Pair of Vintage Old School Fru
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu ốc sên có tình yêu trang 13

Chương 26

Bóng cây bên ngoài cửa sổ lay động, ngôi biệt thự đèn đóm sáng trưng vô cùng tĩnh mịch. Hứa Hủ ngước nhìn đôi mắt đen láy của Quý Bạch, cô chậm rãi mở miệng:

“Đầu tiên, căn cứ vào kết quả giám định mới nhất của bên pháp y, Diệp Tử Tịch tắt thở trong khoảng thời gian từ 21 giờ đến 23 giờ. Hình ảnh từ camera giám sát ở trên đường cho thấy, Trương Sĩ Ung đến ngôi biệt thự lúc 24 giờ, vì vậy anh ta không phải là hung thủ. Dựa theo nội dung tin nhắn và đống quần áo anh ta chưa kịp xử lý, lời khai của anh ta về cơ bản đáng tin cậy, anh ta đúng là bị gọi đến ngôi biệt thự.

Tiếp theo, Diệp Tiếu cũng không phải là hung thủ. Căn cứ vào camera giám sát và lời khai của chị ta, thời gian chị ta ở hiện trường chưa đến một tiếng đồng hồ. Trong thời gian ngắn như vậy, một người phụ nữ như chị ta không thể nào hoàn thành một loạt hành động, bao gồm giết người, phá hoại hệ thống giám sát an ninh, đâm thêm vài nhát dao vào nạn nhân, xử lý sạch sẽ hiện trường. Hơn nữa, cũng không thể giải thích hai loại vết thương trên thi thể nạn nhân, cũng không có chuyện Trương Sĩ Ung đến sau bồi thêm mấy nhát dao. Theo hình ảnh từ camera giám sát trên đường, khi Trương Sĩ Ung đến nơi, Diệp Tiếu đã rời đi. Anh ta kiếm đâu ra dao rọc giấy ở vùng núi heo hút lúc nửa đêm?

Một khi hai người xuất hiện tại hiện trường vào khoảng thời gian xảy ra vụ án không phải là hung thủ, vậy thì chúng ta cần quay lại giả thiết ban đầu, xem chỗ nào xảy ra sai sót.

Chúng ta phán đoán thời gian Diệp Tử Tịch tử vong đều căn cứ vào kết quả giám định và tin nhắn cầu cứu do chị ấy gửi đi lúc 22 giờ 17 phút. Nhưng trong lời khai của Diệp Tiếu, chị ta nói buổi tối hôm đó rất lạnh, trong nhà bật điều hòa. Điều này rất kỳ lạ, bây giờ là mùa xuân, ban đêm tương đối lạnh, nếu bật điều hòa cũng nên bật chiều nóng mới đúng, tại sao Diệp Tiếu lại có ấn tượng bên trong rất lạnh? Nhiệt độ xuống thấp có thể trì hoãn phán đoán về thời gian tử vong của thi thể. Như vậy, nhiều khả năng Diệp Tử Tịch chết trước 21 giờ.

Ngoài ra, Diệp Tiếu cho biết, chị ta nghe thấy tiếng lò vi sóng khi vào cửa. Nhưng tối hôm đó, Diệp Tử Tịch làm món salad và shashimi, vốn không cần dùng đến lò vi sóng. Có lẽ tiếng động Diệp Tiếu nghe thấy không phải là tiếng lò vi sóng, mà là tiếng báo hiệu gửi tin nhắn thành công. Em đã lên mạng tìm hiểu, gần đây máy di động có thể cài đặt phần mềm hẹn giờ gửi tin nhắn. Nếu hung thủ có trình độ IT nhất định, còn có thể download virus, sau khi gửi xong tin nhắn lập tức xóa phần mềm này. Như vậy sẽ không để lại dấu vết. Do đó, có khả năng hung thủ dùng chế độ hẹn giờ gửi tin nhắn, lại bật điều hòa lạnh giảm nhiệt độ trong phòng. Sử dụng cùng một lúc hai thủ đoạn này, sẽ làm xáo trộn thời gian tử vong. Đáng tiếc, máy di động đã bị Diệp Tiếu đến hiện trường lấy đi mất.

Nếu giả thiết này thành lập, chúng ta cần điều tra bằng chứng ngoại phạm của những đối tượng bị tình nghi vào thời điểm trước 22 giờ. Căn cứ theo lời khai của bọn họ, chỉ có anh cả Diệp Tử Cường và chị hai Diệp Cẩn, hai người cũng phù hợp với mô tả về hung thủ của chúng ta. Về phần Diệp Tiếu, em nghĩ chị ta hoặc là nhìn thấy xe của anh cả và chị hai khi đang trên đường đến hiện trường, hoặc là chị ta cũng đoán ra hung thủ là ai, vì vậy mới có ý định nhận tội thay anh chị mình. Lúc Diệp Tiếu đến ngôi biệt thự, Diệp Tử Tịch chắc đã chết rồi.”

