watch sexy videos at nza-vids!
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Ông chủ! Quan tâm thêm chút đi - trang 4

Liêu Bắc Bắc nắm chặt tờ giấy chạy ra lan can hết nhìn đông tới nhìn tây, Phan Hiểu Bác lái xe tới, thấy vẻ mặt cô khó xử, thì đi xuống xe hỏi thăm. Liêu Bắc Bắc nói lại đúng sự việc cho anh ta, anh gọi cô đi nhã gian “Đi học” .

“Nói chuyện làm ăn, anh ta gọi cô đi hẳn là muốn cô đỡ rượu? .” Vẻ mặt của Phan Biểu Bác khẽ biến.

Liêu Bắc Bắc không hiểu Phan Hiểu Bác, tại sao lại có thành kiến thâm hậu với Đường Diệp Trạch như vậy, nhưng nhìn ở một góc độ khác, chứng minh Phan Hiểu Bác rất quan tâm đến mình?

“Thật xin lỗi, chúng ta hôm nào lại hẹn sau được không?” Liêu Bắc Bắc trong lòng cũng có chút oán giận nho nhỏ, hiếm khi có nam nhân có dung mạo tốt một chút hẹn cô. . . . . . . Còn bị Đường Diệp Trạch quấy nhiễu.

Phan Hiểu Bác có thể nói “Không được” sao? Dù sao Liêu Bắc Bắc là nhân viên của tập đoàn Đường thị, nhưng trước khi Liêu Bắc Bắc xoay người rời đi, anh ta cầm lấy bàn tay của Liêu Bắc Bắc.

“Bắc Bắc. . . . . . Tôi. . . . . . Độc thân. . . . . . Tôi có vinh hạnh, trở thành bạn trai của cô hay không? . . . . . .” Phan Hiểu Bác mất tự nhiên vuốt vuốt mái tóc, dù anh ta không muốn độc thân, thế nhưng những nữ nhân trẻ tuổi cũng không nguyện ý đề nghị giữ trẻ con của anh ta.

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc không nghĩ tới anh ta cứ thuận tiện nói ra như vậy, ngoài sự thất vọng còn có một chút hưng phấn, trong sự ngượng ngùng mang theo một chút vui sướng.

“Tôi. . . . . .”

“Cho tôi một cơ hội được không, gặp gỡ một chút?” Phan Hiểu Bác cầm lấy đôi tay của cô, lại giải thích thêm.

“Tôi. . . . . . Là một người có rất nhiều khuyết điểm. . . . .”

“Khuyết điểm? Thần thánh mới không có khuyết điểm, chẳng ai hoàn mỹ, là cô yêu cầu bản thân mình quá cao.” Phan Hiểu Bác nắm lấy hai vai Liêu Bắc Bắc, “Bắc Bắc, cô hãy cho tôi một cơ hội để biểu hiện, tôi sẽ lấy ra trăm phần trăm nhiệt tình đối đãi đoạn tình yêu này. Tin tưởng thành ý của tôi, tôi thật sự rất thích cô.”

Liêu Bắc Bắc cụp mắt xuống, không được tự nhiên rút tay ra khỏi lòng bàn tay của đối phương. . . . . . Từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên nhận được lời tỏ tình trực tiếp như vậy, trong lòng cô ngoại trừ cảm thấy ngoài ý muốn, vui mừng, còn có thụ sủng nhược kinh.

“Bắc Bắc, chỉ cần cô gật đầu, tôi liền hiểu được. . . . . .Được không?”

Cô thấy đối phương thân thiết, theo bản năng gật đầu một cái, được rồi, coi như là ngầm đồng ý.

Phan Hiểu Bác nở nụ cười tươi sáng một tiếng, vốn định ôm cô, nhưng lại sợ hành vi của mình không được đứng đắn, cho nên anh ta đứng ở tại chỗ cười khúc khích hai tiếng, nói: “Anh ở ngoài cửa chờ em, chờ em xong việc anh đưa em về nhà tập thể.”

Liêu Bắc Bắc thẹn thùng lắc đầu: “Anh đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai em có buổi tuyên truyền sản phẩm ở Vạn Điệp Thành, ngày mai gặp. . . . . .”

Phan Hiểu Bác thấy cô quan tâm mình như vậy, cảm tình tăng thêm một tầng: “Tốt lắm, ngày mai gặp. A đúng rồi, nếu như gặp phải phiền toái lập tức gọi điện thoại cho anh, anh đặt di động ở bên cạnh.” Anh ta chỉ hướng vị trí phòng ở tầng hai.

Liêu Bắc Bắc lên tiếng đáp lại, giúp anh ta mở cửa xe, cho đến khi đưa mắt nhìn bạn trai mới rời đi, bạn trai? . . . . . . Cô nháy mắt mấy cái, vẫn như cũ không dám xác định là thật, tất cả mọi chuyện đến quá nhanh.

. . . . . .

Cô sờ sờ gò má, vẫn còn có chút nóng lên, không khỏi mím môi cười một tiếng, thử một chút xem sao, không nên lúc nào cũng do dự lưỡng lự. huống chi Phan Hiểu Bác tuấn tú lịch sự, lại nhiệt tình cởi mở, cùng anh ta gặp gỡ ắt hẳn không buồn bực ? Hắc hắc.

Người phục vụ dẫn cô vào nhã gian, bên trong gian phòng trang nhã không khí tương đối ngưng trọng, một vị thương nhân đại diện đối diện Đường Diệp Trạch chậm rãi mà nói, mà Đường Diệp Trạch chậm rãi bóc vỏ tôm, không biết có đang nghe hay không.

“Đường tổng giám. . . . . .” Liêu Bắc đứng trước mặt Đường Diệp Trạch cúi người chào thật thấp, sau đó hướng mấy vị thương nhân đại lý còn lại cúi người chào.

Đường Diệp Trạch cũng không ngẩng mí mắt, kéo ra ghế ngồi bên cạnh, mấy người nhìn chăm chú vào Liêu Bắc Bắc đang đi đến, dùng ánh mắt suy đoán quan hệ của Liêu Bắc Bắc và Nhị công tử của Đường gia .

Liêu Bắc Bắc hơi lộ vẻ lúng túng, cô là người có bạn trai a. Ngàn vạn đừng làm ra chuyện xấu gì.

Cô thận trọng ngồi ở bên cạnh Đường Diệp Trạch, Đường Diệp Trạch đem mấy đĩa tôm luộc đặt ở trước mặt cô, Liêu Bắc Bắc không rõ, là cho cô ăn hay là bảo cô bóc vỏ tôm?

“Giám đốc Lý, xin tiếp tục.” Đường Diệp Trạch lau khô sạch sẽ hai tay, nghiêng đầu cười yếu ớt.

