Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen Hay - Cướp đi, cho cướp đấy trang 8

Sáng hôm sau, Linh Hy vác 1 đôi mắt gấu trúc đi học, thật ra thì tối qua cô đã tự mình xâu chuỗi lại tất cả cảm xúc, và khẳng định lại rằng….Cô thích hắn…!!
“Chị già, học lớp 11K thế nào?” Bộ Bộ chán nản nhìn bộ dạng mơ hồ của Linh Hy, mệt mỏi lên tiếng.

“Cũng được, học khó nhưng không khắt khe với học sinh cho lắm!”

“Nhưng mà lớp đấy được sang cả osaka để tham quan thì thích thật đấy, đúng là lớp quốc tế!!”

“Lải nhải gì vậy?” Linh Hy mơ hồ thắc mắc câu nói của Bộ Bộ.

“Ủa, chị vẫn chưa biết sao?? À, học sinh ngoan, hôm qua trốn học, thật ;à vui khi không biết gì!! Trường đặc biệt tổ chức cho lớp 11K1 đi tham quan 3 ngày 2 đêm tại Osaka đấy!!!”

“11K1 là lớp nào vậy? Thật là thích!!!” Linh Hy reo lên, Osaka thật sự rất đẹp, cô đang thắc mắc không biết lớp nào lại được ưu ái vậy cơ chứ! ( trùi ui lớp mình học mà Hy tỷ cũng không biết!!)

“Bà già, có biết mình đang học lớp nào không vậy??”

“Sao không biết!!!” Linh Hy nghe Bộ Bộ nói vẻ khó chịu như vậy bèn gân cổ lên cãi, nhưng vừa nói xong, ngạo khí của cô không biết bay đi đâu hết, cô ấm ớ… “là lớp 11….11….11 gì nhỉ??”

“Đồ óc heo, ngay cả lớp mình cũng không nhớ! Là lớp 11K1!!”

1 giọng nói rất quen thuộc vang lên, ngay lập tức Linh Hy hướng ánh mắt về nơi phát ra tiếng nói đáng ghét đó, là cái người đáng ghét…Triệu Vũ, tên điên đầu tiên dám gọi cô là Óc heo.

“Anh mà còn không thôi gọi tôi kiểu đấy, tôi sẽ…sẽ….sẽ….” Linh Hy đang nói rồi bỗng dưng nhớ đến lời nói của Bộ Bộ làm cho đỏ cả mặt, bất giác quay đi tránh ánh mắt dò xét của Triệu Vũ, thật là xấu hổ quá đi. Cô thích hắn, nhưng mà chắc gì hắn đã thích cô, dù gì cô cũng không phải tuýp người nghĩ gì nói đấy, rất nhiều điều phải để trong lòng, tính cách của cô là vậy! Linh Hy bỏ mặc Bộ Bộ và Triệu Vũ, chạy như bay đến trường

“Này nhóc, cô ta làm sao vậy?”

“Là thích 1 người nên tâm trạng như vậy đó! Mà này, còn gọi em là nhóc thì cẩn thận đấy!!!”

Bộ Bộ vừa nghe Triệu Vũ gọi mình là nhóc bèn có chút không hài lòng, lẳng lặng đi trước, để lại Triệu Vũ đứng ngẩn ra 1 mình:

“Cái gì??? Thích 1 người??? Cô ta thích ai??? Cô ta dám thích ai cơ chứ!!!???!!! Mà chị em nhà này tính cách giống nhau thật, chỉ thích bắt nạt người khác!!! NHƯNG MÀ….CÔ TA THÍCH AI MỚI ĐƯỢC CƠ CHỨ!!!! Aisssss!!!!!”

Triệu Vũ vò đầu, không hiểu sao cảm giác vô cùng khó chịu khi nghe vậy nữa!!!

“Quất Khang, lớp chúng ta sẽ đi Osaka thật sao??” Linh Hy vừa vào lớp đã hỏi ngay Quất Khang, nếu thật sự được đi thì quá là hảo!!! Cô rất thích đến rừng phong ở Osaka mùa này, nghe nói còn có cả 1 truyền thuyết người dân ở đó rất tin tưởng, nhưng đại khái truyền thuyết đó là như thế nào thì cô không rõ, trên internet cũng không hề có bài đăng nào nói về truyền thuyết đó!!

