80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Đồ khốn! Sao để tôi nhớ cậu ? - trang 24

- Woa… thích thật! _ vừa thấy chiếc xích đu được làm bằng mây rất đẹp cô liền chạy đến ngồi và đung đưa chân để lấy gió mát. – Mát quá.

Nhìn cô tươi cười nhìn thứ gì ở đây cũng trầm trồ lẫn ngạc nhiên như cô bé cậu nhớ đến ngày thơ ấu của mình, hình ảnh mẹ lại tràn về trong cậu.

- Gia Bảo! _ cô vẫy tay gọi cậu lại.

- Cậu thích chứ? _ cậu đến gần đưa xích đu giúp cô.

- Uhm! Cậu ngồi xuống đây đi! _ cô đập đập tay xuống chỗ cạnh mình.

Cậu từ từ bước đến ngồi xuống…

- Chắc cậu hay ra đây hóng mát lắm nhỉ?

- … Không. _ cậu cười nhẹ và lắc đầu.

- Tại sao?

- Tớ không muốn nhớ đến những ngày ấy.

- Tại sao?

Cậu nhìn cô.

- Nếu cậu không tiện nói thì thôi hì _ cô cười trừ.

Cậu đứng dậy khỏi chiếc xích đu bước đi, cô cũng nối gót theo cậu… hai người bắt đầu tản bộ…

- Cách đây 16 năm chỗ này chỉ là một khu đất trống… khi ấy tớ mới lên 3.

- … _ cô im lặng nghe cậu nói tiếp.

- Từ lúc lấy ba tớ, mẹ tớ đã phải từ bỏ tất cả kể cả việc làm, sở thích và nhiều thứ khác mang tính cá nhân nữa. Chỉ để trở thành vợ ba tớ và là một người phụ nữ của gia đình. Từ lúc tớ lên 3 thấy tớ hay táy máy những cây cỏ quanh nhà nên bà đã dắt anh Gia Huy với tớ đi mua cây giống và dụng cụ để bắt đầu trồng khu vườn này. Lúc đầu thấy cả ba mẹ con đều lấm lem bùn đất ba và nội đều không hài lòng… nhưng rồi khi có những bông hoa đầu tiên hé nở họ đã nghĩ khác. Từ lúc ấy tất cả mọi thành viên trong gia đình đều dành ra buổi chiều cuối tuần cùng nhau trồng cây mới và chăm sóc cho những cây đã có.

- Vậy bình thường là mẹ cậu và hai anh em cậu à?

- Uhm!

- Thích nhỉ?

- Nhưng không lâu sau bà ấy đã xa tớ mãi mãi. _ cậu nói đượm buồn.

Cô rất hiểu cảm giác không có mẹ bên cạnh là gì

- Nhưng cậu vẫn còn tình thương của ba mà.

- Cả hai người cùng nắm tay nhau đi vào ngày hôm ấy.

Cô nhìn cậu xót xa, chắc chắn cô biết cảm giác đau đớn đó hơn ai hết.

- Họ vẫn luôn bên cạnh cậu chỉ là… ở trên ấy dõi theo từng bước đi của cậu mà thôi, nhưng cậu vẫn còn bà nội và anh Gia Huy nữa mà. Như thế cũng đủ làm tớ phải nhìn lên ngưỡng mộ rồi, từ khi lọt lòng đã bị bỏ rơi và chưa một lần được biết ba mẹ mình là ai? Có được người anh nhưng lại… và may mắn là tớ luôn có nội.

- Tớ không chắc sẽ làm cậu hạnh phúc được thế nào nhưng tớ hứa sẽ không để cậu phải khóc, sẽ cho cậu một gia đình hoàn chỉnh và… sẽ không để baby của chúng ta thiếu tình thương như tớ và cậu đã trải qua! _ cậu ôm lấy cô và nói.

Cô mỉm cười hạnh phúc thầm camt ơn trời đã cho cô có cậu.

- Nè cậu vừa nói là baby á? _ cô đẩy cậu ra.

Gật gật

- Her cậu ghét baby mà?

- Chậc ờ thì cậu thích mà.

- Tớ thích chứ cậu có thích đâu.

