Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu một ngày anh hỏi...Em là ai - trang cuối


+ Á…

Một gã đánh ngất Đan, tống vào sau xe tải. Gọn gàng không để khách đi đường kịp nghi ngờ.

+ “Đan !! ĐAN !!”

Tiếng Kiệt khẩn thiết qua điện thoại, những ngón tay nhỏ dài nhẹ nhàng cầm điện thoại lên tai.

+ Đan quái gì. Kiệt, em cho anh 10 phút để tới khu công trường cứu nó.
+”…….Vân, Đan mà mất một sợi tóc, tôi sẽ giết cô.”

Vân tuôn tràng cười mỉa mai khả ố, ả ném điện thoại đi, bước lên xe. Chiếc xe tải chở Đan đến khu công trường đang xây dựng. Đám người đi cùng Vân ngang nhiên đuổi thợ xây dựng đi nơi khác, chúng cõng Đan lên tận tầng thượng – nơi bằng phẳng, rộng rãi, cách mặt đất đúng 15 tầng nhà. Mới xây dựng và chưa hoàn thành nên sân thượng không có rào ngăn bảo vệ, gỗ, bê-tông, sắt thép ngổn ngang … Vân sai người dùng dây thừng trói Đan, đặt Đan nằm chênh vênh mép sân thượng. Dây thừng giữ Đan được buộc vào một tảng bê-tông lớn, Vân đứng cạnh Đan cách chừng 2m, chân Vân dẫm lên thanh gỗ kề bên người Đan. Thanh gỗ này cũng có tác động tới số phận của Đan. Chỉ cần Vân đá cây gỗ ra, người Đan sẽ bị gạt và lăn xuống dưới. Sức nặng cơ thể sẽ làm đứt sợi dây thừng đang buộc vào tảng bê-tông.

Nếu dây thừng bị cắt đứt, Đan sẽ chết.

Nếu thanh gỗ bị gạt mạnh, Đan cũng sẽ chết.

+ Cô chủ, đứng mép sân thượng nguy hiểm lắm *mấy tên đi cùng Vân cảnh báo*
+ Hết phận sự rồi thì biến đi.

Vân trở nên bất cần, ả nhếch miệng chẳng xem lời cảnh báo ra gì. Cả lũ người nhìn nhau e ngại, chúng chỉ làm theo những gì Vân muốn chứ chúng cũng không hiểu điều Vân muốn làm. Tất cả rút xuống dưới, canh chừng không để thợ xây dựng làm phiền Vân. Tầng sân cao vút chỉ còn Vân và Đan, hai đứa con gái. Vân quay mặt vào trong, nhỡ mà Vân đứa mắt nhìn mặt đất phía dưới thì ả sẽ chóng mặt mà ngã nhào xuống.

+ Tỉnh dậy đi, con ngốc !!!

Vân hét vang vọng, chất giọng chu chóe chua cay rất chói tai.

+ Dậy mau, tao muốn mày chứng kiến cảnh sắp diễn ra.

Vân phải la hét một lúc lâu mới thấy Đan cựa quậy. Cả người Đan ê ẩm, gò bó. Đan chớp mắt, cơn gió lạnh tạt vào mặt làm mái tóc bay che hết mắt cô.

Vân nở nụ cười hài lòng, “con mồi” đã tỉnh dậy. Đan nhìn xuống người cô – đang bị trói mấy vòng, Đan lấy dần lại cảm giác, sau cú đánh tê cứng vào đầu.

Mép tường….Vân… Cô ta mặc chiếc áo khoác lông nâu sậm, đi đôi giày cao gót màu đen.

“Sao cô ta lại đứng cười với mình?”

Đan lại liếc xung quanh, bầu trời xanh…Liếc xuống một chút…liếc thêm một chút….

Đầu óc Đan choáng váng trước độ sâu hun hút, lần đầu tiên trong đời Đan mạo hiểm ở một độ cao “khủng” vầy. Miệng Đan còn bị dán băng dính, muốn la không được, khóc cũng không xong.

+ Mày hạnh phúc lắm nhỉ? Mày có bạn thân của tao, có nô lệ từng thích tao, có cả bạn bè của người tao yêu….Và mày có Kiệt *Vân nổi giận* Mày hơn tao điểm nào? Thật ngu xuẩn khi chúng đâm đầu vào mày và bỏ rơi tao !

“Chẳng có ai đâm đầu vào tao cả, họ đều đến với mày và tao. Nhưng mày không hề trân trọng họ, mày nói họ vốn là của mày, đáng lẽ mày phải làm được những điều mày nên làm cho họ. Lúc nào cũng để mất rồi mới ngồi tiếc nuối. Mày mới là người ngu xuẩn !!”

