Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Chuyện tình ở trường học pháp sư (Shamans) - trang 15

Chap 45: Nước mắt mĩ nhân ngư mang cái danh “thiên sứ”

-Cô đúng là điên thật rồi! Tôi đã nói cô tránh xa ra cơ mà! Anh đỡ lây người cô, kinh hoàng. Rốt cuộc cô gái này đang nghĩ cái gì vậy?
Lần đầu tiên được anh ôm vào lòng, hạnh phúc thật! Mặc dù biết mình chẳng thế tận hưởng được bao lâu đâu, nhưng…..cô chỉ cần một chút này thôi! Chỉ cần một chút cũng đủ làm cô mãn nguyện rồi.
-Em muốn đặt cược……thử xem….mình có phải là ……một thiên sứ không? Cô cố mỉm cười, thở dốc.
-Cô……đúng là khó diễn tả, là ngốc hay gì đây? Anh nhíu mày nhưng không quát.
-Biết đâu em có thể….cứu được anh thì sao?
-Cô không biết sao? Cứ cho là thành công chăng nữa thì chưa chắc cô đã trụ được đến khi Độc khí giời bị vô hiệu hoá!
-Em biết chứ! Nhưng chẳng sao đâu, em là trẻ mồ côi mà! Có chết cũng chẳng ai bận tâm.
-Cô……biết rồi mà vẫn còn lao đầu vào chỗ chết! Cô đúng là …..ngốc hơn cả Linh!
Cô cười nhạt, cảm giác được anh quan tâm thế này đúng là hạnh phúc thật. Nhưng cô chỉ nói thể thôi, chứ chưa bao giờ muốn đm mình thử nghiệm. Chỉ đơn giản……anh chết thì cô còn sống được sao? Thà được chết chung cùng với anh ……còn vui hơn sốngmà không có được nhìn thấy anh, được thấy anh cưòi, thấy anh hạnh phúc cho dù ánh mắt anh hướng đến không phải nơi cô, anh nở nụ cười là dành cho người khác và anh chỉ hạnh phúc khi ở gần bên nàng công chúa anh yêu!
Cô biết mình sắp không trụ nổi nữa rồi, mỗi nhịp thở đều có máu trào ra. Cảm giác đau đớn nổi lên khắp cơ thể như thể đang nằm trong một quả bóng cắm đinh.
-Rốt cuộc là vì cái gì vậy? Vì cái gì mà cô lại liều mình vào đây?
-Vì cái gì nhỉ? Cô cười, có vẻ như cô sinh ra để lấp đầy nỗi lo lắng cho người khác. Vì cái gì em cũng không biết nữa……vì ngốc? Vì khờ? Hay vì……Đến đây cô im lặng….cô có nên nói ra tình cảm của mình hay sẽ như chọn cái chết âm thầm như nàng tiên cá trong câu chuyện Linh kể?
-Nói đi chứ! Giọng anh có vẻ tò mò.
Cô đau khổ, máu từ khoé miệng chảy ra ngày một nhiều, hởi thở trở nên khó nhọc, lồng ngực như muốn nổ tung:
-Anh …..không thể tự trả lời sao?
-”……………….” Anh nhìn cô, một ánh nhìn khó hiều, xót xa và cả có một chút gì đó là…..đã đoán ra.
Lồng ngục cô không thể chịu được nữa, toàn bộ không khí trong cơ thể dường như đã bị rút cạn. Trong thời khắc ây cô đã quyết định, cô không muốn giống ang tiên cá, cô không sống trong cổ tích nên phải có chút ích kỉ, chỉ một lần có lẽ sẽ chẳng sao đâu.
-Là vì……em…..yêu……anh! Chỉ……đơn giản vậy thôi! Lời nói của cô bị ngắn trong mỗi lúc đau đớn.
Nhật Nam tròn mắt nhìn cô, thật sự anh chẳng biết nói với cô ra sao. Chỉ biết nhìn cô với sự im lặng.
-Anh…..yêu….chị…..Ngọc My…lắm….phải không? Cô khó nhọc
-Phải! Anh không thể nói dối lòng mình
-Em vẫn biết…anh sẽ trả lời thế! Nhưng anh không thể nói dối sao? Những lúc cần anh nói dối thì… anh lại …..nói thật, có tàn nhẫn, có…. thẳng thắn quá ….không?
-Xin lỗi! Ngoài câu nói này anh thật không biết làm gì. Bàn tay anh nắm chặt, cúi đầu.
Akêmi mỉm cười, một nụ cười hiền lành trấn an:
-Anh chị…….. nhất định sẽ….. hạnh phúc! Nhất định
“Phụttttttttttt”
Một luồng huyết phun ra hất thẳng vào mặt anh. Thân thể người con gái ấy bỗng trở nên mền nhũn, bàn tay đang gồng lên siết chặt lấy tay anh …..đã buông thõng trên mặt đất. Khuôn mặt tinh anh bị che khuất bởi mái tóc đãm mồ hôi và huyết đỏ.
Đôi môi luôn mỉm cười diễn kịch nở một nụ cười thanh thản. Máu từ đó vẫn chảy ra….từng giọt…..từng giọt….
Đôi mắt hiền hoà nhắm tịt……và…
Tù khoé mắt kia…..một giọt lệ…chảy ra…..
Trong suốt, diệu kì, lấp lánh như kim cương trong đêm tối.
“Tạch”
Giọt lệ diệu kì đáp đất.
Tất cả bừng sáng.
Tà niệm bị hoá giải, màng kết giời …..vỡ tan.
Tất cả là nhờ giọt lệ ấy……giọt lệ rửa trôi huyền huyết.
” Mong rằng, kiếp sau em có thể là người anh yêu. Nếu như kiếm sau anh vẫn không thuộc về em, mãi mãi chỉ là chàng trai em yêu chứ không phải là chàng trai của em……thì em sẽ lại đợi. Đợi kiếp sau, kiếp sau nữa, kiếp sau nữa…”
Nhật Nam sững sờ rồi nghiến răng căm phẫn. Lũ khốn bóng tối đó, rốt cuộc đã làm bao nhiêu người phải khổ?
Akêmi, cô ấy ngừng thở rồi! Nhưng sao cô ấy có vẻ hạnh phúc thế?
Anh nhẹ nhàng bế cô lên, cúi đầu rồi khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn:
-Cảm ơn cô rất nhiều! Vĩnh biêt nhé, Akêmi!

