Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết ngôn tình - Tình yêu cappuccino

Chương 6

Hoặc em chọn ở lại Trường,
Sau khi tốt nghiệp thạc sỹ sẽ kết hôn cùng anh,
Hoặc chúng ta sẽ chia tay!
1.
Chiều hôm đó chúng tôi đến nhà Hàn Văn Hinh. Khang Minh Huân nói anh ấy hiếm có cơ hội nghỉ phép ở nhà, muốn đích thân xuống bếp nấu ăn đãi tôi.
Hai người đàn ông bận rộn trong bếp, hai người phụ nữ lại ngồi trong phòng khách nói chuyện. Tôi bày quà mua tặng họ ra: “Hai bình sữa bầu này là đồng nghiệp Hồng Kông trong đoàn phim giới thiệu, nói là bên đó thích uống loại này, tốt cho sự phát triển trí lực của trẻ trong tương lai.” Nói xong tôi lại lấy ra một chiếc áo, “tuy giờ vẫn chưa biết nam hay nữ, nhưng mình thích con gái, thấy chiếc áo màu hồng này không thể không dừng bước… đợi em bé sinh ra sẽ mặc nhé!”
Sau đó lại cầm ra một lọ kem đưa cho Văn Hinh: “Sinh xong con nhớ dùng nó massage bụng, cẩn thận không lại để lại vết rạn không đẹp lắm đâu!”
Cuối cùng còn có một túi thẻ đưa cho Minh Huân: “Ha ha, là đồ chơi, chắc chắn Minh Huân phải dùng đến.”
Tôi vừa nói, Văn Hinh vừa ở bên gật đầu, cảm ơn rối rít. Tôi xoa xoa bụng bạn, sau đó im lặng nghe bạn kể chuyện phát sinh trong trường và chuyện về bạn học trong lớp.
Lát sau Văn Hinh đột nhiên thấp giọng nói: “Chà, mình gặp Liễu My rồi. Không phải rất xinh nhưng rất có khí chất. Mình còn nghe nói cô ấy muốn cùng Văn Hạo ra một chuyên đề chung!”
“Thật sao?” Tôi nghĩ Văn Hạo không hề nhắc đến, lẽ nào sợ tôi nghĩ nhiều?
“Đương nhiên là thật. Phản hồi đối với chuyên đề trước của thầy Hạo rất tốt, lãnh đạo trường rất coi trọng, giờ ai chẳng muốn cùng làm với thầy? Cậu phải cẩn thận, họ nếu hợp lực nhất định sẽ phải thường xuyên gần nhau.”
Tôi gật gật đầu, thầm nghĩ xem ra mình phải đi gặp mặt mỹ nhân ngưỡng mộ lâu ngày này mới được.
Nghĩ đến chuyện mới làm lành với Văn Hạo, để không ảnh hưởng đến tâm trạng trong ba ngày gặp lại nhau, tôi không hỏi thẳng anh chuyện cùng viết chuyên đề.
Nhưng việc này luôn luẩn quẩn trong tâm trí tôi.
Sáng ngày hôm sau, Văn Hạo mới ra khỏi cửa, tôi đã thay quần áo đến trường tìm hiểu tình hình.
Vì muốn đi tìm hiểu tình địch là một cô gái rất đẹp nên tôi trang điểm kỹ càng. Áo sơ mi dài màu trắng, quần bò bó màu xanh lam, thắt một thắt lưng nhỏ màu đen, lại mang giầy cao gót hình miệng cá cao 7cm, đứng trước gương, tôi rất hài lòng. Sau đó buộc mái tóc xoăn dài sau đầu, đánh mi dưới nhàn nhạt và bước ra khỏi cửa.
Đi trong trường, thả bước đón những cơn gió nhẹ và những cái ngoái đầu nhìn, tôi có chút tự tin, trong lòng nghĩ cũng chẳng phải chỉ có mình nữ Tiến sỹ Liễu My xinh đẹp?
Tôi đến chỗ Giáo sư Lưu trước, trả thầy số tiền thầy cho tôi mượn lần trước, còn tặng quà cho thầy và vợ thầy.
Giáo sư Lưu nhìn tôi, tươi cười nói: “Tiểu Khả, hai tháng không gặp xinh ra rồi! Đúng là gần mực thì đen gần đèn thì rạng, ở bên ngôi sao làu ngày cũng có chút khí chất ngôi sao rồi.” Sau đó lại hỏi tôi: “Thế nào? Tất cả vẫn thuận lợi chứ? Đạo diễn Trương Du Ninh đúng là người rất tài hoa, học ông ta vài tháng còn có ích hơn học ở trường mình vài năm!”
“Rất thuận lợi, phim đã quay xong, còn lại là hậu kỳ. Đạo diễn Trương hy vọng em theo đến cùng, nên chiều mai em phải đến Bắc Kinh gặp mặt những người trong đoàn.”
