Polaroid
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nếu ốc sên có tình yêu trang 26

Chương 51

Gần đến buổi trưa, Quý Bạch cáo từ. Hứa Hủ tiễn anh xuống dưới nhà. Nghĩ đến chuyện xảy ra tối hôm qua, trong lòng hai người rất ngọt ngào, đồng thời lưu luyến không nỡ chia tay.

“Có gì... liên lạc sau.” Hứa Hủ vẫy tay tạm biệt Quý Bạch.

Quý Bạch túm tay cô, kéo cô vào lòng. Trên cầu thang nhiều người qua lại, Quý Bạch cũng bất chấp, anh cúi đầu nhìn cô chăm chú: “Người nhà em rất tốt.”

“Đó là lẽ dĩ nhiên.”

Khóe mắt Quý Bạch ẩn hiện ý cười: “Anh vừa nhắc qua với bố em, đến kỳ nghỉ quốc khánh em hãy theo anh về Bắc Kinh, gặp gia đình anh.”

Hứa Hủ ngước nhìn Quý Bạch. Cô biết, anh có đề xuất này là theo phép lịch sự, bởi vì hôm nay anh đã gặp người nhà của cô.

“Hôm nay gặp ba và anh trai em là chuyện ngoài ý muốn, anh không cần để bụng. Chúng ta không cần thiết phải tiến nhanh như vậy.”

Quý Bạch cười: “Sớm hay muộn cũng như nhau cả thôi.”

Mặt Hứa Hủ nóng ran: “Còn mấy tháng nữa mới đến quốc khánh, tới lúc đó tính sau.”

Thật ra Quý Bạch cũng không vội, vì dù sao hai người mới chỉ bắt đầu mối quan hệ không bao lâu. Trước đó, anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện gặp phụ huynh.

Tuy nhiên, theo những gì anh được giáo dục từ nhỏ, anh đã cam kết trước mặt phụ huynh của đối phương, anh nên để cô nhận được sự đồng ý của các bậc trưởng bối nhà anh, thế mới là tôn trọng cô. Anh yêu cô, không muốn cô chịu thiệt thòi, dù chỉ là một chút.

***

Hứa Hủ quay về nhà, Hứa Tuyển vào bếp bổ dưa hấu, để lại hai cha con ở phòng khách.

Hứa Hủ ngồi xuống cạnh bố cô: “Bố thấy thế nào ạ?”

Ông Hứa nở nụ cười hiền từ: “Một chàng trai rất tốt, nhạy bén lão luyện, chững chạc đứng đắn. Con mắt nhìn người của con tốt hơn Hứa Tuyển nhiều.”

Hứa Hủ còn chưa đáp lời, Hứa Tuyển ở trong bếp đã cất cao giọng: “Bố, bố cũng thiên vị quá đi. Con mới là con trai của bố. Hơn nữa bố mới gặp lần đầu, có cần thiết phải đánh giá cao như vậy không?”

Ba người đều cười. Ông Hứa lên tiếng, ngữ khí rất ôn hòa: “Anh trai con nói đúng, bố đánh giá cậu ta rất cao, nhưng đây cũng chỉ là ấn tượng đầu tiên. Có một điểm khiến bố lo nghĩ, đó là gia cảnh của cậu ta tương đối đặc thù. Xã hội Trung Quốc trước hết vẫn là xã hội quyền lực, kế tiếp mới là xã hội kinh tế. Mặc dù nhiều người không muốn thừa nhận, nhưng đúng là có một bộ phận nhỏ đang đứng trên đỉnh cao quyền lực của xã hội này.

Nếu một người từ nhỏ đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, từ nhỏ giành được nhiều thứ dễ dàng hơn người khác, trạng thái tâm lý của anh ta, con mắt nhìn của anh ta chắc chắn sẽ khác những người bình thường như chúng ta.

Hứa Hủ, con học ngành tâm lý, chắc con biết rõ, hoàn cảnh trưởng thành của một người có ảnh hưởng đến tính cách và quan điểm sống của người đó. Bố sẽ không can thiệp vào chuyện của các con, nhưng bố hy vọng từ nay về sau, con nhất định phải cân nhắc kỹ càng, xem cậu ta có thể đối xử bình đẳng, tôn trọng, chung thủy và bảo vệ con hay không.”

Hứa Hủ ngẫm nghĩ, sau đó cô gật đầu: “Bây giờ con không thể chắc chắn, chúng con sẽ nắm tay đi đến tận cùng, bởi vì bất cứ tình cảm nào cũng có rủi ro. Nhưng ảnh hưởng của gia đình đối với anh ấy, không phải là vấn đề lớn. Bởi vì anh ấy đã sớm nhận thức ra điều này, nên anh ấy mới thi vào trưởng cảnh sát năm mười tám tuổi.

Bố, bố từng gặp bao nhiêu người thanh niên có thể từ bỏ cái bóng của ông cha, từ bỏ môi trường trưởng thành quen thuộc từ nhỏ, lựa chọn con đường chưa bao giờ đi qua ở độ tuổi đó? Hơn nữa, không phải bằng phương thức phản nghịch, chán chường hay tiêu cực, mà là phương thức tích cực, độc lập và kiên trì?”

Ánh mắt cô lóe lên tia dịu dàng: “Bố, anh ấy rất tốt. Về mặt xác suất, có lẽ cả đời này con chỉ có thể gặp một người đàn ông như anh ấy, con nhất định phải nắm chắc cơ hội.”

Bố, anh trai, Quý Bạch là châu ngọc sáng rực, dù là người mù mờ trong tình yêu, con cũng không nỡ bỏ lỡ anh ấy.

***

Buổi chiều, bố và anh trai ra về. Hứa Hủ thu dọn nhà cửa rồi gọi điện cho Quý Bạch.

Quý Bạch đang cùng mấy người bạn đánh tennis ở trong khu chung cư. Bây giờ là lúc mặt trời lặn, ánh chiều tà chiếu xuống sân bóng trải cao su màu đỏ, chói lọi vô cùng. Nghe tiếng chuông điện thoại, Quý Bạch gọi một người bạn chơi thay, còn anh đi sang một bên bắt máy.

“Bố và anh trai em đi rồi à?” Quý Bạch cười hỏi.

