80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết hay - Mãi mãi là bao xa trang 5

Tay cô không tự chủ được run lên, ngón tay mất cảm giác đã không còn kiểm soát được con chuột…
Cô dùng sức lắc lắc bàn tay tê liệt mới lấy lại được ý thức, dùng tốc độ nhanh nhất nhấn vào nút đồng ý. Ava của anh vừa xuất hiện trong danh sách bạn QQ của cô, liền bắt đầu nhấp nháy. Vĩnh viễn có xa không: “Em khỏe không?” Nước mắt cô tuôn rơi như thác, nhưng miệng thì cười xinh đẹp tựa đóa hoa bách hợp.
Nếu anh ở bên cô, cô nhất định sẽ sà vào lòng anh, khóc lóc nói với anh:”Em nhớ anh, em yêu anh, anh đừng bao giờ rời khỏi cuộc sống của em nữa…”
Cô kích động đặt tay lên bàn phím, muôn ngàn lời nói không biết làm sao để thốt lên, lại thêm một tin nhắn chuyển đến: Vĩnh viễn có xa không: “Với em mà nói, anh rốt cuộc là gì…”
Trái tim cô tựa như bị hai bàn tay anh bóp nghẹt, xé nát. Cách nhau cả Thái Bình Dương, gần một năm bặt vô âm tín, bên cô đã có bạn trai, vậy quan hệ của bọn họ hiện tại được xem gì?! Bạn online? Bạn tốt? Hay là người yêu trên tinh thần?! Ai có thể cho cô một đáp án?
Cô gần như không thể đánh chữ, mất một lúc lâu mới gõ được vài câu chính xác: “Là ba trăm bốn mươi sáu ngày, anh nhớ sai rồi!”
“Anh không nhớ sai! Với anh mà nói là ba trăm bốn mươi lăm ngày…”
Rõ ràng nhớ sai còn không chịu nhận, cô tức giận dậm chân: “Không nhớ rõ thì đừng có làm ra vẻ cao thâm với em, lượn ra chỗ khác chơi, cô nương đây bề bộn nhiều việc!”
Vĩnh viễn có xa không: “Anh sợ tâm trạng em không tốt!” “Tâm trạng em rất tốt, cùng lắm là ở buổi bảo vệ tốt nghiệp bị một tên thầy biến thái phê bình tan tác, em đang lo báo thù thế nào đây!”
“Thực sự rất biến thái sao?” Nhắc tới tên biến thái kia, cô lập tức lau khô nước mắt, thu hồi biểu hiện đasầu đa cảm vốn không nên thuộc về mình.
Khó khăn lắm mới túm được một đối tượng để xả, cô làm sao có thể lãng phí! Cô bắt đầu phăm phăm trút ra một bụng bất mãn: “Không phải rất biến thái mà là khá biến thái, hắn ta nói đề tài em làm không đáng một xu, còn cố tình làm khó dễ em! Chỉ là một con rùa biển bơi từ MIT ở Mỹ về, có gì hơn người đâu chứ!”
Vĩnh viễn có xa không: “Rùa biển? Hóa ra từ này có thể dùng như vậy! Văn hóa Trung Quốc quả nhiên bác đại tinh thâm.”
“Tất nhiên rồi! Tên biến thái kia còn nói chất lượng chung của sinh viên Trung Quốc kém! Chất lượng anh ta cao lắm chắc?! Cao ngạo tự phụ, không coi ai ra gì, truyền thống khiêm tốn lễ phép tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa bị anh ta đánh mất không còn một mẩu, trước mặt thầy hiệu trưởng còn tự cho mình ngon đi hạ thấp em, phô diễn tài năng hơn người của hắn. Hừ! Nếu không phải nghĩ cho danh tiếng của đại học T, em đã sớm tháo giày ném vô mặt hắn, cho hắn chạy về Mỹ, đừng có mang hệ thống giá trị của Tây ra lên mặt ở đất Trung Quốc nhé!” Vĩnh viễn có xa không: “…”
Vĩnh viễn có xa không: “Nếu em gặp anh, liệu có lấy máy tính đập vô mặt anh không vậy?” “Anh với hắn sao giống nhau được? Anh là kết quả của sự dung hòa văn hóa Trung-Tây, anh giống người phương Tây ở chỗ tôn trọng sự nghiêm cẩn, theo đuổi xuất phát từ nội tâm, anh tuyệt đối không hạ bệ người khác để nâng cao chính mình, càng không đi hạ thấp tập quán văn hóa Trung Quốc!”
“Anh không có tốt như em tưởng đâu, anh cũng có chút dị nghị đối với giáo dục trong nước đó.”
Nhìn coi! Cái gì gọi là truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa! Khiêm tốn lễ nghĩa biết bao, đáng yêu đáng kính biết bao! Cùng là ở Mỹ, nhưng cách làm người sao khác nhau một trời một vực vậy chứ!
Vĩnh viễn có xa không: “Em thực sự ghét anh ta đến vậy sao?”
“Em nghĩ tới hắn thôi đã muốn ói, một tháng không muốn ăn, người như hắn mà vẫn còn dũng khí sống sót, tố chất tâm lý mạnh thật nha!”
Vĩnh viễn có xa không: “Anh đồng cảm sâu sắc!”
Đã lâu mới cảm động, đã lâu mới ăn ý dường này!
Lời nói của anh lại một lần nữa làm xúc động từng ngóc ngách mềm mại tận đáy lòng cô. Ở trước mặt anh, cô luôn luôn bị sự thấu hiểu, quan tâm của anh làm cho cảm động.
Ở trước mặt anh, cô vĩnh viễn lạc quan mà đối diện với hết thảy khó khăn. “Anh thật là tốt! Anh là người đàn ông tốt nhất thế giới!”
Vĩnh viễn có xa không: “Chuyện này… Anh không có ý kiến!”
“Cảm động rồi hử? Ngầm vui sướng rồi hử?”
Nước mắt còn chưa khô, cô đã cười đến ngọt ngào khắp mặt. Một năm dường như chỉ là chuyện trải qua trong mộtđêm, sự ái muội đặc biệt giữa họ gần như không thay đổi, e rằng cũng chỉ có Internet mới có sức hấp dẫn như thế. Vĩnh viễn có xa không: “Theo anh thấy, quả thật văn hóa Trung-Tây khác nhau rất lớn, ở phương Tây, sinh viên và giáo viên ai nấy đều giữ chính kiến của mình, việc đối chọi gay gắt là bình thường. Anh ta phủ định em, đó là quan điểm của anh ta, cũng không có nghĩa em phải phủ định chính mình, chỉ là do em quá mất tự tin vào bản thân!”
“Em không hiểu ý anh.”
“Lời nói của anh ta đúng là có hơi quá, nhưng dường như cũng không thương tổn em quá mức. Là do em không đủ tự tin đối mặt với anh ta mà thôi.”
“Thực vậy sao?”
“Lấy một ví dụ, từng có một sinh viên trong buổi bảo vệ luận văn tiến sĩ đã đưa ra một lý luận do chính mình nghĩ ra. Chuyên gia tham gia phản biện rất quyền uy, đánh giá thành quả anh ta khổ tâm nghiên cứu là: “Không có mục tiêu, không đáng một xu.”
Thành quả nghiên cứu của anh ta hoàn toàn bị phủ định, nhưng sinh viên này vẫn kiên trì với quan điểm của mình, tìm mọi cách trình bày lý luận của mình với người khác, cuối cùng lý thuyết của anh ta đã đạt được giải Nobel.”
“Thật là lợi hại!” “Người bình thường đều không thể lý giải được thiên tài. Cho nên, anh ta càng khinh thường em, em càng phải thể hiện sự tự tin, cho anh ta thấy mình đã sairồi!” “Nói cũng có lý.”
Vĩnh viễn có xa không: “Em là người đã thay đổi anh, em nhất định sẽ tìm ra cách cho anh ta thấy mình xuất sắc như thế nào!”
Dưới sự cổ vũ của anh, tự tin của cô tăng vùn vụt, hơn nữa còn thầm hạ quyết tâm: Một ngày nào đó cô sẽ đem tên biến thái kia phủ định không còn một xu, khiến hắn phải tự ti xấu hổ không chỗ nấp trước mặt cô!”
Cô không nhịn được tưởng tượng ra cảnh kẻ biến thái kia bị cô làm cho xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, hình dung cái kẻ trên trán khắc hai chữ “ghê tởm” đó lộ ra vẻ mặt lúng túng khó xử, tâm trạng liền sung sướng hết chỗ nói. “Anh yên tâm, nhất định sẽ có ngày đó!!!^_^!”
“Anh sẽ chờ xem!”
“Không nhắc tới tên biến thái kia nữa.”
Cô hỏi anh: “Đúng rồi, đề tài của anh tiến triển tới đâu rồi?”
Cô đợi gần năm phút đồng hồ mới thấy tin nhắn trả lời của anh: “Anh đã tìm ra một hiện tượng đặc thù rất có giá trị, anh đã đem tất cả kết quả nghiên cứu công bố rộng rãi, sau này ai có hứng thú đều có thể tiếp tục nghiên cứu lên…”
Cô không hiểu lằm về giới học thuật gì đó, nhưng nghe giọng anh giống như đem con mình giao cho người khác. “Tại sao anh không tự mình nghiên cứu?”
“Tại vì anh đã phát hiện ra một đề tài khác cũng có giá trị nghiên cứu.”
“Thật không? Anh tin mình có thể thành công sao?”
“Không! Một chút cũng không… Anh cũng muốn thử một lần.”
“Vậy sao!” Cô ngơ ngác nhéo hai má nhìn màn hình máy tính. Vậy là anh càng không thể trở về!
******
Vài ngày sau, kết quả bảo vệ được thông báo, khoa Điện chỉ có một mình Lăng Lăng không đạt.
