Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - Cô dâu nhỏ

Cô dâu nhỏ

Tác giả: Cố Tây Tước

Thể loại: hiện đại

Độ dài: 4 chương

Đây là một lá thư ghi chép có tên Có em, anh mới có thời khắc tốt đẹp nhất

Mời các bạn đọc truyện!

1. Lên miền Bắc

Vừa mới tốt nghiệp đại học, Hướng Hiểu Sắc thấy xung quanh rất nhiều người đi thi công chức, cô là một phần tử rảnh rỗi không có việc gì làm cũng muốn đi. Vì vậy về nhà nói với ba, ông nói: “Không phải ba cũng có một người bạn làm quan lớn sao? Con gái ba muốn thi công chức a, ba phát huy sức mạnh, phát huy sức mạnh đây.”

Ba Hướng vừa nghe, rất kiêu ngạo, trong cuộc sống con gái luôn luôn lười biếng không tích cực lại muốn dốc sức vì tổ quốc, khen ngợi một chút rồi sau đó đi vào phòng gọi điện cho người bạn trước kia, đối phương vừa nghe, cũng lập tức nói: “Con gái ông Hướng cũng là con gái tôi, ông cho con bé đến chỗ tôi thi đi, tôi che chở cho.”

Hướng Hiểu Sắc gặm dựa hỏi: “Ở đâu ạ?”

“Bắc Kinh.”

Bị sặc nước dưa, cô chỉ muốn đi thi công chức, nếu đỗ cũng không đòi hỏi danh tiếng, nếu được nhận thì làm, nhưng xác định không có việc hết lòng phục vụ dân chúng, thi không đỗ thì tìm việc khác, nhưng công chức ở thủ đô sao? Quá cao đối với dân thường rồi.

Ba Hướng vỗ ngực cam đoan, người bạn kia cũng trâu (chức cao), chỉ cần con đừng như xe bị tuột xích thì không có việc gì.

Khoé mắt Hướng Hiểu Sắc giật giật, cuối cùng vẫn đi đăng ký, cô nghĩ “Nếu đã đến thủ đô vậy thì coi như nhân tiện đi thi rồi du lịch một chuyến”.

Vừa xuống máy bay, gặp phải gió cát, trong lòng Hướng Hiểu Sắc nghĩ điềm lành a, giống như giông tố trước bình minh. Vừa mở máy, điện thoại reo, bạn ba cử người đến đón, Hướng Hiểu Sắc nghĩ mình cũng có xe riêng đưa đón một ngày, đối phương nói: “Đến chưa?”

Đàn ông, giọng nói rất trầm, Hướng Hiểu Sắc nhìn đông nhìn tây, nói: “Đến rồi, tôi vừa ra xong, tôi mặc quần áo màu hồng, anh thấy rất dễ, nhìn thấy không?”

Không hiểu vì sao người kia dừng lại một lát, mới nói: “Cô đứng yên đó, tôi đi tìm.”

“Được được.” Hướng Hiểu Sắc cúp máy, đứng chờ.

Sau đó, Hướng Hiểu Sắc thấy mình sống hai mươi tư năm mới được gặp một người đàn ông cực kì lạnh lùng như thế, áo sơ mi đen, quần jean bao quanh đôi chân dài, đeo kính đen, tóc cắt ngắn, anh khí lại lãng tử, Hướng Hiểu Sắc liếc trộm vài lần, cho rằng mình là vô hình, kết quả người đàn ông lạnh lùng đó đi tới trước mặt cô rồi dừng lại, “Tất cả hành lý đây sao?”

“A.” Hướng Hiểu Sắc khó hiểu, “Anh là lái xe sao?”

Người đàn ông lạnh lùng kia không trả lời, trực tiếp cầm lấy túi hành lý trên tay cô, nói một tiếng “Đi thôi” liền đi luôn. Hướng Hiểu Sắc lập tức theo sau, trong lòng nghĩ vài chuyện, bạn của ba quả nhiên trâu bò a, ngay cả tài xế cử đi cũng phong cách như vậy. Sau khi lên xe, rất thức thời ngồi chỗ dành cho phụ lái, là kiểu xe hơi bình thường, Hướng Hiểu Sắc cẩn thận hỏi: “Anh họ gì vậy?”