“Tốt, tốt, làm tốt nhé, sau này tiền đồ sẽ rất tốt.” Em cho thầy gửi lời hỏi thăm đạo diễn Trương, chúc bộ phim này của ông ta sẽ lần nữa tỏa sáng!”
Tôi gật đầu chào thầy.
Cách văn phòng Giáo sư Lưu một bức tường là phòng nghiên cứu khoa học, vài bước chân là tôi đến cửa phòng nghiên cứu.
Nếu nói hai tháng ở Hông Kông khiến tôi khá tự tin về mình thì màn tiếp theo mà tôi chứng kiến lại dìm tôi vào tuyệt vọng.
Thoạt nhìn tôi đã chắc chắn đó là Liễu My.
2.
Cô ta có dáng người cao, trên mặc áo sơ mi cotton nhỏ màu mù tạc, dưới là váy lụa đen đến đầu gối, phía dưới để lộ bắp chân trắng nhỏ, mang đôi giầy đế bằng rất thoải mái. Tóc để xõa, chải hất sau đầu, dùng vòng chun buộc lại. Cách ăn mặc đơn giản tôn điểm cho làn da trắng như tuyết, thân hình thon thả, tinh tế hoàn mỹ đến từng chi tiết.
Điều khiến tôi đau đớn hơn là cô ta đứng bên bàn của Văn Hạo, Văn Hạo đang ngồi trên ghế ngửa đầu nhìn gương mặt cô ta, nhìn chăm chú.
Đột nhiên Văn Hạo cảm giác được điều gì, nhìn về phía cửa. Thấy tôi, anh rất bất ngờ. Liễu My cũng thấy biểu cảm của anh thay đổi, quay người về phía tôi.
Đó đích thực là khuôn mặt không phải kiều diễm, hơn là ở chỗ trắng và thanh thoát. Cô ta đẹp không quá rạng ngời, nhưng lại như những cơn gió luồn sâu vào tận trái tim. Trong chiếc cổ áo hình chữ V màu xanh rêu, chiếc dây chuyền bạch kim nhỏ đeo một miếng ngọc phỉ thúy to bằng móng tay cái, tôn thêm nước da trắng mịn của cô, ngay cả phụ nữ như tôi cũng khó tránh khỏi động lòng.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt thân thiện, mang chút hiếu kỳ.
Tôi quay người đi. Vì tôi đột nhiên ý thức được cô ta và Văn Hạo bên nhau khiến người ta liên tưởng đến một câu quen thuộc “một đôi trời sinh”.
Về nhà ngồi xuống, Văn Hạo cũng đã đuổi kịp.
“Khả khả, em sao vậy? Vừa đi tìm anh sao?” Anh hỏi tôi bất an.
“Cô ấy chính là Liễu My?” Tôi không đáp hỏi lại.
“Phải, nhưng em đừng hiểu lầm, bọn anh chỉ là nói chuyện công việc.” Văn Hạo giải thích.
Tôi tức giận, vốn định không nói, lại buột miệng: “Là chuyện xuất bản chuyên đề chung?”
“Em đều biết rồi sao? Anh sợ em nghĩ linh tinh nên không nói với em.”
“Vậy tại sao anh phải xuất bản chuyên đề chung?” Tôi vội hỏi.
Văn Hạo từ từ ngồi xuống, dường như không muốn trả lời. Nhưng nhìn thấy bộ dạng chất vấn của tôi, anh mới mở miệng: “Liễu My muốn xuất bản luận văn tiến sỹ của cô ấy nhưng luận văn của cô ấy không xuất sắc, cộng với cũng không có tên tuổi trong giới học thuật, nên cứ chần chừ mãi…”
“Nên anh muốn anh hùng cứu mỹ nhân, giúp cô ta toại nguyện?” Tôi châm biếm.
“Không phải như em nghĩ! Chuyên đề của anh tuy phản hồi tốt nhưng không chắc chắn anh sẽ nhanh chóng được nâng chức và phân nhà. Nhưng nếu xuất bản thêm, ít nhất cũng cần thời gian hai năm để chuẩn bị, anh đợi không nổi! Luận văn của Liễu My trước mắt đã làm xong, anh chỉ cần bổ sung nó, rất nhanh xuất bản. Tuy là chuyên đề chung nhưng thành quả nghệ thuật không bị giảm đi, điều này là thắng lợi đối với cả anh và cô ấy, mọi người đều được lợi.”
“Hai người tính toán thật chu đáo!” Tôi cười lạnh lùng. Văn Hạo cũng tức giận. Anh đột nhiên từ sofa đứng lên nói với tôi: “Ninh Khả anh không còn nhỏ tuổi như em, cũng không có hoàn cảnh gia đình tốt! Mẹ anh vẫn ở quê chờ anh đón bà lên thành phố sống! Hơn nữa nếu em cho rằng anh không có quyền ngăn cản em đi Hồng Kông hay Bắc Kinh thì em cũng không thể ngăn cản anh xuất bản chuyên đề chung với ai.”
