Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyen Teen - Rắc rối đáng yêu trang 9

Chap 16 : ‘’Chiến đấu’’ vs tử thần

Lấy lại sức , hắn móc điện thoại ra & gọi 1 chiếc xe cấp cứu tới .
Mọi người được đưa vào viện , riêng Nhật Lâm đang được cấp cứu ..

Cùng lúc đó , tại biệt thự họ Nhất :
Ông nội hắn ngồi chễm chệ trên chiếc xích đu ngoài vườn , lòng suy nghĩ miên man …
_’’ Ông ơi , mai cháu về nước rồi , cháu đến để tạm biệt ông ! ‘’
Jani từ xa đi lại , ngồi xuống cạnh ông ấy .
_’’ Ừm …! ‘’
_’’ Cháu nghĩ lời anh ta nói rất đúng ông ạ ! Anh Hải Long hình như đã thích chị Hoàng Linh rồi , ông đừng cố chấp nữa , làm vậy , ông có vui ko ? ‘’
_’’ Ta biết , ta hối hận lắm , tất cả tại ta , ko biết thằng nhóc ấy bị thương có nặng ko ? Ta phải vào đó ! ‘’
Ông đứng dậy bước đi dứt khoát , Jani thầm nở 1 nụ cười …..

Tại bệnh viện :
Các ông bác sĩ cứ chạy tới chạy lui phòng cấp cứu của Nhật Lâm , còn hắn , Kỳ Sơn & nó đang nằm ở phòng hồi sức .
Vừa tới bệnh viện , ông nội hắn tìm ngay nơi bọn nó nằm , vào phòng hắn , ông nhẹ nhàng cất giọng :
_’’ Cháu ko sao chứ ? ‘’
Hắn nhìn ông nội ko chút biểu cảm :
_’’ Ko ! ‘’
_’’ Ta xin lỗi , ta biết , mình sai rồi , cháu…..tha thứ cho ta được ko ? ‘’
_’’ Tha thứ ư ? Ông nghĩ sao nếu là tôi ? ‘’
_’’ Ta….’’
Ko thèm nghe gì nữa , hắn bước xuống giường & đi tới phòng cấp cứu – nơi Nhật Lâm đang được cứu .
Sau 1 tiếng đồng hồ chạy ra , chạy vào căn phòng trắng , cuối cùng , đèn trog phòng vụt tắt , các y tá bước ra dần , đi phía sau là ông bác sĩ trạc tuổi ông hắn .
Ông ta đi tới chỗ hắn & cất giọng hỏi :
_’’ Ai là người nhà của bệnh nhân ! ‘’
_’’ Tôi , tôi là bạn của nó , nó sao rồi bác sĩ ? ‘’. Hắn lay lay ông bác sĩ
Ông ta khẽ thở dài , lắc đầu & nói :
_’’ Xin lỗi , vết thương quá nặng , tôi ko chắc cậu ta có thể tỉnh lại … !

Hắn lê bước đi tới phòng nó , mùi thuốc sát trùng làm nó phải bừng tỉnh ,, nhận ra đây là bệnh viện , nó càng hốt hoảng hơn , thấy hắn bước vào , vẻ mặt buồn bã , ko hiểu sao trong lòng nó dấy lên 1 nổi bất an tột cùng . Đưa mắt nhìn hắn , nó dò hỏi :
_’’ Có chuyện gì vậy ? ‘’
Hắn nhìn nó , hắn ko muốn thấy nó đau khổ , nhưng chuyện này …phải nói cho nó biết thôi :
_’’ Nhật Lâm ….. ‘’
_’’ Anh ấy sao ….tôi được đưa tới đây anh ấy biết chứ ? ‘’
_’’ Nó ….nằm phòng bên cạnh … ‘’
_’’ Sao ? Anh ấy …. Sao anh ấy lại nằm phòng bên cạnh ? ‘’. Nó lắp bắp
_’’ 1 vụ nổ …. Xin lỗi đã ko bảo vệ được nó như đã hứa vs cô ! ‘’
_’’ Nổ ? Vụ nổ sao ? ‘’
_’’ Tôi xin lỗi ! ‘’
Nó mang máng hiểu dần sự việc , nó ko trách hắn , cũng ko trách ông hắn .

