Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen Hay - Cô vợ nhí đáng yêu trang 3

Nhỏ thức dậy bởi tiếng “ bính bong” của cái đồng hồ treo tường. Bảy giờ. Vậy là nhỏ đã ngủ hơn năm tiếng rồi. Lúc trưa về nhà, chào mẹ chồng xong là nhỏ phóng thẳng lên phòng và…ngủ. Ôi trời, bụng nhỏ đang đánh lô tô đây này. Bụng đói, đầu thì nhức bưng bưng, nhỏ cảm thấy tủi thân hết sức. Phải chi bây giờ ở nhà thì nhỏ tha hồ nũng nịu với mẹ và nội, nhưng mà…Leo xuống giường, nhỏ chép miệng :
_Ăn trước đã, buồn sau!
Lê chân xuống nhà bếp trong trạng thái mơ ngủ, nhỏ có cảm tưởng là mình sắp gặp xui xẻo và…
_Rầm!
_Trời ơi! Tượng đâu mà dựng giữa nhà thế này!- Nhỏ nhăn nhó.
_Tượng cái đầu cô!
_Hứ xui xẻo gì đâu!- Ngước nhìn Thiện, nhỏ gắt- Không biết đỡ người ta ah?
_Cô bộ bị xi cà que hả?
_Sao mà ông đáng ghét thế hả?
_Ờ kệ tôi!- Thiện quay đi, được vài bước, anh bỗng hỏi- Ủa cô xuống bếp chi vậy? Hết đồ ăn rồi!
_Gì? Sao hết?
_Nó đây nè!- Anh chỉ tay vào cái khay mình đang cầm.
_Ông…
Vụt đứng dậy, nhưng nhỏ lảo đảo rồi té. Hoảng hồn, Thiện vội chụp lấy nhỏ. Nằm gọn trong tay anh, nhỏ thút thít khóc.
_Cô sao vậy?- Anh hơi rối.
_Tôi đói lắm! Huhuhu.
_Định dùng khổ nhục kế để cướp đồ ăn ah?
_Thật mà, ông hổng thương tôi sao?
Trời đất! Nhỏ này ghê thiệt. Thiện sắp chào thua rồi, kiểu này thì anh có mà nhịn đói. “ Ủa mà sao cô ta nóng vậy ta? “, Thiện nhận thấy điều đó, xoay nhìn nhỏ, trong bộ mặt cô tội quá, làm anh nao cả lòng.
_ Cố nhõng nhẽo thấy mà ghê!Cô bệnh hả?
_Không biết nữa, nhức đầu quá!- Nhỏ cố đứng dậy, rời khỏi tay Thiện. Tự dưng nhỏ thấy mình kì cục quá, ai đời lại nhõng nhẻo với Thiện như vậy chứ.
_Để tôi đưa cô lên lầu nghỉ!
Không để nhỏ kịp từ chối, anh bế nhỏ đi thẳng lên phòng. Sau khi đã đặt nhỏ nằm yên trên giường, anh mới nói:
_Nghỉ đi, tôi đi mua cái gì cho ăn, rồi uống thuốc!
_Mọi người đâu hết rồi?
_Dì Ba giúp việc thì đi thăm bạn. Mẹ với Minh Kỳ thì đi mua sắm. Còn Quốc Huy thì chưa có về. Bộ có việc gì ah?
_À không! Thấy vắng nên tôi hỏi!
Nghe tới Minh Kỳ, nhỏ chợt lo lo, không biết là nó có nói gì cho mọi người biết không nữa. Nhỏ có dặn nó rồi, nhưng cái miệng đó thì ôi thôi, lắm chuyện ghê luôn. Thấy Thiện dợm bước đi, nhỏ gọi:
_Nè!- Nghe tiếng gọi, anh quay lại-Sao tối nào ông cũng bế tôi qua ngủ trên giường hết zạ? Còn ông thì sang phòng làm việc ngủ!
_Ai nói! Tự cô leo qua giường! Sợ cô lại hiểu lầm nên tôi mới phải cuốn gói đi đó chứ!
_À vậy hả? Xin lỗi nha!
_Tôi đi đó!
Nói rồi Thiện bước nha ra ngoài. Thật sự thì chính anh bế nhỏ qua đó. Tối tối cứ thấy nhỏ nằm như con tôm luộc trên sa lông là anh không sao cầm được. Anh thấy mình tệ quá. Đối xử với nhỏ như vậy thì không đáng mặt đàn ông tí nào. Vả lại, vợ anh còn bé lắm. Không làm gì để anh phải xử tệ đến thế.
Bảo là ra ngoài mua đồ nhưng nghĩ sao Thiện lại xuống bếp, bắt nồi lên nấu cháo. Ít khi nào anh nấu đồ ăn cho ai ngoại trừ mẹ anh và Quế Phương, vậy mà hôm nay lại đi nấu cháo cho con nhóc tì này. Anh thật không hiểu nổi mình.

