80s toys - Atari. I still have
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen teen - Không nhiều thứ quan trọng - trang 23

Khánh Nam vẫn không thể ngừng cái thái độ hậm hực khó chịu với em gái như hô
m qua. Không thể chấp nhận được! Thật dại dột! Nó làm thế cũng là tự làm đau chính bản thân mình còn gì?

Tuấn Vũ và Mai Chi cũng chẳng tỏ vẻ gì là thông cảm. Thậm chí vừa nhìn thấy mặt Linh Như ở cổng trường, 2 người “Hừ” 1 tiếng rồi bỏ đi.
Gì chứ?

Nhưng có 1 chuyện mà cả Linh Như, Khánh Nam, Tuấn Vũ và Mai Chi đã không hề ngờ đến… và không hề biết đến… Cả ngày hôm qua, Linh Như đâu có ở Việt Nam? Còn Khánh Nam, Tuấn Vũ, Mai Chi bận lo cho Việt Thế… vì vậy cả 4 đứa đã bỏ lỡ 1 chuyện… đoạn băng ghi âm đó đã được đưa lên forum trường.

Cả trường học đang xôn xao lên, tất cả đều bàn ra tán vào vì chuyện này. Khánh Nam hoang mang không hiểu sao đi đến đâu mọi người cũng nhìn 2 anh em cậu chằm chằm. Linh Như cũng thế. Những lời thì thầm nho nhỏ sau lưng làm nó cảm thấy bất an.
Cho đến khi… Linh Như đứng lại ở cầu thang đợi Khánh Nam. Cậu quên tập bản đồ ở chỗ xe Linh Như nên quay lại lán xe để lấy.
- Hi! Em gái!
Linh Như suýt nữa thì phun trào tất cả lượng sữa nó vừa uống hồi sáng ra ngoài. Hoài Trang đang chào nó.
- Vâng! Chào chị gái! – Nó đáp lại vẻ mỉa mai thấy rõ. Nhưng Hoài Trang không tỏ vẻ quan tâm cho lắm.
- Có vẻ hôm qua em gái nghỉ học nên chưa biết chuyện gì nhỉ?
- Gì nữa đây?
- À… cái đoạn băng của em gái ấy mà… chị cũng chẳng hiểu làm sao đang tràn lan trên forum trường mình với tốc độ chóng mặt.
Hoài Trang mỉm cười đắc ý bước lên cầu thang, đoạn Hoài Trang quay lại vẻ mặt mà hiện giờ chẳng có lấy 1 chút biểu cảm nào của Linh Như.
- À này em gái, chị mới phát hiện ra Phương Linh – cô bạn thân của em gái ấy, ba của con bé đó là giám đốc chi nhánh công ti của ba chị thì phải. Thế nhé! Em hiểu mọi chuyện đấy!
- Chào Hoài Trang.
Khánh Nam từ đâu xuất hiện làm Hoài Trang chột dạ, nhưng Hoài Trang cũng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản và nhún nhảy bước lên cầu thang.
- Nó vừa nói gì với em thế?
- Chẳng có gì! Chỉ là thông báo rằng chị ấy đã tung đoạn băng ghi âm lên mạng!
Khánh Nam cũng vừa biết tin này ở lán xe. Nhưng cậu không ngờ là Linh Như lại đón nhận 1 cách bình thản đến thế. Trong khi cậu đang phải cố gắng lắm để bình tĩnh lại.
- Vậy chắc anh cũng phải đăng tải vài thông tin của nó lên forum trường mình mới được. Sẽ hay ho hơn em nhiều lắm đây… – Khánh Nam phăng phăng lôi Linh Như lên sân thượng, vừa đi vừa gọi điện cho Mai Chi và Tuấn Vũ.

Hội nghị bàn tròn được triệu tập ngay lập tức trên nóc nhà.
- Anh cũng vừa biết tin xong.
- Chị cũng thế.

Mai Chi đặt laptop ra trước mặt cả 4, chăm chú đọc comment.
- Theo tình hình hiện tại thì có lẽ em đã bị tẩy chay hoàn toàn rồi.
Nhưng chẳng có vẻ gì là quan tâm hay lo lắng, thậm chí tức giận hay phẫn nộ như 3 anh chị của mình, Linh Như gối đầu lên chiếc cặp ngước nhìn bầu trời âm u đùng đục.
- Đưa đây cho em! – Khánh Nam giật lấy cái lap từ tay Mai Chi – Em sẽ đưa hết mớ thông tin của con bé đấy mà em vừa thu được lên forum. Nó đi quá xa rồi.
- Đúng đấy! 1 mẻ luôn đi. – Tuấn Vũ hùng hổ – Để con bé đấy đến hôm nay mới xử là phúc đức cho nó lắm rồi.

Mặc kệ 3 anh chị vẫn chăm chú vào màn hình vi tính, nó vẫn chẳng nói chẳng rằng. Nhưng nếu cứ im lặng mãi thì không hay cho lắm.
- Kệ đi!
- Ừm ừm… – Khánh Nam vẫn đang tập trung gõ gõ nên không để ý cho lắm. Chợt cả 3 cùng dừng lại quay phắt sang nó – Em vừa nói gì?
- Kệ đi! Em còn không quan tâm thì mọi người cứ rối lên làm gì! Dành thời gian mà ngắm trời có khi tốt hơn. – giọng Linh Như tỏ rõ vẻ bình thản.
- Em có tỉnh táo không đấy? – Tuấn Vũ gắt um lên.

Nó từ từ ngồi dậy, gấp lap lại rồi mới nói tiếp.
- Đôi khi thử cảm giác bị tẩy chay cũng hay hay mà… Mọi người kệ đi! Em cũng không quan tâm cho lắm đâu. – Nó tiếp tục dựa vào bức tường sau lưng nhìn lên trời – Được ái mộ nhiều nên em muốn thay đổi cảm giác.

Mai Chi đưa tay lên trán Linh Như, rồi áp má mình vào má nó, lẩm bẩm.
- Không sốt cao cho lắm. Chỉ hơi nong nóng thôi mà.
- Em hoàn toàn tỉnh táo đấy!

Khánh Nam và Tuấn Vũ đưa mắt nhìn nhau.
- Em bị sao vậy? Nó làm thế với em mà em vẫn để yên cho nó được à?
- Nghe em đi.
Cả 3 trao đổi ánh mắt với nhau rồi cùng im lặng. Tất cả đều hiểu, ở Linh Như có 1 cái gì thật khác.
Nó ngửa mặt lên bầu trời xám xịt.
- Em muốn biết cảm giác của ba khi đó. Ba! Ba John ý mà…
Một khoảng thời gian im lặng để nó tiếp tục.
- Em đã hoàn toàn không hiểu ba. Em muốn biết… khi đó ba đã đau như thế nào…, khi ba đóng vai 1 người ba tệ bạc, đã bỏ rơi mẹ ngay lúc mẹ sắp qua đời ấy… Em biết ba còn đau hơn tụi em gấp trăm ngàn lần… Nhưng dù chỉ 1 chút, em vẫn muốn thử. Cảm giác bị cả thế giới quay lưng lại … Đối với ba, tụi em cũng là cả thế giới… Tất nhiên, đối với em, dù có bị cả trường này tẩy chay, em cũng sẽ chẳng coi họ là cả thế giới của em đâu. Chẳng qua chỉ là 1 phần rất nhỏ nhoi. Huống hồ, em vẫn còn 3 người ở bên thế này… cả anh Việt Thế nữa… Vả lại… em không muốn giải thích. Thật mệt mỏi. Nếu ngay cả Viết Quân và Khương Duy còn không thể chấp nhận thì em cũng chẳng nghĩ sẽ có ai hiểu đâu. Em cũng không muốn 3 người nói thật mọi chuyện của Hoài Trang trên forum… Mặc kệ đi. Làm thế khéo mọi người lại càng nghĩ em thù hằn Hoài Trang ấy chứ. Cứ để Khương Duy tin vào Hoài Trang. Niềm tin của anh ấy càng mạnh thì thất vọng càng nặng nề mà… Nếu coi niềm tin của Khương Duy và Viết Quân vào Hoài Trang là 1 bức tường, thì khi nào bức tường ấy cao lớn quá mức, cái chân tường yếu ớt chẳng trụ được sẽ tự sụp đổ thôi.
- Linh Như?
- À… còn nữa… ba Phương Linh là giám đốc chi nhánh công ti ba Hoài Trang thì phải. Hồi nãy chị ấy bảo em thế… Có lẽ định đe dọa em đừng có mà manh động thì phải.
- Em mà phải sợ mấy kiểu đe dọa đấy à?
- Sợ thì chẳng sợ. Trong tay em còn có hồ sơ mật của công ti ấy nữa là… Nhưng em không thích để gia đình em can thiệp quá sâu vào chuyện này. Mọi người sẽ chẳng bao giờ nương tay đâu … Vậy nên cứ kệ đi…
- Em nghĩ bọn anh không làm được gì à?
- Thì em đã bảo “mọi người sẽ chẳng nương tay” rồi còn gì? “Mọi người” bao gồm cả 3 người đấy. – giọng Linh Như vẫn đều đều bình thản – Cứ kệ đi! Em thấy ổn là được rồi mà.
- Nhưng anh thấy không ổn. – Khánh Nam khó chịu.
- Khi cá cược, em chẳng nói nếu anh thua thì để em tự quyết còn gì Khánh Nam? Rồi đâu sẽ vào đó thôi mà… Đừng có làm quá lên thế… Em không thích! Vậy nên hãy tôn trọng quyết định của em đi! Em biết ba người vì em, nhưng lần này để em tự quyết định đi. Đôi khi thử cảm giác bị tẩy chay cũng tốt.

