XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu - Thừa nhận đi, cậu yêu tôi phải không ? trang 6

Chương 13: Ngây thơ vô số tội…

Vì tôi sẽ là người thắng…chờ hình phạt đi nhé, em yêu…

Vung mạnh khẩu súng nằm gỏn lọn trong tay, đưa toàn bộ thân thể xoay phắt 180 độ ra phía sau, Lăng Tử Thần ko cần quan tâm kẻ nãy giờ đang đưng sau mình là ai, mạnh bạo đặt đầu súng lên trán người đàn ông hòa mình trong bộ comlê đen, khuôn mặt lạnh lùng vô cảm thờ ơ đi sự hiệp diện bất ngời ko kém của khẩu…trên tay đối phương cũng đang chĩa về phía mình. Có lẽ vì chiều cao giữa 2 người khá chênh lệch nên vị trí đặt súng của họ có chút khác biệt, nhưng tỉ lệ gây tử vong lại ngang ngửa nhau. Một bên áp thẳng vào tim chàng trai, một bên dí sát sọ não người đàn ông đã ngoài 40, ánh nhìn của họ lúc này cứ như những con mãnh thú bước vào trận chiến sinh tử, ko hề nhún nhường.

-Người chân yếu tay mềm như ông cũng được Hạ Kì Thiên cho phép sử dụng loại này…_Đưa đôi mắt khinh miệt liếc nhìn khẩu súng trên tay đối phương một lượt, Lăng Tử Thần khẽ nhướn mày, dồn hết sức lực siết chặt tay súng, bóp mạnh_…xem ra anh ta rất sợ mất đi một kẻ tôi tớ trung thành như ông

-Chỉ là để tự vệ thôi, thưa ngài, cũng như trường hợp hi hữu bấy giờ_Kính cẩn gật đầu nhẹ cúi chào người trước mặt, người đàn ông với bộ comlê chỉnh chu giải thích, vẻ điềm đạm thường ngày đặc trưng rõ nét, mang lại cho ông ta một sự bình tĩnh tuyệt đối để có thể gồng lên những chiếc gai nhọn hoắt chống trả đối phương, cho dù đó là ai. Bởi thế, lời lẽ thoát ra từ bộ não nhanh nhạy của ông ta lúc này vẫn thật sắc bén

-Hạ Kì Thiên quả có mắt nhìn người tài_Chép miệng khen ngợi, chàng trai họ Lăng vẫn ko rũ bỏ sự băng giá của mình

-Tôi nghĩ, có lẽ chúng ta nên dừng lại ở đây, trước khi quá muộn_Đưa ngón tay khô ráp xấu xí đẩy nhẹ gọng kính đang trễ xuống ngang mũi, người đàn ông ko ngần ngại buông lời cảnh cáo_Nếu chúng ta cùng bỏ súng xuống, cả 2 sẽ an toàn, còn ngược lại, cùng chết là điều ko tránh khỏi. Chắc ngài ko muốn từ giã cõi đời trước khi đòi lại mọi thứ thuộc về mình chứ?

-Có lí đấy_Tỏ vẻ ngẫm ngợi một lát, Lăng Tử Thần nới lỏng tay súng, ra chiều đã hoàn toàn bị thuyết phục.

-Ngài rất thông minh đấy!_Ý cười, người đàn ông mỉa mai, buông súng khỏi đối phương

-Tất nhiên, thông minh nhiều hơn ông là đằng khác_Xoay khẩu súng trên tay mình một vòng, Lăng Tử Thần ý định cũ ko từ bỏ, dời điểm đặt đến lòng ngực kẻ đối diện, dùng lực dí sát trong khi bàn tay vẫn vương máu còn lại bóp lấy khẩu súng người đàn ông, cho ông ta một động lực chủ động chĩa thẳng về chính mình_Nếu ngươi có gan, cứ thử đi, 2 ta cùng chết, đến lúc đó, người gặp rắc rối ko chỉ có gia đình của ông đâu, Hạ Kì Thiên-kẻ người đang khom lưng kính phụng-cũng ko thoát khỏi gọng kìm của Lăng gia

Thoáng chút biến sắc, người đàn ông đượm vẻ hốt hoảng. Trên thương trường, ông chỉ có độc nhất vị chủa nhân mình kính thờ là người duy nhất biến ước mơ được cống hiến tài năng và phát huy nó được thực hiện làm chiến hữu. Ở nhà, người bầu bạn làm ông có cảm giác no ấm chỉ duy người vợ yếu ớt và đứa con thơ. Từng ấy, quá đủ để ông có được một chỗ dựa tinh thần vững chãi, và dĩ nhiên, làm mất đi nó lại càng ko thể. Động vào ông, ông có thể chịu được nhưng động vào họ thì, sự yếu lòng của con người trong ông sẽ ko ngừng trỗi dậy, đó cũng chính là điểu yếu lớn nhất mà trong đời này ông ko thể nào khắc phục được. Có lẽ, con người ở trước mặt ông, đã tìm hiểu rất kĩ về đối thủ của mình trước khi bước vào trận chiến, thế nên mới có thể đem sự an toàn của hộ ra uy hiếp ông. Dù rằng họ đã được Hạ gia bảo vệ, che chở nhưng ko có gì là ko thể xảy ra, khả năng của con người trước mặt còn lớn hơn nhiều

-Ngài nghĩ thân phận của mình đã được thừa nhận rồi sao?_Lấy lại vẻ bình tĩnh, người đàn ông ko cho phép mình để lộ sơ hở để người khác nắm được thót, kiên quyết chống trả được đến đâu thì hay đến đấy

-Sắp thôi!_Cong môi cười khẩy, Lăng Tử Thần khinh bỉ nhìn con người cố chấp, phả ra một tiếng thở dài khá to_Nếu ngươi rời khỏi đây, coi như ko có chuyện chúng ta gặp nhau, còn ngược lại, sẽ ko có ai ra khỏi căn phòng này mà lành lặn được cả. Sao đây?

-Nhưng tôi ko thể trái lệnh cậu chủ_Do dự, người đàn ông lo lắng, để mất niềm tin của chủ nhân đối với mình là điều khó chịu nhất, song gan lì ở lại đây, mọi công lao ông gây dựng cùng sự nỗ lực nhẫn nhịn của chủ nhân bây lâu nay cũng sẽ tan thành mây khói và ông ko thể chấp nhận điều đó, hoàn toàn ko

-Hãy nói với anh ta “Nếu muốn giành giật mọi thứ với tôi thì vác xác đến mà lấy, ko thì đừng hòng mang đi bất kì thứ gì”, ta nghĩ anh ta sẽ bỏ qua việc ngươi trái lệnh thôi_Nhắn nhủ cho kẻ giấu mặt một câu thách thức đầy ngụ ý mà chỉ có cậu và Hạ Kì Thiên mới hiểu, Lăng Tử Thần ko thèm đoái hoài gì đến vẻ ngờ vực đang ngự trên khuôn mặt già trước tuổi của con người kia mà quay lưng đi, cất súng vào vị trí cũ

-Vậy tôi xin lui_Cúi chào lần 2, người đàn ông khuất dần khỏi căn phòng nhỏ, gằn lên mặt những vết hằn của sự tức giận kèm theo lời “hứa hẹn” ko mấy tốt đẹp.

