XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu không là tình yêu - trang 9

Chương18: Nhà mới

Ô tô rời khỏi bãi đỗ xe, đi về bên tay phải chưa đầy năm phút, rẽ vào một khu chung cư cao tầng mới xây dựng. Tuy nhà cửa san sát, diện tích trồng cây xanh vô cùng ít ỏi nhưng tôi vẫn rất thích nơi này, bởi nó rất gần Cảnh Thiên, đi bộ cùng lắm mất hơn mười phút.

Tôi ngó nghiêng suốt quãng đường, đến tận cửa một căn nhà xa lạ, Cảnh Mạc Vũ mở cửa, tia nắng cuối cùng trong ngày chiếu vào nhà, tạo nên một thứ ánh sáng lấp lánh vô hạn. Tuy đoán ra đây là ngôi nhà mới của chúng tôi nhưng khi nhìn thấy tấm rèm cửa sổ màu tím nhạt tôi thích nhất, đèn chùm pha lê màu bạc, bộ sofa bọc vải tôi thích nhất và tấm ảnh cưới chụp trên nền trời màu xanh biếc mà tôi thích treo trên tường, tôi không thể kiềm chế sự hưng phấn, nước mắt giàn giụa, ôm chầm lấy Cảnh Mạc Vũ.

“Đây là nhà chúng ta à?” Mỗi thứ ở đây đều là đồ tôi thích nhất. Ngay cả ly nước trên bàn cũng là ly dạ quang mua ở nước Pháp mà tôi thích.

“Ừ, chỉ thuộc về hai chúng ta.”

“Bất kể chúng ta muốn làm gì cũng không có ai quấy rầy.”

Cảnh Mạc Vũ ôm tôi từ phía sau, hơi thở nóng hổi thổi vào cổ tôi. “Em muốn làm chuyện gì mà sợ người khác quấy rầy?”

“Ờ… Em … em nấu cơm cho anh ăn nhé…” Đây là mộng ước của tôi bao nhiêu năm qua.

“Được thôi, đúng lúc anh đang đói bụng.” Cảnh Mạc Vũ đưa tôi vào phòng bếp, chỉ cho tôi bộ đồ nấu nướng mới tinh và thức ăn nhét đầy tủ lạnh. “Có cần anh giúp không?”

“Tất nhiên không cần.” Tôi đẩy anh ra khỏi nhà bếp. “Nhà bếp đâu phải là chỗ của đàn ông, anh ra ngoài đợi em một lát.”

Đế tránh mùi dầu mỡ bay ra ngoài, tôi khép chặt cửa rồi gọi điện thoại về nhà. Ba tôi nhấc điện thoại, tôi không có tâm trạng để trò chuyện với ông, nói thẳng: “Ba mau gọi vú Ngọc nghe điện thoại, giang hồ cần cấp cứu!”

“Có chuyện gì mà ba không giải quyết được?” Ngữ khí của ba tôi rất tự tin.

“Nấu cơm.”

“Con đợi một lát, ba đi gọi ngay!”

Một tiếng đồng hồ sau, dưới sự chỉ đạo qua điện thoại của vú Ngọc, người có năng khiếu nấu nướng là tôi đã biến gạo sống thành cơm chín, rán một đĩa trứng rất có kỹ thuật và chất lượng, đồng thời nấu một nồi canh trứng rong biển miễn cưỡng cũng có thể coi là thành công. Tuy trong quá trình “chiến đấu” xảy ra tai nạn ngoài ý muốn, dầu sôi bắn vào mu bàn tay, lưỡi dao sắc sượt qua ngón tay, nhưng tất cả đều không quan trọng. Quan trọng là, khi tôi bày “tác phẩm đầu tay” thơm lừng ra bàn, Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc, như thể nhìn một người phụ nữ không quen biết. “Là em nấu thật sao?”

“Đúng vậy!” Tôi cười hì hì, hỏi anh: “Có phải anh đột nhiên phát hiện mình lấy được một người vợ vừa giỏi giang vừa xinh đẹp, nấu ăn giỏi, trên giường cũng rất tuyệt, anh cảm thấy vô cùng may mắn?”

Cảnh Mạc Vũ phì cười. “Lúc cưới em, anh thật sự không nghĩ lại có nhiều phúc lợi như vậy.”

“Điều anh không nghĩ tới còn vô số.” Tôi cầm đũa gắp một miếng trứng cho anh. “Anh nếm thử xem có ngon không?”

Ý cười trong mắt Cảnh Mạc Vũ lập tức biến mất khi nhìn thấy ngón tay tôi. Anh túm lấy tay tôi trong khi tôi cố giật lại. Vì quá dùng sức, vết dao cắt trên đầu ngón tay lại rỉ máu.

Tôi giống đứa trẻ phạm lỗi bị người lớn bắt được, vội vàng giấu tay ra sau lưng. “Lần sau em sẽ chú ý.”

“Không có lần sau!”

Lúc nói câu này, ngữ khí của anh dứt khoác đến mức không dễ phản bác. Đáy mắt anh mờ mịt, ánh nước dập dờn… Tôi chắc chắn tôi không nhìn nhầm, đó là một tâm tình tôi chưa từng thấy. Tôi rất muốn chứng thực, tâm trạng xa lạ này của Cảnh Mạc Vũ có phải là “tình yêu” nhưng lại sợ nhận được câu trả lời khiến tôi bị tổn thương như ở cổng trường học lần trước.

Ngập ngừng hồi lâu, tôi quyết tâm mở miệng: “Em có một vấn đề muốn hỏi anh, anh chỉ được trả lời bằng một từ.”

“Vấn đề gì?”

“Anh có yêu em không?”

Cảnh Mạc Vũ nhìn tay tôi, trầm mặc đúng nửa phút. Tôi tưởng anh dùng cách này để từ chối trả lời câu hỏi của tôi nên thoáng cảm thấy mất mát. Cũng may chỉ hơi có cảm giác mất mát chứ không đến nỗi đau lòng như lần trước.

“Anh không muốn trả lời thì thôi.” Tôi vẫn chưa kịp nói câu này thì Cảnh Mạc Vũ đột nhiên phát ra một từ bằng âm mũi: “Ừ.”

“Ừ” có nghĩa là gì? Tất nhiên tôi hiểu ý anh nhưng tôi muốn anh đích thân nói ra từ đó, dù lừa dối tôi cũng được.

Cảnh Mạc Vũ nhếch mép, múc thìa canh đưa lên miệng tôi. “Ăn cơm đi, ăn xong chúng ta lại thảo luận vấn đề này.”

Không biết vì món ăn hợp khẩu vị của anh hay là anh nể mặt tôi, đến canh trứng rong biển anh cũng uống hết mới buông đũa. Sau đó, chúng tôi cùng dọn dẹp bàn ăn, rửa bát trong phòng bếp. Thật ra cả quá trình, anh đứng bên cạnh nhìn tôi đeo tạp dề luống cuống bận rộn. Thỉnh thoảng anh giúp tôi dọn con dao thái rau vướng víu hoặc lúc tôi ngắm anh đến mức thất thần, anh kịp thời đỡ cái đĩa sứ rơi khỏi tay tôi.

Có ông chồng quá đẹp trai cũng là một mối nguy hiểm tiềm tàng. Tôi giơ tay đẩy anh ra. “Anh ra ngoài đi, anh ở đây em không thể tập trung được.”

Nghĩ đến đống bát đĩa mình bỏ công sức lựa chọn, Cảnh Mạc Vũ ngoan ngoãn đi ra ngoài.

Sau khi dọn dẹp phòng bếp xong xuôi, tôi liền ngồi xuống sofa, cầm điều kiển tắt ti vi. Sau đó, tôi nghiêm chỉnh ngồi đối diện Cảnh Mạc Vũ.

“Xong rồi, chúng ta có thể bắt đầu thảo luận ý nghĩa của chữ “ừ”.” Tôi nói, vẻ mặt đầy háo hức và chân thành.

“Được thôi. Vậy chúng ta bắt đầu đi…” Vừa nói Cảnh Mạc Vũ vừa quay người ôm tôi từ phía sau. Hai cánh tay anh quấn chặt lấy eo tôi, hơi thở nóng ấm của anh phả vào điểm nhạy cảm sau tai tôi. Chắc chắn anh muốn dùng hành động để đi sâu thảo luận vấn đề.

Tôi chợt hiểu ra, đối với đàn ông, hành động vĩnh viễn quan trọng hơn lời nói, nhưng anh cũng không cần vội vàng như vậy.

“Em còn chưa tắm.” Tôi nghiêng đầu né tránh. Tôi vừa nấu cơm nên người vẫn còn đầy mùi dầu mỡ và thức ăn, vậy mà anh cũng có thể chịu được.

“Đi tắm? Anh chỉ muốn trả lời câu hỏi của em thôi.” Giọng nói mang ý cười của anh thì thầm bên tai tôi, kích thích tình yêu và dục vọng tiềm ẩn trong tôi. Anh biết rồi còn cố tình hỏi: “Em đi tắm làm gì? Không phải…”

“…” Người đàn ông này quả thật ngày càng đáng ghét. Cảnh Mạc Vũ dường như cố ý, nhẹ nhàng nói bên tai tôi, hơi thở nóng bỏng khiến toàn thân tôi bủn rủn. tôi muốn né tránh nhưng cánh tay anh ôm tôi ngày càng chặt, khuôn ngực rộng dính chặt vào lưng tôi không một khe hở. “Ngôn Ngôn, anh đột nhiên cảm thấy…”

“Gì cơ?” Tôi dịu dàng đáp lời.

“Hai chúng ta sống như vậy cả đời, cũng không tồi.”

“Hả? Sống kiểu gì?”

“Chúng ta cùng nhau đi làm, bận rộn cả ngày, buổi tối có thể ăn cơm do em nấu, xem em rửa bát. Sau đó, chúng ta cùng nhau xem ti vi, cùng nhau tắm rửa, đi ngủ…”

Đây cũng là cuộc sống tôi chờ đợi từ lâu. Một người đàn ông yêu tôi, một ngôi nhà chỉ thuộc về chúng tôi. Trong đêm mùa hè có ngọn gió mát thổi qua, chúng tôi ôm chặt nhau như vậy. Nhưng hạnh phúc đến quá dữ dội khiến tôi lo lắng nó sẽ nhanh chóng tan vỡ.

