XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Tiểu thuyết - Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc - Trang 5

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Chương 13: Hiểu nhầm


… Cho dù tất cả mọi người hiểu nhầm cô cũng không sao, chỉ cần anh hạnh phúc là đủ.

Sau tuần, cuối cùng Lưu Phi cũng hành động.

Cô bắt đầu công kích công ty của Lý Vân Thâm trên tất cả các tạp chí lá cải khiến rất nhiều nghệ sỹ tức giận với hắn, các vấn đề trước đây không dám nói ra giờ được phơi bày, trong làng giải trí dậy lên một làn sóng lớn.

Rất nhiều nghệ sỹ cùng nói lên sự thật về việc mình bị phao tin đồn nhảm như thế nào. Trong một khoảng thời gian rất ngắn, trên báo chí và truyền hình đều xôn xao về vấn đề này.

Sau đó, tin tức truyền đi, Lý Vân Thâm không có cách nào khác đành đến cục cảnh sát đầu thú, thừa nhận các tội danh của mình và bị giam.

Trên truyền hình và báo chí, mọi thông tin đều không nhắc đến bất kỳ ai của Tranh Tinh, lúc này Lâm Mặc mới cảm thấy yên tâm. Cô gọi điện cho Lưu Phi nói lời cảm ơn, Lưu Phi nói đó chỉ là báo đáp ơn cứu mạng mà thôi.

Vấn đề liên quan đến Lý Vân Thâm dừng lại ở đó.

Vết thương của Lâm Mặc đã lành nhưng cô không muốn quay về công ty sớm. Tâm trạng của cô chưa ổn định mà luôn nhớ về buổi tối hôm đó, vì thế cô sợ rằng nếu cô xuất hiện lúc này sẽ có chuyện gì đó không hay xảy ra.

Cảm thấy rất khó chịu, cô một mình lái xe đến viện phúc lợi.

Viện trưởng thấy cô mặt mày căng thẳng, bảo lũ trẻ ra ngoài chơi rồi cầm lấy tay cô, thân mật hỏi: “Sắc mặt không tốt lắm, phụ nữ không nên gắng sức quá, có thời gian để yêu đương mới tốt”.

“Yêu đương?” Lâm Mặc cười có vẻ như nghe thấy một việc lạ lùng, đột nhiên hỏi ngược lại: “Viện trưởng, tình yêu có thể sống được bao lâu?”.

Viện trưởng yên lặng rồi lắc đầu.

“Nếu có người vương vấn một tình cảm suốt mười mấy năm, bà có cảm thấy anh ta rất ngốc không?”

“Cô thấy thế nào?”

“Rất ngốc.”

“Không phải trong tiểu thuyết vẫn nói, tình yêu có thể làm cho con người ta ngốc nghếch sao?” Viện trưởng cười, trong lòng biết Lâm Mặc đã có người nào đó, chẳng qua là đang tự tìm lấy phiền não mà thôi.

“Xin lỗi, không hiểu vì sao tôi lại nói với bà chuyện này.” Lâm Mặc không muốn tiếp tục nói những lời dối trá với lòng mình. Cô thấy Giang Hạo Vũ ngốc, còn cô thì sao? Cô còn ngốc hơn cả Giang Hạo Vũ.

Viện trưởng vỗ nhẹ lên tay cô, nói những lời chân thành từ đáy lòng: “Lâm Mặc, cô phải thành thật đối mặt với trái tim mình. Không được che giấu, không được lừa dối. Cô không cần phải tự làm khổ mình như vậy. Cô là một phụ nữ, tôi hy vọng cô có thể tìm được hạnh phúc cho chính mình”.

Hạnh phúc có lẽ mãi mãi không đến với cô nữa. Nhưng cô không thể nói ra, cô chỉ cười để che giấu nỗi tuyệt vọng của mình.

Chạy trốn mãi cũng không được, sau khi bị Trương Như trách móc, Lâm Mặc không thể không kết thúc kỳ nghỉ của mình, bắt đầu đối mặt với hai người mà cô không muốn gặp.

Giang Hạo Vũ là người cô không thể gặp, Bách Vũ Trạch là người cô không muốn gặp.

Bất ngờ, vào buổi tối trước khi cô kết thúc kỳ nghỉ, Tô Á Nam chạy đến nhà cô với khuôn mặt đầy nước mắt, trong tay cô ấy cầm chai rượu uống đã vơi nửa.

Cô uống rất nhiều, mặt đỏ gay, lúc cười lúc khóc, cầm tay Lâm Mặc vẻ vô cùng đau khổ, nói không đầu không cuối.

Lâm Mặc đoán tâm trạng này của Tô Á Nam có liên quan đến Giang Hạo Vũ, không biết những ngày cô vắng mặt đã xảy ra chuyện gì không vui giữa hai người.

Tô Á Nam nói hết những lời trong lòng rồi đột nhiên ôm lấy cô khóc lóc vô cùng đau khổ.

“Mình biết là anh ấy không thích mình, mình luôn biết như thế! Mình cũng không ép anh ấy phải chấp nhận mình, mình chỉ muốn ở bên anh ấy mà thôi! Nhưng vì sao anh ấy lại tuyệt tình như thế? Vì sao ngay cả để cho mình thích anh ấy, anh ấy cũng cũng không muốn? Cậu biết hôm nay anh ấy nói gì với mình không? Anh ấy muốn mình không tốn công phí sức nữa, anh ấy không thể thích mình, mãi mãi không thể. Vì sao anh ấy lại như vậy? Anh ấy vẫn nhớ mối tình đầu của anh ấy, mình cũng không để ý, mình cũng không nghĩ đến việc anh ấy sẽ quên người con gái đó, nhưng vì sao anh ấy lại đối xử với mình như vậy? Vì sao?” Tô Á Nam khóc đến mức không thành tiếng.

Lâm Mặc chưa bao giờ nhìn thấy cô ấy đau khổ như vậy, thực sự là cô ấy rất rất yêu Giang Hạo Vũ, nếu không đã không mượn rượu giải sầu.

Là lỗi của mình, Lâm Mặc nghĩ, cô luôn vô tình làm tổn thương những người bên mình cho dù cô không muốn.

Cô không biết làm thế nào để an ủi trái tim tổn thương cúa Tô Á Nam, cô đành bỏ chai rượu đi rồi dìu cô ấy lên sofa, lấy khăn ấm lau nước mắt cho cô ấy. Cô chỉ có thể làm như vậy, lần đầu tiên cô cảm thấy mình không còn sức lực, có lẽ một cây đại thụ như cô không còn đủ vững chắc để che mưa gió cho những người cô quan tâm nữa.

Trong căn phòng yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại hơi chói tai. Lâm Mặc cầm lên, thấy tên của Liễu Vân Dật lóe sáng trên màn hình.

“Lâm Mặc, cô mau đến đây đi, Hạo Vũ uống rượu say ở PUB rồi.”

Anh ấy uống say rồi? Tô Á Nam vì anh ấy mà đau lòng nên uống say, còn anh ấy vì ai mà đau lòng? Cô sao? Hay vì không có được Chung Nhã Tuệ?

Lâm Mặc thở một hơi thật sâu rồi bình tĩnh nói: “Vậy anh đưa anh ấy về nhà”.

“Không được, tôi có việc phải đi, hôm nay chỉ có hai chúng tôi, tôi đi anh ấy không có ai chăm sóc.”

“Vì sao lại tìm tôi? Trợ lý không quản lý đời sống riêng.”

Liễu Vân Dật cười một cách đầy ý vị: “Tâm bệnh thì cần có thầy thuốc chữa tâm bệnh. Tôi sẽ gửi địa chỉ qua tin nhắn cho cô, mười phút nữa tôi đi rồi. Nếu cô không sợ mọi người nhìn thấy một Giang Hạo Vũ tốt đẹp bị paparazzi chụp ảnh trong bộ dạng như thế này thì cô không cần đến”.

Không đợi Lâm Mặc trả lời, Liễu Vân Dật cúp máy. Anh quay đầu lại nhìn Giang Hạo Vũ đang nằm trên sofa ngủ không biết trời đất là gì, trách móc: “Không biết uống thì đừng uống nhiều như thế, không thể hiểu sao anh lại có bộ dạng này nữa, đúng thật là…”

Hai thành viên trong một nhóm lại cùng thích một người con gái, người đứng ngoài đúng là không dễ nhúng tay vào. Nếu hôm nay Giang Hạo Vũ không buồn như thế thì anh đã không bảo anh ấy ra ngoài uống rượu nói chuyện, không ngờ, Giang Hạo Vũ nhìn thấy rượu là uống cho đến say, anh không có cách nào khuyên nhủ được.

Vì thế, anh đành gọi điện cho Lâm Mặc, sự việc tiếp theo như thế nào thì phó mặc cho tạo hóa.

Lâm Mặc cầm điện thoại thất thần. Liễu Vân Dật có ý định gì? Uy hiếp cô sao? Anh ta chắc chắn cô sẽ không thể bỏ mặc Giang Hạo Vũ?

Rốt cuộc cô có nên đi không?

Khi cô không biết quyết định như thế nào thì Tô Á Nam đã tỉnh táo hơn, xiêu vẹo bước đến nói: “Có việc à? Có việc thì đi đi! Mình ở đây một lát, không chóng mặt nữa mình sẽ về”.

Lâm Mặc đỡ cô ngồi xuống: “Hôm nay ở lại đây đi!”.

“Không được, ngày mai có việc, nhà mình cũng gần đây. Cậu mau đi đi, mình không phải là trẻ con.” Thấy vẻ mặt lo lắng của Lâm Mặc, cô đẩy Lâm Mặc ra cửa. “Mình không sao, cậu yên tâm!”

Thấy thái độ dứt khoát của Tô Á Nam, Lâm Mặc đành lái xe đến địa chỉ mà Liễu Vân Dật báo cho cô.

Khi cô đến nơi, quả nhiên Liễu Vân Dật đã đi rồi. Trong phòng lớn chỉ có một mình Giang Hạo Vũ, anh dựa nghiêng người lên sofa ngủ với vẻ không thoải mái, mày chau lại.

Cô bước đến khua tay trước mặt anh và cảm thấy đau lòng.

Năm đó, khi Chung Nhã Tuệ nói lời chia tay với anh, thái độ của anh cũng giống như vậy. Đó là một nỗi đau đớn không sao tả xiết, một nỗi tuyệt vọng của con tim đã chết khiến cô không dám nghĩ tiếp.

Cô vỗ vỗ lên vai anh muốn gọi anh tỉnh dậy, nhưng anh chỉ hơi động đậy mi mắt rồi không phản ứng gì nữa.

Để paparazzi không chụp được ảnh của họ, Lâm Mặc phải đợi ở PUB đến nửa đêm. Ở đây khá an toàn vì ông chủ cũng là người trong làng giải trí, khách đến hầu hết đều là nghệ sỹ nên công tác bảo mật rất tốt.

Khi nhờ nhân viên ở PUB giúp dìu Giang Hạo Vũ ra xe của mình thì đã ba giờ sáng.

Về đâu? Nếu cô nhớ không nhầm thì ngày mai Secret có rất nhiều việc phải làm, nếu đưa về nhà anh ấy thì e rằng đi đi về về cũng đến giờ đi làm rồi. Không còn cách nào khác, cô đành đưa anh về nhà mình.

Có lẽ Tô Á Nam đã đi rồi, nếu ba người bọn họ ở cùng nhau thì sẽ rất khó xử.

Lúc lên tầng, Giang Hạo Vũ vẫn chưa tỉnh, cả người anh dựa vào cơ thể nhỏ bé gầy yếu của Lâm Mặc. Lâm Mặc rất mệt nhưng trong lòng lại bình yên lạ thường.

Cảm giác an toàn và ấm áp, đã mười năm trôi qua mà không hề đổi thay.

