80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Hoặc tất cả hoặc không gì cả trang 8

- Đừng dọa em như thế nữa nhé, sợ lắm
Bin ngập ngừng
- uh, uh nhưng, nhưng mà...
- Nhưng sao?
Nó rùng mình chẳng lẽ Bin vẫn muốn dọa nó nữa? Ôi nếu vậy chắc nó chết thật chứ không phải suýt nữa
- Nhưng anh giống ma thế sao?
Nó buông thõng 2 tay, trố mắt nhìn Bin
- Thế anh muốn giống gì?
- Không chỉ là chúng nó bảo anh đẹp trai lắm, mỗi em bảo giống ma - Bin gãi tai
- Bình thường thì còn gọi là đẹp chứ thế này đòi đẹp với ai? Về soi gương lại đi - nó bức xúc
Bin vẫn ngây người trước những câu nói kì quặc của nó. "Chẳng lẽ hôm nay mình giống ma thật" - hắn ngẫm nghĩ
- Thế cho anh mượn cái gương đi - hắn thành thật
Nó nhìn Bin ngây ngô nên cũng tỏ ra ngờ ngợ "Chẳng lẽ Bin không biết mình giống ma thật sao?"
- Vào nhà đã - giọng nó mệt mỏi
Kim đứng dậy nhưng đôi chân nó vẫn run rẩy không đứng vững. Thật sự hôm nay là ngày nó sợ nhất trên đời. Cảm giác vừa hôn một con ma vẫn khiến nó rùng mình dựng tóc gáy. Kim loạng choạng ngã vào Bin. Thấy nó vẫn còn hãi Bin liền bế thốc nó lên. Kim không phản kháng, nó dụi đầu vào ngực Bin, mệt nhọc. Hơi ấm tỏa ra từ người hắn khiến nó bình tâm hơn.
Bước vào nhà, ánh đèn sáng khiến nó nhìn rõ gương mặt Bin hơn. "Vẫn rợn rợn thì phải" - nó nghĩ vậy nhưng nó biết đấy chỉ là vẽ.
- Nè - nó đưa cho Bin chiếc gương
Bin nhìn thấy bộ dạng mình cũng tá hỏa. Hắn bực mình nghĩ ngợi một lúc và cũng nghĩ ra căn nguyên mọi vấn đề
- Sorry, chắc tại con em anh nó vẽ bậy
- Em anh tài thật đấy - nó vẫn sợ nhưng giọng có chút châm biếm
- Tất nhiên, em anh không tài làm sao khiến em suýt rụng tim - hắn gian xảo cười
Nó tức tối cúi gằm mặt xuống không nói được lời gì. Bây giờ có mở miệng thì tích sự gì chứ? Ai bảo nó sợ ma đến vậy
Nhìn bộ dạng tội nghiệp của Kim, Bin mỉm cười ôm nó vào lòng
- Được rồi anh xin lỗi thay em anh nhé.
Kim không đáp chỉ dụi đầu vào ngực Bin. Nó thích cảm giác này, ấm áp, bình yên đến lạ
- Nhưng có khi anh phải cảm ơn em anh ấy nhỉ. Nhờ nó anh mới được nghe tiếng "em" ngọt xớt thế này lại còn được ôm và hôn nữa chứ - Bin thích thú
- Thế thì về nhà mà cảm ơn đi nhé! - nó lại tức đẩy Bin ra
Hắn thích chọc nó thế đấy và mỗi lần như vậy nó lại tức lộn ruột hoặc xấu hổ ngượng ngùng, ôi thật là đáng yêu kinh khủng. Nhất là cái má cứ đỏ hồng lên nhìn chỉ muốn véo thôi.
- Đùa tý thôi mà lại giận rồi - Bin kéo nó sát vào người
- Anh có biết mỗi anh là khiến em tức điên lên không hả
- Ồ quả là đặc ân, vậy thì càng nên tận dụng chứ nhỉ - hắn tủm tỉm
Kim tức đến nỗi mặt đỏ lựng, mắt cũng hoe hoe đỏ
- Em sắp khóc hả
- Không. Em không khóc lâu rồi
- Lâu là bao lâu?
