80s toys - Atari. I still have
doc truyen

Đọc truyện

Hãy đọc truyện theo sở thích của bạn

Truy cập Game3d.Mobi để đọc nhiều truyện mới hơn

Game Hot
I win Game đánh bài - I Win
 bắt chữBắt chữ - Android | Đáp án
Tải game Bắn gàBắn vịt - Bắn gà Java | Android
Pikachu Pikachu - Java - Android
Chém hoa quả Chém hoa quả Java - Android
Pokemon Pokemon - Java
Đào Vàng Đào Vàng Java - Android
Cá lớn nuốt cá bé Cá lớn nuốt cá bé Java - Android
Ai là triệu phú Ai là triệu phú Java - Android
Kim cươngKim cương Java | Android
Pokemon Bắn trứng - Pokemon Bắn bóng Java | Andoroid
ngoc.vogame.net Rất nhiều game, ứng dụng, clip hay đang chờ bạn

Truyện teen - Siêu quậy nổi loạn

Chương 11: Kí ức của Kiệt

Sợ hãi, lo lắng, nó liên tục vẫy taxi nhưng chẳng có chiếc nào dừng lại. Trái tim đập càng lúc càng nhanh. Cứ nghĩ rằng cả đời cũng không thể tha thứ cho hắn, nhưng đến giờ phút này, nó nguyện xóa bỏ tất cả kí ức đau thương, chỉ cần hắn đừng rời đi, nó nguyện đem tất cả đau khổ vùi sâu, để trở lại ngày đầu tiên.
Nhà hàng Liên Hoa hiện lên trước mặt. Nó không suy nghĩ gì, chạy thẳng vào trong. Vớ đại một người hỏi thăm, nó lập tức lao tới chỗ cầu thang, đi lên tầng 5. Chết tiệt! Rộng như vậy biết tìm thế nào bây giờ? Hình như vừa rồi Nhiên nói bọn họ đang dự tiệc. Nhưng bao nhiêu phòng thế này, biết bọn họ dự tiệc ở phòng nào? Hơn nữa cũng chưa chắc hắn đã có ở đó.
Chiếc kim đồng hồ chầm chậm chuyển động. Mỗi tiếng “tíc tắc” như cứa vào lòng nó. Bao nhiêu lo lắng đè nặng trong đầu. Biết tìm hắn ở đâu đây?
“Vì sao đó xa mãi xa rồi
Em cố với nhưng không gian kia chia xa cách dần
Và khi một lúc đêm buông xuống phía trời cao riêng một mình anh chờ…”
Nó vội vã lôi máy ra. Nhìn cái tên trên màn hình, trong lòng bỗng nổi lên một tia hi vọng. Nó vội vã bắt máy:
- Alo!
- Du, cậu tới chưa? Mau ra ban công tầng 5. Lâm đang ở đây!
- Được, tớ tới ngay! À à… khoan… ban công tầng 5 ở đâu vậy?
Có Nhiên ở đó rồi, nó cảm thấy an tâm hơn. Bắt đầu đưa mắt nhìn xung quanh. Rộng quá! Biết vị trí ban công ở chỗ nào?
- Cậu đang đứng ở đâu?
- Chỗ cầu thang.
- Vậy cậu đi thẳng, đến cuối hành lang thì rẽ trái, đi thẳng tiếp là đến.
- Được! Cảm ơn cậu!
Nó vội cúp máy. Đôi chân bé nhỏ đã mỏi nhừ nhưng vẫn cố sức chạy theo chỉ dẫn của Nhiên. Cuối cùng cũng đến nơi. Ngoài ban công là hai bóng người, một chàng trai và một cô gái. Cả hai đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ. Nó mừng rỡ, vội vã chạy tới. Mùi rượu nồng nặc trong không khí khiến nó phải cau mày.
- Anh uống không ít rượu nhỉ?
Chàng trai giật mình, vội vã quay đầu lại:
- Du?
- Anh có bị điên không hả? Vì sao lại muốn chết?
Gương mặt nó đột nhiên trở nên giận dữ. Giọng nói không kìm được, cao vút lên. Hắn im lặng hồi lâu. Đôi mắt cụp xuống, ưu thương.
- Anh chỉ cần em tha thứ cho anh.
- Nếu anh chết rồi thì tha thứ cho anh còn có tác dụng gì?
- Anh không quan tâm nhiều như vậy!
Hắn lắc đầu, buồn bã nói. Cảm xúc trong lòng nó lại trào dâng. Nơi khóe mắt đã cảm thấy có chút ấm nóng. Sóng mũi bắt đầu cay. Giọng nói nghẹn ngào cất lên:
- Tại sao anh ích kỉ như vậy? Anh chết đâu phải chỉ có mình anh đau. Anh không nghĩ tới những người khác sao? Cha mẹ anh, bạn bè anh, và còn cả… em nữa…
Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, lại thấy đầu có hơi cúi xuống, đôi má có chút hồng lên.
- Em… vừa nói gì?
Hắn nhìn nó chăm chú, chờ đợi. Nó đột nhiên nhào tới. Đôi tay vòng qua cổ hắn, đầu gục trên đôi vai hắn:
- Xin anh đấy, đừng bỏ em! Em sai rồi, em không đúng, em không nên cố chấp như vậy. Em không nên làm tổn thương anh như vậy. Anh có muốn mắng, muốn trách cứ gì em thì cứ làm đi. Nhưng anh đừng đi. Anh là thế giới của em. Nếu anh ra đi, thế giới sụp đổ, em còn biết sống như thế nào? Xin anh đừng dễ dàng bỏ cuộc như vậy, có được không? Xin anh đừng bỏ rơi em… mà…
Những giọt nước mắt lại một lần nữa đua nhau lăn xuống. Những tiếng nấc nghẹn ngào vang lên. Hắn đưa tay ôm chặt lấy nó, nụ cười hiện lên trên gương mặt, một nụ cười rạng rỡ, nụ cười đã đánh mất từ rất lâu rồi.
- Em tha thứ cho anh?
- Em tha thứ… em tha thứ tất cả!
Nó càng ôm chặt hắn hơn. Đôi môi anh đào vẽ nên nụ cười ngọt ngào. Giờ phút này, mọi đau thương đã hoàn toàn xóa bỏ. Hạnh phúc một lần nữa trở về với hai con người đã phải nếm trả quá nhiều đau thương của ái tình.
Hắn nắm bở vai nó, đẩy nó ra, dịu dàng dùng đôi bàn tay mình lau đi nước mắt trên gương mặt nó.
- Đừng khóc nữa, không phải mọi chuyện qua rồi sao?
- Ừm!
Nó gật mạnh đầu, cố gắng lau đi nước mắt. Hắn cười nhẹ, lấy khăn giấy trên bàn đưa cho nó.
- Anh thực sự không dám tin khoảnh khắc này lại đến sớm như thế!
Đôi mắt tràn ngập nhu tình nhìn nó. Nó đỏ mặt, xấu hổ cúi xuống.
- Khoảnh khắc gì?
- Khoảnh khắc em nói tha thứ cho anh?
Nó mỉm cười, đầu lại tựa lên vai hắn, nhẹ nhàng nói:
- Em yêu anh, nên không thể nào hận anh được nữa. Em đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng em phát hiện ra, em vẫn không thể quên anh. Quá khứ coi như là một lần sóng gió làm thắt chặt thêm tình cảm của chúng ta. Nó chỉ có thể khiến tình yêu của chúng ta thêm sâu đậm, không thể chia lìa đôi ta.
- Đúng thế! Chúng ta mãi mãi không chia lìa!
Hắn nắm lấy bờ vai nó, trên môi không kìm nổi nụ cười hạnh phúc.
Nhiên đứng cạnh cửa ban công, chứng kiến một màn này, liền nở nụ cười mãn nguyện. Ổn rồi, sóng gió cũng đã qua đi. Hai người đã phải chịu quá nhiều đau thương, cuối cùng cũng có thể trở lại. Nhỏ cũng cảm thấy nhẹ lòng.
- Tổng giám…
Ella định lên tiếng gọi, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh trước mắt, lập tức im bặt. Trái tim đột nhiên có một cảm giác đau đớn tột cùng. Nhiên quay đầu, lườm cô ta một ái, giọng nói răn đe:
- Có việc gì? Nếu không quan trọng thì mau lui ra!
- Dạ!
Ella vội vã quay đi. Nhưng đôi mắt vẫn cố nhìn vào hai người ngồi trên ban công, ghen tị có, hận ý cũng có, mà lại cũng có một chút gì đó đau khổ. Một giọt nước mắt lăn xuống, Ela vội vàng lau đi. Tình yêu này, mãi mãi chỉ có thể lặng thầm thôi sao?

