pacman, rainbows, and roller s
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Bao nhiêu tiền cho 1 tình yêu trang 7

Chương 11:

Hải cầm bó hoa đứng trước của phòng bệnh gõ cửa mấy lần ko thấy ai trả lời đành tự mở cửa đi vào.

Mai ngồi trên giường dựa đầu vào cửa sổ, mái tóc xoã ngang lưng có vài sợi khẽ tung bay trong gió. Đôi mắt to tròn của nó mơ hồ nhìn ra cảnh vật bên ngoài.

- Dù ở hoàn cảnh nào e cũng vẫn đẹp!

Mai nghe tiếng người liền giật mình quay lại.

- A Hải!

- A còn tưởng e để a đứng đây đến tối cơ đấy! – Hải để đồ xuống bàn nhìn Mai nháy mắt.

- Sao lại thế? – Mai nghiêng đầu nhìn Hải: – Ko lẽ a đến đây lâu rồi?

- Ko lâu nhưng cũng đủ để a mỏi chân.

- Chết thật – Mai cười trừ : – E mải suy nghĩ quá mà ko để ý.

Chỉ tại hành động của Cường tối hôm qua làm Mai ko khỏi thắc mắc mà suy nghĩ vẩn vơ. Cài gì mà xin lỗi, cái gì mà tha thứ – nó chẳng hiểu hắn làm sao nữa. Gần đây hắn toàn có những hành động, cư xử là lùng hết mức.

- E dễ lừa thật. A mới đến thôi – Hải lại gần xoa đầu Mai: – Chân e thế nào rồi?

Mai vuốt lại những sợi tóc rối vừa bị Hải xoa đầu, hai má phụng phịu nhìn a:

- E có phải trẻ con như hồi ở nhà đâu mà a xoa đầu e.

- 20t vẫn là trẻ con.

- Xì – Mai dẩu mỏ: – A hơn e là mấy.

- Thôi đc rồi. A thua – Hải giơ 2 tay lên làm vẻ đầu hàng.

- Có thế chứ – Mai cười toe như hoả nở rộ làm Hải xao xuyến hơn.

-…

- Mà sao a biết e nằm viện?

- Dĩ nhiên là mẹ e nói rồi.

Mai gật gù, nó quên là Hải và mẹ khá thân nhau.

- E còn chưa nói chân e thế nào rồi.

Hải ngồi xuông ghế chống tay lên cằm nhìn Mai. Nó vẫn vô tư quá.

- Vẫn đau và nhức. Cũng may có thuốc giảm đau ko e chết mất.

- E mà chết sẽ có nhiều người đau khổ và nhiều kẻ vui mừng! – Hải lẩm bẩm trong mồm.

- Sao cơ a?

Hải nhìn Mai rồi lại quay mặt đi:

- A bảo e chịu khó ăn uống cho lại sức, 1 thời gian là sẽ khỏi thôi. Cố gắng chịu đựng 1 chút.

- Đương nhiên! E cũng giỏi chịu đựng lắm đấy nhá – Mai tự hào

Làm sao Hải ko biết Mai giỏi chịu đựng, nếu ko sao có thể sống xót trong sự đầy đoạ của lũ người ấy. Nếu có thể Hải muốn che chở cho người con gái trước mặt a – người con gái sau 1 thời gian khổ sở vẫn ko biết rằng cuộc sống của mình đang bấp bênh trôi theo dòng đời.

- Mai này! – Hải nhìn Mai chân thành.

- Gì vậy a?

- A muốn

Cạch – Tiếng cửa phòng mở ra, người con trai cao lớn xách túi đồ lớn nhỏ tự nhiên bước vào phòng. Có vẻ như đây ko phải lần đầu Mai đang nói chuyện riêng thì có người tự nhiên vào phòng. Lần trước là Nga, giờ đến Cường.

Hay thật!

- A đã mua cho e rất nhiều đồ ăn. E phải chịu khó ăn mới có thể mập được, như vậy a mới ko chán mà theo cô khác – Cường thản nhiên thể hiện tình cảm với Mai, phơt lờ con người đang đứng trong phòng.

- A Cường – Mai xấu hổ nhắc hắn.