Người ngồi vị trí lái xe liếc cô một cái, tháo kính xuống, Hướng Hiểu Sắc rốt cuộc cảm nhận được câu “Mắt sáng như đuốc”, sau đó nghe thấy anh nói: “Không dám, tôi họ Tần.”

“A a, anh là con trai bác Tần sao?” Lúc mình thấy! Mình biết ngay, người khí khái như thế này mà là lái xe sao?

Đối phương phát ra tiếng “Ừ” thờ ơ từ cổ họng.

Hướng Hiểu Sắc nghĩ ba anh để anh làm lái xe nhất định rất khó chịu? Tôi cũng khó chịu a, áp lực cao như núi vậy.

Xe đi gần một tiếng mới tới nhà chú Tần – bạn ba, không tính là nội thành cũng không coi là vùng ngoại ô, nhà cũng không lớn không nhỏ, Hướng Hiểu Sắc vào cửa, đã bị một người phụ nữ trung niên xinh đẹp đi ra từ phòng bếp kéo tay, “Hiểu Sắc tới rồi à? Đến đây, ngồi ở phòng khách trước đi, đợi một lát nữa có thể ăn cơm. Tần Hiên không bắt nạt cháu chứ? Ai, lúc bác bế cháu cháu mới một tuổi, chớp mắt một cái đã lớn như vậy rồi.”

Cô nàng họ Hướng thật sự không biết nên trả lời câu nào trước, liền nhiệt tình gật đầu, “Vâng vâng vâng.”

Tần Hiên đặt hành lý ở phòng khách, rồi nói: “Con đi ngủ, không ăn cơm đâu.”

Bác gái Tần nói: “Được, con bị chênh lệch múi giờ, tối sẽ gọi con dậy.” Sau đó nói với Hiểu Sắc, “Sáng nay A Hiên mới trở về từ Mĩ, đi công tác một tuần, thằng bé này chính là làm việc điên cuồng. Vậy đợi lát nữa cùng ăn cơm với bác được không? Bác trai ăn cơm trưa ở công ty, không trở về.”

Cho dù mới tiếp xúc không lâu, nhưng Hướng Hiểu Sắc cảm giác suy nghĩ của bác gái rất chu đáo, “Được ạ.” Mặc dù ba nói mấy ngày này ở nhà bạn ba, nhưng cô nhất quyết muốn ở nhà trọ, chủ yếu cô còn muốn đi chơi, ở nhà người ta không được tự nhiên lắm, kết quả khi đang ăn cơm cô nhiệt tình giải thích rõ với bác gái, lại bị phản bác : “Như vậy sao được? Đừng ngại, cháu xem, cháu là cô dâu đã được đính ước  từ nhỏ của A Hiên, chúng ta như người một nhà vậy.”

“Dạ?!” Hướng Hiểu Sắc kinh ngạc đứng lên, bởi vì động tác quá mạnh nên làm đổ ly nước chanh bên cạnh, chiếc cốc đẹp đẽ rơi xuống đất vỡ choang.

Bác gái Tần vội vàng cầm khăn lông cho cô lau, “Không sao, không sao đâu, cháu cởi áo len ra để bác giặt sạch giúp cháu là được rồi.”

“Cháu xin lỗi……..” Thật sự rất lung túng, khó xử nhất còn là cái kia, cô dâu nhỏ sao?! Ai nói cho cô biết chân tướng đi?

Đột nhiên có người sau lưng nói: “Mới ngủ đã bị cô đánh thức.” Hướng Hiểu Sắc quay người, không phải cô vừa mới biết mình là cô dâu nhỏ của anh ta sao? Anh mặc quần áo ở nhà màu sáng, híp mắt nhìn cô. Hướng Hiểu Sắc hít sâu, “Xin lỗi, nếu không anh đi ngủ tiếp đi?”

Người kia nhìn cô, cuối cùng lại quay đầu, đi tới trước bàn ăn, kéo ghế bên cạnh cô rồi ngồi xuống, múc một chén cạnh, từ từ uống.

Bác gái Tần cười ha ha nhìn họ, vẻ mặt vui mừng. Hướng Hiểu Sắc thấy biểu cảm của bà, trong lòng phức tạp, mình thật sự chỉ đi du lịch thuận tiện đi thi thôi………… Tại sao cảm thấy trọng điểm hoàn toàn thay đổi vậy?

2. Cuộc thi

Cuối cùng vẫn ở trong phòng khách nhà họ Tần, buổi tối Hướng Hiểu Sắc gọi điện cho ba cô, thế nhưng tắt máy! Đứa bé từ nhỏ không có mẹ tức giận, “Trở về tính sổ với ba!”

