Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu một ngày anh hỏi...Em là ai - trang 17


Ngay giây phút cô tập kịch với Tùng thì cô đã biết mình không thể trở thành diễn viên. Chẳng mấy khó khăn để Kiệt nhận ra những điều Kiệt vừa nói đang đi đúng hướng, hắn đnag lại gần sự thực 2 tahsng trước.

+ Giấu giếm vô ích thôi. Tệ quá đấy. Không ai nói mặt cô là quyển sổ để mở hả *Kiệt nghiến răng*
+ Tôi...tôi không biết, anh đừng lảm nhảm linh tinh *lnugs túng, cố cãi cho được mới thôi*

Kiệt gần như phát điên vì Đan, cô không giấu được gì cả những cũng ngang ngạnh chẳng chịu khai. Kiệt nhìn Đan chòng chọc, tay hắn siết chặt thành nắm đấm, Đan vội quay đi nhìn khắp nhà, tránh khuôn mặt ác ma của Kiệt hiện tại. Người cô dựng bằng hết gai ốc lên, tiếng đồng hồ tích tắc tích tắc, trong căn phòng rút cục cũng chỉ có 2 con người....

Đột ngột Kiệt vén chăn bước xuống đất, sải người lấy chiếc áo khoác đẫm máu cùng chiếc sơ mi trắng mỏng mà 2 y tá vừa đưa cho hắn mặc tạm. Đan tròn mắt ngăn cản mà hắn cứ xăm xăm tiến ra ngoài.

+ Cháu còn chưa lành vết khâu, đi đâu thế? *2 bà y tá hốt hoảng*
+ Giúp chau với, hắn bướng quá. Hắn đòi rời khỏi đây *Đan kéo nhẹ tay áo Kiệt, sợ đụng mạnh sẽ làm ảnh hưởng vết thương*

Hai bà y tá chạy lại đỡ Kiệt vào trong thì bị hắn lườm và de dọa.

+ Buông tay ! Cấm động vào người tôi ! Đây là tiền phí vì đã chữa trị. Chấm hết !!! Không nợ nần gì, không xen vào chuyện của tôi, hiểu chưa?

Kiệt đập xấp tiền vào tay một bà y tá, số tiền mà Đan phải đơ cứng người. Có vẻ hai bà đó đã mông lung, một phần vì... tiền quá nhiều (đủ sống trong một tháng), một phần vì Kiệt rất ư là đáng sợ.

Kết quả họ đứng yên nhìn Kiệt bỏ đi.

+ Ê ê.............................anh đi đâu????????
+ Đã nói cấm động người tôi, cả cô cũng không ngoại lệ đâu !... A... Hix

Kiệt tính vung tay hất Đan ra mà vết thương ở bụng làm hắn quặn đau, loạng choạng. Đan bước đến kịp vòng tay hắn lên vai cô trước khi hắn ngã xuống đường. Kiệt vẫn nặng và cao tô như ngày nào ! T.T Đan cũng loạng choạng theo hắn.

+ Thôi thôi. Tôi chiu janh. Đừng cô làm vết thương nghiêm trọng hơn cho tôi nhờ. Anh muốn về biệt thự hả? Chỉ đường để tôi dìu anh về *Đành vẫy cờ trằng chào thua*
+ Không. Ra công viên, chỗ gần bờ hồ *hắn ra lệnh*
+ Sao??? *knih ngạc*
+ Điếc hả. Cứ ra đó đi !!!!!!!!!

Đan nuốt khan nước bọt trong cổ. Tim cô đập dồn dập như tới một giới hạn thì sẽ nổ tung. Đan dìu Kiệt bước đi, ngoài bờ hồ vẫn vương lại chút nắng tàn, phản chiếu từ mắt nước lên hàng ghế gỗ ven bờ. Đan chật vật đỡ Kiệt ngồi xuống ghế, cô thở phì phò, vuốt tay lau mồ hôi và nhìn ra bờ hồ một cách tiu ngỉu.

Ngạc nhiên thật, từ chỗ Đan đang đứng nhìn sang bên kia bờ hồ chính là bãi cỏ Đan hay ngồi chơi những ngày hè nống nực. Còn chỗ Đan đang đứng này chính là chỗ Jung Min nhảy xuống. Tim Đan đà nhịp loạn xạ, không hiểu tại sao Kiệt cứ đòi ra bờ hồ lúc chập tối và còn đòi ngồi chỗ này cho bằng được.