Nguyên nhân là phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo nảy sinh nghi ngờ chất lượng một số đồ án tốt nghiệp của sinh viên, kiểm tra ngẫu nhiên một bộ phận đồ án của sinh viên đại học, phát hiện rõ ràng có hiện tượng sao chép cũng như giả mạo. Lãnh đạo nhà trường vì thế nghiêm túc thảo luận một hồi, nhận thấy cần phải đưa ra yêu cầu nghiêm khắc trong việc bảo vệ tốt nghiệp của sinh viên, chỉnh đốn thái độ của sinh viên đại học T đối với đồ án tốt nghiệp.
Vì thế, lãnh đạo nhà trường còn ban hành chỉ tiêu cứng rắn, mỗi khoa năm nay phải lấy một sinh viên thành tích kém cỏi nhất để hoãn tốt nghiệp nhằm cảnh cáo răn đe.
Hơn nữa, bắt đầu từ năm sau, nhà trường sẽ thành lập một tổ chuyên gia, hàng năm từ các khoa lấy ra một bộ phận sinh viên để thẩm tra, nếu như không đạt chuẩn sẽ tuyệt đối không nể mặt lưu tình.
Khi giáo viên hướng dẫn nói với cô như thế, cô tức muốn sôi máu, thật muốn vọt đến văn phòng trưởng khoa tìm thầy ấy lý luận cho ra nhẽ – dựa vào đâu mà không cho cô tốt nghiệp, đề tài của cô tuy làm không tốt nhưng khối người còn tệ hơn cô.
Giáo viên hướng dẫn thấy cô xúc động, âm thầm đi về phía cửa, tận tình khuyên bảo cô: “Lãnh đạo khoa vì chuyện của em mà đặc biệt tìm tôi nói chuyện, tôi bảo đồ án tốt nghiệp thực sự là em làm, nhưng lãnh đạo cho rằng đề tài em chọn có chút vấn đề…”
Chọn đề tài không đúng là lỗi của cô sao? Vậy thì cần giáo viên hướng dẫn để làm gì?!
Cô nắm chặt hai tay, bình phục hô hấp một chút, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô cũng hiểu được, giáo viên hướng dẫn của mình trẻ tuổi không vai vế, lý lịch thành tích không cao, có tâm muốn giúp cô cũng không thể nói ra. Muốn trách chỉ có thể trách cô ban đầu không nhìn xa trông rộng, chọn một giáo viên có địa vị, có sẵn hạng mục đề tài thì sẽ không có ngày hôm nay.
Sau này, khi Dương Lam Hàng trở thành giáo viên của cô, cô càng thấm thía nghiệm ra một chân lý: Chọn sếp có khả năng che chở cũng quan trọng như chọn chồng có khả năng bao bọc được mình!!!
Giáo viên hướng dẫn thấy cô không nói tiếng nào, lại giảng giải thực tế cùng đạo lý với cô: “Bị hoãn tốt nghiệp, em nhất định không được nghĩ sai lệch…
Cải cách giáo dục đại học trong nước đang là xu thế lớn, hiệu trưởng Vương cùng hiệu trưởng Châu đã nhiều lần đề xuất cần phải dạy học nghiên cứu nghiêm cẩn, có trách nhiệm với sinh viên. Lần này, em vô tình đứng mũi chịu sào…”
Cô hy sinh lừng lẫy chỉ trách số mình xui. Đây là đạo lý khỉ gì vậy?!
“Dù sao em cũng học bằng đôi, tốt nghiệp muộn cũng không thực sự ảnh hưởng đến em mấy. Về phần hồ sơ, có thể lưu tại khoa ta, sang năm em tìm được công tác chúng tôi sẽ trực tiếp gửi lại cho em.”
Nói thật dễ nghe, cô có nên nói một câu “Cảm ơn!” không nhỉ! Vỗ tay nào! Làm lãnh đạo thật không dễ dàng, đối trên phải bày ra thiết diện vô tư, đối dưới phải thể hiện sự quan tâm của tổ chức! Dù sao, nhắc tới bằng đôi, cô cũng hít thở thông hơn, đầu cũng không có phừng lên nữa! Nhìn vẻ mặt áy náy của giáo viên hướng dẫn, cô cũng không định giận cá chém thớt với người ta.
Thôi quên đi! Thù này cô sẽ ghi tạc lên người kẻ đầu sỏ nào đó đã gây nên sóng gió!
“Em hiểu rồi, em sẽ không nghĩ gì đâu ạ.”
Dù không cam lòng, cô vấn rất lễ phép chào tạm biệt giáo viên, rời khỏi văn phòng.
******
Rời khỏi phòng giáo viên, cô nhìn đồng hồ: Mười một giờ hai mươi.
Uông Đào hẹn cô cùng đi ăn trưa, định đúng mười một rưỡi chờ nhau ở cửa căn-tin.
Mặc dù sự sốt ruột muốn bay về phòng ngủ càu nhàu đối chọi với “ký thác tinh thần” của bản thân, nhưng cô vẫn cố đè nén khao khát mà đến dưới tàng cây trước cửa căn-tin chờ Uông Đào.
Uông Đào là người nói một cách hàm súc là có tính tình khoan thai, nói trắng ra là chậm chạp, mỗi khi hẹn giờ gặp nhau, anh ta mười lần thì hết tám lần tới muộn.
Lăng Lăng không phải loại con gái thích tính toán chi li, chậm dăm ba phút cô cũng không để bụng, nhưng hôm nay khác, giờ này ở Mỹ là buổi tối, “Vĩnh viễn có xa không” nói sẽ online chờ cô, Lăng Lăng vừa nhìn đồng hồ vừa đi qua đi lại trước cửa căn tin, gấp đến độ trong lòng nóng như lửa đốt.
Mười một giờ ba lăm, cô thấy Uông Đào cùng Trịnh Minh Hạo “khoan thai” đi về phía mình. Thái độ ung dung tự tại của Uông Đào vô tình đổ thêm dầu vào lửa lên tâm tình buồn bực lẫn sốt ruột của Lăng Lăng. “Không phải hẹn nhau đúng mười một rưỡi sao? Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Giọng của cô không lớn nhưng ngữ điệu rất không tốt. Uông Đào xem đồng hồ, ngay cả động tác coi giờ cũng không nhanh không chậm.
Cô hiện tại không nhịn được nữa, cũng không thèm quan tâm ánh mắt khác thường của Trịnh Minh Hạo. Nói một câu: “Anh về đem đồng hồ đeo tay chỉnh lại theo giờ Bắc Kinh đi.”
Rồi xoay người đi luôn. “Lăng Lăng!” Uông Đào vội vàng kéo tay cô. Lăng Lăng rất hiếm khi nổi nóng, nhưng mỗi lần nóng lên thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, ngay cả điện thoạicủa anh cũng không nhận, chỉ có khi nào Trịnh Minh Hạo ra mặt thay anh khuyên can hòa giải thì mới xong.
Nhất thời bối rối, anh vốn không giỏi ăn nói không biết phải dỗ cô ra sao, đành phải liên tục nói: “Anh xin lỗi, anh xin lỗi!”
Lăng Lăng không cách nào thoát khỏi sự níu kéo của Uông Đào, cô hơi nổi cáu: “Buông em ra!”
Không phải cô tức giận, mà là phản cảm, lúc tâm tình cô không tốt ghét nhất là cùng Uông Đào dây dây dưa dưa. Uông Đào lo lắng, trán lấm tấm mồ hôi, càng không biết phải nói gì.
Trịnh Minh Hạo hoàn hồn sau một thoáng kinh ngạc liền đi tới giúp anh ta giải vây: “Hôm nay trong khoa có cuộc họp phổ biến các chính sách mới của trường, Đào Tử sợ em sốt ruột, họp còn chưa xong đã…”
Nghe Trịnh Minh Hạo giải thích, giọng cô dịu đi chút ít: “Anh bỏ em ra, tâm trạng em không tốt, muốn về phòng an tĩnh một chút.”
Uông Đào nói: “Vì sao tâm trạng không tốt? Không thể nói với anh ư?”
“Em không muốn nói.” Uông Đào mặt xanh mét, nắm lấy tay cô mạnh hơn một chút: “Em rốt cuộc có coi anh là bạn trai của em không vậy?”
Cô thấy anh ta lo lắng mồ hôi chảy thành giọt trên trán, có chút không đành lòng, cố hết sức làm cho giọng điệu có vẻ bình tĩnh. “Em không coi anh là bạn trai,anh không biết à?”
Mặt Uông Đào từ xanh chuyển sang trắng, nghiến răng nói: “Anh biết, căn bản em không hề yêu anh, trong lòng em…”
“Đào Tử!” Trịnh Minh Hạo ngắt lời, nắm lấy cổ tay anh ta: “Cậu đừng nói lung tung!”
Lăng Lăng sợ hãi không biết phải nói gì, cô cho rằng ngoại trừ một lần Uông Đào định hôn bị cô kịch liệt từ chối thì những việc một bạn gái nên làm cô đều đã làm hết…
Xem ra cô đã sai, sai hoàn toàn! Uông Đào giận dữ vùng khỏi tay Trịnh Minh Hạo, anh ta quả thật tức giận, giận đến mức yết hầu run run.
“Em không quên được anh ta, em đừng tưởng anh không biết! Anh thích em, dù biết rõ mình chỉ là vật thay thế anh vẫn toàn tâm toàn ý đối với em. Nhưng em căn bản không xem anh là bạn trai, chẳng qua em chỉ lợi dụng anh mà thôi!”
Trách móc của Uông Đào như một đòn giáng mạnh khiến cô hoa mắt choáng váng. Cô chưa bao giờ có ý lợi dụng anh, thậm chí cố hết sức không cho phép mình làm tổn thương anh. Lăng Lăng không hề giải thích, cô chỉ im lặng rời đi. Có một số việc, đã không còn cần phải giải thích nữa!