Hứa Hủ trình bày xong liền nhìn Quý Bạch. Trong đôi mắt trầm tĩnh của cô ẩn hiện sự tự tin và chờ mong được thừa nhận.

Quý Bạch mỉm cười: “Không tồi. Thật ra ngay từ đầu, tôi cũng đã nghi ngờ. Một người có thể xử lý sạch sẽ hiện trường không lưu lại dấu vết, chắc chắn sẽ tạo ra bằng chứng ngoại phạm cho mình. Tuy nhiên, em còn bỏ sót một điểm quan trọng nhất.”

Hứa Hủ ngẩn người.

Quý Bạch nói: “Chứng cứ đâu? Tất cả những điều em vừa trình bày chỉ là suy đoán, chứng cứ định tội hai người nằm ở đâu?”

Hứa Hủ cúi đầu ngẫm nghĩ, cô lờ mờ cảm thấy một manh mối nào đó nhưng lại không rõ ràng.

Tuy coi Hứa Hủ là bạn gái tương lai, nhưng lúc làm việc, Quý Bạch không có ý dịu dàng hay chiếu cố đến cô. Anh cho rằng Hứa Hủ cũng không cần điều đó.

Vì vậy, bắt gặp gương mặt đầy vẻ nghi hoặc của Hứa Hủ, Quý Bạch không thương hoa tiếc ngọc, thẳng thắn phê bình: “Căn bệnh lớn nhất của em là quá coi trọng phân tích mà bỏ qua việc nghiên cứu vật chứng. Lúc thảo luận về Trương Sĩ Ung, em không nghĩ đến vật chứng quan trọng là ‘quần áo’. Bây giờ cũng vậy, thật ra vừa rồi em đã nhắc tới chứng cứ quan trọng để phá án, nhưng em lại không đào sâu suy nghĩ. Bây giờ tôi sẽ không vạch trần, em hãy về nhà thử nghĩ xem, sáng sớm ngày mai chúng ta phá án.”

***

Tối nay thời tiết u ám, dự báo có mưa. Trong lúc quan sát hiện trường, Hứa Hủ đã nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp ở bên ngoài. Khi hai người đi ra cửa ngôi biệt thự, mưa lớn như trút nước. Rừng cây và ngọn núi càng mờ mịt trong mưa gió.

Hứa Hủ run cầm cập, lấy từ túi xách một chiếc ô gấp nhỏ rồi quay sang hỏi Quý Bạch: “Anh có mang ô không?”

Quý Bạch cầm cái túi bên trong có chiếc ô nặng trịch, nhưng anh bình thản lắc đầu: “Không mang.”

Diện tích của ngôi biệt thự khá lớn. Từ cửa ra vào cũng phải đi bộ mấy chục mét mới tới bãi đỗ xe. Hứa Hủ mở ô đưa cho Quý Bạch, sau đó cô đứng sát vào người anh.

Mặt đất trơn trượt, nước chảy xối xả, tiếng mưa rơi rào rào. Quý Bạch một tay cầm ô, cùng Hứa Hủ vai kề vai đi trong cơn mưa lớn. Cô hơi cúi thấp đầu, để lộ cái cổ mảnh khảnh, gương mặt nghiêng bình tĩnh.

Bây giờ là lúc thân thể hai người gần gũi nhất trong mấy ngày qua, nhưng Quý Bạch không cảm thấy trong lòng ngứa ngáy như mọi bữa. Anh ngược lại có cảm giác thanh thản dễ chịu, đến mức anh không muốn làm gì phá vỡ giây phút này.

Mặc dù Quý Bạch gần như giơ chiếc ô về phía Hứa Hủ, nhưng bờ vai nhỏ nhắn của cô vẫn lộ ra bên ngoài, trên đó đã dính vài giọt nước mưa.

Bên tai là tiếng mưa dày đặc như nhịp trống, giọt nước mưa từ sợi tóc lặng lẽ chảy xuống, phảng phất chảy vào lòng Quý Bạch. Quý Bạch đặt tay lên vai Hứa Hủ, nhẹ nhàng ôm cô kéo sát vào người anh.

Hứa Hủ đang cúi đầu bước đi, bỗng nhiên bờ vai cô nặng trĩu, một luồng khí nóng quen thuộc lại bao vây người cô, khiến cô hơi sững sờ.

Đây hoàn toàn là phản ứng từ trực giác, một ý nghĩ từng bị cô phủ nhận giống sợi lông vũ lướt qua trái tim cô.

Hứa Hủ ngoảnh đầu, liền nhìn thấy tóc Quý Bạch đã bị ướt, mái tóc đen ngắn bết vào trán, đôi mắt thâm trầm của anh đang nhìn cô chăm chú.

