Snack's 1967
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết ngôn tình - Tình yêu cappuccino

Chương 4: Thành phố thủy tinh của ai

Bạn nói gì?
Nói chúng ta dừng….
Câu nói phía sau!
Tôi-yêu-bạn
1. Những ngày còn lại của học kỳ, tất cả chúng tôi đều rất
Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân nhận giấy đăng ký kết hôn một cách thuận lợi, em bé trong bụng cô bạn cũng lớn dần lên; chuyên đề của Văn Hạo cuối cùng cũng xuất bản, anh bận rộn với công việc chỉnh sửa cuối cùng; trình độ tiếng Trung của George cũng nâng cao rất nhiều, nói về Trương Ái Linh lưu loát, trôi chảy, nếu nhắm mắt nghe không ai đoán ra cậu ta chỉ ở trình độ ABC. Còn tôi nhìn họ bận rộn, vui vẻ, cũng vui lây.
Mặt trời trong vườn trường cũng ngày càng gắt hơn, ban ngày ở sườn núi gần hồ đều hiếm người qua lại, ánh náng mặt trời rọi thẳng, cây cỏ đều khô héo chờ mặt trời xuống núi.
Mùng 1 tháng 7, tôi, Khang Minh Huân, Hàn Văn Hinh dậy sớm, tiễn George ra sân bay, kỳ bổ túc của cậu ta kết thúc, phim mới sắp khởi quay
Hành lý đã thu dọn sẵn từ tối hôm trước, sau khi cậu ta thức dậy cuộn chăn cẩn thận, bịn rịn nói: “Không ngờ hai tháng trôi nhanh vậy, còn nhớ lúc mới mượn chăn Ninh Khả, giờ đã lại sắp phải ly biệt!’
Khang Minh Huân, Hàn Văn Hinh tiến đến ôm cậu ta và nói: ”Chỉ cần rảnh, luôn chào đón sự xuất hiện của cậu!
Đến lúc đó ở trong nhà bọn mình nhé!” Ba người đều cười, cười méo mó.
Tôi vội đến khuyên giải: “Các cậu đúng là yếu đuối! Không phải là sinh ly tử biệt, chỉ cần tiếng rưỡi bay thì có thể gặp!” Sau đò lại đùa: “George sắp đóng phim với ngôi sao quốc tế rồi, sau này là ngôi sao’lớn rồi, đến lúc đó về đây để quảng bá phim cũng sẽ ở trong phòng dành cho các nguyên thủy của khách sạn 5 sao, bận rộn vào lưu và ký tặng các fan hộ mộ làm gì rảnh để gặp bọn mình!”
Không ngờ..
Một hàng bốn người huyên náo ra khỏi cửa, trời vẫn chưa sáng hẳn, trước ký túc xá đã có không ít nữ sinh, có cả Trương Thần, Trương Trần chạy vội đến, ôm cổ cậu ta, dẹt miệng như sắp khóc, George đặt hành lý xuống, xoa tóc cô, nói vào tai cô vài câu, cô bạn lập tức mỉm cười. Vài nữ sinh còn lại cũng lần lượt được đáp trả như nhau. Nhìn thấy ba người chúng tôi đang ngơ ngác, trong lòng nghĩ nếu là thời cổ đại không phải là một bầy thê thiếp, ngồi hưởng phúc sao?
An ủi những fan hâm mộ ngu ngốc xong, cậu mới lên taxi, chúng tôi sớm đã khó chịu ngồi trong đó Khi taxi chuyển bánh còn có vài nữ sinh chạy theo xe chúng tôi, nước mắt thành sông.
Tôi, Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân tuy trong lòng không nỡ rời xa, nhưng cảnh tượng như vậy thật muốn cười, trên đường trêu chọc George hoài
Cậu ta lại ôm Hàn Văn Hinh, Khang Minh Huân, và nói nhất định sẽ làm ba đỡ đầu cho con họ.
Sau đó, George đặt hành lý xuống, trịnh trọng đến trước mặt tôi nói: “Cậu thật nhẫn tâm, ai cũng không nỡ rời xa mình, đều ôm mình, chỉ có cậu muốn mình nhanh chóng biến mấtl”
“Đâu có! Cậu nhìn xem, mình cũng.khóc rồi! Mắt vẫn ướt.” Nói xong tôi kéo mi mắt cho cậu ta xem.
Nhân lúc tôi không để ý, cậu ta ôm chặt tôi vào trong lòng, môi đặt lên môi tôi, lưỡi cũng quyện vào, sau đó nhân lúc tôi chưa kịp phản ứng, nhanh chóng rút người lại, nói nhẹ vào tai tôi: “Đừng nghĩ là dễ dàng thoát khỏi mình.” Nói xong, không đợi tôi đáp lại đã đi thẳng đến cửa kiểm tra an ninh của sân bay không nhìn lại
Tôi quay đầu nhìn lại, Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân đang mắt tròn mắt dẹt, tôi giơ nắm đấm hùng hổ: “Việc vừa nãy không ai nhìn thấy! Không được nhắc lại, nếu không… hừm!”
2
Về trường, khi đến phòng 307 lấy chăn, mới phát hiện George còn để lại đò cho tôi – bức họa, hình đó chính là tôi, cầm trong tay tôi mới hoàn toàn ý thức được cậu ta đã rời xa.
Nhớ đến những việc cậu ta cùng làm với tôi, dạo phố, chạy bộ, đi học, nấu ăn, tất cả đều không thể quay lại. Nỗi buồn ly biệt lúc này mới trào dâng.
Trưa đi tìm Văn Hạo, anh hỏi tôi: “Nghe Giáo sư Lưu nói, George là vai nam chính cho phim mới của đạo diễn Trương Du Ninh.”
“Thầy nói với anh sao? Phải, nên cậu ấy mới được đưa đến lớp bọn em để nghe bài nghiên cứu chuyên đề Trương Ái Linh.”
“Sau lần trước anh nghĩ là em đã không còn bí mật đối với anh, không ngờ giờ lại phát hiện ra! Nhưng không sao, dù sao cậu ta cũng đi rồi!” Văn Hạo thở dài. Lát sau, anh lại hỏi: “Nhiệm vụ Giáo sư Lưu giao cho em coi như hoàn thành rồi, tiếp theo em có phải nên bắt đầu chuẩn thi lên nghiên cứu sinh – Tiến sỹ?”
“Thi tiến sỹ?” Tôi bất ngờ.
“Phải, bọn em học thạc sỹ chỉ cần hai năm, năm đầu tiên đã qua rồi, chỉ còn một năm. Giờ chuẩn bị bảo vệ thạc sỹ cũng chỉ có tám, chín tháng nữa thôi. Nhưng em vốn có nền tảng tốt, thời gian này anh cũng không bận lắm, có thể giúp em thu thập tài liệu… Anh nghĩ, không vấn đề gì.
“Nhưng, em chưa từng nghĩ đển vấn đề này.” Tôi nói
“Vậy giờ bắt đầu nghĩ đi! Ngập ngừng, anh lại nói: “Anh nghĩ mình ra ngoài thuê phòng ở nhé!”
“Hả?” Tôi lại phản ứng không kịp.
Anh nhìn tôi cười: “Đúng, ý anh là sống cùng, giống như Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân.”
Chúng ta thậm chí còn có thể sống trong cùng khu đô thị với họ, chăm sóc lẫn nhau như vậy sẽ tốt hơn nhiều, nếu như em không phản đối. Như vậy anh có thể mỗi ngày nấu cơm cho em ăn, hơn nữa ở ngoài điều kiện tốt hơn, trong ký túc xá không có điều hòa, bất lợi cho việc chuẩn bị làm luận văn bảo vệ thạc sỹ của em.
“Chỉ có những lý do này sao?”
“ừ, đương nhiên rồi, ý đồ của anh cũng là tấm lòng của Tư Mã Chiêu- em và anh đều hiểu.” Anh mặt dày thừa nhận.
Tôi nhớ đến lời của George, tình yêu là một việc đáng mừng, hai người yêu nhau có quan hệ thân mật không còn khoảng cách là điều rất tự nhiên, yêu không nên chứa quá nhiều hàm nghĩa khác ngoài tình yêu, tôi không phản đối việc sống chung, thậm chí còn có chút mong đợi – có thể cùng người mình yêu nhất ngày đêm bên nhau, thật tuyệt biết mấy! Chỉ là thi tiến sỹ không chỉ là tôi chưa từng nghĩ đến, thậm chí là việc trong tiềm thức luôn trốn tránh. Tuy tôi biết l õ thi tiến sỹ sau này sẽ thuận lợi cho việc dạy học và nghiên cứu trong trường đại học, là con đường tốt nhất củng cố quan hệ giữ tôi và Văn Hạo, cũng là tương lai rất tốt cho tôi.
Thế là tôi kìm nén lại ý muốn phản đối từ trong nội tâm: “Vậy, mình thuê nhà ở khu đô thị của Hàn Văn Hinh.”
Văn Hạo nghe xong, vui mừng hớn hở: “Việc này giao cho anh, em không phải phải về nhà sao? Đợi em lên có thể chuyển vào nhà mới của chúng ta rồi!”