Bóng dáng hai người khuất dần. Mặt trời lên như thể nói lời tiễn biệt với người con gái bất hạnh, cái tên Minh Mỹ* thật hợp với cô lúc này. Một làn gió thổi mạnh, hất phăng lớp tuyết dưới đất.
Ở một nơi nào đó, tiếng một cô bé vang lên: Mẹ ơi! Tuyết màu đỏ!

Chap 46: Akêmi’s diary

Nó trầm ngâm nhốt mình trong phòng, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt lạnh ngắt, không một chút cảm xúc.
Gió ngoài kia đang rít dữ dội như lời than khóc nỉ non, như tâm trạng mệt mỏi nhưng đấy giông tố của nó. Rốt cuộc là vì sao? Vì sao lần lượt nó phải chịu những cú sét nặng nề như thế này?
Bố mẹ nuôi qua đời- không rõ lí do. Ba mẹ là pháp sư bóng tối và bản thân nó đây cũng có dòng máu đó chảy trong người. Bố mẹ hắn là người gián tiếp làm tan nát gia đình nó- nó và hắn chia tay. Và rồi cả Akêmi cũng rời bỏ nó. Ông trời đang đùa nó à?
Nó bất giác cười nhạt:
-Thật xấu xa! Quách Giao Khuyên mày xấu xa lắm! Mày đúng là đồ sao chổi! – Nó gục đầu khóc, khóc như điên. Đã vậy vừa khóc lại vừa cười.
Sáng nay

-Nhật Nam! Anh không sao chứ? Chị nó ào khóc ôm chầm lấy anh.
Anh gượng cười rồi xoa xoa đầu chị:
-Không sao! Không sao cả!
Nó thấy anh yên bình thì thở phào nhẹ nhõm, tối qua nó dùng đủ mọi cách mà chị nó không tỉnh khiến nó sợ đến phát điên. Gần sáng chị vừa mở mắt đã lao ra cửa đi tìm anh, đi tìm cả khu rừng mà không thấy anh đâu. Lần đâu tiên Ngọc My khóc trước mặt nó.
- Áo anh đầy máu đây này! Để em mang đi giặt, anh nghỉ đi! Ngọc My lau nước mắt
Anh lắc đầu rồi dịu dàng:
-Không, cứ để như vậy! Trên này có máu của một người anh không bao giờ quên!
Ngọc My nghe anh nói vậy thì khá ngạc nhiên, chẳng phải anh ghét bẩn nhất trên đời và trong số đó thì máu là thứ anh muốn gột bỏ nhất nhưng cô cũng không thắc mắc nữa mà chỉ khẽ gật đầu.
Như thể nhớ ra điều gì đó, nó hỏi nhanh:
-Anh hai, anh có biết Akêmi đi đâu không?
Anh cúi đầu mệt mỏi rồi thở dài:
-Đi đến chỗ cô ấy nhé! – Nói rồi anh bế nó phi thân đi, Ngọc My cũng đi theo.

