Old school Easter eggs.
Tiểu thuyết tình yêu

Tiểu Thuyết Tình Yêu

Đọc truyện tại Tiểu Thuyết Tình Yêu

Loading...

Truyện Teen - Tớ sẽ khiến cậu yêu tớ trang 11-end

Nó không biết tại sao nó lại thích được mọi người lì xì như vậy nữa, bất kể là lì xì bao nhiêu, miễn là được cầm trong tay phong bao lì xì mới tinh, hít thở cái mùi thơm thơm là nó đã thấy thích thú rồi.

*******

Về nhà lúc 5h chiều. Cái đậu xanh, vừa kịp làm cốc nước cho đỡ khát thì thằng Tuấn lại gọi nó :

- Giề.

- Ê, sang nhà tao phụ tao với.

- Phụ cc, làm sao mà phải nhờ tao

- Bố tao đi có việc rồi, ngày mai mới về, mày sang giúp tao khiêng mấy cái tủ với.

- Sao không cùng mẹ mày làm đi.

- Mẹ tao bận làm thức ăn chuẩn bị Tết, đậu xanh rau má mày, sang đây nhanh.

- Ờ rồi, chờ bố tý.

Thằng trời đánh này , đúng là toàn làm phiền nó thôi.

10' sau nó có mặt tại nhà thằng Tuấn :

- Cháu chào cô ạ.

Nó nhanh nhảu chào.

- T à, vào nhà đi cháu.

- Nào, nhanh nhanh, đi cùng tao.

Thằng Tuấn kéo tọt nó lên tầng 3.

- Đây, cái tủ với cái giường này, cả mấy cái chăn nữa.

- Cái đệch, phòng mới của mày đây à?

- Ừ. Sao, trông oách không?

- Oách thằng bố mày ý, bẩn bỏ mẹ đi, quần sịp vứt tứ tung thế à?

- Nhỏ mồm cho tao cái. Tiên sư mày.

Nó bật cười vì thằng bạn chí cốt này, con trai thì có lẽ là không gọn gàng mấy, nhưng ít ra cũng không nên tệ như thằng này chứ @@

- Bố giúp mày một lần thôi, lần sau thì tự đi mà làm nhé.

- Rồi rồi, giờ thì khiêng cái tủ ra ngoài đi nào.

Bỏ mẹ, cái tủ thì to, sức 2 đứa thì chẳng được bao nhiêu, mỗi lần dịch được một tý, một tý mà đã bở hơi tai rồi.

- Dô ta nào. Mày kéo đi, tao đẩy phụ cho

- Tao đang đẩy đây, mày không thấy à?

- Đẩy đéo gì yếu như con gái vậy?

- Lỡ đẩy mạnh quá đổ xuống chết mày thì tao đền sao đây? Mất đi thằng bạn ngu như mày đúng là không nỡ.

- Ngu thằng bố mày ấy. Đm

Công nhận nói chuyện với mấy thằng bạn thân rất thoải mái, không hề phải e dè gì cả, nghĩ gì nói đó. Mà những thằng bạn thân là những đứa mà mình chửi nó, nó chửi lại, sau đó lại cười hề hề với nhau =))

Phụ thằng Tuấn dọn cái phòng của nó đến 6h tối mới xong. Đi chợ với Nhi đã mệt rồi, giờ thêm thằng chó này nó hành cho nữa đúng là nó không chịu nổi. Nó nằm phịch ra giường thằng Tuấn nghỉ một lúc :

- Ê thằng chó,lấy cho tao cốc nước lạnh.

- Tự đi mà lấy.

- Không lấy tao đấm một phát chết luôn chứ đừng đùa.

- Tao lại sợ mày quá.

Nói thế nhưng thằng Tuấn vẫn xuống nhà lấy cho nó cốc nước với mấy trái táo lên phòng.

- Ăn đi này.

- Ớ thằng này tốt nhỉ.

- Tốt cái cmm. Ăn nhanh rồi phắn đi , tính ăn chực ở nhà tao à? Haha

- Tao thèm lắm ý. Thôi tao đi về đây, Tết có đi đâu chơi không chú em?

