Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu một ngày anh hỏi...Em là ai - trang 2


Huyền trố mắt nhìn Đan.

+ Không, không thể.... (hạ giọng, mông lung)
+ (thở dài) Nhiều khi tiếng sét đánh ngang tai mà không biết.
+ Trời ơi. Điên rồi (vò tóc tai lởm chởm)
+ Huk? Người đẹp trai tài giỏi như anh ấy là sinh vật sắp tuyệt chủng rồi. Lại còn tính tình thoải mái dịu dàng, ân cần dễ thương. Ai gặp chẳng yêu chứ. Đến người tung hoành tình trường như tớ còn không cưỡng lại được. Hihi.
+ Thôi đừng nói nữa. Chẳng khác nào tớ là đứa dại zai! (mặt mũi méo xệch)
+ Lo gì. Cứ cho là cảm giác bồng bột đi, từ giờ giữ khoảng cách không để anh ấy ảnh hưởng nữa, tự khắc sẽ hết cảm giác" là lạ".
+ Tránh sao được. Mà tớ không biết trước kia hắn như thế nào, tớ thấy hơi sợ... Nếu trước kia hắn là một kẻ... khủng khiếp [từ nhiều nghĩa nhá - hãy tưởng tượng]...mà tớ lại... thích nổi hắn sao?!
+ khó xảy ra lắm. Tính cách Jung Min hoàn hảo như thế, trước kia chắc cũng chẳng khác mấy đâu.
+ Vậy... chẳng lẽ tớ..(tim đập thình thịch)
+ Có thể lắm! (cười khoái chí) Cậu thích Jung Min rồi !!!

Đan ngẩn ngơ, bất động toàn thân. Giữa lúc Huyền đang chăm chăm vào Đan thì Đan bất ngờ nhe răng cười hô hố.

+ HAHAHA. THẬT ĐÚNG LÀ VỚ VẨN. HAHAHA

Huyền - sock - "thái độ gì vậy trời? haizzzzzzz. Con bé mới iu lần đầu, khó... chấp nhận là điều hiển nhiên ! Phỉa thông cảm thui !" - Huyền tự nhủ.
"Vuùuuuuuuuuuu" - một đám thanh niên lao xe máy với tốc độ chóng mặt sượt qua người Đan và Huyền.

+ Ê mấy thằng ăn no dửng mỡ. Đi đứng thế àk.

Tên ngồi cuối ặc chiếc áo đồng phục trường Đan quay lại. Chính là khuân mặt quen thuộc sáng hôm nọ.
+ Tên khốn với chiếc xe đạp chết tiệt?
+ Suỵt ! Mềm xương hết bây giờ !!!

Huyền bịt miệng lôi Đan vào vỉa hè. Tên con trai đó nở một nụ cười thiếu lịch sự, nhìn lướt qua Đan rồi quay đi.

+ Cậu làm gì vậy. Đó chính là thằng mà hôm bữa bắt tớ è cổ đèo tới trường.
+ trùi ui. Thằng đó với đám bạn cá biệt của nó là "quỷ" trong khối 12 trường mình. Sao cậu lại dây vào rắc rối như thế hả.
+ Hắn đang sợ lắm àk? (chớp mắt)
+ Học sinh đều cố tránh hắn và bạn hắn. Năm ngoái bọn chúng ...tranh chức thủ lĩnh trường với khối 12. Kết quả bọn 12 phải vào viện đấy.
+ Ax. Nhìn hắn có gì là côn đồ đâu. Đã gầy khuân mặt lại thư sinh. Mà hắn còn rất hay mặc đồng phục ! Ngoan thế thì côn đồ chỗ nào???
+ Người đâu mà ngố thế. Nói mãi không hiểu. Cướp nó có đeo biển ghi "Tôi là cướp" bao giờ ! (bực quá hất Đan ngã lộn xuống đường)
+ Yêu nữ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
+ Hừ. Bọn chúng lại kéo đông vậy chắc sắp có vụ lớn rồi.

Đan lạnh gáy, nhớ dạo nọ cô còn gào lên với hắn cơ; Hắn mà thù cô thì coi như đời cô đặt dấu chấm.

+ Nhanh lên. Chắc chúng đánh ở trường mình. ( khẩn trương)
+ Thật hả?!! (reo hò)

Sợ thì có sợ nhưng xem đánh nhau vẫn là việc hấp dẫn nhất. Chỉ cần người xem không ảnh hưởng gì chẳng phải sẽ an toàn sao?
Ngoài cổng trường, hai bóng người thập thò trong lùm cây nhìn từ xa........

+ Kìa. Trời đất. Đúng là khủng bố mà. Trường đang đông học sinh mà bọn chúng ngang nhiên dựng xe chờ người.

Quả nhiên, ai mà nhìn cảnh phía trước cũng phải hy vọng mình không là kẻ bon chúng tìm. Năm chiếc xe máy, 10 con người, tóc xanh tóc đỏ, quần áo phá cách.....Xem ra "hiền" nhất vẫn là tên con trai diện "độc" áo sơmi đồng phục, quần jean xanh đeo giày thể thao trắng. Hắn không phô trương như bạn mình, rất giản dị, đặc biệt.
Học sinh đến trường càng lúc càng đông, bọn chúng dựng xen lù lù giữa cổng. Chẳng kẻ nào to gan mà đi sát vào chỗ chúng, cũng chẳng kẻ nào dám nhìn chằm chằm, như thế có nghĩa "đa chán sống".

+ Bọn hắn định đánh ai? ( Đan hồi hộp)
+ Chẳng biết nhưng chắc cũng không phải đứa đơn giản, trêu ngươi bọn nay....(tặc lưỡi)
+ Sợ nhở?
+ Chứ sao ! Khủng bố như thế mà. Khéo lát nữa án mạng ák...
+ Ui ! Ghê vậy ! (bủn rủn)
+ Ấy, làm sao giờ? Sắp vào lớp rồi ( Huyền nhìn cái đồng hồ treo trước cổng)
+ Thế thì phải vào học !

