Insane
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Học sinh cá biệt - trang 2

Chương 8: Đừng làm tổn thương tôi.

Tâm trạng tôi đã tốt hơn lúc đi lên sân thượng 1 chút. Vừa đi xuống sân đã thấy đôi dâm phu dâm phụ chuẩn bị lên xe 4 bánh về. Hôm nay không ai chặn đánh tôi nhưng tôi lại bị đánh ngay trong lớp học. Haizzz, tôi ủ rũ đi về. Tôi ghé vào quán Trúc Phương mua kem socola. Mỗi khi buồn tôi thường ăn kem, kem rất ngon nên tôi có thể quên chuyện không vui rất nhanh.

Tôi vừa đi vừa ăn kem thì gặp Tuyết Lan. Chẳng phải cô ta về chung với con chó đốm sao? Tôi chẳng buồn nhìn đi qua cô ta. Cô ta nắm vai tôi ném mạnh vào 1 bên đường. Mấy người này rất thích cái vai tôi hay sao ấy. Tôi xoa xoa vai rồi tiếp tục ăn kem.

Con ả tức điên, quát:

- Mày xem tao là không khí sao?

- Không, tôi đã nói là đừng làm tổn thương tôi thôi. Như lúc nãy, cô đã ném tôi rồi còn gì?- Tôi nhìn xuống đất nói.

- Mày có biết tại sao tao tìm mày không hả? Lúc nãy Thanh Tuấn đã lên tiếng trách tao đó.- Đôi mắt con nhỏ long sòng sọc, đồng tử giãn ra, cứ như người sắp chết.

Trời đất ơi, không chỉ có mình nó mà còn có 1 đám cọp hậu thuẫn phía sau. Tôi chỉ là bạn cùng bàn của hắn mà còn bị chặn đường 2 lần trong 3 ngày học. Thế những nhỏ con gái kia sao dám lại gần hắn. Tôi đoán được cái đau thể xác mình phải chịu nên chạy trốn. Vừa chạy chưa được 3 bước, cả đám xúm lại như quạ tìm được xác. Đứa nắm đầu, đứa tán mặt. Đau quá! AAAAAA. Tôi lại khóc. Hình như đã có người chen vào giữa đám bế tôi lên.

Đúng lúc này, lại là anh, hoàng tử của tôi. Anh đã xuất hiện. Tuyết Lan mặt trắng bệch nhìn anh. Anh nhếch mép, giọng nói lạnh ngắt:

- Tuyết Lan, sao cô lại độc ác đến vậy?

- Haha, ác gì đâu? Chỉ là vì Thanh Tuấn thôi.- Tuyết Lan cười méo xệch.

- Đủ rồi!- Anh hét lên.

Hắn chạy lại, hết liếc nhìn tôi cau mày rồi nhìn Tuyết Lan. Tuyết Lan ngồi phịch xuống đất khóc lóc:

- Thanh Tuấn, cô ấy cho người đánh em, không ngờ những cô bạn này là bạn em nên đã bị đánh lại. Huhu.

Có lẽ hắn đến sau, không nhìn thấy sự tình nên tin thật. Tôi nhếch mép. Hắn liếc tôi 1 cái nhìn căm phẫn rồi nhìn Hoàng Nam. Hoàng Nam bất cần không thèm nhìn hắn. Hắn giằng tay hoàng tử làm tôi ngã xuống đất. Đến nước này, chân tay tôi bủn rủn, bò còn không nổi chứ nói chi đứng nhưng tôi vẫn đứng dậy đi. Bỏ lại phía sau 1 đám hỗn độn. Tôi đã sai khi chuyển trường, trường học thật kinh khủng. Tôi sẽ nghỉ học, nếu tôi học mà bị đánh vậy hoài thì học sao được. Tôi về đến nhà chạy và phòng, vẫn là không ăn tối nhưng tôi học không vào mà ngồi đó khóc. Tôi chẳng biết nói sao với ba bây giờ.