Lăng Lăng rảo bước về phòng ngủ.

Nhóm bạn cùng phòng đang tám khí thế vừa thấy Lăng Lăng vào cửa liền trao nhau một ánh mắt, lặng im phăng phắc.

Cô không nói tiếng nào ngồi ngây người trước máy tính, khi nhìn thấy ava đầu hói nhỏ trên QQ sáng lên thì bao phiền muộn tràn ngập trong lòng tựa như hồng thủy vỡ đê, tuôn trào cuồn cuộn.

Cô đánh chữ nhanh như bay: “Anh có bận không?”

Anh nhanh chóng trả lời: “Không có! Anh đang viết một cái báo cáo hạng mục.”

“Kết quả bảo vệ của em đã có, em trượt rồi.”

“Nghiêm trọng vậy sao?!” Anh lập tức gửi tiếp tin nhắn: “Em đừng lo lắng, sự tình nhất định còn cách cứu vãn.”

“Có cách nào cứu vãn đâu, kết quả đã công bố rồi!”

“Nhanh vậy ư! Em đừng sốt ruột, anh sẽ giúp em tìm biện pháp.”

Cô biết rõ anh không có cách nào, nhưng cảm nhận được sự lo lắng, để tâm của anh, trong lòng cô cảm thấy thật ấm áp.

“Không cần đâu! Em học hai bằng, vốn dĩ em đang phiền não chuyện ngành Tin học không cho quay về, nhưng bây giờ vừa đúng lúc ngành đã chịu nhận.”

Vĩnh viễn có xa không: “Thực sự không sao chứ?”

“Thật mà! ^_^! Nhà trường yêu cầu mỗi khoa đánh trượt một sinh viên, em không vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây?!”

“Em là cô gái kiên cường nhất, rộng lượng nhất anh từng thấy!”