Không biết anh đến dẫn nó cùng Ngọc My đi đâu ,chỉ biết là lâu lắm. Nếu với vẫn tốc bay thế này thì đủ biết là xa trường lắm rồi. Nó cảm nhận được sự run khẽ của anh, anh đang sợ điều gì?
Nhật nam đáp xuống một thung lũng hoang sơ, rất nhiều cây cối. Có lẽ ở đây mùa hè cũng chẳng được hưởng nắng, nhưng nó đã lầm….càng đi nó càng thấy ít cây và rồi ở một khoảng trống…..một ngôi mộ mới toang mới được xây dựng. Nó chết sững với cái tên: Akêmi được khắc trên tấm bia dày cộp
-Cái gì thế…..anh hai?
-”………………..” Anh cúi đầu
-Anh hai? Nó quát, nó thật sự không tin vào mắt mình nữa.

-Anh xin lỗi!
Nó nhìn anh oán giận, nghe anh kể lại mà muốn đâm đầu vào tường. “Akêmi ngốc! Anh trai mình chẳng đáng để bạn làm vậy.” (t/g

Tuy nhiên Nhật Nam không nói: Akêmi yêu anh.

Trời đang đổ bão mạnh, các pháp sinh được nghỉ. Cái chết của Akêmi được Nhật nam xắp xếp với lí do…rời trường và từ bỏ cuộc sống pháp sư. Một lí do thật có lỗi nhưng là bắt buộc. Nó đã hơn một ngày không ăn gì, cũng chẳng buồn gặp ai. Hơn bao giờ hết, nó thật sự muốn mình trở nên độc ác. Cái thiện luôn thắng cái ác? Nực cười, đó chỉ là một câu nói điêu mà những kẻ ngu ngốc như nó từng tin.
Lê cái thân bé nhỏ vào căn phòng nó chưa từng bước vào – căn phòng của Akêmi. Đúng là Minh Mỹ thật, căn phòng được trang trí một màu vàng, sạch sẽ và rất ngăn nắp. Hương thơm của cô bạn thân vẫn còn thoang thoảng, rất….ấm áp.
Nó ngồi lên chiếc giường nhỏ, bàn tay lướt qua màn ga mà cô bạn từng nằm lên chợt bị giật mình bởi một thứ gì đó hơi cứng. Tò mò nó lật ga lên, bên dưới đó là cuốn vở màu đen với dòng chữ Diary được trang trí bằng dẻ quạt. Chần chừ một lúc nó cũng mở ra, dòng chữ nghiêng nghiêng nắn nót thành từng dòng:

Ngày…tháng ….năm

Hôm nay là ngày đầu vào trường, đúng như dự đoán từ trước: chẳng có ai để tâm đến một con bé mồ côi như mình. Biết sao được, mình cũng quen với những chuyện như thế này rồi.
Đang buồn thì quen được với cô bạn cùng phòng, cô bé dễ thương gh
ê. Mình cứ ngỡ là sẽ chảnh lắm ai dè lại dễ bắt chuyện như vậy. Mà cô bé có vẻ sợ xa bố mẹ hay sao ấy. Có lẽ là mới bắt đầu tự lập. Cuối cùng thì mình cũng có một người bạn. Vui quá!
………………..

Ngày…tháng …..năm

Thật không hiểu cô bạn này đã ăn gan hổ chưa mà dám đắc tội với Nam thần điện hạ. Trời ơi! Lúc đó tim mình muốn rọt ra ngoài. Thề có chúa chứng giám nếu phải gặp cảnh này một lần nưa mình sẽ giảm mất 50 dương thọ. *-*
…………….

Ngày ….tháng …..năm

Mình cứ nghĩ Linh là người dễ gần ai dè cũng có vỏ bọc đó nha! Giống mình thật!
Mà Linh đúng là “hai lúa”. Ấy chết! Đúng là mang tiếng nói xấu bạn bè. Nhưng mà chính sự ngây ngô ấy làm mình ngày càng quý cô bạn độc nhất này.
………………….