_’’ Ta vào được chứ ! ‘’
Giọng nói của ông hắn vọng vào từ cửa , ông chậm rãi bước vào , ngồi xuống giường đối diện nó :
_’’ Ta xin lỗi , tất cả tại ta , ta đã hại con mất đi cha mẹ , bây giờ lại hại anh trai con bị thương nặng …..ta hối hận rồi . ta biết mình đã phạm 1 sai lầm lớn , con…..sẽ tha thứ cho lão già này chứ ? ‘’
_’’ Con ko trách ông đâu , cả cha mẹ con cũng thế , ko ai ghét ông cả ! ‘’ .
_’’ Cám ơn con , ngày mai ta sẽ về bên ấy cùng Jani , thôi , ta về , con nghĩ ngơi đi ! ‘’
Rồi ông ug dug bước đi , thư thả vô cùng , ông cảm thấy rất nhẹ nhõm , trút bỏ mọi thù hận ko đáng là 1 điều rất tốt …..

Hắn đưa nó sag thăm Nhật Lâm , ông bác sĩ nhìn nó trìu mến , nó ngồi nhìn gương mặt xanh xao của Nhật Lâm mà lòng đau như cắt , nó ko muốn mất thêm 1 người thân nào nữa , nó sẽ ko chịu được nỗi đau ấy lần nữa đâu …
Nó đứng dậy nắm chặt 2 tay bác sĩ :
_’’ Bác sĩ ơi , hãy cứu anh cháu đi mà ! Anh ấy ko thể chết được , cháu cầu xin ông , cứu anh ấy đi , ông làm được mà …. ‘’
Ông bác sĩ nhìn nó mà tim cũng nhói lên , đưa tay vuốt nhẹ tóc nó , ông nhìn nó đầy trìu mến :
_’’ Ta sẽ cứu mà , đó là trách nhiệm của ta , còn việc anh cháu có tỉnh hay ko là nhờ vào ý chí , nếu cậu ta mog muốn sống thì sẽ tỉnh lại trog thời gian ko lâu , còn nếu ….cậu ta muốn buông xui thì ….ta cũng đành chịu …cháu hãy khích lệ anh cháu đi , có thể sẽ tạo động lực giúp anh cháu tỉnh lại đấy ! ‘’
Chap 17 : Cầu vòng sau cơn giông

‘’ Mời tất cả hành khách lên máy bay XX , chuyến bay từ Việt Nam sang Mỹ chuẩn bi cất cánh , XIN NHẮC LẠI : Mời tất cả …..
Ông nội hắn & Jani bước vào cửa máy bay , cả 2 cùng ngồi ở dãy ghế đầu .
Máy bay được khởi động nhanh chóng & cất cánh bay lên ko trung ….

“ Cháu chào ông , chắc hẳn ông đã biết cháu là ai rồi nhỉ ? Dù thế nào đi chăng nữa , cháu nhất quyết bảo vệ đứa em gái của mình cho đến cùng . Có lẽ ông đã lầm khi làm như vậy rồi đấy . Trong tình yêu , nếu cả 2 ko yêu nhau , thì ko hạnh phúc đâu ông à ! Nếu lúc đó , bà cháu chọn ông , ông nghĩ , liệu có hạnh phúc ko khi nhìn người này mà cứ luôn nhớ về người kia , rồi ông có hạnh phúc ko khi bà ấy ko hạnh phúc ? Cũng như mẹ cháu , nếu ko hạnh phúc , mẹ cháu sẽ ko cười lúc ra đi mãi mãi đâu ? Ông đừng mù quáng nữa . Cháu hiểu , cháu biết rất rõ cảm giác của ông , yêu mà ko được đáp trả , đau lắm chứ ! Nhưng cháu ko như ông , cháu biết chấp nhận sự thật , đứng dậy sau nỗi đau . Có thứ tình yêu gọi là hi sinh ông à ? ….”