Tôi gật gật đầu, không hề nói suy nghĩ thực sự của tôi về việc thi tiến sỹ, vì trước mắt tôi vẫn dao động, không biết nên đi theo con đường rộng đã mở ra trước mắt hay í on đường nhỏ thần bí nhưng hấp dẫn kia, quyết định này ảnh hưởng cả cuộc đời tôi, tôi thật khó quyết định.
Về nhà, tôi hỏi ý kiến bố mẹ về vấn đề học tiếp nghiên cứu sinh – Tiến sỹ hay đi làm. Họ không biết quan hệ của tôi và Văn Hạo nên thoải mái nói cả hai phương hướng đó đều được, vấn đề là tôi có thực sự hứng thú với học thuật, có quyết tâm kiên trì tiếp không.
Nhưng bố lại đùa thêm vài câu: “Làm tiến sỹ đương nhiên là lựa chọn khó khăn hơn, còn chưa nói mọi người bây giờ coi nữ tiến sỹ là loại giới tính thứ ba ngoài hai loại nam, nữ, hoàn thành toàn bộ luận văn tiến sỹ khó hơn nhiều so với tốt nghiệp thạc sỹ, rất nhiều người nghiên cứu năm năm thậm chí tám năm .vẫn chưa lấy được bằng tiến sỹ. Không cần nói đến việc hy sinh cuộc sống cá nhân trong thời gian này, có thể chịu đựng được sự cô độc hay không mới là mấu chốt. Khả Khả tương lai làm nghiên cứu sinh chắc chắn cũng sẽ như vậy. Bố mẹ không đặt ra yêu cầu quá cao cho con gái, đơn giản, bình an, hạnh phúc cũng là đủ rồi.”
Tôi hiểu ra ẩn ý của bố, ông sợ con gái yêu quá chú ý vào việc học, để lỡ hạnh phúc cả đời mình. Nhưng tôi tạm thời chưa định kể với họ việc của Văn Hạo, dù sao việc lần chia tay trước cũng ảnh hưởng đến họ, tôi vẫn hổ thẹn trong lòng, tất cả đợi sau khi bảo vệ thạc sỹ xong rồi tính.
Những ngày thoải mái ở nhà qua mau, Văn Hạo liên tục nhắn tin, khéo léo giục tôi về trường, nói đã tìm được nhà thích hợp, đã mấy ngày nay trang trí và chuyển nhà, giờ chỉ đợi nữ chủ nhân vào ở thôi.
Dù trời nắng to, tôi lên tàu, đến thẳng thành phố nổi tiếng với biệt danh “lò lửa”, đi thẳng đến khu đô thị nơi tôi đã đến đó không biết bao nhiêu lần.
Văn Hạo đợi tôi ở cổng khu đô thị, sau đó kéo tay tôi vào trong. Cuối khu đô thị là một hàng lan can bao quanh bằng sắt màu đen, hoa khiên ngưu leo kín, trên màu xanh lục của cả mảng tường điểm xuyết bông hoa màu đỏ, tím như một tấm vải hoa diễm lệ, Văn Hạo chỉ tòa nhà trước lan can bao quanh: “Là ở đây”.
Tôi vui mừng, cảm động nhìn anh.
Lên tầng 3, tôi nhảy cẫng lên khi anh mở cửa căn hộ. Đây đúng là căn hộ nhỏ còn đẹp hơn nhà của Hàn Văn Hinh! Phòng khách nhỏ, hai giá sách lớn chiếm cứ nửa mặt tường, sách của Văn Hạo đều đã xếp lên, trước nửa mặt tường xếp một bàn máy tính hình L, có thể đồng thời đặt một chiếc máy tính bàn và một laptop, đối diện có một chiếc ghế sofa bọc vải lớn dành cho ba người ngồi.
Tuyệt hơn là phòng khách và phòng ngủ thông nhau, giữa chỉ treo một tấm rèm satanh màu tím đậm, tấm rèm đã kéo ra một nửa, che một nửa. Chiếc giường rộng trong phòng ngủ trải tấm ga màu tím đậm kết hợp với tím nhạt, thoạt nhìn đã thấy thích mắt rồi.
“Trời ạ, sao anh thuê được căn hộ tuyệt đẹp như thế này?”
“Ha ha, dùng từ rất hay. Em nghĩ là chủ nhà có thể bỏ thời gian, tỉ mỉ bài trí một căn hộ sẽ cho thuê sao? Lúc anh đến xem phòng, ở đây chỉ có tủ áo và chiếc giường này, mình dọn đồ đến mới trang trí thành như thế này đấy chứ. Theo anh nào, còn có điều tuyệt diệu hơn ở phía sau cơ.” Nói xong anh mở một cửa khác ở phòng khách.
Tôi nhảy lên, ôm lấy cổ anh.
Đứng trên ban công, trước mặt tôi là một hồ nước gợn sóng màu ngọc bích, dưới ánh mặt trời tỏa ra những ánh vàng, mặt hồ có gió nhẹ thổi qua, một làn gió nhẹ xuyên
qua cả gian phòng. Lúc này tôi mới hiểu lý do anh chọn chỗ này, đứng dưới tầng bị tường hoa che nên không nhìn thấy đối diện có hồ nước, phải lên trên mới biết phong cảnh ở đây thật tuyệt vời.
“Sao nào, rất hài lòng đúng không?” Anh đắc ý hỏi.
“Đương nhiên rồi, hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của em! Thật cám ơn anh!” Tôi chân thành nói.
“Ha ha, em đừng vui mừng quá sớm, căn phòng này không phải thập toàn thập mỹ đâu, em xem phòng khách đặt nhiều sách như vậy không còn chỗ đặt bàn ăn, sau này mình chỉ có thể ăn ở đây.” Vừa nói anh vừa chỉ ra ban công.
“Không phải càng tuyệt sao? Anh không biết là ăn cơm ở nhà hàng muốn chọn vị trí nhìn được phong cảnh khó thế nào sao?”
“Ha ha, đúng vậy. Em à, mau chuyển đồ từ trường vào, chủ yếu là quần áo và sách, còn lại đồ đạc ở đây đều có rồi. Còn anh, chiều vẫn còn phải đi đến cửa hàng nội thất, mua bàn ăn. Tối mình có thể cụm ly rồi.”
4
Nhân lúc anh đến cửa hàng nội thất, tôi đi tìm Hàn Văn Hinh.
Khang Minh Huân đã tìm được một công việc toàn thời gian, mỗi ngày từ 9h sáng đến 5h chiều, Hàn Văn Hinh cả ngày ở nhà một mình, chán đến muốn nổ tung. Cô bạn nhắn tin cho tôi như vậy.
Nhìn thấy tôi, Hàn Văn Hinh vui mừng vừa hét vừa nhảy cẫng lên, tôi cẩn thận sờ bụng hơi nhô lên của bạn và hỏi: “Gần đây ăn uống thế nào? Có nghén nhiều không?”
Cô bạn đắc ý lắc đầu: “Cơ bản đã không còn nghén, ăn uống cũng ngon miệng. Cậu xem mình gần đây béo lên nhiều!” Vừa nói vừa khoe cánh tay cho tôi xem.
Tôi cười lớn: “Phụ nữ mang thai đều như vậy, sinh con xong tự nhiên sẽ gầy đi.”
“ừ, nhưng Khang Minh Huân cả ngày đi làm, mình không biết nấu cơm, trưa chỉ có thể ra ngoài ăn, cậu cũng biết một mình ra gọi món cứ kỳ kỳ. Mình muốn chuyển về nhà ở hai tháng hoặc gọi mẹ lên chăm sóc mình, lại sợ Khang Minh Huân suy nghĩ, cậu biết tính anh ấy, lòng tự trọng rất lớn. May là cậu đến rồi, bọn mình có thể cùng đi (lạo phố và cùng ăn cơm!” Hàn Văn Hinh vui mừng nói. “Được, được, dù sao mình cũng rảnh, hôm nay đi với cậu!” “Cậu và Văn Hạo sẽ sống cùng sao?”
“Cậu đều biết rồi sao? Lát nữa đưa cậu đến đó chơi, bữa tối ăn ở chỗ bọn mình nhé!”
“George Trần thì sao?”
“Sao là sao?”
“Cậu ấy chẳng còn chút cơ hội? Thật đáng tiếc.” Hàn Văn Hinh chép chép miệng.
“Bà bầu này, chăm sóc con đi! Có gì mà đáng tiếc cho cậu ta, đợi cậu ta thành ngôi sao rồi, đầy con gái chủ động đến nhà!”
“Nhưng thầy Văn Hạo cũng rất tốt… Khả Khả, cậu biết không, trong Viện bọn mình mới xuất hiện một tiến sỹ vừa tu nghiệp xinh đẹp, nghe nói vẫn độc thân! Cậu có thể phải quản chắc thầy Vũ, không thì lửa gần rơm lâu ngày cũng bén thì chết!”
“Việc này từ bao giờ?”
“Nữ tiến sỹ hả? Cuối tháng 6. Sau khi báo cáo thì nghỉ hè, trong Viện hầu hết mọi người đều không biết tin này!”
Vũ Văn Hạo không hề nói với tôi.