Thả người ngồi lên chiếc giường bên cạnh, Lặng Tử Thần đưa nhãn thần ngắm nhìn người con gái đang say giấc nồng trên giường bệnh, đôi lúc lại bất cười ngao ngán khi nhìn thấy cô nàng chép miệng như thể trong mơ đang ăn món gì đó rất ngon lành, vô thức đổi lên ham muốn ko rõ tên.

Hết chịu nổi, di chuyển người đến gần hơn chút nữa, Lăng Tử Thần cho phép mình vinh hạnh ngồi lên giường của cô, tự tiện đưa bàn tay lạnh băng chạm lên vết hằn đã mờ dần. Được một lúc, đôi lông mày ngang dày của chàng trai khẽ nhíu lên, khuôn mặt cùng sa sầm hẳn đi. Chả là, khi miên man “dạo chơi” dọc theo khóe miệng của người con gái, những ngón tay dài mảnh của Lăng Tử Thần vô tình chạm phải vũng nước dãi nhầy nhầy, làm bản tính ưa sạch sẽ trong người cậu trỗi dậy dữ dội, dù ko muốn rời tay khỏi làn da mát lạnh ấy nhưng vẫn phải kinh người rút lui.

Nhưng ko để cho kẻ tự ý chiêm ngưỡng dung nhan như hoa như ngọc của thiếu nữ có cơ hội tẩu thoát, cô nàng quái chiêu lúc ngủ vẫn mang bản tính thường ngày: ăn miếng trả miếng, tàn bạo lôi mạnh cánh tay đang cố “vượt ngục”. Mỉm cườ mãn nguyện trong mê man làm chết trân người đang não nề kia, Hàn Tử Di khoái chí tang bồng há to khuôn miệng tưởng chừng có thể nuốt trọn nguyên cả một cái đùi gà với hàm rằng trắng đều của mình, ko do dự dùng lực kéo mạnh tay Lăng Tử Thần, đút thật nhanh vào miệng mình, hết lực nhai ngấu nghiến

Cắn răng cắn lợi nín nhịn, Lăng Tử Thần cười khổ an ủi cho phận mình, thốt lên câu than vãn rất bi ai:

-Rốt cuộc mẹ đã nuôi dạy cậu kiểu gì thế?

10 phút trôi qua mà cứ như chục thế kỉ, cuối cùng con quái vật bé nhỏ chìm sâu trong giấc ngủ cũng đã chịu thức tỉnh, hé đôi mắt đen sâu to tròn hết cỡ như sắp lòi cả ra nhìn người đang ngồi bên cạnh rồi lại ưu ái ghé thăm đấu răng tạp nham trên cánh tay của người đó, há hốc mồm chỉ vào “hiện vật”, ngây ngốc hỏi:

-Con nào cắn cậu ác thế?

Trừng trừng nhìn kẻ trước mặt rũ bỏ mọi tội lỗi một cách phũ phàng bằng tia nhìn băng giá, Lăng Tử Thần tức tối đến uất nghẹn, muốn hét thật to mắng cho cô một trận nhưng lại ko thể, chỉ còn cách nắm chặt lòng bàn tay, tự xả hận lên thân thể đã tàn tệ của mình:

-Tôi xui xẻo nên mới bị con quái vật ham ăn ham ngủ như cậu cắn đấy, được chưa?

-Gì?_Ngạc nhiên quá đỗi, Hàn Tử Di vuốt vuốt lòng ngực chế ngự cơn giận vì mới mở mắt đã bị vu oan một cách trắng trợn, chọn lọc lời lẽ cực kì thâm thúy đối chọi lại_Này nhé! Dù cậu có tu thêm mấy vạn kiếp nữa cũng ko có phúc để Hàn Tử Di tôi há miệng ngọc cắn đâu nha, đừng có thấy mặt tôi hiền mà bắt nạt, con giun xéo mãi cũng quằn đấy

-Đấy là sự thật!_Gỏn lọn, Lăng Tử Thần hoàn toàn ko bào chữa cho mình, chờ đợi câu thoại tiếp theo của người kia

-Vừa thôi! Nói gì cũng phải có bằng chứng, ko có thì trách tôi_Nắm tay thành đấm, Hàn Tử Di làm mặt ngầu, đưa về phía người đối diện cảnh cáo

-Được thôi!_Như đã chực chờ sắn, Lăng Tử Thần nở nụ cười ma mãnh cực chết người ném về phía Hàn Tử Di đồng thời rời khỏi chỗ, sán lại gần cô, thì thầm_Nếu tôi có bằng chứng chứng minh cậu cắn tôi thì sao đây?

-Tôi đây trong sạch ko có gì phải sợ cả, nếu cậu có bằng chứng chứng minh, tôi sẽ tình nguyện nghe cậu sai bảo_Khẩu khí hùng hồn như sấm, Hàn Tử Di ko ngần ngại trưng bộ mặt “bất khuất” “cây ngay ko sợ chết đứng” ra khoe khoang, ko hề hay biết đối phương giăng ra một cái bẫy để cô sa vào

-Ngược lại?

-Để nghĩ đã_Xoa xoa cái cằm nhẵn nhụi râu, Hàn Tử Di bắt đầu nghĩ ngợi điều kiện

-Ko cần nữa_Lại tự tiện đưa cánh tay đầy rẫy vết cắn tạp nham lên cằm người khác, Lăng Tử Thần kéo khuôn mặt nhỏ nhắn phá chút bướng bỉnh được di truyền từ mẹ về phía mình, để lộ rõ bản chất ác quỷ ranh mãnh cho con chuột nhỏ mắt bẫy chiêm ngưỡng_Vì tôi sẽ là người thắng…chờ hình phạt đi nhé, em yêu…

Chương 14: Lựa chọn…

Từ bây giờ… chính tôi…
sẽ tự tay chỉnh đốn lại mọi thứ cho cậu…
Đừng mong có thể trốn thoát bởi lẽ,
dù chân cậu đặt đến đâu, móng vuốt của tôi cũng sẽ…
theo đến đó…

-Em yêu?_Sững người như bị bỏ bùa một chốc, Hàn Tử Di cuối cùng cũng tiêu hoá nổi 2 từ vừa mới nhắc đến đã làm cô phát ớn, khuôn mặt diễm lệ trong sáng là vậy giờ đây lại nhuốm bóng đêm đen kịt, tỏ rõ thái độ tức giận cực điểm

Dồn hết sức lực vào đôi chân đang chống trụ cho mình, Hàn Tử Di đứng lặng vài phút vận nội công, cả người toát ra một luồng tà khí ghê rợn đến nỗi con gà trống tội nghiệp bị nhốt trong chiếc lồng chờ ngày xử trảm ở căn bếp đồ sộ của Cawnteen P&P cũng nhận thấy được nguy hiểm, ko dám ho he tiếng nào. Đối với vật thì thế, nhưng đối với con người đang chăm chú nhìn biểu hiện của cô thì hoàn toàn ngược lại, cậu ta ko hề cảm thấy sợ hãi, chút chột dạ hay hoang mang mà chỉ nở một nụ cười thích thú, đưa ánh mắt thách thức ý cười “mời gọi” con mãnh thú trước mặt, như thể tất cả đều đã nằm trong dự tính ban đầu của chính cậu ta.