“Vâng.” Hứa Hủ cũng mỉm cười. Hình như sau khi xảy ra quan hệ thân mật vào buổi tối hôm qua, cuộc trò chuyện của hai người có ý vị khác hẳn. Đó là sự quyến luyến chỉ người trong cuộc mới hiểu.

“Em ăn cơm chưa?” Quý Bạch hỏi.

Hứa Hủ trả lời: “Em vừa ăn rồi, còn anh?”

“Anh cũng ăn rồi.”

Trầm mặc vài giây, Quý Bạch cất giọng vô cùng dịu dàng: “... Còn đau không em?”

Hứa Hủ ngây người, hai má ửng đỏ: “Ừ... em bình thường.”

Quý Bạch cười khẽ một tiếng, không nói tiếp. Thái độ của anh khiến Hứa Hủ càng bối rối, cô nhẹ nhàng chuyển đề tài: “Anh đang bận gì vậy?”

Quý Bạch nhướng mắt nhìn sân bóng ở sau lưng: “Hứa Hủ, hay là em đến đây đánh bóng với anh đi?”

***

Quý Bạch sống ở khu chung cư này mấy năm, tạo lập được mối quan hệ thân thiết với hàng xóm láng giềng. Vào mỗi ngày cuối tuần, mọi người đều tổ chức hoạt động, có lúc gọi anh cùng tham gia. Hôm nay không có hoạt động đặc biệt, mấy người trẻ tuổi tụ tập đánh bóng ở sân thể dục trong khu chung cư.

Lúc Hứa Hủ đến nơi, Quý Bạch đã chờ sẵn ở cổng khu chung cư. Anh cầm tay cô dẫn đến chỗ mọi người: “Hứa Hủ, bạn gái tôi.”

Đám đàn ông đều cười, có người nói: “Kẻ độc thân vạn năm cuối cùng cũng có người yêu. ‘Kim cương vương lão ngũ’ (*) cuối cùng của tiểu khu chúng ta đã bị đánh hạ.”

(*) Kim cương vương lão ngũ chỉ những người đàn ông hội tụ tiêu chuẩn: đẹp trai, giàu có, học thức cao, giỏi giang và khiêm tốn.

Có người nói với Hứa Hủ: “Con người Quý Bạch rất tốt. Hứa tiểu thư, cô thật có phúc.”

Hứa Hủ đi sau Quý Bạch, gật đầu lia lịa. Quý Bạch ôm vai cô: “Là tôi có phúc mới đúng.”

Mọi người đều cười ồ, trêu chọc Quý Bạch có bạn gái quả nhiên khác hẳn, yêu chiều bạn gái như gì ấy. Hứa Hủ đỏ mặt, Quý Bạch mỉm cười không đáp lời.

Lúc này, có người đề nghị: “Nào, cặp vợ chồng mới ra lò, vào làm một séc đi.” Quý Bạch đưa một cây vợt cho Hứa Hủ: “Em có thử không?”

Hứa Hủ nhìn anh: “Anh chắc chắn? Em không có sở trường về loại vận động này.”

Quý Bạch mỉm cười: “Có anh ở đây, em tùy tiện phối hợp với anh là được.”

Quý Bạch nói câu này không phải khoác lác. Cho đến bây giờ, anh là cây vợt vô địch toàn khu chung cư. Tuy nhiên, trong khu chung cư cao cấp này có rất nhiều đôi vợ chồng trẻ, mọi người đều thích đánh đôi, đánh cặp gì đó. Mỗi lần anh tùy tiện tìm một người đánh cặp, đều đại sát tứ phương. Những lúc thua, người vợ của phía đối phương thường cằn nhằn trách móc, người chồng ở bên cạnh dỗ dành, cuối cùng thân mật dắt tay đi sang một bên lau mồ hôi cho nhau, còn Quý Bạch và người đàn ông mình đầy mồ hôi ở bên này đập tay chúc mừng thắng lợi.

Đây vốn là hoạt động thi đấu thể thao kịch liệt, nhưng nếu người thua không buồn, người thắng cũng kém phần hưng phấn. Sau nhiều lần như vậy, Quý Bạch thấy hơi vô vị. Bây giờ có Hứa Hủ, cảm giác hoàn toàn khác biệt. Cô không thông thạo cũng chẳng hề gì, anh đủ mạnh để có thể dẫn dắt cô. Cảm giác thắng lợi nhất định sẽ khiến anh thỏa mãn.

Nhưng Quý Bạch không ngờ, Hứa Hủ lại ‘không thông thạo’ đến mức độ này.

Tuy cô có phản ứng nhanh nhẹn, bước chạy khá chuẩn, nhưng thân hình cô nhỏ bé, chân tay ngắn, cánh tay không có sức mạnh. Chưa nhắc đến chuyện cô thường xuyên chạy không kịp đường bóng, dù có chạy đến nơi, cô cũng không đủ sức đánh bóng qua lưới. Tất nhiên đối phương nhanh chóng phát hiện ra điểm này, thường xuyên đánh bóng về phía Hứa Hủ. Cho dù Quý Bạch ra sức cứu viện cũng đành bất lực. Cuối cùng Quý Bạch và Hứa Hủ thua cuộc, những người khác vô cùng phấn khởi, nói sau này phải thường xuyên dẫn Hứa tiểu thư đi đánh bóng để vun đắp tình cảm. Có người còn phát biểu, hôm nay là một ngày đáng nhớ, không ngờ tay vợt vô địch Quý Bạch thất bại thảm hại, nên ghi vào bản tin của khu chung cư.

Tuy Quý Bạch hơi ủ rũ, nhưng anh không để bụng. Mọi người ngồi nghỉ ngơi, anh nhìn gương mặt đỏ bừng lấm tấm mồ hôi của Hứa Hủ: “Em có mệt không? Uống nhiều nước một chút.”

Hứa Hủ im lặng từ lúc thua cuộc, lúc này cô mới ngẩng đầu, mỉm cười với mọi người: “Chúng ta chơi mệt rồi, hay là đổi trò khác? Tôi đề nghị đánh tú lơ khơ.”

Có người gật đầu, Quý Bạch nắm tay Hứa Hủ: “Muộn quá rồi, còn chơi bài gì nữa? Để hôm khác đi.” Anh thì thầm vào tai cô: “Không sao đâu, sau này chúng ta còn nhiều cơ hội chiến thắng bọn họ.” Cô gái nhỏ rất hiếu thắng, tuy nhiên đêm dài dằng dặc, anh chỉ muốn hai người ở riêng bên nhau, làm sao có thể để người khác chiếm mất thời gian?