KẸT…

Âm thanh chậm chạp phát ra từ chiếc cửa sắt dẫn lên sân thượng, bóng người bước từng bước ra giữa sân thượng, thở mệt nhọc.

“Kiệt” – hai mắt Đan bừng sáng khi được thấy Kiệt.

Kiệt lảo đảo, anh vừa chạy hết 15 tầng của tòa nhà để lên đây.

+ Anh đến chậm 12 giây. Làm sao đây? *Vân cười thích thú, chỉ là con số Vân bịa ra như thêm nếm cho trò đùa đầy khoái chí của ả*

Kiệt bàng hoàng khi hiểu Đan đang chơi vơi mép tường, còn Vân thì lại dễ dàng để đẩy Đan xuống, kết thúc cuộc sống của Đan. Kiệt không dám manh động hay chọc tức Vân.

Kiệt trông khổ sở quá, dù anh mệt mỏi thì trông lúc nào cũng rất đẹp, anh luôn khiến Đan yên tâm một cách vô hình. Đan tựa đầu xuống nền đất lạnh, cô không còn căng thẳng, nỗi sợ hãi dần tan biến. Có Kiệt ở gần thì không nỗi sợ nào tồn tại.

+ Cô muốn gì? Sau này cô sẽ hối hận, hãy biết điểm dừng *Kiệt kiên nhẫn, cố gắng khuyên nhủ Vân*
+ Anh đang lo cho nó thì cứ thừa nhận đi, em biết trong đầu anh đang tìm cách để cứu nó khỏi bàn tay của quỷ nữ là em.

Vân đạp mạnh chân lên thanh gỗ. Người Đan bị hích lên sát mép, càng dễ bị rơi xuống dưới. Kiệt mím môi kinh hãi đến mức cắn chảy máu.

+ Cô muốn tôi làm gì thì cô mới không hại Đan?

Giờ phút này thì chỉ còn cách chấp nhận mọi yêu cầu của Vân, có thế mới mong Đan an toàn. Vân im lặng, bỗng hàng mi dài của ả rủ xuống buồn bã, đau đớn vô ngần. Sự im lặng để mưu tính?

Đan không rời mắt khỏi Kiệt, ánh mắt của Đan cũng buồn bã, nhưng không có sự đau đớn hay uất hận toát ra. Giọt mồ hôi lạnh chảy bên thái dương, những đường nét hoàn mĩ trên gương mặt Kiệt dường như trở nên bất động, chờ đợi.

+ Nói đi. Cô muốn tôi như thế nào?
+ Cầm con dao lên.

Vân chỉ gần tảng bê-tông, có một con dao nhỏ vất dưới đất.Kiệt làm theo. Anh lén nhìn Đan, hàm răng nghiến chặt, lo lắng.

+ Việc tiếp theo, cực kì đơn giản, cắt-sợi-dây-thừng.

Đan tròn mắt. Kiệt nhìn theo sợi dây thừng, nó đang níu giữ mạng sống của người mà anh yêu thương nhất trên đời.

+ CÔ ĐIÊN HẢ? *Kiệt gằn*
+ Ồ không. Em không điên tẹo nào. Như anh thấy, anh sẽ phải cắt sợi dây thừng kia.

Vân bật cười xảo quyệt.

+ Bây giờ anh không cắt, con bé vẫn chết. Nhìn này *Vân gạt hờ thanh gỗ, mỗi lần Vân động vào thanh gỗ là Đan lại bị gạt gần tới mép hơn* Chết dưới tay em có vẻ không nhẹ nhàng bằng chết dưới tay anh. Haha….

“Đồ con gái độc ác. Thì ra cô ta muốn mình chứng kiến tự tay Kiệt cắt dây thả mình rơi xuống…”

+ Anh nghĩ sao? Đằng nào con bé cũng chết, anh sẽ từ bi ban cho nó cái chết nhẹ nhàng chứ?

Kiệt và Đan giống như hai kẻ đáng thương, bất lực trước hoàn cảnh. Kiệt muốn cứu Đan nhưng dù thế nào Đan cũng vẫn sẽ rơi xuống.

Đan thở dài, nước mắt làm mờ hình bóng của Kiệt.

“Kết thúc Ghim vẫn nói là một kết thúc không nên mong đợi. Giá mà anh ở bên em khoảng thời gian qua, thay vì tìm mọi cách giúp gia đình em….Không được ở bên anh nữa rồi, em thấy tiếc cho khoảng thời gian phải xa anh..”