“Đúng vậy!! Hôm qua thông báo, nhưng cậu ra ngoài nên chưa kịp nhắc, 1 ngày chắc cũng đủ để chuẩn bị phải không???”

“Aizzz, chuyện này, 1 ngày thì mình chuẩn bị cũng không sao!!!”

“Không, Hy Hy, ý mình là, 1 ngày để chuẩn bị những vật dụng cần thiết cho lớp cơ!!!”

“HẢ??? Sao lại là mình???”

“Vì lớp chỉ có bạn là con gái mà!!!”

“Chuyện này mình chưa làm bao giờ….A…Hoa Giang, Hoa Giang đâu??? Bảo cô ta lo đi, chuyện này mình chịu thôi!!!”

“Em họ tôi đã bay về LonDon rồi!!!” Giọng nói khó ưa của Triệu Vũ 1 lần nữa làm cho Linh Hy đỏ mặt, vừa thấy Triệu Vũ vào lớp, cô đã vội bỏ chạy ra ngoài, còn đâm sầm vào hắn ta, nhưng vẫn im lặng chạy.

“Này, Linh Hy làm sao vậy???” Quất Khang nhìn Triệu Vũ, thắc mắc hỏi.

Đúng là Linh Hy lạ thật, bình thường mặt dày lắm cơ mà, nói gì vẫn cười nhe răng, còn chống chế lại hắn nữa, vậy mà bây giờ lại sợ gặp hắn như vậy….Aizzzz, thật là làm hắn tò mò muốn chết mà!!!

“Làm sao tôi biết được!!!” Triệu Vũ bực mình nói rồi lẳng lặng ném cặp sách lên bàn, ngồi gục xuống!!!

Mãi khi trống vào lớp, Triệu Vũ mới thấy Linh Hy mò vào, nhưng cô lại chẳng dám ngẩng đầu lên nữa, chỉ cúi gằm mà đi vào. Triệu Vũ thấy bộ dạng của Linh Hy, muốn mở miệng ra hỏi, nhưng hắn vừa nghĩ đến chuyện “ vì thích ai” mà Linh Hy lạ lùng như vậy, hắn bỏ qua, không nghĩ nữa, càng nghĩ càng khiến tâm trạng thêm bực bội.

“Cả lớp chú ý, ngày mai 7h30 tất cả phải có mặt tại trường để lên xe ra sân bay Bắc Kinh, cao su giờ giấc tối đa là 10 phút thôi, nếu không sẽ không đợi ai đâu nhé!!!” Thầy giáo chủ nhiệm vừa bước vào lớp, ngay lập tức phổ biến kế hoạch, rồi như nhớ ra điều gì đó, ông nhìn về chỗ Hy Hy, nói:

“Hy Hy, phiền em chuẩn bị thuốc, vật dùng cần thiết cho lớp đi thăm quan!!! Vì chỉ có em là con gái thôi!!!”

“A…nhưng mà….thưa thầy…chuyện…chuyện này…em chưa làm bao giờ!!” Linh Hy đứng dậy, ấp úng nói. Thấy bộ dạng “khó nhìn” của Linh Hy, không hiểu sao Triệu Vũ lại bực bội lầm bầm:
“Đúng là chẳng biết tí gì!!!”

Nhưng mà câu nói của Triệu Vũ lầm bầm hơi to nên ngay lập tức đập vào tai Linh Hy, cô tức giận lườm về phía hắn, hừ, cô thích hắn thì mặc kệ, hắn cứ xoáy cô như vậy, cô giận không thể chịu được:

“Vậy anh thì biết chắc!!! Biết thì xin Triệu Vũ công tử chỉ giáo, tại hạ cảm kích vô cùng!!!”

