Duck hunt
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Nghe nói anh yêu em - trang 11

Chương 31
Vẫn là chuyện của năm 2005
Lương Duyệt đã làm phù dâu rất nhiều lần, cô biết rất rõ, sau khi đám cưới kiểu Trung Quốc với biết bao hủ tục rườm rà kết thúc thì cô dâu sẽ không thể rút lui một cách nguyên vẹn nữa, hoặc là mặt mày nhợt nhạt, hoặc là lưng đau gối mỏi, nụ cười trên môi dù cố nở ra ngọt ngào đến mấy cũng khó che đậy được. Và cô đã nghĩ, những cô dâu tuy mệt mỏi nhưng vẫn thấy sung sướng.
Đến bây giờ, khi đến lượt mình, cô mới biết cái cảm giác ấy là gì.
Những nghi lễ trong đám cưới của nhà họ Trịnh phức tạp và khiến người ta mệt mỏi hơn hẳn đám cưới bình thường. Mặc dù khách khứa được mời hạn chế đi rất nhiều, nhưng phải đi lại chào hỏi họ thì vẫn rất mệt mỏi. Tuy nhiên, Lương Duyệt đã chuẩn bị để tiếp cận và đặt chân vào Trung Thiên từ lâu, chẳng có lý do gì để từ bỏ một cơ hội hiếm có như thế này, nên cô đã quên mất việc cần tạo ra sự e thẹn vốn có của các cô dâu, mà cứ giữ nụ cười trên môi và mệt mỏi đi sau Trịnh Hy Tắc, khiến cho mọi người cứ giương mắt nhìn theo.
Vì phải cố giữ nụ cười chào hỏi và ra vẻ thân thiện với mọi người, nên ngay cả khi vào bàn tiệc, cô cũng vẫn cố nhắc mình không được quên vai mà mình đang diễn. Những món ăm kiểu Tây xem ra rất hợp khẩu vị của cô, nhưng cô cũng chỉ dám gắp một miếng nhỏ rồi từ tốn cho vào miệng.
Những món ăn dùng trong tiệc cưới đều được đặt ở một nhà hàng bên Pháp và được đóng hòm gửi tới, trong đó có món L'Ispahan mà lần đầu tiên Lương Duyệt được nếm. Nó trông giống như những cánh hoa hồng, nhưng lại có vị chua ngọt và mùi thơm của quả vải cùng phúc bồn tử trộn lẫn vào nhau.
Lương Duyệt ngắm nhìn rất kỹ món ăn được chế biến công phu đó, thầm nghĩ, con người tốn qua nhiều công sức cho chuyện ăn uống, nếu mỗi bữa chỉ có một món ăn đơn giản thì có lẽ loài người đã có thể thảnh thơi đi dạo trên vũ trụ cũng nên. Đúng lúc đó, Trịnh Hy Tắc lên tiếng: “Đây là món L'Ispahan, được ngài Pierre Herm VI nước Pháp phát minh ra. Đầu bếp mà hôm nay chúng ta mời tới chính là bếp trưởng của cửa hàng đại diện ở đây.”
Lương Duyệt ngồi thẳng người lên, vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi và đáp với giọng hờ hững: “Có cần thiết phải làm vậy không?”
Trịnh Hy Tắc biết cô đang nhìn anh, vì vậy anh cũng nhìn sang cô, rồi hạ giọng đáp một cách nghiêm túc: “Đối với chúng ta thì chuyện này không cần thiết, nhưng đối với gia đình họ Trịnh thì rất cần”.
Đúng thế, cũng giống với việc họ ngồi ăn ngay ngắn tại đó, giống như một cặp vợ chồng thực thụ, đến cả nụ cười cũng phải chú ý, cho dù có trao đổi cũng phải cẩn trọng kẻo bị người khác nghe thấy. Lương Duyệt cụp mắt xuống, cười nhạt: “Vậy, tôi có phải làm ra vẻ lo lắng sợ sệt không? Vì cuối cùng thì một cô luật sư trong một gia đình tầm thường đã chui vào được Trung Thiên, cô ta cần phải tỏ sự cảm kích”.
Đến đây thì bàn tay với những ngón dài của Trịnh Hy Tắc vuốt qua đôi môi cô, cô chưa kịp tránh thì đã nghe thấy anh nói tiếp: “Vậy thì chờ đến tối hãy cảm ơn tôi”.
Nụ cười trên môi Lương Duyệt bỗng trở nên cứng đờ.
Khi rút tay về, Trịnh Hy Tắc nhìn thấy trên đó có vết tương, anh quay về phía mọi người, mỉm cười rồi rút tờ giấy ăn trên bàn lau sạch cho cô.
À, thì ra chỉ là một màn kịch về cảnh hai vợ chồng âu yếm mà anh ta cố tạo ra cho mọi người thấy mà thôi. Lương Duyệt thở phào một cái, nhưng trong lòng tự nhiên lại cảm thấy mất mát điều gì.
Cố giữ vẻ bình thản, nhưng trong bụng cô thì bắt đầu thấy căm ghét người đàn ông đang ngồi bên cạnh mình, mấy tiếng đồng hồ trước, anh ta còn làm ra vẻ dữ dằn với người yêu cũ, thế mà bây giờ đã tỏ ra ngọt ngào với cô, ngoài từ “bạc tình bạc nghĩa” ra thì chẳng có thể tìm được từ nào thích hơn để nói về anh ta nữa. Thấy cô nghiêng người nhìn mình hơi lâu nên Trịnh Hy Tắc cảm thấy hơi kỳ lạ, anh nâng cốc lên mời người đối diện rồi uống cạn chỗ rượu trong cốc. Anh khẽ nói với Lương Duyệt trong khi thực hiện hành động lịch thiệp đó: “Đừng so sánh mình với người khác. Cô ta không phải là cô, người phụ nữ bên cạnh tôi không thể là người lập tức mất bình tĩnh và khóc rống lên khi vừa bị người khác nói một vài câu như vậy”.
Lương Duyệt hơi ngây người ra, một lúc sau, cô mới đáp bằng vẻ lạnh lùng: “Nhưng anh chính là người nói lời chia tay trước”.
“Nếu phát hiện ra sớm hơn thì tôi đã chia tay từ lâu rồi.” Anh quay lại nhìn cô, vẻ mặt vừa có vẻ tức giận vừa như chứa đựng điều gì đó rất khó diễn đạt thành lời.
Lương Duyệt chợt nhớ tới vụ ly hôn mà cô thụ lý năm ngoái, người chồng là nguyên cáo lúc đó cũng mang vẻ mặt ấy. Nguyên nhân là, đứa con mà anh ta nuôi nấng trong suốt mười tám năm qua lại không phải là con đẻ của anh ta.
Nếu Trịnh Hy Tắc cũng giống như anh chồng kia thì Trình Giai quả thật là rất ngốc.
Cứ cho là định dựa vào đứa trẻ để ràng buộc nhà họ Trịnh, thì sau này đứa trẻ đó cũng khó tránh khỏi việc bị phát hiện, mà một khi đã phát hiện ra thì họ tất nhiên sẽ không để cô ta ở lại. Muốn đòi được một ít tiền nuôi dưỡng thì lại càng xa vời. Luật hôn nhân của Trung Quốc không thể so được với bên Mỹ và phương Tây. Nếu đứa trẻ không phải là con của người đàn ông thì phía người phụ nữ có khi còn phải bồi thường lại cho đối phương khoản tiền nuôi nấng đứa trẻ mà anh ta đã bỏ ra. Cứ cố sống cố chết đánh một canh bạc mà biết chắc mình sẽ thua, quả là ngốc nghếch.
Nhưng, có thể buộc người phụ nữ của mình ra đi để sinh con một mình, thì có lẽ Trịnh Hy Tắc...
Giọng nói của Trịnh Hy Tắc vẫn tiếp tục vang lên bên tai cô: “Cô ta đã lén lút quan hệ với người khác, chuyện này không liên quan gì đến tôi.”
Lương Duyệt mỉm cười giả vờ không hiểu, rồi đưa cốc ra chạm với người nhà của Trịnh Hy Tắc, ngửa cổ uống cạn một hơi rồi quay sang hạ giọng nói với anh: “Chính xác hơn là, không liên quan gì đến tôi.”
Trịnh Hy Tắc châm một điếu thuốc, rồi nhìn cô qua làn khói thuốc và mỉm cười với tất cả những ai nhìn về phía họ, tỏ vẻ như tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến mình.
Không hiểu vì sao, Lương Duyệt bỗng cảm thấy trong lòng vui hẳn lên, cô mỉm cười, lặng lẽ quan sát bữa tiệc nhộn nhịp và đầy mầu sắc.
Sau khi tiễn khác khứa ra về hết, chỉ còn lại các nhân viên đang luôn tay quét dọn. Lương Duyệt thay quần áo, chuẩn bị đi tiễn Phương Nhược Nhã. Nhưng tìm mấy nơi mà chẳng thấy cô ấy đâu, Lương Duyệt đang định quay vào thì nghe thấy tiếng cô ấy gầm lên với cái kiểu rất Phương Nhược Nhã.
