Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Love School - trang 9-end

CHAP 34: THIÊN DU, TỈNH DẬY ĐI…

Tung bông ~ Tung hoa ~ Thế quái nào vừa đủ điểm =))) Yi đạt giải rồi mọi người ạ :33

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzZ

Ngoài trời, mưa đang rơi…

Từng cơn gió lạnh buốt cứ vô tình lướt qua, không mảy may chú ý đến những con người mang trong mình cảm xúc lo lắng đến cực độ…

Ca phẫu thuật của hắn kéo dài rất lâu, làm mọi người cứ bồn chồn mãi không yên. Nó cứ ngồi khóc nấc lên không chịu nín, mặc cho Diệu Chi, Phương Đan và Trâm Anh cứ vỗ về nó an ủi… Cả Mạnh Hoàng lẫn Thiên Phong cũng không giữ được bình tĩnh, đứng ngồi không yên…

– Trần Thiên Du, tao cấm mày, mày không được có chuyện gì… – Tuấn Kiệt nói, gần như là hét lên, tay thì liên tục đấm vào tường.

Thật sự, cậu không thể mất một người bạn thân như thế được…

– Anh, bình tĩnh, xin anh… – Diệu Chi chạy nhanh tới ôm chặt lấy Tuấn Kiệt, nước mắt nhỏ rơi ướt đẫm cả lưng áo cậu…

Ngay khi hắn được đưa vào bệnh viện, cả bọn đã quyết định đề nghị phẫu thuật mà không cần phải qua ý kiến của hắn. Tình trạng của hắn, đã nguy hiểm lắm rồi…

Những người trong đội đặc biệt của Black Wings cũng có mặt ở đây, cảm xúc hỗn độn, mỗi người mang một tậm trạng khác nhau…

Mỗi một giây phút trôi qua đối với bọn nó lâu hơn bao giờ hết. Đã lâu lắm rồi, vậy mà ánh đèn đỏ trước phòng phẩu thuật vẫn chưa tắt. Lòng ai cũng thấp thỏm không yên, thật sự, họ không dám nghĩ đến điều mà bản thân lo sợ nhất. Không dám nghĩ đến…

TING…

Ánh đèn phòng cấp cứu tắt ngấm. Cánh cửa dần mở ra, vị bác sĩ trung niên vừa bước ra thì nó vẫn là người chạy đến đầu tiên…

– Bác sĩ…anh ấy…

– Tin vui là ca phẫu thuật thành công nhưng… Do phẫu thuật chậm hơn qui định, nên thời gian tỉnh lại chúng tôi không thể xác định cụ thể. Có thể là 1 tháng, 1 năm hay lâu hơn. Xin lỗi… Cậu ấy sẽ được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt.

Rồi các y bác sĩ rời đi, họ là những y bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện, hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp…

ZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzZ

Hắn nằm đó trông yên bình quá. Trong khi đó, mọi người lại khóc vì sự yên bình của hắn… Thật lạ nhỉ!

Chỉ một giây phút thôi, tất cả mọi người đều ước rằng đôi mắt lạnh lùng nhưng vẫn ấm áp kia sẽ mở ra nhìn họ…

Nhưng tại sao, đôi mắt hắn vẫn khép chặt như thể không còn bất kì liện hệ nào với thực tại nữa, có vẻ đối với hắn đó là khoảng trời bình yên. Bởi lẽ nét mặt đã hiện lên chút thanh thản, làn da nâu nhạt màu đi vì bệnh nhưng không vì thế mà mất đi nét mạnh mẽ. Tại sao hắn cứ mặc kệ mọi người lo lắng, sợ hãi mà cứ vô tâm ngủ say chắng chịu hé mắt ra lấy một lần như thế ?

