XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Mối tình đầu của nàng Bọ Cạp

Chương 2: Kết thúc lãng xẹt

[1]

Vì muốn chúc mừng thắng kiện, Kỳ Quyên bị Thời Viêm kéo tới một nhà hàng. Hai người đặt phòng riêng, bất chấp hình tượng ăn uống no say, mấy chai rượu trắng nhanh chóng cạn sạch. Tửu lượng đã luyện được sau mấy năm làm việc khiến Kỳ Quyên uống rất nhiều mà không say. Còn Thời Viêm uống mấy cốc đã mặt đỏ tía tai, khua tay múa chân bắt đầu hát hò.

Cùng nhau uống rượu nhưng anh ta gục trước, lại còn ở đó khoác lác đòi giới thiệu đối tượng cho người khác, đúng là không đáng tin cậy chút nào.

Kỳ Quyên vừa uống rượu vừa nghĩ.

Thời Viêm vẫn ở đó vui vẻ hát “Thời thơ ấu”, Kỳ Quyên đành phải giơ tay bịt miệng anh ta, lôi anh ta ra khỏi nhà hàng, gọi điện cho quản lý của anh ta, bảo họ đến đón.

Chẳng mấy chốc xe đến, người quản lý xuống xe, lôi Thời Viêm say đứ đừ vào xe, cảnh giác nhìn xung quanh, vội vàng nói: “Cô Kỳ, tôi đưa cậu ấy về trước, lần này thật cảm ơn cô”.

Kỳ Quyên xua ta, phóng khoáng nói: “Không có gì”.

Nhìn xe của Thời Viêm biến mất ở ngã tư, Kỳ Quyên mới quay người vẫy taxi.

Về đến nhà đã gần mười giờ, Kỳ Quyên ngâm mình trong bồn tắm nước nóng, sau đó mặc đồ ngủ, sấy khô tóc rồi đi vào phòng ngủ.

Phòng ngủ này là khoảng trời riêng của cô, diện tích tám mét vuông, kê một chiếc giường đơn, ga trải giường và rèm cửa đều là màu xanh lam đậm không có hoa văn, đơn sơ, giản dị. Ở góc tường kê một chiếc tủ quần áo nhỏ, bên cạnh là một chiếc bàn làm việc, trên bàn là laptop và vài cuốn sách luật xếp chồng lên nhau. Cả phòng ngủ không có một vật gì thừa thãi, trông gọn gàng, sạch sẽ giống như khách sạn vậy, đúng như tính cách thẳng thắn, dứt khoát của cô.

Đồ đạc trong phòng đều rất đơn sơ, thứ đồ xa xỉ duy nhất có lẽ chính là chiếc laptop mới mua này.

Kỳ Quyên mở máy tính, như thường lệ đăng nhập vào trang web lưu sẵn trong Bookmarks – Thiên đường văn học.

Bình thường làm việc quá mệt, sở thích lúc rảnh rỗi của cô chính là đọc tiểu thuyết, chơi game, đọc truyện tranh và xem phim hoạt hình. Bởi vì rất nhiểu tác giả yêu thích của cô đểu đóng đô ở “Thiên đường văn học” nên Kỳ Quyên đã đăng ký tài khoản ở trang web này, đọc rất nhiều, thậm chí trở thành khách VIP.

Dạo trước, một bộ tiểu thuyết mà cô theo đuổi cuối cùng đã có kết thúc. Bút danh của tác giả là Thịt Kho Tàu, tác phẩm đầu tay “Danh kiếm” đứng đầu trong bảng xếp hạng các tác phẩm võ hiệp, còn bán bản quyền cải biên thành game. Game võ hiệp 3D cùng tên “Danh Kiếm Online” đang được triển khai.

Độc giả rất yêu thích văn phong đặc biệt của anh ta, tác phẩm sáng tác sau đó là “Giang hồ du hiệp lục” có lượt truy cập rất cao, cách hành văn dí dỏm, hài hước, nam chính miệng lưỡi sắc sảo, mỗi nhân vật trong đó đều rất thật, rất sống động, khiến người đọc khó quên.

Sau khi đọc xong cuốn “Danh kiếm”, Kỳ Quyên đã thích tác giả Thịt Kho Tàu này. Cuốn tiểu thuyết thứ hai, “Giang hồ du hiệp lục”, cô bắt đầu theo dõi từ chương đầu tiên. Tốc độ của tác giả rất ổn, ngày nào cũng post truyện đúng giờ. Mỗi ngày trước khi đi ngủ, Kỳ Quyên đều click vào đó theo thói quen.

Cuốn tiểu thuyết này đã viết gần hai năm, hơn ba trăm vạn chữ, nó về ân oán tình thù của các môn phái lớn. Cuối cùng viết đến phần cao trào được bao người mong đợi, nhân vật chính và thế lực phản động đánh nhau ác liệt trên đỉnh Hoa Sơn, hai bên vẫn chưa bắt đầu đánh, đột nhiên xuất hiện một cao nhân, nói cái gì mà “núi cao còn có núi cao hơn, từ xưa tới nay trong giang hồ không có kẻ mạnh vĩnh viễn, thực ra trong mắt ta, tuyệt thế thần công của các ngươi chẳng qua chỉ là tiểu kỹ vớ vẩn mà thôi”.

Sau đó vị cao nhân đó chỉ cần một chiêu đã “tiêu diệt” hết các nhân vật chính.

Sau đó tác giả nói: Hết truyện.

Đây là kết cục đã theo đuổi hai năm?! Có thể đừng “chôn sống” như thế được không?

Thế này chẳng khác nào ngồi tàu lượn siêu tốc trong khu vui chơi, đến chỗ cao nhất, đang chuẩn bị hò hét thì đột nhiên mất điện!

Kỳ Quyên nhìn thấy hay chữ “hết truyện”, suýt chút nữa thì phụt máu lên màn hình.

Câu chuyện theo suốt hai năm mà lại có cái kết đầu voi đuôi chuột như thế này, Kỳ Quyên chỉ cảm thấy vô vùng tức ngực, quả thực không thể nhẫn nhịn được nữa, liền gửi một bức thư vào hòm thư của tác giả, kịch liệt bày tỏ nỗi thất vọng và tức giận của bản thân với tư cách là độc giả trung thành.

Cô luôn hy vọng anh ta có thời gian có thể viết lại kết thúc. Hôm nay cũng chẳng qua là vô tình click vào chuyên mục của anh ta.

Không ngờ lại mới update?

Kỳ Quyên ngạc nhiên nhìn thời gian post bài gần đây nhất, đó là một cuốn tiểu thuyết mới tên là “Dị thế du hiệp lục”.