Ngồi trên máy bay , từng lời nói của Nhật Lâm cứ ùa về trog đầu ông , 1 giọt nước mặn mặn khẽ rơi trên khuôn mặt gầy guộc , nhăn nhúm . Từ đầu , ông đã sai khi ko suy nghĩ chính chắn như Nhật Lâm . Ông thấy mình thật hổ thẹn , ông ko đứng dậy sau nỗi đau mà chỉ biết thù hận mù quáng , làm những chuyện ko hay ho gì ? Từ nay , sau chuyến bay này , ông sẽ thay đổi , thay đổi tất cả .
Ông mỉm cười , 1 nụ cười hạnh phúc mà chỉ bây giờ mới có , & ông thầm cầu chúc cho Nhật Lâm mau chóng tỉnh lại để chăm sóc cho đứa em gái nhỏ ….

1 tuần sau :
Kỳ thi học kỳ I đang diễn ra
Môn thi cuối cùng là môn Toán , ‘’kẻ thù ko đội trời chung vs nó’’ , nhưng cũng may , nhờ mấy ôn tập vs hắn môn Toán mà hôm nay nó ‘’làm ăn trót lọt’’ , nói thì nói vậy thôi , nó chỉ biết là mình đã làm hết tất cả các câu có trog cái đề Toán , chứ còn đúng hay sai thì nó ko biết ….
Chuông hết giờ vang lên , vội cầm cái đề toán có chép lại bài giải trên tay , nó chạy đến phòng trưởng hội học sinh tìm ‘’thầy’’ xem nó làm đúng hay sai …
_’’ Hi , anh Kỳ Sơn ! ‘’ . Nó cười tươi rói khi thấy Kỳ Sơn trong phòng hội trưởng .
_’’ Em làm bài tốt chứ ? ‘’
Nó ko trả lời , chỉ cười trừ , nó đi tới chỗ hắn ngồi , cười tươi hơn khi nãy & nói:
_’’ Nè , anh coi giùm xem tôi giải đúng ko ? ‘’
Chìa cái đề Toán ra trước mặt hắn , nó thầm mong hắn nói là đúng hết .
Hắn đón cái đề từ tay nó , nhìn xăm soi 1 hồi lâu làm nó toát mồ hôi hột .
Sau 1 hồi ‘‘nghiên cứu’’ cái đề nó làm , hắn nhìn nó , tỏ vẻ xót xa rồi nói :
_’’ Sai hết ! ‘’
_’’ Sai ……hết sao ?? ‘’
2 từ ấy như quả tả mấy trăm tấn đang đè trên đầu nó , nó choáng váng , sao lại sai hết chứ ? Nếu vậy sao mà lên lớp nổi ?
Thấy nét mặt khó coi của nó , hắn bật cười & nói :
_’’ Ha ha ha … tôi đùa chút thôi , cô nghĩ sao vs tài năng ‘’trời phú’’ của tôi mà cô lại làm sai hết cho được chứ ? Chỉ sai 1 câu thôi ! ‘’
Nó bất động trước thái độ của hắn , cái tên trời đánh này , đưa nó xuống tận địa ngục rồi lại nâng lên thiên đàng . Nó đưa đôi mắt hình viên đạn sang nhìn hắn :
_’’ Sai 1 câu ? Thật ko ? ‘’
_’’ Thật ! ‘’
_’’ Sao lúc nãy anh nói sai hết ? ‘’
_’’ Lúc nãy tôi nhầm …! ‘’
_’’ Nhầm ? Hay quá ha , học giỏi vậy mà cũng nhầm sao ? ‘’ .
Lần này tới hắn đứng họng , nó đang ‘’trả thù’’ hắn đây mà !
_’’ Ăn mừng thôi ,Hoàng Linh được lên lớp rồi ! ‘’
Kỳ Sơn thấy ko khí ‘’ảm đạm’’ đánh liều chen vào làm dịu ko khí .
Rồi 2 ánh mắt rực lửa nhìn sang Kỳ Sơn , nó thì đạp vào chân phải của Kỳ Sơn , hắn thì đạp vào chân trái .
Kỳ Sơn hét lên & xoa 2 cái chân của mình , vẻ mặt đau khổ :
_’’ Làm gì vậy , đau chết được ‘’
Thấy ko thế ko được ‘’bình thường’’ Kỳ Sơn nhah trí đổi chủ đề ( vì ko muốn bị đạp oan uổn ^O^ )
_’’ Hôm nay vào thăm thằng Nhật Lâm sớm đi ! ‘’
Nhờ vậy mà ko khí bớt ‘’căng thẳng’’.
Cả 3 cùng thu xếp đồ & vào thăm Nhật Lâm .