Nói xong anh vẫn đang muốn trút hận, bất mãn nói thêm: “Từ tháng 7 chuyển ra ngoài sống, gần hai tháng rồi, anh giống như oán phụ một mình một phòng, ờ đây đợi em quay về. Thật không dễ đợi được em, còn chưa kịp quen với thay đổi của em, em lại muốn bay đi! Có lúc, anh tự hỏi mình có đáng như vậy không? Trong lòng em thực sự có anh không? Nếu em thực sự cho rằng anh rất quan trọng mong em hãy nghĩ lại, em rốt cuộc cần bao nhiêu thời gian, bao nhiêu tình cảm sống bên anh, mà không phải là dày vò người khác?”
Nói xong chưa đợi tôi đáp lại, anh quay người kéo cửa bước ra.
Đây là lần đầu tiên sau bao năm bên nhau anh nói nặng với tôi như vậy, có thể là lời nói thật lòng anh đã giữ kín từ lâu.
Lần đầu tôi cảm nhận mình không hiểu anh. Hóa ra đối với anh mà nói có một căn nhà trong thành phố này, đón mẹ đến sống cùng, cùng với một nửa còn lại chăm sóc mẹ quan trọng như vậy! Không chừng vì muốn mẹ vui anh còn muốn tôi mau chóng sinh con! Nhưng điều này đối với tôi mà nói quá xa xôi, học hành gần hai mươi năm muốn sau khi tốt nghiệp được ra ngoài thử sức, vùng vẫy. Tình yêu là quan trọng, nhưng vì nó mà hai người phải bó buộc cuộc sống, chồng hát vợ khen hay sao?
Tôi thu dọn đồ đạc ít ỏi của mình trong ngôi nhà nhỏ, lặng lẽ chuyển vào ký túc xá. Cho nhau chút thời gian và không gian có lẽ sẽ suy nghĩ kỹ hơn về mâu thuẫn giữa chúng tôi.
Lần này Văn Hạo không đến tìm tôi. Cho đến khi kỳ nghỉ của tôi kết thúc, Văn Hinh đưa tôi đến sân bay, anh cũng không xuất hiện.
Văn Hinh lo lắng, hỏi tôi một cách khó hiểu “Hôm qua không phải vẫn còn bình thường sao? Sao thay đổi nhanh vậy?”
“Gặp đúng người mới phát hiện người mình luôn bên cạnh có thể không phù hợp với mình.” Tôi buồn rầu nói.
“Cậu nói đến Liễu My?”
“Được rồi, đừng hỏi nữa, bọn mình chia tay rồi lại quay lại tròn một năm, mình cũng mệt rồi, coi như cho nhau một thời gian! Cậu yên tâm dưỡng thai, có việc gọi điện cho mình, mình đi đây!”
Tôi mệt mỏi, quay người bước đi, hai hàng nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
3.
Sau khi đến Bắc Kinh vừa đúng đã một tuần qua đi, Văn Hạo lần đầu tiên gọi điện cho tôi.
Lúc này, Bắc Kinh đã vào thu, bầu trời màu xanh lam, không khí khô thật khó chịu. Tôi tựa bên cửa sổ của tầng 28, nghe giọng anh từ Vũ Hán xa xôi, cảm giác tất cả đều không chân thực.
Sau khi hỏi thăm ngắn ngủi, chúng tôi đều im lặng.
“Bộ phim lúc nào trình chiếu?” Anh cuối cùng cũng lên tiếng hỏi.
“Vào khoảng Giáng sinh hoặc năm mới, còn phải xem tiến độ làm hậu kỳ.”
“Đến lúc đó em mau về làm tốt nghiệp thạc sỹ, vẫn còn kịp chứ?”
“Kịp. Luận văn thạc sỹ em đã chuẩn bị tài liệu rồi, mỗi ngày tranh thủ lúc rảnh đều đến thư viện.”
“Ninh Khả, anh thực sự rất cần mau chóng có được thành quả nghiên cứu, em không thể hiểu anh sao?”
“Đừng nhắc đến vấn đề này nữa được không? Đó là tự do của anh, em không có quyền can thiệp.”
“Sau khi tốt nghiệp thạc sỹ em dự định như thế nào? Trường muốn giữ em lại, đợi em bảo vệ xong mình sẽ kết hôn, trường sẽ phân nhà cho chúng ta!”
Tôi thấy rất ngạc nhiên: “Kết hôn? Văn Hạo anh đùa gì thế? Chúng ta chưa từng nói tốt nghiệp xong sẽ kết hôn!”
Anh như đang nhẫn nhịn, nhẫn nại giải thích: “Không phải đang nói sao? Anh đã 29 tuổi rồi, năm sau kết hôn rất kỳ quái sao? Hơn nữa không kết hôn thì trường có phân nhà cho chúng ta không?”
“Nhà, nhà, lại là nhà! Lẽ nào em chỉ là lý do để anh xin trường phân nhà? Văn Hạo, em không hiểu anh từ lúc nào đã nóng lòng được lợi như vậy?”