Chap 11.2

- A, lúc nãy đi vội quá, chắc đã làm mọi người lo lắng. Em nên quay về…
Nó giãy khỏi vòng tay hắn, mặt đỏ bừng nói khẽ. Hắn cười dịu dàng, nhấc tay ra khỏi bờ vai nó, nói:
- Anh đưa em về!
- Không! Không cần đâu!
Đôi lông mày cảu hắn hơi cau lại. Nó thấy vậy liền lí nhí:
- Em nghĩ có một số chuyện riêng cần nói cho rõ.
Hắn nhăn trán, giọng suy đoán:
- Em muốn nói về… Kiệt?
Nó gật gật đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ lẫn chua xót. Hắn thở dài một tiếng.
- Vậy có cần anh đi cùng em không?
- Không cần đâu! Em muốn nói chuyện một mình với cậu ấy.
- Vậy… anh đưa em về đó, sau đó anh lánh đi là được.
Vừa mới làm hòa được mấy phút, hắn tự dưng lại sinh ra cảm giác không muốn rời xa nó. Dường như, hắn sợ, chỉ cần để nó đi, tất cả những gì vừa xảy ra sẽ chỉ như một giấc mơ, ngọt ngào nhưng không có thật.
Trước lời đề nghị cảu hắn, nò chầm chậm lắc đầu.
- Em muốn đi bộ. Như thế có lẽ sẽ thêm chút thời gian, có thể vừa đi vừa nghĩ đến cách đối mặt với anh ấy.
Nó nở một nụ cười buồn. Hắn cũng không biết làm sao, đành thở dài rồi gật đầu:
- Thôi được! Tùy em!
Nó gật đầu, rồi lẳng lặng rời đi trong tâm trạng rối bời. Đối mặt với chuyện tình cảm, mọi quyết định của nó đều vô cùng khó khăn. Nó mệt, thực sự rất mệt mỏi. Cảm giác như tâm trạng nặng trĩu, mọi cảm xúc hỗn độn, một sự chua xót đau thương trào dâng trong trái tim bé nhỏ. Đối diện với một người yêu mình sâu sắc, nhưng bản thân lại không có cách nào đáp trả tình yêu đó, thì phải làm thế nào đây?
Nụ cười buồn bã lại hiện lên trên đôi môi anh đào nhỏ nhắn. Nó cảm thấy bản thân mình thật đáng hận. Hết lần này đến lần khác khiến Kiệt đau khổ, đến cuối cùng vẫn là bỏ rơi cậu. Đến cuối cùng vẫn là không có cách nào tiếp nhận cậu. Nghĩ đến đây, trong lòng nó bất giác có chút cảm giác tội lỗi. Càng nghĩ càng cảm thấy không đành lòng.
- Em đã đi đâu thế?
Không biết từ lúc nào, nó đã về tới show biểu diễn của Minh. Kiệt đang đứng bên ngoài chờ nó. Vừa nhìn thấy gương mặt người con gái mà mình yêu thương, cậu lập tức nở nụ cười dịu dàng, vươn tay tới muốn ôm lấy bờ vai bé nhỏ của nó. Nó bất giác lùi về phía sau hai bước. Bàn tay Kiệt chững lại giữa không trung, rồi chua xót hạ xuống. Giọng cậu trầm trầm cất lên:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Chúng ta tìm một nơi nào đó nói chuyện.
- Anh muốn em nói ngay tại đây, nói ngay lập tức. Rốt cuộc đã có chuyện gì?
Ngữ khí của Kiệt đã bắt đầu giận dữ. Nó cắn cắn môi, hồi lâu mới trả lời:
- Em đã gặp Lâm…
- Rồi sao?
- Bọn em… đã làm hòa… – Nó cúi đầu, vẻ mặt đau thương vô hạn, không biết tiếp theo nên nói thế nào.
- Vậy nên… em muốn bỏ rơi anh… để quay về bên cậu ta? – Kiệt cười lạnh, hỏi.
- Em…
- Em coi anh là cái gì vậy? Hả? Trong lòng em, anh rốt cuộc là cái gì? – Kiệt gần như đã hét lên, nỗi đau chua xót gặm nhấm trái tim cậu… từng chút một…
- Trong lòng em, anh là người đối tốt với em nhất, là người bạn mà em yêu quý nhất, là…
- Chỉ là một người bạn thôi sao? – Nụ cười đau đớn hiện lên trên gương mặt Kiệt, đôi mắt ưu thương của cậu xoáy sâu vào đôi mắt to tròn đã ngấn nước của nó. – Với em, anh chỉ là như vậy. Em chưa từng yêu anh, đúng không?
- Kiệt! – Đôi bàn tay bé nhỏ của nó nắm chặt, móng tay bấm vào da thịt đua nhói, nhưng vẫn không thể nào bằng nỗi đau trong lòng nó lúc này. – Em đã cố mở rộng trái tim mình với anh, nhưng… em xin lỗi! Em không làm được, em thực sự không thể. Em không có cách nào yêu anh, lại càng không có cách nào xóa bỏ tên anh ấy ra khỏi trái tim mình. Em đã cố hàng ngàn lần, nhưng em vẫn luôn thất bại thảm hại.
- Anh hiểu rồi! Em vốn dĩ chưa từng yêu anh, đối với anh ân cần chỉ là vì lòng biết ơn thôi, đúng không? Ha! Thật nực cười, vậy mà anh đã từng ôm hi vọng em sẽ thực lòng yêu anh, ôm hi vọng về một mái nhà hạnh phúc. Cuối cùng thì, anh vẫn chỉ là một kẻ ngốc. Một thằng ngốc yêu em điên cuồng, một thằng ngốc yêu mà không hề được đáp lại. Anh đúng là kẻ ngu ngốc nhất thế gian mà!
- Kiệt!
Nó chua xót muốn vươn bàn tay ôm lấy Kiệt, nhưng lại bị Kiệt mạnh mẽ gạt ra, giọng nói tràn ngập tức giận:
- Xin em… đừng có dùng những hành động đó làm cảm động trái tim anh nữa. Anh thực sự đã quá mệt mỏi vì em rồi! Em đi đi, rời khỏi nơi này ngay lập tức!
- Em…
Nó cắn chặt môi, muốn nói điều gì đó nhưng lời nói đến miệng lại không cách nào thoát ra. Kiệt cười lạnh, nhìn nó, nói:
- Em không đi đúng không? Vậy được, anh đi!
Đôi chân Kiệt mau ch-óng rảo bước, bỏ mặc nó chết lặng đứng đó. Nó cũng đau lòng, cậu hiểu, nhưng nỗi đau đó so với trái tim đang rỉ máu của cậu lại chẳng là gì. Vì sao… hết lần này đến lần khác nó vẫn làm tổn thương cậu. Tại sao… cậu đã dùng hết trái tim yêu nó, đến cuối cùng kết quả vẫn là như vậy?
Nó đứng lặng nhìn theo bóng dáng cô độc của Kiệt rời đi. Tội lỗi trào dâng trong lòng. Nó quỳ sụp trên mặt đất, để mặc dòng nước mắt nuốt trọn gương mặt mình. Xin lỗi anh, có lẽ… suốt kiếp này… em chỉ làm cho anh đau khổ!