Đan nhăn nhó chui ra đám bụi rậm, Huyền lập tức kéo dội lại.

+ Suỵt ! Suỵt ! Bỏ tiết đầu, tớ quyết xem cho được trận này. Lát tớ còn tường thuật cho bạn trai tớ. Hê hê
+ Điêm hả. Cậu quá đà rồi đó.
+ Đừng lo. Suỵttt___________!!!!!!!!!!!!

Huyền đang nói bỗng ấn đầu Đan thụt sâu xuống.

+ Xuống xe rồi ! Chắc là bực vì đến muộn (Huyền nói thầm, phấn khích chờ màn hay)
Đan đưa mắt nhìn, mấy thanh niên đi đi lại lại quanh xe, nhiều kẻ mất kiên nhẫn tìm một thứ gì đó để... đá cho đỡ ngứa chân !
"Thư sinh" - thái độ của hắn rất hợp với phong cách của mình - thong thả tiến lại mép tường, tiếp tục tựa lưng đứng đợi.
+ Huyền, gã lớp 12 khi nãy tên gì?
+ HẢ. Nam ấy hả?
+ Gã mặc đồng phục.
+ Ừk. Tên Nam. Mọi người gọi hắn là "con cáo gian xảo" (Huyền nói một cách nể phục)
[Bạn nào là fan huyn joong thứ lỗi tớ nhá]
+ Sao thế?
+ Hắn.... đầu gấu có tiếng lâu rồi, đáng sợ... ! Nhưng lúc nào hắn cũng thế kia (thò tay chỉ từ đầu tới chân), mang bộ dạng học sinh gương mẫu dịu dàng. Cậu có biết số con gái bị hắn lừa tình là bao nhiêu không? (hét vào mặt Đan)
+ Cứ như cậu bị hắn lừa rùi ý? (buột miệng)

Đan bất ngờ khi Huyền bị kích động mạnh, cô chỉ vừa lờ mờ nghĩ đến câu hỏi vừa nói ra. Đáp lại câu hỏi đó, Huyền tròn mắt nhìn, bặm chặt môi và hoàn toàn rối bời.
"Không lẽ... sát thủ tình trường như Huyền cũng có mảng tối ư?"

+ Nam... là bạn trai cũ của cậu hả?
+ Tớ mà bị lừa ák. cậu đừng nói tào lao. Hắn... không đủ trình làm bạn trai tớ!!!

Đan chỉ biết im lặng, cô chạm vào vấn đề nhạy cảm của Huyền.
"Hê hê. Cậu là kẻ Nhằm con cá nào là giữ chặt con cá ấy cơ mà. Chuyện bí mật (thất tình) đúng là tin giật gân".

+ Thôi được. Tớ cũng đợi xem.

30 sau, hai con bé ngồi mỏi dã chân vẫn chẳng thấy mống nào.
+ BỰC GHÊ. ĐÁNH NHAU MÀ LÂU VÔ ĐỐI. TỚ PHẢI BẢO CHÚNG ĐẨY NHANH TIẾN ĐỘ !
+ Ax. Hâm hả.
+ Huyền, gã lớp 12 khi nãy tên gì?
+ HẢ. Nam ấy hả?
+ Gã mặc đồng phục.
+ Ừk. Tên Nam. Mọi người gọi hắn là "con cáo gian xảo" (Huyền nói một cách nể phục)
[Bạn nào là fan huyn joong thứ lỗi tớ nhá]
+ Sao thế?
+ Hắn.... đầu gấu có tiếng lâu rồi, đáng sợ... ! Nhưng lúc nào hắn cũng thế kia (thò tay chỉ từ đầu tới chân), mang bộ dạng học sinh gương mẫu dịu dàng. Cậu có biết số con gái bị hắn lừa tình là bao nhiêu không? (hét vào mặt Đan)
+ Cứ như cậu bị hắn lừa rùi ý? (buột miệng)

Đan bất ngờ khi Huyền bị kích động mạnh, cô chỉ vừa lờ mờ nghĩ đến câu hỏi vừa nói ra. Đáp lại câu hỏi đó, Huyền tròn mắt nhìn, bặm chặt môi và hoàn toàn rối bời.
"Không lẽ... sát thủ tình trường như Huyền cũng có mảng tối ư?"

+ Nam... là bạn trai cũ của cậu hả?
+ Tớ mà bị lừa ák. cậu đừng nói tào lao. Hắn... không đủ trình làm bạn trai tớ!!!

Đan chỉ biết im lặng, cô chạm vào vấn đề nhạy cảm của Huyền.
"Hê hê. Cậu là kẻ Nhằm con cá nào là giữ chặt con cá ấy cơ mà. Chuyện bí mật (thất tình) đúng là tin giật gân".

+ Thôi được. Tớ cũng đợi xem.

30 sau, hai con bé ngồi mỏi dã chân vẫn chẳng thấy mống nào.

+ BỰC GHÊ. ĐÁNH NHAU MÀ LÂU VÔ ĐỐI. TỚ PHẢI BẢO CHÚNG ĐẨY NHANH TIẾN ĐỘ !
+ Ax. Hâm hả.
+ Nhưng công nhận là bọn kia khinh đám trường mình thiệt.
+ Chậc......

Ngồi đợi thêm, Đan và Huyền tê cứng chân.
Niềm hy vọng đã được đền đáp xứng đáng.
Từ xa xa, bóng của "một bầy kiến lửa" dần rõ nét. Kinh hoàng. Đối thủ của bọn nam sinh trường Hạ Long - trường Đan, là trường Tài Đức. Dễ phải có đến hai chục tên, chênh lệch lực lượng nặng nề.

+ Ôi ! Trời ơi. ( Huyền chẳng tưởng tượng nổi)
+ Lũ Tài Đức đáng ghét.
+ Giỡn mặt trường mình àk ! Bọn không có tự trọng kia....