- Thì cậu thích nên tớ thích không được hử?

- Chậc chậc… _ cô lườm yêu.

- Thôi nào. _ cậu khoác vai cô, chỉ tay ra hướng có một dãy địa lan đủ các loại. – Thấy gì hông?

- Ùi đẹp thế.

- Đó là loại hoa mẹ tớ thích nhất khi bà ấy còn sống đó.

- Nó rất đẹp! Hì… à mà Gia Bảo nè.

- Uhm?

- Cậu không thắc mắc bà đã nói với tớ chuyện gì à?

- Tớ đã quyết định đi cùng cậu cho dù có chuyện gì xảy ra vậy những lời nói khác còn quan trọng gì nữa chứ?

- Nhưng…

- Tớ chỉ sợ cậu thôi.

- Sợ gì?

- Cậu mà còn cắn tớ một lần nữa là chết với tớ. _ cậu trừng mắt.

- Ơ thì…

- Thì sao?

- Cậu còn đau à? Còn giận nữa hả?

- Thành sẹo rồi đây, bắt đền cậu đấy! _ cậu chỉ vào môi cho cô xem.

- Đâu? _ cô đưa mắt gần lại chỗ cậu chỉ. – Tớ có thấy đâu.

- Đây nè.

- Hậy… _ cô đẩy cậu ra đưa tay che miệng mình lại khi cậu định … – Cậu ăn gian, hên mà tớ quá hiểu cậu nếu không thì…

- Thì sao?

- Thì… thì thì… ơ bên kia có vòi nước kìa. _ cô nói rồi chạy đến cầm vòi nước lên ngắm nghía.

- Chắc tớ phải cấp chứng nhận cho cậu tài đánh trống lảng và kỉ lục hay đỏ mặt thẹn thùng quá. _ cậu lắc đầu.

- ÁAAAA… _ cô hoảng hốt.

Còn mặt cậu thì nghệt ra, cô cầm chiếc vòi không biết chọc chạch thế nào ấn trúng nút mở khiến nước bất ngờ phun ra mạnh làm ướt hết người cậu.

- Trần Na Na! _ cậu rít qua kẽ răng.

- Tớ… tớ… _ cô lắp bắp.

- Na Na… cậu đứng đó cho tớ! _ cậu rượt cô.

Cô co dò chạy vòng vòng, tiếng nước do cậu xịt tiếng bước chân chạy lẫn với tiếng cười giòn khiến cả căn biệt thự được sưởi ấm. Không biết đã bao lâu nơi này bỗng mất đi tiếng cười…

___o0o___

Bar…

Yuu chọn một chỗ nhiều người qua lại nhất để ngồi, Yuu bắt chéo chân ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế tại quầy bar vì đã có tí rượu trong người để để lộ đôi chân trắng khiến những anh chàng đi qua đều phải xuýt xoa.

- Chào em! _ một gã háo sắc.

Yuu không thèm nhìn hắn đến một lần, với những người đẹp chảnh thì hắn lại càng có hứng thú hơn.

- Không biết anh có vinh dự được mời em một ly không?

Yuu vẫn không thèm đoái hoài đến hắn mà chỉ tập trung vào chuyên môn của mình là uống rượu giải sầu.

- Em hơi coi thường anh thì phải. _ hắn bắt đầu bực tức.

- Anh nghĩ điều gì khiến tôi coi trọng anh?… _ Yuu nhìn hắn mỉa mai. – Rẻ tiền.

- … Gì? Her… cô bé vừa nói gì? Ý ý cô là anh đây làm tiền sao?

Đôi mắt kéo lên lại xụp xuống Yuu giơ một ngón tay lên trước mặt gã.

- Gì đây? _ hắn không hiểu ý Yuu là gì.

Thêm một ngón tay nữa đươc Yuu giơ lên thành hai ngón.

- Con điên này. _ gã lớn tiếng.

Cuối cùng Yuu giơ năm ngón tay bên bàn tay trái lên trước mặt hắn.

- Hai ngàn rưỡi đi hông? Hahaha _ Yuu nắc nẻ.