Chừng mươi phút,Thiện trở lại phòng với một tô cháo nghi ngút khói. Anh lay nhỏ dậy:
_Ăn cháo nè! Ăn rồi uống thuốc nữa!
_Híc sao lại là cháo, tôi ghét cháo nhất đó!- Nhìn mặt nhỏ thiệt là khổ sở.
_Ghét cũng phải ăn!
Nhìn cái mặt nghiêm nghiêm, lạnh lạnh của Thiện, nhỏ ngán hết sức. Thôi thì ăn đi cho anh ta vừa lòng. “Vả lại cũng là công ông ấy lo cho mình mà! “, nhỏ nhủ thầm.
_Ngon không?
_Ngon!- Nhìn Thiện, nhỏ do dự đôi chút rồi nói- Tôi muốn xin ông cái này!
_Chuyện gì!
_Mai mốt ông cho tui ngủ trên giường đi! Ngủ ở sa lông đau lưng lắm!
Thiện quay đi. Anh chợt thấy xấu hổ với chính mình và với nhỏ nữa. Vợ ngủ trên giường của chồng mà cũng phải xin. Tại nhỏ hiền, chứ nếu người khác chắc anh không yên.
_Ừ, cô cứ ngủ trên đó! Tôi sẽ sang phòng làm việc!
_Không cần đâu! Giường rộng mà, chỉ cần ông với tui nằm xa một chút thôi!
_Tùy cô! Nhưng mà phải hứa với tôi một chuyện!
_Ông nói đi!
_Không được gọi tui bằng ông nữa! Già lắm biết không!
Nhìn thấy gương mặt phụng phịu của Thiện, nhỏ phì cười, khẽ gật đầu.
_Ừ, vậy thì gọi anh nhá! Anh yêu! Hahahahah.

Tiếng cười trong trẻo của nhỏ phá tan cái không gian im lặng của ngôi nhà và cũng dường như phá đi khoảng cách giữa hai người.

Thứ bảy. Nhỏ sửa soạn đồ đạc chuẩn bị về nhà mẹ. Hôm nay là ngày đầu tiên trong cái kế hoạch của nhóm WindSpeed. Nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ chiều, nhỏ lật đật xách giỏ chạy ra sân. “Hahah hôm nay cho anh Hoàng với nhỏ Hằng lé mắt vì chiếc xe của mình! “, nhỏ cười tít mắt với cái ý nghĩ đó. Nhỏ đang hì hục dắt xe ra sân thì…
_Mẹ!
_Hả? Có gì hông Kỳ?- Nhỏ nhìn thằng bé bằng ánh mắt đề phòng.
_Mẹ đi đâu vậy?
_À mẹ về thăm mẹ của mẹ!
_Con cũng muốn về thăm mẹ của mẹ!
_Ọc, thôi con ở nhà học bài đi!
_Được thôi!- Thằng bé ngoan ngoãn vào nhà sau khi buông một câu nói có giá trị bom tấn- Con sẽ kể cho bà nội nghe hết!
_Con…con…- ÔI sao mà nhỏ ức quá đi, phải lép vế trước một thằng nhóc tì thế này là sao?- Thôi được rồi, con thay đồ đi rồi đi với mẹ!
_Con thay rồi!- Kỳ nhanh chóng leo lên xe nhỏ- Con biết tỏng là mẹ đi đâu!
_Ờ, nhưng mà con có được đi hay không là ở chỗ bác hai quyết định!
_Con biết rồi!