“Em vẫn chưa đi tắm sao?” Cảnh Mạc Vũ đột nhiên hỏi.

“Hả?”

“Chúng ta cùng tắm.” Chẳng phải mới nói cùng nhau xem ti vi? Tại sao anh tiến hành bước tiếp theo nhanh như vậy?

Đêm mùa hè, làn gió nhè nhẹ thổi vào cành hoa hợp hoan mới cắt tỉa trên cửa sổ.

Cửa phòng tắm hé mở, hơi nước mù mịt cùng lời đối thoại lọt qua khe cửa, để lại không gian tưởng tượng vô hạn.

“Lúc em còn nhỏ, anh thường tắm cho em…” Giọng anh dường như phát ra ngay trên cổ tôi, mơ hồ hơn tiếng nước chảy. “Lúc đó em đâu có né tránh như bây giờ.”

“Lúc đó anh không xoa bóp chỗ này.” Tôi trừng mắt.

“Đó là vì lúc bấy giờ… em còn bằng phẳng hơn anh.”

Bằng phẳng thì bằng phẳng nhưng tôi cũng là con gái mà, nam nữ khác biệt. Có điều, tôi không khỏi hiếu kỳ. “… Anh nói thật cho em biết, lúc anh tắm cho em, anh có suy nghĩ khác không?”

“Lúc đó anh mới chín tuổi, có biết gì đâu?”

“…” Tôi suýt quên mất.

Tuy nhiên, bây giờ anh không phải là đứa trẻ chín tuổi, cơ thể anh phản ánh một cách chân thực ý nghĩ không an phận trong đầu óc anh. Không bao lâu sau, phòng tắm vang lên hơi thở đầy mờ ám. Sau một hồi thở hổn hển, tôi cất giọng sắp tan chảy thành nước. “Sau khi anh hiểu chuyện thì sao? Anh còn muốn tắm cho em nữa không?”

“Không muốn, vì anh biết rõ, em là em gái anh. Anh có thể muốn bất cứ người đàn bà nào, chỉ một mình em không được.”

Tôi cười híp mắt, dùng đầu ngón tay vẽ theo đường nét cương nghị trên thân hình ướt đẫm của anh. “Có thật anh chưa từng nghĩ qua? Một lần cũng không nghĩ đến? Đến nằm mơ cũng không… Em không có sức hút vậy sao?”

Cảnh Mạc Vũ túm bàn tay nghịch ngợm của tôi, đè tôi vào tường, dục vọng dâng trào trong đáy mắt anh. “… Có một lần, ở trong mơ.”

“Thật không?”

“Tối hôm đó, em đến tìm anh, nhờ anh sấy tóc. Em chỉ mặc bộ váy màu đen bằng ren mỏng tang. Em gối đầu lên đùi anh, động một tí là bắt anh vuốt tóc. Trong khi em không biết cơ thể em đã lộ hết… Gió từ máy sấy cuốn theo mùi hương trên cơ thể em, cả đêm vẫn còn vương vấn. Vì vậy, anh mơ thấy em không chịu ra ngoài, cứ nằm trong lòng anh…”

“Đừng nói cho em biết, anh không làm gì đấy nhé!”

“Anh thật sự rất muốn…” Cảnh Mạc Vũ nhấc cao một chân tôi, ngón tay anh thâm nhập vào nơi ướt át giữa hai đùi tôi. “Nhưng anh không dám.”

Ngón tay anh dừng lại ở nơi trước đây anh không dám xâm phạm, khiến người tôi mềm nhũn, tựa vào người anh, để mặc nơi bí ẩn của người phụ nữ bị anh đốt lên ngọn lửa.

Trò chuyện trong phòng tắm biến mất, không bao lâu sau vang lên tiếng thở hổn hển. Tất nhiên, thỉnh thoảng vẫn có những câu nói khiến người khác đỏ mặt. Ví dụ như:

“Anh thích tư thế này à?” Tôi hỏi.

“Ờ.”

“… Anh thích tư thế nào nhất?”

“Anh thích đổi các tư thế khác nhau, từ các góc độ khác nhau…” Cảnh Mạc Vũ dừng lại một lát. “… Ngắm em.”

Sau đó, phòng tắm tắt đèn tối om, đèn ở phòng ngủ lại bật sáng, kéo theo là những câu nói đứt quãng càng lúc càng mờ ám.

“A… Anh…”

“Gọi đi… Anh thích nghe em gọi anh.”

“Anh… Đừng chạm vào chỗ đó, anh…”

“…” Sau đó, tôi thở hồng hộc, cổ họng khô rát, không thể bật ra tiếng. Khoái cảm vừa thỏa mãn vừa trống rỗng đan xen khiến tôi hoàn toàn đánh mất lý trí…

Cuối cùng, phòng ngủ cũng tắt đèn.

Trên chiếc giường lớn mềm mại, tôi gối đầu lên cánh tay của Cảnh Mạc Vũ, ngón tay di chuyển trên lồng ngực đầy mồ hôi của anh. “Lần sau, chúng ta dùng bao cao su đi!”

“Bao cao su?” Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của anh trong bóng tối. “Tại sao?”

“Em chưa muốn có con… Em vẫn đang đi học, nhỡ có thai, sang năm em không thể tốt nghiệp. Em vẫn còn ít tuổi, sau này chúng ta còn nhiều thời gian.”

“Được thôi, nếu em không muốn, chúng ta tính sau.”

Do dự một lát, tôi lên tiếng thăm dò người đàn ông bắt đầu ngọ ngoậy chân tay ở bên cạnh: “Em nghe nói chuyện này làm nhiều quá sẽ không tốt cho sức khỏe. Một tuần một lần là thích hợp nhất.”

“Em nghe ai nói vậy?”

“Một chuyên gia y học.”

“Chuyên gia? Chắc ông ta tám mươi tuổi rồi phải không?”

“…” Không đợi tôi trả lời, Cảnh Mạc Vũ đã xoay người đè tôi xuống. Có thể thấy, anh không thể chấp nhận đề nghị tần suất “một tuần một lần” của bác sĩ.

Mùa hè nóng bức trôi qua trong cuộc sống tân hôn ngọt ngào và công việc bận rộn của tôi và Cảnh Mạc Vũ.

Đây là hai tháng vui vẻ nhất trong cuộc đời tôi. Mỗi ngày, tôi mở mắt là nhìn thấy anh, nhắm mắt là có thể nghe thấy tiếng thở của anh. Lúc đi làm tôi có thể gặp anh, cùng anh nghiên cứu các bản báo cáo dự án. Hết giờ làm còn có thể cùng anh tăng ca. Trong đêm tối tĩnh mịch, tôi lặng lẽ pha cho anh hết cốc cà phê này đến cốc cà phê khác.

Cảnh Mạc Vũ vẫn không nói câu: “Anh yêu em”, nhưng đáp lại câu: “Anh có yêu em không?” mà tôi hỏi mỗi ngày, anh “ừ” ngày càng thuần thục. Có lúc tôi mới nói hai từ: “Anh yêu…”, anh đã trả lời: “Ừ!”

Khi dự án mới khởi động, Cảnh Mạc Vũ dần trở nên bận rộn, anh thường xuyên đi công tác mà không báo trước, càng thường xuyên trở về mà không nói một câu. Thời gian nghỉ ngơi và làm việc của anh hỗn loạn, có lúc mười giờ tối anh về đến nhà, có lúc lại là một giờ sáng.

Thậm chí một lần, vào hơn bốn giờ sáng, tôi đang ngủ say trên giường, một bàn tay lạnh giá đột ngột ôm tôi từ đằng sau. Tôi giật mình tỉnh giấc, ngồi dậy, cúi đầu nhìn anh, cất giọng oán trách: “Sao sáng sớm anh đã bay về? Lẽ nào ngày mai Cảnh Thiên tuyên bố phá sản? Dù Cảnh Thiên phá sản, cũng còn ba và em, đâu cần anh bán mạng như vậy.”

Cảnh Mạc Vũ kéo tôi nằm xuống giường, ôm chặt tôi vào lòng. “Ngày mai là Chủ nhật, chúng ta không cần tới công ty, em hãy yên tâm ngủ đi!”

“Không cần đi làm, nửa đêm anh vội vã trở về làm gì?”

“Ở khách sạn đắt quá, tiết kiệm được ngày nào hay ngày ấy.”

“Cảnh Tổng tiêu tiền như nước của chúng ta bắt đầu tiết kiệm từ lúc nào thế?”

“… Muộn lắm rồi, ngủ thôi!”

Có lẽ do quá mệt mỏi, Cảnh Mạc Vũ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Còn tôi lại hết buồn ngủ, đưa tay khẽ vuốt khóe môi của anh trong bóng tối. Tôi đoán nơi đó chắc là nụ cười thỏa mãn.

Hiếm có một ngày cuối tuần không bị công việc đè đầu, vậy mà Cảnh Mạc Vũ ngủ hết nửa ngày. Trong thời gian đó, tôi thức dậy, đi xuống tầng dưới dạo một vòng. Về phòng thấy anh vẫn chưa tỉnh, tôi lại cởi quần áo nằm cùng anh. Mở mắt nằm đến hơn mười giờ, cuối cùng lông mi anh cũng động đậy, tay sờ soạng về phía tôi.

Tôi lập tức hưng phấn nhào tới, nằm sấp trên người anh, cọ cọ cằm vào ngực anh. “Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi hả?”

Cảnh Mạc Vũ không mở mắt, khóe miệng cong lên, cánh tay ôm chặt eo tôi. “Mấy giờ rồi?”

“Mười giờ rưỡi, hôm nay anh có phải tới công ty nữa không?”

“Không, anh đã xử lý xong công việc rồi.”

“Vậy chúng ta hẹn hò đi, chúng ta chưa từng hẹn hò bao giờ. Ý em là hẹn hò giống những đôi tình nhân ấy.”

“Hẹn hò?” Giọng nói ngái ngủ của anh mang vẻ lười nhác và gợi cảm. “Các đôi tình nhân thường làm gì trong buổi hẹn hò?”

