Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết hay - Mãi mãi là bao xa trang 2

Sân trường giữa mùa hè rực rỡ sắc màu không phải bởi trăm hoa đua nở mà nhờ đủ màu váy áo của các nữ sinh…

Lăng Lăng ôm mười chương tài liệu đã được in ra đầy đủ ngồi trên băng ghế bên rừng cây, bóng cây loang lổ hắt trên từng hàng chữ, làm cho những từ ngữ buồn tẻ cũng trở nên sinh động hơn đôi phần. Nhìn chán rồi, cô nhắm mắt lại, hít thở hương thơm khoan khoái của lá cây, cô ngẩng đầu lên, để ánh mặt trời chiếu vào khuôn mặt khẽ mỉm cười của mình.

Cô thích đại học T, từ nhỏ đã thích bởi ba cô, người thương cô nhất, đã tốt nghiệp từ ngôi trường này.

Cô vẫn nhớ rõ, ngày nhập học năm nhất, cô kéo tay mẹ, vừa hân hoan vừa rụt rè bước vào sân trường, hớn hở ngồi lên băng ghế này, tưởng rằng mình vừa bước vào thiên đường chốn nhân gian. Khi đó vẻ mặt cô hết sức ngây thơ, áo khoác jeans bạc màu, quần dài cotton màu xanh lam hơi ngắn, bím tóc thô dày bện chặt thả sau lưng, nói theo lời Liên Liên, bạn thân nhất của cô thì: Gái quê còn mô-đen hơn cậu!

Việc cô bị so sánh không bằng cả thôn nữ hoàn toàn không liên quan gì đến hoàn cảnh gia đình cô, mà vì trước kia cô học trung học ở Sơn Đông, nhà trường áp dụng mô hình quản lý phong bế cùng đàn áp. Hàng năm tỷ lệ thi đậu đại học đạt chín mươi tám phần trăm, nhưng hoàn cảnh sinh hoạt và học tập hết sức khắc nghiệt, cổng sắt của trường còn cao hơn trại giam, bên trên còn ghi năm chữ to nổi bật: Nhà tù văn minh nhất.

Giống trại giam không thành vấn đề, quan trọng là chế độ cũng phải giống trại giam chứ, nghe nói trong trại giam được ăn bánh bao vừa to vừa trắng, còn bánh bao của các cô thì y chang củ khoai tây không hơn, không hề nói quá!

Lần đầu tiên nhận lấy bánh bao, cô còn hỏi dì phát bánh: “Cháu muốn ăn bánh bao, sao cô lại phát cho cháu khoai tây?”

Bà ấy không buồn ngẩng đầu: “Người kế tiếp!”

Cô hỏi bạn mới ngồi cùng bàn: “Chẳng phải nói Trung Quốc thực hiện chủ nghĩa xã hội, toàn dân đều ấm no sao? Vì cớ gì lại không giải quyết được vấn đề no ấm của bọn mình.”

Bạn mới đáng yêu ngồi cùng bàn vô cùng tốt bụng đem một nửa phần ăn chia cho cô, khiến cô cảm động đến rớt nước mắt vào đồ ăn. Sau này mới biết, nhà người ta mở xưởng dệt, ở nhà hai tầng. Báo hại Lăng Lăng lãng lãng phí tình cảm.

Mẹ đi thăm cô, ngồi trên chiếc giường xập xệ của cô nói: “Lăng Lăng, không phải mẹ không có tiền cho con đi học trường quý tộc, nhưng mẹ không muốn con bị lây nhiễm thói hư vinh phù phiếm. Con hãy đồng ý với mẹ, khổ cỡ não cũng phải chịu đựng, mai mốt thi đậu đại học, làm một cô gái độc lập mạnh mẽ… Không thể dựa vào đàn ông, con hiểu không?”

Cô hiểu rõ!

Trong ngôi trường vẫn còn phải lo no lo đói ấy, gu ăn mặc của cô luôn là cao nhất, cho dù cô có mặc váy xanh in hoa to đi học, vẫn sẽ có bạn nữ hâm mộ khen: “Lăng Lăng, cái váy này của cậu đẹp ghê nha!”

Từ đó về sau cô cũng tự tin hơn với gu chọn quần áo của mình!

Trong phòng ký túc xá năm nhất không phải ai cũng quen thân nhau, mọi người đều xấu hổ mà dè bỉu cô, năm hai, bạn tốt Liên Liên của cô rốt cuộc không nhịn được nữa, nói với cô: “Lăng Lăng, tớ với cậu đi dạo phố mua quần áo đi.”

Khi đó cô đang nằm thườn ra trên giường. “Trong tủ của tớ có rất nhiều đồ.”

“Tớ van cậu mua một bộ quần áo cho ra hồn đi, gái quê còn mô-đen hơn cậu!”

Cô giả vờ không nghe, ôm gối cuộn người thành một cục, tiếp tục nằm ì.

Liên Liên leo lên giường cô, cướp lấy cái gối: “Lăng Lăng, cùng lắm lần sau thi lại tiếng Anh cấp bốn thôi!”

“Không thi, bực lắm rồi.” Cả phòng có mỗi cô không qua, mà cũng không phải lỗi của cô, có trách thì trách kẻ ra đề thi cấp bốn quá biến thái, đó căn bản không phải là những câu hỏi mà tư duy bình thường có thể lĩnh hội được.

“Vậy cậu cũng phải đến lớp chứ?”

“Không đi! Có học cũng vô ích!” Vừa đỗ đại học T, cô hạ quyết tâm phải học tập chăm chỉ, nhưng đầu óc của cô cứ như làm bằng đá, sơ đồ mạch điện vẽ mãi không ra, đèn ba cực càng nhìn càng chướng mắt, hận không thể đem nó cắn nuốt vô bụng. Còn về chương trình học trừu tượng thì càng khỏi phải nói! Đáng ra lúc trước cô không nên nghe lời ông ngoại đi chọn chuyên ngành này.

Liên Liên trợn tròn mắt, bày ra vẻ mặt cậu thật hết thuốc chữa. Một sinh viên giỏi nhiều lần được học bổng như Liên Liên làm sao có thể hiểu được nỗi thống khổ của cô khi lòng tự tin bị tổn thương nghiêm trọng.

Lâm Lâm đang vỗ vỗ mặt nạ dưỡng da nói: “Tớ thấy cậu nên tìm một gã nào đó cưới quách cho rồi, hết tội hết nợ.”

“Ý hay nha.” Lăng Lăng xoay người ngồi xuống, tỏ vẻ hứng thú. “Tranh thủ tỉ lệ nam nữ mất cân đối ở đại học T, tớ phải nắm chắc cơ hội túm được một anh chàng thật ngon.”

Lâm Lâm hỏi: “Cậu thích loại con trai thế nào? Để tớ giới thiệu cho.”

“Yêu cầu của tớ không cao, không được quá đẹp trai, nhà không được quá giàu, có chí tiến thủ, đáng tin cậy, chênh lệch trong vòng mười tuổi trở xuống, tớ đều chấp nhận được. À, còn phải tốt tính, nếu không sẽ bị đầu óc ngu si của tớ chọc cho tức chết…”

Cô còn chưa nói xong điều kiện, Liên Liên đã tức giận đến bóp trán: “Cậu là đồ óc heo, đàn ông như thế trong trường này chỗ nào chẳng có, cần gì phải đi tìm? Cậu tới cửa sổ ném bừa một quả tú cầu xuống, trúng ai thì giữ người đó lại.”