Vừa đến trước cổng nhà, Minh Kỳ đã nhảy phóc xuống xe, chạy ùa vào nhà.
_Bà ơi, con đến thăm bà nè!
_Ôi thằng chó con!- Ôm thằng bé vào lòng, bà Đông hỏi- Ba mẹ con đâu?
_Chỉ có mình con thôi mẹ ah!- Nhỏ đẩy xe vào nhà trước sự bất ngờ của mẹ mình.
_Trời, sao con lại đi thứ này!
_Thứ này thì có gì không tốt hả mẹ?
_Nhưng con là con gái! Nội và ba con mà biết thì con tiêu!
_Hehe nhưng hôm nay nội với ba về quê rồi, đúng hông mẹ!?
_Cái con này…thật là…
_Thôi con vô gặp anh hai nha mẹ!
Nhỏ bước vào nhà thật nhanh, chứ đứng đó một hồi là nhức tai luôn. Nhỏ biết mẹ thương mình, nhỏ cũng thương mẹ lắm, nhưng nhỏ sợ nghe “kinh “ ghê lắm. Ở phòng khách, bé Kỳ ngồi thu lu, mặt dàu dàu, nhìn là nhỏ biết ngay nó không được “chuẩn tấu “ rồi. Quay sang Hoàng, nhỏ hỏi:
_Mấy giờ đi hả anh?
_Anh nghĩ là 8h, lên sớm một tí để thăm dò!- Hoàng nói- Còn Kỳ ở nhà, vũ trường không phải nơi con nít có thể đến. Con không ngoan thì đừng hòng lần sau bác hai cho đi đâu nữa!
_Thôi, em lên chuẩn bị nha anh!
_Ừ, Hằng đang trên đó đấy!

Nhỏ cười cười với Kỳ: “Thấy chưa! Mẹ bảo mà! “, rồi đi nhanh lên lầu. Hôm nay sẽ là bước khởi động và tăng tốc của kế hoạch. Phải phối hợp thật tốt để thứ tư tuần sau là về đích.

Vũ trường Sao Đêm…

Tối nay là tối thứ bảy nên vũ trường đông hơn thường ngày. Phải nói đây là nơi tập trung của phần lớn các cậu ấm cô chiêu ở đất Sài Gòn này. Ừ, một nơi mà đồng tiền chiếm thế thượng phong. Và những kẻ có tiền như Đình Vũ ( con bà chủ tiệm vàng Hoàng Gia), Lý Khương (con ông chủ gara xe Lý Bình) cùng với Thế Bảo ( con ông chủ xưởng nhựa Thế Phương) là những bậc anh hùng được hết thảy mọi người kính trọng. Lũ con gái ai cũng mong một lần được họ ghé mắt đến, chỉ một lần thôi là được đi shopping thỏa thích mà.
_Mấy hôm nay không thấy Bảo Ngọc đến đây nhỉ?
_Chắc nó sợ!- Thế Bảo nói.
_Hừ! Biết sợ mà giỏi làm tiền quá chứ!- Đình Vũ búng điếu thuốc còn đang cháy dở xuống sàn.
_Gái mà mày! Dù đẹp cỡ nào cũng chỉ cần tiền là mua được thôi!
_Vậy thì tao nghĩ là tụi mình nên thử mua hai con bé kia xem!
Đình Vũ và Thế Bảo nhìn theo hướng của Lý Khương. Đó là hai cô gái có phong cách ăn mặc thật ấn tượng, một cô sử dụng toàn màu trắng, cô còn lại thì đen từ đầu đến chân. Dù cho có xa thì ba cậu ấm của chúng ta cũng nhận ra là hai cô gái đó đẹp, đẹp hơn mấy đứa ăn bận diêm dúa ở đây. Từ lúc hai cô bước vào thì dường như mọi cặp mắt đều đổ dồn vào họ, nham nhở có, si mê có, cả ganh ghét cũng có nốt. Ai nhìn mặc họ, nhưng đồ đẹp thì phải là của ba cậu này. Đưa mắt nhìn nhau hội ý, cả ba cùng đứng dậy tiến về phía hai cô gái.
_Ngồi chung được chứ mấy em?
_Dạ…mời mấy anh!- Cô gái bận áo đen trả lời dịu dàng và nhìn họ bằng ánh mắt rất nai.
_Hai em mới đến lần đầu ah?
_Dạ tụi em mới lần đầu! Rất vui được quen mấy anh!
Cuộc trò truyện của họ kéo dài, cũng mấy câu bông đùa, đưa đẩy chẳng đâu vào đâu. Anh bồi bàn đem đến cho hai cô hai ly rượu nhẹ, anh ta nhìn hai cô như ngầm trao đổi điều gì đó. Uống cạn hai ly rượu được vài giây, hai cô đổ gục xuống bàn trước nụ cười đểu giả của ba cậu ấm.