Ngày….tháng …..năm

Càng ngày Linh càng xuất hiện nhiều bí mật. Cô bạn này còn quen cả với Hoàng Tử và công chúa. Mình hỏi thì Linh nói là anh kết nghĩa. Tạm chấp nhận, miễn là mình và Linh là bạn bè thật sự là được. Linh à! Đừng chơi với mình chỉ vì thương hại nhé!

À mà cũng quên, tuy nói là mới gặp nhưng không hiểu sao mình lại có thiện cảm với Hoàng Tử như vậy. Anh ấy là người con trai duy nhất thân thiện với mình như thế! Anh ấy có như vậy nhưng không hề tỏ ra coi rẻ mình, tuy có chút ngạo mạn và lạnh lùng nhưng nhưng mình biết con người thật của anh ấy không phải như vậy. Thật đúng là đáng mơ ước! A, mà mình đang nghĩ gì vậy? Đi ngủ thôi
……….

Ngày …..tháng…..năm

Mình đến phát bực với cô bạn trẻ con này, hôm nay bỗng lỉnh đi đâu mất. Báo hại mình lo rồi đi tìm đến đứt hơi, nhỡ lại đi lung tung vào rừng thì chết. Mãi chảy lung tung …..mình bị vấp vào một hòn đá, cứ tưởng có dịp hôn đất rồi sướt sát vài chỗ. Ai dè, có người đỡ mình, mà người đỡ mình lại là anh ấy mới bất ngờ chứ. “Nên cẩn thận chút – anh ấy nói xong rồi đi thẳng thế mà mặt mình lại đỏ gay, tim nhảy nhót điên cuồng. Biết thừa là ăn dưa bở bởi vì mình ngã vào anh ấy chứ…không phải anh ấy đỡ mình thế mà sao mình vui thế chứ? Điên thật rồi, Akêmi ơi.
………………..

Ngày…tháng…..năm

Hoá ra công chúa là bạn gái anh ấy. Cũng dễ hiểu thôi, họ đều giỏi giang thông minh, là một cặp hoàn hảo nhưng sao biết điều này mình lại thất vọng thế? Nhìn anh ấy cười với cô gái ấy sao mình lại thấy khó chịu?
Mà dạo này Linh lại bỏ bê mình, có vẻ cô nàng cảm Nam thần điện hạ rồi. Luôn nói xâu người ta nhưng mà sao qua mắt được mình, thấy cô nàng vui thế mình chẳng nỡ nói chuyện của mình làm mất hứng cô bạn, mình cũng thấy ngại nữa. Mình vốn chẳng là gì trong mắt anh ấy.
……………….

Ngày……tháng……năm

Mình được đi suối nước nóng nhưng lại chẳng vui vẻ gì. Nhìn cô ấy ngủ ngo trong lòng anh ấy trái tim mình như bị dao cứa. Mình chợt nhận ra là mình …..yêu anh ấy mất rồi. Tình yêu là vậy sao…..giống hệt như một làn gió. Chẳng thể nhận biết được cho đến khi trái tim mình run như gò má khẽ ửng khi bị gió tạt vào.
Cô bạn ngồi bên cạnh thì đang trong tình trạng khổ cựa vô cũng. Giống con nít quá, nhìn vậy mà lại bị xay xe. Tưởng là ngã bệnh luôn không ngờ lại lấy sức nhanh vậy, đôi môi lại rạng rỡ những nụ cười. Nhìn Linh thế này mình cũng cố gượng cưòi theo, đôi lúc mình thấy ghen tụ với Linh quá. Cô ấy được rất nhiều người yêu thương bảo vệ, thế nên tâm hồn cô ấy luôn được nuôi dưỡng một cách trong sạch.
Mình lại khóc rồi, đáng giận quá. Đã tự nhủ phải cứng rắn lên rồi nhưng sao thấy anh ấy cười với công chúa là mình không thể chịu được. Mỗi khi thấy như vậy mình chỉ muốn bước nhanh đến và nói: Nhật Nam! Em, Akêmi thích anh! Nhưng mà mình biết rõ làm thế anh ấy càng tránh xa mình thôi. Thà cứ như bây giờ còn tốt hơn nhiều

Ngày …..tháng….năm

Hôm nay công chúa nhờ mình dạy cách làm bánh. Mình đau lòng đến phát điên nhưng vẫn có thể cười tươi như không có gì và dạy cô ấy. Thật khâm phục bản thân mình quá.
Thấy Linh xác nhận được tình cảm của mình, mình thấy vui thay cho cô bạn nhưng thấy lạ khi công chúa lại phản đối dữ dội và Linh kêu cô ấy là “chị hai’????
Bỏ qua, bỏ qua
Nghĩ ngợi mệt lắm.