Lăng Lăng nháy nháy cặp mắt sáng ngời, bổ sung một câu: “Người đó phải chung thủy với tớ suốt đời suốt kiếp.”

Lâm Lâm ngừng vỗ lên mặt nạ, ngẩng khuôn mặt xanh lè giống quỷ lên: “Lăng Lăng, đàn ông như vậy cậu có đốt đuốc tìm cũng không thấy thấy đâu, hoàn toàn không có trên đời. Vẫn nên thực tế một chút, tìm một tên đẹp trai nhà giàu là được.”

“Chờ hắn chơi chán rồi đem tớ vứt đi như giẻ rách ẩy hả?!”

“Vậy còn tốt hơn cậu phải hi sinh cả đời vì một thằng đàn ông tầm thường, chờ đến khi hắn làm nên sự nghiệp lại đem cậu vứt đi như giẻ rách. Cậu đã bao giờ xem phim “Khiên Thủ”0 chưa? Đó mới là người đàn bà đau khổ nhất.”

“Khiên Thủ?!”

Lồng ngực cô bỗng đau đớn như xé nát, giành lại chiếc gối ôm vào lòng.

Lúc còn học cấp ba, mẹ thường xuyên đến thăm cô, mua cho cô rất nhiều đồ ăn vặt ưa thích nhưng ba cô thì chưa bao giờ tới trường lấy một lần. Mỗi lần tan học, cô đều ngóng ra ngoài cánh cổng sắt khổng lồ, hy vọng có thể tìm thấy dáng người cao ngất của ba như trong trí nhớ, mang theo đồ ăn vặt đứng ngoài cổng trường chờ cô. Thế nhưng, ba không hề đến dù chỉ một lần!

Bởi vì ba cũng giống như nhân vật nam trong “Khiên Thủ”, đem lòng yêu một người đàn bà khác…

Diêu Diêu, cô bạn cùng phòng thích hô to gọi nhỏ, bỗng thét một tiếng chói tai, làm cô sợ tới mức toát mồ hôi lạnh.

“Nhìn kìa, đó chẳng phải Trịnh Minh Hạo khoa Tin sao?”

“Thật hả?!”

Lâm Lâm vọt qua nhanh như chớp. “Cool quá! Tình nhân trong mộng của mình nha.”

Liên Liên nửa nằm nửa ngồi trên giường cô, nghiêng người về phía cửa sổ: “Anh ấy chính là Trịnh Minh Hạo trong truyền thuyết đó! Thiệt là đẹp trai nha.”

“Mang giày Adidas đi đá bóng! Rất có cá tính.”

“Giày Adidas không phải dùng để đá bóng à?”

“Đúng vậy, vấn đề là sân bóng trường mình toàn đất đá, một tháng làm hỏng ít nhất hai đôi giày đá bóng.”

Lâm Lâm bảo cô: “Lăng Lăng, đừng rầu rĩ nữa, ngắm trai đẹp xong tâm trạng sẽ tốt lên thôi.”

Cô ngồi dậy khỏi giường, nói to: “Tớ đi giải đề tiếng Anh cấp bốn đây, lần sau mà trượt nữa tớ đập đầu chết luôn!”



Kết quả thi tiếng Anh cấp bốn phát ra, cô xem thành tích 58 điểm, liều mạng đập đầu xuống mặt bàn: “Đầu mình chẳng lẽ làm bằng đá sao!”

Liên Liên ngăn cô lại: “Đừng đập hư bàn!”

“Ừ!” Cô đứng lên đi về phía cửa, định ra ngoài hít thở chút không khí.

“Lăng Lăng, cậu đi đâu vậy?”

“Đi nhảy lầu. Mỗi năm trường chúng ta đều có một người, tớ phải tranh thủ trước, bằng không sẽ bị người khác cướp mất chỉ tiêu.”

Lâm Lâm quát cô: “Tớ dẫn cậu ra hàng net, lên OICQ chat chit kết bạn, rất vui đó.”

“Có thể thi qua cấp bốn không?”

“Có khi tìm được chàng trai tình nguyện ở bên cậu cả đời.”

Cô lập tức chạy về mặc thêm áo khoác, lấy ví tiền.

Liên Liên cười hỏi: “Cậu không đi nhảy lầu nữa à?”

“Không vội, tớ nhường cho ai nhanh chân hơn đó.”

QQ, trước kia là IOCQ, thực sự đã giúp cô gặp được một người đàn ông làm thay đổi cuộc đời mình.

Anh ấy không phải người đầu tiên tìm cô chat chit, nhưng anh là người đâu tiên chat với cô quá mười câu.

Anh chưa bao giờ hỏi cô những câu nhàm chán như: Bạn bao nhiêu tuổi? Tên là gì? Bạn là sinh viên hả? Bạn ở đâu? Chúng ta gặp nhau được không?

Họ quen nhau trong một chat room, câu đầu tiên anh nói với cô là: “Tôi rất thích câu bạn vừa nói, lý tưởng của bạn là gì?”

Cô trầm ngâm chừng một phút, sau đó kết luận: Người này này rất có đầu óc, rất có chiều sâu. Dựa vào cảm giác rất giống ba mình, cô quyết định chat với “bác” này, cô nói: “Mình muốn làm giảng viên đại học.”

“Dạy chữ dạy người, rất cao quý!”

“Không phải, mình muốn ra đề thi dễ một chút để mọi sinh viên đều có thể thi đậu…”

“….”

Một lúc lâu không có hồi âm, cô gửi tin hỏi: “Bạn đi rồi hả?”

Anh ta trả lời: “Không, đang lau nước trên máy tính.”

Nước trên máy tính?

Cô nghĩ nghĩ, không cần đổi đề tài, vì vậy hỏi tiếp: “Vậy còn bạn? Lý tưởng của bạn là gì?”

“Hiện tại không có… Trước đây tôi luôn đề cao bản thân quá mức, bây giờ nhận ra mình chỉ là một kẻ tầm thường đến không thể tầm thường hơn được nữa, thứ tôi theo đuổi hoàn toàn vượt quá khả năng… Tất cả mọi người đều khuyên tôi từ bỏ, ngay cả giáo sư cũng khuyên tôi bỏ… Tôi đã lãng phí mất năm năm, cuối cùng thành công cốc.”

Từng dòng chữ của anh ta toát lên vẻ thất vọng về bản thân, cảm giác chán nản cùng bi quan sa sút. Cô hiểu những người như vậy, khi còn trẻ cứ tưởng rằng không có gì là không làm được, đến một ngày bỗng nhận ra bản thân nhỏ bé như một hạt bụi, để rồi đánh mất niềm tin, nhiệt huyết vào cuộc sống.

Nhìn đồng hồ còn một tiếng nữa mới đến giờ đóng cửa ký túc xá, cô quyến định khai sáng anh ta một chút: “Người ta càng coi thường bạn, bạn càng phải coi trọng chính mình.”

