Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện tình cảm - The Princesses vs. The Princes trang 8

Nhờ sự giúp đỡ của các bạn và bát đại gia tộc, gia đình của GuiGui đã trở lại như xưa, còn hơn thế nữa, gia đình Gui và Wang đã hợp lại làm 1, tạo thành 1 tập đòan lớn mạnh của Taiwan. GuiGui cũng đã trở về với GuiGui nhí nhảnh và đáng yêu như hôm nào, không còn là người có tâm địa độc ác nữa. Các cô gái giờ đây đã trở thành bạn tốt của nhau. GuiGui và WangZi đã dọn đến căn nhà của Nana để ở. Vậy là giờ đây, 1 nhà có 8 người 1 đứa bé, nhà bên kia thì có 4 người. Và hôm nay, là chủ nhật, ai cũng có việc riêng để làm, người này có hẹn, thì người kia bận đi dự tiệc. Aaron nhận được điện thoại của chị gái mình nên đã ra ngòai từ sớm, Hebe thì phải dẫn Cin đi chơi, Chun và Ella thì chở nhau đi ăn, Jiro và Selina thì dắt nhau đi mua sắm, chỉ còn mỗi Calvin và Genie, Calvin đang nghe điện thoại của em yêu thì

- Ding Dong (tiếng chuông cửa vang lên)

- Của tôi đó phung phí, không cần anh mở cửa đâu (Genie từ trên lầu bay xuống và hét to)

- Xí, ai thèm mở cửa chứ, đồ hám tiền, keo kiệt, ki bo (Calvin lẩm bẩm)

- Ôi Jin, nhớ Jin lắm, vào nhà đi, chờ Ni 1 tí, Ni lên thay quần áo rồi xuống ngay (Genie ôm chầm lấy Jin)

- Xí, gặp trai là tươm tướp, mà trai đẹp không nói, nhìn mặt búng ra sữa thế kia thì đẹp nổi gì (Calvin nói xéo Genie và Jin)

- Ni à, đây là ai, sao ở đây, người làm của các người hả (Jin không vừa đáp lại với nụ cười vô cùng shock)

- Cái gì, ta mà là người làm ư (Calvin tức khí)

- Mặc kệ hắn Jin à, hắn bị điên ấy mà, thôi chờ Ni 1 chút nhé (Genie liếc Calvin rồi quay qua cười nói với Jin)

Khi Genie lên lầu thay quần áo, thì ở dưới này trời đất như sụp đổ, Jin ngồi đó xem báo, Calvin thì nói điện thoại với em yêu, nhưng mắt hai người cứ lườm nhau như kẻ thù (thế thì còn xem báo với nói chuyện sao được). Chẳng qua là 3 hôm trước, Jin gọi điện hẹn Genie chủ nhật đi công viên chơi, nên hôm nay cậu đã đến sớm để đón Genie.

- Jin à, Ni xong rồi, chúng ta đi thôi (Genie bước xuống với bộ váy áo thật dễ thương)

Calvin ngắm Genie mà mặt anh thoáng đỏ, anh lập tức quay đi chỗ khác, để đầu dây điện thoại bên kia la lên í ới. Jin nở nụ cười gian tà, cậu bước đến ôm lấy eo Genie rồi nói

- Đi nào bé cưng (đưa mắt nhìn Calvin)

- Uhm (Genie cười tươi)

- Khoan đã, các người đi đâu (Calvin mặt nóng phừng hỏi)

- Đi đâu kệ tôi, hỏi làm gì, đồ phung phí, không có gì làm gì ở nhà coi nhà đi. (Genie tuông nguyên 1 tràn rồi lôi Jin đi)

- A lô, em yêu hả, hôm nay anh bận, má anh có việc tìm anh, anh không thể đi chơi với em được, lần sau anh đi với em nhá (Calvin quay sang nói nhanh vào điện thoại rồi cúp máy cái rụp)

- Đi với tên đó à, không để cô toại nguyện đâu (Calvin cười nham hiểm)

Thế rồi Calvin đi theo dõi Jin và Genie. Trong thời gian đó thì bên Jiro và Selina có vẻ không ổn cho lắm. Selina đi trên đường mà cứ mơ màng đâu đâu, gặp anh nào hơi đẹp trai chút là la lên oai óai, làm Jiro rất bực mình nhưng đành chịu.

