Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Hoặc tất cả hoặc không gì cả trang 2

"Tùng! Tùng! Tùng!" tiếng trống trường vang lên. Cả lớp 11A3 rộ lên như ong vỡ tổ. Ngay cả thằng lớp trưởng lẽ ra phải gương mẫu nhưng cũng toe toét cười sằng sặc như vừa thoát khỏi cái "địa ngục trần gian". Nó thôi không nghĩ vẩn vơ mà gượng cười nói vui vẻ với mấy đứa cùng lớp.

- Kim ơi mày làm chứng cho tao hôm qua tao với thằng Quân chơi cờ caro, nó thua tao 5 ván nên phải đưa tao 10k đúng không. Hôm nay định bùng đây này- nhỏ Hiền bàn trên miệng la oai oái quay xuống cầu cứu nó

- Sao mày đểu thế- thằng Quân cũng không kém, hắn chỉ tay vào mặt nhỏ Hiền giọng ra vẻ oan ức lắm. Thế hôm trước mày nợ tao 5k sao vẫn chưa trả, hỏi lại còn cứ thích bơ mới sợ chứ. Tên là Hiền mà... mà...

- Mà làm sao? - nhỏ Hiền cáu

- Mà hiền như sư tử ấy.
Nói xong thằng Quân vội chụp tay che đầu tránh những cú đánh "giáng trời" của nhỏ Hiền.

- Gì cơ ??? Bụp bụp bốp
Thằng Quân đau khổ quay xuống cầu cứu nó "Ôi bạn tốt, mày thấy nó đánh tao thế này mà để yên được à"

- Ơ chả liên quan - nó đáp tỉnh bơ

- Trời ơi, thật không ngờ tao lại có một đứa bạn như mày. Tao thất vọng vì mày Kim à. - Quân giả bộ tức tối

- Thế à? Nó tròn mắt ra vẻ ngạc nhiên. Thế thì.... Hiền đâu đánh nó mạnh nữa vào cho tao.

- Ối giời ơi cứu con, con còn trẻ đời còn dài, chưa muốn chết. Thằng Quân đứng dậy nhảy dựng lên như con choai choai cố tìm lối chạy thoát than nhưng trên dưới trái phải chả có đứa nào chịu stand up.
Cả bọn cười ồ lên trước cảnh tình "bạo lực học đường" này.

- Con Hiền kia, tao ghét mày................

- Này thì ghét này "bốp bốp bụp"

- ha ha ha... cả bọn trong lớp cười ầm lên

- Cẩn thận ghét của nào trời trao của đấy đây - thằng Hào nái them dầu vào lửa

- Eo ơi chết rồi, vợ chồng bất hòa tối nay thằng Quân ngủ gậm giường rồi - mấy đứa khác cũng "chém" không kém. Thế là cả lớp nó lại rộ lên mặc kệ hai nạn nhân mặt đang đỏ phừng phừng mà vẫn đánh nhau chí chóe.

- Hey Kim xuống cateen không? Giọng cái Hương và Hạnh gọi nó í ới ngoài cửa - Rủ thêm Mun nữa nhớ - cái Hạnh xen thêm
Thấy tình hình căng thẳng trước mắt mà kẻ tội đồ chính là nó, nó chẳng suy nghĩ nhiều, như kẻ chết đuối vớ được cọc nó gật gật cái đầu ra vẻ khoái chí lắm. Nó lay Mun dậy:

- Mun yêu quý xuống canteen đi - nó nài nỉ.

- Không! Mun đáp cụt lủn rồi trở lại trạng thái nằm bò ra bàn
Nó cứng đờ trước câu trả lời của Mun. Từ trước đến nay Mun chưa bao giờ lạnh nhạt với nó đến thế. Bị dội một gáo nước lạnh Kim giật mình nhưng rồi nó cũng chợt hiểu ra. Mun hôm nay đúng là có vấn đề mà vấn đề chính xác là phát sinh từ nhỏ Liên- người mà thằng bạn nó thầm thương trộm nhớ. Một tháng nó chia tay với Bun thì cũng là một tháng Mun nhận ra tình cảm của mình với nhỏ chỉ là đơn phương. Kim khẽ thở dài một tiếng. Nó thấy tội cho thằng bạn thân và cũng tội cho chính mình muốn yêu và được yêu nhưng tình yêu không phải thứ muốn là đạt được. Kim không làm phiền tới Mun nữa bởi nó hiểu Mun cần nhất bây giờ là một khoảng lặng cho những suy tư của mình.

