày có thể cho nó cuộc sống thế nào? Cứ coi như tất cả tiền tiết kiệm đều cho mày thì mày ở đâu? Mày có mua được một cái nhà vệ sinh ở tỉnh lỵ hoặc thành phố A không? Mày lấy cái gì mà sống? Lấy cái gì nuôi con? Mày có biết làm thế là cực kỳ vô trách nhiệm với con không?”.

“Tôi…”. Tư An có rất nhiều lời để nói nhưng lại không có sức chống đỡ trước đợt tấn công dồn dập như súng liên thanh của Dương Thành. Lúc không có Dương Thành bên cạnh, cô ta có thể cực kỳ kiên cường. Lúc hắn xuất hiện trước mặt cô ta, cô ta lại biến thành người phụ nữ mềm yếu bị hắn thao túng: “Tôi…”.

“Đi! Thu dọn đồ đạc! Bây giờ tao mang hai mẹ con mày về tỉnh lỵ!”.

Tư An bám chặt khung cửa nhà bếp. Cô ta sợ mình bỏ tay ra là sẽ nghe lời Dương Thành đi về theo hắn. Cô ta có một linh cảm, nếu cô ta đi theo hắn, cô ta sẽ vĩnh viễn không thoát ra được nữa…

“Diêu Diêu! Mau vào phòng dọn đồ của con đi!”.

“Vâng!”. Từ đầu đến giờ Diêu Diêu vẫn bám tay áo bố không buông. Nghe thấy bố sai mình đi dọn đồ, Diêu Diêu vội vã chạy đi: “Mẹ, mẹ con mình đi dọn đồ”.

Tư An ôm chặt Diêu Diêu: “Không! Mẹ con mình không đi!”.

Không! Không thể đi! Dù trong lòng có một giọng nói vẫn ra lệnh cho cô ta phục tùng, nhưng còn có một giọng nói khác bên tai vẫn nhắc nhở cô ta.

“Tư An! Mày đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Không ngờ tao nói mà mày dám không nghe!”.

Diêu Diêu hét lên một tiếng, giật ra khỏi vòng tay chợt trở nên mềm yếu của Tư An, mở cửa nhà vệ sinh chạy vào, bịt tai ngồi trong góc nhà vệ sinh chờ chuyện sắp diễn ra kết thúc.

Tư An nhắm mắt lại. Cái tát đầu tiên của Dương Thành, cô ta bị đánh bay từ cửa bếp vào trong bếp, va vào góc bàn.

“Tao bảo mày đi dọn hành lý! Có tiếng nào mày không hiểu không?”. Dương Thành vừa nói vừa đá vào bụng Tư An, tóm tóc Tư An lôi lên: “Tóc mày biến thành cái gì thế này? Mày xem mày còn giống người tử tế không?”.

Hắn cầm kéo trong bếp cắt tóc Tư An, có những lúc quá tay thậm chí còn làm da đầu Tư An bị thương. Tư An co rúm người, khóc cũng không dám khóc thành tiếng, chỉ hy vọng chuyện này kết thúc sớm một chút… Ly hôn hay không không quan trọng, quan trọng là kết thúc sớm một chút…

“Anh giết tôi đi! Anh giết tôi đi!”, Tư An nức nở.

“Giết mày? Giết mày để tao ngồi tù à? Mày cho rằng mày đáng giá thế à?”. Dương Thành tì đầu gối vào ngực Tư An, tóm mớ tóc còn sót lại kéo lên để Tư An nhìn hắn: “Mày chỉ là một con đàn bà hết ‘đát’ mà còn dám khởi tố tao? Đe dọa tao? Nhà họ Tư của mày là dân đen, nhưng nhà họ Dương tao không thể mất mặt được! Mày nhớ lấy! Mày vốn là vợ tao, lần này về mày là nô lệ của tao! Tao muốn đánh mày lúc nào thì đánh! Muốn chơi mày thế nào thì chơi! Mày không là cái rắm gì hết! Trước khi Diêu Diêu vào đại học, mày đứng hòng ra khỏi cửa!”.

Hắn hùng hổ nhổ một bãi nước bọt lên mặt Tư An: “Đứng lên! Đừng có giả chết! Thu dọn đồ đạc!”.

Tư An bị hắn kéo ra ngoài, đột nhiên phát hiện cửa nhà vệ sinh đã mở từ bao giờ. Diêu Diêu? Diêu Diêu đâu?

Đúng lúc này cửa chống trộm đang đóng bị đạp tung ra, Lâm Gia Mộc sầm mặt xuất hiện giữa cửa.

Nhìn thấy Lâm Gia Mộc, Dương Thành cười hê hê: “Quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, cô cũng là…”.

“A, anh là Dương Thành, chồng của Tư An đúng không?”. Không ngờ Lâm Gia Mộc lại cười, tay phải giấu sau lưng, mặt mày hớn hở đi vào, hình như hoàn toàn không nhìn thấy Tư An thương tích đầy người, vết máu và tóc đầy dưới đất.

“Đúng. Tôi đây. Mâu thuẫn giữa vợ chồng chúng tôi đã giải quyết rồi, cảm ơn cô đã giúp đỡ vợ tôi thời gian qua”. Dương Thành buông Tư An ra, chỉnh lại quần áo mình: “Cô ấy lúc nào cũng thế, thích bịa đặt, thường nổi điên. Cô xem, vừa rồi cô ấy nhìn thấy tôi lại nổi điên, tự cắt tóc mình thành thế này… Tôi cho cô ấy một cái bạt tai, cô ấy mới tỉnh táo lại”.

“Thế à?”. Lâm Gia Mộc càng ngày càng đến gần, chỉ còn cách hắn một tầm tay. Đột nhiên cô đưa tay sau lưng ra, chiếc dùi cui đập thẳng vào đầu gối hắn. Dương Thành hoàn toàn không ngờ một cô gái yếu đuối như Lâm Gia Mộc lại mang vũ khí, hơn nữa còn ra tay rất mạnh, vì thế lập tức bị đánh ngã xuống đất.

Lâm Gia Mộc hoàn toàn không cho hắn cơ hội thở dốc, hung hăng đánh không ngừng vào tứ chi hắn: “Dám đến địa bàn của bà đánh người! Mày tưởng bà là người chết à?”.

Dương Thành lăn mấy vòng dưới đất, cắn răng chịu đòn rồi bò dậy, nhưng còn chưa kịp đứng vững thì Lâm Gia Mộc đã đá thẳng vào chỗ hiểm làm hắn lại ngã gục xuống.

“Mày…”. Dương Thành quỳ dưới đất chỉ Lâm Gia Mộc, còn chưa kịp nghĩ ra tính từ nào phù hợp thì Lâm Gia Mộc đã lấy một vũ khí khác từ trong túi ra dí thẳng vào cổ hắn. Dòng điện cao áp năm ngàn Vôn chạy qua thân thể hắn làm hắn co giật như một con cá rời nước.

Tư An nằm dưới đất nhìn tất cả những gì xảy ra trước mắt, vừa muốn cười vừa muốn khóc… Thì ra Dương Thành bất bại trong mắt cô ta cũng bị đánh tối tăm mặt mũi như một đứa trẻ con trước mặt người mạnh hơn.

Trịnh Đạc vội vã chạy lên cầu thang, lao vào nhà qua khung cửa mở rộng, nhìn thấy bà xã mình hiên ngang oai hùng giẫm bốt lên người Dương Thành bị điện giật hôn mê. Anh ta thở phào một hơi, nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.

“Vì sao em… không đợi anh… về…”.

“Anh xử lý hắn giúp em, em phải đưa Tư An đến bệnh viện”.

Thấy hắn có dấu hiệu tỉnh dậy, Lâm Gia Mộc đá hắn một cái làm hắn ngất tiếp.

“Hắn sẽ không chết chứ?”.

“Yên tâm, hắn không chết được”. “Hắn sẽ không kiện em chứ?”.

“Hắn kiện cái gì? Đây là nhà em! Hắn tự ý xông vào nhà dân! Em là phụ nữ liễu yếu đào tơ ở nhà một mình bị hắn làm sợ chết khiếp nên mới dùng vũ khí trong tay tự vệ. Lúc nào cảnh sát đến em sẽ khóc cho họ xem”. Ngoài miệng nói như vậy nhưng Lâm Gia Mộc lại dùng ánh mắt ra hiệu cho Trịnh Đạc xử lý chuyện này sạch sẽ.