Đêm mỗi lúc một khuya, cả căn phòng chìm trong ánh đèn ấm áp. Quý Bạch đi tắm, Hứa Hủ nằm sấp trên giường, chống tay lên cằm, ngắm tinh tú bên ngoài cửa sổ.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân quen thuộc, một luồng khí nóng hổi bao trùm người Hứa Hủ.

“Em xem có thích không?” Giọng nói trầm thấp của Quý Bạch vang lên bên tai cô.

Hứa Hủ ngoảnh đầu, trong tay anh xuất hiện một cái vòng xanh lục trong suốt.

Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Vật đính ước?”

Quý Bạch mỉm cười: “Ừ.” Anh đeo chiếc vòng tay vào cổ tay cô. May mà chiếc vòng cũng khá vừa vặn, không bị rơi ra ngoài. Cánh tay trắng nõn và màu xanh ngọc rất tương xứng.

“Của ông nội anh cho. Lần sau em đeo cái vòng này đi gặp ông.”

Hứa Hủ ngẩn ngưởi. Nói như vậy, cái vòng này được chuẩn bị cho người vợ tương lai của anh.

“Món quà quý giá như vậy, bây giờ em nhận liệu có thích hợp không?”

Quý Bạch hiểu ý Hứa Hủ. Anh và cô mới bắt đầu yêu nhau chưa đến mấy tháng, nếu coi đây là món quà gặp mặt dành cho con dâu của Quý gia, quả thực vẫn quá sớm. Nhưng hôm nay đã gặp bố cô, anh cảm thấy cần phải bày tỏ tâm ý của mình. Mặt khác, bất kể tương lai ra sao, bất kể tương lai có thể sống bên nhau trọn đời như ý nguyện hay không, anh cũng muốn cái vòng ngọc cùng anh chờ đợi gần ba mươi năm, thuộc về người con gái này.

Hơn nữa, khả năng anh và cô cùng nắm tay đi hết cuộc đời là rất lớn. Nói một cách khác, anh không nghĩ ra bất cứ nhân tố nào ngăn cản hai người. Thế là anh mỉm cười trả lời: “Bây giờ là thời đại nào rồi, em đừng nghĩ ngợi nhiều. Em cũng nói chỉ là vật đính ước mà thôi, em cứ nhận đi.”

Nghe anh nói vậy, Hứa Hủ cũng không từ chối. Chỉ là ngắm chiếc vòng ngọc bóng loáng, cô thầm nghĩ, cô nên tặng anh quà gì làm vật đính ước? Quà gì mới có thể biểu đạt thích đáng tình cảm của cô dành cho anh? Đúng là hao tâm tổn trí mà.

***

Tối thứ hai, Cục Cảnh sát tổ chức tiệc mừng công, biểu dương khen ngợi đóng góp của Quý Bạch và Hứa Hủ trong hành động ở Miến Điện. Dưới ánh đèn sáng choang, phòng tiệc rộng lớn vô cùng náo nhiệt. Mấy trăm người ngồi quanh mấy chục bàn tiệc, cười nói vui vẻ.

Hứa Hủ và Quý Bạch cùng lãnh đạo Công an tỉnh và thành phố ngồi ở bàn đầu tiên. Phần lớn thời gian, Quý Bạch thay mặt hai người trả lời câu hỏi của lãnh đạo, uống rượu do các đồng nghiệp mời. Phó giám đốc Lưu Dĩnh hôm nay cũng có mặt. Bắt gặp bộ dạng đắc ý như gió xuân của Quý Bạch, chị cố ý trêu đùa: “Quý Bạch, cậu nên tự phạt ba ly rượu. Lúc tôi định điều Hứa Hủ đi, ai lo lắng không yên chạy về ngăn cản? Hóa ra cậu đã nhìn trúng cô gái nhỏ từ lâu.”

Các lãnh đạo đều cười. Quý Bạch tự nguyện uống ba ly rượu phạt, anh đáp: “Phải cám ơn phó giám đốc Lưu làm cầu nối cho chúng tôi!”

Lưu Dĩnh khóc không được mà cười cũng chẳng xong: “Được rồi! Người cậu nhìn trúng, không ai có thể cướp đi. Hứa Hủ là cô gái tốt, cậu sướng quá còn gì?”

Vẻ mặt Quý Bạch rất thản nhiên. Hứa Hủ bị các lãnh đạo, những người bình thường luôn nghiêm túc trêu chọc, cô hơi bối rối, chỉ có thể lặng lẽ ăn đồ. Một lúc sau, cô đứng dậy đi nhà vệ sinh.

Vừa đến ngã rẽ ở đầu hành lang, Hứa Hủ liền nhìn thấy một hình bóng uyển chuyển quen thuộc đứng bên cửa sổ, đó chính là Diêu Mông.

Hứa Hủ trầm mặc trong giây lát rồi đi về bên đó. Cách Diêu Mông vài bước, cô dừng lại.

Diêu Mông ngoảnh đầu nhìn cô, mỉm cười không lên tiếng. Đằng sau thỉnh thoảng có người đi qua đi lại, phần lớn là đồng nghiệp ở các phòng ban khác. Nhìn thấy Hứa Hủ, bọn họ đều chào hỏi nhiệt tình. Nhưng đối với Diêu Mông, mọi người chỉ gật đầu lấy lệ, thậm chí có người bỏ qua.

Một lúc sau, Hứa Hủ hỏi: “Nghe nói ngày mai bạn rời khỏi Cục, công việc mới thế nào?”

Diêu Mông ngắm cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, khóe miệng ẩn hiện ý cười, cô không trả lời mà hỏi lại: “Hứa Hủ, rất nhiều người nói mình câu được con rùa vàng ở sau lưng, tại sao bạn còn hỏi chuyện mình?”

Hứa Hủ im lặng vài giây, trả lời: “Dựa vào tính cách của bạn, bạn sẽ không câu rùa vàng. Bọn họ đã hiểu nhầm bạn.”

Diêu Mông ngẩn người, quay đầu nhìn Hứa Hủ. Trầm mặc trong giây lát, cô mới mở miệng: “Bọn họ nói không sai, quả thực mình đang hẹn hò với một người bạn trai rất giàu có.”

