pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mờ ám ( Ám muội ) - trang 2

Chương 05: Tôi phải giết anh

Tấn Tuyên đáng chết, cô phải giết anh ta! Cô giơ chân lên, đá vào bắp chân của tên sói già một cái.

"Ui da!" Tấn Tuyên đau quá, ôm chân ngồi phịch xuống sàn thang máy.

Vu Tiệp chồm lên định giật lại điện thoại nhưng Tấn Tuyên đã giấu vào trong lòng mình.

Tiếng mẹ cô vọng ra trong điện thoại: "Tấn Tuyên? Vu Tiệp!".

Tấn Tuyên cười ranh manh vừa ôm chân vừa hét lên vào điện thoại: "Dì Phương, hôm nay muộn quá rồi, Tiểu Tiệp nói ngủ lại nahf con, ngày mai con đưa cô ấy về".

Vu Tiệp tức giận đến nỗi hai mắt đỏ cả lên. "Tấn Tuyên, câm miệng lại cho tôi." Nhưng dù cô tranh cướp thế nào thì vẫn không chạm được vào điện thoại. Tức chết mất thôi, mẹ ơi đừng nghe lời anh ta nói!!!

"Cái con bé này, ở bên nhà con mà dám nói dối dì là đang ở nhà bạn. Được rồi, khuya thế này rồi mà về nhà dì cũng không yên tâm, tối nay bảo nó ngủ lại nhà con đi", giọng mẹ cô vang lên rất rõ trong điện thoại.

Tấn Tuyên cười gian, trả lời: "Vâng, vâng, vâng".

Vu Tiệp trợn mắt, tức giận. Sao mẹ cô lại có thể làm vậy được cơ chứ!

"Mẹ, con về nhà ngay đây!" Cô chồm đến hét vào chiếc điện thoại.

Nhưng mẹ cô vốn không thể nghe thấy vì Tấn Tuyên đã nhanh chóng tắt máy.

"Tôi phải giết anh!" Vu Tiệp tức giận nhào đến, nắm áo anh, cướp lại điện thoại của mình. "Anh bị thần kinh hả? Ai cần ngủ lại nhà anh?" Vu Tiệp cuống lên định giật lại điên thoại để giải thích rõ cho mẹ mình biết.

Hai người đang vật lộn, giằng co với nhau, đúng lúc ấy bỗng "Ding" một tiếng, cửa thang máy mở ra.

"Tiểu Tiệp!"

Hai người dừng lại, quay đầu nhìn, rồi cùng ngẩn người ra.

"Dì Châu?", "Mẹ?" Cả hai đồng thanh kêu lên.

Dì Châu nhìn hai người đang ngồi dưới sàn, Vu Tiệp chồm lên người Tấn Tuyên, hai tay túm lấy tay anh, Tấn Tuyên ngồi dưới đất, hai tay giơ cao lên trời, trong lòng bàn tay là một chiếc điện thoại.

"Hai đứa đang làm gì vậy?" Dì Châu khẽ cười, lớn thế này rồi mà còn làm loạn như trẻ con.

"Con..." Mặt Vu Tiệp đỏ bừng lên, đến tau và cổ cũng nóng rực lên, cô cúi đầu nhìn Tấn Tuyên đang bị mình đè lên, vội vã nhảy lùi sang một bên.

Tấn Tuyên trấn tĩnh lại rất nhanh, khóe môi nhếch lên: "Mẹ, hôm nay Tiểu Tiệp ngủ lại nhà mình". Đôi mắt dài đắc ý liếc cô một cái, xem lần này cô có ngoan ngoãn ở lại không nào.

"Thảo nào vừa nãy mẹ con gọi đến hỏi sao giờ này vẫn chưa chịu về. Dì thấy Tấn Tuyên mãi mà chưa về nên lo lắng xuống dưới xem thế nào. Hay thật, cả hai đứa cùng về một lúc". Dì Châu vừa nghe nói Vu Tiệp ngủ lại nhà mình thì rất vui sướng.

"Dì Châu, con..." Vu Tiệp chưa kịp giải thích gì thì đã bị dì Châu nắm tay, lôi vào nhà.

Tấn Tuyên ngồi dây, tay cầm điện thoại, đi theo sau. Lúc quay đầu lại, cô nhìn thấy anh đang cười thầm vẻ đắc ý. Tức chết đi được, Tấn Tuyên chết tiệt, Tấn Tuyên thối tha, hại cô giải thích thế nào cũng không xong!

Vu Tiệp miễn cưỡng để dì châu kéo vào nhà.

Vừa vào trong, dì Châu đã kéo cô vào phòng dành cho khách.

"Tiểu Tiệp, bao nhiêu lần bảo con ở đây mà vẫn không chịu. Thực ra, dì đã dọn dẹp xong cả rồi, con xem có thiếu gì không?" Dì Châu chỉ căn phòng, vui vẻ vỗ lên tay Vu Tiệp hỏi.

Vu Tiệp nhìn một lượt, căn phòng rất ấm áp, rèm cửa, ga chải giường, chăn nệm đều một màu tím nhạt, nhìn rất dễ chịu. Nhưng cô đang ôm một bụng đầy lửa giận nên làm gì có tâm trạng mà thưởng thức, chỉ có thể cười khan, hôm nay muốn về nhà cũng không được nữa rồi. Trong thâm tâm, cô đã muốn xé nát, băm vằm Tấn Tuyên vô số lần nhưng đối mặt với dì Châu thì cô còn làm được gì đây.

"Nếu Tiểu Tiệp không thích phòng này thì có thể ngủ ở phòng con." Không biết Tấn Tuyên chui ra từ lúc nào, đang dựa người vào khung cửa, cười ra vẻ quan tâm.

"Tiểu Tiệp, con thấy thế nào? Ở đây có hơi đơn giản, nếu không thích thì con có thể đổi với Tấn Tuyên", dì Châu hỏi với vẻ thân mật.

"Không cần, không cần ạ, ở đây là tốt lắm rồi." Vu Tiệp vội vàng từ chối, trừng mắt với Tấn Tuyên, cô thèm vào mà ngủ ở phòng anh.

Tấn Tuyên mím môi, cười trộm.

Dì Châu quay lại quở trách anh: "Xem cả người con bốc mùi rượu kìa, lại uống nhiều quá rồi. Lúc nào cũng về trễ, cũng chẳng nghĩ đến chuyện làm ảnh hưởng đến giờ giấc nghỉ ngơi của bố mẹ"

Tấn Tuyên thu nụ cười lại, ngoan ngoãn bước vào, khẽ ôm cổ mẹ nói: "Không nhiều mà, lần sau con không dám nữa!". Nói xong, anh chớp chớp mắt với Vu Tiệp, cuối cùng anh đã thỏa mãn rồi.Thấy cơn giận dữ cố kìm nén trên gương mặt cô, trong lòng anh thấy vui khôn xiết. Lần này, chắc mèo hoang nhỏ tức lắm đây!

"Dì Châu, dì ngủ trước đi, con tự lo được mà!" Vu Tiệp vừa nói vừa khẻ vuốt lưng giúp bà bớt giận.

"Ừm, Tiểu Tiệp vẫn ngoan nhất. Đúng rồi, sữa tắm và dầu gội đầu đều mới cả, dì đi lấy một bộ cho con. Áo ngủ để trong tủ, con xem có hợp không?" Dì châu nói xong liền đi lấy đồ dùng cho cô.

Tấn Tuyên vừa thấy mẹ mình ra ngoài là vội tiến đến trước mặt Vu Tiệp, cười hí hí như muốn nói gì.

"Stop!" Vu Tiệp đưa tay ra ngăn anh lại, khẽ quát: "Anh ra khỏi đây ngay cho tôi! Món nợ hôm nay để lần khách tôi tính sổ với anh!".

Tấn Tuyên mỉm cười đưa hai tay lên, gật đầu đầu hàng: "Ok,ok. Anh không làm phiền em nữa!". Anh từ từ bước ra khỏi phòng, ngẩng lên chớp chớp mắt với cô vẻ bí ẩn: "Anh ngủ ngay phòng bên cạnh thôi".

Lúc Vu Tiệp túm lấy cái gối trên đầu giường ném về phía Tấn Tuyên thì anh đã biến mất.

Vu Tiệp tức tối bước lại, nhặt gối lên rồi trở về giường, buồn bực ngồi xuống.

Bỏ đi, bỏ đi, có giận nữa cũng vô ích, lại càng khiến tên kia khoái chí! Đêm nay cứ ngủ tạm lại đây đã, buồn phiền gì của ngày mai thì để ngày mai hẵng tính, chỉ cần nghĩ đến cơn điên của Vu Lâm là cô thấy đau đầu rồi!

Dì Châu mang cho cô một bộ sữa tắm và dầu gội mới, sau đó lại lấy một bộ đồ ngủ mới tinh trong ngăn tủ, còn có cả một bộ đồ lót đưa cho cô.

Vu Tiệp mở to mắt, dì châu chuẩn bị chu đáo quá.

Dì Châu khẽ véo má cô: "Đã nói với con là đến đây ở với dì lâu rồi mà, những thứ đồ này đã mua từ lâu rồi. Hôm nay nghỉ ngơi đi, sáng mai dậy ăn sáng với dì nhé".