+ Này nhỏ khùng. Chỗ này có phải tôi từng đến không?
+ *giật mình, lắp bắp* Sao anh hỏi vậy?
+ Lúc đuổi mấy thằng đánh lén, đi qua đây thấy rất quen.
+ Quen...

Đan mở to mắt nhìn Kiệt. Bất ngờ quá, Kiệt có kí ức về Jung Min rồi sao.

Nếu thật sự Kiệt bắt đầu nhớ lại, phải chăng Đan nên tìm cách gợi cho Kiệt nhớ lại tất cả? Nhưng làm như thế nào nhỉ. Đan lnugs túng không biết phải...làm như thế nào thì Kiệt mới nhớ lại???????
+ Vân không đi cùng anh hả? *lượn lờ và tìm được một chủ đề cũng khá là HOT*

Đan thấy chân mày Kiệt nheo lại tức giận. Kiệt và Vân hình như có chuyện gì đó, việc đầu tiên Đan nghĩ tới là Vân lại ngoại tình !

+ Nó ngoại tình hả? Là thằng nào? Tôi nói rồi, anh mà yêu nó chỉ có tổn thương. Anh... ngốc thật *chỉ trích thậm tệ*
+ Vân bảo bận việc không đến nhưng trong điện thoại tôi nghe thấy tiếng xe máy, tiếng nói chuyện rì rầm của bọn con trai *Kiệt đan hai bàn tay và trầm ngâm*
+ Đấy. Thế mà còn..... Ngoại tình rõ ràng.

Máu nóng trong người Đan sôi sùng sục, đoán đúng mà, cỡ Vân không một tay năm bảy gã thì không cam tâm. Vậy mà ả dám lên mặt với Đan, làm tổn thương đến Kiệt là tổn thương đến Jung Min.

+ Tôi nói cho anh nghe, cái xác của anh nè *kéo tay hắn giơ lên, túm cổ áo* À không ! Tất cả những gì của anh đều là của Jung Min. Tôi không muốn để bị tổn thương, thế nhưng anh cứ là mình mẩy tả tơi *chỉ vào vết thương ở bụng hắn* Riêng cái con nhỏ Vân thì phụ trách làm tinh thần suy sụp. CÁC NGƯỜI CÓ DỪNG NGAY KHÔNG. ANH KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH NHAU. CÒN Ả VÂN SẼ KHÔNG ĐƯỢC TỚI GẦN NAH NỮA.

Kiệt ngơ ngác nhìn Đan.

+ Cô nghĩ quái gì thế? Cô sẽ làm gì Vân? Vả lại, Vân ngoại tình...cũng chẳng sao *buồn* Đâu phải lần đầu tiên tôi biết Vân ngoại tình.

Hắn tỉnh bơ chống cằm quay đi, Đan nhảy tưng tưng lên vì shock và tức giận.

+ Anh điên hả. Đường hoàng là một người giàu có đẹp trai nhiều tài (nói về Jung Min bé bỏng), Sao anh lại chấp nhận yêu loại như Vân? Trên thế giới ít nhất còn "một người" có thể yêu anh tốt hơn Vân trăm ngàn lần *múa tay chân loạn xà ngầu*
+ Người đó có phải là cô không?

Kiệt cười ranh mãnh, Đan chết đứ đù. Mặt Đan nóng dần, cuối cùng cả người cô nóng ran và đỏ như cục than hồng.

+ Không hẳn là tôi *lập tức phản đối* Vì tôi có yêu anh đâu chứ. Tôi yêu người khác !!!! (yêu Jung Min bé bỏng)

Kiệt tắt ngúm nụ cười, hậm hực quay đi. Đan vuốt ngực và xoa xoa má, Kiệt làm Đan tăng huyết áp mà chết cũng nên !

+ Cô biết không, Vân làm tôi khó hiểu.... *Kiệt lên tiếng*
+ Khó hiểu? Con đó thì tất nhiên là khó hiểu, nó có bình thường đâu mà đòi hiểu nó. Nhưng mà... khó hiểu vì một lúc nó yêu được nhiều thằng á???
+ Có thôi cái trò dìm Vân này không *nổi khùng*
+ Hứ.

" Bênh cô ả thì còn nói với tôi làm gì?!!"

