XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện ngôn tình - Vẫn mơ về em - trang 4

Chương 16 - Hắn đã quay lại

Trong lưu bút lớp đại học, nhiều bạn đã viết về tôi thế này: Tô Nhã, cậu là người khủng hoảng nhất mà tớ từng gặp trong đời đấy!

Chuyện là tôi có cái thói ra ngoài mua đồ hay ăn uống thường xuyên quên mang theo tiền, đến khi thanh toán mới chợt nhớ ra và điện thoại tứ tung cần cứu mọi người. Bị tôi hành hạ nhiều lần nhất chính là Tiêu Tiêu. Nó thường nói: "Tô Nhã, tớ thật bái phục dũng khí của cậu, lần nào cũng dám gọi tớ đến giải quyết rắc rối cho, lại còn trơ tráo mặt dày mày dạn không biết xấu hổ nữa! Cậu thử là tớ một lần mà nghĩ xem tớ chán và nản với cậu nhiều đến thế nào!"

Còn tôi, vẫn vô liêm sỉ nhe răng ra cười.

Lát nữa Tiêu Tiêu thể nào cũng lại tức tối gầm lên cho xem, và tôi sẽ lại thi triển tuyệt chiêu vô liêm sỉ nhăn nhở cười tiếp.

Tô Nhã khủng hoảng hôm nay đi uống rượu mua say lại quên mang ví! Có ít tiền trên người đã trả hết cho ông tài xế taxi đưa tôi đến đây mất rồi!

Không biết do dạo này ăn uống, nghỉ ngơi không được tốt hay tại men rượu sầu dễ xông lên não hơn mà khi rút điện thoại từ trong túi ra tôi cứ thấy mơ mơ màng màng, mắt muốn díp lại, cảm giác toàn thân vô cùng chông chênh, choáng váng.

Tôi bò rạp trên quầy bar hệt như một con cún bị mèo hoang cướp mất bạn tình, thảm thương mở to đôi mắt, mong sao ánh mắt có thể xuyên qua những mơ hồ và run rẩy, tìm thấy tên Tiêu Tiêu trong danh bạ điện thoại.

Mò mẫm mãi mới thấy được tên Tiêu Tiêu, đến đây mắt tôi đã sụp luôn hết chống đỡ nổi. Cơn say đến nhanh quá. Rượu vào cộng với tình trạng thiếu ngủ gần đây, tôi thấy như mình chỉ cần thả lỏng một chút là có thể ngủ say như chết.

Điện thoại kêu tút tút mấy tiếng ngắn ngủi thì có người bắt máy. Chắc gần đây thiếu ngủ nên bị ù tai, lại thêm men rượu làm cho trì độn, khiến tôi nhất thời không nghe rõ Tiêu Tiêu đang nói gì với mình ở đầu bên kia.

Không cần biết nói gì, việc của tôi gấp hơn. Đầu lưỡi hơi tê cứng, chỉ vỏn vẹn nói được là mình uống rượu không mang tiền cần Tiêu nương nương tốt bụng đến giải cứu.

Bên kia hình như cúp máy ngay. Điện thoại vẫn cầm trong tay còn chưa kịp gập lại tôi đã chìm vào cơn mê rồi.

Tôi dần thoát khỏi cơn mê man, lấy lại được chút nhận thức, hình như có người đang lay mình. Đầu vẫn choáng váng, tai vẫn ù ù, tôi có cảm giác bộ ngực cứng rắn của Tiêu Tiêu kề trên lưng mình bỗng nhiên biến đâu mất hai cục thịt tròn tròn. Cánh tay nó đang để trên hông tôi sao mà cũng mạnh mẽ chưa từng thấy!

Hơi hoảng hốt, tôi kêu lên một tiếng: "Này!" Chỉ thấy mồm miệng mình lắp bắp: "Tiêu Tiêu, đứng ra trước mặt tớ xem nào, nói cho tớ biết đã xảy ra chuyện gì, sao không thấy ngực của cậu đâu nữa? Nói cho chị biết, rồi chị đòi lại cho!"

Tôi vừa nói vừa cố quay lại lần lần mò mò trên bộ ngực của kẻ đứng sau mình nhưng sờ mãi vẫn thấy phẳng lì, chẳng thấy đỉnh núi nào cả. Thế nên tôi càng chắc chắn ngực của Tiêu Tiêu không còn nữa thật rồi.

Bỗng kẻ đứng sau lưng tôi lên tiếng, nghe có vẻ não lòng: "Tô Nhã, tôi không phải là Tiêu Tiêu gì cả. Sao chị uống nhiều thế này?"

Nó không phải là Tiêu Tiêu? Không, không phải là con gái! Nó không phải là Tiêu Tiêu thì là ai?

Tôi vội vàng quay đầu lại, đập ngay vào mắt tôi chính là bộ mặt đẹp mã đáng ghét của Ninh Hiên.

Nhất định là tôi bị ma nhập, không thì tôi đã không ngớ ngẩn đưa tay lên sờ mặt hắn, vuốt ve hắn với ánh mắt háo sắc và cái đầu mất trí, thủ thỉ với hắn bằng thứ giọng gợi tình: "Ninh Hiên? Ninh Hiên à? Sao lại là cậu? Không phải là Tiêu Tiêu à? Tiêu Tiêu đã biến thành Ninh Hiên à?" Hắn đưa tay lên nắm chặt bộ vuốt đang cố cưỡng đoạt hắn của tôi rồi dịu dàng gọi tên tôi: "Tô Nhã"

Tôi như bị điện giật, toàn thân tê dại, trong đầu lập tức vụt hiện lên vài sự việc.

Tôi đẩy Ninh Hiên ra, quay người định bỏ đi. Nhưng đầu óc vẫn điên cuồng chao đảo, hai chân lâng lâng thành ra cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, suýt nữa thì ngã lăn ra đất.

Mới đi được hai bước thôi nhưng chắc chắn bộ dạng tôi lúc này vô cũng nghiêng ngả!

Nhờ có Ninh Hiên kịp thời đến, tôi mới tiếp tục đứng được nhưng rồi lại vùng vẫy quát tháo: "Bỏ tay ra!"

Hắn vẫn giữ chặt lấy rồi quyết không buông tay, giận dữ quát: "Chị đã say đến mức này còn làm mình làm mẩy nỗi gì? Rốt cuộc chị muốn làm gì?"

Hắn quát tôi thì tôi cũng quát lại: "Làm gì cũng không cần cậu quan tâm! Bỏ tay tôi ra ngay! Tôi là cô giáo của cậu đấy! Chú ý giúp đi!" Thực ra nói đến đây đường đường chính chính quang minh chính đại kết thúc thì tốt biết bao, nhưng chẳng biết sao tôi lại không thể kiểm soát được đầu óc, miệng lưỡi và trái tim mình. Nói xong những lời đó, căm giận với phẫn nộ lại càng cao ngút trời, tôi tiếp tục gào thét: "Cậu đã có bạn gái rồi còn đến đây tìm tôi làm gì, mau về với bạn gái của cậu đi!"

Về sau khi đầu óc đã tỉnh táo hơn, lần nào nghĩ đến câu nói này tôi cũng thấy rùng mình, mồ hôi tuôn ra như tắm.

Tuy ngoài miệng là mắng mỏ đấy nhưng rõ ràng còn có nhõng nhẽo nũng nịu, ỏn ẻn trách cứ, và cả nói chua xót của tôi. Thực ra câu này tương đương với câu: Cậu thích tôi cơ mà, sao đã đi tìm bạn gái khác rồi?

Vã mồ hôi!

Thực ra chỉ cần là con gái, ai mà chẳng có chút ích kỉ hư vinh. Muốn có một người luôn tốt với mình, nhưng lại chẳng chịu tiếp nhận người ta, để rồi khi thấy người ta ở bên người khác thì lại ít nhiều cảm thấy khó chịu. Chẳng phải là vì yêu người ta, mà chỉ là hụt hẫng khi mất đi chút hư vinh được một người khác giới yêu thương mà thôi.

Nhưng tôi cũng vô cùng chắc chắn, việc tôi khó chịu khi thấy Ninh Hiên cặp kè cùng Điền Uyển Nhi hoàn toàn không chỉ là do hụt hẫng vì mất đi chút tình cảm hư vinh. Sự thực là tôi đang ghen, tôi buồn vì mất hắn, đau đớn vì không thể có được hắn.

Tôi nói với Ninh Hiên: "Buông tôi ra! Cậu đã có bạn gái rồi còn gì, đi tìm cô ta đi!"

Ninh Hiên không những không buông tay mà còn kéo tôi lại ôm chặt vào lòng. Mặc cho tôi cố vùng vẫy, hắn không nói một lời vẫn cứ ôm chặt tôi như vậy.

Vốn dĩ tôi là đứa con gái từ khi sinh ra đã cực kỳ ồn ào, ngay cả lúc này cũng không thể lặng yên được. Cứ nghĩ đến mấy ngày gần đây vòng tay này vẫn ôm ấp cô nàng chuyên đi vệ sinh quên giấy kia lòng tôi trào dâng nỗi căm phẫn xót xa. Bị hắn ôm chặt vào lòng, tôi chỉ biết dồn hết hờn giận lên hai cánh tay đang tự do, vòng ra sau lưng hắn đấm loạn lên, miệng tua đi tua lại một câu: "Cậu đi ngay cho tôi! Đi đi! Tôi không muốn nhìn mặt cậu!"

Mấy tiếng "không muốn nhìn mặt cậu!" của tôi hình như đã làm tổn thương Ninh Hiên. Hắn buông tôi ra, quay đầu bỏ đi thật.