“Vậy thì chắc bạn thực lòng thích anh ta.” Hứa Hủ cất giọng bình thản.

Diêu Mông không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn Hứa Hủ, khóe mắt cô xuất hiện ý cười phức tạp: “Hứa Hủ, cám ơn bạn.”

Hai người lại trầm mặc một lát, Hứa Hủ nói: “Thật ra bạn không cần thiết phải làm vậy.”

Diêu Mông ngây người, nghe Hứa Hủ nói tiếp: “Biếng nhác và tiêu cực. Như vậy mọi người mới hiểu nhầm bạn.”

Diêu Mông lặng lẽ nhìn Hứa Hủ. Cô ấy nói đúng, cô không cần thiết làm vậy. Chỉ là khi quyết định từ bỏ một công việc cô từng quyết chí cống hiến, cô không muốn đối mặt với các đồng nghiệp, những người ngày nào còn kề vai tác chiến với cô. Cô không thể phân tích, rốt cuộc đây là tâm lý kiểu gì? Tự ti khi bị Quý Bạch từ chối? Tự trách vì vụ ‘anh Lỗ’? Hay là cô cảm thấy hổ thẹn khi không thể kiên trì lý tưởng trước kia, mà bị dụ dỗ bởi danh lợi và cơ hội phát triển tốt hơn?

Thế nhưng, Hứa Hủ phảng phất rất hiểu cô.

Ngoài trời vẫn tối đen như cũ, Diêu Mông ngước nhìn bầu trời mờ mịt, mặt đất đèn đóm sáng trưng, cô nói nhỏ: “Hứa Hủ, mình xin lỗi.”

Hứa Hủ gật đầu: “Mình chấp nhận.”

Diêu Mông không nhịn được bật cười, bước lại gần, giơ tay ôm cô.

Sau đó, Diêu Mông rời khỏi buổi tiệc từ sớm. Cô ngồi vào chiếc xe hơi sang trọng của người bạn trai, dưới ánh mắt cung kính của nhân viên phục vụ và sự chú ý của người qua đường.

Lâm Thanh Nham, bạn trai Diêu Mông năm nay ngoài ba mươi tuổi. Anh ta mặc bộ comple tinh xảo, thân hình cao gầy, diện mạo sáng sủa, là lãnh đạo cao cấp của một doanh nghiệp có tên trên sàn chứng khoán. Anh ta nhẹ nhàng nắm tay cô: “Mọi việc thuận lợi chứ?”

Diêu Mông có chút cảm khái, nhưng tâm trạng cô đã tốt hơn sau cuộc trò chuyện với Hứa Hủ, cô gật đầu: “Rất thuận lợi.”

Lâm Thanh Nham mỉm cười: “Tuy rời khỏi cơ quan, nhưng sau này em nên giữ mối quan hệ qua lại với các đồng nghiệp cũ. Em còn trẻ tuổi, đây lại là công việc đầu tiên của em sau khi tốt nghiệp, những người bạn em quen ở đây rất đáng coi trọng trong cuộc đời em.”

Hai người yêu nhau chưa đến hai tháng, Lâm Thanh Nham lớn hơn cô chục tuổi, tính cách chững chạc trầm ổn. Đối với Diêu Mông, anh ta vừa là người yêu, vừa giống người thầy dẫn dắt cô trên đường đời. Đây cũng là điểm khiến Diêu Mông động lòng. Cô ngả đầu vào người anh ta: “Vâng, em nghe anh. Cám ơn anh, Thanh Nham.”

Lâm Thanh Nham ngắm gương mặt xinh đẹp như đóa hoa đào của cô gái ở trong lòng, anh ta nhẹ nhàng ôm cô, cúi xuống hôn cô.

***

Cuối tuần này, những người hàng xóm thuộc khu chung cư của Quý Bạch tổ chức hoạt động đi dã ngoại. Quý Bạch tất nhiên dẫn Hứa Hủ đi cùng.

Tối thứ sáu, cả đoàn đến vùng ngoại ô vào lúc nửa đêm. Vùng sơn cốc chìm trong ánh trăng nhàn nhạt, hồ nước lấp lánh ánh bạc, thỉnh thoảng có đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng. Cảnh sắc yên tĩnh dễ chịu vô cùng.

Có người câu cá, có người chèo thuyền, có người đốt lửa nướng đồ hát nghêu ngao. Quý Bạch thích câu cá, anh và Hứa Hủ mỗi người một cần câu, ngồi bên hồ nước. Thỉnh thoảng hai người câu được con cá lớn, khiến mọi người ở xung quanh ồ lên vui vẻ.

Sau đó, có người hét lớn: “Quý Bạch, mau cùng vợ qua đây ăn đồ nướng.”

Quý Bạch lập tức cầm tay Hứa Hủ đi về bên đó: “Vợ tôi thích ăn cay, anh bỏ nhiều ớt vào.” Nghe cách xưng hô này, mặt Hứa Hủ nóng ran.

Buổi tối hôm đó, cả đoàn dựng lều ngủ ở lưng chừng núi, để sáng sớm ngày hôm sau leo núi ngắm mặt trời mọc. Gần ba giờ sáng, mọi người kêu réo nhau tỉnh dậy, men theo đường núi đi lên đỉnh. Tuy nửa đêm gà gáy ở trên núi cao, nhưng mọi người đều có đôi có cặp nên không đến nỗi vô vị.

Sắp lên đến đỉnh núi, một người đề nghị: “Chúng ta chạy thi đi, xem ai lên đỉnh núi trước tiên. Người thua mời người thắng cuộc ăn cơm.”

Mọi người đều đồng ý. Lúc này, Quý Bạch mới chen ngang một câu: “Chạy không có ý nghĩa gì? Hay là cõng vợ chạy thi, xem đôi nào lên trước, đôi đó thắng.”

Mọi người đều cảm thấy ý kiến này thú vị hơn, lập tức gật đầu tán thành.

Quý Bạch khom người xuống trước mặt Hứa Hủ: “Lên đi!” Hứa Hủ leo lên lưng anh, nghe anh nói nhỏ: “Anh không nuốt lời, hôm nay giành chiến thắng về cho em.”

Hứa Hủ ngẩn người, vài giây sau mới có phản ứng. Lần trước đánh tennis bị thua, anh nói còn nhiều cơ hội thắng bọn họ. Đến hôm nay anh vẫn còn nhớ. Lúc này, có người hô to một tiếng, đám đàn ông đều cõng vợ hoặc bạn gái, chạy thẳng lên đỉnh núi.