Linh Hy vờ cúi xuống cảm ơn hắn, chắp tay trước ngực, Triệu Vũ trông cái bộ dạng khiêu khích của Linh Hy, cục tức đã không ép xuống được, lại gặp mồi lửa Linh Hy bơm vào, Triệu Vũ đập bàn đứng dậy:

“Vậy tôi sẽ đi mua cùng cô, cho cô sáng mắt ra!!!”

Trận đại chiến của 2 người tạm dừng kết thúc khi thầy chủ nhiệm cũng không chịu được, phải nổ não để ngăn chặn 2 người đó!!

Linh Hy vừa tan học đã cùng Triệu Vũ đến trung tâm mua sắm để chuẩn bị mọi thứ, Bộ Bộ dĩ nhiên biết ý không cản đường 2 người đó.

“Này, rốt cuộc anh có định mua gì không vậy?? Lượn lờ mãi ở tầng 4 là sao???”

“Cô làm ơn trật tự dùm tôi 5 phút, à không, 2 phút cũng được, thật là nhức đầu quá đi!!!”

Linh Hy sốt ruột giục Triệu Vũ, nhưng mà căn bản là hắn ta cũng đang rối tinh lên đây, nhưng ngay lập tức Linh Hy im lặng, hắn quay sang nhìn cô:

“Này, cô giận đấy à???”

“….”

“Chẳng qua là có nhiều loại nên tôi không biết dùng loại nào mới tốt thôi!!”

“….”

“Đừng giận mà, trông cô khó coi lắm đấy!!!”

“….”

“Này, người đâu mà nhỏ nhen vậy chứ!!! Tôi chẳng qua có bực 1 chút thôi mà!!!”

“Cốc!!!”

Linh Hy vừa nghe hắn nói xong, bèn cốc cho hắn 1 cái:

“Đã hết 2 phút, anh thật là đại ngốc, loại nào đắt nhất là loại tốt nhất, vậy mà còn hỏi. Mau đi mua đi!!!”

“Cô….”

Triệu Vũ ấm ức không nói nên lời, nhưng đành nghe theo lời Linh Hy, cô giận nữa thì hắn hoảng thật mất!!!

Chiếc máy bay cất cánh, cô xui xẻo thế nào lại ngồi ngay gần Triệu Vũ cơ chứ!!! Vừa ngồi Linh Hy vừa cố gắng không để tâm đến hắn, cô đeo head phone vào nghe.

Triệu Vũ thì rất vui vì được ngồi cạnh Linh Hy, cũng không hiểu sao hắn lại thế nữa, ghế máy bay có 3 ghế, Linh Hy ngồi trong cùng, hắn ngồi giữa, Quất Khang ngồi ngoài.

“Này, Quất Khang, cậu có biết thích 1 người thì sẽ có cảm giác như thế nào không??”

Triệu Vũ chợt quay sang hỏi Quất Khang, đối với Vân Yên trước kia, Triệu Vũ chỉ là muốn nói chuyện với cô, chứ không hề có chút kì lạ nào cả.

“Sao vậy? Thích 1 người á, là vui khi nhìn thấy người ấy, khó chịu khi không thấy người ấy, nhưng khi nói chuyện thì 2 người thường hay cãi nhau, khi thấy người ấy bên cạnh người con trai khác, thì tâm trạng xấu đi!! Khi người ấy cười, thì tim đập rộn ràng!!! Đại khái là vậy đó!!”

Triệu Vũ ngạc nhiên, sao mấy cái thể loại này, đúng y nguyên như hắn và Linh Hy vậy cơ chứ!!!

Linh Hy vừa xuống máy bay đã vui sướng reo hò, ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ, lại ngồi cạnh cái tên “mình thích”, tim cô đập thình thịch.

“Cả lớp về khách sạn nghỉ ngơi, chiều nay chúng ta bắt đầu đi tham quan!!”

“Linh Hy, cô có biết rừng phong Osaka không?”

“Biết!!”

“Dẫn tôi đến đó!!”

“Nhưng tôi mệt lắm, đi máy bay tận mấy tiếng, phải cho tôi về phòng nghỉ ngơi chứ!!!”