_Tao đi căn dặn tụi đàn em, hai đứa bây đưa mấy em vào phòng! Không có được ăn cơm hớt đâu đó!- Lý Khương gằn giọng rồi quay đi.
Thế Bảo và Đình Vũ bế hai cô gái phòng. Đó là một căn phòng khá rộng và sang trọng, chắc có lẽ là nơi bọn chúng chọn để thực hiện những trò chẳng ra chi. Sướng rơn! Phen này bọn chúng bắt được nai tơ.
Thế Bảo vào nhà vệ sinh, Đình Vũ ở lại canh hai cô gái và chờ Lý Khương. Hắn mon men lại gần cô áo đen, chép miệng “Con bé này xinh ra phết! “. Chu môi, hắn định hôn cô ta thì…
_Um…um…
Đình Vũ bất tỉnh. Cánh của phòng bật mở, Thế Bảo quay ra định mắng kẻ không biết điều thì…um…um. Hắn cũng bất tỉnh.
_Ây da, xong! Còn một tên nữa, đợi anh Hoàng đem vô.
_Xem như bước một “chuẩn “.
Vâng, hai cô gái đó chính là Tiểu Phong và Minh Hằng. Như để chứng minh cho lời hai cô, cánh cửa phòng bật mở, Hoàng lôi xềnh xệch Lý Khương vào. Đặt ba tên lên giường, Hoàng nói:
_Bây giờ anh và Hằng sẽ tạo cảnh, phần Phong là chụp hình. Chụp cho đẹp vào!

Thế là họ bắt đầu công việc, hàng loạt tấm hình được tạo ra. Và chắc chắn một điều là ba tên đang nằm kia nếu thấy được chắc chúng sẽ phát khùng lên. Đấy là hình ba chàng ôm nhau trong trong tư thế tình tứ và chỉ với một cái quần đùi. Còn có cảnh họ hôn nhau trên giường, những tấm ảnh được chụp với nhiều góc cạnh, trông có vẻ “ nghệ thuật “ đấy chứ.

Sau khi xong việc, Hoàng bận quần áo lại cho họ đàng hoàng, xóa mọi dấu vết như chưa có gì xảy ra. Hai cô gái đẹp cùng anh bồi bàn lạ biến mất khỏi vũ trường Sao Đêm như làn khói.

