Polly po-cket
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện teen - Thử yêu côn đồ - trang 6

Chương 19: Là tại anh . . .

Nghe tiếng hét của Minh Minh, Hải Yến vừa rời đi không xa đột ngột quay đầu chạy lại. Người Minh Minh xụi lơ bị người ta lôi vào chiếc xe màu đen, cô nín bật, cố cắn chặt môi để không hét lên.
……………………………………………………………………………………………..
Minh Minh im lặng suy nghĩ, chuyện lễ hội thì liên quan gì tới cô? Đám người này không giở trò mới là lạ đó! Minh Minh trừng mắt cảnh cáo Hải Yến rồi đi vào lớp. . .
***
Tôi đi về nhà, ba mẹ tôi hôm nay đi vắng cả rồi, chắc tôi phải ăn mì gói thôi. Chậc, ăn uống thiếu dinh dưỡng sao phát triển đứa trẻ chưa toàn diện như tôi đây? Có 1 hộp quà đặt trước cửa nhà, của ai thế nhỉ? Tôi loáng thoáng nghĩ đến hoàng tử, anh không phải là người thích tặng quà gián tiếp. Là hắn??? Tôi cầm chiếc hộp đi vào nhà, yên vị trên ghế sô pha. Tôi mở ra. Nhanh chóng, tôi biết chẳng ai trong 2 người tặng hộp quà này. Tôi quẳng hộp quà ra xa theo phản xạ. Tôi sợ hãi nhìn con búp bê đáng yêu đang tươi cười trong hộp, chiếc váy nó mặc bị người ta dùng dao cắt rách rưới, tưới tương ớt lên khắp người. Tôi run run cầm điện thoại gọi cho con Yến:
- Mày đang ở đâu vậy? Đến nhà tao ngay đi!- Tôi nói bằng giọng gấp gáp trong kinh hoàng.
- Có chuyện gì vậy?

Tôi lắng nghe được tiếng rè rè phát ra từ con búp bê. Từ trước đến nay, tôi hay sợ sệt mọi thứ nhưng không bao giờ tin trên đời này có “ma”. Tôi tiến đến cầm con búp bê lên. Nó vẫn phát ra âm thanh rè rè như bị nhiễu sóng. ” Chết đi!”
- Á!

Tôi bị tiếng nói phát ra từ con búp bê làm hoảng hồn mà hét lên. Tôi quăng điện thoại và nó xuống sàn nhà, sợ hãi co người trên ghế.
- Minh Minh!- Con bạn tôi không biết từ đâu chạy nhanh đến hớt hải đập hàng rào. Tôi chạy ra, mặt vẫn hoảng sợ. Tôi đưa ánh mắt nhìn người con trai đi cùng nó, là hắn. Có lẽ vẻ mặt tôi vẫn còn tái nên nó nhanh chóng nhận ra. Nó thở phào, giọng nói có phần chậm lại:
- Tao còn tưởng mày có chuyện gì!
- Vào đi sẽ rõ!

Tôi mở cửa cho 2 người vào. Hắn lạnh lùng sải bước, khuôn mặt vẫn lạnh như tờ không biểu hiện thái độ. Hắn khẽ liếc vào con búp bê trên sàn, nó vẫn không ngừng phát ra tiếng nói vừa rồi, đó là sự chết chóc. Con Yến cũng hoảng hốt không kém tôi. Hắn cầm con búp bê lên quan sát. Hắn nhíu mày lấy từ trong chiếc váy con búp bê ra 1 tờ giấy. Nó không được viết bằng tay mà được gõ bằng máy. Tính ra người hăm dọa tôi quả là cao thâm. Hắn liếc nhanh dòng chữ trên tờ giấy rồi xé bỏ. Tôi vừa định ngăn cản thì tờ giấy đã bị xé rụng rời. Tôi nhăn mặt:
- Tờ giấy viết gì thế?
- “Đừng đeo bám như 1 con dở hơi rồi dựa vào người khác. Mày sẽ chết!”- Hắn lạnh lùng lặp lại. Tôi như đứng không vững mà tựa vào con Yến để tiếp thêm chút sức lực. Nó vuốt vuốt lưng tôi:
- Đừng lo!
- Rốt cuộc lời hăm dọa có mục đích là tôi dựa hơi anh đúng không???- Tôi tức nghẹn, nghe từ “dựa hơi” tôi nghĩ ngay đến hắn. Hắn nhún vai:
- Không biết. 50/50.
- Không phải anh thì còn ai nữa chứ? Sao anh cứ làm cuộc sống tôi đảo lộn thế? Tôi đã làm gì có lỗi với anh ?- Tôi nói như sắp khóc, quả thật, lần này thực quá sức chịu đựng của tôi rồi.
- Tôi đã nói 50/50. Vẫn có khả năng không nhắm vào tôi!

” Reng…reng…reng…”
Tiếng chuông điện thoại của Hải Yến vang lên. Nó ngẩng đầu nhìn xung quanh rồi nhăn mặt:
- Là số ảo được gọi từ vi tính!
- Hả?- Tôi cũng gặp những trường hợp này do bị nhiễu sóng nên gọi nhầm. Tôi cắn chặt môi, tôi có thể chắc chắn, người hăm dọa tôi đang gọi đến.
- A lô?- Hắn giật điện thoại lạnh lùng hỏi.Bên đầu dây vang lên tiếng cười, giọng nói nam bị nhiễu giọng. Hắn nhấn nút ghi âm, không ngờ, lúc này hắn cũng nghĩ ra cách.” Rất vui khi được trò chuyện với Thanh Tuấn!”
- Nói rõ mục đích!
- Nếu muốn biết tôi là ai, tốt nhất hãy đến ngôi nhà hoang sau cánh đồng ngoại ô, sau khi Minh Minh nằm trong tay tôi. Còn nếu không muốn biết thì hãy cố bảo vệ cô ta đi!
- Chết tiệt.- Hắn gắt lên, bên kia chỉ còn lại tiếng rè rè đã tắt máy. Tôi cắn chặt môi, tôi sẽ bị bắt cóc ư? Tôi có nên ra ngoài không? Người này quả thật rất tài giỏi, có thể làm nhiễu âm thanh để không nhận ra giọng nói, ngay sau khi điện thoại tôi bị hỏng thì gọi đến cho Hải Yến. Khuôn mặt hắn đằng đằng sát khí:
- Cô nên ở trong nhà cho đến khi tôi tìm ra hắn!

Tôi mím môi gật đầu, tôi cũng có ý định như vậy. Hắn xoa xoa đầu tôi rồi cầm con búp bê đi về. Hắn cũng cầm luôn thẻ nhớ của Hải Yến để phân tích giọng nói. Tôi không ngờ hắn cũng tài giỏi phết. Con Yến ở lại với tôi. . .
……………………………………………………………………………………………….
- Chết tiệt!- Hắn vỗ cái ầm xuống bàn máy vi tính trong 1 căn phòng với đầy đủ thiết bị tinh vi. Giọng nói đã bị chỉnh giọng khác, có thể nói, giọng nói nam ban nãy phát ra là của 1 người con gái. Hắn chỉ có thể tách tiếng rè rè ra khỏi mà chẳng thể nào khôi phục về giọng cũ. Từ nhỏ đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn không thể sử dụng máy tính như ý muốn. Hắn liếc nhìn con búp bê bên cạnh, nó đã bị hắn cắt ra lấy thiết bị phát âm trong bụng ra. Ngay cả khi hắn quét dấu vân tay, chỉ có vân tay của hắn và Minh Minh. Không ngờ, trên đời này vẫn còn có người tài giỏi làm hắn điên đầu. Hắn nhìn nhịp sóng âm không ngừng di chuyển trên màn hình mà nhíu mày, để làm chuyện này không khó, nhưng để người khác không khôi phục lại được mới là chuyện đáng nói. . .