- Từ khi 5 tuổi - nó bình thản - Hả? đến anh cũng không kiềm chế nổi đến mức đó đâu - Bin hỏi ánh mắt quan tâm
- Em không kiềm chế, chỉ là hết nước mắt rồi thôi - nó quay mặt đi
Lần này nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt hắn.
- Không có ai hết nước mắt cả, vậy những lúc đau khổ em làm thế nào?
- Uống rượu
Bin nhớ lại lần đầu hắn tiếp xúc với nó, hình như cũng có men rượu
- Nghe anh, đừng uống nữa nhé - giọng hắn nghẹn ngào
- Thế em phải làm sao? Em không muốn khóc, em phải mạnh mẽ để sống - nó như phát điên mất, ánh mắt long lanh bất lực, những giọt nước mắt chỉ trực trào ra nhưng vẫn không thể rớt
- KHÓC! Em đừng chịu đựng một mình nữa, có anh rồi, anh sẽ mạnh mẽ thay em. Hãy khóc những lúc em đau, những lúc em buồn, em vui. Anh sẽ bên cạnh sẽ lau những giọt nước mắt này - giọng hắn như lạc đi
Nó dụi đầu vào ngực hắn. Khóc. Những giọt nước đầu tiên sau hơn 10 năm trời. Chưa ai làm nó rơi lệ từ ngày bố mẹ nó chia tay và giờ Bin đã làm được. Nó khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc. Nước mắt tuôn ra, thấm đẫm áo hắn. Bao nỗi uất ức bấy lâu nay như được trút bỏ hết. Và nó càng khóc to hơn, khóc đến khi nấc nghẹn.
Bin ôm nó chặt thật chặt tưởng chường như nếu hắn buông tay, nó sẽ khụy ngã và không thể đứng dậy nổi. "Phải rồi, hãy khóc những lúc em muốn, anh sẽ luôn bên em" - hắn thì thầm vào tai nó, nhẹ nhàng ấm áp khiến con tim ai kia đập rộn ràng
Những giọt nước mắt vẫn rơi nhưng rơi trong niềm vui, trong hạnh phúc. Nó ngẩn đầu lên, đặt vào môi hắn, một nụ hồn. Nhẹ nhàng, sướt mướt nhưng vẫn ngọt ngào và đê mê. Hắn hơi bất ngờ về nụ hôn ấy. Hạnh phúc ngọt ngào vậy sao? Hắn đã tìm được rồi, thực sự tìm được chứ không phải mải mê đuổi theo bóng hình ai nữa
- Em cũng yêu anh - nó thì thầm bên hắn, mơn man dịu dàng như lời thì thầm của gió
- Nói lại đi được không? Bin không dám tin vào tai mình nữa. Tim hắn dường như vỡ òa trong niềm vui sướng. Ánh mắt nâu không còn trầm mà long lanh, hạnh phúc
- Em yêu anh, Em yêu anh, Em yêu anh, Em yêu anh... giọng nó vỡ òa trong niềm yêu thương ấy. Yêu và được yêu...nó không biết dùng từ nào để diễn tả nữa. Ước gì thời gian dừng lại để giây phút này là mãi mãi
...
- Không hối hận nhé - hắn chọc nó
- Không, không bao giờ - lần đầu tiên nó không thấy khó chịu trước lời trêu ghẹo của hắn
(Đúng thật là IRML)
- Thế thì em chết với anh
Hắn cười ranh mãnh rồi dùng cánh tay khỏe khoắn... đè nó ra giường. Kim hoảng hốt
- Này, anh định làm gì đấy? Đồ dê cụ
Nó chặn tay trước ngực. Hắn nhìn nó, vẫn tinh ranh nhưng có chút thươg hại
- Không xấu như em nghĩ đâu, anh cũng phải giữ giá chứ (ặc ặc)
- Thế xấu đến mức nào? - nó ngập ngừng, ánh mắt vẫn chưa hết lo lắng
- Hôn - hắn nháy mắt
Bin từ từ tiến sát mặt nó, hai ánh mắt chạm nhau: hồi hộp và ranh mãnh nhưng luôn tràn đầy hạnh phúc và yêu thương. Nó cảm thấy ươn ướt trên trán, trên mắt, trên má, trên mũi và cuối cùng là môi. Mơn trớn và dịu dàng, ướt át mà cháy bỏng...