- Tao á?  Không biết, để xem thế nào đã. Mà từ từ, việc Nhi sắp đi là thật à?

- Có lẽ vậy, tao cũng không chắc nữa.

- Buồn nhỉ?

- Việc gì phải buồn.Mày cứ yên tâm đi, rồi đâu sẽ vào đó, chắc chắn là như vậy.

Nó quay lưng đi xuống dưới nhà :

- Ở lại ăn cơm với Tuấn đi T

- Dạ thôi cô ơi, tý cháu về muộn mẹ lại hỏi.

- Ừ. Thế tết nhớ sang cô mừng tuổi cho nhé.

- Vâng ạ, tất nhiên rồi.


Chap 35:

Do hôm trước làm mệt cả ngày, thành ra nó ngủ một mạch đến 9h mới tỉnh dậy, tính nằm trên giường lười một lúc nữa rồi mới xuống nhà mà thằng anh nó đã gọi ầm ĩ rồi :

- T đâu. Xuống đây giúp anh với nào.

Nó uể oải đáp lại :

- Anh lớn rồi làm hộ em đi.

- Khỏi. Mày không xuống tao lên xách cổ xuống giờ.

- Đây ... xuống ngay..

Mò mẫm xuống nhà, cứ tưởng ổng gọi làm việc gì lớn lắm, ai dè xuống ngồi gói bánh cùng ổng.

- Trời ạ. Anh tự gói đi, em lười lắm.

- Không được lười. Mày thấy anh lớn như này mà vẫn phải gói nè, biết chưa.

Quên mất là anh tôi gói bánh chưng rất khéo, không khác gì mẹ tôi gói luôn.

- Anh thích gói bánh như vậy về sau lấy vợ thì còn đâu việc cho vợ làm nữa.

- Cái thằng này hay nhỉ, mày cũng phải tập gói đi, mai này anh không ở nhà nữa thì còn biết giúp bố mẹ, lớn đùng rồi còn gì.

- Haha. Được rồi.. Cứ Tết nào anh cũng ca một bài với em..

- Anh phải nói để mày biết nhiều hơn, rõ chưa.

- Haha. Miễn anh không cốc đầu em như lúc bé là được.

- À. Nói đến hồi bé , mày còn nhớ lúc anh em mình đi hái trộm nhãn không?

- Sao không nhớ....Để em kể lại cho này..

2 anh em vừa ngồi gói bánh vừa trò truyện, ôn lại kỉ niệm cũ vui vãi =))

Gói bánh xong, cứ tưởng được nghỉ ngơi ai dè thằng anh nó bắt đi ra chợ hoa chọn cành Đào về trang trí nhà @@

- Em tưởng cành Đào là mẹ mua chứ.

- Mẹ còn bận nhiều, mày bớt chút thời gian đi với anh không được à.

- Em có bảo không đi đâu, hỏi chút thôi.

- Thế thì lên thay quần áo đi.

- Mặc như này cũng được mà.

- Thằng điên này, mày tính quần cộc, áo 3 lỗ dạo chợ hoa à.

Híc, trời lúc đó cũng không đến nỗi lạnh lắm, mặc thế cho thoải mái, thôi kệ, cứ nghe lời thằng anh vậy.

2 anh em loanh quanh chợ hoa tầm 1 tiếng cuối cùng cũng chọn được một cành gọi là ưng ý, vừa đẹp lại rẻ nữa chứ. ( Có 75k thôi à =)) )

- Đây, mày cầm lấy cho chắc đấy, không tý gió thổi bay mày với hoa đi là anh không biết đâu.

- Xì, em bay được thì trời có mà sập.

Về nhà, nó chọn cái bình to nhất ra cắm cành Đào vào, kèm theo đó là thổi mấy quả bóng bay, treo thêm mấy cái đèn nháy vào, loáng cái là rực rỡ luôn =))

Buổi chiều là lúc trông nồi bánh chưng. Đáng lẽ chiều nay nó tính đi chơi nhưng mà gọi thằng nào cũng bận hết rồi nên thôi, năm nay làm con ngoan, ngồi nhà trông bánh hộ mẹ vậy.

