XtGem Forum catalog
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Osin của hot boy - trang 4

“ tiếc thật, cứ tưởng được tự do chứ, ai dè lại họat động riêng như vầy, cậu có thấy chán không” Trí quay sang nhìn Hạo, đôi mắt của cậu ta đang nhìn chăm chú về phía khối 11 tìm kiếm, “ hai cô nàng này lượn nhanh thế nhỉ, mới đây mà đâu mất rồi………..haizzzzzzzz” Trí đặt tay lên vai Hạo, “ nãy giờ kiếm mãi có thấy đâu………. Con nhỏ đó……. Nó có vẻ vui sướng lắm……..” rồi Hạo như chợt nhận ra mình bị hớ, nên im bặt chuyển đề tài “ nhanh ra kia tập trung đi kìa………….. cười gì mà lắm thế ……???” rồi kéo thằng bạn đi nhanh ra chỗ tập trung của khối 12.

Nó có vẻ rất khoái chí vì thoát được “ tên đáng ghét”, mà cũng vì nó thấy hứng thù với buổi cắm trại này, dù gì thì nó cũng cảm thấy thoải mái khi được đên nơi phong cảnh đẹp vầy. tiếng thầy giám thị khối nó vang lên “ bây giờ các em sẽ bắt đầu hoạt động của mình nhé, các em sẽ tham gia một cuộc thin ho nhỏ để thử sức với thử thách thú vị mà nhà trường đã chuẩn bị săn cho chúng ta………….” Thầy ngừng một lát rồi nói tiếp “ từng em một sẽ ra chỗ chiếc hộp màu xanh kia….. “ thầy chỉ tay về bên trái “ và sẽ phải tìm được đồ vật được gi trong mảnh giấy các em lấy được từ chiếc hộp ấy, các em sẽ tìm được nó trong 5 ngôi lều nghỉ chân trên đỉnh núi, em nào mang về sớm nhất sẽ có phần thưởng đặc biệt của nhà trường, còn top 40 đi xuống, sẽ chuẩn bị bữa an cho các bạn, các em nhớ cố gắng hết mình nhé, nào chúng ta bắt đầu” thầy ra hiệu lệnh và từng bạn một tiến tới chiếc hộp lấy ra những mảnh giấy và bước nhanh trên lối mòn dẫn lên đỉnh núi…………… mãi rồi cũng tới nó, cái Hân đã đi trước rồi, chắc cũng khá xa nó “ uhm, thôi thì cũng chả sao , thoải mái mọt chút cũng hay” nó tự nhủ rồi cất bước đi nhanh.

Đi mãi, càng lên cao càng dốc, càng mệt, nó thấy rất nhiều bạn ngồi nghỉ mệt bên đường “ mình thứ mấy rồi nhỉ?” tự hỏi mình ròi nó cũng có lết bước tiếp tục, sau lưng tụi cái Ly cũng lẽo đẹo theo sau……..11h00 trưa, nhễ nhại mồ hôi, nó cũng leo lên tới đỉnh, trên này gió thật mát, co thể trông ra xa, bao quát toàn khu vực này, bát ngát toàn cây cối xanh rì, gió mơn man, bầu trời trong xanh, trên đỉnh này có 5 cái lều nhỏ, có mái che và có ghé ngồi, một chiếc bàn với nhiều đồ vật trong mỗi lều, nó nhanh chóng đi từng cái lều một để tìm thứ nso được giao….. cuối cùng cũng thấy, một chú lậ đật gỗ xinh xắn màu đỏ tươi, “ được rồi, giờ lại xuống thôi, nhanh không lại phải dọn bữa cho mọi người là tiêu đời……..haizzzzzzz” nó rảo bươc một mình theo con đường bên phải chiếc lều thứ 4 nơi nó tìm được con lật đật, bỗng điện thoại rung lien hồi, là ba nó, “ dạ con nghe nè papa…” nó nhỏ nhẹ, đầu dây bên kia van glen giọng nói ấm áp “ 10 ngày nữa ba về, con nhớ về nhà thường xuyên đấy, sắp hết hai tháng ròi, các con học hành tới đâu rồi thế, hôm nào dẫn bạn về nhà chơi nghen con…” ông Mai dặn dò nó, dạ con biết rồi papa, papa đừng quên quà cho con nha….. hihihi. Thôi con chào papa nha, iu papa nhất nà….” Vừa cúp máy xong, nó bị ai đó đẩy mạnh từ phí sau, nó chới với, mất thăng bằng “ á á á aaaaaaaa” giọng nó thất thanh, chiếc diện thoại bị văng mạnh rơi xuống vỡ làm nhiều mảnh, còn nó thì lăn theo con đường dốc đầy sỏi, đá con con, sau đó rơi vào một chõ nào đó có vẻ sâu sâu, đầu va vào dá , bất tỉnh