Cường liếc nhìn Hải chẳng mấy thiện cảm nhưng ánh mắt vẫn hiện lên tia đắc ý. Cũng may hắn đến đúng lúc nếu ko sẽ có 1 màn tỏ tình diễn ra rồi. Cái chiêu ko gõ cửa của Nga đúng là hiệu quả nhất trong việc phá ko khí riêng tư.

- Chào a! – Hải dù ko thích nhưng vẫn lịch sự chủ động bắt tay Cường: – Tôi là Hải bạn của Mai.

Đường đường là 1 tổng giám đốc giao tiếp với người lạ như cơm bữa, Cường cũng chẳng chịu thua thể hiện phong cách lịch sự nhưng đầy cao ngạo của người quyền lực.

- Rất vui đc biết a. Tôi là ” người yêu ” của Mai – Hắn cười nhưng vẫn nhấn mạnh từ ” người yêu ” như để khẳng định chủ quyền của mình.

- Người yêu? – Hải hỏi lại Cường nhưng ánh mắt lại nhìn Mai để chờ đợi câu trả lời từ nó.

Mai ko nói gì quay đầu đi chỗ khác tránh ánh mắt của Hải. A nhìn rõ đôi má đang ửng hồng trên khuôn mặt trái xoan với nước da trắng ngần của nó – câu trả lời cho a đã có?

- Giờ a mới biết e đã có người yêu.

- Ơ thì

- Cô ấy lần đầu yêu nên vẫn còn ngại – Cường ngắt lời Mai. Hắn chẳng muốn Hải ở đây thêm 1 giây phút nào.

- A Cường – Giọng Mai có chút khó chịu vì sự vô duyên của Cường.

- Đc rồi. A chỉ nói sự thật thôi mà – Cường nhún vai.

Mai lườm hắn 1 cái rồi quay sang Hải tươi cười:

- Vừa nãy hình như a định nói gì với e phải ko?

- Đúng vậy. Nhưng a nghĩ – Hải nhìn hắn: – Đấy là chuyện quan trọng nên a sẽ nói với e sau.

- Chuyện…chuyện gì. Ko nói được bây giờ sao a?

Hải gật đầu rồi rút điện thoại ra xem. Đến giờ rồi.

- A có việc phải đi bây giờ.

Có vẻ như Cường chỉ chờ câu nói này của Hải. Hắn tươi tỉnh thấy rõ.

- A mới đến mà đã về rồi sao? – Mai tỏ ý muốn giữ Hải ở lại.

- Ừ. A có việc quan trọng. Lần sau quay lại thăm e a sẽ nói.

- Vậy cũng được – Mai hơi tiếc nuối vì tính tò mò của nó khá cao.

- Nhớ tự bảo vệ và chăm sóc cho mình e nhé!

Hải quay đầu đi ko quên để lại cho Cường hàm ý ” Tôi chưa bỏ cuộc đâu “.

Cường nhìn đăm đăm theo bóng Hải. Rõ ràng a ta biết chuyện gì đó.

- Này a nhìn gì mà ghê vậy?

- Àh ko có gì – Cường quay lại nhìn Mai : – A cho e uống sữa nhé!

- UỐNG SỮA – Mai trố mắt: – E rất ghét đồ ngọt.

- 1 chút thôi! Sẽ ko mập.

- Ai…ai bảo…bảo e sợ mập.

- Việc đó ko quan trọng. Bây giờ e đang rất gầy.

- A nói dối. – Mai xị mặt.

- Thật!

- Kệ. E ko thích.

- 1 chút thôi.

- Ko! e ko thích.

- Nào e. – Cường cố bỏ sĩ diện nịnh nọt Mai. Hắn thật ko thích nó ốm yếu thế này.

- Ko đâu.

- Uống đi mà.

- Ko màààààààààààà! – Mai dài mồm ra châm chọc hắn.

Cường cũng chẳng chịu thua, 2 người đẩy qua đẩy lại. Ko khí trong phòng bệnh chẳng sực mùi thuốc nhàm chán khó ưa mà đặc mùi tình yêu ngọt ngào.

***********

Hải rời khỏi phòng bệnh của Mai liền đến sân bay Nội Bài. Hôm nay là 1 ngày quan trọng.

1 người phụ nữ đứng trong nhà chờ ăn vận đồ đen, đội mũ vành to che nửa khuôn mặt vừa nói chuyện vừa đảo mắt xung quanh. Thỉnh thoảng lại chỉnh lại chiếc kính trên mặt.