Bốn mắt chạm vào nhau. Bàn tay ôm vai Hứa Hủ của Quý Bạch không động đậy. Ánh mắt cô sáng ngời, cho thấy rõ sự dò xét và nghiên cứu, phảng phất muốn tìm ra đầu mối nào đó từ đáy mắt của anh.

Trầm mặc vài giây, Quý Bạch lên tiếng: “Còn ngây ra đó làm gì? Ô nhỏ như vậy, em đi chậm cả hai chúng ta đều bị cảm bây giờ. Đi nhanh lên.”

“Vâng.”

Hai người tăng tốc độ.

Tuy nhiên, Hứa Hủ không thờ ơ như Quý Bạch tưởng. Đi thêm vài bước, cô mới cảm nhận bàn tay mạnh mẽ đặt trên vai và lồng ngực ấm áp của anh. Toàn thân cô có một cảm giác không thoải mái khó diễn tả, tim cũng đập nhanh hơn.

Hai người đi đến chỗ đỗ ô tô, Quý Bạch mới buông tay: “Em mau lên xe đi.”

Ba giờ sáng, Quý Bạch đưa Hứa Hủ về nhà. Lúc rời đi, thần sắc của anh vẫn hết sức bình thường.

Hứa Hủ lên giường, nghĩ đến ‘chứng cứ quan trọng’ mà Quý Bạch nhắc tới, cô mơ mơ màng màng thiếp đi lúc nào không hay. Ở một giây phút nào đó, cô bất chợt tỉnh giấc, hình ảnh hiện ra trước mắt cô đầu tiên là gương mặt nghiêng anh tuấn cương nghị của Quý Bạch và thân hình cao lớn của anh. Dường như hình bóng của anh đã khắc sâu trong lòng cô, không thể xóa nhòa.

Hứa Hủ cho rằng Quý Bạch không có biểu hiện bất thường. Tuy bề ngoài anh có vẻ nghiêm khắc nhưng trên thực tế, anh luôn quan tâm đến cấp dưới. Lúc đó trời mưa to, chiếc ô lại nhỏ, nếu đổi lại là Triệu Hàn hoặc Diêu Mông, có lẽ anh cũng chăm sóc như với cô.

Suy nghĩ này khiến Hứa Hủ cảm thấy, người không bình thường chính là bản thân cô. Rõ ràng chỉ là cái ôm xuất phát từ tình hữu nghị của anh, sao dư vị vẫn còn đọng mãi, cứ nghĩ đến là tâm trạng cô lại xao động?

Cuối cùng, Hứa Hủ không ngủ được, cô chống cằm chùm chăn ngồi trên giường ngẫm nghĩ, cô là người phụ nữ thể trạng khỏe mạnh, gần đây thường xuyên chú ý đến thân thể nam tính của Quý Bạch, có khả năng do hormone trong thời kỳ sinh lý gây ra.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Hủ đến Cục Cảnh sát. Khi chạm mặt Quý Bạch, Hứa Hủ lại nghĩ đến vấn đề hormone nên thái độ của cô rất thản nhiên: “Thưa thầy, em nghĩ ra chứng cứ quan trọng rồi.”

Bởi vì Quý Bạch không có ý định nhanh chóng bộc lộ tình cảm nên anh cũng điềm nhiên như thường lệ. Anh gật đầu mỉm cười: “Tốt.”

***

Diệp Cẩn lập tức được mời đến Cục Cảnh sát.

Quý Bạch không thẩm vấn chị ta ngay, mà để chị ta ngồi một mình trong phòng thẩm vấn.

Thời gian mỗi giây mỗi phút trôi qua, ngoài trời ngày càng nắng gắt, phòng thẩm vấn nhỏ yên tĩnh nóng bức. Diệp Cẩn mặc bộ váy áo công sở màu đen, thân hình gầy guộc ngồi thẳng. Chị ta hơi cúi mặt, bộ dạng yên tĩnh chờ đợi.

Thái độ trấn tĩnh kỳ lạ của Diệp Cẩn khiến mấy người cảnh sát vốn không nghi ngờ chị ta cũng nảy sinh sự nghi hoặc.

Triệu Hàn nói: “Hết khôn dồn đến dại, chị ta cố tình làm ra vẻ bình tĩnh, ngược lại càng khiến người khác hoài nghi.”

Quý Bạch đưa mắt nhìn Diệp Cẩn qua lớp kính: “Không phải, chị ta bình tĩnh là bởi vì chị ta đã sớm lường trước kết quả ngày hôm nay.”

Mọi người đều ngây ra, đồng thời quan sát Diệp Cẩn, tâm trạng của bọn họ lúc này thật khó hình dung.

Cuối cùng, đồng nghiệp đi đến Diệp thị tìm chứng cứ cũng mang đến tin vui. Quý Bạch cầm báo cáo giám định, cùng Lão Ngô đi vào phòng thẩm vấn.