Nhưng lúc này tôi không nghĩ nhiều. Sau khi nói với Hàn Văn Hinh lát nữa sẽ đến đón cô ấy, tôi liền về ký túc xá thu dọn đồ.
Khi đẩy chiếc vali ngập quần áo và sách đến nhà mới, Vũ Văn Hạo đã quay về. Anh vừa xếp bàn ăn nhỏ xinh ở ban công, vừa chỉ cho tôi xem: “Bình thường khi mình ăn cơm dựa vào tường này, hai chiếc ghế là đủ, nếu Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân cũng đến sẽ kéo đến giữa ban công, sau đó dùng hai chếc ghế ở bàn máy tính, em thấy được không?”
Tôi nói không sao, sau đó từ phòng bếp rót nước mang cho anh.
Anh nằm lên sofa, thuận tay kéo tôi vào lòng, mãn nguyện nói: “Chà, bên ngoài nhiệt độ cao thật, nóng chết đi được, ở nhà vẫn dễ chịu.”
Một lát sau anh lại nói bên tai tôi: “Coi như đã viên mãn. Ninh Khả giờ em không chạy nổi rồi?”
“Chưa chắc! Con người em khó tính, anh tiếp đãi không chu đáo, em sẽ “tạo phản” bất kỳ lúc nào!”
“Phải, đại nhân! Mãn nguyện rồi nhé? Được rồi, anh cũng nghỉ ngơi đủ rồi, giờ chạy đi mua đồ ăn, tối làm cơm cho em, chúc mừng niềm vui chuyển nhà và sống cùng nhau! Em đi đón Hàn Văn Hinh nhé!”
“Dạ.” Tôi gật đầu, lại tiện mồm hỏi: “Nghe Hàn Văn Hinh nói, trong trường chúng ta có một tiễn sỹ mới xinh đẹp phải không?”
Văn Hạo đang thay dép ở cửa, nghe tôi nói thì đứng ngây người. Phát hiện thần thái của anh không bình thường, một dự cảm không hay lập tức trào dâng trong tôi.
Anh từ từ ngẩng đầu lên: “Phải là tiến sỹ mới tốt nghiệp ở Đại học z… tên Liễu My.”
Đúng là sét đánh ngang tai.
Liễu My!
Trong một năm qua, cái tên này đã khiến tôi mất ăn mất ngủ, cũng khiến tình cảm giữa tôi và anh đứng trên bờ vực. Khi tôi nghĩ rằng đã hoàn toàn thoát khỏi cảm giác đó, nó lại cuồn cuộn kéo đến! Không, tất cả đều khác rồi, đối với tôi mà nói, chỉ còn là một cái tên trong quá khứ, hai chữ tiếng Hán, giờ nó đại diện cho một người con gái tràn trề sức sống, là người mà anh đã tự mình thừa nhận là người con gái hoàn mỹ nhất trong mộng tưởng của anh, cô ấy không còn là giấc mộng trong anh, là ảo tượng không thể với tới, giờ đây cô ta chính thức bước vào cuộc sống của anh, trong cùng một phòng nghiên cứu, cùng hít thở chung một bầu không khí.
Văn Hạo thấy tôi nghi ngờ, vội vàng đến ôm chặt tôi “Ninh Khả… Khả Khả, em đừng như vậy được không? Anh sự em như vậy nên mới giấu em! Anh thề, anh đối với cô ấy một chút cảm giác cũng không có! Cũng nói thật với em Viện phân chỗ ở cho cô ấy sát chỗ anh, không muốn em nghĩ nhiều nên anh chủ động đề nghị chuyển ra bên ngoài sống! Khả Khả, mình có được ngày hôm nay không dễ dàng, hãy hứa với anh đừng nghĩ nhiều nữa được không?”
Tôi còn có thể nói được gì chứ? Kế hoạch của anh chu toàn như vậy, đã nghĩ đến mọi vấn đề, sắp xếp quá thỏa đáng.
Tôi gật đầu, khẽ nói: “Anh yên tâm, em không sao. Anh đi mua đồ ăn, em đi đón Hàn Văn Hinh.” Nói xong tôi đi nhanh ra cửa.
Tôi không muốn để anh thấy sự mềm yếu và nước mắt của tôi, ra khỏi cửa, nước mắt lại lằn nữa rơi xuống.
5
Khi Hàn Văn Hinh mở cửa, nhìn nước mắt trên mặt tôi, hoảng hốt: “Sao thế? Sao lại vậy? Vừa không phải vẫn tốt sao? Mau vào đi.”
Tôi vừa khóc vừa nói với cô ấy: “Văn Văn, cậu biết nữ tiến sỹ mới vào Viện là ai không? Là Liễu My, chính là người con gái trong mộng tưởng của Văn Hạo!”
Hàn Văn Hinh ngạc nhiên đẩy tôi vào phòng: “Không trùng hợp vậy chứ! Nói như vậy, Văn Hạo sớm đã biết rồi nhưng không nói với cậu?”
Tôi vừa lấy khăn giấy lau nước mắt vừa gật đầu, sau đó mới kể cho bạn nghe toàn bộ lời Văn Hạo nói.
Nghe xong, cô bạn an ủi tôi: “Cậu xem, anh ấy đã nói không còn cảm giác rồi, hơn nữa còn có thể chủ động tránh, cậu còn để ý làm gì? Đây không phải tự tìm phiền não sao?”
Tôi nóng vội: “Cậu không biết chứ, Văn Hạo luôn mong mình thi lên nghiên cứu sinh, làm tiến sỹ, sau khi tốt nghiệp cùng ở lại trường dạy học cùng anh, như vậy nhà cửa, tiền đồ tương lai đều chắc chắn, cuộc sống cũng sẽ ổn định hơn.”
“Anh ấy nghĩ vậy cũng rất bình thường mà, đây đích I hực là con đường rất tốt.”
“Quan trọng là mình không muốn thi tiến sỹ! Mình I’fing không muốn cả đời ở trong trường, mình muốn ra ngoài lăn lộn, học nhiều kiến thức hơn.”
“Vậy cậu nói với anh ấy chưa?”
Tôi ủ rũ: “Chưa. Vì mình cũng không chắc chắn, không biết suy nghĩ của mình có đúng không.”
“Nhưng đây là việc của hai người, liên quan gì đến l.iễu My.”
“Cậu sao vẫn không hiểu? Tôi nóng vội: “Liễu My, tốt nghiệp tiến sỹ, dạy học ở cùng một trường với anh ấy, hơn nữa anh ấy đã từng động lòng trước cô ta.”
“Ồ, mình hiểu rồi!” Hàn Văn Hinh ngạc nhiên. Một lát sau, cô ấy lại khuyên tôi: “Mình cảm thấy hai người nên nói rõ vấn đề với nhau, ít nhất cậu phải nói thật suy nghĩ tủa mình với anh ấy. Nếu không nghi ngờ lẫn nhau, anh ấy ròn cho rằng cầu hài lòng với sự sắp đặt của anh, còn cậu ! li sợ anh yêu nữ tiến sỹ xinh đẹp. Cứ như vậy không lâu sau sẽ có mâu thuẫn.”
Tôi gật gật đầu, hạ quyết tâm: “Tối nay sẽ nói! Nhưng í’.iong như cậu nói lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, huống hò là hai người vốn thích nhau? Liễu My đối với mình mà nói giống như quả bom đặt giờ vậy!”
Tôi và Hàn Văn Hinh ngôi rất lâu rồi mới về nhà, Văn I lạo đã mua đò ăn, đang bận rộn trong bểp. Sau khi để cô liạn ngồi trong phòng khách, tôi đến phòng bếp giúp đỡ anh.
Anh khẽ nói: “Khả Khả, giờ trong lòng anh đích thực chỉ có em, tin anh được không?”
Tôi không lên tiếng.
Anh yêu chiều xoa tóc tôi: “Em ra với Hàn Văn Hinh đi, mình chưa có tivi, cô ấy lại ngồi một mình thật vô vị. Anh làm một mình được mà!”
Bữa cơm đó rất thịnh soạn. Văn Hạo thể hiện tay nghề, Hàn Văn Hinh và Khang Minh Huân khen không ngót lời, Hàn Văn Hinh rất thích sự sáng tạo là ngòi ăn ngoài ban công, luôn mồm khen thật lãng mạn. Tôi và Văn Hạo tuy hào hứng theo, nhưng đều nuốt không trôi.
Sau bữa cơm, Hàn Văn Hinh biết tôi có nhiều chuyện muốn nói với Văn Hạo, lấy cớ để về nhà.
Tôi và Văn Hạo lặng lẽ thu dọn chén bát, mang vào phòng bếp rửa.
Đợi tất cả đã xong xuôi, không còn gì để làm, tôi mới ý thức được trong ngôi nhà xa lạ chỉ có tôi và anh. Trước kia chúng tôi cũng không ít lần chỉ có hai người bên nhau nhưng không khí gia đình như thế này vẫn là lần đầu. Trong giây lát, tôi có cảm giác như chúng tôi đã là cặp vợ chồng già sống nửa đời bên nhau, trải qua vô vàn những vụn vặn trong cuộc sống, chỉ là những ngày tháng lặp lại với những gánh nặng, ngày qua ngày không có gì khác biệt.