Đan nhận ra sự bàng hoàng lo lắng của Huyền. Đúng rồi ! Huyền lo cho một kẻ nào đó.
Vụ việc đã đến màn nóng bỏng!
Tiếng gầm rú (của mí cái xe bọn nó đi) to dần, lũ trường Hạ Long nhếch mép khinh khỉnh, bẻ tay "khởi động". Tất cả đều bực vì chờ đợi quá lâu........
+ Nhưng công nhận là bọn kia khinh đám trường mình thiệt.
+ Chậc......

Ngồi đợi thêm, Đan và Huyền tê cứng chân.
Niềm hy vọng đã được đền đáp xứng đáng.
Từ xa xa, bóng của "một bầy kiến lửa" dần rõ nét. Kinh hoàng. Đối thủ của bọn nam sinh trường Hạ Long - trường Đan, là trường Tài Đức. Dễ phải có đến hai chục tên, chênh lệch lực lượng nặng nề.

+ Ôi ! Trời ơi. ( Huyền chẳng tưởng tượng nổi)
+ Lũ Tài Đức đáng ghét.
+ Giỡn mặt trường mình àk ! Bọn không có tự trọng kia....

Đan nhận ra sự bàng hoàng lo lắng của Huyền. Đúng rồi ! Huyền lo cho một kẻ nào đó.
Vụ việc đã đến màn nóng bỏng!
Tiếng gầm rú (của mí cái xe bọn nó đi) to dần, lũ trường Hạ Long nhếch mép khinh khỉnh, bẻ tay "khởi động". Tất cả đều bực vì chờ đợi quá lâu........
+ Em gái mày... hi, cũng chán thật. Thất tình vì bị bỏ thì lại lằng nhằng gây sự, tao cứ nghĩ em mày khá hơn......
+ Thằng ranh này !

Tên to béo dữ dằn bị gã Nam khích vài câu đã phát điên, hắn hùng hổ lôi gậy ra, hăm hăm nhảy tới. Cả mấy chục thằng cũng lao theo.

+ Gậy gỗ ăn thua gì.

Nói rồi bon trường Hạ Long rút thanh kim loại trong người ra. Hai bên đánh đập dã man, tiếng la lối kêu rên ầm ĩ. Huyền và Đan cứ gọi là mở rộng tầm mắt.
Hai bên đánh nhau túi bụi, kẻ đấm đã, kẻ túm đập...... rối tung rối mù. Căng mắt mãi mới thấy loáng thoáng bon trường Hạ Lonmg. Hăng như thể không muốn dừng lại.
Đan tích lũy được kinh nghiệm thực tế quý báu:
" Không nên nhìn vào hình dạng bên ngoài để phán đoán bản chất bên trong. Gã con trai khi thì ưa nhìn dễ mến, lúc lại đâm chém như xã hội đen....."

+ Waaaa (Huyền cắt đứt mạch suy nghĩ của Đan) Áp đảo rồi !!!!!!!!!!!!!!

Đan vùng dậy, chòi hẳn đầu lên khỏi bụi rậm, quan sát.

+ Ax. Bon Tài Đức hơn nửa đã bò lê bò càng dưới đất !

Bên Hạ Long cũng bị thương nhưng không đáng kể. Tài Đức.... chỉ còn 2 kẻ trụ nổi, trong khi bên Hạ Long còn tới 6 người. Ba tên bao vậy chặt, hạ thủ không xót tay. Lúc đầu thì rất thú vị nhưng khi gần hạ màn, nhìn bọn Nam giải quyết gọn.... Đan và Huyền không khỏi khiếp đản. Dù hai kẻ kia đã van xin nhưng quá muộn rồi. Cây gậy kim loại dính máu thành vệt dài..............................

+ Hơ. tụi mày tầm đến vậy là cùng (một gã Hạ Long đưa chân đá tên cầm đầu Tài Đức - đang sõng soài thở hổn hển), lần sau tránh mặt bọn này nhé.
+ Lũ rẻ rách. Ít ra cũng đỡ ngứa tay chân (một gã khác vất gậy phủi tay)
+ Gửi lời hỏi thăm của tao đến em gái mày !
Nói rồi bọn Nam tiến đến phá tan mấy cái xe chềnh ềnh vướng mắt chúng, đánh dấu sự bại trận thê thảm của trường Tài Đức.
"Reeng........ " Vừa lúc ra chơi.

+ Đi ! Đợi lũ này thì lâu mà xử lý thì nhanh !!!!!!
+ Lần sau mày phải cẩn thận, trêu gái kiểu này chỉ có luyện "thể dục thể thao" cho bọn tao ák !!! (Cười đểu, đạp chân chống xe, nổ máy)
+ Mày không nhắc thì tao cũng sẽ chọn đứa khá hơn. (Nam cười, nụ cười dịu dàng đến....rùng rợn)
+ Hey, đi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Nói xong cả lũ phóng xe đi mất, để lại chiến tích chất chồng trước cổng trường. Lúc này Đan và Huyền mới chui ra.

+ Tuyệt ! Mình mà quen thân mấy gã như Nam thì sướng hết biết (Đan mân mê)
+ Quen chúng thì rắc rối hơn sung sướng nhá.
+ Hê hê. Tớ thì phải sướng điên, rắc rối vào tay bọn chúng là êm xuôi hết.
+ Tớ chẳng nói với người như cậu!

Huyền hậm hực tiến vào trường, bỏ Đan ngơ ngác đằng sau.
Tiết đầu tiên là tiết tự học (rất may mắn), tiết thứ hai là tiết Đại số. Mà Đan thì lại căm thu mấy môn tính toán này, có học giỏi thì ra đời cũng chẳng có ích là bao. Đan đưa mắt liếc Huyền, ngồi bàn bên. Huyền cũng ghi chép đầy đủ lắm nhưng tinh thần Huyền thì chắc theo gã Nam Cáo già đó rùi. Hihi.
Bất ngờ điện thoại của Đan rung lên, có một tin nhắn. Không thể tin nổi, là tin nhắn của Jung Min. Đan gần như phát điền vì vui thầm.