Chap 11.3

Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Nước mắt rơi vào đêm tối nhạt nhòa…
Nước mắt rơi vào trái tim đau đớn…
Nước mắt rơi vào tội lỗi tình yêu…
Tình yêu của Kiệt, nó hiểu. Dù cho có là con ngốc, nó cũng vẫn dễ dàng nhận ra. Nó cũng biết, tình yêu đó của cậu rất sâu đậm, hiểu tầm quan trọng của bản thân mình trong lòng Kiệt. Nó cũng muốn yêu cậu, nhưng chỉ là… không cách nào đáp lại. Tình yêu là thứ không thể miễn cưỡng, lại càng không thể lầm lòng cảm kích của mình là tình yêu được. Làm như vậy chỉ khiến tất cả thêm đau khổ. Lựa chọn buông tay lúc này, Kiệt sẽ đau, nhưng rồi tất cả cũng sẽ kết thúc. Cố chấp mà giữ lấy, cuối cùng cũng chẳng được gì, ngược lại, còn khiến chính mình chịu thêm nhiều thương tổn.
Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai nó. Nó quay đầu, nhìn thấy gương mặt của người đằng sau, bèn cố nở nụ cười gượng. Nhưng quả thực, nó khóc lúc này so với cười còn dễ coi hơn.
- Tao không sao!
- Cứ khóc đi! Mày không cần cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì. Khóc đi! Như vậy sẽ thoải mái hơn.
My ngồi xuống bên cạnh nó, rút chiếc khăn tay của mình, lau gương mặt đẫm nước cho cô bạn thân.
- Có muốn khóc một chút cho nhẹ lòng không? Tao sẵn sàng cho mày mượn vai đấy! Tao không sợ mang tiếng là less đâu.
Nó cười nhẹ, rồi tự đầu lên vai My, bắt đầu khóc cho thỏa thích. My ngồi im lặng, để mặc cho nó khóc. Nhỏ biết, lúc này nó chỉ cần như vậy. Chỉ có như vậy, may ra nó mới thoải mái được đôi chút.
- Mày đã trông thấy hết rồi?
Khóc một hồi, nó mới ngẩng đầu dậy, hỏi. My gật đầu:
- Ừ!
- Mày thấy tao làm thế có phải quá tàn nhẫn? – Nó cười buồn.
- Không đâu! – My lắc đâu, từ tốn đáp. – Việc này sớm hay muộn cũng đến. Chi bằng đến sớm một chút. Như vậy cũng tốt cho cả mày và Kiệt.
- Nhưng tao cảm thấy vô cùng tội lỗi.
Giọng nó rất nhỏ, tựa như nói với chính bản thân mình vậy. Nhưng do khoảng cách gần, My vẫn nghe ra nó nói gì. Nhỏ thở dài một tiếng, nói:
- Đúng là mày cũng có lỗi. Nếu như mày phân định tình cảm rõ ràng một chút, biết đâu đã không có những chuyện này.
Nó cúi đầu, trầm mặc không nói gì.
- Nhưng mọi chuyện cũng đã lỡ rồi. Đừng ở đó tự trách mình nữa. Cái gì đã qua thì hãy cứ để nó qua đi. Cứ coi như mày và Kiệt không có duyên. Cậu ấy sẽ tìm được cho mình một người khác thôi.
- Ừ! Tao hiểu! Nhưng mà…
- Không nhưng mà gì nữa. Chúng ta vào thôi! Buổi biểu diễn của Minh mà tất cả lại đi thế này. Thật tình!
- A! Tao cũng quên mất!
- Vậy bây giờ vào được chưa? Mau lên, sắp đến lúc kết thúc rồi.
- Ừ!
Cả hai lại vào bên trong, len qua lối đi, tìm về vị trí ghế của mình. Vé của ca ba người đều là vé vip, do Minh bố trí sắp xếp nên vị trí ngồi ở ngay hàng đầu tiên. Vừa nhìn thấy hai cô gái trở lại chỗ ngồi, Minh đang đứng trên sân khấu cũng khẽ mỉm cười, hướng My gật đầu. My cười đáp lại, tay đồng thời kéo nó ngồi xuống ghế.
- Cuối chương trình, tôi xin dành tặng một bài hát cho người mà tôi yêu thương nhất! – Minh đứng trên sân khấu, nở nụ cười hướng phía khán đài nói.
Khấn giả ngồi dưới xôn xao, có người tò mò, cũng có người ghen tị, lại cũng có người thất vọng. Nó nhìn nhìn My, khóe miệng nhếch lên, tạo thành một nụ cười vô cùng gian xảo. My đỏ mặt, quát khẽ:
- Mày nhìn cái gì thế?
- Người đó là mày?
- Tao làm gì có diễm phúc đó!
- Còn không? Sao phải giấu. Bạn bè với nhau mà sao mày kẹt sỉ quá. Nói một chút cũng không được.
Nó bĩu môi, cười cười nhìn My. My cười khẽ, cúi đầu xuống, nhưng trong lòng có một chút gì đó chua xót. Thực ra, người mà Minh muốn nói tới… chính là nó.
Giai điệu nhẹ nhàng vang lên. Minh ngồi trước đàn dương cầm, bàn tay nhẹ nhàng lướt trên những phím đàn mềm mại.
“Trong câu chuyện xưa rất xưa
Có một chuyện tình ngọt ngào ấm áp
Gió yêu lá, một tình yêu thầm lặng
Gió chờ lá, dù biết chỉ là mơ.

Vì lá đó, lá có hiểu không?
Tại lá đó, lá có biết chăng?
Vì khi yêu dù biết là cay đắng
Gió vẫn yêu dù chỉ mãi lặng thầm.

Lá bên cây cùng tình yêu cổ tích
Gió sẽ mãi lặng thầm, gió sẽ mãi đợi chờ
Vì cây là cả cuộc đời lá
Còn gió chỉ là thoảng qua thôi

Lá bên cây cùng nguyện ước yêu thương
Gió sẽ mãi bước đi, gió sẽ không trở lại
Vì cây là cả cuộc đời lá
Còn gió chỉ là đến rồi ra đi”.