---
- Này anh về đi, 11h rồi đấy
- Không, không về, anh đóng đô ở đây rồi
- Đồ dê cụ mau về đi - Nè vừa tình cảm xong giờ đã đuổi anh như đuổi tà là thế nào?
- Không biết về đi. Anh ở đây giờ nào em thiệt giờ đó
- Thiệt cái gì mà thiệt?
- Anh suốt buổi cứ... cứ...
- Cứ hun chứ gì?
"Chụt" - hắn lại thơm lên má nó
- Ra ngoài, ra ngoài đi
- Còn lâu nhá, em bảo yêu anh không hối hận mà. Chịu đựng đi. Sống với anh rèn tính chịu đựng rất tốt
- Ai thèm sống cùng anh chứ
- Thế thì anh sẽ bắt cóc em đến sống cùng
- Cứ mơ đi
---
- Cho anh ngủ trên giường đi, dưới này lạnh lắm
- Còn lâu đi, à mà ngủ "cùng" em rèn luyện sức khỏe rất tốt đấy
- Hứ, cứ ngủ thử xem, anh chui lên giường cho coi
- Nè, em cấm rồi đó
- Thôi, cho anh lên đi mà. Anh thề anh hứa anh đảm bảo anh chỉ ôm với hôn thôi, không hơn không kém
- Thế cũng đủ chết rồi
- Chết cũng phải lên, xê ra đi
- Không, anh xuống dưới ý
...
"Cái gì mà ươn ướt thế này? Nhà mình giột à?"
Kim từ từ mở mắt
"Sao anh lại ở đây?" - nó dụi dụi
"Thì anh không ngủ ở đây thì ở đâu?"
"Hả" - nó ngô nghê một lúc mới nhớ ra mọi chuyện
- Trời ơi anh dám lên giường thật à? - nó tức
- uh, anh đâu nói đùa. Mà này, lúc em ngủ xinh lắm, nhìn chỉ muốn hun thôi
- Trời ơi, đồ dê cụ, xê ra đi - nó đạp một phát trúng vô cái chỗ ấy ấy của hắn
Bin bị đánh bất ngờ không kịp phòng bị nên lãnh luôn cú đá giáng trời đó, hắn nhăn nhớ
- Nè đạp cũng phải lựa chỗ chứ. Thế này thì anh tuyệt giống mất
- Cho chừa cái thói dê cụ. Dậy dậy đi, đừng có giả vờ nữa
Nó nói rồi ngúng nguẩy vô nhà tắm
- Ai thèm giả vờ chứ - Bin vẫn co giò một chỗ
---
- Ra ăn sáng đi Bin - Kim gọi
- Ra đây ra đây, vợ mình có khác đảm đang zữ à! - hắn nịnh
- Ăn nhanh đi còn về - nó nói mặt lạnh tanh
- Lại đuổi là sao?
- Anh ở đây em ức chế lắm - nó xị mặt xuống khó chịu nhưng trong mắt hắn lại đáng yêu vô cùng =.=
Bin từ đằng sau vòng tay qua eo nó thì thầm - Anh xin lỗi, lần sau không thế nữa đâu mà
Chỉ cần có vậy, bao bực tức của nó đã bay đi đâu hết. Chỉ còn một chút ấm ức nó quay lại nói với Bin
- Hứa đấy nhé! Đừng có chọc em nữa. À không chọc ít thôi
- uh anh hứa - Hắn mỉm cười hạnh phúc
"Nhưng em đáng yêu quá, anh làm sao chịu nổi đây" - Bin nghĩ mà lòng chua xót. "Chỉ hun nốt cái này thôi mà" hắn từ từ tiếng sát má nó. "Không, không, phải biết kiềm chế để...hạnh phúc dài lâu". Ngay lập tức hắn dừng lại, ngoảnh mặt đi.