“Dạ, công ty chúng tôi có đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp và đang được mở rộng cùng với một nhóm thuê nhà có thực lực kinh tế trong nước, nếu như Đường tổng giám nguyện ý đem một phần quyền đại diện giao cho công ty chúng tôi, công ty chúng tôi khẳng định trong thời gian ngắn nhất đem biệt thự đẩy mạnh tiêu thụ đi ra ngoài. Hoan nghênh Đường tổng giám đối với một công ty có thực lực kinh tế như chúng tôi tiến hành cân nhắc mọi phương diện.” Giám đốc Lý hăng hái nói.

“Điều tôi cần hiện tại phải là kế hoạch tiêu thụ đặc biệt, mà không phải khẩu hiệu. Nếu như quý công ty nắm chắc có thể lấy được quyền đại diện, cần gì phải ở trước thời gian đấu thầu một mình tới tìm tôi?” Đường Diệp Trạch thấy Liêu Bắc Bắc bóc vỏ tôm khiến cho nước đầy tay, anh rút ra khăn giấy đặt ở bên cạnh bàn.

Liêu Bắc Bắc liếm liếm ngón tay, đem một con bóc tốt nhưng không thế nào đầy đủ hình dạng con tôm bỏ vào trong đĩa ăn của Đường Diệp Trạch.

Đường Diệp Trạch ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của cô, Giám đốc Lý vừa định nói gì đó, Đường Diệp Trạch giơ tay ngăn anh ta tiếp tục lên tiếng, sau đó gắp lên con tôm cho vào trong miệng, Liêu Bắc Bắc nhỏ giọng hỏi anh ta muốn ăn gì khác không, Đường Diệp Trạch cười lắc đầu, cầm lên một cái muỗng nhỏ sạch sẽ, lấy một khối thịt cua đưa tới bên môi cô, Liêu Bắc Bắc ngửi được mùi thịt cua ngon muốn nếm thử một chút, đã đói bụng cả ngày cô không rảnh suy nghĩ nhiều, cô há to mồm ngậm lấy, vừa thỏa mãn nhai kỹ vừa tiếp tục bóc vỏ tôm.

Mà những người khác còn lại là trợn mắt hốc mồm, cái gì kia, hai người này tại sao lại làm ra hành vi không coi ai ra gì a?

Một lát sau, rốt cục Liêu Bắc Bắc cũng cảm thấy phòng quá yên lặng, cô lo lắng ngẩng đầu, những người khác lập tức thu hồi ánh mắt nhìn chăm chú cô. Giám đốc Lý phản ứng nhanh nhạy, nâng chén rượu cung kính Đường Diệp Trạch, cười nói: “Đường tổng giám, ngài vừa tới nơi này của chúng tôi tất nhiên đi đường xa mệt nhọc, là tôi quá nóng lòng, tha lỗi tha lỗi, hôm nay chúng ta tạm không nói chuyện công việc, ăn cơm ăn cơm.”

Đường Diệp Trạch hơi cúi đầu đáp lễ. Nếu nói chuyện làm ăn thuần túy—— vô luận công ty của cô có thực lực hùng hậu hay không, trước mặt phải cho người ta thấy mười phần tự tin, một chút ngạo mạn khí thế như thế. Làm ăn chẳng phân biệt địa vị cao thấp, bất luận cô là bảo hiểm tới cửa đẩy mạnh bán hàng hay là một người nắm trong tay hàng trăm hàng vạn cửa hàng, nhớ lấy một chút, làm ăn cũng không phải là ăn nói khép nép van xin là được, mà là xem cô có thể hướng đối phương truyền lại một loại tin tức “Không có cô sẽ không có gì” hay không. Mà loại năng lực này, bắt nguồn ở tài ăn nói của cô, cô đối với sản phẩm của mình hiểu đến đâu.

Nếu như ở trên bàn cơm nói chuyện làm ăn, kiêng kỵ nhất không nên hỏi thăm, đừng mù quáng hỏi thăm, ví dụ như vị tiểu thư này đột nhiên xuất hiện, ngay cả trong lòng anh có trăm loại suy đoán, nhưng trước khi đối phương không có nói rõ thân phận của vị tiểu thư này, ngàn vạn lần chớ lôi kéo làm quen. Tóm lại, cho nên các vị thương nhân khôn khéo cũng không cùng Liêu Bắc Bắc nói chuyện với nhau, tự nhiên giống như cô cùng Đường Diệp Trạch cùng nhau đến vậy.

“Anh không phải là muốn dạy tôi nói chuyện làm ăn sao, nhưng tất cả mọi người đang ăn.” Liêu Bắc Bắc mượn động tác lau miệng, nhẹ giọng nói thầm.

“Ăn cũng là một môn cần phải học, thông qua ăn uống cũng có thể nhìn ra chức vụ cao thấp mỗi người, ” Đường Diệp Trạch cười hỏi, “Cô nói ai là người có chức vụ cao nhất trong những người này?”

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc liếc trộm mấy người trước mắt, trang phục Tây trên người bọn họ nhìn không khác nhau lắm, tư thế ăn cơm cũng rất ưu nhã, cảm giác chức vị của mấy người cũng không phân cao thấp.

“Dưới tình huống bình thường, tài ăn nói tốt nhất, nhất định không phải là lãnh đạo; người quyết định bình thường không lên tiếng. Chú ý sự trao đổi trong ánh mắt của bọn họ, có lẽ đã lái qua mấy hội nghị khẩn cấp rồi, ” Đường Diệp Trạch bới thêm một chén súp hải sản nữa đặt ở trước mặt Liêu Bắc Bắc, nhỏ giọng nửa ra lệnh, “Thoải mái uống một ngụm.”

Liêu Bắc Bắc nào dám không nghe, cầm lấy cái muỗng lập tức uống, nhất thời, qua một chút ánh sáng nơi đáy mắt bốn phương tám hướng xung quanh cô đều truyền đến. Đường Diệp Trạch ra vẻ hậu tri hậu giác (sau khi xem xét kỹ mới phát hiện ra) giới thiệu nói: “A, vị tiểu thư này là nhân viên bán hàng của công ty tôi, Liêu Bắc Bắc.”

Cộp, năm, sáu chén rượu hiện ra ở trước mặt Liêu Bắc, Liêu Bắc Bắc bị làm cho sợ đến nỗi đánh rơi thìa vào trong chén. Ở Trong mắt mọi người, Liêu Bắc Bắc không phải là một cô bán hàng nho nhỏ, rõ ràng là tiểu tình nhân của Đường Diệp Trạch.

Liêu Bắc Bắc không rõ, thế nhưng vì lễ phép, giơ lên chén trà đáp lễ từng người.

Kể từ khi Đường Diệp Trạch công bố thân phận của Liêu Bắc Bắc, Liêu Bắc Bắc cũng không kịp ăn một ngụm món ăn ngon, bởi vì tất cả mọi người dùng một loại ánh mắt “Yêu mến” đánh giá cô, khiến cho cả người cô không được tự nhiên.