Bác sĩ khám cho Nhật Lâm xong , bước ra mỉm cười vs nó & nói :
_’’ Tốt lắm , có thể sẽ tỉnh lại trog thời gian sắp tới .
Nó mừng quýnh lên ôm chầm lấy ông bác sĩ & cám ơn rối rít .
Ngồi cạnh Nhật Lâm , nó thấy gương mặt anh mình đã hồng hào trở lại .
_’’ Anh mau tỉnh lại đi , ko có anh , 2 tên kia cứ ăn hiếp em hoài à ! ‘’
Nó nói nhỏ để 2 tên kia ko nghe thấy , nếu mà nghe là có chuyện ngay .
_’’ À , em đã dọn tới nhà tên cà chớn kia ở cho an toàn theo lời tên đó nói , con tiểu Linh Linh dạo này ăn nhiều lắm , nó tròn vo đáng yêu vô cùng , ….’’
_’’ Đúng rồi , tròn vo , đáng yêu lắm , y như em gái mày đó , ăn nhiều vô cùng , mày phải tỉnh lại để hùng tiền mua gạo vs tao nữa … ‘’ . Hắn xía vào khi nghe nó nói vs Nhật Lâm .
_’’ Gì ? Anh nói ai ăn nhiều hả ? ‘’
_’’ Ai ? Tôi nói ai ta ? Hình nhu7ai đang ngồi đây nè ! ‘’
_’’ Anh ….’’
_’’ Tôi sao ? ‘’
_’’ Anh …anh …đồ điên ! ‘’
_’’ Tôi điên ? Ê , Sơn , ở chung vs người điên chắc người đó cũng ko bình thường đâu nhỉ ? ‘’. Hắn way sang Kỳ Sơn để chọc tức nó
_’’ Ừ..mày nói cáí gì ? vậy tao chơi chung vs mày có sao ko ? ‘’
_’’ Ko , ở chung mới bị . ‘’
_’’ Anh ….
_’’ Sao ? Tôi thế nào ? Đẹp trai quá hả ? ‘’
_’’ Đẹp , đẹp lắm ! ‘’
_’’ Tôi biết mình có sức cuốn hút mà ! ‘’
_’’ Đẹp y như tiểu Linh Linh vậy á ! ‘’