- Bác cám ơn cháu nhiều lắm.

- Ko có gì đâu bác. Vì hạnh phúc của gia đình bác cũng là vì Mai cháu đều ko ngại.

- Cháu thật tốt! Thật tốt – Người phụ nữ nắm tay Hải:

- Tính mạng của 2 đứa phụ thuộc vào cháu và ” bà ấy ”

- Xin bác yên tâm quay về. Cháu và bác ấy sẽ đưa 2 đứa nhỏ đên nơi an toàn.

Người phụ nữ gật đầu nghẹn ngào:

- Ta ko thể để họ làm hại bọn nhỏ. Chúng hoàn toàn vô tội.

- Cháu biết vì cháu cũng yêu thương chúng như e mình – Hải mỉm cười nhìn vào bên trong 1 người phụ nữ đứng tuổi cùng 2 đứa trẻ đang vẫy tay a.

- Họ đã vào trong an toàn, việc còn lại nhờ cháu. – Người phụ nữ liên tục nhắc lại những lời nhờ vả với Hải.

- Vâng. Cháu cũng vào trong luôn đây. Nếu bọn chúng đến sẽ ko kịp.

- Đc rồi! Cháu đi đi nhớ bảo trọng – Người phụ nữ ôm tạm biệt Hải rồi mỗi người 1 hướng ngược nhau.

Họ vừa tách khỏi nhau thì có 1 đám người hốt hoảng chạy đến. Chúng chia nhau ra tìm 2 người nhưng có vẻ chúng đã chậm chân ko tìm đc con mồi của mình.

- Mẹ kiếp! – Tên đầu đàn buông 1 câu **** thề rồi quay sang quát tháo lũ đàn e:

- Chúng mày là lũ ăn hại, có 2 đứa trẻ cũng tìm ko ra.

- Thưa đaị ca…đại ca chúng e ko nghĩ mụ già đó lại thông minh đến vậy. Mong a bỏ..bỏ qua.

- Lần này chết chắc với cô chủ – Gã nghiến răng, trợn mắt hiện rõ những vết sẹo lồi lõm trên mặt. Có vẻ như cuộc đời của gã chỉ dành để chém giết.

- Thưa a – 1 tên rụt rè đến chỗ gã ko dám ngẩng mặt lên.

- Nói – Gã lầm lì ra lệnh cho tên đứng trước mặt mình.

- Là…là điện…điện thoại…của…của …cô…cô chủ – Tên đàn e run run đưa cái điện thoại cho lão đại ca băm trợn của mình.

- Khốn kiếp! Vừa nhắc đã gọi – Gã nhổ 1 bãi nước bọt xuống đất rồi giằng lấy điện thoại từ tay thằng đàn e.

Bắt máy với cái giọng nhẹ nhàng, ra sức giải thích cho chủ nhân khác hẳn với cái vẻ giữ tợn oai phong như lúc đối với đàn e của mình – mình cao nhưng có người còn cao hơn chẳng?

Cũng chẳng biết đầu dây biên kia nói gì mà mặt gã từ đỏ chuyển sang xanh rồi xám xịt.

- Xin cô chủ tha lỗi.

-….

Càng nói chuyện gã càng khẩn trương van nài:

- Xin cô chủ bỏ qua! Sẽ ko có lần

Gã đầu đàn chưa kịp nói hết thì đầu dây bên này Trâm đã đập tan chiếc điện thoại đắt giá của mình. Nếu vụ này ko song thì đâu chỉ mình gã chết, cô ta còn thê thảm hơn nhưng gã vẫn còn giá trị lợi dụng nên tạm tha.

Cái chính bây giờ là phải giải quyết với lão già ” Đinh Văn Trọng “.

- Đúng là 1 mớ rắc rối. Tất cả là tại ” mày “.

- Tất cả là tại ” mày “.

- ” Mày ” phải chết! Phải chêt!

Từ nhà cho đến Country house Trâm ko ngừng **** rủa ầm ĩ trong xe. Cô ta là người háo thắng vậy nên hiếm khi giữ được bình tĩnh. Những người như thế chỉ nguy hiểm bên ngoài còn người nguy hiểm bên trong mới là người thực đáng sợ.