“Không ai xem thường tôi cả, là tôi tự coi thường mình.”

Cô nản chí nhìn lên avatar trên màn hình, ca này khó nha! Điển hình của hội chứng tự ti cực độ kết hợp với tự tin cực độ.

Cô suy nghĩ một hồi lâu, quyết định đổi phương thức an ủi: “Bạn cảm thấy thất bại, có người so với bạn còn thất bại hơn, không tin chúng ta so thử xem.”

“So thế nào?”

“Ai là người thương bạn nhất?”

Anh ta suy nghĩ rất lâu: “Có lẽ là mẹ tôi.”

“Bạn có thể gặp bà không?”

“Bà thường xuyên đến thăm tôi.”

“Người thương mình nhất là ba, nhưng bốn năm nay mình không gặp ông ấy, ông bỏ đi với người phụ nữ khác rồi.”

“Thực xin lỗi.”

“Không sao. Bạn thương ai nhất?”

“Tôi khá là kính trọng ba mình.”

“Mình thương ông nội nhất. Mười năm rồi mình không gặp ông, ông đã qua đời vì bệnh…” Cô nhìn chữ viết trên màn hình, bổ sung một câu: “Mình rất nhớ ông.”

“Thực xin lỗi!”

“Bạn có thi đậu tiếng Anh cấp bốn không?”

“Cấp bốn? Tôi chưa từng thi.”

“Nhớ nhé, đây là chuyện măy mắn nhất đời bạn đó.”

“Vậy hả?! Cảm ơn bạn đã cho tôi biết.”

“Bạn có từng ngủ trong phòng lạnh muốn đóng băng chưa? Đầu gối đau nhức khiến bạn không thể chợp mắt. Bên giường bạn có con chuột nào chạy qua chạy lại không? Nó gặm sạch mì tôm của bạn xong lại quay qua cắn bạn?”

“Bạn là sinh viên hi vọng của gia đình à? Có cần tôi quyên góp giúp bạn ít tiền không?”

Không cần, mẹ cho mình sinh hoạt phí tiêu không hết. Cô gõ những lời này xong lại xóa đi. “Bạn không sợ mình lừa tiền à?”

“Có không? Bạn có vẻ là người trung thực.”

“Thời nay kẻ lừa đảo là trung thực nhất.”

“Thật tiếc, tôi không hay tiếp xúc với dân lừa đảo lắm nên không rành các tình huống.”

“Bạn lớn lên trong phòng thí nghiệm vô trùng à?”

“Cũng có thể nói như vậy, tôi lên năm tuổi bắt đầu thích đứng trong phòng thí nghiệm của ba, nhìn ông làm thí nghiệm, giúp ông sửa sang lại các ảnh chụp đủ mọi màu sắc từ kính hiển vi. Cho tới bây giờ, hơn phân nửa thời gian của tôi đều ở trong phòng thí nghiệm.”

Trời đất! Lẽ nào đây chính là “nhà khoa học” trong truyền thuyết!

Cô phấn khích đến mức muốn tìm anh ta xin chữ ký.

Tiếc là thời gian không cho phép, cô phải tranh thủ về ký túc xá đúng giờ.

“Mình không thể chat với bạn nữa, ký túc xá sắp đóng cửa rồi.”

“Ngày mai bạn có online không?”

“Mình không hay vào chat room này, vậy đi, mình cho bạn số IOCQ của mình, 14833730, chỉ cần ava của bạn sáng, mình nhất định sẽ nói chuyện với bạn.”

“OK!”

“Mình phải đi đây. Trước khi chia tay mình gửi bạn một câu hát mình thích nhất nhé: “Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian!”0 Bạn đi ra ngoài tìm một tán cây rồi đứng dưới đó ngẩng đầu nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh mặt trời… Bạn sẽ nhận ra ông Trời đã ban cho bạn rất nhiều thứ quý giá đó.”

“Tôi sẽ đi!”

“Tạm biệt!”

“Tạm biệt!”

Lần sau ra hàng net, cô mở QQ, phát hiện một dãy số lạ gửi tin nhắn xin kết bạn, nickname là L.Y. Còn để lại cho cô một lời nhắn: “Tôi ngẩng đầu nhìn trời xanh, mỉm cười đón ánh mặt trời, tôi phát hiện ông trời đã ban cho mình một thứ thật quý báu.”

“Là cái gì?”

“Cảm ơn gió, cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau!”

“Khoa học gia” quả nhiên không giống người thường, năng lực tiếp thu cái mới lẫn khả năng lĩnh hội đều rất mạnh mẽ.

Cô bắt đầu hơi thích anh!

Sau đó, mỗi lần cô online đều chat với anh, không có mục đích gì khác, chủ yếu là do avatar QQ của anh lúc nào cũng sáng, dường như hai mươi bốn giờ đều lên mạng, một vài lần rất hiếm hoi không online, anh giải thích với cô: Máy tính bị hư. Dù sao đi nữa, chat với ai thì cũng là chat, chat với anh còn thú vị hơn. Lâu dần, cô thích cảm giác chat chit với anh, bởi vì cách anh nói chuyện không giống với người khác.

Nếu cô nói: “Thần tượng của em là Lỗ Tấn, em muốn học khoa Văn, nhưng mọi người đều nói nhà văn chuyên nghiệp đều không phải người bình thường.”

Anh sẽ nói với cô: “Thần tượng của anh là Albert Einstein, ông ấy là người bất bình thường nhất xưa giờ.”

Cô không nói gì…

Nếu cô nói: “Tương lai em phải trở thành người phụ nữ xuất sắc, không dựa vào đàn ông!”

Anh sẽ nói với cô: “Anh chỉ muốn làm một người đàn ông bình thường, chăm sóc người phụ nữ của mình thật tốt!”

Cô càng không nói nên lời…

Nếu cô nói: “Em vừa so đáp án tiếng Anh cấp bốn, lần này lại trượt rồi.”

Anh sẽ nói với cô: “Ai ra đề tiếng Anh cấp bốn vậy? Quả thực quan niệm về tiếng Anh đã thay đổi triệt để! Anh vừa làm xong đề thi vừa rồi, được năm mươi điểm.”

“Hóa ra tiếng Anh của anh thua em, có khi em còn giỏi hơn anh.”

“Trước khi làm đề cấp bốn, anh cứ nghĩ tiếng Anh của mình không tệ lắm, giờ anh đã nhận ra – mình phải đi mua sách ngữ pháp về ôn lại.”

Tâm trạng cô cũng không tệ lắm, vừa cười vừa gõ: “Chấp nhận đi, anh cũng đừng tự ti quá!”

Anh nói: “Anh không tự ti! Có điều anh đề nghị em nên thi TOEFL, tư duy của người Mỹ có vẻ logic hơn.”

“Anh thấy em bị tiếng Anh tra tấn chưa đủ thảm sao?”

“Tiếng Anh thực ra không khó, anh có thể bày em.”

“Thôi đi, đề cấp bốn anh mới có năm mươi điểm.”

“…” Một lát sau, anh nói: “Giờ thì anh bắt đầu tự ti rồi!”