Rất nhanh có người nhận ra ý đồ của Quý Bạch: “Quý Bạch xấu xa quá, vợ cậu ấy nhẹ cân nhất.”

Hứa Hủ nằm bò trên lưng Quý Bạch, không nhịn được nở nụ cười.

Quý Bạch và Hứa Hủ quả nhiên là người đầu tiên lên đỉnh núi, bỏ lại mọi người ở đằng sau một khoảng cách khá xa. Lúc này mặt trời vẫn chưa mọc, đỉnh núi chìm trong sương mù, bốn bề vắng lặng.

Người lên đỉnh núi ngày càng nhiều, ai nấy đều yên lặng chờ đợi. Quý Bạch cảm thấy hơi tẻ nhạt, anh ôm eo Hứa Hủ, định cúi xuống hôn cô, nhưng bất ngờ bắt gặp cô rút một thứ từ trong túi áo, cô đỏ mặt vỗ vào bàn tay anh: “Anh xòe tay ra.”

Quý Bạch lập tức xòe tay.

Tuy ánh sáng mờ mờ, nhưng Quý Bạch vẫn có thể nhận ra, đây là một... hòn đá màu xám xịt.

Quý Bạch vừa cầm hòn đá, Hứa Hủ liền giải thích: “Đây là một hòn đá hóa thạch, bố em lưu giữ từ hồi đi khảo cổ. Nó không phải là vật đắt tiền, nhưng nó đáng quý ở chỗ, bên trong có một bông hoa và một phiến lá rất nhỏ. Lát nữa anh có thể giơ lên ánh sáng quan sát kỹ.”

Thấy Quý Bạch không lên tiếng, Hứa Hủ chần chừ nhìn anh: “Là vật đính ước, anh có thích không?”

Quý Bạch mỉm cười, giơ tay ôm cô vào lòng.

Em dùng thứ ‘thương hải tang điền’ (*) đính ước, tất nhiên anh rất thích, thích vô cùng.

(*) Thương hải tang điền: Thế sự xoay vần; biến đổi lớn lao trong cuộc đời; ruộng dâu biến thành biển xanh.

Trên đỉnh núi mây trôi lững lờ, mặt trời đỏ nhô lên khỏi đường thẳng ở phía xa xa, ánh sáng vàng tỏa khắp không gian. Nhiều người vỗ tay hoan hô. Hứa Hủ vui vẻ ngắm nhìn cảnh đẹp tráng lệ trước mắt, còn Quý Bạch ôm cô từ đằng sau. Trong ánh sáng rực rỡ giữa trời và đất, anh đặt một nụ hôn nồng cháy lên gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ của cô.

Chương 52

Bốn tháng sau.

Hè đi thu đến, thành phố Lâm chìm trong màn sương mù bàng bạc. Cả thành phố mát mẻ dễ chịu, đâu đâu cũng một màu xanh mướt.

Đêm hôm nay, ánh trăng của mùa thu sáng như gươm, Hứa Hủ mặc áo phông rộng thùng thình, ngồi trước máy vi tính, mười đầu ngón tay lướt như bay trên bàn phím. Bên tay cô là cốc cà phê thơm nồng, hai tai đeo chiếc tai nghe. Đằng sau có người đẩy cửa đi vào, cô cũng không hề hay biết.

Quý Bạch bị lãnh đạo Công an tỉnh điều đi tỉnh ngoài công tác hai tuần. Hôm nay xong việc, anh đi suốt cả buổi tối về nhà. Tưởng cô gái nhỏ đã ngủ say, ai ngờ anh không ở nhà, cô vẫn tự tìm niềm vui như thường.

Quý Bạch đặt hành lý trong tay xuống đất, sải bước dài tiến lại gần. Hứa Hủ mặc áo phông của anh, cái áo rộng gần như che hết cả người cô, chỉ để lộ đôi chân thon thả trắng nõn. Quý Bạch cúi xuống, bế cô khỏi ghế ngồi: “Bà xã.”

Hứa Hủ đang tập trung vào màn hình vi tính, cô giật bắn mình, toàn thân run rẩy. Cảm nhận được thân nhiệt của anh, cô mới nhoẻn miệng cười.

Trên người Quý Bạch vẫn còn không khí lạnh lẽo của buổi đêm, bờ môi mát lạnh phủ xuống môi cô. Sau một hồi môi lưỡi triền miên cuồng nhiệt, hơi thở của anh trở nên gấp gáp, anh bế cô đi vào phòng ngủ.

“Khoan đã!” Hứa Hủ đẩy lồng ngực Quý Bạch, đảo mắt qua áo khoác của anh: “Anh đi tắm trước đi!” Nói xong, cô từ lòng anh nhảy xuống đất, lại ngồi vào ghế.

Vòng tay Quý Bạch trống rỗng, anh liếc thân hình mảnh mai của cô, lại cúi thấp người ôm chặt cô: “Em đang bận rộn gì vậy?”

Hứa Hủ cắn đầu bút, nhìn chằm chằm màn hình: “Em viết bài cho chuyên mục tạp chí do Diêu Mông phụ trách. Tạp chí của bạn ấy tập trung các vấn đề sức khỏe, tâm lý và cuộc sống của nữ giới.”

Quý Bạch đưa mắt lên màn hình: “Sao em đột nhiên có hứng thú làm cái này?”

Hứa Hủ mở ngăn kéo, lấy ra hai tấm vé in rất đẹp đưa cho Quý Bạch: “Em không lấy tiền nhuận bút, bạn ấy trả thù lao bằng hai tấm vé VIP buổi hòa nhạc. Anh thích nhóm nhạc này đúng không? Chẳng nhẽ lại nhận không của người ta, nên em mới giúp bạn ấy viết bài.”

Quý Bạch cầm tấm vé, nhìn qua rồi đặt xuống bàn, cúi đầu hôn Hứa Hủ.

Sau khi anh đi tắm, Hứa Hủ lại dồn mọi sự tập trung vào màn hình. Nhưng mới gõ vài chữ, cô đột nhiên nghe Quý Bạch nói to trong nhà tắm: “Bà xã, anh quên không mang khăn tắm.”