Hắn đi rồi, bản lĩnh của tôi cũng chẳng còn nữa. Xiêu vẹo bước ra khỏi quán rượu, gió lạnh bên ngoài quật vào người, nửa não trái đầy bột mỳ với nửa não phải đầy nước đập vào nhau thành một đống nhão nhoét.

Tôi lê lết đến bên một bức tường, ngồi sụp xuống, khóc váng lên.

Bảo đi là đi thật. Sao hắn có thể đi luôn như thế được?

Càng nghĩ càng buồn, nước mắt càng tuôn ra xối xả như vòi nước chưa khoá van, từng giọt nước mắt nổi nhau trào qua khoé mắt, lã chã rơi xuống mặt đất.

Lòng tôi quặn đau.

Đang nghẹn ngào nức nở như tắc thở đến nơi, bỗng trước mắt tôi xuất hiện một đôi giầy cỡ khoảng bốn mươi.

Nước mắt vẫn đong đầy nên mọi thứ trước mắt tôi đều vô cùng mờ mịt, để xác định đôi bàn chân đó không phải là ảo ảnh, vừa khóc tôi vừa thò tay ra sờ sờ lên mặt đôi giầy. Đúng là có da có thịt thật, tôi quả thực không nhìn nhầm.

Trên đầu bỗng vang lên một tiếng cười khe khẽ.

Mắt vẫn nhạt nhoà, tôi ngẩng đầu lên, trông thấy một khuôn mặt long lanh trong bóng nước.

Tôi ngồi ngây dại ngước nhìn khuôn mặt đó, trong tư thế gần như quỳ lễ.

Kẻ đã bỏ đi rồi lại quay lại đó chìa tay ra trước mặt tôi; tôi ngây ngô đặt tay mình vào bàn tay hắn. Hắn nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy, ôm siết vào lòng.

Lần này tôi chẳng còn vùng vẫy gì nữa, ngoan ngoãn dụi đầu vào ngực hắn, không cả động đậy. Còn động đậy nữa, sợ rằng hắn sẽ lại đi mất, và rồi, chẳng bao giờ quay đầu nữa.

Ninh Hiên ôm siết lấy tôi, rồi ghé sát vào tai tôi thì thầm: "Chị chẳng bảo tôi đi đi còn gì? Tôi đi rồi đấy sao còn ngồi đây khóc một mình?"

Không biết tôi còn bao phần tỉnh, bao phần say, hoặc có lẽ đã dứt khoát mượn rượu giả say. Tôi nói lảng sang chuyện khác: "Cậu nói với tôi cậu chưa tốt nghiệp đại học cơ mà, nếu vậy cậu phải là sinh viên chứ, sao bỗng nhiên biến thành học sinh cấp ba thế này?"

Nói hết câu, đến tôi cũng tự thấy buồn nôn vì cái giọng trách mắng ẽo ợt của mình.

Vậy mà Ninh Hiên lại làm như thích thú lắm đáp lại: "Chị hỏi tôi tốt nghiệp đại học chưa, tôi nói chưa. Tôi đã nói mình là sinh viên bao giờ đâu. Còn chưa tốt nghiệp cấp ba thì tất nhiên là chưa tốt nghiệp đại học. Tôi trả lời như thế sai chỗ nào? Tại chị nhận thức sai thì có!"

Tôi không cam chịu. Từ trước đến giờ hoá ra tất cả đều do tôi hiểu nhầm cả ư! Tôi giơ tay đám thùm thụp mấy cái vào lưng Ninh Hiên: "Tại sao cậu mới mười tám tuổi!" Giọng điệu bất mãn đầy dục vọng này của tôi bảo đảm có thể làm người nghe thủng dạ dày, thủng phổi luôn được.

Ninh Hiên nhẹ nhàng đặt tay lên má, nâng mặt tôi lên, nhìn tôi, không nhịn được cười nói: "Nhìn chị xem, hai mươi lẻ một tuổi rồi nhưng tâm lý đã trưởng thành đâu. Tôi tuy mới mười tám nhưng bác sĩ tâm lý kiểm tra đều bảo độ tuổi tâm lý của tôi phải ngoài hai mươi lăm đấy. Chị vẫn là một đứa nhóc ngồi khóc như con mèo con, xấu chết được!"

Nghe hắn nói mình xấu chết được, cơn giận lại sôi sùng sục, tôi tiếp tục nói năng hồ đồ một lần nữa, đẩy hắn ra và hét to: "Ừ! Tôi xấu! Bạn gái cậu thì xinh, cậu đi tìm cô ta đi! Đi đi, đi mau đi! Đi tìm bạn gái cậu đi, tôi cũng đi tìm bạn trai tôi!"

Tôi làm ra vẻ muốn bỏ đi. Lần này tính khí Ninh Hiên lại tốt thế, không buồn trả miếng cũng không thèm bỏ đi, kéo giật tôi lại quát lớn: "Điền Uyển Nhi không phải là bạn gái tôi! Tôi không có bạn gái!"

Tôi hận! tôi hận nhất là loại đàn ông những lúc thế này vẫn chối đây đẩy chuyện đã có bạn gái!

Tôi nổi xung: "Cô ta không phải là bạn gái cậu mà ngày nào cậu và cô ta cũng như hình với bóng, cậu cho tôi là đứa ngốc à! Cậu đi đi, đi đi, mau tìm bạn gái của cậu đi!"

Ninh Hiên bị tôi xua đuổi cũng bực mình, gầm lên: "Nếu chị sớm thẳng thắn, nếu chị không cự nự như thế thì tôi cần gì phải dùng đến chiêu khích tướng này! Chị tưởng tôi muốn ngày nào cũng phải giả vờ đi đi lại lại bên người tôi không thích như vậy lắm à!"

Tôi sững sờ một lát. Ninh Hiên thấy tôi ngẩn người lại đưa tay nâng mặt tôi lên, nói: "Tô Nhã, thật đấy, cô ấy không phải bạn gái tôi đâu, tôi chỉ thích chị thôi!"

Độ mê hoặc trong câu nói của hắn càng lúc càng nồng sâu, không cẩn thận chút thôi là dễ ý loạn tình mê lắm. Tôi cố gắng vùng vẫy giữ lại chút lý trí, lên tiếng chỉ trích hắn: "Nhưng cậu lợi dụng như thế sẽ khiến cô bé đau lòng lắm đấy!"

Ninh Hiên cười ha hả nói: "Tô Nhã, chị thật lương thiện quá, lúc ghen tuông còn không quên lo nghĩ cho người ta. Tôi đã nói rõ với Uyển Nhi rồi, cô ấy cũng biết hết sự tình mới tự nguyện đóng kịch cùng tôi đấy chứ!"

Tôi bất giác thở dài: "Xem ra cô bé thực sự rất thích cậu, nên mới đồng ý hi sinh tình cảm của mình để diễn với cậu màn kịch này!"

Ninh Hiên nhìn tôi, ánh mắt vừa cố chấp vừa trầm ngâm: "Thế còn tôi thì sao? Chị quan tâm đến người khác như vậy, tại sao lại không thể nghĩ cho tôi? Nhìn thấy chị và bạn trai cũ hôn nhau nồng cháy trong xe như vậy, nhưng tôi vẫn kiên quyết không từ bỏ, còn phải tìm người cặp kè cùng mình diễn kịch trước mặt chị, sao chị không hiểu tôi thích chị đến nhường nào?"

Chương 17 - Đầu hàng hắn

Tôi bị chấn động mạnh. Đúng thế, tên nhóc đẹp trai trước mắt, thì ra... thích tôi nhiều đến thế!

Như bị hạnh phúc đập bộp cho một nhát, đầu óc tôi bắt đầu lâng lâng cảm giác thật ngọt ngào êm ái.

Bất chợt một tia chớp loé lên trong đầu, tôi chột dạ chộp được một câu nói của hắn vặn hỏi: "Cậu nói "bạn trai cũ" của tôi?" Làm sao hắn biết được tôi và Trác Hạo đã chia tay? Chẳng lẽ hắn thuê thám tử theo dõi tôi?

Ninh Hiên nhìn tôi mỉm cười tủm tỉm: "Ừ, đúng! Bây giờ chị làm gì còn bạn trai nào nữa?"

Tôi buột miệng chối phăng: "Nói linh tinh! Tôi có!"

Nụ cười trên mặt Ninh Hiên tắt ngóm, hắn nói: "Giờ vẫn bịa chuyện! Chính chị chủ động đòi chia tay còn gì nữa!"

Tôi lại bất giác ngẩn người. Con người này, hắn là thần tiên chắc, đến người chủ động đòi chia tay là ai cũng tường tận là sao!

Tôi trở nên ngờ vực: "Ừ... chia tay rồi. Nhưng sao cậu biết? Nói!... Nói mau!" Thế rồi như một bà già nổi cơn tam bành, tôi túm ngực áo hắn đẩy đi đẩy lại.

Lại một lần nữa Ninh Hiên vòng tay ôm chặt eo tôi, cười tinh quái áp sát mặt tôi nói: "Chị quên rồi à? Chính là điều ước hôm sinh nhật tôi đấy, rất linh nghiệm!" Nói xong, môi hắn đâm sầm về phía trước, điểm dừng không chệch đi đầu ngoài môi tôi.

Không giống hai lần "cưỡng hôn" bất ngờ trước, lần này hắn hôn tôi thật chậm, nhẹ nhàng, thận trọng, tỉ mẩn và từ tốn. Tôi nhắm mắt đáp lại.