*** Đang học hay đi chơi lang thang đấy?***
Ax ! Hỏi thế là sao !

*** Đương nhiên là học rùi. Vớ vẩn.*** - Đan nhắn tin lại.

*** Hôm nay công việc rảnh rỗi, muốn đi chơi không? Tôi nhớ Bánh khoai, dẫn tôi đi ăn!***

Đan úp mặt xuống bàn cười khùng khục. Hắn nghiện nặng bánh khoai mà.

*** Rỗi là thế nào. Bà chằn tinh nhà tôi còn đang bận bù đầu, anh trốn việc hử? hô hô. Tôi mách bả thì bả cho anh nhịn cơm nguyên ngày***

*** Bà chị cô chính tại thấy tôi ... tiều tụy nên mới cho nghỉ nhá. Rút cục cô có đi không, không đi là tôi đi một mình***

*** CÓ. Đợi tôi ... trốn học đã !***

*** Ừk được. Đợi ở gốc cây trước cổng trường.***

Sau đó không thấy hắn nhắn tin nữa.

+ Em thưa cô.... em thưa cô...(giọng quằn quại)
+ Sao thế Đan? (bước lại gần)
+ Sáng nay... em ăn nhiều... bị đau bụng ạk... Ax. Đau quá. huhuhu.......( làm vài động tác minh họa trạng thái)
+ Đau lắm thì về nghỉ sớm cũng được. Để cô bảo Huyền....
+ THÔI KHỎI ẠK. Em... tự về được rồi, bạn ấy đang học.

Huyền nghi ngờ, lườm một cái sắc như súng tỉa.

+ Ừk. Vậy em xuống dưới đi.
+ Vâng.

Thế là Đan lắc lư một đoạn, ra đến cổng thì chạy thon thót tới gốc cây bàng to tướng trước trường. Vui quá, cô lại được tên Jung Min rủ đi chơi, thoát khỏi tiêt toán chán ngắt.
" HẮn vẫn chưa đến, từ từ vậy"
Đan ngồi đợi, không biết một đam thanh niên từ đâu xộc ra, vây kín Đan. CÔ sợ đến mức bủn rủn cả người, điều duy nhất cô nghĩ đến là... Jungn Min, hoặc một ai khác có thể giúp cô. Bọn con trai đê tiện này !

+ Em ơy. Đợi ai vậy? Đi chơi với bọn anh, đợi làm gì cho khổ. hahahaha....

Cả bọn điệu bộ lố lăng, nhìn là biết ngay bọn không ra gì. Đan hiểu cô đã rây vào rắc.rối.thực.sự....

+ Dẹp dẹp !!! (cố ra vẻ) Tôi ...à, TAO KHÔNG RỖI HƠI. CÚT ĐI !!! (lẩn nhanh ra ngoài vòng vây)
+ láo nhỉ. Chạy đi đâu.

Nói rồi một thằng kéo tay Đan lôi lại, bản năng trỗi dậy, cô trở nên "dũng cảm" hơn bao giờ.

+ Cút. Buông bàn tay vượn lông lá của mày raaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!

Đan dồn hết sức vào tay, vung cặp đập Bốp vào đầu thằng nhóc. Hắn ôm đầu, loạng choạng, thừa cơ Đan chạy bán sống bán chết.

+ Ranh con ! Đuổi theo ! Đánh nó cho chừa.
+AAAAAAAAAAA......................................

Bốn tên thanh niên đuôit theo một cô gái nhỏ nhắn cao chưa đến mét 6 (cái này có nghĩa chân Đan tỉ lệ thuận với chiều cao). Chính vì thế mà khoảng cách ngày càng rút ngắn.

+ Bọn biến thái ! Đuổi theo tao làm gì?!
+ Hu ! Mày hỏi buồn cười ghê.
+ Cười cái... con khỉ !!!

Chúng gào thét như đàn chó đói ăn, đuổi theo miếng thịt heo giòn giòn nóng hổi. Đan quặt nhanh vào con ngõ nhỏ khi tay một tên tóm sượt qua tóc cô.

+ HỰ !!!

Đan lao thẳng vào một gã thanh niên khác. Điếu thuốc hăn hút làm Đan bổng tay.

+ Ối. Nóng quá !!!!!!!!!!!!!

ĐAn xích khỏi gã thanh niên, hắn bị cái đầu bê-tông cốt thép của cô thụi một phát vào ngực đau điếng. Và khi kịp định thần:

+ ANH !
+ Lại là cô ! (giọng chán nản)
+ Con ranh, ra đây (giọng thét chói tay đầu ngõ)
+ Cứu tôi với !!! huhuhuhu...................
+ ANH !
+ Lại là cô ! (giọng chán nản)
+ Con ranh, ra đây (giọng thét chói tay đầu ngõ)
+ Cứu tôi với !!! Nam cáo già. huhuhuhu...................(vội núp sau lưng Nam)
+ CÁO GIÀ? Cô có biết cô đang gọi ai không? (quay đầu nhìn Đan, hắn đã bực)
+ KÌA !!!!!!!! (Đan hét lên)
Nam quay ngoắt lại, lĩnh trọn một cú đấm. Đan sợ không nói được lời nào. Đam thanh niên cũng ngạc nhiên vì kẻ lạ vướng đường.

+ Waoooo_______ Chết tiệt ! Thằng khỉ gió này chui dưới đất lên àk? (phật tay cho khỏi tê)

Nhưng quan trọng không phải thế mà là.... đây ! Kẻ đàng đằng đằng sát khí ngút trời vì khuân mặt điển trai bị.... một cú đấm.

+ Chúng mày, bọn chuột nhắt bẩn thủi. Chúng mày mà làm hỏng khuân mặt này thì....