Kiệt chần chừ, đôi mắt ngày càng tối và buồn thảm. Trong đôi mắt đó có một thắc mắc to lớn lắm, nếu hắn không chia sẻ với ai, chắc hắn sẽ phát điên sớm muộn. Đây được liệt vào danh sách điển hình "những điều nhất định phải chia sẽ với người thứ 2".

+ Lúc tôi cùng mấy đứa đến chỗ hẹn, có một đám phóng xe máy bám theo. Chiếc xe cuối cùng chở một thằng con trai đeo kính đen và một đứa con gái trùm mũ kín mặt. Tôi nghĩ...
+ CÁI GÌ. CON VÂN BÁM THEO ANH CÙNG MỘT LŨ CON TRAI???
+ Ax. Bé mồm. Tôi chỉ nghi ngờ thôi.
+ Sao nó làm vậy *sà xuống ngồi cạnh Kiệt, hốt hoảng*
+ Không cần biết mà cũng không thể biết. Nhưng lũ lạ mặt đó đã đánh lén tôi. Ba gã bạn tôi không đến chắc tôi khó mà thoát được. Sau khi chém được tôi thì bọn kia vùng chạy, con nhỏ đi cùng vội kéo sụp mũ rúc mặt vào lưng thằng con trai ngồi trước. Tôi đuổi theo, bọn chúng tách nhau để chạy. Đuổi tới đây thì mất dấu. Vết thương cũng làm tôi bước không nổi...
Kiệt trầm ngâm, Đan tựa lưng vào ghế, choáng váng. Nghĩa là kiệt nghi ngờ Vân kéo người tới hại hắn ư?

+ Lý do Vân làm hại anh là gì?
+ Chậc !!! Sao cô hỏi tôi, tôi mà biết thì....
+ Lạ lắm... Tôi không ưa Vân nhưng mà tôi không tin Vân lại đê tiện thế. Ý tôi là cô ta rất trân trọng anh, không như những lần trước.
+ Ừm. Mong là như cô nói.Tôi cũng đang hy vọng tôi nhìn nhầm.

Kiệt cười đầy mỉa mai, hẳn cmar giác phải nghi ngờ người yêu đâu đớn lắm, và nếu Kiệt đau, Đan cũng khong vui sướng gì. Cô thở dài, cùng Kiệt nhìn hoàng hôn tắt hẳn, màn trời xám trắng hiu hiu gió. Buồn quá. Hai đứa ngốc sống chết vì yêu đang ngồi ủ rũ trên hàng ghế trong công viên.

+ Chắc cô thấy loại con trai như tôi mềm lòng lắm hả?
+ Ừ. Vân ngoài mã đệp thì nó có cái gì mà anh yêu nó quá nhỉ.
+ Vân đáng thương hơn đáng giận *hắn nạt*
+ Con nhỏ đó đáng thương quá ha ! *vênh mặt*

Hai đứa lườm nhau muốn rớt tròm mắt, đồng loạt mỗi đứa quay ngoắt một nơi.Kiể như không đội trời chung, không thể trụ cùng trên một...chiếc ghế.

+ Anh có nhớ trước 2 tháng bí ẩn nah từng say mèn ở đây không? *chỉ ra mép bờ hồ*
+ Sao cô biết tôi say? *hắn nhảy dựng lên*
+ Haha......... *sao mà không biết*

Kiệt ngả người vắt vẻo ra sau ghế thật thoải mái, hắm mỉm cười vì vết thương không giở chứng.

+ chuyện lâu rồi, kể ra chẳng có gì phải buồn cả.....................

" thế mà có người định tự tử đấy".

+ Hôm đó tôi ngồi cùng 4 gã trong quán Bar, Vân đi cùng thằng con trai đến tìm tôi bảo muốn chia tay....
+ 4 thằng á???? Trung này, Chi này, Tuấn này??? Không lẽ.... NAM? *hét to ngạc nhiên*
+..... Bọn tôi và Nam từng là bạn thân, 5 đứa.

Kiệt co một chân lên ghế, đầu hơi nghiêng khi nói tới Nam* Sao cô đoán là Nam?
+ Nam có thẻ vào bệnh viện T.A, thuộc đường trong bệnh viện, quen Chi - Tuấn - Trung.

" Thân nhau đến thế mà lại thành ra ghét nhau. Là vì hồ ly sao?"

Thấy Kiệt dừng lại Đan giục giã hắn kể tiếp câu chuyện, nguyên nhân hắn say xỉn cũng là nguyên nhân khiến hắn muốn tự tử....