Mở cửa nhà, trong phòng tối om. Lâm Mặc không bật điện, đưa anh vào phòng ngủ rồi đỡ anh nằm lên giường, đắp chăn cho anh.

Xong việc, cô yên lặng đi ra. Cô sợ nếu ở lại, cô sẽ không rời đi được vì hơi ấm áp tỏa ra từ cơ thể của anh.

Ngồi trong phòng khách tôi om, cô mệt mỏi dựa vào sofa, nhìn lên trần nhà cả đêm.

Cô không nhận ra Tô Á Nam chưa rời khỏi nhà cô.

Rượu mạnh quá, sau khi Lâm Mặc đi khỏi, ngồi một lát nhưng Tô Á Nam vẫn thấy chóng mặt, không có cách nào khác, cô đành vào phòng ngủ của Lâm Mặc nằm một lát. Dù sao cô cũng thường xuyên làm như vậy, có lúc thu âm đến nửa đêm, cô không về nhà mình mà đến thẳng nhà Lâm Mặc ngủ.

Khi Lâm Mặc đưa Giang Hạo Vũ về nhà, đúng lúc cô bị mơ ngủ đi vào nhà vệ sinh rồi ngủ quên trong đó một lúc. Khi quay lại thấy trên giường có người, cô nghĩ là Lâm Mặc đã về nên không suy nghĩ gì nhiều, vùi đầu ngủ tiếp, rất tự nhiên, cô còn khoác tay người mà cô vẫn nghĩ là Lâm Mặc.

Giang Hạo Vũ đang ngủ say nên không phản ứng gì, để cho cô khoác tay, thậm chí vô tình còn nằm sát lại.

Khoảng hai, ba giờ đồng hồ sau, trời sáng.

Giang Hạo Vũ dậy sớm đã thành thói quen, dù có uống say. Khi ngồi dậy, phát hiện ra tay phải của mình có người đang giữ, anh ngạc nhiên quay sang nhìn, mặt biến sắc, anh nhanh chóng nhảy khỏi giường.

Bị anh giằng tay ra, Tô Á Nam cũng tỉnh dậy. Cô vuốt tóc và mở mắt ra, thấy người ở trước mắt mình, cô hoảng hốt kêu lên một tiếng.

Lâm Mặc đang nấu cháo, nghe thấy tiếng kêu vội chạy vào phòng ngủ, nhìn thấy khuôn mặt hoảng sợ của Tô Á Nam, cô vô cùng ngạc nhiên. Sao cô ấy không đi? Khi họ quay về, rõ ràng là cô ấy không ở đó mà.

Không đợi cô nói gì, Giang Hạo Vũ vô cùng tức giận.

“Vì sao cô lại làm thế?”

“…” Cô không làm gì, đây chỉ là hiểu nhầm thôi.

“Cô muốn tôi và Tô Á Nam ở bên nhau thì cũng không nên dùng thủ đoạn như thế này!”

“…” Cô không hề có ý đó.

“Được, được, được.” Giang Hạo Vũ nói liền ba tiếng rồi đột nhiên tiên đến bên Tô Á Nam. Anh ôm lấy cô rồi tức giận hôn lên môi cô.

Lúc đó Tô Á Nam rất ngạc nhiên, không dám phản ứng gì, trong lòng dâng lên một cảm giác vô cùng ngọt ngào. Cô không dám tin Giang Hạo Vũ có thể hôn cô ngoài đời mà không phải là trong phim.

Lâm Mặc cũng đứng chết lặng ở đó, không dám tin cảnh hai người đang hôn nhau trước mắt mình. Máu như sắp vọt lên tận cổ họng cô. Cô cố gắng nuổt xuống, trong miệng có mùi tanh của máu.

Giang Hạo Vũ ngừng hôn nhưng vẫn ôm lấy Tô Á Nam. Anh quay đầu lại nói với Lâm Mặc: “Từ hôm nay, tôi và Tô Á Nam sẽ hẹn hò. Như vậy cô mãn nguyện rồi chứ?”.

Nói xong, anh kéo Tô Á Nam ra khỏi nhà Lâm Mặc.

Bỗng nhiên, anh rất hận sự tuyệt tình của Lâm Mặc, rõ ràng là cô giống hệt Chung Nhã Tuệ. Tối qua, anh vô tình nghe được Tô Á Nam và trợ lý nói đến việc Lâm Mặc đang giúp cô ấy theo đuổi anh, sự đau khổ và tức giận bắt đầu không ngừng giày vò anh.

Lâm Mặc có thể không chấp nhận anh, nhưng vì sao lại đẩy anh cho người khác.

Anh nói với Tô Á Nam anh không thể thích cô ấy để kết thúc trò chơi nhạt nhẽo này. Nhưng anh không ngờ, Lâm Mặc lại có chủ ý đến mức hoang đường như thế.

Được, anh sẽ cho cô toại nguyện. Dù sao khi tỉnh dậy, trái tim anh đã chết rồi, ở bên ai cũng không quan trọng nữa.

Anh không quan tâm đến gì nữa.

Lâm Mặc trong phòng ngủ, nghe thấy tiếng sập cửa khi họ ra ngoài, tiếng động to đến mức dường như khiến cho cả căn phòng rung lên.

Cô cười, khóe miệng nở một nụ cười tuyệt đẹp nhưng trên mắt lại lấp lánh nước mắt. Cô mở ngăn kéo lấy lọ thuốc, bình tĩnh nuốt hai viên rồi bước đến bên giường, quỳ trước vị trí mà Giang Hạo Vũ đã nằm, nhắm mắt lại.

Cô đang đợi, đợi máu trong cơ thể mình bình yên trở lại, không còn cuộn lên từng hồi như lúc nãy nữa.

Như vậy rất tốt, đây là kết cục mà cô mong muốn.

Quay lại với công việc, Lâm Mặc khôi phục lại trạng thái vốn có, không vui vẻ cũng chẳng ngạc nhiên.

Quan hệ của họ bắt đầu thay đổi, cả công ty đều cảm thấy rất lạ, ngay cả những người hay nói cười nhất cũng không dám dò hỏi.

Lúc Lâm Mặc đọc lịch làm việc, Liễu Vân Dật và Bách Vũ Trạch ghé tai nhau thì thầm, luôn nhìn về phía Lâm Mặc.

Lâm Mặc giả vờ như không nhìn thấy gì.

Tâm trạng của Bách Vũ Trạch rất phức tạp, cậu muốn dùng ánh mắt dò hỏi cô nhưng cô vẫn lựa chọn cách giả vờ như không nhìn thấy gì.

Giang Hạo Vũ không ngẩng đẩu lên nhìn cô, mở máy tính riêng và bắt đầu làm việc của mình.

Cô cũng không nhìn anh, bình tĩnh trao đổi một số công việc làm trong ngày hôm nay.

“Thời gian tới, mọi người sẽ đi Nhật để tổ chức một buổi biểu diễn ca nhạc, vì thế nếu có thời gian, mọi người nên luyện vài câu tiếng Nhật.” Nói xong, cô bước ra khỏi phòng họp không hề quay đầu lại.

Bách Vũ Trạch đuổi theo cô.

“Chị thật sự…” Cậu không biết phải nói gì tiếp.

Lâm Mặc ngẩng đầu nhìn cậu: “Đúng vậy, tất cả là do tôi sắp xếp, hơn nữa biện pháp này rất hiệu quả”.

Vừa dứt lời, cô thấy Liễu Vân Dật và Giang Hạo Vũ bước ra khỏi phòng họp, rõ ràng là nghe thấy câu nói của cô.

Giang Hạo Vũ không tỏ thái độ gì bước qua cô. Liễu Vân Dật thở dài, lắc đầu bỏ đi.

Việc này đúng là càng ngày càng rối rắm.

Từ hôm đó, Giang Hạo Vũ và Tô Á Nam có vẻ như đang hẹn hò, thậm chí họ còn mặn nồng hơn cả mọi người dự đoán.

Chỉ cần đều có mặt ở công ty, hai người không bỏ qua bất kỳ cơ hội thân mật nào. Lúc thì Tô Á Nam mang cơm hộp đến cho Giang Hạo Vũ, lúc thì Giang Hạo Vũ tặng hoa tặng quà cho Tô Á Nam. Lâm Mặc còn nhìn thấy họ ôm hôn thân mật vài lần.

Cô không thể giữ lòng mình bình tĩnh, thậm chí chỉ nhìn thấy ánh mắt ngọt ngào của họ dành cho nhau cô đã phải uống hai viên thuốc để bình tâm. Cô lựa chọn công việc cần phải ra ngoài nhiều, các công việc trợ lý khác cô đều giao cho những đồng nghiệp mới đảm nhận.

Như thế này không phải là rất tốt sao? Vì sao cô lại buồn như thế, buồn đến mức muốn chết đi? Khi Tô Á Nam nũng nịu trong lòng Giang Hạo Vũ, trong lòng cô xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ: Vị trí đó lẽ ra là của cô, của cô, của cô.

Cô bị phản ứng bất thường của mình làm cho sợ hãi, cô không biết phải làm gì.

Càng ngày cô càng không hiểu nổi trái tim mình, dường như có hai con người trong cô đang giành nhau, một người nói như vậy rất tốt, nên quyết định như vậy; một người khác lại nói không thể tiếp tục, nên bỏ cuộc, chối bỏ hạnh phúc mà mình có thể có trong tay.

Cô có thể có hạnh phúc sao? Không, cô biết chắc cô không thể có, không bao giờ có được hạnh phúc.

Một số người tiếp tục diễn vở kịch của mình, một số người vô cùng đau khổ. Người ngoài cuộc chỉ biết không ngừng thở dài.

Trước khi đi Nhật một ngày, Bách Vũ Trạch không kiềm chế được nữa, kết thúc cuộc họp, đợi mọi người rời khỏi phòng họp, cậu giữ Lâm Mặc lại.

“Chị thích Giang Hạo Vũ đúng không?”

“Không.”

“Thế vì sao gần đây chị lạ thế?”

Lâm Mặc giống như vừa uống phải thuốc nổ, bực bội vì những lý do nhỏ nhặt, trước đây cô không như vậy, chỉ yên lặng sắp xếp mọi việc để không có cơ hội phạm sai lầm.

“Có gì lạ đâu, tôi rất khỏe.”

“Chị nói dối.”

“Tôi cần phải lừa dối cậu sao? Mong cậu sau này không đề cập đến chuyện riêng tư trong giờ làm việc, có lẽ cậu cảm thấy nhàn hạ nhưng tôi không có thời gian rảnh rỗi.”

Tính cách trẻ con của Bách Vũ Trạch bộc lộ rõ trước những lời nói lạnh lùng của cô, cậu kiên quyết giữ lấy tay cô.

“Trong lòng chị em là gì? Rốt cuộc trong lòng chị những người ở đây là gì?”

Lâm Mặc không suy nghĩ gì, buột miệng nói: “Phiền phức”.

“Phiền phức?” Bách Vũ Trạch nghĩ mình nghe nhầm, hoang mang nhắc lại.

“Đúng, phiền phức, mọi người ai cũng thật phiền phức.” Lần đầu tiên cô cảm thấy tất cả những gì mình làm đều phiền phức, không biết vì sao trước đây cô có thể bình tình để hoàn thành công việc.

Khi tâm trạng không giống nhau, mọi suy nghĩ cũng thay đổi theo.

“Họ phiền phức, còn mình thì sao? Có phải mình cũng phiền phức không?” Người đang nói là Tô Á Nam.

Mắt cô hoe đỏ, đứng bên Giang Hạo Vũ. Ngoài ra còn có Liễu Vân Dật, Trương Như và vài trợ lý khác ở đó. Tất cả mọi người đều yên lặng chờ cô trả lời.

Lâm Mặc lấy lại bình tĩnh, tim cô như ngừng đập. Cô ngẩng đầu nhìn tất cả mọi người, nói rất nhẹ nhưng kiên định: “Đúng, mọi người đều phiền phức”.