Vu Tiệp cười khẽ rồi gật đầu, không phải cô không muốn ở cùng dì Châu, mà chẳng qua vì bất đắc dĩ thôi. Ai bảo nhà dì có tên hỗn thế ma vương, còn cô thì lại là khắc tinh của hắn, hễ đụng nhau là trời long đất lở khiến cả nhà chẳng thể yên ổn nổi.

"Dì Châu dì ngủ sớm đi, làm phiền dì đến giờ này vẫn không ngủ được, con thấy ngại quá." Vu Tiệp cúi đầu, đều do Tấn Tuyên chết tiệt mà ra.

"Quen rồi, Tấn Tuyên chưa về thì dì cũng không ngủ nổi." Dì Châu vỗ vai cô nói tiếp: "Mau đi tắm đi, chắ con cũng buồn ngủ rồi. Dì đu ngủ trước đây, có cần gì thì con tìm Tấn Tuyên nhé".

Vâng... vâng, Vu Tiệp gật đầu lia lịa, đẩy dì Châu ra ngoài. Trong lòng thầm nhủ, mình cóc thèm tìm cái tên Tấn Tuyên chết bầm đó, anh ta chắc chắn không tha cho mình đâu.

Dì Châu đã đi ngủ. Vu Tiệp ôm bộ đồ và đống sữa tắm vào phòng tắm. Lúc đi ngang phòng khách, cô không thấy Tấn Tuyên đâu thì mừng thầm, lúc nãy anh ta say như thế, chắc bây giờ đã ngủ rồi.

Cảm thấy hơi yên lòng, cô bước vào nhà tắm, định tắm một cái cho sạch sẽ, ban nãy bị Tấn Tuyên hành hạ làm cô mồ hôi mồ kê đầm đìa cả.

Tắm xong, mặc đồ lót vào, Vu Tiệp mới phát hiện ra áo lót hơi nhỏ, không thể cài móc sau lưng. Vu Tiệp ủ rũ nhìn mình trong gương, chiếc áo lót không cài được móc đang treo hờ hững trên vai, nơi mềm mại ấy không được che chắn kỹ. Cô xấu hổ đỏ cả mặt, nhưng không thể không mặc được.

Vu Tiệp cắn môi, mặc quần áo ngủ vào, tuy áo lót không cài được nhưng nhìn bên ngoài thì cũng không phát hiện ra, vả lại mọi người đã ngủ hết rồi, chắc không ai để ý đâu. Ngày mai đợt áo lót của mình khô rồi mặc lại cũng được. Cô vội vã giặt giũ quần áo của mình rồi định lén lẻn vào phòng hong khô đồ/

Mọi thứ đã giặt xong nhưng cô vẫn không yên tâm nên thử soi mình trong gương lẫn nữa, do dự một lúc lâu rồi vắt khăn bông lên cổ, cũng may nó rũ xuống che được phần ngực. Thế này chắc không sao rồi, cô nhè nhẹ mở cửa, thò đầu ra ngó nghiêng, dỏng tau lên nghe ngóng một lúc, hình như đều ngủ cả rồi, tốt quá.

Cô tắt đèn phòng tăm, một tay giữ lấy quán áo lót vừa giặt xong, tay kia che ngực, dè dặt về phòng.

Lúc đi ngang qua nhà bếp, thình lình một bóng đen lướt qua trước mặt, chiếc khăn bông trên cổ bị người nào đó phía sau lưng rút mất, cô kinh hoàng hét lên, nhưng tiếng kêu chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì miệng cô đã bị một bàn tay to lớn bịt chặt, chỉ có tiếng "hự" khẽ phát ra.

Tấn Tuyên!

Cô huých cùi chỏ về phía sau, anh lùi lùi, bèn tay bịt miệng cô cũng lỏng ra, rồi xoay người cô lại để đối diện với anh.

Khó khăn lắm miệng mới được giải thoát, Vu Tiệp há miệng ra định trách mắng thì tay anh đã chụp đến, mắt nhìn về phía phòng ngủ, chu môi ra hiệu đừng làm ồn để người lớn ngủ.

Vu Tiệp đành nuốt cơn giận xuống, trừng mắt ra hiệu bảo anh thả mình ra.

Tấn Tuyên phớt lờ cô, cúi xuống ngửi hương thơm tỏa ra từ người Vu Tiệp. Thơm quá, cùng một loại sữa tắm, sao trên người cô lại thơm một cách đặc biệt thế, có phải do da cô cũng rất trơn mịn không?

Vu Tiệp một tay túm chặt quần áo, tay kia cố gắng đẩy anh ra.

Gương mặt Tấn Tuyên mỗi lúc một gần, đè cả người cô ngã xuống salon. Vu Tiệp hoảng hốt đá ra, nhưng chân lại bị anh đè chặt, không cử động nổi.

Vu Tiệp đánh loạn xạ lên mặt anh, Tấn Tuyên đưa một tay ra đỡ, một tay vòng qua eo cô siết chặt lại, cả người anh đã đè lên người cô.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt, toàn thân Vu Tiệp nóng ran!

Áo lót đã lỏng ra sau cuộc vật lộn lúc nãy, phần ngực chỉ cách có một lớp áo vải mỏng manh, hoàn toàn ép sát vào khuôn ngực rắn chắc, mạnh mẽ của anh. Sự tiếp xúc thân mật này đã khiến phần nhạy cảm thấy bắt đầu biểu tình, từng sợi lông mao đều dựng lên, hai đỉnh ngực cũng đòi đứng dậy. Cảm giác xấu hổ thiêu đót cả người cô, toàn thân nóng rực, hơi thở bắt đầu rối loạn. Nhịp tim đập loạn trong lồng ngực như con ngựa hoang được giải phóng chạy cuồng lên, lồng ngực phập phồng dữ dội càng éo sát vào anh hơn, nảy sinh ra một sự ma sát kỳ diệu.

Tấn Tuyên khựng lại, người nằm dưới kia đang khẽ run run kháng cự. Cô áy không mặc áo lót!

Mềm mại làm sao, bầu ngực căng tròn mềm mại đang ép sát khiến anh có cảm giác như đang đè lên một cây kẹo bông. Trong đầu anh vô thức xuất hiện cảnh tượng rất cám dỗ: da thịt trắng như ngọc, làm da mềm mại trơn nhẵn, những đường cong tuyệt mỹ, bầu ngực đang dựng thẳng như núi xanh đồi biếc thì vào ngực anh. Một dòng máu nóng không thể kiềm chế đang rạo dực dâng lên, trào thẳng lên đầu, chạy lên đến mũi, dòng nhiệt lưu nóng bỏng đó như muốn trào ra khỏi mũi anh, anh bắt đầu thấy mũi mình nong nóng, ngưa ngứa. Phản ứng của thân dưới cũng bắt đầu thay đổi một cách khó kiểm soát.

Vu Tiệp nhạy cảm phát giác ra sự thay đổi trên người anh, sự động chạm ấy khiến cô xấu hổ. Cô trừng mắt nhìn gương mặt đnasg ghét kia, một dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra từ mũi anh. Anh ta dám chảy máu mũi!

Đồ sói háo sắc siêu biến thái!

Vu Tiệp cắn mạnh vào cằm Tấn tuyên khiến anh đau quá phải buông cô ra.

Cuối cùng, tay phải đã có được tự do, cô lấy hết sức đấm thẳng vào mũi Tấn Tuyên một phát.

"Á!" Tấn Tuyên bị đấm, đập mạnh người vào tường.

Vu Tiệp tức giận chồm đến, bồi thêm hai cú đạp vào mông Tấn Tuyên.

Sói háo sắc!

Sau đó, cô quay người trốn vào phòng mình, cuống cuồng đóng chặt cửa lại!

Chương 06: Không thể cầm lòng

"Tiểu Tiệp, Tiểu Tiệp..." Tiếng gọi xa xăm vọng đến, kéo cô về vùng ánh sáng chói chang rực rỡ. Vu Tiệp dần dần tỉnh ngủ, mơ hồ nghe thấy tiếng gọi cùng tiếng gõ cửa không ngừng vang lên.

"Tiểu Tiệp, đã dậy chưa?" Dì Châu? Vu Tiệp bỗng tỉnh hẳn, cô đang ở nhà họ Tấn. "Dì Châu, con dậy ngay đây." Cô đáp lại một tiếng rồi lật người nhảy xuống giường, chạy đến cửa phòng, khóa vẫn cài chặt, cô thở phào một cái, may quá.

Cô cầm áo lót treo ở lưng ghế lên kiểm tra, tốt, phơi cả đêm qua giờ đã khô hoàn toàn. Cô lấy quần áo chui trở lại vào chăn, thay đồ lót dưới ấy, rồi mặc vào áo T-shirt và quần jeans hôm qua.

Bỏ quần áo lót vừa cởi vào một chiếc túi, Vu tiệp định sẽ mang về nhà.

Vuốt vuốt lại mái tóc, cũng may không đến nỗi rối lắm, nếu không thì ra ngoài với bộ dạng này, cô sẽ dọa mọi người chết khiếp. Bố mẹ cô luôn nhắc là không được tỏ ra tùy tiện ở nhà người khác, về điểm này thì rất ngoan ngoãn nghe lời.

Mở cửa ra, cô thấy dì Châu đang bày biện bát đữa trên bàn ăn. Vừa thấy cô bước ra, dì đã cười vẫy tay gọi cô lại: "Tiểu Tiệp, mau đi rửa mặt mũi rồi ra ăn sáng".