Hình như việc tôi chấp thuận nụ hôn lần này vẫn quá bất ngờ với hắn, đầu lưỡi hắn bất chợt khựng lại. Sau đó, nỗi vui mừng quá đỗi như càng thêm nhuệ khí khiến hắn đột ngột chuyển tông từ nụ hôn nhẹ ngàng, ấm áp sang kiểu nóng bỏng, mãnh liệt.

Tim tôi đập thình thịch, lồng ngực như sắp nổ tung! Thật không ngờ, được một thằng nhóc choai choai mới vẻn vẹn mười tám tuổi hôn, đôi chân tôi lại có thể mềm nhũn, gót chân tê dại thế này!

Hôn nhau được một lúc đủ lâu hắn mới chịu thôi, rồi nhìn đắm đuối vào mắt tôi, thầm thì bằng chất giọng sâu lắng và khêu gợi, kết quả sau một nụ hôn nồng cháy: "Tô Nhã, anh yêu em"

Năm từ "Tô Nhã, anh yêu em" khe khẽ thốt ra từ miệng hắn như một câu thần chú đầy ma lực nhập ngay vào trái tim tôi, làm cho toàn bộ máu trong cơ thể tôi như bị quấy động sôi lên sùng sục. Thế rồi, bất chấp mọi thứ xung quanh, tôi lao vào lòng hắn, không cần biết phía trước có nguy hiểm muôn trùng đến thế nào, cũng không cần quan tâm tương lai muôn đời muôn kiếp liệu có quay trở lại được nữa không.

Tôi không muốn lo nghĩ về bất kỳ chuyện gì nữa, chỉ rúc vào lòng hắn, đón nhận tình yêu của hắn và bắt đầu can đảm đáp lại tình yêu ấy.

Ngay trước cửa quán rượu, tôi và Ninh Hiên đứng đó, kêu gào, khóc lóc, rồi hôn nhau, không biết rốt cuộc đã có bao nhiêu ánh mắt của người đi ra đi vào chứng kiến câu chuyện của chúng tôi.

Giằng co một hồi đủ giúp tôi gần như tỉnh táo hoàn toàn, tôi giậm chân nói với Ninh Hiên: "Chết rồi! Cả đời này chưa bao giờ xấu hổ như hôm nay cả!"

Ninh Hiên điềm nhiên cười bảo: "Đừng đau lòng. Tin chắc với tố chất của em, nhất định sau này sẽ làm nên nhiều chuyện xấu hổ hơn nữa để phá vỡ kỉ lục ngày hôm nay"

Ghét quá, tức mình tôi liền cấu hắn một cái, Ninh Hiên vừa tránh vừa thét lên nói tôi "đanh đá".

Ồn ào một lát rồi Ninh Hiên đưa tôi về. Chúng tôi muốn được bên nhau lâu thêm một chút nữa nên quyết định sẽ không bắt taxi mà nắm tay nhau cùng thả bộ về nhà.

Ninh Hiên muốn đưa tôi về đến tận cổng nhưng tôi bảo: "Không được, bố mẹ tôi mà trông thấy thì mệt lắm!" Chỉ nghĩ đến thôi tôi cũng đã toát mồ hôi hột rồi. Bố mẹ mà biết cô con gái đài hoa khuê các nhà mình quyết chí ruồng bỏ một nam thanh niên anh tuấn, lắm tiền tài, đầy triển vọng, lén lút chọn được đối tượng mới phù hợp hơn là một tên học sinh ít tuổi hơn, có lẽ hai cụ sẽ tức đến mức thổ đầy hai thùng máu tươi, sau đó đánh gãy chân tôi để tạ lỗi với liệt tổ liệt tông vì cái tội dâm đãng, loạn luân này mất.

Đến đầu phố, tôi bảo Ninh Hiên: "Đưa đến đây thôi!"Ninh Hiên gật đầu: "Được". Tôi lại bảo: "Vậy tôi về đây!"Ninh Hiên đáp: "Ừ". Tôi vừa bước đi vừa nói: "Ngày mai gặp lại nhé!" Bỗng nhiên Ninh Hiên đuổi theo tôi hỏi: "Ngày mai khi trời sáng em sẽ không lật lọng chứ? Sẽ không giở bài em là cô giáo với là gì nữa mà rũ bỏ trách nhiệm với tôi đấy chứ?" Trong lòng tôi chợt dâng lên nỗi xót xa. Mình lại có thể khiến một kẻ vốn cao ngạo hơn người này phải đắn đo suy nghĩ được mất ư? Tôi nghiêm túc cam đoan với Ninh Hiên: "Không đâu! Tôi thề là sẽ không như thế!"

Ninh Hiên thở phào: "Thế, có thể nói một câu "Em yêu anh" được không?"

Lập tức mặt tôi nóng ra, bụng dạ lộn tùng phèo, còn trái tim thì đập loạn lên thình thịch.

Nhìn bộ dạng hết sức mong chờ của Ninh Hiên, càng nhìn càng thấy hắn thật khôi ngô, tuấn tú, đẹp trai phi thường. Chỉ cần là con gái thôi, đứng trước khuôn mặt này ai mà chẳng mềm lòng, chẳng thuận ngay lập tức như nước chảy xuôi dòng.

Tôi lại là kẻ chịu khuất phục vô điều kiện trước sắc đẹp, thế nên tôi liền kiễng chân, giơ hai bàn tay lên với lấy khuôn mặt hắn. Ninh Hiên cũng khom người, cúi thấp đầu xuống cùng phối hợp ăn ý với tôi. Bàn tay tôi đang nâng niu một khuôn mặt thanh tú đẹp đến mê hồn. Nhiệt độ cơ thể của cả hai, từ tay tôi truyền sang má hắn, từ má hắn lại truyền sang bàn tay tôi, rồi cùng thống nhất hoà thành một. Tôi nhìn vào mắt hắn, nhẹ nhàng hôn lướt qua môi hắn nói: "Ninh Hiên, tôi cũng yêu cậu!"

Hắn không nói thêm gì, vòng tay qua ôm tôi vào lòng, siết thật chặt và tiếp tục hôn miệt mài, không cho tôi kịp có ý định lẩn tránh.

Lại một lượt hôn nóng bỏng nữa. Khó khăn lắm mới rời nhau ra được, tôi nói: "Tôi phải về!" Hắn đáp lại: "Ừ". Tôi nói: "Bye bye". Hắn đáp: "Ừ". Tôi lại nói: "Thế cậu bỏ tay ra đi!" Hắn lại ừ một tiếng rồi mới lóng ngóng buông hai cánh tay đang quấn chặt cơ thể tôi.

Tôi nói: "Tôi về nhé. Bye bye!" Hắn nói: "Ừ, bye bye!" Tôi chân bước mà đầu cứ ngoái lại, thấy hắn vẫn đứng đó nhìn theo mình. Dằn lòng, tôi vội sải bước về phía trước, quyết không ngoái lại nữa. Đi chưa được mấy chục mét lại nghe thấy tiếng hắn gọi ngay đằng sau: "Tô Nhã!"

Tôi lập tức đứng lại, quay người nhìn hắn. Hắn vẫn đứng tại chỗ cũ, hình như chưa hề dịch chuyển nửa bước. Sau đó, bỗng nhiên hắn co chân chạy thục mạng về phía trước. Không hiểu tại sao trái tim tôi đập loạn nhịp, như bị điện giật, chẳng nghĩ ngợi gì tôi cũng ba chân bốn cẳng chạy lại phía hắn.

Càng chạy càng cảm giác như có thứ gì nằm trong lồng ngực đang liên tục thôi thúc tôi, khiến tôi thấy vui sướng và hưng phấn vô cùng, chẳng cần biết lý do.

Tôi và Ninh Hiên không hẹn hò mà cũng chạy như bay đến bên nhau. Khi hai đứa đổ vào nhau, cũng không ai bảo ai, người này cùng dang tay ra ôm chặt người kia. Ninh Hiên ôm chặt quá, hình như hơi làm tôi đau, nhưng đau mấy tôi cũng thấy hạnh phúc!

Cả hai cùng hổn hển thở hắt. Tôi hỏi Ninh Hiên: "Cậu gọi tôi làm gì?" Giọng nói Ninh Hiên như một con côn trùng độc xâm nhập vào trái tim tôi, làm toàn thân tôi tê dại: "Tôi không biết! Chỉ tại đứng nhìn em bước đi lòng cảm thấy buồn, rất buồn! Tôi không muốn xa em cho dù chỉ một giây!"

Giờ phút này đây, tôi biết tên nhóc to đầu này thực sự rất yêu, rất yêu tôi. Nếu như không phải vì rất yêu một người, chắc chắn không thể có kiểu dù chỉ chia xa một giây, trong lòng cũng cảm thấy rất buồn rất buồn như thế được.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy cùng nụ cười trên môi, cũng không biết tại sao, có lẽ vì thấy vui thôi. Dường như niềm hạnh phúc ngọt ngào trong trái tim đang dâng trào ra ngoài qua ánh mắt.

Hình như khi người ta yêu rồi thì sẽ mất đi cảm giác đói. Thế gọi là có tình uống nước cũng no phải không nhỉ? Bữa sáng mới và ù được hai miếng cháo tôi đã vội buông đũa định đi làm ngay. Thấy tôi vội vội vàng vàng mẹ không khỏi lấy làm lạ: "Sáng nào đi dạy mẹ cũng thấy con cau có mặt mày, sao hôm nay trở trời vậy? Mới mấy giờ đã định đi rồi, ngồi xuống đây ăn hết bát cháo đã! Này, mẹ đang nói với con đấy! Cái con bé này..." Tôi vui vẻ sập cửa bỏ lại tiếng làu bàu của mẹ sau lưng.

Đến trường sớm chút nào sẽ có nhiều hơn chút đó thời gian ở bên Ninh Hiên.