“Tôi cảnh cáo anh, anh mà còn theo tôi, tôi sẽ không thèm qua lại với anh nữa”.
Lương Duyệt kêu thầm lên, Hàn Ly đã lặng lẽ đến một cách rất không thông minh rồi.
Nghe kỹ thì thấy tiếng nói được vọng ra từ phòng khách, Lương Duyệt nhón khẽ chân bước tới bên ngoài cửa để nghe trộm, nhưng bên trong bỗng yên lặng như tờ. Trong đầu cô đã tưởng tượng ra cảnh Hàn Ly cúi đầu ủ rũ, cô cảm thấy rất buồn cười. Trước mặt Phương Nhược Nhã, Hàn Ly không thể trổ tài ăn nói của một vị luật sư ra được, khi bị dồn qua mức thì anh sẽ im lặng, còn bây giờ thì chắc anh ta đang phải chịu cơn trút giận của Phương Nhược Nhã.
Quả nhiên Phương Nhược Nhã nói bằng giọng giận dữ: “Nếu anh không đi thì tôi đi!”
Đối phương vẫn không trả lời, Lương Duyệt lo lắng ghé sát tai vào cửa, lúc đó mới nghe thấy tiếng Hàn Ly nói: “Tiểu Nhã, anh yêu em”.
Anh yêu em, ba từ đó hoàn toàn có thể giữ lại trái tim người con gái. Các cô gái sẽ vui sướng đónnhận cảm giác hạnh phúc khi được yêu, và họ cũng sẽ dùng chính ba từ ấy để lừa dối mình suốt cuộc đời mà không hề hối hận. Chiêu này của Hàn Ly quả thật rất lợi hại.
“Bốp!” Một cái tát rất mạnh, Lương Duyệt tưởng chừng như nó vừa giáng xuống mặt mình, khuôn mặt cô áp sát bên cửa cũng giật nảy lên.
Thôi, thế là xong, những lời nói vừa nãy đã trở nên phí hoài mất rồi. Những lời nói đó đáng lẽ không nên nói trong lúc Phương Nhược Nhã đang tức giận. Xem ra, tình hình bên trong đang rât gay cấn và phức tạp.
Người bị đánh còn chưa kịp nói gì thì người sử dụng bạo lực lại lên tiếng mắng nhiếc thậm tệ, chỉ có điều, những lời lẽ ấy được thốt lên cùng với tiếng nức nở, khiến Lương Duyệt đứng ngây người ra. Cô chưa bao giờ nhìn thấy Phương Nhược Nhã khóc, cô ấy luôn như một nữ chiến sĩ gan góc, vui thì cười, tức giận thì mắng nhiếc, chưa bao giờ chau mày. Có lẽ vì khi đó chưa phải là lúc cô ấy đau lòng nhất. Tất nhiên, điều này cũng có thể chứng minh rằng, lời chia tay của Hàn Ly lúc trước là một cú giáng mạnh như thế nào đối với cô ấy.
Lương Duyệt định tránh đi chỗ khác, bởi sợ rằng hai người bên trong mà phát hiện ra cô thì thật xấu hổ. Nhưng, đúng lúc cô quay người lại thì va vào ngực Trịnh Hy Tắc, anh ôm ngang lưng cô một cách tự nhiên, rồi đưa ngón tay vuốt lên môi cô.
Không lẽ anh ta cũng đang nghe trộm? Đường đường là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Trung Thiên mà lại hành động như một kẻ tầm thường, đúng là khiến người ta thấy ngán ngẩm. Thế nhưng cô không dám chống cự lại mà chỉ có thể dựa vào tường như anh ta.
“Hàn Ly, anh nói anh yêu tôi, nhưng sao tôi không hề cảm thấy điều đó? Nghiêm Quy và sĩ diện của anh quan trọng hơn tôi rất nhiều. Nào là bị ép buộc nên mới phải nói lời chia tay, nào là để đảm bảo anh toàn cho người khác, tất cả chỉ là cái cớ. Anh và Lương Duyệt chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ ngốc. Yêu một người không chỉ là chia sẻ những niềm vui mà còn phải chia sẻ cả những nỗi buồn, cho dù đau ốm, bệnh tật đều phải nương tựa vào nhau. Hai người dựa vào đâu để mà quyết định thay cho người khác? Yêu hay không yêu đều phải do cả hai bên lựa chọn. Hai người thực sự ích kỷ, tự cho rằng mình là thánh nhân, còn chúng tôi chỉ là những kẻ ngốc nghếch, đúng không? Tôi mừng cho Chung Lỗi vì anh ấy đã không biết lý do mà Lương Duyệt chia tay anh ấy, tôi càng hy vọng anh ấy mãi mãi không hay biết gì cả. Bởi vì tôi không muốn anh ấy cũng sẽ như tôi, đau đớn đến tuột cùng chỉ vì một lý do nực cười!”
“Tôi giận bản thân mình, đến bây giờ tôi vẫn không quên được anh. Khi người con trai đầu tiên tôi yêu nói lời chia tay, tôi đã không thấy hận như vậy, với anh, tôi là gì mới được chứ? Một đứa con gái cần thì gọi tới, không cần thì vứt bỏ à? Tôi nói cho anh hay, họ Hàn kia, tôi cũng có lòng tự trọng. Tôi không cần biết lý do mà anh đòi chia tay là gì, nhưng đã chia tay là chia tay, đừng giả Thánh đến tìm tôi nữa. Hôm nay tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không quay lại với anh đâu, và cũng sẽ không để mình yêu anh một cách ngu muội nữa. Tôi cũng xin khuyên anh một câu rằng, từ nay về sau đừng bao giờ tự dối mình và dối người nữa, đem tình yêu ra làm cái cớ, đó chỉ là việc làm của những kẻ cạn bã mà thôi!”
Cánh tay ôm ngang lưng Lương Duyệt cảm nhận thấy một sự rung động khe khẽ từ thân hình nó đang giữ. Trịnh Hy Tắc cúi đầu xuống và đưa cánh tay kia ra, nhẹ nhàng kéo cô dựa vào người mình.
Đem tình yêu ra làm cái cơ, đó là một hành động ích kỷ. Không ai có quyền quyết định thay cho người khác.
Cô dựa thân người cứng đờ của mình vào cánh tay anh rồi nói: “Đi thôi, đừng quấy rầy họ”.
Đúng lúc ấy thì cánh cửa bị đẩy mạnh, Phương Nhược Nhã cúi đầu chạy ra ngoài, cô ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên. Nhìn thấy Trịnh Hy Tắc và Lương Duyệt, cô dừng bước, do dự một lúc, không nói gì rồi tiếp tục bỏ đi.
Hàn Ly đuổi theo sau, nhìn thấy hai người bọn họ, anh chau mày rồi chào Trịnh Hy Tắc một câu, sau đó tiếp tục đuổi theo Phương Nhược Nhã.
Một sự im lặng lập tức bao phủ cả một hành lang dài, bầu không khí nặng nề đè xuống hai người. Cuối cùng, vẫn là Trịnh Hy Tắc lên tiếng trước: “Lên nghỉ ngơi một lát đi”.
Cô gật đầu một cách máy móc, gỡ cánh tay của anh ra rồi đi một mình lên gác. Bước chân của những cô gái vốn quen đi một mình luôn kiên định như vậy. Họ rất ít khi quay đầu lại, và tất nhiên cũng sẽ bỏ lỡ cái nhìn chăm chú của người kia, ví dụ như lúc này.
Trịnh Hy Tắc đi theo sau cô một cách không vội vã, cánh tay anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định với thắt lưng của cô, nhưng cô không biết điều đó.
Trịnh phu nhân đang đau lòng vì người bạn trai cũ, nhưng điều đó lại khiến cho trái tim Trịnh Hy Tắc quặn đau. Anh nhớ tới mẩu tin nhắn mà mình đã xóa, và cả lá thư đã bị xé vụn ấy nữa.
Thì ra, đó là một câu chuyện tình yêu khác.
Tất nhiên, anh cũng nhớ tới vẻ ra sức bảo vệ cho người bạn thân thiết của mình của Phương Nhược Nhã và cả lời lẽ đầy vẻ chất vấn đáng sợ của cô ấy: “Cưới cô ấy là một chuyện dễ, nhưng làm cho cô ấy yêu anh thì lại là một chuyện rất khó. Nếu anh không biết cách tôn trọng, thì ít nhất cũng đừng làm tổn thương cô ấy một cách bỉ ổi.”
Anh ngẫm nghĩ và bỗng nhiên phát hiện ra lời nói của Phương Nhược Nhã vừa đúng vừa sai. Cưới thì dễ, làm cho cô ấy yêu mình là một rất khó, điều này đúng, nhưng nếu không học được cách tôn trọng thì hãy rời xa cô ấy một chút, điều này lại sai. Bởi cách xóa nhòa ký ức tốt nhất chính là tạo ra những ký ức mới trên nền ký ức đó, cho đến khi ký ức mới bao trùm tất cả.
Đưa Lương Duyệt vào xong, anh bước tới phòng làm việc, gọi điện thoại. Khi anh quay trở lại thì cô đã ngủ.