Linh Như đứng lên hít 1 hơi dài rồi khoác balo lên vai bước xuống cầu thang
- Từ đã em gái! – Khánh Nam lên tiếng.
- Sởn hết cả da gà. – Linh Như rùng mình – Hồi nãy Hoài Trang cũng gọi em là em gái. Ghê quá. Mà gì thế?
- À… – Khánh Nam khẽ nở nụ cười dù cảm giác khó chịu vẫn còn hằn trên mặt – Anh cũng muốn thử cảm giác bị tẩy chay.
- Anh cũng thế. – Tuấn Vũ lên tiếng.
- Tất nhiên sẽ chẳng thiếu chị. – Mai Chi giơ tay cười toe.

Vừa nhìn thấy hai anh em “lang thang” dưới sân trường, Đăng Thành đã lôi cả 2 đi.
- Hai đứa lên phòng họp ngay!
= = = = = = = = = = = =
- Có chuyện gì mà họp sớm thế mày? Tao còn chưa ăn sáng, vừa mới đến trường mà. – Ngọc Hưng uể oải xoa bụng rồi chợt ngồi thẳng lại ngay khi thấy mặt Linh Như.
Tuấn Anh và Lê Dũng ngồi cuối bàn khó chịu ra mặt. Tuấn Anh bĩu môi.
- Nổi tiếng quá nhỉ?
Khánh Nam liếc nhìn Linh Như, nó vẫn im lặng ngồi xuống ghế.
- Bên phía học sinh và phụ huynh yêu cầu rút em ra khỏi Hội học sinh, thậm chí còn có đề nghị đuổi học. – Đăng Thành nói giọng lạnh lùng, thái độ khinh bỉ dành cho nó thấy rõ.
- Và hôm nay chúng ta họp để đưa ra quyết định có khai trừ em hay không à? – Nó hỏi lại 1 cách bình thản.
- Không phải chúng ta. – Tuấn Anh nguýt dài – Chỉ có 9 người chúng tôi thôi.
- Thực ra là 8. – Quốc Trường đính chính và khẽ liếc nhìn Viết Quân đang gục mặt xuống bàn mà ngủ.
- Được thôi! Vậy tôi sẽ ra ngoài! Mọi người cứ họp đi.

Linh Như đứng lên bước ra ngoài, cũng chẳng biểu hiện gì là khó chịu, thậm chí nó vẫn cười cười nhẹ tênh, lại còn vỗ vai Khánh Nam nữa chứ.
- Chúng ta sẽ đưa ra biểu quyết! – Đăng Thành lên tiếng – Ai đồng ý khai trừ nó ra khỏi Hội học sinh giơ tay.
- Khỏi! – Khánh Nam khoát tay rồi đứng lên cắm cái USB vào máy.
Đợi cho máy in chạy xong, cậu đập 1 tờ giấy xuống trước mặt Đăng Thành .
- Đây là đơn xin rút khỏi Hội học sinh của em. Nếu Linh Như không trong Hội học sinh, em cũng sẽ không tham gia. Và nếu nó chuyển trường, em cũng không còn là học sinh học viện này nữa. Vậy nhé!

Khánh Nam bước ra khỏi phòng trước con mắt sững sờ của tất cả, USB vẫn còn cắm trong máy.
Bảo Đông đứng lên, tiến về phía máy tính, thay dòng chữ: “Hoàng Khánh Nam” bằng “Trịnh Bảo Đông” rồi nhấn Ctrl P, Quốc Trường cũng làm 1 hành động tương tự, thay chữ “Trịnh Bảo Đông” bằng “Trịnh Quốc Trường”.
- Chúng mày làm phản đấy à? – Đăng Thành quát lên khi Bảo Đông và Quốc Trường đặt 2 tờ đơn lên trước mặt cậu.
- Tao thích làm những gì mình cảm thấy đúng. – Bảo Đông nhún vai.
- Em cũng thế.

Hai thằng bỏ ra khỏi phòng theo Khánh Nam.
- Còn chúng mày thì sao? – Đăng Thành hất mặt – Viết Quân! Dậy! – Đang tức giận nên Đăng Thành không ngần ngại đá mạnh Viết Quân 1 cái.
- Gì cơ? – Viết Quân ngơ ngác.
- Mày có đồng ý loại con bé đó ra khỏi Hội học sinh không?

Viết Quân ngáp ngắn ngáp dài nhìn quanh.
- Khánh Nam đâu?
- Nó, Bảo Đông và Quốc Trường vừa nộp cái này và đi rồi.

Viết Quân hờ hững cầm tờ giấy trên tay đọc lướt qua 1 lượt rồi lại nhìn quanh.
- Mày tìm cái gì thế? – Khương Duy hỏi.
- Nó không photo luôn cho tao 1 tờ à? Chậc! Tao ngại đánh máy lắm! – Viết Quân uể oải bước lại gần máy tính.
- Mày…! – Tất cả cứng lưỡi.
Khánh Nam quay ngang quay ngửa tìm em gái. Chẳng thấy nó đâu.
- Em đây! Làm như kiểu em là trẻ con 3 tuổi dễ bị lạc lắm không bằng.
- Thì anh cũng đang nghĩ thế đây.

Linh Như lững thững đi từ phòng hiệu trưởng ra.
- Em vào đấy làm gì thế?
- Ờ thì xin rút khỏi Hội học sinh luôn cho nhanh chứ sao. Nhưng thày bảo tùy ý kiến của 9 người còn lại. Mà họp xong rồi à? Em nên vào xem kết quả nhỉ? Nghe anh nói không hay cho lắm.

Khánh Nam còn chưa kịp nói g
ì thì Bảo Đông và Quốc Trường mở cửa đi ra.
- Anh cứ tưởng hai đứa về lớp rồi cơ? Em không định bảo đứng đây đợi Đăng Thành công bố kết quả đấy chứ Linh Như?
- Tất nhiên.

Linh Như ngạc nhiên vì thái độ của Bảo Đông vẫn rất bình thường, Quốc Trường chỉ tỏ ra hơi lạnh lùng 1 chút chứ cũng chẳng thái quá, tỏ ra mặt như những người kia.
Bảo Đông vỗ vai nó.
- Em yên tâm! Chúng nó chẳng dám làm gì em đâu.
- Ừ. – Quốc Trường hùa theo – Ở đây thì đa số phải phục tùng thiểu số.
- Em không hiểu. Mấy người nói thế là sao cơ?
- Không hiểu á? Không hiểu thì thôi. Khánh Nam, USB của anh này. Em và Bảo Đông cũng đã edit lại và in ra 2 bản như thế. Hì. – Quốc Trường tự nhiên cười rạng rỡ – Lần đầu được làm phản. Cảm giác không tệ Bảo Đông nhỉ?
- Hai đứa về lớp đi! Anh bảo kệ chúng nó mà!

Mặc kệ vẻ mặt đơ ra khó hiểu của Khánh Nam và Linh Như, Bảo Đông đẩy hai đứa ra phía cầu thang.
- Linh Như! Em cố gắng nhé! Thời gian trước mắt sẽ hơi mệt 1 chút đấy! Về lớp đi! – Bảo Đông mỉm cười rồi lôi Quốc Trường đi.

Khánh Nam và Linh Như lại nhìn nhau ngơ ngác.
- Em chẳng hiểu gì cả.
- Anh chắc hiểu được 1 chút.