“Cô tưởng tôi muốn cô đi cùng à? Chẳng qua tôi không biết tiếng nhật nên mới bảo cô đưa đi!!”

Linh Hy chán nản đi theo Triệu Vũ, thật ra cô cũng muốn đi cùng hắn, nhưng cô giờ đang mệt nhoài đây. Chiếc xe taxi đi chậm theo yêu cầu của Triệu Vũ để hắn ngắm cảnh ở đây, còn Linh Hy thì mệt quá nên thiếp đi trên xe taxi.

“Người yêu cậu thật xinh đẹp” * tiếng nhật *, người lái xe taxi nói.

“Quả vậy!! Ông thấy chúng tôi có xứng đôi không?” Triệu Vũ trôi chảy đáp lại người tài xế taxi bằng tiếng Nhật! Hắn muốn Linh Hy đi cùng hắn nên giả vờ không biết nói tiếng Nhật, nhìn thấy Linh Hy dựa vào vai hắn ngủ, bất giác Triệu Vũ cảm thấy thật bình yên!!”

“Linh Hy, dậy, chúng ta đến nơi rồi!!”

“Oa….!!”

Linh Hy vươn vai ngồi dậy, chui ra khỏi xe taxi. Cô ngỡ ngàng trước cảnh vật trước mặt, đó là 1 rừng phong màu vàng tuyệt đẹp!!

“Thật là đẹp quá!!”

“Chúng ta mau đi thôi!!”

Linh Hy lặng lẽ bước cùng Triệu Vũ trên con đường đầy lá vàng, cô thích thú khi nghe tiếng lá khô bị cô dẫm lên.

“Cô có biết truyền thuyết về tiên nữ phong không?”

“Tôi có nghe nói, nhưng không biết, anh biết không? Kể cho tôi nghe!!”

“Đó là 1 câu chuyện từ rất lâu rồi, kể về 1 cô công chúa tên là Hiểu Phong. Mẹ của Hiểu Phong là vương phi được hoàng thượng sủng ái nhất, nhưng đã mất vì sinh cô ra. Hoàng Thượng vì quá yêu Vương phi của mình, cho rằng Hiểu Phong là nàng công chúa đại họa, nhốt nàng vào lãnh cung. Hiểu Phong sống trong lãnh cung vô cùng cực khổ, vì trong đó toàn là những Vương phi bị thất sủng, mà họ thất sủng là do Mẫu thân của cô.”

“Hiểu Phong lớn lên càng ngày càng giống mẹ nên vô cùng xinh đẹp. Rồi 1 ngày đất nước cô bắt buộc phải cầu thân với 1 đất nước láng giềng, các nàng công chúa trong cung không một ai dám đi xa quê hương, đều xin ở lại, các vương thân trong cung đều lấy cớ các quận chúa thân thể yếu không thể xa nhà, rốt cuộc không ai đủ thân phận để đi cả. Rồi Hoàng thượng nhớ đến Hiểu Phong, bèn lập tức hạ lệnh gả nàng sang vương quốc đó!!! Hiểu Phong đi với danh nghĩa là 1 công chúa, nhưng trên thực chất là 1 con tin. Cuộc sống của nàng ở vương quốc đó cũng rất khổ. Nàng được phong là Hiểu phi, nhưng hoàng thượng chưa 1 lần ghé qua cung của nàng.”

“Ở quê hương của nàng, 1 tên loạn tặc giết sứ giả của nước láng giềng đó, gây hấn với đất nước của nàng….”

“Vậy chẳng phải nàng sẽ bị giết hay sao?? Nàng vốn là con tin mà!!”

Linh Hy nghe câu chuyện của Triệu Vũ kể, trong lòng có chút buồn khổ. Cô thương cho thân phận của cô công chúa đấy, đúng là có tiếng mà không có miếng!!

“Không chỉ Hiểu phi khổ, mà chính Hoàng thượng cũng khổ. Khi nghe tin sứ thần của mình bị giết, bèn cho gọi Hiểu phi đến diện kiến. Nhưng vừa gặp nàng, hoàng thượng đã sủng nàng ngay đêm đó, Hoàng thượng hết mực yêu thương nàng, còn miễn cho đất nước nàng tội giết sứ thần. Nhưng các phi tần của Hoàng thượng không bỏ qua cho nàng. Các Hoàng phi tụ tập nhau lại, quyết định bày mưu hại nàng!!!”