Xoay người một vòng tuyệt đẹp như vũ công ba lê hạng nhất, Hàn Tử Di đưa cái chân dài ngoằng nhờ mang gen của nhà họ Hàn, ko ngần ngại đá thẳng một cước về phía đối phương, mặc kệ cả việc mình đang mặc một chiếc váy ko mấy dài lắm.

Nhanh như chớp né đòn của đối thủ, Lăng Tử Thần nhẹ nhàng như ko, đưa bàn tay vương máu thoắt ẩn thoắt hiện túm lấy chân con mồi, báo hại cô nàng mất thế cân bằng, đem luôn thân thể lẫn linh hồn quấn lấy nhau ngã xuống chiếc giường ban nãy mình đã an toạ.

Nhưng con người vốn rất ích kỷ, đối với Hàn Tử Di-kẻ ko bao giờ để mình phải thua thiệt ai cũng vậy-ích kỉ ko kém. Trước khi để mình ngã xuống, cô nàng đã kịp tung ra chiêu thức cuối cùng, tóm lấy cổ áo đối phương rồi ko ngần ngại bám víu vào nó, cố dùng lực vớt vát hình hài đang xuôi theo quy luật tạo hoá của mình, báo hại người kia vốn đã xui xẻo lại chồng thêm đen đủi, rách cha cái áo trắng tinh sặc mùi comfort chỉ trong chớp mắt, để lộ bộ ngực săn chắc 6 múi mà đến cả mẹ cậu ta cũng chưa có vinh hạnh ngước nhìn.

Ngã phịch xuống chiếc giường vô tội ko thương tiếc, Hàn Tử Di đau đớn lăn qua lăn lại y chang một con cún con, miệng ko ngừng mếu mó kêu trời than đất, vẫn chưa đủ, cô nàng còn mạnh bạo lớn tiếng trách cả người mình mới xé áo xong

-Làm ăn kiểu gì thế hả? Cậu muốn tôi ngã lăn ra đập đầu vào tường, máu trào ra miệng chết queo luôn chứ gì? Tâm địa cậu sao độc ác thế hả?

-Độc ác sao?_Cúi mặt thật thấp để cố che giấu sự thay đổi nhanh chóng của các cơ mặt, Lăng Tử Thần cất lời trầm nhưng ko ấm mà buốt giá, khí lạnh từ người toả ra ko ngớt

-Chứ sao nữa? Suýt tí là tôi đã lên bàn thờ ngắm gà nude rồi còn đâu, đùa cũng có chừng mực thôi!_Ko nhận ra nguy hiểm đang kề cạnh, Hàn Tử Di một lời đã quyết, khẩu khí trách mắng y chang ông già nhà cô, nét mặt bức bối hiện rõ

-Đùa ư?_Lại hỏi tiếp, Lăng Tử Thần vẫn giữ nguyên tư thế mà trong mắt Hàn Tử Di cho là “dáng điệu trầm mặc, tự kỉ”, hai con ngươi dương như đã sắc đen hơn trước

-Hỏi nhiều thế, bộ cậu ko có não mà suy nghĩ hả?_Xoa xoa cái lưng ê ẩm, cô nàng họ Hàn tức tối khi bị hỏi mãi, khuôn mặt nhăn lại tỏ vẻ ko hài lòng

-Xem ra, cậu nên được chấn chỉnh lại…_Ngay khi dứt câu nói như thầm thì với chính mình, Lăng Tử Thần thôi ko cúi mặt nữa, đưa đôi mắt đã bị bóng đêm chiếm trọn chiếu tướng lấy con người trước mặt một cách dữ dội, từ từ nhích chân bước lại gần , thô bạo đẩy mạnh cô xuống giường lần 2, đồng thời đích thân lấy hai tay mình khoá chặt hai cổ tay đối phương, như muốn ko cho con mồi của mình có cơ hội trốn thoát

-Ế! Làm gì thế?_Bất ngờ trước hành động dễ gây hiểu nhầm của Lăng Tử Thần, Hàn Tử Di mặc dù bị chế ngự nhưng vẫn mạnh miệng lên tiếng, toàn thân nhất thời vùng vẫy kịch liệt

-Nghe cho rõ đây, Hàn Tử Di!_Ghé sát bờ môi lạnh lẽo lên vành tai con mồi, Lăng đại nhân phả hơi thở nhẹ với tông giọng thương ngày nhưng đầy rẫy sự đe doạ, cảnh cáo và hứa hẹn_Từ bây giờ… chính tôi… sẽ tự tay chỉnh đốn lại mọi thứ cho cậu…Đừng mong có thể trốn thoát bởi lẽ, dù chân cậu đặt đến đâu, móng vuốt của tôi cũng sẽ…theo đến đó…

***
Cănteen P&P-nơi tốt nhất để lấp đầy mọi căng thẳng cũng như tiếp thêm năng lượng cho cái bụng rỗng tuếch của học sinh trong trường-sau 3 tiết học chìm nghỉm trong tĩnh mịch và buồn tẻ cuối cùng cũng lấy lại được sinh khí vốn có của nó, náo nức với bao kẻ vào người ra. Trong bầu ko khí ồn ào như chợ búa ấy, ở một góc trên tầng 2, có một cô nàng đang thiểu não kể khổ, miệng liên tục xử đẹp 3, 4 chiếc hawmberger giải cơn phiền muộn.