Diệp Cẩn ngẩng đầu, vẻ mặt chị ta bình thản và ôn hòa. Nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc bén của Quý Bạch, chị ta hơi sững sờ, đáy mắt vụt qua tia u ám.

Bên ngoài phòng thẩm vấn, một cảnh sát cảm thán: “Người phụ nữ này thật không đơn giản.”

Sau khi hỏi một số câu cơ bản, Quý Bạch đi thẳng vào vấn đề: “Từ bảy giờ đến mười giờ tối hôm xảy ra vụ án, chị ở đâu?”

Cùng một câu hỏi, nhưng lần này Diệp Cẩn trầm mặc.

Quý Bạch nói tiếp: “Thật ra ngay từ đầu, tôi đã nghi ngờ, một tội phạm có thể xử lý gọn gàng hiện trường như vậy chắc cũng biết, dấu vết lưu lại hiện trường càng ít, mức độ nguy hiểm sẽ càng thấp. Tại sao hung thủ lại có hành động thừa thải là dùng dao rọc giấy ngụy tạo hiện trường? Trừ khi tên tội phạm muốn che đậy dấu vết càng rõ ràng hơn.”

Diệp Cẩn lặng lẽ nhìn Quý Bạch, không lên tiếng.

“Diệp Tử Cường thích sưu tầm dao quân đội Thụy Sĩ. Trên móc chìa khóa của anh ta nếu có một con dao cao cấp sản xuất với số lượng có hạn đặt từ Thụy Sĩ cũng là điều bình thường, nhưng anh ta lại không có.” Quý Bạch cất giọng từ tốn: “Loại dao díp này để lại vết cắt đặc thù, ở thành phố Lâm chắc hiếm người đặt mua loại dao cao cấp đắt tiền từ nước ngoài. Điều này có thể dễ dàng điều tra ra.”

Thần sắc Diệp Cẩn hơi thay đổi, khóe miệng chị ta ẩn hiện nụ cười khổ sở.

Quý Bạch nói tiếp: “Diệp Tử Cường rất nóng tính và dễ kích động, trong quá khứ từng tham gia vụ ẩu đả bạo lực. Vì vậy, anh ta có khả năng lỡ tay giết chết Diệp Tử Tịch, sau đó dùng con dao Thụy Sĩ tạo thành vết thương như ‘vụ án lưỡi dao’, nhằm đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát. Tối hôm đó, chị và anh ta vừa vặn gọi điện thoại bàn công việc. Có lẽ Diệp Tử Cường kể chuyện vừa xảy ra với chị, anh ta để lại dấu vết rõ ràng như vậy, chị đành phải tìm cách bổ cứu, dùng dao rọc giấy thật sự che đậy vết thương do con dao Thụy Sĩ gây ra. Nửa đêm nửa hôm đi đâu kiếm dao rọc giấy? Chị quản lý bộ phận hành chính của công ty, vào kho lấy dao rọc giấy là chuyện dễ như trở bàn tay.”

Diệp Cẩn tiếp tục trầm mặc.

“Tất nhiên, sau đó chị buộc phải thay đổi dữ liệu của kho đồ dùng văn phòng phẩm để che giấu vụ việc. Nhưng chúng tôi đã lấy được số liệu của nhà cung cấp đồ dùng văn phòng cho Diệp thị. Sau khi đối chiếu, chúng tôi phát hiện, buổi tối hôm xảy ra vụ án, kho chứa đồ dùng văn phòng đúng là thiếu đi năm con dao rọc giấy. Chúng tôi cũng tìm ra đoạn băng ghi hình từ camera giám sát của công ty, tầm chiều tối ngày hôm đó, chỉ một mình chị vào kho đồ dùng văn phòng phẩm. Hơn nữa...” Ánh mắt lạnh lùng của Quý Bạch chiếu thẳng vào người Diệp Cẩn: “Thành phần cấu tạo của mỗi con dao thuộc nhà máy sản xuất khác nhau, lô hàng khác nhau đều có điểm khác biệt. Theo kết quả giám định, dao rọc giấy cắm trên người Diệp Tử Tịch thuộc cùng một lô sản phẩm với những con dao chứa trong kho của công ty chị.”

Lúc này, Diệp Cẩn ngẩng đầu. Chị ta bình tĩnh nhìn Quý Bạch, đồng thời mở miệng: “Trên thực tế, hôm nay các anh không đến tìm tôi, tôi cũng sẽ chủ động đi Cục Cảnh sát.”

Ngừng một giây, chị ta nói khẽ: “Tôi không thể để tiểu Tiếu gánh tội thay chúng tôi.”

Chương 27

Cũng giống như những gia tộc lớn khác, giữa các thành viên của Diệp gia có một thế cân bằng về lợi ích, tình cảm và quyền lực. Thế cân bằng này không thể hiện rõ ràng, nhưng hết năm này đến tháng khác, mỗi người đều có vai diễn của mình.