Từ khi Tô Á Nam bắt đầu thành công đến khi Secret nổi tiếng như ngày hôm nay, cuộc sống của Lâm Mặc luôn gặp phiền phức. Cô phải quan tâm đến trạng thái tâm lý của họ, giúp họ thích ứng, giúp họ xử lý tất cả mọi chuyện. Cô chưa bao giờ trách móc, cam tâm tình nguyện làm tất cả bởi vì họ là những người cô muốn bảo vệ, phiền phức như thế nào cô cũng có thể chịu đựng.

Chỉ có duy nhất một điều cô không thể chịu đựng được là tình trạng như lúc này. Mọi người đều nhìn cô với vẻ hoài nghi khi nghe thấy cô thốt lên hai tiếng “phiền phức”. Đột nhiên cô cảm thầy những gì mình đã làm là không đáng. Trước mắt cô là những người cô hết sức bảo vệ họ, chỉ vì một câu nói mà họ không tin tưởng cô nữa.

Cô không để tâm đến họ nữa, nhanh chóng rời khỏi phòng họp và bước ra khỏi công ty. Lúc đến bãi đỗ xe, đột nhiên tim cô đập nhanh đến mức cô không sao thở được. Lấy lọ thuốc ra khỏi túi, không còn gì ở bên trong nữa.

Uống nhanh quá, cô cười khổ sở, lái xe đến phòng làm việc của Chương Vận.

Khi gõ cửa nhà Chương Vận, cô đã không còn tỉnh táo nữa. Cô túm lấy Chương Vận, chỉ thốt lên được một tiếng “thuốc”.

Bệnh của cô nặng quá, những đau khổ trong lòng được kìm nén bao lâu nay giờ như muốn nổ tung khiến cho cô vô cùng khó chịu, hai tay ôm lấy cổ, cô cố gắng thở, cảm thấy không khí trong phổi mình ngày càng ít.

Chương Vận sợ hãi, vội vàng gọi trợ lý mang thuốc đến cho Lâm Mặc uống. Cô và trợ lý cố gắng giữ lấy tay Lâm Mặc để cô không làm hại chính mình, trong lòng cô có một dự cảm không hay.

Gần đây cô ấy uống thuốc nhiều như vậy, liệu có vấn đề gì không?

Một lúc lâu sau Lâm Mặc mới bình tĩnh trở lại, cô dựa người vào ghế, sắc mặt xanh tái. Chương Vận quỳ xuống bên cô, thận trọng hỏi: “Đồng ý để chị chữa bệnh cho em, được không?”.

“Em không sao, bây giờ em khỏe hơn nhiều rồi. Chỉ cần uống thuốc là có thể khống chế được, chị không cần phải lo lắng quá.” Lâm Mặc rất mệt, thở không ra hơi.

“Uống thuốc không phải là cách giải quyết, loại thuốc này uống nhiều sẽ bị phụ thuộc, có hại cho sức khỏe.”

“Uống liên tục thì có chết không?” Lâm Mặc hỏi lại.

Chương Vận yên lặng rồi đáp: “Nếu không quá liều thì không”.

“Vậy là được rồi.”

Thấy Lâm Mặc không quan tâm đến sức khỏe của mình khiến Chương Vận cảm thấy rất tức giận: “Bây giờ chị không phải là bác sỹ tâm lý của em, chị là bạn của em, lẽ nào em không muốn nhận sự giúp đỡ của bạn bè?”.

Lâm Mặc nghĩ đến những người mà cô coi là “bạn”, cười lạnh lùng rồi đáp: “Em không có bạn bè”.

“Em…”

“Có phải nơi này cũng không chào đón em nữa không? Vậy em sẽ đi, không phải chỉ có một mình chị là bác sỹ tâm lý.”

Chương Vận không cố khuyên giải cô nữa, cũng không muốn quản cô. Giống như trước đây, cô để Lâm Mặc ngủ trong phòng trị liệu rồi chuẩn bị bước ra ngoài.

Nhưng khi cô đóng của phòng lại, cô nghe thấy Lâm Mặc nói nhẹ nhàng: “Chương Vận, xin lỗi”.

Đóng cửa lại, nước mắt cô bỗng tuôn rơi.

Rổt cuộc là chuyện gì? Điều gì có thể giày vò một cô gái tốt thành như vậy? Rốt cuộc là chuyện gì?

Cô có thể cảm thấy lòng dũng cảm kháng cự lại bệnh tật của Lâm Mặc không còn nhiều nữa, khi lòng dũng cảm hoàn toàn biến mất, Lâm Mặc sẽ ra sao? Cô không dám tưởng tượng.

Lâm Mặc còn trẻ, cuộc đời của cô ấy còn dài, vì sao vận mệnh lại không công bằng với cô ấy như vậy? Vì sao?

Không ai biết được câu trả lời ngoài Lâm Mặc.

Chương 14: Rời xa


… Liệu có phải chỉ cần cô rời xa, tất cả mọi chuyện bị cô làm cho rối tung sẽ trở lại bình thường?

Ở chỗ Chương Vận ngủ một đêm, tinh thần Lâm Mặc khá hơn rất nhiều, cô hẹn Trương Như sẽ trực tiếp đến thẳng sân bay đi cùng mọi người.

Đến sân bay, Lâm Mặc tự nhắc nhở mình, buổi biểu diễn ca nhạc ở Nhật Bản lần này rất quan trọng với Secret, không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Cô lấy lại tinh thần cho mình rồi bước về phía mọi người.

Cô ngạc nhiên khi thấy bóng dáng của Tô Á Nam ở đó. Hình như Tô Á Nam đang xin nghỉ phép, có thể cô ấy đi cùng họ đến Nhật Bản để du lịch.

Cô bước lại gần lấy vé để làm thủ tục bay nhưng mọi người cười nói vui vẻ với nhau, tảng lờ cô như thể cô là không khí.

Trương Như cảm thấy hơi thái quá, cô bước vào giữa đám đông.

“Nào nào nào, đưa vé máy bay cho tôi, không nhanh thì sẽ không kịp mất. Mọi người chuẩn bị hành lý để đem gửi.”

Mọi người tản đi.

Trương Như cầm tay Lâm Mặc nói với cô: “Họ đều còn trẻ con, em đừng để bụng”.

Lâm Mặc cười đáp: “Không sao”. Nói xong, cô cầm vé máy bay của mọi người đến trước quầy làm thủ tục.

Trương Như nhìn theo cô thở dài. Những đứa trẻ này không biết bao giờ mới trưởng thành? Cô là người ngoài cuộc nên hiểu rõ, còn họ đang ở trong cuộc nên không nhìn ra bản chất sự việc. Hy vọng không phải là khi xảy ra chuyện gì đó không hay họ mới hiểu.

Máy bay đang bay qua biển.

Mỗi lần đi công tác, Lâm mặc luôn ngồi ở khoang hạng thương gia với mọi người, nhưng lần này, cô chủ động ngồi ở khoang hạng phổ thông.

Nhìn ra ngoài qua cửa sổ, cô thấy máy bay xuyên qua từng tầng mây giống như đang sa vào một lớp sương mù, trắng nhờ nhờ và mù mịt.

Ánh nắng chiếu xuyên qua các tầng mây ngày càng nhiều khiến cô lóa mắt đến mức không mở mắt ra được.

Lòng cô cũng đang trong một chuyến hành trình như vậy, hoang mang không biết đi về đâu.

Đã đến lúc cô phải rời xa mọi người rồi, tất cả mọi điều cần làm cô đã làm xong, không hổ thẹn với Tranh Tinh, không hổ thẹn với “bạn bè”, không hổ thẹn với bản thân cô. Vậy còn có lý do gì để giữ cô ở lại?

Cô phải đi xa, đi rất xa và bắt đầu một cuộc sống mới.

Đó là một kết cục tốt nhất cho họ.

Quyết định như vậy nên cô thấy nhẹ nhõm trong lòng, tâm trạng không vui đều tạm thời lắng xuống. Cho dù bạn bè không quan tâm đến cô, yêu cầu Trương Như tiếp nhận công việc của cô, cô đều có thể bình tĩnh đón nhận.

Có lẽ đây là lần cuốỉ cùng cô đi cùng họ, cô cũng nên có một tiết mục hạ màn tốt đẹp.

Secret đến Nhật Bản được chào đón nồng nhiệt ngoài dự đoán của mọi người, Trương Như dự định cho họ đi chơi ở Nhật Bản hai ngày.

Trên xe về khách sạn trong ngày làm việc cuối cùng, Trương Như chính thức tuyên bố tin này khiến mọi người đều vỗ tay hoan hô. Tô Á Nam dựa vào người Giang Hạo Vũ hỏi: “Chúng ta đi Disney được không? Em rất muốn đến đó chơi”.

Giang Hạo Vũ không nói gì gật đầu. Liễu Vân Dật ngồi đằng sau họ rất thích thú với ý kiến này nên mọi người đều nhất trí quyết định ngày đầu sẽ đi Disney chơi, ngày thứ hai đi Shopping.

Trương Như ngồi cạnh Lâm Mặc hỏi: “Đi cùng chứ?”.

Lâm Mặc mỉm cười lắc đầu: “Em có chút việc cần giải quyết”.

“Lúc này việc không gấp, về rồi giải quyết sau, rất khó để có cơ hội cùng nhau đi chơi như thế này.” Trương Như hy vọng cơ hội này có thể giải quyết mâu thuẫn giữa mọi người nhưng Lâm Mặc dường như không cần hiểu.

“Không, mọi người đi chơi vui vẻ nhé.”

Nếu như trước đây, Tô Á Nam sẽ là người đầu tiên bắt cô đi cho bằng được thì thôi, còn lần này mọi người yên lặng lạ thường, không ai đứng ra mời cô cùng Trương Như.

Sắc mặt Trương Như hơi khó coi nhưng Lâm Mặc vẫn rất bình tĩnh, cô quay đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Cô vẫn còn một việc phải làm rồi mới có thể ra đi.

Mặc dù rất tức giận với câu nói của Lâm Mặc nhưng Bách Vũ Trạch vẫn muốn nói chuyện rõ ràng với cô. Buổi sáng sớm hôm sau, tranh thủ khi chưa đến giờ tập trung, cậu chạy đến gõ cửa phòng Lâm Mặc. Nhưng người trợ lý ở cùng phòng với Lâm Mặc nói cô đã ra ngoài trước đó một tiếng đồng hồ, cô cầm bản đồ tìm một địa chi và dùng bút đánh dấu lên đó. Vì tò mò, cô ấy đã xem trộm lúc cô vào phòng vệ sinh, chỗ cô đánh dấu là ngôi đền Asakusa nổi tiếng ở Tokyo.

Cô đến đó làm gì?

Bách Vũ Trạch quyết định không đi cùng mọi người, một mình đến đền Asakusa tìm Lâm Mặc.

Nghe nói, đền Asakusa là đền thờ Đức Quan Thế Âm Bồ Tát nên rất linh thiêng, điều đặc sắc nhất là trong đền có thẻ ước nguyện, thường xuất hiện trong các bộ phim về tình yêu của Nhật Bản.

Lâm Mặc đến vái tất cả các vị Phật trong đền, cuối cùng bước đến trước bàn đặt thẻ ước nguyện. Cô cầm bốn chiếc thẻ trong tay, chăm chú ghi tên và lời chúc phúc lên đó rồi cẩn thận treo lên tường ước nguyện.

Ngón tay cô lướt qua từng cái tên rồi nhủ thầm trong lòng: Bảo trọng.

Bách Vũ Trạch đến đền Asakusa. Cậu chạy thẳng đến tường ước nguyện vì có dự cảm là sẽ gặp Lâm Mặc ở đó.

Nhưng cậu đến chậm một bước, Lâm Mặc đi rồi cậu mới hổn hển chạy đến. Không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu, cậu nghĩ trong lòng, lẽ nào dự cảm của mình sai?