Hắn ngã lưng vào ghế, tay xoa xoa thái dương. Anh đẩy cửa phòng:
- Có lẽ em cần anh giúp!
- Có lẽ anh cũng không làm được…- Hắn nhếch mép. Anh quan sát màn hình máy tính rồi nhíu mày:
- Thoát ra nhanh, có virut!

Không cần anh nói, hắn đã ra tay trước. Hắn tức giận vò chặt nắm đấm:
- Dám xâm nhập vào hệ thống máy tính thả virut!
- Không phải ai cũng có bản lĩnh này… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
- Minh Minh bị gửi thư hăm dọa, em tự hỏi có liên quan đến anh hay không?- Hắn xoa cằm nhíu mày.
- Không phải em hay sao?- Anh lại cười cợt đáp trả.
- Bên cạnh em chỉ có Gia Linh là nguy hiểm nhưng cô ta không có bản lĩnh, chuyện lần trước còn bị “giấu đầu lòi đuôi”!
- Còn anh thì chẳng có ai cả!
- Không thể bỏ qua bất kì ai…- Hắn tỏa sát khí lạnh đến rợn người, tay đập lên bàn phím vi tính làm nó bẹp dí. Anh nhíu mày suy nghĩ, xem ra, anh em nhà họ cũng chưa hẳn là chỗ dựa an toàn. . .
………………………………………………………………………………………………
Trời chưng hửng tối. . .
Hải Yến đứng dậy chuẩn bị về nhà lấy 1 ít sách vở sang nhà Minh Minh. Cô vẫn chưa hết sợ hãi nhưng vẫn phải để Hải Yến đi. Cô nhăn mặt căn dặn:
- Hôm nay ba mẹ tao không có về, mày phải nhanh thật nhanh sang đó!
- Biết rồi! Mày khóa cổng cẩn thận!- Hải Yến vỗ vỗ vai trấn an Minh Minh rồi rời khỏi.

Minh Minh cố giữ bình tĩnh ngồi trong nhà. Quả thật, cảm giác còn khó chịu hơn cả sợ ma. Chiếc điện thoại đã bị ném hư, Minh Minh quả thật trong tình trạng rất rất không an toàn. Nhỡ có bất trắc, cô phải xoay sở ra sao??? Lần này lại là do hắn chứ chẳng lành, càng ngày càng đáng ghét. . .

*Lục…cục…* Minh Minh lắng nghe tiếng động kì lạ, cô cầm cây chổi bên cạnh đi ra… “Cạch”, cổng nhà mở, Minh Minh trợn mắt, cô khóa trong tại sao lại có thể mở. “Méo” 1 con mèo đen đi vào, Minh Minh thở phào nhẹ nhõm…(Đang ở nhà 1 mình, sợ ma chết được nhưng đã hứa thì phải post chap T^T, đau tim…)
“YẾNNNNNNNNNNNNN…”

Nghe tiếng hét của Minh Minh, Hải Yến vừa rời đi không xa đột ngột quay đầu chạy lại. Người Minh Minh xụi lơ bị người ta lôi vào chiếc xe màu đen, cô nín bật, cố cắn chặt răng để không hét lên. Hải Yến thất thần như người vô hồn, mặt tái mét. “Tốt lắm!”- Tiếng 1 người con gái hài lòng. Hải Yến vò chặt tay, là Gia Linh, chắc chắn là cô ta. Nhưng cũng không hẳn, giọng cô ta không trầm như vậy. Cô ghi nhớ kĩ biển số xe là xxx… Đợi khi chiếc xe vừa đi khỏi, cô bấm điện thoại gọi cho hắn:
- Minh Minh vừa bị người ta bắt đi. Biển số xe là xxx, tôi chỉ vừa đi ra khỏi cổng thì bọn chúng đã hành động, quả thật…
- Đến nhà tôi!- Hải Yến chưa kịp nói hết câu đã bị hắn lạnh lùng chặn ngang, ngữ điệu cực kỳ đáng sợ. Hải Yến không dám cãi lời mà bắt xe đến đó rất nhanh chóng, sinh mạng của đứa bạn thân đang nằm trong tay cô.
******
- Biển số xxx???- Hắn khoanh tay lạnh lùng, không ngờ thông minh trong công nghệ thông tin lại ngu ngốc trong vấn đề bắt cóc người khác. Hắn khẽ lướt nhanh ngón tay trên bàn phím, hắn đang nhập biển số vào 1 phần mềm dò tìm nào đó. . .

Hắn nhíu mày bóp bóp mi tâm, Hải Yến tiếp tục cung cấp thông tin:
- Là 1 người nữ chỉ huy, có giọng nữ trầm, có lẽ chỉ lớn hơn chúng ta vài tuổi. Lúc đầu tôi có nghĩ đến Gia Linh nhưng hình như không phải giọng cô ta!
- Không phải!- Hắn lắc đầu. Nữ trầm? Hắn nhanh chóng nghĩ ngay đến ai đó nhưng gạt phắt ý nghĩ đi. Anh cũng đang ngồi cạnh nhưng không nói gì, mắt chăm chú vào màn hình laptop trên đùi. Ngón tay anh chuyển động không ngừng, 1 lát sau, anh ngẩng đầu lên:
- Cột điện gần nhà Minh Minh có lắp camera bảo vệ. Anh vừa xâm nhập vào hệ thống để xem video!
- Đưa em!- Hắn đón lấy cái laptop từ tay anh. Click cho video chạy, Minh Minh vừa cầm cây chổi đi ra, ánh mắt dừng tại vật gì đó dưới chân.Hắn nhìn thật kĩ nhưng chẳng thấy cái gì ngoài màu đen.”Anh nhớ phóng to hình này giúp em!”- Hắn nói. 1 người mặt quần áo đen che kín mặt đi vào, Minh Minh hét lên trong kinh sợ rồi bị người đó ánh vào sau gáy bất tỉnh nhân sự. Hắn siết chặt nấm đấm, chiếc xe này được định vị là của gia đình hắn, sao có chuyện lạ đời này được?