Vân định hối thúc thì Kiệt lên tiếng.
+ Chúng ta nói rõ với nhau nhé. Cô hại Đan để trả thù tôi phải không?
+ Đúng thế. Em biết anh, yêu anh trước nó. Nhưng anh lại chọn nó. Có quá bất công với em?

Kiệt khẽ gật đầu đồng tình, đột nhiên Kiệt thay đổi thái độ. Kiệt giơ con dao lên, siết chặt.

+ Anh…. Anh sao vậy?

Vân tắt cười, đôi mắt Kiệt ánh lên khiến Vân rùng mình.

+ Đối tượng của cô suy cho cùng là tôi, không phải Đan. Tôi thừa nhận có những lúc đã hơi tàn nhẫn với cô. Xuất phát từ sự hiểu lầm, nếu tôi cẩn thận thì sẽ không bao giờ có sự hiểu lầm ấy.

“Anh đang nói gì thế Kiệt????”

Đan vùng vằng nhúc nhích hai bàn tay, cô lui người vào.

+ Tôi đã từng yêu quý cô hơn bản thân tôi, cô là người có đôi mắt trong sáng, sự mềm yếu của cô luôn khiến tôi muốn bảo vệ. Có điều, vì tôi mà cô trở nên sa ngã và xấu xa. Tôi cũng hiểu tôi có một phần tội lỗi.

Những lời của Kiệt làm Vân bất giác rơi nước mắt, ả tràn ngập trong tâm hồn những hỗn độn, lòng ghen tức ích kỉ. Kiệt càng nói, Vân càng thấy mình là kẻ đáng thương.

+ Vì vậy, người gây ra mới là người cần trả giá.

Nói tới đây, Kiệt thở dài não nề, xoay con dao hướng về phía mình, cả 2 đứa con gái kinh ngạc tới độ tim lặng đi vài nhịp. Anh nở nụ cười buồn với Đan, Đan không tin vào những điều anh đang nói, những hành động của anh…không lẽ…anh….

PHẬP.

“Không……………………………….”
“KHÔNG……………………………..”
………………

Con dao cắm sâu vào bụng Kiệt, máu lây láng ra tay anh, rỏ xuống đất. Máu cứ rỏ, rỏ ngày một nhiều. Kiệt chống một tay khụy xuống.

Vân không ngờ Kiệt sẽ tự đâm anh, ả thẫn thờ như người mất hồn.

Có phải Vân muốn điều ấy. Vân muốn phải có kẻ trả giá cho cơn giận dữ của Vân. Nhưng hình như… chưa bao giờ Vân muốn Kiệt phải chết.

Bi kịch tiếp diễn, Vân loạng choạng vướng vào thanh gỗ, ả ngã nhào ra sau. Kiệt và Đan đã chứng kiến cảnh tượng Vân rơi xuống, từ tầng thứ 15. Kiệt hốt hoảng nhìn Đan, giờ thì tới lượt Đan sẽ đối mặt với tử thần. Cây gỗ gạt Đan ra ngoài không chút do dự, sợi dây thừng bị giật căng, cứa mạnh vào mép tường và đứt phựt.

Đan gần như vô thức, tốc độ hút xuống của độ cao thật mãnh liệt. Bàn tay đẫm máu kịp nắm lấy đầu sợi dây thừng.

+ ĐAN !!!

Sức Kiệt yếu quá, vết thương lại rây máu bê bết trên thành mép sân thượng. Các ngón tay Kiệt trơn tuột vì máu, sợ dây quá bé, nó đang tuột dần như muốn kéo Kiệt cùng rơi xuống.

“Em không muốn thấy anh cũng rơi xuống đâu. Em không thích anh cùng chết. Nếu em không thể sống thì anh phải sống. Kiệt, buông tay ra, đừng như thế”.

+ Anh…sẽ…kéo…em…lên…

Vết đâm không nhẹ, nó khiến Kiệt mất nhiều máu. Sau một vết đâm vào bụng, rồi thì….cũng sẽ chết mà thôi….

Kiệt chóng mặt, hoa mắt, hai mí mắt anh cứ trùng xuống, muốn nhắm lại. Anh đã thấy Vân, cô ta bám tay vào gờ che của cửa sổ tầng dưới. Vân đang khóc. Sự hối hận muộn màng đã đưa cả ba người bước chân vào cõi chết.

Tất cả tối sầm lại, Kiệt gục xuống………
-----------------------------
Có một giai điệu ngọt ngào nào đó quanh quẩn khắp căn phòng. Giai điệu nhẹ nhàng ấm áp, cảm tưởng như giai điệu ấy ngập tràn mênh mộng trên bầu trời xanh thẳm, những tia nắng tinh khôi dịu dàng, chầm chậm, lăn tăn trên những đám mây trắng bồng bềnh.