Khi nó đi theo con đường mòn để xuống núi thì LY cũng đi theo nó phía sau mà nó không hay biết, để rồi bị Ly đẩy mạnh từ phía sau, và Ly chạy ra khỏi con đường ấy ngay lập tức, vì sợ ai đó nhìn thấy, để lại nó nằm dưới cái vực trũng các bên trái con đường mòn chùng 5, 6 m, ai đi qua khó lòng nhìn thấy vì đã bị cây cối che mất,nó nằm im lìm, bất động

Mọi người đã tập trung tại khu trại và chẩn bị ăn trưa, Trí và Hạo tiến lại gần Hân, Hạo hỏi” con nhỏ nhiều chuyện kia đâu rồi……..” vưa nói vừa đưa mắt tìm kiếm, và phát hiện ra Hân đang tỏ vẻ lo lắng, “ sao vậy…???” Hạo quay sang hỏi ngay, “ từ lúc em về đây tới giờ đã hơn hai tiếng, các bạn khác cũng đã về hết mà chưa thấy Thanh Thanh đâu hết, em đang tìm mà mãi chả thấy đâu, không biết cậu áy đâu nữa……. “ nước mắt Hân chợt trào ra, “ đã báo với thầy giám thị chưa…???” Hạo Hoảng hốt

Sau một hồi lượn lờ hết tất cả các khóm trại của trường, cũng như những chỗ có thể tìm được, cả lũ 3 người, Hạo, Trí,và Hân đanh bất lực, đang đứng ở một gốc cây chờ Hân và Trí từ đằng xa tiến lại Hạo vô tình nghe được đoạn đối thoại của một nhóm nữ sinh

“ liệu có sao không nhỉ, tất cả về hết rồi mà chưa thấy nó đâu kả “ giọng một ai đó cất lên

“ chả sao đâu, tao đẩy nhẹ nó chứ mấy, chăcs đang xuống đây “ giọng thứ hai vang lên, nghe có vẻ quen quen, Hạo tò mò theo dõi cuộc hộit hoại và nhận ra đây là nhóm cái Ly, linh tính mach bảo cho cậu họ đang nói về Thanh Thanh

“ cậu đẩy cái Thanh Thanh xuống đâu thế, tớ sợ có gì đó xảy ra với nó” một giọng lo lắng vang lên

“ chả sao đâu, thế nào mà chả thấy nó chứ, tao đã cảnh cáo rồi, ai bảo nó không nghe, để sem lần này nó có giám lỳ nữa không nhá” Ly gắt lên, nhưng ngay lập túc im bặt, và tái mặt đi, Hạo đứng đó, đôi mắt cậu long lên nhưng ánh nhìn căm giận, như chỉ chực cắn xé Ly ra làm trăm mảnh cho hả giận “ cô đã đẩy cô ấy ở đoạn nào” Hạo hét lên làm lũ con gái đang đứng đó xanh hết cả mặt, “ ở…ở…..ở ngã rẽ đi xuống bên cạnh căn lều thư…..4…….” Ly nói giọng ấp úng , run sợ