-Đấy! Ngươi thấy có tức ko chứ!_Đập bàn cái rầm thị uy, Hàn Tử Di ra sức thể hiện cơn giận giữ như biển cả của mình, trưng ra cho cô bạn thân nhất thấu hiểu

-Tóm lại là ngươi đã thua chứ gì?_Ko mấy hưởng ứng với đề tài sốt dẻo của cô bạn, Hạ Kì Như chuyên tâm hút cạn cốc nước cam lạnh mát thứ 2, mắt đảo đi tìm kiếm món tráng miệng nào mới lạ

-Hừ, chắc chắn nhân lúc ta ngủ, hắn đã dựng cảnh để *** hại ta, ngươi nghĩ xem, người như ta sao lại có thể đi làm cái chuyện ko bằng mấy con cún ở nhà đó hả?_Vứt ngực nuốt giận, cô nàng họ Hàn ko thôi tỏ rõ sự oan ức thấu trời thủng biển của mình, cứ như thể đấng quân tử lừng lẫy giang hồ bị tiểu nhân đa mưu *** hại vậy, cơ hồ ko hề muốn bỏ qua chuyện này.

-Thôi đi, giờ ngươi đã thua rồi mà!_Chán nản chêm vài câu, Hạ Kì Như biết rõ bản chất nỗi oan của bạn mình, lấp trường vẫn giữ nguyên ở vị trí trung gian, bởi lẽ, nghiêng về cô nàng này lại càng làm cho bản tính nợ máu phải trả máu của cô càng tăng lên, đến lúc đó, chính Hạ Kì Như sẽ trở thành người duy nhất được hỏi đến nhờ giúp đỡ. Còn nghiêng về Lăng Tử Thần lại ko được, đơn giản thôi, nghiêng về hắn cũng chẳng được lợi lộc gì, nhiều khi còn mang tiếng mê trai thì mệt óc

-Ờ!_Bị xị mặt, Hàn Tử Di thờ dài, thần sắc chẳng vui tươi được là bao

-Hắn đưa ra hình phạt gì?_Gõ gõ móng tay lên mặt bàn, Hạ Kì Như chống cằm, riêng điều này cô cảm thấy tò mò nhất, người như Lăng Tử Thần, để trả thù người khác thì khối gì biện pháp độc đáo, nghe để học hỏi, mở mang kiến thức cho mình cũng là điều tốt, đất nước ta vốn khuyến khích điều này mà

-Ko biết!_Chu miệng thổi phù làn tóc mái đang ngang nhiên loã xoã trước mặt, Hàn Tử Di ngoan ngoãn trả lời, chờ đợi món ăn tiếp theo của mình

-Trời! Sao ko biết chứ?

-Thì hắn chứ nói, chỉ bảo là…_Nghiêm mặt thể hiện thái độ của Lăng Tử Thần lúc đó, Hàn Tử Di đứng hẳn dậy, đặt một chân lên ghế, khoanh hai tay trước ngực rồi nghiêng người ra sau, mặt vênh lên ngó trần nhà, giả giọng_”Tôi cho cô thời hạn một ngày, từ đây đến 12 giờ trưa hôm sau, trong quãng thời gian đó, hãy làm mọi thứ để gỡ gạc lại tỉ số cho mình, nếu ko, quá hạn, cậu sẽ ko có cơ hội hối hận nữa đâu”

-Nguyên văn đó hả?_Giật giật khoé mắt, Hạ Kì Như trầm trồ trước diễn xuất tài tình của con bạn thân, bỗng nổi lên dục vọng muốn rủ rê nó bước vào con đường diễn viên

-Ờ!_Ngồi thụp xuống ghê của mình, Hàn Tử Di ỉu xìu_Ta chưa có cách gì để gỡ đây,nghĩ cách giùm đi

-Mệt!_Rời khỏi chỗ một cách mau lẹ, Hạ Kì Như bâng khay đồ của mình tiến tới trả lại cho cănteen, tàn nhẫn để cô bạn của mình ở lại với đống suy nghĩ rối mù cùng sự khó hiểu tột độ. Ko phải cô ko muốn giúp, chỉ là nếu giúp, cô sẽ ko thể có được kịch hay để xem cho đỡ nhàm chán, với lại, sự tò mò đang lớn dần trong cô cũng là điều kiện thúc đẩy điều đó.

-Mọi người đến đông đủ rồi chứ?_Lấy hết sức bình sinh hét lớn trong trụ sở rộng thẳng cánh cò bày của club mình, Hạ Kì Thiên nhẩm đếm khuôn mặt của từng người, sau khi đã tập hợp đủ quân số liền hét thêm một lần nữa bằng chất giọng đã khàn hẳn đi_Hôm nay chúng ta sẽ ăn mừng chiến thắng

-Ăn mừng?_Như một kẻ hành khuất đói khát chợt thấy chiếc bánh mì rơi giữa đường, Lương Tuấn Vĩnh trợn mắt hỏi lại, nhìn Hạ Kì Thiên như muốn ăn tươi nuốt sống. Ăn mừng thì phải cần tiền, cần tiền thì phải moi quốc khổ, mà moi quốc khố thì phải qua ai “Đại thần giữ của” này đã

-À!_Đổ mồ hồi hột, Hạ Kì Thiên tít mắt cười nhạt_Tại thầy bảo lần trước chỉ là bồi bổ sức khoẻ sau khi thi đấu xong, thầy vẫn chưa có mặt nên giờ mới tổ chức lại, vừa đông đủ vừa lấy thêm khí thể để tiếp tục duy trì hoạt động của club

-Thế thì hay quá, hôm nay được ăn no nê, sướng!_Chẳng thèm để ý gì đến nét sa sầm thoảng qua trên gương mặt của Lương Tuấn Vĩnh, Lâm Chấn sau khi ngủ thẳng giò vươn vai phấn khởi, kích động toàn thể mọi người trong club, đương nhiên, Hàn Tử Di và Hạ Kì Như cũng ko ngoại lệ, gì chứ phần ăn uống thì khỏi lo thừa cơm thừa canh

-…

Trước sự hô hoán phấn khởi của mọi người, Hạ Kì Thiên lấy cớ lơ đẹp ánh nhìn của “Đại thần giữ của”, bước đến gần chiếc máy chiếu to tướng được gắn trên tường, khởi động máy, clik chuột vào một dữ liệu nào đó làm hiện lên toàn thể gương mặt của mọi người trong từng ô vuông nhỏ xếp cạnh nhau như bàn cờ vua, nở nụ cười ranh mãnh:

-Ăn thì vẫn ăn nhưng club chúng ta lệ cũng vẫn làm, bóc thăm chọn cặp đi!

-Chọn cặp làm gì?_Khó hiểu thắc mắc cô bạn đứng cạnh, Hàn Tử Di trơ mắt nhìn các thành viên đang lần lượt bước đến gần, đưa tay lên chuột, clik vào chữ” chọn” to tướng trên màn hình

-Theo lệ, mỗi khi đi ăn hay mở tiệc, club chúng ta đều mở trò chơi, chia thành nhiều đội, mỗi đội 2 người, rồi sau đó lại bóc thăm phương tiện vận chuyển để đến nhà hàng, ai đến trước ăn trước, đến sau gặm xương. Tất nhiên những việc này đều có người theo dõi, nên chẳng ai có thể làm bừa được

-Thế nữa á?_Ngớ mặt thốt lên chán nản, Hàn Tử Di đưa tay vẫy vẫy khi đến lượt con bạn thân, cầu mong người nó chọn trúng là mình cho có cặp có lứa, nhưng tiếc thay, người đó lại là Hàn Gia Minh

-Tử Di! Đến lượt em!_Nhẹ nhàng nhắc nhở, Hạ Kì Thiên cười nhẹ, nháy mắt với cô gái vừa gọi tên rồi đưa tay chỉ lên khuôn mặt mình ở trên màn chiếu, ngụ ý “Chọn anh nhé!”