- Ôi anh này đẹp trai quá (Selina chỉ vào anh tiếp viên của siêu thị)

- Hứ, sao đẹp bằng mình (Jiro ngó chỗ khác tự tin)

- Ối anh kia men quá (lại chỉ qua anh chàng vệ sĩ của siêu thị)

- Hứ, sao bằng Jiro thiếu gia ta đây (Jiro tức giận nhưng vẫn tự tin)

- Này khỉ vàng leo cây, sao tôi khen ai ông cũng chen vào thế hả? (Selina tức khí quay qua mắng Jiro)

- Này hậu đậu, tôi có chen vào đâu, tôi có bảo là mấy người cô khen xấu xí đâu, chỉ là không bằng tôi thôi (Jiro cải lại)

- Hứ, không thèm nói với anh (Selina đùng đùng bỏ đi)

- Này, chờ với coi, đống đồ của cô thì sao (Jiro giơ 2 tay lên với 10 túi đồ của Selina)

Selina quay lưng lại lè lưỡi cố ý trêu Jiro, nhưng cô không ngờ là có người sau lưng mình, Jiro hốt hoảng la lên

- Này, cẩn thận đó

- Rầm …. (Selina đâm đầu vào 1 đám người mặt mày bặm trợn)

- Này con bé kia, chán sống hay sao mà dám đụng ông thế hả? (tên bị Selina đụng trúng la lên)

- Gì chứ, cùng lắm là tôi xin lỗi thôi, chưa chi đã hét lên rồi, anh họ hàng nhà heo đấy à, suốt ngày cứ la chí chóe (Selina gân cổ lên cãi)

- Mày dám nói ông là heo hả? Mày chán sống rồi hả con nhỏ vịt đẹt kia? (tên này định giơ tay lên tát vào mặt Selina)

- Dừng tay lại, cô ấy đâu cố ý đụng trúng mấy người, tôi xin lỗi thay cô ấy, nhưng anh là đàn ông con trai, lại đi đánh 1 cô gái sao? Như thế hình như không đúng đó (Jiro chụp tay tên đó lại và nói)

- Kệ tao, thằng oắt con, tao đánh luôn cả mày đó (tên đó hất tay Jiro rồi nói)

- Cứ thử xem (Jiro hất mặt nhìn bọn chúng)

- Mày hay lắm, anh em, đánh hắn cho tao (tên kia ra lệnh cho mấy tên đi theo hắn)

Rồi chúng lao vào đánh nhau với Jiro, Jiro tuy là con nhà giàu nhưng anh cũng là 1 tay đánh đấm có hạng, bọn tép rêu này đâu làm gì được anh. Chỉ sau 5 phút, Jiro đã đốn ngã hết bọn chúng, anh nắm tay Selina dẫn đi, 1 tên trong số bọn chúng rút ra 1 con dao nhỏ lao vào định đâm Jiro, Selina thấy thế liền hét lên

- Chảnh chẹ, coi chừng (Selina vừa hét vừa chạy đến đỡ cho Jiro)

Lúc đó thời gian như ngừng quay, Selina đẩy Jiro té sang 1 bên, tên côn đồ xăm xoi con dao về phía Selina, và rồi

- Phập ……… (con dao cắm thẳng vào bụng của Selina)

- Mày dám làm cô ấy bị thương, mày phải đền tội (Jiro hét lên rồi đá cho tên côn đồ đó té xĩu)

- Mau gọi cấp cứu đi, nhanh lên (Jiro quay qua hét lên với mọi người)

- Selina Ren, cô tỉnh lại đi, đừng làm tôi sợ mà, đừng có chuyện gì nhé, tôi chưa nói cho cô biết là tôi yêu cô mà, Selina Ren (Jiro ôm Selina vào lòng và hét ầm lên)

Xe cấp cứu đến đưa Selina vào bệnh viện, và cả cảnh sát cũng đã đến để bắt bọn côn đồ.