- Hey sao Mun không đi vậy? - nhỏ My thất vọng hỏi

- Tại Mun ghét mày - nó tỉnh bơ

- Gì? mày đừng có mà chém - nhỏ quạu lên

- Ai thèm - nó vẫn giữ thái độ dửng dưng

- Mày thèm, có mà Mun ghét mày thì có - nhỏ tức tối nhưng chợt đỏ mặt trước câu nói vô duyên của mình
Nó cười khẩy, mắt liếc nhỏ My " Thật sao?"
Nhỏ hơi quê nên không trả lời nữa mà đi trước. Cũng phải thôi, nó và Mun đang là perfect couple của trường mà. Yêu còn chả hết huống chi là ghét (- - !)

- Cái lão Mun chảnh thấy ớn à, người yêu mời mà chẳng thèm đi nữa. Vậy mà bà cũng yêu được - nhỏ Hạnh phán câu chua loét

- Hì hì - nó chỉ biết cười trừ
Nhỏ Hạnh thì các chàng đẹp chai cỡ mấy cũng chịu đầu hàng thôi. Quan điểm của nhỏ là "tốt gỗ hơn tốt nước sơn" mà ^^
- U ơi cho con 1 hamburger - nhỏ Hạnh gọi
- Con một ly sữa - đến lượt My

- Ê sao chưa gọi hả Kim- nhỏ Hạnh tò mò khi thấy mắt Kim cứ dán chỗ chân cầu thang quên mất bạn. Rồi nhỏ chợt giật mình khi thấy Thu - miss khối 11 và cũng là kẻ thù không đội trời chung của Kim.