Sáng sớm hôm sau đi thi, may mắn, bác gái đưa cô đi, bác gái nói, “A Hiên đến công ty, nó nói cháu thi xong gọi cho nó.”

Hướng Hiểu Sắc chỉ có thể cười gượng, “Vâng ạ.” Thi xong cô sẽ đi chơi, từ hôm qua đến giờ, tinh thần áp lực quá lớn, nhất định phải đi thư giãn mới được. Bác gái đưa đi, vào nơi thi. Bài thi được phát đến, bạn học Hướng cảm thấy như bị lừa bịp, đây là vấn đề khốn nạn gì a, ý thức cứ trôi đi. Mơ mơ hồ hồ viết hết những gì có thể nghĩ trong đầu ra. Tiếng chuông reo, mọi người ** ra khỏi nơi thi.

Đói bụng muốn chết, dùng di động tìm một cửa hàng ăn vặt ngon ở thủ đô, rất vui vẻ bắt xe đi, vừa ngồi xuống điện thoại liền kêu, chính là người hôm qua bác gái nói làm cô bận tâm “A Hiên”, vẻ mặt Hướng Hiểu Sắc sợ hãi, nhận điện, người kia hỏi : “Đang ở đâu?”

“Đang ăn cơm.”

“Không phải bảo thi xong cô gọi điện cho tôi sao?”

“À, anh bận, tôi tự đi ăn là được, cái đó, ở đây tôi có một người bạn hồi đại học, buổi chiều thi xong tôi có thể đi chơi với cô ấy một ngày, tối nay không về nhà anh, làm phiền anh nói với bác gái……..”

“Tôi hỏi cô đang ở đâu?”

Di động bác trai ngồi bên cạnh vang lên bài hát trên mặt trăng, Hướng Hiểu Sắc bật thốt, “Trên mặt trăng.”

Tần Hiên cúp máy, Hướng Hiểu Sắc vỗ trán j□j, thật sự ngoài ý muốn!

Hôm sau cùng người chị em thời đại học – cô nàng Tiểu Tử đi chơi một chuyến, cuối cùng Tiểu Tử nghe được ý định thi công chức ở thủ đô của bạn học Hướng, thành khẩn nói: “Đừng đùa, từ bỏ hy vọng đi. Đừng nói phỏng vấn, với năng lực của em thi viết cũng nguy hiểm, không phải chị xem thường em, thật sự em không phải người ham học a, còn nhớ năm đó thi cấp bốn không, MM em thi mấy lần?”

Bạn học Hướng thẹn không dám nhận, “Sáu lần.”

Tiểu Tử nói: “Cho nên, từ bỏ đi, hay là cùng chị gái chị đây tìm đường khác đi!”

“Đường gì?”

“Tìm một người đẹp trai giàu sang gả đi!”

Miệng bạn học Hướng há hốc, không phải con đường này càng không thực tế sao?

Gần tối, hai người đi đến một nhà hàng sang trọng ở đường Vương Phủ Tỉnh, Hướng Hiểu Sắc muốn dứt khoát “ Lúc sống muốn ăn một bữa tiệc lớn đắt tiền đến xót xa trong lòng”, Tiểu Tử lại muốn tìm một anh chàng giàu sang đẹp trai. Kết quả, thật sự gặp rồi.

Hướng Hiểu Sắc gặp Tần Hiên, bên cạnh anh là ba vị thương nhân quần áo chỉnh tề có vẻ thành đạt.

Nhưng thật ra lúc đi vào Tần Hiên đã nhìn thấy cô, mặc dù trong phòng lớn không ít người, nhưng cô mặc đồ thể thao màu quýt, thật sự rất dễ gây chú ý, mặc dù khuôn mặt bình thường, a, cô để tóc xoã dài lại rất xinh đẹp, trong lòng Tần Hiên nhàn nhạt nghĩ, sau đó nói với người bên cạnh “Đợi tôi chút”, đi tới phía cô.

“Đi chơi vui không?”

Hướng Hiểu Sắc sợ hết hồn, thấy anh, lại càng sợ hơn, “Tại sao anh ở đây?!”

“Tới ăn cơm.”

“À.” Hướng Hiểu Sắc cười gượng. “Thật trùng hợp, thật trùng hợp.”