Một làn gió thổi lại làm rung động các tấm thẻ ước nguyện trên tường thu hút sự chú ý của cậu. Đột nhiên cậu nhìn thấy bốn cái tên quen thuộc: Tô Á Nam, Giang Hạo Vũ, Bách Vũ Trạch, Liễu Vân Dật.

Trên thẻ ước nguyện cùng ghi một dòng chữ rất thanh và đẹp: Cầu bình yên, sức khỏe, vui vẻ cả cuộc đời.

Lời chúc phúc rất đơn giản nhưng lại khiến cho Bách Vũ Trạch cảm thấy đau xót trong lòng. Cậu bắt đầu nghi ngờ, một người có thể viết những tẩm thẻ này vì sao lại có thể nghĩ họ là “phiền phức”?

Câu hỏi cần phải có người giải đáp nhưng cậu tìm khắp đền mà không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu. Lúc đó, Lâm Mặc đang đứng ở sân bay Tokyo và đã mua được một chiếc vé sớm nhất bay quay về Thượng Hải.

Sau khi xuống máy bay, Lâm Mặc về ngay công ty.

Khi Văn Bác nhìn thấy đơn xin nghỉ việc của cô, anh giật mình.

“Lâm Mặc, chị… chị…”

“Tất cả mọi giấy tờ liên quan đến công việc tôi đã sắp xếp gọn gàng, cho dù ai tiếp nhận công việc cũng có thể đọc là hiểu ngay, không cần phải tiến hành bàn giao nữa.”

“Lâm Mặc, không phải là chị đang đùa đấy chứ? Không buồn cười chút nào.” Văn Bác có vẻ hơi ngạc nhiên. Anh nghe thấy Trương Như kể chuyện Lâm Mặc và Secret có chuyện không vui, nhưng sao có thể trầm trọng đến mức xin nghỉ việc được?

Anh không hiểu. Ở TranhTinh, Lâm Mặc làm việc lâu hơn anh và rất trung thành, vì sao có thể nói đi là đi ngay được?

“Lâm Mặc, có phải lương ở vị trí mới khiến chị không hài lòng không? Chị có thể báo cáo lên cấp trên…”

Anh chưa kịp nói xong đã bị Lâm Mặc ngắt lời: “Anh yên tâm, tôi rời khỏi Tranh Tinh có nghĩa là sẽ rời khỏi làng giải trí”.

Cô biết Văn Bác đang lo lắng điều gì, sự nổi tiếng của cô giúp cô trở thành đối tượng được rất nhiều công ty giải trí tranh nhau mời đến làm. Đã từng có một công ty giải trí rất lớn cử người đến nói chuyện với cô, để cô tự đưa ra tất cả mọi điều kiện, thậm chí cô muốn góp vốn cổ đông cũng được. Cô chưa bao giờ động lòng trước những cám dỗ đó. Vì Tô Á Nam ở Tranh Tinh nên cô cũng ở Tranh Tinh, nếu Tô Á Nam sang công ty khác cô cũng theo sang công ty khác.

Nhưng bây giờ, Tô Á Nam không cần cô nữa, sự tồn tại của cô chỉ là chướng ngại vật cho hạnh phúc của họ mà thôi, vì thế cô cần phải ra đi.

“Lâm Mặc, chị biết là tôi không có ý đó, tôi… dù sao tôi cũng không thể đồng ý cho chị nghỉ được.”

Lâm Mặc vẫn lạnh lùng nhìn thái độ như sắp phát điên của Văn Bác: “Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi ký hợp đồng với Tranh Tinh không có thời hạn, có thể nói là, chỉ cần tôi muốn đi thì lúc nào đi cũng được”.

Đúng, chỉ cần cô muốn đi thì không ai có thể ngăn cản.

Văn Bác không có cách nào khác, đành bắt đầu chiến thuật hoãn binh.

“Vậy được rồi, lá đơn này cứ để ở chỗ tôi, tôi biết gần đây chị có nhiều việc nên rất vất vả cần có một kỳ nghỉ? Chị nghỉ bao lâu cũng được, muốn quay lại làm việc lúc nào cũng được, chị đồng ý không?”

Lâm Mặc thấy Văn Bác nói giọng gấp gáp như vậy, cô không muốn tiếp tục nói chuyện với con người yếu đuối đó nữa.

Cô đặt tất cả tài liệu giấy tờ và máy tính xách tay của mình lên bàn làm việc của Văn Bác, không nói gì và quay người bỏ đi.

Khi cô đóng cửa, Văn Bác bắt đầu không ngừng gọi điện thoại cho mọi người để tìm cách giữ cô lại.

Ở Nhật, mọi người từ Disney về khách sạn với tâm trạng rất vui vẻ và thích thú. Tô Á Nam kể chuyện thao thao bất tuyệt về Disney với Bách Vũ Trạch nhưng cậu không có tâm trạng để nghe.

Trương Như cảm thấy lạ khi không thấy Lâm Mặc đâu, cô ngạc nhiên khi nhận được điện thoại của Văn Bác.

“Sao thế Văn Bác?”

“Trời ơi, mọi người đi đâu thế? Sao không nghe điện thoại?” Văn Bác ngồi ở văn phòng trách móc.

Không khí ở Disney rất đông vui và náo nhiệt nên không nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Trương Như thấy có mấy cuộc gọi lỡ, cô ngạc nhiên hỏi: “Có chuyện gì sao?”.

“Lúc Lâm Mặc đi không nói gì với chị sao?”

“Lâm Mặc đi rồi à? Đi đâu?”

“Chị làm việc kiểu gì thế? Lúc chiều Lâm Mặc về Thượng Hải, còn… còn đưa đơn xin thôi việc. Mọi người cùng đi Nhật với nhau, trước khi đi vẫn tốt đẹp, sao giờ lại xảy ra chuyện này?” Văn Bác trút tất cả mọi tức giận trong lòng lên Trương Như.

Lúc đó, Tô Á Nam ngồi trong phòng cũng nhận được điện thoại của trợ lý thông báo cho Tô Á Nam: “Chị Lâm Mặc xin nghỉ việc rồi”.

Tô Á Nam run rẩy, chiếc điện thoại trong tay cô rơi xuống đất. Trong đầu liên tục vang lên ba tiếng cuối cùng, nghỉ việc rồi, nghỉ việc rồi, nghỉ việc rồi.

Mọi người trong phòng đang cười nói thấy thái độ của cô, ngạc nhiên xúm lại hỏi.

Tô Á Nam ngồi khuỵu xuống giường, nét mặt cô đau khổ, có vẻ như không dám tin: “Trợ lý của tôi nói, Lâm Mặc xin nghỉ việc rồi”.

Mọi người đều ngạc nhiên.

Trương Như từ ngoài hành lang bước vào, sắc mặt xanh tái, thấy thái độ của mọi người trong phòng nên hiểu mọi người đã biết việc này, cô bắt đầu nổi giận.

“Đây có phải việc mà mọi người hy vọng không? Ép Lâm Mặc đi rồi, mọi người đã vui chưa? Lâm Mặc làm điều gì có lỗi mà mọi người lại đối xử với cô ấy như vậy? Á Nam nói xem, khi em mới vào nghề, ai là người nâng đỡ cho em đi tiếp? Em có thể kêu than, có thể trách móc, có thể không quan tâm đến tất cả mọi thứ, nhưng ai là người đã quên mình để chăm sóc cuộc sống cho em?” Trương Như quay sang phía ba người Secret, “Còn các cậu nữa, có vấn đề gì xảy ra Lâm Mặc đều đứng ra gánh chịu, tìm cách để các cậu chịu ảnh hưởng ít nhất. Các cậu thấy làm nghệ sỹ nhẹ nhàng quá phải không? Vậy hãy thử nói chuyện với các nghệ sỹ khác xem họ đã làm gì để tồn tại? Lâm Mặc đã thay các cậu sắp xếp mọi thứ, hao tầm tốn sức để được gì? Phiền phức, các cậu không cảm thấy các cậu rất phiền phức sao? Nhưng cô ấy có trách móc các cậu không? Nếu tôi là cô ấy, e rằng tôi đã sớm nản lòng, không thể đợi đến tận bây giờ. Kết cục này là điều các cậu muốn phải không?”

Không ai nói được gì. Họ không có tư cách để trách móc Lâm Mặc, đúng là họ đã hành động rất trẻ con.

Trương Như nhìn mọi người, nói một câu: “Ngay lập tức thu dọn đồ đạc, về Thượng Hải trong chuyến bay muộn nhất hôm nay”.

Quay về tìm Lâm Mặc nói chuyện, có lẽ có thể thay đổi quyết định của cô ấy. Cô biết Lâm Mặc không đành lòng. Cô ấy mất nhiều tâm huyết như thế hơn nữa giữa họ có rất nhiều tình cảm, không thể nói bỏ là bỏ ngay được. Chẳng qua Lâm Mặc giận quá, đúng, chẳng qua tức giận quá mà thôi, khi hết giận cô ấy sẽ quay lại.

Trong phòng vô cùng yên lặng, yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của mọi người.

Bách Vũ Trạch run run nói: “Hôm nay em đến đền Asakusa, Lâm Mặc đã treo lên tường bốn chiếc thẻ ước nguyện, trên đó viết tên của nhóm em và Tô Á Nam. Hóa ra chị ấy muốn nói lời tạm biệt”.

Giang Hạo Vũ cúi đầu và yên lặng.

Cô ấy đi rồi? Cô ấy đã rời xa anh thật rồi sao?

Chiếc điện thoại trên nền nhà vẫn chưa ngắt liên lạc, Tô Á Nam yên lặng một lát rồi cầm lên hỏi: “Có liên lạc được với Lâm Mặc không?”.

“Không, chị ấy tắt máy, điện thoại nhà không có ai nghe, em đã lưu lại rất nhiều tin nhắn, nhưng Lâm Mặc đều không trả lời. Chị Á Nam, chị ấy giận thật rồi, giận đến mức không muốn chào tạm biệt chúng ta.”

Mọi người bắt đầu cảm thấy hoang mang trong lòng, hận không thể bay ngay vể Thượng Hải. Từng phút từng giây trôi qua lâu đến lạ thường.

Sự thực là khi Lâm Mặc rời khỏi công ty, cô cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường. Hóa ra từ bỏ lại dễ dàng như thế đơn giản đến mức chỉ một trang giấy mỏng manh là có thể kết thúc tất cả.

Ánh nắng mặt trời ở Thượng Hải rất rực rỡ, cuốn đi tất cả bóng tối trong lòng cô. Cô không về nhà mà bước chầm chậm trên đường.

Không biết bao lâu rồi cô mói đi dạo thoải mái thế này? Hình như từ hồi về Trung Quổc, cô chưa từng bao giờ đi như thế, những cửa hàng ven đường trông rất lạ và thú vị.

Cô đang nghĩ xem mình nên làm gì tiếp theo, nên đi đâu để tiếp tục sống. Sự thực chỗ nào cũng tốt, cô chỉ cần nhớ duy nhất một người mà không cần có bất kỳ tình cảm nào khác. Có thể sống bình yên suốt đời là một món quà lớn nhất dành cho cô rồi.

Một tấm biển quảng cáo của công ty du lịch đập vào mắt cô, trên đó có vẽ hình một chiếc du thuyền lớn trên biển.

Đột nhiên mắt Lâm Mặc sáng lên, cô không kiềm chế được đi về hướng đó.

Xem giới thiệu, đây là một tour sang trọng bậc nhất của công ty du lịch. Du khách có thể đi du thuyền vòng quanh thế giới, ghé thăm rất nhiều nước, có thể lên bờ ngắm cảnh ở bất kỳ bến cảng nào.