Diệp Lan Viễn là người đặt ra quy tắc cân bằng.

Diệp Tử Cường luôn muốn trở thành người duy trì thế cân bằng, nhưng lực bất tòng tâm.

Diệp Tiếu bề ngoài ngạo mạn, trên thực tế là người phục tùng một cách trung thành.

Diệp Tử Kiêu có tích cách ồn ào, nên không đếm xỉa đến sự tồn tại của thế cân bằng này.

Chỉ có Diệp Cẩn là người lặng lẽ bảo vệ thế cân bằng thật sự.

Vì vậy, từ hơn mười năm trước, Diệp Cẩn đã khuyên Diệp Lan Viễn đừng nuốt trọn cổ phần của anh trai. Cũng vào năm năm trước, chị ta phản đối Diệp Tử Tịch quay về Diệp thị làm việc. Chỉ đáng tiếc, ý kiến của Diệp Cẩn chưa bao giờ được bố chị ta tiếp thu. Ngược lại, cũng chính vì điều đó, chị ta trở thành đứa con Diệp Lan Viễn không thích nhất. Bởi vì chỉ có Diệp Cẩn nhìn thấu bộ mặt tham lam bạc nghĩa của Diệp Lan Viễn, người đứng đầu Diệp thị, đồng thời hiểu rõ sự áy náy mềm yếu của ông ta ở tuổi xế chiều.

Diệp Tử Cường là người đàn ông gia trưởng, tuổi tác của anh ta và Diệp Cẩn gần nhau, vì vậy anh ta luôn yêu thương bảo vệ cô em gái thứ hai hướng nội kiệm lời không được coi trọng này. Từ nhỏ đến lớn, trước mặt người khác, Diệp Tử Cường luôn đảm nhiệm vai trò bảo vệ em gái. Tuy nhiên, sau khi trưởng thành, cuộc đời Diệp Tử Cường nhiều lần gặp sóng gió, người bảo vệ anh ta đều là Diệp Cẩn. Diệp Cẩn sẽ bảo lãnh anh ta khi anh ta bị giam giữ do đánh lộn. Diệp Tử Cường quản lý công ty không tốt, Diệp Cẩn sẽ đứng sau bày mưu tính kế.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Tối hôm đó, nghe anh trai hoảng loạn sợ hãi cầu cứu trong điện thoại, điều đầu tiên Diệp Cẩn nghĩ tới là, sai lầm dù sao cũng đã xảy ra, việc chị ta cần làm là giảm thiểu sự tổn hại và ảnh hưởng đến gia đình xuống mức thấp nhất.

Lúc này, Quý Bạch cắt ngang lời: “Tại sao Diệp Tử Cường lại xảy ra tranh chấp với Diệp Tử Tịch?”

Ánh mắt Diệp Cẩn trở nên trầm tĩnh: “Sau khi Tử Tịch quay về, bố tôi giao công ty đầu tư đang ngoắc ngoải cho cô ấy. Nhưng cô ấy quá xuất sắc, có lẽ xuất sắc hơn mấy anh em chúng tôi. Mỗi năm, cô ấy mang về lợi nhuận khổng lồ, vì vậy bố tôi ngày càng trao nhiều quyền hạn cho cô ấy.”

Ngừng lại vài giây, Diệp Cẩn nói tiếp: “Năm ngoái, công ty của Tử Tịch có một dự án đầu tư lỗ vốn.”

Lão Ngô giở tài liệu: “Cô muốn nói đến vụ bị lỗ 100 triệu đô la, đối tác ôm tiền bỏ trốn?”

Diệp Cẩn trầm mặc một lát mới mở miệng: “Không phải 100 triệu, mà là 2 tỷ đô la Mỹ, tương đương 14 tỷ nhân dân tệ, một nửa Diệp thị đổ vào đó.”

Những người ở ngoài phòng thẩm vấn kinh ngạc. Quý Bạch và Lão Ngô trầm mặc, Diệp Cẩn nói tiếp: “Chúng tôi đã tìm mọi cách giấu nhẹm vụ này, bằng không cổ phiếu của Diệp thị sẽ sụp đổ trong một đêm. Anh cả luôn nghi ngờ việc thất thoát tiền là do Tử Tịch giở trò. Thật ra, anh ấy bây giờ trầm ổn hơn thời thanh niên rất nhiều. Nhưng buổi tối hôm đó anh ấy uống rượu, lại nghe một số tin đồn từ bộ phận đầu tư hải ngoại. Vì vậy, anh ấy nhất thời kích động, lái xe đi theo Tử Tịch đến núi Lâm An.”

Sau đó thì sao? Chuyện xảy ra sau đó đúng như Quý Bạch suy đoán, trong lúc cãi vã tranh chấp, Diệp Tử Cường lỡ tay giết chết Diệp Tử Tịch. Anh ta vô cùng hoảng sợ, nên mới nảy ra ý định ngụy trang thành hiện trường vụ án lưỡi dao.