- Wang thiếu gia, chúng tôi sẽ dẫn bọn chúng về đồn, xin cậu bớt giận ạ (ông giám đốc sở cảnh sát năn nỉ Jiro)

- Tôi nói cho ông biết, nếu bọn chúng không bị trừng trị thích đáng, thì ông hãy chuẩn bị rời khỏi cái ghế giám đốc sở cảnh sát của ông đi. (Jiro quát lớn rồi chạy theo xe cấp cứu)

Ngòai phòng cấp cứu, Jiro luôn thầm cầu nguyện là Selina sẽ không sao, anh cứ đi qua đi lại, Selina ở bên trong, còn anh ở ngòai bị lửa thiêu cháy. Anh ước gì người bị thương đó là anh chứ không phải Selina. Khoảng 15 phút sau, tất cả mọi người chạy nhanh tới bệnh viện, thấy Jiro như người mất hồn, họ càng hốt hoảng hơn vì tưởng Selina xảy ra chuyện gì.

- Selina sao rồi, anh nói đi, tên khỉ vàng kia, nói mau (Ella nắm cổ áo Jiro mà hét)

- Ella, bình tĩnh lại đi (Chun ôm lấy Ella)

- Cậu ấy sẽ không sao đâu, đừng quá lo lắng (Genie nói và gục đầu vào vai Jin)

- Phải đó, cậu ấy sẽ không sao đâu, người tốt sẽ không gặp chuyện gì đâu (GuiGui trấn an mọi người)

- Chuyện gì xảy ra vậy, tại sao Selina lại bị như thế (Aaron lên tiếng hỏi)

- Chuyện là thế này …………………………. (Jiro kể lại tất cả mọi chuyện)

- Mấy tên đó, tôi sẽ cho chúng biết tay (Ella tức giận hét lên)

- Ella, bình tĩnh lại, cậu còn như thế thì tớ bảo Chun đưa cậu về nhà đó, đây là bệnh viện chứ không phải cái chợ (Hebe bực mình lên tiếng)

- Mình xin lỗi, mình lo cho Selina nên mình ….. (Ella nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của Hebe liền nhỏ tiếng lại)

- Thôi nào, cậu ấy sẽ không sao mà, Selina tuy mỏng manh nhưng cậu ấy không yếu đuối, mọi người hiểu cảm giác của cậu, nhưng đừng mất tự chủ (Hebe thấy mình hơi quá đáng nên cũng nhỏ nhẹ ôm lấy Ella)

Mọi người ngồi chờ được 1 chút thì có người đến nói là cần làm thủ tục nhập viện, ai cũng lo lắng cho Selina nên họ không để ý tới, ai cũng bị mất tinh thần, chỉ còn mỗi Calvin là bình tĩnh nhất.

- Mọi người cứ ở đây, tôi đi làm thủ tục nhập viện cho cô ấy (Calvin bước nhanh qua Genie và Jin)

Calvin đi được 1 lúc thì bác sĩ mở cửa bước ra, Jiro lao vào nắm chặt lấy bác sĩ và hỏi

- Cô ấy sao rồi, cô ấy không sao chứ ? (sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt Jiro)

- Cô ấy không sao, vết thương tuy lớn nhưng không sâu. Tôi đã giúp cô ấy may lại vết thương rồi, tuy nhiên, cần phải nghỉ ngơi nhiều để tránh vết thương trở nặng. (bác sĩ mồ hồi đầm đìa vì gương mặt Jiro quá đáng sợ)

- Chúng tôi vào thăm cô ấy được chứ (GuiGui hỏi)

- Cũng được nhưng cô ấy bị hốt hoảng quá độ, nên cần yên tĩnh, chỉ 1 người có thể vào thăm cô ấy thôi (ông bác sĩ nói tiếp)

- Jiro, anh vào thăm cậu ấy đi (Hebe lên tiếng)

- ……………

Mọi người nhạc nhiên đổ dồn ánh mắt về phía Hebe, họ ngạc nhiên tại sao Hebe lại để Jiro vào thăm Selina, mà không phải là ai trong số các cô gái ở đây. Calvin vừa đi tới cũng lấy làm ngạc nhiên không kém.