“Gì thế?”
“Cậu ấy vừa nheo mày”

Lại có tiếng cười khúc khích bên tai.

Nhưng rồi giai điệu ngọt ngào tắt lịm, những tia nắng và bầu trời xanh thẳm biến mất. Màu xám xịt u tối lan tỏa.

+ Anh…sẽ…kéo…em…lên…

Bóng dáng người con trai trên mép sân thượng, khuôn mặt đau đớn nhợt nhạt. Đan rơi xuống. Vân ngã ra sau. Kiệt giơ con dao lên….

Phập !

+ KHÔNG, KIỆT ƠI !!!!!

Đan choàng tỉnh giấc, cô bật dậy, mặt mũi nhễ nhại mồ hôi, hơi thở dồn dập.

+ Kiệt…Kiệt….

Đan liên mồm gọi Kiệt, đảo mắt xung quanh. Chị cả, chị hai đang nhìn Đan. Cô tròn mắt không chớp nổi. Rồi Đan nhận ra căn phòng màu trắng, có một sợi dây truyền chất đang gắn vào cánh tay. Bộ trang phục xanh trắng, rộng thùng thình.

+ Bình tĩnh nào Đan, em vẫn còn shock *chị cả đỡ Đan nằm xuống*

Ngay tức khắc Đan ngồi dậy, giật sợi dây nhựa khỏi tay, hốt hoảng:

+ Kiệt !! Anh ấy đâu?

Đan đẩy Tùng và Ghim ra, bước xuống đất. Trước mặt Đan là Kiệt, anh đnag nằm trên giường bệnh. Kiệt đang nằm ngủ ư? Hay…hay…

Đan đến giường của Kiệt, nhìn Kiệt thật lâu. Kiệt nằm im, hơi thở đều đặn. Đan mỉm cười yên tâm. Cô nắm chặt tay Kiệt, ngồi bên giường anh và cứ nhìn anh mãi.

+ À, có chuyện gì đã xảy ra? Em nhớ là Kiệt và em đang đung đưa ở tầng sân thượng.
+ Con nhóc này. Em làm mấy bà chị chết vì đau tim mất !

Đan ngây người ra. Nam và Ghim kể lại.

Trước khi đến khu công trường, Kiệt đã gọi điện nhắn Nam đến ngay. Khổ nỗi Nam còn đang bận tay với đám người của Vân nên phải lúc lâu mới tới được. Vừa mở cửa sân thượng đã thấy cảnh Kiệt túm sợi dây thừng. Nam, Ghim, Huyền và nhiều người khác đã chạy tới kịp nắm lấy sợi dây khi Kiệt gục xuống, tuột tay.

+ Xém chút Kiệt cũng rơi xuống rồi *Ân rên rỉ*
+ Các cậu may thật đó.

Huyền và Đan ôm chặt lấy Đan khóc lóc, Huyền không quên thưởng cho con bạn một vài cái đánh. Đan ngẩn ngẩn ngơ ngơ, sự việc xảy ra như một phép lạ, một điều kì diệu. Đan siết chặt tay, cười hạnh phúc, cứ ngỡ không còn sống mà gặp mọi người.

“Kết thúc rồi Kiệt ơi, không còn gì có thể cản trở chúng ta nữa phải không? Từ nay em có thể bên anh. Nhất định em sẽ không để nỡ 1 giây 1 phút nào đâu”.

Đan vui sướng ôm chầm Kiệt, Trung – Tuấn – Chi xách hoa quả vào, vội tiến lại kéo Đan ra xa.

+ Ê Ê…!!! Nó bị đâm vào bụng, mất bao nhiêu máu mà cô ôm nó, rách vết thương thì sao? *Tuấn gào*
+ Ui… Xin lỗi *Đan hốt hoảng*
+ Thật là….*Trung lắc đầu*

Đan sực nhớ ra một điều, cô quay khắp căn phòng tìm kiếm.

+ Gì?? *chị hai hỏi*
+ Vân đâu? Cô ta không nằm cùng phòng này sao?

Bầu không khí trùng xuống.

+ Vân…chết rồi à?
+ Không *Ghim cười méo mó*
+ Cô ấy…ừm…Bây giờ đang nằm ở phòng khác *Nam nói*

Đan nhìn Nam và Ghim chằm chằm.

