XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ma - Dốc quỷ ám - Trang 1

Full | Tiếp trang 2

Chương mở đầu

Tiết trời đã vào đông, trận mưa lạnh mở đầu một ngày mới khiến cảnh trời đất vốn đã âm u lại càng trở nên lạnh lẽo. Gió thổi vù vù, những chiếc lá khô còn sót lại trên cành, sau một hồi vật vã, đành bất lực để bị cuốn vào trong gió mưa, bay rơi lả tả, cuối cùng biến thành đất màu cho năm tới.

Đây là một con đường quốc lộ thô sơ thường gặp giữa các huyện ở vùng quê, mặt đường xám đen đầy những ổ gà ổ vịt, ngập ngụa nước mưa. Một chiếc xe khách đường dài cũ kĩ lấm bê lấm bết đi từ phía tây con đường quốc lộ tới, vì luôn phải tránh ổ gà nên nó đi mà cứ như uốn lượn, ì ạch trên suốt chặng đường, thân xe thì rệu rã long xòng xọc, như thể sắp tung ra thành từng mảnh bất cứ lúc nào.

Có lẽ do đi đường thấm mệt mà hành khách trên xe hầu như chẳng ai để ý đến sự âm u lạnh lẽo của đất trời và những cú lắc tròng trành trên xe, thay vào đó, người thì ngồi kẻ thì nằm, ai nấy đều nghỉ ngơi chợp mắt tại vị trí của mình. Duy chỉ có một cô gái trẻ ở phía cuối xe ngay sát cửa sổ là vẫn ngồi từ nãy đến giờ, một tay chống cằm, lúc thì nhìn mưa rơi bên ngoài cửa kính, lúc thì nhìn người bạn của mình đang nằm ngủ say bên cạnh. Dường như cô đang suy tư điều gì đó.

Cô gái có khuôn mặt xinh xắn, mũi cao, mắt to, tóc tết bờm ngựa sau gáy, đôi mắt trong veo toát lên vẻ nhanh nhẹn, quyến rũ. Người bạn của cô là một chàng trai có thân hình hao gầy, áng chừng cùng tuổi với cô, da trắng, mắt trong, trông như con gái. Nhưng nếu lại gần nhìn kĩ thì sẽ phát hiện trên lông mày phải và xen kẽ các chân tóc là những vết sẹo gấp khúc, trông có phần dữ tướng.

Cạnh chiếc gối chàng trai đang nằm là một cái ba lô du lịch chứa đầy đồ, chiếc khóa kéo để chừa một kẻ hở, thò ra đầu một con mèo đen óng mượt. Miệng ba lô kẹp lấy cổ con mèo, nó chỉ có thể ngọ ngoậy mỗi cái đầu. Trong không khí u ám trên xe, đôi mắt xanh đen của nó lóe lên thứ ánh sáng rờn rợn.

Xe quẹo qua một ngã rẽ, mưa bỗng nhiên mau hạt hơn. Hạt mưa đập vào nóc xe và cửa kính, phát ra tiếng “xoạt xoạt”. Bực mình, bác tài chửi đổng mấy câu, rồi khẽ kéo cửa kính và vứt vỏ quýt ra ngoài qua một khe hở nhỏ. Những hạt mưa lạnh chỉ chờ có thế để ùa vào, tạt đúng ngay vào mặt chàng trai đang ngủ ở hàng ghế phía sau.

Chàng trai đang ngủ say bỗng dưng bật dậy, kêu thất thanh: “Nước! Nước!” –giọng đầy vẻ sợ hãi. Thấy biểu hiện của chủ nhân, con mèo ngồi bên cạnh cũng tỏ ra căng thẳng, nó mở to mắt nhìn chung quanh. Người đàn ông trung niên vội vàng đóng cửa kính, quay đầu lại ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, xin lỗi!”. Cô gái vội xua tay tỏ ý không vấn đề gì, rồi nghiêng người về phía chàng trai, ân cần hỏi: “Anh có làm sao không?”

Chàng trai vẫn còn thở gấp, thần sắc chưa kịp hoàn hồn, chàng đưa tay lên chán gạt nhẹ những hạt mồ hôi và nói: “Vẫn là giấc mơ đó, chỉ thấy nước là nước, rất lạnh…”

Cô gái thở dài, lông mày chau lại hình con bướm: “Hay là chúng mình quay về đi, anh xem bộ dạng anh mấy hôm nay, em thực sự thấy lo lắng.”

Lặng im giây lát, chàng trai lắc đầu: “Không, càng như vậy thì càng chứng tỏ đây chính là nơi mà anh cần đến.”

Cô gái cắn môi, đang định nói điều gì đó lại thôi, rồi cô quay mặt đi, nhìn vào bức màn mưa u ám vô tận bên ngoài cửa kính.

Chương 1: Gặp gỡ tình cờ

Huyện Hoàng Bình nằm kề biển Bột Hải, từ xa xưa vốn đã là một nơi hẻo lánh và nghèo đói. Mấy năm gần đây đang thí điểm khai thác tài nguyên du lịch, tình hình kinh tế mới khá lên đôi chút. Du khách đến nơi đây chủ yếu tập trung vào tháng ba tháng tư mùa hạ, bước sang mùa thu là huyện này lại trở nên vắng vẻ lạnh lẽo, chờ cho đến tận trước và sau Tết âm lịch, người lao động ngoại tỉnh quay trở lại, mới thấy có chút hơi người. Giờ đang là dịp tết dương lịch, vào đúng khoảng thời gian giữa chừng, lại thêm mưa mù liên miên, khiến không khí trong huyện vốn đã hoang vắng lại càng thêm u ám.

La Phi chọn đúng thời điểm này để đến huyện Hoàng Bình. Nếu như độc giả đã có dịp đọc “Hung Họa” (tên tiểu thuyết cùng tác giả) thì sẽ biết đến người đàn ông ngoài 30 tuổi này là một cảnh sát có tính cách hướng nội nhưng tư duy vô cùng sắc bén. Anh thích một cuộc sống có tính thử thách, đặc biệt hứng thú với những điều kì bí và cổ quái. Có lẽ vì thế mà cách làm việc cũng như tư duy của anh luôn tỏ ra khác người. La Phi rất lấy làm hài lòng với đặc điểm này của mình, anh thậm chí còn hay nhắc nhở bản thân, rằng chỉ có đến những nơi mà mọi người không bao giờ đặt chân đến, nhìn từ góc độ mà mọi người không bao giờ nghĩ tới, thì mới phát hiện ra được những điều mà mọi người không thể nào phát hiện được.

Đi dạo mấy vòng quanh con phố ít người qua lại, La Phi bước chân vào bưu điện huyện Hoàng Bình. Đã thành thói quen, cứ mỗi lần đặt chân đến một thị trấn lạ, là La Phi lại ghé qua bưu điện. Đối với anh, bưu điện là nơi chứa đựng một lượng thông tin khổng lồ, tại đây anh không những được đọc miễn phí các tờ báo địa phương, xem bản đồ và nắm bắt tình hình phát triển ngành nghề nơi sở tại thông qua sổ danh bạ, mà còn có cơ hội được gặp rất nhiều loại người khác nhau. La Phi thích cái cảm giác ngồi lặng lẽ quan sát và thử đoán tuổi tác, nghề nghiệp hay thậm chí là tâm lý của những người qua lại… mà không hề biết chán.

Lần này, chưa ngồi được bao lâu thì La Phi nhìn thấy một cặp đôi đáng để anh chú ý. Anh lập tức đặt tờ báo đang cầm trên tay xuống và tỏ ra rất hứng thú với việc đoán xét “mục tiêu”.

Đây là một đôi bạn trẻ tuổi ngoài đôi mươi, ăn mặc thời trang, người đi trước kẻ theo sau bước vào bưu điện, chàng trai đi trước tay cầm một bức thư, ánh mắt toát lên vẻ băn khoăn và chờ đợi; cô gái theo sau tay ôm một con mèo, cô chau mày như đang rơi vào một trạng thái bất an và lo lắng khủng khiếp.

Hai bạn trẻ này, dù là tướng mạo, cách ăn mặc hay khí chất đều tỏ ra không mấy ăn nhập với môi trường chung quanh. Mà thực ra, ngay cả trên đường phố nơi đô thị tấp nập, thì một cặp nam thanh nữ tú kiểu này vẫn cứ thu hút cái nhìn của rất nhiều người. Vậy, tại sao họ lại xuất hiện tại một vùng ven biển hoang vu vào cái mùa này?