“Bọn họ ích kỉ vậy ư??”

“Cô nói xem nếu cô là 1 trong những phi tần của Hoàng thượng, cô sẽ làm gì!!??!!”

“Tham gia cùng bọn họ!!”

“HẢ??”

Linh Hy thản nhiên đáp lại, tinh nghịch nhảy lên những chiếc lá khô!!

“Này, Hy Hy, cô vừa mắng bọn họ là ích kỉ, vậy mà bây giờ lại còn nói sẽ tham gia cùng bọn họ!!”

“Anh có biết tôi tham gia làm gì không??”

“Để làm gì??”

“Thì để tôi biết kế hoạch của bọn họ, tôi đi bẩm báo cho Hoàng thượng, không những tôi không làm sao, mà hàng chục đối thủ của tôi sẽ bị hoàng thượng triệt hạ, vậy không phải lúc đó chỉ còn tôi và Hiểu phong thôi sao!! Mà nhất định Hoàng thượng sẽ ban thưởng cho tôi!!! Tôi không những thiệt mà còn được lợi!!”

“Cũng xem như có lí!!”

“Ủa, mà truyền thuyết đó của nước nào vậy???”

“Nhật bản” ( thật ra thì là truyền thuyết của ta. =))~ Super Phiêu)

“Vậy anh mau kể tiếp đi!!”

“Các phi tần của Hoàng thượng tụ tập lại, dùng kế chuốc mê Hiểu phi rồi sau đó đưa 1 lính vào cho nằm cạnh nàng, sau đó đi bẩm báo với Hoàng thượng!!”

“Hoàng thượng rất đau khổ vì bị chính người mình yêu phản bội, không nén được cơn giận dữ, đưa nàng vào lãnh cung!!”

“2 lần vào lãnh cung, nàng này cũng có duyên với lãnh cung ghê!!” Linh Hy vui vẻ đùa nghịch, rồi nhận xét, nhưng ngữ điệu của cô thì lại vô cùng xót xa.

“Vậy tôi suốt ngày gặp rắc rối vì cô, chẳng lẽ cũng nói tôi và cô có duyên à??”

“Chẳng phải vậy ư??? Anh chính là sao đổi ngôi của tôi đấy!!”

“Cô….”

“Thôi không nói nữa, anh mau kể tiếp đi!!!”

“Nàng ta tự tử!!! Hết rồi đấy!!”

“HẢ??? CÁI GÌ??? Anh kể cho tử tế đi!!”

“Cô có thèm nghe đâu mà tôi kể!!”

“Tôi vẫn đang nghe còn gì, kể tử tế đi!!”

“Hiểu Phi bị đày vào lãnh cung, 1 lần nữa sống những tháng ngày đau khổ, còn Hoàng thượng thì bê bối triều chính vì nàng, ngày nào cũng sủng phi. Triều đình bị bỏ trống, đất nước loạn lạc, thiên hạ đều bêu xấu nàng, nói nàng là yêu quái hại đất nước của họ. Những lời đó dĩ nhiên là đều được bọn cung nữ đem lại sỉ vả nàng, nàng đau khổ đến tuyệt vọng. Cuối cùng nàng xé 1 mảnh vải trên trường mình, rồi cắn tay viết 1 bức huyết thư cho hoàng thượng, sau đó thắt cổ tự vẫn!!”

“Hoàng thượng hay tin nàng đã chết, những cơn say rượu bừng tỉnh, hắn chạy nhanh đến lãnh cung, nhưng cái hắn nhìn thấy chỉ là cái xác không hồn của nàng. Hoàng thượng đọc được bức huyết thư của nàng. Trong thư nàng giải thích cho Hoàng thượng tất cả sự việc, tố cáo các phi tử của hoàng thượng, nhưng lại xin Hoàng thượng tha cho bọn họ. Nàng ta mong hoàng thượng thức tỉnh, tập trung vào triều chính, đại sự!!! Từ đó Hoàng thượng quay lại với triều chính, sửa sai lỗi lầm. Nơi chôn nàng mọc lên 1 cây phong rất đẹp, Hoàng Thượng mỗi lần đến đó đều lưu lại, còn sai người trồng cây phong khắp trong cung!!!”