———————

0 Tên một bộ phim truyền hình nổi tiếng của Trung Quốc, còn có tên tiếng Anh là “Hand in Hand” (Tay trong tay), sản xuất năm 1998, kể về một nữ nhân viên văn phòng ngoại tình với một người đàn ông đã có vợ.

0Hai câu đối đáp của Lăng Lăng và Dương Lam Hàng trích từ lời bài hát “Từ khi có em”, nhạc phim Hoàn Châu Cách Cách.

Chớp mắt, năm ba đại học đã trôi qua hơn phân nửa.
Từ khi giao du với anh bạn online “khoa học gia”, nhóm bạn cùng phòng của Lăng Lăng đều nhất trí cho rằng cô cũng phát triển theo chiều hướng “khoa học gia” luôn.
Cô không tin mình có bất kỳ điểm nào không bình thường, chỉ có đi đường cũng cười, ăn cơm cũng cười, đến lớp ngồi chép bài cũng cười, thậm chí nằm ngủ trên giường cũng thấy cười… Trong phòng tự học yên lặng, Liên Liên đứng trước mặt Lăng Lăng lắc lắc ngón tay, đem cô nàng đang ngồi ngẩn ngơ thẩn thờ trở về thực tại: “”Mạch mô phỏng và mạch số” buồn cười lắm à? Cậu đã đọc phần lời tựa cả chục phút rồi.”
“Cũng được, không buồn cười lắm.” Cô ngồi lại ngay ngắn, mở sách ra, miễn cưỡng tập trung tinh thần hơn nửa tiếng, nhưng trong lòng nhấp nhổm không yên, ngón tay cứ ngứa ngáy.
“Bạn yêu à… Ba ngày rồi tớ chưa online.” Cô ngọt ngào năn nỉ Liên Liên ngồi bên, giơ một ngón trỏ lên vẻ tội nghiệp: “Cho tớ đi một tiếng thôi, tớ hứa sẽ về đúng giờ.”
“Miễn đi!” Nhớ tới việc Liên Liên từ năm giờ rưỡi sáng đã tới trường giúp cô giữ chỗ, cô nằm soài lên cuốn sách tiếp tục ghi nhớ những điểm quan trọng, trước mắt đều là chữ nghĩa to oành nhưng cứ đọc chữ nào quên chữ đó, nửa giờ sau, cô nhích đến bên tai Liên Liên: “Nửa tiếng được không? Thi xong tớ cùng cậu đi dạo phố.”
“Tớ không rảnh!”
“Tớ mời cậu ăn món cá hấp cậu thích nhất nhé!”
Thấy mắt Liên Liên sáng lên, cô liền chớp thời cơ: “Cộng thêm một suất gà kho ớt nữa, được không?”
“Nửa tiếng?”
“Tớ hứa!”
… Mua chuộc thành công, cô ba chân bốn cẳng chạy ào ra quán net,”Lên chat đi!”
Không có hồi âm.
“Nhanh lên, em chỉ tranh thủ được chút thôi.”
Rốt cuộc cũng trả lời. “Không phải ngày mai em có kỳ thi sao?”
“Em học muốn hoa mắt chóng mặt, đầu óc sắp hư luôn rồi…” Mỗi lần thi cử tâm trạng cô đều rất nặng nề.
“Dạo này tâm trạng khó chịu, anh kể chuyện gì hay hay được không?”
“Em muốn nghe chuyện cười không?”
“Sao cũng được, miễn là có thể làm em cười.”
Ba phút sau, anh nói: “Anh muốn cùng em chat… cho đến năm tám mươi tuổi.”
Cô đọc những lời này trên màn hình, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, tựa như nội tâm trống rỗng được lấp đầy bởi một cảm giác không thể cắt nghĩa, thể xác và tâm hồn băng giá cũng được sưởi ấm.
Cô đọc qua rồi nở một nụ cười! Khóe miệng giống như bị ai kéo mạnh không khép lại được. Cười xong, cô vỗ vỗ hai má, đánh chữ: “Được, đến lúc đó em hai tay run run gõ máy tính nói anh biết: em vừa ăn chuối tiêu làm rớt mất một cái răng nha!”
“Khi đó anh sẽ nói: Xin lỗi em, anh nhìn không rõ lắm! Chờ anh chút, anh đi lấy cái kính lúp!” “Nói không chừng cháu em sẽ lắc lắc tay bà nó nói: Bà ơi, bà nhường cháu lên mạng tí đi, bạn gái chờ cháu ba tiếng rồi.”
“…” Cô đợi một hồi lâu mà không thấy anh trả lời…
“Anh ngủ rồi hả?”
“Không, có việc này anh nghĩ không ra…”
“Chuyện gì vậy? Để coi em có giúp anh nghĩ được không.”
“Tại sao anh lại thích chat chit với em nhỉ?” Vấn đề này cô đã nghĩ đến từ lâu, nhanh chóng gõ một câu: “Bởi vì Internet giống như một tấm màn mờ ảo, thông qua nó, chúng ta bất giác ảo tưởng đối phương là một người hoàn hảo không sứt mẻ.”
“Vậy em tưởng tượng anh như thế nào?”
“Anh là người có văn hóa, chắc chắn rất có khí chất, lịch sự tao nhã, thành thục ổn trọng.” “Còn gì nữa không?”
“Anh rất tinh tế, giỏi hiểu ý người khác, còn rất kiên nhẫn, tính tình cũng thật ôn hòa… Em đoán anh nhất định là một ông bố tốt!”
Sau khi gửi xong, cô bổ sung một câu: “Đúng rồi, anh có con chưa?”
Anh lại im lặng gần một phút đồng hồ: “Em cảm thấy anh già lắm sao?”
“Không già! Rất trẻ, chắc là chưa tới bốn mươi đúng không?”
“Anh còn chưa qua sinh nhật thứ hai mươi bảy… Trước mắt ngay cả bạn gái cũng không có.” “Anh giỡn chơi?”
“Anh lại cảm thấy tự ti thêm chút nữa rồi.” Cô sốc, sốc đến tối tăm mặt mũi! Hình tượng trong thâm tâm cô bấy lâu, anh là một ông giáo đeo kính gọng vàng, khóe mắt có vài nếp nhăn quyến rũ, bỗng chốc tan thành mây khói. Thay vào đó là hình ảnh chàng trai hai mươi bảy tuổi chưa có người yêu vẫn thường thấy trong sân trường đại học.
Cô vỗ vỗ ngực, ổn định lại cảm xúc một chút, nhanh chóng tiếp nhận hình tượng mới của anh. “Anh cũng đừng quá tự ti, chắc duyên phận của anh còn chưa tới thôi.”
“Anh không biết cảm giác thích một người là như thế nào.”
Cái này thì cô biết, trong tiểu thuyết tình cảm có viết. “Là một loại cảm giác như điện giật, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh liền tin tưởng chắc chắn rằng – cô ấy chính là người phụ nữ sẽ ở bên anh cả đời!”
“Em đã gặp được người như vậy à?”
“Vẫn chưa! Lâm Lâm bạn em nói yêu cầu của em cao quá, đàn ông em thích căn bản không tồn tại trên đời này.”
“Em thích mẫu người ra sao?”
“Đừng quá giàu.”
“Như thế nào là “quá giàu”?”
“Ở biệt thự, lái BMW, xài thẻ vàng!”
“Vì sao?”
“Đàn ông như thế đến năm mươi tuổi vẫn có mỹ nữ yêu thương nhung nhớ.”
“…”
“Cũng không được quá đẹp trai.”
“Tiêu chuẩn như thế nào?”
“Không có tiêu chuẩn cụ thể.”
Cô còn phân tích thêm một chút về tiêu chuẩn không đẹp trai. “Đi trên đường, tỷ lệ người quay đầu lại nhìn không quá năm mươi phần trăm, trong đó tuyệt đối không được có mỹ nữ.”
“Đây là tiêu chuẩn chính xác nhất anh từng thấy rồi!”
“Còn nữa, phải ở bên em cả đời, không chia không lìa…”