Tối đó, hai mẹ con nhỏ chạy về nhà thì đã gần 12h đêm.
_Hic lạnh quá mẹ ơi!
_Mẹ cũng lạnh nè, có hơn gì con đâu!
_Cũng tại mẹ không! Ai biểu mẹ về trễ!
_Vậy ai biểu con đi theo mẹ làm gì?
Nhìn cánh cổng cao chót vót mà nhỏ thở dài ngán ngẩm.
_Làm sao để vô nhà bây giờ?
_Phải chi có bà nội thì được rồi mẹ ha!
_Nội con với nội mẹ về quê rồi!
_Hay mà mình gọi ba ha mẹ!
_Để cho ba con làm thịt mẹ hả?
_Chứ sao bi giờ!
Im lặng!
_Con lạnh lắm rồi đó mẹ!
Im lặng.
_Mẹ!
_Trời ơi biết rồi, từ từ! Chỉ còn cách cuối cùng: leo tường!
_Sao con leo, té chết á!- Minh Kỳ nhăn nhó.
_Ai biểu con leo? Bây giờ con ở đây canh xe, mẹ leo lên đó, đu qua cây táo trèo xuống. Rồi mẹ lấy chìa khóa mở cổng cho con vô!
_Cao lắm ó!
_Cũng con không, biểu ở nhà ngoại ngủ không chịu, đòi về cho kỳ được hà.
_Tại con sợ ba ngủ một mình buồn!
_Hứ…thôi, không nói nữa, để mẹ leo. Con canh chừng đó nha!
Thế là nhỏ bắt đầu leo. Chỉ ít phút là đã lên tới bờ tường rồi, nhỏ đu qua cây táo một cách gọn ơ. “Hehe nghề của nàng mà! “. Đang tụt xuống thì nhỏ nghe tiếng gọi:
_Mẹ!
Nhìn thấy Minh Kỳ, nhỏ giật mình:
_Ủa, sao con ở đây!
_Ba ra mở cửa cho con vô! Mẹ vừa leo lên là ba ra đó!
Nhìn ra hướng cổng, nhỏ thấy Thiện đang đẩy chiếc môtô vào. “Hic! Đồ đáng ghét! Vậy mà để mình leo muốn hụt hơi! “.
_Nè bộ cô định ở trên đó luôn hả?- Thiện gạt chống xe, nhìn nhỏ hỏi.
_Kệ tui! Tui thích ở trên đây cho mát!
_À ra thế! Vậy thì cứ ở trên đó luôn đi ha! Kỳ, vào nhà con!
_Thôi con ngủ trước nha mẹ!- Minh Kỳ vẫy vẫy tay chào nhỏ và theo Thiện đi vào nhà.

Đợi cho đến khi cha con họ vào nhà rồi, nhỏ mới an tâm mà tụt xuống.
_Cái cây chết tiệt, mày có cần phải chống đối tao thế không?
Che che cái quần lại như sợ có ai nhìn thấy, nhỏ ngượng chín cả mặt. Tai nạn nghề nghiệp. Lúc nãy leo làm sao mà nó bị vướng và…roẹt. Đi tong cái quần.
_Không tại mày là tao xử đẹp hắn ta rồi!- Như vẫn còn tức tối, nhỏ cung chân đá mạnh vào gốc cây- Ui da!
_Đau hông?
Ngước lên nhìn thấy Thiện, nhỏ tái mặt, lắp bắp:
_Ông…ông ở đâu chui ra vậy?
_Trời nghĩ sao mà cô hỏi câu đó vậy?
_Ờ…ờ… tại thích, cho hông?
_Bữa nay bị gì mà cà lăm zậy?
_Mặc tui! Nhiều chuyện!
Đẩy Thiện ra, nhỏ chạy thật nhanh vào nhà. “Để hắn ta thấy thì…thì…”, nhỏ đỏ mặt bởi ý nghĩ đó.
Còn Thiện thì vẫn còn đứng ngoài sân mà cười.
_Trời, cần gì phải giấu, thấy nãy giờ rồi! Con gái con đứa gì mà…
Anh lại cười. Công nhận sau một ngày làm việc mệt mỏi, về nhà gặp cô vợ của mình thật vui ghê. Không cần phải tốn tiền đi xả stress.
Về đích. Chiều nay, kế hoạch của nhóm Windspeed bước vào giai đoạn cuối. Họ có một cuộc hẹn vào lúc 5h chiều tại coffee Cát Đằng. Cuộc hẹn được quyết định sau cú điện thoại của ba công tử Lý Khương, Thế Bảo và Đình Vũ với nhóm. Chính xác là ngay sau khi ba cậu ấm nhà ta nhận được một cái mail với những tấm ảnh “cực nóng “.

Nhóm Windspeed gồm bốn mem: Tiểu Phong, Khắc Hoàng, Minh Hằng và Minh Kỳ.
Đối mặt với họ là ba thiếu gia cũng là ba nạn nhân của họ: Lý Khương, Đình Vũ và Thế Bảo.