•o0ݒ0o•

Quay ngược thời gian trở lại thời điểm trước khi Kiệt mất trí nhớ. Trong một quán Bar, 5 thằng con trai ngồi ở quầy rượu.....

+ Haizzz. Việt Nam cũng không tệ, chỉ có điều không được như Hàn *Nam cười*
+ Suốt ngày la cà ở đây, Nam và Kiệt !! *Trung nói, nhếch mép cười*

Nam nhìn Kiệt nháy mắt, Kiệt khoác vai Nam.

+ Tất nhiên. Hợp nhau mà. Còn 3 cậu cũng nên thường xuyên đi Bar, nhiều chuyện vui.
+ Lại lên mặt rồi đấy.... Haha... *Tuấn quát to*

Nam ngồi cùng Chi - Trung cười ầm ĩ, Kiệt vớ được cái gì là đáp Tuấn túi bụi.

Vân mặc chiếc áo đỏ, quần short bò xanh bạc khoác tay thằng con trai trai mặc áo véc trắng, quần bò xanh, áo xanh lam. Vân trang điểm hơi đậm, ả từng bước đi qua dòng người trong Bar, đi tới đâu tiếng nói bị dập tắt tới đấy, mọi người ngừng nhảy và hát để trầm trồ.

Gã đi cùng có vẻ công tử, cũng đẹp trai nhưng đẹp trai một cách... non choẹt. So gã này với Tuấn thì Tuấn còn sáng sủa và "chất" hơn bội phần, chưa nói so với gã Kiệt, chắc tầm kéo quần xách dép theo Kiệt cũng không đáng !

Trung và Chi nhìn Tuấn bối rối, Nam và Kiệt tắt cười. Kiệt quay lại nhìn Vân, ánh mắt sa sầm, u tối, buồn bã.

Lại như thế, lại cảnh tượng khó coi. Vân đi cùng một thằng nào đó trước mặt Kiệt.

Nam thoáng lừu mắt với thằng đi sau Vân, thằng đấy ngứa mắt - tất nhiên. Nam định sẽ cho nó một bài học để nó biết lượng sức hơn. Nam cũng thích Vân, có điều Nam đã nhường Vân cho Kiệt, bởi lẽ Kiệt là bạn thân nhất của Nam.

Năm gã ngồi gần nhau, liếc Kiệt một cách lo lắng. Vân khựng lại trước ánh mắt tức giận của Kiệt (giành cho thằng vô-danh-tiểu-tốt đi sau Vân). Vân ôm chầm thằng đó, Chi - Trung - Tuấn té ghế lăn xuống đất. Kiệt và Nam không nói gì.

+ Kiệt. Em muốn nói lời này. Chúng ta chia tay đi.
Kiệt vẫn lạnh như tảng đá, mặt không biến sắc cũng không thể hiện bất cứ phản ứng gì. Vân đã ngỡ Kiệt sẽ khùng lên, vậy mới vui chứ?!!

+ Em chán anh rồi !!! Anh toàn giành thời gian để đi giải quyết bang nhóm ở Hàn. Lúc em buồn thì anh lại không ở bên em mà lang thang chém giết....

Vân nói to làm cả Bar quay nhìn. Trung bực bội trước kiểu lũ người xung quanh Kiệt lảm nhảm bàn tán, Trung ra mặt nói lại Vân, không cho Vân bẽ mặt thì không phải là Trung.

+ Vân. Lúc đấy Chi và Tuấn đang vướng rắc rối với mấy thằng côn đồ. Kiệt phải đến giúp. Không lẽ em bảo Kiệt bỏ bạn bè vì em đang buồm hả *Trung đứng dậy, hung hăng bước tới khiến Vân lùi bước*

Vân biết Trung có IQ trên 300, nếu Trung đã ra mặt thì Vân rất bất lợi, Trung dư sức mắng **** để đối phương ê chề nhục nhã. Vân lúng túng, hạ giọng kính nể.

+ Nhưng..... nhưng còn lúc em bị bắt nạt? Kiệt đâu có đến cứu em?

Tuấn đập bàn làm ly rượu đổ loang ra, Tuấn chỉ thẳng vào Vân mà đay nghiến.