Trịnh Đạc gật đầu, chuẩn bị “nói chuyện phải quấy” với Dương Thành. Xông vào nhà anh ta là đã chạm đến giới hạn đỏ của Trịnh Đạc. Những vụ khác là việc làm ăn, còn vụ này đã trở thành ân oán cá nhân.

“Diêu Diêu đâu?”.

“Đang ở chỗ Tư Điềm”. Lúc Diêu Diêu chạy xuống lầu tìm chị Tư Điềm cứu mạng, Lâm Gia Mộc cũng sợ tái mặt. Cô mặc quần áo ở nhà, chỉ thay bốt rồi cầm hai món vũ khí chạy lên. Uông Tư Điềm cũng muốn lên cùng nhưng bị cô ngăn lại.

Tư An lắc lắc đầu: “Gia Mộc, tớ chóng mặt…”. Tâm trạng thay đổi đột ngột, lại bị người khác đánh đập tàn bạo mà lúc này Tư An mới ngất đi, đúng là kiên cường ngoài dự liệu của Lâm Gia Mộc.

Chương 7: Dùng bạo lực chống bạo lực

Trích lời Gia Mộc: Người gây dựng mạng lưới quan hệ để bảo vệ mình thông thường cũng là người tin tưởng vào mạng lưới đó nhất.

Những ngày giáp tết, đường phố ở thành phố A trống trải ít nhất gấp ba bình thường. Trịnh Đạc giữ tốc độ xe ở tốc độ tối đa cho phép, lao như bay trên con đường rộng rãi. Dương Thành bị chụp một cái mũ lên đầu, đeo cặp kính đen, cài dây an toàn ngồi trên ghế lái phụ không ngừng lắc lư theo xe. Trịnh Đạc lái xe chở hắn chạy được khoảng năm mươi phút, cuối cùng hắn rên rỉ một tiếng rồi tỉnh lại. Hắn sờ sờ cổ mình, có một chỗ tê liệt như không có bất cứ cảm giác nào nhưng chỉ khẽ chạm vào lại đau như kim đâm. Khớp xương cổ tay bầm tím, chân đau đến mức muốn cử động cũng khó khăn, mỗi lần hít thở lại cảm thấy xương sườn đau như có kim đâm…

“Cứu mạng…”.

Hắn kêu một tiếng, lại phát hiện giọng mình chỉ nhỏ như tiếng muỗi.

Xe dừng lại, có người đưa cho hắn một chai nước. Hắn dùng hai tay cầm chai nước, vừa uống được một ngụm lại bị người đó lấy mất.

“Tôi cần uống nước…”, hắn nói.

“Anh bị nội thương, uống quá nhiều nước sẽ mất mạng”. “Đưa tôi đến bệnh viện”.

“Bây giờ tôi đang trên đường đưa anh đến bệnh viện”.

Giọng người này bình tĩnh chín chắn, hoàn toàn đối lập với sự yếu ớt của Dương Thành lúc này.

“Anh là ai?”.

“Người qua đường”.

“Anh làm ơn báo cảnh sát giúp tôi…”. “Anh bị thương nặng đấy. Bị ai đánh vậy?”.

Dương Thành cảm thấy hai tai nóng lên. Bị phụ nữ đánh thành như vậy, không chỉ thân thể mà cả lòng tự tôn cũng bị tổn thương: “Một phụ nữ điên”.

“Phụ nữ điên? Thế thì khó rồi. Người có bệnh tâm thần giết người cũng không phải ngồi tù”.

“Cô ta không bị bệnh tâm thần, cô ta là đồ điên… Bà xã tôi làm khách ở nhà cô ta, tôi đến đón bà xã, cô ta đột nhiên nổi điên đánh tôi thế này”.

“Ở nhà?”. Người đàn ông đang lái xe quay mặt sang nhìn hắn một cái rồi cười: “Người anh em này, anh nên rèn luyện thân thể đi”.

“Cô ta dùng điện…”. Dương Thành đột nhiên bừng tỉnh: “Anh không phải là…”.

“Tôi là Trịnh Đạc”.

“Xuống xe! Cho tôi xuống xe!”. Hắn điên cuồng đẩy cửa xe. Trịnh Đạc nhíu mày, dứt khoát đưa tay bấm nút mở khoá.

Dương Thành nhìn cột đèn đường trôi vùn vụt về phía sau và những chiếc xe thỉnh thoảng chạy như bay qua, mấy lần hạ quyết tâm nhưng vẫn không dám tháo dây an toàn. Trịnh Đạc cười lạnh lùng, đưa tay bấm khoá lại.

“Tôi đã nói là sẽ đưa anh đến bệnh viện thì sẽ không nuốt lời”. “Đây không phải đường đến bệnh viện”.

“Anh biết đường ở thành phố A à?”.

“Tôi cho anh biết, tôi đã nói với mấy người bạn chuyện tôi đến tìm các anh. Nếu tôi xảy ra chuyện gì…”.

“Anh yên tâm, anh không xảy ra chuyện gì được đâu. Anh đã nói với bạn anh à? Có cần cho bạn anh xem cảnh anh bị người ta đánh dễ coi thế nào không?”.

Trịnh Đạc lấy điện thoại di động huơ huơ trước mắt Dương Thành. “Anh đã quay phim?”.

“Tôi làm nghề thám tử, anh cho rằng tôi không giám sát phòng khách nhà mình sao? Anh chạy đến nhà tôi đánh người lại bị bà xã tôi đánh, nếu đưa lên mạng thì chắc hot lắm, sẽ có rất nhiều học sinh và phụ huynh học sinh của anh được thấy sự oai hùng của anh”.

Hai môi Dương Thành run run, gần như quên hết đau đớn trên người, máu dồn lên trán: “Tôi… Anh… Anh không dám! Vợ anh đánh người phi pháp…”.

“Phi pháp cái gì? Dùi cui thường và dùi cui điện đều là tôi mua cho cô ấy phòng thân. Cô ấy phát hiện có người đánh người trong nhà tôi, nghĩ rằng mình cũng sẽ bị đánh nên ra tay tự vệ thì có gì sai? Cùng lắm là phạt tiền với tạm giữ mấy ngày chứ gì? Làm nghề này của chúng tôi, anh cũng biết đấy, hai bên đen trắng đều phải biết một số người. Tạm giữ chắc chỉ đến có mặt rồi về, phạt tiền thì cũng chẳng mấy đồng. Còn anh thì không biết có kết quả gì”.

“Anh đe dọa tôi à?”.

“Con người tôi rất ít khi đe dọa ai”, Trịnh Đạc cười. Lúc này xe chạy vào hầm tối tăm, hàm răng trắng đầy vẻ máu me hung tàn trong bóng đêm. Nói cho cùng thì Dương Thành vẫn là người “có học”, rất kiêng kỵ loại người cơ bắp mang sát khí rõ ràng như Trịnh Đạc.

“Rốt cuộc anh muốn dẫn tôi đi đâu?”. Xe chạy qua hầm chui, trên đường vắng hơn, thậm chí trên biển chỉ đường còn có dòng chữ “Thành phố A kính chào quý khách”.

“Đi gặp bác sĩ”. Trịnh Đạc rẽ và một con đường, biển chỉ đường ghi “Trại huấn luyện chó Bạn Lữ phía trước hai trăm mét”.

“Trại huấn luyện chó?”.

“Đúng vậy”. Trịnh Đạc lái xe đến trước một cánh cổng sắt, bấm còi năm tiếng theo một quy luật nào đó, cửa điện tử tự động mở ra, anh ta lái xe đi vào.

Đã gần tết, phía trước trại huấn luyện chó cực kỳ yên tĩnh, khu gửi nuôi chó phía sau lại tương đối nhộn nhịp. Trịnh Đạc đỗ xe trong sân sau, mở cửa kéo Dương Thành đang cố gắng chống cự vào “Khu làm việc” có hai tầng lầu.