Vu Tiệp gật đầu cười, vuốt lại mái tóc trước trán, mong nó nằm ẹp xuống một chút.

Cô đii về phía phòng tăn, cửa phòng đang khóa, chú Tấn dậy rồi ư? Cô quay lại nhìn đồng hôg, mới tám giờ. Hôm nay là Chủ nhật mà, mọi người lại dậy sớm thế sao? Liếc một cái về phía phòng Tấn Tuyên, cánh cửa đang khép hờ, con sâu lười đó nhất định vẫn chưa dậy. Đêm qua uống nhiều như thế, lại ... lại ngủ muộn như vậy, chắc chắn không thể dậy sớm, cô phải ăn sáng thật mau rồi chuôgn, xin đừng bắt cô nhìn thấy gương mặt xấu xa kia nữa. Nếu không, cô sẽ chẳng dám bảo đảm mình không điên lên đập cho anh ta một trận nhớ đời đâu.

Cửa phòng tắm mở ra, Vu Tiệp chỉ có một ao ước là mình có thể trốn ngay về phòng bởi người mà cô không mong muốn gặp nhất giờ phút này đang dứng hiên ngang trước mặt, đôi mắt đáng ghét và cái miệng đáng hận ấy đã xuất hiện trước mắt cô một cách rõ ràng.

"Chào!" Tấn Tuyên vừa nhìn thấy cô thì ngẩn ra một lúc, buông bàn tay đang che mũi xuống. Ôi, một chiếc mũi đẹp làm sao, sưng đỏ lên như một quả bóng bàn, sống mũi còn có một vết bầm đỏ nữa chứ.

Đáng đời! Vu Tiệp lách người vào phòng tắm rồi đóng sầm cửa lại.

Xem anh ta còn dám làm bậy được nữa không? Mới nghĩ đến chuyện tối qua tôi là Vu Tiệp tức đến nỗi toàn thân run lên. Nếu không phải đang ở trong nhà họ Tấn thì cô đã cho anh ta biết tay rồi. Anh ta... anh ta dám đối xử với cô như thế! Vu Tiệp đỏ bừng mặt, hậm hực vôc nước vỗ vỗ lên mặt, nhưng hơi nóng trên mặt cô rửa thế nào cũng không trôi sạch, sự thân thiết da thịt đầy mờ ám ấy cứ quấy rầy đầu óc cô, cảm giác phiền phức ấy cứ hành hạ cô trong giấc mơ.

Cô vỗ mạnh vào mặt mình nhưng bóng người trong gương với đôi má đỏ như hoa đào, đôi môi khẽ run, những giọt nước lăn trên trán, theo sống mũi rơi xuống, thấm ướt một khoang ngực áo cô là sao.

Cô lắc mạnh đầu, không được nghĩ nữa, hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, phải bình tĩnh lại, tuyệt đối không được để anh ta ảnh hưởng đến mình, cũng không được để anh ta phát hiện ta cơn giận của mình, mình càng tức giận thì anh ta càng khoái chí!

Đánh răng xong, cô cầm khăn bông lên, lau thật kỹ gương mặt của mình, sau khi hít thở thật sâu, ngắm nhìn mình trong gương, dần dần tâm trạng của cô cũng ổn định, sự trầm tĩnh thường ngày của cô đã quay về, lúc này trái tim mới thấy thoải mái hơn.

Không sao, mặc kệ anh ta đi, hôm qua anh ta uống say quá nên mới lên cơn chọc tức cô, Lúc tỉnh táo, anh ta sẽ như trước kia, không dám chọc giận cô nữa. Ừ, chắc chắn là vậy, không sao đâu!

Cô cố gắng nặn một nụ cười để động viên mình. Vu Tiệp, đừng để anh ta làm ảnh hưởng đến ngươi, cố lên!

Vu Tiệp mở cửa phòng tắm, bước về phía phòng ăn, Tấn Tuyên đã ngồi ở một góc bàn.

Cô không để ý anh, ngồi xuống góc bên kia của bàn!

Dì Châu múc cháo và bánh quẩy vào bát đặt trên bàn, rồi múc cháo cho cô, vừa hỏi rất ân cần: "Tiểu Tiệp, hôm qua ngủ có ngon không?"

"Dạ, ngon lắm ạ." Vu Tiệp mỉm cười gật đầu, không hề có ý định nhìn thẳng vào người đang ngồi đôi diện với mình.

"Tấn Tuyên, con làm sao thế này?" Dì Châu đột ngột kêu lên kinh ngạc. Vu Tiệp ngước lên đảo mắt về phía anh thật nhanh. Hình như dì Châu đã phát hiện ra sự bất thường trên mũi anh ta rồi.

"Không sao đâu, tối qua con không cẩn thận nên đụng vào tường." Tấn Tuyên liếc cô một cái, nói gọn lởn.

"Ở nhà mình mà cũng bị đụng à?" Dì Châu đặt bát xuống, bước lại gần, nâng mặt anh lên, khẽ sờ mũi vẻ thương xót. "Có đau không?"

Thấy vẻ đau lòng của dì Châu, trong lòng Vu Tiệp cảm thấy có chút hổ thẹn, nhưng vừa nhìn thấy nụ cười trong mắt Tấn Tuyên, lửa giận trong lòng cô đã lấn át sự xấu hổ, do anh ta tự chuốc lấy thôi!

"Không sao, con đã bôi thuốc rồi", Tấn Tuyên liếc trộm Vu Tiệp nói.

"Đúng là, lớn đầu rồi còn như trẻ con!" Dì Châu buông tay ra, từ từ ngồi xuống ghế, múc thêm cháo vào bắt mình.

"Hà hà, Tiểu Tiệp, ăn bánh quẩy này, nó lúc nào cũng thế, lần não ngã dập mặt dập mũi cứ cười toe toét!" Dì Châo vừa gắp cho Vu Tiệp một chiếc quẩy vừa nói.

Vu Tiệp vội nhận lấy, đặt vào đĩa mình rồi cúi thấp đầu, lặng lẽ ăn, lòng thầm quyết định sẽ không nhìn cái tên đáng ghét đó nữa.

"Tiểu Tiệp, không thích ăn à?", Dì Châu nhận ra vẻ không vui của cô, lo lắng hỏi.

"Dạ không, con thích lắm." Vu Tiệp vội vã lắc đầu đáp, khóe mắt vô thức lướt ngang Tấn Tuyên

Anh không nói gì mà chỉ lẳng lặng ăn cháo, ánh mắt mơ màng nhìn về phía cô. Vu Tiệp trừng mắt một cái rồi lại cúi đầu, tiếp tục ăn phần của mình.

"Tiểu Tiệp lúc nào cũng ngoan, giá mà con thường xuyên đến đây với dì thì tốt quá." Dì Châu không ngừng gắp rau vào bát, giục cô ăn thêm.

Cô mỉm cười không đáp. Cô đâu dám nhận lời đến đây, chỉ mới ở lại một đêm thôi mà cô đã thấy ngứa ngáy toàn thân rồi, nếu ở lâu dài thì khách nào muốn lấy mạng cô, tuyệt đối không thể được. Trong lòng cô thầm xin lỗi dì Châu, nếu Tấn Tuyên không có ở nhà thì nhất định con đã đến đây ở với dì rồi.

"Tấn Tuyên, con sao vậy?" Tiếng kêu ngạc nhiên của dì Châu lại vang lên, Vu Tiệp giật mình hoảng hốt, vội vàng ngẩng lên nhìn theo ánh mắt của dì Châu. "Tấn Tuyên, sao con lại chảy máu mũi nữa rồi?" Tiếng nói lo lắng của dì Châu cứ cao vút từng hồi.

Thấy ánh mắt Tấn Tuyên nhìn mình, Vu Tiệp vội vã cụp mắt xuống, nghi ngờ. Cô cúi đầu nhìn, thấy ngay ngực mình, lúc này cô đã vỡ nhẽ.

Mặt cô lại nóng bừng bừng, anh ta... anh ta dám... dám nhìn chằm chằm vào ngực cô! Cảm giác đó lại lần nữa xâm chiếm toàn thân cô một cách mạnh mẽ, vẻ mặt anh ta khiến cô thấy mình như hở hang trần trụi hoàn toàn vậy! Vu Tiệp tức tối nắm chặt chiếc dĩa, hằm hằm trừng mắt nhìn Tấn Tuyên. Con sói háo sắc chết tiệt! Ngoài những thứ đó ra thì cái đầu anh ta không thể chứa thêm những thứ khác hay sao?

Dì Châu lo ngại đỡ lấy đầu Tấn Tuyên, bắt anh ngửa ra sau rồi vội chạy vào phòng khách lấy khăn giấy, Tấn Tuyên khẽ hé mắt, đôi mắt dài liếc về phía Vu Tiệp, cuối cùng đã thấy được lửa giận sắp bùng lên trong mắt cô.

Anh vội vã nhắm chặt mắt lại, ngửa đầu lên, giả vờ bị thường không biết gì hết.

Vu Tiệp nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn anh, thấy dì Châu thương xót đưa khăn giấy cho anh rồi vội vàng đón lấy, sau đó hit hít khăn giấy vào để ngăn máu nhưng máu lại tiếp tục chảy ra.