Đang suy nghĩ, Vũ Văn Hạo pha hai cốc trà đặt trên bàn trà trước mặt tôi, ngồi bên cạnh tôi.
Tôi có thêm dũng khí, nói thẳng với anh: “Em không muốn làm tiếp nghiên cứu tiến sỹ!”
“Ồ!” Văn Hạo hiển nhiên có chút bất ngờ, nhưng xem ra có vẻ không phải không thể chấp nhận.
“Thi nghiên cứu sinh, làm tiến sỹ ít nhất cũng cần ba năm, em giờ cảm thấy mơ hồ, cảm thấy mình không thích hợp với cuộc sống yên tĩnh, bình ổn.”
“Vậy em đã nghĩ bảo vệ luận văn thạc sỹ xong sẽ làm gì chưa?”
“Hiện tại vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng còn có thời gian một năm để nghĩ, em nghĩ vậy là đủ.”
Nghe nói trường chúng ta dự định chọn một người trong chuyên ngành của các em giữ lại làm công việc quản lý hành chính, anh có thể nói với lãnh đạo, chắc không vấn đề gì!”
‘Em cũng không muốn được giữ lại trường.” Đã nói thì nói hết luôn vậy!
“Tại sao? Em cũng biết hiện tại thạc sỹ tìm việc cũng không dễ dàng, ở lại trường đã là lựa chọn tốt nhất rồi – đãi ngộ và tiền đồ phát triển đều rất khả quan!”
“Em đã ở trong trường gần hai mươi năm rồi! Em muốn ra ngoài nhìn thế giới bên ngoài.”
‘Làm hành chính cũng sẽ giao tiếp với bên ngoài.”
“Em không chỉ nói đến vấn đề này! Ý em là có cơ hội đi nhiều nơi, tiếp xúc nhiều người, trải nghiệm cuộc sống phong phú!”
“Nói như vậy có nghĩa em muốn rời xa anh?”
“Em không nói vậy.”
“Em biết, anh nhất định ở lại trường, ở lại thành phố IV. Còn em lại muốn đến nơi khác không phải muốn rời xa anh sao?” Xem ra anh có chút tức giận, nhưng vẫn cố gắng kìm nén.
Tôi không nói ra lời.
Anh nói là sự thật. Anh quen lãnh đạo, đồng nghiệp trong trường đã nhiều năm, quan hệ hòa hợp. Chuyên đề của anh đã vào giai đoạn in ấn, lên phó giáo sư, mong đợi đã thành hiện thực. Chung cư dành cho giáo viên mới quy hoạch trong trường có một phòng cho anh… Anh chỉ cần tiếp tục ở lại thì có thể thực hiện nguyện vọng của mình, có sự nghiệp trong giới học thuật, sau đó đón mẹ đến thành phổ, để bà an dưỡng tuổi già.
Một lát sau anh lại nói: “Ninh Khả, anh đã nói sẽ cho em tự do, nếu em thực sự muốn làm như vậy anh sẽ ủng hộ em. Chỉ hy vọng em nghĩ kỹ, quyết định này liên quan đến tương lai cả đời em. Nhất định đừng hồ đồ tránh sau này phải hối hận.”
6
9h tối hôm đó.
Vũ Văn Hạo ngồi ở sofa đọc sách, tôi ngồi trước máy tính lên mạng. Vì có cãi vã nhỏ nên không ai muốn chủ động lên tiếng.
Đột nhiên điện thoại của tôi vang lên, là Giáo sư Lưu gọi cho tôi. Ông hỏi tôi giờ có phải vẫn ở trường, tôi liền nói phải.
Giáo sư Lưu lại nói: “Là như này. Thầy được mời đến Hông Kông tham gia một tọa đàm học thuật về Trương Ái Linh, làm người phát ngôn, do bên tổ chức bao tiền vé máy bay và ăn ở, bên mời nói có thể đi kèm một người, em muốn đi không? Lần trước làm phiền em, thầy cũng đã nghĩ sẽ giới thiệu đạo diễn Trương Du Ninh cho em, lần này là cơ hội tốt!”
“Dạo diễn Trương Du Ninh cũng ở Hồng Kông ạ?” “Dương nhiên rồi, câu chuyện “Trần Hương Tiêu – Đệ Nhất Lư Hương” xảy ra ở Hồng Kông mà. Cả đoàn làm phim đã bắt đâu đến Hồng Kông từ tuần trước, George Trần mà em quen cũng có mặt. Sao, có muốn đi không?”
Tôi không rụt rè: “Đi, em đi! Khi nào xuất phát ạ?” “Ngày kia. Thời gian rất gấp. Thầy đã tự ý nhờ nhân ‘ I’ ll trong trường cầm hộ chiếu của em đi làm visa rồi, có thư mời nên rất dễ. Ha ha, xem ra thầy không đoán nhầm, em chắc chắn muốn đi!”
Ngắt điện thoại, tôi vẫn chìm đắm trong niềm vui. Văn Hạo nhìn chằm chằm vào tôi hỏi: “Nhanh vậy đã muốn rời xa anh rồi?”
Tôi trong lòng rất vui nên đã gạt sự việc không vui trước đó sang một bên, kéo tay anh xoay hai vòng trong nhà: “Văn Hạo, em sắp đến Hồng Kông rồi! Em sắp tham gia tọa đàm học thuật! Em còn có thể gặp đạo diễn Trương Du Ninh! Anh có thể tin đây là sự thực không?”
Anh cố cười: “Giờ anh đã tin em thực sự muốn đi mọi nơi” “Không chừng em còn có cơ hội tham quan phim trường “Trần Hương Tiêu – Đệ Nhất Lư Hương”, em còn có thế gặp ngôi sao Hàn Vũ Băng! Trời ơi!” Tôi không kiềm chế được hưng phấn trong lòng.
Văn Hạo cau mày: “”Trần Hương Tiêu” chính là phim do George đóng vai chính?”
Tôi ý thức được nguyên nhân khiến anh cau mày, chỉ còn cách thu bớt sự hưng phấn: “Phải.”
“Anh ta giống âm hồn vẫn quanh quẩn đâu đây! Em vui mừng cỡ này cũng là vì có thể gặp được cậu ta đúng không?” Anh lên giọng chất vấn tôi.
“Anh nói gì? Sao nghĩ em là nghĩ như vậy? Còn anh? Anh có thể gặp lại Liễu My cũng rất hưng phấn đúng không?” Tôi không chịu thua.
Văn Hạo tức giận, tôi cũng mặc kệ anh. Xem ra tôi phải đi xem lịch xem có phải hôm nay không nên chuyển nhà, nếu không tại sao không khí lại nóng như lửa, cả ngày cãi nhau, nhiều hơn cả số lần cãi nhau trong cả năm trước.
Hôi lâu, Văn Hạo chầm chậm nói: “Không được, anh không để em đi Hồng Kông!”
Tôi trợn tròn mắt, không dám tin nhìn anh: “Anh nói gì?”
“Anh nói, anh không để em đi Hồng Kông.”
“Vậy em không để anh đến phòng nghiên cứu khoa học, anh đồng ý không?”
“Đến phòng nghiên cứu là công việc của anh, sao em lại vô lý vậy?”
“Xin lỗi, đến Hồng Kông rất quan trọng với em, dù anh nghĩ gì, em đã quyết định đi! Chúng ta vẫn chưa kết hôn, em không phải đồ vật riêng của anh, em không thể tùy ý can thiệp.” Tôi cãi lại.
‘Tùy ý can thiệp? Sao em dùng từ này! Được, anh cãi không thắng nổi em, cũng không muốn cãi nhau với em, em muốn làm thế nào… thì tùy.” Anh cũng tức tối
Nghe xong lời này tôi chỉ cảm thấy cực kỳ tủi thân, nước mắt rơi xuống thành từng hang.
Trong nước mắt, tôi đẩy chiếc vali vẫn chưa mở, rời khỏi căn phòng nhỏ đáng lẽ đêm nay rất lãng mạn và ấm áp ấy. Văn Hạo không ngăn tôi, có lẽ, anh hy vọng tôi có thể khuất phục, có lẽ anh cảm thấy anh chưa nhận được sự hồi đáp xứng đáng với những gì đã bỏ ra.
7
Tối đó tôi lật đi lật lại trên giường ngủ, chẳng thể ngủ nối. Gần sáng sớm, tôi mới mơ hồ chìm vào giấc ngủ. Nhưng không lâu sau có người gõ cửa, mở cửa ra là anh trong trong bộ dạng tiều tụy vì mất ngủ.
Ngồi bên giường, anh kéo tay tôi nói: “Khả Khả, theo anh về được không? Tối qua anh quá kích động không nên nói với em những lời đó.”
Tôi vốn trong lòng thấy áy náy, nghĩ rằng anh đã vì tôi mà suy nghĩ rất nhiều, vất vả chuẩn bị căn phòng đẹp như vậy mà tôi lại giáng một đòn bất ngờ vào anh đúng vào hôm đó. Uổng phí công lao anh chuẩn bị nhà bao nhiêu ngày, tôi vẫn chưa ở đó một tối nào.