- Con khốn này, mày tưởng anh đây là loại trai bao để mày trả giá hả? _ hắn gằn lên, đưa tay lên không trung định hạ xuống bên má Yuu…

Yuu vẫn không để ý những gì hắn định làm với mình vẫn cười.

Hắn chuẩn bị hạ tay thì… một cánh tay khác giữ chắc tay hắn lại.

- Mày là thằng nào? Có thả tay không thì bảo? _ hắn quát lớn.

Cậu thả tay hắn ra, rút tiền trong ví và nhét vào túi áo hắn.

- Thế này đã đủ xin lỗi rồi chứ? _ cậu nói xong cầm túi xách của Yuu và lôi Yuu ra khỏi nơi quái gở đó.

- Thả em ra nào. _ Yuu vằng tay a khỏi tay cậu.

- Sao lần nào em cũng để anh kéo em từ bar ra thế? Em gọi anh đến đây chỉ để anh nhìn thấy em trong bộ dạng này sao?

- Chứ anh muốn thấy tôi trong bộ dạng nào?

- Yuu, đã có chuyện gì xảy ra với em đúng không? Nói cho anh biết đi Yuu!

- Không có, không có gì xảy ra hết.

- Vậy tại sao em bỗng trở nên con người thế này?

- Thế này thì đã sao nào?

- Vậy em gọi anh đến chỉ để nhìn cảnh này thôi phải không?

- … Em khát rồi. _ Yuu nói.

Cậu không còn cách nào khác đành phải dẫn Yuu đến một quán nước gần đó để nói chuyện.

- Bây giờ thì được rồi chứ? _ cậu nói.

- Nội đã ổn, anh cũng không còn gì phải lo ngại chuyện của anh và em cũng nên để nó yên ổn đi chứ nhỉ?

- Ý em là sao?

- Mấy hôm nay em đã cho anh quá nhiều thời gian, vì nội đột ngột vào viện nên ngày đính hôn phải dời lại, bây giờ là lúc nó phải được tiến hành rồi anh nhỉ?

- Em vẫn còn ý định đó à?

- Tại sao không?

- Sẽ không có ngày đó đâu, đừng mơ mộng thêm.

- Người mơ mộng không phải em mà là anh, chính anh mới là kẻ mơ tưởng đó. Anh dẫu biết hai người không có cách nào bên nhau dài lâu mà vẫn ảo tưởng sẽ được đấy thôi, còn em không có gì là mơ cả vì tất cả đã được định trước là sẽ thế này rồi.

- Vậy cứ làm những gì em muốn còn anh, anh sẽ làm điều gì anh muốn và đừng có can thiệp vào. _ cậu nói rồi đứng dậy bỏ đi.

- Anh Gia Bảo! _ Yuu đặt tiền lên bàn rồi chạy theo cậu.

- Anh Gai Bảo! Anh đứng lại đó cho em.

Cậu vẫn đi

- Hoàng Gia Bảo!

Cậu vẫn sải những bước dài để Yuu không đuổi kịp mình.

Loáng cái cậu đã sang bên kia đường nhưng Yuu nhất quyết không bỏ cuộc vẫn mãi lẽo đèo theo cậu trên đôi giày cao gót chênh vênh.

“Tin tin…”

“Rầm”

Những âm thanh lần lượt vang lên liền mạch.

Cậu khựng lại… *Đừng* _ cậu không muón nhìn lại cảnh tượng cách đây mười mấy năm vào ngày mẹ cậu ra đi mãi mãi một lần nữa. cũng tiếng còi xe… tiếng va đập mạnh và…

Cậu quay lại… một lần nữa điều ấy lại diễn ra ngay trước mắt cậu.

Cậu vội chạy lại nhưng đôi mắt Yuu đã nhắm, đôi tay lạnh toát, một dòng máu từ đầu Yuu chảy xuống khiến cậu run lên bần bật.

- Yuu à! Yuu! Em mở mắt ra đi Yuu! Cấp cứu làm ơn gọi cấp cứu! _ cậu hét lớn.

… “Ò e ò e ò…”

___o0o___

Bệnh viện…

Có lẽ cậu có duyên đứng chờ trước cửa phòng cấp cứu chăng…?