Đúng lúc Diệp Cẩn gọi điện cho Diệp Tử Cường để bàn công việc. Thấy ngữ khí của anh ta có vẻ kỳ lạ, Diệp Cẩn hỏi hai ba câu, ép anh ta nói thật.

Việc đầu tiên Diệp Cẩn nghĩ tới là dặn anh trai bật điều hòa, trì hoãn thời gian tử vong của thi thể. Khi chị ta đến ngôi biệt thự, toàn bộ kế hoạch đã hình thành trong bộ não của chị ta.

“Tin nhắn cầu cứu là do cô gửi đi?” Lão Ngô hỏi.

Diệp Cẩn lãnh đạm trả lời: “Tử Tịch đã soạn nội dung trước khi chết, nhưng cô ấy chưa kịp gửi đi. Sau đó, tôi cài đặt chế độ hẹn giờ, gửi cho Tử Kiêu.”

“Tại sao cô lại chọn Diệp Tử Kiêu để gửi tin nhắn?” Lão Ngô hỏi tiếp.

Diệp Cẩn nhướng mắt nhìn ông: “Bởi vì hôm đó Tử Kiêu có về nhà, tâm trạng của cậu ấy rất tệ. Với tính cách của cậu ấy, chắc chắn sẽ cùng đám bạn bè nhậu nhẹt cả buổi tối. Cho dù gọi cậu ấy đến ngôi biệt thự, cậu ấy cũng có nhân chứng ngoại phạm, sẽ không xảy ra phiền phức.”

Lão Ngô nói lạnh lùng: “Cô tính toán chuẩn xác thật.”

Diệp Cẩn lặng thinh.

Quý Bạch hỏi: “Trước đó, anh chị có biết nạn nhân và Trương Sĩ Ung có quan hệ bất chính hay không?”

Diệp Cẩn: “Trước đó tôi không rõ. Lúc đến ngôi biệt thự tôi mới biết. Sau đó, quần áo của Trương Sĩ Ung bị Tử Kiêu tìm ra, cả nhà đều biết chuyện này.”

Lão Ngô hỏi tiếp: “Diệp Tử Cường giết người, nếu cô thật sự muốn tốt cho anh ta, cô nên khuyên anh ta tự thú. Nhưng cô vì cái gọi là lợi ích của gia tộc chống lại pháp luật, trở thành kẻ đồng lõa của anh ta, tội gì cô phải làm vậy?”

Diệp Cẩn không trả lời.

***

Sau khi Diệp Cẩn nhận tội, Diệp Tiếu nước mắt giàn giụa, cuối cùng cũng khai thật.

Trước khi xảy ra vụ án vài ngày, Diệp Tiếu nhận được tin tức xác thực từ văn phòng thám tử tư. Tối hôm đó, chị ta lái xe đi núi Lâm An. Lúc đến nơi, chị ta nhìn thấy xe ô tô rất giống xe của anh trai rời khỏi ngôi biệt thự. Khi chị ta vào trong ngôi biệt thự, Diệp Tử Tịch đã qua đời.

Ở trong ngôi biệt thự, Diệp Tiếu nhìn thấy vô số dấu vết chứng tỏ Trương Sĩ Ung sống ở đây, chị ta vừa phẫn nộ vừa tuyệt vọng. Cuối cùng, chị ta lấy điện thoại của nạn nhân, nhằm mục đích đổ tội cho chồng mình.

Lão Ngô hỏi: “Tại sao cô lại nhận tội thay Diệp Tử Cường và Diệp Cẩn?”

Diệp Tiếu ngẩn ngơ trả lời: “Anh cả cũng vì cái nhà này, dù sao cuộc đời tôi đã bị hủy hoại, chi bằng tôi đứng ra chịu trách nhiệm.”

Quý Bạch cất giọng từ tốn: “Đời người không dễ dàng bị hủy hoại như vậy.”

***

Sự thật đã phơi bày, cả đội cảnh sát hình sự thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là vụ án này khiến tâm trạng mọi người tương đối nặng nề, ai nấy im lặng vùi đầu vào công việc kết án.

Quý Bạch đi về văn phòng, thấy Hứa Hủ ngồi ở vị trí của cô, gương mặt hơi thất thần.

“Sao thế?” Anh hỏi nhỏ.

Hứa Hủ trả lời: “Em đang nghĩ đến tin nhắn Tử Tịch soạn thảo trước khi chết, không biết chị ấy muốn gửi cho ai?”

Quý Bạch giơ tay vò mái tóc ngắn của cô, ném tập tài liệu xuống bàn: “Mau làm việc đi.”

“Vâng.” Hứa Hủ cứng đờ người, cô lại nhạy cảm chú ý đến sự tiếp xúc thân thể của hai người... ‘Không để ý đến anh, không để ý đến anh.’ Cô niệm thầm.