Hứa Hủ đứng dậy, lấy một chiếc khăn tắm đi qua bên đó. Cánh cửa nhà tắm hé mở, tiếng nước xối xả vọng ra ngoài. Hứa Hủ đưa mắt nhìn, chẳng phải khăn tắm đang ở trên giá hay sao? Cô còn chưa kịp định thần, một cánh tay rám nắng rắn chắc đã kéo cô vào bên trong.

Hứa Hủ phì cười, đẩy Quý Bạch: “Em còn chưa làm xong việc.”

Quý Bạch đời nào chịu tha cho Hứa Hủ, anh kéo cô đứng dưới vòi hoa sen, bất chấp trên người cô vẫn còn quần áo, đồng thời anh giơ tay đóng cửa nhà tắm.

Trong phòng tắm một màn ái ân nóng bỏng.

Đến khi hai người nằm ôm nhau trên giường, đã là mấy tiếng đồng hồ sau.

Quý Bạch hai tuần nay bận rộn cả ngày lẫn đêm, vừa rồi lại vận động tốn khá nhiều sức lực. Bây giờ anh mệt mỏi rã rời, nhưng trong lòng hết sức thỏa mãn. Do uống nhiều cà phê nên Hứa Hủ nằm nhắm mắt một lúc vẫn không tài nào ngủ nổi. Cô ngồi dậy: “Anh ngủ trước đi, em làm xong công việc đã.”

Quý Bạch đảo mắt qua đồng hồ treo tường, hai giờ sáng. Thấy Hứa Hủ bật laptop, bộ dạng tựa hồ chuẩn bị làm việc thâu đêm, anh bất giác chau mày: “Lại đây ngủ đi.”

Hứa Hủ: “Anh cứ mặc kệ em.”

Quý Bạch ngồi dậy, giơ tay đóng màn hình laptop của cô: “Em xem bây giờ là mấy giờ rồi?”

Hứa Hủ đang có ý tưởng viết bài, đột nhiên bị Quý Bạch cắt ngang, cô nhíu mày ngẩng đầu nhìn anh. Quý Bạch cũng không nể nang, trừng mắt với cô. Đôi mắt đen của anh lộ vẻ nghiêm khắc hơn thường lệ.

Hứa Hủ lại mở màn hình laptop: “Anh quên mất quy tắc sống chung rồi à? Không can thiệp vào cuộc sống của nhau.”

Bắt gặp sắc mặt thản nhiên của Hứa Hủ, lồng ngực Quý Bạch liền bốc hỏa khí. Thật ra không phải anh cố ý can thiệp vào cuộc sống của cô. Chỉ là anh vất vả ở bên ngoài nửa tháng trời, không ngày nào có giấc ngủ tử tế. Vụ án vừa kết thúc, anh không nghỉ lại ở bên ngoài, vội vàng trở về nhà gặp cô. Bây giờ anh mệt thở không ra hơi, chỉ mong ôm thân thể mềm mại của cô, cùng cô chung chăn chung gối đi vào giấc ngủ. Vậy mà cô cũng không hiểu tâm ý của anh.

Hơn nữa bây giờ đã quá muộn, cô không quý trọng sức khỏe của mình, anh thấy xót xa thay cô.

Trầm mặc vài giây, Quý Bạch cố gắng đè nén ý định cưỡng ép cô trở về giường. Anh kéo một chiếc ghế lại gần, ngồi bên cạnh Hứa Hủ: “Được thôi, anh không can thiệp, anh ngồi ở đây một lúc chắc là được chứ gì?”

Hứa Hủ liếc anh một cái, không trả lời, tiếp tục gõ bàn phím. Quý Bạch khoanh tay lặng lẽ ngắm cô. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn yên tĩnh của cô, nỗi bực dọc trong lòng tan biến ngay tức khắc. Tính cách cô luôn thẳng thắn như vậy, có gì đáng để anh bực tức?

Bị Quý Bạch ‘chiếu tướng’, Hứa Hủ chẳng thể tập trung vào công việc. Nghĩ đến chuyện anh vừa đi công tác về, nửa đêm còn chưa lên giường đi ngủ, thân thể làm sao chịu đựng nổi?

Vài giây sau, cô quyết định thỏa hiệp. Vừa ngoảnh đầu, cô liền nhìn thấy Quý Bạch ngả đầu sang một bên, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều. Anh đã ngủ say ở trên ghế ngồi.

Hứa Hủ đẩy máy vi tính, đứng dậy ngồi xổm trước mặt Quý Bạch. Bây giờ quan sát tỉ mỉ, cô mới phát hiện viền mắt anh trũng sâu, gương mặt tuấn tú không che giấu vẻ mệt mỏi.

Hứa Hủ vô cùng xót xa, cô giơ tay đẩy người anh: “Anh ba, anh ba... em xin lỗi, em không làm việc nữa, chúng ta lên giường ngủ đi.”

Quý Bạch không mở mắt, nhưng khóe miệng anh cong lên. Lúc này Hứa Hủ mới có phản ứng, anh giả vờ ngủ để tranh thủ sự thương cảm của cô.

Cô còn chưa lên tiếng, Quý Bạch đã giơ tay bế cô lên giường, ôm chặt cô vào lòng, toàn thân vô cùng dễ chịu: “Anh ba chấp nhận lời xin lỗi của em. Ngoan nào, chúng ta ngủ thôi.”

***

Thật ra ngay từ đầu, Hứa Hủ không muốn sống chung. Thứ nhất, bản thân cô thích làm theo ý mình, cô không quen với việc cuộc sống đột nhiên có thêm một người. Nguyên nhân thứ hai, cô và Quý Bạch là đồng nghiệp, nếu hai người sống chung, sẽ gần như hai mươi tư tiếng đồng hồ ở bên nhau.

Hứa Hủ cho rằng, việc giữ khoảng cách thích đáng khiến tình yêu càng tốt đẹp hơn. Ở bên nhau thường xuyên, có lẽ sẽ gây sự nhàm chán.

Nhưng trong con mắt Quý Bạch, suy nghĩ của cô không phải là vấn đề lớn. Làm gì có chuyện nhàm chán? Hai người thường xuyên bận rộn công việc, có rất ít thời gian ở bên nhau.

Mục đích của Quý Bạch là nhanh chóng sống chung một mái nhà, để cô gái nhỏ hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống của anh, bồi đắp tình cảm vững chắc. Tính cách Hứa Hủ vốn đơn giản, Quý Bạch lại kiên định một mục tiêu, âm thầm tiến từng bước một. Kết quả thế nào, không cần nghĩ cũng biết.