Sau khi ăn xong, Đường Diệp Trạch cự tuyệt ý tốt của đám thương nhân, mà tính tiền. Bởi vậy chứng minh, Đường Diệp Trạch đã không thể nào trở thành đường tắt để đạt được quyền đại diện của các vị thương nhân.

Liêu Bắc Bắc chóng mặt ngồi lên xe Đường Diệp Trạch, đầu đầy mồ hôi. Cô không rõ, những đại lãnh đạo có uy tín danh dự kia tại sao muốn bắt tay với cô -một nhân viên bán hàng nhỏ bé nói tạm biệt?

“Ngày mai cô sẽ rất bận rộn.”

“Cái gì, có ý gì.”

“Một truyền mười mười truyền một trăm, đám thương nhân kia lầm tưởng cô là đường tắt để đạt được giấy thông hành của hạng mục.”

“Cho nên? . . . . . .”

“Cho nên, một người không vượt qua được sự dụ dỗ của vật chất, mê hoặc lòng người, mới có thể bước về phía thành công.” Đường Diệp Trạch giải thích qua loa

“? .” . . . . . .khuôn mặt của Liêu Bắc Bắc đầy hắc tuyến, cô lại bị anh hãm hại thì phải?

“Anh, ngài có phải là đã quên hay không, ngày mai tôi phải phát truyền đơn kiếm thêm một khoản tiền thu nhập. . . . . .” Liêu Bắc Bắc mồ hôi rơi như mưa.

Đường Diệp Trạch cười cười nhẹ: “Tôi chưa quên, Triệu Diệu đã giúp cô chuẩn bị xe đạp rồi.”

Liêu Bắc Bắc lúc này mới an tâm thở phào, phát truyền đơn là chuyện nhỏ, mục đích cùng Phan Hiểu Bác tìm hiểu lẫn nhau mới là thật, cô còn tưởng rằng anh bố trí cô đến nơi tiếp đãi linh tinh a.

Đường Diệp Trạch lúc lái xe rất an tĩnh, Liêu Bắc Bắc cũng không muốn nói chuyện, âm thầm ảo tưởng tình huống cuộc hẹn hò ngày mai, nghiêng một bên đầu cười trộm. Nhưng là cô thật sự không kìm nén được nội tâm vui sướng, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía Đường Diệp Trạch. . . . . .

“Chúng ta có thể coi là bạn bè không?”

“Ừ.”

” Bí mật nhỏ của tôi đây có thể cùng anh chia sẻ sao?”

“Dĩ nhiên.” Đường Diệp Trạch khóe miệng bị lây vẻ tươi cười.

“Tôi. . . . . .” Liêu Bắc Bắc che mặt, xấu hổ nói: “Phan Hiểu Bác, mới vừa rồi tỏ tình với tôi. . . . . .”

Phút chốc, ‘két’ một tiếng xe dừng ngay lập tức, nếu không phải Đường Diệp Trạch động tác mau, cái trán của Liêu Bắc Bắc tất nhiên sẽ cùng kính xe tiếp xúc thân mật.

Liêu Bắc Bắc bị làm cho sợ đến vỗ vỗ bộ ngực, hỏi: “Ông chủ, ngài làm sao vậy? . . . . . .”

Đường Diệp Trạch ngây ngốc, nhưng ngay sau đó ôn nhu cười một tiếng: “Không cẩn thận dẫm lên phanh xe.”

Liêu Bắc Bắc mặc dù không biết lái xe, nhưng cô ít nhất biết phanh xe cùng chân ga là hai khối khác biệt, chậc chậc, kỹ thuật lái của xe anh thật đúng là làm cô không dám khen tặng.

Bánh xe lần nữa chuyển động, Liêu Bắc Bắc còn chưa nói hết, cho nên cô ấy nói tiếp đề tài vừa nãy: “Nói thật, tôi chưa từng yêu đương, đây là lần đầu tiên, tôi nghĩ anh nhất định là có kinh nghiệm yêu đương phong phú, truyền thụ cho tôi một chút bí quyết được không.”

“Ừ? . . . . . . Được.”

Liêu Bắc Bắc hăng hái bừng bừng ngồi nghiêng về phía trước một chút: “Lần đầu tiên hẹn hò nên chú ý cái gì?”

“. . . . . . Đừng để anh ta đụng chạm đến thân thể của cô.”

“Ừ, cái này tôi hiểu. Nhưng là, nếu như anh ta nắm tay của tôi, tôi vẫn cự tuyệt sao?” Liêu Bắc Bắc thành khẩn xin chỉ giáo.

“Cự tuyệt. Rất dễ lấy được sự quý trọng của đàn ông.”

Liêu Bắc Bắc gật đầu thụ giáo, liền làm một bộ khó xử mà nhe răng nói: “Tôi nghĩ mời anh ta ăn cơm trưa, thế nhưng trên người của tôi không có nhiều tiền mặt, anh, có thể, thể hiện chút tình bạn trả trước cho tôi chút tiền lương?”

Đường Diệp Trạch hơi thở chìm xuống, dừng xe, từ trong bóp da lấy ra tất cả tiền mặt đặt ở trước xe: “Trên người của tôi tiền mặt không nhiều lắm, cứ coi đây là tiền cá nhân của tôi giúp đỡ cô.”

Liêu Bắc Bắc cười híp mắt gật đầu, đếm tiền đếm tiền, ghi một tờ phiếu nợ vay hai nghìn tám trăm đồng đưa cho Đường Diệp Trạch, cam kết: “Xin tin tưởng nhân phẩm của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không quỵt nợ .”

Đường Diệp Trạch không nói gì, tùy tiện đem phiếu nợ nhét vào ví da, đút ba lần mới nhét vào ngăn thứ hai của ví tiền.

Anh ta khởi động xe một lần nữa, sau khi đi được một đoạn đường, bỗng nhiên nhận thấy một vấn đề. . . . . .

“Cô tại sao muốn mời bạn trai ăn cơm?”

“Ừ? . . . . . . Tối nay anh ta vốn là muốn mời tôi, mặc dù giữa đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng tâm ý anh ta tôi nhận, cho nên nha, bữa tiếp theo dĩ nhiên tôi nên mời khách.”

“Nha.” . . . . . . Đường Diệp Trạch nín thở trả lời, nghiêng đầu suy nghĩ một chút. . . . . .”Không đúng, tối nay bữa này là tôi mời. Mặc dù cô muốn mời khách, người cô nên mời cũng là tôi đi?”

“Anh lại không biết tôi cũng ở trong quán tôm, tình cờ mà thôi, không tính a.” Liêu Bắc Bắc mang bộ dáng thần giữ của, hừ hừ, có tiền như vậy còn muốn bóc lột cô? Không có cửa đâu.

“. . . . . .” Đường Diệp Trạch thở ra một hơi, được rồi, anh cũng muốn nhìn cô làm sao thoát ra mà đi hẹn hò.