- Gì mà ngạc nhiên thế, tôi chưa hỏi tội anh đâu, dù sao anh cũng đi chung Selina, chứng kiến cậu ấy bị thương, giờ anh vô thăm đi cho khỏi lo lắng, rồi về nhà tôi xử lý anh sau (Hebe nói rồi đến ghế ngồi xuống)

- Vào đi (Aaron đẩy Jiro vào trong)

Jiro vào thấy Selina 1 tay thì đang đo huyết áp, tay kia thì đang truyền dịch, anh rất đau lòng, chỉ mới 2 tiếng đồng hồ mà nhìn cô phờ phạc thấy rõ. Anh đến bên giường và thì thầm

- Mau tỉnh lại nhé hậu đậu, anh vẫn chưa nói em biết là anh yêu em lắm. Đừng rời xa anh chỉ vì vết thương này nha, anh vẫn còn muốn cãi nhau với em đó. Anh cũng không biết rằng anh yêu em từ khi nào, lúc mới gặp em anh cực kì ghét em, vừa hậu đậu lại lanh chanh, nhưng những lúc em như thế, mắt anh không thể nào rời khỏi em. Mỗi tối anh làm bộ rằng anh đi ngủ trước em, nhưng không đúng, anh lên giường và lén nhìn em đó. Còn nữa nha, mỗi lần em bị té là do anh cố ý hét lên làm em té đó. Thôi nói tóm lại là mau tỉnh lại đi. (Jiro nói rồi hôn nhẹ lên môi của Selina)

Anh mở cửa bước ra ngoài thì thấy mọi người nhìn anh với ánh mắt cực kì nham hiểm. Jin đến bên khoác vai anh mà nói

- Yêu Na thì phải hỏi ý của chúng tôi đó nhé, không thì sẽ không được đâu (nháy mắt với 4 cô chị gái của mình)

- Phải đó, đưa tiền đây tôi giúp anh (Gen bon chen đòi tiền)

- Muốn quen Na, coi bộ hơi khó đó nha (Hebe bồi thêm 1 câu)

- Phải lấy lòng bọn này mới đến được với Na đó anh chàng thiếu gia nhà họ Wang ạ (GuiGui vỗ vai Jiro rồi nhoẻn miệng cười)

- Này khỉ vàng, đừng có mà chọc Na khóc đó, nếu nó khóc, tôi sẽ xé xác anh đó (Ella giơ nấm đấm hù dọa)

- Hahahahaha (mọi người cười trước sự tấn công của 5 người dành cho Jiro)

Thế rồi mọi người trở về nhà, để lại 1 người để canh chừng Selina, Jiro được giao nhiệm vụ cao cả này. Khỏi cần nói thì chàng nhà ta mừng phải biết. Về đến nhà mọi người đều mệt mỏi rã rời, ai cũng ngồi phịch xuống ghế, Cin thấy mọi người mệt, chả hiểu mô tê gì nhưng vẫn chạy vào lấy nước đưa cho từng người. Mọi người tuy mệt nhưng thấy bé Cin còn nhỏ mà đã biết quan tâm và trấn an mọi người bằng nụ cười thật tươi khiến mọi người quên đi hết mệt mỏi.

Vì nhiều chuyện xảy ra ngày hôm qua, mọi người đều mệt mỏi rã rời, cho nên hôm nay ai cũng ngủ say như chết, ngay cả Hebe là người thức sớm nhất nhà cũng đến 9 giờ mới bước chân xuống giường. Ngước nhìn chiếc đồng hồ đã quá giờ đi học, mọi người đành cúp học hôm nay, tất cả chuẩn bị đâu đó xong xuôi rồi cùng nhau vào bệnh viện thăm Selina và đem đồ ăn sáng đến cho Jiro. Sau khi Selina tỉnh dậy thì ai nấy đều vui mừng, nhưng Calvin thì khác, anh không cười, cũng chẳng nói gì, cứ suốt ngày ngồi đó lẩm bẩm. Thật ra anh cũng rất mừng vì Selina đã tỉnh lại, mừng vì Jiro và Selina đang có tiến triển tốt, chỉ có điều kể từ khi đi theo dõi lần đi chơi của Jin và Gen thì anh đã trở nên kì lạ. Jin đã biết chuyện gì xảy ra, anh cũng chỉ mỉm cười rồi vẫn cứ thân mật với Gen trước mặt Calvin, cố ý chọc tức anh, nhưng anh chàng Calvin này thiệt là cứ như tên ngốc, suốt ngày chọc giận Gen. Đấy, nói có sách, mách có chứng, cũng như hôm nay, đến lượt Calvin và Gen làm tổng vệ sinh nhà cửa. Calvin đang trong nhà bếp vật lộn với bộ bát đĩa của Gen.