Hai người họ đều chìm đắm trong suy nghĩ của mình, không để ý đến ánh mắt của La Phi. Họ tiến thẳng đến quầy gửi thư, sau đó chàng trai đưa bức thư cầm trên tay cho nhân viên bưu điện.

Cô nhân viên đang định đưa tay ra cầm thì phát hiện ra cái đó là một bức thư cũ đã bị nhàu, bèn sững người lại, hỏi: “Cậu định làm cái gì thế?”

“Tôi muốn kiểm tra xem bức thư này từ đâu gửi đến.” –chàng trai đáp.

Yêu cầu này hiển nhiên là vượt quá phạm vi chức trách của cô nhân viên, cô miễn cưỡng cầm lấy bức thư, liếc qua một cái rồi trả lời cho xong: “Trên phong bì có đóng dấu bưu điện đó thôi. Người gửi ở huyện này chứ đâu.”

“Không.” – chàng trai không giỏi đối phó với những tình huống khó xử kiểu này, nên nhất thời tỏ ra ấp úng, “Tôi… Tôi muốn… biết cụ thể hơn chút nữa. Chẳng hạn, người viết bức thư này… hiện giờ đang ở đâu?”

“Trên thư của cậu có thấy ghi địa chỉ người gửi đâu, kiểm tra kiểu gì đây?” –chưa dứt lời, thư đã bị ném trả lại.

“Tôi…” –chàng trai đỏ mặt, giọng lụng bụng, ra vẻ không phục. Lúc này cô gái đứng cạnh lôi nhẹ cánh tay chàng trai, nói bằng một giọng tiếng phổ thông rất chuẩn và dễ nghe: “Thôi, mình đi đi anh.”

Chàng trai thở dài thất vọng, cùng cô gái rời quầy trở ra.

Cô gái thấy chàng trai không được vui, bèn an ủi: “Chúng mình đi về đi. Anh cũng đừng nên nghĩ nhiều làm gì, biết đâu thư này lại chẳng có liên quan gì với quá khứ của anh thì sao, lẽ ra ngay từ đầu chúng ta không nên đến cái huyện nhỏ này.”

Chàng trai lắc đầu: “Không được.” –tuy giọng nói có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thái độ thì hết sức dứt khoát.

Cô gái ngây người trong giây lát, đang định nói điều gì đó thì đột nhiên nghe thấy cách đó không xa có người tiếp lời: “Đưa tôi xem thư đó được không, biết đâu tôi có thể giúp được điều gì đó.”

Hai người họ nhìn về hướng giọng nói phát ra, chỉ thấy một nam thanh niên, thân hình không cao, nhưng lưng gầy thẳng tắp; trên khuôn mặt hơi ngăm đen là một mái tóc ngắn, sợi nào sợi ấy dựng ngược cả lên, trông tràn trề sức sống; tuy nhiên, nếu đem những đặc điểm ngoại hình vừa rồi mà so sánh với đôi mắt của anh, thì có lẽ chưa thấm vào đâu: đôi mắt ấy thực sự khiến người ta khó quên, nó toát lên hai tia sáng long lanh, như muốn nhìn xuyên thấu mọi thứ, như muốn rọi thẳng vào tâm can người khác.

“Để tôi thử xem sao.” –thấy hai người họ còn vẻ nghi ngại, anh chủ động lại gần, vừa đưa tay ra vừa tự giới thiệu: “Tôi tên là La Phi, tôi là cảnh sát.”

Chàng trai thận trọng bắt lấy tay La Phi: “Chào anh, tôi là Mông Thiếu Huy.” Rồi chỉ sang người bạn cùng đi của mình, “Đây là bạn gái tôi, Diệp Tử Phi.”

Diệp Tử Phi gật đầu ra hiệu chào La Phi, dáng vẻ rất tự nhiên. Đứng trước một cô gái trẻ đẹp, tràn đầy sức sống như Diệp Phi, đến La Phi cũng không khỏi bị “dừng hình” trong giây lát. Còn đối với Mông Thiếu Huy, cô gái này có một ý nghĩa rất đặc biệt trong cuộc đời cậu, cậu đang nhìn Diệp Phi với ánh mắt thăm dò, như thể đợi cô nàng đưa ra quyết định.

Diệp Tử Phi cười một cách xã giao, rồi nói: “Vậy chúng mình cứ để cho anh ta xem đi. Nhưng người gửi thư không đề địa chỉ, làm gì còn cách nào khác cơ chứ.”

Giúp người khác tháo gỡ khó khăn bằng năng lực quan sát và phân tích xuất chúng của mình vốn là “nghề” của La Phi. Anh cầm lấy bức thư từ tay Mông Thiếu Huy, rồi soi xét một cách tỉ mỉ.

Phong bì thư tuy được cất giữ rất cẩn thận, các mép xung quanh vẫn còn nguyên, nhưng nhìn vào cái màu cũ kĩ của nó, thì đây là một bức thư đã được viết cách đây nhiều năm.

Mặt trước phong bì chỉ thấy ghi rất rõ địa chỉ người nhận: “Mông Kiến Quốc, số 27 - Đường Tân Dân đông – Thành phố Thanh Hợp – Tỉnh Sơn Đông”, mục ghi địa chỉ người gửi thì để trống, lật ra mặt sau, lại càng trống trơn, không có bất cứ một manh mối nào.

“Mông Kiến Quốc… Mông Thiếu Huy… Thư này gửi cho bố em à?” – La Phi đoán hỏi.

Mông Thiếu Huy gật đầu, cậu không lấy gì hứng thú vì điều này thì ai mà chả đoán được.

“Đã chín năm rồi, mà bức thư vẫn không hề bị suy suyển, xem ra nó đã được bảo quản rất cẩn thận. Chỉ có chỗ này là hơi nhăn một chút, có lẽ đã bị dính nước.” La Phi chỉ vào góc trên bên trái của phong bì thư, tỏ vẻ rất lấy làm thích thú với phát hiện này, anh thậm chí đưa cả bức thư lên mũi ngửi, sau đó còn đưa lưỡi liếm nhẹ vào chỗ nhăn trên phong bì.

“Anh làm gì thế?” Mông Thiếu Huy thấy khó hiểu, lưỡng lự không biết có nên ngăn cản hành động kì quặc này của La Phi hay không.

La Phi cười: “Được rồi, tôi nghĩ tôi đã có thể cho cậu biết một vài câu trả lời rồi đấy.” La Phi đưa trả bức thư cho Mông Thiếu Huy, sau đó tiện tay nhấc một cuốn sổ danh bạ đặt trên bàn trong bưu điện mà anh đã từng xem qua, anh lật đến trang quảng cáo sau cùng.

Nhanh thế à? đôi bạn trẻ nhìn La Phi với vẻ nghi ngờ, vì anh thậm chí còn chưa mở thư ra xem.

“Ừ, ở đây này.” La Phi nhìn vào mẫu quảng cáo trên sổ danh bạ và đọc: “Đảo Minh Trạch -hòn đảo duy nhất thuộc hải phận huyện Hoàng Bình có người sinh sống. Đảo này cách hải cảng phố huyện 12,7 hải lý. Người dân trên đảo sống rất mộc mạc, phong cảnh đẹp nên thơ, có động thạch nhũ, có cả bãi đánh cá, nơi ăn ở và vui chơi giải trí đủ cả, du khách đặt chân lên đảo, có thể hưởng thụ thú vui của những ngư dân thực thụ.

La Phi chuyển chủ đề đúng là hơi nhanh, khiến Mông Thiếu Huy phải chau mày. Phản ứng của Diệp Tử Phi còn tỏ ra mạnh mẽ hơn, cô vừa kéo tay người bạn trai của mình vừa nhìn La Phi với ánh mắt không mấy thiện cảm: “Đừng để ý đến anh ta nữa, chúng mình đi đi.”

“Người gửi thư rất có thể ở ngay trên đảo Minh Trạch!” La Phi đột nhiên buông ra một câu, ánh mắt anh kiên định, không hề giống với một người đang nói đùa.

Mông Thiếu Huy tuy đã bị Diệp Tử Phi lôi quay người đi, nhưng lúc này đã quay đầu lại, nhìn La Phi vẻ bán tín bán nghi: “Tại sao?”