“Hôm nay về nhà ngủ không?”

“Về……….” Tại sao lời nói này lại mập mờ như vậy? Nhưng mà hôm qua quả thật phải ở nhà bác Tần, bởi vì hôm đó đi thi không có mang theo quần áo để thay nên tối qua ngủ ở nhà Tiểu Tử cũng chưa tắm, “Tôi tự về là được, anh đi đi.”

Ba người đi cùng Tần Hiên cũng đi tới, có người mở miệng cười nói: “Tưởng là khách hàng công ty cậu, không ngờ là hai người đẹp, cậu chủ Tần, không giới thiệu à?”

Tần Hiên nhìn Hướng Hiểu Sắc nói “Vợ chưa cưới của tôi”, sau đó nói với vợ chưa cưới: “Vậy em đi xe về cẩn thận.” Rồi gật đầu với Tiểu Tử đứng bên cạnh một cái, cuối cùng nói với ba người kia: “Đi thôi.”

Hướng Hiểu Sắc muốn khóc, trong ba giây ngắn ngủi người này nói ra tin tức có quá lớn không?

Nhưng mấy người đẹp trai kia cũng đi rồi.

Tiểu Tử bóp chặt gương mặt tròn tròn của Hướng Hiểu Sắc, “Nhóc con, thành thực khai báo.”

“Khai cái gì mà khai? Em đang cần được giải thích đây.” Hướng Hiểu Sắc đau khổ nói, “Chắc là đang đùa em đó.”

“Đùa sao? Không thể a, ánh mắt anh ấy nhìn em rất tình cảm và chuyên chú, một đại hoa khôi như chị mà cũng không liếc một cái! Anh ấy yêu em rất sâu đậm đó em gái.”

Hướng Hiểu Sắc im lặng không nói câu nào.

Sau khi ăn xong, hai cô gái nửa sống nửa chết tự nhiên không phải trả tiền, bởi vì nhân viên phục vụ nói cho các cô biết, bàn của hai người đã được cậu chủ Tần thanh toán rồi.

Tiểu Tử đưa cô ra xe taxi, nghiêm túc nói: “Em đó, phát đạt đừng quên chị.”

“A, cô gái em thi xong sẽ về nhà.” Kết quả cuộc thi viết bốn mươi ngày sau mới có, dù sao mình cũng cảm thấy chắc chắn không đỗ, còn không bằng nhanh chóng thu dọn quần áo về nhà, sau đó sẽ tính tiếp.

Kết quả, tối đó bác gái Tần nói với cô: “Đừng về, ở lại đây, tìm hiểu nhau với A Hiên nhiều hơn đi. Hơn nữa, hôm trước ba cháu đi theo đoàn khảo cổ rồi, còn chưa biết ngày về. Ba cháu không nói với cháu sao?”

Không có ạ! Hướng Hiểu Sắc sắp hộc máu, mình có người ba không đáng tin như vậy sao?

Cứ như vậy, Hướng Hiểu Sắc ở lại chỗ này.

Mỗi ngày đi mua thức ăn cùng bác gái, nấu cơm, đan áo len, xem phim thần tượng……… Thật sự rất may, trừ lúc ăn sáng và ăn tối mới thấy anh, căn bản hai người không gặp nhau. Mà Tần Hiên lớn hơn cô năm tuổi, tính tình lại im lặng là vàng, càng không có gì để nói chuyện. Cho nên, từ nhỏ Hướng Hiểu Sắc là đứa bé không có mẹ theo bác gái xinh đẹp lại cởi mở sống một cuộc sống gia đình, vẫn cảm thấy rất hạnh phúc. Cho nên cô hơi xem nhà họ Tần là nhà mình.

Sáng nay vừa tỉnh dậy, trên người còn mặc đồ ngủ, lẩm bẩm nói: “Bác gái, cháu vừa nằm mơ đi rút thưởng cùng bác, cháu rút trúng một cái điện thoại đắt tiền………”

“Mẹ anh ra ngoài rồi.”

Hướng Hiểu Sắc tỉnh ngủ, đứng nghiêm, nói: “Anh còn chưa đi làm sao?”

Tần Hiên ngồi trên ghế sô pha phòng khách xem tin tức nói: “Hôm nay nghỉ làm. Em đi rửa mặt, dẫn em đi ra ngoài.”

“Đi đâu?”

“Hẹn hò.”