My im lặng. Nụ cười dù đã cố gắng nhưng cũng không thể xuất hiện trên khóe môi. Bài hát này là dành riêng cho nó, là lời tỏ tình với nó. Nhưng ngày hôm nay, Minh đã quyết định buông tay, thế nên, chỉ còn bài hát dành tặng. Còn lời tỏ tình mãi mãi không thể nói ra.
Nó dường như cũng nhận ra điều gì đó bất ổn, liền quay sang My. Chỉ thấy đôi mắt nhỏ hướng về sân khấu, trong đôi mắt ánh lên những giọt pha lê trong suốt. Nó vội quay mặt đi, cắn chặt môi, dường như đã hiểu mọi chuyện.
* * *
Buổi biểu diễn đã kết thúc, mọi người cũng đã ra về, chỉ còn lại nó và My ngồi trên hàng ghế khán giả, trầm mặc không nói nửa lời.
- Sao im lặng thế?
Minh xuất hiện trước mặt hai người, vẫn là đôi mắt trầm ấm và nụ cười ôn nhu.
- Chúng ta đi ăn mừng chút nhé. Biểu buổi diễn cũng đã thành công tốt đẹp.
Minh cười, nói với hai cô gái. My cũng mỉm cười, đứng dậy.
- Du, chúng ta đi!
- Hai người cứ đi! – Nó lắc đầu. – Tao về đây. Chào thầy, em về!
- Sao thế? Đi một lát cũng được mà, thầy đã hứa sẽ đãi tất cả.
- Em cảm thấy mệt, em về nghỉ trước. Hai người cứ tự nhiên!
Nó mỉm cười, cúi chào rồi rời đi. Tâm trạng của nó không tốt, hơn nữa vì bài hát vừa rồi, nó cũng không tiện ở lại.
My im lặng nhìn theo bóng nó rời đi. Một hồi lâu mới chậm rãi mở miệng:
- Có lẽ cậu ấy đã nhận ra rồi.
- Cảm ơn em! – Minh đột nhiên nói một câu không ăn nhập với chủ đề.
- Vì đã giả làm bạn gái của anh? – My mỉm cười.
- Không!
Minh đột nhiên bước tới. Vòng tay anh ôm trọn bờ vai bé nhỏ của My. My sững sờ, đôi mắt mở to không hiểu nổi. Giọng nói trầm ấm của Minh vang lên:
- Cảm ơn vì đã yêu anh. Anh biết, bây giờ mình chưa thể quên Du, nhưng… hãy giúp anh nhé!
Giọt pha lên trong suốt lăn trên đôi má hồng của My. Nhỏ tựa đầu trên bờ vai Minh, mỉm cười, khẽ thì thầm:
- Em sẽ cố!
Hạnh phúc đang tiến đến gần, những sợi chỉ duyên phận cũng dần được gỡ rối. Mọi thứ bắt đầu đi vào quỹ đạo của nó, một quỹ đạo bình yên.