Hạo lao nhanh trên con đường dẫn lên dịnh núi, cậu chỉ muốn tới ngay chỗ ấy để tìm Thanh Thanh, theo sau khá xa là Trí và Hân. Mất gần 1tieengs để lên tới căn lều số 4 và ngay lập tức hạo lung sục xung quanh, không ngớt gọi “ Thanh Thanh, ………….. Thanh Thanh”,

“ở đây, ở đây này………… ai đó giúp tôi với………” một giọng nói yếu ớt vang lên, là THanh Thanh,

cô đã tỉnh lại sau khi bị ngất đi khá lâu, đầu cô đau nhức, choáng váng, định đứng giậy men theo con

đường đi xuống nhưng chân đã bị trặc, xước nhiều chỗ , đau quá không đi được. hạo chạy tới bế cô lên

“ cô thấy thế nào?….để tôi đưa cô xuống, nhanh chóng đi bệnh viện……. “ Hạo thở hổn hển vì chạy

gấp, “ không sao mà, tôi ổn cả đây thôi…………… “ thanh nở một nụ cười khả ái, tuy trông cô thương

tích khắp người nhưng vẫn mang một vẻ đẹp thiên thần, đôi mắt cô dần dần cụp xuống, cô không còn

thấy sợ nữa, mất máu ở đầu khiến cô choáng váng, lại ngất đi. Hạo cứ vừa lay, vừa gọi “ tỉnh lại đi con

nhỏ óin này, đừng có ngủ, tỉnh lại đi nhanh lên………. Tôi ra lệnh cho cô đấy” nhưng bất lực cậu cố

gắng bước nhanh hơn, phía xa Trí và Hân cũng đã tới, “ Thanh Thanh………… “ giọng Hân lạc hẳn

đi, rồi nghẹn lại “ cậu ấy……… làm sao thế này?” nước mắt lăn dài trên má Hân. “ phải nhanh chóng

đưa cô ấy đi bệnh viên, nếu không……….” Hạo bỏ dở câu nói, càng bước nhanh hơn, trí và Hân chạy

theo sau.

Đôi mắt Thanh khẽ hấp háy rồi dần mở ra “ ủa, mình sao lại ở phòng rồi ( căn

phòng osin của nó ở nhà Hạo), rồi nhìn sang bên cạnh , chợt thấy Hạo đang

guc bên thành giường, tay còn nắm tay nó. Nó bật ngồi dây ngay, và hét lên “

á…aaaaaaaaaa” làm cho hạo thức giấc, “ ủa cô tỉnh rồi hả, tưởng còn ngủ nữa,

con gái gì mà lì………… “ Hạo nhạo báng nó, nhưng thật ra trong lòng cậu đang

vui mừng không thể tả được, sau gần 5 ngày mê man, nó cũng đã tỉnh, thực sự

Hạo đã rất lo cho nó “ cô có đói không? Tôi làm chút gì cho cô ăn nhé” nó rồi

cậu đi ra khỏi phòng, để cô một mình với dấu chấm hỏi to đùng trong đầu “

ổng bị chập rồi hay sao á, tự nhiên hôm nay hiền thấy sợ “ nhưng nó cũng cảm

thấy vui vui trong long , nó cũng chẳng hiểu gì nó nữa, đầu nó còn đau, và gây

choáng, nó nằm xuống, chặp mắt đi tí xíu

Xoảng…….. một âm thanh chói tai vang lên, cùng một giọng gắt gỏng, nghe quen quen “ ông đến đây làm gì, ông về ngay đi……..”, nó chẳng hiểu gì cả, nhưng linh tính mach bảo nó có gì đó không hay đang xảy ra. Lê mình ra cầu thang nó nhìn vọng xuống, một người đàn ông chừng 50 tuổi đang đứng đó, và Hạo, hắn đang chỉ thẳng ra cửa, đôi quăc lên , nó thấy sợ.