_Ai sai tụi bây làm chuyện đó?- Thế Bảo hất hàm hỏi.
_Chắc tụi bây biết Bảo Ngọc!- Hoàng cười.
_@#^&!%*!@#!$!- Lý Khương văng tục- Nó muốn tiền ah?
_Chỉ là muốn các người không làm phiền cô ta nữa!- Nhỏ nói trong khi mắt vẫn ngắm nhìn hòn non bộ phía bên kia.
_Hừ, đúng là hoa hồng có gai. Các cô em giỏi lắm!
_Quá khen!
_Nói thử ý tụi bây xem!- Đình Vũ giờ mới lên tiếng.
_Những tấm hình của Bảo Ngọc nếu được phát tán thì những tấm hình của tụi bây cũng thế!- Ngừng một chút, Hoàng tiếp- Tụi bây hiểu chứ?
_Thỏa thuận ư?- Chờ cái gật đầu của Hoàng, Khương gằn giọng- Nếu bọn tao không đồng ý?
_Thì ngày mai hình các người sẽ được lên mặt báo! Nhịn một chút thì tốt đẹp cả mà!
_Tao không thích nhịn!
Sau câu nói của Lý Khương thì năm sáu tên côn đồ ngồi ở các bàn đồng loạt đứng dậy.
_Để tao xem tụi bây còn vênh váo hết! ĐÁNH!!!!
Đẩy Tiểu Phong và Minh Kỳ ra, Hoàng hét lớn:
_Em lo cho nó, để tụi này anh với bé Hằng tính!

Bất đắc dĩ, nhỏ kéo Minh Kỳ chạy băng ra cửa.
_Ê, chạy dễ thế hả em?
Đình Vũ và một tên côn đồ áng trước mặt nhỏ.
_Biết nghe lời thì anh tha cho nhá!
_Chết nè!
Nhỏ chụp lấy chai rượu mà anh bồi bàn vừa mới bưng ngang phang thẳng vào tay tên côn đồ cạnh Đình Vũ, luôn tiện tống vào bụng hắn một cú đá. Hoảng quá, Đình Vũ né qua một bên, nhỏ liền cầm tay Minh Kỳ chạy thẳng ra ngoài và va phải một người.
_Chuyện gì vậy?- Thiện hốt hoảng hỏi khi thấy tay nhỏ đầy máu. Anh đang bước vào cùng Quế Mai.
_Vợ giám đốc mà đánh lộn ah?
_Dì không được la mẹ cháu!- Minh Kỳ hét.
_Anh lo cho nó đi, tôi vào giúp anh Hoàng!- Nhỏ đẩy Kỳ về phía Thiện rồi chạy nhanh vào quán.
_Mẹ! Mẹ ơi!- Thằng bé bật khóc. Nó lo cho mẹ quá. Mấy tên đó rất hung hăng.
_Em giữ nó giúp anh!- Nói với Quế Mai rồi Thiện cũng chạy theo nhỏ.
_Anh Thiện, anh Thiện….

Vào đến trong quán thì anh ngỡ ngàng, Tiểu Phong, Minh Hằng và Khắc Hoàng đang quần nhau với hơn năm tên côn đồ.
_Minh Kỳ đâu?- Hoàng hỏi khi thấy nhỏ quay lại.
_Ba nó giữ! Anh hai, cẩn thận!
Khắc Hoàng kịp quay lại tung một cú đấm vào mặt tên côn đồ, hắn nghĩ sao mà định đánh lén anh.
_Hự…hự…anh Hoàng, xử cho xong hai tên kia nữa là ok!- Hằng nói, nó đang tung một cú đá vào bộ hạ tên côn đồ to như hộ pháp. Hai ba tên đang nằm sải lai trên sàn.
_Tiểu Phong! Coi chừng!
Một tên rút dao định đâm vào vai nhỏ, ngay lúc đó Thiện lao vào đỡ cho nhỏ, tên côn đồ bị Hoàng đấm vào mặt, hắn lảo đảo đâm trượt vào tay Thiện. Máu bắn ra.
_Anh có sao không?- Nhỏ run giọng.
_Cảnh sát đến!- Có tiếng la to.
_Chạy!- Hoàng hét.
Tiểu Phong đỡ Thiện băng băng ra cửa, leo lên môtô và phóng thẳng mặc cho Quế Mai hét lên khiếp đảm:
_Trời ơi! Anh Thiện, anh Thiện!