"Sao mà ngốc thế" - nó thì thầm
"Chụt" - Bin đơ người, hình như hắn đang lạc trên thiên đường vậy. Kim hôn hắn, chủ động hẳn hoi. Sướng quá! Thật đúng là phải kiềm chế để... hạnh phúc nhân đôi thì đúng hơn.
#
- Hôm nay nghỉ học nhá Kim - hắn mở lời
- Sao lại nghỉ? - nó thắc mắc
- Nghỉ cùng anh, anh đang ốm mà, cần có người chăm sóc
- Anh thì ốm cái gì? Khỏe như voi ấy. À mà mấy hôm nay viện cớ này để trốn đúng không?
- Cứ cho là thế đi
- cho là cho thế nào? Anh có biết em em...
- Em lo cho anh suốt ngày chứ gì?
- Ai thèm
- Giấu sao nổi, anh có vệ tinh ở lớp mà. Ngay cả em với thằng Mun... - Bin bỗng dừng lại sực nhớ ra không nên động tới chuyện ấy
- Em bình thường. Hôm qua anh định đến vì chuyện này à?
- uh, anh định an ủi nhưng thật không ngờ lại còn... sướng thế - hắn hí hửng
- Xì, anh đúng là "chó ngáp phải ruồi" nhân cơ hội người ta không đề phòng mà tấn công, chả anh hùng gì cả
- Cần gì chứ, có em là đủ rồi
Nó xấu hổ, mặt lại đỏ ửng như trái cà chua
- Nhanh lên đi, em muốn ra ngoài, ở nhà chán quá
- uh đợi anh lát
...
- Sao hôm qua đi ô tô thế?
- Tại anh vội quá, muốn gắp em ngay mà - hắn gãi tai
- Nhưng em không thích đi ô tô, đi xe đạp nó... mát
- Thích mát hay lãng mạn đây?
- Không biết, nói chung là em không thích thế thôi
- Thế về nhà anh đổi lấy mini đi cho sang nhé - hắn vẫn chưa chừa thói chọc ngoáy lắm
- Hứ
- Đàng nào cũng phải thay quần áo nữa chứ, từ hôm qua rồi
Câu này có vẻ ổn hơn, nó đành gật đầu đồng ý mặc dù hơi không thích
- Nhà anh có ai ở nhà không?
- Chả có ai cả, anh toàn ở nhà một mình. À đâu có mấy người giúp việc nữa
- Thế thì anh nghỉ học làm gì? Ở nhà chán chết mất
- Em nghĩ sao mà bảo anh ở nhà một mình đấy?
- Thế anh đi đâu?
- Đi bar - Anh thích vào mấy chỗ đó quá nhỉ? - nó châm chọc
- Thì có mấy đứa rủ nhưng mà anh không làm bậy đâu nha
- Ai biết được. Hứa với em lần sau không được vào đấy nữa
- Oái thế từ nay anh bị cấm à, thế thì làm gì giải sầu đây?
- Nếu thích quá mà không kiềm chế nổi thì...
- Thì sao
- Thì gọi em đi cùng, em cũng hay vô đấy lắm - nó cười toe
- Trời ạ, vậy còn làm bộ
- Nhớ đấy, có gì đi là phải rủ em
- ok baby...
#Bin's house
Suốt dọc đường đi nó đã ngỡ ngàng với cảnh vật xung quanh. Những đám cỏ non xanh mơn mởn căng tràn nhựa sống cho dù tiết trời lạnh giá vẫn ngự trị nơi đây và mùa xuân cũng chỉ mới chớm. Nhưng đến khi cánh cổng nhà họ Cát mở ra nó mới thực sự choáng ngợp. Nhà Bin chính xác là biệt thự mới đúng. Nó to và đẹp chẳng khác gì một tòa lâu đài, có nét cổ kính có nét rêu phong nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái và hiện đại.