“ tôi đã nói rồi, tôi không còn là con ông, tôi không về căn nhà ấy nữa, và ông,

xin đi ngay cho tôi” hắn gầm lên. “ hạo, ba xin con, tất cả lỗi lầm của ba , đúng

thật là rất sai lầm, ba cũng đã hối hận không biết boa nhiêu mà kể, nhung giờ

ba chỉ có mình con, con hạy tha thứ cho ba, ba xin con đấy………….” người đan

ông lớn tuổi cất giọng nói yếu ớt, và nài nỉ hắn, nhưng dường như không thể

lay chuyển được hắn chút nào cả, “ tôi sẽ không tha thứ cho ông, nếu muốn tôi tha thứ, hãy mang em gái tôi trở lại, nếu làm được điều đó, ông hãy quay lại, còn không, thì đừng nhìn mặt tôi nữa” nói rồi hắn đi thẳng lên cầu thang, và bất chợt khụng lại, là nó , đang đứng đó, nhưng cũng nhanh chóng, hắn vẫn giữ bộ mặt lạnh lung, bước thẳng lên phòng, đóng rầm cánh cửa, để lại sau lưng bong một người đang từ từ đổ xuống, và một con bé đang lao nhanh xuống cầu thang “ Bácccccc…………” Thanh Thanh gào lên.

người đàn ông ấy, trông thật tuyệt vọng và buồn bã, có lẽ chuyện xảy ra với con của ông đã làm ông không thể quên đi nỗi ám ảnh, giống như nó vậy, ” lấy cho tôi lọ thuốc trong túi……….” tiếng thều thào khó khăn của ông làm cho nó giật mình, nó vội lục tìm trong túi lấy ra lọ thuốc nhỏ, và nhanh chóng lấy cho ông 3 viên. một lúc sau , khi đã bình tĩnh lại, ông mới để ý đến nó,” cháu…………là ai vậy?” ông cầm lấy tay nó, ” cháu…………cháu……… cháu là ô…… ôsin của Hạo…………” nó ngập ngừng vừa lo, vừa sợ,” ô sin?” ông thốt lên ngạc nhiên và nhìn nó chằm chằm ” nó …………….. đánh cháu ra nông nỗi này sao?” ông hoảng hốt nhìn nó, toàn thân đều có vết tím bầm, đầu băng băng trắng, trông rất là giống ” bị hành hung” (), nó lắc đầu lia lịa ” dạ không phải đâu ạ, chuyện này không phải là do Hạo, cậu ấy còn là người cứu cháu nữa cơ ạ” nó mỉm cười đỡ ông ngồi lên ghế, lấy cho ông cốc nước, và khuyên ông hãy về đi, nó sẽ lựa lời nói với Hạo sau, khi nào cậu ấy hết giận, nó cũng lo cho sức khỏe của ông nữa. nhìn bóng dáng ông lầm lũi đi về mà lòng nó đau thắt, ” cậu ấy cũng mong muốn được về sống với ba, nhưng tại sao cứ phải thể hiện như thế cơ chứ?” nói rồi nó bước chân lên phòng, dừng lại, đắn đo hồi lâu , nó quyết định gõ cửa, bước vào. Hạo đứng đó, đôi mắt nhìn ra xa xăm, nó biết cậu ấy đứng đấy, nhìn xuống nhà và biết ba minh đã về rồi,( vì ban công phòng này nhìn thẳng ra cổng của ngôi biệt thự). ” sao cậu phải làm thế với ông ấy………………….” ngập ngừng một lát nó nói tiếp ” cậu cũng đâu mong muốn ba mình phải sống khổ sở và dằn vặt vì cái chết của em gái………” chưa nói hết câu nó bắt gặp ánh mắt của Hạo , ánh mắt giá lạnh như ngày đầu nó gặp cậu ấy ” cô thì biết gì………….. cô thì biết gì về cảm giác của tôi mà nói…..” Hạo gắt lên, làm cho nó sững sờ một lúc, nó tức giận “anh cứ ở đó mà uất hận người khác đi, anh cứ ở đó mà ôm lấy nỗi đau của mình đi, anh tửong chỉ có mình anh là đau xót vì cái chết của người thân sao?” nó tức giận, đôi mắt nó long lên, ngân ngấn nước ” anh bảo tôi không biết gì ư? ừ đúng! tôi không biết cảm giác của anh, nhưng ………..nhưng tôi biết cảm giác của ba anh…………….. tôi ………… tôi biết cảm giác đau đớn của việc mất đi người mà mình yêu thương………..” nó gào lên, như tát vào mặt cảu Hạo, và nó bỏ về phòng, đóng của đánh “rầm” một cái rõ mạnh. Hạo bàng hoàng, cậu biết đã làm nó tổn thuơng, đã làm nó khơi dậy nỗi đau về việc mất mẹ, về cái mà nó luôn gặp trong mơ, về cái mà luôn làm nó phải khóc trong đêm, Hạo cảm thấy ân hân