Hôm nay anh không chuyên tâm chat cho lắm, cô xem đồng hồ, năm phút nữa là được nửa tiếng, cô đang muốn đi về thì thấy anh gửi tin: “Yêu cầu của em có thể du di chút được không?”
“Không thể! Em thà ế còn hơn lấy bừa!”
“Em là cô gái có chính kiến nhất mà anh từng thấy. Anh tin em có thể tìm được chàng trai lý tưởng của mình…”
“Cuối cùng cũng có người đồng tình với quan niệm tình yêu của em! Rất cảm ơn anh!”
Đúng là tri kỷ mà! Cô cảm động muốn rơi lệ, rốt cuộc cũng có người đồng cảm với mình. “Không có chi!”Anh bổ sung một câu: “Thực ra, anh cũng không hoàn toàn tán thành với quan niệm tình yêu của em.”
Không thành vấn đề, mỗi người mỗi khác. Cô hỏi lại: “Đúng rồi, vậy anh thích mẫu con gái nào?”
“Anh hả?! Tiêu chuẩn của anh không cao…” Anh ngừng chốc lát, có lẽ là suy ngẫm một chút: “Giống em là được rồi!”
Hơi thở của cô mất cả buổi mới thông suốt trở lại: “Anh đang khen hay chê em vậy?”
“Anh nói thật đó.”
Quá sức đả kích, quá sức tự ti! Hóa ra loại con gái như cô chỉ đạt tiêu chuẩn thấp nhất? Cô quyết định buổi tối trở về phải soi gương thật kỹ, làm một cuộc trưng cầu ý kiến toàn phòng ngủ!
Cũng may năng lực chống đỡ của cô rất mạnh, trong lòng rất nhanh bình tĩnh trở lại.
Nhìn liếc qua tin trả lời, cô nhìn ra đằng sau câu nói đùa của anh cơ hồ còn có một hàm ý khác, không biết cô có hiểu lầm không nữa…
Cô lắc lắc đầu, làm sao có thể là “thổ lộ” được cơ chứ, đúng là tự mình đa đoan!
Cô vừa cười vừa đánh máy, nói: “Không nói với anh nữa, em đi đây!”
“Em giận à?”
“Hứ!”
“Cho anh rút lại câu nói lúc nãy.”
“Muộn rồi, em đã bị anh làm tổn thương sâu sắc, anh có làm sao cũng không bù đắp được nỗi đau trong lòng em.”
“Em có muốn biết: em trong hình dung của anh, là như thế nào không?”
“Không muốn! Em không quan tâm! Anh có nói em cũng không thèm nghe!”
“Anh nghĩ… Em giống như một đóa bách hợp thanh cao, tóc dài đen nhánh mềm mại như lụa, mặc váy áo bồng bềnh như mây trắng, nụ cười của em nhất định rất ngọt ngào, khiến cho người ta thư thái dễ chịu… Trước khi biết em, anh suốt ngày vật lộn trong núi tài liệu, thí nghiệm thất bại liên tục, đề tài không thấy được chút đột phá nào. Suy sụp cùng thất bại khiến anh bắt đầu mệt mỏi chán nản, mất ngủ, tự kỷ, gần như đổ vỡ. Anh bỏ thí nghiệm, suốt ngày giam mình trong phòng nghiên cứu những số liệu trải dài khắp các trang giấy. Khi anh quyết định từ bỏ các số liệu không hề ăn khớp đó, từ bỏ năm năm cố gắng vừa rồi thì vô tình nhìn thấy status của em trong chat room: “Chúng ta vẫn còn trẻ, trong lúc thất bại đừng quên đi mơ ước thuở ban đầu, nhiệt huyết thuở ban đầu!” Thái độ lạc quan, vui vẻ, tươi cười đối mặt với khó khăn của em thực sự khiến anh kinh ngạc.
Còn nữa, status cá nhân của em rất hài hước, mỗi khi anh bực bội khó chịu đều thích đọc đi đọc lại, nhanh chóng cười sảng khoái!
À! Nhân đây nói luôn: Tinh thần bất khuất chiến đấu với tiếng Anh cấp bốn của em làm anh thêm mặc cảm tự ti…
– Đọc xong chưa? Xong thì đi học bài đi, ngày mai vô thi đừng căng thẳng, chữ viết phải rõ ràng một chút, những điều này rất quan trọng đấy! Nhớ rõ: Tiểu tiết quyết định thành công!” “Em không thèm đọc!”Nói xong, cô càng nghĩ càng ức chế, mạnh tay gõ bàn phím: “Em cấm anh không được lấy chuyện tiếng Anh cấp bốn ra xài xể em, thêm lần nữa em với anh tuyệt giao luôn!”
“Chúng ta có kết giao với nhau sao?”
Hình như không có! Cô tức mình gõ bàn phím trút giận: “Em cho anh vào blacklist.”
“Anh có thể add lại, em đổi chiêu nào uy hiếp hơn đi!”
“Em mỗi ngày dựng anh dậy chat lúc ba giờ sáng.”
“Thật hả? Anh mong còn không được nữa là, em không biết bây giờ anh buồn ngủ chừng nào đâu.”
Cô thật sự nghĩ không ra thủ đoạn trả thù nào ác độc hơn nên đành đầu hàng!
“Em đi ôn bài đây. Bye!”
“Anh đi ngủ tiếp đây. Bye!”
Cô xem đồng hồ, mới hơn tám giờ, ngủ sớm như vậy, đúng là đồ lười biếng! Lưu lại file chat, cô đang định thoát khỏi QQ, bỗng vừa cười đen tối vừa mở phần thiết đặt cá nhân, xóa đi status ban đầu: “Chớ hỏi tuổi, nhất định tôi già hơn bạn; Chớ
hỏi diện mạo, tôi xấu dọa chết người; Chớ hỏi bằng cấp, từ khi người người đều tốt nghiệp đại học, tôi là kẻ mù chữ;Chớ hỏi tên; tên tôi không phải là Bạch Lăng Lăng! Gặp mặt cũng miễn bàn, làm ơn ngậm miệng lại! Chỉ thích chat, không chat thì quên đi!”
Cô thay bằng một đoạn khác: “Em là một cây hoa loa kèn hoang dã mãi mãi chỉ vì chính mình mà nở hoa… Còn cười hả? Anh cứ cười đi! Tìm không ra chứ gì? Em cho anh tức chết luôn!!!” Trong buổi thi ngày hôm sau, cô làm bài thật cẩn thận, mỗi câu mỗi chữ đều viết nắn nót, dù câu nào cũng lạc đề. Nộp bài xong, việc đầu tiên cô làm là chạy ra hàng net, định xem thử anh ta có bị tức chết hay không. Nhưng cô không ngờ là anh cũng không online.
Tuy nhiên anh có để lại tin nhắn offline: “Em thi tốt không? Đừng áp lực quá, cứ thả lỏng chút đi! Anh vừa đi tìm một vị giáo sư Toán học nói chuyện, ông ấy rất có hứng thú với tính toán của anh, hy vọng có thể cùng anh thảo luận sâu hơn, có thể anh sẽ thảo luận với ông ấy rất lâu, sắp tới sẽ không thường xuyên online được, em có việc gì cứ nhắn offline cho anh. Dạ dày em không khỏe nên em nhớ ăn uống đúng giờ, đừng ăn đồ quá cay nhé!”
Cô đang thất vọng tính bỏ về, bỗng phát hiện anh đã sửa lại nickname thành: Vĩnh viễn có xa không.(*) “Tên mới cũng được đó, rất dễ nhớ! Em không thể không nói với anh rằng, cái tên cũ của anh em nhìn mà muốn hoa mắt!”
———————-
(*)Trong bản tiếng Trung, ID của anh này là “永远有多远” (vĩnh viễn hữu đa viễn), anh này chơi chữ giữa hai chữ “viễn” (có nghĩa là “xa xôi”): “vĩnh viễn” (mãi mãi) và “đa viễn” (xa chừng nào?)