- Năm nay không biết có còn được lì xì nữa không đây . Haizz

Nó ngồi thở dài.

- Mày lớp 12 rồi còn tính lì xì à?

- Tất nhiên rồi. Anh năm ngoái vẫn được cô chú lì xì cho còn gì.

- Thôi, nếu không có ai lì xì cho mày thì vẫn có anh mà . Lo gì.

- Thật không?

- Nói phét mày làm gì.

- Bao nhiêu tiền?

- 50k.

- Ẹc, có mỗi 50k thôi á?

- Chứ mày đòi bao nhiêu.

- Ít cũng phải trên 100k chứ.

- Ờ. Còn tùy thuộc vào thái độ của mày nữa, từ giờ đến giao thừa mà ngoan có khi anh mày tăng tiền cho. Haha

Biết ngay là thằng anh lại tìm cách dụ dỗ nó làm hộ mọi việc đây mà. Kệ, không sao, có tiền là ok rồi , mà việc cũng xong gần hết rồi nên không lo mấy.

Trông nồi bánh đến 12h đêm thì cũng gọi là xong, mệt hết cả người, nó tranh thủ tắm rửa rồi lên phòng ngủ luôn.

**********

9/2/2013.

Chà, hôm nay là ngày đặc biệt đây. Nốt ngày hôm nay nữa thôi là sẽ sang năm mới 2013, hi vọng sang năm mới nó sẽ gặp nhiều may mắn =))

Mở mắt ra lúc 8h30 sáng, mò xuống nhà làm nửa cái bánh chưng rồi lên phòng, đóng cửa chiến DotA.

Không biết ở chỗ mọi người như nào chứ ở chỗ nó đã thành thông lệ rồi, cứ vào chiều tối hôm 29 Tết là các gia đình trong khu nó tổ chức ăn tất niên tập thể, vui cực kì í.

5h30 chiều, nó tắm rửa, thay quần áo rồi cùng anh và mẹ nó vào ngõ. Chà, mấy bàn đã bày đầy thức ăn rồi à, ngửi thơm quá đi mất.

Năm nay có vẻ đông đủ anh em hàng xóm quá, mấy anh chị đi học xa đều về hết.

Ngồi được một lát thì chú Giáp, đại diện cho xóm lên phát biểu , chúc mọi người năm mới dồi dào sức khỏe, thành đạt, chú phát biểu xong thì đúng là mọi người vỗ tay ầm ầm à.

Sau màn phát biểu thì đến màn gì các bạn biết rồi đó, chén thôi .

Nó, anh nó và 3 anh nữa ngồi chung một bàn. Nó thì thuộc loại bé nhất lũ rồi =.=~

5 người vừa ăn , vừa nói chuyện cũ rất vui vẻ, nhớ lại cái thời trẻ con 5 thằng đi chơi cùng nhau :

- À. Cũng phải có tí rượu cho khí thế chứ nhỉ.

- Haha. Tất nhiên.

- Nào, mấy anh em mình cạn nào.

- 1 2 3 zô..1 2 3 uống..

5 anh em ngồi uống, bàn tán , chém gió đến hơn 7h thì tàn bữa cơm, ai trở về nhà nấy chuẩn bị những thứ cuối cùng trước giao thừa.

Nó về nhà giúp mẹ làm nốt mấy thứ lặt vặt, nhìn thế thôi mà nó cũng chiếm khá nhiều thời gian của nó, quay đi quay lại thì đã gần 9h rồi.

- Mẹ ơi, tý con đi xem pháo hoa nhé.

- Đi xem pháo hoa à, anh đi với.

- Anh nghỉ đi.

- Gớm, nói thế thôi chứ cho đi cùng không thèm đâu. À mà này, đi ra chỗ đông người thì nhớ cẩn thận, đừng có gây gổ lung tung đấy .

- Em biết rồi, yên tâm.

Hí hí, chờ bao nhiêu năm rồi giờ mới có cái Tết có người yêu đi cùng =.=!