Ngay lập tức Nam nhảy tới đấm trả một cú thật mạnh, thằng nhóc bật ngửa, đo đường. Kinh khủng. Dã man. Tàn bạo. Hắn giải quyết nốt những thằng còn lại, chúng chẳng kịp ngọ ngậy một giây.............
Chứng kiến cảnh anh chàng "thư sinh" Tả Xông Hữu Đột ở cự li gần còn đánh sợ hơn là ngồi trước TV xem phim kinh dị. Đan gần như khóc thét lên, bọn nhóc cũng khóc, duy chỉ có hắn là hả hê vì rửa được thù. Đan khóc thay cho bọn chúng vì chọn nhầm đối tượng gây gổ.
" Huhu. Có chết thì đừng trách tao dẫn tụi bay đến đây. Hãy trách con cáo già in đầu lâu xương chéo trên người ấy !....."
Đan ngồi co ro trong góc cuối con ngõ, xung quanh đã tắt tiếng từ lâu.

+ Thui đừng giả vờ nữa, đứng dậy đi.
+ Gì... gì? (Đan hé mắt nhìn lên)
+ Toàn kéo phiền hà đến không ák ! (Nam chấm môi, bị trầy vì cú đấm không nhẹ)
+ Hu........Anh giết hết chúng rồi àk? (mắt long lanh , đảo qua một còng con ngõ vắng, bọn nhóc nằm la liệt)
+ Không.... nhưng mà chắc cũng khó sống.
+ TRỜI. BẠO HÀNH TRẺ EM. HUHU.... Nhìn chúng ít tuổi hơn cả tui.
+ Nín đi (hắn gầm ghè) To đầu mà còn bị trẻ con bắt nạt. Mà bọ này trẻ con gì.

Đan sụt sịt đứng dậy, chạy lon ton như con vịt con theo chân con vịt.... bố ra khỏi con ngõ.

+ Đừng bám tui !
+ Hơ... vâng, đại ca ! (sợ)

Nam rảo bước, Đan vẫn cứ bám chân...

+ Bảo đừng bám rồi đó ! (dừng lại)
+ Vâng...
........................................
+ SAO BÁM HOÀI HẢ? (nổi điên)
+ Vâng vâng...
+ Vâng quái gì ! (bặm môi trợn mắt nhìn Đan)
+ Tôi không biết đường ! Mải chạy nên lạc... hix hix.
+ trời ơi. A-sao-mà...!!!!!!!!! Cô bao nhiêu tuổi rồi còn lạc?
+ Thông cảm. Mù đường từ bé....Hix... Hồi 6 tuổi, đi trong khu cao ốc mà cứ tưởng....lạc trong siêu thị..
+.........!!!!!!!!!!!!!!!! (im re, bó chiếu toàn tập luôn!) Cô mang điện thoại không?
+ Có, trong cặp ! Ớ, chết ! Cặp đâu? Cặp tui đâu rồi? (nháo nhác tìm)
+ Trên đời lại có kẻ như cô chứ. (thở dài) Đây ! Cầm mà gọi điện cho bạn đến đón.

Nam tung cho Đan cái điện thoại của hắn (loại đời mới nhá !)

+ Huk? Cám ơn.
+ Mai nhớ trả đấy. Không trả là chết !

Nói rồi Đan bỏ đi, nhập vào dòng người trên phố. Đan thì nhòm ngó chiếc điện thoại trên tay......

+ Ax. Loại này dùng thế nào nhở?????????
...................................
+ Jung Min, anh ở đâu? Tôi đang ở gần siêu thị X. Anh đến đầy đi. (cuối cnugf cũng biết sử dụng)
+ *Tôi bảo đợi trước trường mà. Sao đã mò ra đấy rồi?* (bên kia vọng tiếng)
+ Hê hê. Chuyện dài lắm (nói nhỏ, ngại người ta biết sự thật ), anh đến đi, tôi... lạc rồi.
+ *Ax. Cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn lạc hả?*
+ 16 tuổi. Ai cũng thắc mắc tuổi tôi là sao?! (tức)
+ Được rồi. Đợi đó. Cấm lang thang nữa đấy. Tôi cũng đang thắc mắc cô ở chỗ nào trong trường đây.
+ Ừk.

Biết là phải ở yên một chỗ nhưng Đan không thể đứng chỗ này, bên cạnh lũ "hình hài biến dạng". Chúng tỉnh dậy thì chắc Đn chỉ còn biết cầu nguyện ông trời thương tình.
Đi men con phố ra đường lớn, vừa đi Đan vừa nghịch điện thoại của Nam. Táy máy thế nào Đan lại tìm được vài dòng nhật lý Nam viết trong điện thoại di động:
" Cô ấy không giống những cô gái tôi từng gặp. Người giăng cần là tôi, vậy mà rút cục người mắc câu lại không phải là cô ấy ! Yêu thật sự một người, sao đau khổ đến vậy?".....
ốh ồh. Lại là một kẻ đào hoa si tình, Nam giống Huyền về khoản này. Chẳng lẽ hắn đau khổ cũng vì thất tình sao? Haha. Hôm nay toàn thu được tin giật gân.
[Biết bạn thân có chuyện buồn mà cứ cười hơ hớ như chuyệ thiên hạ - bản tính nó vô tình sẵn rồi !!! ]
Chiếc điện thoại bỗng rung mạnh, có người đang gọi đến. Đan luống cuống chẳng biết làm gì. Hình hiện kèm tên người gọi. Thật bất ngờ, Đan nhận ra cô ta là người trong tấm hình của Jung Min dạo nọ.
Đan lờ mờ hiểu ra sự liên kết của Nam - Jung Min và cô gái này.

+..... (Đan nhấc máy không nói gì)
+ A lô. Nam àk. Em buồn quá. Anh đến với em đi.
Bẩm sinh Đan đã ghét loại con gái giọng điệu õng ẹo, lúc nào cũng thể hiên sự mềm yếu để mê hoặc con trai.
"Hừ. Mặt mũi xinh thế mà là loại như vầy. Gã Nam cáo già, anh cũng muốn "thử" với loại con gái này àk".