- Ôi ai thế này - Kim lên tiếng. Chẳng phải là hot girl của trường, miss khối 11 và cũng là nữ sinh thanh lịch "nhất" trường đó sao??? Ôi sao bạn ấy lại ở đây thế này?
Nhỏ Thu giờ cũng đã nhìn thấy nó, đôi mắt long lanh thường ngày của nhỏ đỏ rực vì tức giận. Nhỏ cũng không kém cạnh "Ô hay nhở, giờ lại có người cấm cửa cateen cơ đấy". Thấy nhỏ bị kích động, nó càng tỏ ra khoái chí, bước lại gần nhỏ, nó khoanh tay trước ngực, ánh mắt khinh rẻ nhìn nhỏ từ đầu đến chân, nó giễu - Đâu tại tớ sợ cậu xinh đến thế, cậu đẹp đến thế, nhiều fans hâm mộ thế nhỡ có chàng nào vì "cảm" cậu quá mà "vô tình" sàm sỡ thì sao - nó giả vờ giật mình, lấy tay che che miệng như lỡ lời nói ra điều gì quan trọng. "Í chết, mình nhầm, mình hơi lỡ lời. Nhưng mà đẹp quá nó cũng khổ nhỉ?" Nó cố tình kéo dài thật dài câu nói rồi cười cười khoái chí. Học sinh trong canteen được thể cũng cười ồ lên. Một số đứa còn vỗ đùi phành phạch như điều nó nói là chí lý lắm. Nhỏ Thu đứng như trời chồng, mặt mày tái mét, đôi mắt đỏ hoe như sắp khóc "Á, mày... mày dám..."nhỏ hét lên giận giữ rồi không thể kiềm chế nổi nhỏ tiến sát tới chỗ nó, giơ tay lên tát. Nhanh như cắt tay trái nó đỡ được cánh tay nhỏ và tay phải nó giơ lên tát "bốp" vào mặt Thu. Con nhỏ hứng trọn cái tát như trời đánh, sững người lại rồi ôm măt khóc rưng rức. từ một góc khuất trong canteen, một bóng người bước tới
- Thôi đi Kim, em quá rồi đấy - Bun tức giận lên tiếng
- Ôi anh hùng cứu mỹ nhân à? Nó nói mà giọng như lạc đi, một nỗi đau chợt nhói lên trong long nó
- Sao em trở nên như vậy? Em ác quá đó. Bun thất vọng nói ánh mắt nhìn thẳng vào Kim quyết liệt nhưng phảng phất một nỗi buồn sâu thẳm
- Tại ai mà tôi như vậy? Anh thì cũng có hơn gì tôi đâu? Nó lẩm bẩm định bỏ đi.
- Em nói gì? Bun hét lên, lần này anh thật sự rất tức giận
- Tôi nói ANH THÌ CŨNG HƠN GÌ TÔI ĐÂU. Nó nói mà cũng như hét lên từng chữ. Ánh mắt đau đớn mà rực lửa căm giận. "Yêu chán rồi thì bỏ, đợt trước tôi ngu nên mới yêu anh nhưng giờ..." Nó chưa kịp nói hết câu thì một tiếng "bốp" vang lên. Bun đã đánh nó. Nó sững sờ nhìn Bun. Toàn thân nó cứng đờ, từng huyết mạch trong người nó như đông cứng lại, trái tim bé nhỏ lại thêm một vết thương đỏ máu. Một thoáng sững sờ nhưng rồi nó đã tỉnh lại. Phải rồi, Bun đâu còn là của nó nữa. Nó nhìn Bun, ánh mắt không còn một chút cảm xúc hay chính xác hơn là tất cả những đau đớn tột cùng đã được nó dồn lại, giấu giếm nơi đáy mắt sâu thẳm kia. Bun cũng nhìn nó. Đôi mắt đen láy đang ẩn chứa một nỗi đau, thất vọng và day dứt. Nhưng tất nhiên, Bun cũng không muốn nó phát hiện ra tình cảm cháy bỏng trong đôi mắt này, chỉ mình anh biết là đủ rồi, chỉ mình anh đau là đủ rồi. Anh không muốn nó phải khổ rồi vì anh rồi trở nên cay nghiệt thế này. Vậy mà...

"Bốp" nó đáp trả lại, cái đánh của lòng tự trọng, của một nỗi đau tột cùng, của một tình yêu tan vỡ mà tất cả nó phải hứng chịu. Nó muốn Bun cũng phải cảm nhận được nỗi đau này ít nhất là trong cái tát kia mặc dù nó biết chẳng có nỗi đau nào bằng những mảnh vụn trái tim nó cả. Đôi mắt nó trở nên lạnh lùng và phảng phất sự tàn nhất nhưng thẳm sâu trong đáy mắt giá lạnh kia một nỗi đau được giấu kín nay đang bùng cháy như muốn thiêu rụi nó trong ánh lửa đỏ rực. Nhưng không, không thể là bây giờ. Nó không thể gào thét, không thể giận giữ hay khụy ngã lúc này. Nó phải chứng minh cho Bun thấy dù không có Bun, dù Bun không còn yêu nó, dù tình yêu không mỉm cười với nó thì nó vẫn sống tốt, rất tốt là đằng khác. Nó là ai chứ? Nó là Kim. Chỉ một cây kim bé nhỏ cũng có thể làm người khác đau nhưng ai làm đau kim được chứ ?
Nói rồi, nó bỏ đi để lại sự sững sờ và đau khổ trong đôi mắt đen xa xăm. Ánh nắng dịu dàng của mùa thu đang nhẹ nhàng tỏa ra những tia sáng bé nhỏ trên gương mặt anh. Một nỗi đau khổ, cô đơn đang hiện hữu trong sự yên lặng này nhưng đâu đó quanh đây sự mãn nguyện, thanh thản cũng đang thoáng qua trên gương mặt thanh tú kia. "Phải rồi, đây không phải điều mình mong muốn sao? Anh yêu em nhưng xin lỗi anh không thể tiếp tục"
---
Tại một góc khuất trong canteen trường