“………”

3. Lên xe trước

Hướng Hiểu Sắc kết hôn, nửa năm sau lần hẹn hò đầu tiên, sau khi thi trượt công chức lần thứ hai.

Đầu tiên nên nói đến lần thi đầu tiên, thi viết, đối với bản thân Hướng Hiểu Sắc và Tiểu Tử MM đều rất kinh hãi. Bác Tần rất vui vẻ, bảo ở nơi phỏng vấn Hướng Hiểu Sắc phải chú ý, còn nói giám khảo lúc cháu thi là đồ đệ bác, cương trực công chính, để cho cô an tâm. Hướng Hiểu Sắc nghĩ thầm, hình như chúng ta đi cửa sau, không giống cương trực công chính lắm phải không?

Hôm phỏng vấn đó, Tần Hiên đi cùng cô, nhưng mà ngồi bên ngoài dùng di động xem tin tức. Lại nói, lần “Hẹn hò” đó của họ, nhà trai nói “Lát nữa mẹ anh gọi bạn bè đến chơi mạt chược, chúng ta không nên quấy rầy họ”, sau đó nhà gái không thể không đi theo ra ngoài, hai người đi dạo một chút, ăn bữa cơm, đi xem phim, trước khi về nhà trai mua cho nhà gái một cái điện thoại di động đắt tiền, khiến Hướng Hiểu Sắc luôn luôn nói…… lúng túng.

Quay lại chương 1: Phỏng vấn, bạn học Hướng không qua, Tần Hiên nói, không ngoài dự định.

Đồ đệ bác Tần đến báo cáo: “Sư phụ, con gái bạn ngài quá thành thật rồi, cô ấy nói thi công chức vì kiếm miếng ăn…..”

Lúc ấy ở trên bàn ăn, cậu chủ Tần đang ăn cơm bị sặc.

Lần thứ hai thi công chức, Hướng Hiểu Sắc trở về chỗ mình thi, lần này ngay cả thi viết cũng trượt. Cô tuyệt vọng rồi, mà chính ngày hôm đó, bạn học Hướng buồn bực đi uống rượu với bạn bè ở trong quán cơm nhỏ, sau đó nhận được điện thoại của “A Hiên”, “Anh đang công tác ở thành phố của em.”

Lòng hăng hái cao ngất của bạn học Hướng cũng chưa nhìn rõ là ai, chỉ cảm thấy giọng nói này quen quen, cũng dễ nghe, liền nói: “Hôm nay tâm trạng em không tốt, được rồi, anh đó, tối nay tới tiếp bản cô nương đi!”

Mọi người ồn ào, “Tiểu Sắc thật tuyệt sắc a!”

“Tất nhiên, mình là ai chứ.” Cúp máy, tiếp tục uống. Cuối cùng bạn học Hướng uống quá nhiều được một người đến đón, vì sao mọi người không phản đối giao bạn học Hướng cho người xa lạ? Một là người đàn ông này vừa nhìn đã biết là người tốt, ách, được rồi, lý do này hơi gượng ép. Hai là bởi vì bạn học Hướng vừa thấy người ta đã bám lấy, còn nói: “Anh tới rồi, em chờ đến mức hoa cũng sắp tàn, để em sờ, để em sờ một chút.”

Mọi người không đành lòng nhìn thẳng trai đẹp nói: “Vậy xin nhờ anh.”

Không có say rượu loạn tính, nhưng, hôm sau tỉnh lại, Hướng Hiểu Sắc say mê sờ đông sờ tây, “Cái gì vậy, ấm áp, thật thoải mái.”

Tần Hiên do dự, “Dù sao cũng muốn ăn, ăn sớm hay muộn cũng không ảnh hưởng lắm.” Sau đó anh ôm lấy người trong lòng, “Biết anh là ai không?”

Hướng Hiểu Sắc ngẩng đầu, mặt tròn hồng hồng, mắt khẽ híp, giống như con mèo nhỏ, cô vẫn chưa tỉnh táo nói: “Tần Hiên?”

“Biết là được.”

Kết quả, sau khi giúp nhau trong lúc hoạn nạn hai người liền kết giao.

Tỉnh lại lần nữa, Hướng Hiểu Sắc nhìn người bên cạnh, từ từ suy nghĩ, sau đó dứt khoát kiên quyết nói một câu, “Em sẽ chịu trách nhiệm với anh.”