“Được được được! Anh nóng lòng được lợi, anh dung tục, được chưa? Em nói xem em có muốn ở lại trường không, không ở lại thì chia tay.” Văn Hạo đầu kia nổi giận đùng đùng.
“Anh có ý gì?”
“Ý của anh là hoặc em ở lại trường, sau khi tốt nghiệp thạc sỹ xong thì kết hôn với anh, hoặc chúng ta chia tay.” Tôi thật không dám tin Văn Hạo có thể nói dứt khoát chuyện chia tay như vậy, thật tuyệt tình! Nhưng sự thực bày ra trước mắt, câu nói đó vang vọng bên tai tôi.
Tôi chưa kịp suy nghĩ, buông một câu: “Vậy chia tay đi!” Nói xong nhanh chóng ngắt điện thoại. Nước mắt lại trào ra, tôi đến phòng vệ sinh lấy lại tâm trạng, trang điểm lại, sau đó đến văn phòng của đạo diễn Trương.
Sau khi ngồi xuống, ông lên tiếng trước: “Ninh Khả, nghĩ đến đâu rồi?”
Tôi nói thẳng: “Tôi suy nghĩ kỹ rồi, đạo diễn Trương, tôi muốn ký hợp đồng ba năm với ngài.”
Ông cười: “Thật tốt! Ninh Khả, thanh niên vững vàng, nguyện chịu khổ như cô giờ càng ngày càng ít rồi, hơn nữa cô có tư chất tốt, lại được giáo dục tốt, tiền đồ sẽ rất sáng lạng. Có người tâm huyết như cô, tin rằng công ty chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn.”
“Đạo diễn Trương, ngài quá khen rồi, nếu không phải ngài cho tôi cơ hội, tôi vẫn còn đang không biết nên làm gì sau khi tốt nghiệp, không biết tương lai mình ở đâu.”
“Ha ha, có hứng thú với điện ảnh là bước đầu đến điện ảnh thành công! Trước tiên cô phải làm tốt bộ phim này, bộ phim sau tôi định để cô vào đội biên kịch, làm thật tốt sau ba năm không chừng sẽ là Ngô Tử Hoa thứ hai. Về vấn đề đãi ngộ trước khi bộ phim này trình chiếu theo mức trước kia, bắt đầu chuẩn bị bộ phim sau tôi sẽ trả thù lao theo tiêu chuẩn của biên kịch, được không?”
“Được, đương nhiên là được, cảm ơn ngài.” Nói xong tôi đứng dậy cáo từ.
Đạo diễn lại nói: “Cô phải ở lại Bắc Kinh thời gian dài nên hãy thuê nhà ở, công ty sẽ trợ cấp tiền nhà. George cũng phải thuê nhà, cuối tuần hai người đi tìm nhà đi, anh ta vẫn chưa quen thuộc với Trung Quốc, còn nhiều thứ cần cô giúp đỡ.”
Tôi gật đầu đồng ý.
4
Cùng với George đi tìm nhà là một việc gian khổ nhất từ khi tôi vào đoàn phim.
Để tương xứng với thân phận ngôi sao của anh ta, công ty quy định quy cách của khu đô thị phải cao, diện tích trong phòng không nên quá nhỏ mà George lại có thêm vài yêu cầu: Không phải nhà mới không ở, nhà có đồ dùng không ở, ánh sáng, cảnh quan không tốt không ở, kiểu nhà không tốt không ở…
Thế là chúng tôi dưới sự dẫn đường của bên công ty bất động sản tìm khắp thành phố.
Lần thứ bảy, George từ nhà bước ra lắc đầu với tôi, tôi tức giận bước lên gõ mạnh vào đầu cậu ta! Hỏi nguyên nhân, cậu trả lời màu sắc của gạch tường phòng bếp không đúng ý. Tôi tức sôi máu: “Cậu chắc chẳng bao giờ xuống bếp làm cơm đâu nhỉ?”
Bên công ty bất động sản cũng đã mệt, nhìn người tìm nhà không dễ đối phó, liền đưa ra ngôi nhà chủ chốt cuối cùng, “còn có một ngôi nhà, rất phù hợp với yêu cầu của cậu nhưng giá hơi cao.”
“Sao không nói sớm, nào, đưa chúng tôi đi xem đi”
Nhà đó ở khu đô thị cực kỳ đẹp, tỷ lệ cây xanh hơn 60%. Trong khu đô thị phần lớn là biệt thự, chỉ có hai tòa chung cư. Theo như công ty bất động sản, rất nhiều người nổi tiếng trong giới văn nghệ đều mua nhà ở đây, vì thế bảo vệ ở đây cũng rất tốt, tốt cho các ngôi sao giữ chuyện đời tư.
Bên công ty bất động sản đưa chúng tôi qua thảm cỏ và rừng trúc rộng, đến một tòa nhà cao 5 tầng. Đi thang máy lên tầng cao nhất, vừa mở cửa căn hộ, tôi đã dự cảm cậu ta nhất định hài lòng. Căn hộ được thiết kế theo kết cấu cao cấp, ánh sáng rất tốt, trang trí rất nhã nhặn không quá khoa trương. Gạch nền màu tro, giấy tường màu tro nhạt có hoa màu tối, phòng khách cao 6m, trên đỉnh là đèn thủy tinh Baccarat màu đen, cầu thang gỗ kiểu quay, đơn giản mà cao cấp. Chủ nhà chắc chắn là người rất có khí chất.