Đêm đó, Liêu Bắc Bắc chờ hơn mười cô bán hàng chuyển vào nhà ở tập thể do công ty chuẩn bị, hành hạ đến hơn ba bốn giờ sáng mới coi như yên tĩnh. Vị trí nhà ở tập thể tương đối tốt, bước đầu moị việc đã xong bên ngoài là bãi tăm ven biển, đẩy cửa sổ là là có thể nhìn ra xa biển rộng, Liêu Bắc Bắc sửa sang lại quần áo xong, tựa người tại cửa sổ ngắm nhìn cảnh biển ban đêm. . . . .. Bờ cát, ánh trăng, bạn trai, tâm tình trở nên nhộn nhạo a.

Cô quay người lại nằm trên giường, cầm điện thoại di động để biểu đạt tình cảm.

Mạng Weibo vang lên:

Ban đêm âm thanh yên tĩnh, tâm tình của tôi phảng phất như sóng biển, rắc…rắc…, dâng cao mênh mông. [ha ha]

① Chưởng Môn Phái Ô Đũng Quần: chị, âm thanh yên tĩnh không có tiếng “Rắc…rắc…”.

② Khoai tây đậu: ơ, còn chưa ngủ a, lại mộng xuân rồi à?

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: hừ, mấy người không cách nào hiểu tâm tình của tôi hiện giờ.

③Khoai tây đậu: ta hiểu rồi, mi đái dầm à? Trưởng thành rồi, ai ai.

④ Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: cô còn chưa ngủ?

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: a. . . . . . Quá hưng phấn ngủ không được, tôi biết tôi phải nên căng thẳng một chút, nhưng mà. . . . . .

⑤ Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: Tôi thấy cô cũng không ngủ được, vậy tới đây giúp tôi nấu bát mì. Thuận tiện. . . . . . Cùng cô tâm sự.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: tốt, tôi lập tức đi qua.

⑥ Chưởng Môn Phái Ô Đũng Quần: [ suy tư ] hai người có vấn đề. Chị, đừng đi phòng của anh ta, mau tới chỗ em.

⑦Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: [ cũng suy tư ]

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: cái gì cũng làm theo, anh đúng là ngốc tự nhiên.

⑧Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: . . . . . .

Liêu Bắc Bắc ngâm nga một ca khúc khi đi ra khỏi phòng ngủ, trụ sở của Đường Diệp Trạch ở tầng chót, theo sự nghị luận của đồng nghiệp thì trang hoàng giống như ‘phòng cho tổng thống’. Liêu Bắc Bắc mới đầu không tin, nhưng lúc đi lên hành lang khấp khúc tầng chót, thấy ngói và gạch sáng bóng, các vật trang trí có phong cách riêng, liền hiểu cái gì gọi là đãi ngộ khác biệt.

Liêu Bắc Bắc ngó dáo dác tìm kiếm số phòng, lúc này, cô kinh ngạc nhìn bóng hình xinh đẹp trước lúc cô gõ cửa phòng. Liêu Bắc Bắc ngồi chồm hổm thân mình núp ở sau đám cây cảnh, hí mắt nhòm qua. . . . . . Nếu như cô không nhìn lầm…, thì hẳn là quản lý bán hàng, Hách Mỹ Lệ.

Hách Mỹ Lệ đang mặc một chiếc váy màu đen đai hơi mờ, đang cầm công văn, ở ngoài cửa chỉnh sửa trang phục, rồi bấm chuông cửa.

Đường Diệp Trạch cầm bảng pha màu ra mở cửa phòng, nhìn thấy Hách Mỹ Lệ lộ hai nửa bầu ngực, nụ cười biến mất.

“Đường tổng giám, đây là bảng báo cáo ngài yêu cầu. Tôi. . . . . . có thể vào một lúc hay không?” Hách Mỹ Lệ để thấp cặp văn kiện, mơ hồ lộ ra làn da tuyết trắng trước ngực.

“Cám ơn, giao cho Thư ký Triệu là được rồi.” Đường Diệp Trạch không có ý cho cô vào cửa.

Hách Mỹ Lệ nhìn thấy cửa muốn đóng, gót giầy nghiêng một cái té về phía trước, Đường Diệp Trạch theo bản năng đỡ, quên mất bảng pha màu trong tay, vì thế tất cả thuốc màu, đều bất hạnh dính ở trên cánh tay Hách Mỹ Lệ.

Đường Diệp Trạch khẽ cau mày, sải bước ra cửa, sau đó đẩy cửa phòng muốn mời Hách Mỹ Lệ vào nhà: “Cô trước hết đi tẩy trang, tôi ở ngoài cửa chờ cô.”

“. . . . . .” Hách Mỹ Lệ gương mắt nhìn lại, không đợi cô mở miệng, Đường Diệp Trạch đã xoay người đi về phía sân thượng lộ thiên.

Làm Liêu Bắc Bắc thấy vậy rất hăng hái, cô nhận được tin nhắn Đường Diệp Trạch gửi đến.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: tôi mệt rồi, cũng ngủ đi.

Liêu Bắc Bắc mặc dù không nghe được bọn họ nói chuyện với nhau, nhưng nhìn hình thức cũng có thể đoán ra không dưới mười phần, cô tặc tặc cười một tiếng, nhắn trở lại: A? . . . . . . Thật sao?

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: Ừ, ngày mai gặp.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: Được rồi. Nhưng mà anh phải nhớ kỹ nga, chúng ta là bạn bè, chuyện gì cũng chia sẻ mới là bạn bè tốt.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: ừ, ngủ ngon.

Liêu Bắc Bắc che miệng nhún vai, dựa vào thang lầu đi trở về, mỹ nữ yêu thương nhung nhớ, anh mở cờ trong bụng, sợ mình quấy nhiễu chuyện tốt của anh đúng không, còn nói cô không chịu nổi dụ hoặc đây? Cắt.

. . . . . .

Đường Diệp Trạch liếc mắt nhìn cửa phòng mình một cái, tùy tiện gửi cho Triệu Diệu tin nhắn thứ nhất, bảo Triệu Diệu mang mấy tên tuần tra an ninh đến ngoài cửa phòng anh, những người nhàn rỗi không được tùy ý xuất nhập.

Triệu Diệu làm việc từ trước đến giờ vẫn mạnh mẽ vang dội, anh lập tức từ bộ an ninh điều tới ba tên nhân viên an ninh cầm gậy điện trong tay. Đợi Hách Mỹ Lệ rửa sạch thuốc màu, vốn tính cố gắng thêm một chút nữa, không nghĩ tới lúc mở cửa, đứng nghiêm bên cạnh cửa là hai gã an ninh cao lớn khôi ngô. Trong đó một gã mặt không đổi “Cung tiễn” Hách Mỹ Lệ rời đi. Hách Mỹ Lệ thì liếc mắt nhìn người một cái, theo tin tình báo có thể tin cậy, Đường Diệp Trạch hiện tại độc thân, mà điều kiện của cô cũng coi như xuất chúng rồi, chủ động đưa tới cửa còn không muốn? Có bệnh.