Đại thiếu gia họ Tần kéo chăn, che kín mặt, dĩ nhiên không phải xấu hổ, là vô lực…….

Thật ra, Hướng Hiểu Sắc cảm thấy, mình lớn như vậy, thích không ít trai đẹp, nhưng duy nhất chỉ khi nhìn Tần Hiên thì con nai trong lòng mới nhảy nhót loạn xạ, nhưng lúc đầu cô còn giả bộ cao quý lãnh diễm, cho đến khi đi khỏi nhà anh một thời gian mới biết, thì ra đó là tình yêu a, khụ khụ. Nhưng cô vẫn không biết Tần Hiên có ý với cô không? Cảm giác muốn hay không cũng không còn quan trọng.

Cho nên sau khi hai người xảy ra chuyện cấm trẻ nhỏ, Hướng Hiểu Sắc rất nghiêm túc hỏi anh, “Anh cảm thấy em thế nào?”

Tần Hiên: “Tạm được.”

“Đẹp không?”

“Bình thường”

“Tính tình thì sao?”

“Cũng thế.”

“Thôi, xem ra chúng ta ở cùng nhau chắc sẽ không hạnh phúc. Em sớm quay đầu là bờ thôi.”

Tần Hiên đỡ trán, cậu chủ Tần tự thấy mình chỉ lớn hơn cô nhóc này năm tuổi, tại sao cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa như vậy. Nghĩ đến lần trước cô xem phim thần tượng gì đó, một tay kéo lấy cô, đặt trên tường rồi hôn. Hướng Hiểu Sắc làm bộ từ chối hai lần, liền quả quyết thuận theo, hai người hôn đến mức bùng lửa, vừa cởi quần áo lẫn nhau vừa đi về phòng. Đây là chỗ ở của Tần Hiên ở Bắc Kinh, Hướng Hiểu Sắc bị anh ăn sạch rồi bị đóng gói mang tới đây, anh nói, “Mẹ anh rất nhớ em.” Em gái nhỏ họ Hướng bị tình thân thế công đưa đến đây, kết quả Tần Hiên trước tiên dẫn người đến nhà mình, sau đó xảy ra đối thoại trên, cùng với cảnh nóng phía sau, hai người đều vừa mới làm tình lần đầu tiên, Hướng Hiểu Sắc còn nhỏ, Tần Hiên là người truyền thống, không muốn kết hôn sẽ không xảy ra quan hệ. Cho nên, lần đầu tiên hai người nếm được vị ngọt của hạnh phúc, cũng không thể sửa chữa, khụ khụ, có xu hướng hơi nóng vội.

Sau lần chăn gối thứ hai, Hướng Hiểu Sắc xoa eo, cắn răng nghiến lợi lầu bầu: “Quá điên cuồng rồi!”

“Mới ba lần thôi.”

“Anh yêu, anh muốn một đêm bảy lần sao?”

“Có thể thử.”

“Không muốn, không muốn, em nói đùa đấy! A! Tần Hiên, cái đồ cầm thú này, lần đầu tiên em gặp anh, rõ ràng anh rất lạnh lùng!”

“Giải vờ đấy, cũng giống em thôi.”

“……….”

Người lớn hai nhà vốn muốn để vợ chồng son từ từ bồi dưỡng tình cảm, dù sao ở thời đại này “Cô dâu nhỏ” xem ra thật cổ hủ, cũng không nên ép buộc họ, kết quả vợ chồng son rất bạo lực, trước tết âm lịch đã có tin “Đã xảy ra quan hệ”.

Như thế, hai nhà truyền thống đương nhiên muốn chuẩn bị hôn lễ.

4. Giảm cân

Sau khi cưới, Tần Hiên không quản cô quá, áp dụng hình thức nuôi thả. Cô muốn làm sao thì làm, đi làm hay không cũng tuỳ cô, dù sao đi nữa anh có đủ khả năng nuôi cô, còn có thể nuôi đến mức người rất mượt mà.

“Em muốn giảm cân!” Hướng Hiểu Sắc sắp điên rồi, sau khi cưới nửa năm ước chừng tăng 5 cân, cô cao 1m60, bây giờ sắp phá mốc 60 cân rồi , mặt dĩ nhiên tròn hơn, vì vậy, cơm tối hôm nay, cô nàng họ Hướng lại thề một lần nữa, từ bây giờ không ăn cơm tối, muốn giảm cân.