- Mày thấy nhỏ đó sao? Bin hỏi, ánh mắt lạnh lùng nhìn về hướng Kim đang khuất dần
- Con nhỏ vừa nãy tát em Thu của mày đó hả ? Sao hôm này có hứng với gái thế? Nhỏ đó trông cũng xinh đấy nhưng mà tao thấy hơi tàn nhẫn và lạnh lùng. Mày kết nó cẩn thận khổ cả đời zai he he... - Dũng cười, ánh mắt tinh quái nhìn Bin
Bin cười khẩy "Kết ư? Chắc mày đang chập"
- Tao đùa chút thôi chứ khẩu vị mày như nào tao biết chứ: phải dịu dàng này, xinh này, đáng yêu này như.... - Im di! Bin gắt lên, ánh mắt không còn là sự lạnh lùng mà sắc nhọn, băng giá nhưng mang vẻ quyến rũ lạ kì khiến cho người ta phải rùng mình run rẩy nhưng cũng đắm chìm trong đê mê.
Hùng im bặt không nói nữa.

- Mày điều tra cho tao về nhỏ đó, tối chủ nhật có gì qua nhà tao nói tiếp - sau một hồi im lằng Bin lên tiếng nhưng vẻ lạnh lùng vẫn không hề tan biến.
Dũng hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng đáp lại bằng cái gật đầu. Dường như nghe thấy giọng nói quen thuộc nhỏ Thu vừa nãy khóc lóc thê thảm bỗng dưng ngừng hẳn quay đầu lại tìm kiếm

- A, Bin. Nhỏ kêu lên sung sướng khi thấy hai hotboys đang ngồi ở chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Ngoài cửa những chiếc lá vàng cuối cùng trên cây bằng lăng đang dần dần chao liệng trong cơn gió vô tình của mùa thu. "Lại sắp đến mùa đông rồi sao" Bin thẫn thờ nhìn ra cửa sổ mà không chú ý đến tiếng gọi của Thu. Tuy nhiên ánh mắt của nhỏ vẫn tràn trề sự vui sướng và hãnh diện. Nhỏ nhanh nhẹn chạy lại phía hai người con trai, kéo một chiếc ghế ngồi xuống rồi bắt chuyện vui vẻ. Mặc cho mọi câu nói của nhỏ, Bin vẫn lặng yên không nói lời nào. Nhỏ hơi hẫng nhưng cứ luôn mồmthao thao bất tuyệt.
Có tiếng rì rầm:

- Nè mày, chàng nào mà đẹp trai dữ zậy?

- À, tại mày mới đến nên chưa biết đấy thôi, 2 hotboys trường mình đấy. Bên trái là Dũng, bên phải là Duy Anh hay còn gọi là Bin. Bin là no.1 của trường đây. Đẹp trai, học giỏi, nhà giàu nhưng mà gọi là hot thôi chứ Bin lạnh lùng lắm, ít người nói chuyện được. Còn cái con nhỏ Thu ấy cũng được coi là hotgirl. Xinh thì xinh nhưng mà nhìn nó tao thấy ghét lắm à, xấu tính. Nó cứ xum xoe Bin nhưng mà Bin cũng chả thích nó đâu. Mày nhìn mà xem.

- uhm, cho chết.hihi. Nhưng mà, tao nhất định phải cưa đổ được Bin.

- Ặc, lại thêm một con điên vì tình. Tao cảnh bào trước, Bin từng có người yêu rồi nhưng mà từ khi cô ấy bỏ đi Bin chẳng yêu ai nữa. Kể cả xinh mấy cũng chịu

- Xí, người ta yêu là yêu cái bên trong, ai yêu cái bên ngoài. Đã thế tao càng yêu Bin hơn

- Ặc, mộng vừa thôi, cả trong lẫn ngoài của mày ai mà đỡ nổi.
Dzọt lẹ...
4.30pm Bin's house
- Tao nhờ mày điều tra về nhỏ hôm trước thế nào rồi? Bin hỏi ánh mắt màu nâu trầm nhìn lên bầu trời xanh thẳm
Dũng lắc lắc ly rượu trong tay rồi đặt lên bàn một tập hồ sơ: "Đây". Bin cầm lên, nhẹ nhàng lật từng trang. "Họ và tên: Dương Kim Anh. Bạn bè thường gọi là Kim. Hiện đang học lớp 11A3 trường GreenPearl. Gia cảnh: Ba mẹ đã ly hôn, mẹ mới mất năm15t, hiện đang sống một mình. Địa chỉ: abcxyz...."