“Cảm ơn anh!” Khóe miệng cô cong lên, ý cười lấp lánh trên mặt, sương mù trong lòng bị một câu khen ngợi của anh đánh tan. “Nhưng em tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho thủ phạm hãm hại em, cái kẻ biến thái đã hại em bị hoãn tốt nghiệp kia, em nhất định khiến hắn ta phải trả giá đắt vì việc đó.”

“Hả?!” Vĩnh viễn có xa không: “Em có thể nói anh biết trước em có kế hoạch khủng bố gì không, để anh còn chuẩn bị tâm lý.”

“Tại sao anh phải chuẩn bị tâm lý?”

“Trước tiên anh giúp em mời một luật sư giỏi, phòng ngừa tình huống bất trắc.”

“Em quyết định đêm nay sẽ đi đập bể kính nhà hắn, anh đừng ngăn cản em.”

“Em biết anh ta sống ở đâu sao?”

“Tí nữa em sẽ theo đuôi hắn.”

Vĩnh viễn có xa không: “Vậy em biết anh ta là ai sao?”

“Biết chứ!” Trịnh Minh Hạo đã giúp cô hỏi thăm tin tức. “Hắn tên gọi Dương Lam Hàng, tiến sĩ mới về nước hơn một tháng trước, gần hai mươi tám tuổi, đến giờ vẫn chưa kết hôn, nghe nói hắn ta ở Mỹ làm cũng tốt lắm, lúc về nước MIT cực lực giữ lại. Hắn ta còn chưa về nước, Học viện Khoa học Trung Quốc đã để dành chỗ cho hắn nhưng hắn không làm, sống chết ở lại khoa Vật liệu của trường em.”

Anh chậm rãi trả lời: “Có thể là do khoa Vật liệu trường em tốt.”

“Tất nhiên rồi, quan trường Trung Quốc coi trọng vua nào triều thần nấy, trong giới học thuật Trung Quốc cũng coi trọng quan hệ phe phái, ở khoa Vật liệu trường em lại càng rõ. Hiệu trưởng trường em xuất thân từ khoa Vật liệu, phó hiệu trưởng phụ trách đào tạo, chủ nhiệm văn phòng khoa đều xuất xứ từ cùng một nơi. Dương Lam Hàng ngay từ đầu đã vào nhóm phản biện của phó hiệu trưởng, tìm được một chỗ dựa tốt, với lý lịch của hắn ta, tiền đồ thênh thang rộng mở.” Kể xong, cô còn không quên thêm vào một câu nhận xét tổng kết: “Hừ! Chẳng trách lại chạy đến khoa em khoa tay múa chân.”

Vĩnh viễn có xa không: “Em không làm việc cho Bộ An Ninh Quốc Gia quả là một tổn thất lớn của đất nước!”

Hiếm khi cô khoa môi múa mép một lần mà còn được tán thưởng hết lời như thế, cô rất đắc chí. “Em đang lo tốt nghiệp xong không tìm được việc làm, đề xuất này của anh em có thể cân nhắc!”

Vĩnh viễn có xa không: “Có chuyện này anh muốn nhắc em một chút, trước khi em đi đập kính nhà anh ta, phải xác định xem nhà anh ta ở lầu mấy.”

Đúng rồi! Nếu quá năm tầng cô có chết cũng đập không tới, nghĩ kỹ lại, chiêu đập kính này không sáng suốt lắm, lại càng không đủ độc ác, cô không chơi.

Cô khiêm tốn thỉnh giáo cao nhân: “Chỉ số thông minh anh cao, giúp em nghĩ chiêu báo thù nào có chỉ số thông minh cao đi.”

“Anh đề nghị em thi lên nghiên cứu sinh, cho anh ta biết thế nào là nhân tài…”

Cô sợ tới mức cằm muốn rơi xuống đất, cẩn thận đọc lại chữ nhằm chắc chắn mình không có nhìn lầm. “Anh muốn báo thù hắn hay là báo thù em vậy? Thi lên thạc sĩ? Chi bằng đem em đi nướng còn hơn!!!”

“Hiện tại trong nước tình hình sinh viên ra trường tìm việc làm không tốt lắm, sang năm có khi càng tệ, học thạc sĩ đối với em mà nói là lựa chọn tốt nhất. Không phải em muốn làm giảng viên đại học sao, chờ tốt nghiệp nghiên cứu sinh xong là em có thể thực hiện được giấc mơ của mình rồi.”

Cô đương nhiên biết điều đó. “Vấn đề là căn bản em sẽ không thi đậu nổi đâu.”

“Sao em lại không tin tưởng chính mình như vậy?” Vĩnh viễn có xa không: “Lăng Lăng, anh tin em! Nhất định em sẽ thi đậu. Em là cô gái thông minh nhất mà anh từng gặp đó.”

Cô choáng váng! Bị ba câu liên tiếp của anh lừa phỉnh, cô mê muội không biết trời trăng mây gió gì nữa! Hoàn toàn quên mất mình ngay cả bằng tốt nghiệp đại học chính thức còn chưa thấy tắm hơi đâu.

“Em sẽ thử xem, dù sao phí dự thi cũng không đắt, em thì suốt ngày nhàn rỗi.”

“Anh sẽ toàn tâm toàn lực giúp em.”

“Anh thật là tốt với em!”

Cô bị sự vô tư cùng thiện lương của anh cảm động sâu sắc, nghĩ đến việc anh tình nguyện dốc toàn tâm toàn lực giúp đỡ một cô gái chưa bao giờ gặp mặt thực hiện ước mơ, tình yêu của cô dành cho anh lại sâu đậm thêm một chút!

Cảm động xong, cô lấy lại chút bình tĩnh: “Nhưng mà, em nên thi vào ngành gì? Em không bao giờ muốn học Điện tử nữa, ngành Tin học thì lấy điểm rất cao.”

“Em nghĩ ngành Vật liệu thế nào? Khoa Vật liệu trường đại học T của em cũng không tồi…”

“Vật liệu á! Tại sao lại là khoa Vật liệu?” Cô lại bị chấn động thêm lần nữa, ở chung khoa với cái tên biến thái kia.

“Anh làm nghiên cứu cũng có chút dính líu tới Vật liệu nên cũng biết vài giáo sư ở khoa Vật liệu đại học T, nếu em thi vào ngành Vật liệu, anh có thể giúp được em.”

“Em không biết gì về vật liệu cả.”

“Anh có thể dạy em, môn chuyên ngành em không cần lo, anh sẽ giúp em tìm biện pháp.”

Cô có chút dao động, nếu cô học cùng ngành với anh thì khi chat với anh sẽ có thêm nhiều tiếng nói chung, biết đâu sau này còn có cơ hội cùng anh hợp tác…

Họ cùng nhau thảo luận những vấn đề học thuật trong phòng thí nghiệm, cùng nhau làm thí nghiệm… Tưởng tượng cảnh đó nước miếng cô trào ra, nhiệt huyết sôi sục, cô nhất thời bị tình yêu làm choáng váng đầu óc, ngồi trong phòng ngủ lớn tiếng tuyên bố: “Tớ muốn thi thạc sĩ, nhất định phải thi ngành Vật liệu.”