Chap 11.4

* * *
- Em nói với cậu ấy rồi?
Hắn thở dài một tiếng, hỏi. Nó dùng ống hút dầm dầm mấy hạt trân châu trong cốc trà sữa, đôi môi nhỏ mím chặt, chậm rãi gật đầu.
- Em nói rồi.
- Vậy… cậu ấy sao rồi?
- Em không biết.
Nó cúi thấp đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào. Hắn mân mê tách cà phê, rồi khẽ mỉm cười, đứng dậy, tiến tới bên cạnh nó, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy thân hình bé nhỏ.
- Tất cả là lỗi của anh!
Nó lắc đầu cật lực, cố gắng nở một nụ cười.
- Không! Là do em! Là vì em đã không chịu phân định rõ ràng tình cảm của mình. Nếu không, cũng sẽ không để mọi việc trở nên như vậy.
Ngừng một lát, nó thở dài nói tiếp:
- Có phải anh thấy em mang rất nhiều tội lỗi?
- Không đâu! Em không có lỗi.
- Đưng en ủi em! – Nó đẩy nhẹ tay hắn, cười buồn, bàn tay nhỏ nhắn tiếp tục khoắng cốc trà sữa. – Nếu không phải vì em, đã không có nhiều người tổn thương như vậy.
Hắn cau mày một chút, quay trở lại ghế ngồi của mình. Đôi mắt nâu trầm ấm nhìn nó chăm chú. Một hồi lâu mới khẽ nói:
- Em thay đổi rồi!
- Như thế nào? – Nó nhướn mày.
- Trưởng thành hơn. – Hắn mỉm cười.
- Con người mà. Đến cuối cùng cũng phải trưởng thành thôi.
Bó nhẹ nhàng đáp. Bản thân nó cũng cảm thấy chính mình đã thay đổi, thay đổi nhiều là đằng khác. Bản tính ngây thơ hình như đã không còn nữa. Có lẽ cũng là do có quá nhiều sự việc đã xảy ra Suy nghĩ của nó đã trưởng thành hơn rồi.
- Ba mẹ anh về rồi! – Hắn đột ngột lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của nó. – Họ muốn gặp em.
Đôi mắt hắn nhìn nó chăm chú, chờ đợi. Nó suy nghĩ giây lát rồi gật đầu:
- Được! Vậy… họ có nói bao giờ hẹn gặp không?
- Nếu em muốn thì có thể đến ngay bây giờ. – Hắn mỉm cười.
- Bây giờ? – Mặt nó bỗng đỏ rực, trong đầu tự dưng nghĩ đến viễn cảnh con dâu tương lai gặp cha mẹ chồng trong mấy bộ phim đã xem. – Nhưng mà… em vẫn chưa có chuẩn bị gì cả. Đi như vậy…
- Không cần đâu! – Hắn tựa lưng vào thành ghế, khóe miệng cong lên. – Em như vậy là ổn rồi.
- Nhưng mà…
Nó vẫn còn chú chần chừ, nhìn lại người mình một chút, chỉnh đốn lại quần áo đầu tóc cho thật gọn gàng. Hắn nhìn mà phì cười.
- Em đâu cần nghiêm trọng thế chứ. Gặp mặt thôi mà.
- Lần đầu gặp mặt, phải để hai bác có ấn tượng tốt một chút. – Nó bĩu môi, vẻ nghịch ngợm.
- Thôi được thôi được. Vậy rốt cuộc bây giờ có đi được không? Nếu không thì để sau cũng được.
- Ừm… bây giờ đi cũng được. Dù sao cũng nên qua chào hỏi hai bác.
Hắn cười một tiếng, bước tới, đỡ nó đứng dậy. Cánh tay phải vòng qua, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của người yêu. Ghé sát tai nó, hắn thì thầm:
- Gọi là ba mẹ.
Nó đỏ mặt, xấu hổ đẩy hắn ra. Hắn lại cười, vẻ không để ý, tiếp tục ôm eo nó, ra quầy thanh toán.
* * *
Biệt thự rộng lớn hiện ra trước mặt. Hắn dừng xe trước cửa, xuống xe, định kêu người mở cổng, nó lập tức níu lấy tay áo hắn.
- Ba mẹ anh… có khó tính không?
Hắn ngạc nhiên giây lát nhìn nó. Khi nhìn thấy gương mặt lo lắng của cô gái nhỏ, hắn khẽ cười, bỗng nảy ra ý trêu đùa một chút:
- Bình thường thì không, nhưng mà việc chọn con dâu thì vô cùng kĩ tính.
Để ý thấy nét mặt nó thêm vài phần lo lắng, hắn cười thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ lấy vẻ bình thản.
- Đừng lo! Có gì anh sẽ bảo vệ cho em.
Nó bĩu môi, cũng không nói gì thêm. Hắn bước tới, gọi người ra mở cửa qua chiếc màn hình nhỏ gắn bên cạnh cổng. Chỉ tầm ba phút sau, một người đàn ông trung niên hớt hải chạy lại, mở cổng cho hai người.
Lái xe vào gara để. Sau đó hắn ra khỏi xe. Nó cũng nhanh chóng tháo dây an toàn rồi ra ngoài. Hắn tiến tới, ôm lấy eo nó, kéo nó ép sát vào người mình. Nó trừng mắt, muốn đẩy ra nhưng cái người mặt dày không sợ trời không sợ đất kia vẫn làm ra vẻ tỉnh bơ, không thèm để ý đến ánh mắt của những người xung quanh.
- Chuẩn bị tốt tinh thần chưa em yêu?
Hắn cười cười, hỏi người bên cạnh. Nó trừng mắt:
- Ai là em yêu của anh?
- Còn có thể là ai vào đây nữa?
- Hừ! Liệu ba mẹ anh có phải kĩ tính lắm không?
- Có thể lắm!
Hắn nhún nhún vai, cười cười. Nó lại càng thêm phần lo lắng. Chân bước đi cũng có chút run rẩy.
“Cộc cộc cộc”. Hắn dừng lại trước cửa một căn phòng, đưa tay lên gõ cửa.
- Mẹ, con đã về!
- Vào đi!