Tôi vừa đi vừa chân sáo ra bên xe buýt, nụ cười chẳng chịu tắt trên môi. Chưa bao giờ tôi có cảm giác như thế này. Trước kia, hồi yêu Trác Hạo hình như tôi chưa bao giờ có những giây phút hồi hộp nhớ nhung da diết đến thế. Chia tay thấy buồn còn được gặp nhau thì vui mừng khôn xiết.

Chẳng trách mà người ta bảo yêu lần đầu chưa hiểu nổi tình yêu. May mà tôi đã không chết chìm trong mối tình đầu ấy. Bởi đại dương tình ái bao la của cuộc đời tôi không thể là Trác Hạo mà là thiếu niên đệ nhất thiên hạ Ninh Hiên cơ!

Tôi háo hức đứng đợi xe, lòng nghĩ đến Ninh Hiên. Càng nghĩ miệng lại càng toét ra, tôi cứ đứng một chỗ cười ngây ngây ngô ngô, vừa cười vừa nhớ lại xem Ninh Hiên thường nhíu mày bên phải nhiều hơn hay bên trái nhiều hơn, bỗng nhiên có người đến bên cạnh lên tiếng nhận xét về tôi: "Không biết con gái nhà ai đây, mới sáng sớm đã ra đây đứng cười ngơ ngơ thế này! Đúng là ngớ ngẩn!"

Nghe giọng nói này, trong lòng vui như nở hoa, tôi ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là khuôn mặt rặng rỡ đẹp trai vô địch thiên hạ của Ninh Hiên đang cười với mình.

Tôi hào hứng gọi hắn: "Ninh Hiên!" Hắn mỉm cười nắm tay tôi. Tôi hỏi: "Sao cậu lại ở đây? Đợi tôi à?" Hắn gật đầu: "Đêm qua tôi không sao ngủ được, chỉ muốn được gặp em càng sớm càng tốt nên đến đây đợi" Tôi nghĩ ngợi một lát rồi lại nói: "Từ lúc tôi chưa đến đây cậu đã đứng ở đây rồi à?" Như thế tức là hắn đã chứng kiến cảnh tôi đứng đây cười ngớ ngẩn hồi lâu rồi? Chết thật!

Thế nào cũng lại bị hắn nói lớn tuổi mà không biết lớn để làm gì cho xem...

Ninh Hiên gật đầu: "Tôi đứng đây nhìn em được một lúc rồi, cũng không biết là cô con dâu ngốc nhà ai mà cứ cúi đầu cười mãi không thôi, ai bảo em không ngẩng lên nhìn xung quanh xem". Hắn dừng lại một lát, cúi xuống ghé miệng tới sát bên tai tôi rồi phả ra làn hơi nóng thầm thì: "Có phải đang thầm nhớ tôi không?"

Mặt nóng ran, tôi vội vàng đẩy hắn ra: "Nói linh tinh, tôi nhớ cậu làm gì!" Hắn nhướn mày, kiên định với suy nghĩ của mình: "Em không nhận tôi cũng biết chắc chắn em đang nhớ tôi, lúc trông thấy tôi em chẳng vui đến nỗi suýt nhảy cẫng lên còn gì!" Tôi chối ngay lập tức: "Làm gì có! Không phải thế!" Hắn tủm tỉm cười, đột nhiên lại ghé sát vào tai tôi thầm thì, phả một luồng hơi nóng bùng: "Tô Nhã, anh nhớ em lắm!"

Tiếng thủ thỉ của hắn làm tôi tê điếng đến nửa người, không biết từ lúc nào tôi đã nhẹ nhàng rơi vào vòng tay của hắn. Hắn tiện tay khoác vai tôi, giễu: "Ngốc ạ, đừng có làm nũng nữa, xe đến rồi kìa!" Vừa đúng lúc xe buýt đỗ lại và mở cửa ngay trước mắt chúng tôi, Ninh Hiên vẫn khoác vai tôi, bước lên xe. Miệng thì nào là không để tôi làm nũng nữa nhưng hành động thì đúng là đang chiều chuộng tôi quá lắm.

Trong lòng tôi lại bắt đầu sôi ùng ục một niềm sung sướng miên man. Sau đó tôi không khỏi hổ thẹn nghĩ, đúng là hơn hắn ba tuổi cũng như không. Thực sự không ngờ có ngày bà cô già Loli này lại ỏn ẻn làm nũng với một tên nhóc đẹp mã...

Cuộc đời Tô Nhã quả thật quá khủng hoảng!

Tự xét thấy mối tình cô trò này dù gì cũng không đàng hoàng cho lắm, nên để tránh tai mắt của mọi người, tôi và Ninh Hiên quyết định xuống xe trước một bến. Cách bến xe buýt không xa có một công viên. Nhìn đồng hồ thấy còn những một tiếng nữa mới đến giờ vào lớp, Ninh Hiên chẳng nói chẳng rằng kéo tôi vào khu rừng nho nhỏ bên trong công viên. Miệng tôi cứ vờ kêu oai oái không muốn nhưng đôi chân vô sỉ vẫn vội vã lẽo đẽo theo sát từng bước chân Ninh Hiên.

Để che đậy nỗi niềm tự sướng đầy ứ trong lòng và cả bộ mặt dâm đãng của mình, tôi giả vờ đoan chính hỏi hắn: "Ninh Hiên, giữa ban ngày ban mặt, mới sáng sớm ngày ra cậu kéo tôi vào trong rừng cây này làm gì? Cậu định làm gì? Cậu đang rất vô lễ đấy!"

Thật là, vừa nói xong cũng tự thấy mình lại đang giở cái giọng ỏn ẻn, nũng nịu sởn gai ốc ra rồi. Ninh Hiên thấy vậy phì cười rồi kéo tôi đến tựa vào một thân cây lớn. Hắn đứng đối diện, nụ cười trên miệng vẫn còn chưa tắt, đôi môi mềm mại như miếng giác mút ẩm ướt, từ từ kề gần nhẹ nhàng hôn lên môi tôi. Tôi nhắm mắt, toàn tâm toàn ý đáp lại hắn.

Chúng tôi như đôi trai gái đói khát chìm vào biển tình, cứ vậy quên mình hôn suốt cả buổi

Chương 18 - Trốn làm và bùng học

Khi môi hai đứa lưu luyến rời nhau, tôi và Ninh Hiên đều vẫn chưa thoả mãn. Tôi hỏi: "Sao cậu đói khát vậy hả?"Ninh Hiên nhướn mày: "Không biết ai đói khát hơn ai? Anh mới khơi mào chút thôi mà có cô nào cứ cắn mãi không chịu nhả ra thế!" Nghe hắn nói mà tôi phát thẹn, mặt đỏ bừng, vô liêm sỉ ỏn ẻn mắng yêu hắn: "Ai cắn cậu không nhả ra được, rõ ràng là cậu..." Nửa sau tôi quả thực không có mặt mũi nào nói ra.

Rõ ràng là cái lưỡi giảo hoạt của hắn hư đốn, chui vào miệng tôi khua khoắng loạn xạ cả lên, làm người ta bối rối hoang mang nên mới cắn hắn có một chút thôi.

Ninh Hiên cười xấu xa nói: "Rõ ràng tôi làm sao?" Tôi đẩy hắn ra vội vàng đi thẳng về phía trước: "Không biết! Đi thôi! Sắp muộn học rồi!"

Phía sau, Ninh Hiên phá lên tràng cười vô cùng sảng khoái. Tiếng cười đầy ẩn ý ấy của hắn làm tôi ngượng đến nóng bừng cả tai.

Khi vào trường tôi và Ninh Hiên phải tách nhau ra, người đi trước, kẻ vào sau. Vừa bước vào phòng giáo vụ đã có mấy cô giáo hỏi chuyện: "Ui chao, sao hôm nay mặt mày cô Tô tươi tỉnh như hoa vậy, có chuyện gì vui à?" Tôi cười đáp lại: "Đâu có. Sáng nay mẹ em nấu cho món khoái khẩu ăn sáng, thành ra cũng phấn khởi trong lòng ạ!"

Tôi nhanh trí bịa đặt ra một câu chuyện để đánh trống lảng. Mấy cô nghe giọng điệu của tôi cũng thành khẩn, biểu cảm lại rất thật nên lấp tức tin sái cổ không buồn hỏi thêm thì nữa.

Khi đứng lớp, tôi vẫn không dám dảo mắt qua chỗ Ninh Hiên. Mỗi khi ánh mắt lướt đến chỗ hắn, tôi lại chột dạ, hơi nóng bừng bừng xông thẳng lên đỉnh đầu, giống hệt như cái nồi hơi đang bốc khói nghi ngút, mặt cũng thoắt cái đã nóng ran lên.

Sắp hết giờ, cán sự môn toán của lớp đầy âu lo chạy lên bục, giọng khẽ hỏi tôi: "Cô Tô ơi, có phải cô bị... cúm lợn không? Em trông sắc mặt cô không được tốt, lúc thì trắng bệch, có lúc lại đỏ ửng, rõ ràng đây là triệu chứng sắp lên cơn sốt đấy ạ!"

Mồ hôi tuôn ào ào! Khi vở kịch cuộc đời tôi cuối cùng cũng xuất hiện chút chuyện vui, khi trái tim khô héo của tôi đang được tưới tắm ái tình thì cô bé tốt bụng nhưng thị lực kém kiêm thiếu tinh tường này lại trù ẻo tôi mắc bệnh cúm lợn!