Cô xúc động click chuột thì thấy trong phần giới thiệu của chương đầu tiên có viết một đoạn như thế này:

“Sau khi post phần kết của cuốn ‘Giang hồ du hiệp lục’, rất nhiều độc giả gửi email cho tôi bày tỏ sự hỏi thăm vô cùng thân thiết. Thành thật cảm ơn các bạn:). Chỉ có điều, các bạn đều đổ oan cho tôi rồi. Thực ra tôi không kết thúc lãng xẹt. Kết thúc mà tôi nói chỉ là kết thúc của tập đầu tiên. Trong tập này, tất cả các nhân vật chính đều chết. Nhưng thực ra họ không hề chết…

Đó không phải là xác chết sống dậy. Đó gọi là lên tiên.

Giống như trong thế giới game, sau khi công lực của tất cả mọi người đạt đến một cảnh giới nhất định, sẽ bay lên thế giới tu chân mới vậy. Truyện của tôi cũng vậy, tất cả nhân vật chính trong tập thứ nhất sẽ đi vào một thế giới hoàn toàn mới, tiếp tục hành trình mạo hiểm của họ.

Sau đây, mọi người hãy cùng tôi theo dõi tập thứ hai có nhan đề là ‘Dị thế du hiệp lục’.

Tôi sẽ tăng tốc, cố gắng viết xong trong thời gian một năm ^_^”.

Bỏ qua ngữ khí đáng ăn đòn và cái mặt cười cuối cùng của anh ta, Kỳ Quyên nhìn thời gian đăng bài, phát hiện chương mới này vừa được post mười giây trước, vội vàng click vào đó comment.

“Mặc dù rất tức giận với kết thúc lãng xẹt trước đó của anh nhưng anh có thể quay lại viết tiếp chứ không chơi trò mất tích đã là rất tốt rồi! Cố lên! Cuốn này đừng kết thúc vớ vẩn nữa nhé”.

Tay Kỳ Quyên lướt trên bàn phím, gõ một hàng chữ rồi ấn nút send. Sau khi đăng comment mới phát hiện mình ở hàng thứ nhất, là người đầu tiên comment.

Kỳ Quyên thấy rất vui vì “giật được tem”, thầm nghĩ, là fan đọc truyện trung thành, chi bằng tặng cho anh ta bông hoa. Thế là cô liền click vào mục đạo cụ bên cạnh, màn hình hiện lên thông báo: “Bạn có chắc muốn ném 999 viên gạch vào tác phẩm ‘Dị thế du hiệp lục’ không?”.

Kỳ Quyên không nghĩ gì mà ấn ngay nút có.

Sau khi ấn xong, đột nhiên cô sững người.

Mình muốn tặng hoa cơ mà, sao đột nhiên lại biến thành gạch, lại còn biến thành 999 viên???

Trái tim của Kỳ Quyên đang nhỏ máu!

Trang web này đánh giá tác phẩm văn học bằng “hoa” tương đương với hay và “gạch” tương đương với không hay. Vì thế có bảng hoa và bảng gạch tương ứng. Bảng hoa là tác phẩm xuất sắc mà các độc giả giới thiệu, bảng gạch dĩ nhiên là các tác phẩm dở ẹc bị “ném gạch”. Hai tiêu chuẩn đánh giá này đều cần phải nạp tiền để mua, một tệ tương ứng với một bông hoa hoặc một viên gạch, một lần có thể bị ném nhiều nhất 999 bông hay viên.

Phần lớn độc giả của trang web là những người lương thiện, rất hiếm có người bỏ tiền “ném gạch” tác giả. Trừ phi tiểu thuyết ấy quả thực quá tệ hoặc tác giả ấy có thâm thù đại hận với bạn.

Không ngờ Kỳ Quyên lỡ tay, một lần ném những 999 viên gạch.

999 viên gạch chính là 999 tệ!

Mấy hôm trước trang web mở hoạt động thúc đẩy nạp tiền, căn cứ vào mức tiền nạp quy ra điểm số, hơn nữa còn có thể bốc thăm trúng thưởng. Kỳ Quyên vì muốn bốc được giải thưởng lớn là chiếc điện thoại Smartphone Samsung, nghiến răng nạp mức tiền cao nhất là 1000 tệ. Kết quả vận may không tồi, đã bốc trúng giải thưởng, đúng là được món hời.

Vốn dĩ định dùng số tiền này từ từ đọc sách trong vòng hai năm. Kết quả ném gạch lại còn ném nhầm, 999 điểm không cánh mà bay…

Nhìn hàng chữ “Hoa Đỗ Quyên Nở ném 999 viên gạch” hiện lên ở góc phải màn hình, đột nhiên Kỳ Quyên cảm thấy chiếc máy tính đang đung đưa trước mắt, đầu óc choáng váng như say rượu.

Trước khi nằm xuống giường ngủ, Kỳ Quyên không khỏi đau lòng nghĩ: Tiền của tôi. Tôi sai rồi…

Tối hôm ấy, Kỳ Quyên mơ thấy mình đến nhà hàng ăn cơm. Ăn xong, đến lúc thanh toán, rút ví tiền ra thì phát hiện không thấy tiền đâu, trên bàn xuất hiện một đống gạch đầy máu.

Đồng thời, trong nhóm chat của các tác giả ở Thiên đường văn học.

[Thịt Kho Tàu]: Mình đăng truyện mới rồi, các anh em giới thiệu giúp:).

[Virus]: Cậu đăng truyện mới vào lúc này sao?

[Thịt Kho Tàu]: Sao vậy?

[Virus]: Hôm nay không phải ngày Hoàng Đạo, không nên động thổ, cậu không biết sao?

[Thịt Kho Tàu]: Còn có cách nói này sao?

[Virus]: Đúng vậy, trước khi đào hố, tác giả nên tra hoàng lịch. Nếu có viết “Hôm nay không nên động thổ” thì tốt nhất đừng đào hố, nếu không sẽ thu hút một số sinh vật Kỳ Thánh, lấp hố cũng sẽ không thuận lợi.

[Thịt Kho Tàu]: Thôi thôi, mình trước giờ không tin phong thủy.

[Virus]: Ha ha, không tin cũng phải tin. Cậu mau vào xem chuyên mục của mình đi.

[Thịt Kho Tàu]: Chuyên mục của mình làm sao?

[Virus]: Không biết là ai hận cậu như vậy, ngày đầu tiên đăng bài đã ném 999 viên gạch, khiến cậu thương tích đầy mình. Người này cũng mạnh tay thật, chỉ post một chương mà cậu có thể đứng đầu bảng gạch của cả trang web rồi.

[Thịt Kho Tàu]: Thật hay giả đấy?

[Virus]: Không lừa cậu đâu.

[Thịt Kho Tàu]: Mình tốt như vậy, sao lại bị ném nhiều gạch thế chứ? Còn lâu mình mới tin.

[Virus]: Không tin thì cậu tự xem đi.

Ôn Bình ngồi trước bàn làm việc, xoa cằm, ngón tay nhanh chóng click chuột, nhấp vào mục truyện mới.

Quả nhiên, góc bên phải có một hàng chữ bắt mắt: “Hoa Đỗ Quyên Nở ném 999 viên gạch…”.