Chạy xe sang nhà Nhi thì đã thấy Nhi chờ ở cổng trước rồi :

- Chào người đẹp. Chờ anh lâu chưa?

- Chào người xấu. Chờ lâu lắm rồi ý.

- Lên xe đi, sắp đến giờ người ta bắn pháo hoa rồi.

Nhi trang điểm nhẹ một chút, bôi thêm chút son và đội một chiếc mũ có vành màu đen, khoác thêm cái áo khoác cũng màu đen nốt. @@

- Trời ạ, mặc đồ màu đen nhiều có ngày biến thành cục than đấy.

- Hihi. Em đố đấy.

Nhi ngồi sau nó mà mùi hương bay ra làm nó mê mệt, đúng là con gái thường có mùi thơm rất dễ chịu @@!

Híc, chạy xe ra cầu hóng pháo hoa thì thấy đông quá, cũng may mà còn tìm được một chỗ chen chân, tuy hơi xa chỗ bắn pháo nhưng còn hơn là chen chúc chỗ đó, đông vậy chắc ngộp thở chết luôn à.

2 đứa chờ một lúc thì pháo hoa cũng bắt đầu bắn, từng đợt, từng đợt pháo hoa được bắn lên trong sự khen ngợi, trầm trồ của mọi người.

Nó cầm lấy tay Nhi, Nhi dựa vào vai nó, vừa xem vừa nói :

- Đẹp quá anh ơi. Nhìn kìa...

Nói xong Nhi lại lấy tay chỉ chỉ lên trời. Cảm giác lúc này thật ấm áp và hạnh phúc, nó chỉ muốn ôm Nhi mãi thôi, muốn ôm thật chặt cái hình bóng bé nhỏ mà đáng yêu ấy...

Vào những giây phút như vậy, nó chợt nghĩ đến những thứ xa xăm trước mắt. Nó tự hỏi lòng mình " Yêu có gì là vui ?"

Tình yêu đôi khi sẽ mang đến nhiều sầu muộn, nhưng đó là chuyện của một tương lai nào đó mờ mịt và chẳng định hình.

Tình yêu không chỉ gắn với hạnh phúc, nụ cười, yêu thương mà còn có những hờn giận, cãi vã, bất đồng. Có như vậy mới gọi là tình yêu. Những cuộc tình êm đềm quá đôi khi lại rất buồn, bởi người ta rất dễ quen với cảm giác hạnh phúc và sẽ không thể chịu nỗi những mất mát, đau đớn khi hạnh phúc ấy bắt đầu rạn nứt.

Nhi sắp phải xa nó, không sao, nó sẽ tập quen với việc đó, nó biết rằng khoảng cách không thể làm tình yêu trở nên thay đổi, chắc chắn là như vậy...

Bất giác nghĩ đến lúc chia ly, lúc đó liệu Nhi có khóc không nhỉ? Nó không đủ can đảm để nghĩ tiếp nữa, nó ôm lấy đầu Nhi và vuốt ve mái tóc đó...

- Anh sao thế? ( Nhi nhẹ nhàng hỏi nó )

- Không sao đâu. Cứ để anh ôm em thế này một lúc nhé, chỉ một lúc thôi.

Nhi cũng đưa tay ôm lấy nó, 2 đứa cứ ôm nhau như vậy cho đến khi pháo hoa kết thúc. Nhận ra quên mất chưa đòi lì xì của em, nó vội nói :

- Lì xì của anh đâu. Hôm trước bảo sẽ tặng anh mà =.=!

- Hì. Tất nhiên anh sẽ có.

- Đâu đâu?

- Muốn có thật chứ.

- Thật mà >"
- Đây này...

Nhi hôn lên má nó rồi nói :

- Thế nhé. hihi

- Ứ đâu, ứ chịu đâu.

- Trời ạ, thế là phải lì xì lại à >"
- Hôn vào môi đi, đây này.

- Nhưng mà...

- Không có ai nhìn đâu , yên tâm đi.