Lúc này, Triệu Hàn xuất hiện ở cửa ra vào: “Sếp, đã đưa Diệp Tử Cường đến đây rồi.”

***

Hôm qua, Diệp Tử Cường đại diện Diệp thị đi tham gia một cuộc hội thảo trên tỉnh. Người cảnh sát phụ trách giám sát anh ta cũng bám theo, nhưng không đánh rắn động cỏ. Sáng hôm nay, xe của anh ta vừa về đến thành phố, liền bị cảnh sát chặn lại.

Bởi vì vẫn cần thu thập chứng cứ, cảnh sát chỉ yêu cầu Diệp Tử Cường hợp tác điều tra. Diệp Tử Cường tuy hơi bất an, nhưng anh ta cảm thấy không có gì bất ổn nên thái độ của anh ta tương đối trấn tĩnh khi đến Cục Cảnh sát.

Bên ngoài phòng thẩm vấn là một hành lang dài và hẹp, không có đèn chiếu sáng, vừa lạnh lẽo vừa vắng lạnh. Diệp Tử Cường theo cảnh sát đi vào, đúng lúc cửa phòng thẩm vấn mở ra, Diệp Cẩn đi ra ngoài. Chị ta bị còng hai tay, đằng sau là hai người cảnh sát.

Diệp Tử Cường cảm thấy máu trên toàn thân dồn hết lên đầu, huyệt thái dương giật giật đau nhói. Chứng kiến cảnh tượng này, anh ta lập tức hiểu ra vấn đề. Diệp Tử Cường nhìn em gái, thần sắc anh ta tái nhợt, cơ mặt rúm ró.

Lúc này, Quý Bạch và Hứa Hủ cũng vừa vặn đi đến cửa. Bắt gặp biểu cảm của Diệp Tử Cường, Quý Bạch hơi chau mày.

Diệp Tử Cường đột nhiên quay người, đẩy mạnh người cảnh sát ở bên cạnh. Thân hình anh ta cao lớn vạm vỡ, bất thình lình bộc phát, người bên cạnh không kịp đề phòng. Mấy cảnh sát vội lao đến để khống chế Diệp Tử Cường, ai ngờ anh ta rút trong túi một con dao Thụy Sĩ, khua loạn xạ, ép mọi người nhất thời không thể xông lên.

“Người là do tôi giết, không liên quan đến em gái tôi.” Một giọt lệ rơi khỏi khóe mắt anh ta: “Mẹ kiếp! Ngồi tù thì ngồi tù.”

“Anh!” Diệp Cẩn kinh hãi kêu lên.

Đúng lúc này, Diệp Tử Cường đột nhiên giơ con dao, cắm thẳng vào ngực mình. Nhưng mũi dao còn cách ngực anh ta khoảng mười lăm xen ti mét, bàn tay anh ta bỗng dừng lại, người anh ta tựa vào bờ tường, vẻ mặt vừa hung dữ vừa đau khổ.

Quý Bạch vốn đứng ở cửa, anh nắm bắt chuẩn xác thời cơ, lao đi như tên bắn, túm lấy cổ tay Diệp Tử Cường. Diệp Tử Cường giật mình, vặn ngược cổ tay. Anh ta vốn cao to hung hãn, sức lực không nhỏ. Bàn tay Quý Bạch như gọng kìm sắt không nhúc nhích, nhưng hành lang quá hẹp, đằng sau lại có người nên thân thể anh không di chuyển thoải mái. Vì vậy, tay anh vẫn bị lưỡi dao cực sắc sượt qua, máu đỏ thấm ướt tay áo sơ mi trong chốc lát.

Mọi người đều kinh hãi. Hứa Hủ nhìn gương mặt nghiêng cương nghị đanh thép của Quý Bạch và vệt máu đỏ trên áo sơ mi của anh, trái tim cô như một sợi dây đàn, rung lên bần bật.

Chỉ trong nháy mắt, Quý Bạch đã bẻ hai tay Diệp Tử Cường ra sau, thân hình cao lớn của anh ta điên cuồng vùng vẫy, nhưng bị Quý Bạch ấn vào bờ tường. Mấy người cảnh sát lập tức xông lên, chế ngự anh ta.

***

Đồng nghiệp phụ trách thu thập chứng cứ nhanh chóng báo tin, đã phát hiện vết máu của Diệp Tử Tịch ở trên xe ô tô của Diệp Tử Cường, hung khí khác vẫn đang tìm kiếm. Diệp Tử Cường sau khi khôi phục tâm trạng ở trong phòng tạm giam, cũng thành khẩn nhận mọi tội lỗi của mình.

Lúc này là giờ nghỉ trưa, Quý Bạch kêu mọi người đi ăn cơm, còn anh ngồi trong phòng làm việc, ném đống bông cầm máu vào thùng rác. Tuy máu chảy trông đáng sợ nhưng vết thương không sâu nên anh cũng chẳng chú ý lắm.