= = = = = = = = = = = =
Bảo Đông lôi Quốc Trường vào phòng hiệu trưởng và chốt cửa lại.
- Bảo Đông? Anh lôi em vào đây làm gì vậy?

Quốc Trường nhìn quanh! Căn phòng hoàn toàn trống không. Chắc hiệu trưởng vừa đi “thị sát tình hình” quanh trường rồi.
- Nói đi! Cậu phục vụ cho ai? – giọng Bảo Đông thay đổi rõ rệt, lạnh băng.
Quốc Trường quay lại nhìn Bảo Đông trừng trừng.
- Anh nói gì cơ?
- Cậu phục vụ cho ai? Tôi đã tra ra địa chỉ của cậu. Hai tuần nay, cậu liên tục công kích hệ thống bảo mật hồ sơ. Và cậu không phải 1 du học sinh người Singapore mà là người Nhật Bản.

Quốc Trường vẫn nhìn Bảo Đông bằng ánh mắt đó, nhưng kèm theo 1 chút lo sợ, tổ chức đã cảnh báo cậu đừng có động vào hồ sơ, nhưng cậu không nghe. Bây giờ thì sao? Chưa phá được mật mã thì đã bị tóm gáy rồi.
- Vậy anh là ai chứ?
- Nói! Nhanh! Cậu phục vụ cho ai? – gương mặt Bảo Đông trở nên đáng sợ.

Quốc Trường khinh khỉnh nhìn Bảo Đông rồi nhìn đi hướng khác. Chợt cậu cảm thấy lạnh lạnh sau gáy.
- Hậu quả cho nhưng kẻ gan lì.

Bảo Đông dí mũi súng vào Quốc Trường, ngón trỏ khẽ gập nhẹ… Quốc Trường từ từ ngã xuống đất… Cảnh vật tối xầm!

Viết Quân đã đánh xong tờ đơn, kí tên ghi họ đầy đủ đặt trước mặt Đăng Thành.
- Mày làm cái trò gì thế?
- Trò gì là trò gì?
- Mày cũng đâu có ủng hộ nó? – Khương Duy hơi to tiếng.
- Nhưng Khánh Nam ủng hộ mà, lúc nào tao chả làm theo thằng Nam? – Viết Quân tỉnh bơ ngó nghiêng cuốn sách Linh Như để quên rồi cầm lên xem.
- Mày lớn rồi! Mày cũng phải có chính kiến chứ? Đừng có suốt ngày làm theo lời Khánh Nam, mà hôm trước mày cũng giận lắm cơ mà? Sao giờ mày lại…
- Mày muốn nói với tao đến thế cơ à? – Viết Quân tỏ vẻ khó chịu – Vậy thì…
Cậu lại tiến đến chỗ máy tính, vào 1 website thời trang Hàn Quốc, sau 1 vài thao tác gõ gõ ấn ấn, cuối cùng thì cái ảnh bìa tạp chí mà cậu chụp hôm trước cũng hiện ra choán hết cả màn hình.

- Mày cứ nhìn vào đây mà nói nhé! Cũng như đang nhìn tao ý mà. Tao về lớp đây. – Viết Quân đứng lên rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cậu quay đầu lại – À, khi nào nói xong thì tắt đi hộ tao!
- Viết Quân! – Khương Duy giận tím mặt quát lên, nhưng Viết Quân cứ thế đi thẳng, chắc cậu tưởng Khương Duy đang nói với cái màn hình.

Viết Quân cầm cuốn sách dày cộp của Linh Như bằng 2 ngón tay: Ngón cái và ngón trỏ, vừa đi vừa vung vẩy như mấy bà xách giỏ đi chợ. Có vẻ như tiết 1 vẫn còn 15 phút nữa, mà hình như là Sinh thì phải. Sau cái lần phân tích giới tính bộ Xương hồi trước, cô giáo khá là yêu quí Viết Quân, suốt ngày gọi cậu lên trả lời câu hỏi.
Viết Quân mò mò ra phía hồ nước, kiếm bừa 1 cái cây cành lá xum xuê rồi trèo lên trên.

Chẳng có việc gì làm, Viết Quân đang định mở cuốn sách của Linh Như ra đọc thì có tiếng bước chân ở phía dưới.
Viết Quân cố gắng thu mình vào sát những tán cây, mong rằng Linh Như không thể nhìn thấy mình. Nó ngồi xuống bên bờ hồ, khẽ tháo đôi găng tay ra. Bàn tay trắng toát khiến Viết Quân rùng mình, sợ hãi, và xót xa. Linh Như vẫn như thế… Ngồi im và lặng ngắm đôi bàn tay mình rất lâu. Viết Quân không thể đọc được suy nghĩ hiển hiện trong dáng người đang gục xuống kia. Những ý nghĩ trong đầu cậu càng trở nên khó hiểu. Như có 1 ngọn lửa âm ỉ cháy trong người.
Cái kế hoạch mơ hồ đã hình thành trong cậu vẫn không sao sắp xếp lại theo đúng trật tự được. Viết Quân không biết bắt đầu thực hiện từ đâu. Không có Khánh Nam, Viết Quân chẳng biết làm thế nào cả. Cậu cố nén 1 tiếng thở dài và giữ cho hơi thở mình thật nhẹ.
Khả năng kiềm chế bản thân của Viết Quân thật là kém. Mỗi lần nghĩ đến đoạn ghi âm đó, Viết Quân lại sôi lên vì tức giận. Nhưng lúc này, không hiểu sao sự tức giận đó không thể trỗi dậy nổi nữa… Cậu xót xa nhìn đôi bàn tay băng bó trắng toát bên dưới kia. Cậu biết… đã chảy rất nhiều máu. Và cũng biết rằng… máu là thứ khiến Linh Như sợ hãi rất nhiều… Gương mặt nó trắng bệch run run nhìn máu ứa ra từ vết thương khi ấy…
Đến cả đối mặt với nhau, giờ cũng thấy khó. Không biết sẽ nói gì, không biết sẽ thể hiện ra sao…
Dù sao thì lòng tự trọng của 1 đứa con gái không phải thứ dễ khuất phục chỉ trong 1 vài câu xin lỗi…
Trắng và đen.
Đó là 2 màu sắc đối lập. Nhưng không dễ nhận biết.
Có người sẽ nói đen là trắng.
Và cũng có người nói trắng là đen.
Hai thứ đó đan xen, lan tỏa, ngự trị cuộc sống này.
Sẽ rất khó để nhận biết nếu chúng ta không tỉnh táo để phân biệt. Và sự thực và những người tỉnh táo như thế trên thế gian chẳng có nhiều, nói chính xác hơn, thì quá hiếm.

Viết Quân vẫn nắm chặt sợi dây chuyền trong tay. Nếu như chuyện này không xảy ra… có lẽ sẽ là 1 cái kết tốt đẹp rồi cũng nên… Thế mà…
Viết Quân không được như Khánh Nam, nhưng hoàn toàn có thể hiểu nổi bản thân mình cần gì, muốn gì, và như thế nào. Cậu hiểu thứ tình cảm trong người mình không dễ gì có thể kiểm soát và cho qua như thế…
Nhưng… Viết Quân hoàn toàn không biết sẽ phải làm sao.
Sự mơ hồ và rối tung.
Khi đã bình tĩnh trở lại, Viết Quân đã nhìn nhận ra được nhiều điều hơn. Nhưng hình như nó là quá muộn.
Cậu muốn làm rõ tất cả.
Đen và trắng.
Trắng và đen.
Cậu muốn hai thứ đó phải rạch ròi, không xen lẫn vào nhau nữa.
Đoạn ghi âm đó là thật.
Và thái độ của Linh Như khi đó cũng là thật.
Sự từ bỏ của Ginny cũng là thật.
Ginny!
Trong đầu Viết Quân lại hiện ra mái tóc vàng hơi gợn sóng.
Suốt mấy phút nói chuyện ngày hôm qua, Ginny không 1 lần quay đầu lại. Viết Quân cũng không thể nhìn rõ gương mặt người bạn thơ ấu, và thực sự, cậu cũng không đủ can đảm nhìn sâu vào gương mặt ấy…
Nhưng việc làm của Ginny đã phần nào thức tỉnh con người Viết Quân… thức tỉnh suy nghĩ của 1 thằng con trai đến tuổi trưởng thành…
Vì vậy… Viết Quân của ngày hôm nay, khác Viết Quân của ngày hôm qua. Có thể sự khác nhau ấy chưa lớn, nhưng rồi… cậu sẽ có thể tự mình đứng vững hơn.
Nhìn đôi bàn tay Linh Như, Viết Quân càng cảm nhận rõ hơn mình muốn gì.