Chiếc giường cưới với kích cỡ lớn hơn hẳn những chiếc giường bình thường được đặt theo ý muốn của cô, chiếc ga trải giường và chiếc rèm cửa sổ với những bông hoa nhỏ li ti dịu dàng cũng được bài trí theo phong cách của cô. Trừ căn phòng vẫn như cũ, còn lại mọi vật dụng trong phòng đều được thay đổi hoàn toàn từ khi cô xuất hiện.
Anh khẽ khàng ngồi xuống mép giường, chăm chăm nhìn cô đang chìm trong giấc ngủ, rồi đưa tay ra xoay xoay chiếc nhẫn vừa mới đeo vào cho cô lúc nãy.
Trên chiếc nhẫn đó có mấy chữ.
Nhưng đáng tiếc là khi đưa tay ra đón nhận nó, mắt cô đã không dừng lại dù chỉ một khoảng khắc, để mặc anh kéo ngón tay cô ra, lồng chiếc nhẫn vào, khuôn mặt cô vẫn không hề có biểu cảm gì.
Nếu bảo anh nói ra rằng, anh thực sự thấy có cảm tình với cô gái này, thì quả là rất khó. Toàn những chi tiết vụn vặt, linh tinh, mà nếu đem bày tất cả ra thì chỉ có thể chứng minh một điều rằng cô ấy rất ngốc nghếch,không hề hiểu gì về cái gọi là sự quanh co, kinh nghiệm của cô ấy cũng không hề nhiều nhặn gì, tính cách đa sầu đa cảm lại không phù hợp chút nào với cái nghề luật sư, vân vân và vân vân. Thế mà, con người như thế lại khiến anh bỗng nhiên cảm thấy lo lắng và không yên tâm. Nếu không có anh, chắc chắn cuộc sống của cô ấy sẽ rất khó khăn, cô ấy sẽ mãi mãi vất vả cực nhọc như trước đây.
Người con gái không biết cách chăm sóc bản thân mình như vậy thì sẽ cần đến một người luôn lo lắng chăm sóc,nếu không thì...
Nếu không thì sẽ thế nào, anh cũng không biết nữa, anh chỉ cảm thấy có một số thứ nên để bên cạnh mình vẫn là hơn cả.
Cho nên, anh lại lấy thuốc lá ra, châm một điếu, rồi rít một hơi rất mạnh, sau đó nhả khói thuốc, cứ như vậy hết lần này đến lần khác.
Đúng rồi,là cái lần ấy, cái lần cô nhảy từ tầng ba xuống.
Từ nhỏ, anh đã lớn lên trong cái nhìn khinh rẻ của mọi người, năm mười năm tuổi, anh chuyển tới sống ở Quang Mẫn Uyển. Hồi ấy, ngoài bố mình, anh không hề nhận được bất kỳ nụ cười và sự tin cậy nào từ người khác. Điều đó rất bình thường, một đứa trẻ không danh phận mà bỗng nhiên xuất hiện trong một đại gia đình, thì sự chấn động của sự kiện này không cần nói nhiều cũng đủ biết. Những người nhòm ngó tài sản kế thừa thì hết hy vọng, những người coi trọng thể diện thì tức giận, phẫn nộ. Năm hai mươi năm tuổi,anh bước chân vào Trung Thiên mà không hề dựa vào một mối quan hệ thân thích nào, nhưng điều đó cũng không thể nào thuyết phục được mọi người. Vì thế, từ các trưởng phòng cho tới các giám đốc, chẳng có ai tin tưởng anh, lại càng không có ai cho anh cơ hội để chứng tỏ bản thân.
Cô là người đầu tiên. Cô cần ở anh một sự bảo đảm.
Ánh mặt cô nhìn anh vừa kiên nghị vừa đầy vẻ tin tưởng.
Thế nên, anh đã thay đổi vẻ lạnh lùng, ngạo mạn trước đây, và nhận lời mang đến cho cô ấy sự đảm bảo đó.
Chỉ cần cô ấy dám nhảy, anh sẽ đỡ được.
Ngày hôm đó, anh đã ngây người ra một lúc rất lâu khi nhìn thấy cô trong bộ áo cưới. Thực sự là cô rất xinh đẹp, nếu có thêm một nụ cười nữa thì chắc chắn người sắp làm chồng cô sẽ dốc hết tâm can mà bày tỏ lòng mình.
Nhưng, chồng cô không phải là người ấy, nên cô đã không mỉm cười.
Nghĩ đến đây, anh lại không thể nào mỉm cười được. Có lẽ đời này, kiếp này, cô ấy cũng sẽ không thể nào thoát ra khỏi ký ức, không thể nào cho anh cơ hội.
Bây giờ anh thực sự mong muốn được nhìn thấy người đàn ông tên là Chung Lỗi kia, cái người đã khiến cô quyết tâm hy sinh bản thân mình.
Lương Duyệt bị mùi khét của khói thuốc làm cho tỉnh giấc, cô nhìn thấy trong bóng tối có người ngồi bên giường đang chăm chú nhìn mình, cô hắng giọng rồi nói: “Đừng hút thuốc, tôi không muốn chết sớm vì khói thuốc đâu”.
Anh ngừng động tác lại, khiến cho đốm lửa đỏ đứng yên trong bóng tối, sau đó vạch một đường sáng trong màn đêm rồi biến mất.
Một cảm giác nặng nề bao trùm cả người, anh nhả người lên phải trên cô qua tấm chăn. Cô có vẻ lo lắng, định dịch người ra, nhưng không được, nên đành nhắm chặt mắt, mím môi lại, để mặc anh.
Chiếc chăn được kéo ra, Lương Duyệt cảm thấy chiếc váy ngủ của mình có phần hơi ngắn. Không biết ai đã mua nó, màu đỏ tuy thể hiện được sự chúc mừng nhưng cũng gợi cho người ta nhiều liên tưởng, lại thêm gấu váy chỉ vừa che đến đùi, chiếc chăn bị kéo lên khiến cho nó cuộn lên đến lưng, cô đưa tay kéo xuống theo phản xạ, nhưng đã bị tay anh giữ chặt lại.
Thử nhúc nhích mấy lần nhưng không được, cô đành phải từ bỏ ý định đó. Khi Trịnh Hy Tắc hôn, cô thấy lòng rất trống trải. Dường như hiểu được tâm trạng ấy của cô nên nụ hôn của anh tối nay khác hẳn với lần trước,nó đầy vẻ chiếm đoạt, áp đặt,khiến cô thấy ngộp thở. Giữa những nụ hôn cuồng nhiệt ấy, cô có thể cảm nhận được sự nghiêm túc của anh. Có lẽ với anh, quyền lực và phụ nữ là như nhau, đều cần phải đối xử một cách nghiêm túc.
Cô không thể làm ra vẻ e thẹn, cũng không thể làm ra vẻ hưởng ứng. Vì thế mà cảnh quấn chặt lấy nhau của cặp vợ chồng mới cưới đã biến thành màn kịch độc diễn, Trịnh Hy Tắc cũng im lặng từ đầu đến cuối, anh chỉ chú ý vào những nụ hôn, không nói lấy một lời.
Hơi thở của anh mỗi ngày một gấp gáp, bàn tay anh cũng mỗi lúc một mạnh hơn, Lương Duyệt cắn chặt môi, cố giữ vẻ bình thản.
Nếu cô đã không thể giữ vững tình cảm, thì ít nhất cũng phải giữ cho mình không bật thành tiếng, nếu bây giờ bật ra bất cứ tiếng kêu nào, cô sẽ thấy day dứt và căm giận bản thân mình đến chết.
Trịnh Hy Tắc dường như đã đoán biết được suy nghĩ của cô, anh khẽ nói: “Anh không để ý đến điều đó, nhưng anh sẽ để ý đến việc em đang cố kìm nén bản thân mình”.
Cô không muốn trả lời, răng vẫn cắn chặt lấy vành môi.
Anh đưa tay sờ lên đôi mắt nhắm nghiền của cô, nói: “Không có ai trách em đâu”.
Cuối cùng Lương Duyệt mở mắt, người đàn ông có thể đọc được cả suy nghĩ của người khác này thật đáng sợ, cứ như thể anh ta có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng người khác, rồi bất ngờ tấn công vào lúc đối phương chưa kịp trở tay. Dưới ánh mắt sục sạo của anh, cô không có cơ hội để chống cự lại, mà dù có thì kết cục vẫn như vậy mà thôi.
Cô khẽ thở dài, thôi cắn môi, đưa đôi chân quàng lên lưng anh và nói: “Em chỉ có thể làm được như thế này thôi, còn những việc khác, tùy anh”.
Tất cả mọi việc đều diễn ra trong sự im lặng, nhưng tình hình đã có chút cải thiện, ít nhất thì giữa hai người cũng đã có được chút thỏa thuận ngầm tinh tế. Cô nhấc lưng lên, thì anh sẽ cúi xuống hôn cô, cô cắn khẽ vào vai anh, thì anh sẽ càng đẩy nhanh tốc độ hơn.
Có lẽ sau khi thả lòng người thì người ta sẽ cảm thấy một điều gì khác, ví dụ như bây giờ, cô cảm thấy Trịnh Hy Tắc dịu dàng hơn những gì cô đã tưởng tượng.