Câu hỏi này khiến tôi á khẩu. Xem phim, dạo phố, ăn cơm? Trước đây, hễ có thời gian là Cảnh Mạc Vũ đều đưa tôi đi, chẳng có gì đặc biệt. “Em chưa từng có bạn trai, làm sao em biết được, anh thử nghĩ đi.”

Cảnh Mạc Vũ ngẫm nghĩ một hồi. “Anh nhớ đám bạn bè của anh thường hẹn con gái về nhà, nói là cùng xem phim.”

Khiếp, bạn bè anh cũng thực tế quá!

“Xem phim?” Dường như nhớ ra điều gì đó, Cảnh Mạc Vũ ngồi dậy. “Đúng rồi, mấy ngày trước anh nhờ người mua giúp anh một đĩa phim, lát nữa chúng ta về căn hộ chung cư xem.”

Ý kiến này có vẻ không tồi. “Phim gì vậy?”

Henry & June.”

“…” Nhiều năm rồi mà anh vẫn không quên vụ đó.

Chương 19: Thân thế

Thời gian trôi qua rất nhanh trong vui vẻ, khi lá phong đỏ rực bên ngoài cửa sổ, tôi mới ý thức, mùa thu đến rồi. Học kỳ mới cũng sắp bắt đầu. Từng phiến lá phong bay lượn trong không trung khiến tôi nhớ đến Tâm Tâm. Đã một thời gian không liên lạc, không biết cô và người bạn trai mới đã tiến triển đến đâu.

Tôi nằm bò trên cửa sổ gọi điện cho Tâm Tâm. “Cậu và anh bạn đó thế nào rồi?”

Nhắc đến người đó, Tâm Tâm lập tức tỏ ra chán nản: “Đừng nhắc nữa! Tớ đã mười tám lần nói chia tay với anh ta, anh ta còn hẹn tớ đi ăn tối.”

“Hả, si tình như vậy sao? Cậu chấp nhận anh ta cho xong.”

“Si tình cái đầu cậu ấy! Anh ta nói mẹ anh ta bắt anh ta hẹn gặp tớ. Anh ta còn nói, mẹ anh ta bảo, con gái nói chia tay là vì muốn đàn ông dỗ dành.”

Tôi thật sự không biết đánh giá mẹ con cực phẩm nhà đó như thế nào, chỉ có thể trách Tâm Tâm: “Cũng tại cậu dễ dỗ quá mà! Lần nào cũng bị anh ta thuyết phục.”

“Cậu đâu phải không hiểu tính tớ. Tớ hay mềm lòng mà, làm sao chịu nổi hai câu nói đáng thương của đàn ông…”

“Xì! Sao tớ chẳng thấy cậu mềm lòng chút nào nhỉ? Anh Trịnh xông vào tận phòng ký túc, cầu xin cậu tha thứ trước tất cả mọi người, vậy mà cậu vẫn không chịu tha thứ cho anh ấy.”

“Ai nói tớ không tha thứ? Bây giờ quan hệ giữa hai chúng tớ gắn bó như nam châm ấy chứ! Thỉnh thoảng bàn về lý tưởng, về cuộc đời, tớ còn dạy anh ấy làm thế nào để cướp Bạch Lăng Lăng. Hồng nhan tri kỷ cũng chỉ đến mức này là cùng, cậu còn muốn tớ thế nào nữa?”

Chuyện xảy ra một tháng trước. Lúc đó tôi đang ở nhà, không được tận mắt chứng kiến. Có điều, qua giọng điệu kể lại của Vận Vận, chuyên gia tán gẫu của phòng chúng tôi, tôi cũng có cảm giác giống như mình đang có mặt ở đó. Nghe nói buổi chiều hôm ấy, không biết người đàn ông yêu nghiệt nào đó nói điều gì khiến cho bà cô mặt sắt trông coi ký túc cảm động đến mức nước mắt giàn giụa, bất chấp việc có thể bị nhà trường đuổi việc, mạo hiểm cho phép người đàn ông yêu nghiệt đó vào phòng ký túc xá của nữ.

Kết quả, trong phòng chúng tôi diễn ra câu chuyện tình yêu bi kịch đầy nước mắt. Người đàn ông cầu xin cô gái tha thứ, giải thích từng lời như moi hết tim gan. Cô gái vô tâm vô tư, giả bộ ngớ ngẩn. “Chỉ là một số điện thoại thôi mà, em đã quên chuyện nhỏ nhặt này từ lâu rồi, anh còn giữ trong lòng sao? Được rồi, được rồi… Nếu anh vẫn cảm thấy có lỗi, tối nay mời em và bạn trai em ăn cơm. Nhân tiện em sẽ giới thiệu để anh làm quen. Anh ấy là hàng xóm của em, bọn em là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau…”

Vận Vận kể đến đây, tôi càng hối hận vì đã không có mặt ở đó. Nếu có ở đó, chắc chắn tôi sẽ cầm sách đập chết Tâm Tâm. Cái gì mà thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau? Tôi dám đánh cược, đến họ tên đầy đủ của anh chàng đó cô cũng không biết.

Đáng tiếc, tôi vắng mặt đúng vào thời điểm quan trọng nhất. Tôi đang ảo não, Tâm Tâm lại hỏi: “Cậu thế nào rồi? Anh Cảnh vẫn bận rộn à?”

“Bận chết đi được! Một tháng thì đến nửa tháng anh ấy đi công tác. Có điều lần này không phải đi công tác, hình như có người biết tin tức về ba mẹ anh ấy nên anh ấy vội vàng đi ngay. Tớ nói sẽ đi cùng nhưng anh ấy bảo không cần…”

Từ khi biết mình là trẻ mồ côi, Cảnh Mạc Vũ rất muốn tế bái trước phần mộ của ba mẹ anh nhưng ba tôi nói, người đưa anh đến trại mồ côi không để lại thong tin gì, chỉ cho biết ba mẹ anh là người tỉnh ngoài đến để làm thuê, ba anh tên Ngô Thực, mẹ anh tên Lưu Mai, họ không may qua đời vì tai nạn giao thông. Người đó là đồng nghiệp của ba mẹ anh, biết gia đình anh ở quê cũng chẳng có bà con thân thích nên mới đưa anh đến trại mồ côi.

Giám đốc trại trẻ mồ côi muốn người đưa anh đến cung cấp thông tin cụ thể nhưng người đó sợ gặp phiền phức nên để anh lại đó rồi bỏ đi mất.

Tuy không có hồ sơ, cũng không rõ tung tích người đưa anh đến nhưng những năm qua, Cảnh Mạc Vũ vẫn không ngừng tìm kiếm. Chỉ cần có tin tức liên quan đến ba mẹ, anh sẽ đi ngay. Tuy lần nào cũng chỉ nhận được sự thất vọng nhưng anh vẫn không bỏ cuộc. Anh chỉ muốn cúi đầu bái lạy trước phần mộ của ba mẹ, để họ biết anh vẫn sống rất tốt.

Nghĩ đến nguyện vọng nhỏ bé nhất của Cảnh Mạc Vũ, tôi lại bị ợ chua. Tôi bịt miệng, cố kìm nén cảm giác buồn nôn.

“Ngôn Ngôn, cậu sao thế? Không khỏe à?” Tâm Tâm nghe thấy tiếng nôn khan, liền hỏi.

“Không sao, gần đây dạ dày của tớ không tốt, chẳng nuốt trôi thứ gì.”

“Cảnh phu nhân, không phải là cậu có rồi đấy chứ?” Tâm Tâm hỏi đùa.

“Không đâu!” Từ khi tôi đề xuất không muốn có con sớm, lần nào Cảnh Mạc Vũ cũng sử dụng biện pháp an toàn, trừ ngày hôm đó…

Hôm đó, tôi ở lại công ty làm thêm cùng anh. Tối muộn không một bóng người, anh nhất thời không thể kìm chế, giở “quy tắc ngầm” với tôi ngay tại văn phòng. Mặc dù nhất thời động sắc tâm, không có sự chuẩn bị đầy đủ nhưng trận gian tình đó vẫn cuồng nhiệt đến khi chúng tôi mệt nhoài.

Tôi cố gắng nhẩm tính chu kỳ tháng trước, tôi bị chậm mất mười mấy ngày.

Không phải mới một lần đã… Tỷ lệ trúng thưởng đúng là quá cao!

Lúc này, tôi không rõ bản thân vui mừng hay lo lắng nhiều hơn. Tôi cúi đầu sờ lên bụng, một cảm giác lạ thường dội vào tận đáy lòng tôi.

Không được, tôi phải kiểm chứng chuyện này.

“Tâm Tâm, tớ không nói chuyện với cậu nữa, tớ phải ra hiệu thuốc mua que thử thai xem sao!”

“Ờ, mau đi đi! Có tin vui nhất định phải thông báo ngay cho bà mẹ nuôi là tớ đấy nhé!

“Tất nhiên!”

Cúp điện thoại, tôi thay quần áo, chuẩn bị ra ngoài. Tôi bất chợt gặp chú Tài đi cùng một người đàn ông xa lạ ở cửa nhà!

Chú Tài liếc tôi một cái, ánh mắt che giấu thứ gì đó như sợ bị tôi nhìn thấu. Sau đó, chú vội vàng đi lên thư phòng của ba tôi trên tầng hai. Bằng giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi cảm thấy hình như đang xảy ra chuyện gì đó. Đợi họ vào thư phòng, tôi cũng lặng lẽ đi lên tầng hai.

Cửa thư phòng khép chặt, tôi không nghe thấy dù chỉ một tiếng động bên trong. Tôi áp tai vào cửa mới lờ mờ nghe thấy giọng nói của ba tôi: “Nó đi Mỹ thật sao?”

“Đúng vậy, đây là ảnh tôi chụp được.”

Nghe đến hai từ “đi Mỹ”, tôi bất giác ngẩn người, đầu óc lập tức hiện ra hình ảnh Hứa Tiểu Nặc mặc váy dài, tà váy tung bay trong gió. Nền đá hoa dưới chân dường như biến thành lớp bông dày mềm mại, không thể chịu được trọng lượng cơ thể tôi.