- Anh, có phải như lời anh nói không?- Hắn ngã người trên sô pha.

- Em không tin anh?- Nam cười.

- Lan không phải con người như vậy!

- Em ngu ngốc nên mới tin sai người đánh người khác rồi đánh mình là thật. Cứ từ từ mà suy nghĩ.

Hoàng Nam bước ra khỏi biệt thự. Cảm giác khi cô bé bị đánh là sao? Lo lắng, đau xót!

Chương 9: Lời xin lỗi không có giá trị.

Hôm nay, tôi vẫn mặc đồng phục đi học nhưng điểm đến là quán nước gần trường rồi ngồi đó ôn bài. Tôi phải lẫn tránh tất cả, mọi thứ đều quá đau đớn. Những vết thương trên người tôi càng mọc như nấm. Nhưng chạy trời không khỏi nắng, hắn bước qua tôi tặng thêm cho tôi ánh mắt buồn man mác. Buồn sao? Haha Không phải hả dạ lắm sao?

Tôi hút nước trong li rồi tiếp tục dán mắt vào quyển vở. A, người bạn bóng đêm của tôi vào quán nước này này. Tôi giơ tay ra hiệu bạn ấy, bạn ấy là người thứ 2 đối xử tốt với tôi sau hoàng tử. Cậu ấy là bạn tôi đó, là bạn bè chân chính đó. Tôi cứ ngây ngô cười nhìn bạn ấy. Hữu Thiên đi về bàn tôi ngồi xuống. Tôi tươi cười:

- Chào!

- Chào!- Nói rồi cậu ta nhìn vào những miếng băng keo và vết thương trên mặt tôi, nhíu mày.- Ai làm vậy?

Tôi lắc đầu, không nói. Tôi nói thì đã làm gì được. Tôi đã van xin đừng tổn thương đến tôi thì tôi vẫn bị đánh đó sao? Tôi không trả lời thì Thiên cũng đã hiểu ra là 2 nhân vật hôm qua tôi nhắc đến. Vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc gì rồi đi vào lớp. Chưa ngồi nóng ghế đã đi. Tiếc thật, thế là không có ai nói chuyện rồi.

Rầm!

- Thanh Tuấn! Ra đây.- Hữu Thiên đập cửa lớp 10a3.

- Gì?- Thanh Tuấn hất cằm.

- À, không có gì.- Cậu ta cười.- Chỉ là muốn hỏi xem Tuyết Lan và cậu như thế nào rồi.

- Tốt, rất… hạnh phúc.- Hắn chẳng biết tại sao chữ hạnh phúc khó nói như vậy.

Hữu Thiên cười rồi quay sang hắn:

- Tuyết Lan đã không còn là Tuyết Lan, tình cảm đã không còn như xưa. Tôi chỉ mong rằng cậu đừng thay đổi. Còn tôi, tôi thích Minh Trang. Đừng làm tổn hại đến cô ấy. Bằng không! Tôi không tha cho 2 người.

Thanh Tuấn nghe tiếng vỡ những mạch máu li ti trên mặt mình, Thiên đang cảnh cáo hắn là không được thích Trang sao? Haha, có gì đâu, hắn thích Lan cơ mà nhưng hắn cảm thấy hụt hẫng và nghẹn ở tim. Hắn nợ Trang rất nhiều, rất nhiều lời xin lỗi. Nhưng lời xin lỗi không có giá trị. Thà đừng làm chứ đừng làm rồi xin lỗi. Chết tiệt, hắn muốn đánh thật mạnh vào chính mình. Thật kinh tởm! Tuyết Lan lẫn hắn. Rồi đây khi gặp Trang, hắn có đủ dũng cảm để nhận sai. 1 cô gái trong sáng và ngây ngô, nhưng cũng rất hung dữ, dám sống thật.