Ngồi chống tay lên hai đầu gối cậu nhớ lại cuộc điện thoại mình vừa gọi đi…

* – Sao?

- “Ba mẹ của cô ấy mới ly hôn cách đây gần một tháng rồi thưa cậu!” _ từ đầu dây bên kia.

- Chị có cách nào liên lạc với họ không?

- “Họ đã mỗi người một nơi, ngôi nhà này chỉ còn mình cô chủ sống thôi.”

- Vậy chị có thể đến đây được không?

- “Ưmmm… tôi tôi nhưng tôi đã nghỉ việc rồi tôi…”

- Tôi hiểu rồi, chào chị.*

Trước đây Yuu thường xuất hiện với niềm tự hào có một gia đình hạnh phúc khiến bao người phải ngưỡng mộ, bây giờ tất cả đều đổ vỡ cách nhìn của Yuu vào cuộc sống đã thay đổi hoàn toàn. Yuu không tin điều gì là mãi mãi, sống và đổ lỗi cho người khác và trở nên nhỏ nhen, ích kỉ.

Yuu không xảy ra chuyện gì quá nghiêm trọng chỉ va chạm đầu nên chảy máu và một số chấn thương mềm do té mạnh xuống đường. Nhưng đầu va chạm cũng tương đối mạnh nên có có thật sự ổn hay không thì phải đợi Yuu tỉnh lại mới biết được.

___o0o___

Phòng bà nội cậu…

- Con nói gì? Yuu của ta đã xảy ra chuyện gì? _ bà nổi giận khi nghe cậu nói. – Con nghe rõ đây nếu nó có mệnh hệ gì ta sẽ tính tội vào con! Con hãy chuẩn bị để chịu trách nhiệm về Yuu đi!

Lập tức bà bắt Gia Huy đưa mình đến phòng Yuu liền.

“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong

Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau

Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”

Điện thoại cậu đổ chuông.

- Alo.

- “Bây giờ cậu rảnh không?” _ cô hỏi.

- Có chuyện gì không?

- “Lúc nãy tớ quên đưa cậu xem thứ này, nếu cậu rảnh thì…”

- Lúc khác được không? Bây giờ tớ có việc rồi, bye cậu!

“Tút tút”

Lần đầu tiên cậu dập máy trước cô, thoáng buồn nhưng rồi nghĩ chả có gì nên không nghĩ ngợi thêm.

- Bây giờ làm sao với cái hong bì này đây? Haizzz đành đợi cậu rảnh vậy. À mà… hồi sáng có phải Gia Tuệ không nhỉ? Nếu là Gia Tuệ tại sao lại có vẻ thân thiết với hắn đến mức để hắn bồng trên tay đi như thế? Nếu là Gia Tuệ thì cô ấy đã quên rằng hắn đã từng làm gì với cô ấy rồi sao? Ahssss _ cô vò đầu bứt tóc. – Chuyện này mình thấy có chuyện gì đó kì kì thế nào nhỉ? Có khi nào hắn với Gia Tuệ xỏ mũi mình không?… Mình thấy Gia Tuệ không phải là người như vậy… Hay là hỏi hắn? mà tự nhiên hỏi thì kì quá hắn thì liên quan gì đến mình đâu. Chậc bây giờ làm sao??? _ rảnh rỗi sinh nông nổi cô nghĩ lung tung đưa ra mọi câu hỏi coi như tạo công ăn việc làm cho não bộ.

Nếu cô biết rằng đang có chuyện gì xảy ra thì chắc chắn rằng sẽ không còn khoảng trống cho não bộ nghĩ lung tung nữa…

Hy vọng rằng Yuu sẽ không có chuyện gì nghiêm trọng đến với cô ấy!!!…

Một ngày đẹp trời…

- Chị Trâm Anh ơi! Chị xong hết chưa? _ cô vừa gõ cửa phòng Trâm Anh vừa hỏi.

- Ra liền ra liền! _ Trâm Anh lật đật mở cửa.

- Đi thôi chị hai! _ cô khoác tay Trâm Anh đi.

- Gia Bảo đã tới chưa? _ Trâm Anh hỏi.

- Dạ chưa, chắc cậu ấy đến liền ý mà hì à nội đang chờ dưới nhà đó chị.