- Hiện giờ cháu rất bận sao bác lại giục cháu đến đây?

- Đồ ngu ngốc! – Kèm theo tiếng hét giận giữ là 1 cái tát giáng xuống khuôn mặt đầy mĩ phẩm của Trâm.

Vừa bước vào nhà đã lãnh trọn 1 cái tát đau điếng làm Trâm bất ngờ ko kịp phản ứng. Cô ta ôm bên má đỏ lừ rồi trừng mắt lên nhìn người đàn ông vừa đánh mình.

- Nếu còn nhìn ta bằng ánh mắt đấy cô sẽ chết ngay tại đây.

Tiếng người đàn ông rít lên làm Trâm chùn bước. Dù sao đây cũng là địa bàn của ông ta – 1 kẻ giết người ko ghê tay – giết thêm 1 mạng người như cô ta có lẽ ko quá khó.

- Sao ông…sao bác lại đánh cháu – Trâm thu hồi lại ánh mắt nhưng giọng nói vẫn đấy tức giận.

- Tại sao à? – Người đàn ông tiến lại gần Trâm nghiến răng: – Cô có biết thằng Cường nó đã cho người đến đây làm gì ko? Nhìn xem đây có còn là nhà?

Quả thật đây ko còn là nhà. Với Trâm nó là 1 đống đổ nát thì đúng hơn, mọi thứ trong nhà đều bị phá tan. Từ những thứ quý hiếm đắt giá cho đến vật tầm thường rẻ tiền cũng ko còn đặc trưng, hình thù của mình.

- Cô nói chắc chắn ko để tôi thất vọng mà lại giải quyết mọi chuyện bằng cách này à?

- Chuyện…chuyện này..

- Phải! Nhờ phước của cô mà thằng con của tôi đã cho đập nát nơi này. – Ông ta ko tiếc ngôi nhà, tiếc gia sản trong này chỉ tiếc vì đã để Cường biết hết mọi chuyện. Hắn phá nơi này chứng tỏ hắn đã bắt đầu tức giận, như vậy sẽ khó sống bởi hắn đã ko còn như trước.

- Nhưng cháu…cháu đâu có làm gì? – Trâm ko nghĩ chỉ vì mấy tấm ảnh cô ta gửi mà nhà của ông chủ Đinh lại ra thế này.

- Ko làm gì? – Ông ta nhếch mép: – Cô định dấu cả việc cô cho người bắn con bé đó với tôi để chạy tội thì ko dễ đâu.

- ” Bắn con bé đó” – Trâm ngạc nhiên thật sự: – Con bé nào? Cháu ko hiểu.

- Đừng nói rằng cô ko cho người bắn con bé Mai. – Ông ta rít điếu xì gà rồi nhìn chằm chằm vào Trâm

- Cái gì? Bác cho rằng cháu làm chuyện đó?

- Cô đang đùa 1 người đẻ được ra cô?

- Cháu thật ko làm – Trâm gắt lên: – Vốn dĩ cháu định cho người đụng phải cô ta nhưng khi đến nơi cô ta đã bị bắn.

- Cô gây ra rắc rối cho tôi rồi lại tính chuồn?

- Cháu ko có! Bác tin cháu đi, nếu làm cháu sẽ nhận.

- Ngoài cô ra tôi ko tin còn người khác muốn giết nó – Ông chủ Đinh nhìn thái độ của Trâm có vẻ cô ta ko biết gì về chuyện này. Vậy thì người còn lại là ai?

- Còn ” cô ta ” – Trâm vì mất bình tĩnh mà khai ra. Lão già này đúng thật nham hiểm khi dùng chiêu khích tướng để cô ta lỡ mồm.

” Cô ta ” – Vậy là con gái. Chuyện càng lúc càng thú vị với ông ta. Phụ nữ cũng đáng sợ chẳng kém gì đàn ông.

- Bác hãy tin cháu. Chuyện này ko phải cháu – Trâm vội lảng đi vì Cường và vì gia đình cô ta sẽ chịu nhịn.

Đã có câu trả lời cho việc lần này dĩ nhiên ông chủ Đinh sẽ ko làm khó Trâm thêm. Cả 2 người bọn họ đều cần lợi dụng lẫn nhau. Giờ chưa phải lúc cắn xé đồng bọn ” dởm ” của mình.