"Sao lại bị thế nhỉ? Có phải đã ăn thứ gì quá nóng không? Sao lại chảy máu mũi thế này?", dì Châu không ngừng thắc mắc.

"Không sao đâu, hôm qua con uống chút rượu nên nóng trong người." Tấn Tuyên đút khăn giấy vào mũi, ánh mắt tránh né không dám nhìn Vu Tiệp, nhưng vẫn không nhịn nổi mà lén liếc về phía cô một cái, khóe môi thấp thoáng nét gian tà.

Vu Tiệp nghiến răng nhưng trước mặt dì Châu cô không dám nổi điên, vì cố nén giận nên gương mặt cô đỏ bừng.

"Dì châu, con no rồi, bữa sáng còn chút việc nên con xin phép." Vu Tiệp nuốt mỗi muỗng cháo lớn, căng thẳng muốn rời khỏi đây ngay, nếu còn đối mặt với tên sói đáng ghét kia thì e rằng cô chưa ăn no đã tức tới no bụng luôn rồi.

"Tiểu Tiệp, mới ăn có một chút mà?" thấy Vu Tiệp nhấp nhổm muốn đi ngay dì Châu cảm thấy rất kỳ quặc.

"Dì Châu, con xin lỗi, thật sự là con có việc bận mà, mọi người cứ ăn đi nhé." Vu Tiệp đứng dây, muốn tháo chạy ngay.

"Mẹ, con đưa Tiểu Tiệp về." Tấn Tuyên thấy thế cũng đứng dậy theo.

Vu Tiệp trừng mắt với anh, không sợ bị đấm sưng mũi nữa à?

"Ừ, để Tấn Tuyên đưa con về." Dì Châu nhìn mũi con trai mình rồi hỏi với vẻ lo lắng: "Buổi tối, có cần nấu chút canh giải nhiệt không?"

"Được ạ." Tấn Tuyên gật đầu rồi vội vã phóng như bay theo Vu Tiệp ra ngoài.

Vu Tiệp bước nhanh ra trước thang máy. Cô muốn vứt lại Tấn Tuyên vẫn chưa kịp ra khỏi cửa nhưng thang máy lại lỳ lợm mãi không chịu lên. Cuối cùng, khi thang máy mở ra, Vu Tiệp nhanh chân vào trong, vội vã nhấn nút đóng cửa. Mau lên, mau đóng lại, nhốt tên sói háo sắc kia ở bên ngoài cho rồi.

Nhìn thấy cửa thang máy từ từ khép lại, trái tim Vu Tiệp như muốn nhảy múa, nhưng đúng vào tích tắc cửa đóng lại hoàn toàn, một bàn tay đã chặn lại ngay cửa, trái tim Vu Tiệp dần dần trùng xuống nặng nề theo sự xuất hiện chậm rãi của gương mặt Tấn Tuyên sau khi cửa lại mở ra.

Tấn Tuyên đi vào bên trong.

"Làm gì mà chạy nhanh thế?" Tấn Tuyên liêc lại gần khiến Vu Tiệp cuống cuồng tránh sang góc bên kia, cách một koảng thật xa rồi lạnh lùng trừng mắt nhìn anh, xem anh như loài hổ đói.

"Tiểu Tiệp", Tấn Tuyên đưa tay ra nói.

"Không được đến đây." Vu Tiệp hét lên ngăn anh lại, không thể để anh ta tiến lại gần. Trong lòng không ngừng gióng lên hồi chuông cảnh báo, cô nhất định phải tránh xa anh, chỉ cần anh xuất hiện trong vòng năm mét là cô sẽ không thể yên ổn được.

"Xin lỗi." Tấn Tuyên rụt ray lại, dực vào vách thang máy đối diện nói tiếp: "Không phải anh cố ý". Gương mặt anh toát lên vẻ hối hận nhưng ánh mắt lại không kìm được mà trượt xuống phía dưới.

"Đồ háo sắc, không được nhìn, không được nói!" Vu Tiệp vòng tay trước ngực, quay lưng lại. Anh ta còn dám nhắc đến nữa à? Đúng là đê tiện, trơ trẽn, hạ lưu!

Tấn Tuyên quả nhiên không nói gì, cũng không dám nhìn cô nữa.

Thang máy tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng tim loạn nhịp và hơi thở cố gắng kìm nén của cả hai, nhưng sự tĩnh lặng không những giảm bớt sự mờ ám kia mà còn khiến nó trở nên rõ ràng, nhạy cảm hơn. Dường như buồng thang máy nhỏ hẹp này là một căn phòng điện tử, điện chạy tứ phía, và sự mờ ám giữa họ như một đóa hoa lửa đang tiềm ẩn, chỉ trong tích tắc sẽ bùng nổ một sự kỳ diệu và nóng bỏng, cuối cùng sẽ dẫn đến một cuộc tình mãnh liệt.

Hai người nín thở, không dám có hành động gì nhưng sự e dè tránh né đó càng khiến ảo tưởng trong đầu rõ hơn.

Tấn Tuyên khép hờ mắt, anh cũng không biết mình sao nữa, dù thế nào cũng không thể xua tan cảm giác da thịt thân thiết mềm mại kia, cảm giác đó quả thực quá kỳ diệu, nó hành hạ anh suốt đêm qua lăn qua lăn lại, không tài nào chợp mắt nổi. Sáng nay anh vừa nhìn thấy cô, anh đã cố gắng bắt mình không được nhìn cái chỗ không nên nhìn ấy, nhưng bất luận thế nào anh cũng không kìm nén nổi mà liếc về phía cô, bộ quần áo rũ xuống kia như trong suốt, trong đầu anh lại nghĩ tới cảm giác tiếp xúc thân mật ấy.

Vu Tiệp căng thảng nhìn bảng hiệu thang máy, mau lên, hai, một, "ding", cửa thang máy vừa mở, cô đã chạy ra ngoài nhanh như tên lửa.

"Tiểu Tiệp!" Thấy cô vọt ra khỏi thang máy như một con mèo Tấn Tuyên vội vã đuổi theo, trước khi cô lên taxi, anh đã tóm được cô. "Tiểu Tiệp, nghe anh nói đã."

"Tôi không muốn nghe, không muốn nghe!" Vu Tiệp như một con mèo hoang nhỏ bị dồn tới đường cùng, nhe nanh giương vuốt cào loạn xạ, chỉ muốn chạy trốn thật xa.

Tấn Tuyên sập cửa xe lại nói: "Chú đi đi."

Tài xế taxi nhìn thấy cảnh này thì khẽ cười, lại một cặp tình nhân trẻ cãi nhau, mới sáng sớm đã làm loạn rồi, ông lắc đầu rồi cho xe chạy.

"Anh có tin là tôi sẽ đấm cho anh sưng mũi lên không?", Vu Tiệp ngẩng đầu, hung hăng dọa.

"Anh tin." Tấn Tuyên giữ tay Vu Tiệp, nghiêm túc nhìn vào mắt cô.

"Buông - tôi - ra!" Vu Tiệp gằn giọng nói từng chữ, từng chữ.

"Anh chỉ muốn nói." Ánh mắt Tấn Tuyên dần dần tối lại, giọng nói trầm xuống, đầu vẻ nam tính rất quyến rũ: "Đêm qua... đó chỉ là... ". Vu Tiệp trừng mắt nhìn, xem rốt cuộc anh ta muốn nói gì? Cuối cùng cũng phải hổ thẹn rồi chứ!

"Chỉ là không cầm lòng được!"

Vu Tiệp nghe xong câu cuối, kửa giận lập tức trào lên, Tấn Tuyên chết tiệt, còn dám nói lung tung bậy bạ. Bất châos mình đang đứng trên phố lớn, cô giơ cao tay lên định đấm vào mặt anh ta một cú, nhưng lần này cô không làm gì được vì Tấn Tuyên đã cười khì khì ngả người về phía sau, tránh sự tấn công của cô rồi nhanh nhẹn chụp lấy nắm tay của cô đặt lên ngực mình.

"Anh thật không ngờ rằng mèo hoang nhỏ đã thực sự trưởng thành rồi!" Ánh mắt gian tà của Tấn Tuyên lần nữa đảo quanh ngực cô, nét cười trên khóe môi mỗi lúc một rõ.

Biết ngay tên sói háo sắc này không nói được lời lẽ nào cho đàng hoàng mà!

Tấn Tuyên né trái, đánh phải trước những cú đấm, cú đá của cô. Anh hơi nghiêng người về phía trước, thì thầm vào tai cô: "Lần trước anh đoán nhầm rồi, em chắc là phải 85C!".

A... a... a... trước khi nắm tay điện loạn của Vu Tiệp vung tới, Tấn Tuyên đã nhảy vọt ra xa ba bước, cười rạng rỡ với cô: "Vẫn hung dữ như thế, nhưng anh rất thích!".

Nói xong, anh chạy như bay vào tòa nhà trước khi Vu Tiệp kịp chồm tới.

Vu Tiệp tức giận nhìn theo bóng dáng dần mất hút của anh!

Tấn Tuyên! Tôi nhất định phải làm gãy mũi anh! Tôi thề đấy!