Đại sảnh tầng một rất trống trải, chỉ có một ông già mắt nhắm mắt mở xem ti vi. Nhìn thấy Trịnh Đạc đến, ông già đưa tay ra, Trịnh Đạc lấy một bao thuốc Trung Hoa trong túi ra ném cho ông già, ông già cất vào túi rồi tiếp tục xem ti vi, làm như hoàn toàn không thấy Dương Thành trên người đầy vết thương.

Tầng hai lại khá náo nhiệt, mấy người ở một phòng nhỏ, bật máy lọc không khí, vừa hút thuốc vừa đánh mạt chược. Trịnh Đạc gõ cửa, người to cao nhất trong đám người đứng lên nhường chỗ cho một phụ nữ vẫn đứng xem rồi vui vẻ đi ra: “Sao giờ cậu mới đến?”.

“Thì anh nói phải chơi hai ván mạt chược mà, em không dám đến sớm”.

“Hai ván cái gì, anh chơi được tám ván rồi, vừa rồi cầm bài cho vợ anh mấy ván”. Người đàn ông quan sát Dương Thành: “Người bị thương là hắn à?”.

“Đúng vậy”. “Đi nào!”.

“Không! Tôi phải đến bệnh viện! Tôi phải đến bệnh viện! Các anh giam giữ trái phép! Cứu tôi với!”. Dương Thành kêu to nhưng mấy người đánh mạt chược trong phòng lại làm như không hề nghe thấy… Không, bọn họ có nghe thấy nhưng chỉ bực mình vì tiếng ồn, người ngồi gần cửa nhất tiện tay đóng cửa lại.

Dương Thành sững sờ nhìn hai người giữ hai vai mình: “Các anh…”.

“Anh yên tâm, mọi người đều biết tất cả bác sĩ ở thành phố A cộng lại cũng không có tay nghề chữa ngoại thương bằng tôi, hơn nữa giá lại rẻ. Chẳng qua là tôi học nhầm khoa thôi”. Người đàn ông cao to đó vừa nói vừa dẫn hắn đi dọc hành lang, dừng lại ngoài cửa một gian phòng có tấm biển “Phòng phẫu thuật”, lấy chìa khóa mở cửa, bật đèn lên.

Trong phòng phẫu thuật cũng có đủ giường mổ và đèn mổ đàng hoàng, chỉ có điều kích thước hơi nhỏ, trên tường treo đầy các loại hình giải phẫu chó, chính giữa còn có giấy chứng nhận bác sĩ thú y lấp lánh…

“Tôi muốn đến bệnh viện! Tôi muốn đến bệnh viện!”.

Trịnh Đạc liếc một cái, người đàn ông cao to lấy một ống xi lanh trong ngăn kéo ra tiêm rất nhanh, rất chuẩn vào bên cổ không bị thương của Dương Thành.

Không biết bao lâu sau, Dương Thành mơ màng tỉnh lại, phát hiện tay chân mình đều bị quấn băng, Trịnh Đạc và người đàn ông đó đang đứng xây lưng về phía mình nói chuyện.

“Năm nay làm ăn thế nào?”.

“Cũng tạm. Bây giờ người ta tiêu tiền cho chó còn hơn cho con cái. Bỏ mấy chục ngàn huấn luyện một con chó mà không hề xót tiền. Trong số bạn bè có một người có chó tốt, những người khác không ngồi yên được, người nọ giới thiệu người kia đưa chó đến chỗ anh huấn luyện…”.

“Ha ha…”. Trịnh Đạc gượng cười mấy tiếng: “Dịp tết có không ít chó được gửi nuôi ở chỗ anh nhỉ”.

“Biết làm sao được, chủ yếu là các loại chó to lại đã được huấn luyện không ăn linh tinh, chủ nhân không có nhà thì chỉ chỗ anh mới cho chúng ăn được. Để ở nhà thì không yên tâm, mang theo xe lại khổ chó. Đúng rồi, nghe nói cậu lấy vợ rồi à? Sao không mời bọn anh?”.

“Em và Gia Mộc đã yêu nhau bao nhiêu năm rồi? Các anh muốn em mời khách thì cứ nói…”.

“Chính cậu nói đấy nhé…”. Người đàn ông cao to cười nói: “Đúng rồi, người này cậu định làm thế nào? Nếu chưa tính được thì cứ để tạm ở chỗ anh. Người ta gửi nuôi mấy con chó ngao Tây Tạng ở chỗ anh…”.

“Chó ngao Tây Tạng mà anh cũng dám nhận huấn luyện, bọn nó ngu lắm”.

“Anh không huấn luyện, chỉ nuôi vài ngày thôi, sau tết người ta sẽ mang đi. Nói thật là anh bắt đầu hối hận rồi, mấy con chó đó ngoài anh thì ai cũng không dám cho ăn. Hôm qua anh ném mấy con gà sống vào, sau ba phút liền bị bọn chúng xé xác”. Người đàn ông cao to thoáng nhìn về phía sau: “Thằng này… năm phút”.

Trịnh Đạc cười: “Đừng đừng…”.

“Sao thế? Cái loại cặn bã đánh phụ nữ, cho chó ăn sợ chúng cũng không tiêu hóa được. Mấy con chó ngao Tây Tạng đó chỉ xé xác thôi chứ cũng không ăn thật…”.

Dương Thành kinh hoàng hồi lâu không dám nói lời nào. Hắn đúng là chưa xem xét kỹ. Qua những chuyện hắn biết về Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc thì Lâm Gia Mộc mới là người lợi hại, còn Trịnh Đạc thì giống như vệ sĩ. Bây giờ xem ra Trịnh Đạc mới là người nguy hiểm. Cũng đúng, không có một người đàn ông lợi hại bảo vệ, Lâm Gia Mộc dựa vào cái gì mà lăn lộn đến bây giờ ở thành phố A xưa nay có tiếng hỗn loạn này?

Trịnh Đạc đột nhiên quay lại đập vào cánh tay quấn băng của hắn: “Đừng giả vờ ngủ nữa. Thuốc tê đã tan lâu rồi. Anh không bị trọng thương gì, phim X-quang tôi giữ giúp anh, phần mềm bầm dập, nứt xương, bị thương nhẹ. Nếu anh không tin thì bây giờ tôi gọi xe cứu thương giúp anh, chúng ta đến bệnh viện”.

“Anh…”. Dương Thành thầm nghĩ, tại sao bây giờ Trịnh Đạc lại đồng ý đến bệnh viện?

Trịnh Đạc mỉm cười, vốn anh ta cảm thấy Lâm Gia Mộc không có kinh nghiệm thực chiến, cách dùng dùi cui thường và dùi cui điện đều là anh ta dạy cô lúc rảnh rỗi, sợ cô hạ thủ không có chừng mực làm Dương Thành trọng thương, nếu đến bệnh viện thì không tốt. Vì thế anh ta mới đưa đến chỗ mấy ông anh ở đây kiểm tra một chút, không ngờ chỉ “bị thương nhẹ”.

“Tôi muốn báo cảnh sát!”.

“Ai cần báo cảnh sát đấy?”. Một người đàn ông không gõ cửa mà đi thẳng vào: “Trịnh Đạc! Sao cậu lại chạy đến đây hưởng thái bình?”.

“Thế còn anh? Anh không ra phố tuần tra bảo vệ quần chúng nhân dân mà chạy đến đây làm gì?”.

“Anh bị xếp lịch trực ba mươi tết, hôm nay đến lượt được nghỉ nên đưa con đến xem chó”. Cảnh sát Lưu cười nói: “Trịnh Đạc, cậu keo kiệt vừa thôi chứ. Tết nhất mà cũng không cho anh Văn được nghỉ ngơi, đưa người ta đến bệnh viện thì tốn lắm à?”.

“Tôi phải báo cảnh sát…”.

Trịnh Đạc vỗ vai cảnh sát Lưu: “Vị này là đội trưởng đội cảnh sát hình sự. Anh hỏi anh ấy xem những tội của anh trong băng ghi hình sẽ bị xử thế nào”.

Trịnh Đạc đưa điện thoại cho cảnh sát Lưu, cảnh sát Lưu xem một lát đã nhíu mày.

“Vợ chồng à?”.

“Ờ”.