“Vừa rồi tôi đã nếm thử vị của cặn nước bám trên phong bì thư, vừa mặn vừa đắng lại có vị chát, có thể khẳng định chắc chắn là vết tích của nước biển để lại. Chữ viết trên vết hoen ố đều đã bị mờ, cho th ấy bức thư viết xong không lâu thì bị dính nước biển.” La Phi ngừng một lát, thấy sự chú ý của người đối diện đã bị mình cuốn hút hoàn toàn, mới tiếp tục “phán”: “Cậu nhìn lại dấu nước biển mà xem, chỗ to chỗ nhỏ, không liền mạch, trông giống như bị nước phun vào. Rõ ràng, hiệu ứng này là do một cơn sóng biển dạt vào tạo nên. Thử nghĩ mà xem, có ai mà lại đem thư vừa viết xong ra bờ biển chơi đùa không chứ? Chắc chắn là không. Vậy tại sao bức thư lại bị dính nước biển được? Vì người viết thư sống trên đảo, lúc đem thư đi gửi ông ta hẳn phải vượt biển mới đến được bưu điện ở phố huyện!”

Nghe suy luận của La Phi, Diệp Tử Phi lắc đầu: “Hoàn toàn võ đoán, không thể tin được.” Còn Mông Thiếu Huy thì đỡ lấy cuốn sổ danh bạ từ tay La Phi, vừa xem vừa lẩm bẩm: “Đảo Minh Trạch?”

“Không sai. Chính là đảo Minh Trạch, tôi đã hẹn sẵn một chiếc thuyền để sáng sớm mai ra đảo –đây cũng chính là mục đích của tôi khi đến huyện Hoàng Bình. Nếu hai người tin tôi, thì chúng ta cùng nhau đến đó.” La Phi nhiệt tình mời, cứ như tính cách của anh thì đây tuyệt nhiên không phải là rủ họ đi cùng cho vui, mà là để hỏi cùng lên đảo thì anh mới kiểm chứng được suy luận của mình đúng hay sai, đó mới là điều mà anh quan tâm.

“Xin lỗi, chỉ dựa vào những lời nói này của anh, thì chúng tôi rất khó mà tin được, vả lại chúng tôi cũng không có nhiều thời gian đến thế.” Diệp Tử Phi nhanh miệng trả lời.

La Phi chép miệng thất vọng. Mặc dù anh nhận thấy Mông Thiếu Huy có vẻ hứng thú với nhận định của mình, nhưng xem ra với cặp đôi này thì Diệp Tử Phi mới là người nắm quyền quyết định.

Tuy nhiên, phản ứng lần này của Mông Thiếu Huy khiến anh hoàn toàn bất ngờ, cậu gạt tay Diệp Tử Phi ra và nói: “Không, chỉ cần anh ấy nói có lý một chút là chúng mình cũng nên đến đó xem sao.”

Thấy bạn trai phản đối ra mặt, thái độ của Diệp Tử Phi có chút thay đổi, cô trợn mắt nhìn La Phi, tỏ vẻ rất bực bội vì anh đã “xí mũi” vào chuyện riêng của họ.

La Phi đưa tay xoa mũi vẻ hơi khó xử, anh không ngờ lòng tốt của mình lại có một kết cục như vậy.

Lúc này, Diệp Tử Phi quay đầu nhìn chằm chằm vào mắt Mông Thiếu Huy: “Anh khăng khăng đòi đến cái huyện này, em cũng đã đi cùng anh, kết quả không tìm ra được điều gì, lại làm mất bao nhiêu thời gian của em, bây giờ anh bỗng dưng còn muốn đến đảo nhỏ này nọ, anh nói đi, anh định để em phải lãng phí thời gian bên anh bao lâu nữa?”

Mông Thiếu Huy né ánh mắt của cô bạn gái với vẻ sợ sệt, nhưng miệng vẫn kiên quyết. “Từ đây đến đảo nhỏ cũng có mất nhiều thời gian lắm đâu. Vả lại…”

“Không vả lại vả liếc gì hết!” Diệp Tử Phi ngắt lời cậu, nói như đinh đóng cột, “Không đời nào em đi!”

Mông Thiếu Huy cắn môi, như thể lấy hết có thể đảm rồi mới cất tiếng: “Nếu em… không muốn đi, thì em đợi anh ở huyện vậy.”

Diệp Tử Phi trợn mắt ngạc nhiên: “Anh thà chia tay với em, cũng nhất quyết muốn đi sao?”

Mông Thiếu Huy gật đầu: “Có một số việc anh không thể không làm rõ.”

“Được! Thế thì anh cứ việc mà đi một mình, kể cả anh không quay trở lại, tôi cũng chẳng thèm quan tâm đến anh nữa. Nhưng anh đừng có mà mơ là tôi sẽ ở lại đây đợi anh!” –Diệp Tử Phi giận dữ nói, nói đoạn quay người rời khỏi bưu điện. Thoạt đầu sải chân cô rất dài, ra đến gần cổng thì rõ ràng là đã chậm lại.

La Phi liếc nhìn Mông Thiếu Huy, ánh mắt hàm chứa một nụ cười. Rõ ràng là, cũng như giống như bao cặp tình nhân giận dỗi nhau khác, cô gái đang muốn chàng trai đuổi theo mình.

Nhưng, Mông Thiếu Huy lưỡng lự giây lát, cuối cùng đã không đuổi theo.

Diệp Tử Phi bước ra khỏi cổng bưu điện trong nỗi thất vọng, con mèo trong tay cô thấy chủ nhân nó vẫn đứng ở bên trong, bèn “meo” lên một tiếng, rối uốn người nhảy phốc ra khỏi vòng tay cô, chạy về phía Mông Thiếu Huy.

Diệp Tử Phi quay đầu lại, thì thấy Mông Thiếu Huy cúi người ôm lấy chú mèo ở dưới chân, rồi đứng đực ra đó trông theo, không có bất cứ dấu hiệu nào của một sự thỏa hiệp.

“Thôi được, các người đi cả đi.” Diệp Tử Phi rơm rớm nước mắt, vẻ mặt vô cùng hụt hẫng và lo lắng.

Chứng kiến cảnh đôi trai gái vừa như dây quấn lá với nhau giờ bỗng dưng quay ngoắt 180 độ, vả lại ít nhiều cũng có chút nguyên nhân của mình ở trong đó, La Phi không khỏi tỏ ra khó xử, anh đứng đó mà chân tay cứ lóng nga lóng ngóng, nhất thời chẳng biết nói sao.

May mà Mông Thiếu Huy chủ động lên tiếng trước, xua đi cái không khí cực chẳng đã này: “Vậy chúng ta hẹn thời gian địa điểm để ngày mai gặp nhau nha.”

Chương 2: Kẻ mất trí nhớ

Sáng sớm hôm sau, trời vẫn mưa u ám.

Vào mùa du lịch, lẽ ra phải tấp nập người qua lại, nhưng vì lý do mùa trong năm và thời tiết nên lúc này phố huyện trông vẻ vắng ngắt. Sương mù buổi sáng tuy chưa tan hết, nhưng đứng trên bờ bến thuyền nhìn về phía đông, vẫn có thể nhìn thấy thấp thoáng trên mặt biển xa xa có một bóng đen lớn, đó chính là đảo Minh Trạch.

Chiếc thuyền mà La Phi hẹn trước đã tới bến phố huyện từ rất sớm. Bác lái thuyền là một nam trung niên tráng kiện tuổi chạc ngũ tuần. Lúc lên thuyền, La Phi ra hiệu cho một phụ thuyền nhỏ tuổi chuyển đồ lên thuyền. Khoang thuyền đã đầy ắp đồ đạc, chất toàn vật dụng hàng ngày.

La Phi ngồi gần mũi thuyền, bèn bắt chuyện với chủ thuyền là ông Hồ.

“Anh Hồ à, những thứ này đều là chở lên đảo à?”

“Còn sao nữa, qua đông là những người sống trên đảo đều dùng đến.” –ông Hồ miệng trả lời mà tay vẫn không hề ngừng nghỉ.

“Qua đông?” –La Phi thấy có chút gì đó hơi lạ, “Sao, thế không định chạy thuyền nữa mà đã ở nhà đợi ăn Tết à?”

“Đó là ý trời, đâu phải tại chúng tôi lười biếng! Giờ thời tiết mỗi ngày một lạnh, không khéo một buổi sáng nào đấy mở mắt dậy đã thấy nước biển đóng băng, khi ấy còn thuyền thiếc gì nữa? Chỉ còn cách nằm lim dim trên đảo thôi!”

“Ồ.” –La Phi gật đầu vỡ lẽ. Trộm nghĩ: cứ theo như cách nói này, thì mình cũng không thể ở lâu trên đảo được, tốt nhất là nên rời khỏi đảo trước khi nước biển đóng băng. Một tháng trước đó anh đã bị cầm chân trên núi Nam Minh, trải nghiệm đó cho đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại vẫn khiến anh khiếp sợ.

Trong lúc đang nói, La Phi trông thấy Mông Thiếu Huy xuất hiện trên bờ, đang thò đầu nhìn bốn xung quanh. Anh vội đứng dậy, huơ tay gọi: “Thiếu Huy! Ở đằng này!”