Nghĩ vậy, trong lòng tôi rất hối hận, tối qua không nên nói quá đáng như vậy, liền ngoan ngoãn theo anh quay về.
Vào cửa nhìn, trên giường vẫn gọn gàng, giống y hôm qua. Tôi hoài nghi nhìn anh.
Anh cười buồn: “Tối qua em đi rồi, anh không ngủ dược, đến sáng sớm mới chợt mắt trên sofa một lát.”
Tôi ôm chặt anh nói: “Chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? Em rất yêu anh!”
“Em nói gì?”
‘Em nói chúng ta đừng…”
“Anh muốn nghe câu phía sau!”
“Em yêu anh!”
Văn Hạo cảm động nhìn tôi, ngập ngừng: “Ninh Khả, đây là lần đầu tiên em nói yêu anh!” Nói xong anh ôm tôi, xuyên qua lớp rèm màu tím đậm, đặt tôi lên giường.
Qua sự che phủ của rèm cửa màu tím đậm, bên ngoài mặt trời đã mọc, còn ở đây lại là một khoảng mập mờ ấm áp, vì mở điều hòa nên hơi lạnh. Chiếc ga mới trải trên giường vừa mềm vừa dễ chịu, tỏa ra mùi của vải cotton dễ chịu.
Đó là lần đầu tiên của tôi và anh, anh còn căng thẳng hơn tôi, hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa không thể giảm thấp nhiệt lượng tỏa ra trên người anh. Trong phòng rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy hơi thở của nhau và từng giọt mồ hôi trên trán anh nhỏ xuống người tôi.
Khi tên đã lắp vào cung, không thể không bắn, Văn Hạo hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của tôi, cầm chặt tay tôi, nhẹ nhàng nói: “Ninh Khả, chịu đựng một chút!”
Tôi chỉ cảm thấy mình trong phút chốc vỡ thành vô sổ mảnh, không chịu nổi kêu lên: “Đau, dừng một lát!”
Anh lại không vì thế mà mềm lòng, vừa dùng miệng chặn miệng tôi, vừa điên cuồng tiến tới. Đợi khi anh đã lên tới đỉnh điểm rồi xuống dốc, tứ chi của tôi đã không còn sức lực, toàn thân mềm nhũn như mới chạy một vạn mét vậy. Văn Hạo nhẹ nhàng lau nước mắt ở khóe mắt tôi nói: “Xin lỗi, xin lỗi em!”
Lúc này tôi cảm thấy có một luồng âm ấm từ trong người trào ra, cúi đầu nhìn, trên ga trải giường màu tím nhạt là một đóa hoa đào mùa xuân, đánh dấu từ đây tôi đã là phụ nữ.
Văn Hạo để tôi ngủ, nói: “Em để anh xử lý, ngủ đi!”
Tôi vừa buồn ngủ vừa mệt, không lâu sau chìm vào giấc mộng. Trong mông lung anh cầm chiếc khăn ấm lau người tôi, một lát sau anh lại nằm xuống bên tôi, ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Khi tỉnh dậy vẫn cảm giác toàn thân tê mỏi. Nhìn thời gian đã gần lh trưa. Chết tiệt! Tôi đã hứa cùng ăn trưa với Hàn Văn Hinh, hơn nữa, thời gian không còn nhiều, cũng phái tranh thủ thu dọn hành lý.
Tôi vội vàng dậy khỏi giường, lúc này đã phát hiện nằm cạnh anh không mảnh vải che thân, bất ngờ, vội vàng khoác áo phông và mặc quần. Cử động của tôi khiến anh tỉnh dậy.
“Không ngủ nữa sao?”
“Dạ, hôm qua em hứa cùng ăn cơm với Hàn Văn Hinh, giờ đã gần lh rồi!”
“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, em đi đón cô ấy trước đi, anh sẽ nấu mì cho các em.” Anh chui từ chăn ra. Tầm mắt cùa tôi đột nhiên ngượng ngùng không biết nên trốn vào đâu, đây vẫn là lần đầu nhìn thấy bộ dạng anh không mặc gì.
Anh nhìn rõ sự luống cuống của tôi, cười trêu chọc.
8
Hàn Văn Hinh nghe nói tôi sẽ đi Hồng Kông, vui mừng nhảy cẫng lên, còn vui hơn cả tôi, ngay lập tức dặn dò tôi “về cái này cái nọ, nào là mỹ phẩm, nào là túi xách tay hàng hiệu. Nhưng một lát sau lại ủ rũ: ‘Thôi, mình mang
thai không thể dùng mỹ phẩm… Hơn nữa sau này còn cần tiêu tiền cho em bé, túi xách tay đắt tiền … cũng thôi vậy!”
Tôi an ủi: “Đừng nản lòng, mình sẽ mua một chiếc váy bầu vừa xinh đẹp vừa dễ chịu tặng cậu, coi như quà mừng cậu mang bầu!”
Hàn Văn Hinh nghe xong mới vui mừng hẳn. Phụ nữ mang bầu có khi giống như một đứa trẻ vậy.
Một lát, cô lại hỏi tôi một cách thần bí: “Tối qua hai người?”
“Cái gì?”
“Chuyện ấy, đừng giả bộ với mình!”
“Không!”
‘Thật không?” Hàn Văn Hinh quả nhiên có chút thất vọng.
“ừ, tối qua toàn cãi nhau, không còn thời gian… sáng nay mới có.”
“Chà, mình biết rồi! Ha Ha, khó trách mình, nhìn cậu có gì đấy khác khác! Nào, xoay cho mình xem có gì thay đổi!” Hàn Văn Hinh vừa trêu tôi vừa cười ha ha.
Về đến nhà, Văn Hạo đã nấu mì xong. Ba bát lớn, mỗi người một bát, Hàn Văn Hinh có thêm một chút dấm, thích hợp cho phụ nữ mang thai, bát của tôi nhiều tương ớt hơn, thích hợp cho người thích cay như tôi.
Hàn Văn Hinh hít hà, ăn rất ngon, ăn một bát canh, sau đó hít hà: “Khả Khả, cậu thật là có phúc, thầy Vũ đúng là vừa tinh tế vừa quan tâm! Nếu mỗi ngày mình đều có thể ăn mì ngon như vậy thì mình sẽ tình nguyện ngày ngày ờ nhà không ra khỏi cửa.”
Văn Hạo nghe xong được đà: ‘Thì vậy. Đi Hồng Kông dự hội thảo học thuật gì chứ? Hồng Kông so với chúng ta chỉ là một sa mạc văn hóa, chủ nghĩa sùng bái vàng bạc và thiên đường của con mắt thế lực.”
Tôi lườm anh: “Phải, phải! Hai người thanh cao, là chính nhân quân tử, chỉ có tôi là tiểu nhân sùng bái của cải và thế lực! Tôi muốn đi Hồng Kông mua đồ, còn muốn gặp ngôi sao!” Nói xong tôi thu dọn ba bát mì, đến bếp rửa.
Rửa xong tôi lại dặn dò Văn Hạo: “Trong tuần em đi anh phải chăm sóc tốt cho Hàn Văn Hinh, để cậu ấy rụng sợi tóc nào, em sẽ tính sổ với anh!”
Anh đồng ý.
Tôi lại dặn dò bạn: “Nhất định đừng khách khí với Văn Hạo, dù sao cũng nghỉ hè rồi, anh ấy cũng rảnh, cậu thích gl cứ bảo, muốn ăn gì bảo anh ấy làm cho, không biết làm thì bảo anh ấy đi mua! Đừng có để con mình đói!” Nói xong lại xoa xoa bụng bạn, nói chuyện với em bé.
Buổi chiều, Văn Hạo đến phòng nghiên cứu, để tôi và 1 làn Văn Hinh ở nhà. Tôi vừa sắp xếp hành lý, vừa nói chuyện với bạn.
“Hai người thật có dũng khí, anh ấy biết rõ George thích cậu vẫn để cậu đi Hồng Kông. Còn cậu biết rõ anh ấy trước kia thích Liễu My, vẫn đi vào lúc này.” Hàn Văn Hinh lo lắng nói.
“Chỉ một tuần thôi, không phải một năm, hơn nữa mình không thể đuổi Liễu My đi, không thể ngăn Văn Hạo lên phòng nghiên cứu, lẽ nào bắt mình lúc nào cũng phải i heo sát anh ấy? Anh ấy cũng vậy, lẽ nào cả đời trói mình bên cạnh? Đã như vậy, thà rằng nghĩ thoáng hơn chút.”
“Nói thì như vậy, nhưng giờ lại là thời điểm quan trọng!”
“Chà, cậu đừng lo lắng nhiều vậy, thử nghĩ xem mình có thế gặp đạo diễn Trương Du Ninh không chừng còn có thể gặp ngôi sao Hàn Vũ Băng! Trời, cậu nói xem cô ấy có xinh như trong phim không?”
“Chắc không, nghe nói trang điểm rất đậm, che hết cả mặt rồi!”
9
Tôi và thầy Lưu đã thống nhất 9h sáng hôm sau gặp ờ cổng trường, sau đó ngồi xe của trường đến sân bay, đáp chuyến bay llh đến Hồng Kông.