+ Vân bây giờ liệt toàn thân, là người thực vật *Ghim nhỏ giọng*
+ Người….người thực vật???
+ Bọn tớ đỡ được Kiệt, kéo được cậu lên nhưng Vân thì bám vào mép che cửa sổ, bọn tớ đã cố gắng nhưng rất khó kéo cô ta lên *Huyền nói*

Lại im lặng. Có nghĩa Vân đã rơi xuống từ tầng từ 15 của khu công trường.

+ Số cô ta vẫn chưa tận. Bình thường rơi xuống là chết ngay rồi.
+ Ừm.
+ Cậu đừng suy nghĩ nữa, cũng do cô ta tự chuốc lấy mà thôi.

Đan cũng muốn không quan tâm đến Vân, cô ta làm nhiều việc xấu xa hại nhiều người. Sống mà đau khổ, chi bằng cứ để Vân yên lặng có khi lại tốt cho Vân.

+ Anh mau tỉnh lại nhé. Em muốn anh cười như trước, anh cười rất đẹp. Em nhớ nụ cười của anh ghê !

Đan nhướn người hôn nhẹ lên má Kiệt. Lập tức bàn tay Kiệt đang được Đan nắm chặt liền cử động.

+ A !! Kiệt !! Anh tỉnh rồi à? Em, Đan nè !!
+ Trời đất !!!! Bác sĩ….gọi bác sĩ đi !
+ Kiệt ơi….Anh mở mắt ra đi….
+ Này !!! Đã bảo không được ôm Kiệt mà????
…………………..
……………..
Mười năm sau:

Tinh…tinh….tinh….

Một cậu bé 6 tuổi cao ráo, bảnh trai mái tóc nâu vàng đang đạp chiếc xe đạp nhỏ. Cậu nhóc vòng một vòng quanh đoạn đường và quay lại, dừng xe chống chân trước một đám nhóc khác.

+ Đó, rất dễ thôi, em không được nhìn xuống bàn đạp mà phải nhìn phía trước *thằng nhóc tóc nâu vàng thản nhiên*
+ Chẳng dễ tí nào.

Một bé gái ít tuổi hơn phụng phịu, đôi mắt to tròn với hàng lông mi dài. Có bốn đứa bé khác cũng đang hí húi với bốn cái xe đạp. Chốc chốc lại “oạch” “bịch” “Á” “Hu oa oa”. Cậu nhóc tóc nâu vàng thở dài, cả bọn thân nhau mà có mỗi nó biết đạp xe đạp. Chắc mẹ của thằng nhóc đã từng đi xe đạp cả thời đi học nên nó mới có gen…tiềm tàng.

+ Seo Kyung Hun !! Lại đây với ba mẹ nào.
+ Oa…Cô Đan, chú Kiệt !! *bé gái la lên vui sướng* papa với mama cháu đâu??

Người phụ nữ chỉ tay ra mấy chiếc xe đang đỗ lại, bóng người bước ra. Đám trẻ chạy như bay tới chỗ ba mẹ chúng, ôm vai bám cổ, duy chỉ có cậu nhóc tóc nâu vàng vẫn ngồi trên xe, mặt lạnh như đá tảng. Người mẹ xinh đẹp và người ba sang trọng của nó bước tới.

+ Kyung Hun !! Lại đây ôm ba mẹ như mấy đứa nhóc kia đi >. Sao con lạnh lùng quá vậy T.T *mẹ Hun trách móc*
+ Em gọi thằng nhóc là Nguyên đi, cứ Kyung Hun *Ba Hun khẽ thở dài*

+ Ba mẹ thật phiền hà =.= Tên nào cũng là tên *thằng nhóc quạu lại ba mẹ*

Chắc các bạn cũng đoán ra nhóc Hun là con trai của Kiệt và Đan, nhưng mà tính cách Hun chẳng giống ba cũng chẳng giống mẹ. Huyền và Nam cũng kết hôn sau Đan có nửa năm, họ đã có một cô con gái xinh xắn. Ghim và Tùng kết hôn, Ghim quyết định sống ở VN. Trung và Ân [tuy hay cãi nhau, người ta gọi là cãi yêu], Tuấn và Trang, Chi và Hương cũng đã tìm được hạnh phúc của họ.

T.A phát triển ngày càng vững mạnh, Kiệt cuối cùng vẫn thừa kế tập đoàn nhưng Kiệt đã thay đổi toàn bộ T.A, đưa T.A trở về là một công ti như mong muốn lúc trước của ba Kiệt. Không biết sau này Seo Kyung Hun, con trai của họ sẽ trưởng thành như thế nào nhỉ…..

THANKS CÁC BẠN ĐÃ THEO DÕI TRUYỆN SUỐT TG QUA

THE END
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