Sau câu nói của nó , ko khí im lặng ….
1s
2s
3s
_’’ HA HAHAHA HAHAHAHAHAHA , mày đẹp giống con tiểu Linh Linh sao ? ha hahahahahahahaha ‘’
Kỳ Sơn ôm bụng cười tức tửi
_’’ hi hi , haha ha ..ha ha ‘’
1 tiếng cười khác chen vào , ko khí im lặng trở lại .
_’’ Ai mới cười vậy ? ‘’. Nó ngơ ngác nhìn hắn & Kỳ Sơn .
Cả 2 ra hiệu cho nó im lặng . Hắn giả vờ nói :
_’’ Haizz , lâu quá thằng Nhật Lâm chưa tỉnh nữa ! ‘’
_’’ Ờ , có khi phải mổ đấy nhỉ ? Vì cứ nằm bất tỉnh như vậy biết khi nào mới tỉnh .’’
_’’ Hay là bây giờ tao vs mày mổ nó luôn đi , xem bên trong đầu nó có chứa cái gì ? ‘’
_’’ Được đó , sẵn thực hành môn sinh học luôn ! ‘’
Rồi hắn & Kỳ Sơn tiến lại giường Nhật Lâm , ra hiệu cho nó đứng lên . Cả 2 cùng ngồi xuống giường .
_’’ Bắt đầu từ đâu đây ta ? ‘’ . Hắn xăm soi con dao gọt trái cây , nó tính ngăn lại nhưng được Kỳ Sơn ra hiệu nên đành đứng im xem 2 người họ làm gì …
_’’ Mổ từ trán xuống đi ! ‘’
_’’ Đúng ko đó ? Lỡ nó chết rồi sao ? ‘’
_’’ Chết sao được mà chết . Mình chỉ mổ ra để wan sát sọ người thôi , rồi may lại , gì đâu mà chết ! ‘’
_’’ Mổ rồi phải may nữa à ? Lắm chuyện vậy ! ‘’ . Hắn vờ nhăn mặt
_’’ À , có cách đơn giản hơn nè ! Mình mổ ra xem , xong rồi lấy keo 502 dán lại , khỏi rườm rà , lâu lắc ! ‘’. Kỳ Sơn nói = giọng thản nhiên
_’’ Ý hay , ý hay ! Nếu ko muốn chịu đau thì mở mắt đi ! ‘’
_’’ Trời , mày nói gì vậy , nó bất tỉnh 1 tuần nay rồi , sao mà tỉnh được chứ ? Mổ đi ! ‘’
_’’ Ok ! ‘’
Hắn & Kỳ Sơn khúc khích cười .
_’’ Tao mổ thật đấy ! Ráng chịu đau nha !
….
_’’ Ko cần mổ ! ‘’
Nhật Lâm mở mắt ra , đưa tay lấy đồ thở oxi ra .
_’’ Chịu dậy rồi hả ? Vậy ko cần mổ nữa ! ‘’. Hắn nham nhở nói .
_’’ Đúng là ko có gì wa mắt được tụi bây ! ‘’.
Nó ngơ ngác , ko hiểu gì hết , cứ đứng đó mà mở mắt trân trân .
Thấy nét mắt nó , hắn cố nhịn cười & nói :
_’’ Đồ ngốc , nó tỉnh từ lúc ông bác sĩ ra đó , nãy giờ nó đùa vs cô thôi ! ‘’
Đùa ?? Sao hôm nay nó bị nhiều người đùa thế nhỉ ?
Nhật Lâm đã tỉnh lại , nó vui lắm . Nhưng mấy tên này dám đùa vs nó , nó ko thể bỏ wa , nó tỏ ra vui vẻ đi tới chỗ chỗ Kỳ Sơn & ….đạp vào chân Kỳ Sơn 1 cái rõ đau rồi mỉm cười mà nó :
_’’ Xin lỗi , em ko thấy chân anh ! ‘’
Kỳ Sơn nhăn nhó ôm cái chân đau nói ko thành tiếng .
Hắn & Nhật Lâm ôm bụng cười khi thấy Kỳ Sơn như vậy .
Nó lại đi tới chỗ hắn , dậm vào chân hắn 1 cái thật mạnh rồi way sang cười toe :
_’’ A , đau ko ? Xin lỗi nha . Tôi cố ý đạp đấy ! ‘’
_’’ Cô ….cô …’’
Lần này tới lượt hắn nhăn nhó ôm chân mình .
Thấy nó ngồi xuống giường mình , Nhật Lâm ko cười nữa , cố làm mặt thỏ non :
_’’ Anh là người bệnh đấy ! ‘’
_’’ Ha ha , anh yên tâm , em ko đạp chân anh đâu ! ‘’
Rồi nó đưa tay mình , đấm vào 5 ngón tay của Nhật Lâm .
_’’ Aaa , đau anh , anh đang bị bệnh mà ? ‘’ . Nhật Lâm nhăn nhó la lên .
Nó cười tươi rói phán 1 câu :
_’’ Em chỉ nói là ko đạp chân anh thôi , chứ có nói ko đánh anh đâu ? Ai bảo anh hùa vs 2 tên đó gạt em . ‘’
Cả 3 tên đau khỗ đưa mắt nhìn nó .
Bầu trời trog xanh khoáng đãng . Ánh nắng rọi vào khung cửa sổ như đùa vui .
Hôm nay trời như đang mỉm cười , mang 1 màu hạnh phúc rọi xuống trần giang , ánh nắng bên khung cửa sỗ cũng mang màu hạnh phúc . Tất cả như đang vui mừng cùng 4 người , đang chìm ngập trog hạnh phúc ……..
Chap 18 : Buổi sinh nhật bất ngờ