※※ ※

Chín giờ sáng ngày thứ hai, Liêu Bắc Bắc mệt nhoài nhận được điện thoại của Phan Hiểu Bác gọi tới, Phan Hiểu Bác hẹn gặp mặt cô, cô lập tức lên tinh thần.

Liêu Bắc Bắc vừa đánh răng vừa suy nghĩ, cô thật là không có tiền đồ, tám cái đồng hồ báo thức cùng nhau vang cũng không nguyện ý rời giường cư nhiên bị một cú điện thoại đánh thức một cách dễ dàng, chẳng lẽ đây chính là. . . . . . . Sức mạnh của ái tình sao?

Rửa mặt xong, thay đồ công sở vào, trước hết cô đi bộ phận quảng cáo nhận xe đạp cùng sản phẩm tuyên truyền, khi yêu thương là cần ấy, nhưng cơm cũng muốn ăn, mặc dù cô cùng anh quan hệ khá hơn bình thường một chút cũng sẽ không tự xem mình tài trí hơn người, cha Liêu từng nói qua —— làm người a, bất cứ lúc nào cũng không thể bày ra vẻ cáo mượn oai hùm ngu xuẩn được.

Liêu Bắc Bắc gõ cửa phòng làm việc, đầu tiên hướng các vị tiền bối cúi người chào, sau đó nói ý đồ đến. Có nhân viên lễ phép chào đón, người phụ trách của bộ phận quảng cáo đem một bộ Ấn phẩm có dấu của công ty “Phương tiện đồng bộ” giao cho Liêu Bắc Bắc. Hơn nữa nói cho cô biết, đội xe đạp tuyên truyền lập tức lên đường, gọi cô vào đội ngũ.

Nụ cười của Liêu Bắc Bắc cứng đờ, nhưng vẫn giống như tình nguyện nhận “Trang bị”. Bên trên khoác áo màu xanh nước hồ, trên cổ tay cột khăn lông, đeo huy hiệu “Địa ốc Đường thị ” mũ lưỡi trai cùng màu đỏ au, cô ở trước gương phòng rửa tay quay một vòng, ô ô, thật không muốn mặc com lê đi hẹn hò.

Liêu Bắc Bắc hướng về phía gương tự sướng một phát, nhưng là dùng di động che mặt, sau đó truyền lên mạng Weibo, chú thích: đồng phục làm việc quá xấu. [phát điên][phát điên]

① Thiên nhai nơi nào có cỏ thơm: ôi uy, chúng ta nói chuyện lâu như vậy, mới biết được vóc dáng cô không tệ a.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: thật sao, thật sao [ngượng ngùng]

② Thiên nhai nơi nào có cỏ thơm: ừ, ở trên người của cô dán lên chữ “Hàng thu hồi”, hoàn toàn có thể dùng hàng giả đánh tráo.

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc tức giận thu điện thoại di động, thật đúng là, nhìn trước nhìn sau giống như một thùng rác đỏ.

Cô ôm một chồng sản phẩm tuyên truyền “Dán ngay lập tức” đi ra khỏi nhà ở tập thể, không trách được đồng bộ như vậy, thì ra là công nhân viên cưỡi xe quảng cáo sản phẩm tuyên truyền cũng là tuyển mộ nam thanh niên địa phương. . . . . . Liêu Bắc Bắc buồn rầu, nước phù sa không lưu ruộng người ngoài, đạo lý này ai cũng hiểu, cô một người ngoại lai lấy cái gì để được cư dân bổn địa tín nhiệm?

“Lên đường. ——” người dẫn đầu la lên, lên xe đạp đi trước mọi người.

Liêu Bắc Bắc trở thành người ở cuối đội hình không thể nghi ngờ, lúc cô đang mải miết tăng tốc đuổi theo, có tiếng còi ô tô vang lên bên tai cô, Liêu Bắc Bắc nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe Benz chạy song song cùng cô về phía trước, mà người đàn ông ngồi ở tay lái phụ, trên mặt mỉm cười nói: “Liêu tiểu thư, cô đang trải nghiệm cuộc sống a?”

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc nhận ra nam nhân này chính là người tối hôm qua cùng Đường Diệp Trạch dùng cơm, Lý Kinh Lý, cô nghiêng đầu cười cười: “Lý Kinh Lý, tôi đang làm việc.”

“Công việc?” Lý Kinh Lý cười đầy ngụ ý sâu xa một tiếng, nhìn về phía đội xe đạp đi xa, ngầm tự hiểu nói: “Đều đi xa, nhanh lên xe đi, cô muốn đi đâu tôi đưa cô đi qua.”

“Tôi, tôi đi phát truyền đơn. . . . . .” Liêu Bắc Bắc bỗng nhiên cảm giác mình giải thích không rõ.

Nhưng Lý Kinh Lý cười không nói, lệnh tài xế sang dừng xe bên đường, Liêu Bắc Bắc vì lịch sự cũng dừng xe đạp. Lý Kinh Lý đi đến, dường nhưng chú ý tới điện thoại cô giắt trước ngực, mặc dù không phải là hàng rẻ tiền, nhưng. . . . . .” Cầm cái này chơi đi, đừng chê nhé.” Một cái iphone mới tinh lóng lánh, Liêu Bắc Bắc cả kinh, mọi người trên Weibo đều rõ ràng, iphone là chọn lựa đầu tiên của các minh tinh.

Lý Kinh Lý thấy thần sắc nghi ngờ của cô, nhìn không ra là cô ghét bỏ hay yêu thích, cho nên lại đưa qua đưa lại phía trước, cười nói: “Tôi biết loại đồ chơi nhỏ này không lọt vào mắt Liêu tiểu thư, nhưng nể mặt tôi, nhận lấy đi.”

“? .” . . . . . . Liêu Bắc Bắc nuốt nuốt nước miếng, iphone là món đồ mới mà cô thèm nhỏ nước dãi, nhưng trong túi eo hẹp cô chỉ có thể nhìn hình ảnh cho đỡ nghiền, hôm nay cái này chỉ thấy quá một mặt chính là nhân vật thế nhưng gọi cô cầm đi chơi?

Liêu Bắc Bắc nhìn Iphone “hiên ngang”, vùng vẫy hồi lâu, nghĩ Đường Diệp Trạch lúc trước nói với cô, lại liên tưởng đến đôi mắt ti hí nhấp nháy của Lý Kinh Lý. . . . . . Hoàn toàn tỉnh ngộ, Lý Kinh Lý xem mình là người nào. Nên, giả yếu ớt vô lực, cho nên chảy nước mắt nhã nhặn từ chối: “Vô công bất thụ lộc, cám ơn ý tốt của Lý Kinh Lý. Tôi. . . . . . Không thể nhận.”

Lý Kinh Lý còn ý nghĩ khác, lấy món đồ chơi nhỏ này ra đơn giản là vì thử một chút khẩu vị đối phương, không bày tỏ rõ ra, Liêu Bắc Bắc cảm giác lễ vật không đủ phân lượng, chờ đi, tiết mục chính còn ở phía sau. Nghĩ tới đây, Lý Kinh Lý cũng không miễn cưỡng cô nhận lấy, tùy tiện trò chuyện mấy câu, rồi nói có việc đi trước.