- Không có cái tao cần - sau một hồi xem xét, Bin quăng tập hồ sơ xuống nói

- Mày cần gì? Dũng hỏi

- Người yêu nhỏ đó - Hả?

- Hả gì?

- À, nhỏ đang yêu thằng bạn thân. Tên hắn là Lê Khánh Duy hay còn gọi là Mun, cũng học lớp 11A3.

- Trước đó

- À... trước đó, nhỏ... nhỏ

- Mày nói đi sao ngập ngừng thế?

- Nhỏ từng yêu thằng Hoàng Anh (Bun)

- Được rồi, thế là đủ. Bin cười khẩy rồi uống tiếp ly rượu

Sau một hồi im lặng, Dũng lên tiếng:
- Mày định làm gì nhỏ đó?

- Mày điều tra mấy ngày mà không hiểu sao?

- Chẳng lẽ mày định... định... trả thù thật sao?

- Đúng rồi đây

- Nhưng Kim có làm gì mày đâu? Tao thấy tội nhỏ quá

- Đành chịu. Tao thương nhỏ thì lấy ai thương Kún của tao?

- Mày nên suy nghĩ kỹ lại đi

- Chả có gì cần phải suy nghĩ nữa. Vì ai mà Kún rời xa tao? Tao nhất định phải đòi món nợ này.
"Choang" Bin tức giận ném ly rượu trong tay xuống đất. Ánh nắng muộn của buổi chiều tà đang hiu hắt chiếu trên ly rượu vỡ, óng lên một màu nâu trầm như màu mắt ai. Nhưng nó không còn tĩnh lặng mà tan nát. "Tao sẽ không tha cho mày đâu" Như một tia chớp rạch ngang trong đôi mắt nâu trầm ấy, mọi sự dồn nén như được phá tan ra trong nét trầm tư hằng ngày, đỏ rực và căm phẫn...

- Cộc! côc! Cộc!

- Vào đi

- Cậu chủ có cô Thu đến tìm

- Bảo cô ta đợi tôi lát

Nói rồi Bin quay sang Dũng: "Đi bar không?"

- Hôm nay bận

- Thế thôi

- Vụ lúc nãy mày định bao giờ tiến hành?

- Chưa biết được, chắc để vài hôm nữa

- Tao vẫn mong mày suy nghĩ lại, thôi tao về đây
---
8.30pm. Quán rượu đối diện Devil Bar
- Bác ơi cháu chai nữa

- 5 chai rồi đó cháu - chủ quán can ngăn

- Có 5 chai chứ mấy bác lại còn thuộc thể loại "Nếp mới" thì 10 chai cháu cũng chơi chứ 5 chai là cái gì

- Uống vừa thôi, thất tình hay sao mà uống lắm thế? Này nốt chai này thôi đấy - bác chủ quán đặt thêm lên bàn nó chai rượu

- Hihi thanks bác.
" Nốt chai này thôi. Nốt chai này rồi sẽ quên hết. Người ta bảo uống rượu quên sầu, hôm nay phải uống cho anh tan biến hết, để hạt bụi cũng không còn vấn vương. Cố lên nào Kim mày làm được mà"
...
"Ôi, nhưng sao thế này. Lại sắp hết chai nữa rồi mà sao vẫn chưa quên được vậy? Chẳng lẽ cái sự thật phũ phàng lại luôn luôn hiện hữu cho dù người có tỉnh hay mê. Tại sao anh làm em khổ thế này mà em vẫn yêu anh vậy?
Ước gì trái tim em băng giá
Để đau khổ tựa tuyết trắng tan ra