Một giọng nói phụ nữ ấm áp vang lên. Hắn rất tự nhiên, quay sang nhìn người bên cạnh, mỉm cười một cái như để trấn an, rồi đẩy cửa vào. Bên trong căn phòng rộng rãi, trên chiếc giường trải ga trắng muốt, một người phụ nữ đang ngồi, tựa đầu lên chiếc gối dựa vào thành giường. Mái tóc bà đã điểm bạc, nụ cười có vẻ yếu ớt nhưng vẫn không làm mất đi vẻ quý phái. Những đường nét trên gương mặt cho thấy, thời trẻ bà cũng là một cô gái rất xinh đẹp. Có lẽ giờ thì nó đã hiểu, vì sao hắn lại có vẻ đẹp trai như thế.
- Mẹ!
Hắn cúi đầu. Nó cũng vội vã gập người xuống:
- Con chào bác!
Mẹ hắn cười hiền hậu, vẫy tay ý bảo nó và hắn ngồi xuống giường. Hắn bèn lập tức kéo nó tới, ngồi xuống bên cạnh mẹ mình:
- Con là Du?
- Dạ!
Nó vẫn có chút bối rối, đầu hơi cúi. Mẹ hắn thấy vậy, nhẹ nhàng bảo:
- Không cần căng thẳng. Sớm muộn gì chúng ta cũng là người một nhà. Con không cần lo lắng như thế.
- Dạ con… – Nó vẫn có chút không thoải mái. Lại nghe tới chữ “người một nhà” nên gương mặt trắng hồng trong phút chốc đỏ lựng lên.
- Cứ tự nhiên như ở nhà con. Không cần kiêng dè bác đâu. – Mẹ hắn vẫn giữ nụ cười hiền hậu.
- Con đâu có! – Nó vội vã ngẩng đầu lên, đáp.
Mẹ hắn lại cười, quay sang hắn, nói:
- Lâm, con ra ngoài một lát. Mẹ muốn nói chuyện riêng với Du.
Hắn gật đầu, đáp một tiếng rồi buông tay nó. Nhận thấy ánh mắt lo lắng của nó, hắn cười nhẹ, đưa tay vuốt tóc nó một cái trấn an, rồi rời khỏi phòng, khép cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại nó và mẹ hắn. Hoàng phu nhân nhìn cô con dâu tương lai một hồi rồi thở dài, nói:
- Bác biết trước đây hai bác đã có lỗi với hai đứa.
Ngừng một lát, bà tiếp tục:
- Bác biết là vì bác nên hai đứa mới phải xa cách như vậy.
- Bác…
- Nhưng hãy hiểu cho bác. Bác chỉ vì muốn bảo vệ sự nghiệp của gia đình mình. Vì quãng thời gian đó, sức khỏe bác trai không được tốt. Những cổ đông khác bắt đầu có hành động khác thường, muốn đoạt lấy công ty. Vậy nên mới phải bắt Lâm trở về nắm quyền. Thằng bé cũng rất giỏi, nhờ có nó mà công ty đã ổn định. Nó rất giống ba nó, có khả năng lãnh đạo rất tốt.
Nói đến đây, bà lại nhìn nó. Nó đang rất chăm chú lắng nghe, đôi mắt đen to tròn nhìn bà không chớp. Bàn tay bà khẽ nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô gái trước mặt. Nó giật mình, ngạc nhiên nhìn bà, nhưng cũng không tránh né gì cả.
- Nhưng con biết không, quãng thời gian đó là quãng thời gian nó đua khổ nhiều nhất. Bác đã không tí lần thấy nó trầm tư, yên lặng ngắm nhìn bức ảnh của con. Nó đã cố gắng vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi nhớ. Bác thực sực ảm thấy rất đua lòng. Vì thế, khi nó muốn chuyển tổng công ty về nơi này, bác đã lập tức đồng ý.
Nó hơi cúi đầu. Nó biết hắn vẫn luôn yêu nó, vậy mà có một quãng thời gian, nó đã hận hắn, thậm chí là quên đi cả bóng hình của hắn.
- Bác muốn hỏi con một điều… – Hoàng phu nhân ngập ngừng trong giây lát. – Con có thể tha thứ cho bác chứ?
Nó ngạc nhiên, mở to mắt. Vội vã đáp:
- Con làm sao có thể hận bác được? Con biết, bác cũng là vì sự nghiệp của gia đình, vì tương lai của Lâm. Có lí do gì để con không tha thứ cho bác?
- Cảm ơn con! – Mẹ hắn lại cười, nụ cười của bà hiền hậu, nhẹ nhàng như trút bỏ được nỗi lo lắng. – Con nói vậy bác yên tâm rồi.
- Dạ!
Nó cũng khẽ cười, nụ cười dịu dàng, trong sáng như tỏa nắng ấm áp. Mẹ hắn buông tay nó, tựa đầu vào gối, thở dài, nói:
- Thời gian của bác cũng không còn lâu nữa rồi. Hi vọng đến lúc nhắm mắt xuôi tay, chuyện của hai đứa đã thành rồi.
- Bác… Bác đừng nói thế. Bá nhất định phải sống thật lâu để chờ… chờ… cháu nội bác ra đời.
Nói câu này nó thật muốn kiếm cái lỗ nào đó để chui xuống. Cũng không hiểu vì sao nó lại nói thế. Có lẽ bởi vì, nó nghĩ rằng, tâm lí người già thường muốn có cháu bế chăng?
- Ha ha, cô bé ngoan. Vậy con cùng Lâm sẽ làm đám cười sớm chứ?
- Dạ?
Nó đỏ mặt, xấu hổ cúi gầm mặt xuống, ngượng nghịu không biết nói gì.
“Forgive me , I’m sorry
Ko biết phải nói bao nhiêu
Dù em biết , thời gian sẽ
Lặng trôi và 2 ta sẽ quên…”
(Về đâu – Bobbie ft. Phương Kul ft. Gizmo ft. My)
Một hồi chuông điện thoại vang lên. Nó vội vã lôi máy ra. Một số lạ! Nó cau mày một chút, nhìn về phía mẹ hắn. Mẹ hắn gật đầu, tỏ ý nó cứ nghe tự nhiên. Nó bèn mở máy:
- Alo!
- Lâm tiểu thư! Thiếu gia có ở chỗ tiểu thư không?
- Thiếu gia?
- À… là Kiệt thiếu gia. Tôi là Phong đây, tiểu thư nhớ chứ?
- A! Tôi nhớ rồi. Có chuyện gì vậy?
- Thiếu gia mất tích mấy ngày nay rồi. Lão gia đang cho người đi tìm… Nếu cô có tin tức gì về cậu ấy, làm phiền báo cho tôi. Alo, Lâm tiểu thư! Cô còn ở đó không? Lâm tiểu thư…
Chiếc điện thoại theo cánh tay buông thõng xuống. Một dự cảm chẳng lành nổi lên trong lòng nó. Mất tích?