Dòng chữ lớn nhìn mà thót tim khiến Ôn Bình không khỏi sững sờ, kỳ lạ hơn là cái tên “Hoa Đỗ Quyên Nở” này khiến anh có cảm giác quen thuộc rất lạ…

Đúng rồi, mấy hôm trước có người gửi email cho anh với những lời lẽ vô cùng đanh thép, nào là “Nếu chúng tôi đã mua sách của anh thì chúng tôi chính là người tiêu dùng. Anh là nhà sản xuất nên có trách nhiệm với sản phẩm của mình, không được kết thúc lãng xẹt một cách vô trách nhiệm như thế %@$%…”.

Một tràng dài khiến Ôn Bình mắt chữ A mồm chữ O.

Bức email dài hơn nghìn chữ, cấu tứ chặt chẽ như luận văn tốt nghiệp, chất vấn sắc bén, thái độ cứng rắn, vị độc giả nói đến “luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng” với vẻ rất hiểu biết ấy hình như tên là “Hoa Đỗ Quyên Nở”. Nhìn avata và phong cách viết thư, bước đầu có thể phán đoán cô ta vẫn còn đang đi học.

Chẹp chẹp, cô gái này cũng thật “hung dữ”, một lần ném 999 viên gạch, tức giận như vậy muốn ném chết người sao?

Haizz… có cần phải như vậy không?

Ôn Bình thở dài ngao ngán, tự động bỏ qua thông tin ném gạch chướng mắt ở góc phải, click vào mục comment ở phía dưới.

Comment đầu triên: “Mặc dù rất tức giận với kết thúc lãng xẹt trước đó của anh nhưng anh có thể quay lại viết tiếp chứ không chơi trò mất tích đã là rất tốt rồi! Cố lên! Cuốn này đừng kết thúc vớ vẩn nữa nhé”.

Vẫn là Hoa Đỗ Quyên Nở.

Để lại lời comment gần như là phát tiết, kèm theo nhiều dấu cảm thán như vậy, lại còn ném 999 viên gạch…

Bạn ơi, bạn hận mình thật sao?

Ôn Bình không kìm được nhếch mép cười. Quả nhiên hôm nay không nên động thổ, vừa mới đào hố mà đã nhận được nhiều điểm trừ thế này, hình như rất không may mắn.

Bỏ qua comment đó, anh tiếp tục nhìn xuống phía dưới. Comment của độc giả quả đúng là phẫn nộ sục sôi.

“Thịt Kho Tàu, anh chết đi, chết đi”.

“Xin chào vua kết thúc lãng xẹt, tạm biệt vua kết thúc lãng xẹt!”.

“Tin anh mới dại, chi bằng tôi ộc máu trước thì hơn!”.

“Đại ca, tha cho chúng tôi đi! Anh cứ để hố dang dở đi, xin anh đấy!”.

“Hay lắm, ‘Giang hồ du hiệp lục’ kết thúc, ‘Dị thế du hiệp lục’ bắt đầu, có phải là anh lại định viết đến hai trăm vạn chữ sau đó lại tiêu diệt toàn bộ, rồi lại tiếp tập ba ‘Tiên giới quỷ giới du hiệp lục’ không!”.

Mỗi comment đều kèm theo dấu cảm thán. Xem ra tâm trạng của mọi người đều rất kích động.

Ôn Bình không khỏi cúi đầu, bắt đầu kiểm điểm bản thân.

Anh không nghĩ rằng đó là kết thúc lãng xẹt, thật sự là vậy, rõ ràng đại cương của cuốn tiểu thuyết này có ba phần cơ mà, mới viết được một phần, sao có thể coi là kết thúc lãng xẹt được? Chẳng phải là vẫn chưa viết xong sao?

Này, các bạn đừng có mà kích động như thế, chẳng mấy chốc mà đã thêm một viên gạch, cộng với 999 viên của Hoa Đỗ Quyên Nở, vừa tròn 1000 viên…

[2]

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cổ Kỳ Quyên cứng đờ, rõ ràng là đêm qua cô bị vẹo cổ. Huyệt Thái Dương đau nhói từng cơn như bị kim châm. Hậu quả của việc say xỉn quả nhiên là rất nghiêm trọng. Kỳ Quyên đi vào nhà vệ sinh với cái cổ cứng đờ, nhìn quầng thâm quanh mắt đen sì của mình trong gương, càng nhìn càng thấy xui xẻo.

Chỉ tại tên Thời Viêm khốn kiếp kéo mình đi uống rượu, kết quả uống quá chén. Điều đáng lo sợ là Kỳ Quyên không biết rốt cuộc mình có say hay không, cũng không biết sau khi uống say mình có làm chuyện gì qua trớn hay không?

Kỳ Quyên nhớ lại thật kỹ, sau khi về nhà, hình như mình mở trang web xem chuyên mục của một tác giả nào đó, nhìn thấy tác giả đó post truyện mới, nói là viết tiếp “Giang hồ du hiệp lục”?

Đây nhất định là một giấc mơ.

Kỳ Quyên rất thích tiểu thuyết này, liên tục theo đuổi suốt hơn một năm, dĩ nhiên là vô cùng ức chế với kết thúc vớ vẩn của nó. Vì thế trong giấc mơ xuất hiện cảnh tượng kỳ lạ “ném gạch tác giả” thì cô cũng không cảm thấy lạ.

Thực ra cô không ôm chút hy vọng nào với tác giả này. Kết thúc vớ vẩn thì kết thúc vớ vẩn, mấy chục tệ mua truyện coi như là cho anh ta mua mỳ – nhân tiện nguyền rủa anh ta mua mỳ không có vắt mỳ, chỉ có gói gia vị.

Sau khi nguyền rủa xong, Kỳ Quyên vã nước lạnh rửa mặt, xoa bóp cái cổ đau nhức, nhanh tay chân mặc quần áo, ra khỏi nhà bắt tàu điện ngầm đi làm.

Khi cô đến văn phòng luật sư cũng là giờ cao điểm, Kỳ Quyên nhìn thấy Tiêu Phàm với khuôn mặt không chút biểu cảm ở cửa thang máy.

Tiêu Phàm là đàn anh khóa trên mà cô rất ngưỡng mộ từ thời đại học, lại còn là anh họ của chị em tốt Tiêu Tinh. Sau khi cùng làm việc ở một văn phòng, anh rất quan tâm tới cô, vì thế Kỳ Quyên luôn kính trọng vị đàn anh lạnh lùng này từ tận đáy lòng.

Nhìn thấy anh, khuôn mặt của Kỳ Quyên nở nụ cười hiếm thấy, bước lại nhiệt tình chào hỏi: “Chào anh”.

Tiêu Phàm ngoảnh đầu nhìn cô, gật đầu nói: “Chào”.

Hai người cùng đi vào thang máy, Tiêu Phàm nhìn thấy Kỳ Quyên mặt mày nhăn nhó, cổ cứng đờ như con thiên nga đáng thương bị điểm huyệt, không kìm được hỏi: “Lại bị sái cổ à?”.