“Vợ chồng cãi nhau cũng không đánh người ta mạnh tay thế này. Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ. Nếu vợ rút đơn kiện không truy cứu thì thôi, nếu kiện thì theo hướng dẫn mới nhất là phải bắt giữ rồi đưa ra tòa. Nếu không tàn tật mà bị thương nhẹ thì hình phạt sẽ không nặng. Nhưng nếu có chức vụ thì chắc chắn sẽ bị khai trừ vì phạm luật hình sự”.

“Lâm Gia Mộc đánh tôi thế này, cô ta phạm luật gì?”.

“Lâm Gia Mộc? Cô ấy? Cô ấy có thể đánh người sao? Còn đánh anh thành như vậy…”. Cảnh sát Lưu phá lên cười ha ha: “Anh đừng nói đùa nữa. Trịnh Đạc đánh anh đúng không?”.

“Lâm Gia Mộc đánh!”.

“Anh đừng bịa đặt… Đúng là Lâm Gia Mộc đánh à?”. “Chính là cô ta đánh! Còn anh ta thì không biết đến lúc nào”.

“Cho nên anh muốn báo cảnh sát là cô ấy đánh anh đúng không? Được rồi, hôm nay tôi không xem chó nữa, tôi dẫn anh về lấy lời khai… Ha ha ha… Lâm Gia Mộc đánh người… Ha ha ha ha…”.

Ánh mắt Dương Thành không ngừng di chuyển giữa ba người này. Hắn rất tin tưởng vào cái gọi là mạng lưới quan hệ. Gã cảnh sát Lưu này rõ ràng là một người quan trọng trong mạng lưới quan hệ của Trịnh Đạc. Bây giờ hắn luôn tỏ ra sẵn sàng giải quyết việc này, chẳng lẽ trong chuyện này mình thương tích đầy người mà lại không có lý lẽ? Hắn nhắm mắt nhớ lại những kiến thức phổ cập mà các anh em trên tỉnh lỵ nói với hắn. Nếu hắn đúng là chỉ bị thương nhẹ, địa điểm xảy ra chuyện lại ở trong nhà người khác, người đánh hắn lại là một phụ nữ… Trường hợp như thế quá ít… Nếu có thì cũng là đột nhập vào nhà ăn trộm, đa số là phòng vệ chính đáng… Hắn nghĩ đến mức sắp nổ tung đầu, tất cả mọi ý nghĩ cuối cùng tập trung lại một điểm: Cảnh sát Lưu là bạn của Trịnh Đạc, cảnh sát Lưu thản nhiên dẫn mình về đồn lấy lời khai, ở đây có bẫy!

“Không! Tôi không đi nữa!”.

“Anh xác định anh không báo cảnh sát?”. “Không báo cảnh sát! Tôi giải quyết cá nhân!”.

“Về lý thì anh đang bị thương, Trịnh Đạc nên đưa anh đến bệnh viện…”.

“Chính tôi đồng ý đến đây, bác sĩ này tay nghề giỏi, chi phí thấp, lại không cần xếp hàng. Hơn nữa tôi bị thương không hề nặng. Tôi đã mua vé xe ngày mai về tỉnh lỵ, bây giờ tôi phải về khách sạn trong thành phố để thu dọn hành lý”.

“Anh bị thương như vậy thì đi thế nào?”.

“Tôi bị thương không nặng, vốn là tự tôi tới đây… Nếu tôi bị trọng thương thật thì làm sao có thể…”.

“A, vậy chuyện này chỉ là hiểu lầm?”.

“Chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm. Chúng tôi là bạn bè trêu đùa nhau, đúng không cậu Trịnh?”.

“Xem ra anh không muốn truy cứu thật?”.

“Không truy cứu, không truy cứu”. Giữ được núi xanh sợ gì thiếu củi đun. Rời khỏi đây, hắn về tỉnh lỵ báo cảnh sát sau!

“Ha ha, vụ này anh không truy cứu nhưng vụ án của Tư An không thể không truy cứu. Vừa rồi tôi nhận được điện thoại, Tư An đã báo cảnh sát từ bệnh viện”, Trịnh Đạc cười lạnh lùng.

Cảnh sát Lưu đóng ảnh giám định vết thương vừa nhận được qua điện thoại, cũng tiện tay tắt ghi âm. Từ khi vào cửa anh ta vẫn bật ghi âm, hơn nữa trong phòng phẫu thuật có ba camera độ nét cao, chuyện này vô cùng rõ ràng. Trong tình huống hoàn toàn tự nguyện, Dương Thành từ bỏ truy cứu về thương tích của mình. Còn lúc đánh người, Trịnh Đạc không phải một người cuồng giám sát, đương nhiên sẽ không lắp cả camera trong phòng khách nhà mình. Nhưng tình hình của Tư An trong kết quả giám định thương tật thì rất thê thảm, mấy năm nay cảnh sát Lưu cũng hiếm khi nhìn thấy trường hợp nào bi thảm như vậy, có thể nói là không khác đối đãi với kẻ thù là bao… Anh ta lấy còng tay từ sau lưng ra sập vào cổ tay Dương Thành: “Dương Thành, anh đã bị bắt”.

Xe chậm rãi chạy trên đường về. Cảnh sát Lưu quá giang xe Trịnh Đạc, con trai anh ta được gửi lại trung tâm huấn luyện. Được chơi với rất nhiều chó, Lưu Triết hoàn toàn không để ý bố mình đi từ lúc nào.

Dương Thành ngồi trên ghế sau, chiếc còng làm cổ tay hắn ngứa ngáy. Hắn đã mắc lừa, bị hai người này gài bẫy. Bây giờ thậm chí hắn còn nghi ngờ những người này cố tình để hắn tìm được đến chỗ Tư An, chờ hắn động thủ. Hắn dùng cổ tay áo lau mồ hôi. Nếu ở tỉnh lỵ, hắn chỉ cần gọi vài cuộc điện thoại là có thể giải quyết được chuyện này. Vấn đề là bây giờ đang ở địa bàn của người khác, điện thoại của hắn…

“Cảnh sát Lưu, anh tốt nghiệp trường cảnh sát à? Anh có biết…”. “Tôi là bộ đội chuyển ngành”, cảnh sát Lưu trả lời lạnh nhạt.

“Bộ đội chuyển ngành à? Khởi điểm cao thật, thảo nào bây giờ còn trẻ mà đã là đội trưởng…”.

“Cảm ơn đã khen ngợi”.

“Tôi có mấy người anh em cũng làm cảnh sát ở tỉnh lỵ…”.

“Sao? Thật không? Anh nói tên xem, không chừng tôi biết thật. Dù sao cũng là đồng nghiệp trong tỉnh, thường xuyên qua lại”.

Dương Thành suy nghĩ một lát, đột nhiên không biết làm gì tiếp theo. Quan hệ giữa hắn và bọn họ có tốt hơn nữa cũng chưa tốt đến mức có thể bảo bọn họ tết nhất chạy đến thành phố A giúp hắn. Hơn nữa chuyện này…

“Tết mà các anh không được nghỉ à?”.

“Chúng tôi à? Người khác ăn tết thì chúng tôi càng bận. Viện kiểm sát và tòa án sắp nghỉ tết rồi, anh vào trại tạm giam cũng không cần vội, cứ từ từ liên lạc với bạn bè hay luật sư gì đó, vụ án này của anh chắc phải ra Giêng mới giải quyết”.

“Sao lại thế… Bạo hành gia đình rõ ràng là án dân sự…”.

“Đọc lại luật hôn nhân đi. Trường hợp này của anh thuộc về tình huống nghiêm trọng, cơ quan kiểm sát có thể đưa ra công tố. Vừa rồi tôi nhận được lệnh bắt do chính viện kiểm sát gửi xuống, bản điện tử. Về đến nơi chúng tôi sẽ có bản giấy… Chúng tôi cũng phải báo cho bố mẹ và cơ quan anh về hành tung của anh”.

“Đừng…”, Dương Thành bắt đầu sợ thật. Hắn hối hận vì đã đơn thương độc mã chạy đến thành phố A: “Đội trưởng Lưu… Anh Trịnh, chúng ta thương lượng một chút xem chuyện này nên giải quyết như thế nào. Dù sao… Quả thật tôi cũng hơi kích động một chút, nhưng mọi người đều là đàn ông, bà xã mang con mang tiền đi mà không nói câu nào, người đàn ông nào có thể chấp nhận được chứ? Tôi chỉ nhất thời kích động… Nhất thời kích động… Tôi không truy cứu vợ anh Trịnh đánh tôi, cũng không truy cứu chuyện anh Trịnh không đưa tôi đến bệnh viện mà đưa đến trại nuôi chó… Chuyện này chúng ta đều lùi một bước, giải quyết hòa bình, thế nào?”.