Mông Thiếu Huy nhìn thấy La Phi, cậu không trả lời mà cứ thế đi thẳng về phía anh. Cậu khoác trên người một chiếc áo mưa màu đen, sau lưng dày cộm, xem chừng chẳng khác gì với phần lớn thanh niên đi phượt, hành lí mang theo của cậu đều nhét vào cái ba lô đeo trên lưng.

“Mau lên thuyền đi, sắp chạy rồi.” –qua cách nói của La Phi, ông Hồ biết là có thêm một người khách lên thuyền.

Thoắt cái Mông Thiếu Huy đã tiến đến gần thuyền, nhìn thấy tấm ván bắc qua bến và mạn thuyền, cậu chùn bước, sắc mặt có chút lo lắng bất an.

“Lên thuyền đi, chàng trai! Ván kê này chắc lắm đấy!” –ông Hồ vừa nói vừa lấy chân giậm giậm lên tấm ván, quả thực rất chắc chắn.

Mông Thiếu Huy đưa một bàn chân giẫm lên tấm ván rồi hít thở thật sâu, cứ như thể lấy hết quyết tâm rồi mới đưa trọng tâm của cơ thể lên theo.

Dưới chân xuất hiện một vạt nước biển đen ngòm, một vệt sáng màu đen khiến người ta có cảm giác bất an, một vài ký ức vừa mơ hồ vừa đáng sợ đột nhiên xâm chiếm các dây thần kinh của Mông Thiếu Huy, chân cậu bỗng run lên bần bật, toàn thân người cũng chao đảo theo.

“Cẩn thận!” –La Phi nhận thấy có điều gì đó không ổn, liền bước lên kéo Mông Thiếu Huy xuống khoang thuyền, nhìn nét mặt tái nhợt của chàng trai trẻ, anh chau mày vẻ lo lắng: “Cậu làm sao thế?”

“Xin lỗi, từ nhỏ… từ nhỏ tôi đã sợ nước.” –trên trán Mông Thiếu Huy lấm ta lấm tấm, không biết là nước mưa hay mồ hôi nữa.

“Tí nước thế này thì có gì mà phải sợ? Sóng to gió lớn trên biển vẫn còn đang đợi cậu đấy!” –ông Hồ phá lên cười, rồi quay sang bảo nhóc phụ thuyền: “Nhổ neo đi!”

Con thuyền tròng trành đôi chút rồi rời bến, bánh lái chuyển hướng đi về phía đảo Minh Trạch.

“Bạn gái cậu nhất quyết không đi cùng cậu à?” –La Phi thấy Mông Thiếu Huy đi có một mình bèn hỏi với vẻ của người có lỗi.

Mông Thiếu Huy cười gượng: “Tối qua bọn em lại vừa cãi nhau một trận, cô ấy bỏ về thành phố rồi. May mà còn có Kaka đi cùng em.” –cậu vừa nói vừa cởi áo mưa, con mèo đen từ trong lòng cậu chui ra, nằm ngoan ngoãn bên cạnh chân chủ nhân của nó. Đây ắt hẳn là con Kaka mà cậu vừa nói đến.

La Phi trông thấy chú mèo ngoan ngoãn đáng yêu, bèn đưa tay ra định xoa lên đầu nó, ai dè con mèo trợn trừng mắt nhìn anh với vẻ hung hãn, rồi nghiến răng nghiến lợi kêu thét lên, khiến La Phi phải rụt vội tay lại.

“Con mèo này xấu tính lắm, rất ít khi nó cho người lạ động vào.” –Mông Thiếu Huy giải thích.

Nhìn thấy cảnh này, ông Hồ không nhịn được cười: “Người thành phố các cậu thật chẳng biết kiêng kị gì cả, cái giống mèo đen này rất mất trật tự, thế mà còn đem nó đi theo.”

“‘Mất trật tự’ trong tiếng địa phương nghĩa là ‘không may mắn’.” –Mông Thiếu Huy giải thích cho La Phi hiểu.

Ông Hồ gật đầu tán thành, rồi quay sang Mông Thiếu Huy: “Chàng trai, cậu cũng nghe hiểu được cả tiếng địa phương ở đây cơ à?”

“Không chỉ nghe hiểu được, mà cháu còn nói được nữa.” –Mông Thiếu Huy nói giọng địa phương giống hệt ông Hồ, mọi người trên thuyền ai nấy đều lấy làm ngạc nhiên về khả năng ‘ngoại ngữ’ của cậu.

“Chàng trai, cậu đã từng sống ở đây rồi à?” –ông Hồ hỏi với vẻ ngạc nhiên.

Mông Thiếu Huy lắc đầu vẻ hoang mang, đáp: “Cháu cũng không biết nữa.”

Câu trả lời của cậu khiến mọi người đều cảm thấy kì lạ. Vốn là người nhanh nhảu, ông Hồ buột miệng: “Đã từng thì bảo là đã từng, chưa từng thì bảo là chưa từng. Không biết nghĩa là sao?”

Im lặng trong giây lát, Mông Thiếu Huy nhỏ nhẹ nói: “Cháu bị mất trí nhớ.”

“Thế em đến đây là để tìm kiếm một cái gì đó đúng không?” –xâu chuỗi với sự việc tối qua, bằng trực giác của mình La Phi lập tức nhận ra điều gì đó.

Mông Thiếu Huy gật đầu: “Em chẳng hề nhớ những gì đã xảy ra trước khi em lên bẩy tuổi. Em đến là để tìm lại những mảnh vụn ký ức đã bị đánh mất, bức thư này là manh mối duy nhất mà em có được.”

Bằng suy luận nhạy bén của mình, La Phi nhanh chóng tìm ra vài điểm nghi vấn: “Dù là em bị mất trí nhớ, nhưng những chuyện xảy ra trước đó thì bố mẹ em phải biết chứ, họ không nói cho em biết sao?”

“Trong kí ức của em, từ trước tới giờ đều không thấy có mẹ, còn bố thì chẳng thấy ông nhắc gì đến những chuyện trước đây cả. Ngay cả khi em hỏi, ông cũng không bao giờ trả lời. Tuần trước bố em mất trong một vụ tai nạn. Trong lúc sắp xếp đồ đạc mà ông để lại em phát hiện ra bức thư này, nên em đã tìm đến đây.” –Mông Thiếu Huy nói vẻ yếu ớt, vì đối với cậu cho dù là việc không có mẹ từ khi còn nhỏ hay việc mới mất bố gần đây, thì đều là những câu chuyện đau lòng.

Nghe Mông Thiếu Huy nói vậy, La Phi không khỏi hiếu kì: “Nội dung bức thư đó như thế nào, em cho tôi xem được không?” –do dự trong giây lát, anh đánh bạo đưa ra lời đề nghị hơi tế nhị này.

Có thể là do cảm kích việc được giúp đỡ hôm qua, cũng có thể là do tin tưởng vì La Phi là cảnh sát, nên Mông Thiếu đã gật đầu đồng ý ngay mà không hề suy nghĩ nhiều, cậu thò tay rút bức thư từ trong túi ra đưa cho La Phi.

Bên trong phong bì, một vài chỗ trên giấy thư đã bị ố vàng, nội dung thư vỏn vẹn chỉ có hai dòng chữ:

“Đã nhận được thư gửi đến, được biết cuộc sống của hai cha con hiện nay vẫn ổn, tôi rất lấy làm vui.

Số thuốc anh cần, tôi sẽ gửi cho anh sớm nhất có thể.”

La Phi đọc đi đọc lại, vẫn không phát hiện ra manh mối gì. Anh đưa trả bức thư cho Mông Thiếu Huy, rồi hướng về phía bác lái ở mũi thuyền: “Anh Hồ, anh sống trên đảo bao nhiêu năm rồi?”

“Năm chục năm rồi, cả đời người!”- ông Hồ nói với vẻ đầy tự hào.

“Thế trước đây trên đảo có người nào tên là Mông Ái Quốc không? Ông ấy có một cậu con trai, sau đó hai người họ cùng rời khỏi đảo.”

“Mông Ái Quốc?” –ông Hồ cúi đầu suy nghĩ, “Chả nhớ nỗi nữa, vả lại mấy năm nay số người rời đảo nhiều quá, nhiều người trong số họ tôi cũng không quen.”

La Phi gật đầu vẻ đồng cảm, cứ theo như tài liệu mà anh thu nhập được thì đảo Minh Trạch có diện tích gần tám mươi cây số vuông, trên đảo có đến hàng ngàn người sinh sống rải rác, dù là một “đảo dân” lâu năm như Ông Hồ, cũng không thể nào biết hết được tất cả mọi người.