Sức khỏe đã hồi phục , Nhật Lâm lại cùng bọn nó tới trường .
Vừa đăt chân tới cổng trường , Nhật Lâm đã bị bao vây bởi 1 đám con gái hỏi han ‘’sức khỏe’’ …khó khăn lắm Nhật Lâm mới thoát khỏi ‘’ma trận’’
Nó thì hả hê cười khi thấy anh mình bị như vậy & thế là nó bị Nhật Lâm cốc vào đầu 1 cái cho chừa cái tội ‘’cười trên sự đau khổ của người khác’’
_’’ Ui ! Đau ‘’. Nó xoa xoa chỗ u rên rỉ
_’’ Đáng đời ! ‘’. Hắn chăm chọc
_’’ À , chiều nay bọn anh bận , em cứ về trước nha Hoàng Linh ‘’ . Kỳ Sơn nhìn nó & nói
_’’ Bận chuyện gì vậy ? ‘’. Nó tò mò
_’’ Nhiều chuyện , chuyện của người lớn ko được chen vào ! ‘’ . Nhật Lâm ra vẻ ta đây
_’’ Xí , ko thèm nói chuyện vs anh nữa ‘’. Rồi nó way sang hắn làm nét mặt ‘’nịnh nọt’’ .
_’’ Bận chuyện gì vậy anh Hải Long ! ‘’
Nghe nó kêu 3 từ ‘’anh Hải Long’’ mà hắn muốn té xỉu , nó tưởng như vậy thì hắn sẽ xiu lòng sao ?
Hắn nhìn nó = ánh mắt sắt lạnh :
_’’ Nhiều chuyện ! ‘’
Nó đứng hình , vì ‘’quê’’ quá nên nó giả vờ lãng sag chủ đề khác :
_’’ Ko nói thì thôi , ai thèm nghe , tới giờ học rồi , tạm biệt nha ! ‘’
Rồi nó chạy thẳng tới lớp ….
Hắn , Nhật Lâm & Kỳ Sơn thì thầm cười ma mãnh ….

Ra về …
Nó vờ đi tới đi lui trước cổng mà ko thấy bọn hắn đâu . 1 lúc sau , nó bực bội đi tới phòng hội trưởng , tới nơi cũng chẳng thấy ai .
Nó thất vọng ra về , trên đường đi về mà nó ko ngừng nguyền rủa bọn hắn vì bỏ nó về 1 mình …
Nó quyết định ko thèm về nhà sớm …
Thế là nó đi wanh thành phố ‘’ngắm cảnh’’ cho tới chiều tối mới chịu lếch về nhà .
Đẩy cửa bước vào nhà , nó hơi sợ , vì hôm nay nhà tối thui , nó nghĩ chắc bọn hắn chưa về nên chưa bật đèn …
Nó mò mẫm tìm công tắc , tìm được cái công tắc , nó vs tay bật đèn …
Nhưng … đèn ko sáng , bóng tối vẫn bao trùm lấy căn nhà của hắn
‘’ Mất điện sao ? Ko biết nhà tên này có đèn cầy ko nữa ? ‘’ . Nó nghĩ thầm

Chợt ..
1 bóng đen nhoáng wa …
Nó sợ hãi lùi về sau …
_’’ Ưm …ưm …’’
Nó bị 1 ‘’vật thể’’ mạnh bịt miệng & bịt mắt nó lại ….lúc này , nó thầm mong có bọn hắn ở bên cạnh , nó sợ ở mình lắm ….!!
10’ sau , bàn tay đó buông nó ra , nó từ từ mở mắt định xem ai …
& nó hoàn toàn ngơ ngác khi thấy đèn sáng trưng , trước mặt nó là 1 bàn ăn thịnh soạn , được bày trí thật lộng lẫy , bong bóng treo khắp nhà ..
_’’ Mình vào nhầm nhà hả trời ?? ‘’ . Nó chau mày nhìn ‘’cái đóng’’ trước mắt .

Happy brithday to you !