Mọi thứ sau đó diễn biến như nào thì tùy mọi người nghĩ nhé. :D


Chap 36:

Chà, có từ gì để diễn tả cảm giác của nó lúc này nhỉ? Bâng khuâng, thoáng chút luyến tiếc...

Buổi sáng học trên lớp, nó cứ ngồi thẫn thở nhìn ra ngoài, ánh mắt vô định của nó nhìn ra ngoài khoảng không ngoài kia

- Ê. ( Thằng Tuấn gọi nó )

- Hả?

- Làm gì mà cứ nhìn ra ngoài thế, chép bài đê.

- Haizz. ( Nó thở dài )

- Tao biết là mày sắp xa Nhi, nhưng mà mày cứ ủ rũ thế này thì làm được gì?. Xa nhau thì vẫn phải xa thôi, thay vì buồn bã như này, tao nghĩ 2 đứa nên tổ chức đi chơi đâu đó cho thỏa thích. Ôi trời, xa nhau thì vẫn cứ yêu nhau chứ có phải chia tay đâu.

- Ờ. Mày nói cũng phải. Thằng này thỉnh thoảng lại đưa ra được ý kiến hay phết nhỉ.

- Tao chứ ai nữa.

- Thôi, bớt xl đi ông tướng ạ.

- 2 bạn bàn cuối nói ít thôi nhé.

Thầy giáo nhắc nhở 2 đứa nó, nãy giờ lỡ nói to quá =.=!

11h30. Hí hửng đi về nhà chuẩn bị cho buổi chiều đi chơi cùng Nhi, ai dè Nhi lại bận chuẩn bị đồ đạc không đi được, xui không cơ chứ.

Cuộc sống của nó là muôn vàn khó khăn, thử thách đang chờ đợi trước mắt. Nó biết, xa Nhi cũng là một thử thách mà nó sẽ phải đối mặt và vượt qua, nó sẽ không gục ngã đâu, chắc chắn là như vậy.

********

Tối 27/4/2013

Ngày cuối cùng nó được ở cạnh Nhi.

- Nhi.

- Sao thế?

- À...hmm...

- Anh nói đi chứ >"
- Anh muốn em ở cạnh anh tối nay, nhé.

- Em....em....

- Có gì không được à?

- Em ngại mẹ anh >"
- Có gì đâu mà ngại, mẹ anh coi em như con dâu rồi ý. Haha

- Lại nói thế rồi , đã cưới xin gì đâu mà bảo là con dâu .

- Đợi anh 5 năm nữa rồi anh sẽ lấy em về làm vợ. Hí

- Ứ lấy anh đâu, em lấy con mèo còn hơn.

Nhi bế con mèo lên rồi vuốt ve nó

- Lêu lêu, ai đời lại lấy con mèo bao giờ.

- Con mèo ngoan hơn anh. Hihi

- À, phải rồi, mèo thì lấy mèo là phải. Haha

- Sao lúc nào anh cũng tìm ra được lí do để thắng em thế. Trời ạ .

Nhi nhắm mắt nũng nịu nó nhìn yêu ơi là yêu. Nó đưa tay vuốt tóc Nhi rồi khẽ thở dài, từ giờ có lẽ nó sẽ không còn dịp đứng chờ Nhi để chở Nhi lên trường, hay là nghe những lời trách móc, nhõng nhẽo của Nhi nữa, híc.

Đêm đến , Nhi nằm gọn trong lòng nó, đầu Nhi dựa lên ngực nó. Nhi cứ thủ thỉ, thủ thỉ mãi những câu truyện tưởng chừng không bao giờ chấm dứt...

Dần dần, tiếng nói của Nhi nhỏ dần, nhỏ dần và tiếng thở cũng đều dần, Nhi đã chìm vào giấc ngủ.

Nó biết ngày này sẽ tới, từ rất lâu rồi...

Đây là đêm cuối cùng 2 đứa ở bên nhau, dù đã rất khuya rồi nhưng nó vẫn cố không ngủ thiếp đi. Vì nó biết, ngày mai thức dậy, nó sẽ phải xa Nhi, ngày mai khi bình minh tới, 2 đứa sẽ phải xa nhau, nhưng đêm nay nó sẽ ôm Nhi thật chặt, thật chặt...