Vẻ mặt của Kỳ Quyên có chút ngại ngùng, cổ vẫn cứng đờ, nói: “Vâng”.

Tiêu Phàm mỉm cười, “Có phải lúc ngủ em thường xuyên lấy gối đầu làm gối ôm không?”.

“…”. Kỳ Quyên nhăn mặt không trả lời.

Cô rất thích lấy gối đầu làm gối ôm. Tật xấu này đồng nghiệp nào cũng biết, còn thường xuyên mang ra để trêu chọc cô. Về sau cô còn đặc biệt mua một chiếc gối ôm. Nhưng cô ngủ không “ngay ngắn”, lăn qua lăn lại, gối vẫn rơi xuống đất…

Vì tật xấu khi ngủ, Kỳ Quyên thường xuyên bị sái cổ, suốt ngày cứng cổ “vênh” mặt. Người khác đều tưởng cổ cô duỗi thẳng như vậy là biểu hiện của việc không coi ai ra gì. Thực ra chỉ là… bị sái cổ.

Tiêu Phàm thấy cô có vẻ ngượng ngùng, liền nén cười, chuyển chủ đề: “Nghe nói vụ kiện hôm qua thắng lợi giòn giã?”.

Nhắc đến chuyện này, tâm trạng của Kỳ Quyên tự nhiên vui hẳn lên, cô gật đầu, nở nụ cười tự tin: “Vâng, một người thắng một đội luật sư, dĩ nhiên là cảm giác rất tuyệt”.

“Có vụ kiện thắng rồi, chưa chắc đã là chuyện tốt”.

Kỳ Quyên sững người, “Anh nói như vậy là có ý gì?”.

“Star Walk không đơn giản như em nghĩ”. Nhìn cô em khóa dưới hiếu thắng này, Tiêu Phàm không kìm được nhắc nhở: “Em đơn thương độc mã thắng cả đội luật sư của họ, chẳng khác nào tát vào mặt ông chủ của họ trước mặt mọi người. Tát người khác dĩ nhiên là rất hả giận, nhưng sau đó nên giải quyết hậu quả như thế nào cũng cần phải suy nghĩ thật kỹ”.

Lúc lấy Kỳ Quyên mới hiểu ý anh. Biết anh vì quan tâm nên mới nhắc nhở mình, liền mỉm cười nói: “Em biết rồi. Em sẽ nghĩ cách ứng phó, cảm ơn anh đã nhắc nhở”.

“Ừm, cẩn thận đấy”.

Thang máy dừng lại ờ tầng mười hai. Hai người cùng bước ra, mỗi người rẽ một hướng trước phòng làm việc.

Kỳ Quyên đi vào phòng làm việc của mình, pha một tách cà phê nóng, đứng trước cưa sổ, suy nghĩ thật kỹ về những lời Tiêu Phàm nói.

Rõ ràng là vụ kiện này không đơn giản như cô nghĩ. Lúc đầu nhận vụ án này chỉ vì cô quá nghĩa khí. Trong giới luật sư, không có nhiều luật sư dám nhận vụ kiện này. Kỳ Quyên lại không tiện từ chối lời thỉnh cầu của cậu bạn thân Thời Viêm. Hơn nữa cô rất tự tin với việc thắng kiện, vì thế không hề suy nghĩ đến vấn đề giải quyết hậu quả mà tiếp nhận ngay không chút chần chừ.

Lúc này được Tiêu Phàm nhắc nhở, lại liên tưởng đến người đàn ông mà mình nhìn thấy ở cửa tòa án, đột nhiên Kỳ Quyên cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Cái tay Derek lòng dạ hiểm độc ấy sẽ đối phó với mình thế nào?

Star Walk đào tạo được rất nhiều ngôi sao cao cấp. Ông chủ Derek vô cùng hà khắc với các ngôi sao dưới trướng của mình.

Thời Viêm là lớp nghệ sĩ đầu tiên ký hợp đồng với Star Walk. Mức độ hà khắc của hợp đồng càng khiến người ta căm phẫn.

Quả thực anh ta không thể nhẫn nhịn được nên mới kiện công ty quản lý ra tòa. Kỳ Quyên giúp anh ta thắng vụ kiện này, không chỉ hủy hợp đồng mà đồng thời còn nhận mức bồi thường nhất định từ Star Walk. Cách làm của Kỳ Quyên chẳng khác nào giáng một bạt tai vào mặt Derek trước giới truyền thông và các nghệ sĩ.

Nghĩ đến sự lạnh lùng, vô tình của anh ta trong truyền thuyết, nhớ tới ánh mắt uy nghiêm, lạnh lùng của người đàn ông mà mình nhìn thấy ở cửa tòa án hôm ấy, ngón tay đang cầm tách cà phê của Kỳ Quyên không kìm được khẽ run lên.

Anh ta… sẽ không “đóng băng” mình chứ?

Linh cảm chẳng lành nhanh chóng biến thành hiện thực.

Đột nhiên điện thoại trên bàn đổ chuông, Kỳ Quyên nhấc điện thoại, nghe thấy một giọng nói lạ, trầm lắng và lạnh lùng.

“Là luật sư Kỳ phải không?”.

“Đúng vậy”. Kỳ Quyên có chút mơ hồ, đang cảm thấy khó hiểu thì nghe thấy người đàn ông ở đầu dây bên kia hạ giọng nói: “Xin chào, tôi là Derek”.

Kỳ Quyên thấy sống lưng đông cứng, cái cổ vốn đã cứng đờ lại càng cứng hơn.

“Chào anh”, Kỳ Quyên nghiêm túc nói: “Xin hỏi anh tìm tôi có việc gì?”.

“Cô Kỳ, cuối tuần này có thời gian không?”.

“Tôi…”.

Chưa nói xong đã bị ngắt lời: “Tôi muốn mời cô ăn bữa cơm”.

“Tôi…”.

“Đến lúc ấy tôi sai người đến đón cô”.

“Tôi…”.

Đầu dây bên kia cúp máy. Có lẽ anh ta cho rằng một khi để Kỳ Quyên mở miệng thì sẽ rơi vào thế yếu, vì thế ngay cả cơ hội nói anh ta cũng không cho, trực tiếp đưa ra kết luận rồi cúp máy rất dứt khoát.

Chỉ là… đột nhiên anh ta mời ăn cơm, rốt cuộc có ý đồ gì?

Kỳ Quyên có chút nghi hoặc, lẽ nào muốn bạt tai trả thù trực tiếp? Hay là uy hiếp, dọa dẫm, ép người ta thôi việc?

Tóm lại, đây là “bữa tiệc Hồng Môn”, tránh được mồng một, không tránh được ngày rằm.

Kỳ Quyên bất lực nghĩ, lần này mình đúng là gặp hạn.

Có lẽ là hạn lớn không dễ đối phó.

Vì cuộc điện thoại này mà suốt cả ngày, tâm trạng của Kỳ Quyên không vui chút nào. Vừa mới xong một vụ kiện hao tổn thời gian sức lực, tạm thời Kỳ Quyên không muốn nhận vụ kiện khác. Sau khi gác lại tất cả các cuộc hẹn, cô về nhà đúng giờ.