Lão Ngô ngồi ở phía đối diện, cười nói: “Cuối cùng cũng coi như ‘bụi trần lắng đọng’ (*), chúng ta có thể thoải mái vài ngày rồi.”

(*) Bụi trần lắng đọng: Sự việc trải qua nhiều sóng gió cuối cùng cũng có kết quả.

Quý Bạch mỉm cười: “Khi nào kết án, tôi sẽ bảo Cục trưởng cho nghỉ phép ba ngày, chú có thể đưa cô nhà đi thăm con trai.” Con trai Lão Ngô đang học đại học ở nơi khác.

Lão Ngô gật đầu: “Tốt quá, bà nhà tôi suốt ngày nói như vậy.”

Lúc này, Triệu Hàn cầm hộp thuốc cứu thương đi vào: “Sếp, để em xử lý vết thương cho anh.”

Vụ án đã kết thúc, tâm trạng của Quý Bạch rất tốt, anh đưa mắt về phía Hứa Hủ đang cúi đầu bận rộn quên cả việc đi ăn cơm ở phòng ngoài, miệng nói với Triệu Hàn: “Bản báo cáo trong tay cậu cần kíp hơn, đổi người khác vào đây.”

Triệu Hàn gật đầu: “Vâng, em đi gọi Diêu Mông.”

Quý Bạch hơi nhíu mày, Lão Ngô ở bên cạnh mở miệng: “Diêu Mông cũng đang bận, gọi Hứa Hủ vào đây.”

Quý Bạch nhìn Lão Ngô, Lão Ngô đồng thời nhìn anh.

Quý Bạch mỉm cười, không lên tiếng.

Lão Ngô và Triệu Hàn đều đi ra ngoài, Hứa Hủ nhanh chóng đi vào phòng. Ánh mắt cô lập tức dừng lại ở cánh tay Quý Bạch: “Thầy, tay thầy không sao đấy chứ?”

Quý Bạch thư thái tựa người vào thành ghế phía sau, giơ tay ra trước mặt cô: “Em xem đi.”

Hứa Hủ cẩn thận cầm tay anh, lấy miếng bông đã nhúng cồn, nhẹ nhàng lau vết máu xung quanh vết thương: “May mà không sao. Nhưng tốt nhất lát nữa anh nên tiêm một mũi uốn ván.”

“Được.”

Hứa Hủ chuyên tâm xử lý vết thương. Lúc này cô mới chú ý, bàn tay Quý Bạch không giống tay của những người đàn ông khác mà cô từng nhìn thấy. (Tất nhiên ngoài yêu cầu của vụ án, Hứa Hủ chẳng bao giờ để ý kỹ bàn tay đàn ông.)

Cánh tay anh lớn hơn tay cô rất nhiều, nhưng không để lộ cơ bắp mà rắn chắc, thon dài, trông có sức mạnh. Cánh tay và mu bàn tay anh có nước da thẫm, nhưng lòng bàn tay lại rất trắng. Điều này chứng tỏ, Quý Bạch vốn có làn da trắng trẻo, chỉ là công việc của một người cảnh sát hình sự khiến anh thường xuyên dầm mưa dãi nắng, nên mới biến thành màu da nâu của hiện tại. Ngoài vết thương mới, trên mu bàn tay và cánh tay anh đều xuất hiện vết thương mờ mờ. Do thường xuyên cầm súng, vết chai trên lòng bàn tay anh rất dày. Điều này khiến tay của Quý Bạch thô ráp hơn tướng mạo tuấn tú của anh.

Tay anh rất tuyệt, Hứa Hủ nghĩ thầm.

Trong lúc Hứa Hủ thất thần, Quý Bạch không rời mắt khỏi cô.

Ánh nắng buổi trưa chiếu vào, cả căn phòng sáng sủa và yên tĩnh. Quý Bạch khoan khoái duỗi thẳng người, Hứa Hủ ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh. Anh càng ngắm càng thấy dung nhan của cô tinh tế và thanh tú, làn da cô mỏng như ngọc, hơi ửng hồng. Những ngón tay trắng muốt nhỏ bé của cô cầm cổ tay anh, mang lại cảm giác vừa mát lạnh vừa mềm mại, khiến vết thương hơi nhói đau cũng trở nên dễ chịu.

Quý Bạch sờ điện thoại, bắt đầu điều chỉnh chế độ quay phim.

Hứa Hủ phát hiện Quý Bạch giơ điện thoại hướng về phía cô, lập tức lên tiếng: “Anh làm gì vậy?”

Quý Bạch nhìn gương mặt hơi chau mày của Hứa Hủ trên màn hình, bình thản trả lời: “Tôi đang xem tin tức. Tin tức quốc tế.”

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