Nhỏ cứ đi qua đi lại, tay chân lính qua lính quýnh. Sao lúc này nhỏ cảm thấy tay chân mình thừa thãi quá. Không biết bác sĩ làm gì mà lâu quá? Minh Thiện có sao không nữa? Chẳng hiểu sao lúc oánh nhau, nguy hiểm đầy mình mà nhỏ nào có sợ, vậy mà thấy anh bị như vậy thì tay chân nhỏ bủn rủn hết trơn.
Cánh cửa phòng xịch mở…Nhỏ lao ngay lại:
_Anh…anh có sao không?- Săm soi cánh tay Thiện, nhỏ nói như mếu- Hic tại tui, tui xin lỗi nhiều nhiều nha!
_Không có sao đâu! Người ta có cưa luôn cánh tay tui đâu mà cô khóc dữ vậy!- Thiện thật sự bối rối khi thấy nhỏ đã bắt đầu giọt vắn giọt dài.
_Mai mốt anh đừng có đỡ cho tui nha! Hic da anh đẹp vầy mà để lại thẹo…tui ân hận lắm luôn á!
_Trời! Còn lần sau nữa hả?
_Ờ thì hông! Tại…tại tui nói vậy thôi!
_Cô còn nợ tôi một lời giải thích đó!
_Ờ! Vậy bây giờ về ha!
_Ừ!
Minh Thiện ngồi sau, nhỏ rồ ga phóng đi. Nhìn cái tướng oắt con của nhỏ trên chiếc môtô to kềnh, Thiện bật cười thú vị.
_Cười gì zạ?- Nhỏ hỏi.
_Nè! Bộ cô không thấy cô với chiếc xe sole lắm hả?
_Úi giời! Tưởng gì! Nhìn thế mới lạ!
_Ừ lạ thật!
_Hồi nãy anh đau lắm hông?- Nhỏ rụt rè hỏi.
_Đau! Thế cô định trả ơn tôi gì đây?
_Èo! Thế anh muốn gì?
_Cho cô nợ đi, vợ bé bỏng ah!
_Trời! Sao nghe ghê quá zị?
_Hahahaha
Cuối cùng thì cũng về đến nhà, vừa vào phòng khách, hai người khựng lại. Quế Mai và Minh Kỳ ngồi cạnh bà Quang, khuôn mặt bà không biểu lộ chút cảm xúc. Bên cạnh bà, Minh Kỳ vẫn tấm tức khóc.
Vừa thấy nhỏ và Thiện bước vào, Quế Mai chạy lại ôm chầm lấy anh, Minh Kỳ cũng sà vào lòng nhỏ.
_Anh có sao không? Anh làm em lo quá!- Quế Mai thút thít.
_Không sao đâu! Em không cần phải lo đâu!- Thiện cố kéo Mai ra. Anh thấy ngượng làm sao khi mà cô cứ ôm lấy anh. Dù gì thì bây giờ cũng là đang ở trước mặt mẹ và…vợ anh mà.
_Hai con ngồi xuống cho mẹ nói chuyện!- Giọng bà Quang vang lên nghiêm khắc.
Ôm lấy Minh Kỳ, nhỏ lúng ta lúng túng. Thật sự nhỏ sợ lắm. “Phen này đại họa rồi Phong ơi! “, nhỏ nhủ thầm mà mồ hôi hột đổ như tắm.
_Tiểu Phong!
_Ơ dạ!
_Ngồi xuống cho mẹ nói chuyện!
_Dạ!
Nhỏ ngồi xuống cạnh Thiện. Tay chân lạnh ngắt. Thấy thế, anh nhẹ nắm tay nhỏ như ngầm bảo: “ Bình tĩnh! Không sao đâu! “.
_Chuyện có như Quế Mai nói không?- Bà Quang đanh giọng- Con giao du với bọn côn đồ ah?
_Đúng đó bác! Chính con thấy tận mắt mà! Cô ấy đánh nhau ghê lắm!- Mai chen vào.
_Không!- Minh Kỳ vẫn còn khóc- Mẹ con không có như vậy. Dì ba nói không đúng!
_IM!- Bà quắc mắc nhìn Quế Mai khi cô định la át lại bé Kỳ- Ta muốn nghe con nói, Tiểu Phong!