Trên đường về, cô tiện thể vào siêu thị mua mỳ và rau. Về đến nhà là vào bếp, đun một nồi nước sôi, nấu một gói mỳ, cho thêm chút rau và muối, thế là xong một bát mỳ. Kỳ Quyên ăn rất ngon lành, lấp đầy dạ dày, coi như giải quyết xong bữa tối.

Tiêu Tinh thường nhận xét rằng: “Loại động vật ăn chay như Kỳ Quyên thật sự rất dễ nuôi”.

Thực ra không phải Kỳ Quyên không thích ăn thịt. Chì là từ nhỏ sống cùng với mẹ khiến cô hình thành thói quen tiết kiệm, cóp nhặt, không yêu cầu cao về chuyện ăn uống. Bất kể ăn thứ gì, chỉ cần no là được.

Có điều, cô rất thích ăn thịt kho tàu.

Cô rất có cảm tình với bút danh “Thịt Kho Tàu”, vì thế một người không hứng thú lắm với võ hiệp như cô mới click vào tiểu thuyết “Danh kiếm” của Thịt Kho Tàu, từ đó bị cuốn hút bởi văn phong dí dỏm, hài hước của anh ta, trở thành fan ruột của tác giả này.

Thu dọn bát đũa xong, Kỳ Quyên bật máy tính. Trang chủ mặc định của trình duyệt chính là Thiên đường văn học. Kỳ Quyên nhanh chóng lướt qua trang chủ, tìm truyện trên các bảng phân loại. Khi lướt qua “Bảng gạch”, đột nhiên cô dừng lại.

Đứng đầu bảng gạch: “Dị thế du hiệp lục”.

Tác giả: Thịt Kho Tàu.

Số lượng gạch bị ném: 1000 viên.

Cái tên thật quen…

Đột nhiên cảnh tượng cô mở trình duyệt web ném 999 viên gạch trong giấc mơ hiện lên trước mắt. Kỳ Quyên sững người, ngón tay cứng đờ click vào đường link của “Dị thế du hiệp lục”, hàng chữ lớn màu đỏ ở góc phải bỗng chốc đập vào mắt:

“Hoa Đỗ Quyên Nở ném 999 viên gạch”.

Kỳ Quyên suýt chút nữa thì ộc máu.

Hóa ra là thật!.

Thì ra không phải là mơ, mình đã bỏ ra 999 tệ mua gạch ném tác giả mà mình thích nhất?!

Tâm trạng của Kỳ Quyên quả thực giống như sét đánh giữa trời quang.

Góc bên trái của trang đăng nhập hiển thị thông tin cá nhân của ID Hoa Đỗ Quyên Nở:

ID: Hoa Đỗ Quyên Nở.

Đẳng cấp: Hội viên VIP cao cấp.

Số dư tài khoản: 1 điểm.

Mức độ thân mật giữa bạn và tác giả Thịt Kho Tàu: -999.

Quan hệ giữa bạn với tác giả Thịt Kho Tàu: Không đội trời chung.

Kỳ Quyên lập tức nước mắt đầm đìa.

[3]

Thiên đường văn học là một trang web văn học nguyên tác nổi tiếng. Trang web có chế độ hội viên vô cùng hoàn thiện. Những độc giả mới đăng ký, điểm khởi đầu là 1 điểm. Căn cứ vào mức tiền nạp, mức tiền tiêu thụ sẽ dần dần nâng cấp hội viên. Mấy tác giả mà Kỳ Quyên yêu thích đều “chiếm đóng” ở trang web này. Mấy năm nay cô theo đuổi rất nhiều tiểu thuyết siêu dài, hiện nay đã là hội viên VIP cao cấp.

Ngoài chế độ hội viên, mỗi bộ tiểu thuyết còn có bảng xếp hạng độc giả, giữa độc giả và tác giả có mức độ thân mật tương ứng, người qua đường là 0, tặng hoa +1, ném gạch -1, để lại comment, mua chương VIP đều làm tăng mức độ thân mật. Vì một phút lỡ tay mà Kỳ Quyên ném 999 viên gạch, mối quan hệ với tác giả này bỗng chốc biến thành không đội trời chung, -999.

Kỳ Quyên cảm thấy vô cùng bực tức.

Không chỉ bực tức vì mình mất tiền oan, còn bực tức vì có ý tốt nhưng lại làm chuyện xấu, bực tức vì mang lại phiền phức cho tác giả mình yêu thích, khiến tác phẩm của anh ta bị lên bảng điểm trừ.

Trên diễn đàn còn có một chủ đề hot, tiêu đề là: “Truyện mới của Thịt Kho Tàu mới một chương đã lên bảng gạch. Anh ta tự làm hay bị người khác chơi?

Kỳ Quyên trợn tròn mắt nhìn tiêu đề ấy. Cô rất muốn nói: Đó là do say rượu lỡ tay, ném nhầm = =.

Cô run rẩy sợ hãi xem chủ đề đó, phát hiện bên dưới có một đống comment, có đám đông vây quanh chửi tác giả này vô trách nhiệm, kết thúc lãng xẹt, có người thấy anh ta chướng mắt nhân cơ hội này giẫm đạp anh ta, nói anh ta cố tình tạo scandal, chẳng mấy chốc diễn đàn nổ ra cuộc tranh luận nảy lửa, comment dài bốn, năm trang, sau đó chuyển sang chửi thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan của tác giả không đứng đắn, nhân phẩm không tốt, tác phong có vấn đề, thậm chí có người mạnh mồm nói tác giả này hot như vậy chắc chắn là có “ chân trong”.

Kỳ Quyên hầm hầm đóng trang web.

Tác giả Thịt Kho Tàu mặc dù nổi tiếng có chút đột ngột nhưng không thể không thừa nhận anh ta thật sự rất có tài, tư duy rộng mở, cảnh tượng dưới ngòi bút được miêu tả đẹp như tranh vẽ, các nhân vật trong truyện cũng có tính cách rõ ràng nổi bật, tác phẩm đầu tay “Danh kiếm” bán bản quyền làm game cũng chứng minh thực lực của anh ta.

Nhưng những chỗ như diễn đàn không thể thanh minh được. Kỳ Quyên không có ý định nói lý lẽ với đám người đó. Chỉ là nhìn thấy tác giả mà mình thích bị bôi nhọ một cách vô lý, nguyên nhân lại xuất phát từ mình nên tâm trạng của Kỳ Quyên bỗng chốc trở nên rất phức tạp.

Có cần tìm tác giả để giải thích không nhỉ?

Chắc chắn là anh ta sắp chết vì tức rồi, nhìn thấy ID Hoa Đỗ Quyên Nở chướng mắt, chắc là chẳng thèm bận tâm?