Thời tiết mát mẻ, thời gian thuận lợi nên một buổi picnic đã được nội chọn để tổ chức. Tất cả mọi người đều chuẩn bị rất chu đáo cho buổi picnic này bởi lệnh của nội đưa ra.

- Con thử gọi cho Gia Bảo xem nó đến chưa? Chả lẽ bắt già với hai đứa nặn cổ cò hở?

- Con gọi rồi nhưng không liên lạc được nội ạ. _ cô trả lời.

- Có lẽ bận chút gì đó chắc Gia Bảo sẽ đến ngay thôi nội à. _ Trâm Anh nói.

- Bận đến mức không bớt được 30 giây gọi điện đến sao? Cả nhà đợi nó đã 3 tiếng rồi còn gì?

Cô rất hiểu và cảm thông cho cậu nhưng lời nội nói cũng có lí, dạo này có vẻ cậu rất bận rộn. Không gọi cho cô còn những lần cô gọi cậu chỉ nói được vài câu và vội dập máy…

___o0o___

Bệnh viện…

Cả Gia Bảo, Gia Huy và bà nội đều đứng hồi hộp chờ kết quả kiểm tra của Yuu…

- Sao rồi bác sĩ? _ bà vội chạy lại nắm tay áo vị bác sĩ vừa bước ra.

- Xin bà bình tĩnh! Kết quả kiểm tra cho thấy cô ấy rất bình thường.

- Vậy sao đã mấy ngày con bé vẫn hôn mê như thế? _ bà gắt.

- Chuyện này… _ bác sĩ ấp úng. – Chúng tôi nghĩ rằng… có thể do lúc còn tỉnh táo cô ấy đã chịu cú sock lớn nào đó và bây giờ có cơ hội cô ấy không muốn tỉnh lại nữa.

- Có cách nào giúp được Yuu không bác sĩ? _ cậu lo lắng vì cậu là người biết rõ nhất vì sao Yuu như thế.

- Tôi nghĩ rằng mọi người nên nói chuyện với cô ấy nhiều hơn, nói cho cô ấy những điều tốt đẹp, những điều cô ấy còn dang dở cần cô ấy tỉnh lại để thực hiện và những điều khiến cô ấy hy vọng để cô ấy có niềm tin thức dậy.

- Cảm ơn bác sĩ! _ Gia Huy nói.

Vị bác sĩ gật đầu chào rồi trở lại với công việc của mình.

- Gia Bảo! _ cậu vừa bước đi được vài bước thì bà gọi lại. – Con đã nghe những gì bác sĩ vừa nói rồi chứ?

- … _ cậu vẫn im lặng nghe bà nói.

- Yuu của ta cần một điều để hy vọng và…

- Nội thôi nói kiểu một Yuu của ta hai cũng Yuu của ta để nói với con được không?

- Ta nói như vậy sở dĩ vì ta muốn nhắc nhở con rằng ta chỉ chấp nhận duy nhất có Yuu là cháu dâu của ta thôi.

- Con biết, con biết nội chỉ cần Yuu và cần cô ấy để thanh tẩy lương tâm nội đúng chứ?

- Gia Bảo! _ Gia Huy quát. – Đây là bệnh viện có gì về nhà nói chuyện sau.

Cậu không nói thêm, không nhìn thêm và bỏ đi khỏi nơi đó.

- Gia Bảo! Hoàng Gia Bảo! _ nội gọi cậu.

Nhưng cậu vẫn mặc kệ và chỉ cho đó là những tiếng vo ve bên tai vì cậu biết rằng chuyenẹ gì sẽ xảy ra nếu cậu quay đầu lại…

___o0o___

Nhà cô…

- Có lẽ cậu ấy không đến được rồi, mình đón taxi đi trước đi nội! Địa chỉ con cũng nói cho cậu ấy biết rồi có gì cậu ấy đến đây không thấy ai ở nhà chắc sẽ đến đó thôi, bây giờ mình qua đón ngoại rồi đi thôi. _ cô nói.

- Haizzz đành vậy thôi. _ nội thở dài.

“Tin tin”

Vừa ra đến cổng liền có một xế hộp bấm còi dừng lại trước mặt mọi người.