Quý Bạch có vô số lý do đột nhiên lái xe đến nhà Hứa Hủ đón cô về nhà anh, ví dụ như buổi tối đói bụng không ai nấu đồ ăn đêm, công việc bận rộn mệt mỏi muốn cô chăm sóc anh vào ngày cuối tuần, lên cơn thèm thuốc lá cần cô giám sát. Quần áo của Hứa Hủ dần dần bị Quý Bạch dọn sang nhà mình. Có lúc một tuần Hứa Hủ liên tục ở nhà anh mấy ngày liền. Cuối cùng, nhà cô thành ra không tiện lợi bằng nhà anh, thế là hai người bắt đầu cuộc sống chung.

Sau này, Hứa Hủ cũng nhận ra ý đồ của Quý Bạch, nhưng cô không nỡ cự tuyệt anh.

Một điều khiến Hứa Hủ cảm thấy may mắn là, sống chung ba tháng, cô và Quý Bạch gần như chưa từng cãi nhau. Dù có mâu thuẫn đi chăng nữa cũng chỉ là xung đột nho nhỏ như vừa rồi, hai người sẽ nhanh chóng làm lành.

Thỉnh thoảng có mâu thuẫn lớn, Quý Bạch đều nhường nhịn cô. Bất kể ai đúng ai sai, anh toàn dỗ ngọt cô trước. Về điểm này, Hứa Hủ tương đối ấm ức. Có lúc kể chuyện với Hứa Tuyển, đến Hứa Tuyển cũng nhận xét: “Nhìn bề ngoài, Quý Bạch có vẻ cao ngạo, nhưng anh ta tương đối độ lượng, tính cách rất đàn ông.”

***

Buổi hòa nhạc diễn ra vào tối thứ sáu, địa điểm là một nhà hát ở trung tâm thành phố. Lúc Quý Bạch và Hứa Hủ đến nơi, khán đài đã đầy ắp người. Nhà hát rộng lớn đèn đóm rực rỡ, ai nấy đều quần áo chỉnh tề.

Chỗ ngồi của bọn họ ở chính giữa hàng ghế gần trên đầu, một vị trí rất đẹp. Hai người vừa ngồi xuống liền nhìn thấy Diêu Mông khoác tay Lâm Thanh Nham ngồi ở hàng ghế trước mặt. Diêu Mông và Lâm Thanh Nham quay đầu mỉm cười với bọn họ. Đám thanh niên nam nữ ngồi xung quanh thấy vậy cũng ngoảnh đầu về phía Hứa Hủ và Quý Bạch, có lẽ đều là đồng nghiệp của Diêu Mông.

So với mấy tháng trước, Diêu Mông bây giờ càng chững chạc và xinh đẹp. Mái tóc dài như dải lụa, bộ váy dạ hội dài vừa tinh tế vừa phóng khoáng, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng rạng ngời. Ngồi giữa đám đông, cô nổi bật với vẻ diễm lệ rung động lòng người. Cô giống một miếng ngọc, cuối cùng cũng trút bỏ lớp bụi trần, phát sáng một cách triệt để. Còn Lâm Thanh Nham cao lớn, thanh tú nho nhã. Hai người ngồi bên nhau, trông rất xứng đôi.

Tuy không tiếp xúc nhiều, nhưng Quý Bạch và Hứa Hủ đều có ấn tượng tốt về Lâm Thanh Nham. Hai người đàn ông mỉm cười chào hỏi, Lâm Thanh Nham khách sáo khen ngợi: “Hôm nay Hứa Hủ rất xinh đẹp.”

Quý Bạch nhìn cô gái ngồi bên cạnh mình, cô diện áo len cổ chữ V màu gạo, bên dưới là váy ngắn. Tuy không xinh đẹp tuyệt trần như những người phụ nữ khác, nhưng trông cô đáng yêu như động vật nhỏ mềm mại. Trong mắt anh, cô mới là người xinh đẹp nhất.

Hứa Hủ mỉm cười nói với Lâm Thanh Nham: “Người xinh đẹp nhất là vị ngồi bên cạnh anh.”

Bốn người đều cười, Lâm Thanh Nham ngắm Diêu Mông ở bên cạnh. Khi ánh đèn mờ tối, anh ta nghiêng đầu hôn lên má cô. Còn Quý Bạch cầm tay Hứa Hủ đưa lên môi hôn.

Mỗi cử chỉ và nụ cười của cô đều tác động đến trái tim anh. Hình như thiên hạ có người yêu cũng đều như vậy cả.

***

Buổi hòa nhạc kết thúc, không khí bên ngoài nhà hát rất trong lành, ánh đèn chiếu xuống hồ nước lấp lánh, hương hoa dìu dịu lan tỏa. Lối ra chật ních người, Quý Bạch không lập tức đưa Hứa Hủ về nhà, mà dắt tay cô đi dạo bộ dưới bóng cây xanh.

Vừa đi vài bước, điện thoại di động của anh đổ chuông. Quý Bạch lấy ra xem, mỉm cười bắt máy: “Mẹ.”

Bình thường, Quý Bạch rất ít liên lạc với gia đình. Hứa Hủ cũng chưa từng tiếp xúc với bố mẹ anh, cô lặng lẽ đứng bên cạnh, chờ anh nói chuyện.

Nghe giọng nói vui vẻ của con trai, bà Quý tươi cười: “Sắp đến quốc khánh (*) rồi, lại đúng vào dịp Trung thu, con có về nhà không?”

(*) Quốc khánh Trung Quốc vào ngày 1.10.

Quý Bạch liếc Hứa Hủ: “Có chứ. Con sẽ về cùng Hứa Hủ.”

Ở đầu kia điện thoại, bà Quý im lặng hai giây: “Khi nào đặt được vé máy bay báo cho mẹ một tiếng, mẹ cử lái xe đi đón.”

“Được ạ.” Quý Bạch đáp.

***

Buổi tối về đến nhà, Hứa Hủ đi tắm, Quý Bạch một mình ra ban công ngắm cảnh đêm, miệng ngậm viên táo tàu.