- Nhanh lên Kim - Bin gọi nó
- Nhà anh to vậy mà sao vắng vẻ thế? - nó ngần ngại hỏi
- Anh bảo rồi mà bố mẹ đi vắng hết, người giúp việc thì có 2 người thôi: 1 người bếp núc, 1 người dọn dẹp, còn lại anh đuổi tất
- Đuổi?
- Uh, đông người thế anh cảm giác mình là khách trong ngôi nhà này thì đúng hơn. Vắng vẻ nhưng ít ra mình còn biết được đây là nhà mình - Bin nói giọng không giấu nổi nét buồn bã nhưng không mãnh liệt. Có lẽ hắn quen rồi
Nó không nói gì, chỉ lẳng lặng đi theo hắn cho tới khi bước vào nhà
- Em ngồi đây đợi anh nhé, anh lên một lát rồi xuống
Kim gật đầu ngoan ngoãn. Bin đi lên gác, nó cảm thấy lạc lõng vô cùng. Mọi thứ thật rộng lớn và nó thì thật nhỏ bé. Im lặng, vắng vẻ nó đã cảm nhận được nét lạnh lùng và vẻ cô đơn trong đôi mắt nâu trầm là từ đâu. À không nó mới chỉ thoáng thấy được thôi, còn Bin đã chịu đựng hơn 17 năm trời rồi. Làm sao nó hiểu hết được
Lặng lẽ Kim đứng dậy và đi vòng quanh phòng khách. Bức tranh sơn dầu vẽ cảnh chiều tà trên cánh đồng lúa chín vàng rộ khiến nó phải dừng chân ngắm nghía. Rất đẹp - nó thầm than phục, nhưng cũng rất cô đơn. Tại sao không có một bóng người trên cánh đồng ấy. Tại sao bức tranh không là cảnh người gặt lúa tươi vui nhộn nhịp? Nếu vậy bức tranh sẽ đẹp, đẹp hơn rất nhiều bởi nó có thể làm sống dậy không khí trong căn phòng này và có thể cả Bin nữa cho dù chỉ là một chút, một chút thôi cũng được.
Đứng trước bậc cầu thang, nó ngần ngại nửa muốn bước tiếp nửa không. Nó hứa với Bin là ở dưới này đợi nhưng nó cũng muốn được đến phòng hắn vì tò mò, vì yêu thích hay vì lý do gì cũng được, nó muốn lên. Tần ngần một lúc, Kim chợt thấy chị giúp việc đang mang một bộ quần áo lên gác. Kim đoán đó là dành cho Bin. Nhanh nhẹn, Kim gọi lại
- Chị ơi, chị để em mang lên cho - nó cười thân thiện
Chị giúp việc ái ngại một chút nhưng rồi cũng trao bộ quần áo cho nó
- Cậu chủ ở tầng 2 phòng ngay sát đầu hồi ấy
- Vâng - nó lễ phép
Kim bước thật chậm lên lầu. Tầng 2 cũng rất rộng, rất đẹp và rất cô đơn. Không một bóng dáng, không một tiếng động chỉ có im lặng đến ngạt thở. Cửa phòng Bin khép hờ, nó chỉ cần đẩy nhẹ là bước vào mà không ai biết. Bin đang tắm, nó nghe thấy tiếng nước chảy rí rách.