“Tít…tít…”
Điện thoại hắn reo lên, là dãy số điện thoại của vi tính lúc trưa. Hắn bắt máy, ngữ khí tức giận:
- Mau thả Minh Minh ra!
- Uổng công cậu ít nói, khi nói thì lại nói những câu thừa thải, nếu nghe lời cậu thả ra thì tôi cũng sẽ không phải tốn sức đi bắt! Haha…- Giọng nói rè rè lại vang lên. Ngừng 1 chút, hắn tiếp tục.- Tôi là muốn tác thành cho cậu và cô ấy!
- Cảm ơn nhưng tôi không cần! Nếu tôi đoán không lầm chuyện này do anh tôi gây ra!
- Rất đúng, Minh Minh nghe cho rõ đây, nếu cô có bị rạch mặt hay chặt đứt 1 bộ phận nào đó thì… lổi đều do Quang Huy gây ra!- Minh Minh ú ớ trong cổ họng, hắn đoán chắc chắn là cô bị trói lại và ngồi sát bên cạnh. Anh nãy giờ im lặng bây giờ nóng nảy lên tiếng:
- Quang Huy này không gây thù chuốc oán với ai, tôi cũng không có khái niệm bao dung với những kẻ đắc tội với mình… Vậy nên, khôn hồn thì đụng vào “người-con-gái-của-tôi”, bằng không phải trả giá gấp trăm gấp ngàn lần…
- Haha, nói hay lắm, để tôi ấn 1 dao vào mặt cô ấy thì… anh còn nói nữa không!
- Á!- Tiếng Minh Minh hét lên, hắn máu nóng cuồn cuộn trong người quát:
- TÔI THỀ LÀ SẼ GIẾT CHẾT AI DÁM ĐỘNG VÀO SỢI TÓC CỦA CÔ ẤY! MUỐN GÌ THÌ TÌM TÔI NÀY!
- Như giao ước, sáng mai 7 giờ tại căn nhà hoang ngoại ô. Chỉ 1 mình cậu, Thanh Tuấn! Nếu Quang Huy đi theo, tôi không biết mình sẽ nổi điên mà làm gì đâu!
*******
- Tôi tự nghĩ, cô là người có tội hay anh ấy là người có lỗi? Tôi không phải là con người không biết lí lẽ, tôi sẽ chỉ rạch vào tay chân cô mà thôi!
- Cô là nữ sao?- Minh Minh bị che mắt, giọng nói người này cũng bị rè rè như trong điện thoại. Không nghe tiếng trả lời, cô nhếch mép:” Lỗi là ở cô quá mơ tưởng!”
- Được, muốn chết thì tôi tiễn!- Giọng nói vẫn bình thản, chỉ có thể nhìn thấy trong căn phòng cũ, chiếc gậy giơ cao lên rồi hạ xuống, kèm theo tiếng hét thảm thiết của Minh Minh. . .

Chương 20: Tôi sẽ báo ơn anh!

- Ái, cái tên này…- Cô đánh vào vai hắn, quang cảnh xung quanh thật sự có đẹp nhưng chỉ đủ làm nền cho 2 người đang về phía trước.
…………………………………………………………………………………………..
Đầu Minh Minh đau nhức âm ỉ, đúng là cái miệng kiện cái thân. Ngu mà còn ra gió, sao lúc nãy không im mồm mà vui vẻ tác hợp cho cái thằng “đàn bà” này để khỏi bị đánh. Trong cái khó nó … ló cái ngu mới chết. Người nào đó ôm con mèo đen trong lòng vuốt ve như báu vật rồi nở nụ cười:
- Ngày mai, người cứu cô sẽ là Thanh Tuấn, cô nên có chút cảm tình với anh ta thì tốt hơn là đeo bám Quang Huy!

Minh Minh không trả lời. Ngộ nhỡ nói sai ý thì bị thêm 1 cú đập nữa là quy tiên. Cô còn chưa báo hiếu đủ cha mẹ kia mà. 18 tuổi không phải là quãng thời gian sống quá dài. . .

- Tôi không nghĩ mình sẽ làm chuyện này nhưng… thôi, cô không nhất thiết phải biết!- Người đó hừ lạnh. Minh Minh chữi thầm trong bụng, không muốn nói thì câm mồm, khơi ra rồi lại dứt bỏ.- Tôi không ngược đãi cô đâu nhưng… cô có 2 quyền lựa chọn, 1 là yêu Thanh Tuấn, 2 là chết… Tôi phải xem biểu hiện cô ngày mai ra sao!
- Tôi không có quyền sống như cô sao? Nếu cô giết tôi chẳng phải sẽ bị liệt vào tội danh giết người à?- Minh Minh cố sức lí giải.
- Tiền… có thể chôn lấp tất cả!

Minh Minh khẽ rùng mình. Lỡ mai không còn gặp ba mẹ cô thì sao?Cái tên chết dịch, chết bầm Thanh Tuấn đó trong rừng còn tìm ra, ở 1 căn nhà thì không tìm ra sao? Minh Minh có thể chắc chắn đây không phải ngoại ô vì cô chỉ bị ngất khoảng 15 phút, sau đó đã được đưa đến đây. Tim cô đánh 1 tiếng thịch, những lúc nguy hiểm, người đầu tiên cô nghĩ đến lại là hắn chứ không phải anh. Hắn… luôn luôn xuất hiện mỗi lúc cô cần. Hắn không biết thể hiện cảm xúc của mình qua lời nói nhưng hắn luôn thể hiện qua hành động, Minh Minh thấy hốc mắt cay cay dù đã bị bịt kín lại. Nếu là cô lúc nhỏ, cô sẽ khóc thét lên vì không thấy được ánh sáng nhưng bây giờ là buổi tối, cô có thể ngủ yên. Minh Minh khép mắt lại chìm vào giấc ngủ, chuyện của ngày mai thì để ngày mai tính, cô không có khái niệm tính chuyện trước. . .

- Các anh có thể đánh đấm tùy ý nhưng ai làm Thanh Tuấn hoặc Minh Minh chết thì tự nhận hậu quả. Tôi đã cho các anh cơ hội hả giận mà còn được nhận thêm tiền, nên biết lẽ phải!
- Tất nhiên thưa người đẹp!- Tên Thành nhận sấp tiền trên bàn nở nụ cười nham nhở.
- Em nghĩ… liệu nó có thành công không?- Người con gái ngồi bên cạnh tỏ vẻ e sợ. Cô gái kia chỉ khẽ nhếch mép:
- Chị còn sợ sao? Đâu phải do chị làm?
****
- Là 1 con mèo đen! Hình như anh nhìn thấy ở đâu rồi!- Quang Huy nhíu mày nhìn tấm ảnh con mèo đen được phóng to. Thanh Tuấn hừ lạnh:
- Anh có nghĩ là chị Thảo không?
- Hả?- Anh nhìn hắn ngạc nhiên.
- Chị ấy tinh thông công nghệ thông tin, hơn nữa, biển số xe là biển số nhà của chúng ta, có lẽ là anh đã từng đăng kí giúp?- Hắn nhếch mép tỏ vẻ quyết đoán.
- Hừm… Cái đó chưa nói lên được gì cả! Rất có thể không phải. Bây giờ chỉ có thể chờ đợi thời gian trôi. . .

Hải Yến đan bàn tay vào nhau lạnh ngắt ngồi trên ghế sô pha lo lắng cho sự an nguy của Minh Minh. Con nhỏ mà có chuyện gì chắc cô không sống nổi mất. Cô cầm chiếc điện thoại lên xem là ai gọi đến, là ba mẹ Minh Minh. Cô cắn môi bấm nút trả lời:
- Dạ thưa 2 bác?
- Minh Minh sang nhà cháu ngủ à? Dì gọi vào máy bàn và cả di động của nó đều không được.
- À vâng. Nó ngủ trước rồi ạ!- Cô thở hắt ra, còn cô thì nói với ba mẹ mình sang nhà Minh Minh ngủ.
- Con gái gì mà xấu nết quá. Có thể vài ngày sau 2 bác mới về được, chẳng biết ba nó bị bệnh gì mà chưa có kết quả xét nghiệm nữa… Cứ để nó ở nhà cháu đi, chứ nó sợ bóng tối, thắp đèn cả căn nhà thì hao tiền điện oan uổng của bác!- Giọng bà nói vui vẻ.
- Bác cứ yên tâm, cháu sẽ nói lại sau.- Cô cố tỏ ra vui vẻ nhưng thực chất còn lo hơn ban nãy. Còn ba mẹ Minh Minh, phải giải quyết ra sao?