Lâm Mặc nhớ lại mơ ước của mình khi còn nhỏ, đó chính là hy vọng được ngồi trên du thuyền giữa biển lớn suốt cả ngày và chu du thế giới. Cô đã từng rất thích tàu, khi không vui cô thường ra biển xem những chiếc tàu chạy qua chạy lại. Chỉ cần nhìn thấy những con tàu lướt đi trên sóng nước là tâm trạng của cô thoải mái hơn rất nhiều.

Nhân viên của công ty du lịch nhìn thấy cô đứng tần ngần trước biển quảng cáo, vội vàng chạy ra giới thiệu nếu cô tham gia sẽ được nhận những ưu đãi gì.

Lâm Mặc không suy nghĩ nhiều nộp tiền đặt cọc. Cô muốn đi tàu khắp nơi, đến nơi nào tốt cô sẽ dừng lại ở đó.

Làm xong mọi thủ tục, cô cảm thấy rất vui. Cô đến siêu thị mua một ít đồ ăn rồi bước về hướng nhà Chương Vận. Cô muốn cảm ơn Chương Vận đã luôn chăm sóc cô, có lẽ lần này cô đi, cả đời sẽ không còn gặp lại Chương Vận nữa.

Chương Vận đứng ở cửa bếp thấy Lâm Mặc nấu ăn rất thành thạo, nhưng có vẻ như cô ấy vẫn chưa lấy lại được trạng thái cân bằng.

Vừa rồi mở cửa thấy cô ấy đến cô đã rất ngạc nhiên, cô ấy không giống như trước, nhưng không giống chỗ nào thì cô cũng không diễn tả được thành lời.

Lâm Mặc nói muốn mời cô ăn một bữa rồi bày tất cả thực phẩm lên bếp khiến cô ngạc nhiên. Lâm Mặc trong mắt cô luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ giờ trở nên dịu dàng như một người vợ hiền, dâu thảo.

Cô gái này còn có điều gì khiến cô bất ngờ nữa không? Rõ ràng là một con người kỳ lạ.

“Xong rồi, chỉ có vài món thôi, chị không phải cảm động như thế.” Lâm Mặc cười hiền dịu, ánh mắt cô dường như cũng đang cười.

Chương Vận là người vốn không quan tâm đến việc bếp núc, cô bốc một miếng sườn đưa lên miệng. Những món trình bày đẹp chưa chắc đã ngon, vì thế khi thấy rất nhiều món trên bàn, cô không tin là chúng sẽ ngon.

Nhưng sự thật khiến cô không thể không thừa nhận là mình đã sai. Hương vị của món ăn kích thích vị giác của cô.

“Ngon… ngon quá.” Cô liên tục bốc thức ăn đưa lên miệng.

Lâm Mặc thấy điệu bộ của cô không còn chút gì thanh cao của một bác sỹ tâm lý mà rất giống một cô gái con nhà nghèo đến tám trăm năm không được ăn đồ ngon. Cô lấy đũa đặt vào tay Chương Vận để ngăn cô ấy không có những hành động mất vệ sinh như thế rồi ngổi phía đối diện nhìn cô ấy ăn ngon lành.

Cô nói: “Lâu rồi em không nấu nên không quen tay lắm”.

Chương Vận tròn mắt nhìn cô có vẻ vô cùng ngạc nhiên.

“Ý của em là trước đây em nấu còn ngon hơn à?”

Lâm Mặc cười, không muốn phủ nhận.

“Trời ơi! Lâm Mặc, em thật là không tốt bụng, không nói cho chị biết là em nấu ăn ngon thế này, nếu biết chị sẽ không tính tiền phí em đến đây ngủ để chữa bệnh, chỉ cần em nấu cơm cho chị ăn là được! Đúng rồi, sau này sẽ như vậy, phải, chị thật là thông minh.” Chương Vận vui vẻ như một đứa trẻ.

“Chương Vận, kỳ thực, em đến là để chào chị, em sẽ xa Thượng Hải.”

Chương Vận bị sặc, ôm lấy miệng ho liên tục.

“Em… Em nói gì? Em sẽ rời khỏi Thượng Hải?”

“Vâng, em đã xin nghỉ việc rồi, vài ngày nữa em sẽ đi.” Lâm Mặc múc một bát canh đưa cho Chương Vận.

Đột nhiên Chương Vận hiểu ra Lâm Mặc có gì khác khác, cô ấy có một vẻ buồn thương phảng phất khiến cho người khác cũng cảm thấy buôn theo. Cô ấy quyết định rồi sao? Thế thì cô ủng hộ cô ấy.

“Lâm Mặc, em thật là xấu xa, bữa cơm hôm nay là gì? Bữa cơm cuối cùng à? Chị không cần.” Chương Vận không nhiều tuổi hơn Lâm Mặc bao nhiêu, có thể coi là cùng trang lứa, vì học chuyên ngành tâm lý học nên cô già dặn hơn những cô gái khác nhưng thực ra vẫn còn tính khí trẻ con.

Lâm Mặc cười rồi trêu cô: “Thế không biết bác sỹ Chương Vận xinh đẹp và lịch sự có thể bố thí phòng trị liệu bé nhỏ này cho em ngủ được không? Nếu chị muốn, em sẽ dùng tài nghệ nấu ăn để trả tiền khám bệnh cho đến khi em đi.”

“Vạn tuế, vạn tuế Lâm Mặc, em thật là tốt!” Chương Vận hoan hô rồi lại cắm đầu vào ăn.

Lâm Mặc nhìn cô nhưng tâm trí lại để ở nơi khác.

Mọi người và Tô Á Nam vẫn ở Nhật, nhưng chắc chắn tin cô xin nghỉ sẽ lan truyền khắp Tranh Tinh, có thể họ sẽ đến nhà tìm cô.

Cô tắt máy, quyết định ở nhà Chương Vận, đoạn tuyệt tất cả các mối quan hệ, cô sợ mình sẽ mềm yếu trước nước mắt của Tô Á Nam.

Đây là quyết định của cô, cô phải dứt khoát ra đi không được nao núng tinh thần.

Nửa đêm, mọi người về đến Thượng Hải, không ai về nhà mà đến ngay chỗ ở của Lâm Mặc. Nhưng họ gõ cửa hay gọi điện thoại đều không có ai trả lời.

Nhân viên bảo vệ của tòa nhà vô cùng ngạc nhiên khi được gặp rất nhiều minh tinh mà anh chỉ nhìn thấy trên màn ảnh, nói với vẻ tiếc nuôi: “Xin lỗi, gần đây tôi không thấy cô Lâm quay lại”.

“Không quay lại? Lần cuối cùng anh nhìn thấy cô ấy là bao giờ?” Tô Á Nam biết nhân viên bảo vệ này, mỗi lần đến nhà Lâm Mặc cô đều gặp anh ta, có lần anh ta còn lấy sổ xin chữ ký của cô rồi nói luôn là một fan trung thành của cô.

Nhân viên bảo vệ nghĩ một lát rồi đáp: “Có lẽ là sáng ngày 23, khoảng 7 giờ, cô Lâm về lấy đồ đạc rồi đi ngay”.

“Anh chắc chắn không?” Ngày 23 chính là ngày họ đi Nhật.

“Chắc chắn.”

Sau khi hỏi thăm nhân viên bảo vệ, Bách Vũ Trạch chau mày: “Vậy Lâm Mặc về Thượng Hải không về nhà, chị ấy có thể đi đâu được?”.

“Hay cô ấy về Hàng Châu?” Liễu Vân Dật đặt ra giả thiết.

Tô Á Nam nghe thấy thế vội lấy điện thoại định gọi về nhà cô ở Hàng Châu nhưng vừa tìm thấy số điện thoại thì Giang Hạo Vũ ngăn lại.

“Giờ muộn rồi, người nhà cô ấy đã đi nghỉ. Bây giờ em gọi điện đến, nếu Lâm Mặc không về nhà thì không phải là làm cho họ lo lắng sao?”

Tô Á Nam đành thôi, nét mặt không giâu được vẻ buồn bã. Cô khuỵu xuống, ngồi dựa vào cửa và bắt đầu khóc.

“Đều do tôi không tốt, tôi không nên cảm tính mà tức giận với cô ấy như thế tôi không nên không quan tâm đến cô ấy. Cô ấy làm tất cả mọi việc vì tôi mà tôi lại đối xử không tốt với cô ấy. Chắc cô ấy giận tôi lắm, có một người bạn như tôi đúng là đen đủi.”

“Cũng không thể trách chị, là do chúng tôi làm phiền chị ấy, nếu không phải là…” Bách Vũ Trạch quay đầu nhìn Giang Hạo Vũ, không nói tiếp nữa.

Đột nhiên trong đầu Liễu Vân Dật lóe lên một suy nghĩ, anh hỏi Tô Á Nam: “Tối hôm đó Giang Hạo Vũ uống rượu say là đúng rồi, nhưng đầu tiên Lâm Mặc không biết việc này, vì sao cô lại có mặt ở nhà Lâm Mặc? Hơn nữa lại cũng uống rượu say?”. Anh nghĩ một lát rồi tiếp tục phân tích: “Nếu nói đó là âm mưu của Lâm Mặc thì chỉ có một khả năng duy nhất, cô ấy biết Giang Hạo Vũ uống rượu say, sau đó gọi cô đến, chuốc rượu cho cô ngủ rồi đưa Giang Hạo Vũ về. Nhưng lúc đó tôi nói với cô ấy, mười phút sau tôi phải đi rồi, thực ra tôi trốn trong xe đợi cô ấy đến, lúc cô ấy đến là vừa tròn mười lăm phút sau khi tôi gọi điện. Trong vòng mười lăm phút, gọi cô đến uống rượu rồi đi đón Giang Hạo Vũ là điều hoàn toàn không thể”.

Lúc đó Liễu Vân Dật chỉ hỏi Giang Hạo Vũ tối qua có tiến triển gì không, anh không ngờ nhận được câu trả lời như thế. Vì muốn Tô Á Nam và Giang Hạo Vũ đến với nhau mà Lâm Mặc làm một việc như vậy với bạn thân của mình sao? Mặc dù không tin lắm nhưng thái độ tức giận của Giang Hạo Vũ và bối rối cùa Tô Á Nam khiến anh không thể không tin. Sau đó đích thân Lâm Mặc thừa nhận nên anh không suy xét nhiều nữa.

Bây giờ nghĩ lại, tất cả mọi chuyện đều không hợp lý.

Tô Á Nam hoang mang ngẩng đầu lên, sau khi xảy ra chuyện này, cô luôn cho rằng đó là hành động Lâm Mặc nói sẽ giúp cô. Mặc dù hơi giận nhưng Giang Hạo Vũ đồng ý hẹn hò với cô nên sự vui mừng đã xóa nhòa tất cả, cô không nhớ lại câu chuyện giữa cô và Lâm Mặc đêm hôm đó nữa.

Bây giờ nghe Liễu Vân Dật phân tích cô mới nhớ lại, tất cả các cảnh diễn ra tôi hôm đó lần lượt hiện lên trong đầu cô. Trời ơi, rõ ràng là một sự hiểu lẩm, một sự hiểu lầm trùng hợp.

Tô Á Nam càng ngày càng bối rối, nước mắt cô không ngừng tuôn rơi. Cô đứng dậy, cầm lấy tay Giang Hạo Vũ nói: “Anh hiếu nhầm Lâm Mặc rồi, cô ấy không, cô ấy không…”, cô khóc không thành tiếng.

“Không làm sao?” Liễu Vân Dật hỏi dồn.