Chương 10: Mặt trời lại đến.

- Nè, bé cưng! Lại đây anh cho kẹo.- 1 cậu con trai rất đẹp trai đưa cây kẹo ra cho đứa bé gái.

- Em bằng tuổi mà.- Cô bé chu cái môi phụng phịu.

- Ừ, chúng ta đều 5 tuổi.- Thằng bé cười híp mắt.- Chỉ có anh Nam là 6 tuổi thôi.

Đúng lúc đó, có 1 thằng bé khác chạy lại.

- Nè, không được dụ dỗ Lan nhá! Lan là của tôi.

- Lan là của tôi.- Thằng bé kia cũng không nhún nhường cãi lại. Cuộc giao tranh giành 1 bé gái cứ ầm ầm.

Tôi tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa, chuyện gì đây? Giấc mơ thật kì lạ quá. Anh Nam, Lan? Tất cả là sao? Thôi, tôi bật dậy, ngồi trước máy tính lướt facebook. Facebook của tôi toàn nam vì tôi là nữ và dám up hình thật của mình. Tôi nhìn lại cái hình mình post hôm mặc đồng phục trường mới. Wow, 200 like và 30 lời chúc mừng trong đó cũng có 10 lời tiếc rẻ do bạn cũ gữi. Chúc mừng? Chia buồn mới đúng! Tôi đang định out thì có inbox.

Thần Chết Bóng Đêm: Hôm nay vào lớp học đi.

Minh Trang: Ai vậy?

Thần Chết Bóng Đêm: Thiên.

Minh Trang: Hả? Mình đâu có nghỉ học.

Thiên biết hôm qua tôi cúp =.=

Thần Chết Bóng Đêm: Ừ, thì chiều tôi xuống lớp tìm.

Thần Chết Bóng Đêm đã offline.

Tôi chưa kịp định thần thì Thiên đã off, đã lỡ nói dối rồi, chiều nay phải học thôi, không thì Thiên tìm không thấy.

Tôi vào lớp. Mọi người hôm nay đặc biệt chú ý đến tôi, ôi trời, nghỉ 1 hôm thì thành super star. Tôi quan sát chỗ mình ngồi, là hắn và Lan đang ngồi. Tôi chọn bàn khác. Tôi biết là hắn nhìn tôi, nhìn thì cứ nhìn. Tùy.

Quả thật, Thiên đã xuống lớp tìm tôi. Tôi đứng lên cười với người bạn duy nhất * Nam là hoàng tử, là anh trai* và đi ra. Thiên nắm tay tôi thì tay còn lại của tôi lại bị… chó đốm nắm lại. Đôi đồng tử hắn nhìn thẳng vào tôi:

- Xin lỗi, thành thật xin lỗi!

Tôi có nghe lầm không? Là hắn xin lỗi! Bỗng dưng tôi lại thấy mình vui, vui lạ lùng. Tôi nghĩ tôi sẽ lại trả thù hắn bỗng dòng tư tưởng bị cắt ngang vì trả thù 2 lần đã bị chặn đánh. Hắn có lỗi không thể tha thứ như tôi lại gật đầu trong vô thức. Hắn cười. Tôi quên béng là đang ở giữa 2 chàng trai. Thiên giằng mạnh tay tôi ra khỏi hắn rồi tôi và Thiên lên sân thượng. Hắn nhìn tôi, tôi mỉm cười cho hắn yên tâm, trời, tôi đang làm gì vậy!

Hắn quay về chỗ hắn ngồi, Tuyết Lan nhìn hắn trách móc. Lúc này, đôi mắt Tuấn vô hồn nhìn người con gái bên cạnh, rất xinh đẹp nhưng cũng rất độc địa. Chẳng biết cô có phải Tuyết Lan không! Hắn đi sang bàn của Trang, ngồi đó. Khóe miệng nhếch lên.

Chương 11: Bắt đầu trận chiến.