Tiếng ba tôi lại truyền tới: “Nó đã gặp người của Ngô gia chưa?”

Tiếng người đàn ông xa lạ vang lên: “Trước mắt vẫn chưa. Nhưng Cảnh thiếu gia đã dò hỏi, sợi dây chuyền mặt chữ thập giá trị không nhỏ đó được một thương gia người Hoa mua tại buổi bán đấu giá từ thiện ở New York hai mươi mấy năm trước.”

Cảnh thiếu gia? Sợi dây chuyền mặt chữ thập?

Nghe đến hai từ quan trọng này, tôi mơ hồ hiểu ra điều gì đó. Tôi sốt ruột, suýt nữa đẩy cửa xông vào. Giọng nói xa lạ tiếp tục vang lên: “Cảnh thiếu gia đã liên hệ với tòa soạn báo bên Mỹ, hình như cậu ấy muốn tìm người mua sợi dây chuyền này hai mươi lăm năm trước.”

“Bất kể dùng cách gì, tuyệt đối không được để nó đăng báo tìm người.” Ba tôi nói.

Chú Tài lên tiếng: “Với tính cách của Cảnh thiếu gia, cậu ấy đã tìm kiếm nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng lần ra tin tức về ba mẹ ruột của mình, chỉ e rất khó để ngăn cản cậu ấy…”

Nghe đến đây, tôi không thể kiềm chế, bất chấp tất cả xông vào phòng. “Ba mẹ ruột? Ba, tại sao ba không cho anh ấy tìm ba mẹ ruột?”

Thấy tôi đột ngột bước vào, ba tôi lập tức thu tập ảnh trên bàn đưa cho chú Tài. “Giữ ảnh cẩn thận, hai người về trước đi.”

“Ngôn Ngôn!” Ba tôi chống một tay xuống bàn, tay kia nhấc ống nghe điện thoại trên bàn, đưa đến trước mặt tôi. “Con hãy gọi điện cho Mạc Vũ, bảo nó về nhà ngay. Không cho nó ở lại Mỹ dù chỉ một phút.”

“Tại sao?”

“Con đừng hỏi nhiều nữa, mau gọi điện cho nó đi! Ngôn Ngôn, bây giờ chỉ con mới có thể khiến Mạc Vũ quay về.”

Trước vẻ nôn nóng của ba, tôi cầm điện thoại. “Con có thể gọi điện, nhưng ba phải cho con biết, rốt cuộc ba đang giấu con điều gì. Có phải liên quan đến thân thế của anh ấy?”

Bầu không khí căng thẳng mất nửa phút, cuối cùng ba tôi cũng buông tay khỏi bàn, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế ở bên cạnh. “Ba biết chuyện này sớm muộn cũng sẽ bị lộ… Thật ra, Mạc Vũ không phải do ba nhận nuôi từ cô nhi viện mà là ba mua từ tay một người anh em trong giới giang hồ.”

“Mua ư?” Tin tức chấn động này giống như một tòa kiến trúc kiên cố đột nhiên sụp đổ, khiến tôi phải đối mặt với đống gạch vụn. “Tại sao ba lại nói dối anh ấy?”

Ba tôi đưa bàn tay run run lên bóp huyệt thái dương, từ tốn kể cho tôi nghe bí mật đã cất giấu trong lòng ông suốt hơn hai mươi năm nay.

Năm đó, ba tôi vẫn đang vùng vẫy trong giới giang hồ, kết giao không ít bạn bè cùng giới. Một hôm, ba tôi nhận được tin, một người anh em chuyên giết người thuê giấu một đứa trẻ không rõ lai lịch ở trong nhà kho của anh ta. Đúng lúc tiện đường đi ngang qua, ba mẹ tôi liền tới chỗ người đó.

Kho chứa đồ phế thải cũ kĩ đầy khói thuốc lá và bụi, mấy người đàn ông đang ngồi hút thuốc, đánh bài, một bé trai khoảng một tuổi bị ném vào đống đồ lặt vặt, gương mặt trắng trẻo bám đầy bụi đất. Chứng kiến cảnh này, ba tôi đoán biết được ngọn nguồn.

Ông vốn không muốn can thiệp vào chuyện của người khác, ai ngờ vừa nhìn thấy mẹ tôi, đôi mắt bé trai sáng rực lên.

“Mẹ ơi…” Cậu bé ôm chân mẹ tôi, ngẩng đầu nhìn bà. Nhưng ngay sau đó, sự sáng trong của đôi mắt ấy biến mất, cậu bé cúi đầu nghịch mặt dây chuyền hình chữ thập trước ngực. “Mẹ…”

Tiếng gọi non nớt đầy khao khát phát ra từ miệng cậu bé khiến bản năng người mẹ trong mẹ tôi trỗi dậy, nước mắt bất giác trào ra.

Bé trai rút khăn tay từ túi áo đưa cho mẹ tôi khiến bà càng cảm động. Nghe đám đàn ông nói định nhận tiền rồi giết con tin, mẹ tôi bất chấp tất cả, ôm chặt cậu bé không chịu buông.

Một người đàn ông nửa đời tàn nhẫn như ba tôi cũng không đành lòng, thương lượng với bọn bắt cóc tống tiền. Cuối cùng, ông quyết định trả cho bọn chúng một khoản tiền lớn để mua cậu bé, đồng thời cam kết với chúng, tuyệt đối không để người khác biết đứa trẻ này còn sống trên đời.

Tuy khoản tiền này kém xa số tiền chuộc bọn bắt cóc yêu cầu nhưng nể mặt ba tôi, chúng đồng ý bán đứa trẻ.

Sau đó, bọn bắt cóc ném đồ của cậu bé xuống biển, tạo hiện trường giả rằng cậu bé đã chết đuối. Kể từ đó, ngoài bọn chúng và ba tôi, không ai biết cậu bé vẫn còn sống.

Tôi phải ấn ngực vài lần mới có thể nghe hết câu chuyện, bởi ngực tôi đau đến mức tôi không thở nổi. Hóa ra từ đầu đến cuối, người chúng tôi tin tưởng nhất, người ba tốt nhất của tôi và Cảnh Mạc Vũ đều lừa dối chúng tôi.

Tôi còn thấy không thể chấp nhận, huống hồ Cảnh Mạc Vũ.

“Nói như vậy, anh ấy không phải là trẻ mồ côi, ba mẹ anh ấy vẫn còn sống?” Tôi hỏi.

Ba tôi không trả lời.

“Họ là ai? Nhất định ba biết thân phận của họ, đúng không?”

Ba tôi vẫn lặng thinh.

“Con phải nói cho anh ấy biết sự thật.” Tôi bấm số điện thoại di động của Cảnh Mạc Vũ nhưng đầu máy bên kia mới đổ một hồi chuông, ba tôi đã vội vàng bấm nút tắt.

Sau đó, giữ chặt tay tôi. “Không được, con không thể nói với nó. Ngôn Ngôn, con hãy nghĩ đi, Mạc Vũ luôn tưởng rằng nó là trẻ mồ côi, ba đã nhận nuôi nó, cho nó cuộc đời mới… Nếu nó biết ba che giấu sự thật khiến nó và ba mẹ ruột cốt nhục phân ly, chắc chắn nó sẽ không tha thứ cho ba. Nhất định nó sẽ rời khỏi Cảnh gia, rời xa chúng ta.”

Bàn tay cầm ống nghe của tôi buông thõng, tôi để ống nghe về chỗ cũ.

Đúng vậy! Tại sao Cảnh Mạc Vũ tự nguyện hy sinh bản thân vì Cảnh gia? Đó là vì anh biết ơn ba tôi đã trao cho anh cuộc đời mới, vì muốn trả ơn dưỡng dục của ba tôi… Nếu anh biết người anh biết ơn suốt hai mươi lăm năm thực ra là người hại anh và ba mẹ cốt nhục phân ly thì anh sẽ nghĩ gì, sẽ xử sự như thế nào?

Còn tôi, con gái của kẻ thù, người vợ mà anh bị ép cưới… anh sẽ phản ứng ra sao?

Tôi cố gắng suy nghĩ nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng, không có đáp án rõ ràng. Lồng ngực tôi đau buốt như bị xé toạc, dạ dày quặc thắt, bụng dưới co rút từng cơn…

Cảnh vật xung quanh ngày càng mờ nhạt, máu trong cơ thể đông cứng… Tôi lờ mờ nghe thấy tiếng chuông điện thoại trên bàn, ba tôi nhấc máy… Tôi đoán là Cảnh Mạc Vũ gọi về, giơ tay muốn nắm bắt thứ gì đó nhưng chỉ có hư không…

“Ngôn Ngôn?”

Tôi nghe thấy tiếng ba gọi tôi. Tôi muốn trả lời, há to miệng nhưng không thể thốt ra câu gì. Sau đó, tôi nghe thấy ba tôi hét lên: “Ngôn Ngôn! Vú Ngọc, mau gọi bác sĩ Giang, Ngôn Ngôn ngất xỉu rồi!”

***

Tôi giật mình tỉnh giấc, người toát mồ hôi lạnh. Tôi đang nằm trên giường trong phòng mình, bác sĩ Giang đang đo huyết áp cho tôi. Bác sĩ Giang nói huyết áp của tôi hơi thấp, nhịp tim nhanh hơn bình thường, nhiệt độ cơ thể hơi cao… Ông hỏi ba tôi tình hình gần đây của tôi. Ba tôi nói dạ dày của tôi không tốt, hầu như chẳng ăn uống gì, lại suốt ngày kêu mệt mỏi.

Tôi bổ sung: “Gần đây dạ dày cháu có vấn đề hay sao ấy, suốt ngày nôn khan.”

Thấy tôi tỉnh dậy, bác sĩ Giang quay sang hỏi tôi: “Kinh nguyệt tháng này của cháu có bị chậm không?”

Tôi gật đầu. “Chậm mười ngày rồi ạ!”

“Để chú đưa cháu đến bệnh viện kiểm tra toàn diện, có khả năng cháu đã có thai.”