+ Câm !! Tưởng không ai biết vì sao 4 con bé tóc ngắn đánh cô hả. Chính cô **** bọn chúng trước. Người ta xô nhẹ vào mình, xin lỗi đàng hoàng mà cô dám bắt họ quỳ gối xuống tạ tội. Ai mà chịu được. Bốn chị em nhà đó không cho vài cái tát là còn nhẹ đấy.

+ TUẤN ! TỚ NGỒI ĐÂY MÀ CẬU NGANG NHIÊN CH.ỬI HẢ.

Kiệt hất tay toàn bộ ly và chai rượu rơi tung tóe xuống đất.

Trung và Tuấn đành miễn cưỡng im lặng, tiếng bàn tán cũng phải im. Làm Kiệt tức giận thì không phải hành động thông minh cho lắm.

+ Hài lòng chưa? Em khiến anh tức thực sự rồi.

Kiệt cười mỉa mai, hắn nhìn dữ dằn xoáy sâu làm ả Vân phải núp sau thằng con trai của ả. Dù thấy thằng đó cũng run như cầy sấy nhưng ít ra máu anh hùng làm nó không thể không che chở cho "nàng tiên bé bỏng".

+ Bao nhiều lần rồi hả Vân? Bao nhiêu lần em làm trò này? Với bao nhiêu thằng?

Vân cứ rúc sau người thằng kia, không dám ngẩng đẩu lên nhìn Kiệt. Những lần trước Vân đi cùng trai Kiệt chỉ lẳng lặng quay đi không phản ứng, sau đó độ 1 ~ 2 ngày Kiệt lại tới nói chuyện bình thường với Vân.

Nhưng có vẻ lần này thì Vân đã chọc cho "Quỷ phải nổi giận". Cái ngu chẳng bao giờ vớt vát được của Vân là không tưởng tượng hậu quả.

Kiệt nghiếng răng, nhíu một bên mày nhìn thằng con trai che chở cho Vân, Kiệt lại cười. Một tay Kiệt đưa lên phủi phủi áo véc nó, nắm hờ cổ áo.

+ Ừm.... Mày tên gì? *Kiệt hỏi*
+ Tao................!!! Mày chưa nghe Đại công tử Hoàng Minh cảu Tập đoàn Ô tô WXY hả?? *run như cầy sấy* Nhà tao... quen biết xã hội đen đấy, thử... thử đụng vào tao xem *giơ tay thủ thế*

Cả quán Bar vang lên tràng cười khúc khích.

+ Hoàng Minh à, tao chưa làm gì sao mày đã lôi nhà mày ra dọa tao. À. Xã hội đen. Chắc rất đáng sợ? Nhưng mà.... TAO THÌ CHẲNG SỢ CÁI GÌ HẾT !!!

Nói dứt lời Kiệt tung một đấm như trời giáng vào mặt làm gã Minh hộc máu mũi, ngã bật xuống sàn nhảy. Tiếng la hét của đám con gái rú lên khi Kiệt nhảy qua hàng quầy lao thẳng xuống đánh Minh. Hai lão to con trọc đầu canh ngoài cửa quán Bar thấy lộn xộn chạy vào cản, nhanh như cắt Trung - Tuấn - Chi chạy lại đủn 2 lão ngước ra ngoài.

Vân tròn mắt, không một ai có thể ngăn Kiệt xử lý Hoàng Minh. Nam bẻ tay răng rắc, hắn cũng nhảy xuống đánh góp vui một cách "dã nam". Riêng "Ác quỷ lạnh lùng" đã đủ giết Minh chết đi sống lại (rồi chết tiếp), giờ thêm "lãng tử góp vui".....

Hoàng Minh đáng thương không khác gì một bịch cát di động......
+ Thôi đủ rồi Kiệt ! Cậu muốn giết nó à?

Nam phải cố gắng lắm mới kéo Kiệt ra khỏi Hoàng Minh, gã Minh bị Kiệt và Nam đánh mê man bất tỉnh. Vân đáp cho Hoàng Minh cái nhìn khinh bỉ, không ngờ Hoàng Minh lại kém cỏi đến thế. Chắc ả hối tiếc khi không chọn đúng người. Kiệt vùng tay Nam, đứng trước mặt Vân.

+ CHIA TAY ĐI !

Vân há hốc mồm choáng ngợp, nói chia tay là chia tay sao?