Không biết anh ta có đang ngầm nguyền rủa mình không…

Kỳ Quyên click vào phần bình luận ở phía dưới với tâm trạng rối bời, phát hiện dưới comment của mình có mấy chục comment, xây một tòa nhà cao tầng đáng sợ.

“Hoa Đỗ Quyên Nở? Đây chính là người đã ném gạch sao?”.

“Woa, mau đến chiêm ngưỡng nhân vật trâu bò này đi bà con!”.

“Bạn có vấn đề à? Bỏ ra 999 tệ để mua gạch, bạn hận anh ta dữ vậy!”.

“Không không không, đây không phải là hận. Rõ ràng là yêu Thịt Kho Tàu tới mức thần kinh không bình thường!”.

“Lẽ nào 999 viên gạch là sính lễ sao?”.

“Lẽ nào là đang cầu hôn sao?”.

“Không viết chừng bạn ở trên đã nói đúng sự thật!”.

“Thịt Kho Tàu sắp cưới rồi nhỉ!”.

“…”.

Kỳ Quyên cau mày, đúng là ức chết đến mức muốn ộc máu.

So với sự kích động của dân tình trong phần comment, tác giả tỏ ra rất bình tĩnh. Năm giờ chiều ngày hôm nay liên tục post ba chương hơn mười nghìn chữ, không hề nhắc một chữ nào tới việc ném gạch và tranh cãi.

Thái độ cao thâm khó đoán ấy của anh ta khiến Kỳ Quyên càng cảm thấy bất an. Ngẩng đầu nhìn, mục thông báo cũng mới được sửa ngày hôm nay.

“Thông báo: Mới lập mấy nhóm độc giả, vào nhóm bằng ID độc giả để lại comment. Mọi người thảo luận lịch sự, hòa bình, chú ý đừng vào nhiều nhóm.

Nhóm 1: Thịt kho tàu (đã đầy)

Nhóm 2: Thịt xốt (đã đầy)

Nhóm 3: Thịt ba chỉ (đã đầy)

Nhóm 4: Xương sườn (đã đầy)

Nhóm 5: Thịt hấp rau cải (còn trống)”.

Kỳ Quyên há hốc mồm rồi lại ngậm lại, khóe miệng không kìm được run run.

Tên nhóm độc giả là do anh ta tự đặt sao?

Anh chàng này đúng là đồ “háu ăn”. Tên nhóm độc giả toàn là các loại thịt, Kỳ Quyên nhìn thấy mà thấy đói bụng.

Bỏ qua tiếng sôi ọc ọc trong bụng, Kỳ Quyên đăng nhập QQ, tìm số QQ của nhóm 5, Thịt hấp rau cải, click vào gia nhập, xác minh thông tin, chần chừ một lúc, vẫn nhập ID “Hoa Đỗ Quyên Nở”.

Tài khoản 7564XXXX muốn gia nhập nhóm “Thịt hấp rau cải” của bạn, thông tin xác minh “Hoa Đỗ Quyên Nở”.

Thông tin này khiến các admin sững sờ.

Hoa Đỗ Quyên Nở? Kẻ tội đồ ném 999 viên gạch khiến tác giả đứng đầu bảng điểm trừ, lại còn bị diễn đàn ném đá cho vỡ đầu chảy máu… còn dám vào nhóm?

Lẽ nào cô ta hận tác giả đến thấu xương, ném gạch chưa đủ, còn muốn vào nhóm thả virus?

Ba admin không nói một lời, đồng loạt click “từ chối”.

Thế là góc trái màn hình của Kỳ Quyên kêu tinh tang, liên tiếp hiện lên ba thông tin.

“Admin Điều Điền từ chối sự gia nhập của bạn”.

“Admin Tiểu Tây từ chối sự gia nhập của bạn”.

“Admin A Bạch từ chối sự gia nhập của bạn”.

Đúng lúc Kỳ Quyên vừa thất vọng vừa bực tức, đột nhiên nhận được tin nhắn thứ tư:

“Admin Mr. Bottle chấp nhận yêu cầu vào nhóm của bạn”.

Cả đám người lại một lần nữa sững sờ.

Mr. Bottle chính là nick QQ của tác giả. Nghe nói tên anh có chữ “Bình”, vì thế lấy nick là Mr. Bottle. Đây cũng là chuyện mà admin và bạn bè thân thiết của anh ta đều biết, nhưng nhiều độc giả không hề hay biết.

Rõ ràng là Kỳ Quyên cũng không biết.

Cô còn tưởng rằng anh chàng “Mr. Bottle” là kẻ lơ ngơ, vì thế mới thông qua yêu cầu vào nhóm của mình trong khi ba admin khác đều từ chối. Cô vô vùng cảm kích “Mr. Bottle ngốc nghếch” này.

Kỳ Quyên mở cửa sổ nhóm, nhóm 5 là nhóm mới lập, lúc này thành viên trong nhóm không nhiều, chỉ có khoảng hai mươi người.

Kỳ Quyên không dám to gan trực tiếp dùng ID Hoa Đỗ Quyên Nở nói chuyện trong nhóm, thế nên kín đáo đổi tên trong nhóm của mình thành [A Quyên] cho người khác đỡ nhận ra, nhân tiện vờ ra vẻ đáng yêu.

[A Quyên]: Tôi là người mới, mong mọi người chỉ giáo ^_^.

[Mr. Bottle]: Chào người mới ^_^.

[A Quyên]: Chào Bottle, bạn có biết tác giả có ở trong nhóm này không?

[Mr. Bottle]: Có.

[A Quyên]: Là ai vậy?

[Mr. Bottle]: Điều này cần phải được sự đồng ý của anh ta mới có thể nói được.

Mấy admin biết rõ nội tình nhìn màn hình không còn gì để nói với Bottle. Có admin vội vàng chat riêng với Mr. Bottle.

[Tiểu Tây]: Anh điên rồi sao? Hoa Đỗ Quyên Nở chính là người cho anh điểm trừ, anh cho người này vào làm gì. Cô ta đến làm loạn đấy!

[Mr. Bottle]: Xem cô ta nói gì đã.

[Tiểu Tây]: Ngộ nhỡ cô ta thả virus vào nhóm thì làm thế nào?

[Mr. Bottle]: Không sợ.

[Tiểu Tây]: Rốt cuộc anh có ý thức tự giác mình đang bị dìm hàng không vậy…?

[Mr. Bottle]: Không sao, đừng lo:).

Anh ta lại dùng một trong những vũ khí vô địch để kết thúc cuộc nói chuyện: mặt cười:).

Nhìn nụ cười đáng ăn đấm ấy, admin đúng là suýt chết vì tức.

Kỳ Quyên nghĩ rằng chuyện này mà nói trong nhóm thì không được tiện lắm, thế nên cô add Mr. Bottle, chat riêng với anh ta.

[A Quyên]: Hi, nói thật với bạn nhé, ID của mình là Hoa Đỗ Quyên Nở.

[Mr. Bottle]: Ừm, mình biết.

[A Quyên]: Hôm qua mình ném 999 viên gạch dưới truyện mới của Thịt Kho Tàu = =.