Chương 07: Thiên kim tiểu thư

Đã hơn hai tháng nay, Vu Tiệp không về nhà

Từ khi xảy ra chuyện đó, cô đã trốn hẳn trong trường. Cô bịa ra một cái cớ, bảo là cuối tuần đều có lớp học tăng cường ở trường, lại phải làm thực nghiệm nên không có thời gian về nhà. Giải thích vòng vo với bố mẹ mãi, cuối cùng họ mới nửa tin nửa ngờ rằng Vu Tiệp bận học nên không về nhà được. Thế nhưng vẫn yêu cầu cô phải gọi điện thoại về nhà báo cáo, dặn dò cô không được chạy lung tung bên ngoài để tránh gây chuyện thị phi. Vu Tiệp ngoan ngoãn vâng dạ liên tục, cô còn có thể chạy đi đâu được, hiện giờ chỉ muốn trốn trong trường thôi, chắc tên sói háo sắc kia không thể mỗi ngày chạy đến trường tìm cô được, cho dù anh ta có đến thì cô cũng có cách để trốn.

Quả nhiên, hôm ấy vừa cô vừa về đến trường, cú điện thoại định mệnh của Vu Lâm đã gọi tới, truy hỏi tại sao đêm đó cô không về nhà, tại sao lén lút một mình chạy đến nhà họ Tấn, có phải cô đã có âm mưu từ trước rồi không?

Vu Tiệp cố nhẫn nhịn đợi bà chị mình nói hết, sau đó mới trả lời: "Phòng ở dành cho khách của nhà bên ấy quả thực rất dễ chịu, chị nên đến thử xem". Rồi bất chấp Vu Lâm vẫn tiếp tục lải nhải ca thán ở đầu dây bên cô, cô đã cúp điện thoại một cách rất bình tĩnh.

Vu Lâm muốn dọn đến đó ở như thế thì đi mà nói với bố mẹ, tốt nhất là ngày nào chị ấy cũng đến làm phiền Tấn Tuyên, để thần kinh anh ta suy nhược, chân tay co rút, không còn muốn "ăn", cơ thể mất cân bằng, xem anh ta còn nghĩ ngợi lung tung được nữa không.

Dù sao, Vu Tiệp cũng trốn trong trường suốt. Có đánh chết cô cũng không muốn gặp lại tên sói ấy, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt gian tà của anh là cô đã thấy đau cả răng! Anh ta muốn trêu hoa ghẹo nguyệt với những cô gái khác thì là chuyện của anh ta, sao lại làm bậy làm bạ với cô chứ? Điều khiến cô căm ghét nhất là vẻ mặt lăng nhăng cợt nhả và nụ cười thỏa mãn khi chứng kiến cảnh cô bị chọc giận phải nổi điên lên của anh ta.

Lúc nào Vu Tiệp cũng nghĩ rằng, với mọi người, cô đều có thể cười rồi cho qua nhưng lúc nào cô cũng dễ dàng bị kích động trước anh ta, đặc biệt là thái độ đùa giỡn của anh ta luôn khiến cô cực kỳ khinh bỉ. Nếu hỏi Vu Tiệp thấy phiền phức nhất loại người nào trong cuộc đời, thì chàng công tử Tấn Tuyên chắc chắn xếp đầu bảng!

Tấn Tuyên cũng gọi mấy cuộc để tìm cô nhưng lần nào cô cũng nhấn nút im lặng để di động cứ nhấp nháy sáng mãi. Tin nhắn của anh, cô không đọc mà nhấn nút xóa ngay! Cái miệng thối tha của anh ta còn có thể nói ra câu nào hay ho được chứ, cô không muốn để nó ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.

Thế nhưng cho dù cô muốn thoát khỏi những gì liên quan đến anh thì vẫn còn Vu Lâm ngốc nghếch, lúc nào cũng thích oán thán bên tai cô. Chỉ cần cuối tuần cô gọi điện về nhà là Vu Lâm sẽ cướp lấy điện thoại than vãn rằng Tấn Tuyên lại ở bên cạnh ai đó rồi.

Sao bố mẹ mình chưa bao giờ thấy Vu Lâm phiền phức khi ngày nào chị ấy cũng lo lắng, quan tâm Tấn Tuyên nhỉ? Sao bố mẹ không muốn chị ấy sắp xếp ổn thỏa cho mau rồi ép chị ấy gả cho Tấn Tuyên phứt đi cho xong?

Vừa nãy, Vu Lâm lại xổ ra một tràng, nào là Tấn Tuyên được thăng chức, rồi nghe đồn anh ta còn được con gái của sếp chú ý đến, anh ta sắp trở thành phò mã rồi!

Vu Tiệp khẽ hừ một tiếng rồi cười, tốt lắm, cuối cùng anh ta cũng đào được một mỏ vàng. Cô không nghĩ rằng Tấn Tuyên là người xem trọng đồng tiền, nhưng theo lời Vu Lâm nói thì cô thiên kim tiểu thư ấy cũng rất xinh đẹp, còn mới đi du học về nữa, tác phong rất "tây" : tự do, phóng khoáng. Thảo nào đến cả Vu Lâm cũng chỉ có thể thầm ghen tỵ đành phải gạt nước mắt một mình, cảm khái rằng không thể đấu lại với thiên kim tiểu thư nhà người ta.

Nhưng Vu Tiệp chẳng thích quan tâm đến chuyện của tên sói ấy chút nào.

Đã sắp đến kỳ nghỉ hè, Vu Tiệp bất đắc dĩ phải dọn về nhà. Nhưng cô đã tính toán hết rồi, cô sẽ đi làm thêm trong kỳ nghỉ hè này, Trịnh Phong đã giúp cô dán mấy tờ quảng cáo để xin làm gia sư. Còn Trịnh Phong cũng phải về nhà mình ở phương bắc xa xôi.

Tiểu sư muội bé nhỏ của Trịnh Phong quả là ghê gớm, khi cương quyết đòi theo về nhà cậu. Đúng là không thể không ngưỡng mộ cô nàng. Tuy nhỏ tuổi nhưng cô nàng không hề bỏ qua cơ hội nào trong tình yêu, châm ngôn của cô nàng là yêu thì phải nắm giữ cho chặt, một giây một phút cũng phải bắt người yêu mình đặt mình lên vị trí đầu tiên, thế nên, tuyệt đối không thể lãng phí cơ hội được ở bên người mình yêu.

Nghe xong báo cáo của Trịnh Phong, Vu Tiệp không nhịn nổi phải phì cười, xem ra cậu chàng đã bị tiểu sư muội ấy ăn thịt chắc rồi. Nếu là cô thì tuyệt đối cô sẽ không bất chấp tất cả vì tình yêu, lãng quên mọi thứ vì trong tình yêu nếu cứ khư khư giữ chặt người yêu thì chẳng phải rất mệt sao? Nếu như muốn mang lại niềm vui cho nhau thì phải tin tưởng đối phương, cho nhau một ít không gian riêng tư để tình yêu có chỗ thở, nếu cứ kè kè bên nhau thì tình yêu sẽ có ngày ngạt thở mà chết mất thôi.

Có điều như vậy cũng chẳng sao, mỗi người đều coa quan niệm riêng về tính yêu, Có lẽ do quan niệm về tình yêu nhàn nhạt của mình mà đến nay cô vẫn lẻ bóng một mình chăng? Quá gần sẽ có áp lực, quá xa sẽ dễ lãng quên, có lẽ vẫn chưa có sự chuẩn bị tâm lý để trải nghiệm tình yêu, hơn nữa cô vẫn muốn thưởng thức niềm vui độc thân của mình. Khi đã nhìn thấy cuộc sống lãng du của Tấn Tuyên, tật "không bệnh mà than" của Vu Lâm, sự đeo bám dai dẳng của cô em khóa dưới, cô bắt đầu mừng cho mình vì đã không mù quáng, hồ đồ rơi vào bẫy tình yêu, vẫn kiên quyết độc thân vạn tuế!

Trịnh Phong giúp cô chuyển hết hành lý về nhà. Sau khi sắp xếp gọn gàng, cô đưa Trịnh Phong xuống lầu. Thấy ánh mắt nheo nheo vẻ kỳ lạ của mẹ, Vu Tiệp bèn nhanh chóng đưa Trịnh Phong về. Chắc chắn là mẹ cô lại nghĩ lung tung rồi!

Vừa quay vào nhà, mẹ cô đã hỏi: "Tiểu Tiệp, cậu vừa nãu là bạn học của con à?".

"Vâng!" Tiểu Tiệp cười thầm trong bụng nhưng vả mặt không lộ ra biểu cảm gì.

"Hai tháng nay con không về nhà là vì bận yêu đương đấy à?" Mẹ cô làm ra vẻ bí mật, hạ giọng nói khẽ bên tai cô, còn len lén liếc mắt về phía bố cô đang ngồi trên salon.

"Đâu có, cậu ấy có bạn gái rồi." Phải giải thích rõ để chặn đứng dòng suy nghĩ của mẹ mới được.

"Ồ!" Lẽ ra mẹ phải thở một hơi thoải mái mới đúng chứ? Sao trong giọng nói có vẻ thất vọng rõ rệt vậy? Chẳng nhẽ mẹ đang lo buồn vì sợ cô ế chăng?