- Xoảng …………….. (tiếng bát đĩa bị rớt xuống nền nhà và vỡ tan tành)

- Anh làm gì thế, anh có biết bộ bát đĩa này nó quý giá cỡ nào không hả, sao lại làm bể chứ? À mà anh có sao không, không bị mảnh chai cắt trúng chứ? (Gen tuy la lên nhưng vẫn quan tâm đến Calvin)

- Xin lỗi, tôi không cố ý (Calvin vẻ mặt hối lỗi)

- Thôi không sao (Gen nói nhưng mặt rất buồn)

Mặc dù nói không sao nhưng trong lòng Gen rất đau, bộ bát đĩa đó là do Hebe tặng khi cô tròn 10 tuổi. Hebe tặng Gen vì biết Gen rất thích nấu ăn, nhưng Gen đã không dám dùng đến bộ bát đĩa này chỉ vì nó vô cùng quý giá đối với cô. Đang đau lòng vì bộ bát đĩa Gen vô tình quơ tay trúng phải 1 chiếc cốc để trên bàn của Calvin, làm nó rớt xuống sàn vỡ tan tành. Cô khom xuống nhặt từng mãnh vỡ lên nhưng vô ý bị đứt tay

- Áh (Gen đau quá hét lớn)

Máu chảy rất nhiều, Gen không biết làm sao đành lấy tay kia nắm chặt vết thương của mình lại. Từ trong phòng bên cạnh, Calvin nghe thấy tiếng động, Calvin chạy như bay lên phòng của mình thì hốt hoảng hét lên, còn to hơn cả tiếng hét của Gen khi nảy

- Cô làm cái quá gì vậy hả bà chằn ki bo, tôi cứ tưởng mỗi mình Selina hậu đậu, ai ngờ cô cũng thế, cô cố ý trả thù tôi hả. (Calvin quát thẳng vào mặt của Gen)

- Tôi … Tôi (Gen ôm tay ấp úng)

- Cô có biết đây là món quà sinh nhật mà tôi yêu quý nhất không hả? (Calvin tiếp tục quát Gen)

- Gì chứ, anh làm bể hết bát đĩa của tôi thì được, còn tôi làm bể lại cái cốc nhỏ xíu của anh thì không được hả? (Gen ức chế hét lại)

- Nhưng tôi đã xin lỗi cô rồi ấy thôi, sao cô thù dai vậy, cô còn vào phòng tôi phá đồ của tôi nữa. (Calvin mắt long lên giận dữ)

- Bốp ………… (Gen tát Calvin 1 cái) Bộ tưởng xin lỗi là xong sao, bộ bát đĩa ấy cũng rất quý đối với tôi anh biết không, nó là do Be đã tặng tôi đó, nó cũng quý giá ngang bằng với cái cốc của anh đó thôi. Thậm chí đối với tôi, nó là vô giá, đối với tôi nó còn quý giá hơn cả mạng sống mình đó (Gen nước mắt chảy dài chạy ra khỏi phòng)

Sau khi Gen bỏ đi, Calvin gom những mãnh vụn bỏ vào sọt rác, anh vào nhà vệ sinh rửa tay thì thấy mặt mình dính đầy máu, anh chợt nhớ lại cái tát của Gen khi nảy không có đau, mà nó còn mát mát lành lạnh. Anh vội chạy ra khắp nhà tìm kiếm cô nhưng không thấy, anh chạy ra đến công viên gần nhà thì thấy Gen đang ngồi khóc thút thít ở 1 băng ghế. Anh định chạy đến xin lỗi và an ủi nhưng chợt nhìn thấy Jin, Calvin vội nép lại sau lưng 1 cái cây ở gần đấy. Jin vừa chạy đến thì Ni ôm chầm lấy Jin mà khóc nức nở.