Tô Á Nam vừa khóc vừa nói: “Hôm đó em không vui nên mang rượu đến nhà Lâm Mặc uống, vì uống nhiều nên bị đau đầu. Lâm Mặc nhận được điện thoại, em thấy cô ấy có vẻ khó xử nên đấy cô ấy ra ngoài, bảo cô ấy đi giải quyết công việc”. Cô nhìn khuôn mặt tái xanh của Giang Hạo Vũ rồi nói tiếp: “Hạo Vũ, em không biết, em thật sự không biết cô ấy đến chăm sóc anh. Chắc chắn cô ấy nghĩ em đã về nhà rồi nên mới đưa anh về. Xin lỗi, sau đó em vui quá nên không nghĩ gì nhiều. Em nghĩ là cô ấy giúp em, thậm chí còn nghĩ là cô ấy muốn giữ em lại. Hóa ra không phải, hôm đó em ngủ mơ, khi từ nhà vệ sinh về phòng thấy có người nằm trên giường, em nghĩ là cô ấy nên không nghĩ gì cả”.

Sự thật phơi bày trước mắt khiến tất cả mọi người đều thở dài.

“Thế vì sao Lâm Mặc lại thừa nhận?” Bách Vũ Trạch cảm thấy lạ.

Nhưng Trương Như rất nhanh trả lời cậu: “Lâm Mặc làm việc luôn chú trọng đến kết quả, không coi trọng quá trình. Chỉ cần đạt được kết quả mong muốn, cho dù sự việc phát sinh thế nào cô ấy cũng không để tâm. Cô ấy định mai mối cho Hạo Vũ và Á Nam, Hạo Vũ nói muốn qua lại với Á Nam là đạt được mục đích của cô ấy rồi, mọi người hiểu nhầm cô ấy cũng được, trách móc cô ấy cũng được, cô ấy không coi trọng chuyện đó”.

Tô Á Nam lau nước mắt, cô kìm nén đau khổ hỏi Giang Hạo Vũ: “Có phải vì cô ấy mà anh đồng ý hẹn hò với em không? Anh thích cô ấy phải không?”.

Giang Hạo vũ ngạc nhiên rồi thốt lên hai tiếng: “Không phải”.

Mặc dù tất cả đều là hiểu nhầm nhưng cũng đủ khiến anh hiểu rằng, Lâm Mặc sẽ không cho anh cơ hội. Cô ấy chấp nhận bị hiểu nhầm, cam tâm tình nguyện chịu ánh mắt kỳ thị của mọi người để hai người có thể đến với nhau. Có lẽ, cô ấy quyết định bỏ đi cũng vì không muốn anh có cơ hội làm tổn thương đến Á Nam.

Anh nghĩ rằng, tình yêu của anh đã chết rồi nên hẹn hò với ai cũng không quan trọng nữa.

“Anh vì thích em nên mới hẹn hò với em.” Anh thích Tô Á Nam nhưng cảm giác đó không phải là tình yêu. Tô Á Nam là một cô gái rất tốt, cô có thể thay đổi thói quen vì người mình yêu, là một người phù hợp để anh lựa chọn, có lẽ nếu không có gì thay đổi, quan hệ của họ sẽ tiến xa hơn.

Anh nghĩ là chỉ cần thích thì có thể tiến xa hơn.

Tô Á Nam có vẻ không dám tin. Nhớ lại sự tức giận của Giang Hạo Vũ sáng hôm đó, cô thấy anh giống một đứa trẻ đang giận dỗi. Rõ ràng là hiểu nhầm, vì sao anh ấy vẫn nói như vậy? Lẽ nào sự kiên trì của cô đã làm cho Giang Hạo Vũ cảm động sao?

Liễu Vân Dật hiểu tình cảm của Giang Hạo Vũ, nghe thấy câu trả lời và nhìn thấy vẻ cô đơn trên mặt anh nên cố gắng kìm nén lại những lời mình muốn nói.

Người trong cuộc đã quyết định rồi, anh là người đứng ngoài có tư cách phản đối sao? Nhưng sau này anh ấy không được hối hận mới ổn.

“Muộn quá rồi, mọi người về thôi! Ngày mai tìm tiếp.” Anh bước xuống cầu thang, quay đầu lại nói với mọi người, lúc đó vẫn đang đứng yên trước cửa nhà Lâm Mặc.

Nếu Lâm Mặc muốn trốn họ, họ có cố gắng đến đâu cũng không có cách nào tìm được cô.

Chương 15: Số trời đã định


… Số trời đã định, cô không thể rời xa anh và mọi người.

Thoáng chốc hai ngày đã trôi qua, Tranh Tinh tìm Lâm Mặc bằng rất nhiều cách, thậm chí còn nhờ bạn bè làm bên cảnh sát. Nhưng Lâm Mặc không mất tích nên họ không thể báo cảnh sát xử lý. Secret và Tô Á Nam cũng nhờ không ít bạn bè nhưng không thu được kết quả gì. Lâm Mặc như thể đã bốc hơi vào không khí và biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Thật ra cô vẫn ở Thượng Hải, ở một nơi cô không thích lắm để làm đầu bếp ngắn ngày.

Chương Vận rất vui, sáng sáng đúng giờ cô ra chợ mua đồ mình muốn ăn rồi ngồi chờ đến bữa cơm, thậm chí cô còn dặn trợ lý tạm ngừng công việc mấy ngày, dành thời gian ở nhà để nghỉ ngơi và thưởng thức các ngón ngon.

Lúc không nấu cơm Lâm Mặc cũng không nói gì, chỉ yên lặng đọc sách trên tủ. Chương Vận cũng không có ý định quấy rầy cô, vì trong mấy ngày Lâm Mặc ở đây, Chương Vận tận mắt quan sát và thấy tâm trạng của cô ấy đã bình tĩnh lại, cũng không thấy cô ấy uống thuốc nữa.

Cô biết Lâm Mặc đang đợi visa, chỉ cần có visa cô ấy sẽ bắt đầu chuyến du lịch khắp thế giới trên du thuyền. Có lúc cô rất muốn đi cùng Lâm Mặc, kiếm tiền bao lâu nay, một kỳ nghỉ thích hợp sẽ giúp cho cô có một tương lai tốt hơn. Đáng tiếc cô đã lên lịch cho mình đến sang năm rồi, thực hiện ước vọng này của cô cũng giống như chuyện nghìn lẻ một đêm. Vì thế cô rất hâm mộ Lâm Mặc.

Lâm Mặc tắt điện thoại, dùng điện thoại của Chương Vận để liên lạc với công ty du lịch. Không lâu sau, công ty du dịch gọi điện thoại tới phòng làm việc của Chương Vận thông báo thời gian lên đường cụ thể là buổi chiều ngày kia.

Chương Vận lưu luyến nhưng vẫn rất vui vẻ chúc mừng Lâm Mặc, chúc cô đi chơi vui vẻ và dặn dò cô nhớ thường xuyên liên lạc. Lâm Mặc mỉm cười đồng ý.

Tối hôm đó, Lâm Mặc quyết định về nhà thu dọn đồ đạc. Cô rất hiểu lịch làm việc của Secret và Tô Á Nam, tối nay họ đều có công việc cần hoàn thành nên chắc chắn sẽ không đợi trước cửa nhà cô được.

Về tới nhà, cô không bật đèn, nằm yên lặng trên sofa. Nhiều ngày không về, ngôi nhà có vẻ lạnh lẽo hơn. Cô nhìn ánh đèn Led sáng trên điện thoại, đó là tín hiệu báo có tin nhắn.

Lẽ ra cô có thể bỏ qua, họ gọi điện đến vì muốn tìm cô nhưng cô đã quyết định ra đi rồi thì còn quan tâm làm gì nữa?

Trong lòng nghĩ thế nhưng tay cô vẫn ấn phím nghe.

“Chị Lâm Mặc, chị nghe điện thoại được không? Em biết chị đang ở nhà. Vì sao chị lại nghỉ việc? Vì sao?” Âm thanh phát ra theo trình tự thời gian từ cũ đến mới. Đây là giọng của trợ lý hiện tại của Tô Á Nam vào buổi chiều hôm cô xin nghỉ việc.

Tiếp theo là các cuộc gọi có nội dung giống nhau, hỏi cô vì sao không nghe điện thoại, vì sao nghỉ việc, vì sao không quan tâm đến họ, rất nhiều người gọi điện đến, Secret, Tô Á Nam, Tranh Tinh, Trí Thần, họ đều rất thân quen với cô.

Cô bất giác nhếch miệng cười không thành tiếng, không ngờ quan hệ của cô với mọi người lại tốt đến thế.

Có lẽ sắp đến tin nhắn ngày hôm nay, cô nghe rất lâu, sốt ruột muốn mau chóng nghe hết mọi tin nhắn, để còn thu dọn đồ đạc rồi nhốt mình trong phòng ngủ những ngày cuối cùng rồi thoải mái bắt đầu hành trình của mình.

“Lâm Mặc, không có cậu thật sự mình rất buồn, cậu vẫn chưa hết giận sao? Xin lỗi, mình muốn nói với cậu lời xin lỗi, cậu tha thứ cho mình cũng được, không tha thứ cũng được, mong cậu cho mình cơ hội gặp để trực tiếp nói lời xin lỗi được không? Mình không ngăn cậu nghỉ việc, cậu quá mệt rồi, nghỉ việc cũng được, nhưng đừng rời xa mình được không? Mình không thể không có một người bạn như cậu.”

Giọng nói của Tô Á Nam đầy nước mắt. Cô ấy gọi điện thoại cho cô nhiều nhất và cũng nói xin lỗi cô nhiều nhất, nhưng cô ấy không biết, Lâm Mặc không hề cảm thấy cô ấy có lỗi với mình, nếu nhất định phải có một người nhận sai thì sẽ là cô, cô đã làm rối loạn cuộc sống của họ.

“Lâm Mặc, chị có thể không nghỉ việc được không? Không có chị, thật sự Secret không biết phải làm gì, mọi việc đều rối tung. Chị Trương Như đã khóc không còn nước mắt rồi. Lâm Mặc, mặc dù không thường xuyên nhìn thấy tình cảm bộc lộ trên mặt chị, nhưng em rất nhớ, thật sự em rất nhớ, cho dù chị không thích em, chỉ coi em là em trai. Nhưng em không thể ngăn mình ngưỡng mộ chị. Coi như là chị thương em được không? Để em liên lạc với chị, để em biết chị có khỏe không?”

Giọng của Bách Vũ Trạch càng ngày càng trầm xuống, không giống với tuổi của cậu, làng giải trí quả nhiên là một nơi để người ta rèn luyện.

“Lâm Mặc, rất xin lỗi, tôi đã hiểu nhầm cô. Nhưng tôi đã quyết định đến với Á Nam nên không thể làm phiền cô nữa. Vì thế rất mong cô nể mặt Á Nam mà quay về! Những ngày này, cô ấy rất buồn.”

Nghe thấy giọng của Giang Hạo Vũ, đột nhiên Lâm Mặc lặng người rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Đến với nhau rồi sao? Cho dù biết là hiểu nhầm cũng đã chọn lựa đến với nhau? Có vẻ như anh ấy đã thực sự bỏ cuộc rồi. Nhưng vậy thì sao, cô bỏ đi cũng không hoàn toàn vì việc họ có đến với nhau hay không, lý do cô bỏ đi một phần vì muốn mình có thể sống tiếp, muốn đau khổ dần dần ăn mòn cuộc sống của cô chứ không phải là kết thúc cuộc sống của cô trong chốc lát.

“Chị Lâm Mặc, rốt cuộc chị ở đâu? Chị Á Nam vì đi tìm chị mà gặp tai nạn xe rất nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, em sợ chị ấy không qua khỏi. Nguyện vọng lớn nhất của chị ấy là muốn gặp chị lần cuối, chị nhận được tin nhắn thì mau đến được không? Nếu không tất cả sẽ muộn mất. Bọn em ở phòng cấp cứu, bệnh viện Hoa Sơn.”

Trợ lý của Tô Á Nam nói rất nhanh, có vẻ như đang vô cùng hoảng hốt và không biết phải làm gì. Lâm Mặc vừa nghe được tin đó giật mình. Cô vội vàng chạy đến xem thông tin cuộc gọi, thời gian gọi đến trước khi cô bước vào phòng vài phút.