Trong bệnh viện, tôi viện cớ quá mệt mỏi nên từ chối mọi cuộc kiểm tra khác, chỉ tiến hành thử thai. Kết quả thử thai nhanh chóng được đưa ra, là “dương tính”. Ba tôi vui mừng hớn hở nhưng vẫn lo lắng kéo tay tôi dặn dò: “Ngày mai, con nhất định phải kiểm tra toàn diện, đặc biệt là kiểm tra tim, nhớ chưa?”

Tôi lặng lẽ gật đầu, nhẹ nhàng sờ lên bụng. Niềm vui ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một nỗi hoảng sợ chưa từng có. Tôi sợ con tôi chưa ra đời đã mất cha…

Cơn gió thu cuốn lá vàng bay khắp nơi, mang theo cảm giác đìu hiu như trong thơ ca.

“Ba, nếu biết bị lừa, liệu anh ấy có hận chúng ta không?”

Ba nắm chặt tay tôi. “Có thể không hận sao? Ba đã lừa nó suốt hai mươi lăm năm, bắt nó làm nhiều chuyện nó không muốn, đến bây giờ…”

Ông nhìn tôi, gương mặt không còn vẻ bá đạo và uy nghiêm như ngày nào, chỉ còn lại mái tóc bạc một nửa và những nếp nhăn nơi khóe mắt. Vào thời khắc này, ông không còn là Cảnh Thiên Hạo hô phong hoán vũ mà chỉ là một người cha, một ông già bảo vệ con gái trong những năm tháng cuối đời. “Ngôn Ngôn, con nghĩ nói cho Mạc Vũ biết sự thật, nó sẽ vui sao? Không đâu, nó sẽ càng đau khổ. Coi như ba xin con, đừng nói với Mạc Vũ…”

Tôi biết bí mật này là quả bom hẹn giờ, một khi phát nổ, nó sẽ hủy hoại một gia đình đang hạnh phúc viên mãn. Cả ba, tôi và Cảnh Mạc Vũ sẽ rơi vào bất hạnh. Lời nói dối có thể tồn tại trên đời là vì nó luôn được khoác một chiếc áo lộng lẫy mà sự thật không có. Tôi cũng không muốn cởi bỏ chiếc áo khoác lộng lẫy đó, không muốn Cảnh Mạc Vũ đối diện với sự thật xấu xí nhưng… ba mẹ ruột của Cảnh Mạc Vũ thì sao? Việc chúng tôi che giấu bí mật liệu có công bằng với họ?

“Ba, ba mẹ anh ấy vẫn còn sống phải không? Họ đang ở Mỹ đúng không, họ mang họ Ngô đúng không ạ?”

Ba tôi ngẫm nghĩ một lát. “Ba cũng không rõ lắm. Ba có nghe nói họ sống ở Mỹ, nhiều năm trước đã sinh con trai, con gái thành đàn… Sự việc đã qua hơn hai mươi năm, chắc họ đã quên Mạc Vũ từ lâu.”

“Quên…” Làm gì có ba mẹ nào quên con cái mình?

Nhận ra sự dao động của tôi, ba tôi lại cất giọng vỗ về: “Ngôn Ngôn, bây giờ con sắp có em bé, dù không nghĩ đến bản thân, con cũng nên nghĩ cho con của con.”

***

Cả đêm ngồi ôm chăn trên giường không ngủ, đến gần sáng tôi mới thiếp đi. Cảm giác hai bàn tay ấm nóng đang cầm tay tôi, tôi lập tức mở mắt. Cảnh Mạc Vũ đang ngồi bên giường, khóe mắt tràn ngập niềm vui. Tôi muốn ngồi dậy nhưng bị anh bắt phải nằm im trên giường. Anh chỉnh lại gối, kéo chăn giúp tôi, “Cứ nằm yên, đừng động đậy. Bác sĩ nói huyết áp của em hơi thấp, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.”

“Anh về lúc nào vậy?” Tôi có vẻ chột dạ.

“Anh nghe nói em bị ngất… Anh không biết đã xảy ra chuyện gì. Anh tưởng…”

Tôi giúp anh nói hết câu: “Anh tưởng em biết chuyện anh đi Mỹ, tức giận nên mới bị ngất?”

“Ngôn Ngôn, em đừng hiểu lầm, anh đi Mỹ là vì tìm ba mẹ anh.” Cảnh Mạc Vũ vội vàng giải thích.

“Em biết, ba đã nói với em rồi.” Tôi có gắng cười thật tươi. “Anh đã tìm ra người năm đó mua sợi dây chuyền có mặt chữ thập chưa?”

Cảnh Mạc Vũ lắc đầu. “Trên đường từ sân bay trở về, ba nói cho anh biết, vị thương nhân bí ẩn mua sợi dây chuyền đó thật ra là bạn thân của ông. Người bạn thấy anh đáng yêu nên mới tặng sợi dây chuyền cho anh. Sau đó, ba thấy trên người anh không có di vật của ba mẹ, ba không đành lòng nên nói dối sợi dây chuyền có mặt chữ thập đó là của ba mẹ để lại, giúp anh có thứ để tưởng nhớ họ…”

Cảnh Mạc Vũ cười gượng gạo, nói tiếp: “Anh đã từng nghĩ đến điều này. Ba mẹ anh là người bình thường, sao có thể để lại cho anh di vật quý giá như vậy!”

Dạ dày lại cuộn lên, tôi bịt miệng nôn khan một lúc. Cảnh Mạc Vũ vội vàng ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi. “Em không sao đấy chứ, anh đi rót nước cho em.”

“Không cần đâu, em không sao.” Tôi lắc đầu, dùng toàn bộ sức lực ôm chặt anh. Nghĩ đến chuyện sau này có thể không còn cơ hội ôm anh như vậy, nước mắt lặng lẽ chảy xuống ngực anh. “Đối với anh, ba mẹ ruột quan trọng hay là em và ba quan trọng?”

Cảnh Mạc Vũ ngớ người trước câu hỏi của tôi. Sau đó anh vỗ vai tôi mỉm cười. “Tất nhiên em và ba, còn con chúng ta nữa chứ… Đó mới là những người quan trọng nhất trong cuộc đời anh. Về phần ba mẹ ruột anh, anh chỉ muốn biết họ được chôn cất ở đâu, vào ngày Thanh minh đi tảo mộ cho họ, làm tròn trách nhiệm của một người con.”

“Anh có từng nghĩ, ba mẹ anh vẫn sống trên đời này? Nếu… nếu như họ vẫn còn sống, anh có rời khỏi Cảnh gia đi tìm họ không?”

Ngón tay dài ấm áp của Cảnh Mạc Vũ dừng lại trên bụng tôi. “Ngôn Ngôn, em đừng nghĩ ngợi lung tung, sẽ không tốt cho em và con…”

“Vâng, em biết rồi.” Tôi cũng đặt tay lên bụng, đan vào tay anh.

Tôi không muốn Cảnh Mạc Vũ lo lắng, càng không muốn bào thai trong bụng bị ảnh hưởng bởi tâm trạng của tôi. Bất kể tương lai xảy ra chuyện gì, tôi đều hy vọng con chúng tôi khỏe mạnh, cảm nhận được tình yêu của chúng tôi dành cho nó.

“Sau này em không nghĩ ngợi lung tung nữa.” Tôi giơ tay hứa với anh.

Cảnh Mạc Vũ nở nụ cười mãn nguyện, cởi áo khoác, lên giường ôm tôi vào lòng. “Ngôn Ngôn, chúng ta đặt tên cho con trước đi. Em thích tên gì nhất?”

“Lạc! Lạc trong từ “vui vẻ”. Em hy vọng con của chúng ta ngày ngày đều vui vẻ.”

“Lạc? Rất đáng yêu, chúng ta đặt tên mụ cho con là Lạc Lạc được không em?”

“Được…”

Chương 20: Che giấu

Từ lúc mang thai, tôi bị Cảnh Mạc Vũ cấm ra khỏi nhà. Anh bắt tôi ở nhà tĩnh dưỡng. Người từ trước đến nay luôn coi trọng sự nghiệp như Cảnh Mạc Vũ cũng có lúc chẳng màng công việc, không còn để tâm đến những bản kế hoạch dự án mà cả ngày ôm quyển Kim chỉ nam dành cho phụ nữ mang thai. Anh không rời tôi nửa bước, nhắc nhở tôi, không cho phép tôi làm cái này, làm cái kia…

Trừ khi có việc quan trọng cần anh tới công ty xem xét, giải quyết, anh mới cho tôi vài tiếng đồng hồ để thở hắt ra.

Ví dụ hôm nay, công ty mở cuộc họp hội đồng quản trị để thảo luận về vấn đề ký hợp đồng một dự án mới. Cách cuộc họp nửa tiếng đồng hồ, Cảnh Mạc Vũ mới buông quyển Kim chỉ nam dành cho phụ nữ mang thai và thay quần áo. Trước khi ra cửa, anh vẫn không quên dặn dò tôi phải cẩn thận khi lên xuống cầu thang, không được xem ti vi và dùng máy vi tính nhiều, mệt mỏi thì phải đi ngủ, không muốn ăn thì cũng phải cố ăn, quan trọng nhất là giữ tâm trạng vui vẻ…

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, gật nhiều đến mức cổ nhức mỏi, Cảnh Mạc Vũ mới chịu rời khỏi nhà.

Nhìn xe anh đi khuất ngoài cửa, tôi mới thu lại nụ cười, quay về phòng, khóa chặt cửa.

Gọi điện đến một văn phòng thám tử tư nổi tiếng nhất thành phố A, tôi hỏi: “Các anh điều tra đến đâu rồi? Vẫn chưa tìm được thông tin gì à?”

Tôi vốn không nuôi hy vọng nhưng câu trả lời của bọn họ khiến tôi rất bất ngờ: “Chúng tôi điều tra ra rồi…”

Tim tôi như bị siết chặt. “Các anh điều tra được gì?”

“Thương gia Hoa kiều họ Ngô ở Mỹ, hai mươi lăm năm trước mất con trai, là tín đồ Cơ Đốc giáo, bỏ tiền xây dựng nhiều nhà thờ… chỉ có một người duy nhất. Đó là Ngô Cẩn Mân, người đứng đầu gia tộc Ngô thị.”