- Anh không muốn trở thành 1 người trông coi trẻ trong tương lai.
Tiếng Khánh Nam vang lên bên dưới làm Viết Quân giật mình nhìn xuống.
- Anh đã dặn em đứng yên đấy rồi cơ mà.
- Nhưng đứng ở đó anh cũng nhìn thấy em mà.
- Không cãi.
Linh Như bám vào tay Khánh Nam đứng lên. Chợt nó loạng choạng suýt thì ngã xuống nước nếu như Khánh Nam không đỡ kịp. Viết Quân cũng thiếu chút nữa là nhào xuống.
- Em không sao chứ? Đứng lên được không?
- Ừm…
Khánh Nam vòng tay qua vai đỡ Linh Như sát vào người mình.
- Anh đã bảo em cứ ở yên nhà rồi cơ mà. Vết thương của em không hoàn toàn vô hại đâu. – Khánh Nam làu bàu trong khi Linh Như đưa tay lên ôm lấy bụng.
Viết Quân càng nép chặt vào trong tán cây chờ 2 người kia đi khuất. Khánh Nam vẫn đỡ Linh Như bước tiếp, không quên ném về phía tán cây 1 ánh mắt đầy phẫn nộ.

= = = = = = = = = =
Khi đã chắc chắc là Khánh Nam và Linh Như đã ở bên trong dãy phòng học rồi, Viết Quân mới thở phào và duỗi chân ra, mặc dù cậu biết là mình đã bị Khánh Nam phát hiện.
“Vết thương? Vết thương ở tay mà đến nỗi không đứng lên được sao? ”
Viết Quân chợt nhớ lại khi nãy, Linh Như luôn để 1 tay ngang bụng, cả lúc đến lẫn lúc đi cùng Khánh Nam.
“Hay là ở bụng? Bị thương ở bụng ư? Nhưng sao mà bị thương nhỉ?”
Một vật màu hồng hồng phía dưới làm Viết Quân chú ý, vừa lúc trống đánh. Cậu nhảy xuống khỏi cái cây, cầm đôi bao tay lên và quay trở lại phòng họp Hội học sinh.

Phòng họp trống trơn, chứng tỏ cuộc họp đã kết thúc và thiểu số đã thắng đa số.
Nhớ đến dòng chữ khi nãy, Viết Quân mở cuốn sách của Linh Như ra đọc. Dày cộp. Một cuốn sách viết bằng tiếng Anh. Cũng chẳng mấy khi Viết Quân chú ý đến lời mở đầu của sách, nhưng hôm nay, đặc biệt cậu quan tâm đến dòng chữ màu xanh có vẻ khá nắn nót ở đầu trang và khẽ lẩm bẩm: “Chữ em dù có nắn nót cả ngày cũng vẫn vậy thôi!”

Nếu là trước kia, Viết Quân sẽ chẳng để tâm ý nghĩa của nó. Nhưng hôm nay thì khác…

“There is only one kind of love,
but there are a thousand different versions.”
- La Rochefoucauld -

Chậc! Danh ngôn tình yêu à? “Tình yêu thì chỉ có một, nhưng lại có hàng nghìn phiên bản khác nhau.” Chà! Khánh Nam mà nhìn thấy cậu đang nghiền ngẫm danh ngôn tình yêu chắc nó cười đến chết mất.
Viết Quân gấp sách lại, hướng cái nhìn lên bầu trời xám xịt qua khung cửa sổ.
“Phiên bản của tình yêu à?” Phải rồi! Cần phân biệt được 2 thứ đó với nhau. Phiên bản… và bản gốc!
Bản gốc như thế nào?
Phiên bản như thế nào?
Hai thứ đó khác nhau ở đâu?
Phải làm gì mới có thể phân biệt đây?
Kế hoạch của mình…
Viết Quân nghĩ gì? Viết Quân định làm gì?
Không ai biết!
Cậu sẽ bắt đầu độc lập với tất cả từ ngay hôm nay.
Đôi khi chúng ta không thể cứ mãi sống như 1 đứa trẻ với xung quanh được! Đã đến lúc cần phải lớn rồi!
Viết Quân sẽ tự mình làm rõ, tự mình dựng lại bức tường phân cách giữa đen và trắng.
Cậu lặng lẽ nhìn sợi dây chuyền lấp lánh trong tay.
“Nếu như tự anh tìm ra…, em sẽ lại chấp nhận nó chứ?”
- Găng tay của em đâu?
- Ơ… thôi chết, em để quên ở bên ngoài bờ hồ rồi. Để
em quay lại lấy. – Nó giật mình nhìn đôi bàn tay trắng toát của mình.
- Thôi, dùng của anh đi. Mà… anh không nghĩ em sẽ yên ổn sau khi bước qua cánh cửa này đâu… – Khánh Nam thì thầm khi 2 anh em đứng trước cửa lớp.
- Em lại lo cho hình tượng của anh hơn đấy… – Linh Như nhún vai nhẹ tênh, ẩy cửa bước vào.
Đúng như Khánh Nam dự đoán…
1 phút im lặng trôi qua…
Sau đó là những lời bàn tán xôn xao bắt đầu nổi lên… Mọi ánh mắt chú mục vào Linh Như…
Hai anh em tiến về chỗ ngồi. Trên bàn, và chỗ ghế ngồi của Linh Như chi chít chữ viết. Khánh Nam lôi tay em gái lại.
- Để anh vào bên trong cho.
- Đâu có sao?

Ngồi vào chỗ rồi nó mới nhìn lên bảng. Chà! Cả cái bảng cũng dày đặc chữ viết. Hay đấy! Đọc qua đã biết mình đang trong tình thế như thế nào… Khánh Nam toan đứng dậy nhưng Linh Như lôi tay cậu lại.
- Em bảo kệ rồi mà. Cũng hay.

Nó khẽ đọc qua tất cả 1 lượt. Sẽ là 1 kỉ niệm thú vị.
- Khánh Nam này! Hội học sinh họp sao rồi? Chắc chắn sẽ đuổi học Linh Như chứ?

Một câu hỏi thẳng thắn và khoái trá, tuy hỏi Khánh Nam, nhưng ánh mắt và nụ cười người hỏi như dành cho Linh Như.
- Chia buồn với em! Linh Như! – Hoài Trang ra vẻ.
- Sớm quá! Hoài Trang ạ! – Khánh Nam ôn tồn – Hội học sinh cũng có những luật lệ riêng mà!
- Ý anh là sao?

Khánh Nam tảng lờ lấy sách vở của mình ra.
- Mà Khánh Nam này, sao hôm nay Việt Thế nghỉ vậy? – Hoài Trang tiếp tục hỏi, Khánh Nam khẽ nghiến răng lại giận dữ rồi thả lỏng người nhìn lên Hoài Trang, nhún vai nhẹ tênh.
- Hỏi cô chủ nhiệm.

Mọi người vẫn xúm xụm vào bàn tán với nhau, tất nhiên chỉ dám thì thầm rồi. Tuy tất cả rất khinh bỉ người của Night, nhưng cũng sợ sẽ bị… trả thù. Chỉ cần nó nhìn đến chỗ nào, chỗ nấy sẽ tự dưng im bặt. Tất nhiên nó chẳng có hứng thú mà nhìn suốt người ta như thế, nhưng không ngờ mình “uy lực” đến vậy.
Thái độ khó chịu của Khương Duy phản ánh rất rõ nét câu trả lời của Hội học sinh cho vấn đề của nó. Viết Quân thì mãi tiết Hóa mới vào lớp, vẻ mặt vẫn hết sức bình thường, chính xác hơn thì vẫn đặc trưng phong cách mà chỉ mình cậu mới có. Nhưng có 1 điều lạ ở Viết Quân hôm nay, đó là cậu chăm chỉ “nuốt” từng lời thày cô giảng chứ không mất tập trung như trước nữa.

Tỉnh lại vì cái hơi lạnh đang ngập tràn khí quản, Quốc Trường suýt nữa thì tưởng mình đang trên thiên đường khi thấy trước mặt là 4 đứa trẻ ngây thơ trong sáng và đáng yêu, đằng sau chúng nó lại là bầu trời trong xanh không 1 gợn mây nữa chứ. Mà… sao 4 đứa trẻ này nhìn quen quen…
- Tỉnh rồi à Shiki?