Nó cố gắng gạt đi những giọt nước mắt để nhìn hắn kĩ hơn. Sao hắn vẫn chưa tỉnh dậy nhìn nó? Hắn chưa theo đuổi nó thành công cơ mà! Nó cũng chưa nói lời yêu hắn, sao hắn không chịu tỉnh dậy để nghe nó nói chứ?

Nó ngồi xuống, nắm chặt lấy bàn tay hắn và siết nhẹ:

– Xin anh, tỉnh dậy đi anh… Em hứa, em hứa sẽ cười nhiều như anh muốn! Em sẽ không cãi lời anh nữa, không trêu tức anh nữa!… Này, em yêu anh đấy, anh nghe không. Em thừa nhận rồi đấy, anh phải dậy ôm em chứ, anh…

Diệu Chi và Tuấn Kiệt đi đến đặt tay lên vai nó, lay nhẹ an ủi. Một lúc sau, Tuấn Kiệt khẽ lên tiếng:

– Du, có người nói mày là người tàn nhẫn, lạnh lùng. Nhưng đối với tao, mày vẫn là bạn tốt, mày luôn quan tâm đến mọi người. Mày có nhớ cái lần tao, mày, thằng Minh đi đánh nhau không? Lí do chỉ vì bọn nó xúc phạm thằng Minh đấy. Thế thì sao mọi người lại bảo mày lạnh lùng không quan tâm ai nhỉ? Rồi cái lần cả tao với mày cùng bị đánh vào viện đấy, chỉ vì mày cứu tao…

– Anh Du, anh nhất định phải tỉnh dậy nhanh nhanh đấy. Anh là Leader của bọn em mà. Anh đã giúp em rất nhiều, nhưng em chưa giúp anh được gì mà, sao anh cứ nằm đấy mãi thế… – Minh lên tiếng.

Ngay sau đó, những lời từ tận sâu trong lòng mọi người cũng được bộc lộ.

– Cậu có ánh mắt rất đẹp Thiên Du ạ, tớ bị ánh mắt của cậu hút hồn ngay từ lần đầu gặp mặt. Nếu tớ chưa có người yêu chắc chắn đã cua cậu rồi. Cậu cứ lạnh lùng như thế làm gì, rõ ràng cậu rất quan tâm mọi người mà… Nhưng đầu tiên là phải tỉnh dậy đi đã, đừng để con Băng phải chờ lâu chứ… – Diệu Chi nói, lời nói như đùa nhưng ngữ điệu lại không vui vẻ một chút nào cả.

– Tụi tao không có mày như rắn mất đầu vậy! Thế nên dậy mau, mày muốn nhìn thứ do mình gây dựng phát triển tan rã hả? – Mạnh Hoàng buồn bã lên tiếng

– Tớ cũng đã sát cánh cùng cậu rất lâu, nhiều trận u đầu mẻ trán cả đám phải nhập viện đấy. Trong tớ, cậu là người bạn tốt nhất Du à… – Trâm Anh cũng cố gắng kìm nén cơn nấc lại, lên tiếng.

Nãy giờ, có một người vẫn im lặng, Thiên Phong, bây giờ mới lên tiếng…

– Thiên Du, em đã hứa với ba sẽ lãnh đạo thật tốt Black Wings mà, nên em phải mau chóng tỉnh dậy đi chứ. Em không mau tỉnh dậy là anh không xem em là em trai, là leader nữa đấy. Thiên Du, tỉnh dậy đi…

Mọi người cứ thay phiên nhau trút hết cảm xúc trong lòng. Ai cũng mong hắn có thể tỉnh dậy thật nhanh, ai cũng mong hắn mở mắt ra nhìn mọi người.

Nhưng sao, mi mắt hắn, vẫn khép mãi như thế…

===========================================================================

+YiYuo+

Đã in dấu dép

P/s: huwoaaaaaaa, buồn ngủ quá đê :3 cơ mà fiction gần end rồi mọi người ạ :33

BRVT, 10/04/2015

CHAP 35: YÊU

Trước khi đọc truyện xin mấy babe lưu ý =)))

Nếu đọc bằng máy tính mở thêm 1 tab bật nhạc bài From My Heart nghe kèm.