[Mr. Bottle]: Ừm, mình nhìn thấy rồi.

[A Quyên]: Bạn có thể giúp mình liên hệ với tác giả được không?

[Mr. Bottle]: Bạn tìm anh ta có việc à?

[A Quyên]: Đúng vậy.

[Mr. Bottle]: Muốn ném trước mặt anh ta?

[A Quyên]: Không không, mình chỉ muốn lấy lại tiền.

[Mr. Bottle]: …

[A Quyên]: Là thế này. Hôm qua mình vốn định tặng anh ta một bông hoa. Vì uống say, lỡ tay nên mới click vào 999 viên gạch bên cạnh.

[Mr. Bottle]: …

[A Quyên]: Về sau mình ngủ quên, tưởng rằng đó là giấc mơ. Hôm nay sau khi đi làm về, đăng nhập trang web mới phát hiện là thật, hơn nữa vì lỡ tay ném quá nhiều gạch, hại truyện mới của anh ta bị đẩy lên đứng vị trí đầu bảng truyện dở. Quả thực mình cảm thấy rất có lỗi với anh ta, vì thế muốn tìm anh ta để giải thích.

[Mr. Bottle]: …

[A Quyên]: Dĩ nhiên, tốt nhất là có thể bảo admin trả lại tiền cho mình. Trang web có thể xử lý sơ suất này, đúng không?

[Mr. Bottle]: …

[A Quyên]: Sao bạn cứ gõ ba chấm như thế? Có được không thì nói một câu.

[Mr. Bottle]: Xin lỗi, lượng thông tin quá lớn, mình phải tiêu hóa đã.

[A Quyên]: Đúng rồi, nhân tiện giúp mình liên hệ với tác giả, nếu có thể giúp mình giải thích rõ ràng thì càng tốt. Mình là fan ruột của anh ta, không cẩn thận ném nhiều gạch như vậy, thực ra mình cũng rất áy náy. Mình ngại không dám trực tiếp xin lỗi anh ta, phiền bạn nói giúp mình.

[Mr. Bottle]: Mình vẫn đang tiêu hóa.

[A Quyên]: = =.

[A Quyên]: Vậy đợi bạn tiêu hóa xong thì trả lời mình,

[Mr. Bottle]: Được, mình sẽ cố gắng.

Ở đầu bên kia, Ôn Bình vừa uống cà phê, vừa nhìn mấy dòng nhật ký trò chuyện.

Uống rượu say lỡ tay? Ném nhầm rồi tìm tác giả để xin lỗi? Xin lỗi xong rồi muốn đòi lại tiền? Nói chuyện trực tiếp sẽ ngại?

Lúc viết email chửi tôi đâu có thấy cô ngại, lời lẽ đanh thép, nói đâu trúng đấy, một bức email mà chửi tôi té tát mặt mày…

Đột nhiên Ôn Bình cảm thấy người tên là “A Quyên” này quả thực rất thú vị.

Sau khi im lặng một lúc, cuối cùng Ôn Bình không trêu chọc đối phương nữa mà đứng đắn nghiêm túc gửi hai tin.

[Mr. Bottle]: Tôi tiêu hóa xong rồi.

[Mr. Bottle]: Thực ra tôi chính là tác giả.

[4]

“Thực ra, tôi chính là tác giả”.

Nhìn hàng chữ này đột nhiên nhảy ra trên màn hình, Kỳ Quyên “phụt” một cái, nước bắn thẳng lên máy tính.

Kỳ Quyên vừa ho, vừa rút giấy ăn trên bàn lau sạch màn hình, trong đầu không khỏi hồi tưởng lại cuộc nói chuyện với “Mr. Bottle” lúc nãy:

“Chào Bottle, bạn có biết tác giả có ở trong nhóm này không?”.

“Hình như là có”.

“ Là ai vậy?”.

“Điều này cần phải được sự đồng ý của anh ta mới có thể nói được”.

Rõ ràng lúc nãy cái tay “Mr. Bottle” này đã nói như vậy, bây giờ lại lật lọng nói mình là tác giả, rõ ràng là cố tình trêu chọc người khác. Kỳ Quyên ghét nhất là bị người khác đùa bỡn. Đặc biệt là bị người lạ đùa bỡn.

Cô không kìm được gửi một biểu tượng đầu lâu đen sì trong cửa sổ chat, gõ thêm một câu:

[A Quyên]: Anh bị bệnh à?

[Mr. Bottle]: …

[A Quyên]: Không muốn giúp tôi liên hệ với anh ta thì thôi, muốn chơi tôi là có ý gì?

[Mr. Bottle]: Không chơi cô.

[A Quyên]: = =.

[Mr. Bottle]: Thật sự khộng lừa cô.

[A Quyên]: Ai thèm bận tâm.

Kỳ Quyên gườm gườm tiện tay cho “Mr. Bottle” vào danh sách đen.

Ôn Bình không còn gì để nói với cái đầu lâu đen thui cùng với bốn từ “Anh bị bệnh à” trong cửa sổ chat. Sau khi phát hiện mình bị cô ta cho vào danh sách đen, không kìm được nhếch mép cười.

Thật là thú vị, cuối cùng lại thành “Tôi bị bệnh” rồi.

Thôi được, cô thắng rồi.

Ôn Bình đóng cửa sổ chat, tìm biên tập viên của mình trong cột biên tập trong nhóm bạn thân, nhắn một thông tin.

[Mr. Bottle]: Mao Mao, online không?

[Biên tập Mao Mao]: Có, mình đang tìm cậu.

[Mr. Bottle]: Tìm mình có việc à?

[Biên tập Mao Mao]: 999 viên gạch trong truyện mới của cậu, mình đã giúp cậu tra thông tin rồi, IP đăng nhập của Hoa Đỗ Quyên Nở rất bình thường, không giống như bị trộm nick = =.

[Mr. Bottle]: Ừm, mình biết.

[Biên tập Mao Mao]: ID này của cô ta đăng ký rất lâu rồi, là độc giả lâu năm. Có lẽ cậu làm sai chuyện gì đắc tội với người ta nên mới ném cậu nhiều gạch như thế. Có thể là rất ghét cậu.

[Mr. Bottle]: Không phải đâu, thực ra cô ta lỡ tay ném nhầm.

[Biên tập Mao Mao]: Lỡ tay? Ném nhầm?

[Mr. Bottle]: Ừm, lúc nãy cô ta tìm mình xin lỗi. Ném nhầm nhiều tiền như thế, chắc cô ta cũng muốn ộc máu.

[Biên tập Mao Mao]: = =.

[Mr. Bottle]: Đúng rồi, cô ta đã xin trả lại tiền, liên hệ với admin xác nhận thông tin, trả lại tiền cho cô ta đi.

[Biên tập Mao Mao]: Nhưng nếu trả lại tiền thì phải xóa gạch dưới truyện của cậu. Cậu không sợ có người tiếp tục chửi cậu sao?