“Vậy là người ta gọi nàng là Tiên nữ rừng phong ư???”

“Đúng vậy!!!”

“Triệu Vũ này, thật là 1 câu chuyện cảm động!!!!”

Linh Hy bất giác khóc òa lên, cô không thể cố gắng kìm nén cảm xúc được nữa, những giọt nước mắt chảy ra làm Triệu Vũ luống cuống, hắn vội lau nước mắt cho cô, dỗ dành:

“Đừng khóc, Hy Hy ngoan!!”

“Hức….hức….Hu hu hu hu hu!!!!”

Triệu Vũ càng lau nước mắt, Linh Hy càng khóc to hơn, hắn cuống cuồng, không biết làm thế nào, cuối cùng bắt chước trong phim:

“Ưm….!!”

Linh Hy đang khóc, chợt bị nụ hôn phớt qua môi của Triệu Vũ làm cho nín hẳn, cô tròn xoe mắt ngạc nhiên nhìn Triệu Vũ, khuôn mặt đỏ bừng lên.

Triệu Vũ bất chợt ôm chầm lấy Linh Hy:

“Hy Hy, hãy tha chứ cho chú của Tôi, được không???”

“….”

“Chúng ta hãy gạt bỏ hết quá khứ đi được không? Sống thoải mái và vui vẻ nhé!!!”

Linh Hy bị ôm bất ngờ, không biết nói thế nào, nhưng Triệu Vũ nói như vậy lại làm cô đau lòng. Cô không thù Triệu Dân đến vậy, nhưng cứ nghĩ đến những tháng ngày không có mẹ chăm sóc, cô lại đau khổ, nghĩ đến những hành động mà Triệu Dân làm cho Bộ Bộ, càng không hỏi đau lòng.

“TÔI THÍCH CÔ!!!” Triệu Vũ thu hết can đảm, hét lên câu nói mà lâu nay hắn không thể hiểu được, nhưng hắn đã làm theo con tim của mình.

Linh Hy ngạc nhiên, Triệu Vũ….hắn nói….hắn nói thích cô. Linh Hy mỉm cười sung sướng, cô đưa tay lên ôm chặt lấy hắn….

Con đường trở về của Linh Hy và Triệu Vũ vô cùng ngại ngùng, trên xe taxi, 2 người cứ nhìn qua nhìn lại nhau, rồi lại vội quay mặt đi:

“2 người thật là đáng yêu!!!” *tiếng nhật* người lái xe taxi nói.

Linh Hy và Triệu Vũ lại quay ra nhìn nhau, rốt cuộc thì mặt cả hai đã đỏ bừng lên rồi:

“Cô quay mặt đi được không?” Triệu Vũ vì ngại quá nên lên tiếng trước, nhưng bất c hợt Linh Hy vì “thẹn quá hóa giận!!” nên:

“Sao lại là tôi quay mặt đi, anh quay mặt đi không được sao???”

Vừa gắt lên xong, bất chợt Linh Hy nhìn chằm chằm vào tai của Triệu Vũ.

“Triệu Vũ, anh đeo hoa tai bên nào vậy??”

“Bên phải!!!”

“HẢ??? SAO LẠI BÊN PHẢI!!!”

“Là do thấy đeo bên phải đẹp, nên đeo thôi!!”

“Nhưng đó là….là cách đeo của…của những người GAY mà!!! Aiyssss, anh mà là GAY, thì thật làm xấu mặt những người GAY!!!”

“Cô nói cái gì thế!!!” Triệu Vũ thấy Linh Hy bất mãn với mình như vậy, cơn giận cũng nổi lên, Linh Hy giương mắt trừng trừng nhìn Triệu Vũ, hắn thấy vậy thì quay luôn mặt sang bên, Linh Hy cũng tức giận nhìn trừng trừng hắn, rồi quay đi luôn.