Tôi gượng cười nói: "Không sao, cô không sốt. Tại hôm qua ăn ít táo đỏ đường quế gì đó cho bổ máu, tại bổ quá nên bây giờ người hơi nong nóng thôi"

Tôi trợn tròn hai mắt, thuận miệng bịa bừa lý do. Cô bé cán sự môn toán ngây thơ chân chất thích lo lắng cho người khác nghe tôi nói ngẩn tò te, lập cập quay về chỗ ngồi. Tiếng chuông hết giờ vang lên, tôi nói: "Nghỉ ở đây nhé!" rồi thu dọn sách vở đồ dùng chuẩn bị ra khỏi lớp.

Bỗng Ninh Hiên giơ tay gọi tướng lên: "Thưa cô, em có câu hỏi muốn được giải đáp!"

Hành động đường đột của hắn làm tôi ngỡ ngàng trong phút chốc, chột dạ tới nỗi gần như lắp bắp: "Ừ, giải đáp à... muốn giải đáp thì... cậu ra ngoài gặp tôi, đến văn phòng nhé!"

Ánh mắt Ninh Hiên loé lên một nụ cười ma mãnh, nét mặt vẫn tỉnh bơ như không.

Cả hai chúng tôi đúng là cầm thú giả dối đội lốt người, ai nấy đều cố tỏ ra mình là kẻ nghiêm trang chân thành. Ninh Hiên đã ra trước đứng đợi ngoài cửa lớp, tôi vẫn lúi húi thu dọn trên bục giảng. Đám học sinh bên dưới thi nhau bắn về phía tôi vô số cái nhìn thăm dò đầy kinh ngạc, không ít câu than vãn của mấy cậu nam sinh hay quấy nhiễu tôi cũng rì rầm vang lên.

Tôi may nắm nghe được Thôi Dương, một Đường Tăng cái thế rì rầm mấy câu ai oán: "Thôi chết rồi, thôi toi rồi! Xem ra đã đến lúc chị dâu cao tuổi ra tay rồi đây! Đại ca biết chuyện rồi làm ơn tha cho bọn em! Cô Tô, từ đầu chúng em vốn không có ý gì nhằm vào cô đâu, chỉ là nhằm chuyện không nhằm người, chỉ muốn nói hộ đại ca mấy câu cho đỡ tức thôi. Mong cô giáo tư chất sánh hoa huệ, lòng đẹp tựa hoa lan, sáng ngời như tuyết trắng, người lớn không chấp tiểu nhân chúng em mà quên hết chuyện cũ đi! Cô không quên cũng không sao, chỉ cần đại ca hỏi gì cô cũng bảo không biết là được! A Di Đà Phật! Cầu Chúa Giêsu ban phước lành! Mong mẹ Maria luôn ở bên chúng con!"

Mang bộ mặt lạnh tanh bí hiểm, tôi vờ không nghe thấy lời cầu nguyện giật gân gọi thập cẩm các vị thần tiên từ đủ loại tôn giáo về phù trợ của nó, điềm nhiên đi ra khỏi lớp.

Đã là phong thủy chuyển dịch luân lưu thì có cầu mấy cũng vô dụng thôi em ơi. Nhất là khi đã gộp các vị thần tiên xa lắc xa lơ trên thế gian vào với nhau để cầu nguyện như thế, cầu cứu họ chẳng bằng cầu cứu cô Tô đây này! Nhưng cầu cứu cô Tô cũng vô ích, vì cô Tô đã có chủ định sẵn sẽ phục thù dần thật dã man tàn bạo rồi!

Tôi nghiến rắng nghiến lợi khoan khoái sung sướng, Ninh Hiên đứng bên đỡ lấy quyển giáo án và sách giáo khoa tôi đang ôm trong lòng, rồi hỏi tôi: "Đang một mình phấn khích cái gì thế?"

Tôi nói: "Đang nghĩ đến chuyện vui thôi!" Hắn nhìn tôi nói: "Hôm nay em còn tiết nào nữa không?" Tôi hơi sững người, không ngờ tư duy của hắn lại nhảy nhót lung tung thế này. Tôi nói: "Không". Mắt hắn sáng loé lên như tia chớp giữa trời đêm: "Vậy, Tô Nhã, em trốn việc đi!"

Tôi ngẩn mặt nhìn hắn, hai con ngươi của hắn như đang phát ra ánh sáng, lém lỉnh nhìn tôi. Trong thứ ánh sáng có phần uy nghiêm đáng sợ đó, tôi gục ngã thoả hiệp, gật đầu nói: "Được!" Rồi hỏi: "Thế còn cậu?"

Ninh Hiên làm mặt khinh khỉnh: "Anh thay em làm việc!" Ánh mắt hắn đầy vẻ coi thường: "Tất nhiên là bùng học rồi, còn phải hỏi nữa!"

Ặc...! Trước đây kẻ đóng vai kẻ cả là tôi cơ mà!

Từ bao giờ tôi trở nên lép vế thế này! Để hắn mặc sức dắt mũi hết hôn lại hít lại mắng mỏ rồi bây giờ là sỉ nhục thế này! Nếu để Tiêu Tiêu biết được tôi bị một tên nhóc choai choai nuốt trôi chắc cả đời này tôi phải chạy vào rừng sâu trốn lên núi cao không dám ló mặt đi đâu gặp ai mất!

Thế nào nó cũng sỉ nhục tôi đến nước chỉ còn cách đi tìm cái chết mới thoát nạn!

Tôi trốn việc mà lòng đầy tội lỗi, còn Ninh Hiên, dù trốn học nhưng hắn vẫn thản nhiên như không. Hắn lại vô lương tâm dắt tôi đến khu rừng trong công viên cách trường một con phố. Tôi vẫn cứ giả dối miệng kêu oai oái không muốn, không muốn đâu, nhưng chân thì theo sát Ninh Hiên không chậm một bước.

Vừa tới khi rừng nhỏ, tìm được một thân cây vừa to vừa khoẻ lại kín đáo, Ninh Hiên ngồi ngay xuống tựa vào thân cây. Tôi đang định bắt chước ngồi xuống bên cạnh thì đã bị hắn kéo giật lại.

Tôi ngỡ ngàng nhìn hắn, hắn vỗ vỗ vào chân mình rồi nói với tôi: "Ngồi vào đây! Anh muốn ôm em!"

Mặt tôi lập tức nóng rực lên. Ngồi ghé lên hai chân hắn mà đầu tôi như bốc lửa, hắn vòng hai cánh tay ôm tôi vào lòng. Tôi vẫn không tự nhiên nổi, người cứng đơ, lưng thẳng đứng. Ninh Hiên khẽ cười, ghé sát vào tai tôi phả làn hơi nóng: "Em đang luyện công à, sao ngồi thẳng đơ thế. Thả lỏng ra, dựa vào ngực anh đây này!"

Ngồi trong lòng hắn, tôi thoải mái đến nỗi mơ màng, muốn ngủ thiếp đi.

Thấy tôi sắp ngủ gật, Ninh Hiên liền giở trò rung chân làm tôi giật bắn người choàng tỉnh. Tôi bực mình ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn nhướn mày, nhếch mép cười nham hiểm, bộ dạng vô cùng lưu manh.

Hắn trừng mắt nhìn tôi nói: "Không được ngủ! Chúng ta khó khăn lắm mới được ở bên nhau, còn phải lén lút vụng trộm nữa, thời khắc quý báu thế này mà em lại ngủ à!"

Tôi càu nhàu: "Dễ chịu quá mà, đương nhiên người ta phải buồn ngủ chứ. Hay vứt tôi xuống đất ngồi đi, nền đất cứng thế tôi không ngủ được đâu" Nhưng Ninh Hiên vẫn giữ điệu bộ hung tợn nói: "Đồ tưởng bở! Em phải ngồi yên trong lòng anh"

Giọng hắn tuy có vẻ hung tợn nhưng lời lẽ thì lại xúc động dại dào làm sao, toàn thân tôi như mềm nhũn trước vẻ dịu dàng đáng sợ đó.

Tình cảm dạt dào nhất có lẽ cũng đến mức độ này là cùng, hắn mang bộ mắt ác nhân nhưng lại làm những việc từ bi như Bồ tát!

Tôi hỏi hắn: "Cậu không để tôi ngủ thì làm gì đây?" Thấy đôi môi gợi cảm của hắn đang sẵn sàng hành động, tôi run lẩy bẩy, vội vàng đưa tay lên bịt miệng, ú ớ nói: "Không được! Thôi đừng có lúc nào cũng hôn qua hôn lại nữa! Môi tôi sưng hết lên rồi đây này! Hôn nữa về nhà mẹ tôi sẽ phát hiện ra mất!"

Ninh Hiên cười ranh mãnh: "Được rồi, không hôn vội. Bọn mình nói chuyện một lát đi"

Tôi vui vẻ bỏ tay xuống. Nói chuyện thì không thành vấn đề, đây là sở trường nửa đời người của tôi mà, với ai tôi cũng có thể buôn chuyện cả ngày được.

Tôi tưởng màn tiếp theo sẽ là những câu chuyện sến súa miên man về tình yêu trai gái, thế mà vừa mở miệng ra Ninh Hiên đã phán ngay một câu chua chát. Hắn không cười cợt gì nữa, hỏi tôi: "Sao hôm đấy trong ô tô em và gã người yêu cũ lại hôn nhau dữ vậy?" Câu hỏi của hắn khiến tôi khó xử vô cùng.

Ninh Hiến nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực trái của hắn nói: "Em biết không, lúc nhìn em và anh ta hôn qua hôn lại trên xe, trái tim này của anh đau đớn như muốn nổ tung!"