Tiếng đồng hồ lẳng lặng trôi qua trong căn phòng khác đầy căng thẳng. . .

5 giờ sáng. . .
- Anh không đi sao?- Hắn khoác chiếc áo khoác da màu đen trông rất lịch lãm vào. Anh lắc đầu:
- Anh không nên đi! Lo cho an nguy của Minh Minh trước đã. . .

Hắn im lặng 1 chút rồi ngẩng đầu nhìn anh:
- Cái đáng sợ không phải là rủi ro, mà đáng sợ nhất là mình còn chưa dám làm. . .

Anh nhếch mép cười buồn, đúng, anh không có bản lĩnh đến đó. Theo lời đêm qua, nếu anh đến, rất có thể Minh Minh xảy ra chuyện đáng lo ngại hơn. Hải Yến cũng thấy anh làm việc này là đúng, không phải anh chết nhát mà là không đủ can đảm để đánh cược tính mạng của Minh Minh.

Hắn rồ ga, chiếc mô tô màu đen phóng trên đường cao tốc như cơn gió. 60km/h, 80km/h, 120km/h… Do là buổi sáng nên rất ít xe, chỉ có bóng ma màu đen thống lĩnh cả con đường.
****
Minh Minh lờ mờ mở mắt, đầu cô vẫn còn đau nhức inh ỏi. 2 tay cô bị trói chặt ra ghế sau, chiếc khăn bịt mắt đã được tháo ra. Minh Minh cố cử động tay nhưng không thể. Nghe tiếng động, 1 tên đứng gần đó hỏi:
- Tỉnh rồi à?

Minh Minh chữi thầm trong bụng :” Không thấy sao còn hỏi là thằng thiểu năng?” Bụng nghĩ thế nhưng cô vẫn nở nụ cười gật đầu với hắn. Hắn chỉ hừ lạnh 1 tiếng. Minh Minh cắn môi nhìn xung quanh xem có vật gì có thể cắt dây hay không, điều này cô vẫn thường thấy trên phim. Người không vì mình trời tru đất diệt, trông đợi vào người khác còn đê tiện hơn…

- Ăn sáng đi!- 1 tên đi vào ra hiệu tay với tên đứng cạnh Minh Minh. Thời cơ đến rồi! Minh Minh nhìn bóng dáng hắn đi ra rồi tìm thắt nút của dây. Nó chỉ gần cánh tay cô và được buộc 1 cách sơ sài. Minh Minh mỉm cười, rất chi là dễ rồi, cô vặn vặn cái tay để tháo sợi dây ra. . .

5 phút sau. . .
Sợi dây vẫn chưa có tiến triển gì mấy mà tháo được 3 thắt gút, nếu không nhanh nữa thì tên kia sẽ đi vào là toi đời. Trong lúc rối rắm, sợi dây đột nhiên được nới lỏng ra, Minh Minh vui mừng cử động tay nhanh hơn nữa. Sợi dây rớt ra. Cô nở nụ cười tươi rói. Nghe tiếng bước chân của tên kia đi vào, Minh Minh cầm chiếc ghế nép vào cửa. Hắn vừa ló mặt vào đã bị Minh Minh đánh mạnh chiếc ghế vào đầu ngất xỉu. Minh Minh cắn môi, không biết tên này có chết luôn không nhỉ? Phật ơi, cho Minh Minh nghỉ tu phút này nhé! Cô ra cửa sổ, trời đất, là tầng 2. Minh Minh cảm thán trong bụng, cái này hơi khó leo xuống, khó chứ không phải không! Minh Minh có lần leo từ cửa sổ phòng mình sang sân thượng nhà hàng xóm trốn mẹ cô lúc làm hỏng chiếc váy ba vừa mua tặng mẹ. Đúng lúc, chiếc mô tô quen thuộc của hắn vừa đến. Minh Minh ló nửa người ra vẫy tay với hắn. Tham chiến giang hồ đã lâu, điều đầu tiên hắn làm là quan sát xung quanh. Đập vào mắt hắn là hình ảnh Minh Minh ló nửa người sang cửa sổ vẫy tay. Khuôn mặt hắn nghiễm nhiên không thể hiện điều gì chỉ giơ tay lên rồi chỉ xuống đất. Minh Minh gật đầu, đi theo hắn cũng lâu, tất nhiên cũng hiểu những hình thể của hắn. Cô leo xuống 1 cách thành thạo.

Đúng là cái bọn ngu ngốc, làm sao có thể để Minh Minh 1 mình trên đó chứ? Vẫn chưa tên nào hay hắn đến, Thanh Tuấn khẽ khàng đi vào đỡ Minh Minh xuống. Cô đột nhiên thấy khóe mắt cay cay muốn khóc nhưng… bây giờ không phải lúc. Cái tên vừa bị cô đánh ngất xỉu đã tỉnh dậy hô hào. Cả bọn túa ra như kiến. Minh Minh nuốt nước bọt, hắn vẫn bình thản:
- Phóng lên yên sau của tôi nhanh lên!- Hắn đưa cô cái nón bảo hiểm trên tay rồi chạy như bay ra xe. Minh Minh cũng nhanh chóng phóng lên sau đó. Hắn rồ ga chạy đi.

Rượt đuổi ở ngoại ô đúng là rất ngốc nghếch, chỉ cần sai 1 ly là có thể đi chầu diêm chúa. Tuy vậy, cái bọn sói ở phía sau vẫn một mực chạy theo vì chưa trả đũa đã bị ăn cơm thiu. Minh Minh bặm môi ôm chặt hắn, gió lùa vào mặt làm cô bừng tỉnh hoàn toàn. Hắn lạng lách qua các khúc cua quanh co 1 cái rất chắc chắn. Minh Minh ngoảnh đầu lại phía sau. Bọn đó ít nhất cũng 10 chiếc xe nối đuôi nhau phóng thẳng tới. Có cả tên phóng qua đầu đồng bọn vượt lên không kiên nhường. Hắn đột nhiên phanh xe lại, Minh Minh giật mình ngẩng lên, 1 chiếc ô tô đã tiến đến chặn đầu xe. Mắt khẽ đảo quan sát 2 bên hắn lên tay ga rất mạnh.” Ôm chắc vào!” Hắn nhắc nhở rồi cho xe lao xuống 1 bên vực. Minh Minh nhắm mắt ôm chặt lấy hắn. Hắn sẽ không ngu ngốc đến nỗi đẩy cả 2 vào chỗ chết. Chỉ cần có hắn bên cạnh, chắc chắn cô sẽ bình an vô sự. 2 bánh xe đáp xuống những bãi đá lỏm chỏm rất sắc nhọn, bánh xe trước của hắn bị trượt do rêu nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh mà lao xuống. Dốc rất đứng và cao, Minh Minh quay đầu lại nhìn. Bọn đó vẫn không chịu buông tha mà lao xuống theo nhưng chiếc xe đầu tiên không may mắn như hắn và Minh Minh mà lật ngang. Hắn vẫn lạnh lùng lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng như chạy trên đường cao tốc. Dần dần, Minh Minh thấy rõ con sông phía trước. Hắn quẹo trái chạy thẳng. Bọn kia có tên bỏ xe chạy bộ, có tên vẫn lì lợm phóng xe theo.