Nếu đọc bằng mobile cố gắng out ra tải bài From My Heart để vừa đọc vừa nghe :v

Chọn bài của Kang Tea Oh ấy nhé !!! Cho cảm xúc nó thăng hoa :33

Enjoy ~

ZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzZ

221 ngày… 221 ngày nó không được thấy nụ cười, không được nghe giọng nói lạnh lùng nhưng ấm áp của hắn… 221 ngày nó không cảm nhận được cái xoa đầu từ một bàn tay, không cảm nhận được cái ôm từ một người mà nó yêu thương…

Nó bây giờ đã là một cô thiếu nữ tuổi 18, là học sinh khóa thứ ba của Black Star. Những người kia cũng thế. Diệu Chi, Tuấn Kiệt, Trâm Anh, Mạnh Hoàng, Phương Đan và Thiên Phong nữa. Ai cũng đã bước vào khóa thứ ba. Chỉ có hắn, vẫn còn ở cuối khóa thứ hai.

Sải từng bước chân trên hành lang của bệnh viện, nó bước thật nhanh đến phòng của hắn.

CẠCH…!

Cánh cửa phòng được mở ra. Nhẹ nhàng cắm nhánh hoa vào bình, mở cánh cửa sổ ra cho ánh nắng sớm tràn vào trong căn phòng toàn một màu trắng.

Nó nở một nụ cười, ngồi xuống bên giường và nắm lấy bàn tay của người con trai đang nhắm mắt yên bình như ngủ kia.

– Anh này, nắng hôm nay đẹp nhỉ ? Mà sao anh ngủ hoài thế nhờ ? 221 ngày rồi đấy ! Haizzz, nhớ giọng nói của anh chết mất thôi ! – nó trêu, rồi lại thở dài, dùng tay vuốt mái tóc nâu của hắn.

Đưa ánh mắt bâng quơ ra ngoài cửa sổ. Ánh nhìn vô định không chú tâm đến một vật thể nào. Nó lên tiếng :

– Mai em không đến đây với anh được rồi. Có lẽ là tối mai em mới có thể tới. Này, đừng giận em đấy nhé !

Nhẹ nhàng đặt một nụ hôn phớt lên môi hắn. Nó khẽ cười. Rồi lại dùng tay vuốt mái tóc của hắn.

Nắm tay hắn. Vuốt tóc hắn. Và hôn nhẹ lên môi hắn. Dường như đã là thói quen của nó rồi !

Đâu đó, trong WC, có hai người đang loay hoay cầu trời nó ra khỏi phòng mau mau để tiếp tục hành động…

ZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzZ

Nhà ăn trường Black Star… 18h30p…

Nó dựa hẳn lưng vào ghế, vươn vai mệt mỏi, ngáp ngắn ngáp dài. Lí do cũng vì Thiên Phong và Phương Đan tập bóng rổ cho nó cả buổi chiều. Nó muốn khi hắn tỉnh dậy, khỏe lại, nó sẽ có thể chơi bóng rổ với hắn. Ít nhất thì nó cũng cao được 1m65 rồi !!!

– Hey, nhỏ Chi với thằng Kiệt đâu rồi nhỉ ? Sao tớ nghi ngờ có chuyện gì đó quá ! – nó nhìn Phương Đan, hỏi.

Phương Đan đang uống nước sau khi nghe nó hỏi thì suýt sặc, im im mặc kệ nó và uống hết ly nước cam.

– Hơ hơ, chắc hai người đó có việc bận ấy mà ! – Trâm Anh cười cười đáp lại thay cho Phương Đan. Trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

– Ừ ừ, không có gì đâu em ! – Mạnh Hoàng gật đầu đồng tình với Trâm Anh.