+ Tôi không phải Nam. Ầy, tôi là ... bạn gái của anh ấy... Ak Nam ơi, mua cho em loại nước hoa quả nhá!!!!!!! (cố hét to để cô ta tưởng Nam và Đan đang hẹn hò)
+ CÔ LÀ AI? GỌI ANH NAM NGHE ĐIỆN THOẠI CHO TÔI. MAU LÊN !

"Ái chà, lớn họng gớm"

+ Không được. Hôm nay anh ấy đi chơi với tôi. Cô không có cửa đâu. Đồ õng ẹo. hahaha
+ CÔ...!!!!!!!!!!!!!!!

Đan cụp máy cái rụp, cười nắc nẻ giữa đường. Không ngờ lừa cô ta dễ thế.
Wa. Để xem. Dạo nọ Jung Min xé ảnh chứng tỏ ghét cô ta ra mặt, nếu quên biết thì không đời nào Jung Min bênh cô ta. Tuyệt ! Ơ. Còn Nam??? CHẾT TÔI !!!!! Mình trêu bạn bè hắn thế này, không cẩn thận hắn.... bẻ giò như bỡn ! Hưx. Giờ Đan mới nghĩ đến hậu quả sự việc....

+ Đan !

Tiếng Jung Min vang lên.

+ Tôi ở đây ! (ngó nghiêng tìm hắn trong dòng người đông nghịt)

Cái dáng cao cao gầy gầy chạy đến. Đan sững sờ, tim cô thắt lại.... Ba ngày trời (tính cả hôm nay là 4) Đan không nhìn thấy hắn, cô cứ rỗng tuếch kì lạ. Hắn lại gần, nhìn hắn gầy hẳn đi. Tại sao hắn phải đâm đầu vào công ty quái quỷ của bà chị cả Đan chứ?!!
+ Hư... (Thở dốc)... Cô... chạy tận ra đây. sao bọn buôn người không túm cô đi luôn cho rảnh nợ.
+ Ax, đồ độc mồm. Anh tưởng bắt tôi dễ thế àk.

Hắn cứ khích đểu biết tính Đan lì lợm cố chấp, thành ra cãi nhau loạn xạ trên đường [ Người xung quanh tưởng đôi tình nhân cãi yêu. Hớ hớ]

+ Thôi đủ ồi. Mệt !
+ Hơ. Anh gây sự chứ ai.
+ Quanh đây có chỗ não bán bánh và nước uống không nhỉ?
+ Bánh khoai bé bỏng của anh thì không có nhưng những món khác thì nhiều lắm ( Đan cười toe, hướng tay về cái siêu thị to đùng)

Đan kéo Jung Min vào siêu thị X, cô hào hứng hẳn. Jung Min đủn xe đựng đồ, Đan cứ chạy loăng qoăng khắp các gian thực phẩm.

+ Tôi biết tôi không thiêu tiền nhưng làm ơn đừng mua quá nhiều thứ vớ vẩn.
+ Anh biết tiết kiệm từ bao giờ thế (tiếp tục lấy thêm đồ chất vào cái xe đầy ụ)
+ Nhờ làm viêch ở công ty chị cô !

Hắn cười - cái này cũng đã 3 000 năm Đan chưa được nhìn lại. Hắn cười đẹp thật.
Bị hắn bắt gặp bộ dạng đẫn đờ, Đan sực tỉnh chạy biến mất tiêu. Hắn chỉ cười một cách tự mãn.

+ Này. Mỏi tay rồi, cô đẩy xe đi. Tôi chọn đồ.
+ Hả?!

Thừa nước đục thả câu, Jung Min xem hết chỗ này đến chỗ kia, gọi Đan ơi ới. Đan thì cứ cong lưng đẩy xe theo hắn. Ghừ !

+ Cô thích ăn măng không? (hắn quay lại, tay cầm hộp măng giơ lên)
+ Tôi rẩt ghét măng. Nó thật là.... gớm ghiếc !
+ Cô nói nghe sợ quá đấy.
+ Thế anh thích ăn àk?
+ Không. Cũng ghét nhưng mà chưa đến mức như cô.

Đan chợt nhận ra đây là cơ hội tốt để thăm dò sở thích của hắn ta.

+ Vậy anh thích ăn món gì?
+ Trước kia thì không rõ nhưng hiện tại thì thích những món cay. Món mặn cũng ngon.(không hề hay biết âm mưu đối phương)
+ Còn món ghét?
+ Tùy.... nhưng chắc là chỉ có... cá và măng (mặt mũi nhăn nhó khi nghĩ đến)
+ Cá àk? Tại sao?
+ Vì tôi sợ bị.... hóc xương !
+ AHAHAHAHAHA.....................(ngồi xuống nền ôm bụng cười ngặt ngoẽo)
+ Diên quá. Cô có ngậm miệng không hả? Mọi người nhìn kìa.
+ HAHAHAHAHAHA..............

Ngay cả khi Jung min bịt miệng Đan thì Đan vẫn cứ cười, cười chảy nước mắt. Lần đầu tiên cô biết một gã thanh niên cao to ghét ăn cấ vì sợ hóc xương !
Đến lúc ra quầy tính tiền:

+ Hơ....hơ....ha....ha......ha.....(đau bụng, mỏi hàm không đứng nổi, phải tựa vào bàn quầy. Thế mà Đan vẫn cười)
+ Đáng đời. Cười cho lắm vào ! (bức xúc trong người, đưa tiền và cầm tờ hóa đơn); Tôi ân hận vì đã kể cho cô !!!
+ Ha.....ha.....ha.... Bùn cười wé!!!!!! HAHAHAHA ( lại cười ầm ĩ lên)

Jung Min và cô bán hàng nhìn Đan bằng ánh mắt ái ngại.........
Sau khi ra khỏi siêu thị X, Đan đi chơi với Jung Min. Chơi trò chơi, hắn thắng thì hò reo rất đáng iu, thua thì phụng phịu như trẻ con vậy.