Dưới sự giám sát của Hứa Hủ, anh đã cai thuốc triệt để. Thỉnh thoảng xuất hiện cơn thèm, Hứa Hủ luôn nhét viên táo tàu cho anh. Cô nói, dùng thực phẩm bổ dưỡng làm đồ thay thế có thể làm đẹp bổ máu bổ khí... Tuy một cảnh sát hình sự ngậm viên táo tàu có tác dụng bổ máu làm đẹp trước mặt mọi người thì hơi kỳ quái, nhưng khi anh nói là mệnh lệnh của bà xã, những người xung quanh đều xuýt xoa ngưỡng mộ.

Quý Bạch vừa ngậm viên táo tàu vừa nghĩ thầm, lần này đưa Hứa Hủ về Bắc Kinh, chỗ mẹ anh hơi khó giải quyết.

Trước đó, anh từng mấy lần nhắc đến Hứa Hủ với người nhà. Những người khác đều bình thường, duy chỉ có bà Quý, thái độ như cố ý né tránh, lần nào cũng không trả lời thẳng vào vấn đề này.

Lúc Quý Bạch mới lựa chọn nghề cảnh sát, hai mẹ con anh mâu thuẫn một thời gian, không ai chịu thỏa hiệp. Cuối cùng, mẹ anh cũng không đấu lại anh, dần dần chấp nhận hiện thực.

Bây giờ, anh không những không cưới một người phụ nữ môn đăng hộ đối theo ý bà, mà tìm một cô gái ngoại tỉnh, còn làm nghề cảnh sát. Mẹ anh tất nhiên không hài lòng.

Có điều, sự việc cũng không đến nỗi quá khó khăn. Quý Bạch rút máy di động, bắt đầu gọi điện thoại.

Cuộc điện thoại đầu tiên, anh gọi cho ông nội, người yêu thương anh nhất.

“Ông ơi, tuần sau cháu về Bắc Kinh. Cháu sẽ mang đến cho ông một niềm vui bất ngờ. Đúng ạ, dẫn cháu dâu về gặp ông. Ông hãy cho xe đi đón chúng cháu, cô ấy nói muốn gặp ông trước... Gặp ông xong rồi gặp bố mẹ cháu sau.”

Cuộc điện thoại thứ hai là gọi cho anh cả.

“Anh, tuần sau em dẫn Hứa Hủ về nhà. Bữa cơm ở nhà, anh nhất định phải về đấy.”

Sau đó, Quý Bạch gọi cho Thư Hàng: “Tuần sau tớ dẫn chị dâu của cậu về Bắc Kinh... Ừ, cậu hãy đi một vòng, quang minh chính đại thông báo Quý tam sắp kết hôn. Thái độ của mẹ tớ ư? Thư Hàng, ‘nuôi binh ngàn ngày dùng binh một giờ’, cậu hãy nhờ các bà mẹ đi khuyên nhủ mẹ tớ.”

Ở đầu kia điện thoại, Thư Hàng cười ngoác miệng: “Chi bằng tớ đi khóc than với mẹ tớ, nói cậu tìm được người bạn gái thông minh đáng yêu, gia đình trong sạch. Đám bạn bè ngưỡng mộ và ghen tỵ cậu chết đi được. Ai nấy đều thề sẽ kiếm người yêu tương tự.”

Quý Bạch cười: “Được.”

***

Buổi tối trước hôm đi Bắc Kinh, Hứa Hủ mang một đống đồ về nhà.

Quý Bạch mở ra xem, thấy đôi bông tai ngọc phỉ thúy hình giọt nước rất tinh xảo đẹp mắt. Hứa Hủ giải thích: “Anh từng nói, mẹ anh thích ngọc phỉ thúy. Cái này em bảo anh trai em nhờ người mua đấy.”

Áo sơ mi ngắn tay tơ lụa mềm mại. Hứa Hủ nói: “Tặng ông nội. Người già mặc đồ này sẽ rất dễ chịu. Đây là hàng thủ công 100%.”

Từng món đồ được bày ra, không phải những mặt hàng quá đắt tiền nhưng có thể thấy Hứa Hủ đã bỏ ra nhiều tâm tư.

Quý Bạch nhướng mắt nhìn cô: “Anh sẽ kêu người chuẩn bị quà, em không cần hao tâm tổn sức.”

Hứa Hủ nói: “Chỉ nhìn qua là có thể đoán ra người nào mua, hơn nữa tâm ý cũng khác.”

Quý Bạch trầm mặc trong giây lát, lên tiếng: “Bà xã, mẹ anh luôn có khúc mắc về chuyện anh làm cảnh sát. Lần này về Bắc Kinh, bà có thể vì anh mà hiểu nhầm em. Nhưng em không cần bận tâm, mẹ anh không thể ảnh hưởng đến đại cục.”

Hứa Hủ hơi ngẩn người.

Mẹ cô qua đời từ khi cô còn nhỏ, nên cô không có kinh nghiệm ứng xử với các bậc trưởng bối là phụ nữ. Nhưng cô có thể đoán ra, Quý Bạch khôn khéo lão luyện như vậy mà cũng chưa hoàn toàn nhận được sự đồng ý của mẹ anh, có thể thấy mẹ anh là người tương đối cố chấp, không dễ chung sống.

Nhắc đến bậc trưởng bối, hai người đều im lặng. Một lúc sau, Hứa Hủ hỏi: “Em có thể hỏi một vấn đề không?”

“Em nói đi.”

“Trong nhà anh, ai là người có quyền phát ngôn nhất?”

Quý Bạch mỉm cười: “Ông nội anh, tiếp theo là anh cả.”

Hứa Hủ gật đầu. Trầm tư vài giây, cô cất giọng bình thản: “Anh đã tranh thủ sự ủng hộ của ông và anh cả chưa? Chúng ta nên tránh nặng tìm nhẹ, khống chế đại cục.”

Quý Bạch bật cười thành tiếng, ôm cô vào lòng.

Cô gái nhỏ một khi để tâm, sẽ cơ mưu hơn ai hết. Chuyến đi Bắc Kinh lần này, đối với cô mà nói, người trên kẻ dưới của Quý gia cũng chỉ là ‘binh đến tướng chặn’ (1), ‘nhất mã bình xuyên’ (2) mà thôi.

(1) Binh đến tướng chặn: Dùng biện pháp hợp lý để đối phó.

(2) Nhất mã bình xuyên: Vùng đất bằng phẳng, có nghĩa không gặp trắc trở.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