Hắn bỏ bọn đó 1 quãng xa rồi, theo như hắn thì đã gần đến đường cao tốc nên quãng đường phía dưới bị chặn lại. Hắn nắm chặt lấy tay Minh Minh trước bụng mình như muốn tiếp thêm sức mạnh. Cô lấy bàn tay còn lại đặt lên trên bàn tay hắn. Thanh Tuấn nhếch mép rồi lái xe lên con dốc để trở lại đường cao tốc. Minh minh cắn chặt răng, lúc nãy băng qua con dốc vai cô đụng phải đá nên mảng vai bị rách da, máu tuôn ra nhưng cô vẫn không lên tiếng, chỉ biết siết chặt vòng tay hơn nữa. . .

Chiếc xe của hắn vừa lên đến đường cao tốc thì bị nổ bánh trước. Vì sự sinh tồn, hắn vẫn tiếp tục kéo nó về phía trước dù nó lạng đi rất đáng sợ. Cả bọn đằng sau vẫn đeo bám nhưng ít hơn ban nãy. Có người bị kẹt dưới dốc, có người bị thương nên không đuổi theo nữa. Bánh xe sau của hắn không chịu được lực nữa mà nổ lốp luôn. Hắn nói nhỏ:
- Phóng xe! Giữ chắc!

Hắn kéo người cô về phía mình rồi quăng chiếc xe qua 1 bên. Minh Minh cảm nhận được cái ôm chặt từ hắn. Hắn bế cô trong tay chạy về phía trước. Hắn lôi chiếc điện thoại túi ra đưa cho Minh Minh:
- Mau gọi cho anh gọi cứu trợ!
- Ồ.

Minh Minh bấm số của anh. Tay cô chợt khựng lại trên màn hình nền. Đó là hình cô lúc đang ngủ say, hắn vẽ đủ thứ hình thù quái lạ lên mặt cô rồi chụp lại. Quả thật, cô chẳng hề hay biết chuyện này. Tuy nhiên, lo cho mạng sống mình trước đã.
- Anh à? Còn 15 phút nữa em sẽ vào thành phố, anh mau cho người đến đây ngay đi! Á…

Chiếc điện thoại của hắn rơi xuống đất. Bọn người đằng sau đã đuổi kịp và 1 số tên tiến đến từ phía trước. Hắn thả Minh Minh xuống, cô nhặt chiếc điện thoại lên cho vào túi quần rồi theo sau lưng hắn.

Tên “sói đầu đàn” bước đến khoái trá cười:
- Đến lúc tao trả đũa mày rồi thằng khốn! Mày dám sai đàn em đánh gãy cánh tay trái của bọn tao… Giờ thì còn mình mày, để xem mày làm được gì!

Gãy tay sao? Hắn ra tay thâm độc vậy à? Minh Minh chép miệng. Đúng là lũ ngu ngốc, tốt nhất nên giết hắn luôn đi chứ để hắn còn mạng trở về thì cái mạng của các người sẽ không xong. Hắn cũng đâu dễ chết như vậy chứ…
- Lên đi, lắm lời!- Hắn bẻ tay rôm rốp rồi vượt lên đạp vào bụng tên Thành 1 cái. Cả đám có chút e sợ nhưng vì mối thù đau đớn, có người chống lưng, không nắm bắt cơ hội thì quả là ngu ngốc. . .

1 tên tiến lên từ phía sau Minh Minh định bắt lấy cô,nhưng bị Minh Minh giơ chân đạp thẳng hạ bộ. Cô dạo này cũng không hẳn là ngu ngơ khờ khạo, cô cũng biết đánh đấm sơ sơ, chủ yếu là phòng vệ bản thân. Hắn lần này đánh đấm ra trò, rất mãnh liệt. Bây giờ, hắn không chỉ bảo vệ bản thân mà bảo vệ cho cả cô gái quan trọng phía sau. . .

20 tên đầu tiên đã bị hắn hạ đọ ván. Sức lực chỉ có bấy nhiêu mà cũng bày đặt ra mặt chạm vào hắn. Hắn quỳ xuống cõng Minh Minh đi tiếp, lúc nãy hắn có thấy vết thương trên vai cô nhưng không nói gì. Tuy là hắn đã hạ hết những tên đó nhưng không phải là không có thương tích. Đầu gối hắn bị vết dao rạch 1 đường dài do 1 tên chơi xấu. Tên đó nhanh chóng bị hắn đạp sang 1 bên, con dao văng ra ngoài…

Minh Minh lúc này chỉ cảm nhận được sự ấm áp bao quanh mình, chưa bao giờ ấm hơn thế. Cô khẽ cười:
- Nếu chúng ta còn mạng đi về, tôi sẽ… báo đáp anh xứng đáng!
Hắn cười hắt ra 1 tiếng:
- Cô nên nghĩ 1 cái gì đó thật xứng đáng đi!
- Tôi hát cho anh nghe nhé!
- Cái đó thì… tôi bỏ cô lại đây luôn nhé!
- Ái, cái tên này…- Cô đánh vào vai hắn, quang cảnh xung quanh thật sự có đẹp nhưng chỉ đủ làm nền cho 2 người đang về phía trước.

- Bọn nó kia rồi!- 1 tên lên tiếng. Minh Minh nghiêng đầu:
- Đó là điều tôi lo lắng nãy giờ!
- Cô hát cho bọn chúng nghe thay vì cho tôi nghe được không? Chắc sẽ giúp ít được 1 phần…
- Khắc này mà còn đùa!- Minh minh nghiến răng nghiến lợi. Hắn xốc cô lên chạy nhanh về phía trước.

Chương 21: Thanh Thanh, Thiện Nhân. . .

Minh Minh nghiêng đầu nhớ lại. Tính ra thì cũng làm nên chuyện lắm. Lần đó, có cô kia nói Hải Yến giật bồ trắng trợn, tên này đành đứng ra làm bia đỡ đạn.
………………………………………………………………………………..
Hắn vẫn chạy về phía trước, càng câu giờ càng lâu càng tốt. Với số lượng khổng lồ như thế, hắn là thánh chắc cũng bầm dập không ít. Minh Minh áp sát người vào hắn để có thể bám chắc hơn. Hắn tuy có nhanh và khỏe nhưng trên lưng cõng thêm người nữa thì là chuyện khác. Thấy bọn kia sắp đến gần, Minh Minh ghé vào tai hắn:
- Hay để tôi chạy 1 mình đi! Chân tôi không sao, hơn nữa còn chạy nhanh hơn cả anh!
- Sao không nói sớm?- Hắn tức nghẹn, cứ tưởng Minh Minh là con gái sẽ yếu đuối chạy chậm làm 1 gánh nặng, ai ngờ…
- Anh có hỏi đâu mà nói?- Minh Minh phóng xuống đất vọt đi trước chứng tỏ cho hắn xem. Giờ thì hắn hối hận rồi, gánh nặng đang là hắn. Nãy giờ cõng cô ta đi cũng 2 km chứ chẳng vừa, sức đâu mà sung như Minh Minh được.

Cô chạy 1 quãng xa rồi quay lại nhìn hắn, aiz, mấy tên kia sắp đuổi kịp rồi. Đại ca gì mà yếu như dế vậy? Tuy có ý định chạy trước xuất hiện trong đầu nhưng tấm lòng hiền từ như Bồ Tát lại khiến Minh Minh chạy lại chỗ hắn ra sức kéo đi.