Anh không hề hỏi cô và những chuyện trước kia, cũng không hề có một chút nghi hoặc nào. Thậm chí đến lúc kết thúc, anh vẫn ôm cô vào lòng mà không nói một lời nào.
Đêm tân hôn câm lặng nhưng lại khiến cô an lòng một cách kỳ lạ, nếu anh hỏi cô bất cứ câu gì, chắc chắn cô sẽ không sao chịu đựng được. Nhưng, như thế này rất tốt, lặng lẽ ôm nhau, lặng lẽ để anh đi vào trong cô, không có ánh đèn, tất cả mọi thứ đều không thể nhìn thấy.
Cảm giác mệt mỏi khiến Lương Duyệt ngủ rất dễ dàng. Trịnh Hy Tắc áp chặt ngực mình vào lưng cô và đưa ngón tay vẽ lên đó.
Nhưng đôi lông mày của anh thì vẫn chưa lúc nào thôi nhiú lại.

Chương 32 Tình yêu ở lại cùng năm tháng.
Dân dĩ thực vi tiên (Dân lấy ăn làm trời). Nếu muốn làm một cặp vợ chồng bình thường, thì không thể tránh những việc vặt trong gia đình. Sau khi trở thành người nhà họ Trịnh thì cơ hội được nấu nướng của cô rất ít, và chuyện đi mua thức ăn còn càng ít hơn. Đoán chắc Trịnh chủ tịch chưa bao giờ nhúng tay vào việc cơm nước, Lương Duyệt quyết định dành cho anh bài học đầu tiên là đi chợ mua thức ăn.
Còn vì sao lại chọn đi chợ mua thức ăn, thì nguyên nhân là Lương Duyệt muốn trừng phạt anh vì tội bỏ đi ba ngày mà không nói năng gì.
Cô biết trong khu vực đường vành đai bốn không có chợ, những cư dân sinh sống ở khu vực này tử người già đến người trẻ đều quen với sự nhanh chóng và tiện lợi của Wal-Mart, Merry Mart. Vì thế, cô bảo anh lái xe ra đường vành đai năm, qua một loạt các chợ bán buôn, sau đó mới hoàn thành được công cuộc cải tạo tầng lớp thượng lưu.
Cô cười tủm tỉm chỉ vào cổng chợ, nói: “Đi, chúng tay tới đó mua”.
Trịnh Hy Tắc nhìn cô một chút rồi nhướng mày, hỏi: “em cố ý làm thế à?”
“Đúng thế, chẳng phải anh nhàn rỗi đến mức phát chán lên hay sao? Chúng ta mua nhiều một chút rồi dự trữ ở nhà, như thế trong cả tuần sẽ không cần phải đi chợ nữa.” Thái độ khiêu khích của Lương Duyệt quả thực khiến ngừơi khác nhìn mà khó chịu, nhưng điều ngạc nhiên là Trịnh Hy Tắc chỉ vươn người ra, véo khẽ vào cằm cô rồi nói: “Một tuần không ra ngoài thì ở nhà làm gì? Hay định cứ nằm trong chăn ấm chờ sin hem bé?”
Chết thật, như thế này gọi là gậy ông đập lưng ông đây. Con lợn có lẽ cũng chỉ ngốc đến thế. Nhân lúc có tiếng còi giục ở phía sau, Lương Duyệt bèn lái sang một chủ đề khác: “Mau tìm một chỗ để đỗ xe đi, chúng ta còn phải mua thức ăn”.
Thưc ra anh không hy vọng Lương Duyệt sẽ thừa nhận một cách dễ dàng, anh chỉ định trêu chọc cô một chút mà thôi. Gần đây anh phát hiệu ra rằng, mức độ đỏ mặt của cô là khoảng cách khi anh đến gần. Anh càng đến sát lại thì mặt cô càng đỏ, không biết đây là dấu hiệu tốt hay anh đang chỉ tự an ủi mình, nhưng biểu hiện của cô thực sự rất rõ ràng.
Trịnh Hy Tắc dừng xe lại. Giữa một đám toàn xe ba gác, chiếc Audi TT màu trắng chắng khác gì con thiên nga giữa đàn quạ, hơn nữa, điều đập vào mắt người ta còn là chiếc quần âu phối hợp với chiếc áo sơ mi sang trọng trên người anh, mặc dù để cho ra vẻ nhàn tản, anh đã xắn hai ống tay áo lên, nhưng giữa một cái chợ như vậy thì nó vẫn rất nổi bật, mà điều nổi bật hơn nữa, chính là hai chiếc túi xách với những dòng chữ nhắc nhở bảo vệ môi trường anh xách trên tay.
“Vì sao lại phải mang những thứ này?”, anh nhíu mày hỏi.
Lương Duyệt không quay đầu lại, cười chế nhạo anh: “Ngày mùng Một tháng Sáu, cả nước bắt đầu thực hiện việc hạn chế sử dụng túi ni lông mà, anh không biết sao? Trái quy định là sẽ nộp phạt đấy, mỗi túi hai hào!”
Trịnh Hy Tắc tỏ vẻ coi thường: “rẻ như thế thì liệu có hạn chế được không?”
Lương Duyệt thở dài, quay đầu lại định lấy một chiếc túi, nhưng anh cứ giữ chúng lại, quay quay mấy vòng mà không đưa cho cô, ra hiệu cô cứ việc chọn rau. Thế là cô quay lại, nói: “chúng ta tạm thời không nói tới chuyện bảo vệ hay không bảo vệ môi trường nữa. Anh nói xem, dưa chuột ở đây năm hào một cân, mà chúng ta lại phải mất hai hào cho một cái túi, như thế liệu có hợp lý không?”
Người đi phía sau phì cười. “Có đáng là mấy đồng đâu. Em vẫn tiết kiệm thật đấy”.
Thấy chưa, rõ ràng là con nhà giàu, không biết thế nào là chi tiêu dè xẻn.
Nhìn vẻ mặt khó coi của Lương Duyệt, Trịnh Hy Tắc bỗng cảm thấy có chút buồn bực. Chưa bao giờ anh phải suy nghĩ về tâm tư của cô, nhưng nếu cô không vui thì dù cô có làm chuyện gì, có làm người ta kinh ngạc đến đâu, cuối cùng người chịu khổ lại vẫn là anh. Vì thế anh bèn húng hắng ho mấy tiếng rồi nói: “Chiếc túi này rất đẹp, nhưng anh thấy nó quen quen”
“Em cắt bớt ống tay áo, khâu một đầu lại là được, em tự khâu lấy đấy. Hơn nữa, có rất nhiều quần áo không mặc đến, mấy cái túi đựng thức ăn cũng nhanh chóng bị bẩn, nhân lúc rỗi rãi trong mấy ngày vừa rồi, em và thím Đường cùng nhau làm mấy cái liền.” Lương Duyệt có vẻ rất hào hứng với chủ đề này nê cứ vừa nói vừa đi vào trong chợ, Trịnh Hy Tắc chỉ còn biết cố nén cười, đi theo sau.
Đó là chiếc áo anh mua cho cô, thảo nào mà trông nó rất quen.
Có lẽ, người phụ nữ đi xe Audi mà cầm chiếc túi bảo vệ môi trường tự làm lấy,mua dưa chuột với giá năm hào một cân thì chỉ có cô là một. Anh né người, tránh dòng người đi ngược lại, ra sức giấu diếm chiếc túi trông nực cười ấy và im lặng đứng sau lưng cô.
“Loại cà chua này tám hào, loại này sáu hào, mua loại nào đây?”, cô quay đầu lại hỏi.
Trịnh Hy Tắc khẽ nghiến răng, rồi sau đó lại mỉm cười “Cứ mua cả đi, bình quân là bảy hào một cân”.
“Đúng là đầu óc có vấn đề!” cô trừng mắt, rồi sau đố quay sang chọn loại cà chua gía sáu hào. Trịnh Hy Tắc bất lực, đành phải cố chen vào, rồi giang tay ra che cho Lương Duyệt lúc đó đang cố len vào để chọn hàng và ngắm nhìn vẻ mặt chăm chú của cô.
Những quả cà chua đỏ mọng luôn gắn với sắc mặt của anh thời thơ ấu, đồng thời cũng chính là nguyên nhân khiến anh không động miếng nào đến món ăn đó.
Món ăn đựơc bày trên bát mì của Lương Duyệt ngày hôm qua đã đánh thức ký ức được đóng kín suốt bao nhiêu năm qua của anh, nên khi nuốt vào vẫn thấy đắng chat. Sau đó, khi ôm lưng cô, anh đã rất muốn nói với cô rằng, bát mì cà chua trứng ấy có hương vị rất giống, rất giống với hương vị của bát cà giải cảm mà mẹ đã nấu cho anh trong những ngày mưa gió.
Anh còn nhớ, sau một trận ốm nặng, mẹ anh bị mất vị giác, vì thế mà món mì bà nấu thường mặn nhạt không đều. Nhưng mỗi khi trời mưa, bà vẫn cố gượng dậy nấu cho anh một bát. Mặc dù bà đã thật cẩn thận lấy muối bằng thìa nhưng mì vẫn luôn rất mặn. Anh luôn ăn ngấu nghiến và không bao giờ nói với mẹ về điều đó, vì thế mà bà luôn cứ cho muối như cũ.