Cô nhìn vào xe…thì ra là hắn-tên Tiểu Phong mà cô gọi.

- Hi em! _ hắn giơ tay chào cô.

Cô thấy mặt hắn liền nguýt một cái dài và không thèm để ý nữa.

- Đi thôi nội! _ cô khoác tay nội đi.

- Ai vậy Na Na? _ Trâm Anh hỏi cô.

- Con chào nội! Chào em! _ hắn xuống xe chạy đến cúi đầu lịch sự chào nội và Trâm Anh ra dáng một người trưởng thành và lịch thiệp.

*Cái tên Đại Tiểu Phong này, hắn còn biết nội mình nữa cơ her…* _ cô tròn mắt.

- Chào anh! _ Trâm Anh đáp lại lịch sự.

- Ai vậy bé Na? _ nội nhìn hắn dò xét và hỏi cô.

- Dạ…

- Con là bạn Na Na thưa nội! _ cô chưa kịp trả lời hắn đã nhanh miệng.

- Bạn? Ai là bạn anh? _ cô đanh lại.

- Cái lần viên đá có cánh ấy em quên rồi sao? _ hắn gợi lại chuyện cũ để cô nhớ mình là kẻ “tội lỗi”

Cô lừ hắn đay nghiến.

- Bây giờ cả nhà định đi đâu ạ? _ hắn hỏi.

- Đi đâu liên quan gì đến Đại Tiểu Phong anh? _ cô đanh lại.

- Bé Na. _ Trâm Anh nhắc khéo.

- Mọi người đi đâu để con đưa mọi người đi ạ?

- Không giám phiền anh. _ cô.

- Chúng tôi đi picnic ở ngoại ô thành phố lận, tôi cũng gọi taxi rồi cảm ơn anh! _ Trâm Anh nói.

- Picnic à? Vậy mọi người cho con theo với nha nội? _ hắn xin xỏ.

- Điên à? Tự nhiên đòi đi theo chi? _ cô giật nảy lên.

- Chậc sao em nhanh quên chúng ta là bạn rồi vậy nhỉ? _ hắn tiếp tục nhắc khéo.

- Anh… hứ.

Nội nhìn qua Trâm Anh rồi nhìn cô.

- Ta thì không có ý kiến nhưng còn hai đứa thì sao? _ nội hỏi.

- Con thì tùy bé Na thôi, vì là bạn của em ấy mà. _ Trâm Anh nói.

- Kìa, mọi người đồng ý hết rồi chỉ còn mình em kìa. _ hắn đá đểu cô.

- Nếu tôi nói không anh có chịu ở nhà không?

- Ưmmm… hì không.

- Vậy sao còn hỏi chi?

- Em đúng là… thôi mọi người lên xe đi để con xách đồ cho. _ hắn cầm đồ đạc bỏ vào cốp xe sau và để mọi người lên xe.

Bánh xe bắt đầu chuyển bánh, tất cả cùng ghé qua đón ngoại và lên đường ra ngoại ô thành phố…

- À bé Na nè. _ nội gọi cô.

- Dạ?

- Quốc không đi được hả con?

- Dạ con có hỏi rồi nhưng anh ấy bận nên không đi được ạ.

- Nó làm gì mà dạo này không thấy tăm hơi đâu nhỉ, lần nào nói ghé vhơi cũng toàn hứa lèo không à. _ nội trách móc.

Hắn chỉ nhếch mép khi nghe nói đến Quốc bận, vì chính hắn hơn ai hết mới biết Quốc đang làm gì.

___o0o___

Trường học…

- Chào cậu! _ bác bảo vệ lên tiếng chào Quốc có vẻ rất vui.

- Chào bác! _ Quốc gật đầu chào lại.

- Cậu ăn trưa chưa?

- Dạ… con chưa.

- Vậy ăn chung với tôi đi, bữa nay con gái tôi mang cơm đến mà nó mang nhiều lắm mình tôi ăn thì không xuể cậu không ngại chứ?

- … _ Quốc suy nghĩ chút gì đó. – Dạ không ạ.