Trong tiệm bán đồ cay Tứ Xuyên, Lăng Lăng và Liên Liên vừa ăn vừa trò chuyện.
“Lăng Lăng, cậu thi được không?” Liên Liên hỏi trước khi động đũa.
“Cũng ổn, rất có hy vọng qua ải.”
“Vậy là tốt rồi! Tớ có thể an tâm mà ăn bữa cơm này!”
Có bạn tốt như vậy còn cầu gì hơn nữa!
“Ăn nhiều một chút đi, cậu đã rất vất vả rồi!” Lăng Lăng nhiệt tình gắp đồ ăn cho Liên Liên, mỉm cười nhìn khuôn mặt đáng yêu của bạn.
Trong phòng cô và Liên Liên thân với nhau nhất, ban đầu là vì các cô xem như nửa đồng hương với nhau, mới gặp đã thân. Về sau, cô càng ngày càng thích Liên Liên, Liên Liên không chỉ cần cù chăm chỉ phấn đấu, lại không kiêu ngạo như nhiều nữ sinh học giỏi khác, nhất là đối với loại sinh viên chậm tiến như Lăng Lăng, Liên Liên chưa bao giờ tỏ thái độ khinh thường mà ngược lại còn thêm “thắt chặt kỷ cương”, hết lòng giúp đỡ cô tiến bộ.
Liên Liên bị Lăng Lăng nhìn nên hơi ngượng ngùng: “Sao cậu không ăn? Nhìn tớ chi vậy?” “Tớ thích cậu lắm đó! Liên Liên, tớ…”
Liên Liên còn chưa kịp nuốt trôi thức ăn trong miệng đã vội vàng nói: “Thế giới này vẫn còn hơn cả tỉ đàn ông nha, cậu đừng có mơ tưởng đến tớ!”Để thể hiện rõ lập trường, cô nuốt thức ăn xuống rồi hỏi với vẻ quan tâm: “Cậu và anh bạn khoa học gia không có việc chứ? Tớ thấy đêm qua lúc cậu trở về hình như có rất nhiều tâm sự.”
“Nếu người nào đó nói với cậu: Yêu cầu của anh đối với phụ nữ không cao lắm, như em là được rồi. Cậu nghĩ anh ta có ý gì?”
Liên Liên cân nhắc một hồi lâu, xong nói bốn chữ: “Rất có hàm ý!”
“…” Lăng Lăng không nói gì, tiếp tục chuyên tâm ăn bát mì Thành Đô không ớt của mình.
Hôm nay cô không ăn món cá hấp ngon lành kia chỉ vì tối qua anh dặn đừng ăn nhiều đồ cay, mì bún có vẻ tốt cho dạ dày hơn. Cô không nhớ được từ khi nào ý kiến của anh đã trở nên quan trọng như vậy. Liên Liên đột nhiên hỏi: “Không phải anh ta tỏ tình với cậu đấy chứ?”
“Tỏ tình á?!” Mì trên đũa Lăng Lăng rơi hết vào trong bát, chỉ còn lại đôi đũa chỏng chơ giữa không trung.
“Bọn tớ chưa từng gặp mặt, chưa từng trò chuyện, thậm chí ngay cả tên của nhau cũng không biết, làm sao anh ta thích tớ được?”
“Nói cho cùng, dù có thích đi chăng nữa cũng chỉ là có cảm tình mà thôi, chưa đến mức yêu suốt đời suốt kiếp đâu!”
“Thời đại nào rồi mà còn có chuyện tình yêu suốt đời suốt kiếp hở?!”
Tình yêu! Vừa thốt lên hai chữ này, Lăng Lăng đã muốn lạnh sống lưng…
Tối qua, cô nằm trằn trọc mãi không ngủ được, cô nhận ra mình thích nghe anh nói chuyện, đôi khi sẽ vì những lời anh nói mà suy nghĩ. Mỗi khi không gặp cô lại nhớ tới anh, gặp rồi thì lâng lâng vui sướng, loại cảm giác này cô nhớ có cuốn từ điển từng định nghĩa… Giờ thì cô nhớ ra rồi – tình yêu!!!
“Cậu chờ một chút, tớ vào toilet tí.” Lăng Lăng trốn vào toilet, vốc nước lạnh nhằm hạ nhiệt trên khuôn mặt nóng bừng.
Máu huyết nguội đi, người cũng dần bình tĩnh hơn. Cô biết rất rõ , đây không phải là tình yêu mà chỉ đơn thuần là tình cảm dành cho người trong ảo tưởng mà thôi. Cũng giống như khi xem một bộ tiểu thuyết sẽ vì nhân vật nam chính mà đau lòng thương tiếc,cái cô yêu không phải con người mà là ảo giác trong lòng mình…
Ngay tại lúc này, từ phòng ăn riêng phía hành lang đối diện vang lên một giọng nam sinh sang sảng, tiếng nói rất êm tai, nhưng lời lẽ thì bất lịch sự: “Mẹ nó! Chỉ là chủ tịch hội sinh viên quèn mà thôi, thằng đó nghĩ mình là cán bộ đương chức chắc?! Nó còn chưa đủ tư cách lên giọng với tớ!” “Rõ ràng là nó cố ý chỉnh cậu, cũng thâm phết!”
Một giọng nói trầm tĩnh khác chen vào: “A Hạo! Có gì thì cho qua đi… Một khi nó đem vụ cậu đánh bạc báo lên khoa sẽ lớn chuyện đấy, thôi thì cậu mời nó đi ăn một bữa coi như giảng hòa.”
“Tớ mà mời nó đi ăn à?!” Giọng điệu người tên A Hạo càng tức giận: “Đào Tử, cậu giúp tớ nhắn với nó, đừng tưởng làm chủ tịch hội sinh viên thì ngon lắm, nó dám chơi ông thì đừng trách ông dạy dỗ nó!”
“Cậu tính làm gì? Chú của nó là trưởng khoa mình, cậu so đo với nó thì chỉ thiệt cho chính cậu thôi!”
“Cậu yên tâm, tớ biết chừng mực mà. Tớ cũng không như nó, không biết tự lượng sức mình… Được rồi! Bọn mình đừng nhắc tới nó nữa, uống tiếp đi… Tam ca, cậu đừng có giả chết, dậy uống tiếp nào…”
Lăng Lăng lắc đầu, rốt cuộc kẻ nào mới không biết tự lượng sức đây, chủ tịch hội sinh viên, cháu trưởng khoa mà cũng dám động vào, thật là ngông cuồng hết biết!
Một tháng sau, có chuyện xảy ra làm cô kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, chủ tịch hội sinh viên bỗng nhiên từ chức, nghe nói tân chủ tịch có quan hệ đặc biệt thân thiết với Trịnh Minh Hạo.
Lăng Lăng rút khăn giấy trong túi ra lau nước trên mặt, vừa định quay về bàn thì một nam sinh dáng người tầm thước, gầy gầy từ trong phòng kia đi ra.
Lúc cô nhìn nhìn anh ta, anh ta cũng liếc nhanh qua cô một lượt, cúi người nhặt lên tờ một trăm tệ: “Bạn học, có phải của cậu đánh rơi không?” Nghe tiếng thì chính là người vừa khuyên giải lúc nãy.
“A!” Cô nhìn vào trong ví, lục tìm tờ một trăm tệ tính dùng để thanh toán tiền ăn mà không thấy, có lẽ là đánh rơi lúc lấy khăn tay.
“Đúng rồi, cảm ơn bạn!” Lúc cầm lấy tiền, cô quan sát kỹ nam sinh trước mặt, mặt mũi đàng hoàng, da ngăm đen, kính mắt gọng đen khiến anh ta thoạt nhìn trông rất có dáng vẻ thư sinh, không xấu cũng không đẹp. Về phần ăn mặc, áo sơ mi trắng đã cũ nhưng được giặt sạch sẽ, cổ áo bẻ gọn gàng, quần vải thô xù xì nhưng vô cùng thẳng thớm, sạch sẽ.
Trong thoáng chốc, trong lòng Lăng Lăng bỗng chấn động, bởi vì… diện mạo nam sinh này hoàn toàn giống với anh ấy trong tưởng tượng của cô – từ nội hàm văn hóa mà toát lên nét văn nhã, đồng thời từ bề ngoài không mấy xuất sắc, chú trọng chi tiết thể hiện vẻ gọn gàng sạch sẽ. Có lẽ có chút chất phác, nhưng tính tình ngay thẳng, thân thiện, khiến cho người khác dễ dàng tin cậy. Hiển nhiên, ánh mắt háo sắc của cô làm đối phương mất tự nhiên, nam sinh xấu hổ cười cười với cô rồi bước nhanh vào toilet nam.
Lăng Lăng nhìn tờ một trăm tệ trong tay, mắt sáng lên. Họ rất giống nhau, đều có phẩm cách cao thượng! Nếu vậy, liệu cô có nên… Trong tức khắc, cô hạ một quyết định mà trước đây mình tuyệt đối coi khinh:
Gặp mặt bạn online!!!
******
“Liên Liên.” Chưa kịp ngồi xuống Lăng Lăng đã hối hả nói: “Tớ muốn đi shopping, tớ cần mua quần áo.”
Liên Liên nhìn áo khoác ca-rô màu xanh dương cùng quần bò mài trên người cô, gật đầu hết sức tán thành: “Người đẹp à! Rốt cuộc cậu cũng giác ngộ! Cái gì đã kích thích cậu vậy?
” Lăng Lăng hít sâu, bày ra một vẻ mặt anh dũng hy sinh nói: “Tớ muốn… gặp anh bạn khoa học gia của tớ!”
“Không phải chứ!”