Căn phòng ngăn nắp gọn gang và đơn giản. Kim tiến về phía giường, đặt bộ quần áo xuống và bắt đầu quan sát. Một bức ảnh người con gái dịu dàng và e thẹn đặt ngay trên bàn học khiến nó phải chú ý. Lại là cô gái ấy, cô gái đã từng khiến Bin của nó đau khổ. Kim khó chịu cầm bức ảnh lên. Nó cũng đoán được với Bin cô gái đó quan trọng nhường nào. Nhưng liệu trong trái tim hắn, nó đã hơn được cô gái kia chưa? Nó không biết Liệu bức ảnh này có được thay thế bởi bức ảnh của nó không? Nó không biết. Nó nực cười nhận ra mình chẳng biết gì cả
Cánh cửa phòng tắm mở ra, Bin mặc chiếc áo tắm bước ra ngoài. Hắn hơi bất ngờ khi thấy nó đang ngồi trên giường và hình như không nhận thấy sự xuất hiện của hắn. Bin từ đằng sau nhẹ nhàng tiến lại và ôm chầm nó. Kim giật mình quay lại và bắt gặp nụ cười thiên thần của Bin
- Sao lên phòng anh vậy? Bảo đợi ở dưới cơ mà
- Em không được lên đây sao? - nó hỏi ánh mắt đau đớn mà chua xót
Bin bất ngờ trước thái độ của nó, hắn nhìn xuống và bắt gặp ngay bức ảnh của Kún. Bin mỉm cười rối nhẹ nhàng hôn lên má nó:
- Cô ấy chỉ là quá khứ thôi
- Anh quên được cô ấy chứ? - giọng nó lạc đi
Bin ngập ngừng một chút nhưng rồi cũng đáp
- Anh sẽ quên
Kim nhận ra sự khó khăn trong câu nói đó và nếu nó là người nói câu đó với Bun thì cũng sẽ không dễ dàng gì. Nhưng nó tin mình sẽ làm được nhưng còn Bin? Nó nghi ngờ vào câu hứa ấy.
- Nếu một ngày cô ấy trở về anh sẽ chọn em hay cô ấy? - nó hỏi, câu nói trơn tru không biểu lộ một chút cảm xúc nào
Bin giật mình trước câu hỏi của nó. Quả thật hắn chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Kún và Kim, nếu phải lựa chọn hắn sẽ chọn ai? Nhưng Kún đâu trở về nữa, chính cô ấy đã nói thế mà. Bin cười buồn đáp
- Cô ấy không trở về đâu, em đừng suy nghĩ nhiều
Kim đã nhận ra một tình yêu mãnh liệt trỗi dậy trong đôi mắt nâu trầm ấy, chua xót, đau đớn. Nó ngậm ngùi nhận ra rằng mình chỉ là người thế thân, khi cô ấy trở về nó sẽ mất hắn. Hình như Bin lại vừa rạch một vết thương trong trái tim bé nhỏ chằng chịt vết sẹo
...
- Kim ơi nhanh lên - Bin gọi vọng lên khi nó đang bước lững thững trên cầu thang
"Bin bảo cô ấy không bao giờ trở về mà" - nó ngẫm nghĩ. Có lẽ đây là tia hy vọng cuối cùng để nó níu kéo một tình yêu vừa chớm nở. "Kim ơi, cố lên, mày làm được mà"- nó tự động viên chính mình bằng nụ cười gượng gạo. Nó sẽ làm được, nó sẽ khiến Bin quên được cô ấy
---
Trở về là một Kim hồn nhiên và đáng yêu của hằng ngày, nó khiến Bin đỡ bối rối hơn nhưng hắn biết nó khó chấp nhận sự thật này như thế nào
- Nè nhà anh giàu thế mà có mỗi xe mini ghẻ này thật à? - Kim xị mặt
- Thì tại có bao giờ đi xe đạp đâu mà cái mini ghẻ này cũng chẳng phải của anh. Của cô giúp việc đấy, anh mượn tạm chở em đi chơi - Bin vẫn tự hào khoe được (=.=)
Kim ngớ người
- Thế mấy hôm trước anh chở em bằng xe của ai?
Bin gãi tai
- À xe ấy anh mượn thằng hàng xóm, ba nó làm giám đốc công ty ASAMA toàn miền bắc nên nhà cũng không thiếu xe đạp
- Thế anh sang mượn nó đi

sex asian - phimxex - phim xxx

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