Đến 8h sáng, Văn Hạo còn ôm tôi cuộn tròn trên giường không nỡ rời xa, thực tế cả đêm đó tôi không thế ngủ ngon.
Văn Hạo không còn vội vã, nhẹ nhàng hơn nhiều, và hỏi khẽ: “Đau không? Đau không?”
Tôi gật đầu, anh sẽ dừng lại, hôn lên da tôi, nhẫn nại chờ đợi. Lắc đầu anh mới tiếp tục, động tác rất nhẹ nhàng. Tôi vẫn không cảm thấy khoái cảm thân mật giữa hai người nhưng ôm nhau không còn khoảng cách như thế này khiến tôi quên đi sự bất đồng giữa chúng tôi, còn… cả Liễu My xuất hiện mọi lúc.”
Chúng tôi cứ quấn nhau như vậy suốt một đêm, 8h 30phút sáng, Hàn Văn Hinh đến gõ cửa, tôi mới dậy đi đánh răng.
Hàn Văn Hinh dựa vào cửa phòng tắm, mặt cười cười nhìn tôi: “Cả đêm không ngủ phải không?”
“Nói gì thế? Sao lại dâm đãng thế chứ? Đừng quên thân
phận hiện tại của mình, cậu đang mang bầu đấy!” Miệng vẫn đầy bọt kem đánh răng, tôi ra điệu bộ đại nghĩa lẫm liệt.
Được rồi, được rồi, ai dâm đãng thì người đó biết! Thử soi gương xem, quầng mắt đen sắp thành gấu trúc rồi!”
Tôi nhìn kỹ vào gương, quả nhiên là vậy! Quay lại nhìn anh cũng tiều tụy, cười phá lên, bọt kem đánh răng bắn khắp nơi, Hàn Văn Hinh cũng cười lớn, chỉ có Văn Hạo nhìn chúng tôi khó hiểu.
Rửa mặt xong, ăn vài thìa cháo, uống sữa đậu nành anh mua về xong, tôi phải xuất phát. Anh tiễn tôi đến cổng khu đô thị. Trước khi đi, anh ôm chặt tôi, bất chấp tất cả, hôn tôi trước mặt Hàn Văn Hinh, hồi lâu mới bịn rịn nới lỏng tay. Tôi không muốn để anh đưa đến sân bay, dù sao hiện tại mới chỉ vài người biết quan hệ giữa chúng tôi.
Trên đường, Hàn Văn Hinh không những cười chúng tôi mà còn ủ rũ nói: “Nhìn biểu cảm không nỡ rời xa của anh ấy, người không biết sẽ cho rằng các cậu phải rời xa nhau ít nhất nửa năm!”
“Cũng không phải. Trước kia bọn mình thường chỉ xa nhau vài ngày, chưa từng có lần nào khiến mình lo lắng như lần này”
“Cậu yên tâm, mình sẽ giúp cậu quản anh ấy.” Hàn Văn Hinh móc tay với tôi, sau đó thêm một câu: “Mình sẽ thường xuyên đến phòng nghiên cứu giám sát”
Đến cổng trường không lâu, thầy Lưu cũng đến, tôi và Văn Hinh ôm tạm biệt, quay đầu nhìn trường, rồi lên xe đi. Không biết tại sao nhưng trong lòng tôi không vui, chỉ cảm thấy rất lo.
Lúc này, nhận được tin nhắn của Văn Hạo: “Khả Khả, anh đã bắt đầu nhớ em rồi!”
Máy bay cất cánh không lâu, tiếp viên mang bữa trưa đến. Sáng đi vội, tôi chưa ăn nhiều nên rất đói, liền ngồm ngoàm nhai. Giáo sư Lưu ngồi bên cạnh nhìn thấy đưa phần cơm chưa ăn đến trước ‘mặt tôi, cười tít mắt: “Nhìn thấy thanh niên ăn ngon miệng, thầy rất vui! Có sức khỏe tốt mới có thể chuyên tâm học tập, làm việc, phấn đấu. Thầy không thích nữ sinh hiện đại, dạ dày nhỏ chẳng chứa nổi vài hạt gạo, cả ngày ăn hoa quả qua ngày, ăn kiêng giữ dáng. Mà không biết có sức khỏe mới có sức sống, mới càng hấp dẫn hơn.”
Tôi cười nói: “Thầy còn khen em nữa. Em đi ăn cơm cùng bạn học, chỉ cần hơi quá tay một chút là họ lại kinh ngạc nói em là “Vua dạ dày to”, cả bữa chú ý đến em, khiến em thật ngại!”
Giáo sư Lưu cười ha ha: “Vậy lần này đến Hồng Kông em có thể ăn thoải mái rồi. Thầy không bó buộc em, ăn béo lên là tốt nhất. Đồ ăn ngon ở Hồng Kông có vô số, đồ ăn kiểu Trung, Tây phong phú đa dạng, nổi tiếng thế giới!” Sau đó vỗ vỗ người mình nói: “Thầy đến các vùng trong nước nghiên cứu hay giao lưu, nhiệm vụ hàng đầu khi rảnh rỗi là tìm đồ ăn ngon ở đó, em xem, mấy chục năm nay thầy vẫn giữ được thân hình tốt!”
Thầy khiến tôi cười đến nỗi không khép nổi miệng, hết cả buồn ngủ. Nhìn cái bụng lớn của Giáo sư Lưu, không ngờ “thầy giáo nghiêm nghị” của mình còn có lúc hài hước như vậy.
Đúng lúc thầy trò đang cao hứng, máy bay đã hạ cánh xuống Hồng Kông.
Vừa ra khỏi cửa, chúng tôi nhìn thấy có người giơ cao
biển, trên viết: “Giáo sư Lưu Tinh Ngôn”, chữ viết bắt mắt, chúng tôi đi về phía đó, người đó nhiệt tình bắt tay, tự giới thiệu là sinh viên năm thứ hai hiện đang học cao học – Thạc sỹ ở Hòng Kông. Nói xong anh ta liền đưa tay kéo vali của thầy Lưu, lại đến giúp tôi, tôi vội vàng nói: “Đừng khách khí, tôi tự cầm là được rồi.”
Ngoài sân bay đã có xe đợi rất lâu, đưa chúng tôi thẳng đến Đại học Hồng Kông.
Thầy Lưu nói với tôi: “Đại học Hồng Kông rất chú trọng bồi dưỡng năng lực làm việc của sinh viên. Em xem hội thảo lần này, người tổ chức và nhân viên phần lớn đều \ỉ\ nghiên cứu sinh, rất nhiều công đoạn do họ độc lập hoàn thành, đây là cơ hội rèn luyện rất hiếm có! Đến khi nào trường chúng ta mới có thể giao hội thảo học thuật quan trọng như này cho sinh viên tổ chức chứ, lúc đó giáo dục đại học mới được coi là bồi dưỡng giáo dục năng lực.”
Tôi gật đầu, thấy rất đúng. Nếu không phải thầy Lưu cho tôi cơ hội tốt này, việc học thạc sỹ trong hai năm của tôi nhanh chóng tan biến, dường như không có cơ hội thực sự tiếp xúc với giới học thuật.
11
Hồng Kông không hổ thẹn là thành phố thủy tinh, là rừng hiện đại hóa xây dựng bởi gang thép bê tông. Dọc theo đường toàn là những tòa nhà cao tầng và dòng người sặc sỡ. Xe ngoặt sang phía khác lại nhìn thấy bờ biển mỹ lệ và núi non trùng đệp. Đại học Hồng Kông nằm ở phía Đông đại lộ nổi tiếng Pok Fu Lam – phía Tây của đảo Hong Kông, cơ bản đều là trên eo núi, trong khuôn viên trường có thể bắt gặp kiến trúc kiểu châu Âu cổ điển. Một dãy ký túc xá sinh viên của Đại học Hồng Kông xây dựa vào những dãy nũi, giống như tòa thành màu trắng trong truyện thần thoại, khiến tôi ngất ngây.
Người đón đưa chúng tôi đến phòng tiếp đón của trường, giúp thầy trò làm thủ tục nhận phòng, sau đó lẻ phép cáo từ.
Khi thầy trò xách vali lên tầng, Giáo sư Lưu nói với tôi: “Ninh Khả, em có vẻ rất mệt, chiều em nghỉ ngơi ở trong phòng. Thầy gặp mặt vài người bạn cũ. Mấy ông bạn già gặp nhau tán gẫu, thanh niên các em sẽ cảm thấy vô vị. Ha ha, nếu em không muốn nghỉ ngơi thì có thể dạo một vòng quanh Trường Đại học, đến giờ ăn tối thầy sẽ đi tìm em.”
Tôi gật đầu đồng ý, sau đó vào phòng mình.
Hồng Kông đất chật người đông, người Hồng Kông rất biết tận dụng không gian. Câu nói này quả không sai. Trong gian phòng vài mét vuông chật hẹp lại được thiết kết rất đẹp, “chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ”, nhìn rất sạch sẽ, dễ chịu.