Thiên kéo tôi lên sân thượng, gió lồng lộng thổi. Thiên chỉ im lặng làm tôi hơi ngột ngạt. Tôi lên tiếng:

-Thiên kết bạn facebook với mình khi nào ấy nhỉ?

- Tôi hack facebook rồi vào kết bạn.- Thiên cười gian manh.

Trời đất ơi, Thiên của tôi cũng nghĩ ra những chuyện kinh khủng này nữa sao? Mà hack facebook thì quả là rất tài. Tôi im lặng liếc nhìn Thiên. Cậu bạn sở hữu 1 gương mặt mà ai cũng mến nhưng vì nó lạnh quá nên chẳng ai dám gần.

- Tôi đã thông báo với cả trường rồi, ai động đến you thì cũng như động đến tôi!- Mắt Thiên sáng lên.

Tự nhiên tay tôi chủ động chạm đến mặt Thiên. Cậu cảm nhận được luồng điện chạy trong người mình. Cậu không đẩy tay tôi ra nhưng tôi tự buông, chẳng lẽ thấy trai đẹp mà chạm hoài sao? =.=

Trống vào học, tôi về lớp, cậu ngồi đấy và ngủ. Tôi về chỗ và ngạc nhiên thay, hắn đang ngồi cùng bàn với tôi và không ngủ, mắt vẫn mở trơ tráo nhìn tôi. Cứ đổi chỗ hoài cũng mệt, tôi ngồi vào. Ôi trời, cái váy của tôi dính kẹo singgum ngay tại trên ghế mà chẳng để ý.

Tôi trợn mắt nhìn hắn. Và *bốp* Cái đầu hắn đã yên vị trên bàn. Mọi người trong lớp xúm lại nhìn tôi như super hero. Tôi nín bật, tôi nóng vội quá mà quên cả fanclub hùng mạnh của hắn. AAAAAAAAAAAA.

Trái lại với ý nghĩ của tôi là hắn sẽ tức điên thì hắn cũng có điên mà là cười như điên =.=

Và *bốp* đầu tôi yên vị trên bàn giống hắn 10 giây trước. Tôi đau muốn ứa nước mắt. Người gì đâu mà… tồi kinh khủng. Được lắm, giờ có Thiên hậu thuẫn rồi thì dù mi với con Lan man gì gì đó cũng đừng hòng ăn hiếp ta. Ting, chuẩn bị đi, chuẩn bị đi.

*Tức thật, con nhỏ Trang đó có gì hơn mình mà ai cũng muốn giúp đỡ nó. Vì nó mà Tuấn đã 2 lần trách móc mình và lần này còn thề sẽ đoạn tình với mình nếu mình còn động vào nó. Nó quan trọng hơn mình sao? Từ đầu buổi đến giờ Tuấn không thèm đoái hoài đến mình. Mày cứ cười đi, đến khi tao sẽ làm cho mày cười không nổi.*- Dòng suy nghĩ của Lan cứ độc ác hơn từng ngày và từng giờ, ngấm vào da thịt cô ta, cô ta đã chấp nhận làm … người khác và giờ thì lại bị cướp mất hạnh phúc trong tay con nhỏ đáng ghét kia.

Tôi chạy ra căn tin mua phấn rồi cà nhuyễn, muốn đốm đúng không? Lang beng cũng là đốm mà. Ác với tôi thì tôi sẽ ác lại. Tôi không cam tâm làm con rối đâu. Cà xong xuôi tôi đem vào lớp và *ào* phấn dính be bét trên đầu và mặt hắn. Hắn dùng tay quệt 2 con mắt để đừng dính phấn nhìn chẳng khác gì gấu trúc nhìn tôi. Tôi nở nụ cười khoe má lúm híp mí. Và hắn, đôi mắt khẽ đảo rồi hắn… ôm tôi.