Cái tên này đúng là trâu bò, nặng như sắt. Minh Minh chạy được 1 chút thì mệt lã người, hắn cũng vậy. Đầu gối hắn giờ lở loét ra to hơn nên cũng 1 phần di chuyển khó khăn. Sức cùng lực kiệt, hắn đành quay lại chống đỡ, hắn không phải là loại yếu đuối mà rục đầu chạy. Minh Minh thấy hắn dừng lại, ngạc nhiên:
- Ê, đứng lại là chết đó!
- Chạy trước đi!- Hắn đẩy cô về phía trước. Bọn sói đã đuổi đến nơi, Minh Minh cắn môi, cái tên điên, giờ phút này mà còn làm anh hùng cứu mỹ nhân. Vậy… mỹ nhân chạy trước… Minh Minh co cẳng chạy bỏ lại hắn với mớ hỗn độn. Hắn lắc mạnh cổ mình rồi xông vào đánh.

Tuy có đông hơn nhưng vẫn không làm gì được hắn. Hắn chỉ cần 1 đấm thì 1 tên đã nằm sát đất, có tên còn bị hắn bẻ gần như gãy cổ. Nói Minh Minh bỏ chạy thì cũng không đúng với lẽ, bởi do cô hắn mới bị bủa vây. Trên đường chạy, Minh Minh cứ nghĩ người nào đó muốn tác hợp hắn và cô nên sẽ không bị thương tích gì nhưng ngay lúc xe hắn xuống dốc thì cô biết là bán mạng rồi. Minh Minh vẻ mặt đắc ý lôi 1 cái bao chất toàn đá là đá do cô nhặt, to có, nhỏ có, Minh Minh còn “hôi gạch” chuẩn bị xây của người khác. Tên nào ngon thì nhào vào!

Minh Minh lựa 1 chỗ an toàn trên tảng đá mà ném “đạn”. Hắn quay đầu lại nhìn cô, trong lòng buồn bực cũng có chút vui vui. Thủ đoạn gì cũng không từ! Chỉ có thể là Minh Minh. Cô hí hửng ném nhưng tất nhiên chỉ trúng mấy tên bên ngoài vừa ngồi dậy, tránh xa chỗ hắn. Cô mà cho 1 cục gạch vào đầu hắn chắc không…qua khỏi.

Minh Minh vẫn lo quan sát mà không cẩn thận phía sau, nhưng mọi thứ đều không qua khỏi mắt hắn. Hắn đạp mấy tên trong vòng vây gần nhất ôm Minh Minh vào lòng. Cây dao đâm thẳng vào lưng hắn. Minh Minh lúc này mới nhận ra có 1 tên phục kích từ đằng sau. Hắn hừ lạnh, mùi máu tanh làm mọi thứ chùn xuống. Hắn nắm lấy tay tên đó, trong bầu không khí yên tĩnh chỉ nghe tiếng thở mạnh và tiếng gãy răng rắc của xương. Tên kia đau đớn la hét quằn quại ôm chặt tay mình. Minh Minh nín thở nghe tiếng tim mình đập thình thịch, chưa bao giờ sự nguy hiểm kề cận như thế…

-Minh Minh!- Tiếng Hải Yến gọi. Bọn sói kia gặp cảnh sát đến thì túa ra chạy. Minh Minh đỡ hắn đi về phía xe:
- Anh có sao không? Không chết đấy chứ?
- Hừ…- Hắn liếc cô rồi ngồi vào trong xe. Minh Minh vẫn đưa tay vịn chặt vết thương ngăn máu chảy ra. Máu ra càng ngày càng nhiều, cơ hồ như toàn bộ lượng máu trong cơ thể hắn tụ lại phía đó. Minh Minh nói, giọng rưng rức:
- Anh đừng có chết nha! Tôi sẽ bị ám ảnh, tối tôi sẽ bị mất ngủ, nghiêm trọng lắm!
- Minh Minh…- Hắn cầm lấy tay cô đang chạm vào vai mình…- Tôi chỉ muốn biết, tôi có thể theo đuổi cô hay không thôi!
- Được, tất nhiên là được. Nếu anh còn sống thì tôi sẽ chấp nhận… cho nên…- Minh Minh nói gấp gáp, gật đầu lia lịa như hắn sắp chết thật. Lần đầu trong đời cô thấy nhiều máu như vậy… Hắn nhếch mép tựa người vào ghế khép mắt lại, hơi thở vẫn thở ra nhè nhẹ đều đều. Hắn chìm vào giấc ngủ. . .
******
- Á, hắn ta tỉnh rồi!- Vừa thấy mi mắt hắn động đậy Minh Minh đã vui mừng nói. Hắn bặm môi, mở mắt, chắc có lẽ hắn vừa phải truyền máu nên có hơi nhức mỏi. Quang Huy cũng có mặt bên cạnh. Minh Minh vừa vui mừng xong thì hu hu khóc. Hắn, anh và Hải Yến ngạc nhiên. Chỉ là cô thấy lòng nhẹ nhõm, hốc mắt tự nhiên cay cay nên khóc thôi:
- Sao anh lại đỡ giúp tôi? Anh điên à?
- Ừ!- Hắn nở nụ cười nhẹ nhàng. Hắn đúng là biết chọc giận người khác. Minh Minh đi lại đánh mạnh vào người hắn:
- Nếu anh chết thì tôi cũng sẽ bị liệt vào tội danh giết người gián tiếp đó!
- Không ngờ. . .- Hắn nói nhỏ.
- Sao?- Minh Minh nghệch ra.
- Tôi quan trọng với cô như thế!- Hắn nở nụ cười mãn nguyện rồi đưa mắt nhìn Quang Huy, anh cũng cười buồn nhìn hắn. Hải Yến nói:
- Lúc nãy bắt được tên Thành nhưng hắn nói do hắn làm, không ai sai khiến cả! Có nói gì cũng không chịu khai.
- Anh định làm gì bọn này?- Minh Minh nhìn hắn, chỉ chuyện nhỏ lần trước mà bị đánh gãy tay. Giờ là đâm đó, chắc sẽ toi mạng thôi. Hắn nhìn cô tỏ vẻ không hiểu nhưng rồi gật đầu:
- Cô nghĩ sao?
- Anh nên tha cho bọn họ! Tôi không có khái niệm lương thiện nhưng… nếu anh không nhất quyết làm mạnh tay như lột da làm áo khoác hay bôi mật ong vào người, treo lên cổng trường cho thị chúng chiêm ngưỡng thì nên tha!- Minh Minh nói bình thản như không có chuyện gì. 2 người đứng bên cạnh ngơ ngơ ngáo ngáo. Hắn nhếch mép:
- Tôi sẽ làm những thứ cô vừa nêu ra!
- Cái… gì?- Minh Minh chỉ ví dụ chơi, không ngờ hắn xem nặng lời nói của cô như vậy. Quang Huy lên tiếng:
- Giao cho cảnh sát rồi thì còn làm gì nữa? Minh Minh, không ngờ biện pháp của em…
- Em hiền lành tuyệt đối, em chỉ là muốn tha cho bọn họ vì hắn không thể thực hiện điều em vừa nói… Nhưng em… có 1 thỉnh cầu…- Minh Minh cười gian tà nhìn hắn và anh. Hắn nhíu mày lắng nghe tâm nguyện của cô, thần sắc có chút biến dạng. Anh nhìn cô tỏ vẻ không tin thể tin vào những lời cô vừa nói. Hải Yến nguých tay cô:” Mày ác thế sao?” Đáp lại, Minh Minh chỉ nói chuyện như tất nhiên rồi:” Cái này là không thể trách tao, tao chỉ là đáp trả thôi! Mày nhìn vai tao đi, may 5 mũi, đầu tao còn phải dán cái băng cá nhân đây này…”