Không kịp suy nghĩ, Lâm Mặc cầm chìa khóa xe chạy ra ngoài. Trong bóng tối, cô vấp vào góc bàn uống nước, ngã sấp trên mặt đất và bị chảy máu, cô không có cảm giác gì. Trái tim cô đau buốt, trong lòng vô cùng sợ hãi và khủng hoảng.

Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, Á Nam, nhất định phải đợi mình.

Cô lái xe rất nhanh giữa dòng xe cộ đông đúc, vượt tốc độ và đèn đỏ cô cũng không quan tâm.

Không bao lâu cô đã đến bệnh viện Hoa Sơn, chạy vào khoa cấp cứu, sau khi hỏi được phòng bệnh của Tô Á Nam, cô vội vàng chạy đến.

Những gì trước mắt khiến cô ngạc nhiên, dừng bước lại nhưng theo quán tính cô đứng không vững nên bị ngã.

Mọi người trong phòng bệnh nhìn thấy cô thì vô cùng vui mừng, thấy cô ngã đều định đứng dậy đỡ cô, trong đó có cả Tô Á Nam.

“Không sao chứ?” Không nói dài dòng, Giang Hạo Vũ ở gần cô nhất đỡ cô dậy.

Lâm Mặc không trả lời, cô nhìn Tô Á Nam đang ngồi bên giường, trong đầu hiện lên cuộc điện thoại của người trợ lý.

“Chị Lâm Mặc, rốt cuộc chị ở đâu? Chị Á Nam vì đi tìm chị mà gặp tai nạn xe, rất nghiêm trọng, rất nghiêm trọng, em sợ chị ấy không qua khỏi. Nguyện vọng lớn nhất của chị ấy là muốn gặp chị lần cuối, chị nhận được tin nhắn thì mau đến được không? Nếu không tất cả sẽ muộn mất…”

Cô cố gắng khớp nội dung của cuộc điện thoại và sự thật hiện ra trước mắt cô nhưng không thể. Trái tim cô bắt đẩu lạnh buốt, cuối cùng đóng băng và như ngừng đập.

Người trợ lý biết điều bước lên xin lỗi: “Chị Lâm Mặc, em xin lỗi, bọn em chỉ muốn…”

“Chủ ý của ai?” Lâm Mặc ngắt lời, lạnh lùng hỏi.

“Em…”

“Là mình…” Tô Á Nam không né tránh, thẳng thắn nói.

Là chủ ý của cô, cô đã bắt người trợ lý gọi cuộc điện thoại đó. Đúng là lúc chiều, vì đi tìm Lâm Mặc khắp nơi mà cô gặp tai nạn nhỏ trên đường, đầu gối cô bị thương nên bệnh viện giữ lại để theo dõi.

Nhiều ngày như vậy không tìm thấy Lâm Mặc, cô hơi tức giận. Làm bạn nhiều năm như thế, trước đây chưa bao giờ gặp khó khăn, hai người luôn ở bên nhau; nhưng bây giờ chỉ vì một hiểu lầm nhỏ, một suy nghĩ trẻ con mà Lâm Mặc biến mất, cô không thể chấp nhận được điều đó.

Cô muốn biết, rốt cuộc cô có còn chút vị trí nào trong lòng Lâm Mặc không, rốt cuộc họ có còn là bạn bè không, vì thế nên nghĩ ra sáng kiến này, chỉ cần Lâm Mặc xuất hiện, cô có thể tự tin hàn gắn lại vết thương giữa họ.

Ngoài người trợ lý và cô đều không ai biết việc này. Mọi người thấy Lâm Mặc đến đều nghĩ rằng cô đã hết giận và tha thứ cho họ, nhưng vì sao thái độ của Lâm Mặc lại tuyệt vọng và lạnh lẽo đến thế.

Lâm Mặc gạt tay Giang Hạo Vũ, không nhận ra mình đã không còn đủ sức để tự đứng vững mà cả người cô đã dựa vào anh. Cô lảo đảo bước về phía Tô Á Nam, không ai dám chắn đường cô, cũng không ai dám nói gì, phòng bệnh yên lặng không một tiếng động, tất cả mọi người đều đứng nguyên chỗ cũ, không động đậy chờ đợi.

Tô Á Nam muốn đưa tay ra đỡ lấy tay cô nhưng bị cô tránh đi, mọi người thấy cô giơ cao tay lên. Bách Vũ Trạch đứng bên cạnh muốn ngăn lại nhưng động tác của cô quá nhanh, cậu chưa kịp làm gì thì bàn tay của cô đã hướng về phía mặt Tô Á Nam.

Mọi người đều ngừng thở, ngay cả Tô Á Nam cũng yên lặng nhắm mắt lại.

Nhưng không hề nghe thấy tiếng động nào. Tô Á Nam mở mắt, thấy tay Lâm Mặc dừng trước mặt mình.

Sắc mặt của Lâm Mặc rất xấu, tái nhợt như không còn một tia máu. Cô ấy lạnh lùng nhìn cô, trong ánh mắt không thấy sự ấm áp, không thấy sự bao dung, chỉ thấy một cái nhìn sắc lạnh như dao.

Cô không còn hận nữa.

Đột nhiên Lâm Mặc bật cười, tiếng cười của cô khiến cho Tô Á Nam rùng mình, cô hiểu ra sự xuẩn ngốc của mình nhưng tất cả đã quá muộn.

Chỉ thấy Lâm Mặc mở miệng thốt lên một câu: “Tô Á Nam, cậu không còn là bạn của tôi nữa”.

Nói xong, cô quay người bỏ đi, nhanh chóng biến mất trước ánh mắt sững sờ của mọi người.

Bách Vũ Trạch và Giang Hạo Vũ kịp phản ứng lại, cùng nhau chạy theo cô. Khi ra đến cửa, Bách Vũ Trạch kéo tay Giang Hạo Vũ lại, lạnh lùng nói với anh: “Lẽ nào anh không ở bên bạn gái anh sao? Lâm Mặc không cần anh phải quan tâm”.

Giang Hạo Vũ dừng lại, một người vẫn được coi là đại lực sỹ như anh tự nhiên bị Bách Vũ Trạch nhẹ nhàng đẩy sang một bên va cả vào tường.

Anh nhìn về cánh cửa phòng bệnh đang khép lại, trong lòng buồn bã, đúng là anh không có tư cách gì để đuổi theo cô.

Bách Vũ Trạch chạy ra khỏi phòng bệnh thì không thấy bóng dáng Lâm Mặc đâu nữa. Mặc dù cậu không biết Tô Á Nam đã dùng cách nào để Lâm Mặc xuất hiện, nhưng cậu đoán chắc chắn đó không phải là cách hay, nếu không Lâm Mặc đã không như thế điều này khiến cậu cảm thấy rất sợ.

Cậu chạy theo hướng trực giác mách bảo, khi đi qua cầu thang an toàn, thấy cửa an toàn đang rung lên giống như vừa có một người dùng một lực rất lớn để đẩy ra. Cậu bước về phía cầu thang an toàn.

Đẩy cửa ra, cậu bước rất nhanh về phía cầu thang. Cậu thấy Lâm Mặc nằm trên đất, toàn thân run rẩy, cô đang cố gắng lấy chiếc túi rơi cách đó vài bậc thang.

Cậu ôm lấy Lâm Mặc, thấy khuôn mặt cô vô cùng khổ sở, sắc mặt trắng tựa giấy, thậm chí trong suốt, có thể nhìn rõ mạch máu hiện lên sau làn da mỏng.

Cô vẫn đang cố gắng vươn người về phía cầu thang để với lấy túi.

Bách Vũ Trạch lấy túi giúp cô, Lâm Mặc lao đến đổ hết mọi thứ trong túi ra tìm vật gì đó.

Một cái lọ, bên ngoài có ghi là Vitamin E. Cậu thấy Lâm Mặc mở nắp, đổ ra một nắm thuốc rồi không nghĩ gì đưa lên miệng. Cũng may thuốc trong lọ không nhiều, Bách Vũ Trạch nhanh tay ngăn lại làm rơi hết xuống đất nên Lâm Mặc chỉ uống được hai, ba viên.

“Sao thế? Chị sao thế?” Bách Vũ Trạch giữ lấy cô, cảm thấy rất lạ. “Em đi tìm bác sỹ đến, chị đợi một lát.” Cậu muốn đặt cô xuống đất nhưng bị cô giữ áo lại.

“Đừng đi… đừng đi… ôm tôi một lát, một lát là khỏe thôi.” Cô dựa đầu vào lòng cậu, cố gắng cảm nhận hương thơm trên người cậu.

Hương thơm quen thuộc có tác dụng nhanh hơn thuốc, cô cảm thấy mình khá hơn rất nhiều, cô thở dễ dàng hơn, ngoại trừ cảm giác khó chịu vẫn chưa hết.

Bên ngoài cửa an toàn, Giang Hạo Vũ đứng yên lặng, anh nhìn thấy cảnh hiện ra trước mắt và vô cùng buồn bã.

Vừa rồi anh đã biết cái mà Tô Á Nam gọi là biện pháp hay, sau khi trách móc vài câu, anh không yên tâm chạy ra ngoài và nhìn thấy cảnh đó.

Lâm Mặc nhỏ bé dựa vào lòng Bách Vũ Trạch, hình ảnh hai người rất thân thiết và đẹp như một bức tranh.

Bỗng nhiên anh không đủ dũng khí mở cửa phá tan bức tranh đẹp đẽ đó.

Cuối cùng, quan hệ giữa họ đã trở thành hai đường thẳng song song, dần dần xa nhau và không thể có giao điểm.

Nhưng như vậy cũng tốt. Bách Vũ Trạch có thể giữ cô ấy lại, anh có thể tiếp tục được nhìn thấy cô ấy.

Lúc này, anh đột nhiên nhận ra mình đã yêu Lâm Mặc rất sâu sắc nhưng tất cả đã muộn rồi.

Lâm Mặc bình tĩnh trở lại, nhẹ nhàng đẩy Bách Vũ Trạch ra rồi ngồi dậy. Cô từ từ thu dọn các thứ rơi ra trên mặt đất, không nói câu nào với Bách Vũ Trạch.

“Chị sao thế? Vừa rồi…”

“Hơi đau đầu thôi.” Cô vẫn không ngẩng đầu lên.

“Đau đầu? Đau đầu mà uống vitamin E có thể khỏi sao?”

“Khỏi được.”

“Em không tin.”

“Không cần cậu tin.”

Bách Vũ Trạch không biết phải nói gì, Lâm Mặc không thay đổi sắc mặt, cậu dường như chưa bao giờ hiểu được cô. Nói dối mà vẫn khiến người khác không thể nghi ngờ, chỉ Lâm Mặc mới làm được điều đó!

“Em đưa chị đi khám bác sỹ.”

“Không cần, tôi muốn về nhà.”

“Coi như không nhìn thấy cơn đau đầu vừa rồi, chân của chị bị thương cần phải chữa trị.” Mắt Bách Vũ Trạch đỏ hoe, cậu không thể kiềm chế được cảm xúc của mình.

“Không sao, tôi có thể tự xử lý được.” Lâm Mặc vẫn không để tâm đến cậu, thu dọn đổ rồi cố gắng đứng dậy, cô thấy chóng mặt.

Bách Vũ Trạch không còn cách nào khác, cậu không dám ép cô đến bác sỹ nên đành đưa cô về nhà. Cậu bước đến trước cửa nhà cô rồi không muốn rời đi.

Về đến nhà, Lâm Mặc chưa hồi phục hẳn, cô nằm trên giường, để mặc cho cậu giúp cô cầm máu, bôi thuốc.

Cô nhắm mắt lại, trong lòng trống rỗng.