Chưa thoát khỏi giấc mơ ở trên Thiên đường, Quốc Trường đã như rớt xuống 18 tầng địa ngục khi thấy bên cạnh 4 đứa trẻ thiên thần là 2 con quỷ dữ gớm ghiếc.
- Shiki! Shiki! – 4 thiên thần reo ầm lên.
Nói 1 cách chính xác hơn, 4 đứa trẻ ấy, chính là 4 đứa em ruột của Quốc Trường, đứa bé nhất vừa mới được hơn 1 tuổi. Còn 2 con quỷ dữ gớm ghiếc ư? Chính là 2 đứa nó, anh trai và chị gái của cậu.
Một gia đình!
7 anh chị em.
Trong đó có 3 đứa trẻ sinh 3.
Thật kinh khủng! Quốc Trường thầm thán phục khả năng sản xuất của ba mẹ mình.
- Đầu óc mày kể ra cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Thằng em trai ngu ngốc!
Không để tâm lời mỉa mai của thằng anh trai, Quốc Trường nhìn quanh quan sát trong khi lần lượt gỡ từng đứa em trai ra khỏi cổ mình.
- Ra nào! Mấy cái đứa này! Anh mày chứ có phải cái cây đâu? Xuống hết đi.
- Shiki! Em nhớ Shiki quá!
- Mệt tụi mày quá! Bế thằng bé vào trong nhà đi! Trời lạnh thế này nhỡ nó ốm đấy.
Quốc Trường gắt lên nhìn thằng em út mới hơn 1 tuổi đi còn chưa vững mà cũng cứ ôm chặt lấy mình. Rõ là… Không biết mẹ đi đâu mà thả rông cả bầy thế này…
- Mau lên! Bế thằng này vào cho mẹ! Nó mà ốm thì 3 đứa sinh 3 tụi mày cứ liệu với anh.
3 thằng nhỏ giống nhau như đúc lủi thủi bế thằng út vào trong nhà theo lệnh anh trai.
- Sao em lại ở đây? – Lúc này Quốc Trường mới hỏi anh trai và chị gái.
- À… có 1 cái trực thăng bay qua và ném mày xuống giữa vườn. Con chó của chị tưởng đồ chơi đang định công đi thì may có chị tốt bụng phát hiện kịp. Khổ thân thằng em trai quá! Bị ném đi như đồ phế thải vậy. Liệu hồn bây giờ ba xử chết mày đi.
Quốc Trường nghiến răng kèn kẹt nhìn hai đứa nó, tức anh trai và chị gái, cả hai đứa đang bình thản ngồi ngước đầu lên ngắm hoa anh đào, mà cậu dám chắc, chúng có ngắm cả đời thì cũng chẳng giác ngộ được vẻ đẹp ẩn sâu trong đó.
- Vào nhà đi! Ba đun sôi dầu rồi, chỉ còn chờ mày vào là chiên thôi. – Thằng anh trai cười gian tà thấy rõ.

Quốc Trường thất thểu tiến về phía ngôi nhà trải dài thành 1 dãy trước mặt, bước qua cây cầu dẫn vào nhà chính. Câu nhẹ nhàng lôi cánh cửa sang 1 bên, bước vào và quỳ xuống trước mặt ba cung kính.
- Con chào ba!
- Tỉnh rồi à?
- Con xin lỗi! Con đã quá sơ hở.

Ba cậu thở dài.
- Không thể trách con được. Richard rất giỏi đánh hơi. Ba cũng biết trước thể nào con cũng bị ông ta phát hiện, nhưng không ngờ nhanh như thế.
- Richard? Ba nói Richard nào ạ?
- Richard Wilson. Còn người mà con có nhiệm vụ bảo vệ, là cháu gái ông ta. Ginny Wilson.
- Vậy… anh Bảo Đông… là người của Ma Vương hả ba?
- Thằng da trắng đó hả? Đúng! Nó là người Đức, Ma vương đã cài nó vào Hội học sinh mấy năm nay.

Quốc Trường ngã người ra khỏi tấm đệm đang quỳ.
Trịnh Bảo Đông.
Trịnh Quốc Trường.
Trần Trịnh Linh Như.
Không! Phải là Trịnh Linh Như mới đúng.
Trịnh!
Quốc Trường đã hoàn toàn không để ý đến họ của 3 đứa giống nhau.
Trịnh!
Đó là họ của bà Jenny.
Jenny Trịnh!
Thật ngu ngốc!
Mang danh là đứa trẻ lạc loài dòng họ Sanzenin, đáng nhẽ Quốc Trường phải nhận thấy rõ điều này chứ…

- Ba à! Thế ngài Richard có hỏi han gì về chủ nhân của con không? Ý con là người đàn ông ngoại quốc đó…

*
* *

- Chủ nhân! Nhà Sanzenin vừa báo tin, thằng nhóc Shiki đã bị tóm, Ma Vương đích thân đưa nó trả về nhà.

Vừa nghe thấy hai chữ: “Ma Vương”, người đàn ông được gọi là chủ nhân vội vàng bật dậy làm cho chiếc ghế rung mạnh, từ giờ tên ông ta sẽ là “người đàn ông bí ẩn”.
- Richard? Ông ta đã mò ra ta rồi sao?
- Tôi không chắc, thưa ngài. Ông ta có hỏi han nhà Sanzenin về ngài, nhưng họ còn chưa kịp nói năng gì thì ông ta đã nhảy dựng lên và chạy thẳng ra trực thăng, vừa đi vừa la hét: “Tìm ra rồi! Ta biết ai đứng sau thằng con ông rồi!”

Người đàn ông bí ẩn chợt cuống cuồng lên vơ vội cái áo khoác trên thành ghế.
- Nhanh! Nhanh! Đi nhanh! Lão ta sẽ giết chết ta mất. Chuẩn bị máy bay đi. Ta phải về Mĩ. Ngay lập tức.
- Được được! Trực thăng của ta đang ở ngoài kia! Chúng ta cùng về Mĩ nào. Ranh con!

Chất giọng sấm truyền mà luôn được người đàn ông bí ẩn ví với tiếng lũ gà trống choai tập gáy vang lên bên tai. Ma Vương đã xuất hiện, đằng sau là 1 cái lưới khổng lồ với mẻ cá thu được là toàn bộ vệ sĩ bên ngoài biệt thự, trên tay ông ta còn vài lọ nước hoa đủ màu sắc mà người nào thích tận hưởng cảm giác của Địa Ngục thì không nên bỏ qua.
- Thằng ranh! Mày định bỏ của chạy lấy người đấy à? Ta đã biết ngay là mày từ đầu mà! Cuối cùng thì cái kim cũng lộ ra khỏi bọc.

Như 1 loại phản xạ không điều kiện cho bất cứ ai đã từng nghe qua cái tên Richard Wilson, người đàn ông bí ẩn vội vàng giật lùi lại về phía sau chiếc bàn run cầm cập.
- Richard! Làm ơn! Tôi biết lỗi rồi! Làm ơn hãy cất mấy lọ nước hoa ấy đi đi!
- Hố? Cất đi á? Nước hoa ta mới điều chế hôm kia đấy! Hôm qua mới thử nghiệm cho thằng bé Jimmy 1 liều, may quá! Hôm nay gặp được mày! Ta sẽ không khách sáo đâu. Hình phạt cho những kẻ cả gan láo toét dám lẵng nhẵng bám theo cháu gái ta mà không thèm thăm hỏi ông nó.

Chỉ đến khi đã làm cho “người đàn ông bí ẩn” nằm sóng xoài dưới sàn nhà với hỗn độn mùi nước hoa quanh mình, Ma Vương mới ôn tồn ngồi xuống chiếc ghế đã được bê ra giữa phòng.
- Dạo này khả năng chịu đựng của mày kém nhỉ? Mới có 4 liều mà đã hỏng rồi.
- Ông đã cho những thứ quái quỉ gì vào nước hoa vậy? Đến chết vì ngạt mất thôi.
- Có tác dụng phụ đấy! Nhưng chắc phải 2 tiếng sau mới phát tác. Thế nào? Chúng ta bắt tay hợp tác chứ?
- Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng có việc gì ông muốn mà không được. Nhất là 1 việc có lợi cho Ginny!