*******
Trong căn phòng tối của nhà giam, Minh Minh cầm cây roi đi qua đi lại trước mặt 5 tên được Minh Minh cho là hành hạ cô nhiều nhất. Hắn, anh, Hải Yến ngồi bên ngoài xem Minh Minh giở trò. 5 người này đều bị bịt mắt, dán băng keo đen vào miệng, 2 tay 2 chân đều bị trói, chẳng khác gì bánh tét. Minh Minh chọn băng dính cùng loại, cùng giá tiền giống hôm qua cô bị bịt mới chịu. Minh Minh nhếch mép:
- Là ai trong số các người đã đánh vào đầu tôi? Tôi cho 3 giây trả lời, không trả lời tôi đánh từng người… 1…2…3…
*Chóc, chóc, chóc, chóc, chóc* tiếng roi vỗ vào da thịt nhẹ nhàng như tiếng nhạc. Bọn chúng có tên lên tiếng ú ớ do bị bịt miệng, Minh Minh chỉ lướt nhẹ ngang:” Sao không trả lời mà ứ ứ, câm chắc? Khinh nhau à?”

Những khán giả ngồi đằng sau không ai không thấy xót thương cho 5 người phía trước. Minh Minh tiếp tục ra câu hỏi:
- Là ai trong số các người đã đánh vào gáy bắt tôi đi? Tôi cho 3 giây trả lời, không trả lời tôi đánh từng người… 1…2…3…
“Ứ ứ” có tên vì không muốn chịu đòn nên lên tiếng. Minh Minh cúi sát người, kê tai vào nghe nhưng vẫn không tháo miếng băng dính trên miệng người đó. Nghe không được, cô bắt đầu nổi cáu:” Thì ra là ngươi đang chữi ta à?” “Chóc” Nói cũng bị ăn đòn, không nói cũng bị ăn đòn, phải làm thế nào?!? Minh Minh tiếp tục tra tấn bằng những câu hỏi mang tính chất chia rẽ nội bộ 1 cách khoái trá nhất. Minh Minh thừa biết, người chủ mưu là 1 cô gái, nhưng cô vẫn muốn trả đũa thỏa đáng, để cảnh sát làm việc thì quá nhẹ nhàng rồi. Sau 15 phút trút giận hả hê, hắn rốt cuộc cũng đứng dậy lôi Minh Minh ra về trong khi cô vẫn chưa có ý định buông tha mà gọi với lại:” Tôi chưa trả thù đủ mà!!!!”
****
Minh Minh ngồi trên phòng, tay gõ gõ bàn phím laptop trên đùi, thuận miệng trả lời vài câu hỏi của Hải Yến.
- Khi bị bắt đi mày cảm thấy thế nào?
- Ừm… bình thường!
- Sao lại bình thường, chém chuối hả con kia?
- Thật!
- Mày chỉ được cái miệng.
- Miệng của tao mà!

Tiếng chuông điện thoại của Hải Yến reo lên, cô đưa luôn cho Minh Minh:
- Ba mẹ mày gọi đó!
- Ờ.- Minh Minh dời mắt cầm chiếc điện thoại áp vào tai nghe.- A lô? Chào 2 tiền bối!
- Tiền với hậu, Thiện Nhân nó đang đứng dưới nhà kìa, nó bảo bấm chuông mà không ai mở cửa!
- WHAT???- Minh Minh trợn mắt, Thiện Nhân? Cô có nghe lầm không? Hải Yến cũng ngửi được mùi nguy hiểm mà vén bức rèm bên cửa sổ Minh Minh ra xem. Quả thật, cậu con trai với nét mặt thư sinh, làn da trắng như trứng gà bóc đang kéo theo 1 va li to đùng bấm chuông cửa.
- Nó sẽ ở lại nhà chúng ta luôn. Ba mẹ nó đi sang Hàn Quốc du hí gì rồi, còn định làm tua vòng quanh thế giới nữa. Xuống mở cửa cho em nó vào nhanh đi!

Minh Minh nhảy dựng, tên này không phải kẻ tầm thường, hắn lại diện cớ nhớ nhớ nhung nhung 2 bà chị này mà đòi sang đây sống là cái chắc. Gia đình nó có nghèo khổ gì đâu? Hải Yến nhìn Minh Minh:
- Làm gì đây?
- Ừm… mở cửa!- Minh Minh đưa điện thoại cho Hải Yến. 2 người như kẻ trộm lo âu đi xuống nhà. Vừa thấy bóng dáng của 2 cô gái, tên Thiện Nhân kia đã chống nạnh:
- 2 con bánh bèo kia làm gì mà lâu thế? Da tôi mà bị đen thì 2 người gánh tội nổi không hả?
- Tao không mở cửa luôn đấy!- Minh Minh cũng chống nạnh trợn mắt, Hải Yến thì liếc xéo. – Vừa nãy còn định mở, không ngờ vừa ra đã bị mắng xối xả!
- Giờ có mở cửa không thì nói 1 tiếng?- Tên đó vênh mặt lên, lắc lắc cái điện thoại trong tay. Minh Minh nghiến răng nghiến lợi, cái tên này đâu có tốt lành gì chứ. Cô mở cửa bằng 1 lực mạnh nhất có thể làm bả vai đau điếng lên 1 cái. Sau khi nộ khí bừng bừng là nét mặt khốn khổ tột độ. Hải Yến xoa xoa vai cô rồi kéo vào nhà. Ai kia vẫn dửng dưng đi vào như quan sai kiểm soát nhà thường dân.

Thả cái va li vào phòng Minh Minh, Thiện Nhân nằm ườn ra giường, cầm chiếc laptop của cô sử dụng tự nhiên. Minh Minh tức muốn ngăn ngực, không nói nổi nữa:
- Sao lại muốn sống ở đây?
- Ở nhà 1 mình rộng quá sợ ma!
- Sợ gì? Ma còn sợ mày ấy chứ!- Hải Yến liếc cái sắc nhọn nhìn Thiện Nhân.
- Mấy người có phải là người không vậy? Dù sao thì tôi cũng bảo vệ mấy người khỏi mấy con cọp cái trong trường mà!

Minh Minh nghiêng đầu nhớ lại. Tính ra thì cũng làm nên chuyện lắm. Lần đó, có cô kia nói Hải Yến giật bồ trắng trợn, tên này đành đứng ra làm bia đỡ đạn. Có lần còn suýt bị đánh, cũng là tên này xuất hiện… Ngoài cái chuyện hắn là gay thì không còn gì đáng nói…

- Dạo này viết truyện càng ngày càng tệ hệ. Con “bánh bèo” Thanh Tuấn đừng nói là bà lấy tôi làm vật mẫu nha. Vả banh mỏ bây giờ!- Tên đó chỉ thẳng tay vào mặt Minh Minh giả vờ vả qua lại 2 bên má.
- Gì chứ? Tao không có! Mày chuyển vào cùng lớp tao thì biết!- Cô đánh vào tay hắn.
- Ờ.- Tên đó gật đầu rồi lại quay vào màn hình máy tính.
Hải Yến ngồi đó vuốt vuốt khuôn mặt tối sầm của mình:
- Chuyển ngay trước ngày lễ hội trường để ngắm trai à?
- Ủa! Ai nói mấy người… biết mà hay quá vậy!- Hắn vẫy vẫy cái tay thích thú. Hạng người này không phải gay mà là đồng bóng. Minh Minh lắc đầu ngán ngẩm, cuộc đời cô bắt đầu khổ sở rồi đây!