Liêu Bắc Bắc vẫy tay từ biệt, lên xe đạp, may là Lý Kinh Lý không có lấy toàn bộ linh kiện của Iphone ra, nếu không cô không cầm giữ nỗi bàn tay tội ác, ai.

Chẳng qua là cô không ngờ, sau khi Lý Kinh Lý rời đi, thậm chí một lúc sau đã có người lôi kéo làm quen cô, hơn nữa mỗi vị đều có xe con sang trọng, lời dạo đầu căn bản là —— “Cô khỏe không, xin hỏi cô là Liêu tiểu thư sao? Tôi là người của công ty …, đây là danh thiếp của tôi.” Cứ như vậy, dọc theo đường đi, Liêu Bắc Bắc mặc bộ comp lê đỏ ba phen bốn lượt năm lần gặp phải “Quấy rầy”, nhận vô số danh thiếp. Mỗi một vị nếu chức vụ không phải là quản lý đất đai thì chính là giám đốc xí nghiệp.

Trong khi tuyên truyền viên bắt đầu công việc, Liêu Bắc Bắc vẫn như cũ lắc lư ở nửa đường, cô vỗ vỗ túi áo nhồi đầy danh thiếp, nói khách là Thượng Đế, đại diện anh là người mở đường tiếp cận Thượng Đế, cô một viên chức nhỏ đắc tội không được, giải thích cũng không rõ, áp lực ghê gớm thật a.

Phan Hiểu Bác gọi điện thoại hỏi thăm chỗ của cô. Liêu Bắc Bắc nhìn đồng hồ, thế nhưng đã là 12 giờ rưỡi buổi trưa, Liêu Bắc Bắc vừa định nói chút gì, thì phía đối diện có một người đàn ông phương tây đi thẳng tới chỗ cô.

Cô run lẩy bẩy, ủy khuất nói: “Niếp Niếp nên ăn cơm trưa thôi, đừng để bụng đói, hai người ăn trước đi, em còn có chút việc. . . . . .”

Phan Hiểu Bác cũng thông tình đạt lý, không có thúc giục cô, bảo cô lần sau vào thị trấn thì liên lạc lại.

Liêu Bắc Bắc lau mồ hôi, may là cô có lưu số điện thoại di dộng của Đường Diệp Trạch, trực tiếp bấm.

“Anh. Tôi hận anh.” Cô nghiến răng nghiến lợi nói.

“. . . . . . Tại sao.”

“Đều tại anh, bảo tôi ăn cơm, hiện tại những người đại diện chủ doanh nghiệp kia nghĩ tôi là tiểu mật của anh. Đây là trắng trợm. Hãm hại trắng trợn.”

“Nha. . . . . . Cho nên?”

“Cho nên cái gì, anh trả trong sạch cho tôi, tôi là người có bạn trai a. . . . . .”

“A, cô có cần tôi gọi điện thoại cho bạn trai cô giải thích một chút không?” Đường Diệp Trạch không nhanh không chậm hỏi.

“Nói đùa gì vậy, đây không phải là càng tô càng đen hả?” Liêu Bắc Bắc giận đến mắt trợn trắng.

“Vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ, tôi nghe lời cô.”

“Anh. . . . . . . Thôi . . . . . .”

Liêu Bắc Bắc phẫn hận cắt đứt. . . . . . Nếu cô có biện pháp thoát thân còn hỏi Đường Diệp Trạch sao? .

Lúc này

Weibo nhận được tin bình luận

Ở dưới câu “Đồng phục làm việc quá xấu” ——

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: ừ, không đẹp.

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc sặc một ngụm máu đen ở cổ họng, đây chính là đồng phục làm việc công ty anh thiết kế đó có được hay không, đừng có làm bộ không liên quan đến mình mà bình luận thế a.

Cô hiện tại rất tức giận, vô cùng tức giận, hẹn hò chẳng những bị quấy nhiễu , xế chiều còn phải về nhà ở tập thể, cùng các đồng nghiệp học tập nghiệp vụ bán hàng, Đường Diệp Trạch giờ phút này ở trong mắt cô đã không phải là anh bạn hòa ái dễ gần nữa, mà là bạn xấu không để ý đến sống chết của cô. Đáng giận nhất là, tiểu tình nhân của anh rõ ràng là trưởng phòng bán hàng Hách Mỹ Lệ.

Liêu Bắc Bắc nhìn thời gian vội vàng gọi điện thoại cho Phan Hiểu Bác tranh thủ hủy cuộc hẹn, trở về nhà ở tập thể nghe giảng. Lúc thấy các đồng nghiệp mặc Âu phục già dặn nghe đài dạy chương trình học, chỉ có Liêu Bắc Bắc giống như nữ công nhân vệ sinh quét dọn “Phồn thịnh” .

Liêu Bắc Bắc liếc mắt liền thấy Đường Diệp Trạch ngồi ghế dự thính, thuận tiện trừng mắt liếc anh một cái. Đường Diệp Trạch chẳng những làm bộ như không thấy, còn liếc mắt nhìn ra xa ngoài cửa sổ.

Mà Thư ký Triệu ngồi vừa vặn bên cạnh Đường Diệp Trạch. Các đồng nghiệp thấy thế lầm tưởng Liêu Bắc Bắc chú ý nhất cử nhất động của Thư ký Triệu. Các đồng nghiệp mặc dù ngoài miệng không nói gì, nhưng mọi người thầm cười nhạo, chậc chậc, nhất định là bị Thư ký Triệu đá mới bị phái đi quét vệ sinh.

—— đây chính là sức mạnh của lời đồn. Tuy Liêu Bắc Bắc là người trong cuộc nhưng cô không biết, chuyện quan hệ bất chính của cô cùng Thư ký Triệu ở nhà vệ sinh nữ truyền xa vạn dặm.

Đào Tiểu Thiến vô cùng đồng tình Liêu Bắc Bắc, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh chào hỏi cô. Liêu Bắc Bắc khom người ngồi xuống, móc quyển vở nhỏ ra ghi chép tốc ký. Đào Tiểu Thiến không có lòng nghe giảng bài, cô hạ khuỷnh tay xuống, hỏi: “Cô cùng Thư ký Triệu cãi nhau?”

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc vô ý thức nhìn Thư ký Triệu, thu hồi tầm mắt: “Tôi cùng Thư ký Triệu là trong sạch , huống chi, tôi hiện tại có. . . . . . Bạn trai.”

“A, thì ra cô đá Thư ký Triệu a. Lá gan cô không nhỏ a, không trách được cô bị phái đi phát truyền đơn, ” Đào Tiểu Thiến hiện tại đồng tình Liêu Bắc Bắc hơn, cô lại hỏi, “Bạn trai mới cũng làm trong công ty chúng ta sao? Có đẹp trai hay không, tiết lộ một chút chứ.”