Chạy trên đường suốt cả buổi trưa, Lăng Lăng mệt đến nỗi tay chân bủn rủn, chân cẳng xuội lơ, năng lượng từ bát mỳ Thành Đô sớm đã tiêu biến hết, nhưng cô vẫn kiên trì muốn mua một chiếc váy trắng bồng bềnh như mây!
“Lăng Lăng, rốt cuộc cậu muốn mua váy kiểu gì vậy!” Liên Liên xoa xoa thắt lưng nói: “Tớ thấy cậu mặc cái vừa rồi cũng đẹp lắm…”
“Kiểu dáng cũng được, nhưng chất liệu không đủ nhẹ, không có độ rũ…”
“Cậu muốn mua váy kiểu dáng đẹp, chất liệu tốt thì phải tới mấy khu mua sắm cao cấp kìa!” Hai mắt Lăng Lăng sáng lên.
“Có lý, khu mua sắm kia trông xịn nhất…”
“Đắt lắm đó.”
“Không sao cả.”
Vừa đi đến một quầy hàng trong khu bán nữ trang, một chiếc váy màu trắng mặc trên người cô ma-nơ-canh lập tức thu hút sự chú ý của Lăng Lăng, cô vui sướng sờ lên chất vải không biết tên, mềm như tơ, nhẹ như bông, phải chăng chạm vào mây cũng có cảm giác này?”
“Không được sờ vào quần áo trắng.” Chị bán hàng khinh bỉ nhìn lướt qua quần áo trên người cô, rõ ràng tỏ ý coi thường gu ăn mặc của Lăng Lăng.
“Em có thể thử được không?”
“Một ngàn năm trăm linh tám tệ, miễn trả giá!” Cô nuốt nước miếng nhìn về phía Liên Liên: “Cũng không có đắt lắm… nhỉ?”
“Không đắt! Nhãn hiệu thường thôi.” Liên Liên ghé đến bên tai cô: “Tớ với cậu đi tìm xem có cái hàng nhái cao cấp nào không.”
Kiểu dáng có thể nhái, nhưng chất liệu không nhái được! Cô lấy ví ra đếm đếm tiền mặt, cộng thêm tiền trong thẻ chắc là đủ.
“Phiền chị lấy một chiếc cho em thử!” Cô lịch sự nói với chị bán hàng đã quay đi chỗ khác tám chuyện.
“Váy trắng không cho thử.”
“Chị gọi quản lý tới đây, tôi muốn hỏi lý do tại sao lại không cho thử.” Cô lớn tiếng nói. Đừng đùa chứ, tưởng cô chưa bao giờ đi đến mấy khu mua sắm lớn sao, cửa hàng loại này, đến đồ lót màu trắng còn có thể tự do mặc thử huống hồ là váy!
Chị bán hàng mặt mày xanh lét, bất đắc dĩ đem hàng mẫu mang đến cho cô: “Cô cẩn thận một chút kẻo làm bẩn.”
… Nhìn quần áo mặc trên chính người mình mà cô còn kinh ngạc sững sờ. Chất liệu mềm nhẹ, chiết eo, chân váy rũ xuống, thắt lưng sa tanh buông lơi đính tua rua, vừa mang vẻ yên tĩnh vừa toát lên sự sống động của mây trời.
Cô quay đầu nhìn sang Liên Liên, Liên Liên chỉ nói bốn chữ: “Tiền nào của nấy.”
Cô xõa tóc ra, nhìn chính mình trong gương. Vốn dĩ mặt mũi thanh tú, làn da trắng nõn, mái tóc đen như sa-tanh, kết hợp với váy voan càng làm tôn lên vẻ trẻ trung thanh thoát của cô, cô như thế này liệu có thể khiến cho anh vừa gặp đã yêu không? Anh thì sao? Liệu có giống nam sinh cô gặp hôm nay, toàn hoàn phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của cô…
Dù thế nào đi nữa, cô cũng muốn gặp anh, vén lên tấm màn online mờ ảo che giữa hai người, chân thành kết bạn với nhau. Hoặc bắt đầu, hoặc kết thúc, cô tình nguyện cùng anh thử một lần! “Em muốn mua bộ này!”
Chị bán hàng nhanh chóng thay đổi sắc mặt, vừa cười vừa nói: “Chị nói thật, nhiều người trước đây thử chiếc váy này đều nói mặc lên không đẹp như lúc mới nhìn qua, nếu hôm nay không thấy em mặc chắc chị cũng tin như thế…”
Lăng Lăng không thèm để ý tới chị ta, tập trung tìm thẻ ngân hàng trong túi xách. Chị bán hàng tiếp tục nói: “Váy đẹp như vậy phải có giày đẹp đi kèm. Người thiết kế váy này cũng thiết kế luôn một mẫu xăng-đan đồng bộ cho nó, số lượng có hạn, vì cửa hàng chính thanh lý nên chị mới lấy về, chị lấy cho em xem thử nhé.”
“Không cần đâu.”
“Không mua cũng không sao, em cứ thử đi.”
Giày vừa lấy ra cô đã thích mê. Giày xăng-đan trắng làm từ da mê mềm, tinh xảo gọn gàng, điểm đặc biệt duy nhất là quai dép nhỏ ôm lấy mắt cá chân được làm từ cùng một loại voan với chiếc váy, mang lại cảm giác lãng mạn, xinh đẹp thanh nhã động lòng người…