Ngày…tháng….năm

Cuối cùng mình cúng trút được tâm sự với Linh. Nói ra thật là dễ chịu, hơn nữ lại được nghe Linh kể câu chuyện buồn đó. Nàng tiên cá đó giống mình ghê, hơ nhưng mà cô ấy ít ra còn là công chúa thuỷ cung còn mình chẳng là gì cả?
Cảm xúc của mình không kìm giữ được nữa rồi, nhai ngấu nghiến cái bánh mình quyết tâm quên bằng được anh ấy.

Ngày…..tháng …..năm

Hôm nay mình đã bị chấn động. Công chúa là chị gái Linh và gia đình cô ấy là pháp sư bóng tối! Khỏi nói thì cũng biết mình đau lòng thế nào, cô bản duy nhất lại có dòng máu của lũ xấu xa mà mình ghét nhất nhưng mà mình biết Linh không có tội gì cả. Linh cũng giống mình, đều vì đời trước mà phải rơi nước mắt.

……………………………………….

Nó khuỵ xuống sàn, ôm cuốn sổ khóc:
“Mình là Hondo Akêmi, làm quen nhé!”
“Linh ơi, ăn thử đi. Tay nghề mình cũng không tồi đúng không?”
“Bạn xinh lắm, duyệt”
“Cố lên, nói thẳng đi! Bạn sẽ làm được”
Từng kỉ niệm dội về trong đầu nó như một thước phim quay chậm. Liệu những chuyện như vậy còn tiếp diễn không? Nó thấy mệt quá! Mọi chuyện đều từ nó nhỉ? Nếu vậy thì…..người mất mạng phải là nó chứ!
“Akêmi ơi, mình sẽ đi cùng cậu! Bọn mình là bạn mà, mình không bỏ cậu đâu!”

Chap 47: Lối thoát???!