Lúc đó anh đã phát buồn nôn mỗi khi nhìn thấy món mì ấy, nhưng vẫn phải ăn bằng hết, thậm chí là uống cạn cả nước trước mặt mẹ, anh từng nghĩ rằng ăn những bát mì ấy là khó khăn nhất trên đời này. Mãi cho tới khi mẹ anh qua đời, anh mới biết được rằng, trên đời còn có những việc khó khăn hơn rất nhiều.
Ở tuổi này rồi mà còn lấy tình yêu làm cái cớ thì quả thực buồn cười. Nếu một cuộc hôn nhân có thể làm nên những ngày tháng êm đềm thì tại sao lại không thể coi nó là mãi mãi? Tình yêu rồi cũng sẽ nhạt phai theo năm tháng, nhưng một nụ cười động viên nhau khi khó khăn cũng có thể được coi là một lời hẹn ước gắn kết trọn đời. Vì thế, anh không cần Lương Duyệt phải nói lời yêu anh, mà chỉ cần cô đi hết cuộc đời cùng anh.
Đúng lúc anh đang nghĩ như vậy thì Lương Duyệt quay lại mỉm cười, giơ tay chỉ: “Ở đằng kia có bán cá đấy, anh phụ trách việc mua cá đi”
Khi cô cười, không ai nghĩ rằng cô đã hơn ba mươi tuổi, mái tóc được cột túm đuôi ngựa cùng với đôi mắt sáng long lanh, trông cô giống như một cô dâu mới cưới, đôi gò má ửng hồng toát lên vẻ đằm thắm ngọt ngào và thẹn thùng của người lần đầu tiên làm vợ.
Đang ngây người ra nên anh không nhìn ngay về phía tay cô chỉ, mà cầm lấy mấy quả cà chua trong tay cô bỏ vào trong túi, rồi đưa tay kéo cô về phía trước.
Lương Duyệt bị anh kéo đi vội vã, không kịp bước theo nên loạng choạng và phải chạy lên hai bước mới đuổi kịp. Cô hỏi anh, vẻ không hiểu: “Sao thế?”.

Anh cúi đầu, hơi nghiêng mặt để che giấu vẻ ngượng ngùng, đáp: “Không có gì, em chọn cùng đi với anh đi, anh không biết chọn đâu”.
Tất nhiên là anh không bao giờ nói với cô rằng, anh vừa bị nụ cười của cô làm cho mất hồn, vì thế nên phải tìm lời để lấp liếm.
Lương Duyệt cũng không muốn đôi co với anh. Cô cúi người bên bể cá để chọn, động tác xem ra rất thuần thục, anh đứng bên nói xem vào: “Em để người ta chọn cho, em cũng đâu biết chọn.”
“Kỹ thuật chọn cac của em, nói không ngoa, cũng thuộc loại nhất đấy. Anh quên rồi à, những lần aawn cá trước đây đều là do em chọn cả mà.” Rồi cô chỉ vào con cá diếc to nhất, nói với người bán hàng: “Con kia kìa, chắc chắn là nó có trứng”.
Người bán hàng khen cô mấy câu, nhưng Trịnh Hy Tắc không nghe rõ, bởi anh chỉ nghe được duy nhất câu nói lỡ lời của cô mà đáng nhẽ không nên nghe thấy.
Lương Duyệt đã nhầm anh với một người khác, qua đó anh cũng đã hiểu kỹ thuật chọn cá của cô do đâu mà có.
Cô đắc chí quay lại lấy tiền, rồi thả con cá vào trong túi xách, nhướng mày nói: “Thế nào? Đầu bếp còn phải khen em chọn cá giỏi hơn họ đấy”.
Anh mỉm cười cố giấu tâm trạng: “Đúng thế, đúng là rất giỏi”.
Mãi cho đến khi cả hai túi đều chặt căng, Lương Duyệt mới ngừng việc mua bán, cô bảo anh lấy giúp chiếc khăn trong túi áo. Anh đặt túi xuống, rút giấy ra lau cho cô, Lương Duyệt định tránh, nhưng anh nói: “Đứng yên nào, mùi cá tanh lắm, cẩn thận lại dây ra hết người bây giờ.”
Cô ngẫm một lát rồi bảo: “Đúng thế, vậy anh lau giúp em, cả kẽ móng tay nữa”.
Thế là anh cúi đầu chăm chú lau tay cho côn, cô cũng cúi đầu xuống nhìn vì sợ anh lau không sạch. Mặc dù, giá trị của những bộ quần áo họ mặc trên người không hề nhỏ, người đàn ông rất nổi bật, còn người phụ nữ cũng rất đoan trang, xinh đẹp, vậy mà không hiểu sao hình ảnh ấy của họ và cái chợ ồn ào đã tạo ra ấn tượng về sự hòa hợp rất khó nói thành lời cho tất cả những ai đi ngang qua.
Đôi lông mi của Trịnh Hy Tắc ở ngay trước mắt Lương Duyệt, cô cũng bắt đầu cảm thấy cổ họng như bị thít chặt lai, cảm thấy khoảng cách giữa anh và cô quá gần, cô hơi lúng túng, có lẽ là do tính cách hay e thẹn của cô, những lời nói quá ngọt ngào cùng với sự quan tâm chăm sóc quá mức đều khiến cô khó thích nghi. Mặc dù đêm đêm có thể gối kề gối, nhưng nếu tỏ ra âu yếm và quấn quýt với nhau thực sự thì cô lại thấy rất ngượng.
Cô rụt tay về nhưng không được, bèn mỉm cười nói: “Được rồi, em đâu có phải trẻ con nghịch bùn đất, việc gì phải lau kỹ thế?”
“Anh là thế không phải vì em đâu, mà vì anh lo cho cái bụng của mình, anh sợ nếu lau không sạch mà để em về nhà làm cơm, ăn vào sẽ bị đau bụng.”, anh nói với vẻ rất nghiêm túc.
Lương Duyệt phì cười, cảm thấy tâm trạng trở nên rất dễ chịu. Biết rõ ý anh không phải như vậy, nhưng cô thấy vui vì anh ngày càng hành xẻ giống những người bình thường.

Lương Duyệt luôn chú ý đến công bằng trong tất cả mọi công việc, tức là người này nấu cơm thì người kia rửa bát, hoặc người này rửa bát thì người kia lau nhà. Nhưng điều khiến cô bất ngờ là, dù nấu cơm hay lau nhà thì Trịnh Hy Tắc cũng làm rất thuần thục, thế là ý định trừng phạt anh của cô một lần nữa bị phá sản.
“Anh biết nấu cơm à?” Lương Duyệt cẩn thận buộc chiếc tạp dề ngang người cho anh. Những bông hoa nhỏ của chiếc tạp dề trên nền của chiếc áo sơ mi của anh tạo nên một sự tương phản rất ngộ, cô muốn cười mà không dám.
“Có chứ, trước khi mẹ anh qua đời, đều là anh nấu cơm.” Trịnh Hy Tắc ngừng trong giây lát rồi đáp.
Mẹ anh là người phụ nữ bí ẩn mà nhà họ Trịnh rất kiêng nhắc đến. Thật ra, đó không thể được coi là một câu chuyện tình đẹp và buồn, mà trong đó phần nhiều chứa đựng danh lợi và sự tàn nhẫn. Hồi ông Trịnh còn trẻ, ông đã phải cưới con gái một người bạn đồng liêu của bố theo sự sắp xếp của hai bên gia đình, sau ngày giải phóng, họ ở lại Bắc Kinh. Nhưng đáng tiếc, trong nhiều năm sau đó, họ vẫn không có con cái, mãi cho tới khi hơn năm mươi tuôỉ, ông quen mẹ của Trịnh Hy Tắc và cùng nhau sinh được một người con trai, sau đó thì ông Trịnh qua trở về nhà, còn hai mẹ con Trịnh Hy Tắc vẫn ở lại chỗ cũ, mãi tới khi mẹ anh qua đời, bố anh mới đón con trai về nhà họ Trịnh. Nói đúng ra, trong gia đình ấy không có tình yêu, họ làm vậy cũng chỉ vì không muốn cho gia sản khổng lồ của nhà mình rơi vào tay người khác. Còn mẹ anh, theo lời của những người trong nhà họ Trịnh, cũng chỉ là người phụ nữ ham tiền và danh vọng mà thôi. Bà đã tưởng rằng sau khi Trịnh Hy Tắc lớn lên thì bà có thể yên tâm mà hưởng cảnh giàu sang trong nhà họ Trịnh, nhưng không ngờ lại chẳng thể đợi đến cái ngày ấy.
Đó là một canh bạc thất bại, người khác nói như vậy.

Duy chỉ có một mình Lương Duyệt là cảm thấy buồn thương. Thực ra, chăng ai có thể nói rõ ràng, trong đó có lẽ cũng chứa đựng tình yêu, bởi vì một người phụ nữ theo một người đàn ông lớn hơn mình ba chục tuổi ở thập niên bảy mười quả là một chuyện khó xảy ra, nếu không có tình yêu thìn bà ấy sao có thể dũng cảm và kiên định như vậy được.