Nghe hắn nói tôi bỗng thấy sống mũi cay cay, khoé mắt bắt đầu ươn ướt. Tôi dường như vô cùng thấu hiểu nỗi lòng hắn lúc đó, nên giờ đây trái tim mới xót xa nhường này. Nhớ kỹ lại một chút, Ninh Hiên lúc nào cũng lặng lẽ đứng bên tôi, quan tâm và yêu thương tôi, hắn đã thu hết dũng khí, vứt bỏ kiêu hãnh lại đằng sau để chạy đến, những mong được gần tôi hơn, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị tôi cự tuyệt và làm tổn thương.

Tôi sụt sịt với hắn: "Xin lỗi, tôi cũng không hiểu tại sao trước kia mình lại ương ngạnh như thế, lúc nào cũng làm cậu buồn lòng. Nhưng kỳ thực trong lòng tôi cũng không khi nào được thoải mái". Ninh Hiên véo mũi tôi một cái rõ đau, "Khóc lóc gì, càng lúc càng giống trẻ con này!". Tôi bật ra một tiếng hừ khá mạnh làm mặt hắn hơi ươn ướt mưa xuân!

Tôi nói: "Hôm đó không phải tôi hôn Trác Hạo trên xe đâu, tôi đã không cho anh ra hôn từ lâu rồi, nhưng không hiểu hôm đó anh ta ăn nhầm cái gì mà kiên quyết đòi hôn tôi bằng được. Sau đó tôi quyết định ngậm chặt miệng, anh ta cũng quyết không bỏ cuộc, lúc đấy cả hai đều không nhúc nhích, nên khi cậu nhìn từ ngoài vào có lẽ sẽ tưởng là hai người đang say sưa, đắm đuối như thế thôi!"

Ninh Hiên cốc lên trán tôi một cái rồi nói: "Đúng thế! Lúc đó anh chỉ muốn đạp cho cái xe đồng nát đấy một trận tan tành rồi lôi em đi khỏi đấy ngay lập tức!"

Tôi thốt lên: "Đồ bạo lực! Nếu tôi không muốn đi cùng cậu thì sao?"

Ninh Hiên nói: "Dâu không nghe lời, chỉ có đánh. Roi mây làm nên vợ hiền mà"

Tôi ấm ức: "Hứ! Đòn roi cũng cho ra lò đàn ông tử tế đấy! Sau này ngày nào chúng ra cũng cầm gậy đánh nhau xem ai đánh được ai, xem rốt cuộc ông chồng tử tế như cậu bê nước rửa chân cho tôi hay tôi bị cậu đàn áp cho thành bà vợ hiền vô dụng đây?"

Ninh Hiên nhướn mày: "Ai bảo em sẽ là vợ hiền của anh? Con gái nhà ai mà không biết xấu hổ thể?"

Uất ức vô cùng, không nói thêm câu nào, tôi vùng vẫy muốn đứng phắt dậy khỏi chân hắn. Nhưng Ninh Hiên đã vội vàng giữ chặt tôi lại, nói: "Ngồi im, không được động đậy! Đùa tí thôi. Anh đã rơi vào tay em rồi, vợ hiền của anh không phải em thì còn có thể là ai được nữa!"

Câu này của hắn làm tôi mát lòng mát dạ lên bao nhiêu. Hỉ hả xong chợt tôi lại nhớ ra một chuyện muốn hỏi: "Tôi nhớ sau khi uống say, rõ ràng là đã gọi điện cho Tiêu Tiêu, sau đó lại biến thành cậu được?"Ninh Hiên nhăn mày nói: "Sao em biết được, tối hôm đó tự nhiên em vô duyên vô cớ gọi cho anh, sau đó chẳng những không thèm nghe anh nói gì mà còn lảm nhàm cái gì nữa không rõ. May mà quán rượu đó anh đã đến nhiều rồi, em có nói khó nghe thế nào anh vẫn nhận ra. Không thì nhân lúc em say bí tỉ, có khi lại bị tên nào nổi cơn dê lôi về nhà hành hạ rồi cũng nên!"

Nghe Ninh Hiên nói tôi cũng thấy sờ sợ. Lỡ bị tên mất dạy nào thừa cơ cưỡng bức chắc tôi không dám sống tiếp mất!

Vẫn còn sởn gai ốc, tôi nói với Ninh Hiên: "Sau này nhất định tôi không uống rượu nữa!"Ninh Hiên nhìn tôi cười tít mắt bảo: "Ngoan! Thế là đúng đấy! Con gái vốn dĩ không được uống nhiều, như thế sau này sinh em bé mới thông minh". Mặt tôi lại bắt đầu nóng tưng bừng.

Trời ơi! Hắn càng lúc càng được thể trêu trọc tôi rồi. Mới thiết lập quan hệ được có bao lâu mà hắn đã nghĩ đến tận cả em bé. Hiệu suất thật là cao!

Chương 19 - Hiên đẹp trai và Nhã Nhã

Ninh Hiên chợt nói: "Đưa điện thoại cho anh." Tôi bối rối hỏi "Để làm gì?" song vẫn ngoan ngoãn móc điện thoại ra đưa cho hắn.

Hắn vừa bật danh bạ vừa hỏi: "Sao em lại có số của anh?" Tôi đắc ý: "Xời, nhằm nhò gì, tôi còn có số liên lạc của cả lớp cơ!" Nói xong mới giật thót. Tô đại ngốc tôi lại tự bán đứng chính mình rồi!

Đúng là tôi có số liên lạc của cả lớp thật, nhưng lại chỉ lọc ra mỗi số của Ninh Hiên lưu vào máy. Ninh Hiên nhướn mày nhếch mép nhìn tôi, bộ dạng xấu xa lập tức hiện lên rõ mồn một: "Thì ra em không những ương ngạnh mà còn ngấm ngầm làm điều xằng bậy nữa." Tôi bị hắn châm chọc cho vừa thẹn vừa giận, hung hăng xông vào bóp cổ hắn, mắm môi mắm lợi còn hơn bị táo bón mười ngày.

Tôi cáu tiết: "Ai ngấm ngầm làm điều xằng bậy hả?"

Hắn gỡ bộ vuốt của tôi ra: "Em."

Tôi gầm lên: "Cậu!"

Hắn cười khúc khích: "Thôi đi, anh ngấm ngầm làm điều xằng bậy khi nào hả? Anh lúc nào cũng làm điều xằng bậy một cách quang minh chính đại đấy nhé!"

Tôi: "..."

Dạo này đấu đá toàn thua thôi... Ôi chao, trong vũ trụ này sức mạnh của lũ choai choai không thể coi thường được...

Ninh Hiên bất chợt hỏi tôi: "Sao Tiêu Tiêu lại không mang họ Tiêu?"

Tôi vội chớp lấy cơ hội cười nhạo lại hắn: "Ai nói Tiêu Tiêu phải mang họ Tiêu hả? Thế cậu nói xem, bờ biển thì mang họ Bờ à?"

Ninh Hiên không thèm đếm xỉa đến tôi, chìa điện thoại ra trước mặt tôi bảo: "Anh biết tại sao em lại gọi cho anh rồi. Em nhìn xem, chữ P trong họ Bàng (Pang) của Bàng Tiêu Tiêu với chữ N trong họ Ninh của anh ngay cạnh nhau." Tôi nhìn theo, lúc ấy mới hiểu ra. Lúc đó tôi uống say bí tỉ, ngón tay run lập cập nên đã bấm nhầm tên Tiêu Tiêu thành Ninh Hiên.

Ninh Hiên bất chợt nói kháy: "Nhưng ai mà biết có phải em mượn rượu giả điên rồi cố ý hay không?"

Tôi thẹn quá hóa giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu có thể sỉ nhục trí tuệ, nhân cách, phẩm chất của tôi, nhưng tôi quyết không cho phép cậu sỉ nhục tửu phẩm của tôi! Tô Nhã này đội trời đạp đất, chưa từng có thói quen uống rượu xong tìm trai tởm lợm đó!"

Ninh Hiên bật cười, cúi đầu bấm mấy cái rồi trả máy lại cho tôi: "Này, anh đứng đầu tiên, sau này đừng có bấm nhầm nữa đấy!"

Tôi nhận lấy điện thoại, mặt tức thì tươi như hoa nở. Tên của hắn đã được hắn đổi lên vị trí đầu tiên. Điều này thì không nói làm gì, cơ mà vô sỉ ở chỗ hắn dám đổi tên mình thành "1 ông xã Hiên đẹp trai"!

Tôi làu bàu: "Không biết xấu hổ!" Rồi cũng đòi điện thoại hắn: "Điện thoại cậu đâu? Đưa đây, tôi cũng muốn đổi!" Hắn đưa điện thoại cho tôi. Tôi mở danh bạ, tức thì chết sững, có cảm giác như bị tuổi xuân phơi phới đâm rầm vào lưng không báo trước. Trong danh bạ của hắn, vị trí đầu tiên là: 1 bà xã Nhã Nhã.

Tôi bốc khói phừng phừng như vừa bị luộc, nhìn Ninh Hiên ngang ngạnh nói: "Ai là bà xã của cậu!"

Ninh Hiên cười ha hả: "Đồ ngốc!"

...

Hệ thống giao tiếp của hắn bị hỏng rồi à! Lúc này đáng lẽ hắn phải thâm tình nắm lấy tay tôi nói: "Bà xã, anh yêu em!" mới đúng chứ.

Ụa! Buồn nôn...

Thôi, chấp nhận đáp án của hắn cho nó nhân đạo vậy.

Tôi trả điện thoại lại cho hắn, hỏi: "Cậu bảo đi gặp bác sĩ tâm lý đo độ tuổi tâm lý thật á?" Hắn gật đầu, vẻ mặt dường như thoáng mất tự nhiên: "Ừ."