Cô không thể chấp nhận Tô Á Nam có thể đem chuyện tai nạn xe ra làm trò đùa. Cô đã từng trải qua sự tuyệt vọng và đau khổ mà cả đời này cô không thể chịu đựng thêm một lần nữa. Nếu Tô Á Nam không nói dối để ép cô xuất hiện mà dùng cách khác thì cô sẽ không trách cô ấy, nhưng cô ấy không thể hiểu tất cả những điều cô đã trải qua.

Vì thế cô không thể tha thứ.

Sức khỏe của cô không thể chịu đựng những biến cố như thế cô yếu đuối đến mức không thể quan tâm đến bất kỳ việc gì nữa. Cô không ngừng gặp ác mộng đến mức toát mồ hôi mà không sao tỉnh dậy được.

Bách Vũ Trạch gọi điện cho Giang Hạo Vũ, báo cho anh là mình đã tìm thấy Lâm Mặc để Tô Á Nam không lo lắng, ngoài ra cậu không nói thêm gì nữa.

Đặt điện thoại xuống, lấy khăn lau mồ hôi trên trán cho Lâm Mặc, cậu không kìm nén được tình cảm cầm lấy tay cô. Cô mong manh như một con búp bê làm bằng thủy tinh, chỉ cần không cẩn thận là có thể vỡ ra thành trăm nghìn mảnh. Đây là điều cậu chưa bao giờ nhìn thấy, thậm chí cậu không biết con người mạnh mẽ trong Lâm Mặc đã đi đâu. Trước đây cậu cảm thấy cô yếu đuối vì ở con người cô toát ra một vẻ cô độc buồn bã, nhưng tình trạng hiện tại của cô khiến cậu không chịu nổi.

Có phải quan hệ giữa họ đã phát triển hơn bình thường rồi không? Có phải họ cũng sắp giống như Giang Hạo Vũ và Tô Á Nam không? Cuối cùng cậu đã khiến cô động lòng rồi sao?

Cho dù là gì cậu cũng không thể buông tay cô ra. Cậu cần phải ở bên cô, không để cô chạy thoát một lần nữa, không để cô tiếp tục chịu tổn thương. Cậu có thể bảo vệ cô, chắc chắn là có thể.

Cậu nhớ đến vẻ đau đớn kỳ lạ của Lâm Mặc lúc ở bệnh viện mà không sao hiểu nổi, còn những viên thuốc rơi ra từ lọ thuốc có ghi là Vitamin E, cậu có thể khẳng định đó không phải là Vitamin E.

Đó là thuốc gì? Cậu lấy khăn ăn gói vài viên thuốc cất đi, quyết định sẽ tìm bố của bạn làm bác sỹ nhờ kiểm tra xem. Cậu cảm thấy Lâm Mặc đang có điều gì đó giấu mọi người.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Mặc tỉnh dậy, thấy vô cùng mệt mỏi, mệt hơn cả lúc say rượu, cô ngồi dậy cho tỉnh táo rồi bước ra khỏi phòng ngủ để lấy nước uống. Bước đến cửa nhà bếp, cô nghe thấy có tiếng nói chuyện.

Cô nhìn vào trong, thấy Bách Vũ Trạch đang đứng quay lưng về phía cô, nghiêng đầu kẹp điện thoại vừa nói chuyện vừa làm gì đó.

“Như thế này được chưa ạ? Sau khi sôi rồi thì không cần xem sao? Mẹ, sao con thấy lúc mẹ nấu không như vậy?”

Người ở đầu dây bên kia nói vài câu rất to, Bách Vũ Trạch vội vàng hạ thấp giọng cầu hòa rồi cảm ơn với thái độ rất kính trọng và tắt điện thoại.

Đặt điện thoại sang một bên, cậu vô cùng cẩn thận dùng muôi khuấy khuấy nồi rồi mới yên tâm đậy vung lại.

Quay lại thấy Lâm Mặc đang đứng ở cửa, giống như đứa trẻ bị bắt quả tang, cậu đỏ mặt.

Cậu hơi lắp bắp chào Lâm Mặc: “Tỉnh rồi? Ơ, … một lát nữa có thể ăn rồi”.

“Hình như cậu chưa bật bếp.” Nét mặt Lâm Mặc có vẻ như đang cười.

“Gì?” Bách Vũ Trạch quay đầu nhìn, quả nhiên không có lửa, xấu hổ đến mức cậu hận không tìm được khe hở nào để chui xuống đất.

Lâm Mặc không nói gì bước vào bếp, rót nước uống rồi ung dung làm đồ ăn sáng, Bách Vũ Trạch đành đứng nhìn. Cậu nghĩ đến việc mình phải đóng vai đầu bếp giỏi trong chương trình giải trí mà toát mồ hôi.

Vì trong tủ lạnh không còn nhiều đồ ăn nên bữa sáng rất đơn giản, chỉ có cháo trắng, ba bốn quả trứng ốp lết và một đĩa tương.

Hai người ngồi yên lặng ăn sáng. Không biết Lâm Mặc đang nghĩ gì, còn Bách Vũ Trạch cảm thấy không khí ấm áp khi ở cùng nhà với Lâm Mặc nên cũng đắm chìm vào suy nghĩ riêng.

Nếu cậu và Lâm Mặc mãi mãi như thế này thì tốt quá! Cậu sẽ trở thành người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Tay nghề nấu bếp của Lâm Mặc rất giỏi, món cháo trắng đơn giản cũng có thể nấu thơm ngon như vậy, hoàn toàn không giống với hương vị trước đây cậu đã từng ăn. Cậu không thích ăn cháo nhưng giờ thấy rất ngon, muốn được ăn mãi không ngừng.

“Cậu có thể về được rồi.”

Thấy Bách Vũ Trạch ăn xong, Lâm Mặc bảo cậu về. Nhưng Bách Vũ Trạch không để ý đến cô, cầm bát vào bếp rửa rồi giúp Lâm Mặc dọn dẹp. Lâm Mặc vẫn ngồi yên, thấy Bách Vũ Trạch không ngừng bận rộn, dường như cậu nghĩ nếu cậu dừng tay thì sẽ phải về.

Nhà Lâm Mặc rất sạch nên cậu không có gì để dọn dẹp, thế là cậu quét nhà vài lần, lau bàn vài lần, còn định đi rửa bát vài lần nữa.

Lâm Mặc không nói gì, quay người bước vào phòng, đóng cửa lại. Qua cánh cửa, cô nói với Bách Vũ Trạch: “Lúc đi giúp tôi đóng cửa”, rồi không thấy động tĩnh gì nữa.

Bách Vũ Trạch không đi, cậu gọi điện cho Trương Như nói với cô ấy mình xin nghỉ để ở chỗ Lâm Mặc. May là công việc của họ gần đây cũng không nhiều, Trương Như đồng ý, dặn cậu nhất định phải giữ Lâm Mặc ở lại.

Chiều hôm đó, Tô Á Nam và Giang Hạo Vũ đến. Bách Vũ Trạch mở cửa để họ vào thì nghe thấy tiếng khóa cửa từ phòng ngủ vọng lại.

Tô Á Nam muốn bước vào nhưng không còn đủ dũng khí nữa. Cô biết Lâm Mặc sẽ không tha thứ cho cô, quan hệ giữa họ đã bị phá vỡ vì hành động trẻ con của cô, không thể cứu vãn được nữa.

Giang Hạo Vũ hỏi về tình trạng của Lâm Mặc, Bách Vũ Trạch cũng không muốn trả lời nên nói qua loa vài câu rồi thôi. Tô Á Nam nhờ Bách Vũ Trạch chăm sóc Lâm Mặc, cô chảy nước mắt, kéo Giang Hạo Vũ đi về.

Bách Vũ Trạch bước tới cửa phòng ngủ, đưa tay muốn gõ cửa nhưng kiềm chế được, cậu dựa lưng vào cửa thở dài. Cậu không biết Lâm Mặc cũng đang đứng dựa vào cửa, cô nghe thấy hết cuộc nói chuyện vừa rồi, tận đáy lòng đang dâng lên rất nhiều cảm xúc.

Không còn cách nào để hận nữa, cho dù điều đó đã xúc phạm đến tận đáy tâm can cô. Cô hận là không còn có thể hận Tô Á Nam được nữa. Tô Á Nam là bạn của cô, tuy không có quan hệ huyết thống nhưng còn thân thiết hơn cả chị em ruột, lẽ nào chị em phạm phải sai lầm mà không thể tha thứ được sao?

Tình trạng như thế kéo dài suốt mấy ngày. Bách Vũ Trạch không rời khỏi nhà Lâm Mặc một bước, sợ rằng khi bước ra khỏi cửa sẽ không quay vào được nữa. Cậu gọi điện thoại đặt cơm đến hàng ngày, cố gắng dỗ dành Lâm Mặc. Lâm Mặc cũng không khách sáo, nếu nói Tô Á Nam là người thân thì Bách Vũ Trạch cũng là người thân, cô không cần khách khí với người thân.

Lúc đầu, cô trốn trong phòng ngủ, ghép mô hình tàu biển mà cô đã mua từ rất lâu, sau đó hai người cùng nhau ghép mô hình trên bàn uống nước ngoài phòng khách, giống hệt như một đôi tình nhân hưởng thụ những gì tuyệt vời nhất trong thế giới của hai người.

Nhưng Bách Vũ Trạch biết họ không phải là một đôi tình nhân vì Lâm Mặc luôn đối xử với cậu như một người chị gái, ngầm nhắc nhở cậu không được vượt qua giới hạn đó, nếu không quan hệ giữa họ sẽ bị cắt đứt.

Cậu thực sự rất buồn nhưng không dám đòi hỏi quá nhiều, dù sao được ở bên Lâm Mặc cũng đã là một việc rất vui rồi. Trong tất cả mọi người, chỉ có cậu luôn ở bên Lâm Mặc.

“Hai ngày nữa, mọi người phải đi Hải Nam đúng không?” Lâm Mặc thờ ơ hỏi, ánh mắt không rời khỏi mô hình chiếc tàu biển.

Bách Vũ Trạch nhớ lại cuộc điện thoại của Trương Như lúc sáng, buồn bã gật đầu.

Cậu đã nghỉ mấy ngày rồi, công việc ở Thượng Hải có thể lùi lại nhưng không thể không đi Hải Nam. Cậu bắt đầu lo lắng, nếu Lâm Mặc tranh thủ lúc cậu đi Hải Nam để bỏ đi thì sẽ phải làm thế nào? Cho dù có bị coi là làm việc cảm tính giống trẻ con thì cậu cũng không muốn rời Lâm Mặc nửa bước.

Lấy miếng ghép cuối cùng dán vào, mô hình chiếc tàu đã được hoàn thành, Lâm Mặc thở dài. Chuyến du lịch bằng du thuyền đã vuột khỏi tầm tay, cô chỉ còn cách này để hoàn thành mơ ước bé nhỏ của mình.

Tất cả là do số trời đã định, số trời không cho cô rời xa họ. Đã biết là không thể rời xa, vì sao cô còn lựa chọn làm một con chim đà điểu chui đầu xuống cát?

Cô cẩn thận đặt mô hình chiếc tàu lên nóc tivi, quay về phòng ngủ thay quần áo. Khi cô xuất hiện ở phòng khách, Bách Vũ Trạch hoàn toàn không hiểu.

“Đi thôi!”

“Đi đâu?”

“Về Tranh Tinh.”

“Chị… chị muốn lấy lại đơn xin nghỉ việc?”

Lâm Mặc không trả lời nhưng gật đầu.

Ngồi trên xe của cô, Bách Vũ Trạch vẫn cảm thấy rất mông lung. Vì sao cậu vẫn chưa tìm ra cách thuyết phục cô mà đã giành thắng lợi rồi?

Nhưng cô đồng ý quay lại là tốt rồi, mọi người cũng chỉ cần như vậy là đủ.

Full | Lùi trang 4 | Tiếp trang 6

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