Trên tầng dưới tầng tổng cộng có 4 phòng, lại thêm một phòng chiếu phim, sàn nhà là sàn gỗ, tất cả các phòng đều dùng cùng một tông màu nhưng sơn tường khác nhau. Tôi còn đi xem phòng bếp, gạch màu vàng sáng, trắng, đen sát nhau, khiến màu sắc trên tường như nhảy múa. Xem xong George rất đắc ý. Cuối cùng bên công ty bất động sản cũng thở phào, xem ra việc môi giới này đã là việc trong tam tay.
Tôi kéo cậu qua một bên khẽ nói: “Cậu một mình ở nhà rộng vậy làm gì? Hơn nữa tuy công ty trợ cấp tiền nhà cao cho cậu nhưng cũng không đủ để trả tiền nhà ở đây! Cậu còn phải mua đồ dùng trong nhà, không ít tiền đâu.”
“Mình biết! Nếu muốn, thứ nhất cậu đàm phán giá với bên công ty bất động sản, thứ hai sống cùng mình, chia tiền nhà, làm bạn với mình.”
“Mình chịu không nổi. Mình không phải ngôi sao, không có nhiều tiền như vậy.”
“Không phải là chịu một nửa, cậu có thể ử một gian, trả 1/5 là được rồi! Phòng khách, bếp mình cùng dùng, mình sẽ mua đồ đạc cho cậu, thế nào? Như vậy mình đều có thể sống rất thoải mái.” George nhìn tôi mong đợi.
Tôi trầm ngâm giây lát: “Vậy mình chọn phòng rộng có nhà vệ sinh khép kín và ban công! Còn muốn một chiếc giường rộng 2m và một tủ áo to, tủ trang điểm cũng không thể thiếu, và đều phải là gỗ tự nhiên!”
“Cậu đúng là không khách khí! Được, thống nhất thế!” George đồng ý với tôi.
“Đợi đã mình còn có điều kiện, cậu phải chọn nhà dưới tầng làm phòng ngủ, chưa được cho phép thì không được vào phòng mình, không được làm phiền mình, còn nữa giữ chỗ của cậu sạch sẽ gọn gàng! Nếu mình sống không thoải mái có thể trả phòng vô điều kiện!” Tôi tuôn một tràng.
“Chà, cậu đúng là một người thuê nhà hà khắc! Mình đồng ý!” George ra bộ miễn cưỡng chấp nhận.
Tôi cười đắc ý, quay người đi tìm bên công ty bất động sản để thương lượng cụ thể.
Sau khi bộ phim trình chiếu, George còn bận hơn cả lúc quay phim.
Thân phận nam chính trong phim mới của đạo diễn Trương Du Ninh lộ ra bị sự săn lùng của không ít giới truyền thông, phỏng vấn, lên truyền hình, chụp ảnh, tham gia hoạt động công ích xã hội và các loại hoạt động thời trang. Làm xong công tác tuyên truyền và quảng bá, bộ phim vẫn chưa trình chiếu nhưng vai chính đã thu hút ánh mắt hiếu kỳ của không ít khán giả.
Công ty phân trợ lý chuyên nghiệp dành cho cậu ta. Trợ lý mỗi ngày đều cùng cậu đến các nơi quảng bá, bận rộn tối mặt tối mũi. George lại bận rộn đi tìm mua đồ gia dụng, đồ dùng hàng ngày, trong một tuần hàng hóa lần lượt được chuyển đến. Tôi bận rộn soạn thảo phương án tuyên truyền, quảng bá, sau vài ngày không gặp mặt, cậu điện thoại thông báo tôi có thể vào ở nơi căn hộ thuê.
Ngôi nhà đã được quét dọn sạch sẽ, phòng khách bày hộ sofa màu sợi đay nguyên bản, quây quanh một bàn trà liâng gỗ tự nhiên, trên nền trải thảm màu lông lạc đà dày, bên tường có bày hoa tươi. Cửa sổ hình chữ nhật có ba mạt rộng tới 4m đã treo rèm màu trắng tinh khiết, bay bay khi những cơn gió thổi qua.
George nhìn tôi mong đợi, tôi đưa ngón cái lên, sau đó nói: “Nhưng tốt nhất cậu đừng bỏ qua phòng mình.”
Phòng mà tôi chọn trên tường sơn màu tím, George cố ý chọn một chiếc giường uốn sắt màu trắng, giải thích: “Xin lỗi, mình không tìm được giường rộng 2m, mình nghĩ là màu sắc của tường thích hợp với chiếc giường này, mình còn chọn bộ ga giường bằng vải nhung dài của Ai Cập. Cậu xem, có giống giường ngủ của công chúa không?”