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc khóe miệng co quắp một chút, đây là mối tình đầu của cô. Bất quá nếu đồng nghiệp có hứng thú, cô nguyện ý chia xẻ, cô mân mím môi, tận lực tỏ ra thoải mái, ra vẻ khiêm nhường nói: “Không phải trong công ty chúng ta, lớn lên cũng tạm được.”

“Tỷ là người từng trải, mang tới đấy giám định giúp cô.” Hai mắt Đào Tiểu Thiến sáng lên.

“Ừ, được. . . . . . Buổi tối anh sẽ đến đón tôi.” Liêu Bắc Bắc ngượng ngùng cười cười.

Đào Tiểu Thiến vừa định nói chút gì, thì thầy giáo giảng bài không lưu tình chỉ mặt các cô: “Vị tiểu thư mặc đồ đỏ kia, không được nói chuyện riêng. Khóa huấn luyện này rất trọng yếu.”

Vừa nói xong, Đường Diệp Trạch chuyển tầm mắt qua người Liêu Bắc Bắc, trộm giơ hai ngón tay hình chữ V “Thắng lợi”, hơn nữa nụ cười nhìn có chút hả hê, bởi vì, là anh sai thầy giáo trường điểm danh .

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc lúng túng gật đầu nhận lỗi, trợn mắt nhìn Đường Diệp Trạch một cái, đều là người trưởng thành còn bị điểm danh phê bình, mất thể diện không nói, lòng tự ái cũng bị thương tổn.

Liêu Bắc Bắc tức quá, lên Weibo phát hỏa.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: anh kia. Tôi với anh có cừu oán sao? Đến tột cùng là anh muốn hãm hại tôi bao nhiêu lần? .

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: làm nhân viên bán hàng, đầu tiên phải học vứt bỏ lòng tự ái. Huống chi, cô quả thật không thật tình nghe giảng bài.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: cũng không phải là đi học thật, anh chẳng lẽ còn muốn khấu trừ học phần của tôi sao? .

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: không, khấu trừ tiền thưởng.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: anh, tôi sai rồi. [nước mắt]

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: [a]

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc cắn cắn đôi môi, vừa muốn thoát khỏi Weibo, Đường Diệp Trạch đã nhanh nhắn một tin tới.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: đừng nóng giận, tôi mua cho cô một chiếc xe đạp điện.

Liêu Bắc Bắc dần dần vung lên khóe miệng, nhưng rất nhanh sụp bả vai, cô rốt cuộc thật dễ dàng thỏa mãn, thoáng cái bớt giận.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: tri kỷ tri kỷ, anh có chuyện gì muốn chia sẻ cùng tôi sao?

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: thí dụ như.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: tối hôm qua. . . . . .

“Khụ khụ. . . . . .” Đường Diệp Trạch ho nhẹ hai tiếng đưa tới ánh mắt của mọi người, các nhân viên cho là anh muốn truyền đạt gì khác, nhưng đợi một lát, chỉ thấy Đường Diệp Trạch buông mắt, tiếp tục chơi điện thoại di động.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: cô thấy rồi?

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: tôi cuối cùng cũng thông minh, cho nên anh mới mua xe đạp chạy bằng điện hối lộ cho tôi đúng không? [quay mặt bên trái hừ hừ]

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: không phải vậy.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: đúng.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: không phải vậy.

Liêu Bắc Bắc liếc anh một cái, hí mắt nhe răng cười.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: không phải vậy.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: anh còn phải học chùi mép nữa à? Ngừng, đừng ảnh hưởng tôi nghe giảng.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: [nước mắt]

Ưu Thương Phụ Nhị Đại: [ a ]

“Bắc Bắc, cô nói chuyện với ai mà vui vẻ như vậy? Bạn trai mới sao? . . . . . .” Đào Tiểu Thiến thừa dịp thầy giáo loay hoay trên máy tính vội vàng hỏi.

“Không phải là mới, bạn trai quen trước giờ.” Liêu Bắc Bắc nóng lòng làm sáng tỏ chuyện này.

Đào Tiểu Thiến không đưa bình luận, liếc một cái màn hình điện thoại Liêu Bắc Bắc, cười híp mắt lấy điện thoại di động ra, nói: “Thì ra là cô cũng chơi Weibo, nick name là cái gì, tôi add.”

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc thấy thái độ Đào Tiểu Thiến tích cực cũng không cự tuyệt, nhưng quả thật cô không muốn người quen Follow, bởi vì nơi đó chẳng qua là đó là vùng đất nhỏ nhiều có ngôi sao sáng của cô mà thôi, ban đầu viết tên công ty đơn giản là cô không hiểu quá trình đăng kí, lầm tưởng phải viết tên công ty làm việc mới có thể thông qua xét duyệt.

Rất nhanh, nick name “Điềm Tỷ Tiểu Đào” của Đào Tiểu Thiến Follow đến “Ưu Thương Phụ Nhị Đại” của Liêu Bắc Bắc.

Đào Tiểu Thiến tham quan trang Liêu Bắc Bắc, cười khúc khích: “Bạn trai ngươi cũng hài hước quá, có phải nick ‘Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc ’ này hay không, anh ta là người của công ty sao?”

Liêu Bắc Bắc lau mồ hôi, may là mới vừa rồi cô cùng Đường Diệp Trạch nói chuyện với nhau bằng tin nhắn cá nhân, nếu không người khôn khéo như Đào Tiểu Thiến rất nhanh có thể nhận ra người này ẩn nấp bên cạnh các cô.

Song, không đợi Liêu Bắc Bắc bác bỏ thân phận “Tự nhiên ngốc”, Đào Tiểu Thiến đã ở trang chủ của Liêu Bắc Bắc gọi Đường Diệp Trạch.

Điềm Tỷ Tiểu Đào follow cho Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: Chào anh, tôi là đồng nghiệp Bắc Bắc.

Liêu Bắc Bắc thở dốc vì kinh ngạc, Đào Tiểu Thiến quả nhiên là nhân viên bán hàng ưu tú, không khách khí đến cỡ nào.

Cô song song dời tầm mắt, hi vọng thông qua ánh mắt nhắn nhủ một loại tin tức, anh đừng trả lời a. Cô ấy nghĩ anh là bạn trai của tôi.

Nhưng, Đường Diệp Trạch không có nâng mắt, cũng không có bất kỳ biểu hiện gì, bình tĩnh quay lại.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc trở lại @ Điềm Tỷ Tiểu Đào: [nắm tay]

Đào Tiểu Thiến hé miệng cười một tiếng, hướng Liêu Bắc Bắc nháy mắt.

Điềm Tỷ Tiểu Đào: Bắc Bắc đang ở bên cạnh tôi, anh là bạn trai của cô ấy sao? Nghe nói buổi tối anh phải tới đón cô ấy tan việc phải không?