– Yup !!! Không có chuyện gì cả em gái ạ ! – Phong xoa xoa đầu nó, cười bí ẩn.

Nó quay sang nhìn Phương Đan một lần nữa, làm Phương Đan lặng lẽ kéo ghế đứng dậy chạy đến khu đồ ăn để (giả vờ) mua đồ ăn tiếp.

– Em vào bệnh viện với anh Thiên Du đây, tạm biệt mọi người ! – nó đứng dậy, chỉnh lại váy cho đúng nếp rồi đi thẳng.

Tiếng giày (converse) vang lên từng nhịp đều trên nền gạch mát lạnh…

ZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzZ

CẠCH…!

Cánh cửa phòng bệnh mở ra vang lên âm thanh khô khốc.

Nó từ từ bước vào, tay nâng niu bó hoa trên tay, lên tiếng :

– Thiên Du này… Anh còn không chịu…

Chưa nói hết câu, bó hoa trên tay nó đã rơi xuống sàn. Nó đơ người nhìn cảnh tượng trước mặt. Hắn…biến mất rồi. Trên giường, không có ai cả, chuyện này là như thế nào ?

– Thiên Du…anh tỉnh rồi phải không? – nó vừa đi tìm khắp phòng, vừa hỏi – Thiên Du, anh đâu rồi ? Thiên Du…

Chợt nó trông thấy một thứ gì đó trên bàn. Một tờ giấy !

“Sân thượng bệnh viện…”

Nét chữ này. Rất quen. Nó vội vàng chạy nhanh đến thang máy, nhưng do chờ quá lâu nên nó quyết định dùng cầu thang bộ. Nhưng…

Khi vừa đặt chân đến cầu thang bộ, nó thấy những vòng tròn, những hình trái tim, hình đôi cánh đang phát sáng được đặt dọc theo cầu thang. Nó cứ bước từng bước một lên sân thượng.

Từng cơn gió nhẹ khẽ lướt qua…

[Lời tác giả: tốt nhất là nghe lại từ đầu bài From My Heart khi đọc đoạn này !!! Hãy tin Yi, sẽ hay hơn khi nghe bài ấy và đọc đó ^^~]

Tiếng đàn ? Là tiếng đàn ư ?

Khi bàn chân nó vừa đặt lên sân thượng. Thì nó nghe tiếng hát. Mọi thứ trước mặt. Bóng người đó. Nó nhớ, nhớ lắm…

너만 모르면 되는 거야 이렇게 아픈 내 맘
Neoman moreumyeon doeneun geoya ireoke apeun nae mam
아마 너에겐 짐일 거야 모든걸 안다면
Ama neoegen jimil geoya modeungeol andamyeon
하루는 전부 말할뻔했었어 너의 앞에서
Haruneun jeonbu malhalppeonhaesseoss eo neoui apeseo
니가 행복하면 할수록 (from my heart)
Niga haengbokhamyeon halsurok (from my heart)
무너지는 내 모습
Muneojineun nae moseup

Nước mắt của nó bắt đầu rơi… Đưa tay gạt vội những giọt nước mắt nơi khóe mi, để nó có thể nhìn thấy người trước mặt nó rõ ràng hơn…

My love is for you, always for you
이제 널 위해서 할 일은
Ije neol wihaeseo hal ireun
내가 죽을 만큼 버티면 되는 거니 (i’ll be missing you)
Naega jugeul mankeum beotimyeon doeneun geoni (i’ll be missing you)
오늘처럼 막 눈물 나면
Oneulcheoreom mak nunmul namyeon
힘없이 쓰는 그 말
Himeobsi sseuneun geu mal
사랑한다고, from (the) deepest of my heart
Saranghandago, from (the) deepest of my heart

Hắn đang hát, hát tặng nó thật sao ? Hắn đang nhìn nó, và cười. Nụ cười này, đã lâu rồi nó không được thấy…