Chương 12:

- Ông chủ. Tại sao ko xử lí cô ta?

Tên thuộc hạ thân cận của ông chủ Đinh cất tiếng hỏi khi Trâm ra khỏi cổng. Gã ko hiểu ông được gì từ 1 con nhỏ kiêu căng như Trâm. Ngoài khuôn mặt xinh đẹp thì cô ta chẳng có tài cán gì nổi bật.

- Con nhóc đó vẫn còn có giá. Hơn nữa người đứng sau cô ta ko phải hạng xoàng.

- Nếu thế ông chủ sẽ làm gì ạ?

- Kẻ đứng sau con nhóc sẽ giúp ta làm thằng Cường phân tâm.

- Chẳng phải cậu Cường đã để yên khi biết ông chủ làm chuyện ngày xưa – Gã thắc mắc.

- Thế vẫn chưa đủ – Ông ta nhếch bộ ria mép: – Còn tập đoàn Hung Cuong!

- Ý ông chủ là…

- 1 số kẻ sợ chết hám tiền trong HĐQT đã theo. Giờ chỉ còn chờ những con mồi cắn xé nhau.

Tên thuộc hạ nhìn rõ những tia độc ác trong mắt ông chủ của mình.

- Cậu Cường cũng là con ông.

- Ta sẽ xem xét!

” Xem xét ” – Gã hơi bất ngờ. Như thế đồng nghĩa với việc ko chắc sẽ ko giết tất cả những kẻ cản đường ông ta. Dù cho là kẻ chém thuê giết mướn tàn nhẫn thì gã cũng chưa hề nghĩ tới việc cùng 1 dòng máu lại xử đẹp nhau.

Nhìn đi nhìn lại thì ông ta và Cường có điểm gì ko giống nhau? Từ cái trán cao đến đôi lông mày rậm và cả đôi mắt sắc bén như diều hâu kia nữa. Tất cả đều là đúc từ 1 khuôn mà ra cả, giống nhau y chang. Có chăng thì Cường anh tuấn, vạm vỡ và đặc biết là khôn khéo hơn cha mình thôi. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử!

- J này – Ông Đinh nhìn kẻ tôi tớ trung thành đang đứng trước mặt mình, ông ta có thừa sức để biết gã đang nghĩ gì.

- Thằng Cường cũng là con trai ta và ta cũng chỉ có 1 đứa con duy nhất.

- Dạ! Tôi cũng ko nghĩ…

- Thế thì tốt! – Ông ta làm mặt hài lòng: – Hãy đi giải quyết việc ta giao cho cậu đi.

- Vâng!

J ko quên cúi đầu chào chủ nhân của mình trước khi rời đi. Gã theo ông Đinh từ nhỏ, ko phải kẻ mà ta hoàn toàn tin tưởng nhưng cũng đáng tin nhất trong đám thuộc hạ.

Ác quá cũng làm người ta sợ mà ko dám theo nên đôi khi cần phải mềm mỏng.

Trâm trở về nhà trong nỗi bực tức và thù hằn. Nhìn bên má vẫn còn ửng đỏ là khuôn mặt cô ta đanh lại, 2 môi mím chặt vào nhau. Cô ta ko phải kẻ ko biết cúi đầu trước mặt người khác nhưng 1 cái tát từ tay ông ta thì quá sức chịu đựng. Nếu ko phải ” người ấy ” kêu cô khoan hẵy động đến Mai và sai cô ra nước ngoài để tìm 2 đứa trẻ thì cô ta nhất định trút giận lên đầu Mai.

Mai luôn là cái gai trong mắt Trâm bởi từ ngày nó xuất hiện mọi chuyện như đảo lộn. Cô ta từ tiểu thư biến thành tay sai từ lúc nào ko hay. Khi trở lại Việt Nam cô ta sẽ tìm cách trả lại ông ta cái tát và cả Mai – người khởi xướng nên tất cả những chuyện rắc rối này.

……..

**********

2 tuần sau:

- Đến giờ uống sữa rồi ” bé Mai “.

Cường nhe nhởn bước vào phòng. Đã 2 tuần nay rồi, ngày nào hắn cũng mọc rễ ở phòng bệnh của Mai.

- Trời – Mai than vãn: – A lại đến nữa sao?

Cường gật gật đầu như muốn chêu tức.