Linh Hy và Triệu Vũ trở về khách sạn, thì thấy thầy giáo cùng Quất Khang khuôn mặt rất lo lắng:

“Hy Hy, Vũ, 2 cậu đi đâu vậy??”

Vừa thấy thấp thoáng bóng dáng Triệu Vũ và Linh Hy, Quất Khang vội chạy đến lo lắng hỏi, Linh Hy ngớ người ra nhìn Quất Khang, bọn họ mới đi có 30 phút thôi mà, làm gì mà hoảng vậy cơ chứ??

“Có chuyện gì vậy??” Triệu Vũ lên tiếng, tò mò hỏi.

“Mình tưởng 2 cậu bị lạc ở sân bay rồi??”

“Cậu điên à???” Linh Hy và Triệu Vũ hét ầm lên, tên Quất Khang dở hơi này, nghĩ gì không nghĩ, nghĩ 1 đứa suốt ngày đi nhật, và 1 đứa tiếng nhật nói như tiếng mẹ đẻ bị lạc, aayzz, thật là.

Kì nghỉ của lớp 11K trôi quá khá vui vẻ, Linh Hy và Triệu Vũ dù đã xác nhận tình cảm của nhau, nhưng vẫn chỉ là cặp đôi “chó và mèo”.

***
Kì nghỉ kết thúc, sau 1 ngày bồi dưỡng vì chuyến đi xa, Linh Hy lại phải lăn vào học với yêu cầu của ông Chiêu Tài:

“Nếu không qua kì thi được trên 60 điểm, đứng thứ 50 trở lên trong trường, ba sẽ khóa tài khoản và kiểm soát tất cả chi tiêu của con!!!”

Linh Hy đờ đẫn cả người, trước đây được 50 điểm cô đã sung sướng lắm rồi, sướng như vớ được mở vàng, vậy mà bây giờ lại dính thêm cái khoản thi cử trên 60 điểm, còn lọt vào TOP 50 của trường, cô chịu sao được.

“Nghĩ gì mà đần mặt ra thế!!!” Triệu Vũ đang đi học cùng Linh Hy, thấy cô đăm chiêu như vậy, hắn bèn mở miệng hỏi, nhưng mà cái miệng nói ra được câu không tử tế, làm cái tâm của hắn cũng bị người ta nghĩ khác đi.

“Kì thi này, tôi phải lọt TOP 50 của trường!!!”

“Ồ, điều đấy là điểu hiển nhiên rồi, lớp 11K có 20 học sinh, thì 20 người đều giữ TOP 1 đến 20 của trường, cô là học sinh thứ 21, chắc cũng xếp thứ 21!!!”

“ANH ĐIÊN À??? Được trên 50 điểm tôi đã tạ ơn trời đất lắm rồi, còn lọt top này đến top nọ, tôi không đủ chất xám để theo kịp.”

“Cô học ngoại ngữ giỏi mà!!”

“Anh ở cùng bà bao nhiêu năm, mà không biết à? Bà là người Pháp gốc Hoa, tôi giỏi ngoại ngữ là điều đương nhiên!!”

“Vậy các môn khác của cô??”

“Chưa bao giờ được 60 điểm!!!! Aizzz….”

“HẢ??? ÓC CÔ LÀ ÓC LỢN HAY SAO???”

“Hừ, Triệu Vũ, anh còn nói nữa, tôi sẽ bỏ anh đấy!!!”

“Cô….Hừ, được rồi, tôi sẽ dạy kèm cho cô!!”

“Dựa vào đâu mà anh đòi dạy tôi??” Linh Hy ngang ngạnh đáp lại Triệu Vũ, rồi chợt nhận ra là hắn là người học giỏi nhất trường, bèn thu thái độ của mình lại, ngoan ngoãn gật đầu!

Linh Hy bị Triệu Vũ dẫn đến thư viện, hắn bắt cô lòng vòng từ chỗ này sang chỗ nọ, góc này ra góc kia, cuối cùng:

“Trời ạ!!! 72 quyển, tôi….học làm sao nổi???”