Tôi mắt tôi mở to như người chết không nhắm mắt. Quá đáng, người tình bé bỏng của hắn đang nhìn cơ mà. Cô ta mà đổ giận lên đầu tôi thì tôi biến anh thành cái bánh bao nhân thịt chó đốm. Quả thật, Tuyết Lan nhìn tôi bằng cặp mắt căm hận. Tôi đẩy hắn ra thì hắn lại càng ôm chặt hơn… Hắn đưa khuôn mặt đang dính phấn của mình dí sát và má tôi và giờ tôi có 2 cái má trắng phấn.

Chương 12: Nhà vệ sinh có tên biến thái.

Tôi dùng hết sức mạnh đẩy hắn ra và tôi đã thắng, hắn ngã chỏng quèo dưới đất rồi lồm cồm bò dậy. Tôi chạy ùa và nhà vệ sinh rửa mặt. Cái mặt tôi mà bị đốm đen đốm trắng như tóc hắn là hơi bị đáng sợ nha. Tóc thì người ta kêu là highlight mà mặt bị lang beng thì người ta bảo ở bẩn, ăn dơ. *Phấn có chất làm lang beng*

Tôi rửa mặt sạch sẽ rồi vào lớp, mặt hắn cũng sạch trơn. Hắn cũng ở sạch đó chứ!

Tôi để ý nhé, vào tiết Anh của thầy Doremon, hắn không ngủ mà ngồi ghi chép bài đầy đủ mới là lạ đấy. Thầy đặc biệt thương tôi do tôi chuyên Anh cơ mà. Ta sẽ tận dụng mọi dấu vết để hạ nhục ngươi.

Tôi mỉm cười quay sang hắn, hắn đã đi ra khỏi lớp trong 5 phút chuyển tiết. Tôi nắm ngay vở Anh của hắn hí hoáy vẽ. Nói gì chứ vẽ người biến dạng thì tôi vẽ rất hay.

Tôi ngồi huých sáo vô tội. Hắn nhìn tôi, nhếch mép. Tay tôi lại ngứa, muốn đánh quá cơ. Thầy Doremon có cái túi thần kỳ vào lớp, tôi nghiêm chào kính cẩn. Em xin lỗi thầy nhiều lắm lắm thầy ạ!

Thầy giảng bài rất hay và say sưa, thầy thường đi vòng quanh lớp vừa đi vừa giảng. Tôi tranh thủ lợi dụng lúc thầy đi ngang bàn tôi và hắn và xô vở Anh đã lật sẵn trang vẽ vừa nãy ra.

Thầy cầm quyển vở lên, sắc mặt thầy xanh, đỏ, tím , vàng nhìn đến ngộ. Tôi nín cười, mặt đỏ ngầu. Thầy xem nhãn vở rồi ra hiệu hắn ra khỏi lớp với thầy. YEAH! Được rồi vui quá ahaha.

Tôi vẽ chân dung của thầy vào vở hắn. Tôi đã nói rồi, vẽ biến dạng là tôi vẽ rất hay. Tôi sợ biến dạng nhiều quá thầy không nhận ra nên tôi còn chú thích.=> Thầy dạy Anh văn lớp 10a3.

1 lát sau hắn đi vào, mặt ngầu ngầu nhìn tôi. Hắn xé trang vở đó đặt ngay trước mặt tôi. Bây giờ, mặt tôi cũng dần dần xanh xanh vàng vàng trắng trắng. Ở đây thêm chút nữa chắc tứ mã phanh thây! Tôi bấm bụng đứng dậy xin đi vệ sinh. Tôi chạy vèo vèo. Hắn cũng chạy theo.

Chúa ơi, ngài ở đâu rồi? Dòng sôi lửa bỏng mà sao lại đi ngủ hả? Ừ nhỉ, mình vào nhà vệ sinh nữ cơ mà! Ô hô, được được. Tôi chạy vào ngay nhà vệ sinh nữ nhướn mày nhìn hắn đứng bên ngoài. Hắn dễ gì dám vào chứ. Hot boy Thanh Tuấn mà vào đây sao?