Các bạn trong phòng trợn tròn mắt nhìn cô, đang bàn bạc xem có nên đưa cô tới khoa Tâm thần của bệnh viện trường khám hay không thì điện thoại trong phòng reo lên, Liên Liên vừa định nhấc máy, Lăng Lăng đã dặn trước: “Nếu tìm tớ thì nói tớ không có ở đây.”

Không phải cô cố chấp, cô chỉ muốn cho mình một chút thời gian, suy nghĩ kỹ càng xem liệu quan hệ của cô và Uông Đào có cần thiết tiếp tục hay không.

Liên Liên nhận điện thoại: “Xin chào, xin hỏi cần tìm ai ạ?”

“Xin chào, Bạch Lăng Lăng có ở đó không?”

“Bạn ấy…” Sau một cái ngắt quãng đầy thâm ý, Liên Liên nhìn cô nói: “không có đây.”

“Tôi là Trịnh Minh Hạo, tìm cô ấy có chút chuyện.”

Liên Liên cười nháy mắt mấy cái với cô: “Lăng Lăng, là anh Trịnh Minh Hạo đó!”

“Anh Trịnh Minh Hạo! Thiệt hả!” Từ xa tiếng thét chói tai đồng thanh vang lên.

Đôi mắt xinh đẹp của Lâm Lâm chớp chớp bắn hào quang chói lóa: “Trai đẹp nha, cậu không tiếp tớ tiếp!”

Vừa nghe là Trịnh Minh Hạo, Lăng Lăng vô cùng khổ sở vò vò tóc, Trịnh Minh Hạo khó chơi khỏi phải nói!

“Cậu nói tớ đang ngủ trưa, bảo anh ta có việc gì thì hôm khác nói.”

Lâm Lâm bỏ lại cuốn tiểu thuyết tình cảm chạy đến bên điện thoại, giọng nói ngọt phát ốm cất lên làm người ta muốn nổi hết da gà toàn thân: “Bạn ấy nói đang ngủ trưa… có việc gì hôm khác nói sau ạ!”

Cái đồ trọng sắc khinh bạn này!

“Anh tìm Lăng Lăng có việc gì? Em giúp anh nhắn lại với bạn ấy… Vậy à, được ạ!” Lâm Lâm cúp điện thoại, ánh mắt ngập tràn hâm mộ nhìn cô, nói một câu khiến cô toàn thân phát rét: “Anh ấy năm phút nữa sẽ đến chờ cậu ở dưới lầu. Anh ấy bảo tớ nhắn với cậu: Em dám không đi xuống thử xem!”



Hơ! Cô không dám!!!

Bởi vì cô còn nhớ như in một lần, cô nghĩ mình không có cách nào yêu thương Uông Đào nên đề nghị chia tay với anh. Khi cô tránh gặp Uông Đào tới ngày thứ mười, Trịnh Minh Hạo dưới ánh nắng chói chang bỏng rát đứng đợi cô bên dưới ký túc xá nữ, dùng âm lượng toàn ký túc nghe được mà hô to: “Bạch Lăng Lăng! Anh cho em năm phút, nếu em không xuống anh lập tức đi lên!”

Mười mấy cái cửa sổ đồng thời mở ra…

Từ đó về sau, cô tự biết mình “không còn mặt mũi”, lúc đi qua hành lang không bao giờ dám ngẩng đầu!

Vì không muốn lịch sử lặp lại, cô lưu lưu luyến luyến mà đánh chữ: “Em có chút việc, phải out đây!”

“Gì gấp vậy? Việc quan trọng lắm à?”

Cô phân tích lợi hại một chút: “Đại sự vô cùng quan trọng!”

“Được, anh đi ra ngoài ăn chút gì đây!”

Cô đến máy tính cũng chưa kịp tắt, thu hết tốc lực chạy xuống lầu.

“Anh tìm em có chuyện gì?” Cô giữ khoảng cách an toàn một mét với Trịnh Minh Hạo, cảnh giác nhìn xung quanh, xác định cửa sổ các phòng ký túc trên lầu đều đóng cửa.

“Ăn cơm trưa!”

“Em không…” Chữ “ăn” còn lại chưa kịp nói ra, cô đã thấy Trịnh Minh Hạo xắn tay áo bước tới chỗ mình, xem chừng muốn dùng vũ lực.

“Được ạ!” Cô rất thức thời sửa miệng, trong lòng thầm nhủ: Nữ sinh nào bị Trịnh Minh Hạo yêu phải, ngoài tiếp nhận anh ta ra thì tuyệt đối không có con đường thứ hai để chọn lựa.

******

“Cơm Tây Vườn Trường”, nghĩa cũng như tên: Chất lượng vườn trường, giả cả Tây phương.

Sở dĩ Lăng Lăng chọn một nơi không sinh viên nào muốn đến này để ăn cơm là vì, nếu cùng nam sinh cao giá Trịnh Mịnh Hạo này xuất hiện ở nơi mật độ dân cư đông đúc nhất là căn-tin đại học T thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi!

Có lẽ là ánh đèn mờ tối, màu sắc nhạt nhòa, hotboy ngồi đối diện ánh mắt lấp lánh như sao, đôi môi như rán chiều, cặp lông mày lơ đễnh nhíu lại làm toát ra toàn bộ vẻ tự do tự tại hết sức lông bông trai trẻ của anh ta…

Cô cúi đầu, vô cùng chuyên chú nghiên cứu màu sắc giấy ăn! Ca khúc tiếng Pháp trữ tình, như tiếng ai thán từ trời xanh vọng lại, cô nghe mà có chút thất thần, lâm vào trầm tư…

Đêm qua nói chuyện, các bạn cùng phòng lại nhắc tới Trịnh Minh Hạo, cô hỏi Lâm Lâm đã mê mẩn Trịnh Minh Hạo từ lâu: “Tại sao cậu lại thích anh ta?”

Lâm Lâm đáp: “Bởi vì anh ẩy đủ đẹp trai, đủ lạnh lùng, đủ cá tính!”

“Cậu không biết anh ấy mà.” Cô âm thầm bổ sung một câu: “Trịnh Minh Hạo là một người đàn ông tốt hiếm thấy!”

Liên Liên lập tức ngồi xuống: “Cậu chuyển đối tượng à?”

“Bậy!” Cô tuyên bố với giọng ngay thẳng chính trực: “Tớ yêu là loại đàn ông tốt đang đứng bên bờ tuyệt chủng!”

Lâm Lâm phản bác thẳng thừng: “Đàn ông kiểu như Uông Đào nhà cậu đã sớm tràn ngập nhan nhản từ lâu rồi!”

Nhắc tới Uông Đào, cô chỉ có thể thở dài!

Loại đàn ông như Uông Đào nhìn có vẻ rộng rãi, tiến thủ, nhưng vì gia cảnh không tốt nên anh có lòng tự trọng rất cao, lại rất mẫn cảm. Cô ở bên Uông Đào luôn luôn phải chú ý đến cảm giác của anh, chỗ nào cũng phải thận trọng cẩn thận để tránh làm tổn thương tự ái của anh ấy!

Trịnh Minh Hạo lại hoàn toàn tương phản với Uông Đào, anh ta căn bản không có lòng tự trọng, nói chính xác, lòng tự tin của anh ta đã dâng cao đến một cảnh giới nhất định, nếu không đem bản thân thổi đến “cùng trời cuối đất, không gì không thể” thì anh ta thề sẽ chưa chịu dừng lại!