“Giải quyết hòa bình?”, cảnh sát Lưu thoáng nhìn Trịnh Đạc. “Chúng ta đều là đàn ông. Việc này nếu là chuyện của ba người chúng ta thì chắc chắn có thể giải quyết hòa bình. Dù sao cũng đều là đàn ông, mọi người có thể hiểu nhau, vì một phụ nữ mà mất sự nghiệp, hỏng thanh danh thì đúng là được không bằng mất. Bây giờ anh cũng là một người thành đạt, có câu đại trượng phu lo gì không có vợ, chỉ cần có tin anh ly hôn, không quá nửa tháng sẽ có bà mối giới thiệu gái trẻ hơn hai mươi tuổi cho anh. Nhưng vấn đề là bà xã tôi cứ kích động Tư An nhất định phải kiện, hai người họ còn bàn bạc tìm truyền thông. Tình hình bây giờ thì anh cũng biết rồi, một khi làm to chuyện lên, lại có sự tham dự của truyền thông, hơn nữa anh còn là một hiệu trưởng… Khó lắm!”, Trịnh Đạc nói.

Thấy Trịnh Đạc đột nhiên thay đổi thái độ, Dương Thành liền thấy giật mình. Không phải người này đang dọa mình chứ… Nhưng hắn cũng hiểu Trịnh Đạc nói thật, có một số việc hắn có thể thông cảm, đàn ông có thể thông cảm, nhưng một khi làm to chuyện thì không ai thông cảm được nữa. Nói cho cùng hắn vẫn quan tâm đến danh tiếng và sự nghiệp của mình hơn, hắn nói: “Tôi…”.

Cảnh sát Lưu vỗ vai Trịnh Đạc: “Ôi, anh không hiểu sự khó xử của Trịnh Đạc, chuyện của gia đình cậu ấy đều do vợ cậu ấy quyết, chẳng hạn như bắt cậu ấy đưa anh đến chỗ bác sĩ thú y để tiết kiệm tiền. Một người đàn ông làm sao có thể nghĩ đến những chuyện như vậy được? Trịnh Đạc, anh nói thật với cậu chứ cậu giao lại hết việc làm ăn cho bà xã đi, tự mình ra ngoài làm với tôi. Tội gì để người ta khống chế suốt ngày thế?”.

“Đúng vậy, đúng vậy, anh Lưu nói chí phải”.

“Hai anh cũng không cần khuyên tôi nữa. Hòa thuận là quan trọng nhất”, Trịnh Đạc nói với vẻ bất đắc dĩ.

“Đúng vậy, hòa thuận là quan trọng nhất. Hay là thế này, hai người cùng lùi một bước. Tư An bị thương chắc chắn phải điều trị, nghe nói cô ấy mang tiền tiết kiệm trong nhà đi. Dương Thành, anh lùi một bước, bỏ thêm ít tiền cho cô ấy chữa bệnh. Anh cũng không chỉ có một căn hộ, chia cho cô ấy một căn, xin lỗi đàng hoàng, để cô ấy mang con gái đến đó ở. Cô ấy là phụ nữ, một mình cực nhọc nuôi con, sẽ có ngày cô ấy hối hận cầu xin anh. Đến lúc đó anh có muốn…”, cảnh sát Lưu nói.

“Đừng…”. Trịnh Đạc lắc đầu trước khi Dương Thành kịp nói gì: “Anh không cần bàn chuyện này. Bà xã em đã quyết định phải làm to chuyện, phải tạo thành vụ án bạo hành gia đình lớn nhất năm 2014. Anh đã hứa với em mà không giữ lời, sau này cô ấy làm ầm lên thì em sống thế nào được nữa?”.

Nghe cảnh sát Lưu nói như vậy, Dương Thành vốn hơi động lòng nhưng vẫn còn nghi ngờ, không phải là hai người này lại gài bẫy hắn chứ? Nhưng vừa nghe thấy chuyện làm thành vụ án bạo hành ầm ĩ nhất năm, da đầu hắn chợt tê dại. Nếu làm to chuyện, Tư An trọc đầu, hắn lại là người có tóc…

“Đúng vậy, bên nhà mẹ vợ tôi cũng sẽ không đồng ý…”.

Nghĩ đến mẹ vợ, hắn lại dấy lên một tia hy vọng: “Người anh em, cho tôi mượn điện thoại dùng một lát được không? Tôi gọi điện thoại cho mẹ vợ báo một tiếng bình an. Hơn nữa Tư An ở bệnh viện cũng phải có người chăm sóc”.

“Bà xã tôi nói, Tư An đã gọi điện thoại thông báo cho mẹ vợ anh về chuyện của cô ấy”.

“Bọn họ nói thế nào…”.

“Bọn họ có thể nói thế nào nữa? Anh đánh con gái người ta như thế, ngay cả bác sĩ xử lý vết thương cũng phải bật khóc. Bây giờ bố vợ anh đã đồng ý ly hôn, mẹ vợ anh thì do dự. Chị vợ anh đang làm ầm cả bệnh viện lên kia kìa”.

Dương Thành lại lau mồ hôi trán: “Bọn họ không đồng ý khởi tố làm to chuyện chứ?”.

“Chuyện này… Người già mà, không ai thích kiện cáo. Lại còn có Diêu Diêu, làm to chuyện sẽ gây ảnh hưởng không tốt đối với nó”.

“Đúng thế… Thôi thế này, các anh đưa tôi đến bệnh viện, tôi sẽ nói chuyện với Tư An. Nếu Tư An đồng ý ly hôn, ngày mai chúng tôi sẽ về tỉnh lỵ làm thủ tục”.

Bây giờ Dương Thành đã suy nghĩ xong xuôi. Cho dù chuyện này đúng là một cái bẫy thì ly hôn cũng trả giá ít hơn chuyện kiện cáo mà họ nói nhiều. Cái này gọi là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Cảnh sát Lưu nói đúng, một phụ nữ không có việc làm như Tư An mà nuôi con… Nhà họ Tư cũng không thể giúp cô ta, sớm muộn gì cũng có ngày cô ta phải cúi đầu. Hơn nữa tỉnh lỵ thuộc phạm vi thế lực của hắn, Tư An chuyển về tỉnh lỵ, sau khi chuyện này lắng xuống, tất cả còn không nằm trong tay hắn hay sao?

“Cậu Trịnh, cậu thấy chuyện này thế nào?”, cảnh sát Lưu hỏi. “Để em gọi điện cho Gia Mộc”.

“Cậu thật là…”.

Chương 8: Ly hôn

Trích lời Gia Mộc: Lợi ích của thân chủ là cao nhất.

Hai ông bà nhà họ Tư ngơ ngác ngồi trong văn phòng bác sĩ nghe bác sĩ cầm phim X-quang nói những thuật ngữ y học khó hiểu. Người bạn của Tư An đã liên lạc với hai ông bà thì mỉm cười đứng ở cửa.

“Rốt cuộc Tư An bị người nào đánh thành như vậy? Có phải bị cướp đánh không? Diêu Diêu thế nào? Đã báo cảnh sát chưa?”.

“Đã báo cảnh sát, cảnh sát đã bắt được thủ phạm rồi”.

“Bắt được rồi thì tốt… Tư An nhà tôi… ngoan lắm…”, bà Tư bật khóc.

“Bác đừng khóc vội, để cháu nói cho bác về một bệnh khác của Tư An ngoài những vết thương này…”. Bác sĩ lại cầm một tấm phim khác lên: “Đây là não cô ấy…”.