Các bạn biết chuyện gì xảy ra tiếp không? Hắn xông vào thật. Tôi chỉ kịp trợn mắt đẩy 1 cánh cửa toilet nào đó vào và hét lên:

- TÊN BIẾN THÁI!

Nhà vệ sinh lúc này cứ như tụ tập vào giờ cao điểm. Tụi con gái mắt lớn mắt nhỏ nhìn tôi và hắn,1 trai 1 gái trong 1 cái toilet. Tôi đỏ rần mặt, tại sao không mách thầy cô mà đứng ngắm trai như vậy. AAAAAAAAAAAA.

-Em làm gì vậy? Lên phòng giám thị cho tôi! Giữa thanh thiên bạch nhật dám vào nhà vệ sinh nữ sao?- Chúa đã nghe lời thỉnh cầu của tôi, thầy giám thị đã đến.

Hắn lườm tôi 1 cái rồi đi theo thầy. YEAH! I win, win 2 lần. YEAH! YEAH! Đuổi học hắn đi, đuổi học đi YEAH!

Tôi bước vào lớp với tâm trạng cực kỳ thoải mái, chưa vui được lâu đã gặp bầy cọp cái đồng tử đã giãn. Amen! Tôi ung dung vào chỗ thì… *Chát* Tuyết Lan đã ghi 1 cú sút 5 ngón tay lên mặt tôi. Bức xúc nha, ngoài hắn bắt nạt tôi giờ lại thêm con nhỏ này. Tôi chẳng buồn nhịn và *Chát* tôi tát lại rồi vào chỗ.

- Đừng nghĩ lúc nào tôi cũng nhịn cô, 1 lần là quá đủ!- Tôi liếc Tuyết Lan, ai bảo nữ chính là phải hiền?

Ngoại truyện: Tâm sự người cha + Cảm xúc.

Tuyết Lan ngày ấy 5 tuổi, cả Thiên, cả hắn nữa. Chỉ có hoàng tử là 6 tuổi thôi. Do Lan là cô bé duy nhất nên rất được 3 chàng trai cưng nựng. Cô bé có cái miệng chu chu đáng yêu, cái má lúm đồng tiền.

Thiên, Nam, Tuấn có chung 1 đặc điểm là rất đẹp trai. 3 chàng hotboy cùng học chung 1 trường! Và cùng có chung sở thích là 1 cô gái.

Vào 1 đêm trời mưa, máu, nước hối hả. 1 chiếc taxi đâm sầm vào 1 cô bé mặc váy hồng. Trán cô máu đã chảy thành dòng đỏ thẫm. Người tài xế hoang mang, đưa thiên thần bé nhỏ này vào trong xe và đưa đến bệnh viện. Cô bé đã được cứu, đã qua cơn nguy kịch nhưng đôi mắt có chút vô hồn không biết mình là ai. Người tài xế chạy đi hỏi tin tức thì biết bé gái đó là con của 1 tập đoàn lớn, nếu đắc tội, e rằng… và ông đã dấu đi chuyện đó.

Chẳng cần biết họ điều tra lùng sục ra sao, ông bấm bụng thay đổi tất cả mọi thứ, từ tên đến chỗ ở cho cô bé. Cô bé rất dễ thương, học rất giỏi và yêu thương… ba nó. Con bé cứ như vậy lớn dần cho đến khi 16t, sóng gió bắt đầu lớn dần. Ông hay tin là tập đoàn đã chuyển qua Mỹ và nghe đâu, đã có Tuyết Lan thứ 2!