Tôi chộp được khoảnh khắc ấy, gặng hỏi: "Vừa rồi là thái độ gì? Ngại à? Ồ, tôi biết rồi, cậu có bệnh nên mới phải đi gặp bác sĩ tâm lý! Ha ha ha!"

Hừ, đừng trách chị cười khoái trá như vậy! Những kẻ ưu tú xuất sắc nổi bật giữa đám đông, vậy mà bị tôi bắt thóp, chuyện đúng là cực kỳ thú vị!

Ninh Hiên nhướn mày châm chọc: "Nhìn thấy cuống họng rồi đấy." Tôi ngẩn người. Hắn được lắm. Tôi bình thường chỉ nhìn thấy lưỡi thôi, nhưng hắn thì còn có thể nhìn xuyên qua mỏ!

Tôi hỏi hắn: "Cậu gặp bác sĩ tâm lý làm gì?"

Hắn không trả lời: "Hỏi làm gì?"

Tôi đáp: "Tôi vốn không muốn dò hỏi chuyện của cậu, nhưng thấy hay hay, muốn biết đo độ tuổi tâm lý là như thế nào, nếu dễ thì tôi cũng đi đo. Ai mà biết nói tới nói lui lại phát hiện ra cậu có bệnh, ha ha!"

Tôi tiếp tục sung sướng đắc ý, Ninh Hiên cấu vào eo tôi khiến tôi kêu oai oái.

Hắn "hừ" một tiếng, "Không cần đo, tuổi tâm lý của em anh thấy chỉ khoảng mười một mười hai tuổi thôi!"

Tôi quả quyết cãi lại: "Cậu đúng là đồ có bệnh! Thì ra cậu thích con nít mười một mười hai tuổi!"

Hắn lại cấu tôi, tôi la lối định chạy, nhưng đã bị kéo lại vào lòng, đầu cúi xuống, đôi môi áp tới cùng cơn giận bất đắc dĩ.

Hôn nhau một chặp, chúng tôi mới hổn hển tách nhau ra. Tôi nhìn Ninh Hiên nói: "Thật quá vô sỉ! Cuộc đời chúng ta ngoại trừ hôn hít ra còn có cái gì khác nữa không?"

Ý của tôi là, hai đứa chúng tôi ngày nào cũng "củi khô đòi cháy" chỉ biết hôn hít thế này quá ư là phóng đãng trụy lạc! Phải nhân lúc còn thanh niên mà làm nên sự nghiệp mới phải chứ!

Thế nhưng Ninh Hiên lại nói: "Anh vốn định để từ từ, nhưng nếu em bẩn đến mức cho rằng hôn thôi thì chưa đủ thỏa mãn em, được rồi, chúng ta làm cái khác vậy!" Nói rồi hắn nghiêm mặt lại, đưa tay sờ soạng người tôi.

Tôi hét toáng lên bỏ chạy khỏi hắn, nhưng hắn vây chặt khiến tôi không tránh nổi. Tôi liều mạng tóm lấy bàn tay hắn không cho tiếp tục sờ soạng người tôi nữa, kinh hồn bạt vía thở dốc mắng hắn: "Đồ nhóc con tư tưởng thiếu lành mạnh này! Cố tình hiểu sai lệch ý tôi!"

Ninh Hiên bật cười, ôm chặt lấy tôi: "Nhã Nhã, em đáng yêu quá!"

Tôi rùng mình!

Nhã Nhã... nghe sến quá đi!

Tôi nói: "Gọi là chị! Nhã Nhã cái gì, không thấy sởn da gà à?"

Ninh Hiên nhướng mày: "Gọi em là Nhã Nhã hay hôn em 30 phút, chọn một trong hai đi!"

Tôi...ức quá!!!

Ninh Hiên nhếch mép cười gian tà: "Được! Thế thì anh sẽ làm cả hai. Nhã Nhã, anh sắp hôn em đây!"

Tôi vội vã hét lên: "Chọn cái thứ nhất!"

Tên vô lương tâm Ninh Hiên phá lên cười.

Tôi khóc đây! Tôi lại thua đau đớn tên tiểu tử này rồi! Cuộc đời tôi thật quá bi kịch! Tôi còn có thể ngẩng đầu trước mặt hắn không cơ chứ!

Chương 19 - Hiên đẹp trai và Nhã Nhã

Ninh Hiên thôi không cười nữa, đột nhiên trở nên rất nghiêm túc, vẻ mất tự nhiên ban nãy xuất hiện trở lại trên mặt hắn. Hắn nhìn tôi nói: "Sau mấy lần gặp em, chẳng hiểu sao lúc nào anh cũng nghĩ đến em, nhất là khi ngồi một mình, cứ thần người ra nghĩ đến em như mất hồn. Mẹ anh đã qua đời từ khi anh còn nhỏ, mà em thì nhiều tuổi hơn anh nên ban đầu anh sợ không biết có phải mình bị phức cảm 'yêu mẹ' nên mới nhớ nhung em nhiều thế không. Anh muốn khẳng định rốt cuộc mình đã yêu em hay chỉ là hoài niệm về mẹ qua hình ảnh của em nên đã đi gặp bác sĩ tâm lý."

Những lời hắn nói khiến lưng tôi cứng đờ, "Không phải cậu thực sự coi tôi là mẹ đấy chứ!"

Đừng có thế nhé! Tôi không có thiếu con, tôi chỉ cần chồng thôi!

Nghe tôi hỏi, Ninh Hiên không khỏi vỗ trán gầm lên: "Tô Nhã, em đúng là ngớ ngẩn!"

Tôi tức khí: "Hứ! Cậu đang yêu đứa ngớ ngẩn đấy! Nói thế cậu còn chẳng bằng đứa ngớ ngẩn!"

Ninh Hiên lại ôm tôi chặt hơn, cắn tôi một cái để trừng phạt, sau đó trở giọng dịu dàng rủ rỉ vào tai tôi: "Đến chỗ bác sĩ tâm lý, trước hết anh phải làm một bài trắc nghiệm, rồi cũng kể hết với bác sĩ về lối tư duy tùy tiện, cách thức hành xử thiếu suy nghĩ và tình trạng ngớ ngẩn của em. Sau đó bác sĩ khẳng định như đinh đóng cột với anh: Cô gái cậu vừa kể vẫn còn rất, rất hồn nhiên, ngây thơ, độ tuổi tâm lý chỉ tầm mười lăm, mười sáu thôi. Ông ta cam đoan trước linh hồn Mao chủ tịch rằng tuyệt đối không phải anh đang yêu em như yêu mẹ. Tô Nhã, anh thật lòng rất thích em! Anh... muốn được che chở cho em, muốn được chăm sóc cho em, muốn được chiều chuộng em!"

Người tôi từ đầu đến chân, bất giác kinh động, đờ đẫn!

Tình cảm quá! Ngoài ra còn sến nữa!

Tôi nói: "Bịa đặt! Cậu mười lăm mười sáu tuổi thì có!"

Dù con số này có thể chứng minh tôi vẫn đang trong thời trổ hoa khoe sắc nhưng lại quá xa so với tuổi hai mươi mốt, thế khác nào hạ thấp nhân phẩm tôi!

Ninh Hiên nhíu mày bảo: "Tô Nhã, em có thể lĩnh hội nhiều hơn một chút được không, xem anh đang muốn nhấn mạnh điều gì? Không thể cho anh thấy em cảm động đến nhường nào, nói với anh rằng em muốn được anh che chở, muốn được anh chăm sóc, muốn được anh chiều chuộng sao?"

Quá đỗi kinh ngạc, tôi mở to mắt nhìn Ninh Hiên gọi lớn: "Quỳnh Dao thúc thúc!"

Nghe tôi gọi Ninh Hiên cũng phải phì cười, chẳng còn làm mặt giận được nữa. Tôi ghé sát tai hắn khẽ nói: "Ninh Hiên, tôi muốn được cậu che chở, muốn được cậu chăm sóc, muốn được cậu cưng chiều!" Vòng tay Ninh Hiên siết tôi chặt hơn, hắn nói: "Ừ, em không phải lo lắng bận tâm bất kỳ chuyện gì cả, chỉ việc vô tư hồn nhiên mà tươi cười, vô lo vô nghĩ mà vui sống, cứ tiếp tục lơ ngơ làm cô giáo dạy Toán dù chẳng ra dáng chút nào, anh sẽ đứng phía sau xua tan mọi phiền phức và những chuyện không vui cho em!"

Tôi lại thấy sống mũi cay cay, khóe mắt nong nóng, vừa chết lịm vì hạnh phúc vừa cảm động nghiêng ngả. Tôi khịt mũi một cái rồi nói: "Ninh Hiên, miệng cậu ngọt thật, những gì cậu nói cũng dễ thương quá, tôi nghiện chúng chết mất!"

Ninh Hiên bỗng khựng lại cứng đơ người, trợn mắt nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng mới hầm hừ phun ra được một câu: "Tô Nhã, em đúng là cây gỗ mục!"

...

Tôi cười tít mắt trêu hắn: "Thực ra tôi cũng không muốn lạc đề thế đâu. Nhưng nếu bảo tôi phải nhõng nhẽo nũng nịu với một 'em giai' thì làm sao tôi không thấy ngượng mồm được chứ? Cứ từ từ dần dần, chờ đến lúc cậu lớn hơn một chút, tôi sẽ nũng nịu cho cậu ngán đến tận cổ thì thôi!"

Ninh Hiên hung tợn nói: "Thế tưởng bây giờ không phải là em đang làm nũng với anh đấy hả?" Mặt hắn lộ rõ vẻ khinh miệt: "Thôi thì dù sao cũng đã biết nũng nịu thế rồi, chi bằng cứ phát huy hết ra đi, kiềm chế làm gì!"