Trời đã ngừng bão, tuyết cũng đã ngừng rơi. Gió đông khẽ thổi nhẹ nhàng tuy vẫn khiến người ta run lên vì buốt. Có vẻ như trời đã quang, bao giông tố đã tiêu biến, giống hệt tâm trạng nó lúc này Nó đã tìm ra lối thoát rồi, đã thật sự thông suốt. Ông trời cũng đang đồng tình với nó!
Nó khoác chiếc áo mỏnh lên người rồi bước ra ngoài, trời đông nhưng lại không âm u cho lắm. Ngược lại còn phản chiếu một thứ ánh sáng như ánh trăng, chỉ khác là nó lạnh và khiến nó thấy rợn người. Có cảm giác như màu trắng của băng tuyết chiếu thẳng lên trời vậy.
Nó bước chậm vào hướng khu rừng, đến cái nơi mà nó suýt bị một quái vật cấp A giết chết. Nơi đó …….có một vực thẳm.
————————-
-Nhật Nam, anh ổn chứ? Ngọc My lo lắng hỏi
-Không sao đâu! Anh chỉ đang lo cho Linh thôi! Anh thở dài
-Cũng phải, tội nghiệp con bé!
-Có lẽ em nên về với Linh, nó cần có người bên cạnh!
-Uk, vậy anh đi ngủ sớm đi!
-Em cũng vậy!
Ngọc My chào anh rồi đi về. Cô thật sự cảm thấy hơi hụt hẫng, một cảm giác xa lạ đối với Nhật Nam bổng dưng xuất hiện không lí do. Tại sao cô lại thấy như vậy, bản thân cô cũng không biết. Sự ấm áp thường ngày giữa cô và anh bỗng trở thành sự khách khí.
Lắc mạnh đầu, cô thật sự không muốn nghĩ đến nữa.
Nhật Nam được Akêmi hy sinh tính mạng cứu sống, cô không hề bất ngờ bởi cô biết rõ tình cảm Akêmi dành cho Nhật Nam là tình yêu. Cô là ai chứ? Nhìn sơ qua thái độ của Akêmi cũng đủ để cô rõ tất cả, linh cảm của cô hoàn toàn chuẩn xác. Tuy vậy cô không dò hỏi, không nổi giận hay ghen tuông, cô hiểu yêu không phải là tội và Akêmi là một cô gái tốt. Cô ấy chắc chắn chưa hề có ý định xen vào quan hệ giữa cô và Nhật Nam, trong ánh mắt kia chẳng hề chứa một chút tà mị. Akêmi lặng thầm chúc cô và Nhật Nam hạnh phúc thì cô cũng âm thầm Akêmi sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng bản thân, cô tự tin và vẫn làm như không hay biết gì. Tình yêu chính là sự ích kỉ
Thế nhưng bây giờ sự tự tin kia đã biết mất, cô đang hoang mang và lo sợ. Liệu có khi nào ấn tượng vì cô gái đó quá lớn, tình cảm mà Nhật Nam dành cho cô sẽ phai nhạt không? Vốn dĩ kí ức về những người quá cố sẽ là nhưng kỉ niệm buồn hằn trong trí nhớ, nhất là cô ấy lại chết vì anh.
Cầu trời đừng để chuyện đó xảy ra, nếu không cô thà có một cái chết như Akêmi còn hơn ở bên cạnh anh mà anh chẳng nhớ đến!
——————
Nó đang cách mép vức vài bước. Phóng tầm mắt về phía xa: Những dãy núi trùng điệp hiện ra nổi bật giữa bầu trời sáng bạc. Thật hùng vĩ!
Nhưng ở bên dưới cái vực kia thì chỉ có độc một màu đen lạnh lẽo. Đó là cái chết thích đáng dành cho nõ?
Bỗng dưng nó thấy bình thản, cái chết này hẳn là nhẹ nhàng. Chỉ việc nhảy xuống và chết khi chưa cảm nhận được gì. Bây giờ nó đã biết, những người như nó coi rẻ cái chết!
Hay là nó quay về uống thuốc trừ sâu, thắt cổ hoặc lấy dao cứa động mạnh cho ……đau đớn nhỉ? Nó làm người khác khổ tâm đến thế cơ mà! Nhưng trước hết nó phải thổi một khúc nhạc giã từ đã! Nghĩ vậy, nó lấy sáo ra thổi. Có vẻ như tiếng sao của nó bao giờ cũng chỉ có một thính giả lắng nghe và người đó là hắn. Phải, hắn đang ở rất gần nó mà nó chẳng hề hay biết, vẫn âm thầm theo dõi, lắng nghe. Hắn sao có thể mặc nó một mình trng tình cảnh này được.

Nó ngồi bệt xuống nền tuyết lạnh, mỗi giai điệu của khúc nhạc trôi qua cũng chính là thời gian sống của nó được đếm ngước. Nó sẽ tự tìm cách thoát khỏi sự dằn vặt đau khổ đang vò xé nó lúc này. Cho dù đó là hèn nhát, cho dù làm vậy nó sẽ là kẻ bại trận thì nó cũng mặc kể bởi vì bản thân nó thừa nhận: nó kiệt sức lắm rồi, không thể trụ vững thêm với bão táp số phận nữa rồi.
Khúc nhạc kết thúc.
Nó quay đầu nhìn lại vùng đất đầy kỉ niệm, nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể, một lời vĩnh biệt chân thật.
Xong, nó hít một hơi thật sâu, cho không khí tràn đầy lồng ngực – thứ không khí trần gian mà nó sẽ không nhận được nữa……..và rồi……..nó nhảy xuống.
Không do dự cũng chẳng đắn đo mà chỉ thấy tiếc nuối. Nước mắt bấy giờ mới được tuôn ra xối xả. Trong đầu hiện lên duy nhất một hình bóng: chàng trai lạnh lùng, kiêu hãnh mà nó yêu hết lòng nhưng rồi lòng cay đắng nhật ra …….bây giờ chẳng còn lại gì
Nhưng sao lâu thế này? Tại sao vẫn chưa chạm đất? Tại sao nó lại thấy ấm áp như thể đang nằm trong vòng tay một người?
Nó hé mắt và kinh ngạc thốt lên:
- Shin?!