Lê bước ko mấy vừa lòng đặt tay lên trỏ chuột, Hàn Tử Di cảm nhận thấy trong lòng có điều gì đó ko ổn, cô ngước mắt lên nhìn màn hình, trớ trêu sao, 4 người còn lại chưa bắt cặp lại là cô, Lăng Tử Thần, Hạ Kì Thiên và ông thầy “kính mến”.

Chương 15: Sự hứa hẹn chết chóc

Cúi gặp mặt gậm nhấm sự thất vọng đg àn l g từng thớ thịt mình, Hàn Tử Di cơ hồ chẳng thể thốt lên câu ai oán bi thương nào nữa, bởi lẽ lúc này, chẳng ai có thể cứu được cô cả. Ngầm ngùi no mắt chiêm ngưỡng "dung nh" của 3 người còn lại, cô nàng bỗng dưng cảm thấy phận mình sao bi đát, thống khổ như những cô nàng tiểu thư phú hộ dung nh thì ít mà mưu mô vời vợi thời c giun được ví như c rồng, bịt mặt bịt mũi tứ phía như ninja nhật bản, đứng ên lầu cao chót vót thả cái rầm quả cầu đỏ nặng những mấy cân xuống đám lông bông chặt chém nhau phía dưới, phó mặc cuộc đời sau này cho ời cao vô duyên định đoạt. Hên quá thì lấy được tên giàu sg phú quý chưa đầy bụng, xui thì cùng lắm mg bát nứt ra đường cùng đấng lg quân "ông đi qua bà đi lại cho tôi xin ít đồng", đời đúng là đủ thứ chuyện, kể mãi ko hết, chẳng khác nào chơi ò đen đỏ cả.

Nuốt ực 1 chỗ clo nguyên chất đg ào dâng g miệng xuống dạ dày sâu hoắm, Hàn Tử Di nhất thời tay run cầm cập, đầu óc lộn tung chả biết đường nào mà lần. Clik vào Hạ Kì Thiên cũng ko được mà Lăng Tử Thần lại ko xg, giằng co mãi cũng chỉ có khuôn mặt cười tươi rói để lộ hàm răng thiếu mất 2 cái ở vị í ung tâm do tai nạn ngoài ý muốn. Quyết tâm một hồi, cô nàng mới khốn khổ nhích chuột qug nhiều màu, đưa c ỏ vào khung hình có mặt ông thầy, dùng lực clik mạnh đến nỗi nó cũng lờn luôn ko thể dùng được nữa.

Vậy là xg, giờ người cùng nhóm, sẽ vào sinh ra tử cùng cô ên c đường tiến đến vend Isld staurt - điểm đến đã định sắn-ko ai khác là ông thầy "kính mến" với uyền thuyết xử gọn 100 hộp bánh sôcôla g một ngày kia. Mg rằng, nhờ phúc đức mấy tháng nay ông thầy lên chùa tích được, vận xui sẽ ko gõ cửa "llo" với cô nữa.

Phần chia nhóm đầy hồi hộp qua đi, các thành viên của club bước vào phần qu ọng nhất quyết định sự thắng thua của mỗi nhóm, đó chính là bóc thăm phương tiện vận chuyển sẽ kề vai sát cánh cùng họ. Sau 1 hồi oẳn tù tì bất phân thắng bại với ông thầy chưa quen mặt là bao, Hàn Tử Di bực bội, nổi lòng quân tử quyết định nhường ông thấy một bước, tiện thể lấy lòng mai này có việc còn hầy" hầy" m" m", giao ọn toàn bộ vận mệnh quốc gia vào tay ổng.

Được giành quyền bóc lá thăm, ông thầy đủng đỉnh g bộ quần áo thể thao màu hồng đến hội người mù Việt Nam còn kêu chói, bước kho thai tiếp cận chiếc hộp chứa thăm đg đặt ngay ngắn ên bàn họp, cứ nửa bước lại quay mặt hướng về đồng đội chỉ tay vào mình tự tin một cách quá đà với ngầm ý ứ tin ở thầy" rồi bước liếp, loay hoay gần 10 phút mới xg chặng đường chưa đầy 3 mét, ép tâm ạng của người "ở lại" càng thêm não nề.

Xoăn tay áo, ông thầy cắn răng cắn lợi lắm mới chui ót lọt được cánh tay to tướng đen sì vì phơi nắng phơi gió quá nhiều vào cái lỗ bóc thăm nhỏ thó, đảo xuôi đảo ngược, thấy cái này đẹp lại bỏ cái kia, mâu thuẫn mãi mới lôi ra được lá thăm cũng màu hồng nốt, vinh qug ở về dâng chiến tích bao cáo với người nhà.

huyến đi của bạn là một chuyến du ngạo cảnh n nước hữu tình ên lưng hiên nga nước"_Đấy là dòng chữ khổ lớn được in đỏ thói nằm chính giữa ung tâm của mảnh thăm sặc sỡ, đem lại cho 2 chủ nhân bất đắc dĩ của chuyến đi này một nỗi não nề khó tả, đầu óc quay cuồng cứ như bị hai chứ "Xui rồi" nặng tựa nghìn tấn lọt thủng ời xh rơi xuống nả 1 đòn chí mạng đến le lưỡi phụt máu. Quả thật, cô nàng Hàn Tử Di phận đã xui rồi, ông thầy này lại còn xui hơn, cái này nên nói là xứng đôi vừa lứa.