Tôi gật đầu: “Giống, nhưng mình không phải công chúa!”
“Mình là con một, từ nhỏ đã ngưỡng mộ những người có anh chị em. Mình thường muốn có một người em gái giống như búp bê, như vậy mình có thể lên giường của cô ấy, ru cô bé ngủ.” George trong bộ dạng mơ mộng.
Tôi cười phá lên: “Không ngờ cậu còn muốn có một công chúa, lần sau sinh nhật cậu mình nhất định sẽ tặng một búp bê Barbie!”
“Đừng cười mình! Giường này chỉ rộng l,5m, nhưng mình nghĩ đủ để cậu ngủ rồi, sẽ không rơi xuống đất đâu!” George lắc lắc đầu nói.
Để đồng bộ với giường, tủ áo và tủ trang điểm trong phòng cũng là màu trắng, tường đối diện giường còn có tivi màn hình tinh thể lỏng, không to nhưng tôi cũng không thích xem tivi lắm. Bên cạnh tủ áo là nhà vệ sinh chuyên dụng dành cho tôi, chủ nhà ‘đã trang trí trước đó, tôi thích nhất là bồn tắm hình vỏ chai, chỉ cần thêm một ít tinh dầu và nến thơm là có thể thư giãn trong phòng tắm
Bên ngoài phòng là ban công hình bán nguyệt rộng. George bất mãn chống đối: “Cậu chọn phòng đẹp nhất rồi, phòng ngủ dưới tầng của mình cũng có ban công nhưng không bằng nửa của cậu!”
Tôi cãi lại: “Ngôi sao nổi tiếng như cậu bận rộn làm gì rảnh rỗi ở nhà? Ban công đẹp thế này dành cho cậu thật lãng phí. Còn mình sẽ trồng hoa, trồng cỏ ở đây, sau đó sẽ đặt một bộ bàn nhỏ, ban ngày dọc sách, tối đếm sao trời.”
Nói đến đây lại nhớ đến ngôi nhà nhỏ của tôi và Văn Hạo. Ban công cũng đặt một bộ bàn xinh xắn, Văn Hạo bài trí đến từng chi tiết còn số lần ăn cơm ở đấy của tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay.. Lại nhớ đến lời chia tay trong điện thoại của chúng tôi, lại chợt buồn.
George phát hiện thần sắc tôi thay đổi: “Cậu sao vậy? Mình còn có một tin mừng! Nào, đến đây!” Nói xong liền kéo tôi ra khỏi phòng ngủ.
Tôi theo cậu ta vào phòng bên cạnh phòng ngủ, đây là một gian phòng khá nhỏ, sơn tường màu xanh lam đậm, ngoài hai mặt tường của cửa sổ và cửa, hai mặt còn lại đều là tủ sách dài, trước cửa sổ đặt một chiếc bàn vừa rộng vừa to, trên cửa sổ là rèm lá màu trắng.
“Sao vậy? Hài lòng không? Đây là phòng sách mình tặng cậu. Cậu xem, mình còn mua rất nhiều sách đặt lên đó.”
Là một bộ Trương Ái Linh toàn tập, bốn bộ Hồng Lâu Mộng, một bộ Thẩm Tòng Văn toàn tập, còn có Borges lu,111 tập, Kafka toàn tập… đều là sách tôi thích đọc.
Tôi cảm động thốt lên: “George, cảm ơn cậu, cảm ơn , cậu đã nghĩ đến mình nhiều như vậy.”
Gorge tiến gần đến bên tôi, đưa tay xoa mặt tôi: Minh biết chuyện cậu và Văn Hạo. Đừng đau lòng, dù là VÚ‘C gì chỉ cần cậu vui mình đều sẽ làm!”
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Sao cậu biết?”
“Mình gọi điện cho Văn Hinh, hỏi về em bé, cậu ấy nói với mình.”
Đến cuối tháng 9 để phối âm, lồng tiếng cho bộ phim, Vũ Băng trở về Bắc Kinh. Tối đó trợ lý của cô gọi điện cho tôi, nói Hàn Vũ Băng hẹn tôi đến khách sạn nơi cô ở.
Cô vẫn ở loại phòng dành cho các nguyên quốc gia của khách sạn sang trọng và diễm lệ nhất Bắc Kinh như thường lệ.
Lúc tôi đến đã gần 9h tối, Hàn Vũ Băng mặc một bộ đồ ở nhà bằng lụa tơ tằm, không trang điểm, tóc cũng chỉ thả trên vai, rất yêu kiều, nếu đi trên phố của Bắc Kinh cũng chỉ là một cô nương xinh đẹp, nhưng nay đứng ở nơi xa hoa nhất thành phố như nhìn xuống đông đảo chúng sinh…
Cô vui mừng ôm tôi: “Khả Khả, mình rất nhớ cậu, mình xuống máy bay là bảo trợ lý gọi điện ngay cho cậu!”
Tôi cười: “Cậu càng ngày càng xinh, bộ phim mới đàm phán thế nào?”