Lâm Gia Mộc nhìn chiếc điện thoại đang rung trong tay, giơ tay ra hiệu rồi lặng lẽ ra khỏi phòng nghỉ ngơi của bác sĩ, đẩy chiếc xe vệ sinh đến cửa phòng nghỉ. Muốn tìm được một bác sĩ trong bệnh viện thông cảm với Tư An thì không khó, nhưng tìm một bác sĩ thông cảm mà lại có thời gian giúp cô diễn kịch thì không dễ chút nào, may mà có nhân viên vệ sinh rất am hiểu các thuật ngữ y học này, các thuật ngữ chuyên ngành không ngừng bắn ra, ngay cả Lâm Gia Mộc cũng suýt nữa tin vị “chuyên gia” này đúng là chuyên gia thật.

Cô chỉnh lại tóc, đút tay túi quần đi đón ba người đàn ông từ xa đi tới. Người đàn ông bị thương trong ba người này nhìn qua cửa sổ vào phòng nghỉ của bác sĩ, nhìn thấy bố mẹ vợ mình đang nghe bác sĩ nói với tâm tình kích động.

Có điều Lâm Gia Mộc đến gần khiến thần kinh hắn căng thẳng: “Lâm…”.

“Anh đừng gọi tôi”. Lâm Gia Mộc lạnh mặt: “Tư An quá mềm lòng. Tôi nói với cô ấy ý định của anh, bố mẹ cô ấy cũng khuyên cô ấy, bảo cô ấy tha được thì tha, anh là bố của Diêu Diêu, anh có sự nghiệp tốt đẹp, sau này Diêu Diêu mới có chỗ dựa… Cô ấy đã đồng ý gặp anh nhưng phải có tôi bên cạnh”.

“Được”. Quả nhiên… hắn quá hiểu tính Tư An, chỉ cần cái con họ Lâm này không thao túng, Tư An vẫn rất ngoan ngoãn lương thiện: “Thế còn bố me vợ tôi…”.

“Họ đang nghe bác sĩ nói phương án trị liệu cho Tư An… Nói thật, họ không muốn gặp anh”.

Dương Thành không tin, lại nhìn vào phòng nghỉ của bác sĩ. Một người áo trắng đi qua, hắn nhất thời không thấy rõ dáng vẻ của bố mẹ vợ… Có điều trước đây hắn đánh Tư An, quả thật bố mẹ vợ cũng “dạy dỗ” hắn vài câu. Lần này có lẽ hắn tức giận nhất thời nên hơi quá tay? Thôi được, sau này từ từ lấy lòng họ sau… Về tỉnh lỵ lại là thiên hạ của hắn…

Tư An nuốt nước miếng, tay nắm chặt ga trải giường dưới chăn. Cô ta phải dùng hết sức mới khiến mình có thể thở bình thường trước mặt Dương Thành mà không ngất xỉu, đến tận lúc Lâm Gia Mộc ngồi xuống bên cạnh cầm tay cô ta. Quả thật kiện tụng làm to chuyện có thể làm Dương Thành nhận được báo ứng, nhưng Tư An hoàn toàn không có khả năng đối mặt với trình tự pháp lý phức tạp dài dòng, với những tin đồn trong xã hội và những rủi ro tư pháp có thể xảy ra. Thỏa thuận ly hôn là kết quả họ đã tính toán rất lâu.

“Tư An…”, Dương Thành vừa vào phòng bệnh đã quỳ xuống. Nhưng vừa quỳ xuống, đầu gối đã đau như kim đâm, khuôn mặt nhăn nhó đau khổ. Nhìn dáng vẻ này của hắn, bàn tay nắm ga trải giường của Tư An buông lỏng dần. Gia Mộc nói đúng, hắn chẳng qua chỉ là một thằng hèn yếu đuối mà thôi…

“Tôi đồng ý ly hôn theo thỏa thuận. Đây là thỏa thuận tôi viết, anh xem có điểm nào không phù hợp không? Không thống nhất được thì chúng ta đi theo trình tự tư pháp”.

Dương Thành vịn tường đứng lên, đi từng bước một tới bên cạnh giường bệnh của Tư An cầm lấy thỏa thuận. Thỏa thuận viết rất rõ ràng, hai vợ chồng đồng ý ly hôn vì tình cảm rạn nứt. Con gái do Tư An nuôi dưỡng, Dương Thành mỗi tháng thanh toán phí nuôi dưỡng hai ngàn. Tất cả tiền tiết kiệm dưới tên hai người sẽ thuộc sở hữu của Tư An. Bất động sản dưới tên hai người thì mỗi người một nửa.

“Tư An, nhà… em cũng biết, có một phần là tiền bố mẹ anh bỏ ra, mỗi người một nửa thì họ không chịu nổi. Anh có một căn hộ nhỏ ở ngoại ô…”.

“Được”, Tư An hoàn toàn không hỏi hắn mua căn hộ đó từ bao giờ. Dương Thành định cầm bút nhưng không cầm được…

Lâm Gia Mộc giật cây bút trong tay hắn: “Anh nói địa chỉ, để tôi viết”.

Dương Thành nói địa chỉ. Mặc dù là căn hộ nhỏ ở ngoại ô nhưng vị trí ở khu vực đang phát triển, gần mấy trường đại học, khả năng tăng giá rất lớn. Mặc dù theo những thông tin Lâm Gia Mộc nắm được thì Dương Thành không chỉ có căn hộ đang ở và căn hộ nhỏ này mà còn có mấy căn khác, nhưng cô không muốn giằng co vì chuyện này.

Sau khi chỉnh sửa thoả thuận xong, Dương Thành kiểm tra lại một lượt rồi ký tên. Tư An cũng ký tên mình vào. Lâm Gia Mộc đóng dấu luật sư, tìm một bác sĩ một y tá đến làm người chứng kiến.

“Được rồi, anh bị thương cũng không nhẹ, nhập viện đi”.

Dương Thành gật đầu, nhanh chóng được sắp xếp vào một phòng bệnh được chuẩn bị từ trước. Không đợi hắn nói gì, y tá đã đưa thuốc giảm đau và thuốc mọc xương cho hắn. Hắn uống thuốc rồi nhanh chóng ngủ mất, lúc tỉnh lại thì đã ở trên đường cao tốc từ thành phố A về tỉnh lỵ.

Dịp tết kết hôn nhiều mà ly hôn ít, tết nhất ly hôn thì chỉ có trường hợp thù hận giữa hai vợ chồng đã rất sâu sắc. Tư An và hắn mặc dù trên người đều đầy vết thương nhưng cũng không khiến mọi người quá chú ý, chỉ mười phút đã làm xong thủ tục ly hôn.

Dương Thành ngồi trên taxi mà vẫn còn ngỡ ngàng. Về đến nhà, hắn nằm ngủ trên giường mười tiếng, lúc tỉnh lại thì trời đã tối hẳn… Tiếng pháo vang lên từ phía xa… Đúng rồi… Tết… Năm nay nội thành cấm đốt pháo… Hắn… ly hôn rồi?

Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng giấy chứng nhận ly hôn đỏ rực và một bản thỏa thuận ly hôn vẫn nằm trong túi hắn, hình như đang cười hắn tưởng mình thông minh.

Chương 9: Rút lui

Trích lời Gia Mộc: Một người thật sự thông minh là người biết rút lui đúng lúc.

Thời tiết mùa xuân năm nay rất lạ, lúc lạnh lúc nóng, áo xuân đã có thể mang ra mặc, áo đông lại chưa thể cất đi.

Uông Tư Điềm xem hồ sơ ứng tuyển, cố gắng tìm ra điều gì đặc biệt từ những trang giấy khô khan không có gì thú vị. Cô ta nhìn về phía Lâm Gia Mộc và Tư An đang ngồi nhàn nhã uống trà trong phòng khách như thể xin giúp đỡ. Tư An thông cảm định đứng dậy giúp Uông Tư Điềm nhưng bị Lâm Gia Mộc giữ lại.

“Giữa nhân viên với nhân viên muốn cộng tác tốt thì phải có một chút phản ứng hoá học với nhau. Cứ để nó tự tìm”.

“Ờ”. Tóc Tư An đã mọc được khá nhiều, bây giờ cắt rất ngắn, nhìn có vẻ có tinh thần hơn, gương mặt cũng đã có da có thịt. Cô ta cũng biết mình không giúp gì được Uông Tư Điềm, chỉ là cô ta không biết phải từ chối người khác thế nào: “Căn hộ bên kia tớ bán rồi, ngày mai về ký hợp đồng, có lẽ sẽ về muộn một chút. Bạn có thể đi đón Diêu Diêu giúp tớ không?”.