Khi cô mang giày vào dáng người cao thêm hai phân, phong thái cũng thay đổi hẳn. Chị bán hàng vẻ mặt nịnh nọt: “Thật đúng người đẹp vì lụa. Em xem, em mặc váy này vào, đi thêm đôi xăng-đan này nhìn cứ như thay da đổi thịt, vừa xinh đẹp vừa có khí chất, nếu em mặc bộ này đi trong trường, chắc chắn người người đều phải ngoái đầu lại nhìn!”
“Đôi giày này bao nhiêu ạ?”
“Không đắt lắm đâu, hai ngàn chín trăm linh tám tệ. Chị thấy em là sinh viên nên giảm giá mười phần trăm! Em không mua thì thôi, dù sao cũng là hàng thanh lý từ cửa hàng chính. Có điều, nếu sau này muốn mua e là không còn hàng.”
Cô lại mở ví tiền trong tay, lấy ra một tấm thẻ ngân hàng vẫn mang theo bên người nhưng chưa bao giờ dùng tới. Cô nắm chặt tấm thẻ đó, đến mức lòng bàn tay phát đau.
Ba à, con thích cái váy này, đôi giày này. Ba à, xem như ba tặng con, được không?
Một lúc lâu sau, cô đưa thẻ trong tay cho chị bán hàng: “Thẻ này em chưa bao giờ dùng, chị kiểm tra giúp em xem nó có dùng được không!”
“Được, quý khách chờ một chút.” Chị bán hàng tức tốc cầm thẻ chạy về phía quầy thu ngân, chẳng mấy chốc tười mang hóa đơn đưa đến trước mặt cô: “Thẻ này có thể quẹt được, không có mật mã, chỉ cần quý khách ký tên!”
Cô nhanh chóng ký tên. Cảm giác quẹt thẻ hóa ra không hề đau khổ hay nhớ nhung như cô hằng tưởng tượng, chỉ là có chút mất mát. Rốt cuộc cô vẫn tiếp nhận khoản phí nuôi dưỡng đáng buồn này.
******
Tối hôm đó, Lăng Lăng ngồi trước máy tính, tim đập càng lúc càng nhanh, các ngón tay đánh chữ đều run run.
Cô nói: “Em ở thành phố A, chúng ta có thể gặp nhau không?”
Ava của anh vẫn tắt, không có trả lời. Cô đợi đến chín giờ tối mới thất thểu đi về.
Ngày hôm sau cô lại đi, có tin nhắn lại: “Trong khoảng thời gian này anh rất bận, giáo sư nói kết quả mô phỏng của anh không có vấn đề gì, đề nghị anh viết một bài báo để đăng lên tạp chí, chờ anh hết bận, anh nhất định sẽ đi gặp em.”
“Không sao! Anh ở thành phố nào? Em có thể đến thăm anh, cùng ăn bữa cơm, trò chuyện một chút, sẽ không làm mất nhiều thời gian của anh đâu.”
Liên tục vài ngày, thời gian lên mạng của cô ngày càng dài, có khi xem phim, có khi ngồi ngẩn ngơ nhìn QQ chờ đợi, mỗi lần có người đăng nhập cô đều giật mình, nhận ra không phải anh, tâm trạng liền rơi thẳng xuống vực…
Một tuần sau, cô không lên mạng nữa, mỗi ngày cùng Liên Liên đến phòng tự học tiếp tục ôn tập cho kỳ thi. Nguyên nhân một phần là do quá bận, phần khác cô cũng không rõ là gì, có lẽ là muốn thử xem anh có để tâm hay không… Một hôm, nam sinh mấy ngày nay ngồi sau lưng cô chuyền lên một mẩu giấy nhỏ ghi: “Tối nay bạn có bận gì không?”
Cô nhanh chóng trả lời: “Không có, bạn có việc cứ đi ra ngoài đi, mình trông đồ giùm cho!” ….
Liên Liên thấy Lăng Lăng cầm tờ giấy đưa xuống, nhỏ giọng hỏi: “Anh bạn này rất phù hợp với tiêu chuẩn kén chồng của cậu, sao không cho cậu ấy một cơ hội?”
Cô cúi đầu nhìn xuống chiếc váy đang mặc trên người, trả lời một cách kiên định: “Tớ muốn dành cơ hội cho anh ấy, cho đến khi nào anh ấy từ bỏ mới thôi…”
“Yêu qua mạng hả?”
“Sắp sửa thôi! Tiếc là anh ấy bận quá…” Cô cầm lấy sách tiếp tục đọc.
Hai tuần trôi qua, khi nỗi bực dọc trong lòng Lăng Lăng cũng đã nguôi, cô lại ra hàng net quen, ngồi xuống vị trí quen thuộc. Đăng nhập QQ, thấy tin nhắn của anh, tâm tình bỗng nhiên thư thái. Cô vừa mở tin vừa cười ngọt ngào.
Tin nhắn offline thứ nhất: “Xin lỗi em, dạo này anh không lên mạng được… Anh ở Mỹ, bang Massachusetts.”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