+ Cậu còn tỉnh táo không đấy. Vì thằng rẻ rách rác rưởi này *Nam đá vào Minh đang nằm sõng soài dưới đất* mà cậu chia tay với Vân hả?
+ Tớ mệt lắm. Cô ấy cứ quậy đủ thứ chuyện. Tớ là con người, có sức chịu đựng, và khi đến giới hạn thì tất cả sẽ chấm hết.

Kiệt nhìn Vân buồn bã, thất vọng, có lẽ đây mới là quyết định đúng đắn cho hắn và Vân. Chưa bao giờ Vân hiểu Kiệt trong khi ả đòi hỏi ở Kiệt quá nhiều, đành rằng Kiệt rất yêu Vân nhưng Vân yêu Kiệt được chừng nào?

+ Kiêt.... Anh chia tay thật hả *rưng rưng nước mắt*

Kiệt thở dài, bất giác hắn nổi cáu.

+ Em đòi chia tay cơ mà !! Giờ còn hỏi anh hả !! Ngớ ngẩn !!!
+ ANH....

Vân bật khóc chạy đi, Nam nhìn theo Vân rồi hắn túm cổ áo Kiệt.

+ Tao không ngờ mày lại từ bỏ dễ dàng như thế. Cái giao ước mày nói giúp Vân tránh xa hư hỏng là sao? *Nam thét*
+ Mày thấy buồn cười không? Chính tao với mày cũng hư hỏng thì giúp nổi ai. Vấn đề của Vân không phải là hư hỏng mà là tâm lý. Tâm lý cô ấy đinh ninh phải yêu nhiều người thì mới không đau khổ khi bị phản bội.

Kiệt túm áo Nam, hai gã gầm ghè nhau. Cuối cùng Nam buông áo Kiệt ra.

+ Mày vô dụng thật. Đừng gọi tao là bạn. Từ bây giờ tao sẽ giúp Vân bỏ thói hư hỏng, mày giương mắt mà xem.
+ Tao sẽ xem mày thất bại như tao vậy. Tư tưởng hư hỏng của Vân ngấm vào máu và trở thành bản ngã rồi. Trừ khi chính cô ấy muốn thay đổi....

Kiệt nở nụ cười nửa miệng với Nam, thách thức. Nam nghiến răng nghuyền rủa rồi bỏ đi. Quán Bar lại rộ lên hàng tá lời bàn tán. Nam và Vân bỏ đi thì Tuấn - Trung - Chi mới để 2 gã trọc chạy vào thu dọn chiến trường, Minh ngắc ngoải dưới sàn nếu không được đưa tới bệnh viện ngay thì....

Trung khẽ khàng ngồi cạnh Kiệt, gọi bồi bàn mang rượu và ly đến.

+ Cậu có cho rằng tớ làm đúng không? *Kiệt rót rượu và hỏi Trung*
+ Tớ cho là đúng *Chi nói*

Kiệt lại nhếch mép cười, hắn uống nhiều và uống liên tục.

+ Con ranh đó không hợp với cậu, dù nó đẹp nhưng tâm địa nó xấu xa *Tuấn vỗ vai Kiệt*

Trung cứ ngồi nhìn Kiệt uống hết chai này đến chai khác, tới khi Kiệt say thì Trung ra hiệu không lấy thêm rượu nữa. Kiệt loạng choạng đứng dậy, 3 gã cũng đứng dậy theo, lo lắng.

+ Cậu say rồi, về khu biệt thự đi.

Trung đỡ Kiệt thì bị Kiệt gạt ra.

+ Về trước đi.... Hix.... Nóng quá... Tớ đi dạo *vừa nấc vừa chóng mặt*
+ Này, say quá rồi *Chi và Tuấn hốt hoảng*
+ Say con khỉ. Tớ sẽ đi bộ, khỏi phải lo tớ lái xe đâm vào gốc cây. Hức....
+ Trung, Làm sao giờ??? Kiệt say không biết gì nữa *Tuấn cuống cuồng gọi Trung*
+ Cậu ấy đi dạo thôi, chắc không sao đâu.
+ Gì? Để Kiệt tưng tửng thế này sao *Tuấn quát*

BỐP.
+ Á Đau. Sao đánh tớ *khóc*
+ Nói ai tưng tửng? *lườm* Phiền quá.....

Kiệt cứ loạng choạng mon men ra cửa và biến mất. Trung ngồi đăm chiêu, Chi và Tuấn thấp thỏm không yên....