​- Hôm nay chúng ta lại đón thêm 2 bạn mới, 2 em giới thiệu đi!- Ngoài Thiện Nhân thì lớp tôi còn đón thêm 1 cô bạn mới nữa. Nghe đâu là em gái ruột của chị Thảo, lúc đầu tôi còn tưởng chị em song sinh vì quá giống nhau. “Con” Thiện Nhân tuy gọi tôi bằng chị nhưng nó bằng tuổi tôi, hơn nữa còn trưởng thành hơn tôi T^T. Tính ra thì nó cũng đẹp trai chán, vẻ đẹp kiểu thư sinh với vóc dáng trung trung, làn da trắng hơn con gái, mặt hoa da phấn như tiểu thư, chuẩn “thụ” rồi còn gì! Cô bạn kia mỉm cười, tôi là con gái mà tim còn bay vèo vèo lạc lối.
- Mình tên Thanh Thanh, em của Chị Thanh Thảo khóa trước. Mình từng du học và… bây giờ chuyển về. Xin các bạn giúp đỡ!

Tiếng vỗ tay trong lớp vang rần rần, tôi lơ ngơ nghĩ đến cảnh giới thiệu tên lần đầu tiên của hắn, chỉ vỏn vẹn ba chữ “Nguyễn Thanh Tuấn” với ngữ khí chả thân thiện thì thấy thật tầm thường. Tôi bĩu môi:
- Ít nhất thì học sinh mới cũng phải thân thiện như thế… Chứ ai đâu… á à…

Tôi chưa kịp nói hết câu hắn đã lườm tôi xém cháy mặt làm tôi im luôn. Dù rất rất muốn khởi nghĩa nhưng gan to đến thế Minh Minh này không dám.
- Mình tên Thiện Nhân là em họ của chị Minh Minh, rất vui khi được học cùng các bạn!

Hú hú, tiếng hú rầm trời của bọn con gái hám trai trong lớp vang lên rần rần. Chí ít thì bọn nó cũng còn có cảm giác với con trai. Chớ đâu như hắn, chẳng 1 ai nói gì cũng như hoan nghênh. Tôi vừa quay sang định nói này nọ thì hắn lại bồi cho tôi thêm 1 ánh mắt cảnh cáo. AAAA, bức xúc quá đi mất, nói chuyện cũng phải xem trước sau!
- Thiện Nhân, em ngồi sau lưng Thanh Tuấn cạnh Hải Yến nhé! Còn Thanh Thanh em ngồi bàn đầu này nha!

Ả Thiện Nhân hí hửng khi biết tên Thanh Tuấn tôi miêu tả đời thực đẹp trai đến vậy. Ngay sau khi yên vị vào chỗ ngồi, nó đã bắt chuyện:
- Cậu là Thanh Tuấn?
Không 1 tiếng trả lời, tôi nhìn nó, nó gan thật. Tôi cũng quên nói với nó hắn là trùm đầu gấu của trường. Con Yến cũng chẳng buồn hé môi, để nó nói tiếp:
- Cậu đẹp trai thật! Rất vui được làm quen với cậu!
- Im.- Hắn chỉ trả lời 1 chữ sau những lời dài dòng luyên thuyên của nó. Tôi cố nín cười, nó nhìn tôi không hiểu. Nhưng ngẫm 1 lúc, nó lại nói:
- Vậy mà chị miêu tả là 1 con bánh bèo chuyên đi giành giật nam chính với nữ chính hơn nữa còn…
- E hèm, khụ khụ…- Tôi ho lên mấy tiếng để nó đừng nói tiếp. Nguy hiểm là chỗ đó đó. Hắn xoay mặt xuống hếch lên ra hiệu tiếp tục đi. Được trai động viên, tất nhiên nó sẽ khai ra hết rồi.
- Tình chị em chúng ta…
- Có ăn được không?- Nó cắt ngang lời nói của tôi rồi vui vẻ nói với hắn.- Minh Minh viết truyện cho cậu vào vai 1 con bánh bèo chuyên đi giành giật nam chính, hơn nữa, là gay đó!

Tôi nhìn hắn nhoẻn miệng cười cứng ngắt. Con Yến đang nằm gà gật trên bàn, nghe tình báo ngầm của hắn báo tin thì ngồi bật dậy, vẻ mặt lo lắng cho tôi. Tôi nghe đâu đây tiếng sấm vang ầm trời, hắn đang nhìn tôi bằng ánh mắt rực lửa. So hot!!!! >.<
- Cô… cẩn thận!- Hắn gằng giọng rồi quẳng cuốn vở cho tôi thực thi nhiệm vụ của mình. Tôi chỉ thù là không thể băm nó thành trăm mảnh, tình chị em không ăn được, tình cảm của mày thì ăn được chắc? Lương tâm “thiện nhân” của mày bị mai mọt hay chó tha mất rồi hả Nhân? Từ “cẩn thận” hắn nói rất nhẹ nhưng thực chất lại không nhẹ tí nào. Tôi phải làm sao đây??? Tôi ngồi vẽ vời 1 khung chat trên tờ giấy truyền cho hắn.

Minh Minh cutoe: Cốc cốc!
Hắn nhìn tờ giấy rồi cầm cây bút lên viết lại.
Sao?
Minh Minh cutoe: Nhà ngươi sẽ trừng phạt ta cái gì? Có thể nương tay được không?
Chưa biết!
Minh Minh cutoe: Tại sao chưa biết? Đầu óc là của ngươi mà!
Minh Minh!
Minh Minh cutoe: Nghe!
Cô nói sẽ báo ơn tôi đúng chứ?
Minh Minh cutoe:…
Có không?
Minh Minh cutoe: Ờ…(Chối là không còn đường sống >.<)
Thế ngày mai đi chơi với tôi nhé!
Minh Minh cutoe: Anh trả tiền?
Cô muốn trả à?
Minh Minh cutoe: Tất nhiên là không! ^o^
Có điều…
Minh Minh cutoe: Sao?
Cô không thể đến lễ hội trường.
Minh Minh cutoe: Tôi không có hứng thú với mấy cái ảo lòi đó. Anh nhớ là phải trả tiền tôi mới đồng ý đi đó!
Được! 4 giờ ngày mai tôi đến đón…
Minh Minh cutoe: Oke!

Oh yeh, thoát nạn rồi. Hắc hắc, sao hắn có thể dễ dàng bỏ qua bằng 1 cuộc hẹn vậy chứ? Tôi không nghĩ ngợi mà chấp nhận là do… sẽ chẳng ai bỏ phiếu cho tôi, có đến cũng chỉ chuốc nhục nhã. Chỉ là đi chơi, hơn nữa còn được free, sau đó, tôi và hắn huề nhau, không ai nợ ai… Vậy đi!

Loading...

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Vinhomes Cầu Rào 2

Trang Chủ