[Mr. Bottle]: Chẳng phải diễn đàn đang chửi rồi sao?

[Biên tập Mao Mao]: Đúng vậy, chửi cậu té tát mặt mày.

[Mr. Bottle]: Nếu đã té tát mặt mày rồi thì mắng thêm chút nữa cũng chẳng có gì khác biệt.

[Biên tập Mao Mao]: …

[Mr. Bottle]: Không nói gì tức là đồng ý rồi nhé?

[Biên tập Mao Mao]: Ok ok, mình phục cậu rồi.

[Biên tập Mao Mao]: Này, cuốn “Dị thế du hiệp lục” cậu đừng có mà kết thúc lãng xẹt nữa được không?

[Mr. Bottle]: Không đâu:).

[Biên tập Mao Mao]: Lần trước cậu cũng nói không, kết quả vẫn kết thúc lãng xẹt…

[Mr. Bottle]: Đó không phải là kết thúc lãng xẹt, mà gọi là chưa viết xong.

[Biên tập Mao Mao]: …

[Mr. Bottle]: Chẳng phải đang viết tập tiếp theo sao, cậu phải tin mình:).

[Biên tập Mao Mao]: Thôi được, tạm thời tin cậu thêm một lần nữa.

[Biên tập Mao Mao]: Đúng rồi, bản thảo cậu nợ tạp chí đến khi nào mới nộp? Sắp đến thời hạn đăng rồi đấy?

[Mr. Bottle]: Đột nhiên mình nhớ ra mình vẫn chưa tắm. Mình đi tắm cái đã.

[Biên tập Mao Mao]: …

Sau khi cho Mr. Bottle vào danh sách đen, Kỳ Quyên cũng đi tắm. Tắm xong mở trang web đột nhiên phát hiện mình nhận được tin nhắn của admin.

“Khách hàng [Hoa Đỗ Quyên Nở] thân mến, 999 viên gạch mà khách hàng mua vào lúc 23:00 ngày 1 tháng 6 thuộc về lỗi thao tác. Qua kiểm tra đối chiếu, xác minh thực sự như vậy, vì thế toàn bộ điểm số đã được trả lại, xin hãy kiểm tra số dư tài khoản”.

Kỳ Quyên ngây người click vào số dư tài khoản, quả nhiên phát hiện có thêm 999 tệ.

Tâm trạng cô lên xuống thất thường giống như ngồi trên tàu lượn vậy.

Lẽ nào anh ta đúng là tác giả? Nếu không sao có thể xử lý mọi việc thuận lợi, hơn nữa lại nhanh chóng như vậy?

Kỳ Quyên vội vàng luống cuống add lại nick Mr. Bottle từ trong danh sách đen. Nhìn avatar giống như cái bình của người bạn qua mạng này, Kỳ Quyên thấy hơn căng thẳng.

“Anh đúng là tác giả sao?”. Kỳ Quyên e dè hỏi.

Đối phương rất dễ chịu, bình tĩnh nói: “Ừm. Tôi không lừa cô, đừng cho tôi vào danh sách đen nữa”.

“…”. Kỳ Quyên ngượng ngùng không biết nên nói gì.

“Lúc nãy tôi đã giải thích với biên tập. Cô ấy giúp cô liên hệ với admin rồi. Cô kiểm tra tài khoản đi, xem tiền đã được trả lại chưa”.

Kỳ Quyên đáp với tâm trạng cô cùng phức tạp: “Trả lại rồi…”.

“Thế thì tốt. Sau này trước khi nhấn nút ‘Có’, hãy chú ý một chút. Nếu uống say thì đừng lên mạng, ném gạch là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ cô không cẩn thận nói cho tôi biết mật khẩu thẻ ngân hàng thì không hay đâu”.

Kỳ Quyên bị nói tới mức đỏ mặt tía tai.

Trước Mr. Bottle, tác giả mà mình yêu thích, vừa mới bị mình mắng cho một trận, còn cho vào danh sách đen, lúc này anh ta không những không nổi nóng mà còn ôn hòa như vậy, một người vốn tự hào là rất có tài ăn nói như luật sư Kỳ bỗng chốc không biết phải nói gì.

Kỳ Quyên xoa xoa cái má nóng bừng, nghiêm mặt gõ một hàng chữ: “Xin lỗi, làm phiền anh rồi…”.

“Không sao:)”.

Bên kia nhắn lại hình mặt cười, coi như là kết thúc cuộc nói chuyện.

Kỳ Quyên vốn là một người nóng tính. Hồi đại học đã từng là tổng thư ký hội sinh viên ba năm, làm chuyện gì cũng rất quyết đoán, dứt khoát, nói một là một, hai là hai. Những việc có thể hoàn thành trong mười phút cô sẽ không bao giờ kéo dài tới mười một phút. Cô sợ nhất là đối phó với những người có tính cách ôn hòa như thế này, cảm giác nói chuyện với họ cứ như đấm vào bông vậy.

Sự việc hiểu lầm lần này nói thế nào cũng là do mình uống say phạm lỗi trước, tác giả Thịt Kho Tàu vô tội bị liên lụy. Truyện mới vừa post lên một ngày đã bị vào bảng truyện dở tệ. Anh ta không những không trách cô, còn giúp liên hệ với admin trả lại tiền, thái độ lại điềm đạm, ôn hòa như thế, khiến Kỳ Quyên cảm thấy vô cùng áy náy.

Có phải là nên làm gì đó để bồi thường cho anh ta không nhỉ?

Là một luật sư, Kỳ Quyên luôn có niềm tin “làm sai chuyện gì thì phải chịu trách nhiệm và bồi thường tổn thất”. Nếu lần này là mình sai, vậy thì phải bồi thường.

Kỳ Quyên nghĩa thật kỹ rồi mở trang truyện “Dị thế du hiệp lục”, click chuột vào bảng công cụ, tiện tay tặng 99 bông hoa. 999 viên gạch biến thành 99 bông hoa. Mặc dù rút lại một phần mười nhưng Kỳ Quyên nghĩ rằng có thành ý là được, số tiền còn lại dùng để mua truyện thì thực tế hơn.

Đầu bên kia, Ôn Bình vừa click vào trang truyện mới để xem comment của độc giả, đột nhiên nhìn thấy góc phải hiện lên một thông báo mới: “Hoa Đỗ Quyên Nở tặng 99 bông hoa, chút thành ý nhỏ, mong tác giả đón nhận”.

“…”. Nhất thời Ôn Bình không biết nên nói gì.

Logic của người này thật kỳ lạ. Nếu đã lỡ tay tặng nhầm, vậy thì trả lại là xong, sao lại đổi sang tặng hoa?

Đây chính là kiểu “cho một cái bạt tai rồi lại đền một viên kẹo” điển hình sao?

Là người vô tội bị ăn bạt tai rồi lại được cho kẹo, đột nhiên Ôn Bình có cảm giác mình đúng là nằm cũng trúng đạn. Kể từ đó cái tên Hoa Đỗ Quyên Nở cũng để lại cho anh ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