- Vậy tốt quá đi thôi. _ bác nói rồi cầm giỏ cơm đi trước.

Đây có lẽ là cơ hội ít ỏi để có thể tiếp cận và tìm hiểu về bác ấy nên Quốc dĩ nhiên phải nắm chặt rồi.

Bác dẫn Quốc đến phòng bác ấy…

- Cậu vào đi! Phòng hơi bừa bộn chút. _ vừa nói xong bác đá phăng chiếc gối rớt dưới chân thẳng cánh bay lên giường để lấy chỗ ngồi.

- Bác ở một mình ạ? _ Quốc hỏi.

- Hả? À ừ một mình. _ ánh mắt thoáng hiện nỗi sầu nơi bác. – Được rồi mời cậu xuống ăn.

- Dạ bác cứ để con tự nhiên ạ! _ Quốc ngồi xuống chung với bác.

- Bác chỉ có mình Tiểu Yến thôi ạ? Hay vẫn còn chị em nào nữa?

- Uhm tôi chỉ có duy nhất mỗi nó thôi đó.

- Xít à… _ Quốc xít nhẹ vì thức ăn quá cay với anh.

- Haha _ bác cười lớn rồi rót cho cậu một ly nước nóng. – Ngậm nó chứ đừng uống luôn lát sẽ bớt thôi. Con bé khoái ăn cay lắm nên làm gì cũng cay tôi ăn đồ nó nấu miết rồi cũng quen, chắc cậu thấy cay lắm nhỉ?

Gật gật

- Hahaha _ bác lại cười lớn.

- Bác cũng nghe mp3 ạ? _ Quốc thấy một chiếc mp3 đã cũ treo trên tường liền hỏi.

- … _ nhìn lên chiếc mp3 đó rồi bác cầm đũa lên ăn tiếp. – Không.

- …

- Là của Tiểu Yến đó.

- Chắc là cô ấy để quên ạ? Mà có mỗi hai bố con sao cô ấy không sống cùng với bác để tiện chăm sóc bác?

- Từ lúc đến đây nó thay đổi tất cả, cả chỗ ở cũng thay đổi luôn. Nó nói là ở lại nhà người ta làm thêm cho tiện.

- Làm thêm, nhà người ta ạ? _ Quốc ngạc nhiên.

- Thôi kệ nó đi bây giờ phải lấp đầy cái dạ dày này đã. _ bác nói rồi chỉ tập trung vào bữa ăn.

- Con có thể nghe mp3 đó không bác?

- Nếu cậu thích thì cứ lấy đi!

- Nhưng cái này là của Tiểu Yến mà.

- Nó không cần cái đó nữa đâu nếu muốn nó đã lấy từ lâu rồi.

Quốc lấy mp3 đưa lên tai nghe thử…

- Bài hát rất hay! _ Quốc nói.

- Đó là bài con bé thích nhất mà.

Quốc cười nhẹ và nghe nốt bài hát đó…

___o0o___

Cậu chạy xe đến nhà cô nhưng cổng đã khóa, lấy điện thoại gọi cho cô nhưng “ò í e… thuê bao quý khách…” nghĩ là cô đã đến đó nên cậu đành chạy xe đến theo địa chỉ cô gửi cho cậu chiều qua.

___o0o___

Bar Quốc thường tới…

Vừa nghe một bartender gọi điện đến báo Quốc liền chạy đến bar ngay và… đúng là không uổng công anh nằm vùng ở đây suốt. Cuối cùng người anh muốn gặp cũng đến bar…

Gia Linh bước đến cạnh cây piano làm công việc thường lệ khi đến quán của mình. Nhưng khi vừa chạm những ngón tay lên phím đàn thì có một giọng nói cất lên.

- Để tôi! _ Quốc đứng cạnh Gia Linh nhìn cây đàn và nói.

Gia Linh nhìn lên khuôn mặt của Quốc không chút e thẹn.

- Nhưng đây là công việc của em thưa anh bạn nhỏ.

- Tôi sẽ đệm đàn cho cô hát được chứ?

- Her _ Gia Linh cười nhạt. – Anh nghĩ có thể sao?

- Chưa thử sao biết là không hay có.