Vu Tiệp nghiêng đầu nhìn, thấy bố tuy mắt thì đã dán vào ti vi, nhưng tai lại dỏng lên nghe trộm những lời mẹ con cô đang nói. Trong lòng cười thầm, câu trả lời của cô chắc chắn ông rất hài lòng, cô biết chứ, tuy ngoài miệng ông không nói gì, nhưng ông không tán thành việc yêu đương khi còn học đại học. Quan niệm của ông luôn luôn là, học hành thì phải chuyên tâm, yêu đương chỉ tổ lãng phí thời giờ, tốt nghiệp rồi thì tha hồ, cô phải học tập Vu Lâm, sau khi đi làm mới có người yêu. Hiện nay, bố vẫn thỉnh thoảng quan tâm đến tình hình bạn bè của cô nhưng vẫn dặn cô phải thận trọng trong việc kết bạn.

Tiếc một nỗi là, bố cô không hề biết rằng thời đại học Vu Lâm cũng chưa từng an phận bao giờ, tuy trái tim chị cô luôn hướng về Tấn Tuyên nhưng căn cứ vào cách kết bạn như công tử đào hoa của anh cũng thì ai cô biết mình không có cơ hội, nên đã gạt anh sang một bên. Thế nên, chị cô cũng biết rất thích thú với việc những người khác luôn theo đuổi mình, giọng điệu của chị cô chính là, có người chủ động tán tỉnh thì tại sao phải từ chối.

Vu Tiệp không tài nào hiểu tại sao Vu Lâm như vậy, một mặt thì ghen tuông vì Tấn Tuyên, mặt khác lại đón nhận sự quan tâm ân cần của kẻ khác.

Tình yêu vốn rất đơn giản nhưng nếu trái tim hai người không hướng về nhau thì tình yêu chỉ như một trò chơi, hà tất phải xem nó như thần thánh làm gì?

Vừa vào nhà, nhìn thấy Vu Tiệp đã về, Vu Lâm bèn kêu to: "Cuối cùng cũng chịu quay về rồi à?".

Vu Tiệp gật đầu, Vu Lâm càng ngày càng thời trang, đi làm đã hơn nửa năm rồi, mùi vị sinh viên cũng dần biến mất, thay vào đó là sự phóng khoáng và tự tin rất nữ tính, xem ra chị ấy làm trong công ty như cá gặp nước rồi.

Điênh thoại phòng khách reo vang, bố cô đứng dậy nghe máy, ông cứ "Được rồi, được được" như đang nhận lời chuyện gì đó. Vu Tiệp định về phòng sắp xếp đồ đạc thì bố cô đã gọi: "Buổi tối không cần nấu cơm nữa, vừa nãy nhà bên kia bảo sang đó ăn cơm".

Lưng Vu Tiệp lạnh toát, lại đến nhà họ Tấn? Cô muốn nhanh chóng về phòng, cô không muốn đi, nhưng một câu nói của bố đã đập tan niềm hy vọng mong manh đó. "Họ biết Tiểu Tiệp nghỉ hè nên bảo phải chúc mừng."

"Bố!" Vu Tiệp lộ vẻ khổ sở quay lại nói: "Con mệt lắm, có thể không đi được không?".

Bố cô làm như không nhìn thấy nét miễn cưỡng khó chịu trên mặt cô, nói tiếp: "Dì Châu đòi gặp con đấy".

Vu Lâm tỏ ra bực bội: "Dì Châu thiên vị quá, vừa nghe Tiểu Tiệp về nhà là đã nói phải chúc mừng rồi".

Phải rồi, tốt nhất để Vu Lâm làm ầm lên, mình khỏi phải đi, Vu Tiệp ủ rũ nghĩ thầm. Cô thật sự không muốn đi, không phải là cô không nhớ dì Châu, nhưng... chỉ cần nghĩ tới tên sói đó là cô đã thấy tức đên ngứa răng, nếu anh ta còn học giận nữa thì cô sẽ nhảy chồm lên cắn người ngay.

Có điều, thấy vẻ mặt của bố bây giờ, Vu Tiệp biết từ chối là vô ích, tất cả đều phải đi!

Năm giờ hơn cả nhà Vu Tiệp đã đến nhà họ Tấn.

Vừa vào nhà, thấy Tấn Tuyên vẫn chưa về, Vu Tiệp vô thức thở phào một hơi nhẹ nhõm, xem như bây giờ vẫn chưa phải đối diện với anh ta.

Vừa nhìn thấy Vu Tiệp, dì Châu đã ôm chầm lấy cô không chịu buông. "Lần trước con bỏ về nhanh vậy mà mấy tháng nay cũng không đến nhà chơi".

Nghe dì Châu nhắc lại, Vu Tiệp lại thấy mặt nóng dần lên, xin đừng bao giờ nhắc đến chuyện hôm đó nữa, cô không muốn Vu LÂm lại nhảy ra ép cung nên Vu Tiệp vội vã đánh trống lảng: "Dì Châu, con nghe mẹ nói hôm nay dì chuẩn bị nhiều món ngon lắm, có cần con giúp không?".

""Hà hà, Vu Tiệp ngoan nhất, con và Vu Lâm cứ ngồi chơi đi, không có gì cần giúp đỡ đâu." Dì Chay ấn cô ngồi xuống salon rồi đi vào bếp với mẹ cô.

Bố cô và chú Tấn không thèm quan tâm đến họ, ngồi xuống là bắt đầu chơi cờ, hai người hễ gặp mặt nhau là phải quyết thắng thua một ván. Lúc nhỏ, bố cũng thích chơi cờ tướng với hai chị em cô nhưng lần nào Vu Lâm cũng không chịu ngồi yên, đánh được hai, ba ván là gào ầm lên bảo không chơi nữa, còn Vu Tiệp lúc nào cũng lặng lẽ ở lại đánh cờ với bố, và cũng chỉ khi chơi cờ như thế, cô và bố mới cảm thấy gần gũi với nhau nhất.

Thoáng chốc, Cu Lâm đã lỉnh vào phòng Tấn Tuyên mở vi tính lên chơi game online, Vu Tiệp thì lặng lẽ ngồi ngoài phòng khách xem ti vi.

Sáu giờ hơn, Tấn Tuyên vẫn chưa tan sở. Cô nghe dì Châu và mẹ trong bếp nhắc đến anh, nói dạo này gần như ngày nào anh cũng không về nhà ăn cơm, hôm nay dì Châu phải dặn đi dặn lại, nếu không anh lại nói là có việc gì đó rồi không chịu về nhà. Cũng phải cám ơn nhà có khách đến chơi, nếu không đến mình cũng không có cơ hội ăn một bữa cơm với con trai nữa. Đã sáu giờ hơn, không giục thì không biết bao giờ anh mới chịu về.

Vu Tiệp khẽ mỉm cười, bây giờ người ta được thiên kim tiểu thư chú ý nên đương nhiên việc giao tiếp này nọ cũng nhiều mà.

Dì Châu ló đầu ra khỏi nhà bếp hỏi vu vơ: "Hết xì dầu rồi, ai xuống mua cho tôi một lọ nào?".

Vu Tiệp đứng lên, mỉm cười nói: "Để con đi".

"Vu Lâm đâu?", dì Châu ngó quanh phòng khách hỏi.

"Chị ấy đang chơi điện tử", Vu Tiệp trả lời.

Trong phòng vọng đến tiếng Vu Lâm: "Dì Châu, con đang bận lắm, để Vu Tiệp đi đi".

Dì Châu khẽ cười, lắc lắc đầu: "Vẫn là Tiểu Tiệp ngoan nhất".

Vu Tiệp khẽ lầm bầm vẻ thờ ơ: "Dù gì con cũng đang rỗi" rồi cười và xuống nhà.

Xuống lầu, Vu Tiệp đi qua mấy tòa nhà, đến một cửa hàng tạp hóa nhỏ trong khu mua một lọ xì dầu rồi chậm rãi quay về.

Lúc đầu đến cầu thang, nhìn thấy có một chiếc xe con lộng lẫy màu xám bạc dừng lại phái xa xa, cô thong thả bước lại gần. Lúc cô sắp đến gần đó thì một người từ trong xe bước xuống khiến cô ngẩn ra, sao lại là Tấn Tuyên?

Vu Tiệp nhìn kỹ lại, trong xe là một cô gái trẻ đẹp ăn mặc rất thời trang đang nồi ở ghế lái.

Một cô gái đưa Tấn Tuyên về nhà?

Chương 08 : Thời thơ ấu không thể quay trở lại

Một cô gái đưa Tấn Tuyên về nhà?

Vu Tiệp ngẩn ngơ đứng như trời trồng, chớp chớp mắt, đúng là Tấn Tuyên rồi. Ngồi ở ghế lái xe là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, trang điểm rất tinh tế, mái tóc thẳng nhuộm màu nâu hạt dẻ, cặp hoa tai kim cương lộng lẫy... Đâu chính là thiên kim đại tiểu thư uy danh lẫy lừng ư?

Vu Tiệp cười khẽ khi thấy Tấn Tuyên cúi xuống bên cửa sổ mỉm cười chào tạm biệt cô gái. Xem ra lần này anh ta nghiêm túc thật, cô gái kia cũng đối xử khá tốt, còn đích thân lái xe đưa anh ta về nhà nữa.

Nói cười một lúc, Tấn Tuyên nở nụ cười mê hoặc, gật gật đầu chào cô gái. Vừa ngẩng đầu lên, anh đã nhìn thấy Vu Tiệp. Cuối cùng, anh đã phát hiện ra cô, đôi mắt anh hơi nheo lại, nụ cười trên gương mặt càng rõ hơn.