Trong mắt của Mông Thiếu Huy lóe lên một tia thất vọng, cậu đưa mắt nhìn ra mặt biển xa xa, rồi chuyển sang một chủ đề khác: “Cảnh sát La Phi, anh hãy nói về mình đi, tại sao anh lại đến hòn đảo này?”

La Phi cười: “Tôi bị quảng cáo thu hút, nghe danh nên đến đây chơi.”

“Nói đùa.” –ông Hồ lắc đầu vẻ không tin, “Đảo này chỉ đến chơi vào mùa hè mới vui, chứ đến vào mùa lạnh thì có vị gì, chắc chắn là cậu không nói thật.”

“Chính vì người khác cảm thấy vô vị, nên tôi mới đến. Tôi thích cái cảm giác chỉ có một mình, nếu đông người quá thì anh chẳng thể trông thấy gì cả.” –La Phi vừa nói vừa rút trong túi ra một tờ giấy, “Xem này, Dốc quỷ ám, tôi đến cũng là vì cái tên gọi này.”

“Dốc quỷ ám?” –Mông Thiếu Huy bị thu hút bởi cái tên nghe rặt mùi ma quỷ này, cậu cầm lấy tờ giấy từ tay La Phi, ngắm nghía thật kĩ.

Đây là tờ quảng cáo của một công ty du lịch, giới thiệu điểm đến du lịch của huyện Hoàng Bình, trong đó có một đoạn dài dành cho nơi có tên là “Dốc quỷ ám”.

“Dốc núi hoan hồn nằm trên đảo Minh Trạch thuộc địa phận huyện Hoàng Bình, là một con dốc lớn trên núi nằm ở phía đông đảo, dốc núi này hướng mặt về phía ngôi làng ở dưới chân núi, dốc treo thẳng đứng, cây cối um tùm, vách đá cheo leo. Về nguồn gốc tên gọi, dân làng có lưu truyền một câu chuyện ma. Nghe nói hơn chục năm về trước, trên dốc núi đột nhiên xuất hiện một hiện tượng tâm linh kì lạ. Vào đêm trăng sáng, trên chạc cây ở chỗ dốc nhất trên vách núi xuất hiện một bóng đen huyền bí, bóng đen ấy ngồi im không nhúc nhích, như thể đang ngước nhìn về phía thôn làng trong màn đêm. Điều khó hiểu là, người ta chỉ có thể nhìn thấy bóng đen ấy vào ban đêm, còn ban ngày thì lại mất tăm. Vì thế câu chuyện dốc núi có ma mới được lan truyền đi, cũng từ ấy dốc núi này được gọi là ‘Dốc quỷ ám’.”

Đọc xong đoạn giới thiệu vừa rồi, Mông Thiếu Huy khịt mũi vẻ không tin: “Làm gì có chuyện đó. Nhất định là do người địa phương ở đây thêu dệt, nói quá lên đấy thôi.”

“Này chàng trai, thế thì cậu nhầm rồi.” ông Hồ ngắt lời vẻ nghiêm trang, chuyện “Dốc quỷ ám” có ma ngày ấy, trên đảo Minh Trạch từ già đến trẻ ai nấy đều biết, tuyệt đối không thể là chuyện thêu dệt được!”

“Nói vậy, chắc bác cũng đã từng trông thấy?” La Phi hào hứng hỏi.

“Dĩ nhiên rồi. Hang núi mà tôi sống ngày ấy nằm đối diện với ‘Dốc quỷ ám’ mà! Khoảng thời gian dốc núi bị ma ám ấy, người dân trong làng không ai dám ra khỏi nhà vào ban đêm, sau đó có người bỏ tiền ra xây miếu thờ bên cạnh dốc núi, còn mời cả thầy về cúng nữa, nửa đêm hôm đó bóng ma mới biến mất.” ông Hồ kể chuyện rành rọt đâu ra đấy, không hề giống như đang nói dối.

Lẽ dĩ nhiên, Mông Thiếu Huy không thể nào tin vào những chuyện như vậy, thấy La Phi có vẻ chăm chú lắng nghe, cậu bèn hỏi: “Cảnh sát La Phi, anh tin vào những chuyện này sao?”

“Tôi chỉ tin một chút thôi, đằng sau bất cứ câu chuyện li kì nào đều có thể tìm được lời giải thích hợp lý. Đây cũng là lí do tôi đến đảo Minh Trạch.” La Phi đã không nói dối, một tuần trước đó anh tình cờ đọc được mẩu giới thiệu về “Dốc quỷ ám” và cảm thấy vô cùng hứng thú, vừa hay đảo Minh Trạch cách Long Châu không xa, hơn nữa trong lúc đợi thuyên chuyển công tác anh đang có một kỳ nghỉ phép, vì thế La Phi đã đến đây luôn, một phần là để du ngoạn, tiện thể cũng muốn xem có giải mã được câu chuyện huyền bí này không.

Lúc này sương sớm đã tan, mưa đã ngớt, tầm nhìn xa trên mặt biển cũng đã khá hơn trước rất nhiều. Đảo Minh Trạch sừng sững như một cái thân người khổng lồ đen kịt, chắn ngang hướng thuyền di chuyển, trên đảo đá núi nhấp nhô liên tiếp, quanh co kì ảo, trông giống như một con quái vật ngâm mình trong nước biển, khí thế oai phong lẫm liệt.

La Phi lần đầu tiên trông thấy một hòn đảo hùng vĩ như vậy, đứng trước một kiệt tác của thiên nhiên, trong lòng anh không khỏi vài phần kính nể. Đứng cạnh anh, Mông Thiếu Huy khẽ chau mày, thần sắc trông vẻ hoang mang.

Chương 3: Lên đả

Con thuyền cách bến đảo Minh Trạch càng lúc càng gần, La Phi để ý thấy một vài người nãy giờ quanh quẩn trên bờ, có vẻ như đang chờ gì đó.

“Những người đó có phải là đang đợi thuyền đến để đi phố huyện không? –La Phi hỏi ông Hồ.

“Ồ, đó là Chu Vĩnh Quý và người làm của ông ấy.” –ông Hồ trả lời, “hàng hóa trên thuyền phần lớn là chở thuê cho ông ấy đấy.”

Chu Vĩnh Quý là ông chủ của “Siêu thị Lợi Dân” trên đảo Minh Trạch. Gọi là siêu thị, nhưng thực ra nó chỉ là một cái cửa hàng tự chọn hơi thô sơ. Cửa hàng tuy nhỏ, nhưng mấy năm nay trên đảo phát triển ngành du lịch, nên cũng kiếm được kha khá. So với du khách ở nơi khác đến, thì sức mua của cư dân trên đảo hiển nhiên là kém hơn rất nhiều, trời sắp sang đông, nên chuyến hàng lần này của Chu Vĩnh Quý hầu hết là quần áo rét và vật dụng hằng ngày, còn mấy thứ như rượu trắng và hàng Tết khô để ở mũi thuyền thì có thể coi như những món hàng xa xỉ.

Thuyền vừa cập bến, Chu Vĩnh Quý đã dẫn đám người làm của mình nhảy lên bờ, ông ta vừa trò truyện với ông Hồ, vừa đánh mắt sang nhìn La Phi và Mông Thiếu Huy, ra vẻ ngạc nhiên vì sự xuất hiện của họ. La Phi cũng không bỏ lỡ cơ hội quan sát người đàn ông trung niên này, chỉ thấy ông ta thân hình gầy guộc, mặt mày khắc khổ, mặc dù đang cố gắng cười gượng, nhưng trông vẫn như vừa phải chịu điều gì đó oan ức lớn lắm.

Đang lúc Mông Thiếu Huy đang chuẩn bị lên bờ thì phát hiện không thấy Kaka đâu cả, liền hỏi liến thoắng: “Con mèo tôi đem theo đâu rồi nhỉ?”

Quả nhiên, trong tiếng gọi “Kaka, Kaka” của Mông Thiếu Huy, phía đuôi thuyền phát ra một tiếng mèo kêu khe khẽ.

Mông Thiếu Huy đi về phía tiếng kêu phát ra, thì thấy đuôi thuyền có che một miếng vải bạt lớn, phía dưới hình như cất giấu cái gì đó trông như chiếc hòm, tiếng mèo kêu đích thị là phát ra từ dưới lớp vải bạt đó.

Mông Thiếu Huy đưa tay vén lớp vải bạt lên, trông thấy vật xuất hiện trước mắt mình, cậu không khỏi thét lên một tiếng.