Ban đầu, Lăng Lăng không thích loại nam sinh cá tính mạnh như Trịnh Minh Hạo cho lắm, cố ý tránh tiếp xúc với anh ta. Không ngờ ở gần nhau lâu ngày, cô dần dần phát hiện anh ta không hề giống như tưởng tượng của mình. Tính cách anh ta tuy rằng yêu ghét rõ ràng quá mức, nhưng bản tính thiện lương, nhìn việc chứ không nhìn người, hành sự mềm rắn có chừng mực. Anh ta cũng thực biết cách ăn ở xử sự, không những nghĩa khí với bạn bè mà với cả bạn gái của bạn cũng quan tâm đầy đủ, vô tư giúp đỡ.

Có đôi khi, anh ta so với Uông Đào còn quan tâm, thông cảm với cô hơn.

Vì thế, quan hệ giữa Lăng Lăng và Trịnh Minh Hạo dần dà được cải thiện, nhất là sau “sự kiện uống rượu” đó, tình cảm của họ ngày càng tốt. Nghiêm túc so sánh mà nói, so với quan hệ bạn trai bạn gái lung tung không rõ giữa cô và Uông Đào, quan hệ của cô và Trịnh Minh Hạo càng tự nhiên, càng thẳng thắn chân thành hơn.

Có lẽ là do ở bên Uông Đào rất mệt mỏi, cô đặc biệt thích Trịnh Minh Hạo mang đến cho cô cảm giác thoải mái. Cô ở trước mặt Trịnh Minh Hạo, nói năng làm việc không cần lo nghĩ đến cảm nhận của anh ta, có thể thoải mái vô tư cùng anh ta trêu đùa, hạ giá anh ta!

Nhớ có một lần, cô trên đường đi học tình cờ gặp Trịnh Minh Hạo, cô vừa định chào hỏi thì một bạn hotboy mặt mũi không tệ đi ngang qua, thừa dịp không có Uông Đào, cô làm sao có thể bỏ qua cơ hội liền khoái chí đứng nhìn chòng chọc trai đẹp. Trịnh Minh Hạo huơ huơ tay trước mắt cô, che khuất tầm mắt cô: “Trước mặt em có một hotboy đẹp trai dường này cho em tự do thưởng thức, sao em lại không biết quý trọng vậy?”

“Ở đâu đâu?” Cô giả vờ không hiểu, nhìn quanh bốn phía.

Trịnh Minh Hạo thở dài một tiếng, bỏ tay đang che mắt cô xuống: “Em cứ tiếp tục nhìn, nhìn cẩn thận xem, không lẽ nào không phát hiện ra!!!”

Sau đó, cô tiếp tục thưởng thức, thưởng thức đồng thời đúc kết được một kinh nghiệm: Bạn trai đẹp mã cũng có cái tốt, có thể thưởng thức “hoa dại” mà không cần kiêng dè!

Còn có một lần, Trịnh Minh Hạo đùa nói: “Em có em gái không? Nếu có giới thiệu cho anh làm bạn gái đi.”

“Không có! Mà có có em cũng sẽ không đem nó đẩy vào hố lửa!”

Anh ta lắc đầu, dáng vẻ chịu đả kích nặng nề: “Haiz! Một thanh niên đương đại xuất sắc có chí tiến thủ như anh đây, cớ sao lại không có cô nào thưởng thức!”

“Ừ!” Cô rất đồng tình gật đầu nói: “Bạn học Trịnh Minh Hạo có chí tiến thủ, mình nghe nói hôm qua bạn đánh mạt chược tới tận ba giờ sáng, đến giày đá bóng còn thua vô tay Lý Vi.”

Trịnh Minh Hạo nhìn liếc qua Uông Đào một cái, vừa cười vừa nói: “Tại sao không có người nào đem chuyện tớ thức trắng vài đêm liền để lập trình ra thay tớ tuyên truyền hết vậy?”

“Không phải chính cậu yêu cầu đừng tuyên truyền à.” Uông Đào nói.

“…”

Miên man suy nghĩ xong, cô ngước mắt nhìn Trịnh Minh Hạo trước mặt, cô đương nhiên sẽ không nói cho anh ta biết… Cô thực sự không có em gái, nếu có, cô nhất định sẽ giới thiệu với anh, nước phù sa không thể chảy ra ruộng ngoài!



“Anh tìm em có chuyện gì?” Cô phá vỡ yên lặng.

“Kết quả bảo vệ của bọn em đã được báo lên trường…” Giọng nói của Trịnh Minh Hạo trong tiếng nhạc buồn bã nghe càng sầu não hơn. “Thực xin lỗi, anh không giúp gì được em.”

“Không sao! Chậm lấy bằng tốt nghiệp một năm thôi mà, không có gì quan trọng…”

Ánh mắt anh ta nhấp nháy một chút, không nhìn ra là cảm thông hay tán thưởng.

“Em cảm thấy số mệnh công bằng với em sao?”

Hiếm khi Trịnh Minh Hạo hỏi một vấn đề có chiều sâu như vậy, cô quyết định trả lời thật tình.

“Không công bằng thì sao? Em thân thể khỏe mạnh, mặt mũi dễ nhìn, ăn mặc không lo, trong sổ tiết kiệm vẫn còn số dư, em mỗi ngày lên giường là ngủ rồi tự nhiên tỉnh, chat chit cho tới khi tay muốn rút gân… Tuy rằng không tốt nghiệp thuận lợi, em miễn cưỡng cũng được coi như một sinh viên… Anh từng gặp ai mệnh tốt hơn em sao?

Anh ta nhìn cô thật lâu rồi mới nói: “Chưa gặp qua…”

Người đang sống, ai không khổ, ai không khó? Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, đau khổ cũng phải chấp nhận, muốn cho bản thân vui vẻ, nhất định từng giờ từng phút phải nhớ rõ chính mình có được những gì!

Trịnh Minh Hạo xoa xoa ly rượu không trên bàn trong chốc lát, lại mở miệng nói: “Đào Tử nhờ anh nói với em, chuyện hôm nay là nó sai, từ nay về sau nó sẽ không đến muộn, cũng sẽ không nói năng lung tung nữa!”

Làm một người đàn ông mà ngay cả loại chuyện này cũng phải nhờ bạn bè nói giùm, cô càng thêm thất vọng với Uông Đào!

“Lời này mà cũng muốn anh chuyển giùm?!” Trong lòng cô cảm thấy khó chịu, trước mặt Trịnh Minh Hạo cũng chẳng buồn che giấu, tức giận hỏi: “Rốt cuộc anh ta là bạn trai em hay anh là bạn trai em vậy?”

Tay Trịnh Minh Hạo đang nghịch ly nước khựng lại một nhịp, lúc ngước mắt lên, cười nhe nguyên hàm răng ngay ngắn trắng bóc: “Không lẽ ai là bạn trai mình em cũng không phân biệt được à?”

“Em tất nhiên là biết rõ, em chỉ sợ anh không phân biệt rõ ràng lắm!”

“Vậy sao?” Anh ta nghiêng người về trước, hai tay đặt trên bàn, ý cười càng đậm: “Chuyện trọng yếu như vậy, chúng ta cần phải thảo luận lại một chút, đừng nói giữa chúng ta có gì hiểu lầm đấy nhé?”