‘Thành công rồi. Hai tháng nữa sẽ khởi quay!”
“Chúc mừng, chúc mừng, sự nghiệp của cậu chắc chắn sẽ lên bậc cao mới!”
“Nhưng, sao cậu lại gầy nhiều vậy? Cậu không phải ăn kiêng giữ dáng chứ, xảy ra chuyện gì vậy?” Hàn Vũ Băng quan tâm hỏi.
“Mình chia tay rồi.”
“Hả, tại sao?”
“Vì quan niệm khác nhau, chuyện dài lắm.”
Cô kéo tay tôi, để tôi ngồi xuống sofa, lại rót trà cho tôi: “Đừng vội, cậu từ từ nói, mình tham mưu cho cậu!”
Lần đầu tiên tôi kê cho người khác những chi tiết về lần chia tay này của tôi và Văn Hạo. Tôi kể tất cả cho cô, khách quan nói với cô ấy, cô chỉ yên lặng lắng nghe.
Cuối cùng tôi tổng kết lại: “Mấy tháng nay không biết tại sao giữa bọn mình đột nhiên có nhiều mâu thuẫn, hơn nữa mọi người đêu đứng trên lập trường của mình xem xét sự việc. Tuy biết rõ mình yêu đối phương, đối phương yêu mình nhưng không có cách thỏa hiệp. Có thể anh cần có một nửa cùng lập trường, cùng mục tiêu với mình! Như vậy sẽ chẳng có ai phải hy sinh vì ai.”
“Cậu nói đến Liễu My.” Hàn Vũ Băng hỏi.
Tôi gật đầu.
Hàn Vũ Băng vỗ nhẹ tay tôi an ủi: “Cậu nghĩ quá nhiều rồi. Vấn đề hiện tại là giữa hai người cậu, không có sự tham gia của Liễu My. Tóm lại trong lòng cậu vẫn chưa bỏ qua chuyện ở Thụy Sĩ của họ. Nhưng mâu thuẫn trước mắt thì hai người đều có đủ lý do. Mọi chuyện luôn như vậy, hai người chia tay không nhất định là ai đúng ai sai. Cả hai đúng nhưng không đến được với nhau! Cậu đừng quá lo, có lẽ thời gian qua đi chuyện hôm nay tưởng như to tát đến lúc đó sẽ chẳng còn là gì.”
Tôi gật đầu không nói.
Vũ Băng cười nói: “Ninh Khả, biết tại sao mình với cậu rất hợp nhau không? Vì cậu chưa từng chất vấn chuyện đời tư của mình, nhưng rất thẳng thắn kể chuyện tình cảm của bản thân, mình nghĩ đến chuyện đó thấy rất hu thẹn! Thực ra trước kia mình đã có một người bạn rất tốt Năm đó bọn mình là bạn học cùng ở học viện điện ảnh, (V cùng ký túc, chuyện gì cũng kể với nhau, nguyên nhân khiến bọn mình thân như vậy là do nữ sinh khác trong lớp tiến năm thứ ba đều đã từng đóng phim, thậm chí có người đã nổi tiếng chỉ còn hai đứa mình, vì từ chối tất cả quy tắc ngầm trong giới điện ảnh nên bị đối xử lạnh nhạt. Còn nhớ bọn mình đã từng thề kiên quyết không bị ô uế như người cùng ngành.
“Về sau?” Tôi quên đi nỗi buồn của mình, hiếu kỳ hỏi.
“Về sau mình đã có được một cơ hội, một cơ hội có thể diễn vai chính trong một bộ phim. Đương nhiên rồi, cơ hội này có thể rớt xuống đầu mình không phải vì mình rất xuất chúng, cũng không phải ông trời thương tình mà vì bộ phim đó quay trong trời tuyết giá lạnh, ngoài ra còn phải đánh nhau, chịu khổ, bị thương là không thể tránh được.
Vài diễn viên được đạo diễn để ý đều không muốn chịu khổ, chỉ còn cách đến lớp mình để chọn người, bạn học khác đêu chê thù lao thấp, đều từ chối. Chỉ có mình cắn răng kiên trì.”
“Mình biết bộ phim đó! Tác phẩm đầu tiên của cậu cũng là tác phẩm đưa cậu thành người nổi tiếng! Cậu bắt đầu xuất hiện đã nổi tiếng, sau khi được vai diễn là con đường nghệ thuật bằng phẳng.” Tôi khẳng định.