Lần đầu đến chỉ cảm thấy mọi thứ đều sạch, hiếu kỳ vớí mọi thứ, nào còn buồn ngủ? Vì di động đến đây không có tín hiệu, tôi vội tìm hành lý để lấy máy tính ra, lên mạng thông báo với Văn Hạo và Văn Hinh mình đã đến nơi bình anể
Hai người có lẽ đều đang lo cho mình, đều đang online.
“Bổn cô nương đã bình an đến Hồng Kông, giờ đang nghỉ ngơi trong nhà tiếp đón của Đại học Hồng Kông. Xin đừng lưu luyến!” Tôi lần lượt gửi tin cho họ.
Văn Hạo trả lời: “Hồng Kông tuy là sa mạc văn hóa, Đại học Hồng Kông lại là một đại dương xanh trong sa mạc, có vài vị giáo sư mà anh ngưỡng mộ đều dạy học ở đó, em hãy tận dụng cơ hội học tập này nhé!” Đúng là thói quen của thầy giáo, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để dạy người khác, giáo huấn bạn gái giống như sinh viên.
Văn Hinh trả lời: “Thế nào? Nhìn thấy ngôi sao nào chưa? “Thành thủy tinh” do Lê Minh và Thư Kỳ đóng vai chính đang quay cảnh trong Đại học Hồng Kông, giúp mình đến chỗ họ quay chụp vài tấm mang về! Mà cậu thử nói xem tại sao họ chia tay, hai người xứng đôi như vậy thật đáng tiếc!” Văn Hinh đã làm mẹ mà vẫn như trẻ con.
Tôi ứng phó lại hai người họ, vừa nói với Văn Hạo: Dạ, trò nhớ lời giáo huấn của thầy rồi.” Lại phát huy phong cách bát quái không chịu nhún nhường: “Nghe nói bố của Lê Minh ra sức phản đối.”
Đang nói chuyện vui, đột nhiên chuông điện thoại trong phòng vang lên, giật mình, trong lòng nghĩ lẽ nào thầy Lưu chiều không gặp bạn nữa.”
Nhận điện thoại, một giọng nói dễ nghe vang lên “Room service.”
Tôi vội vàng, nói tiếng Hán: “Có phải gọi sai phòng không? Tôi không gọi phục vụ phòng.”
Đối phương cười sặc sụa, đồng thời chuông cửa
cũng lên.
Mở cửa, xuất hiện trước mặt tôi là một bó hồng màu hồng ngào ngạt hương, sau đó bên cạnh xuất hiện một thân hình cao to, là George! Tôi vui sướng cười lớn: “Cậu làm mình sợ đấy!”
Cậu ta đẩy hoa vào lòng tôi, ôm lấy tôi, xoay ba vòng tại chỗ, sau đó đặt tôi xuống – vẫn đang quay cuồng xuống, hưng phấn nói: “Ninh Khả, mình lại có thể gặp cậu rồi, thật vui.”
Tôi vội bảo cậu ta vào phòng, vừa hiếu kỳ hỏi: “Cậu thật thần thông quảng đại? Mình mới đến Hồng Kông chưa được vài tiếng đồng hồ!”
“Ha ha! Hôm qua đạo diễn Trương nói với mình, nói Giáo sư Lưu sẽ đến Đại học Hồng Kông tham gia hội thảo, còn mang theo một học trò cưng, mình đoán chính là cậu nên sáng nay mình nhờ người mua giúp bó hoa này. Cừ cách 15 phút lại gọi đến đây, hỏi xem có ai tên Ninh Khả vào ở.” Cậu ta đắc ý nói: “Mình gọi mười mấy lần, đều nói không có, người trực máy cũng quen mình rồi! Khi sắp nản lòng, nghĩ Giáo sư Lưu chắc không dẫn theo người khác? Nhưng mình vẫn tiếp tục gợi, cuối cùng mình đợi được cậu rồi! Ninh Khả, cậu đến rồi, mình thật vui.” George Trần tuôn một tràng.
Tôi cảm động, hít thật sâu mùi hương hoa hòng: “Thơm thật! Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu George.”
”Cậu thích là được rồi! Cậu không biết mình ở trong đoàn phim rất buồn, ngoài quay phim, chỉ ở trong phòng chơi PSP. Mình rất nhớ cậu, nhưng mình sợ cậu chán mình nên không gọi điện.”
“Nói bừa, mình sao lại chán cậu? Cậu là bạn tốt nhất của mình”
George nghe vậy vui sướng, mặt cười tưoi như đứa trẻ.
Lúc này tôi mới chú ý đến trang phục của cậu ta rất kỳ quái, mùa hạ ở Hồng Kông tuy không nóng nực như Vũ Hán, nhưng nhiệt độ không giảm xuống. Trong thời tiết oi bức này, cậu vẫn mặc bộ trang phục đuôi yến, thắt nơ!
Tôi nhìn một lượt: “Sao lại mặc nghiêm chỉnh vậy!”
“Ồ, mình từ phim trường chạy đến, chưa thay đồ. Sao vậy Vi Long đệ nhất lần đầu nhìn thấy Kiều Kỳ Kiều, đã bị mê đắm, có đủ phong lưu du đãng chưa?” George dường như lúc này mới thấy nóng, vừa hỏi tôi vừa đứng dậy cởi trang phục dày trên người.
Rồi cười đáp: “Đủ, Đủ, say đắm rồi!”
“Chiều không có việc gì chứ! Mình dẫn cậu đi thăm thú. Thực ra mình cũng không quen thuộc nơi này, chúng mình cùng khám phá nhé!”
Tôi vừa tắt máy tính vừa đáp: “Không cần, dù sao không phải ngày mai phải đi ngay, cơ hội đi thăm thú còn nhiều. Hôm qua mình mất ngủ, giờ đang muốn ngủ. Hơn nữa mình còn phải đợi điện thoại của Giáo sư Lưu. Nếu cậu bận thì không cần ở bên mình.”
Đừng nhẫn tâm như vậy. Mình đợi cậu thật không dễ, cậu lại muốn đuổi mình đi? Cậu ngủ đi, mình ngồi trong phòng là được. Hoặc, cậu đói không? Mình đi mua đồ ăn!”
“Mình không đói, ở sân đã bay ăn no rồi. Cũng được, cậu ngồi bên cạnh nhé, mình nói chuyện, nếu mình ngủ cậu xem tivi hoặc lên mạng, nhỏ tiếng là được! Nói xong tôi leo lên giường nằm xuống.
George cũng leo lên giường với tôi, nằm cạnh tôi. Tôi vội ngồi dậy, muốn ngăn cậu ta.
Cậu ta lại ra hiệu tôi nằm xuống, vừa ngáp vừa nói: thật ra tối qua mình cũng mất ngủ, nghĩ đến có thể gặp được cậu nên cả đêm không chợp mắt. Cậu phân đôi giường cho mình nhé!” Nói xong nhắm mắt một cách mệt mỏi.
Kẻ vô tâm như tôi giờ mới phát hiện vẻ tiều tụy trên khuôn mặt cậu ta, dưới mắt có một quàng đen xanh. Tôi xoa mặt cậu thương xót, cậu đưa tay nắm tay tôi nhè nhẹ như sợ nắm quá chặt sẽ khiến tôi rút ra.
Chúng tôi nắm tay nhau như vậy cho đến khi cả hai chìm vào giấc ngủ say.
Trước lúc ngủ tôi mơ hồ nghĩ sự xuất hiện của George, đột nhiên khiến tôi cảm thấy Hồng Kông không còn xa lạ.
12
Ngủ một mạch đến 5h chiều mới tỉnh, tôi dậy tắm xong, xem tivi một lát, George cũng tỉnh dậy.
Tôi hỏi: “Ngủ ngon không?”
‘‘Ngon, ngon như khi ở Đại học w, Văn Hinh và Minh Huân tốt chứ? Còn Văn Hạo của cậu, anh ta tốt chứ?”
“Đều tốt, Văn Hinh nhờ mình gửi lời hỏi thăm cậu! Đúng rồi cậu đóng chung với Hàn Vũ Băng thấy sao?” Tôi có chút trêu chọc
“Cô ấy rất xinh, diễn cũng rất tốt.. nhưng bình thường rất lạnh lùng.”
“Đó là điều tự nhiên, người ta là ngôi sao nổi tiếng! Hơn nữa cô ấy đã có bạn trai, không lạnh nhạt với cậu, đế lan truyền tin đồn thì không tốt, đúng không?”
“Sao cũng được. Dù sao cô ấy không phải cốc trà của mình.” Nói xong cậu ta nhìn chăm chăm vào tôi.
Tôi đã biết cậu ta muốn ám chỉ điều gì, nên nói trước: “Mình và Văn Hạo đã sống chung, cùng một khu với Văn Hinh.” Tuy không phải cố ý vừa gặp mặt đã làm tổn thương, nhưng tôi hiểu rõ thà đau một lần rồi quên còn hơn.
“Ồ!” Quả nhiên cậu ta ỉu xìu, lông mi dày khép lại như nước hồ u buồn. Không lâu sau, cậu ta lại ngẩng đầu lên, mong đợi nhìn tôi: “Cậu nói cậu đã không còn là con gái, đúng không?”
Tôi không nhịn nổi cười, câu hỏi quá thẳng, vậy thì I häng thắn với nhau vậy, tôi gật đầu.