Điện thoại trong tay tôi rơi xuống đất. Tôi vội lao đến bàn vi tính, tìm kiếm những video về Ngô Cẩn Mân trước đó, mở xem từng cái.

Phòng viên nói: Hai mươi tư năm trước, cậu con trai một tuổi của ngài mất tích ở thành phố A…

Phóng viên nói: Ngài tìm thấy một chiếc giày của con trai bên bờ biển. Sau khi tiến hành trục vớt trên biển hơn hai mươi ngày, lại tìm được di vật của con trai…

Phóng viên còn cho biết, cô ta từng nhìn thấy ảnh đứa trẻ, một cậu bé rất đáng yêu, giống như thiên thần…

Tim tôi đau buốt từng cơn, chân tay dường như bị một sợi dây vô hình trói chặt và mất hết sức lực. Tôi biết đây là dấu hiệu phát bệnh, vô thức lục túi xách, tìm lọ thuốc. Nhưng vừa chạm tay vào nắp lọ thuốc, tôi chợt nhớ tới lời của chuyên gia tim mạch trẻ tuổi Văn Triết Lỗi nói qua điện thoại với tôi mấy ngày trước:

“Tôi có trách nhiệm báo cho cô biết, tốt nhất cô nên bỏ đứa bé này…”

“Cô nên thương lượng với chồng cô, đây không phải chuyện nhỏ, có khả năng nguy hiểm đến tính mạng…”

“Cô muốn giữ thai nhi? Cô vẫn còn trẻ, sau này còn nhiều cơ hội có con…”

“Được thôi. Vậy với tư cách là một bác sỹ, tôi phải nhắc nhở cô, thuốc chữa bệnh tim tôi kê cho cô có tác dụng phụ, trong thời gian mang thai, cô hãy hạn chế sử dụng. Nếu không đứa trẻ sinh ra có khả năng bị dị tật bẩm sinh…”

“Tôi có lịch khám vào thứ tư tuần sau. Tốt nhất cô nên đến khám lại, tôi sẽ kiểm tra toàn diện cho cô…”

“…”

Vặn chặt nắp lọ thuốc, tôi run rẩy bỏ vào túi xách.

Tôi cố gắng hít sâu vài lần, ngồi yên một chỗ để ổn định tâm trạng. Khi cảm giác đau buốt trong lồng ngực đỡ một chút, tôi lại xem một lượt tin tức có liên quan trên mạng. Cuối cùng, tôi đọc được thông báo tìm người treo thưởng cả chục triệu đô la từ hai mươi tư năm trước trên một blog ở nước ngoài. Thông báo tìm người có đăng ảnh một bé trai. Đôi mắt đẹp long lanh đó, sống mũi thẳng đó và khóe miệng hơi nhếch lên đó… Tuy không giống Cảnh Mạc Vũ bây giờ nhưng có nhiều nét giống anh khi còn nhỏ.

Tôi còn tìm được ảnh vợ Ngô Cẩn Mân. Một người phụ nữ xinh đẹp, tao nhã đáng ngưỡng mộ đang nước mắt giàn giụa trong lòng Ngô Cẩn Mân…

Tôi không nhớ mình đã làm thế nào để lần mò tới thư phòng của ba tôi trong tình trạnh đầu óc choáng váng. Khi tôi hỏi: “Ba, ba có biết Ngô Cẩn Mân không?”, tôi đã thấy vẻ mặt hốt hoảng và bất an của ông.

“Ba, hai mươi tư năm trước, Ngô Cẩn Mân phát thông báo tìm đứa con trai mất tích của ông ấy trên ti vi suốt ba mươi ngày liền… Ba không biết sao? Vợ Ngô Cẩn Mân không chịu nổi nỗi đau mất con, đã mắc bệnh trầm cảm, phải nằm viện điều dưỡng suốt tám năm, ba chưa từng nghe nói sao? Ngô gia bây giờ vì quyền thừa kế mà sắp sụp đổ đến nơi, Ngô Cẩn Mân lao lực quá độ, lại bị bệnh nặng, chỉ e không chống đỡ nổi mấy năm nữa, ba có từng nghe nói không? Trong cuộc phỏng vấn, Ngô Cẩn Mân cho biết: “Trong mắt các người, trẻ nhỏ chỉ là loại hàng hóa không đáng giá, bán được vài vạn thậm chí chỉ vài nghìn tệ nhưng trong mắt ba mẹ các bé, chúng là những món quà quý báu, còn quan trọng hơn sinh mạng của họ. Họ thà khuynh gia bại sản, thà hy sinh tính mạng để đổi lấy sự bình yên cho con cái mình…”, ba từng nghe nói đến chưa?”

Tôi thật sự muốn nghe ba tôi thẳng thắn phản bác lời tôi, cho tôi biết, tôi đã hiểu nhầm rồi, Cảnh Mạc Vũ và Ngô Cẩn Mân không hề có quan hệ.

Thế nhưng ba tôi ngồi bất động trên ghế, như hóa đá.

Chứng kiến cảnh ba tôi mặc nhận tất cả, nước mắt tôi trào ra. Tôi không lau, để mặc vị mặn chảy qua bờ môi.

“Ba cũng có cốt nhục của mình, tại sao ba không thử nghĩ xem, nếu người bị mất tích là con, ba sẽ như thế nào?”

“Là lỗi của ba, ba đã quá ích kỷ!” Câu trả lời của ba tôi như vọng đến từ một nơi rất xa. “Ngôn Ngôn, con thử nói xem, liệu Mạc Vũ có tha thứ cho ba không?”

“Anh ấy sẽ không…” Mỗi sợi dây thần kinh trên người tôi đều run rẩy, bởi vì đau, cũng bởi vì hận. Tôi nói với ông: “Không người nào có thể tha thứ cho sự lừa dối như vậy…”

Nửa đêm, tôi tỉnh khỏi cơn ác mộng. Đầu tóc tôi ướt đẫm, tôi sợ đến mức tim càng lúc càng đau nhói.

Tôi xoa bóp hai cánh tay tê cứng, chuẩn bị xuống giường gọi điện cho bác sĩ Văn Triết Lỗi, người ở bên cạnh đột nhiên tỉnh giấc, ngồi bật dậy. “Ngôn Ngôn, em sao thế? Em cảm thấy khó chịu à?”

Tôi vuốt sợi tóc ướt dính bên má, chột dạ trả lời: “Em rất khỏe, không có… chỗ nào khó chịu…”

Căn phòng tối được thắp sáng bởi ngọn đèn vàng, tôi nhất thời không thích ứng được với ánh sáng đột ngột, vội vàng che mắt. Mu bàn tay tôi chạm phải giọt nước, tôi mới phát hiện mặt tôi đầy nước mắt từ lúc nào. Trước khi tôi tìm cách che giấu, Cảnh Mạc Vũ đã xoay vai tôi, đối diện với đôi mắt ngấn nước của tôi.

Dưới ánh đèn mờ mờ, ánh mắt sâu hun hút của anh đầy vẻ lo lắng. “Em khóc đấy à?”

Tôi vội vàng lau nước mắt, cố cất giọng bình thản: “Em không sao. Vừa rồi nằm mơ thấy ác mộng, em mơ thấy anh tìm được ba mẹ ruột, anh phải đi theo họ… Anh hỏi em có muốn đi cùng anh không. Anh nói, giữa anh và ba, em chỉ có thể chọn một…” Tôi gượng cười. “Em không biết làm thế nào nên mới khóc toáng lên.”

Cảnh Mạc Vũ nhíu chặt lông mày. Anh muốn nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ vỗ về tôi: “Ba mẹ ruột của anh không còn sống trên đời này nữa, nếu còn sống, tại sao hai mươi mấy năm qua họ không đến trại trẻ mồ côi hỏi thăm tin tức của anh?”

Đó là vì họ tưởng anh đã chết! Đó là vì ba đã nói dối anh suốt hơn hai mươi năm trời!

Hai câu nói này tắc nghẹn ở cổ họng tôi, không thể thốt thành lời. Tôi không biết ba tôi làm thế nào để giữ bí mật suốt hai mươi tư năm, còn tôi không thể làm được. Dù lời nói dối có hoa lệ đến mấy, dù cơn ác mộng có đáng sợ đến thế nào, tôi cũng không có cách nào lừa dối anh…

“Được rồi!” Thấy tôi không lên tiếng, Cảnh Mạc Vũ vỗ lưng tôi, nhẫn nại an ủi: “Anh hứa với em, dù ba mẹ anh còn sống, anh cũng không rời khỏi Cảnh gia, em đã yên tâm chưa?”

Yên tâm? Nếu cả đời sống trong sự dối trá và hổ thẹn, tôi làm sao có thể yên tâm đây? Nếu muốn yên tâm thật sự, cách duy nhất chính là đối mặt.

Tuy hậu quả là hủy diệt gia đình này, hủy diệt hạnh phúc khó khăn lắm tôi mới giành được nhưng ít nhất, tôi sẽ không phạm phải sai lầm này đến sai lầm khác như ba tôi.

“Anh có thể cùng em đi du lịch không?” Tôi ngẩng mặt, nhìn anh bằng ánh mắt chờ đợi. “Đi đâu cũng được, chỉ có hai chúng ta… coi như hưởng tuần trăng mật.”

Cảnh Mạc Vũ mỉm cười, véo má tôi. “Em đang mang thai mà còn muốn cùng anh đi hưởng tuần trăng mật? Rõ ràng em muốn thử thách khả năng kiềm chế của anh.”

Tôi cười với anh. “Thế nào? Anh sợ không chịu được thử thách?”

Cảnh Mạc Vũ do dự một lát, hình như anh đang thực sự suy nghĩ xem có thể chịu đựng thử thách hay không. “…Chỉ cần em vui là được! Đợi khi nào anh ký xong hợp đồng với Huệ Thừa, anh sẽ đưa em đi Hawaii hưởng tuần trăng mật. Chúng ta sẽ ra bờ biển tắm nắng, đón gió biển, thư giãn tinh thần…”

“Vâng!” Nghĩ đến bầu trời trong xanh và gió biển mát rượi ở Hawaii, trong lòng tôi cuối cùng cũng xuất hiện ánh mặt trời. “Khi nào trở về, em sẽ cho anh biết một bí mật….”