Khóc ko thành tiếng, cô học ò nho chỉ biết nhìn người thầy "vĩ đại" của mình bằng đôi mắt thất vọng, chút thương cảm vì số phận bi đát giống mình lại dấy lên, khiến cô ko thể oán ách ông được mãi, bất lực dặn lòng đành chấp nhận số phận

g lúc đó, nhận thấy có kẻ đã hứng sao quả tạ lên người, các thành viên còn lại của club mới mạnh dạn, yên í phân nửa thò tay rút thăm, mặc kệ cho nó đen hay đỏ, dù sao, kẻ đen nhất hôm nay cũng chẳng phải là họ

Lăng Tử Thần + Hạ Kì Thiên: huyến đi của bạn là một chuyến thăm thú cảnh qu đô thị thơ mộng bằng "Độc mã" (Nói thẳng ra thì đây là một chuyến hít bầu ko khí váng bụi nơi chốn xe cộ ầm ầm bằng xe đạp ko yên thì đúng hơn)

Hạ Kì Như + Hàn Gia Minh: huyến đi của bạn sẽ lãng mạn hơn nhiều nếu cùng nhau tay g tay lướt ên "Hộ thần siêu tốc" (Hoa mĩ thì thế, nhưng lọc đi lọc lại cũng chỉ là 2 người đi chung một đôi pin có sức chứa khá lớn)

Lương Tuấn Vính + Lâm Chấn: "Hãy cùng nhau phượt cùng gió mới bằng "Xe đua thần tốc nhé" (Cặp đôi này là cặp đôi được coi may mắn nhất bởi phương tiện di chuyển cực hiện đại Xe bốn bánh mg dòng chữ thiêng liêng "xh-sạch-đẹp)

Hàn Tử Di + Thầy chủ nhiệm club-Đặng Hải Khh: huyến đi của bạn là một chuyến du ngạo cảnh n nước hữu tình ên lưng hiên nga nước" ( Nói thì rất hoa mĩ, nhưng bản chất thực sự của hiên nga nước" chẳng khác gì mấy c vịt nhựa của W Wld, có khác thì cũng chỉ có màu lông và cái mông của nó to hơn tí thôi)

Đỗ Tuấn Kiệt + Liễu Gia Tuyền: "Hãy nắm tay nhau đi ên chặng đường dài, cũng thưởng thức giai điệu của thành phố lúc về chiều nhé, những lúc như thế, ko gì hơn bằng ự thân vận động"
***
Đau đớn đặt chân mình vào vạch xuất phát ắng tinh được kẻ bằng vôi, Hàn Tử Di liếc nhìn ông thấy giám thị lâu rồi ko gặp, lướt qua chiếc súng đg giơ cao chĩa nồng lên ời mà tim g thắt quặn. Nếu bình thường, cô có thể ngậm đắng nuốt cay mà ngồi đạp vịt ình tứ" với ông thầy, nhưng ở cái club lắm chiêu lắm ò này, bọn họ còn thuê cả dàn quay phim đi to dõi cũng như thu lại những gì đã ải qua của các thành viên, in thành đĩa bán ra thị ường với giá khủng nhằm gây quỹ mới chết, giờ thì chắc chắn cô sẽ phải cẩn ọng từng bước một, nếu ko, chỉ cần cô vấp đã ngã oạch xuống đường, thể nào cũng có vinh hạnh được lên youtube diện kiến thiên hạ cho coi, đó là sự xỉ nhục đáng hổ thẹn

-Pằng!_Tiếng súng lệnh vg lên mãnh liệt, xé t tầng tầng lớp lớp mây xh xuyên thẳng ra ngoài vũ ụ, g khi ở phía dưới kia, từng cặp đg tản ra tứ phía, chạy đến nơi đậu phương tiện của mình, nhằm thắng vend Isld mà tiến ước khi bị kẻ khác nẫng tay ên.

Thua cuộc, sẽ ko đơn giản như chính tên gọi của nó.

***
-Sao h lại đến học ở cái b bẩn thỉu và bần hàn đó chứ?_Ở một nơi nào đó dưới sự phg tỏa của của P&P, một giọng nói lảnh lót chua ngoa pha chút khinh rẻ ko ngần ngại vg lên, đánh t sự yên tĩnh đg ngày càng dịu đi của ngôi ường dh tiếng

-Tôi học ở đâu phải báo cáo với cô sao?_Đặt đầu lên đấm tay, nghiêng hẳn sg một phía, Lâm Khải Phg mắt ko rời màn hình laptop, chút đoái hoài đến sự hiện diện của người thứ hai g căn phòng to lớn cũng ko có lấy g đáy c ngươi.

-Gì? Em chỉ muốn hỏi tại sao h lại đi học ở b C thôi, đáng nhẽ chố của h phải ở b A_Ko thôi ngưng cái giọng đh đá, ương Tịnh Nhu giận giữ ước sự thờ ơ của người đối diện nhưng lại ko thể làm gì ngoài việc to tiếng. Đơn giản, to qu niệm luôn chực sẵn g cô, chỉ cần lên giọng, bất cứ ai cũng phải phục tùng

-Tôi muốn học đâu là quyền của tôi, ko cần cô lên tiếng

-Ko được, h phải chuyển về b A ngay lập tức_Cất giọng nũng nịu chất chứa sự ra lệnh, ương Tịnh Nhu chạy đến gần, đặt tay lên bờ vai rộng của Lâm Khải Phg, ánh mắt thẫm lại vừa hi vọng vừa ép buộc

-Tôi ko chuyển thì sao?_Đến lúc này mới chịu ngước nhìn khuôn mặt nhăn nhó của kẻ đg tự tiện chạm vào mình, Lâm Khải Phg chút biểu hiện cũng ko có lấy ên nét mặt, giọng ầm xuống

-Thì...thì em sẽ nói với ba, h nhất định phải chuyển_Thoáng chút bối rối, ương Tịnh Nhu ngựa quen đường cũ, lấy chỗ dựa duy nhất cô có thể bám víu để đe dọa, ngoài ông ấy ra, hầu như người có thể thay đổi ý định của c người cô yêu quh năm suốt tháng ko còn ai khác nữa

-Này nhé..._Đặt tay lên chiếc cằm nhọn hoắt, Lâm Khải Phg kéo sát khuôn mặt si mê cậu ta tiến sát vào mặt mình, nói nhỏ như ko muốn để kẻ thứ 3 ng thấy_...nếu ko phải nể tình có thâm giao với cha cô, tôi đã bẻ gãy cổ cô rồi, giờ còn muốn đem ông ta ra uy hiếp tôi sao? Cô muốn chết hả?

-Em..._Rùng mình ước lời cay độc toát ra từ khuôn miệng nhiều lần cô đã đặt môi lên, ương Tịnh Như sặc mặt tái nhợt, ko tưởng tượng nổi cậu ta lại có thể nói ra những lời vốn chỉ giành cho những kẻ bẩn thịu hèn hạ dưới đáy xã hội tiếp nhận với cô, làm người cô vô thức run lên như sốt, mắt mở to kinh ngạc đến sững sờ

-Sao hả?_Cười khẩy khinh bỉ, Lâm Khải Phg tiếp tục dùng ánh mặt đen sâu hút hồn chèn ép c người kia

-Có.. có phải vì cái c Hàn Tử Di rác rưởi đó ko?_Thoát khỏi cơn chết não g chốc lát, ương Tịnh Nhu lùi người ra sau, đưa tay chỉ về phía người mình yêu, hất hàm

-Ồ_Thoáng kính ngạc, Lâm Khải Phg nở nụ cười kì vọng khó hiểu, tỏ vẻ suy tư_Tùy cô muốn nghĩ gì thì nghĩ

-Ra là vậy!_Nặm chặt đôi tay thành đấm, ương Tịnh Như cười khốn khổ, miệng chưởi rủa_C khốn

-Từ giờ cô tốt nhất nên im lặng, tôi rất ghét những người nhiều lời, nếu làm được thế, tôi còn có thể cho phép cô ở bên tôi_Đặt mắt ở về vị í b đầu, Lâm Khải Phg lơ đẹp khuôn mặt đg đậm dần sự cuồng phẫn, ngón tay liên hồi gõ xuống mặt kính, đều, đều, ko dứt,...như thể đg chờ đợi điều gì đó

-Được thôi_Lặng người đồng ý, ương Tịnh Nhu nở nụ cười chết chốc, quay người bước ra khỏi phòng, khuôn miệng đồng thời thốt lên một câu thề thốt_Từ nay, thay vì nhiều lời như h nói, em sẽ im lặng và...hành động những gì em muốn...