“Hiểu lầm á?”

“Không phải em thích anh đấy chứ?”

“…”

Lại nữa! Một ngày không xài xể anh ta, trong lòng anh ta liền không chịu nổi.

Vì tránh cho lòng tự tin của anh ta bành trướng quá độ, cô căn cứ theo nguyên tắc “mỗi ngày làm một việc tốt”, vô cùng chân thành khuyên nhủ anh ta: “Phiền anh về soi gương cho kỹ, anh xem xem anh từ đầu tới chân có chỗ nào khiến chị em phụ nữ thích được không?”

Anh ta hít sâu: “Đổi đề tài đi!”

Cô cười nhìn anh ta, vẻ mặt anh ta thật đáng yêu, môi mỏng khẽ mím, âm thầm cắn răng, trên mặt lại biểu hiện một vẻ không đồng tình, “khoan hồng độ lượng” không thèm so đo với cô.

Cô không nói với anh ta: Anh từ đầu đến chân đều đủ sức hấp dẫn chinh phục chị em. Đàn ông như anh ta, có thể làm cho phụ nữ cảm nhận được tình cảm mãnh liệt như lửa… Đáng tiếc là, lửa cháy càng mạnh càng dễ tắt, anh ta làm người yêu được một trăm điểm, nhưng làm chồng được không điểm!

“Nè!” Trịnh Minh Hạo lắc lắc ngón tay trước mặt cô: “Lại thất thần nữa! Kính nhờ em tôn trọng anh một chút có được không?”

“Em cũng hy vọng anh tôn trọng em, em muốn chia tay với Uông Đào, anh đừng khuyên nhủ em nữa.”

Trịnh Minh Hạo nhếch môi một cái, không kinh ngạc, cũng không tỏ vẻ khó hiểu, chỉ thản nhiên hỏi: “Phải quên anh ta thực sự khó đến vậy sao?”

“…”

Cô không nói gì, theo bản năng vươn tay cầm lấy ly nước cam lạnh, tay vừa chạm đến thành ly đọng nước đã bị anh ta đè lại.

“Lạnh lắm, em đổi cái gì nóng đi!” Ngay sau đó, anh ta nói với người phục vụ vừa vặn đang dẫn một vị khách đi tới: “Chị ơi, cho thêm một ly sữa nóng!”

Lăng Lăng cảm động nhìn anh ta, trái tim đau đớn được sự dịu dàng của anh vỗ về, không còn đau nữa, bàn tay lạnh như băng được lòng bàn tay anh ta sưởi ấm cũng không còn rã rời. Bởi vì cô quá cảm động nên không để ý thấy vị khách vừa đến kia kinh ngạc nhìn cô, lại cẩn thận đánh giá Trịnh Minh Hạo một lượt, sau đó, anh ta im lặng ngồi vào một góc chỗ của mình, đôi lông mày thanh tú nhíu lại thật sâu, bàn tay buông dưới bàn hơi nắm chặt lại…

“Anh hiểu tâm trạng của em.” Trịnh Minh Hạo thâm tình nhìn một bên mặt của cô, ngữ điệu trầm như than nhẹ: “Anh cũng muốn quên một người… Anh thường hay đếm số ô vuông trên rèm cửa phòng ngủ, tưởng làm như vậy sẽ khiến mình không nghĩ ngợi gì nữa. Anh đếm vô số lượt, trước nắng sớm cũng đếm, dưới trăng khuya cũng đếm, rốt cuộc không đếm được có bao nhiêu ô vuông…”

“Hai trăm mười sáu cái…”

Cô rút tay về đặt trên đùi, đầu cúi càng thấp, mái tóc dài đến eo che khuất khuôn mặt. Bài hát tiếng Pháp chấm dứt, sau một thoáng yên lặng lại vang lên một bản nhạc dương cầm trữ tĩnh, quán cơm Tây nho nhỏ phảng phất không khí bi thương. Lăng Lăng cảm giác càng ngày càng áp lực, tâm sự dần dần không thể che giấu nữa…

Từ góc độ của Trịnh Minh Hạo, có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ lúng túng cùng xấu hổ của cô khi tâm sự bị vạch trần, nhưng theo vị trí từ bên góc nhìn qua, chỉ có thể thấy ngón tay cô vặn vẹo trên tà váy phủ lên hai đầu gối, giống như một cô gái đang bồn chồn lo lắng khi rung động trước tình yêu.

“Em không ngờ Uông Đào biết được, nếu em biết, em sẽ không…”

“Nó nói: nó yêu em! Mặc kệ em coi nó là cái gì, nó đều phải cưới em, chân chính lấy em về.”

Một giọt nước trong suốt lấp lánh rơi trên chiếc váy trắng, thấm qua làn váy lụa mỏng. Sự khoan dung cùng thâm tình của Uông Đào quả thực làm cô cảm động sâu sắc, cô cũng từng thành tâm thành ý muốn buông bỏ mối bận tâm trong lòng để tiếp nhận anh, nhưng tình cảm không giống như câu hỏi trắc nghiệm, không thể phân rõ phải trái đúng sai, tùy tiện chọn một câu là xong chuyện.

Một năm nay, cô vẫy vùng qua không biết bao nhiêu ngày đêm, đè nén nỗi nhớ mong vô tận, cô nghĩ mình đã nguội lạnh, quyết định sau khi tốt nghiệp cùng Uông Đào kết hôn, sống một cách an ổn. Thế nhưng, trong thời điểm cô yếu đuối nhất, trên mạng lại đột nhiên xuất hiện một câu: “Chỗ anh trời đang mưa, anh dường như thấy em đang khóc.” Lý trí của cô hoàn hoàn sụp đổ.

Từ khoảnh khắc cô vượt qua kiểm chứng, cô một lần nữa lại trầm luân trong vòng xoáy tình yêu… Cô không muốn tiếp tục sai lầm như vậy, vì thế, giữa mộng tưởng và hiện thực, cô buộc phải lựa chọn.

“Anh xin em! Em đừng khóc!” Trịnh Minh Hạo nhanh chóng cầm khăn giấy trên bàn đưa đến trước mặt cô: “Anh cái gì cũng không quan tâm, em yêu thế nào cũng được!”

“Cảm ơn anh!”

Lăng Lăng nhận lấy, đưa lên một bên má, ánh sáng mờ ảo chiếu lên Trịnh Minh Hạo, trong ánh mắt lấp lánh sự cảm thông cùng thấu hiểu, đó là một loại quan tâm chân thành khiến người khác tin cậy.

“Chúng ta vẫn có thể làm bạn bè chứ?” Cô hỏi.

Anh ta không trả lời, nhìn khăn bàn màu đỏ đăm chiêu tư lự, tựa hồ rất khó xử.

Cô uống một hớp lớn nước cam lạnh, nội tâm mất mát hơi bình tĩnh lại: “Em hiểu, anh phải lo đến cảm nhận của Uông Đào, chúng ta không có cách nào làm bạn được nữa.”

Trịnh Minh Hạo nhướng nhướng lông mày, cười cười, lại lộ ra “bản tính” của anh ta: “Nếu em đồng ý vụng trộm hẹn hò với anh, anh cũng không để ý đâu!”