+ Ê Đan, coi cái nầy dễ thương hok?( đưa sát mặt dọa Đan, rồi hắn lại chạy ra cạnh người chủ tiệm Giải trí) Mà trong hộp có cái zề nhể???? ( Đang chơi trò Tìm đồ vật)
+ Lạy hồn !!!! Anh đừng phá nữa..........( tí xỉu vì cái kính đồ chơi)
Gần trưa, cả hai đi xe bus về khu nhà cao ốc. Đang giờ tan tầm, xe bus cũng đông, còn hai chỗ trống duy nhất ở cuối xe. Xe đi vào con đường tắt, lắc lư, Đan lờ đờ buồn ngủ.....

+ Jung Min, bao giờ đến thì gọi tôi dậy.....
Không thấy hắn trả lời, Đan quay sang nhìn, đúng lúc chiếc xe rung nhẹ. Người hắn đổ về phía Đan, đầu tựa vào vai cô. Hix ! Hắn đã ngủ gật từ lúc nào.
Ánh sáng chói chang phản chiều kính cửa xe, hắt nhẹ lên mái tóc dài bồng bềnh của Jung Min, để lộ màu tóc đỏ hung ẩn hiện. Mùi hương thơm phảng phất nơi mái tóc hắn làm tim Đan đập thình thịch. Không thể hiều vì sao Đan lại mất bình tĩnh mỗi khi ở cạnh hắn, phải chăng.... đây là "tình yêu tốc độ ánh sáng" mà Huyền đã nói.
Một cách thận trọng, Đan đưa mắt nhìn khuân mặt kẻ đang tựa vai mình. Khoảng cách gần quá, tim Đan lại càng dồn dập hơn. Jung Min có làn da trắng và mịn màng hơn cả ĐAn ( Con gái chính hiệu !), sống mũi dài và thẳng, còn đôi môi... khi hắn cười rất duyên, rất quyến rũ. Hắn mang một vẻ đẹp hơi lai chứ không giống vẻ đẹp thuần túy.
Bất chợt hắn trở mình làm Đan thót tim, cứ tưởng hắn tỉnh rồi... thì ra... !

+ V......

"Hả? hắn nói gì thế?"

+ ......V....ân....Vân.......

Thời gian ngừng trôi, Đan ngừng thở. Hắn vừa gọi tên một đứa con gái. Lòng Đan bừng lên ngọn lửa bực dọc, ghen tuông, khó chịu. Vân là ai? Không lẽ hắn đã bắt đầu đầu có ấn tượng với quá khứ trước kia? Nhanh vậy sao? Hắn mới ở đây có 2 tuần 1 ngày 8 tiếng 27 phút (Đan đoán thế)..... Nỗi sợ Jung Min nhớ lại rồi bỏ đi bao trùm khắp tâm trí Đan.
"Bin...bin....KỊCH!!!!" Chiếc xe bus lắc mạnh, Đan không kịp giữ thăng bằng, ngã lộn ngào sang bên. Chẳng đau tẹo nào vì ........ Đan nằm bò trên đùi Jung Min !

+ Cô lợi dụng ôm tôi đấy àk ( "hắn tỉnh rồi !!!" - Đan hốt hoảng)
+ Tại cái xe chết tiệt!!! Hix hix

Đan vùng dậy, việc đứng lên trong lúc xe đang chạy là một hành động điên rồ !

+ Cẩn thận !!!!!!!!!!!!!!!!
+ Á Á Á.....

May sao hắn đã kéo đươch Đan lại trước khi cô tiếp tục bò ra nền. Đan ôm chầm người hắn, ngồi gọn trong lòng.......(aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa)
Đan run lẩy bẩy, câm như hến, tai nạn này vượt xa sự tưởng tưởng của cô. Hắn chỉ nhẹ nhàng đẩy Đan sang bên, quay mặt ra cửa sổ, nở nụ cười tinh quái....
Trên đường đi bộ về, không ai nói với ai lời nào. Đến gần nhà Đan....

+ Cô về đi, giờ tôi phải đến công ty của chị cả cô.
+ Hở? Anh bảo được nghỉ mà?

Jung Min bật cười, như thể Đan hỏi buồn cười lắm ý !

+ Không, tôi trốn đi đấy ! Chị cô đang phải mọc thêm tay để làm việc ở công ty kìa.
+ Ax. (ngạc nhiên tột độ)
+ Thôi, tôi đi đây (vẫy taxi). Chắc lại phải ngủ ở công ty cả tháng nay quá (thở dài)
+ Này.......! Hay....anh nghỉ việc ở công ty đi. Sao phải vất vả thế. Không ai bảo gì anh đâu mà.
+ (suy nghĩ giây lát) Vấn đề không phải cái đó. Tôi hiểu tình trạng công ty chị cả cô, nếu có cơ hội thì nên tận dụng triệt để.

Hắn lên taxi và đi thẳng đến công ty. Đan vừa buồn vừa lo cho sức khỏe của hắn [thế còn sức khỏe của chị gái thì không lo àk? ]
ý tốt của Jung Min cả nhà Đan rất cảm kích. Đan đi đến thang máy lên nhà, hắn gửi một tin nhắn cho cô:
" Nếu không phải mấy ngày không được gặp cô thì tôi đã đỡ phải trốn về".
Kèm theo là một mặt cười toe toét:
Không một ai biết được trong thang máy có một cô bé đang gục mặt cười ầm ĩ vì quá hạnh phúc.[người ta mà biết sẽ lôi ngay vào trại tâm thần]
Hai tuần sau, quả nhiên là Jung Min và chị cả phải ngủ tạm ở công ty. Chẳng hiểu chị cả làm cái gì nữa !
Sáng, trên trường Hạ long......

+ Huyền ơi, có biết tìm gã Nam ở đâu không?
+Hử??????? Tìm gã Nam đó làm gì? MÊ HẮN RỒI HẢ, cậu thích Jung Min đẹp trai mà? (hét lên)
+ Ai thích hắn ! Ai mê hắn ! Chẳng qua hắn bảo tớ trả điện thoại nên mới phải tìm thôi nhá !!!!!!!!!! (chìa điện thoại của Nam ra)
+ Sao cậu có? (giật phắt)
+ Thế này.......(khai tường tận), thế mà 2 tuần rồi không thấy hắn đến trường.