“Không thành vấn đề”.

“Tớ định vay tiền mua nhà ở khu trường học thành phố A”.

Người nhà họ Tư vẫn không từ bỏ ý định tìm cô ta. Sau khi xác định ly hôn là không thể cứu vãn, mẹ cô ta bóng gió nói cô ta có thể về nhà ở, còn căn hộ thì cho chị cả và anh rể đã mất quyền nhận thầu nhà ăn “mượn” coi như bồi thường. Tư An không đồng ý nhưng cũng không từ chối, lấy cớ còn có việc ra ngoài. Chuyện đầu tiên Tư An làm sau khi ra khỏi nhà họ Tư chính là tìm công ty môi giới bán căn hộ của mình. Ảo tưởng kéo dài bao năm qua của cô ta đã đến lúc chấm dứt. Từ trước đến nay bố mẹ chưa bao giờ quan tâm đến cô ta, cô ta có cố gắng hơn nữa chẳng qua cũng chỉ nâng cao được “giá trị lợi dụng” của mình mà thôi. Từ bây giờ trở đi, người thân của cô ta chỉ có Diêu Diêu.

Giá nhà ở tỉnh lỵ kỳ thực thấp hơn thành phố A một chút. Thành phố A là thành phố cảng, xưa nay vẫn phồn hoa hơn tỉnh lỵ. Người ngoài tỉnh có thể không biết tỉnh lỵ tỉnh X là thành phố nào nhưng lại biết đến thành phố A. Căn hộ của Tư An mặc dù gần trường đại học, sẽ còn tăng giá nhiều, nhưng sau khi bán đi cũng chỉ đủ để đóng tiền lần đầu và hoàn thiện cho một căn hộ ở khu trường học thành phố A.

“Tớ đã tính toán xong rồi. Trừ chi tiêu, năm ngoái hai vợ chồng bạn tổng cộng thu về một triệu tám trăm chín mươi sáu ngàn nhân dân tệ”.

Công việc mới của Tư An ở thành phố A chính là tài vụ kiêm hậu cần ở văn phòng tư vấn Gia Mộc. Uông Tư Điềm và Trịnh Đạc làm việc bên ngoài, Lâm Gia Mộc thì đang bận lo việc bán nhà đổi địa chỉ, thay hình đổi dạng để khai trương công ty mới.

“Cũng như dự tính của tớ”, Lâm Gia Mộc cười nói. Cô quan sát văn phòng này, không ngờ mình lại phải bán đi sớm như vậy: “Căn hộ này cũng sắp bán rồi”.

“Vì sao phải bán?”. Tư An ngẩn ra: “Bây giờ văn phòng làm ăn rất tốt, năm sau vẫn còn rất nhiều nghiệp vụ… Chẳng phải bạn nói cần tuyển người sao? Chẳng lẽ là mở rộng quy mô?”.

“Tớ chuẩn bị giải thể văn phòng”.

Trước kia Lâm Gia Mộc đã tự đưa ra một giới hạn cho mình. Khi tất cả mọi người đều biết văn phòng tư vấn Gia Mộc làm việc gì thì sẽ giải nghệ. Làm nghề này dù sao cũng là đi ven rìa pháp luật, cây to thì gió mạnh, năm nay nghiệp vụ của văn phòng phát triển nhanh chóng, tiền kiếm được nhiều, người cũng đắc tội không ít. Ngay cả một người như dì Diêu cũng tìm tới cửa, nếu còn không rút lui thì sớm muộn gì cũng gặp chuyện.

“Cái gì?”.

“Cây càng to gió càng mạnh. Nếu không giải nghệ thì chắc sau này bạn sẽ phải vào tù thăm tớ”, Lâm Gia Mộc vuốt nếp gấp trên áo mình.

“Sao thế? Có phong thanh gì à?”.

“Đợi đến lúc có phong thanh thì đã muộn rồi, là trực giác thôi”.

“Thế bạn…”.

Tư An không lo mình sẽ thất nghiệp. Cô ta cũng biết một công ty nhỏ như vậy căn bản không cần kế toán chuyên môn, ngay cả công việc nội bộ cũng rất ít. Sau khi thương thế đã đỡ, Tư An bắt đầu nộp hồ sơ. Cô ta có kinh nghiệm làm việc, nếu không phải có lần bị thương quá nặng phải xin nghỉ thời gian dài, hơn nữa người ở công ty đoán được cô ta bị bạo hành thì bây giờ cô ta đã được thăng chức rồi. Hiện nay tìm công việc khác chắc cũng không khó, phụ nữ đã có chồng sinh con luôn “được chào đón”.

“Tớ chuẩn bị mở văn phòng luật sư của mình. Trịnh Đạc vốn không thích nghề này, anh ấy vì tớ nên mới tham gia…”.

“Vậy vì sao Tư Điềm còn phải tìm người?”.

“Tớ định dùng Tư Điềm và nhân viên mới làm điều tra viên”. Lâm Gia Mộc nhìn Tư An: “Nếu bạn không chê thì làm chủ nhiệm văn phòng giúp tớ. Tớ sẽ tuyển luật sư và thư ký pháp vụ. Văn phòng cần có bạn. Tiền lương cao hơn lương trung bình của vị trí này mười phần trăm. Bạn thấy thế nào?”.

Tư An uống một ngụm trà. Lâm Gia Mộc mở văn phòng luật sư chắc cũng chủ yếu giải quyết các vụ ly hôn. Với danh tiếng tích lũy mấy năm nay, việc làm ăn của văn phòng luật sư cũng sẽ không kém. Cô ta và con gái mới đến, làm chỗ mới đương nhiên không bằng làm chỗ quen: “Đương nhiên là tốt. Chỉ là tớ thấy hơi đáng tiếc…”.

Không ai rõ tình hình tài vụ của văn phòng hơn cô ta. Mở văn phòng luật sư nghe thì oai nhưng thực ra chưa chắc đã kiếm được nhiều tiền bằng văn phòng tư vấn.

“Không có bữa tiệc nào là không tàn”. “Đúng rồi, bạn đã định có con chưa?”.

“Thuận theo tự nhiên thôi. Có thì cũng hay. Mở văn phòng luật sư, tớ chính là bà chủ, thời gian làm việc thế nào cũng được”.

Ánh mắt Tư An lại có vẻ lo lắng. Mình là bà chủ có vẻ tự do nhưng thực ra lại phải gánh tất cả áp lực của văn phòng, đặc biệt là lúc vạn sự khởi đầu nan. Suy nghĩ của Lâm Gia Mộc hơi ngây thơ, nhưng Lâm Gia Mộc là Lâm Gia Mộc, một khi cô đã quyết định thì ai có thể thay đổi được?

“Đúng rồi, nếu bạn về ký hợp đồng bán nhà thì gửi cái này giúp tớ”.

Lâm Gia Mộc lấy ra một túi tài liệu dày. “Đây là cái gì?”.

“Đây là kết quả”, kết quả cuối cùng của vụ án Tư An.

Đúng như Trịnh Đạc và cảnh sát Lưu đã nói, sau khi trở thành người độc thân, Dương Thành không hề “đau buồn” lâu, nhanh chóng trở thành đối tượng nóng được săn đón. Sau khi nghe nói nguyên nhân hắn ly hôn là vợ ngoại tình dẫn con gái bỏ đi theo một ông chủ lớn, những người còn hơi băn khoăn cũng hết băn khoăn. Dù hắn không ngừng từ chối, nhiều lần nói tạm thời không muốn kết hôn nhưng vẫn có người giới thiệu cho hắn. Hắn rất bận rộn, cũng nhanh chóng lấy lại “tự tin”.

Con đàn bà ngu ngốc Tư An không biết tài sản thật sự của hắn. Một căn hộ con con thì đã là gì? Bất động sản của hắn ít nhất có năm căn hộ, một số cửa hàng, chưa nói đến các loại công trái. Dương Thành đứng trước gương chỉnh lại cổ áo. Đúng thế, trong nhà cần một người phụ nữ. Người giúp việc dù thế nào cũng không đạt được yêu cầu sạch sẽ của hắn. Hôm nay hắn phải đi gặp một cô nàng dân văn phòng ế chồng lớn tuổi, nghe nói là một người rất yêu sạch sẽ. Có lẽ hắn sẽ cho cô ta một cơ hội, dù sao người ta cũng ba mươi hai tuổi rồi, mấy khi gặp được một người tuyệt vời như hắn?