-Rầm!_Cánh cửa làm bằng gỗ sồi được chạm ổ tinh vi đống lại một cách vg dội, để mặc c người "bị bỏ lại" lọt thỏm g mớ bóng tôi sâu hun hút, ên khóe miệng ấy, một nụ cười thỏa mãn hiện lên thật rõ

Chương 16: Hứa hươu hứa vượn

Hevend Island là một hòn đảo nhân tạo thu nhỏ, được xây dựng cách đây ko lâu ở Hà Nội dưới bàn tay cần mẫn và tỉ mỉ tuyệt đối của những công nhân lão luyện. Được biết đến như một cung điện giáo hoàng Anh thu nhỏ thời xưa bởi vẻ ngoài tráng lệ và trang trọng cùng những trang thiết bị hiện đại nhưng ko kém phần cổ kính và huyền bí hóa, Hevend Island thu hút rất nhiều sự chú ý của khách tham quan tứ phương trong nước lẫn ngoài nước. Người ta gọi nó là Hevend Island bởi lẽ bao quanh hòn đảo nhân tạo ấy là một dòng sông xanh biếc chảy dài ra biển, tạo nên sự cách biệt giữa khác xa với chốn đô thị trầm uất ở nội thành, thanh nhã nhưng nhộn nhịp, cổ kính nhưng hiện đại. Chính vì vị trí hài hòa giữa đất và nước ấy nên rất dễ dàng để đến được Hevend Island, chủ yếu bằng 2 con đường, một là đường thủy, hai là đường bộ, do đó, cũng chẳng cần phải há hốc mồm ngạc nhiên vì lọt thỏm giữa các phương tiện di chuyển mà club bóng rổ soạn ra có một con”Thiên nga nước”

Lênh đênh trên dòng nước ko ngừng chảy, khi chiếc kim phút cuối cùng cũng chịu nhích thêm một nấc nữa thì cũng là lúc cặp thầy trò với vận đen thấu trời từ trong “Thiên nga nước” đặt chân lên bậc đá đầu tiên của Hevend Island. Ngồi thụp xuống đất, cô học trò nhỏ họ Hàn nhăn nhó lấy tay đấm đấm lên đôi chân mỏi nhừ vì phải nhô lên hạ xuống đạp vịt cả một chặng đường dài trong khi người bên cạnh lại vươn vai bá cổ một cách thoải mái, tiện thể há miệng ngáp tù tì cho đỡ buồn ngủ

-Hai người là thành viên của club bóng rổ phải ko?_Như một oan hồn từ cõi Diêm Vương đội mồ lên, một ông già trong bộ vest đen trang trọng ko biết từ lúc nào đã đứng thù lù sau lưng ông thầy, tự nhiên đặt tay lên vai khiến ổng giãy nãy lên một cái, xô oạch bạn đồng hành khó khăn lắm mới đứng dậy nổi một lần nữa hướng về thủy giới mà đâm đầu vào.

Né tránh những giọt nước bắn ra tung tóe, ông thầy tỉnh bơ phủ nhận mọi tội lỗi, chườm cái mặt kinh ngạc hỏi han “tận tình”:

-Em nhảy xuống đó làm gì thế?

-Thầy nói như thể thầy hoàn toàn vô tội ấy_Ngoi lên với một bụng nước dạt dào, Hàn Tử Di phụt mạnh con cá nhỏ vô tội đang bơi lội trong miệng mình, phóng thích cho nó trở về nơi hoang dã, cau có trước thái độ quá đáng của người đối diện. Suốt cả chặng đường tới đây, ông ta ko những ko phụ giúp cô đạp con vịt lấy một khắc mà chỉ ngồi hết gặm sôcôla rồi lại tu nước ngọt cô đã nhẫn nhịn và cho qua. Vậy mà bây giờ, sau khi đẩy cô đổ ầm xuống sông, lão ta còn dám hắng giọng quở trách, đến cánh tay cũng chẳng buồn đưa ra kéo cô lên. Giờ thì cô mới nghiệm ra câu chân lí của ông cha ta “Sai một li đi một dặm”, cái xui tận mạng này, âu cũng là kết quả cho việc nhìn nhầm người, đặt nhầm lòng tin mà ra.

-Hai người là thành viên của club bóng rổ?_Nhắc lại câu hỏi ko có hồi âm ban nãy, ông già tốt bụng từ từ tiến lại gần bậc đá, tận tình đỡ người bị nạn trèo lên, khuôn mặt hiền từ toát lên nét đáng tin khó ngờ

-Có chuyện gì ko?_Chịu để ý sự có mặt của người lạ, ông thầy tiếp lời, khé lắc đầu bất lực trước sự hậu đậu của cô học trò

-Vậy thì chúc mừng, 2 người đã về đích đầu tiên, trở thành nhà vô địch của cuộc thi hôm nay_Bấm tay cái tách ra hiệu gì đó cho đoàn người hung tợn từ bên trong nhảy ra, ông già vỗ tay hoan hỉ trước sự khó hiểu của 2 người còn lại, nhanh chóng dẫn lối cho họ vào một căn phòng sang trọng đã được đặt chỗ sẵn.

-Khoan đã! Sao chúng tôi lại thắng trong khi mất hơn 2 tiếng mới đến được đây, những người khác đâu_Ra chiều nghi ngờ trước kết quả chung cuộc bất khả thi, Hàn Tử Di ngó nghiêng dò xét xung quanh tìm kiếm các thành viên còn lại, ngẫm rằng đây chỉ là một trò đùa chà đạp lên sự thảm bại và tệ hại của kẻ thua cuộc mà thôi.