- Thật ko hiểu người ta trả lương cho 1 TGĐ như hắn để làm gì.

- Vì a giỏi.

- Giỏi? – Mai bĩu môi: – Chân e sắp mọc da non rồi đấy.

- Thì sao?

- Thì a đi làm đi.

Ko phải Mai muốn đuổi Cường chỉ là nó biết dạo gần đây công ty có nhiều việc mà hắn lại ko chịu đi làm. 1 mình Nam phải kiêm hết, nhiều lúc Nga vô tình than thở làm ta thấy ngại.

- Ko – Hắn thản nhiên trả lời: – A ở đây đến khi e ra viện.

- E khỏi rồi mà. Sao a và mọi người cứ lo quá như thế, hàng đống người ngoài kia canh chừng rồi đó thôi. – Mai xụ mặt.

Lo quá ư? – Cường thấy chẳng quá tí nào. Mai ở trong này suốt thì sao biết ngoài kia xảy ra những chuyện gì. Liên tục có kẻ mờ ám lởn vởn qua đây, lại thêm chuyện công ty bắt đầu rối lên. Có chúa mới tin là mọi chuyện đã ổn thoả.

- Ngoan – Cường vuốt vuốt tóc Mai: – A đưa e ra ngoài chơi.

Nghe đến đi chơi 2 mắt nó lại sáng rực lên.

- Thật ko?

- A đã bao giờ lừa e – Cường mỉm cười nhìn Mai. Hắn biết nó khó chịu khi bị nhốt trong này. Thôi thì cứ tăng cường bảo vệ thêm để nó ra ngoài.

Mai định đứng dậy với cái chân khập khiễng vẫn còn hơi đau thì bàn tay rắn chắc của Cường đã nhấc bổng nó lên. Hắn bế Mai đi 1 mạch ra xe trước sự tò mò của người trong bệnh viện kèm theo tiếng gào thét xấu hổ của nó cho đến tân khi hắn doạ bế nó quay lại thì cái loa mới được tắt.

Dừng xe trước cửa quán KFC trên đường Trần Khánh Dư với thái độ ko hài lòng. Cường vẫn phải đưa Mai vào trong. Nó đúng là ngang bướng, chân chưa khỏi lại muốn ăn KFC. Ăn vào rồi đến khi đau nhức thì chỉ có hắn bị tra tấn, lần trước ăn bò hun khói song nó đã tra tấn hắn cả đêm chỉ vì cái chân cứ nhức mãi.

Ko phải Mai chẳng quan tâm đến thái độ của Cường hay những người trong quán đang nhìn mình mà vì nó đang tít mắt nhìn đồ ăn trên bàn.

- Thích thế à?

- Đương nhiên – Mai lại cười tít: – E nghe món này đã lâu nhưng chưa được ăn bao giờ.

Cường giẫn đôi lông mày đang chau lại ra nhìn Mai có lỗi. Nếu hắn biết nó chưa được ăn bao giờ thì đã ko thế.

- Sau này sẽ đưa e đi ăn thường xuyên.

- Oa thật sao? A thật rộng lượng nha.

- Giờ e mới biết?

- Xì – Mai đánh nhẹ vào tay Cường: – A đúng là ngoài cái vẻ đẹp trai nhiều tiền ra thì ra thì chẳng được cái nết gì.

Cường chống tay lên cằm nhìn Mai:

- Thế e yêu a vì vẻ đẹp trai và nhiều tiền.

- Cũng có thể – Mai nhún nhún vai trả lời tự nhiên. Đây đâu phải lần đầu tiên Cường mặt dày chêu nó như thế.

Cường cố làm vẻ thất vọng, đau khổ trước mặt Mai. Vốn dĩ hắn tưởng nó sẽ như mọi lần chối bay biến, rồi giải thích nhưng giờ thì gà cũng mọc đuôi cáo.

- Ôi a đau khổ quá, đau khổ quá. Ko ngờ người a yêu thương nhất lại như thế – Cường cố nói toi, tay vỗ vỗ vào ngưc, giọng nói tha thiết như thật.

Ngay sau hành động của hắn những tiếng xì xầm trong quán bắt đầu phát ra. Để xem nó có còn thờ ơ được.

- ” Chậc. Đẹp trai thế mà bị người yêu bỏ “.