Tần Hiên vừa cắn sườn vừa nói: “Tài nấu nướng của em càng ngày càng giỏi.”

“Làm ơn đi, anh đừng ăn say sưa ngon lành như vậy được không? Còn ở trước mặt em, quả thực rất đại nghịch bất đạo.”

“Ăn rất ngon.”

“Vậy lúc ăn cũng đừng nói, cậu chủ Tần giáo dục của anh đâu rồi?”

“A.”

“A cái gì mà a? Em tức chết rồi, em về phòng đây! Anh ăn xong rửa bát!”

Tần Hiên đi tới phòng thì thấy cô nhắm mắt nằm trên giường, bụng đang kêu, vì vậy cậu chủ Tần đi vào bếp cầm một miếng bánh phô mai, leo lên giường lần nữa, một tay cầm bánh ngọt, ngón trỏ tay kia quệt một ít kem đưa đến bên môi cô, Hướng Hiểu Sắc né hai lần, cuối cùng cắn ngón tay kia, cô nhóc mập mạp rưng rưng phá lời thề, sau mấy lần ăn như vậy, lại chơi đùa đến tức giận.

Nửa miếng bánh ngọt bị giày vò ở trên ga giường, Hướng Hiểu Sắc ngồi trên người Tần Hiên, khóc nấc nói: “Em muốn giảm cân……….”

“Vận động nhiều là được.”

“Không…………”

“Ôm em như vậy mới thoải mái.”

Hướng Hiểu Sắc khóc, “Em muốn mặc quần áo đẹp.”

“Em không mặc gì đẹp hơn.”

Hướng Hiểu Sắc cắn vai người ở dưới, “Lưu manh, lưu manh, lưu manh!”

Tần Hiên ôm lấy cô rồi lật người, Hướng Hiểu Sắc nằm trên giường, toàn thân hai người đều dính bánh ngọt, dính vào nhau, Hiểu Sắc không còn sức, nhưng cũng không quên lẩm bẩm mắng anh vô lại, lưu manh, hạ lưu. Tần Hiên cắn miệng cô, càng dùng lực cày cấy trên người cô.

Lễ quốc khánh, Tần Hiên đưa Hướng Hiểu Sắc đi tham gia tiệc cưới một người bạn, lúc Hiểu Sắc thấy cô dâu lập tức hâm mộ và ghen tị, vóc dáng thật đẹp a, tính tình tốt nữa, so sánh với vóc dáng càng ngày càng đầy đặn của mình, bạn học Hướng quả quyết hận đời rồi.

Sau khi về nhà, lập ra kế hoạch giảm cân ba mươi ngày, cuối cùng có hàng chữ to, vi phạm lần nữa, sẽ béo cả đời!

Tần Hiên thấy vậy, lắc đầu một cái, cũng không nói gì. Thế nhưng ánh mắt không tin đã bán đứng anh, bạn học Hướng nhìn thấy rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, “Anh coi thường em!” Hình như một năm kết hôn chưa cãi nhau lần nào, có muốn ầm ĩ một trận để tăng thêm tình cảm không?

“Không có.”

“Rõ ràng anh có.” Tính cách cố tình gây sự hoàn toàn bộc phát, “Anh không yêu em nữa hả?”

Tần Hiên xem tin tức ING, “Yêu.”

Hả? Giống như nghe được từ ngữ lạ lùng, dường như chưa từng nghe anh tự nói, thôi, tiếp tục cố tình gây sự, “Cô dâu xinh đẹp như vậy, so với em anh thấy em rất không đẹp phải không?”

“Không có.”

“Rõ ràng anh có!”

Tần Hiên than thở, quay đầu nhìn cô, “Bà xã, em có thể đổi câu khác được không?”

“………..”

Cuối cùng kế hoạch giảm cân cũng không thực hiện được, bởi vì Hướng Hiểu Sắc mang thai. Vì vậy mỗi ngày mẹ chồng nấu canh để cô tẩm bổ, ba Hướng cũng gửi nhiều thuốc bổ đến, mà cậu chủ Tần còn trực tiếp xem chừng cô ăn uống, “Đến đây, ngoan, ăn thêm chút nữa, em không mập đâu.”

“Không mập em gái anh ý!”

Vi phạm lần nữa, sẽ béo cả đời! Bạn học Hướng rốt cuộc lệ rơi thành sông rồi.

Hết

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polly po-cket