*
* *

Quốc Trường, à không, tên cậu là Shiki Sanzenin, tiếp tục quay lại Việt Nam thực hiên nhiệm vụ. Lần này, việc đầu tiên Quốc Trường làm là đến tận nhà Bảo Đông thăm hỏi.
- Có nằm mơ anh cũng không nghĩ mày lại phục vụ cho người đó.
- Em cũng thế. Vừa giờ ba mới nói cho em chủ nhân của em là ai. Vừa vui vừa sợ. Em chỉ lo có sơ sẩy gì, nguy hiểm cho chủ nhân lắm. Mà… anh thấy việc Ginny trả lại nhẫn cho Ji Hoo như thế… có là quá lắm không? – Quốc Trường hỏi Bảo Đông.
- Quá? Có gì mà quá cơ? Thế không phải nếu trả lại nhẫn thì sau này vẫn có cơ hội quay lại à?
- Không! – Quốc Trường thở dài – Một khi đã trả lại nhẫn, tức là mãi mãi, không bao giờ được kết hôn với nhau nữa.
- Cái gì? Sao lại thế?
- Dù cho 2 người họ sau này có yêu nhau đi chăng nữa, thì cũng không được quay lại. Đó là hình phạt đặt ra cho những kẻ bồng bột, hành động thiếu suy nghĩ, quyết định hạnh phúc của cả đời mình mà không hề do dự.

Bảo Đông thần người.
- Luật lệ đó… từ đâu ra vậy?
- Từ những người làm ra 2 chiếc nhẫn đó, chính là dòng họ nhà em.
- Anh không nghĩ… mọi chuyện lại…
Bảo Đông lặng người đi. Cậu chưa bao giờ nghĩ mọi việc lại nghiêm trọng đến mức ấy… Nếu biết trước… cậu đã ngăn lại rồi… Ngay khi Ginny tháo sợi dây chuyền hôm ấy… Bảo Đông đã đoán biết Ginny sẽ trả lại nhẫn… Nhưng… cậu không nghĩ… hậu quả lại nghiêm trọng đến thế này…
- Có cách gì… cứu vãn không, Shiki?
- Cứu vãn ư? Anh nghĩ 1 khi ngài Wilson biết đứa cháu cưng, đứa con cưng bị người sẽ trở thành chồng tương lai sau này của nó tát giữa bàn dân thiên hạ thế, họ sẽ bỏ qua cho Han Ji Hoo sao? Tổ chức cũng không bao giờ chấp nhận những người chẳng biết chút gì về cô ấy. Vả lại… điều quan trọng nhất, là việc Ginny trả lại nhẫn… đã được truyền đi khắp trong cùng ngõ hẻm của tổ chức. Bọn họ đang rục rịch đưa ra các thành viên ứng cử thay Ji Hoo rồi…
- Không còn cách nào thật sao?
Quốc Trường gật đầu xác nhận.
- Anh tiếp xúc với nhà Wilson nhiều hơn em, chắc hẳn anh phải nhìn thấy rõ.
.. Brian hơn Ji Hoo nhiều thế nào chứ?
- Ngài ấy ư? – Bảo Đông trầm xuống – Phải! So với tình yêu của ngài Brian, Ji Hoo chẳng là gì cả.

Việt Thế tỉnh lại khi có tiếng động ở cửa phòng. Chỉ là bác sĩ ghé qua. Đôi khi cậu còn giật mình bởi chính những tiếng động dù rất nhỏ xung quanh. Khánh Nam, Tuấn Vũ và Mai Chi chưa đi học về. Cả ngày hôm qua gần như họ chỉ ở đây. Chỉ đến tối, Khánh Nam và Tuấn Vũ mới đi về nhà 1 lát rồi lại quay lại. Nhưng tuyệt nhiên không thấy Linh Như. Khánh Nam bảo Linh Như có việc bận.
Vết thương ở vai làm cho cậu đau nhức. Chỉ 1 cử động nhẹ thôi là nó lại nhói lên. Chẳng muốn nghĩ lại nữa, nhưng sự thật vẫn là sự thật, chính Việt Tú đã cầm dao đâm cậu khi ấy. Tình anh em 3 năm nay…
- Xin lỗi! Hôm nay em mới đến thăm anh được!
Linh Như đột ngột xuất hiện ở phía cửa làm Việt Thế giật mình, trên vai nó vẫn đang khoác balo, đồng phục cũng chưa thay ra, chứng tỏ từ trường về là đến đây ngay.
- Không sao đâu! Anh…
- Tỉnh rồi à? Tưởng cậu chết luôn rồi chứ? – Khánh Nam không hiểu sao nhìn rất khó coi, ném phịch chiếc cặp xuống sau ghế. Đằng sau Khánh Nam là Tuấn Vũ và Mai Chi.
- Nó làm sao vậy anh? – Việt Thế nhìn sang Tuấn Vũ.
- Không tốt đẹp cho lắm! Nó vừa bị chặn ở lán xe. Mà anh cũng thế. – Tuấn Vũ mệt mỏi ngồi xuống phía cuối giường.
Việt Thế im lặng chờ được nghe lý do, nhưng có vẻ chẳng ai là có lòng tốt kể cho cậu cả. Mai Chi lo gọt hoa quả còn Linh Như đang cắm hoa với đôi bàn tay vẫn khư khư lớp găng bao ngoài.
- Không ai có lòng tốt kể cho mình chuyện gì đang xảy ra hay sao ý nhỉ?
- Cậu lo dưỡng thương đi. – Khánh Nam vẫn còn bực tức.
- Tôi không thích thành người thừa cho lắm. Nói ra có gì đây… tư vấn cho.
- Chẳng ai mượn cậu cả.
Chuyện là vừa giờ, khi Khánh Nam và Tuấn Vũ xuống lán xe để lấy xe ra về, bị 1 lũ vây quanh, nói này nói nọ, ra điều tránh xa con bé đó ra rồi cái gì cái gì nữa, rằng con bé đấy chẳng có gì tốt đẹp, rằng các anh nghe đoạn băng chưa… Vì trưa nay Khánh Nam, Tuấn Vũ, Linh Như và Mai Chi ngồi ăn trưa cùng nhau mà, lại còn chuyện trò vui vẻ nữa. Đã vậy còn có đứa thẳng thừng nói với Khánh Nam thế này:
- Khánh Nam, cậu mà còn tiếp tục chơi với con bé đó, bọn mình sẽ đề nghị loại cả cậu ra khỏi Hội học sinh!
- Vậy thì các cậu đề nghị luôn đi.

Tuấn Vũ cũng chẳng có gì khá khẩm hơn. Nhưng việc chính làm cho Khánh Nam và Tuấn Vũ bực tức không phải là việc bị mọi người tẩy chay mà là cái kiểu cư xử của tất cả dành cho Linh Như, nhất là Khương Duy.
- Tôi không ưa việc bị 1 lũ điên từ đâu chạy ra và dạy dỗ mình. Nhất là lũ điên đấy có nguồn gốc từ Hội học sinh mà ra.
- Lần này Đăng Thành cư xử không hay cho lắm. – Tuấn Vũ bình phẩm – Vốn dĩ Đăng Thành là người suy nghĩ khá chín chắn.
- Những kẻ ngốc.
Linh Như ngồi xuống giường đong đưa cái đĩa xếp đầy hoa quả trước mặt Việt Thế.

- Em không nghĩ anh có thể ăn được vậy nên anh chịu khó nhìn bọn em ăn nhé.
- Em chịu để yên thế thật sao? – Việt Thế hỏi Linh Như.
- Ừ… – Linh Như trả lời 1 cách thờ ơ.

Bác sĩ khám cho Linh Như, tức là ba của Cảnh Đạt cũng làm ở bệnh viện này, vì thế Mai Chi đưa Linh Như đi băng lại vết thương cả ở bụng và ở tay.
Việt Thế cố gắng gượng dậy.
- Hai người định để Linh Như làm thế sao?
- Bất cứ thứ gì làm cho nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tôi đều có thể cho phép.
- Là sao? Tôi không hiểu.
- Cậu cứ biết thế đã.