Quế Mai tức lắm, nhưng vẫn cố nhịn. Với tư cách là dì của Minh Kỳ thì cô chẳng có quyền gì cả so với Tiểu Phong, vợ chính thức của Thiện. Ngặt một nỗi nữa là thằng oắt Kỳ cứ bênh Phong chầm chập. Bởi lẽ nó rất ghét Mai, ghét cái khoảng thời gian mà mẹ nó vừa mất, cô đã “chăm sóc “ nó.
_Thưa mẹ!- Nhỏ run giọng- Chuyện này là lỗi của con, nhưng con xin mẹ tin con, con không có giao du với bọn côn đồ đâu. Tại có lí do mà thôi!
_Cô thật khéo ngụy biện!- Mai nói.
_Ta muốn biết lý do của con?- Bà Quang hỏi.
_Thưa…
_Thưa bác, cho con giải thích!- Giọng của Hoàng.
Anh bước vào nhà, theo sau là Minh Hằng. Nhận được cái nháy mắt của Hằng, thế nhưng nhỏ vẫn chưa hết run. Minh Thiện nãy giờ vẫn ngồi yên, anh thật sự muốn biết lí do của Phong. Cái cảm giác không hiểu hết được cô làm anh khó chịu lắm. Mặc dù từ đầu anh đối với cô chỉ là một sự thỏa thuận. Nhưng nay thì…
_Con là Hoàng, anh trai của Phong?
_Vâng ạ!- Hoàng lễ phép- Chuyện hôm nay là một trong những công việc của tụi con!
_Con nói sao khó hiểu!
_Thưa bác, tụi con nhận giúp người khác giải quyết một số việc và nhận thù lao ạ!
_Em cần tiền thế sao Phong?- Thiện nhìn nhỏ đăm đăm, tự dưng anh thấy mình giận dữ. “ Thì ra cô ta cũng chỉ vì tiền ư? “. Anh rùng mình- Thích tiền đến thế ah?
_Không…em…
_Có lẽ mọi người hiểu lầm! Chúng tôi chẳng cần tiền làm gì đâu!- Hằng nghiêm giọng, cô chiếu tia nhìn về phía Thiện- Tất cả số đó được Phong dành dụm lại để giúp cho trại trẻ mồ côi đó!
Cái cách mà Thiện hỏi Phong làm Hằng cảm thấy Tủ Bếpi cho bạn. Vậy là những gì Phong kể là thật, hai người vốn dĩ chỉ là một sự thỏa thuận. Có lẽ phải cố lắm Hằng mới nói cho tròn câu. Nếu không vì Phong thì không bao giờ mọi người biết được họ dùng tiền vào việc gì đâu. Giúp người, không nên kể ra chút nào.
Sự im lặng bao trùm gian phòng. Mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ. Trong cái đầu óc đơn giản của nhỏ thì chỉ mong sao Thiện mau lành, nhỏ có lỗi, anh ấy xem thường cũng đúng thôi. Còn Thiện, anh chợt thấy mình nhỏ bé quá. Sao anh lại có thể nói như thế nhỉ? Giận. Mất lòng tin. Một người đánh mất lòng tin nơi anh. Và bây giờ, anh không tin ai cả. Máu lạnh. Anh trút tất cả vào cô bé khờ kia. Hối hận. Liệu anh có hối hận chăng?
_Thôi! Ta nghĩ là mọi người cũng đã mệt. Ai về nhà nấy đi. Còn Phong, con đưa Thiện lên phòng nghĩ. Minh Kỳ để ta lo!- Bà Quang nói, khuôn mặt bà giờ đây phảng phất một nét buồn. Quả thật đã từng tuổi này, bà lại đi tin lời nói phiến diện để xét tư cách một người. Mà đó lại là đứa con dâu do chính bà chọn.

emiri suzuhara - Jun Aizawa - Ameri Ichinose

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Ring ring