Huyền không nói gì, nghiêm mặt nhìn vào điện thoại của Nam.

+ Gì thế? (ngó nhìn)

Wa, là SDT và ảnh của cô gái "xinh đẹp tựa thiên thần". Thì ra trong máy hắn chụp rất nhiều ảnh cô ta.
"Huyền ghen rồi, tức rồi, nổi điên rồi ! Vui thế. hahahaha"

+ Cô ta... còn qua lại với hắn không? (trầm giọng hẳn)
+ À. Tớ không biết. Nhưng cô ta là ai?

Đan không nghĩ câu hỏi của cô sẽ có đáp án.

+ .......(Huyền trầm ngâm, hơi buồn) Hồi cấp II, tớ từng là bạn gái hắn.......

"Waaaaaaaaaaaaaaaaa ! Kể rồi ! Cuối cùng cũng chịu kể !" - mừng thầm.

+ Hắn nói rằng cũng thích tớ. Thời gian hắn cặp với tớ kỉ lúc trong từ điển của hắn (cười nhạt). Vậy mà.........
+ Ừmk?????????? (háo hức)
+ Sau hai năm, hắn đột ngột bỏ tớ... vì con hồ li cái này (nghiến răng, chiếc điện thoại trên tay Huyền như nứt đến nơi)
+ Hồ li cái là sao? Nó quyến rũ tên Nam àk?
+ Ừk. Nó đỏng đảnh và điệu đà... Thật không hiểu nó làm cách nào mà khiến tên đó....

Huyền rưng rưng như sắp khóc, Đan hiểu rằng người như Huyền đã thật lòng thích Nam. Bọn con trai chẳng bao giờ biết đến cảm giác của bạn gái hắn.

+ Ak. Con bé đó hình như cũng quen Jung Min. (bắt đầu bực)
+ Hừ, Chắc trước kia cũng bị nó quyến rũ rồi.
+ Không thể nào?!! (Đan cố phủ nhận)
+ Cậu nghĩ cô ta là ai chứ?
+ Cô ta tên gì?
+ VÂN. NGUYỄN HẠNH VÂN.

"Vân" - là cái tên hắn đã buột miệng gọi trong tình trạng vô thức. Tâm can Đan lập tức nóng rực lên.

+ Ôi chết tiệt !
+ Sao? (Huyền hơi ngạc nhiên)
+ Không lẽ cô ta và Jung Min..........
+ TỚ bảo mà. (cười khỉnh)
+ Không ! Người như Jung Min chẳng lý nào yêu loại lẳng lơ thế !

Huyền không nói gì thêm, cái cách Đan khẳng định chắc như đinh đóng cột giống hệt Huyền 2 năm trước. Vậy mà...... kết quả là gì chứ?
---------------------------
Cùng lúc ấy, ở tổng công ty T.A - Hàn Quốc đặt tại Việt Nam; Trong Phòng Chủ Tịch: Một người phụ nữ đứng tuổi, sang trọng, mang ánh mắt giận dữ đang bàn chuyện với một đám người khác:

+ Đã gọi điện đến tất cả bạn bè của nó ở Việt Nam và Hàn Quốc chưa?
+ Đã tìm tất cả rồi ạk ! (Một người phụ nữ lật giở quyển sách ghi đầy SDT)
+ Các nơi nó hay qua đêm? Bar? Vũ trường........?
+ Cũng tìm hết rồi ạk ! (Một người đàn ông đeo kính nói)

Bà ta không nói gì, thò tay lấy chiếc bật lửa và bao thuốc lá trong ngăn bàn, châm thuốc hút một hơi dài.

+ Đăng báo tìm đi. Cả truyền thông nữa. Chắc chắn nó chỉ chơi bời ở cái nước Việt Nam bé tẹo này thôi.
+ VÂNG, THƯA CHỦ TỊCH !!! (Đám người đồng thanh đáp)
---------------------------
Trên đường về nhà Đan cứ nghĩ mãi.
"Hồi nhìn thấy tấm ảnh Vân, Jung Min đã phản ứng bất thường. Huyền cũng nói về Vân - đứa cno gái lẳng lơ cướp Nam từ tay cô ấy. Rõ ràng loại con gái đó chẳng ra gì".

+ Sao? Lo cho Jung Min hoàng tử àk?
+ Huk. Ai... ai là hoàng tử?!!!!!!!!!!
+ Hưm... hi hi.

Một lúc sau, Huyền về gần đến nhà cô thì kéo tay Đan lại"

+ Đừng để anh ấy gặp con ranh đó. Nó không xứng với Jung Min.
+ Cậu lảm nhảm gì thế. (gạt tay Huyền)
+ Nghe tớ đi. Anh ấy mà gặp con bé Vân, rồi nhớ lại mọi chuyện thì... cậu sẽ mất Jung Min đấy.

Lời của Hyền như đâm vào người Đan một nhát sâu, cô ngập ngừng khi nghĩ đến kết cục Huyền nói tới.

+ Tớ coi thường Vân, tin tưởng gã Nam nên rút cục tớ mới nhận tất cả thất bại. Còn cậu, cậu vẫn còn cơ hội, đừng để nó vuột mất.....

Huyền vỗ nhẹ vai Đan, cô biết Huyền có rất nhiều tâm sự chưa kewer với mình.

+ Tớ......Nhất định không cho Jung Min tiếp xúc với loại người đó đâu !!!!!!!!

Đan nhấn mạnh từng chữ, đáp lại cô là nụ cười hài lòng của Huyền.

+ Tốt, hạnh phúc của cậu thì cậu hãy nắm chặt vào !
+ Đứng có nói vớ vẩn ! Chẳng qua......thấy gã Jung Min đáng iu mà gặp lại cô ta thì sẽ bị... ô uế ! Hừm!!! Chính là lý do này mà tớ phải bảo vệ hắn cho kì được. Hahahahaha.....
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

80s toys - Atari. I still have