Khi sang Mĩ, tiếp xúc với gia đình Wilson, Khánh Nam đã biết thêm nhiều thứ và hiểu thêm nhiều điều về cuộc sống của em gái cậu. Trước khi về, Jimmy có dặn Khánh Nam phải luôn chú ý đến cảm xúc của em gái, không được để nó bị kích động nhiều. Ban đầu Khánh Nam đã không hiểu, nhưng giờ, cậu đã dần dần nhận ra Jimmy muốn gì. Qủa thật cậu đã không hề để ý rằng, Linh Như càng ngày càng có vẻ trầm đi.
Khánh Nam không hiểu hết được những lo lắng gửi gắm trong lời nói của Jimmy, nhưng bất cứ thứ gì có thể làm cho Linh Như cảm thấy nhẹ nhõm hơn trong suy nghĩ, Khánh Nam sẽ không cố ngăn cản, dù cậu biết nhiều thứ nó làm thật ngốc nghếch. Nếu như cứ giữ yên việc này, cho đến khi nào nó muốn, và việc bị cả trường tẩy chay có thể giúp nó hiểu về ba nó hơn, cảm thấy nhẹ nhõm hơn về cái chết của bà Jenny, thì Khánh Nam sẽ để yên như thế. Việc duy nhất cậu có thể giúp nó là sẽ ở bên cạnh nó, mọi lúc, mọi nơi. Và nhất là kịp thời nhận ra những biểu hiện khác lạ trong suy nghĩ của nó.
- Này – Tiếng gọi của Việt Thế làm Khánh Nam giật mình.
- Gì cơ?
- Nãy giờ cậu không nghe tôi nói gì à?
- Không!
Việt Thế thở dài.
- Cậu giúp tôi liên lạc với thày Ignaty đi, tôi sẽ chuyển đến nhà thầy sống tạm cho đến khi nào vết thương khỏi hẳn.
- Nhưng tôi không muốn làm phiền cậu và ba cậu nhiều đến thế. Bác đã ở đây cả ngày với tôi rồi…
- Chẳng việc gì phải chuyển cả. – Linh Như và Mai Chi đã xuất hiện lại ngoài cửa – Ba em sẽ rất vui nếu có thêm anh trong nhà đấy.
Việt Thế có vẻ hơi gượng dậy ngạc nhiên.
- Ba em á?
Linh Như lúng túng.
- À…
- Ba em? Ba Khánh Nam? Đoán không sai mà, quả vậy, 2 người là sinh đôi. Ha ha ha! Con cái nhà ai mà thông minh quá cơ. – Không quan tâm vết thương, Việt Thế tự nhiên vừa tấm tắc tự khen mình, vừa phá lên cười.

Linh Như và Khánh Nam rùng mình với cái điệu cười ấy.
- Sao cậu đoán được?
- Ha ha ha! Hỏi thừa! Việt Thế mà lại. Á…

Chắc do cười nhiều quá nên vết thương của Việt Thế lại nhói đau làm cậu nhớ ra hiện mình đang là bệnh nhân. Nhưng cậu vẫn không thể nào chấm dứt cái màn tự mình khen mình ấy.
- Trời ơi! Giỏi quá! Đoán đâu trúng đấy. Thông minh quá!
- E hèm… – Khánh Nam vờ ho cắt ngang Việt Thế – Thông minh thế thì cho tôi biết xem tối thứ 7 tuần trước, tối chủ nhật tuần trước, tối thứ 2 tuần này, tối thứ 3, … và một cơ số tối khác nữa, ai là người đã đứng liền 3 tiếng đồng hồ chỉ để nhìn lên cửa sổ cái nhà 5 tầng màu xanh với giàn hoa giấy trắng, cổng sắt màu xanh lục, có 2 con chó, 1 đen 1 vàng, 3 con mèo thuộc loại tam thể và nhị thể, 1 con chim đen xì ở…
Việt Thế lại giật thót người vẻ dè chừng.
- Cậu dám theo dõi tôi!
- Ai thèm. – Khánh Nam phe phẩy tay đắc thắng – Cậu từ trước tới giờ đã bao giờ giấu nổi tôi cái gì chưa? Nhìn mặt cậu là tôi có thể biết tối hôm trước cậu có đến cổng nhà cô ấy không rồi.

Việt Thế hậm hực. Lúc nào cũng vậy, chẳng bao giờ Việt Thế thắng Khánh Nam ở cái mặt nắm giữ bí mật đối phương cả. Chợt Khánh Nam nghiêm mặt lại.
- Việt Thế! Cậu có nghĩ cậu vì cô ấy nhiều quá không?
- Cô ấy thay đổi đến không ngờ. – Mặt Tuấn Vũ cũng trầm xuống – Anh chẳng nghĩ cô ấy lại ra như thế.
- Ừ – Mai Chi thở dài – Nó thay đổi nhiều quá.
Việt Thế tránh ánh mắt của Khánh Nam.
- Đừng nhìn tôi như thế!
- Cậu hi sinh cho cô ấy quá nhiều! Nhưng cô ấy đâu có hiểu…
- Tôi tự nguyện mà… Không sao đâu – Nét mặt Việt Thế buồn buồn – Tôi chỉ lo… tôi đi rồi, chẳng biết Hoài Trang sẽ còn làm những gì, có ép buộc gì cô ấy không? Chẳng có ai ngăn cô ấy lại cả. Tôi không muốn bàn tay cô ấy chạm vào bóng tối… Tôi đã định theo ba mẹ sang Na Uy từ cuối học kì I, nhưng tôi không ngờ… cô ấy lại càng ngày càng liên quan nhiều đến Night… Mẹ chỉ cho tôi ở đây đến hết tháng sau… Mà giờ tôi lại bị thương thế này… Tôi chẳng biết phải làm thế nào cả… Tôi không an tâm để cô ấy 1 mình giữa 1 lũ thú dữ như thế…
- Việt Thế! Anh yên tâm đi! Cho đến khi chị ấy nhận ra mọi chuyện… em sẽ ở yên như thế này… – Linh Như trấn an Việt Thế – Nếu như em cứ tránh xa Viết Quân và Khương Duy ra… hẳn Hoài Trang sẽ chẳng làm gì em nữa, và khi ấy… Hoài Trang cũng không yêu cầu chị ấy làm gì đâu… Anh yên tâm dưỡng bệnh đi…
- Linh Như! Anh xin lỗi! Vì anh mà em và Khánh Nam chịu thiệt nhiều quá! Nhưng em không cần…
- Chúng ta là bạn mà! Anh đừng suy nghĩ nhiều quá! Em thấy ổn. Vậy là được mà.
- Nhưng…
- Cảm thấy có lỗi thì liệu hồn mà khỏi bệnh đi! – Khánh Nam đang ôm khư khư cái đĩa hoa quả và đã chén hết từ lúc nào.
Cảm giác tội lỗi càng dâng lên trong lòng Việt Thế.
- Xin lỗi mọi người!
- Không sao đâu! Việt Thế! Bọn chị sẽ cố hết sức lôi con bé ấy trở lại… Bản chất nó không xấu…
- Em xin lỗi! – Việt Thế vẫn liên tục lặp đi lặp lại câu xin lỗi.
- Đã bảo không sao rồi mà cái thằng này! – Tuấn Vũ gạt đi – Cứ lo dưỡng bệnh đi! Trong thời gian em không có mặt, không ai làm gì con bé ấy được đâu.
- Tuấn Vũ! Em xin lỗi! Em… ích kỉ quá!
- Sao cậu nói nhiều thế? Có xin lỗi thì xin lỗi tôi đây này. – Khánh Nam tỏ vẻ khó chịu.
- Cậu ăn hết tất cả số hoa quả của tôi rồi còn muốn xin lỗi gì nữa? Mà… bao giờ tôi có thể xuất viện?
- Cuối tuần này! Tôi sẽ đưa cậu về nhà tôi! Cũng chỉ còn 1 tháng nữa là cậu sang Na Uy! Không sao đâu! Thoải mái đi! Lần này cậu đi chẳng biết bao giờ mới gặp lại nữa…
Việt Thế bất ngờ vì thái độ của Khánh Nam, đúng là từ khi sinh ra đến giờ mới thấy được 1 câu tử tế nó nói với cậu.
- Làm phiền mọi người nhiều quá!
- Im đi! – Tuấn Vũ gầm gừ – Anh phát ngán lên với mấy câu của chú mày rồi. Nói nhiều vậy không thấy mệt à? Khánh Nam, đưa Linh Như về đi! Nếu không ba em sẽ cáu lên đấy. Nó đang bệnh mà.
- Tuấn Vũ! Để em ở đây thêm 1 lúc mà! – Linh Như nài nỉ.
- Không được! Về thôi! Nếu em không bệnh thì em thích ở đến bao giờ thì ở, nhưng hôm nay em cần nghỉ ngơi đấy! Đi nào!

Khánh Nam và Linh Như vừa ra đến cửa thì Việt Thế gọi giật lại.
- Này! Cho tôi 1 chân trong cái hội những kẻ điên rồ thích bị tẩy chay của mấy người nhé!