Chính vì biết được điều kiêng kỵ này, cô lại càng không dám tùy tiện thể hiện thái độ của mình, bèn đưa mắt lén nhìn anh lúc đó đang cầm chiệc muôi đảo thức ăn trong chiếc nồi. Vì nhìn từ dưới lên, nên cô không nhìn thấy mặt anh, nhưng hình như nó có vẻ gượng gạo. Cô nghĩ, vẻ mặt của mình chắc hẳn còn gượng gạo hơn anh ấy rất nhiều.
Cô bèn nói tiếp: “Thế thì, anh cũng biết mua thức ăn, đúng không?”
“Ừ, nhưng trước đây thì đều là người làm mua, anh không mua.” Dường như anh không có ý định né tránh, giọng nói cũng rất tự nhiên.
Lương Duyệt cúi đầu bày sữa chua, rồi bày các món ăn khác ra, sau đó mới nửa đùa nửa thật, nói: “Thế thì từ nay về sau anh tự đi mua thức ăn nhé, như thế em chỉ còn việc hưởng thụ mà thôi. Bây giờ đang thịnh hành kiể đàn ông ở nhà, đàn bà ra ngoài mà. Sau này trong gia đình chúng ta, anh sẽ là người dệt vải, còn em sẽ là người làm ruộng”.
Trịnh Hy Tắc lườm cô một cái, cái nhìn lạnh lùng này khiến cho Lương Duyệt đang cố tỏ ra hài hước tắt ngay nụ cười.
Cô đứng dậy, đập đập vào hai đầu gối mỏi cứng, rồi gượng đứng dậy đi ra khỏi bếp. Nhưng cô vừa mới đi được mấy bước thì bỗng nghe thấy tiếng cười trầm khàn từ trong nhà bếp vọng ra, sau đó thì nghe thấy tiếng anh cao giọng hỏi: “Vậy thì bà chủ của chúng ta hôm nay muốn ăn gì đây?”
Lương Duyệt nghe thấy thế, suýt nữa thì bị ngã, cô vội đưa hai tay nắm lấy mép chiếc bàn ăn, cúi đầu xuống mừng thầm.
Người đàn ông này hoàn toàn có khả năng cải tạo được. Cuối cùng, nhân vật nam chính lạnh lùng đã phải thất bại trước nhân vật nữ ngốc nghếc, đúng là một câu chuyện gây chấn động.

Bữa ăn rất vui vẻ, tuy vẫn ngồi đối diện nhau, nhưng khoảng cách giữa hai người đã gần gũi hơn nhiều.
Sau khi ăn no nê, Lương Duyệt tấm tắc khen tài nghệ nấu nướng của Trịnh Hy Tắc quả là rất tuyệt, vì thế có thể thấy, bát mì hôm ấy của cô đúng là “múa rìu qua mắt thợ”, thật là xấu hổ quá đi thôi.
Tư thế của Trịnh Hy Tắc khi ngồi ăn rất tao nhã, chắc từ nhỏ anh đã được giáo dục rất kỹ các nghi thức trong bữa ăn. Còn Lương Duyệt, bên ngoài thì cố làm ra vẻ lịch sự, nhưng khi về đến nhà thì hoàn toàn là người phụ nữ xuề xòa, chỉ có điều, trước đó cô có rất ít cơ hội ngồi ăn cùng với Trịnh Hy Tắc, bây giờ co muốn giấu cũng không kịp nữa.
Cô mỉm cười và tặc lưỡi nói: “Hay là để em trả tiền lương cho anh nhỉ. Tài nghệ của anh tốt như vậy, mỗi tháng em sẽ trả ba nghìn”.
Anh đang bê bát canh lên, nghe vậy bèn dừng tay lai, cuối cùng đổ nốt chỗ còn lại vào bát, nói với vẻ rất nghiêm túc: “Ba nghìn chỉ là tiền lương của đầu bếp thôi”.
Anh luôn như vậy, ăn hết tất cả mọi thứ, điểm này thì không hề phù hợp chút nào với vẻ ngoài quý tộc của anh. Đang mải suy nghĩ đến điều này, cô hỏi lại anh: “Thế không lẽ còn có cả khoản tiền khác nữa hay sao?”
Trịnh Hy Tắc nhìn cô chăm chú mấy giây rồi đáp: “không có gì”.
Cô bỗng cảm thấy nhẹ nhõm, đỡ lấy chiếc bát, nói: “Nhà chúng ta sẽ gìn giữ sự công bằng, anh nấu cơm còn em thì rửa bát”. Lần này, anh không tranh với cô nữa, nên cô mới có cơ hội trốn vào nhà bếp thở phào một cái.
Rốt cuộc thì mình căng thẳng vì điều gì mới được chứ? Cô không biết nữa. Nghe câu nói vừa rồi của anh, cô tưởng anh lại nhắc tới chuyện trên giường ngủ, vì thế mặt thoắt nóng ran lên. Buổi sáng nay, mấy bà già lắm chuyện đã bảo họ lên sinh con đi, vì thế cô mới nghĩ rằng anh muốn mượn cơ hội này để nói một vài câu lôi kéo cô, kết quả... Biết rõ là mình đã tự tưởng tưởng ra, vì thế cô mới vội tìm cớ để vào nhà bếp, nếu không cô sợ rằng sẽ không nén được ý định vả vào mặt mình.
Lương Duyệt, có phải gần đây mày đã trở nên vô duyên quá rồi không? Bây giờ cuộc sống vừa bình yên, đã rỗi rãi tới mức nghĩ ngợi những chuyện không đâu rồi.
Đến khi cô vượt qua được những trở ngại về tâm lý và trở lại nhà bếp thì đã chẳng còn thấy bóng dáng anh bên bàn ăn nữa. Một cảm giác trống trải dâng lên trong lòng, cô thu dọn bát đũa rồi tiếp tục lau sạch bàn ăn.
Vì không muốn lên gác để xác định việc anh đã rời khỏi nhà hay chưa, co đành nằm xuống ghế ở phòng khách xem ti vi.
Tất nhiên là không thể đi khắp nơi tìm anh ấy rồi. Theo cô, làm như thế là đánh mất lòng tự trọng, càng tiến gần lại càng tỏ rõ mình yếu thế. Cô không muốn mình rơi vào hoàn cảnh ấy, nên chỉ còn biết vừa lặng lẽ nằm xem Cuộc sống hạnh phúc của Trương Đại Dân lắm mồm vừa dỏng tai lên nghe ngóng mọi động tĩnh trên gác.
Chẳng lẽ cô đã nói điều gì đó sai? Hay là cô đã làm gì sai? Lặng lẽ bỏ đi không nói một câu nào như thế nghĩa là sao chứ? Xì, chẳng có phong độ chút nào cả.
Trên màn hình, khuôn mặt béo mập của Trong Đại Dân và cái miệng rộng ngoác vẫn cứ hiện lên, nhưng cô chẳng có lòng dạ nào để mà xem nữa.
Suy nghĩ linh tinh một hồi, cô quyết định nằm xoay người và ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ hỏi anh ấy sau.
Khi cô mở mắt thì đã bốn giờ chiều.Ti vi không biết tắt từ lúc nào, trên người cô giờ đây đã được đắp thêm một chiếc áo. Lương Duyệt im lặng suy nghĩ một lát rồi bật dậy khỏi ghể, chạy lên trên gác.
Cô đẩy mạn cánh cửa, quả nhiên anh đã đi từ lúc nào.
Lại giở trò ấy ra rồi. Trịnh Hy Tắc, anh không biết chán sao?

Chương 33 Tình yêu khi còn khi mất

Lương Duyệt chẳng buồn chạy khắp nơi tìm Trịnh Hy Tắc. Cô dứt khoát tắt điện thoại, rồi nhanh chóng lật giở đống chăn gối mới mà đêm qua vừa dùng, thay toàn bộ và đem chúng đi giặt.
Khi ném đống đồ đó vào trong máy giặt, cô dùng tay nhấn thật mạnh. Vốn luôn cho rằng tiết kiệm sức lực được đến đâu thì tiết kiệm đến đó, nên cô chẳng cần biết đến giới hạn tám cân của chiếc máy giặt, mà ném cả một đống tướng quần áo trút vào trong đó, khi thấy không thể chứa được nữa thì dùng tay ấn mạnh đến mức đỏ bừng cả mặt rồi mới phủi tay, quay người lên gác.
Mặc dù chăn ga gối đều đã được thay, nhưng đâu đâu trong căn phòng cũng vẫn vương mùi thuốc lá của anh.
Có lẽ, cô đã không hiểu gì về anh. Cô đã tưởng rằng, mang lại cho anh sự dịu dàng thì sẽ làm anh quên đi những gì phức tạp đang diễn ra ở bên ngoài, tưởng rằng anh sẽ vì cái gia đình bé nhỏ trước mắt mà tạm thời quên đi sự đấu tranh, giành giật đối với sự nghiệp. Nhưng kết quả là, anh vẫn lựa chọn việc rời xa cô để đi tìn lại những thứ mà anh không can tâm để mất, và tiện thể từ bỏ luôn cả cô, hay ít nhất cũng là xếp cô vào hàng thứ yếu.