•00•

Trở về với thực tại:

Đan lừ đừ hai con mắt, mồm đớp đớp ngồi lặng người nghe Kiệt kể chuyện. Kiệt nín cười mấy lần vì bộ dạng ngờ nghệch của Đan.

+ Về chưa nhỉ? *Kiệt quay hỏi Đan*

Đan ngồi im không nhúc nhích, mặt vẫn nghệch ra, Kiệt thấy lạ bèn lay nhẹ người Đan.

+ Này... Có nghe không?
+ Anh đau lòng mức đấy, chẳng trách muốn tự tử...
+ Cô nói cái gì thế??????????
+ Jung min đến với tôi khi anh tự tử đó, anh đứng đây nè, nhớ không?

Đan lững thững bước dần ra mép hồ,Kiệt chỉ biết ngồi nhìn theo (không hiểu Đan định làm cái gì).

+ Cô đứng trên mép hồ làm gì? *bật dậy*
+ Làm sao để anh nhớ lại lúc đó nhỉ *Đan hậm hực*

Kiệt chạy tới kéo Đan lại, ai dè Đan quay người....
Tay Đan tuột khỏi tay Kiệt....

TÙM.

Đan mới là người rơi xuống nước, Kiệt tròn mắt, đứng lặng người trên bờ. Một loạt hình ảnh ùa về trong đầu Kiệt.

" Này tên điên kia, anh đâu rồi?
........
Tỉnh lại đi. Này này !!!!"

Đầu Kiệt như bị một luồng điện chạy qua, hắn cảm nhận được lỗ hổng trong đầu. Hình ảnh hắn chìm nghỉm dưới nước, tiếng la hét hốt hoảng của một đứa con gái đứng trên bờ. Đột ngột hắn mở mắt và hình ảnh đứa con gái đó chính là Đan.

Dòng kí ức vừa vội vã vừa đứt quãng, Kiệt vẫn không hiểu được ý nghĩa của những hình ảnh. Hắn thở dốc, ngồi phịch xuống đất.

+ TRẦN ĐAN.
Hắn bật dậy, nhớ ra là Đan vẫn còn ở dưới nước, hoàn toàn không có một bọt khí nào.

+ Không lẽ... chết dưới đó *Kiệt lắp bắp*

Vết thương của Kiệt mới khâu không thể ngâm nước, nhưng Đan thì.... chìm như cục gạch. Kiệt không suy nghĩ nhiều, hắn lấy đà nhảy xuống tìm Đan. Kiệt vừa nhảy xuống thì Đan bỗng ngoi lên, tóc cô đầy rong biển, mồm phun cả ngụm nước.

+ YAAAAA. Đồ Kiệt chết bầm, anh dám đẩy tôi xuống !!!

TÙM.

+ Hả..... *Đan ngơ nhác nhìn gã con trai vừa nhảy xuống*
--------------

+ A.................A.................Khụ khụ....Hắt- xìiii.... Ghừ...

Kiệt ngồi mép hồ, ướt như chuột, hai tay quàng vào nhau tự ôm thân. Hắn hắt xì và run lẩy bẩy vì lạnh. Đan nhìn hắn ái ngại, Đan là tuyển thủ bơi lội cơ mà, Đan chưa cứu ai thì thôi, chẳng ngờ có người còn muốn cứu cô.

+ Hối hận quá, ngu ơi là ngu. Biết trước thì đã không nhảy xuống cứu cô !!!
+ Anh không biết tôi Huy Chương Vàng bơi lội hả *vỗ lưng Kiệt cho nước tràn ra*
+ không biết !!! *ho lụ khụ*
+ Tôi đang đứng đó, tự nhiên anh lao ra đẩy.
+ Đẩy bao giờ. Tại cô quay người, tuột tay mới... xô cô xuống *thanh minh* Hự, ôi vết thương....

Kiệt nhăn nhó gục người lắc lư trên mép hồ, tay Kiệt run run ôm vết thương và dải băng ướt nhẹp, nhòe màu hồng. Vì (cứu) Đan mà Kiệt đã phải lĩnh hậu quả khôn lường.

+ Anh có đau lắm không?
+ Tôi ướt hết rồi, phải thay băng.
+ Được. Tôi dìu anh về trạm xá.
+ Tôi - không - về - đấy. Hự... Tất cả là tại cô *đau không cựa nổi*

Đan hoảng hốt ngó nghiêng khắp nơi, hắn bướng bỉnh, dù Đan có nói gì thì hắn cũng không chịu đến trạm xá. Phải thay băng cho hắn ngay, người Đan cũng đã ướt chèm nhèm. Hay là???