Ông chuyển trường theo ý muốn con gái mình. Ông hoàn toàn không có vợ, ông đã nói là mẹ nó mất sớm. Con bé chẳng có ký ức gì nên ngoan ngoãn nghe theo. Ông cũng rất mừng khi nghe con gái nói là đã hòa nhập được. Nhưng nó dối ông, hôm bữa ông thấy nó ngồi khóc rồi ngủ luôn, ông đã đắp chăn xem kĩ những vết thương của nó. Lòng ông cũng quặng thắt, nếu lúc đó không lo cho riêng mình thì giờ đây ông đâu phải dằn vặt vì không lo đến nơi đến chốn cho con gái mình.

Từ trước đến nay, hắn chẳng cho ai ngồi cùng bàn từ lúc Tuyết Lan sang Mỹ. Năm nay lại là năm đầu tiên. Khi bước vào lớp, hắn nhìn nhỏ con gái đang ngủ đột nhiên cảm thấy thân quen. Hắn ngồi quan sát 1 lúc lâu thì giơ tay kí vào đầu nhỏ ngố ngố này 1 cái. Ai ngờ, nhỏ này dữ thật! Vừa dữ… Vừa mù thông tin, chẳng biết hắn là ai! Highlight thì nhỏ bảo là chó đốm…

Hắn đã rất giận dữ khi nhỏ lấy khuôn mặt trời phú của mình ra làm trò đùa cho cả lớp, nhưng còn giận hơn khi nhìn nhỏ bị đánh cuốc bộ trong đôi chân trần về nhà. Tại sao hắn không phải là người cứu nhỏ? Người cứu nhỏ lại là anh hắn! Hắn sẽ xử đẹp những ai bỏ ngoài tai quy định của hắn.

Hắn đã nghe được tin tức của Tuyết Lan, cô ấy sang Mỹ đã phải chịu khổ do bị bắt cóc tống tiền. Chuyện này rất bình thường, có lẽ hắn cũng sẽ bị không chừng! Hắn muốn bù đắp cho cô. Nghe đâu, cô sẽ trở về và không ngờ, cô đã trở về ngay tại giờ học và còn ghét cay ghét đắng nhỏ mới vào lớp.

Hắn không làm trái ý cô dù chỉ 1 điều nhỏ nhặt nhưng trong lòng lại dấy lên bao tội lỗi. Cô độc mồm, độc địa trong cách cư xữ với nhỏ. Hôm đó, nhỏ bị đánh muốn chết lên chết xuống, hắn xót lắm nhưng tâm can mách bảo là phải tin Lan! Hắn chỉ muốn đấm vào mặt mình khi nhìn con nhỏ khóc rồi đi xiêu vẹo về nhà. 1 lần nữa, hắn đến sau, anh hắn. Và không ngờ, còn đến sau cả Thiên!

Chương 13: Làm thêm.

Haha, đúng là hả hê quá! Vừa chơi hắn được 1 vố chưa thấy tăm hơi thì lại tát nhỏ bạn gái hắn 1 cái- dù mình cũng bị nó tát. All of cặp mắt của những con người trong lớp nhìn tôi như thú lạ. Còn Lan thì trợn mắt đứng chết trân. Hôm nay, tâm trạng tôi cực kỳ hưng phấn ra về và không ai chặn đường! Do Thiên sao?

Baba mình thì tuổi cũng cao rồi, lái taxi thì cũng chẳng có bao nhiêu tiền. Mình cần phải kiếm việc làm thêm thôi! Các bạn đừng nghĩ là không đủ sống nhé! Baba đã dành dụm mua cho tôi 1 cái điện thoại và máy vi tính còn gì! Chỉ có điều tiền mạng hàng tháng thì phải chắt chiu hơn! Tôi ngồi xem báo mục tìm việc làm. Trời đất, việc gì mà lương thấp lè tè, làm việc cả ngày như thế. Đang đắn đo suy nghĩ thì tôi bắt gặp… Nam. My prince, hôm ấy chưa kịp nói cảm ơn, hôm nay nói bù mới được!