“Chuyện gì thế?” –La Phi nhảy bổ về phía trước, phát hiện thấy dưới lớp vải bạt lộ ra một chiếc quan tài đen nháy, không khỏi kinh ngạc. Kaka nãy giờ nằm cuộn bên cạnh chiếc quan tài, lúc này đã nhảy tót lên nóc quan, nhằm chủ nhân của nó kêu “meo meo”.

“Sợ các cậu cảm thấy xúi quấy, nên tôi đã không nói cho các cậu biết.” –lúc này ông Hồ cũng tiến lại gần, giải thích vẻ như có lỗi, “Đây là chiếc quan tài do hòa thượng Đức Bình trên đảo mới đặt mua, chưa có người chết nằm nên không sao đâu.”

Quả nhiên, cỗ quan tài này được sơn đen bóng nhẫy, tỏa ra mùi sơn còn mới, thoạt trông là biết vừa mới làm xong không lâu.

La Phi búng búng ngón tay lên nắp quan tài kiểm tra xem chất gỗ thế nào, không ngờ chú mèo đen bỗng “gừm” lên một tiếng rồi giơ móng vuốt lên nhảy chồm về phía La Phi. La Phi sợ thót mình, vội ép người né tránh.

“Kaka!” –Mông Thiếu Huy quát to, cùng lúc nghiêng người qua ôm lấy con mèo vào lòng. Con mèo trợn trừng hai mắt ra nhìn La Phi, trong cổ họng nó phát ra tiếng kêu “gừm gừm” khe khẽ, như thể đang thị uy.

“Ngoan nào!” –Mông Thiếu Huy vừa vỗ nhẹ vào đầu nó, vừa nhìn La Phi với vẻ ngại ngùng: “Thường ngày nó không như thế đâu, hôm nay chẳng hiểu tại sao.”

“Mèo là con vật có linh tính đấy, cỗ quan tài này dù sao cũng là cầu nối âm dương…” -thấy La Phi và Mông Thiếu Huy có vẻ không tin, ông Hồ chưa nói hết câu đã dừng lại.

La Phi đưa tay lên cằm xoa nhẹ rồi hỏi ông Hồ: “Trên đảo vẫn còn tục lệ mai táng à?”

Ông Hồ gật đầu: “Ừ, trước khi mai táng người ta còn mời hòa thượng Đức Bình cúng nữa, phong tục người đời rồi, trước giờ chưa thay đổi.”

Tại một nơi hẻo lánh như hòn đảo này thì việc còn giữ lại những phong tục xưa cũ âu cũng là điều dễ hiểu. La Phi đang định giúp ông Hồ kéo lại tấm vải bạt thì bỗng nhiên nghe thấy có tiếng người đàn ông từ trên bến vọng lại: “Ông chủ Chu, hàng lại về rồi đấy à? Trông có vẻ làm ăn được đấy nhỉ?”

Giọng người này nghe khàn khàn, lại sặc mùi âm dương quái khí, cứ như muốn xé toang màng nhĩ của người nghe, cực kì khó chịu. La Phi, ông Hồ và Mông Thiếu Huy ba người không ai bảo ai đều quay đầu lại, ông Hồ đã đoán trước được “vị khách” đó là ai nên chau mày tỏ vẻ khó chịu.

Vị khách cũng không cần biết mọi người có chào đón mình hay không, bước một cái là đã lên thuyền, ông ta hơi khom người, tóc tai bù xù, mặt mày đỏ ửng, tướng mặt không to, nhưng trông có vẻ hơi ốm yếu. Sau khi lên thuyền, ông ta tiến thẳng về phía khoang thuyền cạnh đó có để vài két rượu trắng, rồi lên tiếng một cách trơ trẽn: “Quảng Tứ Đặc Khúc hả? Rượu này ngon đấy, ngày trước tôi toàn uống rượu này thôi!”

Chu Vĩnh Quý xầm mặt lại, không thèm tiếp lời ông ta mà chỉ vẫy tay ra hiệu cho người làm của mình: “Chuyển mau, chuyển mau, nhanh chân nhanh tay lên một chút.”

Như hiểu ý ông chủ, toán người làm bèn đặt thùng xà bông đang bê trên tay xuống, chuyển sang bê rượu trắng. Vị khách thấy mình bị bẽ mặt đành nuốt trôi cục tức xuống, rồi sà vào bên cạnh Chu Vĩnh Quý nói với vẻ ti tiện: “Ông chủ Chu, rượu nhiều thế này, chi bằng bán chịu cho tôi một chai về nhà uống thử đi?”

“Bán chịu thì không thành vấn đề.” –Chu Vĩnh Quý trả lời vẻ không cứng cũng chẳng mềm, “Nhưng Tiết Hiểu Hoa, ông phải trả nợ cũ trước đã.”

“Tôi mà có tiền trả nợ ấy à, thì việc gì phải mua chịu nữa chứ.” –Tiết Hiểu Hoa thấy dùng chiêu mềm mỏng có vẻ không ăn thua, bèn đổi ngay sắc mặt ủ rũ, “Ngày ấy trong số các anh có ai là không nhờ bố tôi khám bệnh? Giờ người mới mất chưa được vài năm, còn mấy ai nhớ tới? Cuộc đời thật là bạc bẽo, thật chẳng biết nói thế nào đây nhỉ?”

Vốn là người trông rất thật thà, Chu Vĩnh Quý nghe Tiết Hiểu Hoa nói vậy, không khỏi thở dài: “Thôi thì tôi cũng là vì nể mặt người cha quá cố của ông… thôi được rồi, tôi vẫn còn một ít rượu đóng chai lẻ, lát ông qua mà lấy.”

Tiết Hiểu Hoa đáp lại lấy lệ: “Vậy cám ơn nha.” –rượu lẻ so với rượu Quảng Tứ Đặc Khúc thì chẳng thể bằng được, nhưng thôi có vẫn hơn không. Mắt ông ta đảo chung quanh thuyền một cách vô duyên, khi ánh mắt dừng lại ở chỗ La Phi và mọi người, lập tức thốt lên vẻ ngạc nhiên: “Ông Hồ à, mấy bữa nay trên đảo có thấy ai chết đâu, ông đem quan tài về là có ý gì đấy?”

“Đây là của hòa thượng Đức Bình đặt mua, ông thì biết cái gì mà nói!” –ông Hồ không hề khách sáo với con sâu rượu này, “Vả lại tôi thấy một số người cũng chỉ hơn người chết chút hơi thở, chẳng thà mau chui vào quan tài sớm đi cho rồi.”

Tiết Hiểu Hoa vốn đã quen bị người dân trên đảo chửi bới, nên trước những lời cạnh khóe vừa rồi của ông Hồ, ông ta không những chẳng thèm để ý, trái lại còn cười khì và tiến tới, mắt ti hí dò xét La Phi và Mông Thiếu Huy: “Ồ, hôm nay còn có thêm hai vị khách nữa cơ đấy? Thật là hiếm có.”

Mông Thiếu Huy chê ông ta bộ dạng bẩn thỉu, lách người bước ra ngoài, Tiết Hiểu Hoa cố tình bám theo tới sát mặt. Mông Thiếu Huy không thể tức hơn, đành rảo bước đi tiếp, nhưng đi đến gần mạn thuyền thì chợt nhìn thấy trước mặt là sóng biển chòng chành, cậu bất giác dừng lại.

Vừa hay Chu Vĩnh Quý đang bê đồ đi sau lưng cậu, khách sáo giục: “Chỉ vài bước nữa thôi, cảm phiền nha.”

Một cảm giác sợ hãi không rõ nguyên nhân chất chứa nhiều năm bỗng chốc dội về trong kí ức Mông Thiếu Huy, cậu quay đầu lại nhìn Chu Vĩnh Quý vẻ hoang mang. Đúng lúc ấy một cơn gió biển thổi qua, thổi bay những sợi tóc vương trên trán, để lộ ra một vết sẹo rất dài.

Chu Vĩnh Quý như bị kim đâm, khẽ kêu lên một tiếng, chiếc thùng đang bê trên tay cũng rơi đánh bịch xuống sàn thuyền.

“Xin lỗi, xin lỗi!” –tiếng gọi của Chu Vĩnh Quý kéo Mông Thiếu Huy trở về với thực tại, cậu vội cúi người giúp ông ta nhặt số hàng hóa bị rơi lên. Chu Vĩnh Quý vẫn còn trong trạng thái thắc mắc, ông ta nhìn Mông Thiếu Huy với vẻ hơi nghi ngờ: “Cậu… Cậu đến đây du lịch sao?