제법 잘하고 있는 건지 거짓말 하는건지 (i wanna no)
Jebeop jalhago inneun geonji geojitmal haneungeonji (i wanna no)
좋아 보인단 너의 말에 한시름 놓곤 해
Joha boindan neoui mare hansireum nokon hae
죽어도 나는 아닌 게 맞냐고 물을 뻔했어
Jugeodo naneun anin ge matnyago mureul ppeonhaesseo
나의 착각인지 몰라도
Naui chakgaginji mollado
슬픈 니 얼굴 보며
Seulpeun ni eolgul bomyeo

My love is for you, always for you
이제 널 위해서 할 일은
Ije neol wihaeseo hal ireun
내가 죽을 만큼 버티면 되는 거니 (i’ll be missing you)
Naega jugeul mankeum beotimyeon doeneun geoni (i’ll be missing you)
오늘처럼 막 눈물 나면
Oneulcheoreom mak nunmul namyeon
힘없이 쓰는 그 말
Himeobsi sseuneun geu mal
사랑한다고, from (the) deepest of my heart
Saranghandago, from (the) deepest of my heart

Từng cơn gió khẽ khàng lướt qua, mang theo hương vị lành lạnh, nhưng đâu đó tồn tại hương vị ấm áp bên trong… Nó cười, hắn cười. Ánh mắt giao nhau, đầy nhớ nhung, đầy yêu thương.

어딘가에서 너로 인해 어떻게든 내가 산단 거
Eodingaeseo neoro inhae eotteokedeun naega sandan geo
이미 그걸로 넌 소중한 사람 인걸 (i’ll be missing you)
Imi geugeollo neon sojunghan saram ingeol (i’ll be missing you)
가깝진 않게, 멀진 않게 내가 여기 있을게
Gakkapjin anke, meoljin anke naega yeogi isseulge
I can promise you, from (the) deepest of my heart
오늘 하루도 넌 웃고 있기를
Oneul harudo neon utgo itgireur
[From My Heart – Kang Tea Oh]

Khi bài hát đã kết thúc, hắn ngừng hát, đứng lên, rời khỏi chiếc đàn rồi bước đến chỗ nó.

– Anh…

Nó chạy tới ôm thật chặt lấy hắn. Nức nở. Nó khóc, ướt cả vai áo của hắn.

Hắn vuốt ve những sợi tóc mượt mà của nó, dỗ dành.

– Băng Băng à… Anh – yêu – em. Làm người yêu anh nhé ! – hắn thì thầm vào tai nó.

– Không ! – nó vội buông hắn ta, quay mặt sang hướng khác, gạt đi tất cả những giọt nước mắt còn lại.

– Tại sao ? – hắn hỏi. Hụt hẫng, là cảm giác của hắn lúc này.

Nó quay mặt lại, đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ, nở một nụ cười, lên tiếng :

– Người em yêu là Trần Thiên Du mạnh mẽ và cao ngạo khi trước, chứ không phải là Trần Thiên Du mới bệnh tỉnh dậy như thế này. Vì thế anh phải mau khỏe lại, và mạnh mẽ như trước.

– Okay, anh hứa !

Hắn cười rồi ôm chặt lấy nó. Sau đó buông tay, quay mặt ra không gian bên ngoài, hét lớn :

– Hạ Băng Băng, anh yêu em !!!

– Trần Thiên Du, em cũng yêu anh !!!

ZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzLoadingzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzZ

Ngay lúc đó, có một số con người đang lén lút ở cầu thang…

– Ai chà, không uổng công tớ huấn luyện ba ngày nay. – Tuấn Kiệt nói.

– Hơ hơ, tỉnh dậy cũng không nói cho Băng Băng biết, còn muốn gây bất ngờ đồ !!! Sến súa nhỉ ??? – Diệu Chi nhìn lên sân thượng, cười một mình như tự kỉ.