Phải rồi trái tim băng giá, đây chính là lối thoát duy nhất. Anh đã từng bảo em là kẻ máu lạnh và tàn nhẫn . Vậy thì từ nay trái tim băng giá của kẻ máu lạnh và tàn nhẫn này sẽ không bao giờ tan chảy vì ai nữa"
Xô chiếc ghế bên cạnh, nó loạng choạng đứng lên

- Bác ơi cháu gửi tiền nè

- uh bác ra đây

- Đây bác - nó dựa vào cửa đứng mà như sắp ngã

- Có về được không cháu?

- Không sao đâu bác, mấy chai này nhằm nhò gì? Thôi bye bác cháu về Nó lững thững bước qua đường. Rượu đã làm nó trở nên mơ hồ. Nó không biết mình đang đi đâu. Xung quanh mờ mờ ảo ảo làm nó mất phương hướng. Nó chỉ kịp che tay chắn ánh sáng chói lòa trước mắt. "Kít"Một chiếc BMW phanh gấp, khoảng cách chỉ là gang tấc và nó suýt "được" gặp tử thần.

- Á, một tiếng hét vang lên. Nhưng người đang kêu đau lại không phải nó.

- Cô đi đứng thế à, làm tôi cốc sưng đầu rồi đây này - nhỏ Thu tức tối la inh ỏi trong xe

- Cô muốn chết hả hay để tôi đâm lại cho thỏa lòng mong ước - Bin bước ra tiến gần tới nó

- Cái gì? Giỏi thì đâm đi này, xem ai chết trước. Nó hét lên tức giận, lừ mắt quay lại. Bin bất ngờ khi nhận ra Kim. "Vừa nhắc lúc nãy giờ đã thấy mặt. Trời không cho cô bé thoát khỏi tay ta rồi" - Bin nghĩ thầm

- Ồ tưởng ai, thì ra là Kim A3 phải không? Bin mỉm cười, nụ cười thiên thần nhưng ẩn khuất sự lạnh lùng băng giá khiến nó đờ đẫn trong giây lát nhưng rồi bỗng sực tỉnh

- Sao biết tôi

- Thích thì biết chứ sao?

- Cái gì? "Thích" á. Nó nhếch môi đáp trả "nụ cười thiên thần" lúc nãy
Vừa nói nó vừa lấy tay nhấc cằm Bin lên. Ánh mắt bất cần đời của nó lướt qua gương mặt đẹp trai rồi nó cười khẩy ra vẻ thích thú

- Trông cũng được đấy chứ "da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như gỗ mun"

- What?
"ha ha..." nó cười phá lên "mới trêu một tý mặt đã đỏ hết lên rồi. Đáng yêu quáaaaa......" ha ha ha . Nó cười lăn lộn, ánh mắt không giấu nổi sự tinh nghịch và thích thú.
Bin vẫn đứng đấy nhưng mặt không còn đỏ lựng lên nữa. Dường như sự hồn nhiên của nó cũng khiến anh vui theo. Đã lâu lắm rồi Bin không cười và cũng không được nhìn nụ cười nào đẹp như thế. Nó không e thẹn cũng chẳng dịu dàng nhưng lại hồn nhiên và tràn đầy màu sắc. Nụ cười đẹp như mùa xuân hé mở "Chả trách hắn yêu nhỏ"- hắn nghĩ ngợi. Đợi một lúc Bin mới sẵng giọng:

- Cười đủ chưa?
Thấy Bin làm mặt lạnh như tiền nó cũng chả dám chọc nữa. Sau trận cười bể bụng nó dường như tỉnh hẳn rượu

- Ê, sao mày ở đây - nhỏ Thu bấy giờ cũng xuống xe, tức giận chỉ tay vào mặt nó
Kim cũng hơi ngỡ ngàng khi thấy Thu. Nó đáp lại với nụ cười nửa miệng

- Sao tao không được ở đây - nó vênh mặt lên - Mày... mày... tránh xa Bin của tao ra