thế là cũng đã trải qua một tuần từ hồi nó giận Hạo tới giờ, jù anh chàng có xin lỗi nó thế nào cũng không được, nên đành ngồi chờ nó nguôi jận, mà không hiểu sao jạo này nhỏ chăm chỉ hẳn ra nhá, tuy về các việc nấu ăn thì không có tiến triển gì nhưng về việc dọn dẹp thì khỏi chê, mọi thứ đều bóng loáng đến chói hết cả mắt, làm Hạo cũng thấy giật mình. Từ hồi xảy ra chuyện với nó cũng không tháy bọ cái Ly gây sự nữa nên Hạo cũng an tâm, nhưng mỗi đêm khi mở cửa phòng của nó, ngồi nhìn nó ngủ khì sau khi làm việc mệt nhoài thì tự nhiên thấy thương nhỏ vô hạn, bàn tay đẹp đẽ ngày nào giờ hằn lên những vết chai sần, Hạo ân hận lắm. Tại giận nhau, nên chả nói chuyện gì, khiến Hạo cảm thấy trống trải, mỗi lúc như thế cậu lại trầm ngâm ngồi nghĩ lại chuyện xưa. Có lẽ cậu đã quá đau buồn vì việc mất em gái mà dổ hết lên đầu bố mình nỗi oán thương cho em, nhưng cậu đã không để ý đến bố càng ngày càng mệt mỏi, càng gầy đi, ngày còn ở trong ngôi nhà ấy cậu không biết đôi mắt bố đỏ hoe vào mỗi buổi sáng, vì chưa một lần cậu quan tâm tơi bố, và ngôi nhà ngày nào còn tiếng cười vang vọng nay chỉ có bóng bố lẻ loi đi về, nghĩ lại thấy thương bố vô cùng, cậu thật sự đã ân hận..LỦi thủi về phòng, cậu tự nhủ ” mai sẽ làm lành với nhỏ, sẽ đưa nhỏ về nhà chơi, mà mình cũng về với bố………………. ở một mình, mình cũng thấy lạnh lẽo quá……………” tiếng thở dài phát ra nghe thật não nề ” ngủ ngon nhé nhỏ ô sin………….. và tha lỗi cho tui nha” cậu quay lại nó với nó rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Nó trở mình, nó đâu có ngủ, nó biết hết những gì vừa xảy ra, nhung nó không giám mở mắt, nó sợ……………. rồi nó lại nằm đó, gắc tay lên trán và suy nghĩ, hai dòng nước mắt cứ thế tuôn trào thấm vào gối ” mẹ ơi……………….con xin lỗi” nó lẩm bẩm, rồi chìm vào giấc ngủ, màn đêm đang dần qua………….

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