Trong lúc hắn đang dương dương tự đắc thì chuông cửa đột nhiên vang lên. Hắn vừa đóng cúc cổ tay áo vừa ra mở cửa. Một người đàn ông trung niên mặc Âu phục và hai người trẻ tuổi ăn mặc thoải mái đứng ngoài cửa.

“Các vị là…”.

“Chúng tôi đến từ ủy ban kỷ luật, muốn gặp anh nói chuyện”. Người đàn ông trung niên mỉm cười từ tốn, giọng nói hết sức ôn hòa, nhưng hai chân Dương Thành lại nhũn ra…

“Hiệu trưởng Dương, anh không được khỏe thì cứ ngồi đi, chúng tôi sẽ thu dọn quần áo cần thay giặt cho anh. Hy vọng anh có thể đến trả lời mấy câu hỏi quy định đúng giờ quy định tại địa điểm được quy định”.

Mấy năm nay các trường cấp ba ở tỉnh lỵ vẫn xây dựng rầm rộ để rút ngắn chênh lệch giữa trường bình thường và trường trọng điểm. Trường cấp ba X xây mới ký túc xá nữ, thư viện, cung thể thao, sửa lại sân vận động và vườn hoa, hoàn thiện giảng đường và ký túc xá nam. Dương Thành “làm hết trách nhiệm”, rút ruột gần bảy triệu từ số tiền đầu tư của nhà nước.

Mặc dù vụ án này chỉ là một khâu không có gì quan trọng trong phong trào đánh hổ đập ruồi trên toàn quốc nhưng những người ở tỉnh lỵ vẫn bàn tán rất lâu. Có người nói hắn đánh đập vợ nhiều năm, cuối cùng vợ hắn không thể chịu được nữa, sau khi ly hôn liền cắn lại hắn một miếng, tiết lộ toàn bộ những việc hắn đã làm mấy năm nay, vì thế hắn mới rơi vào tình cảnh này. Nếu không, nhiều ruồi như vậy, tại sao chỉ có mỗi mình hắn bị đập? Còn có người nói sau khi vào tù hắn biểu hiện “rất tốt”, đã cắn thêm không ít người để giảm tội cho mình…

Có lẽ là vì hắn quá mức “thanh cao”, có lẽ là vì nhiều người sợ bị hắn cắn nên mua chuộc đại ca trong tù “dạy dỗ” hắn. Trước mặt vợ luôn vô cùng oai phong, sau khi vào tù hắn mới được biết bạo lực thật sự là gì. Ba tháng sau khi vào tù, hắn chết một cách ly kỳ trong một vụ “ẩu đả”.

Sau khi nghe điện thoại, Tư An tháo chiếc cặp tóc màu hồng trên đầu giúp con gái: “Diêu Diêu, mẹ con mình đi thôi”.

“Đi đâu?”.

“Đi học”.

“Mẹ, nhưng con không đeo cặp tóc”. “Diêu Diêu không cặp tóc thì đẹp hơn”. “Thật không?”.

“Đương nhiên là thật”.

Tư An đang nhìn con gái đi vào trường thì điện thoại lại đổ chuông. Không nhiều người biết số điện thoại của cô ta, đều là người thân cả: “A lô!”.

“Tư An, chị cả đây”. “Chị cả… sao chị biết…”.

“Em nhẫn tâm thật, nói không liên lạc với gia đình nữa là không liên lạc thật à? Chị cho em biết, Dương Thành không phải người tốt, vào trong tù còn chơi đểu anh chị, nói anh chị dùng dầu cống và gạo biến chất lúc thầu nhà ăn. Trời đất chứng giám, chị và anh rể em là hạng người như vậy sao? May mà tổ công tác không tra ra chuyện gì, nếu không anh chị đúng là chết oan. Nhưng lần này anh rể em thật sự tức giận, đòi ly hôn chị, còn đánh chị nữa… Lần trước luật sư ly hôn của em là ai? Giới thiệu cho chị… chị phải…”.

“Chị đừng nói đùa, anh rể toàn tâm toàn ý với chị, luôn nhường nhịn chị, lại tốt tính, phúc hậu. Anh ấy nói ly hôn chắc chắn là bực quá thôi, hai vợ chồng cãi nhau nói gì cũng không chấp. Thôi ly hôn làm gì, còn tìm luật sư ly hôn thì ảnh hưởng đến tình cảm lắm. Chị nghe em, về nói chuyện tử tế với anh rể, không nể mặt ai thì cũng phải nghĩ cho con cái”.

Không đợi Tư Bình phản ứng lại, Tư An đã cúp điện thoại. Những lời này là chị cả khuyên cô ta khi cô ta đòi ly hôn, bây giờ cô ta trả lại không thiếu một câu, nhưng trong lòng lại không vui sướng gì. Có điều nghĩ cũng đúng, chị cả không giống cô ta mà luôn luôn mạnh mẽ. Nếu chị ấy bị đánh mười cái thì anh rể ít nhất cũng bị đánh tám cái. Ly hôn đâu dễ dàng như vậy? Nếu cô ta giúp chị cả tìm luật sư thật, sau này chị cả và anh rể làm lành, cô ta lại trở thành tiểu nhân không muốn thấy người khác hạnh phúc.

Tư An cười lạnh lùng, chặn số điện thoại của chị cả. Có lẽ rất lâu nữa cô ta sẽ tha thứ cho những người này, nhưng không phải là bây giờ.

Diêu Thiên Tư kiểm tra lại thiết bị ghi âm thu hình trên người, chào người đồng nghiệp đứng canh ngoài thang máy, khẽ ho một tiếng rồi đi tới trước cửa văn phòng thám tử tư tốt nhất thành phố theo thông tin cơ sở cung cấp, đưa tay bấm chuông cửa.

Họ đang làm một loạt chương trình điều tra về thị phi, đen trắng của thị trường thám tử tư thành phố A.

“Chào anh. Xin hỏi anh tìm ai?”. Một người phụ nữ đeo tạp dề ra mở cửa.

“Tôi… có việc muốn ủy thác…”.

“A, anh tìm dịch vụ giúp việc đúng không? Xin lỗi, chúng tôi còn chưa treo biển, khó tìm lắm đúng không?”.

“Sao?”.

“Có khách à?”. Một phụ nữ khác nói: “Tôi đã nói rồi mà, đăng quảng cáo là lập tức có người đến ngay…”.

“Nơi này của các chị là…”.

“Đây là công ty dịch vụ giúp việc Thái Thái Lạc! Anh có nhu cầu gì cần chúng tôi giúp không?”, người phụ nữ mở cửa cười nói.

“Không… không…”. Diêu Thiên Tư lùi lại mấy bước: “Văn phòng tư vấn Gia Mộc trước kia ở chỗ này…”.

“Văn phòng tư vấn? Không phải, trước ở đây là công ty môi giới…”. “Đúng vậy, công ty môi giới. Họ còn để lại cách thức liên lạc. Anh đợi chút để tôi tìm danh thiếp…”.

Diêu Thiên Tư đứng đờ người, vẻ mặt ngỡ ngàng. Thiết bị giám sát trên người bị mồ hôi thấm ướt rất ngứa ngáy.

Lâm Gia Mộc kéo tấm vải phủ biển hiệu văn phòng xuống, mấy chữ “Văn phòng luật sư Lâm Gia Mộc” hết sức bắt mắt. Cô quay lại, Trịnh Đạc đứng giữa đám đông mỉm cười với cô… Ánh nắng mùa xuân rực rỡ vô cùng…

Lời tác giả: Kể xong câu chuyện cuối cùng, đột nhiên tôi không biết nên nói gì nữa. Mong sao thế giới của con gái tôi sau này sẽ không tàn khốc với phụ nữ như thế giới bây giờ, mong sao những khó khăn mà con gái tôi gặp phải sẽ không cần một luật sư và một anh bộ đội đặc chủng đi bên rìa pháp luật mới có thể giải quyết được như những câu chuyện trong quyển sách này.

HẾT

Full | Lùi trang 20

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