+ Anh tới nhà tôi đi.

Đan chạy nhanh tới đỡ Kiệt dậy, hắn bị Đan kéo đi.

+ Nhà cô á?
+ Vào nhà tôi, tôi sẽ thay băng cho anh.
+ Khoan.....

Tình thế cấp bách, không thể để vết thương của Kiệt chuyển biến xấu được. Nhìn gương mặt Kiệt nhợt nhạt mà hắn vẫn cố che giấu càng khiến Đan hoảng hơn.

Quả nhiên Kiệt rất đau, lên đến cửa nhà Đan thì Kiệt gần như đổ gục. Bằng động tác nhanh nhẹn nhất có thể, Đan mở khóa xô cửa đỡ Kiệt vào trong. Hiện tại nhà có chị Hai của Đan đang nấu cơm.

+ Đan, về muộn phạt rửa bát một tuần nhé.

Không thấy tiếng Đan trả lời, thay vào đó là một loạt tiếng động cẩu thả, nặng nề. Lan thở dài, bước ra cửa, kinh ngạc vì thấy Kiệt.

+ Jung Min????????? Lại tới chơi sao? ỦA, anh bị thương hả?

Đan chạy vào lấy hộp cứu thương, hậu đậu tới mức làm đồ đạc rơi loảng xoảng. Kiệt đảo mắt nhìn ngôi nhà, nhìn Đan đang vụng về chạy ra, hắn khẽ lắc đầu. Không hiểu Đan có biết thay băng không nữa.... =.="

+ Anh cởi áo ra đi, nhanh lên *Đan mở hộp cứu thương*
+ À, phải thay quần áo đã, không thì thay băng làm gì *Kiệt sực nhớ*

Đan khựng lại, đầu tóc và khắp người Kiệt ướt sũng y chang cô. Sao cô không để ý chứ, Kiệt không những bị nhiễm trùng vết thương mà còn sắp chết vì lạnh. Lan cứ ngẩn ngơ.

+ Đan lên phòng Jung Min lấy quần áo. *Lan vội nói*
+ Hở? *Kiệt ngạc nhiên* Có cả quần áo nam cơ à? Các người sống với thằng nào thế?

Đan không nói gì, nhẹ nhàng kéo Kiệt đứng dậy, dìu hắn lên tầng - phòng Jung Min. Không biết lần thứ bao nhiêu Kiệt đến nhà Đan, lúc thì là Jung Min, lúc thì là Kiệt, phòng của Jung Min cứ như kho chứa đồ của anh vậy, đến và đi, đồ đạc vẫn yên vị không suy chuyển...

Cánh cửa phòng bật mở, ánh sáng lan tỏa, điều đầu tiên Kiệt ý thức được "Căn phòng thật quen thuộc". Một chút sững sờ, Kiệt buông thõng tay, quên đi cơn đau mà lặng lẽ dõi theo đồ đạc trong căn phòng. Nững bộ quần áo treo trên mắc, chiếc giường nhỏ vải sọc caro xanh lam, cửa sổ, bàn ghế....Càng nhìn Kiệt càng nôn nao trong người. Đan khẽ liếc Kiệt nhưng cô không nhận ra Kiệt đang có ấn tượng với cảnh vật cũ, cô nghĩ .... Kiệt thấy phòng đẹp và gọn gành !!! Đơn giản thế thôi.
+ Anh mặc áo này với quần này *giơ lên trước mặt Kiệt*

Kiệt tròn mắt nhìn chiếc áo trên tay Đan, hình ảnh một thằng con trai giống hệt Kiệt hiện về. Đó là chiếc áo hôm đầu tiên Kiệt tới nhà Đan sống - chiếc áo Đan "mượn" (mà không trả) của anh hàng xóm cho Jung Min.

Kiệt lắc đầu lấy lại tỉnh táo, hắn phờ phạc cầm lấy bộ quần áo đi vào phòng tắm. Hắn khựng lại khi nhìn thấy dàn vi tính trên bàn. Lại là những hình ảnh một thằng con trai đang ngồi làm việc, soạn thảo hợp đồng....

Kiệt nhắm mắt, tay xoa xoa thái dương, miệng lẩm bẩm.

+ Mất máu nhiều quá thì sẽ bị ảo giác........
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