Ba nói từ giờ ba sẽ đưa 2 anh em đi học, chứ không để Khánh Nam chở Linh Như nữa. Như vậy ba mới yên tâm. Cứ giữa giờ nghỉ là ba cũng gọi điện hỏi Khánh Nam xem Linh Như thế nào. Con gái bị thế, ba cũng xót lắm chứ.
Những ánh mắt hậm hực, khó chịu dành cho Linh Như ngày càng nhiều. Khánh Nam thì gần như không rời em gái nửa bước, đâm ra cậu cũng sắp trở thành 1 kẻ tội đồ rồi.
- Đúng là cái loại con gái không biết xấu hổ! Vậy mà tại sao anh Nam vẫn đi chung với nó chứ?
- Còn cả anh Tuấn Vũ và chị Mai Chi nữa cơ. Hay bọn họ cũng là người của Night nhỉ?
- Càng nhìn con bé đó càng thấy ghét.
Những tiếng xì xầm của họ luôn luôn im bặt mỗi khi 4 đứa đi qua. Cũng có những kẻ “liều mạng” đứng ra trước mặt Khánh Nam, Tuấn Vũ và Mai C
hi mà lên tiếng ngăn cản, nhưng không bị đập cho 1 trận là may lắm rồi. Hội học sinh cũng bị chỉ trích vì không đưa ra quyết định loại Linh Như ra khỏi Hội học sinh. Mới ngày thứ 3 kể từ khi đoạn ghi âm được phát tán mà tình hình căng quá. Tủ đồ riêng của Linh Như lúc nào cũng đầy những thứ không thể chấp nhận được mà nó biết thừa là từ đâu ra. Cả chỗ ngồi nữa… Còn Khánh Nam, Tuấn Vũ và Mai Chi luôn luôn đầy ắp thư và email gửi đến, đe dọa có, trách móc có, và **** bới cũng có, trong khi thư của Linh Như tất tần tật đều là những thứ tràn đầy sự thất vọng nặng nề và sự khinh bỉ. Nếu như Khánh Nam mà không kè kè bên cạnh nó thế này, chắc nó bị xử từ lâu rồi cũng nên. Khương Duy ngồi bàn trên càng lúc càng thể hiện sự khinh ghét thấy rõ. Thậm chí còn không ngần ngại nói thẳng vào mặt Linh Như là hãy thôi đầu độc Khánh Nam đi.
- Ối!
Một con bé tóc đỏ đi từ phía đối diện với 1 đĩa thức ăn trên tay, không hiểu vô tình hay cố ý mà đổ hết vào người Linh Như.
- Ồ! Xin lỗi nhé Linh Như! Tôi không cố ý!Chà, nhưng có vẻ như vậy thì bộ đồng phục của cậu hợp hơn đấy.
Ào.
Bỗng từ đâu, một thứ nước màu hồng nhạt và có mùi thơm mát dịu, cùng những hạt trân châu đổ ào xuống đầu con bé.
- Ô, xin lỗi em nhé! Sao đi mà không chú ý? Chà, nhưng có vẻ như vậy hợp với mái tóc đỏ của em hơn đấy, Hồng Nhung ạ!
- Chị… chị Mai Chi! – Hồng Nhung run run nhìn Mai Chi.
Mai Chi nhìn lướt qua 1 lượt từ đầu tới chân con bé, rồi ghé sát vào tai thầm thì: “Hãy tạ ơn trời vì cô em còn sống.”, sau đó xếp nốt cái vỏ trà sữa trống không đã bẹp dí lên đầu Hồng Nhung, rồi lôi Linh Như đi thẳng.

- Chị làm thế hơi quá thì phải!
- Còn nhẹ chán! Em thay đồ đi. Mặc tạm đồ thể dục vậy. Mà con bé đó là Hồng Nhung 10B11 đúng không nhỉ? Có lần Khánh Nam nhờ chị điều tra về con bé đó rồi. – Mai Chi nghĩ ngợi – Để tí chị hỏi lại Khánh Nam xem. Em thay nhanh lên.
- Từ từ nào chị. Mà Tuấn Vũ và Khánh Nam đâu rồi ạ?
- Hai người họ đi xử thằng ranh dám chặn em sáng nay rồi. – Mai Chi tỏ vẻ khoái chí.
- Họ lại định làm gì nữa thế? – Linh Như thở dài.
- 1 cách cũ rích thôi.

= = = = = = = = = = =
Vừa ra đến hành lang, Linh Như và Mai Chi đã thấy Khánh Nam và Tuấn Vũ đang cười ngặt nghẽo.
- Lại có trò gì thế?
- Không! Không có gì đâu! Chẳng qua nhìn cảnh thằng đó cầu xin bạn gái nó thê thảm quá, mắc cười.
- Này! Hai anh lại vừa phá 1 đôi nào đấy à?
- Ừ, cái thằng mà đứng đầu hội con trai sáng nay dám chặn em ở chỗ canteen ý mà, còn nhẹ chán. Nó tán con bé 3 tháng đấy. Chắc tình cảm của con bé cũng chẳng ra làm sao, nên anh vừa nói 1 câu mà con bé đã chia tay thằng kia rồi. – Khánh Nam chép miệng – Nhìn cảnh nó cầu xin con bé hài hước lắm. Toàn mang đồ hàng hiệu ra van nài. Đúng là tình yêu thời nay, chẳng có gì sâu sắc, chỉ dừng lại ở vật chất mà thôi. Mà nhìn con bé đấy cũng chẳng xinh đẹp gì, Tuấn Vũ nhỉ?
- Nếu xinh đẹp thì anh đã biết.
- Linh Như…! – 1 tiếng gọi nhỏ nhẹ vang lên bên cạnh 4 đứa.
Tuấn Vũ và Khánh Nam tắt ngúm nụ cười, tất cả tỏ ra nghiêm túc. Phương Linh xuất hiện. Tuấn Vũ, Khánh Nam và Mai Chi đứng sang 1 bên chăm chú theo dõi, chỉ cần 1 biểu hiện tỏ ra không tin Linh Như của Phương Linh, trò chơi này sẽ kết thúc ngay lập tức.
- Tại sao đã 2 ngày rồi mà bà không giải thích? – Phương Linh từ phía đối diện bước lại gần.
- Giải thích? – Linh Như hơi bất ngờ.
- Ừ… về đoạn ghi âm. Tôi đã nói với mọi người là không phải… Còn rất nhiều người tin bà… nhưng vì bà không giải thích… nên mọi người dần lung lay…
- Vậy bà thì sao? – Linh Như hồi hộp chờ câu trả lời của Phương Linh.
Phương Linh lắc đầu.
- Tôi biết bà không phải như thế mà… Có thể họ kiếm 1 ai đó có giọng giống bà…
Khánh Nam mỉm cười. Được rồi! Em gái cậu không sai lầm khi chơi với con bé này.
- Nhưng nếu đó chính là giọng tôi thì bà sẽ nghĩ sao?
Phương Linh đưa tay lên miệng, tỏ vẻ nghĩ ngợi, hơi nhăn mặt lại.
- Bà sẽ tin đoạn ghi âm đó chứ? Và giả như bà chưa biết tôi là Ginny Wilson đi! – Nó tiếp tục giả thiết ban đầu, và càng lo sợ hơn vì biểu hiện của Phương Linh.
Phương Linh vẫn lắc đầu.
- Không thể mà! Nếu… nếu đó đúng là giọng của bà… thì chắc là có chuyện gì đấy… Như là họ đã tìm được 1 bí mật nào đó… và ép bà chẳng hạn.
- Tốt lắm cưng! – Mai Chi vỗ vai Phương Linh vui vẻ – Cưng đã qua vòng kiểm tra!
- Gì ạ? – Phương Linh ngơ ngác.
Linh Như ôm chầm lấy đứa bạn thân, mắt nó hơi nhòe đi.
- Cảm ơn! Vì ít ra bà vẫn tin tôi.
Nếu như cả Phương Linh cũng quay lưng lại với nó như Khương Duy và Viết Quân, chắc nó không chịu được mất! May quá! Thật may quá.
Tuấn Vũ nhìn Khánh Nam tỏ vẻ thương hại: “Hai thằng bạn của em mà cũng được thế này thì tốt!”
Ít ra thì cái lý do trả lại nhẫn cho Ji Hoo của Linh Như vì Phương Linh đã được Khánh Nam, Tuấn Vũ và Mai Chi chấp nhận, tuy vẫn còn đầy sự khó chịu.
Hội những kẻ thích bị tẩy chay kết nạp thành viên thứ 6: Phương Linh, tuy rằng, đoạn ghi âm đó từ đâu mà ra, Linh Như nói Phương Linh không cần biết.

Akiho Yoshizawa - Azumi Mizushima

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