- Huhuhu Jin ơi, làm sao đây, làm sao đây (Gen vừa khóc vừa nói)

- Ngoan nào, nín đi, có chuyện gì mà Ni khóc nhiều thế (Jin dỗ dành Gen)

- Bộ bát đĩa của Be, bị bể rồi, huhuhu, Ni phải làm sao đây, chắc Be buồn lắm, sẽ trách Ni giữ quà của Be không cẩn thận (Gen càng khóc nhiều hơn)

- Không sao đâu mà, Be sẽ không giận đâu, mà sao lại bể vậy (Jin an ủi Gen)

- Thì là vậy nè ………………. (Gen sụt sùi kể lại cho Jin nghe)

Sau gốc cây kia Calvin đang rất tức giận, Calvin nắm chặt tay đấm thật mạnh vào thân cây rồi bỏ đi. Về phần Gen thì khóc 1 hồi cũng nín, cô không muốn về nhà 1 phần vì không dám gặp Hebe, và cũng đang muốn tránh mặt Calvin. Thế là Jin đành đưa cô đến nhà của Jin. Calvin trên đường về nhà thì như người mất hồn, cứ lơ đãng đâu đâu, anh nhớ lại lúc anh mắng Gen, rồi đến lúc Jin và Gen ôm nhau ngòai công viên, mọi thứ cứ như quay cuồng trong đầu anh. Khoảng 6 giờ tối, mọi người trở về nhà thì hốt hoảng lo sợ khi cửa trước mở tung, trong nhà thì không có mở đèn, dưới bếp thì bát dĩa bể tùm lum, lại còn 1 bóng đen đang ngồi 1 đống thù lù ngay ở sa-lon nữa chứ. Ella nhanh tay mở đèn lên thì mọi người đồng thanh hét lên

- CALVINNNNNNNN

- ………… (Calvin không thèm trả lời lấy 1 câu)

- Cậu sao thế, bị bồ đá hả? (Aaron trêu Calvin)

- Tệ hơn thế (Calvin trả lời 1 cách bí ẩn)

- Hả? Vậy là sao, hay cậu làm con gái nhà người ta phải có bầu, giờ cậu phải chịu trách nhiệm hả? (Chun bon chen)

- Không………. (Calvin đáp lại mà không thèm nhìn lấy Chun)

- Genie đâu rồi, sao từ hồi về đến giờ không gặp cô ấy vậy? (Ella hỏi)

- Đi rồi………….. (Calvin)

- Tất cả im lặng, giờ tới lượt tôi hỏi, thiếu gia Chen, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện (Hebe nảy giờ quan sát căn nhà và lắng nghe sự việc khó hiểu này rồi mới lên tiếng)

- Thứ 1, Genie đã đi đâu? (Hebe bắt đầu hỏi)

- Đi với bạn trai của cô ấy rồi (Calvin tuy thất thần nhưng vẫn sợ khí lạnh của Hebe)

- Hả ???? (Chun và Ella ngạc nhiên)

- Vậy thì mặt anh sao lại có máu, tay anh tại sao bị thương (Hebe vẫn bình tĩnh hỏi)

- Là máu của Genie, máu của cô ấy, còn tay thì là do tôi tự làm mình bị thương (Calvin sờ lên mặt mà nói)

- Cái gì ??? (Ella lao tới nắm chặt lấy hai cánh tay của Calvin)

- Ella (Hebe trừng mắt nhìn Ella, cô cũng đang rất giận nhưng không nóng nảy như Ella)

- Sự thật là sao? Nói rõ ra nào (Hebe nhấn mạnh từng tiếng)

- Sự thật là …………. (Calvin bắt đầu kể lại mọi sự việc)

Nhưng Calvin đã không nói với mọi người Gen đi đâu, và đi với ai, anh chỉ kể lại sự việc cãi nhau của anh và Gen cho mọi người nghe. Nghe xong câu chuyện, Ella nhìn Hebe rồi nở nụ cười nham hiểm, còn Hebe thì im lặng và bước về phòng, trước khi đi cô có nói

- Đừng lo lắng nữa, băng bó vết thương đi, hôm sau Gen sẽ về

Nói xong cô và Ella bước đi, để lại 1 dấu hỏi to đùng với 3 chàng trai ngơ ngác nhìn nhau. Tối hôm đó, có 2 người không ngủ được, 1 người thơ thẩn thẩn thờ như kẻ ngốc, lo lắng và ghen tức. Còn người kia thì không hiểu tại sao mình lại đau lòng khi bị người đó quát, không hiểu tại sao mình lại lo lắng và không dám gặp mặt người đó.

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Old school Swatch Watches