Vừa nhìn thấy nụ cười đó, Vu Tiệp đã phát hỏa nhưng cô vẫn cố gắng nhẫn nhịn, không để lộ cảm xúc gì. Nếu đã nhìn thấy rồi thì cũng chẳng cần tránh né nữa, cô xách lọ xì dầu, chậm rãi đi lướt qua anh.

"Tiểu Tiệp, lâu quá không gặp." Nhìn nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Tấn Tuyên, người không biết gì chắc chắn sẽ nghĩ rằng nhìn thấy cô nên anh mới vui vẻ, sung sướng như thế, chỉ mỗi Vu Tiệp hiểu rằng, đó hoàn toàn là do anh ta thấy đối tượng để mình đùa giỡn đã xuất hiện mà thôi.

Vu Tiệp hờ hững nhìn anh một cái, không muốn quan tâm, rồi định quay người đi lên lầu.

Đời nào Tấn Tuyên lại chịu bỏ qua cô dễ dàng như thế, anh vòng tay choàng lấy vai cô: "Đợi anh một lát".

Vu Tiệp cố nhịn để không thúc cùi chỏ vào ngực anh, miễn cưỡng rút tay lại. Tấn Tuyên lại mặc kệ ý định chạy trốn của cô, vẫn vòng chặt tay để giữ cô lại.

Một giọng nói ngọt ngào, vui vẻ từ chiếc xe đằng sau vọng đến: "Tuyên, bạn anh hả?"

Tấn Tuyên ôm cô quay người lại, đối mặt với người trong xe: "Ngữ Âm, đây là Vu Tiệp, con nuôi của mẹ tôi". Vu Tiệp vừa nghe đã cau mày, lại nói bậy: "Tiểu Tiệp, đây là Lâm Ngữ Âm, đồng nghiệp trong công ty anh." Tấn Tuyên vừa nói vừa chớp chớp mắt với cô.

Lúc này, Vu Tiệp mới nhìn kỹ gương mặt Lâm Ngữ Âm. Cách trang điểm màu khói khiến đôi mắt cô ta to và đen hơn rất nhiều, đôi môi đỏ thẫm cùng với đôi gò má hồng tươi tắn đến say người càng nổi bật sống mũi thon nhỏ, quả nhiên là một đại mỹ nữ! Tiếc là quá cầu kỳ đỏm dáng! Chưa chắc dì Châu đã thích.

Lâm Ngữ Âm quan sát Vu Tiệp từ trên xuống dưới với vẻ cao ngạo một lúc lâu thì vẻ cảnh giác trong mắt mới tan dần. Vu Tiệp cười thầm, yên tâm rồi chứ gì, mình vốn không phải là mối đe dọa gì với cô ta, không cần phải căng thẳng như thế.

"Tuyên, nhớ chuyện mà anh đã nhận lời với em đấy.". Nói xong, cô ta đạp chân ga, phóng vụt đi.

Vu Tiệp đẩy Tấn Tuyên ra, quay người vụt chạy vào thang máy.

"Tiểu Tiệp!" Tấn Tuyên theo sau cô, bước vào trong. "Sao thế? Ghét anh vậy cơ à?"

"Anh biết là tốt." Khóe môi Vu Tiệp khẽ giật giật, chẳng phải trên mặt cô đã viết rõ ràng như thế ư? Nếu anh ta còn chút tự trọng thì sẽ không chọc giận cô. Cô không muốn bữa cơm hôm nay biến thành chiến trường.

"Mẹ anh bảo, em bắt đầu nghỉ hè từ hôm nay rồi phải không?" Lần này, Tấn Tuyên lại tỏ ra ngoan ngoãn bất ngờ, không chọc giận cô nữa, chỉ có ánh mắt tham lam khóa chặt lại trên gương mặt cô. Đã lâu không được gặp cô rồi, xem ra cô có vẻ gầy hơn trước, chẳng lẽ bây giờ học đại học đều khiến người ta tiều tụy thế ư?

Đối với người thông minh như anh thì những môn học trong trường chỉ là chuyện nhỏ vì bẩm sinh người có nhóm máu O như anh đã có tư chất lãnh đạo, cộng thêm vẻ ngoài đẹp trai và miệng lưỡi ngọt ngào, anh dễ dàng chiếm được sự tín nhiệm và yêu quý của đám bạn học, cho dù trong lớp tổ chức bất cứ hoạt động nào, mọi người nhất định sẽ bầu anh làm người đứng đầu, hơn nữa anh cũng rất thích có được cơ hội để phát huy mọi sở trường của mình nên lần nào cũng đều nhiệt tình, cái chức cán sự Hội học sinh cũng khiến anh có được nhiều cơ hội tiếp xúc với đủ loại nữ sinh, cho dù sau này có chia tay thì họ cũng vẫn tán thưởng sự ấn cần và dịu dàng của anh.

Năm ấy, khi còn đi học, anh không hề lãng phí một giây phút nào của cuộc sống sinh viên để chứng minh sự quyến rũ rất đàn ông của mình, như thế mới có thể tôi luyện nên một cao thủ tình trường như ngày hôm nay. Cuối cùng, anh đíc kết ra một chân lý, với con gái không thể cho quá nhiều đặc quyền, cho dù là thích hay có thiện cảm, tất cả đều là bạn bè. Đã lad bạn tốt thì có thể mờ ám bao nhiêu tùy thích nhưng vẫn là bạn bè, không cần thiết phải chịu trách nhiệm, một khi đã là quan hệ người yêu thì con gái sẽ được nước làm tới, mặc nhiên đòi hỏi quyền lợi chỉ của riêng mình, anh đâu muốn bị trói buộc sớm thế.

Thế nên trước khi qua lại với họ, anh đã đặt ra điều kiện như thế, anh bớt được rất nhiều cảm giác tội lỗi và họ cũng chưa từng vì lý do đó mà cứ quấn lấy anh mãi.

"Ừ", Vu Tiệp uể oải trả lời.

Mèo hoang nhỏ lại muốn vờ ra vẻ nhu mì đây, quả nhiên là đã quá lâu không bị khiêu khích rồi! Khóe môi Tấn Tuyên nhếch lên, chầm chậm áp sát lại gần: "Nghỉ hè định làm gì thê?". Nghỉ rồi thì tốt, ít nhất là anh có thể nhìn thấy cô thường xuyên.

"Cũng như mấy lần trước thôi." Vu tiệp khẽ rụt cổ lại, nhìn chằm chằm vào đèn tín hiệu của thang máy, may quá, sắp đến rồi. Ở bên anh một mình luôn khiến cô thấy căng thẳng, nụ cười khẽ nhếch lên của anh, nhìn thế nào cũng thấy nhột nhạt, khó chịu.

Cuối cùng cũng đến nơi. Cửa thang máy vừa mở, Vu Tiệp đã nhảy ra như bay, bỏ Tấn Tuyên cười khẽ đi theo sau. Vẫn như xưa, lúc nào cô cũng muốn tháo chạy khỏi anh một cách nhanh chóng thế.

Vừa vào nhà, thấy Tấn Tuyên đi sau Vu tiệp, dì Châu liền mỉm cười: "Vừa nãy còn đang nhắc là nếu không chịu về thì bố con sẽ gọi điện thoại giục đấy".

"Mẹ, mẹ đã đích thân dặn dò, sao con dám cãi lời, chắc chắn sẽ phải phi như bay về mà." Tấn Tuyên khẽ ôm lấy mẹ mình, hếch mũi lên hít ngửi phía nhà bếp: "Thơm quá!".

"Được rồi, đi rửa tay đi, ăn cơm ngay bây giờ đây." Dì Châu đẩy anh về phía phòng tắm rồi đón lấy chai xì dầu trong tay Vu Tiệp, cười nói với cô: "Biết nó về sớm thế thì đã bảo nó mua về rồi".

"Không sao ạ." Xem ra Tấn Tuyên không định để người nhà biết chuyện Lâm Ngữ Âm, Vu Tiệp cũng giữ im lặng, đó là chuyện riêng của anh ta, cô chẳng quan tâm.

Hai gia đình cùng ngồi một bàn ăn cơm.

Đàn ông mà ngồi với nhau thì chắc chắn phải uống rượu, chỉ có lúc này, chú Tấn mới không phàn nàn chuyện Tấn Tuyên uống rượu.

Bình thường, hễ thấy Tấn Tuyên về nhà với mùi rượu nồng nặc là thể nào chú Tấn cũng chỉ trích anh, ngày nào cũng chỉ biết say sưa, không chịu lo làm việc rồi trách thanh niên thời nay mỗi lúc một khác với thời của ông, sau tám tiếng làm việc thì không có biểu hiện nào tích cực, chỉ biết chạy đến các chỗ ăn chơi, ngày nào cũng chơi bời, làm sao làm việc tốt được.

Và Tấn Tuyên sẽ biện bạch, xã hội hiện nay, công việc không chỉ giới hạn trong vòng tám tiếng đồng hồ, rất nhiều "nghiệp vụ" đều được thực hiện ngoài tám tiếng đó. Đặc biệt là công việc của anh chủ yếu về kinh doanh nên có rất nhiều mối quan hệ với khách hàng, có lần nào mà không bàn bạc trên bàn rượu đâu, có lúc ngoài việc ăn cơm uống rượu ra, khahcs hàng còn yêu cầu đi mát xa, tắm hơi, anh vẫn phải theo đến cùng. Tửu lượng của anh cũng được rèn luyện sau khi đi làm. Lần trước bị Tiểu Tiệp nhìn thấy cảnh nôn ọe, chẳng qua chỉ là do không cầm nổi thôi, thế nên mới nói, anh thường xuyên than thở rằng, đàn ông bây giờ còn khổ sở, vấ vả hơn trước kia!