Cậu ta tiến sát lại, nhìn chằm chằm vào mặt tôi, hiếu kỳ: “Cảm giác.. như thế nào?”
Tôi tiện tay cầm gối đập vào người cậu ta: “Cậu đúng là đồ háo sắc! Ai bảo cậu dám hỏi linh tinh!”
“Ồ, mình biết rồi! Cậu tiều tụy thế này, mình còn cho rằng là cậu nhớ mình! Hừm không ngờ lại là do vui vẻ với người khác.”
Tôi khóc dở mếu dử. Không thèm quan tâm đến cậu ta, quay đầu xem tivi.
Đúng lúc đó thầy Lưu gọi điện, gọi tôi đến nhà hàng ăn cơm. George nhảy lên nói: “Mình cũng muốn đi! Giáo sư Lưu đến Hồng Kông, mình nên mời Giáo sư một bữa mới phải ở đây mình là chủ nhà!”
Chúng tôi đến nhà hàng ở Stanley.
Từ xa tôi thấy Giáo sư Lưu ngồi chỗ sát cửa sổ, đang muốn chạy đến. George ở phía sau quay người muốn chạy, tôi vội ngăn cậu ta: “Sao vậy, không mang đủ tiền định bỏ rhạỳ hả? Đừng hòng.”
Lúc này Giáo sư Lưu đã vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi. Quay lại nhìn hóa ra là đạo diễn Trương Du Ninh cũng có mặt – Ngay cả ở nhà hàng ông vẫn đeo cặp kính đen to bắt mắt.
Thấy George, đạo diễn cười lớn, nói với Giáo sư Lưu: “Thằng bé này sáng nay mới quay đã lơ đãng không tập trung, một cảnh quay đơn giản cũng quay vô số lần, khiến tôi phát tức. Cậu ấy nói phải đến sân bay đón một người quan trọng, tôi còn uy hiếp: “Cậu phải quay xong cảnh này mới được đi, không xong thì hôm nay đến đêm cũng không được nghỉ.” Ai ngờ nói xong cậu ta lấy lại thần thái, một lần là đạt. Lúc đó, tôi nghĩ là ai mà quan trọng vậy, khiến cậu ta mất tập trung! Ha ha, không ngờ lại là ngài!” George đứng ở đó giống như một đứa trẻ đang thơ thẩn không biết nên làm gì, bộ dạng bị người khác vạch trần tội. Tôi vội cúi chào đạo diễn, hỏi thăm: “Xin chào đạo diễn Trương! Tôi là fan trung thành của ngài, mỗi bộ phim của ngài tôi đều xem.”
“Thật vậy không? Ha ha vậy tôi phải ký tên cho cô rồi.” Đạo diễn Trương cười hiền từ: “Thanh niên đừng quá câu nệ vậy. Nào ngồi đi, George cũng ngồi đi.”
Bốn người lần lượt ổn định vị trí, Giáo sư Lưu nói với tôi: “Đạo diễn Trương nổi tiếng sành ăn, đồ ăn ngon trên thế giới có thứ nào thoát khỏi miệng ông, lần đầu tiên trò đến đây có thể ngồi ăn cùng ông ấy là rất may mắn đấy!” Đạo diễn Trương nghe vậy cũng không khiêm nhường, tự tay nhận lấy menu trong tay phục vụ: “Vậy tôi chọn món. Nếu chọn món nào không ngon, tôi sẽ đền tội, đền mười bữa!”
Bữa cơm rất đậm đà, đạo diễn Trương và Giáo sư Lưu đều rất dân dã, cũng rất tài hoa, vừa ăn vừa nói chuyện, đàm luận điển cố, cách làm, cách phối nguyên liệu, lại kể chuyện về danh nhân giới văn nghệ, học thuật, tôi chỉ muốn bữa cơm này kéo dài hơn nữa.
Nói chuyện rất ăn ý, bốn người uống hai chai rượu vang, bình thường tôi uống một ly là say nhưng hôm nay phá lệ uống bốn ly, chỉ cảm thấy hơi choáng.
Sau bữa cơm, đạo diễn Trương nói với George: “Ta và Giáo sư Lưu đi uống cà phê, nói chuyện, hai người không cần đi cùng, cảnh đêm ở Hồng Kông rất đẹp, cuộc sống về liêm lại phong phú, em dẫn Tiểu Ninh đi thăm thú!”
George gật đầu.
Đạo diễn Trương lại thêm một câu: “Đừng vội, còn có hai điều. Một là sáng mai đừng đến muộn nếu không ngôi sao kia sẽ nổi nóng. Thứ hai, người muốn gặp đã gặp, ngày mai quay không được lơ đãng, thời gian quay này rất gấp.” George rụt rè gật đầu, khiến tôi cũng buồn cười.
Chào hai người xong, George lại với bộ dạng hớn hở, hỏi tôi: “Chúng ta đi đâu?”
“À, mình hứa mua một bộ váy bầu cho Văn Hinh, cậu đi mua cùng mình nhé!”
“Vội về thế hả? Mới đến đã mua quà. Vậy thì đi. Hồng Kông nhiều nhất là đồ hàng hiệu, nơi đây là thiên đường mua sắm mà!”
Hơn hai mươi năm đây là lần đầu phát hiện mình thực sự đánh giá thấp thiên tính phụ nữ của mình!
Nhưng sợ là bất kỳ một phụ nữ nào lần đầu đến Hồng Kông nhìn thấy vô số những vật phấm xa xỉ bày bán mà mình vẫn khao khát, giá lại chỉ bằng một nửa trong tưởng tượng thậm chí còn thấp hơn, đều sẽ thích mê.
vẫn chưa thấy váy bầu, tôi đến chuỗi cửa hàng mỹ phẩm, hàng hóa hoa cả mắt, cộng với rượu vang khi tối phát tác, tôi muốn lấy tất cả những gì nhìn thấy cho vào giỏ, khi thanh toán mới bừng tỉnh – tuy hàng hóa rẻ hơn bình thường nhưng cộng lại không phải con số nhỏ, tôi lên tiếng xin lỗi, bỏ lại phần lớn, chỉ lấy vài loại có tính thực dụng. George nhìn thấy cười thầm ở phía sau.
Sau đó tôi lại chọn cho Văn Hạo một đôi giầy thể thao và một chiếc ví, đều là thứ cần thiết dành cho anh.
Chọn cho Giáo sư Lưu một chiếc cà vạt Ý rất nghiêm trang để cảm ơn ngài đã cho tôi cơ hội đến Hồng Kông. Mua cho Văn Hinh váy bầu như trong thần thoại và dây chuyền thủy tinh cỏ ba lá Swarovski, hy vọng cô bạn hạnh phúc mãi mãi. Cuối cùng mua cho George một chiếc mũ bóng rổ rất bắt mắt, tuy không đắt.
Đợi tôi xách túi to túi nhỏ về phòng, thẻ tín dụng đã chi không ít – vừa xót xa nhưng lại rất vui.
Tặng mũ cho George, cậu ta hiển nhiên là thích mê mệt: “Cảm ơn cậu, Ninh Khả!’’
Tôi ngồi bên giường xoa xoa chân kêu: “Cậu vui là được rồi! Hôm nay thẻ tín dụng và chân của mình bị thương nặng rồi!”
George lập tức quỳ xuống, nắm chân tôi: “Mình giúp cậu xoa chân.”
Tôi giật mình: “Không cần, không cần, không phiền cậu. Không còn sớm nữa, cậu mau về nghỉ ngơi đi! Sáng sớm mai còn phải quay phim!”
Mặt cậu ấy không vui: “Đừng đuổi mình! Đêm nay mình ngủ ở đây.”
“Ngủ… ở… đây?”
“Phải, ở đây, mình ngủ trên nền nhà!”
“Nói bừa! Mau đi đi, đâu phải ngày mai mình rời Hồng Kông, bọn mình còn có cơ hội gặp mặt nhiều mà. Đừng như vậy!” Nói xong đẩy cậu ta đi ra, đóng cửa phòng.
Cậu ta đứng ở ngoài gõ cửa liên hồi, tôi quyết tâm không quan tâm đến cậu ta. Một lát sau cuối cùng bên cũng đã yên tĩnh trở lại.
Tắm xong, quấn khăn tắm bật máy tính, thông qua webcam nói chuyện với Văn Hạo và Văn Hinh, khoe với họ quà mình đã mua.
Hôm nay thật Nice!
Tư Mã Chiêu, tên tự là Tử Thượng, là con trai thứ hai của nhà chiến lược quân sự, Thừa tướng Tư Mã Ý nước Tào Ngụy thời Tam Quốc trong lịch sử Trung Hoa. Trong sự nghiệp của mình Tư Mã Chiêu đã để lại dấu ấn trong lịch sử Tam Quốc với chiến công diệt nước Thục và thu phục Chung Hội. Việc Tư Mã Chiêu dẹp yên cuộc phản loạn cùa Chung và Đặng Ngãi được đánh giá đây là minh chứng cho sự kết hợp hài hòa giữa dự đoán chính trị với thao tác thực tế và Tư Mã Chiêu có con mắt nhìn người rất sắc sảo, cũng là tài năng chính trị lỗi lạc.

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