“Không, cháu đến đây để tìm lại quá khứ của mình.” –sợ người đối diện không hiểu, Mông Thiếu Huy hỏi thêm, “Bác có biết một người tên là Mông Kiến Quốc không? Trước đây chắc ông ấy đã sống trên đảo này.”

“Không quen, không quen!” –Chu Vĩnh Quý xua tay liến thoắng, rồi vội vàng ôm thùng hàng bị rơi lên và chen chân lên bờ, dạt hẳn sang một bên.

Mông Thiếu Huy trộm nghĩ có điều gì đó không bình thường, nhưng lại không thể gọi tên được đó là cái gì, đang băn khoăn thì La Phi lại gần và vỗ nhẹ vào vai cậu: “Để tôi lên bờ trước, sau đó cậu túm lấy tay tôi kéo lên là được.”

Đứng vững chân trên bến rồi hai người mới ngẩng đầu nhìn bốn xung quanh, ngắm nghía toàn cảnh đảo Minh Trạch.

Đây là một hòn đảo hình oval, từ đông sang tây khá dài, ước chừng hơn 10 km, hướng nam-bắc thì ngắn hơn chút, khoảng trên dưới 7 km. Giữa đảo có một dãy núi dài, trải dọc theo hướng nam-bắc chia toàn bộ hòn đảo ra thành hai miền đông-tây dài và hẹp. Thế đất dưới chân núi ở hai phía đông-tây khá bằng phẳng, cư dân trên đảo chủ yếu sống rải rác quanh đây, cuộc sống của họ gần như tách biệt với thế giới bên ngoài, vị trí bến thuyền nằm ở hướng đông nam của hòn đảo. Từ đây phóng tầm mắt ra xa sẽ thấy trên dãy núi là những phiến đá lởm chởm, thảm thực vật um tùm, cho người ta cái cảm giác huyền bí khôn tả; ngôi làng dưới chân núi thì lại rất có trật tự, đem lại bầu không khí bình yên, hài hòa.

Mông Thiếu Huy nhìn về phía làng xóm cách đó không xa, suy nghĩ miên man, thấp thoáng cảm giác như đã từng quen biết. Còn ánh mắt của La Phi thì tập trung vào đỉnh núi ở hướng chính đông, theo như tài liệu giới thiệu thì đó chính là “Dốc quỷ ám”.

“Dốc quỷ ám, bóng ma trong đêm. Nơi đây, đang ẩn chứa câu chuyện hay bí mật gì?” –La Phi tự hỏi mình, anh đâu biết rằng, kể từ khi thoát chết ở “Khô mộc tự” thì cũng là lúc bản thân anh bắt đầu dấn thân vào một cuộc hành trình đáng sợ.

Chương 4: Lời đồn “Dốc núi oan hồn”

So với diện tích của đảo Minh Trạch thì dân số thường trú trên đảo hiện nay không thể coi là nhiều. Trước đây cư dân trên đảo đều sống bằng nghề đánh bắt cá hoặc nông nghiệp trên những thửa ruộng bậc thang ở khu vực bằng phẳng nhất của dãy núi, mấy năm gần đây có thêm nghề du lịch, mọi người ở đâu âu đấy, tận dụng những căn phòng để không, dọn dẹp đi đôi chút là đã thành: “làng du lịch dân gian” có thể đón du khách đến nghỉ. La Phi và Mông Thiếu Huy vừa đi được một đoạn thì đã tìm thấy một hộ gia đình ở phía đông để xin ở trọ.

Chủ nhà tên là Tôn Phát Siêu, một cụ ông nhiệt tình đon đả. Con cái cụ đều ra thành phố kiếm việc làm cả, còn mỗi mình cụ ở nhà. May mà có hai vị khách đến ở trọ, kể như giúp cụ bớt cô đơn phần nào, vì thế cụ chẳng những dành cho họ sự ưu đãi về giá cả, mà còn làm giúp hết việc này việc kia, quả là chu đáo hết chỗ nói.

Chờ hai người họ tắm rửa xong, Tôn Phát Siêu đã chuẩn bị bữa cơm trưa tinh tươm. Lương thực do cư dân tự trồng trên đảo chủ yếu là khoai lang, thức ăn dĩ nhiên không thể thiếu cá và tôm biển. Tuy tay nghề nấu nướng khá vụng về, nhưng cá và tôm đều là hàng tươi sống, nên nhìn mà phát thèm. Ba người họ ngồi quanh một chiếc bàn, mèo đen Kaka ngồi dưới đất, thưởng thức món đầu cá và xương cá mà chủ nhân ném cho nó. La Phi vừa ăn vừa hỏi thăm Tôn Phát Siêu về phong tục tập quán trên đảo, câu chuyện được lái sang chủ đề và cũng là mục đích chuyến đi lần này của La Phi một cách rất tự nhiên –“Dốc quỷ ám”.

“Lời đồn Dốc quỷ ám? Đều là chuyện có thật cả đấy!” –Tôn Phát Siêu cũng rất lấy làm hứng thú với chủ đề này, hào hứng nói, “Ngày nay ai cũng bảo phải phá bỏ tệ mê tín dị đoan, nào là ma với quỷ, người bên ngoài thì đương nhiên là không tin rồi. Nhưng nếu các cậu mà được chứng kiến những gì đã xảy ra ở đảo Minh Trạch ngày ấy, chắc sẽ không lấy làm kì lạ như vậy. E là cho đến tận hôm nay, vẫn còn không ít những cô hồn dã quỷ lang thang khắp nơi trên đảo đấy!”

“Thật sao? Đảo Minh Trạch ngày ấy đã xảy ra chuyện gì đặc biệt à?” La Phi vẫn nghĩ có chút gì đó hơi kì lạ, “Tôi đọc trên tờ quảng cáo có thấy nhắc gì đến chuyện này đâu.”

“Đương nhiên là không thể nhắc tới rồi, vì nếu nói ra thì sẽ có rất nhiều người không dám đến đây du lịch nữa.” –Tôn Phát Siêu cố hạ thấp giọng, ra vẻ huyền bí và nói tiếp: “Cư dân trên đảo trước đây dễ đến hàng vạn người, nhưng hơn mười năm về trước trên đảo đã xảy ra một vụ thiên tai khủng khiếp, chết mất già nửa người!”

“Hơn mười năm trước? Thiên tai?” –La Phi bỗng nghĩ ra điều gì đó, buột miệng, “Có phải là trận động đất ở biển đông năm ấy không?”

“Đúng thế.” –Tôn Phát Siêu vừa gật đầu vừa nhìn La Phi, “Không ngờ cậu cũng biết cơ đấy. Trận động đất năm ấy gây nên sóng thần, nổi lên những cơn sóng tựa như bức tường, trong nháy mắt đã nuốt chửng già nửa hòn đảo Minh Trạch! Lúc bấy giờ đang là nửa đêm, nhiều người vẫn còn say giấc nồng thì bị dòng nước biển lạnh như băng cuốn đi, chẳng những bị cướp đi tính mạng, thậm chí còn để lại cả thủ cấp nữa! Chết không toàn thây, chả phải sẽ biến thành cô hồn dã quỷ hay sao?”

Đã mười tám năm trôi qua kể từ trận động đất xảy ra ở khu vực biển đông năm ấy, La Phi đã đọc được sự kiện này trong tư liệu sử-địa từ trước đó rất lâu. Đối với đại lục thì ảnh hưởng của sóng thần do động đất gây ra không lớn lắm, nhưng đối với hòn đảo này thì đây lại là một thảm họa. Để đến nỗi hơn chục năm sau đó, dân số trên đảo vẫn không thể khôi phục được thời điểm cực thịnh của nó.

Câu chuyện quá khứ mà Tôn Phát Siêu vừa kể, dường như đã đưa mọi người trở về với quãng lịch sử bi thảm ấy. Không khí trên bàn ăn bỗng như tạm ngừng, ngay cả con Kaka cũng ngừng nhai, nhìn ngó chung quanh vẻ kinh ngạc.

Mông Thiếu Huy thì lại càng ngẩn người ra, trong giây lát, cậu bỗng chốc giật mình, đôi đũa cầm trên tay cũng rơi xuống bàn, rồi sau đó toàn thân người cậu run lẩy bẩy, mồ hôi trên trán toát ra đầm đìa!

“Sao thế?!” –Tôn Phát Siêu vội vàng hỏi, ông lo là do thức ăn có vấn đề, bèn nhấc từng món ăn đưa lên mũi ngửi, “Toàn thức ăn tươi ngon cả đấy chứ!”

La Phi ít nhiều đã nhận ra một vài điều kì quặc, anh đưa tay ra đặt lên vai Mông Thiếu Huy: “Có chuyện gì thế? Em đừng sợ, bình tĩnh một chút!”