-Theo thông tin lấy được từ các gián điệp gửi về…_Đẩy cao gọng kính đen, ông già lấy chiếc Ipad ra khỏi cặp, bấm bấm rồi nheo mắt nói tiếp_…các thành viên khác gặp một chút rắc rối, có lẽ sẽ ko thể đến được

-Rắc rồi sao?_Tỏ vẻ ngạc nhiên, ông thầy gắp đại một miếng xà lách, nuốt tỏm nó vào trong bụng_Bọn quái chiêu đó thì có gì gây khó dễ được chứ?

-Đúng vậy, có khi bọn họ bày trò xổ thuốc xổ vào trong đống này cũng nên_Đăm chiêu nghĩ ngợi, Hàn Tử Di soi lên cái miệng rộng ngoác của bạn đồng hành, nói một câu bâng quơ nhưng đủ khiến chỗ thức ăn vừa được nhét vào dạ dày của lão ta ngoi lên theo đà phóng ra ngoài

-Ko, ko_Cười nhạt trấn an, ông già đau khổ giãi bày sự thật_Với những gì tôi biết thì có vẻ cuộc đua của họ ko mấy thuận lợi cho lắm. Đội trưởng Hạ Kì Thiên và iceboy Lăng Tử Thần chắc hiện giờ đang bị cảnh sát rượt vì tội cản trở các phương tiện giao thông khác, có lẽ ko thể tham gia tiếp cuộc thi. Hàn Gia Minh và Hạ Kì Như thì hoàn toàn mất tích, dấu hiệu cho thấy họ vẫn đang đua cũng mất tăm trong khi cậu Lương Tuấn Vĩnh và Lâm Chấn lại phải uống trà giảng đạo với phòng bảo vệ môi trường với lí do rải tất cả rác trên xe ra lòng đường, cặp Đỗ Tuấn Kiệt và Liễu Giai Tuyền gặp chút rắc rối với bọn giang hồ chỉ vì lỡ quẳng lon nước ngọt vào mặt đại ca của chúng. Tóm lại, đến bây giờ, chỉ có 2 người mới ló mặt đến, do đó, với cương vị là trọng tài cuộc thi, tôi tuyên bố 2 vị thắng cuộc…

-Cạch!_Đóng nhẹ cửa chính sau khi được ông thầy “trẻ con” đưa về, Hàn Tử Di đảo mắt nhìn căn nhà đen kịt ko có lấy một ánh đèn, cảm thấy có chút gì đó lo lắng, trong lòng lại nghĩ đến thằng em song sinh của mình hiện giờ vẫn chưa có tung tích gì mà đau quặn, khóc ko ra nước mắt vì tờ 500 k nó mượn vẫn chưa chịu trả.

Quờ quạng đưa tay tìm công tắc điện, Hàn Tử Di nheo mắt, khó khăn lắm mới vớ được bức tường bên cạnh để lần mò theo thì bất chợt chạm phải cánh tay lạnh như băng của ai đó, cùng với hơi thở thật cô đọng

Thu tay lại theo phản xạ, cô nàng họ Hàn thấy có điềm lạ bèn cẩn trọng lùi ra sau vài bước, trong bóng đêm mờ mịt moi ra từ trong balô một chiếc thước kẻ, vung lên nhằm về phía trước giáng một đòn thật mạnh lên kẻ cô vừa lỡ chạm tay. Sau khi nghe thấy tiếng rên rỉ của hắn, cô nàng được thể lấy chân đá túi bụi, hai tay mãnh liệt cầm balô nện lấy nện để vào người tên trộm đen đủi, miệng liên tục bắn từ ko ngớt:

-Chết nè, dám vào nhà bà nè, thấy chưa con, !@#$%^&*!@#$%^&*…

-Đủ rồi!_Tên trộm bị đánh tơi bời nói như hét, tay ra sức nắm lấy cánh tay chứa hung khí của chủ nhà, ko để cho mình bị đánh thêm nữa

-To gan, dám lẻn vào nhà bà đây còn dám to tiếng à?_Bực bội vì bị tên trộm xấc láo cả gan nắm lấy tay thiếu nữ, Hàn Tử Di dùng lực há miệng thật to, như một con thú dữ cắn lên bàn tay của hắn, đay nghiến

-Là tôi đây!_Tên trộm đau đớn hét lên

-Tôi cái gì mà tôi, đừng có giở thủ đoạn sói đội lốt dê đánh lừa ta nhá, hôm nay người chết chắc_Ko chịu buông tha cho tên trộm xấu số, Hàn cô nương lấy chân dẫm lên cơ thể hắn, ra sức bẻ ngoặc cánh tay rắn chắc vừa nãy bị mình cắn cho thê thảm

Đương lúc đang hăng cơn chiến, Hàn Tử Di há miệng lên trời, cười một cách khả ố ăn mừng chiến thắng lừng lẫy thì đèn điện bỗng bật sáng, oà lên mọi thứ trong ko gian trống trải một màu chói lòa, soi rõ bản chất thực sự của tên trộm

-Tôi…tôi thấy hết rồi nhé!_Đưa cánh tay còn lại đẩy mạnh chân kẻ đang giẫm lên mình, tên trộm ngồi dậy, lau nhẹ dòng máu tươi đang trào lên ở khóe miệng, nhìn người đang há hốc miệng chiếu tướng mình

-Sao…sao

-Màu xanh da trời cơ đấy, thế mà tôi cứ tưởng là màu hồng_Ôm mặt thất vọng, tên trộm nín nhịn cơn tức cười, yên lặng quan sát biệu hiện đang thay đổi nhanh chóng trên nét mặt của Hàn cô nương

-Cậu…cậu…_Nắm tay thành đấm, Hàn cô nướng ép cơn giận dữ dội lên hai chân mình, ko do dự, ko luyến tiếc, ko cảm thấy có lỗi giáng thêm một đòn vào bụng tên yêu râu xanh rồi chạy tót lên phòng, đóng rầm cửa cố thủ

-Lăng Tử Thần, hôm nay ta ko vặt lông luộc chính ngươi, ta sẽ ko làm người

***
Vắt kiệt quả cam thứ 9 vào chiếc cốc vàng khè đầy nước cam, Hàn Tử Di hít một hơi thật sâu lấy lại mớ ko khí nãy giờ đã tống hét ra ngoài, miệng nở một nụ cười đậm chất mưu mô xảo hoạt. Đưa tay lôi từ trong túi quần một gói thuốc đầy khả nghi, cô nàng thỏa chí xổ hết toàn bộ vào cốc nước, khấy một cách điên cuồng.

Sau khi chắc mẩm mớ thuốc đã hòa tan ko dấu vệt, cô nàng mới phi như bay lên tầng 2, chỉnh chu lại quần áo trước khi gõ cửa phòng kẻ thù, cố rặn lấy cho mình một nụ cười cực hiền ngụy trang rồi chờ đợi, ko phải chỉ chờ đợi Lăng Tử Thần thôi đâu, cô còn chờ đợi cả giây phút mình có thể “xử” đẹp tên oan gia này nữa cơ.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