Trong lòng Lương Duyệt vô cùng rối ren, cô nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ với một tâm trạng hoang mang. Cuối tháng Sáu, trời tối rất muộn, đã sắp sáu giờ mà trời vẫn còn nắng và nhiệt độ không hề giảm. Cô không biết là mình đang nghĩ gì và muốn làm gì nữa, cô cầm điện thoại lên bấm bấm mấy cái rồi lại đặt xuống.
Bây giờ phải tập trung nghĩ xem, nên làm gì với một chiếc tủ lạnh chứa đầy thức ăn thế này.
Trịnh Hy Tắc ở lại Long Đình chỉ mới có hai ngày, thế mà mọi thứ trong nhà dường như đều đã thay đổi. Hôm trở về, Lương Duyệt lấy cớ là mệt nên ngủ ở phòng khách, nhưng hôm nay, mặc dù cô đã ngủ ở phòng ngủ chính, vẫn không sao bớt được cảm giác mệt mỏi, rã rời ở hai chân. Cô tự nhủ mình, chẳng việc gì phải đứng ngồi lo lắng cho con người đã lớn xác ấy. Một người đàn ông vạm vỡ, cao một mét tám không có lẽ cũng bị bắt cóc như trẻ con?
Nhưng nói thì nói vậy thôi, đến khi nằm xuống ngủ thì hai mắt cô vẫn cứ mở trừng trừng, không sao vào giấc được. Cô hết đếm sao lại đếm cừu, hết đếm cừu lại đếm túi, đủ mọi cách mà vẫn không sao chợp mắt.
Cô cầm điện thoại lên, mở ra, màn hình bật sán, trên đó không có lấy một tin nhắn.
Suy nghĩ một lát, cô vẫn không thấy yên tâm, quyết định gọi điện cho Hàn Ly. Chuông reo một hồi mới thấy bên kia có tiếng đáp cố nén vẻ khó chịu: “Ai vậy? Nửa đêm rồi còn gọi đến”.
Lương Duyệt im lặng trong giây lát mới trả lời: “Tôi đây, Lương Duyệt đây. Tôi muốn hỏi xem tình hình hôm nay của Trung Thiên thế nào rồi?”
Hơi thở của Hàn Ly ở đầu dây bên kia có vẻ rất nặng nề, anh đáp: “Trung Thiên đã công bố chuyện Trịnh Hy Tắc gửi đơn từ chức rồi, ngày hôm qua họ cũng đã tuyên bố, Trịnh Minh Tắc sẽ đảm đương thay anh ta chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị”.
“Ai vậy?” Giọng nói oang oang bên cạch Hàn Ly nghe rất giống giọng của Phương Nhược Nhã. Lương Duyệt ngây người một lát rồi vội đáp: “Thế thôi nhé. Anh tiếp tục việc của mình đi”.
“Lương Duyệt, cậu sao thế?” Phương Nhược Nhã giành lấy điện thoại, Hàn Ly lên tiếng cự lại, nhưng đã bị cô đưa tay gạt mạnh ra.
“Không có gì đâu, mình chỉ muốn hỏi một chút về tình hình của Trung Thiên thôi”. Lương Duyệt nói rồi im lặng ngay. Nếu ngày hôm qua Trịnh Minh Tắc đã lên thay chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị, thế thì hôm nay Trịnh Hy Tắc biến mất là để làm gì? Cô càng nghĩ càng thấy lo lắng, không lẽ...
Không thể như thế được, nếu Trịnh Hy Tắc thực sự ngốc nghếch như vậy, thì cô sẽ coi thường anh ấy hết sức.
“Trịnh Hy Tắc làm sao rồi?” Giọng của Phương Nhược Nhã cũng bắt đầu lộ vẻ lo lắng.
“Cậu nói xem, khuôn mặt mình tròn trịa như vậy, nhìn kỹ đến mấy cũng là tướng ích phu vượng tử, ấy thế mà sao hễ gắn với ai là người ấy lại gặp đen đủi thế nhỉ?” Lương Duyệt đau khổ tự cười nhạo mình.
“Nói bậy, cậu đúng là người có tướng phù trợ cho chồng mà, sự nghiệp của Chung Lỗi mỗi ngày mỗi phát triển, Trịnh Hy Tắc giữ được sản nghiệp của cha ông, chẳng phải tất nhiên cũng nhơf công của cậu đó sao? Đừng có đem tất cả nhưng sai làm của người khác quy kết cho bản thân nữa, dù cậu có ba đầu sáu tay thì liệu chống đỡ được bao lâu?” Giọng của Phương Nhược Nhã vẫn liến thoắng, sống cùng nhau nhiều năm nên cô rất rõ tính tình của Lương Duyệt, vì thế quyết định lấy độc trị độc, càng mắng nhiếc thậm tệ càng thấy có tác dụng.
“Thôi, cậu không cần phải lo việc của mình nữa, chắc là Hàn Ly đang cuống lên rồi đấy, câu quay sang vuốt ve, an ủi anh ấy đi!”, Lương Duyệt cười đáp.
“Không cần phải lo cho anh ta, với mình thì anh ta có xếp hàng thứ mười mấy cũng không đáng, này...” Sau đó thì Lương Duyệt không nghe thấy gì nữa, cô đoán những lời còn lại của Phương Nhược Nhã đã bị chặn lại bằng miệng của Hàn Ly rồi. Cô mỉm cười lắc đầu rồi tắt điện thoại, rời khỏi giường, bước tới bên cửa sổ.
Ngọn đèn của nhà Chung Lỗi phía đối diện bật sáng đúng giờ. Đúng lúc cô đang buồn rầu suy nghĩ thì nghe thấy phía dưới nhà có tiếng động. An ninh khu vực Long Đình luôn được đảm bảo rất tốt, không có lẽ kẻ nào đó nhân lúc đêm tối lẻn vào? Vừa rồi cô không nghe thấy có tiếng mở khóa, vì thế không thể nào xác định được. Thấy không yên tâm, cô khoác áo lên, để chân trần, đi xuống gác, cố khhong phát ra tiếng động.
Ánh đèn trong nhà bếp nhìn từ cầu thang sáng dần, và bước chân căng thẳng của Lương Duyệt cũng nhẹ dần, cô tiến đến gần hơn.
Cô đứng tựa vào cửa bếp, không cảm thấy niềm vui bất ngờ cũng không cảm thấy buồn đau, tất cả như một cảnh tượng thoáng qua trong giấc mơ. Mặc dù hai người đã ở rất gần nhau, nhưng anh vẫn không quay đầu lại mà vẫn chăm chú thái rau với vẻ rất thành thạo, rồi sau đó tìm thêm mấy quả trứng đập vào, trộn đều lên.
Lương Duyệt cảm thấy như mình đã rất quen với cảnh tượng này, như thể họ đã sống cùng nhau như vậy trong rất nhiều năm, như thể đó là cuộc sống của hai vợ chồng cả hai chục năm trời rồi. Tiếng dầu đổ vào nồi xèo xèo như cuốn đi những tháng ngày trước kia, mùi thơm của trứng rán cũng mang đi nỗi phấp phỏng của cô suốt ngày hôm nay.
Thế nên, đúng lúc anh chuẩn bị trút ớt xanh vào trong nồi, cô đã lên tiếng: “Cho thêm một chút xì dầu nữa.”
Âm thanh bất chợt ấy khiến anh quay phắt đầu lại, nhìn về phía có tiếng nói.
“Anh đi mua mấy bộ quần áo, và đi đóng tiền nước cho bên quản lý nữa”, anh nói.
Có lẽ, đây là lý do tốt nhất để giải đáp mọi thắc mắc trong cô, đồng thời cũng lại là lý do không cần thiết phải truy cứu. Cô cúi đầu đi qua người anh, bước tới phía trước kệ bếp, nói: “Lấy cho em ít xì dầu, món này cho thêm chút xì dầu sẽ ngon hơn”.
Trịnh Hy Tắc chăm chú nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô. Khuôn mặt ấy không tỏ vẻ bực tức, cũng không tỏ vẻ vui mừng, mặc dù biết rõ mọi chuyện nhưng vẫn tỏ ra như không biết gì. Anh tựa cằm vào đầu cô, nói: “Quần áo rất khó mua, anh đã chọn cả mấy cửa hàng mà chẳng thấy bộ nào ưng ý, vì thế đi một vòng rồi lại quay về. Ngày mai em đi mua cùng anh nhé”.
Giọng của anh vang lên bên tai cô thật trầm, không biết đó là lời nói thật hay lời nói dối, nhưng ít nhiều cũng đã làm tăng thêm độ tin cậy của cô. Cô cúi đầu lật miếng trứng vàng rộm và đám ớt xanh trong nồi, màu sắc này với người Đông Bắc chẳng hề mang lại chút hứng thú ăn uống nào.