- Bin của mày? Kim quay đầu lại, hơi bất ngờ

- Phải. Nói rồi con nhỏ chạy lại kéo tay Bin lùi xa nó

- Ồ, thú vị quá. Nó lại cười phá lên - nụ cười của sự giễu cợt - "Hôm nay lại ngứa mặt hả"

- Mày... mày...dám - Nhỏ Thu đỏ mặt vì tức giận và xấu hổ. "Hôm nay mày chết với tao". Nói rồi nhỏ chạy tới gần nó, vung tay phải lên định tát nhưng Bin đã kịp chặn lại quat:

- Thôi đi

- Bin, nó đánh em hôm trước- nhỏ nũng nịu, mắt đỏ hoe như sắp khóc
Bin khinh khỉnh "Mặt cô ai chả muốn đánh"

- Hahaha... nó lại cươì nụ cười của kẻ chiến thắng - chết rồi Bin của mày bênh tao rồi. Phải làm sao đây?
Mặt Thu càng đỏ hơn, người nhỏ run rẩy, không phản kháng nổi. Kim càng khoái chí, nó quay sang Bin

- Thích em thật hả cưng?

- uh chết rồi anh thích em hơn cả người yêu anh nữa - Bin cũng hùa theo cái giọng chế giễu của nó.
- Thế thì phải cắt với nàng đi chứ - Kim chỉ tay về phía nhỏ, vẻ càng lấn tới
Ở góc khuất, nhỏ Thu không chịu được nữa giọng nghẹn ngào:

- Anh...anh... vì con ranh đó mà đối xử với em thế sao?
Mấy người xung quanh thấy vậy xì xào bàn tán. Nhỏ thấy quê và xấu hổ, quay ngoắt bỏ đi, nước mắt cứ chảy dài xuống má. Nó thấy Thu bỏ đi, không còn gì thú vị nên định đánh bài chuồn. Bin thấy vậy kéo nó lại

- Hey Kim đợi đã, về nhanh thế em

- Này cậu nhiêu tuổi?

- 17

- Thế sao cứ anh em ngọt xớt thế, nghe rợn hết tóc gáy

- Nhưng anh sinh trước em 1 tháng

- Sao biết

- Thích nhau thì phải biết về nhau chứ. - Bin lại cười, nụ cười thiên thần rạng rỡ - Xin lỗi, tôi không có cảm xúc với nụ cười của cậu nên đừng nhăn nhở nữa - nó lạnh lùng
Bin đứng ngây ra. Chưa có ai dám chê nụ cười thiên thần này. Vậy mà, sao nhỏ dám.... Bin tức tối nhưng cũng cố dịu lại.

- Sao em lại không có cảm xúc trước nụ cười của anh nhỉ- Hắn ra vẻ thắc mắc
Nó nhăn mặt:

- Bảo đừng có kêu là em nữa cơ mà. Tôi có bạn trai rồi

- Ai? Đừng bảo với anh là thằng Mun gì đó nhớ - Bin hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ tinh quái

- Phải, thì sao? - nó khó chịu
Bin thản nhiên:

- Nhưng em đâu có yêu hắn

- Hả? Sao anh dám.... - nó trố mắt. Từ lúc nó và Mun "tình giả phim thật" đến nay chưa bị ai phát hiện vậy mà một tên nó vừa quen chưa đầy 1h đồng hồ lại phán ra câu xanh rờn đến thế hỏi sao nó không shock cơ chứ

- Trúng tim đen rồi hay sao mà lắp bắp thế - Bin đắc ý

- Nhưng sao anh biết? nó hỏi giọng vẫn chưa hết bất ngờ
Bin lại được phen khoái chí

- Thì tại trực giác đàn ông

- Cái gì? Anh bị điên à? - nó lại tròn xoe mắt lần nữa

- Oái anh đâu có điên, mà em chuyển tông nhanh thật, tưởng khó dụ ai ngờ mới một lúc đã gọi "anh" ngọt xớt rồi
Nó chợt giật mình nhớ lại mấy câu nói vừa nãy. Mặt đỏ lựng lên, tay bụp vô miệng một cái:

- Ơ chết, cái đó không tính. Tại... tại... tôi bất ngờ quá
Bin đắc ý:

- haizz đừng che giấu những gì mình muốn, anh đâu có cấm em gọi bằng "anh". Thỉnh thoảng nhầm thế này dễ bị loạn ngôn lắm đó

- Ê tôi bảo tại ngạc nhiên quá rồi mà, loạn ngôn cái đầu anh ý - nó bực mình hét lên rồi ngay lập tức bụp miệng lại "Chết cha"

- Đấy anh bảo mà, chuẩn bị loạn rồi đấy - Bin cười phá lên trêu chọc nó - Anh.... Anh dám....- Nó tức tối mặt đỏ lựng xấu hổ nhưng lại đáng yêu kinh khủng

- Này lại còn chạy nữa à. Tôi mà bắt được thì anh tàn đời - Kim lại hét lên khi Bin đã chạy xa hàng km
Một lúc sau

- A, a đau. Đừng có đánh nữa mà, suốt từ nãy đến giờ rồi - Bin nhăn nhó xoa xoa cánh tay

- Ai bảo anh dám trêu tôi - nó đáp giọng vẫn chưa hả giận

- Thôi thế cũng đáng, được gọi bằng "anh" thế này sướng hết cả lỗ tai nhưng phải xưng "em" nữa chứ nhỉ - Bin khoái chí cười

- Em cái gì mà em? Lại còn sướng nữa à. Tôi cho anh sướng tiếp nhé? Nó lại giơ tay lên, ánh mắt hằm hè dọa nạt

- Thôi, thôi mà. Bin lùi lại, vẻ mặt van nài
Nó cũng chả thèm đánh nữa. Đánh hắn nó cũng sung sướng gì đâu, tay rát hết lên rồi. Mà công nhận sức chịu đựng của hắn cũng giỏi phết, chịu đòn mà không dám phản công gần nửa tiếng, không bầm dập thì cũng phải la oai oái. Thế mà hắn chỉ than vài câu, kể cũng tội tội.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, nó cùng Bin dạo bước trên con phố vắng. Im lặng. Đã gần 11h rồi, đường phố vắng vẻ chỉ còn lá cây xào xạc và những cơn gió se lạnh. Mua đông đến rồi sao? Nó thích cảm giác chớm đông này quá. Hai tay dang rộng, nó muốn ôm trọn cảm giác này: se se buốt buốt khiến cho người ta phải rùng mình nhưng lại vô cùng dễ chịu và thích thú.

- Lạnh à? Bin hơi nhíu mày trước cái rùng mình của nó

- Hơi hơi - nó mỉm cười đáp

- Nhưng anh không có áo khoác đâu - Bin thất vọng

- Không sao, đây đâu phải là phim Hàn Quốc - nó lại cười nụ cười rạng rỡ như mùa xuân hé mở
Bin ngây người ngắm nó. Đã lâu lắm rồi hắn không có cảm giác này. Kim thấy hơi ngại khi thấy Bin nhìn hòai không thôi. Nó sẵng giọng:

- Xinh lắm hay sao mà nhìn?
Bin sực tỉnh, hơi giật mình trước câu nói của nó:

- Anh đâu có nói em không xinh
Nó mỉm cười. Mái tóc đen dài xõa xuống che đi đôi má hồng hồng vì ngượng. Nó ngẫm nghĩ có lẽ hôm nay là ngày nó ngượng nhất trên đời. Cứ hễ hắn mở miệng ra là nó lại ngượng không thì lại xấu hổ hoặc tức giận. Bực mình thật, sao hắn lại có tuyệt chiêu trêu ghẹo nó vậy? Nhưng mà hôm nay nhờ hắn nó cũng được cười thoải mái và dường như nỗi đau trong nó cũng vơi bớt.
---
Bin nhìn đồng hồ rồi quay sang nó :
- Sắp 11 rưỡi rồi, để anh đưa em về

sex asian - phimxex - phim xxx

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Polly po-cket