“Có một điểm không đúng, về sau sự nghiệp không hề bằng phẳng. Nổi tiếng sẽ nhiều thị phi, đài báo bới móc quá nhiều đời tư của mình, ngay cả ba mẹ mình cũng không bỏ qua. Thậm chí có cả chuyện trên trời rơi xuống như mình quyến rũ đại gia nào đó, đại gia đó bỏ tiền mua vai chính cho mình! Thực ra năm đó mình có bạn trai, anh chỉ là nhân viên bình thường, thường đến trường thăm mình, người trong trường đều biết. Công tử nhà giàu không những mình không quen mà còn chưa từng nghe nói đến! Nhưng một khi trang bìa tạp chí đã đăng thì mình có trăm cái miệng cũng cãi không nổi, bạn trai không chịu tin mình, kiên quyết chia tay. Lúc đó mình tuy bắt đầu nối tiếng, cũng có vài kịch bản được đưa đến tận nhà để mình chọn, kinh tế cũng dần dần tốt lên, nhưng những tin tức tiêu cực như nước hồ dội lên mình, đài báo làm khó mình, nên sau khi nổi tiếng tâm tính mình rất xấu. Sau khi chia tay bạn trai, mình luôn cố đòi lại sự trong sạch cho mình, đi tìm tạp chí đó, nói mình nhất định sẽ kiện họ!”
Nhắc đến chuyện cũ, tuy trên mặt Hàn Vũ Băng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh nhưng hai tay đã run run. Có thể thấy mọi việc đã qua đi nhưng nỗi đau gây ra cho cô vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Cô uống ngụm trà, lại nói tiếp: “Thực ra các ngôi sao lớn đều không chú ý lắm đến những tin tức tiêu cực, vì những tin này có thể đánh bóng tên tuổi họ, có thể nói là chỉ có lợi không có hại. Tạp chí đó thấy thái độ của mình kiên quyết, có chút lo lắng, nói với mình tin tức của họ không phải trên trời rơi xuống, là có người tiết lộ, người đó là bạn thân của mình! Mình đương nhiên không tin, liền đi hỏi cô ta, trong lòng chỉ muốn chứng thực lời của tạp chí đó. Ai ngờ cậu ta thừa nhận, khiến mình không kịp trở tay. Cậu ấy nói cả lớp chỉ còn một mình cậu ấy không có vai diễn, cậu ta không thể không giở trò này, tạp chí đó hứa sẽ có một kỳ chuyên phỏng vấn cô ta. Cô ta còn nói như vậy có lợi cho tất cả mọi người, tại sao lại không làm? Mình chẳng biết nói gì, từ đó không qua lại với người đó nữa. Người đó đến nay vẫn thường công khai nhắc đến mình, ra điều tình cảm chị em sâu đậm lắm”
Tôi ngạc nhiên:”ồ, người cậu nói chính là..”
“Đúng, chính là cô ta! Mình không nhắc đến tên cô ta nữa, mình không muốn nghe. Sau này mình hiểu trong xã hội một người phụ nữ muốn thành công phải trả giá rất nhiều, tình yêu, tình bạn, thậm chí cả danh dự và cả trinh tiết.” Hàn Vũ Băng cười đau khổ.
Tôi an ủi: “Đừng nản lòng, thứ dễ mất đi chỉ có thể chứng tỏ cậu vốn không nên có. Cậu nhìn xem sự nghiệp hiện tại rất tốt, có bạn trai yêu cậu, còn có người bạn là mình, mình tuyệt đối không bán đứng cậu.” Nói xong tôi đưa tay lên thề, chọc cô ấy cười.
Hàn vũ Băng cười : “Cậu nghĩ như vậy là đúng, đây là lời mình muốn khuyên cậu. Cậu vẫn trẻ, chọn sự nghiệp đáng tin cậy hơn chọn tình yêu nhiều, nếu có duyên cuối cùng vẫn là của cậu, không cần cậu lo lắng quá nhiều.”
Từ hôm đó, trong tôi dồn thời gian và sức lực nhiều hơn cho công việc, lại mua nhiều hoa cỏ trồng ở ban công ngoài phòng tôi.
Trong khoảng thời gian này, tình cảm của tôi và Hàn Vũ Băng ngày càng sâu đậm. Tôi nói với cô ấy tôi đã ký hợp đồng ba năm với đạo diễn Trương Du Ninh, vì thế càng có cảm tình đối với văn học Hoa ngữ và điện ảnh, nên rất xin lỗi không thể làm với cô. Cô ấy hiểu sự lựa chọn của tôi, và cho rằng theo đạo diễn Trương Du Ninh là lựa chọn sáng suốt.
Thời gian cô ấy ở Bắc Kinh,,chúng tôi dựờng như mỗi ngày đều gặp nhau, đến nay cô ấy không còn ngần ngại khi nói chuyện với tôi, chỉ là vận động nhiều hơn để duy trì thể hình, khí sắc ngày càng tốt hơn, càng tươi sáng và có thần thái. Chúng tôi thường cùng nhau xuất hiện ở các nhà hàng hay chỗ tập thể dục thẩm mỹ, dùng đồ ăn ngon để lấp chỗ trống về tình cảm, vận động để thải ra những chất độc đối với tâm trạng trong cơ thể, dần dàn tôi không còn ủ rũ vì chuyện chia tay nữa.
Nhưng không có nghĩa là tôi gạt Văn Hạo ra khỏi suy nghĩ. Trên mạng tôi thường tìm cách thăm dò thông tin mới nhất của anh qua Văn Hinh.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