“Được.” Cảnh Mạc Vũ thản nhiên đáp, vẻ mặt không hề có biểu hiện hiếu kỳ hay bất ngờ, giống hồi nhỏ tôi làm ra vẻ thần bí, nói cho anh biết có cô nữ sinh xinh đẹp yêu thầm anh. Tôi cho đó là một bí mật rất lớn, thận trọng quan sát từng sự thay đổi nhỏ trên gương mặt anh nhưng anh không hề có phản ứng…

***

Gần đây, tôi không ngủ sâu giấc, khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới lọt qua rèm cửa, tôi giật mình tỉnh giấc, sau đó không thể ngủ tiếp.

Mở mắt nhìn người đàn ông nằm bên cạnh, ánh sáng vỡ vụn hắt tia màu vàng lên gương mặt Cảnh Mạc Vũ khiến đường nét cương nghị, lạnh lùng của anh trở nên ôn hòa. Tôi giơ ngón tay, thuận theo tia sáng chạm vào mũi anh, đó là sống mũi cao hiếm thấy ở người Trung Quốc… Có lẽ anh được di truyền từ đệ nhất mỹ nhân kiêm tài nữ của Malaysia trong truyền thuyết. Nói như vậy, cử chỉ tao nhã của anh chắc cũng do di truyền khí chất quý tộc từ bao đời của Ngô gia.

Nghĩ đến trò đùa của số phận, tôi bất giác thở dài. Rõ ràng câu chuyện của chúng tôi là đề tài thanh mai trúc mã và mối tình anh em cấm kỵ, trong nháy mắt đã biến thành câu chuyện về một hoàng tử gặp nạn và cô bé Lọ Lem, chưa biết chừng sẽ tiếp tục diễn biến thành bi kịch tình yêu của Romeo và Juliet…

Đáng tiếc, tính cách của tôi không thích hợp đóng vai Juliet bi lụy. Nếu đổi lại là Hứa Tiểu Nặc xinh đẹp, nhất định cô ta sẽ diễn hay hơn tôi nhiều.

Tôi gạt mái tóc lòa xòa. Chuyện này liên quan gì đến Hứa Tiểu Nặc? Đây là chồng tôi cơ mà…

Nằm mãi cũng thấy mệt, tôi muốn đổi tư thế nhưng phát hiện eo bị một cánh tay mạnh mẽ ôm chặt, chân cũng bị kẹp giữa hai chân như một sự chiếm hữu. Cảnh Mạc Vũ không cho tôi không gian để nhúc nhích.

Tôi đột nhiên nhớ tới lúc chúng tôi mới kết hôn, người đàn ông bên cạnh luôn miệng nói sẽ không cùng em gái chung chăn gối, thái độ kiên quyết vô cùng. Phải nằm cùng tôi trên một chiếc giường, anh tránh không chạm vào người tôi. Vậy mà chỉ ba tháng ngắn ngủi, anh đã học được cách làm người chồng đạt yêu cầu và một người cha tốt. Tôi tin không bao lâu nữa, anh nhất định có thể vượt qua chướng ngại tâm lý, nói ra ba từ tôi mong đợi bấy lâu: “Anh yêu em!”

Đáng tiếc, chúng tôi đã không còn thời gian.

Một khi Cảnh Mạc Vũ biết sự thật, nhất định anh sẽ ra đi, không ai có thể giữ chân anh… Bởi vì anh là Cảnh Mạc Vũ, một người đàn ông luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu.

Làm một người con bất hiếu suốt hai mươi tư năm, anh sẽ không cho phép bản thân tiếp tục nhận kẻ xấu làm cha.

“Em lại nghĩ ngợi linh tinh gì thế?” Cảnh Mạc Vũ vừa lên tiếng vừa nắm lấy bàn tay tôi đã dừng trên mũi anh một lúc lâu.

“Em đâu có…” tôi phản bác.

Cảnh Mạc Vũ lật người, chống tay trên người tôi. Anh giữ mặt tôi, không cho tôi né tránh, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Mới sáng sớm em đã thở dài ba lần, còn nói không nghĩ linh tinh?”

“Thở dài có lợi cho trao đổi vật chất, có tác dụng làm đẹp.” Tôi cố cãi đến cùng. “Em muốn làm đẹp đấy chứ!”

“Thế à? Anh biết một cách sẽ giúp em càng đẹp hơn, lại có thể giảm bớt áp lực, điều chỉnh tâm trạng.”

“Cách gì?” Tôi hỏi, giọng đầy hiếu kỳ.

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi chăm chú. Sau đó, anh lặng lẽ tiến lại gần, cho đến khi hai bờ môi mềm mại của chúng tôi chạm vào nhau, mang theo hơi thở ấm áp…

Chúng tôi trao nhau một nụ hôn nhu tình, ngọt ngào vào buổi sáng sớm. Cơ thể hai chúng tôi càng lúc càng quấn quýt, trong vòng tay ấm áp của anh, tâm trạng nặng nề của tôi lập tức tiêu tan. Trong trái tim tôi chỉ còn lại cảm giác ngọt ngào. Đây đúng là cách giảm bớt áp lực, điều chỉnh tâm trạng rất tuyệt diệu.

Chúng tôi mải điều chỉnh tâm trạng, hoàn toàn quên mất đạo lý củi khô dễ bén lửa. Cho đến lúc môi lưỡi hòa quyện cũng không thể thõa mãn khao khát của bản năng, bàn tay Cảnh Mạc Vũ đã vượt qua giới hạn, thọc sâu vào áo ngủ của tôi. Tiếp theo, nụ hôn của anh cũng trượt quỹ đạo, theo một đường từ trên xuống dưới. Cơ thể vốn nhạy cảm của tôi làm sao chịu nổi sự quyến rũ đó, bị ngọn lửa nóng bỏng nhấm chìm trong chốc lát. Tôi say sưa đáp lại nụ hôn của anh, thậm chí còn hơi cong người, giạng chân để nơi nhạy cảm giữa hai đùi chạm vào bộ phận cương cứng nóng bỏng của anh, đòi hỏi sự tiếp xúc sâu hơn…

May mà vào thời khắc then chốt nhất, Cảnh Mạc Vũ vẫn còn khả năng kiềm chế. Anh lập tức ngồi dậy. “Anh đi tắm đã!”

Ngọn lửa rực cháy bị một cơn mưa rào dập tắt ngay tức thì, cơ thể tôi lạnh toát, lý trí cuối cùng cũng quay về.

Nhưng tôi vẫn lưu luyến hơi ấm trên người Cảnh Mạc Vũ, ôm chặt eo anh từ phía sau, dán mặt vào bờ lưng ấm áp của anh. Mùi hương trên cơ thể anh vẫn luôn khiến tôi mê đắm.

Có một số thứ khi chưa được sở hữu sẽ không biết nó đẹp đẽ nhường nào, mất đi cũng không cảm thấy đáng tiếc. Nhưng một khi bạn đã nếm trải sự khắc cốt ghi tâm, muốn buông tay, thật sự khó khăn…

“Em sao thế?” Cảnh Mạc Vũ hỏi.

Giọt nước mắt chua xót bỗng trào lên khóe mi, nhưng tôi không dám để nó rơi xuống. Tôi nghiến răng, ép bản thân mỉm cười. “Có muốn em tắm với anh không?”

Giọng tôi hơi khàn khàn nên càng có cảm giác mê hoặc. Cảnh Mạc Vũ ngoảnh đầu liếc tôi một cái, chỉ hận không thể bóp nát tôi nhưng anh kiềm chế, nói: “Không cần đâu!”

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước xối ào ào. Tôi lau khô nước mắt, xuống giường kéo rèm cửa sổ để ánh nắng ấm áp của mùa thu rọi vào phòng. Thời gian không còn nhiều, tôi càng không thể lãng phí.

Đi đến trước cửa phòng tắm, tôi đẩy hé cánh cửa, nói với người ở bên trong: “Em không muốn tiếp tục chơi trò mờ ám với anh ở Cảnh Thiên.”

“Thế em ở nhà nghỉ ngơi đi, về phía Bác Tín, anh sẽ giúp em xử lý.” Người ở bên trong mãi mãi là “dù trời có sụp, anh cũng sẽ chốn đỡ cho em.”

“Em không có ý đó… Em muốn chính thức vào làm việc ở Cảnh Thiên, với tư cách là Cảnh phu nhân.”

Tiếng nước chảy ngừng lại, cửa phòng tắm mở ra, Cảnh Mạc Vũ khoác áo choàng tắm đi ra ngoài, tựa lưng vào cánh cửa nhìn tôi bằng ánh mắt thích thú. “Chẳng phải em nói, em không bận tâm đến thân phận hay sao?”

“Thì mỗi lúc một khác mà!” Tôi tiến lại gần, giơ ngón tay nghịch cổ áo choàng tắm của anh. “Em đã lớn rồi, không muốn trốn sau lưng ba và anh, làm nhị tiểu thư của Cảnh gia và Cảnh phu nhân trong bóng tối nữa. Em muốn làm những việc em nên làm.”

“Vậy em muốn làm gì?”

Tôi đã sớm nghĩ ra câu trả lời, vì vậy cất giọng dứt khoát: “Em muốn làm phó tổng giám đốc của công ty.”

“Phó tổng?”

“Đúng, em muốn trực tiếp nghe mệnh lệnh của anh, giúp anh chia sẻ công việc của công ty. Em còn muốn quản lý bộ phận Nghiệp vụ, Tài chính và Hành chính. Em muốn phụ trách, xem xét, phê chuẩn những việc liên quan đến nghiệp vụ, tài chính, nhân sự… Em muốn có quyền kiểm tra, sát hạch, thẩm chí kỷ luật bất cứ người nào theo quy định của công ty.”

Thần sắc Cảnh Mạc Vũ trầm xuống, anh dò xét tôi bằng ánh mắt sắc bén khiến tôi cảm thấy mất tự nhiên.

“Sao anh lại nhìn em như vậy?”

“Không có gì! Anh đột nhiên có ảo giác…” Cảnh Mạc Vũ thu lại ánh mắt sắc bén, dịu dàng xoa đầu tôi. “Hình như em định mưu triều soái vị.”