Chap 48: Cất cánh

-Linh! Chị vào nhé! – Ngọc My gõ gõ vào cửa phòng nó.
-”………………….” Nó đâu có ở trong phòng.
-Linh?
-”……………………..”
Ngọc My bạo dạn mở cửa. Căn phòng tối đen hiện ra trước mắt cô, nhưng bóng dáng bé nhỏ của chú chim bé bỏng thì không còn nữa. Cô hoảng hốt chạy khắp phòng, miệng không ngừng gọi tên cô em g
ái. Trời tối như vậy mà còn đi đâu chứ? Sau một hồi tìm kiếm xung quanh, cô chạy thẳng vào rừng, đôi mắt lo lắng cố phóng ra xa. Cũng may trời đã hết bão,nhưng cô biết tìm em gái ở đâu trong khu rừng âm u rộng lớn này?
” Khuyên Khuyên, em đừng bị sao đó”
————————-
Hai hàng lệ của nó chảy dài trên má nhưng đôi mắt vẫn mở to ngắm nhìn khuôn mặt quen thuộc, nó đang nằm mơ sao? Tại sao hắn lại ở đây?
Hắn vẫn không nói gì, hai cánh tay vẫn siết chặt nó trong vòng tay. Nó và hắn tay trong tay bay giữa trời đông giá buốt. Nhưng thời gian trôi qua rất nhanh, cuối cùng nó cũng bị đẩn đến thực tại:
-Bỏ ra! – Nó vùng vẫy thật mạnh.
-Ở yên, nếu không bạn đừng mong tôi thả bạn ra! Hắn gằn giọng.
Nó bất lực, thở dài. Bao giờ cũng vậy, nó luôn bị mệnh lệnh của hắn chi phối, luôn bị ý hắn áp đặt. Mẫu người này là mẫu người nó rất ghét nhưng không hiểu sao nó lại yêu hắn được. Tuy nhiên, lần này sẽ không từ bỏ ý định đâu, nó đã rất khó khăn mới có thể rút ra kết luận này. Không chết được lần này thì nó sẽ chết theo cách khác vậy.
Hắn bỏ nó ra, khi đã lên trên miệng vực. Nó quay đầu nhanh nhất có thể, nó sợ đối mặt với hắn.
“Bộp”
Cánh tay rắn chắc của hắn siết chặt lấy tay nó. Đôi mắt hổ phách nhìn nó đầy oán trách:
-Tại sao lại ngốc như vậy? Bạn chết thì những người xung quanh bạn vui đấy à?
-Không liên quan đến bạn! Buông ra! – Nó vùng vằng, làm bộ bực tức.
Chẳng nhưng hắn không buông mà còn siết chặt hơn, hướng cái nhìn nghiêm nghị xoáy thẳng vào tâm can nó.
-Bạn đang nghĩ cái quái gì thế hả? Rốt cuộc bạn có óc không? Hắn chuyển đối thái độ nhanh đến chóng mặt. Nhưng có vẻ khá hiểu quả đối với một cô nhóc bướng bỉnh như nó.
-Cái gì hả? Phải rồi, tôi không có óc được chưa! Nhưng làm ơn đừng xen vào chuyện của tôi nữa! Có vẻ như nó cũng chuyển từ thái độ trốn tránh đến đến thái độ tức giận như ý muốn của hắn rồi thì phải. Cũng dễ hiểu vì sự chuyển biến này, hãy thử đặt mình vào vị trí của nó các bạn sẽ hiểu: không những hắn bị áp đặt mà còn bị mắng là không óc *.*. Hắn là cái gì chứ? Tại sao luôn ám nó như vậy? Lần này nó sẽ không chịu khuất phục nữa đâu.
Đáp lại thái độ của nó hắn chỉ cười, một nụ cười ẩn ý: có thoả mãn xen lẫn ngạo mạn à còn có cái đểu giả của dòng máu loài cá sấu hắn mang trong mình nữa chứ.
Thấy cái điệu bộ khinh người của hắn, nó như lửa bị trút thêm dầu, sự tức giận đè bẹp hoàn toàn những suy nghĩ mang tính chất…..trầm cảm.
-Bạn cười cái gì? Có tin tôi khâu cái miệng của bạn lại không hả?
-Cứ việc khâu nếu bạn có thể! Hắn lại tiếp tục trêu đùa, khuyến mãi thêm nụ cười cá sấu quen thuộc
Tức lột cả ruột mà không thể làm gì là tâm trạng của nó bây giờ. Nó muốn ước cái miệng của hắn bị méo quá. Thượng đế ơi cho hỏi sao trên đời có người có thể giết người chỉ bằng một nụ cười vậy? Nghĩ thì nhiều nhưng đến khi nói thì vốn liếng để cãi lí lại bay đâu hết, nó đành cố ra sức rủa xả hắn:
-Bạn là đồ xấu xa, đểu cáng, xúi quẩy, *%^$##@*&^ %^57 tôi hận mình không thể lột da, lóc xương, băm vằm bạn ra từng mảnh.
Hắn có vẻ hơi ngớ người vì câu nói của nó, thì ra cũng có lúc nó biết dùng ngôn ngữ dân chợ búa đấy. Vâng, như đã nói Sawada Điện hạ có ngớ người nhưng chỉ là hơi thôi và cái hơi đó chỉ diễn ra trong vòng một tích tắc và khi tích tắc đó qua đi thì nụ cười quen thuộc lại hiện hữu.
Rồi hắn đột ngột kéo nó lại và siết chặt, một giọng nói lạnh lùng nhưng với nó là ấm áp phả vào tai:
-Có vẻ bạn đã ổn rồi nhỉ?
-Bạn!!! Nó nhăn nhó nhận ra mình bị hắn cho vào chòng, AAAAAA tại sao nó không luôn bị hắn giật dây như con rối thế nhỉ? Là do hắn quá thông minh hay vì nó ngu ngốc vậy? (t/g: là cả hai ạ). Nhưng nó cứ để mặc như vậy, không vùng vẫy không chống cự. Ấm áp quá, thật sự là rất ấm!
-Là do suy nghĩ của từng người thôi! -Hắn tiếp tục nói
-Hả?
-Bạn đừng cho rằng Akêmi chết vì bạn. Cô ấy cảm thấy hạnh phúc khi lựa chọn cái chết nhưng lại khiến bạn đau buồn, cũng giống bạn bây giờ nghĩ cái chết là sự giải thoát nhưng chắc chắn chưa hề nghĩ mọi người sẽ đau lòng thế nào khi mất bạn phải không?
-”………………”
-Xin lỗi! Hắn nói với vẻ yếu đuối hiếm gặp.
-Tại sao? Nó giật mình
-Vì tất cả những gì gia đình tôi đã gây ra cho bạn và chị bạn! Hãy để tôi bù đắp tất cả, làm ơn!
-”…………….” Nó bật khóc, hắn biết rồi sao, tại sao hắn biết được?Có nên không khi chấp nhận tha thứ?
-Cứ khóc đi, tôi sẽ làm chỗ dựa cho bạn, hãy khóc….trong lòng tôi!
-Đáng ghét, bạn rất đáng ghét! Nó vừa khóc vừa hờn dỗi vỗ mạnh vào ngực hắn. Được rồi, nó sẽ thử cất cánh lần nữa xem sao. Nó muốn xem bức tường đó cao nhường nào. Hận thù của đời trước thì nên để nó qua đi, trôi theo thời gian.
Ngọc My đứng ngoài đã nghe hết tất cả. Nếu là trước đây cô sẽ kéo Linh về nhưng bây giờ thay vì làm vậy cô chỉ đứng im. Cô nhận ra ở bên cậu nhóc đó em gái cô sẽ được hạnh phúc và an toàn. Thở phào nhẹ nhõm, cô mỉm cười hạnh phúc:
” Nghiĩa vụ của chị chị đã hoàn thành, phần còn lại do em tự quyết định. Chúc em hạnh phúc, Giao Khuyên”
———————–
Tại phòng Hanaka
-Thế nào rồi! Hanaka vừa nhâm nhi ly rượu vừa hỏi.
-Tìm rồi, con bé em nói không có trong danh sách!
-Haha, vậy là sắp có kịch hay để xem rồi!
-Con bé đó là con ai?
-À..gì nhỉ…đúng rồi bố là Hoàng Phu và mẹ là Hoàng Vũ!
-Tốt lắm Hanaka, mày giúp được anh mày rồi đấy! Yên tâm tao sẽ xử lí con bé đó!
Cạnh
Ichida cười lớn, tưởng à mò kim đáy bể ai dè lại dễ dàng như vậy. Trước Giáng sinh năm ngoái một tháng gã cùng thuộc hạ đã san phẳng ngôi nhà của hai người đó vì nhận ra họ có liên quan đến vụ án 11 năm trước, nhưng tuyệt nhiên mọi dấu vết về vị tiểu thư họ Quách đều bị họ xoá sạch trước đó. Gã đã cố kiếm tìm nhưng có hàng ngàn cô gái có bố mẹ có tên Hoàng Phu, Hoàng Vũ trong giới pháp sư khiến gã không thể phân biệt. Cuối cùng con mồi của hắn cũng đã lòi đuôi!

Miku Ohashi - Azumi Mizushima - Akiho Yoshizawa

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