Tôi bĩu môi: "Cậu nói cái gì được là phải được ngay chắc! Dễ cứ như nói đi tiểu tiện thế!"

Ninh Hiên lại nhướn mày ra sức chọc tôi tiếp: "Xem bộ dạng em kìa, thế này mà bảo không nhõng nhẽo à, còn bĩu môi nữa chứ!"

Sặc... Tức quá!

Sao lúc nào tôi cũng để thằng nhóc này ăn tươi nuốt sống vậy!

Tôi chợt nhớ ra một chuyện nữa, muốn hỏi Ninh Hiên làm sao hắn lại thần thông quảng đại đến nỗi biết được cả chuyện tôi và Trác Hạo chia tay.

Ninh Hiên nói: "Chuyện này nói với em sau. Đói rồi, mình đi ăn gì đã."

Tôi đứng lên khỏi chân hắn. Trên đường hai đứa ra khỏi công viên thấy hắn có vẻ loạng choạng, tôi thương xót, hỏi: "Tôi ngồi lâu quá làm chân cậu tê lắm à?"

Ninh Hiên nắm chặt tay tôi nói: "Không sao." Tôi trách: "Tê chân thì nói ra một tiếng cho người ta còn biết đường đứng lên!" Hắn bóp chặt tay tôi rõ đau, nói: "Nhưng anh cứ muốn ôm em thế cơ. Tê mấy cũng mặc kệ."

Nước mắt tuôn trào!

Tôi ôm cánh tay Ninh Hiên làm như đang xúc động muốn khóc, nói: "Ninh lão gia! Thử hỏi trên đời còn ai đa tình đáng yêu như cậu không, có cô gái nào mà không yêu cậu cơ chứ!"

Ninh Hiên đốp lại: "Nói linh tinh. Anh không đa tình, mà là nặng tình và chung tình!"

Rõ ràng hắn quá hiểu chuyện phong tình thì có!

Trừ phi hắn không muốn, chứ một khi hắn đã nghĩ đến chuyện phong lưu thì xem ra chẳng có cô nào chống đỡ nổi vẻ đào hoa của hắn.

Nhà hàng Ninh Hiên đưa tôi đến cũng có chút ý nghĩa kỷ niệm với tôi. Tôi nói với hắn: "Chỗ này tôi đã đến rồi." Hắn bâng quơ đáp: "Ừ."

Thái độ thờ ơ thế này...

Tôi quyết định sẽ giội một quả bom xuống, khiến hắn phải kích động!

Ngồi xuống chỗ của mình, tôi chỉ vào cái bàn đằng sau bị chắn bởi một bồn cây bên trên trổ đầy lá xanh nói: "Cậu thấy cái bàn phía sau chậu cây này không? Tôi đã ngồi đấy lúc nói chia tay Trác Hạo đấy!"

Chuyện liên quan đến tình địch đấy, lần này còn hờ hững được nữa không! Ha ha ha!

Kết quả Ninh Hiên vẫn ung dung thản nhiên, bình tĩnh như không, chẳng có phản ứng gì, mất hết cảm giác rồi à?

Hắn còn không thèm chớp mắt lấy một cái, chỉ đáp lại bằng một tiếng "ừm".

Tức quá!

Thái độ này của hắn, thật không thể chấp nhận được!

Bão đang chuẩn bị nổi lên, bất chợt Ninh Hiên ngẩng đầu lên nhìn tôi nói: "Có một hôm, ông bố bận rộn của anh dành được chút thời gian đưa con trai đi ăn. Hai bố con đang ăn ngon lành thì nghe tiếng một cô gái nói với bạn trai: Chúng ta chia tay đi, em yêu người khác rồi. Lúc đấy bố anh còn bảo con gái thời nay thay lòng đổi dạ khôn lường như thời tiết vậy, nhưng anh thì lại thấy vui khôn xiết. Vui đến nỗi suýt nữa lao ngay ra giữa phố gào ầm lên đấy!" Hắn dừng lại một lát nhìn sắc mặt đang tái đi vì kinh ngạc của tôi rồi nói tiếp: "Hôm đó, anh đã ngồi đúng tại chỗ em đang ngồi đấy."

Tôi đã hoàn toàn hóa đá!

Chức năng và nhiệm vụ chính của Ninh Hiên trên cõi đời này chính là phải làm thế nào để hết lần này đến lần khác khiến Tô Nhã kinh hoàng như bị sét đánh!

Không thể tin nổi, tôi lầm bầm: "Không phải chứ! Sao lại trùng hợp đến thế được?!"

Ninh Hiên hết sức bình tĩnh, thản nhiên gật đầu khẳng định: "Ừ! Trùng hợp thế đấy!"

Chẳng trách khi tôi hỏi hắn sao biết tôi chia tay Trác Hạo rồi, chẳng những hắn không thèm trả lời mà còn đòi đưa tôi đến đây ăn trưa nữa! Đói cái gì mà đói, nói láo! Hắn muốn tôi đến đây hứng sét đây mà!

Tôi nhướn mày, đập bàn quát hỏi: "Vì thế mấy hôm sau cậu dám ăn gan hùm mật báo chạy đến khu hiệu bộ, giữa thanh thiên bạch nhật hỏi tôi có gì để nói với cậu không, phải không?"

Thấy tôi hùng hùng hổ hổ đập bàn, Ninh Hiên ai oán lườm tôi một cái. Tôi bàng hoàng không kiểm soát được mình mà run lên cầm cập.

Hắn nhìn tôi nói: "Ngày nào anh cũng chờ em nói với anh là em đã chia tay ai đấy rồi nhưng chẳng thấy em nói gì. Lúc nhìn anh và Điền Uyển Nhi ở bên nhau, mặt em nhăn nhó như vừa uống nhầm giấm đặc chế, thế nhưng vẫn không thèm nói với anh một tiếng! Đợi em sốt ruột chết đi được nên lần đấy anh quyết định chạy đi tìm em!" Nói xong hắn trợn mắt nhìn tôi như muốn giết người, ánh mắt lạnh lùng, âm u như đang tàng trữ một con dao nhỏ: "Ấy thế mà vẫn tiếp tục giấu được nữa!"

Tôi cười đắc ý: "Ừ! Tôi vốn là người khôn ngoan, sắc sảo mà!"

Ninh Hiên vừa nhấp được một ngụm trà nóng, nghe tôi nói xong lập tức bị sặc, ho sặc sụa như muốn tắt thở. Thấy hắn sặc chết đến nơi, tôi vừa thương vừa giận, tâm trạng vô cùng phức tạp, bèn tới ngồi cạnh hắn, vỗ lưng cho hắn xuôi cơn ho.

"Được rồi, được rồi!"Ninh Hiên giữ cánh tay tôi lại bảo: "Không phải vỗ nữa, vỗ nữa lại làm anh nội thương thổ huyết ra đấy!"

Bực quá! Rõ ràng hắn không coi lòng tốt của tôi ra gì!

Ninh Hiên thấy tôi nổi giận, vội kéo tay tôi nói chuyện tiếp: "Tô Nhã, sao em không chịu nói cho anh biết chuyện chia tay?"

Lòng tôi dậy lên nỗi tủi thân xót xa vô hạn, "Tôi là cô giáo của cậu mà! Tôi sợ..." Ngừng một lát tôi pha thêm vị ai oán đậm đặc: "Hơn nữa, cậu và Điền Uyển Nhi đã trở thành một đôi rồi, ngày nào cũng công khai thách thức hai con mắt tôi. Hai người đã như thế chẳng lẽ tôi lại dở hơi chạy đến trước mặt cậu bảo: Ninh Hiên ơi, tôi đã thuộc giới độc thân rồi này! Như thế không là đứa bệnh hoạn, không thành đứa vô sỉ à!"

Ninh Hiên nhìn tôi, không cười, nghiêm túc nói: "Tô Nhã, anh và Uyển Nhi... làm em đau lòng lắm à? Sau này sẽ không thế nữa! Sau này nhất định anh sẽ không bao giờ dùng đến mấy cách ngu ngốc đó làm tổn thương em nữa!"

Xong rồi, xong rồi! Tôi xong đời rồi! Tôi hoàn toàn đổ tên tiểu tử này rồi!

Hắn không còn trách tôi ương ngạnh nữa mà đã chuyển sang tự trách mình làm tôi đau lòng. Trời ạ, trước tình cảm đáng yêu thế này, làm sao tôi có thể không cảm động được cơ chứ!

Tôi nhìn Ninh Hiên, không biết ngực mình làm sao mà cứ thổn thức thế này, tôi rất muốn ôm lấy hắn nói câu gì đó, nhưng cụ thể nên nói gì thì hoàn toàn chưa xác định được!

Ninh Hiên vỗ nhẹ hai cái vào má tôi hỏi: "Tô Nhã, nhìn vào mắt em thấy, thấy sao mà... đói khát thế?" Hắn ghé vào tai tôi hỏi nhỏ: "Có phải em đang muốn anh hôn em phải không?"

Lần này tôi quyết tâm phải vùng dậy tự làm chủ mới được, không thể lần nào cũng để bị hắn nuốt trôi! Lần này tôi phải nuốt hắn!

Kéo cổ áo Ninh Hiên lại, tôi sấn sổ như một con sói háu đói, hung hăng ngoác cái miệng rộng, máu me be bét tấn công đôi môi đỏ đầy cám dỗ của cậu học sinh xinh trai.

Đừng tưởng chị không biết hôn người! Chị hôn rồi có thể làm em quên mất rằng chị cũng là người đấy

Full | Lùi trang 3 | Tiếp trang 5
Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