Liêu Bắc Bắc nhìn chằm chằm nội dung bàn luận, lo lắng nói: “Đào tỷ, anh ấy. . . . . .” Cô nói còn chưa dứt lời, giáo sư khóa ho khan nhắc nhở, cho nên Liêu Bắc Bắc chỉ đành phải cúi đầu giữ vững trầm mặc.

Song, Đường Diệp Trạch đáp một câu làm cho người suy nghĩ xa xôi hơn.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc đáp lời @ Điềm Tỷ Tiểu Đào: nếu như cô ấy cần tôi, tôi có thể xuất hiện ở trước mặt cô ấy bất cứ lúc nào.

Liêu Bắc Bắc nhìn bình luận khuôn mặt hắc tuyến, đây không phải nói nhảm sao, khoảng cách giữa bọn họ xê xích không tới mười thước.

Không rõ chân tướng, quần chúng Đào Tiểu Thiến chống cằm cảm thán, người đàn ông này thật là biết nói chuyện.

Điềm Tỷ Tiểu Đào: Bắc Bắc là một cô gái tốt, anh cần phải quý trọng cô ấy.

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: tôi sẽ .

Liêu Bắc Bắc sợ tình thế càng diễn càng quyết liệt, không nhịn được sáp vào.

Ưu Thương Phụ Nhị Đại trả lời @ Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc: anh có phải đang bận hay không? (ý cô là: Đừng làm chuyện tào lao.)

Anh Không Phải Trời Sinh Đã Ngốc đáp lại @ Ưu Thương Phụ Nhị Đại: không bận.

“. . . . . .” Liêu Bắc Bắc nhắm mắt hít sâu, người của cô chính là một bi kịch.

Lúc này, một tin nhắn đến, Liêu Bắc Bắc thoát Weibo, thấy Phan Hiểu Bác nhắn tin, cô lập tức dấn thân vào ở chỗ nhu tình mật ý.

Phan Hiểu Bác: còn đang đi học sao?

Liêu Bắc Bắc: ừ, có thể còn kéo dài thêm một giờ.

Phan Hiểu Bác: buổi tối muốn ăn cái gì, anh đặt trước.

Liêu Bắc Bắc: cá nướng?

Phan Hiểu Bác: không được, Niếp Niếp gần đây bị nóng.

Liêu Bắc Bắc: nga, vậy ăn đồ xào đi?

Phan Hiểu Bác: nói thật, anh không muốn mang trẻ con đi ra ngoài ăn, không bằng. . . . . . Chúng ta ở nhà ăn? Để anh xào đồ ăn.

Liêu Bắc Bắc quơ quơ bàn chân, trước mắt hiện lên một màn bọn họ ở trong phòng bếp đầy lãng mạn, liền nhắn tin lại: tốt, em sẽ giúp anh một tay.

Phan Hiểu Bác: vậy thì quyết định thế đi, bảy giờ anh tới đón em.

Liêu Bắc Bắc liếc Đào Tiểu Thiến bên cạnh một cái, nhắm lại: không cần, em tự đi, công ty có phân cho em một chiếc xe điện, trong vòng nửa tiếng là có thể vào thị trấn.

Phan Hiểu Bác: tốt, lúc đến gọi điện thoại cho anh, trên đường cẩn thận một chút, tối nay trời không sao.

Liêu Bắc Bắc nắm tay ngọt tận trong lòng, Phan Hiểu Bác muốn mời mình đến nhà làm khách, chứng minh anh rất có hảo cảm với mình sao?

“Uy uy, Bắc Bắc, bạn trai cô làm sao biết công ty chúng ta tối nay phải liên hoan?” Đào Tiểu Thiến hỏi.

“Ừ. . . . . . Ừ? . . . . . . .” Liêu Bắc Bắc tức giận muốn nỗ con ngươi: “Tối nay liên hoan là có ý gì? . . . . . .”

“Trước lúc cô vào cửa, Thư ký Triệu Cương đã tuyên bố, khao chúng ta một bữa thịt nướng. Ngay tại bờ biển, lò nướng thịt đã chuẩn bị tốt, sợ mập thì ăn hải sản, còn muốn bắn pháo hoa.” Đào Tiểu Thiến liếm liếm đôi môi.

“A, thật tốt, có thể không tham gia sao? . . . . . .” Liêu Bắc Bắc nước mắt trào ra.

“Dĩ nhiên không được a, Thư ký Triệu cố ý nói, vô cớ không tham gia hoạt động tập thể coi như bỏ bê công việc. Hơn nữa có chơi tại sao không đi a, đây không phải là hành động của kẻ ngu sao?” Đào Tiểu Thiến biết Liêu Bắc Bắc không nhanh trí, nhưng không nghĩ tới nguyên nhân cuối.

Sau khi nghe xong, Liêu Bắc Bắc sầu mi khổ kiểm, cô chỉ muốn có buổi tối hẹn hò cũng khó khăn thế à? .

Xem ra không đi cửa sau thì không được rồi, Liêu Bắc Bắc mặt dày hướng Đường Diệp Trạch cầu cứu.

Liêu Bắc Bắc: anh, tri kỷ, buổi tối tôi muốn xin nghỉ.

Đường Diệp Trạch: thân thể không thoải mái?

Liêu Bắc Bắc: không phải vậy. . . . . . Phan Hiểu Bác hẹn tôi đến nhà anh ấy ăn cơm, hì hì.

Đường Diệp Trạch: anh ta không có tiền mời đi nhà hàng ăn cơm?

Liêu Bắc Bắc: . . . . . . Dĩ nhiên không phải vậy, cái này gọi là bồi dưỡng tình cảm. Anh cùng Thư ký Triệu nói một tiếng cho tôi nha, giúp đỡ chút nha.

Đường Diệp Trạch: tốt, nhưng Triệu Diệu mặc kệ lý do xin phép nghỉ. Huống chi lý do của cô là bất chính.

Liêu Bắc Bắc giơ nắm tay dứ dứ: nếu tôi có lý do còn tìm anh làm gì? . Anh cố ý chọc giận tôi sao?

Đường Diệp Trạch: tôi không có chọc giận cô, vậy cô nói xem phải làm sao bây giờ, tôi nghe cô.

Liêu Bắc Bắc vừa trợn mắt vừa tựa vào trên ghế ngồi. . . . . . ngốc tự nhiên, không giải thích.

“Vị tiểu thư đang mặc com lê đỏ kia, mời ngồi xuống. Được không? .” Giáo sư nổi đóa.

“? .” . . . . . . Liêu Bắc Bắc lập tức ngồi nghiêm chỉnh, đồng thời, nhận ánh mắt xem thường của các đồng nghiệp từ bốn phương tám hướng bắn về phía cô.

Đường Diệp Trạch thong thả giương mắt lên, nhìn Liêu Bắc Bắc chăm chú, lần này cũng không phải là anh sai giáo sư điểm danh . . . . . . Bắc Bắc đáng thương, lúc liên hoan nhớ ăn nhiều một chút.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