- Cảm ơn anh vì chuyện hôm ấy!- Tôi chắn đường Nam lại rồi cười hì hì.

- Không có gì đâu.- Nam cười lại, tim tôi đập loạn xà ngầu trong lồng ngực.-Em đang tìm việc làm?-Nam chỉ vào trang báo tôi đang xem.

Tôi gãi đầu rồi gật gật.

- Thế có chưa?

Tôi gãi đầu rồi lắc lắc *như con thiểu năng ấy nhỉ?*

- Vậy anh có việc cho em làm này! Anh có 1 đứa em trai 7 tuổi, em có thể đến trông nó vào buổi sáng, buổi chiều lại có thể đi học. 1 tháng lương là 5 triệu.

Hả? 5 triệu mà chỉ trông có nửa ngày thôi sao? Mắt tôi sáng quắt lên. Tôi gập đầu mạnh, nhún nhún nhảy nhảy mừng khôn tả được!

- Mai là ngày đầu nhé! Nhớ đừng đến trễ, 7h30 em theo địa chỉ này rồi gặp anh.

Tôi cười như đười ươi nhập, vui quá, có thể giúp đỡ baba, công việc lại nhẹ nhàng. My prince đúng là quá tốt. I Like You So Much. Tôi hôn 1 cái rõ kêu vào tờ bưu thiếp rồi tung tăng vừa đi vừa hát đến nhà.

Tôi không nói cho baba nghe, nếu baba biết nhất định chẳng cho mình làm đâu. 7h sáng tôi rón rén đi ra cửa chỉ ghi lại lá thư trên bàn cho baba là con đi học nhóm. Xin lỗi baba, con đã nói dối.

Tôi lần theo địa chỉ Nam đưa, trời đất, đó là cái biệt thự. Oaoa, lần đầu tiên tôi thấy nhà đẹp như vậy đó. Tôi bước tới nhấn chuông, người ra mở cửa là… là… Tuấn! Mới sáng đã gặp oan gia, hôm nay xui xẻo cả ngày. Hắn hơi khựng lại nhìn tôi, nhếch mép ra mở cửa.

-Tôi có hẹn với anh Nam!- Tôi nói với hắn, hắn đang đứng chặn cửa 1 cách rất hách dịch.

Hắn né ra cho tôi đi rồi cũng đi vào theo tôi. Sao tôi có thể quên là hắn ở cùng Nam nhỉ?

Khung cảnh tôi nhìn thấy bây giờ là trên chiếc ghế sô pha có 1 cậu bé 7 tuổi, khoanh tay trước ngực nhíu mày, mím chặt đôi môi đỏ mọng như cherry. Cậu bé có đôi mắt màu đen sậm *cái này giống Nam với hắn khỏi bàn*, da trắng như sữa. Tóm lại là little Angle. Chắc hẳn, thằng bé sẽ đáng yêu giống như anh nó là Nam vậy! Tôi nhanh nhảu chạy lại đưa tay ra làm quen thiên thần bé nhỏ thì *chát* thằng bé đánh tay tôi ra. Tôi ứa nước mắt, còn bé mà sau hung dữ quá vậy, đánh còn đau hơn cả baba. T^T

- Cô là người anh Nam nói sẽ trông tôi chứ gì? Được, theo tôi lên phòng, không được ra khỏi phòng nếu không có lệnh của tôi.- Thằng bé chỉ tay vào tôi, khuôn mặt vẫn vậy.

Chúa ơi, thiên thần bé nhỏ đây sao? À quên, tên nhóc này cũng là em của tên Tuấn chó đốm ấy, giống cái tính y như đúc ấy. Chưa kịp định thần thì thằng nhóc đã lôi tôi lên phòng nó, tôi quay sang hắn đưa ánh mắt cầu khẩn, hắn chỉ nhún vai rồi nhếch mép.

truyen ma - truyen ma nguoi khan trang

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