Nó đang ngồi đây và ngắm nhìn vẻ đẹp hoàn mĩ của Nhi, trong vòng tay nó, trông Nhi thật xinh đẹp biết bao. Nó ngước ra phía ngoài cửa sổ kia, nhìn lên trời cao , bầu trời đang dần dần mù mịt, những vì sao đang lụi tàn báo hiệu bình minh sắp đến.

Nó thầm ước, ai đó hãy níu giữ thời gian chậm lại nhưng nó biết điều này thật khó, và rồi khi ánh sáng ngày mai tới , Nhi sẽ ra đi, để lại nó một mình ở lại, cô đơn và lạnh lẽo...

Nó chưa bao giờ muốn dừng lại vì nó không muốn mắc kẹt trong cuộc đời một mình ( Nhi à, thực sự anh không đủ dũng khí để chấp nhận việc này đâu. )

Nó đã rất sợ bóng đêm, tuy nhiên giờ đây bóng đêm lại là tất cả những gì nó muốn , tất cả những gì nó muốn....

Giờ đây, trong đầu nó là muôn vàn những dòng suy nghĩ khác nhau...

… Anh vẫn sẽ luôn là người đầu tiên bật cười khi nghe em kể chuyện vui...

… Anh vẫn sẽ luôn là người đầu tiên xuýt xoa khi nghe em kể “chuyện xấu hổ” của mình...

… Anh vẫn sẽ luôn là người đầu tiên cho em bờ vai tựa vào mỗi khi em buồn vì điều gì đó...

Tình yêu của anh dành cho em đẹp và tuyệt vời lắm đấy. Anh hứa sẽ không bao giờ làm em thất vọng đâu, chắc chắn đấy...

Tất cả… đơn giản chỉ vì… anh yêu em, cô bé ngốc nghếch!

********

Sáng tỉnh giấc lúc 7h30. Quay sang thì đã không thấy Nhi đâu rồi, lục tìm cái điện thoại thì thấy có tin nhắn của Nhi để lại cho nó :

" Em đi đây, em sẽ nhớ anh nhiều lắm, ngốc của em ạ. Khi em đi, anh nhớ phải tự chăm sóc mình nhớ chưa, chăm sóc cả con mèo của em nữa đó. Khi em trở về, nhất định anh phải mạnh mẽ và thay đổi, trưởng thành hơn trước nghe chưa >"
Nó bật cười vì tin nhắn ngộ nghĩnh của Nhi để lại cho nó. Nó bước ra ban công, ngắm nhìn bầu trời và hít thở bầu không khí trong lành buổi sáng.

Có lẽ giờ đây Nhi đã lên xe và bắt đầu đi rồi, nó sẽ chờ đợi, chờ đợi một ngày nào đó Nhi quay lại với nó, để rồi ngọn lửa yêu thương lại một lần nữa được thắp lên,bừng sáng và nồng ấm hơn bao giờ hết.

Ngày hôm qua. Ngày của những hạnh phúc ngọt ngào và của cả những vết đau chưa kịp đặt tên. Đôi lúc nó khiến ta dằn vặt, khiến ta lưu luyến, vấn vương. Nhưng hãy nhìn xem, tất cả đã lùi hết lại phía sau, phía-của-ngày-hôm-qua. Và việc của ta là tiến về phía trước.

Có thể ngày hôm qua thật buồn, nhưng ngày mai chắc chắn sẽ mỉm cười với bạn. Chỉ cần bạn dũng cảm, giữ chặt niềm tin và tiến về phía nó.

I'm Fighting......

The and

Loading...

Vinhomes Cầu Rào 2

Tiểu thuyết tình yêu là website chia sẻ những thể loại truyện hay nhất hiện nay, được nhiều người đọc yêu thích. Truyện được cập nhập hàng ngày. Hãy lưu địa chỉ web để truy cập nhanh hơn!

Chúc các bạn online vui vẻ !

Trang Chủ