Phương Đan nhìn nó và hắn trên sân thượng rồi mỉm cười. Bỗng, Đan quay sang nhìn Thiên Phong. Và vô tình, ánh mặt họ chạm nhau…

– Còn một cặp nữa, hay là tụi mình ghép luôn nhỉ ? – Mạnh Hoàng nói rồi nhìn Thiên Phong đầy ẩn ý.

– Okay anh yêu !!! – Trâm Anh đồng tình, bước tới khoác vai Phương Đan.

– MẤY NGƯỜI CHO TÔI XIN ĐI !!!!

Giữa không gian tĩnh mịch, tiếng hét đồng thanh vang lên. Thu hút cả sự chú ý của nó và hắn. Khi quay mặt lại, thì những người kia đã vội vã xách dép chạy nhanh xuống lầu

Dưới bầu trời trong đầy sao, có hai người đang nhìn nhau cười. Niềm vui lan tỏa. Vượt qua bao sóng gió. Cuối cùng cũng đến được với nhau.

Đêm nay, sao thật sáng….

——–End——–

×YiYuo×
Đã in dấu dép

P/s: Love School đến đây là kết thúc bản chính :33Yi đang phân vân có nên viết Ngoại truyện hay không =…=

Cảm ơn m.n đã bên Yi trong suốt tgian qua :* mong mọi người sẽ ủng hộ Bí mật tình yêu Thiên Sứ như ủng hộ Love School :*

BRVT, 15/04/2015

❤ FROM MY HEART ❤

Quéo quèo, đây là chuyên mục tự kỉ thường niên của bạn trẻ viết truyện đợp gái có bút danh là YiYuo =]]] *ảo tưởng-ing*

Xin lỗi tất cả những bạn mừng hụt vì lầm tưởng đây là [Ngoại truyện 1], nhưng Yi cũng không biết nó có thể được xem là Ngoại truyện đặc biệt hay không nữa *cười tuki*

Cái chuyên mục tuki hôm nay xin dành riêng cho bài hát From My Heart được Yi đưa vào chapter cuối cùng của Love School ~

Có một số bạn thắc mắc rằng tại sao Yi lại chọn bài hát này cho chapter 35 ! Một số bạn lại chia sẻ với Yi rằng khi nghe bài hát thì thật sự có cảm xúc hơn với chapter 35 !

~ Bây giờ Yi xin phép tự kỉ chia sẻ với mọi người ~

Yi tiếp cận với bài From My Heart vào một đêm xuân :) khi mà Yi đang ngồi luyện bộ phim Forever Young :v Yi rất thích bài hát này, và cả ý nghĩa của nó nữa. Và Yi đã download về điện thoại *cười*

Lúc Yi bắt đầu lên ý tưởng cho chapter 35, vô tình Yi lại bật bài hát này. Và Yi bắt đầu suy nghĩ.

Yi nghĩ tới nhân vật Thiên Du ở Love School, rồi lại nghĩ tới nhân vật Junsu trong phim Forever Young… Hai anh main này có rất nhiều điểm giống nhau, Yi nhận ra thế sau một lúc phân tích *cảm thấy siêng*

Hai anh đều đẹp trai ( đương nhiên !!! ). Đôi lúc lạnh lùng một cách đáng sợ. Khi tức giận thì quá là…ba chấm ! Và hai anh main này đôi lúc rất trẻ con, moe ứ chịu nổi *mắt trái tim*

Quan trọng nhất chính là bài hát anh Junsu trong phim tặng nhân vật Linh (main nữ), nó đủ yêu thương, đủ sâu lắng. Nó nói lên rất rõ tình cảm của người con trai dành cho người con gái mình yêu. Và đó là lí do Yi chọn From My Heart làm bài hát tỏ tình chính thức cho Thiên Du và Băng Băng =]]

Mong mọi người sẽ có những giây phút thư giãn khi nghe bài hát này và đọc fiction của Yi :33

Arigatou minna !!!

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ

Duck hunt