Nghe tiếng nói , nó way lại đằng sau & nhận được … nguyên 1 tràng bông giấy & kim tuyến khắp người .
Hắn , Nhật Lâm & Kỳ Sơn đang cầm nguyên ổ bánh kem to đứng mặt nó .
Nó đơ toàn tập .
_’’ Sinh nhật ai thế ? ‘’ . Nó cất giọng hỏi sau khi hoàn hồn .
_’’ Thì sinh nhật em đó ! ‘’. Kỳ Sơn toe toét nhìn nó
Nó ngớ ra , 1 lúc sau , nó bật cười nham nhỡ & nói :
_’’ Ha , ha , mấy anh nhầm rồi , ngày mốt mới là sinh nhật của em ! ‘’
Sau câu nói của nó , 3 tên kia bất động 5s , sau đó , hắn & Nhật Lâm cùng đưa tia nhìn rực lửa sang Kỳ Sơn .
_’’ hihi , chắc tại tao hoa mắt nhìn nhầm số , dù sao cũng lỡ tổ chức rồi , ăn mừng sớm có sao đâu ! ‘’. Kỳ Sơn vội phân bua.
_’’ Ờ , lỡ rồi , tổ chức sớm luôn cũng được ! ‘’. Nó cười tươi & chạy tới chìa tay ra trước mặt bọn hắn .
_’’ Qùa đâu ! ‘’
_ ‘’ Còn đòi quà nữa , làm nhiêu đây tốn nhiều công sức của bọn anh lắm rồi đấy ! ‘’ Nhật Lâm véo má nó .
_’’ Thôi , ăn đi , tao đói lắm rồi ! ‘’. Hắn nói vs Nhật Lâm rồi kéo nó lại bàn ăn , đặt nó ngồi xuống .
Cả bọn cùng ngồi ăn no nê , nói cười suốt buổi .
Chiếc bánh kem được đặt trước mặt nó , thổi nến xong , nó múc ăn ngay tại chỗ.
Chợt , trog đầu nó lóe ra 1 ý tưởng ….
Nó múc bánh kem vào dĩa , bưng tới trước mặt Nhật Lâm :
_’’ Nè , em đúc cho ! ‘’ .
Nó chìa cái muỗng đầy kem trước mặt Nhật Lâm , Nhật Lâm há miệng chờ nó đúc . Nó cười gian , rồi lấy cái muỗng kem ấy , nó cũng đúc cho Nhật Lâm ăn nhưng có điều đút ko vào miệng thôi ^^
Mặt Nhật Lâm dính đầy kem như chú hề ý , nó thì ôm bụng cười ngặt nghẻo .
Nhật Lâm cầm cái muỗng phóng về phía nó nhưng nó né được & kết quả là cái muỗng trúng người Kỳ Sơn .
Nó cũng ko vừa , cầm nguyên cái dĩa đầy kem , quăng về phía Nhật Lâm , thấy ‘’vật thể bay’’ đang tới , Nhật Lâm hụp đầu xuống & ….
Bụp …..
Cái dĩa chầm chậm rớt xuống sau khi va vào khuôn mặt đẹp trai của ….hắn.
Ko khí im ắng ….
…..
_’’ Ai ném ? ‘’. Hắn đằng đằng sát khí tiến lại bàn ăn nhìn 3 tên đang đứng im re

Ko ai bảo ai , cả Nhật Lâm & Kỳ Sơn cùng nhìn về hướng nó đứng , nó gượng cười :
_’’ Hi hi , tôi ko có cố ý , tại ….. ai bảo anh đi lên mà ko lên tiếng , vs lại…. Cũng tại anh 2 của tôi hụp xuống mới trúng anh chứ bộ ! Có trách thì anh trách anh ấy đi ! ‘’

Hắn ko trả lời , đi tới chỗ nó làm nó sợ hơn :
_’’ Nè , tôi….tôi…nói thiệt mà….! ‘’
_’’ Đánh cô trước rồi tôi xử nó sau ! ‘’
Rồi 1 tay hắn vịn vai nó , tay còn lại thành nấm đấm .
_’’ Đánh …đánh …thiệt hả ? ‘’ .
Hắn vun nấm đấm lên , ko trả lời nó .
Nó run sợ , đành nhắm mắt chờ đợi cú đấm của hắn .
Chỉ chờ có thế , hắn đưa tay dĩa bánh kem & chét vào mặt nó .
Nó thấy lạnh lạnh liền mở mắt ra , hắn & bọn Nhật Lâm cười hả hê .
Nó tức xì khói ….
Thế là ‘’trận chiến bánh kem ’’ diễn ra !
Tối đó , nó vui vô cùng , đây là buổi sinh nhật nó vui nhất !
1 buổi tối hạnh phúc bao trùm cả căn nhà ……
Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