Chap 11.5

- Có chuyện gì sao?
Hoàng phu nhân ngồi trên giường, nhìn nét mặt lo lắng của cô con dâu tương lai, liền quan tâm hỏi. Nó giật mình, vội mỉm cười:
- Không có gì đâu bác! Chỉ là có một chuyện cần giải quyết một chút. Con xin lỗi! Để khi khác con đến thăm bác vậy.
- Ừ không sao! Nếu con cần thì cứ đi đi.
- Dạ!
Nó cúi gập người tỏ ý chào, rồi vội vã ra khỏi phòng. Trên chiếc bàn bên ngoài bên ngoài hành lang, gần vị trí cầu thang, hắn đang ngồi cờ đợi. Nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp của nó, hắn cau mày:
- Em làm gì chạy như ma đuổi thế?
- Có chuyện rồi! – Nó run run nắm lấy tay hắn, tâm trạng lo lắng cực độ.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Hắn cũng bị thái độ của nó làm lo lắng theo, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh, hỏi. Nó hít một hơi thật sâu, cố bình ổn tâm trạng của mình.
- Kiệt… cậu ấy… mất tích rồi!
- Cái gì?
Hắn suýt chút nữa hét lên, nhưng chợt nhớ mẹ mình còn trong phòng nên cố đè nén thanh âm xuống.
- Ai nói với em?
- Là một người thân cận của Kiệt.
- Được rồi! Bây giờ em phải bình tĩnh. Nghĩ đi! Nơi nào cậu ấy có thể đến.
- Em… em… không biết!
- Cố lên! Em nghĩ đi! Phải bình tĩnh. Gắng sức nghĩ xem nào. Trước đây em và cậu ta có hay đến nơi nào không?
Nó sững lại một chút, trong đầu chợt hiện lên một khung cảnh. Có thể…
- Có một nơi!
* * *
Nắng nhẹ rải đều trên những ngọn cỏ xanh mơn mởn. Đàn bướm trắng xinh đẹp bay lượn trong khu vườn tràn ngập mùi hương hoa hồng lãng mạn. Những đóa hồng trắng vươn mình trong nắng, xòe rộng từng cánh hoa đón lấy những tia nắng ấm áp. Bên cạnh khu vườn, ngôi nhà gỗ trắng nằm nổi bật giữa nền cỏ xanh. Chàng trai mang gương mặt buồn bã ngồi trên chiếc bàn gỗ sơn trắng, nhâm nhi tách trà một mình. Gương mặt đẹp nhưng ẩn chứa đầy đua thương nổi bật lên giữa khung cảnh nên thơ. Dường như, khung cảnh ấy chỉ để làm nền cho cậu.
Trà đã nguội. Nhưng có vẻ, chàng trai cũng không có ý định thưởng thức nó nữa. Cậu ngả người trên ghế, đôi mắt nhắm nghiền, thả lòng tâm hồn, như đang muốn bỏ mặc tất cả những gì diễn ra trên thế gian, như mọi việc diễn ra xung quanh đều không liên quan đến cậu vậy. Gió thổi nhè nhẹ, mơn man trên mái tóc nâu mềm mại. Gió dường như cũng muốn đánh thức chàng trai kia. Nhưng nó không thành công. Gió thất vọng thổi đi, lại tiếp tục đùa giỡn với những cánh hồng trắng muốt, với những đàn bướm đẹp nên thơ.
- Em biết là có thể tìm thấy anh ở đây mà!
Giọng nói trong trẻo vang lên. Chàng trai mở mắt, nhìn lướt qua người con gái đứng ở đó, rồi lập tức nhắm mắt lại.
- Sao em lại tới đây?
Nó không trả lời, mỉm cười bước tới, ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Rất tự nhiên rót cho mình một tách trà, nhấp một ngụm rồi đáp lời:
- Còn không phải vì anh sao?
- Vì anh?
Kiệt cười nhạt, nhổm dậy. Đôi mắt cậu nhìn thẳng vào mắt nó. Nó bối rối quay đầu đi.
- Sao thế? Không dám nhìn anh sao?
- Em… – Nó cắn môi. Cuối cùng cũng không trả lời câu hỏi đó, chỉ buồn bã mở miệng. – Mọi người đang tìm anh.
- Vậy thì sao?
- Anh nên về. Ba anh sẽ rất lo lắng cho anh.
- Vậy còn em?
Nó cúi đầu, nhỏ giọng trả lời:
- Em cũng rất lo lắng cho anh!
- Như với một người bạn sao?
Nó gật đầu. Kiệt khẽ cười, nhấc tách trà lên.
- Trong lòng em giờ chỉ còn cậu ấy.
- Em xin lỗi…
Xin lỗi vì đã không thể chấp nhận tình cảm của anh. Xin lỗi vì đã khiến anh đua khổ. Xin lỗi vì đã rời xa anh. Nó chỉ có thể nói với Kiệt như thế. Đến cuối cùng, cả hai vẫn là kết thúc chia lìa. Duyên phận của hai người là hai đường thẳng cắt nhau. Cứ tưởng rằng, cả hai đang ngày càng gần lại, cứ tưởng rằng sẽ chung con đường phía trước. Nhưng thực ra, cả hai chỉ có thể gặp nhau tại một giao điểm, rồi lại vội vã quay đi, vội vã rời xa nhau, xa dần, xa mãi, cho đến khi không còn nhìn thấy nhau nữa.
- Xin lỗi? Đó là tất cả những gì em có thể nói?
- Kiệt, em biết là em đã sai, là em khiến anh đau khổ. Nhưng xin anh, đừng như thế nữa được không? Chúng ta không có duyên, anh hiểu mà. Người con gái thuộc về anh… biết đâu một ngày gần nhất sẽ xuất hiện. Anh đừng vẫn vương quá khứ mãi. Dù sao tất cả cũng đã qua rồi.
- Qua rồi? Chỉ có em có thể cho qua nó. Còn anh không làm được. Anh không thể chấp nhận thực tại. Vì thế chỉ có thể sống trong quá khứ.
- Kiệt…
- Em không cần để tâm đến anh. Cứ vui vẻ sống bên người em yêu đi.
- Em làm sao có thể sống vui vẻ khi mà thấy anh như thế này?
Kiệt trầm mặc một hồi. Giọng nói ưu thương cất lên.
- Nếu như anh nói… anh không thể buông tay thì sao? Nếu như anh nói, bặng bất cứ giá nào, anh cũng phải mang em trở lại bên anh?
- Kiệt… – Đôi mắt to tròn cũng đã ngấn nước. – Anh đừng cố chấp như vậy.
- Nhưng anh lại không có cách nào từ bỏ cái tính cố chấp này của mình.
Kiệt nở một nụ cười dịu dàng. Cậu đứng lên, bước tới bên khu vườn, nhẹ nhàng ngắt một đóa hồng trắng muốt, tặng cho nó. Nó ngơ ngác nhận lấy, có đôi chút ngạc nhiên. Kiệt lại trở về chỗ ngồi của mình, nhấp ngụm trà, cười, nói:
- Vườn hồng này… là do mẹ anh trồng.
Nó có chút bối rối, bất giác nhìn xuống cành hồng trên tay. Đóa hồng trắng tinh khiết không một chút tì vết. Mẹ của Kiệt là người phụ nữ như thế nào? Thanh cao hay mơ mộng? Nhưng có một điều, nó biết, mẹ cậu đã không còn nữa.
- Anh đã từng nói với mẹ, nơi này, sẽ chỉ để người con gái anh yêu đặt chân tới. Nhưng đóa hồng đó cũng chỉ để cô ấy chạm vào.
Ngừng một lát, Kiệt tiếp:
- Em tới đây cũng đã không ít lần rồi nhỉ?
Nó gật đầu.
- Nhưng anh chưa từng kể cho em nghe về quá khứ của anh. Giờ tự dưng muốn tâm sự một chút, em muốn nghe chứ?
Nó lại gật đầu. Kiệt mỉm cười, bắt đầu thả hồn trôi dạt theo những kí ức ngày xưa.