“Không học cũng phải học!!! Nếu như cô không muốn BỊ KHÓA TÀI KHOẢN!!!”

Triệu Vũ nghiêm túc nhắc nhở Mai tuyết làm cô tức giận nhưng không làm được gì, bèn cúi đầu vào đọc sách.

Thời gian cứ thế trôi qua, Linh Hy đọc sách, còn hắn thì nhìn cô, nhưng bất giác lại nhớ về chuyện của 10 năm trước.

****
10 năm trước.

“Chát!!!”

Tiếng tát vang lên to ầm cả căn phòng bệnh, Triệu Vũ lúc này lo sợ đến chết nhưng không dám làm gì, cậu bất lực nhìn cô Hân Hân bị người đàn ông nào đó đánh đến nỗi chảy cả máu miệng, nhưng cô ấy vẫn không nói gì, thái độ lẳng lặng nhìn xuống đất, Triệu Vũ thấy những giọt nước mắt của cô, bất giác chạy đến ôm chầm lấy Hân Hân khóc òa lên.

“Triệu Vũ ngoan, đừng khóc, con trai không được khóc!! Cô Hân Hân có chút chuyện, Triệu Vũ hãy ra ngoài chơi, nhé!!!”

Hân Hân nhẹ nhàng vuốt tóc Triệu Vũ, ân cần nói, nhưng lúc này, người đàn ông kia, chính là Chiêu Tài, chồng của Hân Hân.

“Hừ, hóa ra thằng nhóc con này là cháu của thằng khốn Triệu Dân ư?? Các người hóa ra lấy nó để làm lí do gặp nhau à? Mẹ kiếp, đôi gian phu!!!”

Chiêu Tài tức giận hét ầm lên rồi cầm bình hoa ném về phía Hân Hân, Triệu Vũ thấy cô Hân Hân sắp bị đánh, bèn lao ra đỡ cho cô, chiếc bình hoa ngay lập tức đập vào đầu Triệu Vũ, làm hắn bất tỉnh ngay tại chỗ!!!

****
“Triệu Vũ, ngủ mà cũng mở mắt, anh tài ghê!!”

Linh Hy đọc sách có đoạn khó hiểu, cô định hỏi Triệu Vũ thì thấy hắn đang ngẩn ngơ nghĩ gì đó, Linh Hy bất giác bật cười. Linh Hy quan sát hắn, khuôn mặt đẹp như vậy, ai lại bảo đó là con trai cơ chứ!!Chợt Linh Hy dừng ánh mắt tại vết sẹo trên trán của Triệu Vũ.

“Vũ Vũ, cái sẹo này là sao vậy??”

Linh Hy bất giác đưa tay sờ lên vết sẹo trên trán Triệu Vũ, xoa xoa, hắn thấy cô hành động như vậy, mỉm cười gạt tay cô ra:

“Lo mà học đi!! Hay là tôi ngồi đây mải ngắm tôi quá, nên không học được!!!??!!”

“Hừ, cái bệnh Hoàng tử của anh lại tái phát rồi đấy, tôi học, học!!!”

Linh Hy tức giận nhìn Triệu Vũ, rồi lại cúi xuống học, nhưng mà chữ cứ nhảy loạn lên, làm cô chán.

“Ây, Triệu Vũ, tôi không muốn học nữa!!”

“Linh Hy, chúng ta chơi trò chơi nhé??”

“Trò gì??”

“Cô tự học, nếu kì thi này vượt qua tiêu chuẩn ba cô yêu cầu, tôi sẽ làm bất cứ chuyện gì cô yêu cầu, nhưng nếu không được, cô phải theo tôi đến thư viện mỗi ngày!!!”

“Hay đấy!!! ĐƯỢC!!!”

Linh Hy khẳng định gật đầu nhưng lại ngây thơ đến nỗi đã dính vào trò của Triệu Vũ.

emiri suzuhara - Jun Aizawa - Ameri Ichinose

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Snack's 1967