- Mời! _ Gia Linh nhìn cây đàn rồi đứng dậy nói.

“♪ ♪ ♫ ♪ ♫ ♫ ♫ ♪ …”

Quốc lướt những ngón tay điêu luyện trên phím đàn để tạo lên âm thanh có giai điệu thật tuyệt vời.

- “Everytime you kissed me

I trembled like a child gathering the roses we sang for the hope

Your very voice is in my heartbeat, sweeter than my dream

We were there, in everylasting bloom

Roses die, the secret is inside the pain

Winds are high up on the hill, I can not hear you come and hold me close

I’m shivering cold in the heart of rain

Darkness falls, I’m calling for the dawn

Silver dishes for the memories, for the days gone by

Singing for the promises, tomorrow may bring

I harbour all the old affection, roses of the past

Darkness falls, and summer will be gone

Joys of the daylight, shadows of the starlight

Everything was sweet by your side, my love

Ruby ears have come to me, for your last words

I’m here just singing my song of love

Waiting for you, my love

Now let my happiness sing inside my dream….

Từ khi Gia Linh bắt đầu cất giọng hát tất cả mọi người như say trong vũ điệu do Quốc và Gia Linh tạo nên. Tài đàn điêu luyện của Quốc đệm cho giọng hát không thể tuyệt vời hơn của Gia Linh tạo nên một khung cảnh của một thế giới khác thật đẹp…

- “…Everytime you kissed me

My heart was in such pain, gathering the rosses we sang of the grief

Your very voice is in my heartbeat, sweeter than despair

We were there, in everylasting bloom

Underneath the star

Shaded by the flowers

Kiss me in the summer day gloom, my love

You are all my pleasure, my hope and my song

I will be here dreaming in the past

Until you come

Until we close our eyes… ♪ ♫ ♪ ♫ ♪ ♫ …”

“Rào rào rào…”

Nốt nhạc cuối cùng Quốc vừa dứt là một cơn mưa với những tràng pháo tay vang lên, tất cả mọi người đều đứng dậy!

- Hát tiếp đi! _ khán giả yêu cầu.

- Hát đi! Woo… “đốp đốp đốp”

- Hát đi! Hát đi! Hát đi!…

Cả bar như đang bùng cháy bởi hai nhân vật của chúng ta.

Nhưng đáp lại cả Quốc và Gia Linh đều cúi đầu chào rời khỏi sân khấu.

- Xin lỗi quý vị! Hôm nay tiết mục này không có trong chương trình và không ngờ lại được mọi người đón nhận nồng nhiệt thế… _ MC tiếp quản sân khấu.

- Hát đi! Hát đi! _ mọi người vẫn reo hò.

- Xin lỗi mọi người! Chúng tôi sẽ sơm liên lạc với hai vị nghệ sĩ ấy và gửi tới quý vị những bài hát thật sớm thật hay hơn nữa! Xin cảm ơn!… _ MC khổ sở “dỗ dành” những vị khách cưng của quán.

Rời khỏi sân khấu Quốc và Gia Linh chọn một chỗ yên tĩnh nhất để ngồi xuống…

- Không ngờ hai kẻ dưng lại kết hợp ăn ý thế nhỉ! _ Gia Linh nhấp môi chút rượu.

- tôi không nghĩ rằng cô có giọng hát tuyệt vời đến thế. _ Quốc nói.

- Bất ngờ lắm sao?

Gật

- Chả phải anh đã nghe nó một lần rồi sao?

- … _ Quốc đảo mắt một vòng. – Nhưng hôm đó là Gia Linh hát.

- Còn hôm nay?

- … _ Quốc không trả lời câu hỏi ấy mà cầm ly rượu lên tay. – Hy vọng sẽ còn có dịp đứng chung sân khấu với một bạn đồng hành ăn ý như cô! _ Quốc nói.

- …

___o0o___

“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong

Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau

Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”

Điện thoại cậu đổ chuông.

- Alo!

“Kitsssssssssss” _ cậu phanh gấp.

- Thật không?

- “…”

- Ok em về liền!

Lập tức cậu quay đầu xe quay hỏa tốc về….

Yui Nishikawa - Akiho Yoshizawa - Rina Ishihara

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