Chap 11.6

Ánh nắng vàng chói lóa trong phút chốc chợt như dịu đi. Gió dường như cũng thổi nhẹ hơn. Không gian im lặng. Dòng thời gian hối hả như chậm lại. Tất cả cùng chia sẻ với quá khứ cảu Kiệt, hoặc cũng có thể, đang chăm chú lắng nghe.
- Anh đã từng nói với em về mẹ anh, phải không?
Nó sững người giây lát. Rồi như nhớ ra cái gì đó, nó gật đầu.. Kiệt chăm chú nhìn nó, khẽ mỉm cười:
- Em rất giống bà ấy.
- Em sao?
Đôi mắt to tròn tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên. Kiệt chỉ cười, đôi mắt ấm áp trìu mến nhìn nó. Nó bối rối quay đi, tránh ánh mắt cậu. Một hồi lâu, giọng Kiệt mới tiếp tục vang lên:
- Anh được nghe ba kể rằng, ngày bằng tuổi em bây giờ, bà cũng là một cô nữ sinh trong sáng, ngây thơ, rất xinh xắn. Cũng vì lẽ đó, ba anh đã bị mẹ anh cuốn hút ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Gương mặt Kiệt trầm xuống đôi chút. Cậu dường như đang nhớ lại hình ảnh mẹ mình, hình ảnh ấm áp nhất trong kí ức của cậu.
- Bà thích nấu ăn, rất thích. – Kiệt tiếp tục, giọng đượm chút màu sắc u buồn. – Bà đã từng mơ ước trở thành một đầu bếp nổi tiếng, hoặc sáng chế ra một món ăn gì đó được mọi người yêu thích. Vì khéo tay lại thông minh nên mẹ anh học rất tốt, đặc biệt là về môn nấu ăn. Bà tham gia rất nhiều khóa học, cũng đã đạt được không ít các loại bằng, chứng chỉ cho môn học này. Nhưng đến cuối cùng, bà vẫn phải từ bỏ ước mơ.
- Vì sao?
- Vì… bà đã chọn ba anh.
Nó có chút mơ hồ, không hiểu nổi lí do này. Việc này và việc Kiệt vừa nói liệu có liên quan sao? Kiệt dường như đọc được suy nghĩ trong đầu nó, cậu nhẹ giọng nói:
- Đừng nghĩ rằng hai việc này không liên quan sao? Mọi sự việc diễn ra trong cuộc đời mỗi người chúng ta đều có một sợi dây gắn kết vô hình. Chúng là nguyên nhân, là kết quả của nhau hay đại loại như thế.
Nó gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
- Em biết ba anh là xã hội đen chứ?
Nó lại gật đầu.
- Trong thế giới đó, việc truy sát nhau là hết sức bình thường, thậm chí là thường xuyên bắt gặp. Thế giới ấy có qua nhiều điều đáng sợ, nhiều người có lẽ không thể tưởng tượng nổi đâu. Khi mẹ anh quyết định yêu ba anh, bà đã biết cuộc sống cảu bà sẽ bị xáo trộn, nhất là khi ngày đó, thực lực của ba anh chưa đủ mạnh. Ông có quá nhiều kẻ thù. Nhưng, mẹ anh vẫn theo ông. Và như thế, bà đã từ một cô gái ngây thơ, trong sáng, thánh thiện không vướng bịu trần, bước chân vào vũng bùn lầy, bước vào thế giới đầy tội lỗi, thế giới đã cướp đi mạng sống của bà.
Nói đến đây, Kiệt chợt dừng lại. Cổ họng như có cái gì đó chặn ngang, nghẹn đắng. Sống mũi cay cay nhưng cậu không khóc. Không hẳn vì không muốn khóc, mà là vì… không khóc được. Cậu đã từng thề, lần khóc tiễn đưa mẹ ra đi sẽ là lần cuối cùng cậu khóc. Sau này, cậu sẽ mạnh mẽ, sẽ là một đáng nam nhi đội trời đạp đất, tuyệt không rơi lệ. Lớp vỏ bọc bao lấy cậu dần được hình thành. Cậu dần dần khép mình lại, dần dần tách mình khỏi mọi người, dần dần đánh mất cảm xúc thực sự, đánh mất chính mình.
Bàn tay nó nhẹ nhàng đặt lên đôi vai của Kiệt. Nó cảm nhận được, cơ thể cậu đang run rẩy. Một cảm giác đau xót trào dâng trong lòng nó. Nhưng nó cũng không thể làm gì hơn, chỉ có thể an ủi cậu như vậy. Vài phút đồng hồ trôi qua như thế, Kiệt dần bình tâm trở lại. Cậu ngước lên, mỉm cười:
- Được rồi, không cần an ủi anh nữa đâu!
Nó khẽ cười, rút đôi bàn tay nhỏ nhắn trở về.
- Ngày đó, mẹ anh vẫn cho rằng, có thể tiếp tục ước mơ của mình sau khi lấy ba anh. Nhưng sau đó, bà mới biết là không thể. Lúc đầu, mẹ anh vẫn đi học các khóa học nấu ăn như bình thường, vẫn tìm kiếm công việc bà yêu thích trong các khách sạn, nhà hàng. Nhưng, có một vài việc đã xảy ra, khiến bà phải quyết định từ bỏ tất cả.
- Là vì sự truy sát. Những thế lực đối đầu không thể làm gì ba anh. Vì thế, học bắt đầu chuyển mục tiêu sang mẹ anh. Ba anh đã phải cử vệ sĩ theo bà mỗi khi bà ra ngoài, nhưng bà vẫn gặp phải không ít nguy hiểm. Truy sát, bắt cóc. Đến cuối cùng, để an toàn, ba anh đã quyết định không để bà ra ngoài nữa. Nhưng ông không biết rằng, kể cả như vậy, mọi thứ cũng không thể yên bình.
Kiệt ngẩng đầu, đôi mắt ưu thương nhìn thẳng vào mắt nó. Lòng nó chợt trùng xuống. Nó cảm nhận được, quá khứ của Kiệt đã diễn ra những việc đáng sợ, một quá khứ không mấy niềm vui.
- Anh không bao giờ quên cái ngày đó. Cũng chưa từng quên ánh mắt bà khi ấy, cả nụ cười đó nữa. Nụ cười của bà, ánh mắt của bà, tiếc nuối, đầy đau thương, nhưng cũng có chút gì đó thanh thản. Đến phút cuối cùng, bà đã nói với anh, đừng bao giờ đi theo con đường này.
- Ngày hôm đó, có lẽ là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời anh. Ánh lửa tràn ngập trong căn biệt thự, bóng người dẫm đạp lên nhau mà chạy. Khi đó, anh mới 8 tuổi. Chỉ biết sợ hãi ôm lấy mẹ. Bà rất dịu dàng trấn an anh, tìm cách thoát khỏi biển lửa ấy. Hai mẹ con anh bị vây trong gian phòng rộng đó. Dù bà có gọi khản cổ, cũng không có ai tới giúp. Lửa vây kín căn phòng, không có một lối thoát. Cảm giác càng lúc càng khó thở, anh tưởng chừng đã lịm đi. Nhưng trong lúc mơ màng, anh vẫn nhận ra, mẹ anh đã hô hấp cho anh. Bà không quan tâm đến mình, dùng chút khí oxi cuối cùng để cho anh. Bà dùng thân thể của mình che cho anh, rồi tìm cách vượt qua biển lửa đó ra ngoài. Thế nên, sau vụ hỏa hoạn đó, anh chỉ bị bỏng nhẹ, cũng chẳng có gì nghiêm trọng. Nhưng mẹ anh… bà bị bỏng nặng, lại hít vào quá nhiều khí độc, nên… bà đã mất ngay sau đó.
Nó trầm tư, không nói gì, hay chính xác hơn là không biết nói gì. Nó hiểu cảm giác của Kiệt, nhưng lại không cách nào an ủi cậu. Một đứa trẻ phải chứng kiến mẹ mình chết, lại là chết vì bảo vệ mình, hẳn là sẽ đau lòng, sẽ day dứt và ân hận vô cùng.
- Cho đến bây giờ, anh vẫn không sao quên được nụ cười của bà lúc ra đi. Khi cận kề cái chết, bà vẫn cười. Bà đã nói với anh, từ bỏ con đường này, đừng bao giờ theo con đường của cha anh. Thời gian sau đó, anh rất hận cha anh. Cho đến bây giờ, dù rằng không còn hận ông như vậy, nhưng nếu muốn anh tha thứ cho ông vì cái chết của mẹ anh, muốn anh hòa thuận với cha như những ngày còn mẹ anh, thì không thể được. Mặc dù biết rằng lỗi này không hoàn toàn do ông, nhưng nếu không có ông… thì mọi chuyện cũng sẽ không như vậy.
Im lặng, mọi thứ dường như dang chia sẻ nỗi buồn cùng Kiệt. Không biết từ lúc nào, nắng đã nhạt dần, gió cũng đã ngừng thổi. Đàn bướm không còn bay lượn nữa. Mọi thứ tĩnh lặng tới mức có thể nghe thấy tiếng thở của hai người.
- Tự dưng nói với em những chuyện này, làm em buồn theo anh rồi!
Một hồi lâu, Kiệt mới cất tiếng, nụ cười cũng đã trở lại trên môi cậu. Nó cười, đáp:
- Không có gì! Em sẵn sàng nghe, nếu anh cần một người để tâm sự.
- Thực ra, anh kể cho em những chuyện này, không phải vì sự thương cảm của em. Chỉ là muốn tìm một nơi trút bầu tâm sự. Khi em nói muốn rời bỏ anh, anh cảm thấy rất đau, cảm giác như nghẹt thở. Cảm giác ấy cũng giống như ngày mẹ anh ra đi. Hai người phụ nữ quan trọng nhất đời anh… đều đã rời bỏ anh đi rồi.
Kiệt cười buồn, lắc lắc đầu, rót một tách trà đã nguội, uống một hơi. Nó cúi đầu, giọng nói rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để Kiệt nghe thấy:
- Em xin lỗi!
Kiệt lắc đầu, nhẹ nhàng xoa đầu nó:
- Đừng xin lỗi! Không phải lỗi của em. Việc tình cảm vốn không thể nói được gì là đúng hay sai, là ai có lỗi. Cứ coi như chúng ta không có duyên đi. Nhưng, anh không buông đâu, ít nhất là đến bây giờ, hay một thời gian nữa.
Ngừng một lát, Kiệt nhìn ra phía ngoài, mỉm cười:
- Cậu ấy đang đợi em đúng không? Ra đi! Cũng muộn rồi! Đừng lo cho anh. Anh không sao! À, nếu ba anh hỏi em, hãy bảo ông không cần tìm anh. Anh sẽ tự trở về. Sớm thôi.
Nó gật đầu.
- Đi đi, cậu ấy chắc đang sốt ruột đấy.
- Anh nhớ về nhà sớm. Đừng làm ba anh lo lắng!
- Anh biết rồi!
Nó cười, làm động tác chào tạm biệt rồi ra ngoài, để lại không gian cho một mình Kiệt. Kiệt mỉm cười nhìn theo bóng dáng nó. Nụ cười dần tắt theo bước chân nó rời đi.
Anh không thể buông, tí nhất là cho đến bây giờ…
- Hoặc đến khi anh hết yêu em…
Giọng nói rất nhỏ cất lên. Người con gái đằng trước không thể nghe, cũng không thể biết. Không thể cảm nhận được, đôi mắt cảu một người vẫn đang dõi theo mình.

Chúc các bạn online vui vẻ !

AD sẽ sưu tầm, tuyển chọn truyện hay nhất, truyện được đánh giá đặc sắc nhất cho độc giả.
Hãy nhập trực tiếp địa chỉ http://TieuThuyetTinhYeu.hexat.com nếu bạn yêu thích truyện ở wapsite

Ứng Dụng Hot
Viber Chụp Ảnh Chibi Cực Kool Android
ViberViber Android
Kakao TalkVẽ Chibi cực dễ thương cho Android
xem video trên YoutubeXem và tải video trên Youtube Java | Android
Ứng dụng FacebookPhotoshop cho Java | Android Và còn Camera 360 - Photo Wonder
Ứng dụng FacebookỨng dụng Facebook Java | Android
Zalo Tha hồ giao lưu, chém gió Java | Android
olaOla - Chat với cộng đồng teen cực lớn Java | Android
UCBrowserUCBrowser - Duyệt web,download cực trâu. Java | Android
Talking Tom CatTrò chuyện với mèo Tom Java - Android
Mọi thắc mắc về truyện, game hay ứng dụng các bạn liên hệ với mình qua :
Email: vodanhvg@yahoo.com | Nick ola : @xx.xy
Chu Ngọc Vy | Google+ Tieuthuyettinhyeu
Trang Chủ