Mông Thiếu Huy ngẩng đầu nhìn La Phi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi: “Em… Em biết tại sao mình lại sợ nước, em… cũng biết cái... cái nguyên nhân của cơn ác mộng ấy rồi!”

Việc Mông Thiếu Huy sợ nước thì La Phi đã biết. “Giấc mơ? Giấc mơ nào vậy?” –anh truy hỏi vế câu sau của Mông Thiếu Huy.

“Em thường nằm mơ thấy mình bị chìm trong một vùng nước lớn, nước ở đó rất lạnh, vừa đắng vừa chát, làm em rất ngột ngạt…” –sau khi kể hết ra chuyện đã giấu trong lòng bấy lâu nay, Mông Thiếu Huy tạm thời lấy lại được bình tĩnh, nhưng vẫn còn thở dốc và tỏ ra bất an.

“Tôi hiểu rồi!” –La Phi đưa tay lên xoa xoa trán, rồi tiếp tục đưa ra suy luận của mình: “Nói vậy, em cũng là một trong những người may mắn thoát chết trong vụ thiên tai ấy? Có lẽ sự mất trí nhớ của em cũng liên quan đến sự việc này. Mẹ em…”

Nói đến đây, La Phi đột nhiên dừng lại, Mông Thiếu Huy đã hiểu được ý của anh, nếu như những phỏng đoán trước đây đều đúng, thì rất có khả năng mẹ cậu là một trong số những người đã gặp nạn. Bản thân cậu đang đi tìm câu trả lời này, nay bỗng nhiên xuất hiện đáp án, khiến cậu cảm thấy vô cùng xúc động.

Tôn Phát Siêu đứng bên cạnh há hốc miệng không hiểu chuyện gì đang diễn ra, La Phi giải thích cho ông nghe câu chuyện của Mông Thiếu Huy, lúc này ông mới tỉnh ngộ, nhìn về phía Mông Thiếu Huy vẻ đầy xúc cảm: “Bấy giờ chắc cậu mới chỉ sáu bảy tuổi thôi nhỉ? Con trai à, cái mạng con thật là lớn. Mà đừng có nói là con, ngay ta đây bây giờ nhớ lại chuyện ngày ấy, ban đêm cũng có lúc còn không ngủ được nữa là! Phải rồi, cha con tên gì?”

“Mông Kiến Quốc.” –Mông Thiếu Huy vừa nói vừa lần tìm trong túi, bỗng giật thót mình, “Bức thư ấy của con đâu rồi nhỉ?”

Tôn Phát Siêu gãi đầu, miệng lẩm bẩm: “Mông Kiến Quốc? Ta không nhớ nổi là có người mang tên này hay không nữa. Con thử đi hỏi những người già khác xem, nhỡ có người biết thì sao.”

Mông Thiếu Huy nãy giờ chỉ mải tìm thư, nhưng tìm hết các túi trên người mà vẫn không thấy. Chả lẽ lại bị mất? Nghĩ đến việc thư này là kỉ vật duy nhất mà cha cậu để lại, có quan hệ đến quá khứ của cậu, cậu không khỏi hổ thẹn và buồn chán.

“Liệu có phải em đã cất nó vào ba lô không?” –La Phi nhắc nhở Mông Thiếu Huy.

Mông Thiếu Huy lắc đầu chắc nịch: “Không thể nào, em đặt ba lô xuống rồi đi rửa mặt luôn, sau đó vào bàn ăn, chứ đã kịp thu dọn gì đâu.”

“Để lát nữa tìm kĩ lại xem, mất làm sao được.” –La Phi an ủi Mông Thiếu Huy vài câu. Mông Thiếu Huy suy nghĩ một lát, cũng chẳng còn cách nào khác.

“Theo như em nói, thì cái bóng đen trên “Dốc quỷ ám” này cũng có liên quan đến trận sóng thần năm đó à?” La Phi tiếp tục trở lại với chủ đề chính của câu chuyện.

“Tất nhiên rồi, bóng đen ấy xuất hiện vài ngày sau khi thủy triều rút đi. Khi ấy những người may mắn sống sót mải lo dựng lại nhà cửa từ đống đổ nát ở dưới chân núi, cứ đến đêm, bóng đen lại xuất hiện trên chạc cây nằm trên dốc núi ở đằng xa, mọi người đều nói rằng đó là linh hồn của người chết không nỡ rời xa quê hương, mới hằng đêm ngước nhìn về phía làng mạc như thế.”

“Cách nói này xem ra có vẻ chủ quan quá.” La Phi lắc đầu, “Biết đâu đó chỉ là thi thể của một nạn nhân xấu số trong trận sóng thần ấy thì sao.”

“Ban đầu cũng đang có người hoài nghi như vậy, nhưng nếu thế thì có rất nhiều chỗ không thể giải thích được.” –Tôn Phát Siêu vừa đếm ngón tay vừa lần lượt phân tích, “Thứ nhất, nếu đó là một thi thể người chết, thì tại sao lại chỉ xuất hiện về ban đêm? Thứ hai, những người gặp nạn đều bị cuốn vào nước lũ ở dưới chân núi, các cậu nên biết rằng, người bị chết đuối trước tiên họ sẽ chìm xuống đáy biển, đợi đến khi thi thể bị trương phềnh thì mới nổi lên mặt nước, sự thực năm ấy cũng phải đợi đến khi nước lũ rút đi mới thấy thi thể bị trôi dạt vào đảo, vì thế cho dù chỗ ngọn nước cao nhất cũng đã dâng lên đến dốc núi, nhưng thi thể của nạn nhân không thể nào bị mắc trên chạc cây được.”

“Vậy sao?” –Tôn Phát Siêu nói có vẻ có lý, trầm ngâm giây lát, La Phi hỏi tiếp: “Vậy cái bóng đen ấy biến mất từ khi nào?”

Tôn Phát Siêu nheo mắt, cố làm vẻ huyền bí: “Chuyện hồn ma ấy à, muốn giải quyết đương nhiên là phải đi từ gốc rễ của vấn đề rồi. Sau đó người dân trong làng đã lập một miếu thờ dưới dốc núi để cầu siêu cho các linh hồn phiêu dạt bên ngoài, bóng đen ấy cũng tự nhiên mất đi.”

Nghe đến đây, trong đầu La Phi lại lóe lên một ý nghĩ mới: “Nhầm rồi, nhầm rồi, bây giờ mà trông thì cái bóng đen ấy vừa không phải thi thể, cũng chẳng phải hồn ma, mà lại giống với một người còn sống nhiều hơn. Liệu có khả năng là do một người nào đó trên đảo giả làm ma quỷ không?”

Tôn Phát Siêu nghe xong cười khểnh: “Anh đúng là một núi ngoại tỉnh thứ thiệt, chưa được nếm mùi lợi hại của “Dốc quỷ ám” đúng không, ai mà dám đứng đó để giả làm ma quỷ cơ chứ? Thế thì khỏi phải đóng giả, chỉ trong chốc lát là hắn biến thành ma quỷ thật luôn!

La Phi chép miệng, xem chừng cái “Dốc quỷ ám” này quả không phải là một nơi tầm thường, bản thân nếu muốn phát biểu thêm ý kiến gì nữa thì còn phải đợi đến tận nơi xem thế nào cái đã.

Cơm xong, Mông Thiếu Huy đi tìm khắp một vòng mà vẫn không tìm thấy bức thư ấy. Thất vọng, cậu đành gác chuyện bức thư sang một bên, một mình ra ngoài dạo quanh một vòng, tiện thể hỏi han tình hình.

Điều làm cậu thất vọng là, cậu đã đi gõ cửa bảy, tám hộ gia đình ở cái xóm núi này mà tuyệt nhiên không ai nhớ nổi một người tên là “Mông Kiến Quốc”. Cậu định đi xa hơn nữa, nhưng lại sợ bị lạc đường, bèn quay về rủ La Phi đi cùng.

La Phi vừa ngủ trưa dậy, tinh thần phấn chấn, thấy Mông Thiếu Huy muốn rủ mình cùng đi, anh mỉm cười: “OK, tôi cũng đang muốn đến chỗ ‘Dốc quỷ ám’ đó xem sao, cậu đi cùng đường với tôi chứ?”

Mông Thiếu Huy vốn không rõ phải đi theo hướng nào, nên không ý kiến gì, thế là hai người họ cùng nhau xuất phát. Con Kaka nhảy tung tăng vài bước rồi lẽo đẽo theo sau chủ nhân của nó, trông rất chi là lanh lợi.

Full | Tiếp trang 2

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