Cô trừng mắt liếc anh ta một cái, tiện tay lấy khăn giấy vừa lau qua nước mắt nhắm vào khuôn mặt tươi cười đáng ghét của anh ta: “Anh nghiêm túc đi có được không?”

“Nghiêm túc hả? Được!” Trịnh Minh Hạo ngổi thẳng, nói một cách thực nghiêm túc: “Anh có thể hỏi em một vấn đề không?”

“Anh hỏi đi.” Cô nghiêm túc nghe.

“Con khỉ trèo lên cây dưa hái quả dưa, mỗi phút hái được một quả, hỏi một ngày hái được bao nhiêu quả?”

Cô mờ mịt chớp chớp hàng lông mi mênh mông sương mù nhìn anh ta: “Khỉ có ăn dưa sao?”

“Hái chơi không được à?!”

Cô trầm mặc.

Vừa lúc người phục vụ mang lên một ly sữa nóng, cô cuối đầu uống sữa.

“1440 quả. Em có tốt nghiệp tiểu học không vậy?”

Cô lại liếc Trịnh Minh Hạo một cái, bất giác nở nụ cười: “Quả dưa mọc trên cây sao? Bộ anh không đi nhà trẻ hả? Năm tư rồi, chỉ số thông minh của anh đừng có dừng lại ở tuổi mẫu giáo được không?”

“Anh chỉ số thông minh cao thì được, anh chỉ sợ chỉ số thông minh của em không đủ.”

Cô không phục ngồi thẳng dậy: “Anh nói đi!”

Trịnh Minh Hạo từ trong ví lấy ra một đồng xu, hai tay chập lại thành hình chữ thập bao lấy đồng xu, chỉ chừa một khe hở nhỏ cho cô.

“Anh có ba câu hỏi chỉ số thông minh cao, anh cho em mười giây, em lấy ngón tay sờ vào đồng xu bên trong, nếu như sờ không ra mặt số hay mặt hình, em phải trả lời một câu hỏi của anh, ngược lại anh trả lời em. Câu thứ nhất, người em yêu nhất là người như thế nào?”

Cô thật cẩn thận đưa ngón tay vào sờ.

“Mặt số.”

Trịnh Minh Hạo mở tay ra, khi cô thấy đồng xu trên lòng bàn tay anh ta là mặt số thì thở ra như trút được gánh nặng.

Trịnh Minh Hạo nặng nề dựa vào lưng ghế, né tránh tầm mắt của cô, quay đầu nhìn về phía chiếc đèn tường trong góc: “Từ trước tới giờ anh chỉ mới động lòng trước một cô gái duy nhất, lúc cô ấy khóc rất đáng thương, khiến người khác đau lòng theo… Khi cô ấy cười rất đáng yêu, khiến người ở bên cô ấy cũng vui vẻ… Cho nên anh hi vọng mỗi khi cô ấy không vui, anh đều có thể ở cạnh trêu đùa cho cô ấy vui lên.”

Người ngồi trong góc chăm chú nhìn họ, ngón tay thon dài siết chặt ly thủy tinh chứa đầy nước đá đặt trên bàn, hơi nước ở đầu ngón tay tái nhợt của anh ta ngưng kết lại, từng giọt chảy xuống, tựa như từng giọt lệ lạnh giá rơi xuống trong tim anh… Cho dù anh không ngồi trong một góc khuất, cũng sẽ không có ai nhìn thấy được trái tim anh đang rỉ máu!

Lăng Lăng có chút kinh ngạc nhìn Trịnh Minh Hạo, nhất thời không biết nên ai ủi anh ta thế nào, đành phải nói với vẻ hối lỗi: “Em xin lỗi! Em trước nay luôn cho rằng anh là người phóng đãng buông thả, không nghĩ tới anh cũng có người cất giấu trong lòng.”

“Phóng đãng buông thả chính là bề ngoài của anh.” Trịnh Minh Hạo cười nhìn về phía cô, lại khoe ra hàm răng trắng bóng đều tăm tắp: “Không bằng cầm thú mới là bản tính của anh…”

Cô bật cười thành tiếng, cười đến mức tâm tình bỗng chốc thoải mái: “Sớm nghe Lý Vi nói anh có tuyệt chiêu trêu chọc con gái, hôm nay cuối cùng đã được lĩnh giáo!”

Trịnh Minh Hạo lại chập hai bàn tay thành hình chữ thập để trước mặt cô: “Câu hỏi kế tiếp, em muốn cùng người mình yêu trải qua cuộc sống như thế nào?”

Cô sờ sờ đồng xu, nói không chắc lắm: “Là số!” Lần này cô trả lời sai rồi.

Cô ngẫm nghĩ một hồi lâu, mới nhẹ nhàng nói: “Em hy vọng anh ấy có thể vĩnh viễn ở bên cạnh bảo vệ em, thực sự biết rõ em, hiểu được em! Em không cần phải ăn mặc trang điểm cẩn thận nhưng ở trong mắt anh ấy mãi mãi là đẹp nhất; cho dù em làm cơm rau dưa đạm bạc, anh ấy cũng có thể vui vẻ chịu đựng; phòng ở có nhỏ cũng không quan trọng, chỉ cần hai người được ở cùng một nơi… có đề tài nói chuyện không ngớt, vì mục tiêu chung mà cố gắng.”

“Hơi khó đấy!”

“Phải không?”

“Phương thức tư duy của em đàn ông bình thường không có khả năng lý giải!”

Cô khinh thường trợn mắt liếc một cái: “Anh đương nhiên không lý giải được! Chỉ số thông minh của anh rất thấp mà!”

Cô tin tưởng chắc chắn rằng, người bạn khoa học gia của mình có chỉ số thông minh đủ cao, anh nhất định sẽ hiểu cô! Tuy rằng anh không ở bên cô…

Kỳ thật, anh bạn chỉ số thông minh hơn hai trăm kia đang thầm cảm thán: Đúng vậy! Phương thức tư duy của cô gái này tôi cũng không hiểu được!!!

Trịnh Minh Hạo cười gượng vài tiếng, lại khép các ngón tay, vô cùng trịnh trọng nghiêm túc nói: “Câu hỏi thứ ba, đêm tân hôn em hy vọng người em yêu nói với em điều gì nhất?”

Lăng Lăng nghi hoặc nhìn nhìn anh ta, cảm thấy dường như có cạm bẫy đâu đây nhưng nhất thời không nghĩ ra. Cô chần chừ vươn tay, lần này hai tay anh ta chập lại rất chặt, không chừa khe hở cho cô, cho nên cô cố gắng thử hai lần đều không chạm được đồng xu.

Cô nhắc nhở anh ta: “Chặt quá! Em không vào được…”0

“Khụ!!!” Trong góc, một người đàn ông phụt ra cả ngụm nước đá, che miệng ho khan kịch liệt…

———————

0 Chữ “em” trong câu này cũng có thể hiểu thành “anh” vì trong tiếng Trung chỉ có một đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất là “我” (tôi) dùng cho cả hai giới. Vậy nên câu nói của Lăng Lăng nếu hiểu thành lời anh chồng nói trong đêm tân hôn thì… các bạn tự bổ não =)))))

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