“Anh sợ rồi à?”

Cảnh Mạc Vũ mỉm cười lắc đầu. “Anh rất mong chờ ngày đó, Cảnh phu nhân!”

“Vậy thì anh cứ chờ đi, Cảnh Tổng!”

“Anh sẽ đợi. Có điều, em vội đến mấy cũng nên đợi sau khi sinh con. Bây giờ em đang mang thai, không thể lao tâm lao lực quá.”

“Chị Tào ở phòng Nhân sự có bầu tám tháng vẫn đi làm bình thường đấy thôi. Còn Tiểu Anh có phòng Nghiệp vụ đang mang thai hai tháng…”

Tôi lấy cả tá ví dụ về những người phụ nữ sắp sinh con nhưng vẫn tham gia công tác. Cảnh Mạc Vũ chỉ bình thản đáp lại một câu: “Em tưởng phó tổng của Cảnh Thiên hằng ngày ngồi ở văn phòng chỉnh lý tài liệu là được sao?”

“Chắc cũng không cần ngày ngày ra công trường làm việc năng nhọc? Em đâu phải búp bê bằng sứ, động vào là vỡ!”

“Em không phải, nhưng con trai anh thì là như vậy.”

Thấy thái độ kiên quyết của Cảnh Mạc Vũ, tôi biết nói lý lẽ hay tình cảm là không xong, thế là tôi lại giở trò: “Có phải anh chê em không đủ năng lực nên không dám giao chức vụ quan trọng cho em?”

Khi phụ nữ không nói lý lẽ, tư duy logic của đàn ông dù tỉ mỉ đến mấy cũng không có đất dụng võ. Sống với tôi hai mươi năm, Cảnh Mạc Vũ thừa biết đạo lý này, anh lập tức tỏ ra nhượng bộ: “Ngôn Ngôn, không phải anh không dám giao chức vụ đó cho em, càng không phải vì năng lực của em. Bây giờ, em chưa có kinh nghiệm, nếu anh trực tiếp giao chức phó tổng cho em, dù các cổ đông của công ty không phản đối nhưng cũng không khó tránh khỏi ý kiến này nọ. Chi bằng anh để cho em làm trợ lý của anh trước để em có thời gian nắm bắt toàn bộ tình hình của Cảnh Thiên. Đợi đến khi thời cơ chín muồi, anh sẽ để em ngồi vào vị trí phó tổng, được không?”

Cảnh Mạc Vũ đã nhượng bộ, tôi đành mềm mỏng. “Được thôi, vậy em sẽ làm trợ lý của anh trước. Nhưng anh phải tổ chức một bữa tiệc hoành tráng, mời tất cả nhân viên của công ty, tuyên bố thân phận của em.”

“Được, em nhớ trang điểm đẹp một chút.” Cảnh Mạc Vũ ôm eo tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi tôi. “Anh sẽ mời em nhảy điệu đầu tiên trong buổi tiệc đó.”

Tôi mất đứt hai mươi ngày để chuẩn bị cho buổi tiệc có ý nghĩa vô cùng quan trọng đó. Thực ra tôi vốn không cần nhiều thời gian như vậy nhưng đúng lúc vào năm học mới, tôi quay về trường mười ngày để báo danh.

Hầu như ngày nào Cảnh Mạc Vũ cũng gọi điện hỏi tôi bao giờ mới về.

Tôi cười hì hì, hỏi lại anh: “Anh nhớ em đúng không?”

Cảnh Mạc Vũ trả lời: “Anh nhớ con trai anh là chủ yếu.”

“Con trai anh rất khỏe, anh yên tâm đi!”

Lúc này, tôi đang nằm trong bệnh viện. Người phụ nữ ở giường bên cạnh đang ăn cháo do chồng cô nấu, mùi cháo thơm phức. Còn tôi, mỗi ngày đều phải đối diện với sự “dọa dẫm” của bác sỹ Văn Triết Lỗi, các vấn đề ăn, mặc, ở, đi lại không ngoài tầm giám sát của anh ta. May mà Tâm Tâm Mơ Hồ ngày nào cũng đến chơi với tôi nên bảy ngày cô độc trong bệnh viện cũng không đến nỗi quá dài.

Thấy tôi hậm hực cúp điện thoại, Tâm Tâm đặt quả táo vừa gọt vỏ vào tay tôi. “Tại sao cậu không nói cho anh ấy biết cậu đang nằm viện? Sao cậu không nói thật, cậu bị bệnh tim chứ đâu phải bị cảm cúm bình thường!”

“Nói với anh ấy, chắc chắn anh ấy sẽ không cho tớ sinh con.” Tôi thận trọng đặt tay lên bụng. “Tớ có thể nhận thấy anh ấy rất muốn có đứa con này, tớ cũng muốn.”

“Nhưng bệnh tình của cậu…”

“Chưa chết được đâu! Bác sĩ Văn nói, chức năng tim của tớ vẫn bình thường. Chỉ cần trong thời gian mang thai nghỉ ngơi và điều trị hợp lý, khả năng gặp nguy hiểm không lớn.”

Tâm Tâm định nói điều gì đó thì người bạn trai hiếu thảo của cô lại gọi điện hàn huyên, cô ứng phó dăm ba câu rồi cúp điện thoại.

Tôi cắn một miếng táo, hàm hồ hỏi: “Cậu vẫn chưa chia tay à? Rốt cuộc cậu định kéo dài đến bao giờ?”

“Không chia tay nữa. Tớ định sau khi tốt nghiệp sẽ kết hôn.”

Tôi phun miếng táo vừa cắn ra khỏi miệng. “Kết hôn? Cậu và anh ta? Cậu không nhầm đấy chứ?”

Tâm Tâm cúi đầu, ngón tay vô tình mà hữu ý lướt qua biểu tượng tin nhắn. “Chín bỏ làm mười thì ai mà chẳng thế, được cái con người anh ta cũng khá ổn, hiếu thảo, có chí tiến thủ, thật thà, đối xử với tớ rất tốt…”

Vì câu “chín bỏ làm mười thì ai mà chẳng thế”, lời mắng mỏ Tâm Tâm nghẹn lại trong cổ họng tôi. Nếu không phải yêu đến mức đoạn tuyệt, yêu đến mức tuyệt vọng thì làm sao lại có quyết định như vậy.

Tôi không biết nên khuyên nhủ Tâm Tâm thế nào, vì vậy vừa xuất viện, tôi liền hẹn gặp Trịnh Minh Hạo ở quán cà phê trong trường.

Vừa thưởng thức ly sữa tươi ngọt ngào, tôi vừa quan sát Trịnh Minh Hạo. Người đàn ông đẹp trai này đã bớt đi vẻ lông bông bất kham của thời niên thiếu nhưng vẫn không che giấu sức hút chết người. Đến bây giờ tôi mới hiểu tại sao, phụ nữ tan nát trái tim vì một người đàn ông tệ bạc nhưng vẫn một lòng yêu anh ta.

Ly cà phê cạn tới đáy, anh chàng đẹp trai ở phía đối diện đã ba lần nhìn đồng hồ, chắc là có việc gấp nhưng vẫn rất phong độ chờ tôi mở miệng.

Vì không rõ anh ta có yêu Tâm Tâm hay không nên tôi chẳng dám ăn nói bừa bãi. Nếu giải quyết không khéo, chỉ e là đến tình bạn bọn họ cũng chẳng giữ được.

Trong lúc ngập ngừng, tôi chợt nhớ đến một câu nói của Cảnh Mạc Vũ: “Nếu đổi lại là anh, có chết anh cũng không khoanh tay đứng nhìn người phụ nữ anh yêu nhảy xuống hố lửa…”

Tôi đặt ly sữa xuống bàn, chậm rãi mở miệng: “Cậu ấy sắp kết hôn rồi… Mà người đàn ông đó không yêu cậu ấy!”

Chứng kiến cảnh Trịnh Minh Hạo không nói lời nào lao ngay ra cửa, tôi lắc đầu cười khổ. Tại sao đàn ông cứ phải đợi đến lúc người phụ nữ nhảy xuống hố lửa mới đi ngăn cản?

Ánh mắt đầy cảm khái của tôi dừng lại bên ngoài cửa sổ. Bên ngoài lá vàng bay bay, rơi xuống bộ com lê màu đen ở gần đó. Lúc nhìn rõ người đàn ông mặc bộ com lê màu đen, tôi buông cả ly sữa trong tay. Trước khi bừng tỉnh, tôi đã chạy ra ngoài quán cà phê.

“Anh… sao anh lại đến đây?”

“Anh đến để xem, điều gì khiến em quên cả đường về…” Cảnh Mạc Vũ dõi theo bóng lưng Trịnh Minh Hạo đã đi xa. “Ờ, cũng đẹp trai đấy chứ!”

“Tất nhiên là đẹp trai rồi. Anh ấy là nhân vật nổi tiếng một thời ở Đại học T chúng em, làm biết bao thiếu nữ ngây thơ điên đảo… Khi nào có cơ hội, em sẽ giới thiệu hai người làm quen.”

“Em và cậu ta thân thiết lắm sao?” Tôi ngửi thấy mùi vị “giấm chua” trong ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ.

Để giữ không khí gia đình đầm ấm, tôi mỉm cười khoác tay anh. “Không thân lắm. Đối với em, anh chàng đó chỉ là nhân vật phụ…”

Nghe tôi nói vậy, âm khí trên mặt Cảnh Mạc Vũ mới tan đi ít nhiều. “Rốt cuộc chuyện gì khiến em vui đến mức quên đường về thế?”

Nhắc đến điều này, nỗi ai oán tích tụ suốt một tuần ở bệnh viện lập tức bùng phát, tôi không nhịn được liền tố cáo: “Nếu em nói em bị một người đàn ông bắt nằm trên giường suốt một tuần. Anh ta lúc nào cũng giám sát em, thỉnh thoảng đe dọa em, còn ép em bỏ đứa con trong bụng… Anh có tin không?”

“Em thử nói xem?” Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, rõ ràng anh không tin dù chỉ một từ.

Tôi nhún vai, không tin thì thôi. Thời buổi này, lời nói thật luôn bị người khác nghi ngờ.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