- ” Khổ thân a đẹp trai quá, c kia thật nhẫn tâm “.

- ” Trông xinh gái mà lại ko có trái tim “.

- ” Tiếc cho đôi trai tài gái sắc quá “.

OMG – Tiếng xì xào của mọi người làm Mai như muốn gào lên rằng hắn đúng là đồ trơ trẽn mà. Sao có thể đóng kịch như thật đến thế.

- Này a có thôi đi ko. Người ta đang nhìn mình đấy – Nó vừa nói vừa lấy tay che che mặt.

- Hình như thế vẫn chưa đủ thương tâm – Ánh mắt Cường gian ta trong từng câu nói, cử chỉ.

- Thôi. Thôi ngay – Mai khẽ gắt : – E thua được chưa.

- Ha ha. Có thế chứ – Cường cười 1 cách sảng khoái – 1 nụ cười thật và đẹp nhất mà Mai từng biết – nụ cười của hạnh phúc.

- A đúng là…

- Là người yêu e – Cường lại cười.

- Hừ. Kệ a đấy.

- Ngoan – Cường hôn nhẹ lên má Mai: – Ăn đi rồi a đưa e đến nơi e thích.

Mai gật đầu che đi đôi má đang ửng đỏ. Nó vẫn chưa quen với kiểu tình cảm như thế này.

………….

Ăn song Cường chở Mai đi khắp nơi và điểm dừng chân cuối ngày của họ là bờ hồ. Mai bảo đây là nơi những đôi yêu nhau thường đến nhưng thực ra đây là nơi nó cảm nhận được tình cảm của Cường – là nơi hắn và nó gần gũi nhau hơn. Mai có thể dựa vào vai Cường cả giờ đồng hồ để nhìn ra bờ sông hay ngồi cạnh hắn cả ngày mà ko nói gì.

Ko có gì là hạnh phúc hơn khi được ở cạnh người mình yêu thương.

- Lạnh ko – Cường ôm lây bờ vai nhỏ bé của nó.

- 1 chút thôi – Mai cười nhẹ : – Hát cho e nghe đi, e muốn được nghe a hát rồi được ngủ trên vai a và được a nhẹ nhàng đưa về giống như trong phim.

- Như thế e sẽ vui?

Mai gật đầu.

” Từ lúc anh quen biết em trái đất bỗng nhiên ngừng lại
Cuộc đời này dệt thêm bao nhiêu ước mơ bao nhiêu niềm vui”

Cường cất tiếng hát mà đúng hơn là cất tiếng đọc. Hắn định sẽ hát bài này trong 1 ngày lãng mạng để làm Mai cảm động nhưng khung cảnh bây giờ cũng ko tệ lắm.

“Từ lúc anh quen biết em cả thế giới không ai bằng em
Chỉ một mình em thôi đôi mắt em xinh như nàng tiên
Cầu mong cho em luôn được vui đôi mắt ấy không mang muộn phiền
Để cho anh luôn trông thấy em lúc em cười vui
Cầu mong sao anh luôn gần em
Anh nói hết bao nhiêu tâm sự
Rằng tim anh anh đã yêu em rất lâu rồi
Người ơi lòng anh yêu em nhiều hơn cả bản thân anh em hiểu không
Một lần nhìn thấy em trái tim anh càng yêu em
Hãy đến bên anh nhé em thiếu vắng em anh rất buồn
Vì anh luôn thấy vui mỗi khi gần em
Người ơi lòng anh yêu em nhiều hơn cả bản thân anh em hiểu không
Một nụ cười của em cũng cho anh niềm tin yêu”

Hắn dừng giọng ca oanh vàng của mình khi nghe tiếng thở đều của Mai – nó đã ngủ. Ko uổng công hắn lên mạng tìm kiếm bài hát này và học thuộc nó.

” Hãy để cho anh chăm sóc em sống với em yêu suốt đời
Trọn đời này nguyện xin bên em mãi không rời. “

Lời cuối của bài hát cũng là câu hứa hẹn của Cường dành cho Mai. Nó đang mơ 1 giấc mơ đẹp với con đường trải đầy hoa hồng.

Hoa hồng vẫn luôn có gai…

Giấc mơ ấy sẽ đi về đâu…..

Con đường tình yêu sẽ có những ai….

THE END

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