"Tiểu Tiệp, nghỉ hè rồi, con định đi chơi ở đâu?" Dì Châu mặc kệ họ uống rượu, ân cần gắp một miếng cá vào bát Vu Tiệp.

"Năm nay con không đi." Nhà họ Tấn có một quy định bất thành văn, chỉ cần chị em họ có thành tích học tập đứng trong năm hạng đầu của lớp là có thể tùy thích chọn lựa địa điểm đi du lịch, xem như là phần thưởng khích lệ.

Vu Lâm đã nhân cơ hội này để du lịch khắp nơi trong nước. Mỗi lần đi du lịch, nhất định cô sẽ rủ Tấn Tuyên đi cùng, nhà họ Tấn cũng vui vẻ đồng ý. Và lúc đó, Tấn Tuyên sẽ gom tất cả ngày nghỉ phép trong năm lại, đồng thời lần nào cũng yêu cầu phải đưa cả Tiểu Tiệp theo. Thế nên, trong mấy năm đại học, kỳ nghỉ hè nào ba người họ cũng đi du lịch cùng nhau, điều này đã trở thành thói quen của hai nhà.

Năm nay, Vu Lâm đã đi làm rồi, chỉ có Tiểu Tiệp là vẫn còn cơ hội tự do du lịch

"Em muốn đi đâu? Lúc ấy, anh sẽ sắp xếp nghỉ phép". Tấn Tuyên liếc nhìn cô cười.

"Nếu Tấn Tuyên đi, con cũng đi. Tấn Tuyên, em mới đi làm nửa năm, có được nghỉ phép không?" Vu Lâm vừa nghe thấy Tấn Tuyên cũng đi thì hét lên.

"Chắc phải đủ một năm mới được", Tấn Tuyên nghĩ một lúc rồi đáp.

"Em không muốn đi du lịch", Vu Tiệp nhấn mạnh lần nữa. Cô đã có kế hoạch từ trước rồi, năm nay phải tìm một công việc gia sư. Hai năm trước, bố mẹ thấy Vu Lâm và Tấn Tuyên đều đi du lịch, sợ cô ở nhà buồn chán nên lúc nào cũng ép cô đi theo, bây giờ họ đều tốt nghiệp cả rồi, cuối cùng cô đã có thể tự mình lực chọn.

"Vậy em định làm gì? Tấn Tuyên nhướn mày, thói quen này của hai nhà đã duy trì mấy năm rồi, thế mà cô lại định theo một hướng khác.

"Vẫn chưa nghĩ ra." Vu Tiệp cúi đầu, không muốn nói cho người nhà biết, vì chưa chắc mọi người đã tán thành, họ sẽ cho rằng cô lại giở trò gì đó, nhà có thiếu tiền đâu, suy nghĩ của bố cô chắc chắn sẽ là mong cô học nhiều hơn nếu nó thời gian rỗi.

"Nếu con không được đi thì Tấn Tuyên cũng không được đi", Vu Lâm yêu cầu ngang ngược. thấy con gái làm nũng, bố cô đành cười bất lực, dù gì Tiểu Tiệp cũng nói không muốn đi, vậy năm nay cứ tùy ý bọn trẻ.

Tấn Tuyên mỉm cười không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Tiểu Tiệp đang ngồi đối diện lặng lẽ ăn cơm.

Cơm xong, người lớn ngồi quây quần uống trà, trò chuyện.

Vu Lâm kéo Tấn Tuyên chui vào phòng, dì Châu khuyên Vu Tiệp vào trong cùng chơi với họ.

Vu Tiệp cầm quyển tạp chí Địa lý quốc gia, lặng lẽ vùi mình vào salon trong phòng Tấn Tuyên để đọc. Anh có một số sách mà cô rất thích, chí ít thì anh chàng công tử đào hoa này rất có khiếu chọn sách, cô cũng rất thích loại tạp chí thế này. Mỗi lần nhìn thấy tin tức về nhưunxg thành phố cổ bị lịch sử thời gian nhấn chìm, trái tim cô cũng trầm hẳn xuống, cô rất muốn đi tìm những nền văn minh đó. Cô thích nền văn minh Babylon, vô cùng hứng thú với văn hóa cổ lưu vực sông Lưỡng Hà. Cô còn nhớ lúc nhỏ, Tấn Tuyên ra vẻ ông cụ non, trịnh trọng thề thốt với cô rằng, sẽ có ngày đưa cô đi tìm thành phố Babylon.

Mỗi lần nhớ lại, cô không nén nổi tự trào, những lời nói ngô nghê thơ trẻ thuở nhỏ đã sớm tan trong gió theo dòng thời gian, chắc chắn anh ta đã chẳng còn nhớ nữa, bây giờ ngoài việc tán tỉnh con gái ra, anh ta làm gì có thời gian nhớ đến những chuyện này.

Vu Tiệp không nhìn theo bóng lưng anh nữa, tiếp tục chìm vào biển tri thức của quyển tạp chí.

Tay vịn salon đột nhiên cúi xuống, Tấn tuyên lại kề sát cô

"Số này có chuyên đề anh rất thích." Tấn Tuyên rút quyển tạp chí ra khỏi tay cô, nhanh chóng lật ra một trang, đó là đề tài liên quan đến phong cảnh và con người Thổ Nhĩ Kỳ. Đó là một đặc trưng Âu - Á cùng tồn tại rất mạnh mẽ, khiến Thổ Nhĩ Kỳ có một nét mê hoặc kỳ lạ

Vu Tiệp bỏ luôn quyển tạp chí bị giật, lấy quyển sách khác chăm chú đọc.

Tấn Tuyên nghiêng đầu kề sát tai cô, khẽ thì thầm: "Bận yêu đương với bạn trai nên mới không có thời gian đi du lịch hả?"

Tiểu Tiệp lườm anh một cái, anh đâu cần quan tâm như thế, việc cô có đi du lịch hay không thì có liên quan gì đến chuyện bạn bè, hơn nữa chuyện này cũng chẳng cần anh quan tâm.

Thấy cô vẫn không để ý đến mình, anh liếc về phía Vu Lâm đang đeo tai nghe chăm chú chơi game online rồi đưa tay lên khẽ véo tai cô hỏi: "Trịnh Phong đó hả?"

Tiểu Tiệp ngẩng đầu sang bên, né tránh sự quấy rầy của anh, trừng mắt nhìn: "Không!".

"Vậy tại sao không đi? Anh xin nghỉ phép để đưa em đi, không cho Vu Lâm theo." Tấn Tuyên nói khẽ bên tai khiến cô cảm thấy buồn buồn bên tai, tim cũng đập loạn nhịp, những lọn tóc sau mang tai bị thổi ra trước mặt, cảm giác rất khó chịu.

Cô nhích ra xa, cúi đầu tiếp tục đọc sách, lơ đãng đáp trả một câu: "Tôi có việc cần làm". Anh ta tưởng cô không muốn đi du lịch với Vu Lâm nên mới nói không đi chắc, có cần thiết phải thế không? Cô đâu có nhỏ mọn như thế.

"Chuyện gì?", anh tiếp tục truy hỏi, không chịu buông tha.

"Tại sao chuyện gì tôi cũng phải báo cáo với anh?" Anh ta không thấy phiền à? Cô đã lớn thế này rồi, phải có sự riêng tư và quyền lựa chọn chứ, anh ta có theo cố suốt ngày được đâu, dựa vào cái gì mà quản lý như thế chứ?

Bên cạnh im phăng phắc, Vu Tiệp khựng lại một lúc rồi ngước nhìn . Sao anh ta không nói gì thế?

Tấn Tuyên đang lặng lẽ nhìn cô, thấy ánh mắt cô, gương mặt anh thoáng xuất hiện một nụ cười quái lạ. Anh vươn tay ra vò vò tóc cô:" Mèo hoang nhỏ lớn thật rồi, nhiều chuyện anh không biết được".

Vu Tiệp bực bội gạt tay anh ra. Làm gì thế, xem cô là mèo cưng thật à? Nhưng nụ cười, nét hụt hẫng thoáng qua trong đôi mắt... thật không giống anh ta chút nào. Sao anh ta lại nói ra một câu kỳ lạ như thế nữa chứ.

Họ đã trưởng thành rồi, cô không bao giờ muốn bị anh bắt nạt nữa, tuy bây giờ thỉnh thoảng vẫn diễn ra tình trạng đó nhưng cô đã có đủ tự do để quyết định những chuyện mình muốn làm.

Quãng thời gian vui vẻ không ưu sầu thuở ấu thơ đã nằm sâu trong ký ức, họ đều đã có những con đường của riêng mình.

Hai người đều mang những tâm sự riêng, nhớ đến quãng thời gian ấy, một người muốn ra khỏi, một người lại muốn trở về, nhưng không ai lựa chọn được thời gian, có một số việc mặc định là không phải muốn quên là quên được!

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