Sau cùng, cô nói: “Chỉ tại em, em quên mang quần áo của anh tới đây, lẽ ra em nên sớm đưa anh đi mua mới phải. Ngày mai chúng ta sẽ đi. Nhưng trước đó thì vẫn phải ăn uống và đi ngủ đã”. Trịnh Hy Tắc vẫn không rời mắt khỏi mọi cử động của cô mà chỉ gật đầu đồng ý.
Anh với lấy bát đũa và bày ra. Cô hâm lại cơm bằng lo vi sóng. Chỉ có một món ớt xào trứng, thế mà hai người ăn rất ngon lành. Cô không hề hỏi anh xem đã đi đâu, anh cũng không nói cho cô biết mình đã đi đâu.
Ăn xong, không ai thu dọn bát đũa, cũng chẳng có ai lau bàn ăn. Anh nói với cô: “Anh buồn ngủ lắm, đi ngủ thôi”.
Lương Duyệt do dự một chút rồi cũng gật đầu, hai người cùng quay trở lại phòng ngủ. Nhìn đám chăn chiếu lộn xộn, anh nói bằng giọng rất bình thản: “Không có anh, đúng là em có thể tới ngủ ở phòng này”.
Lương Duyệt cúi đầu sắp xếp chăn gối, đáp: “Ngủ đâu cũng thế cả, đâu có liên quan gì đến người ngủ bên cạnh”.
Cả hai nằm xuống, ai cũng duỗi thẳng người. Giữa hai người là một khoang cách không lớn cũng chẳng bé. Cuối cùng cô xoay người, vùi mặt vào ngực anh, anh cũng choàng tay ra ôm cô vào lòng. Mái tóc mềm mại của cô cọ vào cằm làm cho anh thấy buồn buồn.
Hai người cứ ôm nhau như vậy một hồi lâu, sau đó cô cắn vào vai anh một cái rất mạnh, mãi không chịu nhả ra. Còn anh thì khẽ kêu lên một tiếng, nhưng không giằng ra mà cứ lặng lẽ ôm cô mỗi lúc một chặt hơn.
Nói cái gì bây giờ? Tất cả đều đã thể hiện ở động tác của của họ. Lương Duyệt là người phụ nữ như vậy. Cô không nói ra rằng mình đã rất lo lắng, cũng không nói rằng cô đã rất nhớ anh, dấu răng của cô in lên người anh, còn anh thì đoán ý tứ của việc làm ấy.
Đoán đúng hay khoog, cũng không còn quan trọng nữa.
Dù sao thì, anh cũng đã quay về.

Buổi sáng khi thức dậy, khuôn mặt Lương Duyệt đỏ bừng. Đã ba mươi tuổi rồi mà còn làm nũng, cắn người ta mãi mới chịu buông, nếu nói ra điều này thì đúng là rất mất mặt. Sợ bị Trịnh Hy Tắc cười, cho nên nhân lúc anh vẫn còn ngủ say, cô rón rén ngồi dậy. Nhưng, cô vừa mới động đậy thì đã bị anh đưa tay kéo vào lòng ngủ tiếp.
Khi cô tỉnh dậy lần nữa, anh vẫn chưa thức dậy. Lần thứ ba cô tỉnh dậy, cũng vẫn cứ như vậy.
Cuối cùng cô không nén được nữa, cầm chiếc gối của mình chụp lên mặt anh, rồi lớn tiếng hỏi: “Anh cầm tinh con heo hay sao thế? Không dậy thì bao giờ đi mua quần áo được đây?”
Trịnh Hy Tắc thò đầu ra khỏi chiếc gối, mái tóc rối bù, nheo mắt nhìn cô rồi đáp: “Thưa luật sư Lương, cô đã nghiên cứu bộ luật hình sự rồi chứ? Tội cố ý giết người bị xử rất nặng đấy”.
Lương Duyệt không đáp lại lời nói đùa của anh mà dứt khoát bước xuống giường. Động tác của cô rất nhanh, vì thế anh không kịp làm gì, chỉ còn cách giương mắt nhìn cô đi ra khỏi phòng ngủ.
Đột nhiên, cánh cửa đã được đóng lại bị bật mở ra, phía sau đó là đôi mắt vẫn còn nheo lại của cô: “Này, nếu anh vẫn không dậy thì họ sẽ đóng cửa mất đấy. Bây giờ đã là năm giờ chiều rồi”.
Anh đáp bằng giọng lười biếng: “Không sao cả, anh mua quần áo rất nhanh”.
Một chiếc khăn mặt bay vèo về phía anh, kèm theo một câu nói: “Đừng nhiều lời nữa. Không lẽ anh chỉ mua quần áo cho một mình của anh à? Em thì ngược lại, mua quần áo rất lâu.”
Trịnh Hy Tắc nghiêng đầu, nhìn cô từ phía dưới chiếc khăn mặt, sau đó mỉm cười và nhắm mắt lại.
Lương Duyệt thấy đe dọa cũng không được, bèn quỳ xuống bên giường, cúi xuống bên anh và nói giọng dỗ dành: “Ngoan ào, ngồi dậy rồi cô sẽ mua kẹo cho bé ăn nào”.
Không hề có cử động nào cả, đến cả hơi thở dường như cũng không thấy đâu, Lương Duyệt lấy tay kéo một bên chiếc khăn mặt lên và ngó nhìn, không ngờ chua kịp thấy gì thì đã bị kéo xuống, tiếp đó là đôi môi cô bị môi anh ép chặt, rồi cả tay chân anh cũng vào cuộc. Lương Duyệt cảm thấy rất tực giận, định tìm cách thoát ra, không ngờ, tác dụng của việc nhịn ăn giảm béo được phát huy, chưa được mấy lúc thì cô đã thấy mệt, và cuối cùng đành phải chịu thua hoàn toàn, còn anh thì đã nằm đè lên người cô, hai cánh tay chống trên giường, khiến cô nằm gọn phía dưới anh, anh khẽ cất tiếng: “Hay là để ngày mai chúng ta hãy đi mua?”
Không chờ cô trả lời, anh đã cúi xuống hôn lên cổ cô và xua tan ý định đi mua quần áo của cô một cách nhanh chóng.

Vì sao đến phút cuối cùng rồi còn bị lôi lên giường như thế, Lương Duyệt cứ ngồi trong cửa hàng quần áo suy nghĩ mãi mà không tìm ra lời giải đáp.
Cô cảm thấy chân tay rã rời, mắt cũng mở ra rất khó khăn, ngồi chờ anh thử hết bộ này đến bộ khác, mấy làm mà vẫn chưa ưng ý.
Cuộc ân ái đã khiến cả hai tốn không ít sức lực, nhưng anh vẫn rất phong độ, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Chọn được mấy bộ quần áo mặc ở nhà xong, anh quay lại cười và hỏi cô: “Bộ này thế nào?”
Vì không chú ý nên cô trả lời qua quýt: “Được, trông rất phong độ”.
Anh nhón chân đi đến bên cô, ngồi xuống rồi hỏi: “Bộ này và bộ xanh thẫm ấy, bộ nào đẹp hơn?”
Lương Duyệt nhắm mắt, gật đầu, trả lời một lần nữa: “Bộ này đẹp hơn”
Bỗng có tiếng cười vang lên bên cạnh cô, cô mở mắt ra, cố nhìn vào bọ quần áo anh đang cầm trên tay, bỗng nhiên thấy lạnh cả sống lưng, thì ra anh đang mặc bộ đồ màu xanh thẫm lúc trước.
Chuyện này, chẳng lẽ là cô mắc bệnh mù màu?
Trịnh Hy Tắc vẫn không thay đổi nét mặt, anh khẽ cười và nói: “Bộ màu xanh thẫm đó đúng là rất đẹp, anh đã bảo bọn họ gói cho rồi”.
Lương Duyệt cảm thấy áy náy, nhìn theo bước chân anh đi về phía người phục vụ, cô đành nói với theo một câu: “Bộ ấy, bộ anh đang mặc trên người cũng rất đẹp. Anh mặc bộ nào cũng đẹp!”.
Tiếng cười không thể kìm nén của mấy nhân viên phục vụ vang lên, ngay cả dáng đi của Trịnh Hy Tắc lúc này cũng trở nên khác thường.
Càng nghĩ Trịnh Hy Tắc càng thấy buồn cười, khi cầm lại bộ quần áo đã được gói xong, anh vẫn chưa hết buồn cười.
Đây là lần đầu tiên Lương Duyệt khen anh. Tuy nghe ra thì có vẻ rất trẻ con, nhưng anh thực sự cảm thấy rất vui.
Anh kéo cánh tay cô, nói: “Đi nào, chúng ta tới mua một ít quần áo trẻ con đi”.
Quần áo trẻ con? Lương Duyệt vội vã giằng tay ra, “Này, Trịnh Hy Tắc, anh lại định làm gì thế?”.
Anh quay lại, cười đáp: “Anh có nghĩ gì đâu, anh đang nghĩ tới những bộ quần áo trẻ con”.
Cô chỉ còn biết nửa cười nửa không, hỏi: “Cho ai cơ?”
Trịnh Hy Tắc nhìn cô rất kỹ, đáp: “Bạn của em, Phương Nhược Nhã. Nghe nói cô ấy có thai rồi.”

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